Diễn đàn Lê Quý Đôn












Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 232 bài ] 

Bà xã mua được - Nại Lương Ngư

 
 04.01.2015, 11:41
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor
Cựu Editor
 
Ngày tham gia: 26.02.2014, 18:57
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 1044
Được thanks: 17988 lần
Điểm: 6.79
Tài sản riêng:
 [Hiện đại] Bà xã mua được - Nại Lương Ngư - Điểm: 9
Bà xã mua được.

images

Tác giả: Nại Lương Ngư.

Thể loại: Hiện đại, nam chính có chứng tự bế.

Converter: ngocquynh520

Editor: Linh.

Giới thiệu vắn tắt:


Chiêu Đệ, Chiêu Đệ, từ khi cô có cái tên này, đã định trước vận mệnh của cô, cô nhất định phải vì em trai mình mà trả giá toàn bộ, bao gồm cả hôn nhân của mình. Không phải là cô không có giấc mơ của chính mình, không phải là chưa từng nghĩ muốn dựa vào hai tay của chính mình để giành lấy một tiền đồ. Nhưng những thứ này đều cần thời gian, mà tiền đồ của em trai lại không đợi cô được lâu như vậy, nhìn nước mắt của ba mẹ, còn có em trai hiểu chuyện vì cô mà cố ý ghét học. Cô chỉ có thể bán chính mình, bán cho một thương nhân đột nhiên đến thôn này vào tuần trước, làm vợ đứa con trai có chứng tự bế của ông.

Cô cảm kích chồng của cô, bởi vì anh, nhà cô mới có tiền cho em trai tiếp tục đến trường, gia đình của cô mới có hi vọng thoát khỏi nghèo khó. Cho nên cô nói với chính mình, mặc kệ như thế nào, cô nhất định phải toàn tâm toàn ý chăm sóc anh, cô muốn dùng thời gian khi còn sống của mình để trả lại phần ân tình này.

Cô chưa từng nghĩ tới có một ngày cô sẽ yêu anh, cô cũng chưa từng nghĩ tới, sau khi cô đã buông tha cho tất cả, cô còn có thể nhặt lên lần nữa.

Mặc kệ người khác nói như thế nào cũng được, cũng mặc kệ trên con đường cuộc đời sau này gặp được cái gì, cô tuyệt đối, tuyệt đối sẽ không buông tay anh ra, anh mang hạnh phúc đến cho cô, cô cũng sẽ khiến anh hạnh phúc, cả đời đều hạnh phúc. Cô sẽ cho anh một gia đình như bình thường, một gia đình có một con trai và một con gái.






Đã sửa bởi loveoftheworld lúc 10.04.2015, 12:38, lần sửa thứ 5.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
     
Có bài mới 04.01.2015, 11:43
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor
Cựu Editor
 
Ngày tham gia: 26.02.2014, 18:57
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 1044
Được thanks: 17988 lần
Điểm: 6.79
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Bà xã mua được - Nại Lương Ngư - Điểm: 10
Chương 1. Thương nhân tới thôn họ Mã dưới chân núi.

1.1

“Chiêu Đệ, Chiêu Đệ, em mau về nhà nhìn xem, sắp không được rồi, em trai em sắp bị ba em đánh chết rồi.” Vợ Đại Bảo đứng ở bờ ruộng, hô to nói với Chiêu Đệ đang cuốc đất, vừa gọi vừa sốt ruột giơ chân, đàn ông nhà chị đang ở nhà họ Lâm can ngăn, nhưng trong tay lão Lâm là dao, chị cũng sợ đàn ông nhà chị vạn nhất bị dao không có mắt chém đến, bây giờ có thể khuyên lão Lâm chỉ có Lâm Chiêu Đệ, vậy nên chị mới để lại đàn ông nhà mình chạy nhanh ra tìm người.

