Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 110 bài ] 

Sống lại, có anh bên em là đủ - Liễu Như An

 
Có bài mới 19.11.2017, 05:59
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Bạch Xà Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Bạch Xà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 02.08.2017, 20:57
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 247
Được thanks: 1385 lần
Điểm: 32.35
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại, có anh bên em là đủ - Liễu Như An - Điểm: 38
Chương 68 Động phòng, lần đầu tiên….

Trong khách sạn được bố trí vô cùng ấm áp.

Phong cách màu vàng nhạt, đây là phong cách Tô Nhiên vô cùng yêu thích.

“Đi tắm rửa trước đi đã, cả ngày hôm nay lăn qua lăn lại rồi.” Tần Trạch nghênh ngang cởi cà vạt xuống, nằm xuống giường.

“Anh không đi tắm à?” Tô Nhiên nhìn Tần Trạch bẩn thỉu giơ dáy thì nhíu mày một cái.

“Mệt chết đi được, em đi tắm trước đi. Phòng này có hai nhà vệ sinh, anh nghỉ một chút đã rồi sẽ đi, em mau đi tắm đi, ai, đầu choáng váng quá đi thôi.” Mặt Tần Trạch đỏ bừng, hữu khí vô lực (yếu ớt hay ỉu xìu đó) nói.

Tô Nhiên đi đến sờ vào chán Tần Trạch, có chút lo lắng: “Hình như có chút nóng?”

Tần Trạch mở mắt ra, cười nói: “Sao em còn không mau đi tắm đi, muốn tắm uyên ương hay sao?”

Tô Nhiên đỏ bừng hết mặt, vội vàng cầm theo quần áo chạy vào phòng tắm, vẫn không quên nói: “Anh cũng nhanh đi tắm đi cho thoải mái.”

“Biết rồi, rõ thật là dài dòng.” Tần Trạch nằm trên giường, cười cười phàn nàn.

Hơi nóng mù mịt, Tô Nhiên đang ngâm nước nóng, trong đầu toàn là suy nghĩ lộn xộn lung tung.

Một lát nữa thôi chính là lần đầu tiên của cô rồi.

Tim cô đập rất nhanh.

Cô cảm thấy vừa khẩn trương, vừa ngượng ngùng lại mang theo một chút mong đợi.

Nói thật, cô đã lớn như vậy rồi, cảm thấy tò mò với thân thể của người khác phái cũng là chuyện hết sức bình thường.

Hồi còn nhỏ, thấy con trai nhà hàng xóm giơ tiểu kê kê đi tiểu về phía cái cây, sau đó cô liền ảo tưởng chỗ đó của đàn ông chỉ nhỏ như thế thôi, đồng thời lại nhăn như vậy, dựa vào vật kia liệu có thể đưa vào lỗ nhỏ trong thân thể phụ nữ hay sao chứ.

Tô Nhiên vừa nghĩ tới đây thì cảm thấy mặt mình còn nóng hơn là bị đốt.

Cô thật là sắc quá đi, a a a!

Tô Nhiên vội vàng lắc đầu một cái, đem cái suy nghĩ không trong sáng kia ném ra khỏi đầu.

Khi đã tắm rửa sạch sẽ, lau khô thân thể, vừa mới mở cửa phòng tắm đi ra, Tô Nhiên lại nhìn thấy Tần Trạch đang lén lút xem cái gì đó, trên mặt hình như còn hồng hơn so với lúc nãy.

Tô Nhiên lặng lẽ đi tới, nhìn Tần Trạch đang đỏ mặt cúi đầu xem cái gì đó, Tô Nhiên vỗ mạnh lên vai anh: “Anh đang lén lút xem trộm cái gì vậy?”

Tần Trạch vừa bị Tô Nhiên vỗ, vừa bị Tô Nhiên gọi khiến cho anh bị hoảng sợ thiếu chút nữa đã nhảy dựng lên.

Mặt anh đã đỏ đến tận mang tai rồi, đồ vật anh đang nhìn lén bị anh vội vàng dấu  xuống dưới hai chân của anh.

Tô Nhiên đương nhiên sẽ không dừng lại ở đó, nhân lúc Tần Trạch không chú ý, đẩy tập văn kiện kia ra vài phần.

Ha ha, giữa hai chân của Tần Trạch trong lúc đó đã hở ra một góc, tâm tính tò mò như mấy bà thím của Tô Nhiên đã bỉ ổi thức tỉnh rồi.

Cô nở một nụ cười xấu xa, nắm chặt lấy tập văn kiện, bàn tay liền thò vào lấy tập văn kiện đã bị thò ra một góc dưới hai chân của Tần Trạch kia, thiếu chút nữa là phải hi sinh vinh quang vì nhiệm vụ giật sách kia, bởi vì quyển sách hơi nhỏ, mà Tô Nhiên lại thuận tiện túm lệch không tới được quyển sách kia, mà mấy ngón tay của Tô Nhiên lại bắt được một vật đang đội lên trong quần của Tần Trạch.

Tần Trạch bị bàn tay của Tô Nhiên nắm một cái, cả người mạnh mẽ run rẩy một cái.

