Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 74 bài ] 

Nam thần biến thành cún - An Tựu

 
Có bài mới 19.12.2014, 20:47
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 26190
Được thanks: 49003 lần
Điểm: 9.65
Có bài mới [Hiện đại] Nam thần biến thành cún - An Tựu - Điểm: 12
images

Nam thần biến thành cún


Tác giả: An Tựu

Editor: yeu_nu_rungxanh, SteelRose, huongntd

Thể loại: Ngôn tình, Hiện đại, Hài

Độ dài: 52 chương

Thiết kế bìa: SteelRose, Minjay1608

Nguồn truyện: Box Literature Kitesvn.com

Làm ebook: SteelRose

@Đã có sự đồng ý của editor



Đôi lời của tập thể editor:

Hơn hai tháng kể từ ngày mở threat cuối cuối cùng cũng phải nói tạm biệt với mọi người rồi. Với số chương cùng số chữ thì truyện này không tính là dài, cốt truyện mới, tác giả mới, tuy nội dung nhẹ nhàng, có lẽ không để lại ấn tượng sâu sắc như truyện ngược hay kết thúc SE, nhưng bọn mình hy vọng mọi người sẽ có giây phút thật sự thư giãn với những nhân vật đáng yêu trong truyện :x.

Đây là lần đầu tiên bọn mình hợp tác làm một tác phẩm, tuy nó không quá dài nhưng bọn mình đã bỏ rất nhiều tâm huyết, xem nó như một đứa con tinh thần, hòa mình vào thế giới của nhân vật, vui theo họ, buồn vì họ (tuy chẳng có mấy cảnh buồn, chỉ thấy cười đau bụng). Rất cảm ơn các bạn đã nhiệt tình ủng hộ, cảm ơn cô Emi, cô ~Mộc~ đã giúp bọn này sửa lỗi chính tả, góp ý một số chi tiết (ôi cái lỗi chính tả TT^TT). Cảm ơn rất nhiều *cúi đầu 90 độ*



Giới thiệu:

Nam thần: Tô Tiểu Đường em thích tôi ở điểm nào nhất? Tướng mạo? Y thuật? Gia thế?”.

Vì muốn bày tỏ nỗi lòng, Tô Tiểu Đường buột miệng: “Không phải thế, không liên quan tới những thứ này, cho dù anh biến thành một con cún tôi cũng thích anh như thế”.

Nam thần: Thật đúng là một sự thú nhận đầy bất ngờ.

Có điều không thể tưởng tượng được, vừa tỉnh lại, nam thần lại có thể biến thành con cún nhà cô nuôi.

● Trạch nữ béo ú 200 cân thích ăn hàng VS nam thần tài giỏi lạnh lùng biến thành một con cún.

● Ngay cả việc giảm cân cũng thành công, vậy nam thần có còn xa không?






Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
13 thành viên đã gởi lời cảm ơn Yến My về bài viết trên: Bạch Phụng, Cao Thanh, Red Bull, Song Ngư nhi, Tieu My My, Tocdothuhut, Tú Vy, Vũ Hòa, chuotchuj22, mun's mun, sandy nguyễn, tinh phai, valsk
     

Có bài mới 19.12.2014, 21:04
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 26190
Được thanks: 49003 lần
Điểm: 9.65
Có bài mới Re: [Hiện đại] Nam thần biến thành cún - An Tựu - Điểm: 11
Chương 1 :





Tô Tiểu Đường là một cô nàng trạch nữ* béo ú…

*Trạch nữ: con gái thích ru rú ở nhà ( thường là ôm máy tính, xem phim, đọc truyện, chơi game... tóm lại là giải trí ).

Lúc lên đại học, cô tranh thủ thời gian rãnh rỗi mở một cửa hàng trên Taobao*, tên cửa hàng là “Bạn thử xem, rất ngon”, giữ độc quyền về… các loại đồ ăn vặt.

*Taobao: trang web bán hàng online ở Trung Quốc.

Vốn chỉ là vì giết thời gian kiếm thêm khoản thu nhập, không nghĩ tới cửa hàng nhỏ này của cô làm ăn buôn bán ngày càng sôi động, năm hai đại học Tô Tiểu Đường đã có thể tự lo liệu học phí và tiền sinh hoạt, nghiễm nhiên trở thành bà chủ nhỏ giàu có trong đám bạn học.

Sau khi tốt nghiệp, tất cả mọi người đều bận rộn tìm việc làm, Tô Tiểu Đường đã không còn làm một đại lý nhỏ nữa, thuê hai phòng một sảnh tự mình cất giữ hàng hóa, tiếp tục kinh doanh cửa hàng đồ ăn vặt của cô.

Tuy nhiên, cửa hàng ăn nhanh này giúp cô kiếm tiền làm giàu đồng thời cũng làm cho cô trở nên tròn trịa, ở trên đường càng lăn càng xa…

[Tô Tiểu Đường: À thật ngại quá, bánh bích quy mùi nam việt quất này hết hàng mất rồi ~].

[Tôi vừa chờ vừa ăn: Nhưng lúc trước tớ thấy còn một bịch mà].

[Tô Tiểu Đường: Xấu hổ quá, tớ vừa mới xé ra ăn luôn rồi (*^_^*)].

[Tôi vừa chờ vừa ăn: O.O………..]

Tô Tiểu Đường tóc tai bù xù không hề có hình tượng mà ngồi xếp bằng trên ghế, cùng lúc đó bàn tay mũm mĩm ném bánh bích quy cookie vào trong miệng mình, nhưng lại đang khuyên người ta mua một bịch khác để ăn, di động ở bên cạnh vang lên.

Cô bạn thân Lý Nhiên Nhiên mang đến một tin dữ.

“Đừng trách mình không nói cho cậu biết trước, đêm mai bạn cùng lớp đại học sẽ họp mặt, cậu phải chăm chúc bản thân cho tốt vào”.

“A? Nhất định phải đi sao? Thật là phiền phức, tớ còn phải gội đầu, thay quần áo…”.