Cả buổi sáng Lâm Chiêu Đệ ở dưới ruộng làm việc, lại luôn khom người, vừa nghe thấy tiếng gọi của vợ Đại Bảo, đứng dậy nhanh chút, chỉ cảm thấy trời đất đảo lộn, kém chút là ngã xuống dưới đất. Cô vội dùng sức chống cái cuốc trong tay xuống, không đợi cảm giác choáng váng hoa mắt biến mất đã chạy về nhà, ngay cả đạp nát một ít cây non cũng không ngoảnh lại.

Ba cô là người có tính cách nóng nảy, đánh người thật sự là đánh đến chết, mà em trai cô từ nhỏ cũng chỉ đọc sách, một chút việc nhà nông cũng chưa làm qua, thể lực còn không bằng cô, giờ sao có thể chống lại được mấy cái đánh của ba cô, vạn nhất đánh vào chỗ nguy hiểm, làm thế nào mới tốt.

Một đường chạy như điên, cô không quan tâm gì hết, chỉ nghĩ đến ngàn vạn lần phải về kịp, ngàn vạn lần đừng xảy ra chuyện gì.

Vừa vào cửa nhà, chỉ nhìn thấy trong sân đã có nhiều người trong thôn đến đây, tất cả mọi người là nghe thấy trong nhà họ Lâm truyền đến tiếng khóc, tiếng đánh chửi liền đến đây hỗ trợ.

Lâm Chiêu Đệ nhìn, sau khi biết không xảy ra chuyện lớn gì lúc này mới chống chân, khom lưng liều mạng thở gấp, chỉ cảm thấy yết hầu khô rát, đại khái là vừa chạy quá nhanh, hít vào nhiều gió. die»n。dٿan。l«e。qu»y。d«on

Chờ hơi thở trở lại bình thường, lúc này cô mới chen vào, đỡ lấy ba cô đang tức giận thở hổn hển ngồi xuống ghế, mẹ cô đang quỳ bên cạnh em trai khóc: “Ông cái người lòng dạ độc ác này, Diệu Tổ là con trai duy nhất nhà họ Lâm, ông đây là muốn chặt đứt gốc rễ nhà họ Lâm, sớm biết rằng ông nhẫn tâm như vậy, tôi làm chi sinh một đứa lại một đứa lưu lại đời sau cho ông đây. Ông trời ơi, tôi ăn nhiều khổ như vậy đều là vì cái gì đây, mạng của tôi sao lại khổ như vậy.”

Nghe mẹ Chiêu Đệ kêu khóc, dân thôn vây xem đều bắt đầu xì xào bàn tán, nhà họ Lâm ba đời đơn truyền (chỉ có một con trai), đứa đầu là con gái, đứa sau lại sinh hai cái đều là con gái, nhưng làm lão Lâm buồn gần chết là chỉ sợ hương khói nhà họ Lâm bị đứt trên tay mình. Mẹ Chiêu Đệ liên tục sinh ba đứa con gái, bản thân cũng sốt ruột, mẹ chồng sắc mặt càng ngày càng khó coi, tuy rằng chồng mình chưa nói gì, nhưng thường xuyên nhìn ba đứa con gái nhíu mày, sau này bà lại có thai nhiều lần nữa, mỗi lần thầy tướng số tính đến là con gái bà liền uống thuốc phá thai, không biết bị bao nhiêu tội mới sinh được một đứa con trai, may mà, con trai thiên tân vạn khổ mới sinh ra được này cũng không chịu thua kém, đọc sách luôn luôn giỏi nhất thôn.

Nhưng gần đây, con trai nhà họ Lâm sắp phải thi lại đột nhiên khác thường. Mỗi ngày nói với người nhà là đi học, lại chạy đến trấn trên cách đây hơn mười dặm lêu lổng, sau này bị thôn dân đi chợ bắt gặp, lúc này lão Lâm mới biết việc con trai mình trốn học. Nói cũng lạ, con trai lão Lâm bình thường bảo sao nghe vậy, lần này vô luận đánh thế nào, mắng thế nào cũng nhất quyết không đi học.