“Anh… đi tắm.”

Tần Trạch bị kích thích, chạy thật nhanh vào nhà tắm, đóng cửa lại, không chút sức lực tựa vào tường, hơi thở ồ ồ nói: “Tiểu yêu tinh, dám đùa giỡn anh.”

Bàn tay to rộng của anh đưa lên trán mình lau đi mồ hôi, than thở, cô gái của anh, chính là không giống với những cô gái khác. Nhìn xem, cô ấy có bao nhiêu can đảm.

Bên ngoài phòng tắm, Tô Nhiên nhặt quyển sách Tần Trạch làm rơi trên đất lên, bình tĩnh nhìn xuống, mặt oanh một tiếng lại đỏ bừng lên.
<Lần đầu tiên của cô gái.>

Nhịn không được sự tò mò, Tô Nhiên mở quyển sách kia ra, ngay lập tức cô đã bị kinh hãi tại chỗ vì những hình ảnh trong sách kia.

Một người đàn ông đang tán tỉnh một người phụ nữ khoảng chừng bằng tuổi cô. Người đàn ông một tay vuốt ve cái đùi của người phụ nữ, một tay thì xoa nắn bộ ngực sữa của cô ấy, hình như người phụ nữ rất thích bởi vì vẻ mắt hiện lên sự vui sướng.

Tiếp tục mở sang trang tiếp theo, không quá mấy trang người đàn ông kia đã cởi sạch quần áo của người phụ nữ kia rồi, sau đó …. Lập tức đến việc kia rồi.

Tô Nhiên đã hiểu.

Tần Trạch của cô cũng chỉ như là đứa trẻ trong chuyện này, trước khi động phòng không trách khỏi muốn học tập một chút.

Cho nên, cô vỗ vỗ trái tim bé nhỏ của mình, bình tĩnh một chút, bình tĩnh một chút, không phải là…, sinh sôi nảy nở thôi mà…

Ừ, ừ, đây là một chuyện tự nhiên vô cùng bình thường, chuyện hết sức bình thường, cho nên cô phải tâm bình khí hòa (ôn hòa nhã nhặn), lòng yên tĩnh như nước, tâm sáng như gương…

Ha ha, hình như sử dụng sai thành ngữ rồi.

“Ăn nói lung tung.” Tô Nhiên gõ vào đầu chính mình, cười đến ủ rũ.

Lúc đi ra, Tần Trạch để trần nửa người trên, phía dưới được bao lại bởi một chiếc khăn tắm, anh nhìn thấy trên giường có một con sâu cuộn tròn trong chiếc chăn, đang vặn vẹo không yên.

“Chùm kín chăn thế kia cẩn thận không thở được đâu.” Tần Trạch cảm thấy vừa buồn cười vừa tức giận, cô gái này vừa rồi còn to gan thế mà, sao hiện tại lại xấu hổ thành như vậy rồi.

Từ trong chăn truyền ra giọng nói rầu rĩ của Tô Nhiên: “Bên ngoài lạnh quá, trong chăn ấm áp hơn.”

Tần Trạch nhìn điều hòa, 27độ C, đây tuyệt đối là nhiệt độ thích hợp.
Anh lau mái tóc ướt nhép, tắt bóng điện to đi, chỉ để lại một bóng đèn mờ nhạt ở đầu giường.


Thân thể vẫn còn hơi ẩm ướt, cánh tay cường tráng đụng vào Tô Nhiên, ôm cả người Tô Nhiên đang đưa lưng về phía anh vào lòng, giọng nói ôn nhu vang lên bên tai Tô Nhiên.

“Có thể ôm em trong lòng, cảm giác thật là hạnh phúc! Tô Nhiên, kiếp này em đã là vợ của anh rồi.”

Cả người Tô Nhiên lập tức cứng ngắc, khóe mắt có chút ướt át, Tần Trạch, rất xin lỗi, bốn năm qua anh đã phải vất vả rồi.

Cho nên, cho nên, anh muốn làm gì thì mau làm đi.

Tô Nhiên nín thở thật lâu, cũng không thấy bất kì hành động nào khác, cô nhự nhàng xoay người lại, thấy Tần Trạch đang ngủ trên đầu là mái tóc vẫn có chút ẩm ướt.

Cô đưa tay sờ sờ mái tóc của anh: “Anh chàng ngốc nghếch này, là một người đàn ông trưởng thành rồi mà còn không biết tự chăm lo cho bản thân mình, chưa sấy cho khô mái tóc đã bò lên giường đi ngủ rồi, sau này khi về già sẽ đau đầu thường xuyên cho xem.”

Cô nhẹ nhàng ôm lấy Tần Trạch, da thịt non mềm tựa sát vào thân hình cường tráng của anh.

Đột nhiên cô thấy một vật cứng ngăn đùi cô lại.

Cẩn thận nhìn vào mắt Tần Trạch, ừm, quả thật là ngủ rồi mà.

Cô nhuốt nước miếng một cái, Tần Trạch, anh quả thật là có thể dùng sắc đẹp thay cơm nha.

