Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 36 bài ] 

Thiếu gia, đừng làm rộn - Kim Cát

 
Có bài mới 10.08.2014, 11:39
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 4
Thành viên cấp 4
 
Ngày tham gia: 26.02.2014, 16:09
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 181
Được thanks: 384 lần
Điểm: 17.17
Có bài mới [Hiện đại] Thiếu gia, đừng làm rộn - Kim Cát - Điểm: 9
Thiếu gia, đừng làm rộn


images

Tác giả: Kim Cát

Converter: ngocquynh520

Editor: Diễm Diễm

Beta: Wendy Huỳnh

Poster: Mèo Kanrel

Độ dài: 10 chương + chương cuối

Tình trạng: Hoàn

Diễn đàn Lê Quý Đôn

Giới thiệu:


Là ai nói cho cô biết: sâu thẳm trong tuyệt vọng, chính là kết thúc của khổ đau?

Cô không tin, cho tới bây giờ cũng không tin, cho đến một ngày. . . .

Một lần chưa được cô cho phép, đã trở thành cứu tinh quá bộ xuống thế giới tăm tối của cô.

Từ đó thành ân nhân, chủ nhân, người quan trọng nhất.

Mặc dù anh luôn cư xử như đại thiếu gia kiêu căng, ngu ngốc, phóng túng.

Còn thường ảo tưởng cô sẽ trở thành hầu gái hấp dẫn của riêng anh.

Nhưng mọi thứ không che giấu được tính tình ấm áp và ngay thẳng––––

Thiếu gia của cô, nội tâm y như bề ngoài, đẹp lấp lánh tỏa sáng.

Chỉ cần anh bằng lòng, bạn gái tuyệt đối có thể xếp hàng dài đến đường chân trời.

Nhưng những năm gần đây, hết lần này đến lần khác, người phụ nữ có thể bước vào phòng anh, nằm trên giường anh.

Từ đầu đến cuối cũng chỉ có quản gia kiêm người giúp việc của riêng anh - là cô. . . . . .

Ở trong mắt người khác đây là hạnh phúc lớn lao, đối với cô mà nói là vực sâu của thống khổ.

Bởi vì, từ ngày cô đem bản thân mình đền ơn cho anh, cô cũng đã quyết định.

Mặc kệ là người của cô, lòng của cô, mạng sống của cô, cô cũng nguyện ý dâng hiến cho anh.

Duy nhất không cho phép mình yêu anh hoặc bị anh yêu––––––––

Cô rất rõ ràng, có một số giới tuyến không thể vượt qua, có phần hoàn mỹ không nên làm bẩn.

Nếu như có một ngày, tình cảm bọn họ thật sự đi tới bước kia.

Nếu cô cần lựa chọn, câu trả lời duy nhất chắc chắn là. . . . . . .

"Thiếu gia, thật xin lỗi."



Đã sửa bởi Diễm Diễm lúc 28.08.2014, 09:50, lần sửa thứ 7.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 11.08.2014, 19:08
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 4
Thành viên cấp 4
 
Ngày tham gia: 26.02.2014, 16:09
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 181
Được thanks: 384 lần
Điểm: 17.17
Có bài mới Re: [Hiện đại] Thiếu gia, đừng làm rộn - Kim Cát - Điểm: 42
Mở đầu

Là ai nói cho cô biết: sâu thẫm trong tuyệt vọng, chính là kết thúc của khổ đau, bởi vì, tuyệt vọng đã đi đến đáy cốc, bi thương sẽ không còn sâu nữa, Hồ Điệp rốt cuộc cũng có thể vỗ cánh mà bay?

Không tin. Cho đến bây giờ cô cũng không tin!

Không phải là không muốn tin, mà là kỳ tích chưa bao giờ xuất hiện.

Mắt đau nhói, chất lỏng ấm áp chảy vào trong hốc mắt, làm nhoè mắt cô, không thấy rõ, nhưng cái đau này so với vết thương bị cha đánh cho trầy da tróc thịt, một chút cũng không tính là gì; so với đau đớn khi trán đụng vào cửa sổ, ghim vào miểng thuỷ tinh. So với chị hai cùng mẹ khác cha bị làm nhục thì càng nhỏ nhặt không đáng kể. Hà Lộ nhìn mảnh kiếng vỡ đầy đất, cầm lên một miếng, đặt ở trên tay.

Cô không muốn diễn vai nhân vật bất hạnh nữa, mẹ luôn sợ hãi rụt rè nói cho chị em cô biết. Bình thường, chỉ cần cha tức giận thì đừng nói chuyện, muốn cô nhẫn nại; chị hai luôn cười an ủi cô, tất cả đều sẽ qua, lại muốn cô nhẫn nại. . . . .

Nhưng một năm rồi lại một năm, một ngày rồi lại một ngày, nội tâm đè nén tức giận chỉ có càng ngày càng mãnh liệt, bạo lực và đe doạ giống như lời nguyền trong gia đình cô, mãi mãi không phá giải được.

Nắm đấm có thể chịu đựng, gầm thét cũng có thể nhẫn nhịn, chẳng qua là Hà Lộ lại không ngờ tới, mẹ giả vờ căm điếc, chị hai ngấm ngầm chịu đựng uỷ khuất che dấu cho sự thật dơ bẩn không chịu nói.

Cô làm sao có thể hèn yếu giống mẹ mình? Mẹ và chị hai muốn cô làm sao nhẫn nại nữa?

Thì ra cảm giác tỉnh ngộ chính là như vậy, chỉ cần vứt bỏ tất cả tình cảm trong trái tim, giống như ra sức đánh một trận, mặc dù không còn đường về cũng kiên quyết bước đi, cái gì cũng không sợ! Tiếng thét chói tai và kêu khóc làm cô chán ghét, những lời cầu xin tha thứ cách cô càng ngày càng xa, tiếng rống to của người đàn ông tức giận không bao giờ ngừng nghỉ, tiến vào lòng cô tăng cho cô dũng khí, giống như không phát hiện đau đớn trong lòng bàn tay do miểng thuỷ tinh cứa vào, tất cả vết thương lớn nhỏ mới cũ trên người cũng không thể làm đau cô nữa.

"Đi chết đi––––" Cô dùng hết sức lực toàn thân đâm mảnh thuỷ tinh vào gáy người đàn ông.

Nhưng miểng thuỷ tinh lại ghim không đủ sâu, người đàn ông bị thương trở nên điên cuồng, nhào về phía cô, một cái tát liền đem thân hình nhỏ nhắn gầy guộc của cô đánh bay, "Trời đất đảo ngược rồi, mày dám làm phản. . . ."

"A––––" Một phút trước còn giống như cừu con đợi làm thịt nằm ở phía dưới người đàn ông, chị hai hét ầm lên, đánh vào lưng người đàn ông, cắn lỗ tai ông ta, hai tay liều mạng dùng sức bấm vào da thịt ông ta, móng tay cũng thật sâu đâm vào, máu ứa ra.

Hành động này hoàn toàn chọc người đàn ông phát hoả, tưởng là cô muốn khiêu chiến mình, ông ta quyết tâm tiếp tục trừng phạt mới vừa rồi chưa dứt, "Thối nát, nuôi mày lớn bây giờ mày cắn ngược lại tao!" Ông ta đẩy chị hai ra, kéo tóc của chị, hung hăng quăng một cái tát.

Hà Lộ quay đầu, nhìn thấy mẹ ôm lấy thân thể, ngồi nhìn chồng mình hung ác đánh đập con gái dã man, chán ghét nhìn về hướng khác. Cô không để ý mình bị đánh, không để ý đầu óc choáng váng, lảo đảo đi tới phòng bếp, giọng nói tức giận của người đàn ông thô lỗ cùng tiếng nức nở của chị hai, làm cho Hà Lộ tỉnh táo, chẳng qua là thân thể không nhịn được run rẩy, cô lấy dao gọt trái cây trên tấm thớt đi tới chỗ người đàn ông.