“Tô, Tiểu, Đường! Cậu định ở nhà làm trạch nữ đến già luôn sao?” Đầu dây bên kia truyền đến âm thanh giận dữ của Lý Nhiên Nhiên.

Tô Tiểu Đường bĩu môi cầm di động đưa ra xa một chút: “Tớ thật sự không muốn đi…”.

“Không cho phép không đi, tự mình tính đi mấy tháng rồi cậu không ra khỏi cửa? Nếu tiếp tục như vậy chắc cậu sẽ thoái hóa thành người trên núi mất! Nghe lớp trưởng nói bạn cùng lớp của chúng ta còn rất nhiều người trẻ tuổi chất lượng tốt lại độc thân, cơ hội tốt cỡ nào, nói không chừng có thể thoát khỏi tình trạng độc thân đấy…” Lý Nhiên Nhiên nói xong dường như nghĩ tới cái gì đó, bỗng nhiên thả ra âm thanh mềm mỏng: “Cái kia… Không phải là cậu không muốn nhìn thấy con người hèn hạ Tống Minh Huy đó chứ?”.

Nhắc đến cái tên này Lý Nhiên Nhiên lại tức giận: “Cậu vì con người hèn hạ đó nỗ lực nhiều như vậy, dành rất nhiều tiền vào hắn, tạo điều kiện cho hắn đi học nghiên cứu sinh, nào ngờ, hắn đi làm không bao lâu liền cùng với một cô gái trong công ty dan díu với nhau, lúc trước mình nói với cậu cái gì kia chứ, nam phượng hoàng* không đáng tin cậy, trên đời có quá nhiều bài viết cũng không đủ để cảnh báo cậu à…”.

* Nam phýợng hoàng: chỉ những ngýời trông mặt bắt hình dong, không thể nhìn vẻ bề ngoài. Những ngýời xuất thân nghèo khó, nhờ cố gắng, nỗ lực hõn ngýời có một ngày lột xác ðổi ðời.Nhýng do xuất thân hèn kém nên có nhiều khuyết ðiểm nhý keo kiệt, tính toán.

Trong lúc Lý Nhiên Nhiên tức giận bất bình, Tô Tiểu Đường vui sướng dào dạt mà hoàn thành xong một vụ làm ăn, vừa cùng khách hàng xác nhận thông tin giao hàng, vừa nói chuyện với Lý Nhiên Nhiên: “Nhiên Nhiên, tiền này ngay cả vốn lẫn lãi anh ta đều trả lại cho mình, vả lại quá khứ đã qua, mình không muốn đi chỉ đơn thuần là vì lười, không có ý gì khác”.

“Cái gì gọi là quá khứ đã qua, trả lại tiền thì thế nào, vậy anh ta xem cậu là cái gì hả? Thẻ tín dụng à? Tiêu dư thì trả lại! Chỉ dựa vào một chút tiền đó là có thể tính toán rõ ràng sao?”.

“Được rồi, được rồi! Không thèm nghe cậu nói nữa, bên này mình đang bận, ngày mai mình sẽ đến đúng giờ, bai~” Tô Tiểu Đường nói xong, cuống quýt cúp điện thoại.

***

Lúc trước khi Tống Minh Huy đưa ra lời chia tay, cô không phải không đau lòng.

Tuy tình yêu không đến mức oanh oanh liệt liệt, nhưng cô đúng là rất nghiêm túc lấy kết hôn làm điều kiện tiên quyết kết giao với anh ta, thời buổi này nuôi một con chó mà để cho nó chạy còn đau lòng, huống chi là quen một người đàn ông lâu như vậy.

Nhưng mà, mức độ đau lòng ở loại này có lẽ cũng gần giống với người mua ăn được phân nửa rồi yêu cầu trả hàng.

Những thăng trầm của cuộc đời cô và những gì khắc cốt ghi tâm đều giao cho một người đàn ông tên là Phương Cảnh Thâm. Từ trung học lên đại học, thầm mến tròn bảy năm, đến tận lúc tốt nghiệp năm tư ấy, nam thần* cuối cùng cũng có bạn gái, hơn nữa lại là bạn gái cùng phòng của cô, vốn được mệnh danh là hoa hậu giảng đường Thư Điềm. Hai người trai tài gái sắc trời sinh một đôi khiến người khác ghen tị.

* Nam thần: Chỉ con trai đẹp trai, quyến rũ, có tài thường được nhiều con gái theo đuổi.

Cái loại thương tâm tuyệt vọng này và bất thình lình trống rỗng sa sút, giống như cuộc đời này của cô không thể ăn món ngon nữa.

Sau đó không lâu Tống Minh Huy liền tỏ tình với cô. Anh ta nói cô mập mạp rất đáng yêu, rất thích cô, hỏi cô có muốn thử quen với anh ta không.

Và sau đó bọn họ liền thuận lý thành chương mà ở cùng với nhau.

Đến tận nửa năm trước, Tống Minh Huy nói thẳng với cô là đã tìm được tình yêu đích thực, đề nghị chia tay với cô, vài ngày sau liền gửi ba vạn đồng vào tài khoản của cô, như không muốn có bất kỳ liên quan gì với cô nữa, dĩ nhiên, cũng vì không muốn trở thành đầu đề của câu chuyện.

Thực ra năm đó Phương Cảnh Thâm và Thư Điềm quen nhau không được mấy tháng thì chia tay, nhưng cô cũng không ngốc đến nỗi nghĩ rằng bọn họ chia tay thì mình sẽ có cơ hội. Từ đầu đã không ôm quá nhiều hi vọng, cho nên bảy năm thầm mến mới không chuyển thành lưu luyến, việc của Thư Điềm chỉ làm cho cô cắt đứt luôn ý niệm chỉ nhìn thấy xa xa ở trong đầu mà thôi.

***

Ngày hôm sau.

Mãi cho đến khi trước giờ tụ hội nửa tiếng Tô Tiểu Đường mới chậm chạp đi gội đầu, mặc một bộ quần áo tiện lợi nhất, đang nghĩ tới cần phải chuẩn bị cái gì nữa, thì một con Husky tròn vo hưng phấn mà từ ban công bay vụt đến dưới chân cô, thở phì phò điên cuồng vẫy đuôi về phía cô.