Lão Lâm cũng không có biện pháp với con trai, chỉ có thể mềm lời mềm giọng khuyên, nhưng đứa bé này cứng mềm không ăn, hôm nay thật ra cũng vì chuyện này. Lúc đầu lão Lâm cũng đã nói hết lời hay, nhưng Lâm Diệu Tổ chính là buồn đầu không rên một tiếng, hỏi nóng nảy, thế nhưng gân cổ cãi lại: “Con chính là không đọc sách, không đọc sách cũng không chết được người, con muốn đi ra đồng làm việc. Sách này có lợi ích gì, con lập tức đi đốt mấy quyển sách vô dụng này.” Thốt ra lời này, chính là chọc phải tổ ong vò vẽ rồi.

Lão Lâm nghĩ vì sinh đứa con trai này, thân thể vợ mình đã suy sụp, việc nặng gì cũng không thể làm, trong nhà mình đi sớm về muộn, mệt đến thắt lưng không thẳng nhưng cũng không bỏ được nghỉ một ngày.

Năm ấy, con gái thứ hai, con gái thứ ba và con trai cùng nhau bị bệnh, đưa đến bệnh viện, tất cả tiền trong nhà cũng chỉ đủ xem bệnh cho một đứa, cuối cùng cứu được con trai, nhưng hai đứa con gái còn nhỏ vẫn bị bệnh chết. Sau này con trai lớn lên, nên đi học, trong nhà lại cung không được cả hai đứa bé cùng đọc sách, chỉ có thể để con gái lớn nghỉ học, con gái lớn của ông học rất giỏi, giáo viên ở trường học đều nói về sau sẽ là nữ Trạng Nguyên, nhưng vì đứa con trai này, vẫn nghỉ học về nhà giúp ông làm ruộng làm việc nhà. Đúng, đều do ông vô dụng mới không giữ được mạng của hai đứa con gái, mới liên lụy con gái lớn tay vốn nên cầm bút bây giờ lại cầm cuốc. Ông cả đời đều thực xin lỗi con gái lớn có hiểu biết và con gái thứ hai, con gái thứ ba đã mất. Nhưng thằng nhóc này, chuyện trong nhà nó đều biết hết, hôm nay lại báo đáp người trong nhà như vậy?

Cả nhà vì thằng nhóc này trả giá nhiều như vậy, chỉ ngóng trông nó có thể trở nên nổi bật, vậy mà nó trốn học, còn nói không cần đọc sách, sớm biết rằng nó bất hiếu như vậy, lúc trước ông không nên để vợ sinh nó ra, bây giờ ông tươi sống đánh chết nó có lẽ sẽ không làm tổ tông thất vọng.

“Ba, ba trước xin bớt giận, em trai luôn luôn không chịu thua kém, rất hiểu chuyện, không đến trường khẳng định là em ấy có lý do của mình, chúng ta trước hỏi một chút cũng không muộn mà.” Chiêu Đệ liều mạng giữ lại lão Lâm đang muốn nhảy lên đánh con trai, thở nhẹ khuyên. Đều nói đứa nhỏ nhà nghèo sớm lo liệu việc nhà, không phải cô khoe khoang, nhưng em trai thật sự có thể xem là con trai hiểu chuyện nhất thôn, cô không tin em trai sẽ vô duyên vô cớ kiên trì không đi học.

Huyện Anh Sơn là Huyện nghèo Quốc gia, thôn họ Mã lại là thôn nghèo trong Huyện Anh Sơn, nhà bọn họ chỉ có một mình ba là lao động chính, giữ mấy mẫu đất cằn, nhiều năm làm việc mệt mài cũng không kiếm được mấy đồng tiền, hơn nữa thân thể mẹ cô không tốt, thường xuyên phải uống thuốc, trong nhà căn bản là không có tiền mua thịt, mua quần áo mới. Em trai mặc quần áo đều là quần áo vá, dạo này, cho dù thôn họ Mã nghèo như vậy cũng đã không còn người mặc quần áo vá, khi đứa nhỏ cùng thôn đi theo sau chê cười em trai, nó cũng chưa từng ở trước mặt người nhà oán trách người ta nửa câu; tuy rằng em trai không cần ra đồng làm việc, nhưng nó luôn tận khả năng rút ra thời gian giúp làm việc nhà, mỗi ngày đi học về luôn giành nấu cơm nấu nước, ăn cơm xong còn giành rửa chén, chưa bao giờ giống con trai trong thôn cảm thấy đây là chuyện con gái nên làm, ngay cả chạm cũng không chạm.