"Không được. . . . ." Nhìn thấy cô cầm dao găm, mẹ liền xông lên ngăn cản.

"Tránh ra!" Hà Lộ đã không nhận ra mình run rẩy là vì tức giận hay sợ hãi.

"Con không thể. . . . ."

Hà Lộ đẩy mẹ mình ra, dao găm lại rơi xuống đất.

Mọi chuyện phát sinh đều quá đột ngột.

Bị người đàn ông đè phía dưới không ngừng giẫy giụa, dao găm rơi ngay bên tay chị, khi nghe mẹ thét chói tai, người đàn ông bất ngờ không kịp đề phòng, chị kiên quyết đâm dao găm vào ngực ông ta. Thù hận từ trước đến nay rốt cuộc được yêu ma quỷ quái giải thoát, chị rút dao găm làm máu văng tung toé, không để ý người đàn ông giãy giụa và run rẩy, mồ hôi và nước mắt làm đầu tóc chị hỗn độn, trợn to mắt, như ma quỷ báo thù, khớp xương trắng bệch dùng sức làm cho máu nhiễm đỏ cả người đàn ông, thế nhưng chị lại không buông dao ra, một dao rồi lại một dao, . . . . . cho đến khi người đàn ông ngừng thở, chị vẫn không dừng lại đem bụng ông ta đâm đến máu thịt lẫn lộn.

Mẹ sợ ngây người, Hà Lộ xông lên phía trước ôm lấy thân hình xốc xếch mà chật vật không chịu nỗi của chị hai, muốn cướp dao găm, lại bị cản trở.

"Em không thể."

Cô còn nhỏ nên không hiểu, tại sao không thể? Chỉ vì cô là con ruột ông ta sao?

Ngày hôm đó, Hà Lộ tin tưởng tuyệt vọng đã đến chỗ sâu nhất, ông ta chết, cũng không còn ai làm bọn họ bị thương và đau khổ, cho dù là người mẹ yếu đuối của cô cũng không thể. Ngày hôm đó, cô mất hết hy vọng với cái gọi là kỳ tích, nhưng lại một lần nữa ôm lấy đau thương, mang đến kỳ tích bên người.

Trời ơi, nếu như đối với người phàm kỳ tích là thứ quá xa xỉ, cô chỉ cầu xin cả đời được một lần–––––Chị Liên Vũ không nên vì đau khổ của bọn họ mà trả giá.

Hà Lộ không rõ lúc ấy chị Liên Vũ giải quyết mọi chuyện như thế nào, chỉ biết là mẹ của cô vẫn không ngừng khóc như trước, khóc đến cô sinh lòng chán ghét. Lúc trước, cô rất ghét những người họ hàng nhiều chuyện kia, họ nói mẹ cô yếu đuối sẽ không bảo vệ được con sư tử như cô, nhưng bây giờ cô thấy họ nói một chút cũng không sai, cô nghĩ đến mẹ bằng cách nào nhìn con gái của mình đau khổ, muốn sống nhờ người khác mà giả vờ yếu đuối, còn đem con gái của chồng trước đưa lên miệng người đàn ông kia. Hà Lộ ghê tởm muốn ói, từ hôm đó trở đi cô không nói câu nào với mẹ mình.

Trước khi cảnh sát tới, Liên Vũ đã sớm tắm rửa sạch sẽ cho cô và chị ấy.

"Một lát nữa nói em không biết gì hết, hiểu chưa?"

Hà Lộ nhìn chị hai tiều tuỵ, khoé miệng và trên mặt có nhiều chỗ bị thương, trên người cũng vậy, cổ họng nghẹn lại, ôm lấy chị hai khóc nức nở.

Cô vĩnh viễn không quên ngày đó.

Xảy ra cãi vả lớn như vậy, hàng xóm hoàn toàn không can thiệp. Thật ra, cũng không thể trách họ, bởi vì người đàn ông trên bụng máu thịt lẫn lộn đang nằm trên mặt đất kia, khi say xỉn hay gây sự với hàng xóm, rất nổi tiếng ở nơi này, có một thời gian họ không nhìn nỗi nữa, gọi cảnh sát tới, người mẹ yêu dấu của cô còn quỳ xuống đất, cầu xin cảnh sát đừng đem cái người đàn ông không ngày nào không dùng thân thể và ngôn ngữ bạo lực đối xử với chị em cô, thậm chí mắng họ xen vào chuyện người khác–––––trước mắt Hà Lộ cứ diễn ra kịch cười một lần lại một lần, ngay cả người có tấm lòng không cần báo đáp cũng không muốn xen vào nữa.

Vì vậy ngày hôm đó, ngay cả cảnh sát cũng khoan thai mà tới. Mà trước lúc cảnh sát đến, "anh" xuất hiện, không đúng thời điểm bước ra từ xe thể thao xinh đẹp, mặc áo sơ mi hoa không đứng đắn, đem theo quản gia và người hầu, ngay cả ánh nắng vàng tươi không có trong thế giới của cô cũng theo anh phủ xuống. . . . . .

Sau này nhớ tới lúc đó, thậm chí cô còn nghi ngờ sau lưng anh còn mang theo cánh thiên sứ và vòng hào quang trên đầu, theo gió đêm thổi vào căn nhà dơ bẩn của cô, là mây mù màu trắng thanh khiết và cầu vòng rực rỡ.

"Hừ hừ, anh đã nói, em sẽ rất nhanh cần anh." Đại thiếu gia kiêu ngạo không ai sánh bằng nói, cả người anh áo quần ngăn nắp, giày da được lau sạch sẽ không dính một hạt bụi, được thông báo trước khi đến nên khi nhìn thấy cảnh tượng trong phòng, anh cũng không ngạc nhiên mấy.

Hà Lộ không biết tại sao anh lại xuất hiện ở chỗ này, trước kia, cô xem thường nhất chính là loại người dựa vào gia đình mà ở trường học kêu mưa gọi gió ― đại thiếu gia nhà họ Bạch, cô cảm thấy anh thật sự không có khí chất của lão đại, có một lần cô ở trước mặt mọi người quật ngã anh té xuống đất––––thù oán cứ như vậy bắt đầu. Đại thiếu gia bắt đầu gây phiền toái cho cô khắp nơi, nhưng với người mỗi ngày sống dưới nắm đấm của cha qua ngày như cô mà nói, những thứ anh làm quá ngây thơ, cô vứt bỏ được liền vứt bỏ.

Qủa nhiên là dựa vào danh tiếng dòng họ làm chỗ dựa, không có một nửa sức mạnh, chỉ có thể mặc âu phục, đeo caravat, dựa vào thân thủ mạnh mẽ của thuộc hạ mà làm mưa làm gió; cô ― Hà Lộ là dựa vào thực lực làm cho người ta phục tùng gọi một tiếng chị hai, căn bản không để vị thiếu gia ngu ngốc này vào mắt.

Sau đó cô mới biết, ở trong bệnh viện, người thường giúp cô trả tiền thuốc chính là mẹ của Bạch An Kỳ. Đó là, người sống trong thế giới tách biệt với cô. Hà Lộ từng hận đời cho rằng những người đó thích dùng tiền mua danh tiếng, dùng thủ đoạn thể hiện họ hơn người.

Những người xuất thân như bọn họ, có thể hiểu rõ cuộc sống khó khăn sao? Hiểu được cảm giác vừa sinh ra là nhất định thoát không được cuộc đời bất hạnh? Cái gì gọi là mỗi ngày về nhà cũng không biết có bị cha đánh đập hay không? Thấy người khác hát hò gia đình thật đáng yêu, cô nghe liền cảm thấy ghê tởm!

Giống như bọn họ sinh ra trong môi trường hạnh phúc mỹ mãn, lại giả bộ thương yêu người nghèo khổ, chỉ là tốn tiền mua danh tiếng mà thôi!