Nhìn con thú cô nuôi trở thành “Vũ khí hình cầu có sức sát thương quy mô lớn” này, Tô Tiểu Đường lúng túng.

Có lần ra ngoài bỏ nó một mình trong nhà, kết quả nó không chỉ đem phòng ngủ cùng phòng khách làm cho lộn xộn, lại còn có bản lĩnh mở cửa phòng cất giữ hàng hóa ra, đêm đó Tô Tiểu Đường về tới chỉ thấy hiện trường như có cuồng phong thổi qua, khung cánh hỗn loạn, thảm thương không nhìn nỗi. Người khởi xướng còn cố tình còn bày ra vẻ mặt vô tội phe phẩy cái đuôi nhào về phía cô vung vẫy bán nước, làm cô tức đến nỗi muốn đem hàng hóa hầm ăn hết…

Sau này trước khi ra ngoài, cô hay dùng dây xích buộc nó lại, kết quả con này hoạt bát quá sức, vừa về đến liền nhìn thấy những chỗ dây xích quấn lấy trên cổ nó bị mài đến nỗi rớt cả lông, da cũng bị rách.

Tô Tiểu Đường là người ăn nói chua ngoa nhưng tâm lại như đậu hũ, sau lần đó cũng không nỡ buộc nó nữa, khi ra ngoài đều cố gắng mang nó theo, cũng may cô cũng không thường xuyên đi ra ngoài.

Lúc này vừa nhìn thấy dáng vẻ phải đi ra ngoài của Tô Tiểu Đường, con Husky nào đó lập tức như trẻ em tung tăng mà phe phẩy đuôi điên cuồng xông tới, đầu tiên là nịnh hót cọ cọ trên đùi cô, sau đó hai móng bám vào cửa vẽ lung tung, gấp không dằn nỗi muốn đi ra ngoài.

Nhìn thấy chủ nhân đứng lại chậm chạp không đi kia, con Husky nào đó khó hiểu “Ư,ử?” một tiếng, dùng miệng ngậm ống quần của cô.

Tô Tiểu Đường không có cách nào, đành gọi điện thoại cho Lý Nhiên Nhiên.

“Này, Tiểu Đường cậu tới rồi à? Chúng tớ đều đã tới nhà hàng rồi”.

“Mình đang chuẩn bị đi đây, nhưng Thịt Viên không biết làm sao bây giờ, nhà hàng có cho mang cún vào không nhỉ?”.

Lý Nhiên Nhiên cũng thừa biết cún nhà cô có thể gây hại tới mức nào, nghe cô nói vậy liền hiểu được: “Cậu chờ mình, mình hỏi giúp cậu”.

“Được”.

Một lát sau, Lý Nhiên Nhiên hưng phấn nói với cô: “Tiểu Đường, cậu yên tâm mang vào đây đi, quản lý là bạn thân của một bạn học trong lớp chúng ta, anh ta nói không thành vấn đề, chỉ cần cậu dắt cho tốt là được”.

“Biết rồi, khoảng hai mươi phút nữa mình sẽ tới nơi” Tô Tiểu Đường sờ sờ đầu của Thịt Viên.

“Tới thì gọi điện thoại cho mình, mình ra cửa đón cậu”.

***

Đến quán rượu, việc đầu tiên Lý Nhiên Nhiên làm là phấn khích ôm lấy cổ Thịt Viên giày vò một trận, sau đó chán ghét quăng nó xuống đất tiếp tục liếc mắt nhìn Tô Tiểu Đường, thu ánh mắt tràn ngập ham muốn muốn đá Tô Tiểu Đường một cái của cô lại.

"Không phải bảo cậu chăm chút kỹ một chút sao? Sao lại ăn mặc thế này đến đây?"

Tô Tiểu Đường sợ lạnh, trời vừa mới vào đông đã lập tức mang bộ áo lông ra mặc, cô vốn mập mạp, bây giờ trông càng giống như một quả cầu.

"Mình tắm hơi lâu! Quần áo cũng vừa mới giặt hôm qua..." Tô Tiểu Đường yếu ớt trả lời.

Lý Nhiên Nhiên nhìn cô một lúc thở dài, "Tô Tiểu Đường mình xem cậu có điểm nào tốt? Rốt cuộc cậu có phải là con gái hay không! Sao không thể chăm chút cho bản thân một chút chứ? Kiếm nhiều tiền như vậy cuối cùng lại mặc một bộ quần áo cũ nát! Mình có chút hối hận khi gọi cậu đến đây rồi, cậu vẫn chưa thấy được bộ dạng hăng hái đầy đắc ý của Tống Minh Huy đâu. Còn nữa con gái bên cạnh cậu ta, quần áo trên người đều là hàng hiệu, hào quang tỏa ra bốn phía, nghe nói là con của một lãnh đạo trong công ty nào đó, Tống Minh Huy dựa hơi cũng được thơm lây. Mình vẫn trông chờ rằng cậu sẽ đảo ngược được tình thế, nhìn thấy cảnh đó cậu không cảm thấy bị kích thích sao, còn nữa Tô Tiểu Đường này, cậu hãy khai thật cho mình biết, cậu có thật sự béo đến vậy không? Làm sao giảm béo đây..."

Trong lòng Tô Tiểu Đường nói thầm, phụ nữ vì bản thân mà làm đẹp, cô lại không vì bản thân mình cần gì ăn diện đẹp đẽ...

Không để ý bản thân nên cũng vô tâm với trang phục, lại càng không vì bản thân mình, sau đó lại càng không muốn ăn diện, càng thay đổi càng xấu xí hơn.

"Mình là mình, người khác thế nào chẳng liên quan gì đến mình." Tô Tiểu Đường lầm bầm.

Lý Nhiên Nhiên không muốn tiếp tục nói chuyện với cô bạn suy nghĩ cứng nhắc như khúc gỗ này nữa, bởi vì cô biết Tô Tiểu Đường không phải giả vờ rộng rãi, cô thật sự là một trạch nữ chính hiệu, vô cùng ngây thơ.