Tay không tự chủ được tiến vào trong chăn bông, đụng chạm đụng chạm.

Thô sáp, thật dài, Tô Nhiên hoàn toàn đắm chìm trong vui sướng của việc đụng chạm thăm dò.

Lúc này đột nhiên lại nghe được một giọng nói: “Này, Tô Nhiên, cuối cùng là em muốn chơi đùa đến khi nào vậy hả?”

Giọng nói mặc dù không lớn, cũng không hề nghiêm nghị, nhưng Tô Nhiên lại cảm thấy giống như bị sét đánh vậy, nhất thời cô vội vàng rút tay lại, hơn nưa còn hốt hoảng ngã xuống mặt đất.

Không xong rồi…

“Em… em…” Tô Nhiên em em hồi lâu cũng không tìm ra được một cái cớ nào phù hợp, đầu óc cô đã bị sự khó sử kia che lấp mất rồi.

Tần Trạch cười ra tiếng: “Tô Nhiên không ngờ em lại còn có sở thích này nữa.”

Tô Nhiên cúi đầu, ngón tay trên mặt đất bắt đầu vẽ vòng tròn, anh lại muốn cười nhạo em, anh lại có thể cười nhạo em.

“Thật ra, chỉ cần em nói muốn anh, anh sẽ cho em ngay mà, sẽ cho em sờ đến khi thoải mái mới thôi, thế nào?”

Giọng nói khàn khàn của Tần Trạch làm tê dại trái tim của Tô Nhiên.

Oa nha, địch nhân bắt đầu tiến công, phòng thủ vững vàng là quan trọng  nhất.

Tô Nhiên nhanh chóng tính toán trong lòng.

Cánh tay dài của Tần Trạch duỗi ra, đem Tô Nhiên kéo vào trong ngực, đôi môi tiến vào vai Tô Nhiên thổi khí.

Thổi khí….

Thổi khí…..

Toàn thân Tô Nhiên đều khô nóng, một dòng nước ấm chảy ra.

Đúng vậy, cô muốn anh, rất muốn, rất muốn.

“Em… muốn… anh.”

Chỉ có ba chữ nhưng uy lực của nó lớn vô cùng.

Rất lớn.

Nó khiến cho một người đàn ông lịch sự nhã nhặn biến thành một người đàn ông mạnh mẽ đói khát.

Xé rách quần áo của con mồi, gặm cắn từng tấc da thịt.

Bá đạo xâm chiếm địa bàn của con mồi.

“Tô Nhiên, anh muốn đi vào, em cố chịu đựng một chút nhé.”

Tô Nhiên lôi kéo cánh tay của Tần Trạch, hai chân cô giơ cao, người đàn ông cường tráng đang nằm phía trên của cô, ánh mắt của anh mềm mại như nước, rồi lại lóe lên ánh sáng rực rỡ.

“Ừm.”

Chậm rãi đẩy mạnh một cái, một cảm giác đau nhức ở toàn thân, khiến cho Tô Nhiên không thể không rên rỉ thành tiếng.

Trên trán Tần Trạch cũng lấm tấm mồ hôi, anh hôn lên trán, đôi má, bờ môi của Tô Nhiên, miệng thì thào nói: “Không sao đâu, một lúc nữa là hết đau ngay thôi.”

Cuối cùng, trải qua thời gian lăn qua lăn lại rất lâu, hai thân thể trẻ tuổi cuối cùng cũng dính vào một chỗ.

Theo sau tiếng kêu đau là tinh hoa nóng bỏng, chôn sâu bên trong đó là sự ấm áp đến tận cùng, hai người đều ra mồ hôi ướt đẫm, hơi thở dồn dập mới ôm nhau đi ngủ.

Sáng sớm ngày hôm sau, Tô Nhiên mệt mỏi tỉnh lại, hơi cử động, một trận đau nhức truyền đến.

Đặc biệt mẹ nó, những cuốn tiểu thuyết kia đều là lừa người, ai nói lần đầu tiên lúc đầu đau khổ, về sau sẽ khoái cảm, cả quá trình cô chỉ cảm nhận được một điều: Quá đau khổ.

Thiệt thòi cho cô vẫn luôn mong chờ nó.

Một cái mất thăng bằng khiến cô lại ngã xuống.

“Tô Nhiên, anh thần bột (cứng buổi sáng đó ạ) rồi.”

“Liên quan gì đến em.”

“Chúng ta Mai Khai Nhị Độ đi.” (Mình cũng chịu thôi. Ai biết bảo mình với.)

“Không được.”

Hiển nhiên, lập trường của Tô Nhiên vô cùng kiên định.

Sau đó lúc Tần Trạch cảm thấy mỹ mãn ôm cô ngủ, cô lại oán hận tiểu thuyết đều là lừa người, trời ơi, vì sao lần thứ hai rồi mà vẫn đau khổ như thế chứ.


Đồ đại lừa dối.

Lời tác giả: Hi vọng mọi người thích.