Là Bạch phu nhân cho chị hai điện thoại, còn khuyến khích chị hai dũng cảm đấu tranh, nhưng Phạm Liên Vũ không phải người như vậy, luôn mềm lòng khi nghe mẹ khóc lóc kể lể, mẹ không muốn mẹ con các cô bị người khác điều khiển.

Lúc này, Phạm Hà Lộ đối với Bạch An Kỳ chỉ có ngượng ngùng và lúng túng, giống như một học sinh nghèo khổ ở trên đường xin ăn, đột nhiên phát hiện người trước mặt là bạn học cùng lớp với mình. . . . .Muốn đi thật xa, tự ti và xấu hổ làm cho cô im lặng phong bế bản thân.

Biết chị hai vô tội, nhà họ Bạch tìm luật sư đứng đầu và bác sĩ cho chị hai, bác sĩ tuyên bố Phạm Liên Vũ có vấn đề về tinh thần, mà ông Phạm lại có xu hướng bạo hành quanh năm, thậm chí làm nhục con vợ kế, chị hai trong lúc áp lực tinh thần mà giết nhầm cha ghẻ. Vì vậy, quan toà giảm bản án xử nhẹ–––––nhẹ đến nghi ngờ.

Vốn là Phạm Liên Vũ đã chuẩn bị tâm lý bị bỏ tù, nhưng nhà họ Bạch lại nói đây không phải là phong cách "làm việc" của họ, muốn "làm việc" thì làm đến tốt đẹp mới thôi. Vì vậy, lúc ấy Phạm Hà Lộ nghe nói thẩm phán chịu không ít áp lực từ hắc bạch lưỡng đạo, nhà họ Bạch giống như mua thịt heo ở chợ, không ngừng cò kè mặc cả–––––một năm? Làm con gái người ta lớn bụng cũng có thể chờ đứa trẻ sinh ra; nửa năm? Thi lấy bằng lái xe hơi cũng không cần tới nửa năm; ba tháng? Ai, tên khỉ già này, ngươi thật không nể tình nha! Tranh cãi không ngừng, cuối cùng phải mời nghị viên tới?

Cuối cùng, nghị viên có ra mặt hay không cũng không biết.

Thẩm phán không thể làm gì khác là giơ cờ trắng đầu hàng, xử Liên Vũ một tháng tù giam có thời hạn.

Phạm Liên Vũ cả người thương tích được nhà họ Bạch đưa vào bệnh viện tiến hành trị liệu, một tháng tù có thời hạn liền ở trong bệnh viện thi hành. Dĩ nhiên, ngay cả mẹ cô cũng tiếp nhận sự bố trí của nhà họ Bạch, cũng có chỗ ở, nhưng Hà Lộ không có hứng thú muốn biết bà thế nào.

Phạm Hà Lộ chỉ biết, từ nay về sau, cho dù thiếu gia của cô ngu ngốc thế nào, ăn vạ thế nào, cô cũng nguyện ý cho anh sinh mạng cùng linh hồn mình, trọn đời.


Đã sửa bởi Diễm Diễm lúc 16.08.2014, 13:51, lần sửa thứ 3.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn Diễm Diễm về bài viết trên: Bơ Chín, Tiểu Hân Nhi, huong CT, lamlinh81, piggy lovly, suly, vothuhuong
Có bài mới 12.08.2014, 22:53
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 4
Thành viên cấp 4
 
Ngày tham gia: 26.02.2014, 16:09
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 181
Được thanks: 384 lần
Điểm: 17.17
Có bài mới Re: [Hiện đại] Thiếu gia, đừng làm rộn - Kim Cát - Điểm: 95
Chương 1

Lâu rồi, anh không còn làm đại ca nữa.

Nhưng mà dáng người lại quá đẹp trai, chính phiền phức này, mang tới cho anh thật nhiều người hâm mộ––––

"Cái tên Bạch An Kỳ chết tiệt! Hại tao mất chén cơm. . . . ."

Ong ong ong ong. . . . . .Hình như có người đang gọi anh thì phải? Ai, đẹp trai thật là khổ mà.

Bạch đại soái ca bước ra từ chiếc xe Cadillac DTS siêu dài. Vì không muốn điện trường hấp dẫn của mình làm bất tỉnh toàn bộ phái nữ Đài Bắc, anh thuần thục đeo lên kính râm che dấu diện mạo. Cúc áo được tháo ra làm áo sơ mi màu bạc hoàn toàn rộng mở, ngay cả cơ ngực mê người và xương quai xanh đều lộ ra, trên cổ mang cà vạt màu đậm, quần jean màu xanh đen ôm chặt đôi chân thon dài, giày da được lau sạch sẽ không dính một hạt bụi, mái tóc cong tự nhiên như được uốn xém cẩn thận. Hai chữ đơn giản để hình dung anh, chính là bảnh bao!

Ách, là đẹp trai.

"Bạch An Kỳ, ngươi đi chết đi. . . ."

Bảo vệ nhanh chóng ngăn lại người có ý đồ tập kích Bạch An Kỳ. Hôm nay, là đại hội cổ đông mỗi năm diễn ra một lần ở tập đoàn. Anh lại là bảo vật của xí nghiệp hắc đạo quay đầu làm ăn chân chính, xung quanh hội trường được tăng cường đề phòng cẩn thận. Nhận nhiệm vụ bảo vệ chủ tịch Bạch, tất cả đều nơm nớp lo sợ, thậm chí ngay cả cảnh sát cũng không dám xem thường. Trước thời gian diễn ra hội nghị đã tới đầy đủ, gọi là "chiếu cố", trên thực tế là "một con chó không thể ngăn mình ăn cứt"(thói quen đeo bám không đổi).

Không nói đến thân phận đã từng là hắc đạo của nhà họ Bạch, cái tên Bạch An Kỳ làm ầm ĩ truyền thông, tốn không ít giấy mực. Ví dụ như mấy năm trước, anh đi du thuyền ngoài ý muốn bị phục kích, muốn giết anh, nhưng không thành, liền lên tiêu đề tạp chí Bát Quái. Mà gần đây Thiên Bảo xảy ra nhiều xung đột dẫn đến tranh chấp, nhà họ Bạch liền đoạn tuyệt đường sống của họ, sa thải mấy vị cán bộ cao cấp. Trong đó có đường chủ "nhà họ Hổ" năm đó, ngoài mặt sóng yên biển lặng, nhưng chuyện đó đem lại ảnh hưởng gì, ai cũng không nói chính xác được.

Bạch An Kỳ cũng không thèm nhìn xem ai chống đối anh, thuộc hạ của đại thiếu gia vẫn bình tĩnh đi lên thảm đỏ tiến vào hội trường. Anh biết rõ mình sẽ trở thành cái bia đỡ dạn, nhưng nếu không quét sạch những người trong nội bộ, mang trong mình danh nghĩa làm ăn chính đáng, trên thực tế lại dùng hành vi phạm pháp mưu cầu danh lợi. Anh em trong Thiên Bảo muốn làm ăn đàng hoàng vĩnh viễn không được yên.

Vậy mà, trong lúc tất cả bảo vệ đều chú ý đến người gây chuyện, không ai phát hiện bên ngoài tiệm cơm, Âu Cát Tang giả làm công nhân vệ sinh ăn mặc cũ kĩ, đột nhiên lấy ra một thanh súng lục có gắn ống giảm thanh, nhắm bắn Bạch An Kỳ.

Tình hình bên ngoài hội trường đều được cảnh sát chú ý, nhưng quá trễ, Âu Cát Tang đã bóp cò.

"Nằm xuống!"

Nói thì chậm, diễn ra thì nhanh, ở thời điểm nghìn cân treo sợi tóc. Nữ thư ký bên người Bạch An Kỳ lấy hết sức đẩy anh ra khỏi tầm ngắm, nhưng cánh tay cô lại trúng một phát súng, nhận thay cho Bạch An Kỳ.