***

Lúc hai người một chó đi đến phòng bao thì ở đó đã có mấy người ngồi. Mọi người tụm hai tụm ba thành từng nhóm trò chuyện, ca hát, có nhóm thì chơi mạt chược.

"Thấy không? Đó chính là Lâm Tuyết! Vừa nhìn đã thấy giống kỹ nữ lầu xanh!" Lý Nhiên Nhiên ra sức chỉ về phía bàn mạt chượt, Tô Tiểu Đường nhìn theo, Tống Minh Huy đang buồn chán ngồi xem mấy người phụ nữ đánh mạt chược.

Lúc Tống Minh Huy ngẩng đầu lên trùng hợp bắt gặp hai người họ, ánh mắt lướt nhanh qua người Tô Tiểu Đường, nhanh chóng thu lại, giống như nhìn lâu quá sẽ chịu không nỗi, trong ánh mắt như viết lên mấy chữ chán ghét.

Kỳ thực Tô Tiểu Đường béo vẫn hoàn béo,nhưng gương mặt nhỏ nhắn, ngũ quan vô cùng xinh đẹp, khi học đại học đã từng say đắm Phương Cảnh Thâm, cũng tốn nhiều tâm tư để chăm chút cho bản thân, thoạt nhìn tổng thể thì vẫn giống như lúc Tống Minh Huy theo đuổi cô "Béo nhưng rất đáng yêu" .

Thế nhưng, tất nhiên bây giờ Tô Tiểu Đường trông còn tệ hơn trước kia. Quần áo mặc trên người chỉ là áo lông giá 300 đồng mua trên Taobao, đã béo còn mặc thời trang mùa thu, vì không thích rườm rà, mái tóc dài bị cô cuộn thành một búi buộc sau ót. Tóm lại chính là chữ —— thất bại.

Gương mặt Tô Tiểu Đường rất nổi bật, nhanh chóng có bạn học nhận ra cô, sau đó thấy con chó dưới chân cô, phấn khích nói: "Tô Tiểu Đường, đây là chó nhà cậu sao? Là giống Husky phải không?"

"Ừ." Tô Tiểu Đường gật đầu, tùy tiện tìm một chỗ ngồi xuống.

"Thật đáng yêu, tên là gì thế?" Lập tức có mấy cô gái vây lại.

"Thịt Viên."

Thịt Viên không hề sợ người lạ hơn nữa còn rất hào hứng, vui vẻ quẫy đuôi khi được mấy cô gái sờ lông, đút đồ ăn, được đối xử còn tốt hơn chủ nhân của nó nữa.

"Vật thật giống chủ, Tô Tiểu Đường, con chó này vóc dáng thật giống cậu làm sao!" Có người không cố tình nhưng lại vô thức thốt lên một câu.

Tô Tiểu Đường cười cười không hề suy nghĩ gì, nhưng Lý Nhiên Nhiên lại cảm thấy bực bội, "Trịnh Phương, cậu nói gì đó!"

Nếu là người khác nói Lý Nhiên Nhiên cũng sẽ không tính toán, chỉ xem như mọi người nói đùa cho vui, nhưng người đó là đồng hương của Tống Minh Huy, cứ cố tình gây chuyện, trước đây cô ta theo đuổi anh ta, vẫn chưa theo được.

"Chỉ đùa một chút thôi ~" Trịnh Phương bày ra thái độ không liên quan đến mình, sau đó cố ý hỏi, "Tô Tiểu Đường, bây giờ cậu làm ở đâu thế? Đừng nói là vẫn còn bán hàng qua mạng nhá?"

Hiện tại Trịnh Phương đang làm việc ở một công ty kiến trúc rất tốt, tiền lương tám nghìn, giọng nói mang theo thái độ ngang ngược vô cùng.

"Ha ha, đúng vậy." Tô Tiểu Đường vẫn cười.

Lý Nhiên Nhiên không nhịn được, nói tiếp: "Cửa hàng bán đồ ăn vặt Tiểu Đường làm ăn rất khá, mỗi tháng chỉ tính thu nhập ít nhất cũng hai vạn, nếu tháng mười một có tổ chức thêm chương trình khuyến mãi cuối năm kèm theo, một ngày có thể kiếm thêm một vạn..."

Trịnh Phương vừa nghe xong sắc mặt đông cứng, không lên tiếng.

Lúc này Lâm Tuyết cũng chen miệng nói, "Hóa ra bán đồ ăn vặt cũng có thể kiếm được tiền! Sớm biết thế tôi cũng mở một cái ha ha ha..."

Tiểu thư như cô ta đâu cần phải làm mấy việc này, rõ ràng đây là một lời trêu chọc. Vừa làm loạn, lại vừa giở giọng châm biếm ý muốn bảo Tống Minh Huy và cô nàng béo phệ này chẳng có liên quan gì đến nhau.

Tiếng “cười duyên” lọt vào tai khiến Lý Nhiên Nhiên nổi da gà, lập tức như cười như không nhìn Tống Minh Huy nói một câu, "Ha ha, không phải người nào đó trước đây còn mặt dày mày dạn theo đuổi Tiểu Đường đó sao!"

Trịnh Phương cuối cùng cũng tìm được cơ hội lạnh lùng buông một câu: "Ha ha, nếu không phải lương một năm của cô ta hai mươi vạn, ai sẽ theo đuổi cô ta!"

Trong khoảng thời gian ngắn, trong phòng,mùi thuốc súng nồng nặc khắp nơi.

Mấy người khác vẫn còn chơi đùa với chú chó dường như không hề hay biết gì, nhưng mà có một cánh tay rất bình tĩnh dằn lại cảm giác kích động đang dâng trào của Lý Nhiên Nhiên.

Không phải là không để tâm nên tỏ ra thờ ơ, mà là đã chết lặng từ lâu, cô cũng từng thử giảm béo, nhưng mà thể chất vốn đã vậy, cho dù mỗi ngày chỉ uống nước cũng vẫn béo như thường, lúc học đại học là lúc cô gầy nhất rồi.