Chính là bởi vì em trai từ nhỏ đã hiểu chuyện, chăm sóc người thân, cho nên lúc trước khi ba khó xử nhìn cô muốn nói lại thôi, cô mới có thể không chút do dự đồng ý nghỉ học ở nhà. Buông tha cho việc học mà bản thân luôn tha thiết, không phải cô không khó chịu, nhưng cô hiểu rõ em trai cô còn cần cơ hội đi học này hơn cô. Cô là con gái, cùng lắm thì tìm người gả cho, sẽ không đói chết, nhưng em trai không giống vậy, nó là con trai, nếu không đi học, không rời khỏi nơi này, nó sẽ lặp lại con đường của ba, cả đời chôn vùi trong mấy mẫu đất, có lẽ đến cuối cùng, thậm chí ngay cả tiền cưới vợ cũng không có.

“Lý do, cho dù nó có lý do nó cũng không nên trốn học, đồ không có lương tâm này, chẳng lẽ mày đã quên, chị cả vì để mày có cơ hội đọc sách, từ nhỏ đã đi theo tao ra đồng làm việc, mày trời chưa sáng liền rời giường đến trường, mày cho rằng chỉ có mày khổ sao? Chị cả mày mỗi ngày còn dậy sớm hơn mày, chỉ vì để mày có thể ăn no có sức đến trường, chắc thằng nhóc xấu xa mày không biết nhỉ, buổi sáng mỗi ngày mày đều ăn no, nhưng chị cả mày đâu, mỗi ngày đều chịu bụng đói ra đồng, nó mỗi ngày đều đưa thức ăn của mình cho mày, chỉ sợ mày đói bụng.”

“Mùa hè nóng nực, chỉ vì sợ buổi tối mày ngủ không ngon, ảnh hưởng đến hôm sau đến trường, ngồi ở bên giường mày quạt cho mày, quạt chính là cả đêm. Mùa đông trời lạnh, nó sợ mày mặc không đủ ấm, cắt áo bông duy nhất của bản thân, dồn hết bông vải vào áo bông của mày, bản thân thì lạnh đến phát run. Không nói tao và mẹ mày, chúng tao làm ba mẹ đều là đến trả nợ, làm cái gì cũng không cần này nhớ kỹ. Nhưng chị mày, nó không nợ mày gì cả, nhiều năm như vậy, những gì nó làm cho mày, đời sau mày làm trâu làm ngựa báo đáp cũng không xong, nhưng bây giờ mày báo đáp nó như vậy sao?” Nói nói, lão Lâm cảm thấy cổ mình đều thẳng, càng về sau thật sự là nhịn không được nghẹn ngào thành tiếng, một người đàn ông ngồi xổm bắt đầu che mặt gạt lệ.  diễღn。đàn。lê。qღuý。đôn

Ánh mắt Lâm Diệu Tổ vốn đã có chút sưng đỏ, lúc này nước mắt càng thêm ức chế không được bắt đầu trào ra ngoài, cho dù là như vậy, cậu vẫn cắn chặt răng, không rên một tiếng.

Mẹ Chiêu Đệ cũng là mặt đầy nước mắt nhìn người này, lại nhìn người kia, đột nhiên bắt đầu không ngừng đánh vào phía sua lưng con trai, “Nghiệp chướng a, đây là tạo ra cái nghiệt gì, Diệu Tổ ơi, con mở miệng nói chuyện đi, Diệu Tổ ơi, rốt cuộc là vì sao con không cần đến trường, con hãy xem trên phân thượng nhiều năm nay chị con làm nhiều cho con như vậy, con hãy nói cho chúng ta biết nguyên nhân đi.”