Súng lục giảm âm, nên không ai biết đã xảy ra chuyện gì. Mặc dù không thành công, nhưng làm kinh động bảo vệ của đại thiếu gia, phát hiện mình bị cảnh sát nhìn thấy, Âu Cát Tang kéo nón xuống che mặt, tính thừa dịp chạy trốn.

Bạch An Kỳ rất rõ ràng có người sử dụng súng, anh ngửi thấy mùi thuốc súng. Không quan tâm đạn có bắn tới mình hay không, lập tức quay đầu, sắc mặt cứng đờ nhìn chằm chằm cô gái ôm lấy cánh tay, bước chân lung lay, thư ký của anh.

"Em đang làm gì?" Anh rống to, hù doạ mọi người, cũng làm cho những người không hiểu chuyện thanh tỉnh.

Đang làm gì vậy? Cứu anh làm cái gì? Chẳng lẽ nhìn anh giống như dễ trúng đạn lắm sao? Đỡ lấy cánh tay mình, cô cố gắng đứng vững, quần áo màu đậm làm người ta khó phát hiện cánh tay bị thương, vết máu đang dần dần mở rộng.

Hi vọng đạn không bắn trúng động mạch. . . . .máu tươi rất nhanh từ cánh tay chảy xuống ngón tay, mà cô bởi vì quá đau đớn mà không cách nào cử động.

"Tránh ra!" Bạch An Kỳ đánh một quyền vào mặt vệ sĩ hộ tống, không ai nghĩ tới, bình thường nhìn đại thiếu gia như con khổng tước ngu ngốc yếu đuối, một quyền đánh ra lại đầy lực làm cho đại nam nhân muốn rụng răng. Anh đẩy bảo vệ cản trở mình, trước khi Phạm Hà Lộ ngã xuống ôm lấy cô.

"Đại hội cổ đông. . . ." Hơi thở mong manh đứt quãng, cô cố gắng nhắc nhở anh.

"Câm miệng!" Vẻ mặt Bạch An Kỳ làm người ta rung sợ, người đi theo phía sau lập tức thay thiếu gia mở cửa xe, giúp anh thuận lợi ôm Phạm Hà Lộ vào trong xe.

"Đến bệnh viện gần nhất! Mau! Cô ấy nếu xảy ra chuyện gì, Lão Tử sẽ không tha cho các ngươi!"

Tài xế cuống cuồng nghe theo, lái xe thật nhanh đến bệnh viện gần nhất.

Phạm Hà Lộ không biết trúng đạn lại đau như vậy.

Khoa học đã chứng minh, đau chính là lẽ thường, đều là tại điện ảnh phóng đại nhân vật quá mức dũng cảm, đỡ đạn giống như chắn ruồi, da thịt làm như gỗ đá, lỗ mũi hừ một tiếng liền quên hết, máu muốn chảy bao nhiêu cũng được. Nhưng thân thể thật sự ngăn đạn lại là chuyện khác, cô cũng không có máu dư để chảy nhiều như vậy.

Cô muốn cánh tay mình phế đi, hơn nữa máu lại chảy không ngừng, thần trí bắt đầu tan rã.

Sắc mặt đại thiếu gia chưa từng khó coi như vậy, máu của cô nhiễm đỏ quần áo anh, nhưng anh vẫn chuyên tâm thay cô cầm máu.

"Đại hội cổ đông làm sao bây giờ?"

"Em nói một câu đại hội cổ đông nữa coi?" Anh nheo lại đôi mắt hẹp dài mà xinh đẹp không tưởng tượng nổi.

Lúc này Phạm Hà Lộ mới phát hiện, thiếu gia lại đẹp trai như vậy, đẹp đến mức dụ dỗ con gái người ta phạm tội. Thật ra thì gương mặt dữ tợn cũng làm người ta muốn phạm tội rồi, cô cắn chặt môi, một mặt không muốn làm trái ý thiếu gia, mặt khác là đau không nói nên lời.

"Mẹ nó! Ngươi là rùa sao? Lái nhanh một chút!" Anh rống tài xế.

Phạm Hà Lộ dán mặt ở trước ngực thiếu gia, vừa rồi anh ôm cô, trước ngực anh cũng dính máu, Phạm Hà Lộ mơ mơ màng màng muốn lau sạch vết máu, càng lau càng nhìn thấy ghê người.

Đôi tay này, cánh tay này, lồng ngực này, cũng không phải là lần đầu tiên cô dựa vào, tại sao hôm nay lại cảm thấy cái ôm này có lực như vậy, lại ấm áp như vậy?

Cô nhất định là mất máu quá nhiều, nên đầu óc trở nên xấu xa rồi sao?

"Em dám bất tỉnh Lão Tử liền. . . . "

Liền như thế nào? Đại thiếu gia của cô rất thích gào thét làm người khác khó chịu! Cô đau muốn chết rồi, sao lại không được xỉu hả?

Vậy mà, đó là câu nói cuối cùng cô nghe trước khi bất tỉnh.

Nếu như ai đã từng là thanh niên trẻ tuổi sức khoẻ dồi dào, bởi vì tự cho mình là đúng mà xem thường người khác. Một ngày đột nhiên phát hiện, thì  ra là tầm nhìn mình hạn hẹp, lòng dạ nhỏ mọn, người bị mình xem thường lại trở thành đại ân nhân, sẽ nghĩ như thế nào?

Khi Phạm Hà Lộ mới vào nhà họ Bạch, chính là lúng túng như vậy. Đường tình duyên của Bạch An Kỳ ở trường học rất tốt, không phải vì cha anh là hắc bạch lưỡng đạo "kêu nước nước sẽ đóng băng" - Hổ gia. Hơn nữa bởi vì anh thích giải quyết chuyện bất bình, khinh thường khi dễ người yếu hơn đuối––––Đại thiếu gia luôn rất nghiêm chỉnh nói anh khinh thường đối phó kẻ yếu.

"Nhưng thật ra là bởi vì Đại thiếu gia là người mềm lòng." Cha anh chính là "Hổ gia", thủ hạ từ nhỏ đi theo bên người thiếu gia luôn len lén nói nhỏ cho mọi người biết thật nhiều chuyện. Còn kèm theo câu nói: "Không được để cho thiếu gia biết là ta nói."

Nhưng mà, mềm lòng thì như thế nào, đối với một người luôn xem thường anh, hơn nữa còn từng quật ngã anh nằm trên mặt đất, muốn có sắc mặt tốt cũng thật khó phải không? Cho nên lúc mới vào nhà họ Bạch, Phạm Hà Lộ rất cẩn thận, cố hết sức không đi trêu chọc Bạch An Kỳ.

Mà Bạch An Kỳ cũng rất lạnh nhạt với cô.

Thật ra thì Hà Lộ bị vậy cũng đáng, lúc trước tầm nhìn của cô hạn hẹp đánh giá thấp đại thiếu gia phải không? Nói thế nào thì Bạch An Kỳ cũng là ân nhân của cô, mà ngay cả chữ cám ơn cũng không có.

Bởi vì Bạch An Kỳ đối với cô rất lạnh nhạt, cho nên trừ đại tổng quản nhà họ Bạch ra, những người giúp việc khác đều không cho Hà Lộ sắc mặt tốt.

Có thể vì vậy, bọn họ muốn thiếu gia thay mình xả giận, cô mới bị phân công đến làm việc vặt bên người Bạch An Kỳ. Để cho cô gái không có mắt nhìn từng khinh thường đại thiếu gia làm việc nặng báo đáp?