Đúng lúc này, tiếng cửa phòng bị đẩy ra, có mấy người cả trai lẫn gái lục đục đi đến, hình như không phải là người cùng lớp với bọn họ.

Lớp trưởng Khương Hoa vừa thấy người đến lập tức đi đón tiếp, "Mới vừa nhắc sao cậu vẫn chưa đến!"

"Nào nào,để mình giới thiệu với các cậu, thủ khoa y học trường chúng ta! Lớp chúng ta hồi đại học ít quá, nên mình mời thêm mấy bạn lớp khác đến!"

Khoa y?

Tô Tiểu Đường ngồi co ro trong góc phòng giống một con mèo nhỏ yếu ớt thiếu sức sống vừa mới bị giội một thùng phân vào người, tinh thần lập tức trở nên hưng phấn!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Yến My về bài viết trên: Song Ngư nhi, chuotchuj22
     
Có bài mới 19.12.2014, 21:06
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 26190
Được thanks: 49003 lần
Điểm: 9.65
Có bài mới Re: [Hiện đại] Nam thần biến thành cún - An Tựu - Điểm: 11
Chương 2 :





Tô Tiểu Đường chờ dài cả cổ, nhưng lại không thấy người đó xuất hiện, vì vậy lại ỉu xìu, thiếu dinh dưỡng như lúc đầu.

Người đông tất nhiên là bầu không khí sẽ rất sôi động, tất cả mọi người đều quên hết những chuyện không vui ban nãy.

Lớp trưởng rất hiểu tâm lý của mọi người, đa số người được mời đến đều vẫn còn độc thân, mọi người rất nhanh bắt cặp với nhau.

Lý Nhiên Nhiên để mắt đến một anh chàng gầy nhom trong đám người đó, vì lo lắng Tô Tiểu Đường một mình bị ức hiếp, rất có nghĩa khí ở lại. Thế nhưng vẻ mặt của cô như thấy cái bánh bao nóng hổi muốn ăn lại không thể ăn, vô cùng khổ sở, thật sự muốn không làm cho người khác để ý đến thật khó, Tô Tiểu Đường thật sự chịu không nổi nữa liền đuổi cô đi chỗ khác.

Vì vậy, Lý Nhiên Nhiên đi trò chuyện với anh chàng cao gầy một cách nhiệt tình, Thịt Viên nhà cô cũng bị mấy người đẹp vây kín, vui vẻ đến quên trời quên đất, Tô Tiểu Đường buồn chán ngồi một chỗ gặm một miếng bánh gato, đúng mùi vị cô thích nhất, nhưng hoàn toàn không muốn ăn.

***

"Xin lỗi, tớ đến muộn."

Giọng nói trầm thấp, ôn hòa quanh quẩn bên tai cứ ngỡ là đang nằm mơ, giống như mùi vị chocolate tan ra ở đầu lưỡi. Tô Tiểu Đường chỉ cảm thấy một trận gió mát thổi qua, cả người có cảm giác giống như xuân về hoa nở.

Vừa ngẩng đầu lên, đúng thật nhìn thấy bóng dáng cao to quen thuộc đứng ở cửa.

Phương Cảnh Thâm mặc áo len màu xám theo phong cách Anh, áo sơ mi cổ trắng bên trong lật ra ngoài, trên tay cầm một cái áo khoác màu đen, cả người vô cùng tuấn tú, trong mắt Tô Tiểu Đường dường như đang có mặt trời chiếu sáng lấp lánh.

Nhưng mà, Tô Tiểu Đường lại nhìn thấy Thư Điềm đi theo phía sau anh, bỗng chốc trở nên ảm đạm.

Năm đó Phương Cảnh Thâm và Thư Điềm đều rất nổi tiếng ở trường, mọi người nhìn thấy hai người đó đều trêu chọc, "Hai người các cậu lại xuất hiện cùng nhau, chẳng lẽ lại đang qua lại với nhau? Chúc mừng chúc mừng nhé!"

Thư Điềm nhìn Phương Cảnh Thâm, cười cười không nói.

Phương Cảnh Thâm treo áo lên xong, ngồi xuống, thuận miệng nói một câu, "Chỉ là trùng hợp thôi."

Đôi mắt Thư Điềm lóe lên một tia u ám rồi biến mất, lập tức tự nhiên vui vẻ nói, "Các bạn đừng mang hai người chúng tôi ra đùa giỡn nữa, tôi có bạn trai rồi!"

Nói xong lại trêu đùa thêm một câu, "Nhưng mà bác sĩ Phương của chúng ta vẫn còn độc thân!"

Lời này vừa nghe qua dường như có ý nói bác sĩ Phương vẫn còn tình cảm với cô ta, dù sao Phương Cảnh Thâm cho đến bây giờ chỉ từng thừa nhận mỗi cô ta là bạn gái.

Sau đó mọi người lại bắt đầu nói chuyện về Phương Cảnh Thâm.

"Haiz, nếu nói, trong những người đang có mặt ở đây, bác sĩ Phương vẫn là người giỏi nhất, tuổi còn trẻ lại được bầu làm phó giáo sư, người xếp hàng chờ cậu ấy khám bệnh có thể đến năm sau, tiền đồ rộng mở đấy!"

"Vậy thì nói làm gì, người nhà tớ đều gọi bác sĩ Phương là “trâu bò”..."

...

***

Chỉ mới vừa trải qua vài phút ngắn ngủi, Tô Tiểu Đường lại tưởng chừng như cả một quãng thời gian dài, mọi chuyện đều trải qua lâu lắm rồi.

Nguyên nhân là vì cô đã hoàn toàn bỏ cuộc, thế nhưng giây phút gặp lại anh, tình cảm đè nén trong thâm tâm lại giống như sóng biển gào thét, cuộn trào kéo đến, một cơn sóng tràn vào vỗ chết cô, bỏ xác lại trên bờ cát.