Lời editor: ta vật vã mới đoạn này, xin thứ cho thành viên câu lạc bộ Ế bền vững.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Voicoi08 về bài viết trên: Lantu, zazathuy89
     

Có bài mới 19.11.2017, 06:10
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Bạch Xà Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Bạch Xà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 02.08.2017, 20:57
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 247
Được thanks: 1385 lần
Điểm: 32.35
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại, có anh bên em là đủ - Liễu Như An - Điểm: 39
Chương 69 Bánh bao ra đời….

Mùa hè, năm 2013.

Rừng mưa nhiệt đới ở Thái Lan.

“Tiểu đội thứ nhất nghiêng đối diện 36 độ, điều tra; tiểu đội thứ hai đi theo tôi tiến công trực diện, còn lại ở vị trí phòng thủ.” Cả người Tần Trạch đều ngụy trang màu xanh lá, trên mặt bôi đầy thuốc màu, dùng tay ra dấu cho cấp dưới thi hành mệnh lệnh.

Mấy chục người, đều đã được huấn luyện nghiêm chỉnh, trong tay đều cầm súng, khom người tiến theo đội trưởng thi hành nhiệm vụ.

Phát hiện mục tiêu, là mấy người Thái Lan và mấy tên tóc vàng mắt xanh người Châu Âu đang tiến hành giao dịch, rõ ràng chính là phấn trắng, đồng thời đó cũng chính là hê-rô-in.

Tần Trạch liếc mắt ra hiệu cho cấp dưới.

Cả đám người, chia ra ba đường, trong nháy mắt đã bao vây tiến đánh vào trong.

Dĩ nhiên lúc những người kia giao dịch cũng có canh gác và phòng thủ khá tốt.

Màu đỏ báo động đột nhiên vang lên.

Những người vây quanh thuốc phiện, trái tim cảnh giác cũng thường cao hơn, nghe thấy tiếng cảnh báo vang lên, tốc độ trốn chạy vô cùng nhanh, đường chạy trốn cũng vô cùng kỳ diệu, giống như là thiết kế cho trăm ngàn lần.

Nhưng Tần Trạch đã làm đội trưởng bộ đội đặc chủng một năm, làm sao có thể để con mồi của mình trốn thoát cơ chứ.

Nổ súng!

Hưu.

“A.”  viên đạn cắm chính xác vào chân một người đang chạy trốn.

Thở phì phò. Mấy phát liên tiếp, tất cả đều trúng mục tiêu, mà bên phía đội quân của Tần Trạch cũng dùng vũ lực vững vàng bao vây địa phương kia.

Ánh mắt anh sắc bén, súng trong tay xoay tròn một vòng, phát lực, nhắm vào năm người xung quanh bóp cò trong nháy mắt, phất tay, trong nháy mắt cây súng trong tay đã đánh bại năm người làm rơi những khẩu súng trong tay bọn họ.

“Phằng.” Anh buồn rầu khẽ hừ, lộn một cái ngay tại chỗ, ẩn núp vào một chỗ che dấu.

Trên cánh tay trái, một dòng máu đỏ đang từ từ chảy ra ngoài.

Tần Trạch cũng không kiểm tra vết thương của mình, tập trung toàn bộ tinh thần đưa mắt nhìn chiến trường, nhìn trên từng tán lá cây, phân tích quỹ đạo đạn bắn ra. X,y, &, từ từ, một loạt kí hiệu hiện lên trong đầu anh, ánh mắt của anh giống như chim ưng, sắc bén nhìn chăm chú vào họng súng trên đài cao.

“Tuyệt đối sẽ không có lỗi,” Tần Trạch ném một bao gai nặng trĩu về phía họng súng kia, sau đó nhanh chóng chạy lên, lúc bao gai rơi trên cánh cửa, người của anh cũng đạp cửa mà vào, súng, trong nháy mắt liền đánh vào một người mặc bộ quần áo đàn ông ngoại quốc.

Tần Trạch cẩn thận kiểm tra dung mạo người đàn ông kia, khóe miệng hiện lên nụ cười lãnh khốc.

“Anh đã không còn đường để chạy nữa rồi. Mạch Khắc Kiệt Khắc Tư Lợi, anh đã chính thức bị bắt về quy án.

Người da trắng kia suy sụp thở dài nói: “Tôi lại chủ quan xem thường người da vàng các anh rồi. Bắt đi.”

Tần Trạch cười lãnh khốc: “Chúng tối là người Trung Quốc, anh nhớ kĩ cho tôi.”

Còng tay lạnh lẽo đeo vào tay anh ta đồng thời bên ngoài cũng vang lên âm thanh báo thắng lợi: “Thiếu tướng Tần, toàn bộ phần tử buôn lậu đã sa lưới, nhiệm vụ hoàn thành thuận lợi.”

Tần Trạch đem giao người da trắng kia cho cấp dưới của mình.

Vào nửa năm trước vượt qua tầng tầng lớp lớp các cuộc sát hạch tiến vào bộ đội đặc chủng, lại khéo hay không khéo đồng chí Tiểu Hoàng được phân vào tổ của Tần Trạch, trong lòng vô cùng vui vẻ.