Nói là báo ân, đêm đó cô được mang đến trước mặt Bạch lão gia, cô hùng hỗ mạnh mẽ nói muốn bán mạng cho nhà họ Bạch, Bạch lão gia nghe xong cười ha ha. Sau này, khi nhớ lại tình cảnh lúc đó, Hà Lộ vẫn cảm thấy xấu hổ, cô là một đứa bé thì có thể làm gì? Coi như cô muốn làm gái bán thân, cũng phải cần có thủ đoạn và kinh nghiệm. Thật ngu ngốc mà! Sau đó, lão gia lại muốn cô đi theo bên cạnh tổng quản học tập, nói trắng ra chẳng phải là nhờ nhà họ Bạch nuôi học hành và ăn uống sao? Bên người còn dư một người không có năng lực kiếm sống là mẹ cô, cô lại mới học phổ thông, có phải đọc sách đều giải quyết được tất cả!

Mới vừa vào nhà họ Bạch, kỳ nghỉ hè năm lớp 10 phổ thông lại bắt đầu, vừa đúng dịp cho cô có nhiều cơ hội học tập bên cạnh tổng quản.

"Đại thiếu gia rất thích sạch sẽ, con lau dọn phải cẩn thận một chút." Tổng quản nói.

Thật ra thì không cần tổng quản nhắc nhở, Hà Lộ biết mình mắc nợ Bạch An Kỳ, cô muốn tìm cơ hội nói cám ơn, nhưng quá khứ cô chưa từng học cái gì gọi là bày tỏ tình cảm, cái gì gọi là bắt tay giảng hoà, cô rất hoang mang. Nhưng ít ra có thể làm xong công việc, để cho Bạch An Kỳ hài lòng, điều này cô sẽ cố gắng hết sức làm thật tốt.

Cho nên, trước lúc anh thức dậy, cô yên lặng không một tiếng động bắt đầu bận rộn làm việc, hy vọng có thể hoàn thành công việc thật tốt và tránh mặt Bạch An Kỳ.

Mấy ngày đầu tiên, cô đều ở thời điểm trước khi Bạch An Kỳ tỉnh lại dọn dẹp sạch sẽ phòng ngủ và sân phòng của anh, sàn nhà được lau trong suốt, hơn nữa còn đánh bóng tay vịn, tưới hoa, sau đó lau chùi sạch sẽ cửa sổ sát đất. Lúc thiếu gia không ở trong phòng thì kéo rèm cửa lên cho nắng sớm tràn ngập trong phòng.

Đến ngày thứ bảy, đột nhiên Bạch An Kỳ lại dậy sớm, lúc cô đang lau chùi lan can, anh đi ra khỏi phòng.

Hà Lộ sửng sốt, qua một lúc mới nhớ mình phải giống những người khác chào hỏi thiếu gia, nhưng như thế nào không tự nhiên mở miệng được. Động tác lau lan can cũng thay đổi chậm chạp như rùa bò.

Phải nói như thế nào là đối nhân xử thế, lúc ấy Hà Lộ mới mười bảy tuổi, đang trong thời kỳ phản nghịch không có quy tắc, hơn nữa Bạch An Kỳ là bạn học của cô, cô không bỏ được lòng tự ái, biết nên làm gì là một chuyện, có thể làm được hay không lại là chuyện khác.

Không biết có phải ảo giác hay không, cô cảm thấy sau lưng nhột nhột, chẳng lẽ Bạch An Kỳ đang nhìn cô? Anh đúng ra nên khinh thường cô, hay là sáng sớm nhìn thấy cô ở đây lau chùi lan can cảm thấy chướng mắt, cô thật muốn tìm một cái hố trốn đi.

Cho đến khi nghe phanh một tiếng, tiếp theo là tiếng nước chảy ào ào.

"Mẹ kiếp, ai đặt thùng nước ở trên đường ta đi?"

Hà Lộ cực kỳ hoảng sợ quay đầu lại, phát hiện đại thiếu gia nhìn chằm chằm thùng nước bị đá ngã trên đất, mà ống quần của anh đã ướt thành một mảng.

Kỳ quái, cô rõ ràng đặt thùng nước bên cạnh tường, tại sao lại chạy đến giữa đường bị anh đụng ngã?

"Thật xin lỗi." Hà Lộ chỉ có thể thành tâm nhận lỗi, chẳng lẽ thùng nước của cô đột nhiên dài chân chạy ra làm thiếu gia đụng phải? Có lẽ là cô nhớ lộn, không cẩn thận đặt ở giữa đường đi.

Mặc dù, cô rất xác định mình không có đặt giữa đường. Khoé mắt Hà Lộ nhìn thấy cạnh tường rõ ràng còn có một vòng nước!

Được rồi, xem ra, thùng nước này, chân tự nhiên dài ra, chạy đến giữa đường để thiếu gia đụng phải. . . . . .

Sắc mặt Bạch An Kỳ âm trầm nhìn chằm chằm cô, kể từ ngày anh xông vào nhà cô tới nay, đây là lần đầu tiên Hà Lộ nhìn anh.

Không biết có phải là ảo giác hay không, cô cảm thấy sắc mặt Bạch An Kỳ hơi khác so với lúc trước. Như đã nói, bây giờ còn chưa tới sáu giờ, cái người vừa nằm xuống liền ngủ thẳng cẳng tới sáng như đại thiếu gia của cô, mới giờ này mà rời giường, sợ rằng không chỉ có hơi tức giận thôi đâu, có khi nào giận quá đánh cô luôn không? Điều này làm Hà Lộ không khỏi lo sợ.

"Là cô sao? Quần của tôi bị cô làm ướt, cô phải chịu trách nhiệm giặt giũ sạch sẽ, lại đây lấy cho tôi cái quần khác!"

Hà Lộ nhìn thấy gương mặt tuấn tú của Bạch An Kỳ bởi vì giận quá mà trở nên ửng hồng, không thể làm gì khác hơn là không ngừng nói xin lỗi.

"Còn không mau vào?" Bạch An Kỳ đứng ở cửa sổ sát đất trong phòng thúc giục.

Bạch An Kỳ muốn cô vào phòng anh? Nghĩ đến phải cùng anh ở chung một chỗ, làm Hà Lộ có chút khẩn trương, nhưng vẫn nhanh chân đuổi theo.

Bạch An Kỳ nghiêm chỉnh đứng trước cửa phòng thay quần áo, giọng điệu không kiên nhẫn nói, "Đều là tại cô, hôm nay tôi phải mặc cái quần này mới hợp với cái áo sơ mi này, lại bị cô làm ướt, những cái quần khác đều không hợp!"

"Thật xin lỗi." Nếu là trước kia, trong lòng Hà Lộ nhất định ói đầy bụng, nhưng hiện tại cô chỉ có áy náy.

Mặc dù đại thiếu gia yêu cái đẹp lại thích ăn mặc đến không ai nói nỗi, nhưng anh không bao giờ chậm trễ giúp đỡ người yếu đuối, bất bình dùm người khác. Mặc kệ anh muốn nghĩ mình đẹp hơn hoa hậu của các loài hoa cũng được, vậy có làm sao? Thế giới này có được mấy người như anh, mong muốn khắp nơi đều là hoà bình và tốt đẹp.

"Đi lấy máy sấy và khăn lông, giúp tôi sấy khô, nhanh một chút." Đại thiếu gia đặt mông ngồi ở trên ghế sa lon, nhấc cái chân có ống quần ướt đặt trên bàn, sau đó bày tư thế giống như đại vương gia, ngồi nghênh ngang trên ghế chờ cô.

Hình như anh muốn làm khó cô thì phải, nhưng Hà Lộ cũng không để ý nhiều như vậy. Dù sao ngay cả câu "cám ơn" cô còn chưa nói ra khỏi miệng, còn dám ý kiến gì nhiều!

Sợ máy sấy quá nóng, Hà Lộ cầm khăn lông lau ống quần ướt, sau đó chuyển máy sấy sang chế độ sấy lạnh sấy khô ống quần ướt. Thật ra thì nếu cởi quần ra, dùng máy sưởi hay quạt gió sẽ nhanh hơn, nhưng lúc đó Hà Lộ chưa có kinh nghiệm làm việc nhà, làm sao biết những thứ đó. Nhà cô cũng không giàu có, đi tới nhà họ Bạch cũng chỉ có mấy ngày, hơn nữa vẫn luôn phụ trách công việc bên ngoài.