Tô Tiểu Đường đang ngẩn ngơ, chẳng biết Lý Nhiên Nhiên đã đến ngồi cạnh cô từ lúc nào, sờ mặt cô một cái, làm cô sợ hết hồn, "Tô Tiểu Đường sao mặt cậu nóng thế, không phải bị sốt đấy chứ?"

"Hả? Cái gì?" Đôi mắt Tô Tiểu Đường không có tiêu cự, mờ mịt hỏi.

Lý Nhiên Nhiên liếc nhìn Phương Cảnh Thâm, lại nhìn vào mắt Tô Tiểu Đường, do dự nói: "Cậu không phải là... vẫn còn thích anh ta đó chứ?"

Năm đó Phương Cảnh Thâm là “người tình của quần chúng”, trong trường học mười cô gái thì hết chín người đều mơ mộng đến anh ta, Lý Nhiên Nhiên cũng không ngoại lệ, cho nên cô cũng không nghĩ người như Tô Tiểu Đường thật lòng thích người không thể nào mơ đến được như Phương Cảnh Thâm, bây giờ có chút không thể xác định được.

Cô đột nhiên nhớ đến lúc Tô Tiểu Đường và Tống Minh Huy yêu nhau, cùng lúc với thời điểm mà Phương Cảnh Thâm và Thư Điềm qua lại, hơn nữa Tô Tiểu Đường và Phương Cảnh Thâm còn cùng là dân thành phố, từ cấp ba đến đại học hình như cũng học chung một trường, lẽ nào...

Sẽ không giống như cô nghĩ đâu nhỉ?

"Dù sao cũng là nam thần mà ~ thích anh ta thì có gì lạ đâu ~" Tim Tô Tiểu Đường đập loạn một lúc, trên mặt lại để lộ ra một nụ cười vô tâm.

Nghe giọng nói của cô vẫn như thường ngày, Lý Nhiên Nhiên đè nén tâm tình trở lại.

***

Cho dù Tống Minh Huy và Lâm Tuyết đang ngồi đối diện dính chặt với nhau, ân ân ái ái Tô Tiểu Đường cũng không nhìn thấy, Phương Cảnh Thâm vừa xuất hiện, lỗ chân lông toàn thân đều vì anh mà rung lên, mỗi dây thần kinh đều dõi theo nhất cử nhất động của anh, còn phải chú ý đề phòng, tránh để mọi người phát hiện ra.

Phương Cảnh Thâm ngồi cách cô không xa, ở giữa chỉ có hai người ngồi, đang cùng trò chuyện với người bên cạnh về một số vấn đề chuyên ngành. Cô để ý thấy anh không hề động đến nước uống để trước mặt.

Anh chưa bao giờ uống nước uống hiệu này.

Vì vậy Tô Tiểu Đường lén lút mang lon nước uống vẫn chưa mở của mình đổi cho anh.

Cô biết anh thường uống nước nhãn hiệu này, dần dần sở thích của bản thân cũng bị anh ảnh hưởng, mỗi thứ đều có điểm giống nhau.

Muốn biết thức ăn anh thích ăn có mùi vị gì, vậy nên bản thân cũng tự đi nếm thử, muốn biết anh đang suy nghĩ gì, vậy nên cũng xem sách anh xem, quan tâm anh mỗi lần vinh dự nhận được giải thưởng nào đó, lại lặng lẽ hãnh diện vì anh ...

Nếu như nhất định phải hỏi đối với Tô Tiểu Đường, Phương Cảnh Thâm ở trong lòng cô có vị trí thế nào. Đó chính là vừa nhìn thấy món ăn ngon lập tức muốn chia sẻ cùng anh, nếu như anh ăn, so với bản thân cô ăn còn cảm thấy thỏa mãn hơn.

***

"Ha ha, Tô Tiểu Đường, không ngờ đã nhiều năm như vậy rồi mà cậu vẫn còn nhớ Cảnh Thâm thích uống loại nước hiệu này!"

Lúc Thư Điềm nói chuyện, Tô Tiểu Đường còn chưa kịp thu tay về, nghe vậy cả người bỗng nhiên trở nên đông cứng. Người nhiều như vậy, Thư Điềm không biết tại sao lại chú ý đến cô gái mờ nhạt ngồi trong góc phòng là cô.

Tô Tiểu Đường vẫn đặt cánh tay ở vị trí cũ, trước ánh mắt như hỏi tội của mọi người, gồm cả... Phương Cảnh Thâm. Loại cảm giác này giống như đang gian lận trong phòng thi bị bắt ngay tại trận.

Nhưng mà, ác mộng của cô chỉ mới bắt đầu.

Thư Điềm đã uống một chút rượu, lời nói đã mang theo chút hơi men, "Thế nào? Mọi người cũng không biết? Cảnh Thâm, không phải em đã nói với anh rồi sao? Bạn cùng phòng của em là người hâm mộ anh nhất! Mọi sở thích của anh đều nắm rõ trong lòng bàn tay, mỗi ngày ở trường học đều lặng lẽ quan tâm anh, có một lần em thấy cô ấy mang ảnh chụp anh đi tham gia cuộc thi cất kỹ trong một xấp tài liệu. Tớ nhớ Tiểu Đường và Cảnh Thâm học chung một trường cấp ba, có lẽ lúc đó đã thích rồi phải không? Không phải trước đây khi biết hai người bọn tớ qua lại với nhau không phải cậu đã đau lòng đắp chăn khóc cả buổi tối sao, làm trong lòng tớ rất lo lắng..."

Đừng nói nữa, đừng nói nữa... Xin cậu đừng nói nữa...

Lý Nhiên Nhiên sửng sốt hơn nửa ngày mới có phản ứng, cô cho rằng mình và Tô Tiểu Đường đã quá thân thuộc rồi, không ngờ cô ấy đối với Phương Cảnh Thâm lại có tình cảm sâu đậm đến vậy.

Trong khoảng thời gian ngắn, vẻ mặt mọi người đều tỏ ra khác thường, trong ánh mắt của họ, hành vi của Tô Tiểu Đường không khác hành vi “biến thái” là bao.