Không cho phép trong lòng anh vui vẻ quá lâu, nhiệm vụ lần này là ở rừng sâu núi thẳm đã kéo dài trong hai tháng rồi, nhiều lần hành động vô ích, cuối cùng lần này cũng hoàn thành một lưới tóm gọn, thật là có cảm giác vén đi mây mù sẽ thấy mặt trời.

Toàn thân vô cùng thoải mái.

Hoàng Tuấn Phong cười cười vỗ xuống bả vai của Tần Trạch: “Có thể chị dâu đã sinh rồi, bây giờ có thể mở máy.”

Tần Trạch cũng không thèm nhìn Tiểu Hoàng lấy một cái, vội vàng móc ra chiếc điện thoại di động từ trong túi ba lô đeo trên lưng, mở ra.

Lập tức, rất nhiều tin nhắn được gửi đến.

Tiểu Hoàng tò mò cúi đầu vào nhìn.

Sau đó dùng sức vỗ vào bả vai Tần Trạch: “Người anh em, cậu thật có phúc nha. Chị dâu đã sinh cho cậu một đứa con trai mập mạp rồi.”

Tần Trạch nhìn khuân mặt mệt mỏi ướt át của Tô Nhiên trong điện thoại, còn có con trai của anh, trên khuôn mặt nhỏ nhắn nhiều nếp nhăn, hai mắt nhắm chặt, sau đó tự nhiên mắt anh đỏ lên.

Anh vội vàng ngẩng đầu lên nhìn trời.

Tay nắm chặt khẩu súng.

Hô to: “Ông trời, cám ơn ông, cuối cùng Tần Trạch tôi cũng đã có con trai.”

Có con trai á.

Có con trai á.

Âm thanh xuyên qua rừng cây, dọa sợ rất nhiều chim trong rừng.

Một cảm giác vui sướng trào lên từ đáy lòng, khiến cho khuôn mặt Tần Trạch bị phơi ở rừng mưa nhiệt đới thành đen nhẻm trở nên vô cùng sinh động, đặc biệt là ánh mắt vốn vô cùng lợi hại trong giây phút này trở nên vô cùng nhu hòa.

Tô Nhiên, Tô Nhiên, người vợ của anh, một người sinh cho anh một đứa con trai đáng yêu như vậy.

Cô phải chịu bao nhiêu là đau đớn đây.

“Chết tiệt.” Tần Trạch dùng sức đánh vào đầu mình.

“Cậu không cần phải đánh chính mình đâu nha.” Tiểu Hoàng nhìn cánh tay đầy máu kia sợ hãi đến mức phải gầm thét lên.

Tần Trạch lạnh lùng nhìn, cắn răng nói: “Phía sau giao cho cậu đấy, tớ phải về nhà đây.”

Về nhà, về nhà, anh phải về nhà.

Vợ và con trai anh đều rất cần anh.

Anh sải bước đến máy bay trực thăng của bộ đội.

“Nước Mỹ.”

“A.” Tiểu binh điều khiển, lờ mờ, dùng của công vào việc tư, đúng là việc không nhỏ đâu nha.

Tần Trạch lạnh lùng nhìn thoáng qua tiểu binh điều khiển kia nói: “Đàm phán cùng với cảnh sát quốc tế ở nước Mỹ.”

Tiểu binh điều khiển cười gượng, tốt lắm, lí do khá chính đáng nha.

“Nhanh lên.” Áp suất thấp tàn sát bừa bãi.

“Được, được, được.” Tiểu binh điều khiển bị sự lạnh lùng cảm thấy muốn khóc.

Hoàng Tuấn Phong hô theo chiếc máy bay: “Cậu bị ngu ngốc sao, mau đến bệnh viện đã, cậu mau chữa trị cho mình đi đã.”

Bệnh viện ở nước Mỹ.

Tô Nhiên nhìn người nho nhỏ.

Nhìn cái lông mày nhàn nhạt, cái miệng nho nhỏ, cái mũi nho nhỏ, ngũ quan không quá mức rõ ràng, nhưng lại có thể nhận ra, những chỗ này rất giống cô, còn những bộ phận khác lại vô cùng giống anh.

Cô nở nụ cười, năm đó khi mẹ cô sinh con khỉ nhỏ, cô luôn cười mọi người, ngũ quan của con khỉ nhỏ bé xíu thế kia, thế mà lại có thể biết được nó giống ai.

Hóa ra, anh mắt  của cha mẹ không giống với ánh mắt của những người khác.

Cái lông mi nhàn nhạt này vô cùng giống lông mi của Tần Trạch, cái mũi thẳng này cũng giống anh, may mắn không giống cái mũi tẹt của cô. Chỉ duy nhất có cái miệng nhỏ nhắn màu hồng rõ ràng rất giống cô.

Ha ha, con trai, con trai a.

Con nhận toàn bộ gen tốt của cha mẹ rồi.

Về sau nhất định con sẽ khiến cho một nhóm nữ sinh mê đảo.

Tô Nhiên đang đùa với tiểu bánh bao.

Một người đàn ông mặc một bộ quân phụ xanh lá cây nhanh như gió ôm lấy hai mẹ con họ.