Cô sợ Bạch An Kỳ không nhẫn nại được, nên rất khẩn trương, nhưng ngoài ý muốn là đại thiếu gia không có nói gì, cũng không có gây động tác khó khăn nào. An tĩnh đến nỗi Hà Lộ tưởng anh đã ngủ, nhưng lại không dám ngẩng đầu nhìn anh, chỉ có thể cẩn thận làm xong công việc.

Hà Lộ tốn nửa tiếng mới sấy khô ống quần.

"Như vậy đã được chưa?" Cô ngẩng đầu lên, phát hiện Bạch An Kỳ nhìn cô chằm chằm, sắc mặt khó coi.

Cô lại làm sai sao? Hà Lộ mím chặt môi, giống như trong quá khứ chờ thầy giáo mắng vậy, nhìn qua có chút phản nghịch. Nhưng thật ra là cô đang khẩn trương và bất an.

"Được rồi, đi ra ngoài." Thanh âm của anh buồn buồn đuổi người, một phút cũng không muốn cô ở lại, Hà Lộ nhanh chóng trả máy sấy lại vị trí cũ, còn lấy khăn lông rời đi.

Cô không biết là khi cô vừa xoay người rời đi, tư thế cứng rắn tiêu sái đẹp trai liền thay đổi, sắc mặt Bạch An Kỳ tái xanh.

Mẹ nó! Chân anh tê rần!

Hà Lộ cho rằng sau khi trải qua sự kiện thùng nước, Bạch An Kỳ sẽ cấm cô đến gần phạm vi phòng ngủ của anh. Không nghĩ tới là ngược lại, cô bắt đầu bị phân công đến làm việc bên cạnh Bạch An Kỳ.

Thật ra thì, đi theo bên cạnh quản gia học tập làm Hà Lộ rất bận rộn. Không chỉ giúp Bạch An Kỳ quét dọn nhà cửa hay sửa sang phòng ngủ, còn phải làm nhiều việc vặt khác trong biệt thự. Nhưng kỳ quái là, chỉ cần công việc có liên quan đến đại thiếu gia, Hà Lộ luôn không đạt yêu cầu, ngược lại, những việc khác cô làm rất nhanh. . . .

Ách, thật ra thì cô cũng có chút xấu hổ, thành thật mà nói cũng không phải cô hoàn thành tốt công việc. Ví dụ như khi được phân công đến phòng bếp chạy vặt, đúng lúc Bạch lão gia tổ chức bữa tiệc họp mặt bạn cũ, cô được phân công gọt củ cải trắng, lại thấy xe rác đã đầy mà không ai đổ, vì vậy giúp một tay đổ tất cả ra ngoài. Thần kỳ là lúc cô trở lại tiếp tục công việc, củ cải trắng được gọt xong hết rồi––––có mấy cái gọt thật lãng phí, còn nhỏ hơn củ cải đỏ. Đầu bếp bình thường tiết kiệm thấy những củ cải đó lại không nói gì. Cô nghĩ là có người giúp một tay, nhưng mà mọi người đều bận muốn chết, đâu có ai rảnh rỗi mà giúp cô?

Là tiểu tinh linh trong truyền thuyết sao? Cô nghĩ.

Lại nói, mỗi mùa đi qua cô đều phải tháo xuống toàn bộ rèm cửa trong biệt thự nhà họ Bạch, sau đó thay rèm cửa màu sắc mới cho phù hợp từng mùa, giặt sạch rèm cửa cũ––––cái này thật không phải là công việc nhẹ, rèm cửa sổ rất nặng, tất cả rèm cửa sổ trong nhà họ Bạch cộng lại rất kinh người. Bình thường những người cùng phụ trách một tầng lầu hoặc một khu vực, tất cả sẽ giúp đỡ lẫn nhau. Thế nhưng cô lại bị cô lập, cho nên chỉ có thể một mình làm công việc này.

Khi cô thật vất vả lấy xuống rèm cửa trong phòng sách, lúc đặt ở cửa phòng, lại phát hiện rèm cửa sổ trong những phòng khác đều được đặt ở cửa.

Hơn nữa khi cô giặt quần áo trở lại, rèm cửa sổ đã được đổi mới. Cô hỏi những người giúp việc khác, mỗi người đều nói họ bận rộn chuyện của mình, không chú ý rèm cửa khi nào được treo lên. Vả lại, cô bị người khác ghét như vậy, mỗi người khi trả lời cô còn dùng thái độ lạnh nhạt, thật đúng là không ai rãnh rỗi giúp cô làm những chuyện này, ngoại trừ tổng quản. Nhưng thân là tổng quản sẽ có một đống chuyện phải bận rộn, sao giúp được cô đây!

Cho nên, cũng là tiểu tinh linh trong truyền thuyết đi!

Tóm lại, mặc dù không rõ nguyên nhân, cô luôn giải quyết công việc trong biệt thự nhanh chóng.

Về phần công việc trong phòng hay trong sân của đại thiếu gia, ngược lại là làm hoài không xong! Như là, cô rõ ràng đã quét sạch sẽ lá rụng trong sân, vừa di chuyển, quay đầu lại, lá khô lại đầy đất giống như có người nào đó cố tình quăng lung tung, so với lúc trước càng lộn xộn hơn, cô lại phải quét lần nữa.

Lá phong, cũng quá khoa trương đi? Hơn nữa còn có hoa mộc lan và cánh hoa tử vi!

Trong sân thiếu gia rõ ràng không có loại lá này, cả toà biệt thự chỉ có ngoài cửa phòng phu nhân mới có hoa mộc lan cùng tử vi!

Cô nghi ngờ lá khô ở cả toà biệt thự cũng bị gió thổi tới đây, gió này thật biết lựa chỗ.

Có lúc, Bạch An Kỳ cố ý táy máy tay chân làm đồ mới trở thành đồ bỏ đi, sau đó ném tất cả chuyện vốn không thuộc công tác của cô cho cô. Rất rất nhiều việc làm suy sụp tiến độ công tác của cô, nếu như cô không có việc làm, cũng sẽ "chế tạo" công việc cho cô làm, ví dụ như––––

"Đều là cô hại tôi không rảnh ghép hình, hoàn thành nó giúp tôi!"

Kết quả ghép xong một ngàn mảnh ghép, cô tốn hai tháng!

Mỗi sáng cô đều nghi ngờ tối hôm qua có phải có con gián chạy đến phá hư hay không mà tiến độ công việc luôn lùi vô kỳ hạn. Mặc dù thiếu gia nói sẽ giúp cô hoàn thành tấm hình, nhưng căn bản là làm cô thêm bận rộn, khi anh không cẩn thận duỗi người sẽ đem cả buổi chiều của cô trở về lúc ban đầu. Hà Lộ thật nghi ngờ thiếu gia cố ý chỉnh cô, nhưng chỉ có thể ngượng ngùng xin thiếu gia ở một bên nhìn đừng nhúng tay vào.

Nếu như là trước kia, cô đã sớm cho anh một quyền, kêu anh đừng phá hư, ai.

" Lấy tất cả áo sơ mi của tôi ra ủi qua một lần, sau đó gấp lại, nhớ gấp thật đẹp thật ngay ngắn, không thể gấp bậy, chỉ cần một cái không gấp đúng hoặc nhăn, làm lại một lần!"

Đơn giản giống như cô bé lọ lem làm theo yêu cầu của dì ghẻ sao! Nhưng Hà Lộ không dám giận, cũng không dám nói. Chỉ có thể ở trong phòng thiếu gia bận rộn đến tối, mà thiếu gia ngồi tréo quẩy ở một bên thưởng thức trà nóng!