Nếu như Tô Tiểu Đường là một mỹ nữ, đó là có phúc, nhưng nếu cô là một cô nàng mập mạp đáng chết thì thế nào? Đó chính là biến thái. Hiện thực chính là tàn khốc như vậy.

Mọi người không ai muốn ngăn cản Thư Điềm, trái lại còn mong chờ cô nói ra thêm cái gì đó có sức sát thương lớn hơn một chút để giải trí.

Thư Điềm liếc nhìn Tống Minh Huy, tiếp tục nói: "Tớ nhớ rõ khi đó tớ đã hỏi Tiểu Đường có phải có hứng thú với Tống Minh Huy hay không, Tiểu Đường nói không có chắc như đinh đóng cột, ai ngờ lúc tớ và Cảnh Thâm quen nhau, cô ấy liền quay lưng quen người khác, ha ha..."

Ý nghĩa sâu xa của hai chữ “ha ha” đó không cần nói ai cũng biết.

Lời này vừa nói ra, quả nhiên mọi người ồ lên, nhất là sắc mặt của Tống Minh Huy, càng ngày càng xanh mét.

Cơ thể Tô Tiểu Đường run rẩy, cảm giác giống như không phải chỉ bị lột sạch quần áo, kể cả da thịt trên người cũng bị người ở đây lột xuống từng lớp, từng lớp một, toàn thân giống như đang đứng trong hầm băng, lạnh lẽo đến tận xương.

Thấy biểu hiện của Tô Tiểu Đường gần như ngây ngốc, ngực Lý Nhiên Nhiên tê rần, đứng bật dậy, "Thư Điềm cô nói đủ chưa!"

"Thế nào? Tôi nói sai sao?" Thư Điềm cố ý nhìn Tô Tiểu Đường hỏi, "Tiểu Đường, chẳng lẽ là tớ hiểu lầm? Cậu không thích Phương Cảnh Thâm?"

Năm đó phòng ký túc xá của Tô Tiểu Đường, danh tiếng người đẹp của Thư Điềm và cái danh mập mạp của Tô Tiểu Đường nổi bật gần như ngang nhau, mọi người nhắc đến Thư Điềm cũng sẽ nhân tiện nói vui một chút về Tiểu Đường.

Tô Tiểu Đường béo vẫn cứ béo, không đến mức xấu xí, nhưng ai bảo cô và Thư Điềm là bạn cùng phòng làm chi, hai thái cực đối lập, Thư Điềm là hoa hậu giảng đường, còn cô thì luôn bị mang ra làm trò cười.

Khi đó tuy quan hệ giữa cô và Thư Điềm không tính là quá thân thiết, nhưng cũng không có động chạm gì nhau, cô không thể nào ngờ rằng ngày hôm nay Thư Điềm lại đột nhiên đâm vào ngực mình một nhát dao. Càng không ngờ bí mật che giấu trong lòng bảy năm bị người khác phát hiện...

Lý Nhiên Nhiên nghiến răng nghiến lợi, "Thích Phương Cảnh Thâm thì có gì kỳ lạ chứ! Tôi cũng thích anh ta! Phụ nữ đang ngồi đây có mấy người không thích anh ta!"

Thư Điềm cười: "Đã như vậy, cô còn kích động như vậy làm gì?"

Lý Nhiên Nhiên còn muốn lên tiếng, Tô Tiểu Đường đã đứng lên chạy thật nhanh ra ngoài.

Tô Tiểu Đường cố gắng tự nói với mình, không cần để ý, không cần để ý, hôm nay Tống Minh Huy mang phụ nữ đến dằn mặt cô không phải cô vẫn rất bình tĩnh đó sao?

Thế nhưng, vì sao vừa nghĩ đến Phương Cảnh Thâm sẽ nghĩ cô là người thế nào, lồng ngực lại dâng lên một luồng khí lạnh, sau cùng, thật sự không còn cách nào ở lại nơi đó được nữa...

Giây phút tông cửa chạy ra ngoài, cô loáng thoáng nghe được giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng của Phương Cảnh Thâm ở phía sau, "Thư Điềm, cô hơi quá đáng rồi đó."

Nước mắt Tô Tiểu Đường trào ra.

***

Tô Tiểu Đường đứng ngây người trong phòng rửa tay nửa tiếng đồng hồ mới tỉnh táo lại đôi chút.

Sau ngày hôm nay, cô sợ là cũng không mặt mũi xuất hiện trước mặt tất cả bạn học nữa, nhất là Phương Cảnh Thâm.

Suy nghĩ một chút lại không thể chịu đựng được vành mắt đỏ hoe, Tô Tiểu Đường vội vàng dùng nước lạnh vỗ vỗ mặt, vừa đi ra ngoài vừa cúi thấp đầu gửi tin nhắn cho Lý Nhiên Nhiên, nói với cô nàng một tiếng rằng cô về trước.

Gửi tin nhắn xong, ngẩng đầu lên, không ngờ lại bắt gặp gương mặt mà lúc này cô không muốn đối mặt nhất.

Phương Cảnh Thâm đứng trong hành lang, ngón tay kẹp một điếu thuốc, dường như đã đợi lâu rồi.

Tô Tiểu Đường như bị người khác điểm huyệt đứng yên tại chỗ.

Xấu hổ, vô cùng xấu hổ, kích động, e lệ, khẩn trương... Tất cả tâm tình bỗng chốc dồn hết lên mặt, Tô Tiểu Đường có cảm giác giờ phút này biểu cảm trên mặt cô thoạt nhìn trông như một người điên.

Mọi lời muốn nói dâng lên đến miệng lại chỉ nói ra được ba chữ: "Thật xin lỗi..."

Cô thừa nhận làm anh mất thể diện, bị một người tròn như cái bánh gato là cô thích...

Phương Cảnh Thâm nhìn cô một lúc như đang suy nghĩ gì đó, sau đó mở miệng hỏi: "Cô thích tôi?"