“Vợ ơi, em vất vả rồi.”

Tô Nhiên không còn hơi sức liếc nhìn Tần Trạch: “Chậm thôi.”


“Vợ ơi……” đường đường là nam tử hán đứng trước mặt vợ lại hoàn toàn biến thành một chú chó trung thành.

Lè lưỡi, chính là đang lấy lòng chủ nhân nha…

Tô Nhiên quay đầu đi, xì mũi coi thường.

“Anh biết sai lầm rồi mà, vợ ơi, em mau trừng phạt anh đi.”  Tần Trạch nhìn Tô Nhiên, vuốt mấy sợi tóc rơi trên trán của cô lên, thấp giọng năn nỉ. Nếu dáng vẻ này của Tần Trạch bị tổ viên của anh nhìn thấy.

Nhũng con người đã trải qua bao nhiêu cuộc chiến kia nhất định sẽ bị hù dọa đến điên mất thôi.

Bọn họ chỉ quen nhìn thiếu tướng bén nhọn, lãnh khốc kiên cường, nhưng dáng vẻ nhu nhược không có cốt khí như vậy, đây chắc chắn là ngày tận thế nha.

Đang lúc Tô Nhiên và Tần Trạch mắt to trừng mắt nhỏ, ở giữa Tần Trạch và Tô Nhiên là tiểu quỷ kia đột nhiên mở mắt ra.

Sau khi ánh mắt đen lúng liếng kia nhìn một vòng.

“Oa oa….” Khóc.

Tô Nhiên nhìn tiểu quỷ đang khóc nhè, lại trừng mắt nhìn Tần Trạch, nhưng cái nhìn này lại bao hàm cả ôn nha và hờn dỗi.

“Bảo bảo khóc rồi, sao còn đứng đó không lại đây giúp em dỗ con.”

Tần Trạch vừa nghe thấy, lập tức hiểu rõ, Tô Nhiên hết giận anh rồi.

Phấn chấn a.Kích động a. Cao hứng. Bất kể là từ ngữ gì cũng không thể hình dung nổi tâm trạng vui sướng của anh lúc này.


Anh ôm lấy bảo bảo, hôn một cái thật mạnh.

Con trai, con quả đúng là áo bông nhỏ tri kỉ của cha nha.

Lại hôn một cái.

Thằng quỷ nhỏ này lá gan khá lớn, bị Tần Trạch với cách ăn mặc quái dị hôn lên miệng, hai mắt đen láy mở to, thu lại nước mắt, nở nụ cười.

Một tay trắng non mềm của cậu bé túm vào sợi dây đỏ trên tay Tần Trạch, một tay cậu túm vào sợi dây đỏ trên cổ tay của Tô Nhiên.

Cười khanh khách không ngừng.

Tần Trạch và Tô Nhiên kinh ngạc nhìn vào mắt nhau.


Bảo bảo, sao lại có cảm giác con đang giảng hòa đây.

Hoặc là, bảo bảo con là kẻ chơi xấu.

“Anh lại bị thương?” Tô Nhiên  chú ý tới vết máu trên tay Tần Trạch.

Tần Trạch cảm thấy nhức đầu, vội vàng nói: “Không nghiêm trọng đâu, thực sự không nghiêm trọng.”

Mặt Tô Nhiên có chút đen đi: “Đi đăng kí.”

Tần Trạch cười ha ha: “Không quan trọng đâu, để cho anh nhìn bảo bảo đi, con cười thật đẹp.”

Tô Nhiên cười: “Không cần chọc em tức giận, sản phụ phải được duy trì cảm xúc thoải mái vui vẻ.”

Nụ cười này thật là khủng bố.

Tần Trạch sờ sờ đầu Tô Nhiên, lại điểm điểm cái mũi của bảo bảo: “ANh sẽ quay lại ngay, hơn nửa năm không ở nhà rồi, lần này nhất định phải ở nhà đến cả tháng.”

“Đàn ông luôn luôn đưa sự nghiệp lên hàng đầu nha.”Tô Nhiên nói.

“Để cho vợ và con trai hạnh phúc mới là sự nghiệp hàng đầu của anh.” Tần Trạch mỉm cười nói.

Cảm động trong lòng, nhưng giọng nói lại vô cùng hung dữ: “Lại tiếp tục không nhìn tới cánh tay này, hay là phế đi, nhìn anh làm sao làm cho mẹ con em được hạnh phúc.”

Bảo bảo cũng y y a a hưởng ứng theo lời nói của Tô Nhiên.

Tần Trạch cười hì hì: “Thằng quỷ nhỏ, vừa rồi còn giúp cha, xem này, mới đó lại chạy theo mẹ, thực sự là gió chiều nào xoay chiều ấy nha.”

Tô Nhiên hôn nhẹ lên mặt bảo bảo: “Bảo bảo nhà chúng ta sẽ giúp cho ai có lí mà thôi.”

“Chính xác. Đúng vậy, anh đi nha.”

“Ừm.”

Tần Trạch đi trên hành lang, trên mặt mang theo một nụ cười ngốc nghếch.