Mặc dù, bằng lương tâm mà nói, công việc trong phòng thiếu gia, nhẹ hơn nơi khác nhiều. Nhưng mà Bạch An Kỳ ở bên cạnh sẽ làm cô khẩn trương.

Ngay cả lúc ăn cơm cũng bị thiếu gia lấy công việc ra hành hạ, nhất định phải ở trong phòng thiếu gia giải quyết.

Bạch An Kỳ bày ra sắc mặt ông chủ khó tính, vì vậy Hà Lộ chỉ có thể cùng ăn cơm với thiếu gia, để anh nhìn chằm chằm, phòng ngừa cô cố tình ăn một bữa cơm trong hai tiếng để lười biếng.

Vấn đề là, thiếu gia quả nhiên là thiếu gia, bọn họ cũng không phải rảnh rỗi ăn no không có làm gì! Cuối cùng cũng phải làm việc, thiếu gia chẳng qua là muốn hai giờ dùng cơm của cô không lãng phí, phải phối hợp với thái độ thong thả ung dung dùng cơm của thiếu gia, không thể trước thời gian hoàn thành công việc, càng thêm bất đắc dĩ.

Vì vậy bữa ăn tối mỗi ngày, cô luôn trong phòng thiếu gia dùng cơm. Nhà họ Bạch nấu ăn không tệ lại không phân biệt đối xử, thức ăn của chủ nhân không khác thức ăn của người hầu bao nhiêu. Bản thân lão gia và phu nhân đối với thức ăn cũng không quá coi trọng, nhiều lắm thì thiếu gia và tiểu thư sẽ ngoại lệ yêu cầu làm chút điểm tâm hoặc đặc biệt chỉ đích danh muốn ăn món gì, nếu không là quản gia và đầu bếp sẽ tự chọn lựa thực đơn.

Mà Bạch An Kỳ khác với cha mẹ mình, được nuông chiều từ bé nên đối với thức ăn rất soi mói. Hà Lộ biết ba bữa của thiếu gia đều được chuẩn bị khác mọi người, vì vậy cô đi theo thiếu gia cũng được nhận ân huệ. Thế nhưng cũng không phải bởi vì thiếu gia vô cùng hoà ái dễ gần muốn cô ở trên bàn ăn không cần khách khí, mà là. . . .

"Tôi không ăn cái này, cô phụ trách giải quyết những thứ này."

Đúng vậy, cô còn phải phụ trách ăn món ăn thiếu gia không thích, thiếu gia không ăn khoai tây, không ăn món ăn có khoai lang, cũng không ăn thịt heo kho tàu, và còn món trứng chiên hành nữa. . . .Thiếu gia thật là kén ăn mà, mỗi bữa đều có một đống đồ không ăn. Nhưng mà, những món thiếu gia không ăn cô lại rất thích ăn, hai tháng ngắn ngủn, cô vốn là thon gầy trở nên mượt mà không ít, tất cả đều do thiếu gia ban tặng.

Nhưng mà, như đã nói, ba bữa của thiếu gia rõ ràng đều được đầu bếp chọn lựa kĩ càng, không phải sao? Tại sao có thể xuất hiện món ăn thiếu gia không thích ăn đây? Chẳng qua là thiếu gia chung thuỷ không cho cô sắc mặt tốt, lời nói luôn ác liệt, Hà Lộ cũng không muốn tự tìm phiền toái.

Cho đến khi quản gia muốn cô kết thúc công việc trở về ký túc xá, thiếu gia mới không cam tâm tình nguyện mà thả người.

Xem ra, thiếu gia thật sự ghét cô, cho nên mới trăm phương ngàn kế giữ cô, muốn cô khổ sở, nhưng cô cảm giác mình không có tư cách khổ sở.

Mà điều làm cho Hà Lộ lúc còn trẻ tiếc nuối là không dám nói ra lòng biết ơn và áy náy.

Nếu như có thể, Hà Lộ cũng không muốn chủ động vào phòng ngủ của thiếu gia, đáng tiếc hôm nay là ngoại lệ.

Thiếu gia còn chưa rời giường, mà trước đó cô đã chuẩn bị xong bữa ăn sáng, trà và đồng phục, hơn nữa sửa sang lại bàn ăn thật tốt để phòng bếp đem bữa sáng lên. Đã nhập học rồi, cô và thiếu gia đều phải đi học, nếu như trước bảy giờ không hoàn thành công việc, cô và thiếu gia sẽ trễ học.

Cô muốn nhờ quản gia hoặc Đại Lực vào phòng đánh thức thiếu gia, đáng tiếc ngày hôm trước sư phụ của cô phải bồi lão gia và phu nhân đi Hongkong, mà cô và thiếu gia phải đi học sớm nên sáng sớm cũng không thấy Đại Lực đâu cả.

Nếu cứ do dự sẽ trễ học mất! Hà Lộ không thể làm gì khác là nhắm mắt đi vào phòng, kéo rèm cửa sổ ra, lo lắng đề phòng sợ thiếu gia phát giận.

Lúc nghỉ hè, những người giúp việc không dám gọi thiếu gia dậy. Bởi vì nếu làm vậy, đơn giản là đi vào đường chết. Hôm nay cô phụ trách thi hành cái công việc này, những người làm kia trên mặt đều xuất hiện nụ cười quỷ dị, hi vọng cô bị mắng khi chọc tức thiếu gia.

Bảy giờ mười phút, nếu không gọi thiếu gia rời giường sẽ xong đời!

"Thiếu gia." Hà Lộ nơm nớp lo sợ đến gần mép giường.

Không có phản ứng.

"Thiếu gia, rời giường." Cô lại gần mấy bước, nhìn thấy chăn bông sau màn che có động tĩnh, nhưng mà chỉ có một cái.

Bạch An Kỳ lật người, đương nhiên là tiếp tục ngủ.

"Thiếu gia, trễ học rồi." Cô không thể làm gì khác hơn là lớn giọng kêu to.

Chăn bông lại động, Bạch An Kỳ cuối cùng có động tĩnh, nhịp tim Hà Lộ đập nhanh như đánh trống, chờ bị mắng.

Quả nhiên, sau khi Bạch An Kỳ nhìn rõ người đứng kế bên giường, như chó bị đạp trúng đuôi, giận tím mặt, "Cô vào đây làm gì? Đi ra ngoài!"

Lúc này Hà Lộ mới phát hiện, từ khi cô đến nhà họ Bạch báo ân đến nay. Lần đầu tiên Bạch An Kỳ gào thét với cô, mặc dù mấy tháng trước anh cũng chưa từng cho cô sắc mặt tốt, nhưng ít ra không có la cô.

Mặc dù đã chuẩn bị tâm lý nghe thiếu gia mắng, cũng biết mỗi khi Bạch An Kỳ rời giường đều rất nóng tính––––điều này làm cho tất cả người giúp việc coi chuyện thiếu gia nóng tính sau khi rời giường không phải chuyện giỡn––––nhưng cô lại cảm thấy buồn bực.

Không có chuyện gì. Cô tự an ủi mình, lửa giận của thiếu gia so với tức giận của cha cô, đơn giản như là gió xuân thổi qua làm cho người ta thoải mái.

Nghĩ như vậy, cô liền trở lại bình thường, phủi bay cảm giác khác thường trong tim, bắt đầu nghĩ, người có thể hoàn thành công việc như thế này, chỉ có cô, thí sinh thích hợp nhất. Bởi vì cô đã quyết định, chỉ cần nghĩ đến những ngày nước sôi lửa bỏng trong quá khứ, chèn ép hay khó khăn ở nhà họ Bạch căn bản không tính là cái gì!

"Thật xin lỗi, thiếu gia, nhưng trễ giờ đi học rồi." Hà Lộ lùi đến cạnh cửa, "Xin ngài nhanh một chút rời giường rửa mặt, bữa ăn sáng cùng trà và quần áo tôi đã. . . ."