Lâm Chiêu Đệ nghe xong hốc mắt cũng nóng lên, không phải cô chưa từng oán ba mẹ bất công, cho dù là oán nhưng vẫn không bằng cô đau lòng bọn họ, hơn nữa em trai hiểu chuyện, cô cũng dần dần nhận mệnh. Cô chưa bao giờ biết, ba nhìn tất cả vào trong mắt, chôn ở trong lòng, bây giờ cô biết ba cũng yêu thương cô, đứa con gái là cô không phải có cũng được không có cũng sao, vậy là đủ, từ nay về sau, cô sẽ không oán trách gì nữa.

Cô đi đến trước mặt Lâm Diệu Tổ ngồi xổm xuống, để bản thân nỗ lực bình tĩnh lại: “Em trai, lúc em bất kể chị hỏi em bao nhiêu lần em cũng không nguyện ý nói nguyên nhân cho chị biết, em không nói, chị nghĩ chị cũng đoán được.”

Lâm Diệu Tổ mạnh mẽ ngẩng đầu lên nhìn Lâm Chiêu Đệ trước mặt, trong mắt vẫn lóe lên nước mắt, “Chị, đừng nói nữa, chúng ta nhận mệnh, chị nhận, em cũng nên nhận rồi.”

“Không, Diệu Tổ, chúng ta không thể nhận mệnh, chị sai rồi, vận mệnh đều là cầm trong tay mình, em tin chị, chị nhất định sẽ nghĩ được biện pháp.” Cô đã nhận mệnh một lần, cô biết loại thống khổ có tâm không có lực này, cô tuyệt đối không thể để em trai dẫm vào vết xe đổ của cô.

“Chị, chị biết rất rõ chúng ta không có tiền, cho dù em thi đỗ trường Huyện thì thế nào, trường Huyện cách nơi này xa như vậy, em chỉ có thể ở lại trường, cấp ba không có miễn giảm học phí như cấp hai, phí nội trú, học phí, tiền sinh hoạt, những số tiền này cộng lại, không phải em đi học mà là em đang hút máu của mọi người, em không thể tiếp tục ích kỉ như vậy, vì bản thân mà bức chị và ba mẹ không thể sống.” Lâm Diệu Tổ rốt cuộc nói ra nguyên nhân trốn học, lúc trước cậu cho rằng chỉ cần bản thân chăm chỉ đọc sách, thi vào trường cấp ba tốt nhất, lại thi đỗ trường đại học tốt nhất là có thể thay đổi vận mệnh của người nhà, là có thể kiếm được rất nhiều tiền cho ba mẹ và chị cả. di◕ễn♠đà‿n♠lê♠q◕uý♠đôn

Nhưng cậu vẫn luôn không biết, cấp ba và đại học học phí không thấp như cấp một và cấp hai, hơn nữa muốn ở nội trú cũng phải giao phí dụng rất cao, căn bản là nhà bọn họ không thể gánh nổi. Nếu không phải anh A Hổ ở bên ngoài làm công về nói với cậu, thi cấp ba xong, nếu cậu thật sự thi đỗ trường Huyện, cậu biết ba, mẹ và chị gái bất luận như thế nào đều sẽ cung cậu đến trường, đến lúc đó không biết bọn họ sẽ lấy gì đi đổi lấy những số tiền này, cậu không muốn nhìn đến chuyện như vậy xảy ra, rơi vào đường cùng chỉ có thể trốn học, nghĩ chỉ cần trốn học, không đi học, không đi thi thì sau này mọi người sẽ không phải hy sinh vì cậu nữa.