“Có con trai giống như tri kỉ với Tô Nhiên hơn cũng không sao.”


Đã sửa bởi Voicoi08 lúc 05.12.2017, 05:17.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Voicoi08 về bài viết trên: sxu
Có bài mới 20.11.2017, 04:04
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Bạch Xà Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Bạch Xà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 02.08.2017, 20:57
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 247
Được thanks: 1385 lần
Điểm: 32.35
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại, có anh bên em là đủ - Liễu Như An - Điểm: 32
Chương 70 Ba năm sau khi cưới…

Trong một ngôi biệt thự ở Mỹ, phía trước ngôi biệt thự có một chú chó nằm sấp trong sân ngủ, một chú gà mái đi dạo loanh quanh, trên mấy cây táo giống như có thấp thoáng những hình ảnh  màu vàng óng.

Chú khỉ vàng.

Phía trước ngôi nhà của Tô Nhiên quả thực là vô cùng náo nhiệt, ở trong biệt thự cũng chẳng có bao nhiêu yên tĩnh.

Một con vẹt màu xanh đang bay khắp nhà, tiếng kêu “hu hu” giữa ngày hè càng khiến người ta khó có thể chịu đựng được.

Một đứa trẻ ba tuổi mặc một chiếc áo đầy màu sắc nhưng lại không mặc quần để lộ ra  bờ mông, cậu bé đang lưu trữ nước miếng của mình lên vách tường, tay thì cầm bút vẽ nên những hình thù kì quái.

Tần Trạch đeo trên lưng là một chiếc túi du lịch to, cả người tràn đầy sự mệt mỏi mở cửa lớn đi vào, nhìn thấy khắp nhà đều là lông chim và những hình thù kì quái, anh có cảm giác mình sắp phát điên.

“Tô Nhiên…” Lông mi của Tần Trạch cũng dựng đứng lên.

Đứa nhỏ nghe thấy tiếng của người ba yêu quý đang cố gắng kìm nén tiếng “yêu” lập tức ném bút vẽ trong tay mình xuống, nhào vào trong lòng Tần Trạch, dùng cánh tay dính đầy thuốc màu của mình nắm chặt vào quần áo của Tần Trạch.

Tần Trạch nhìn chiếc áo sơ mi trắng của mình trong nháy mắt đã không thể nhìn ra màu sắc ban đầu kia.

Lông mày mạnh mẽ run rẩy.

“Ba ba, Thỏ Thỏ rất nhớ cha.”

Giọng nói ngọt ngào ngây thơ khiến cho Tần Trạch phải thay đổi thành một gương mặt cười ngay lập tức.

Anh ôm lấy đứa trẻ mập mạp, hôn một cái thật kêu: “Thỏ thỏ, ba ba cũng rất nhớ con.”

Đứa bé nhíu mày: “Ba ba nói dối, nhớ Thỏ Thỏ tại sao lâu như thế không về thăm Thỏ Thỏ.”

Tần Trạch cụng đầu vào đầu đứa trẻ, cười nói: “Tại vì ba ba bị lạc đường.”

Lông mày của đứa trẻ càng nhíu lại chặt hơn: “Vậy sao bây giờ ba lại chạy về được?”

“Bởi vì cuộc điện thoại của con thỏ là con nha, sau khi ba nghe thấy âm thanh của Thỏ Thỏ cuối cùng cũng tìm thấy đường ra từ trong rừng rậm. Thỏ Thỏ con chính là phúc tinh của ba nha.”

Tần Trạch sờ đầu đứa trẻ.

Đứa trẻ vui vẻ nói: “Ba ba, mẹ nói, Thỏ Thỏ là vật biểu tượng của cha và mẹ.”

“Đúng vậy, Thỏ Thỏ nhà chúng ta chính là vật biểu tượng phù hộ một nhà bình an hạnh phúc nha.” Tần Trạch ôm đứa trẻ nhưng ánh mắt lại tìm kiếm xung quanh ngôi  nhà, “Thỏ Thỏ, mẹ con đâu?”

Một ngón tay mập mạp của đứa trẻ chỉ về một căn phòng đang đóng chặt cửa.

“Mẹ ở trong vòng giới, ngay cả cơm chưa cũng không nấu.” Giọng nói mang theo sự đáng thương và tội nghiệp.

Tần Trạch nhìn tấm bảng viết hai chữ vòng giới trên cánh cửa kia, trong ánh mắt tràn đầy sự bất đắc dĩ, Tô Nhiên nhà anh, đã là mẹ nhưng vẫn giống như trước đây, một khi đã tiến vào vùng lãnh thổ của cô thì đều tập chung cao độ, sợ rằng ngay cả khi có động đất cũng khó có thể làm cho cô bị phân tâm được.

“Thỏ Thỏ, ba ba đi làm cơm rang trứng cho con ăn nha.”

Tần Trạch đặt đứa trẻ xuống đất, tự mình đi vào bếp.