"Mẹ nó, tôi nghe rồi, mau cút. . . ." Bạch An Kỳ không có động tác rời giường, chẳng qua là rống to.

Hà Lộ lo lắng anh lại ngủ nữa, suy nghĩ một chút, không thể làm gì khác hơn là lùi ra ngoài cửa, "Tôi cùng tài xế đợi thiếu gia ở cửa chính." Dứt lời, không đợi Bạch An Kỳ bạo phát, lập tức xoay người chạy đi.

Mà trên giường, Bạch An Kỳ thất bại lấy một tay che đi nửa gương mặt, anh hi vọng màn che và chăn bông đủ dày để che đi một ít "chi tiết". Ví dụ như chăn bông nổi lên khác thường, ví dụ như cổ anh trở nên hồng hào rõ ràng. Chân chính làm anh nguyền rủa không dứt chính là, anh bởi vì trong tình huống khó xử không thể chống đỡ, không thể không dùng khẩu khí ác liệt nhất đuổi cô đi, ai kêu anh chỉ phát hiện Hà Lộ ở cạnh giường liền, liền. . . .

Liên tiếp tiếng chửi rủa thô tục từ sau màn che truyền ra.

Anh nhất định phải đem chăn bông và ra giường huỷ chứng cớ!

——— —————— —————— —————— —————— ————————
Chú thích:

1Cadillac DTS siêu dài:

images


2Súng lục có gắn ống giảm thanh: Súng lục hay còn gọi là súng ngắn. Ống giảm thanh được gắn trước nòng súng, có tác dụng làm giảm  âm thanh do súng tạo ra khi bắn (âm thanh đập kíp nổ, âm thanh đầu đạn tách khỏi vỏ, âm thanh đạn vụt ra), thay vì khi bắn nghe tiếng "đoàng đoàng, đùng đùng" thì chỉ còn nghe có tiếng "tịt", gắn ống giảm thanh vào trước nòng súng để giữ bí mật, không muốn người xung quanh phát hiện.


images


3Tiểu tinh linh: Có thể tạm hiểu là 1 linh hồn/sinh vật/ thực thể có phép màu, hay do phép màu tạo thành, thường mang hình dạng những nàng tiên hay yêu tinh nhỏ bé, dễ thương. Giống Tinker Bell vậy.

images


4Lá phong:

images


5Hoa mộc lan:

images


6Hoa tử vi:

images


7Ghép hình: Gồm nhiều miếng nhỏ khuyết hoặc dư góc ghép với nhau thành bức tranh hoàn chỉnh, những mảnh ghép giống như trong hình.

images


Đã sửa bởi Diễm Diễm lúc 27.08.2014, 16:32, lần sửa thứ 3.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn Diễm Diễm về bài viết trên: Tiểu Hân Nhi, fifint, lamlinh81, mayy, piggy lovly, suly, thủy tiên0578, vothuhuong
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 36 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: ĐôngHoa, LinhThảo, MicaeBeNin và 269 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ trùng sinh - Mỉm Cười Wr

1 ... 66, 67, 68

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Độc hậu trùng sinh nàng thê hung hãn của lãnh vương phúc hắc - Thu Thủy Linh Nhi

1 ... 59, 60, 61

[Cổ đại] Thê tử của bạo quân - Mạt Trà Khúc Kỳ

1 ... 37, 38, 39

[Hiện đại - Trùng sinh - Hắc bang] Quân sủng thiên kim hắc đạo - Huân Tiểu Thất

1 ... 62, 63, 64

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 104, 105, 106

6 • [Hiện đại] Ly hôn đi điện hạ - Lục Thiếu

1 ... 85, 86, 87

7 • [Xuyên không] Giáo chủ phu nhân bảo ngài đi làm ruộng - Nông Gia Nữu Nữu

1 ... 50, 51, 52

8 • [Xuyên không] Đặc công tà phi - Ảnh Lạc Nguyệt Tâm

1 ... 121, 122, 123

9 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 229, 230, 231

10 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 91, 92, 93

11 • [Hiện đại] Bà xã của thủ lĩnh sát thủ - Ngấn Nhi

1 ... 35, 36, 37

12 • [Hiện đại] Chinh phục vợ yêu - Thương Tiểu Ly [Hoàn]

1 ... 47, 48, 49

13 • [Hiện đại] Hướng dẫn trêu chọc đàn ông - Nhất Tự Mi

1 ... 35, 36, 37

14 • [Xuyên không - Điền văn] Con gái nhà nông - Lý Hảo

1 ... 57, 58, 59

15 • [Xuyên không] Sủng phi của ngốc vương Đích nữ đại tiểu thư phế vật - Cạn Hạ Vân

1 ... 50, 51, 52

16 • [Hiện đại] Hội chứng Stockholm - Thảo Nê Mị

1 ... 13, 14, 15

17 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C570

1 ... 77, 78, 79

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Quyền thiếu cưng chiều vợ yêu khó nuôi - Cố Nhiễm Nhiễm

1 ... 57, 58, 59

19 • [Hiện đại] Yêu chỉ là hữu danh vô thực - Lục Xu

1 ... 17, 18, 19

20 • [Hiện đại] Quân hôn Cô vợ nhỏ cố bám - Nhất Sinh Mạc Ly

1 ... 43, 44, 45


Thành viên nổi bật 
Daesung
Daesung
Aka
Aka
Lãng Nhược Y
Lãng Nhược Y

Snow cầm thú HD: Tuyết -_-
Bạch_Ngọc_Tuyết: thúc tối vv ^^
LogOut Bomb: Bạch_Ngọc_Tuyết -> Snow cầm thú HD
Shop - Đấu giá: Myself vừa đặt giá 437 điểm để mua Pooh lúc lắc
The Wolf: rồi được rồi cám ơn nha ><
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 1261 điểm để mua Cô phù thủy 2
The Wolf: vẫn không được >T<
007: Bỏ khoảng trắng. Câu số 11
The Wolf: mà sao vẫn k đc vậy mình là như vậy mà vẫn k đc ?
Daesung: viewtopic.php?t=60285 vào đây xem
The Wolf: để làm chữ kí chạy qua trái qua phải thì làm như nào vậy mọi người ?
Shop - Đấu giá: Hoa Trà Mi vừa đặt giá 250 điểm để mua Dàn hoa Tulip
Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 557 điểm để mua Thiên thần xanh 2
Shop - Đấu giá: MTL vừa đặt giá 310 điểm để mua Thiên thần xanh 2
Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 294 điểm để mua Thiên thần xanh 2
Cô Quân: bom đẠN đầy trời thế nàyy
Shop - Đấu giá: MTL vừa đặt giá 279 điểm để mua Thiên thần xanh 2
Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 264 điểm để mua Thiên thần xanh 2
LogOut Bomb: Bạch_Ngọc_Tuyết -> Bánh Bao Ú
LogOut Bomb: Bạch_Ngọc_Tuyết -> Tiểu Ly Ly
LogOut Bomb: Bạch_Ngọc_Tuyết -> Tư Di
LogOut Bomb: Bạch_Ngọc_Tuyết -> AshleyAshlie
LogOut Bomb: Bạch_Ngọc_Tuyết -> plumeria rubra
LogOut Bomb: Bạch_Ngọc_Tuyết -> vuhongnhung87
LogOut Bomb: _Hoàng Dược Sư_ -> Nminhngoc1012
LogOut Bomb: Bạch_Ngọc_Tuyết -> Tư Di
LogOut Bomb: Bạch_Ngọc_Tuyết -> Meomeo88
LogOut Bomb: Bạch_Ngọc_Tuyết -> Tiểu Linh Đang
LogOut Bomb: Bạch_Ngọc_Tuyết -> Melodysoyani
Daesung: Uề con heo sao bà nghỉ =.,=

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.