Lão Lâm nghe con trai nói nguyên nhân ra khỏi miệng, vốn tràn đầy lửa giận phút chốc biến thành oán hận chính bản thân, ông mạnh mẽ đấm vào đầu mình, đều do bản thân vô dụng, bởi vì có người ba vô dụng như ông nên con cái của ông mới phải chịu khổ như vậy. Tuy rằng Lâm Chiêu Đệ mơ hồ biết nguyên nhân em trai trốn học, nhưng chính thức nghe em trai nói ra khỏi miệng cô chỉ cảm thấy xót xa khó chịu. Nhìn mẹ sau khi nghe thấy em trai nói những lời này lập tức nhào vào trên người em trai đau lòng khóc, nước mắt cũng bắt đầu có chút không chịu khống chế chảy ra.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Có bài mới 04.01.2015, 13:06
Hình đại diện của thành viên
Lớp trưởng
Lớp trưởng
 
Ngày tham gia: 24.12.2014, 21:53
Tuổi: 26 Chưa rõ
Bài viết: 980
Được thanks: 670 lần
Điểm: 0.71
Có bài mới Re: [Hiện đại] Bà xã mua được - Nại Lương Ngư - Điểm: 2
Mới đọc 1 chương mà đã muốn khóc rồi k bjt sau này Chiêu Đệ sẽ ra sao. ta quyết định nhảy hố nhà nàng lót dép hóng. Nàng cố gắng nha ôm luôn 2 truyện đấy cực khổ cho nàng rồi.
Mà nàng có làm pic truyện này k đt ta k đọc đc pic làm sao đây nàng có cách nào k chỉ ta với. Thanks


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Có bài mới 04.01.2015, 13:41
Hình đại diện của thành viên
Lớp phó kỷ luật
Lớp phó kỷ luật
 
Ngày tham gia: 20.09.2014, 13:08
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 300
Được thanks: 2274 lần
Điểm: 3.02
Có bài mới Re: [Hiện đại] Bà xã mua được - Nại Lương Ngư - Điểm: 1
ôm nhiều hố quá nhen nàng :3 ke ke ke


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Có bài mới 04.01.2015, 13:56
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor
Cựu Editor
 
Ngày tham gia: 26.02.2014, 18:57
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 1044
Được thanks: 17988 lần
Điểm: 6.79
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Bà xã mua được - Nại Lương Ngư - Điểm: 1
Phương: tr nào mình cũng set pic nha. Cách 1c set 1c. Bạn có thể đợi gỡ pic r đọc. :) khi nào post c mới mình sẽ gỡ pic c cũ


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 232 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Mộng Dục - Huyền Namida

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại - NP] Chiếm đoạt tiểu bạch thỏ - Bạch Hắc

1 ... 89, 90, 91

3 • [Hiện đại] Anh chồng tham ăn - Vãn Thất Thất

1 ... 18, 19, 20

4 • [Cổ đại - Trùng sinh] Sủng phi - Cửu Lam

1 ... 92, 93, 94

5 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 22/04]

1 ... 29, 30, 31

6 • [Cổ đại - Trọng sinh] Đấu phá hậu cung - Kỳ Thật Ta Là Tiểu Thanh Tân

1 ... 68, 69, 70

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Anh hai Boss đừng nghịch lửa - Cửu Trọng Điện

1 ... 78, 79, 80

8 • [Cổ đại] Mẫu hậu ta chỉ cần người ! - Thịt Nướng

1 ... 12, 13, 14

9 • [Hiện đại] Bà xã anh vô cùng cưng chiều em - Lâm Ái Dĩnh

1 ... 82, 83, 84

10 • [Xuyên không] Sủng phi - Ái Hạ Lệ Tử

1 ... 51, 52, 53

11 • [Xuyên không - Trùng sinh] Ác độc nữ phụ trùng sinh - Ngưng Huy Tuyết Đọng

1 ... 78, 79, 80

12 • [Xuyên không - Điền văn] Điền viên cốc hương - Thẩm Duyệt

1 ... 91, 92, 93

[Hiện đại] Trò chơi chinh phục Ông xã kiêu ngạo quá nguy hiểm - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 94, 95, 96