Mặt của Tô Tiểu Đường đỏ lên như bị lửa đốt, tuy là vô cùng khẩn trương, thế nhưng không biết tại sao từ tận đáy lòng lại nổi lên cảm giác muốn bộc bạch mãnh liệt, muốn nói hết ham muốn trong lòng.

"Đúng, tôi thích anh." Cô nghe được tiếng mình trả lời, kèm theo đó là tiếng trống ngực đập liên hồi.

"Thích tôi điểm nào nhất?" Phương Cảnh Thâm dừng một chút, giọng nói có vài phần mờ ảo, "Tướng mạo? Y thuật? Gia thế? Hay là..."

Tròn bảy năm, cuối cùng cũng nói ra khỏi miệng, Tô Tiểu Đường khẩn trương đến mức có thể giây tiếp theo sẽ ngất đi, gấp gáp đến độ thốt ra: "Không... Không phải như vậy, không liên quan tới những thứ này, cho dù anh biến thành một con cún tôi cũng thích anh như thế!”

Vừa dứt lời, không gian trở nên lúng túng, trầm mặc.

Phương Cảnh Thâm nhíu mày, lại như đang suy nghĩ gì đó, biểu cảm giây phút đó thật sự có chút khó hình dung.

Thật đúng là một cách bày tỏ không thể nào ngờ đến...

Mà Tô Tiểu Đường đã 囧 thất vọng đến mức muốn “chết quách cho xong”, bất kể vì nguyên nhân gì, xin cho cô biến mất luôn đi! Chết tiệt, rốt cuộc cô đang nói bậy cái gì thế a a a!

"Xin lỗi xin lỗi, tôi không phải chửi anh là chó... Tôi là nói nếu như... Thì là... Tôi..."

Tô Tiểu Đường không muốn nói thêm lời nào.

Vì sao lần nào ở trước mặt anh cô cũng bày ra bộ dạng giống như một người bị bệnh thần kinh thế này!

Phương Cảnh Thâm nhìn biểu hiện đáng thương của cô gái “lông xù” tròn vo nào đó và gương mặt ửng hồng, không biết tại sao lại nảy sinh loại cảm giác rung động, loại cảm giác rung động thoải mái như được xoa bóp...

Mà anh cũng đang làm gì thế này.

Trong phút chốc gương mặt được ngón tay thon dài lành lạnh sờ vào, Tô Tiểu Đường nghe được âm thanh thình thịch vang lên...

Hình như trái tim không chịu được nữa sắp vỡ tan...


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Yến My về bài viết trên: Bạch Phụng, Cao Thanh, Song Ngư nhi, chuotchuj22
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 74 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Baby Groot, Bingan09, hh09, Hoàng Quyên, Irie Hayumi, mecuatit, nhin troi mua, NTVH, tam thuong, Vệ Tử Y và 704 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Hoàng sủng - Hoa Khai Bất Kết Quả

1 ... 33, 34, 35

2 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 34, 35, 36

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 19, 20, 21

4 • [Quân nhân] Không nghe lời vậy mời xuống giường - Ngô Đồng Tư Ngữ

1 ... 21, 22, 23

5 • [Hiện đại] Đợi mưa tạnh - Úy Không

1 ... 23, 24, 25

6 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 120, 121, 122

8 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (102/104]

1 ... 176, 177, 178

9 • [Hiện đại] Ý tưởng ham muốn - Niệm Niệm Bất Xá X

1 ... 23, 24, 25

10 • [Xuyên không] Ma y độc phi - Phong Ảnh Mê Mộng

1 ... 73, 74, 75

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

12 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

13 • [Cổ đại - Trùng sinh] Nàng phi chuyên sủng của vương gia ngốc - Huyền Nhai Nhất Hồ Trà

1 ... 57, 58, 59

14 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

15 • [Hiện đại] Ngọt khắc vào tim - Thời Câm

1 ... 29, 30, 31

16 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 90, 91, 92

17 • [Cổ đại cung đấu] Nhật ký xoay người ở hậu cung - Dạ Chi Dạ

1 ... 43, 44, 45

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tại cửa cục dân chính - Bạo Táo Đích Bàng Giải

1 ... 20, 21, 22

19 • [Cổ đại] Thiên tuế sủng phi - Biện Bạch Anh

1 ... 32, 33, 34

20 • [Hiện đại] Hạnh phúc nhỏ của anh Đông Bôn Tây Cố (Trọn bộ 2 tập)

1 ... 23, 24, 25


Thành viên nổi bật 
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012
Trúc Quỳnh
Trúc Quỳnh
susublue
susublue

Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 1482 điểm để mua Bướm Hồng Vàng
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 1410 điểm để mua Bướm Hồng Vàng
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 1341 điểm để mua Bướm Hồng Vàng
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 1276 điểm để mua Bướm Hồng Vàng
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 1214 điểm để mua Bướm Hồng Vàng
Aka: Đợi 17 kết quả :))
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 1155 điểm để mua Bướm Hồng Vàng
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 1123 điểm để mua Thần nước
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 2009 điểm để mua Nữ hoàng 2
LogOut Bomb: Âu Dương Ngọc Lam -> xichgo
Âu Dương Ngọc Lam: alo alo
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 1912 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 2218 điểm để mua Bé trà
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 1068 điểm để mua Thần nước
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 264 điểm để mua Lắc tay đá Sapphire
Shop - Đấu giá: Mavis Clay vừa đặt giá 250 điểm để mua Lắc tay đá Sapphire
Shop - Đấu giá: Hoa Trà Mi vừa đặt giá 1016 điểm để mua Thần nước
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 2111 điểm để mua Bé trà
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn đỏ 2
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 310 điểm để mua Bé mua sắm
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 1820 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 2009 điểm để mua Bé trà
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 1732 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 294 điểm để mua Bé mua sắm
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 275 điểm để mua Ngựa trời (kiểu 2)
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 1099 điểm để mua Bướm Hồng Vàng
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 1045 điểm để mua Bướm Hồng Vàng
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 994 điểm để mua Bướm Hồng Vàng
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 945 điểm để mua Bướm Hồng Vàng
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 1912 điểm để mua Bé trà

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.