14 • [Xuyên không - Trùng sinh] Hạnh phúc tái sinh - Đào Lý Mặc Ngôn [Cực Phẩm]

1 ... 41, 42, 43

[Hiện đại - Trùng sinh] Nhật ký báo thù của nữ phụ - Ngã Ái Tiểu Mễ Giáp

1 ... 50, 51, 52

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 26/2)

1 ... 37, 38, 39

17 • [Hiện đại] Cô nàng giả nai của tổng giám đốc sói - Ni Nam Đê Ngữ

1 ... 67, 68, 69

18 • List truyện ngôn tình sủng hoàn + Ebook [Update 10/04]

1, 2, 3, 4, 5

[Xuyên không] Vương gia quá khí phách Vương phi muốn vùng lên! - Vân Mộc Tinh

1 ... 92, 93, 94

20 • [Trùng sinh - Hắc bang] Nữ vương hắc đạo Ông xã chớ làm loạn - Dực Yêu

1 ... 98, 99, 100


Thành viên nổi bật 
Hạc Cúc
Hạc Cúc
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012
Cửu Thiên Vũ
Cửu Thiên Vũ

Jinnn: Hoàn hết đi
Jinnn: Đi vô box e, đăng bài
Hạc Cúc: =.,=
Snow cầm thú HD: .=.
Độc Bá Thiên: rối loạn >.<
Jinnn à...Thiên phải kiếm 2k làm quà
Jinnn: Bấn loạn >.<
Độc Bá Thiên: Nghèo là tội :(
2k rơi vô túi Thiên đi nào :(
Hạc Cúc: Tét đấy là ôm thắm thiết :no3:
Box việt tét ạ :)2 đang cày trong đấy xong lên đam xong lên sưu
NguyệtHoaDạTuyết: hun miết hun miết... ko sợ vợ ta ghen à uri thúi :)2
NguyệtHoaDạTuyết: sưu muội = box sưu
Hạc Cúc: Sư mụi đâu :shock:
Tét thúi :snog:
NguyệtHoaDạTuyết: :)2 uri đang tâm sự với sưu muội muội phải hơm? hí hí
Hạc Cúc: :shock: đâu có đang bận í
Lãng Nhược Y: Uri giận e rồi à? sao ko ai nói chuyện hết vậy?
Viên Phong: image_view.php?style=2&c=1&i=102481
Viên Phong: để ta post ảnh các nàng qua cmt nhé ai đúng có thưởng =]]
Lãng Nhược Y: phong, có e nè, chia e ba phần thôi

Uri, đi thong thả, bb
--Tứ Minh--: anh Vinh, anh ác quá đấy :cry:  :cry:
Viên Phong: Y Y anh sợ k ai quản lí khối tài sản đồ sộ nên anh chịu hi sinh hưởng hơn 300000 điểm của tỷ ấy :cry:
trantuyetnhi: ta thích chuột bạch có không phong
Lãng Nhược Y: nhi nhi, cố lên!
Viên Phong: con mèo   :meocon:
Lãng Nhược Y: phong à anh thiệt là có lòng....
trantuyetnhi: tự lực gánh sinh  luôn rồi huhuhuhu
Viên Phong: Nguyệt Nhi   :meocon: con èm này nôm giống con sóc đó em nhỉ =]]
Viên Phong: Ủi Ủi em sợ sau chuyến này tỷ không kịp trăn trối cho đệ! Đệ chờ ngày hưởng tài sản   :peace2:
Lãng Nhược Y: nhi nhi, mình hết cách rồi, e mình chưa có opa nên chưa trù bị cách..
trantuyetnhi: ai bơ ai bơ
Hạc Cúc: Thằng kia bà đây k chết vĩnh biệt gì :chair:
Viên Phong: trantuyetnhi cô thấy tôi giống như bị bơ không :party:  :no4:

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.