“Ba ba đừng quên cũng phải chuẩn bị cơm cho Tiểu Bạch, Tiểu Hoàng, Tiểu Hồng, Nguyệt Lão nha.” Đứa trẻ đi đến trước cửa phòng bếp dặn dò cẩn thận. “Chân của Tiểu Bạch vừa mới tốt nên nó cần phải ăn thanh đạm, Tiểu Hoàng vừa mới được phẫu thuật ruột nên chỉ được uống nước thôi, Tiểu Hồng cần ăn nhiều rau dưa một chút, và Nguyệt Lão lớn tuổi rồi nên cần bổ sung caxi.”

Đứa trẻ nói ra một chuỗi dài vô cùng lưu loát.

Tần Trạch bị choáng váng: “Chuyện lung tung rối loạn gì vậy, nhà chúng ta có khách đến hay sao?”

Thỏ Thỏ lắc đẩu, chỉ chỉ cả đám động vật trong sân: “Ba ba, cuối cùng thì ba ba có thể làm được không thế, nếu như ba không làm được thì cứ nói ra, tự con sẽ xử lí.”

Tần Trạch lau mồ hôi, anh lại bị một đứa trẻ khinh bỉ, mà đứa trẻ này lại còn chưa đến ba tuổi.

“Khụ khụ, ba ba đi nấu cơm, Thỏ Thỏ, con giúp ba đi cho chúng ăn được không?” Vừa nói anh vừa tỏ vẻ như mình đang rất bận rộn.

Đứa trẻ bày ra vẻ mặt vô cùng nghiêm túc: “Vâng, ba ba, để con đi làm cái này đi.”

Tần Trạch nhìn đứa trẻ kích động chạy ra ngoài mới thở ra một hơi: “Tô Nhiên à, không phải em đang suy nghĩ để bồi dưỡng con trai chúng ta thành một nhân viên  chăn nuôi chứ?”

Một lúc sau, cơm rang trứng đã được bê lên bàn.

Đứa trẻ đầu đầy mồ hôi chạy vào WC, rửa sạch sẽ tay của mình, sau đó lại đi ra bàn ăn ngồi ngay ngắn .

Tần Trạch nhìn đứa trẻ cười.

Con trai nhà anh là một người rất có lễ nghi nha.

Cái mũi của Tô Nhiên qua thực là vô cùng thính, cô ngửi thấy hương vị quen thuộc, lập tức có thể khẳng định chính là người bận rộn quanh năm suốt tháng không có mấy ngày ở nhà-Tần Trạch đã trở về.

Cô mở cửa, nhìn về phía hai cha con trên bàn ăn, cười: “Lại là cơm rang trứng à?”

Tần Trạch ngẩng đầu nhìn xuống vẻ mặt mỉm cười dịu dàng của Tô Nhiên, ngay lập tức một chút tức giận cũng không có, anh đi qua, ôm lấy eo của Tô Nhiên, cười nói: “Nhiều năm như vậy cũng chỉ có món này là tác phẩm anh ưng ý nhất mà thôi.”

Tô Nhiên trợn mắt lườm anh: “Anh nha, chính là lười mà thôi, thời điểm khi học đại học cũng nấu được không ít món ăn đâu.”

“Những món ăn kia của anh sao có thể mang ra bêu xấu trước mặt bậc thầy như em cơ chứ, bà xã đại nhân.” Tần Trạch kéo ghế dựa giúp Tô Nhiên.

Tô Nhiên ngồi xuống, vừa cầm đũa lên, đứa trẻ đã nói: “Mẹ, ba ba, trước khi ăn nhất định phải rửa tay nếu không sẽ bị tiêu chảy.”

Tô Nhiên và Tần Trạch đưa mắt nhìn nhau, sau đó cả hai cùng cười ha ha: “Xấu hổ quá, Thỏ Thỏ, ba mẹ quên mất, may mà có con ở bên cạnh nhắc nhở.”

“Về sau nếu ba mẹ vẫn còn quên con sẽ tiếp tục nhắc nhở hai người.” Trên gương mặt đáng yêu của Thỏ Thỏ tràn đầy sự nghiêm túc.

Cuối cùng ba người cũng đã ăn xong bữa cơm trưa bị bỏ lỡ, Tô Nhiên dọn dẹp bàn sạch sẽ, bê hoa quả lên gọt táo cho thỏ Thỏ.

Thố Thố dùng tăm cắm vào miếng táo vừa ăn vừa mở tivi, xem "Spongebob Squarepant" .

Mà Tần Trạch và Tô Nhiên cũng cùng làm tổ trên ghế sofa nói chuyện tình cảm bị phân cắt hơn nửa năm.

Trò chuyện, trò chuyện nhưng ánh mắt Tần Trạch lại liếc qua những hình thù quái dị vẽ trên tường.

“Tô Nhiên, Thỏ Thỏ nhà chúng ta sẽ là một họa sĩ với danh tiếng vang xa nha.” Tần Trạch cắn một miếng táo nói mơ hồ không rõ.

Tô Nhiên cười híp mắt nhìn chằm chằm tivi, truyền đến âm thanh nho nhỏ: “Tại sao lại vẫn truyền đến anh chứ, để em đoán xem là ai nói với anh nha.”

Cô đảo trong con mắt, sau đó nói: “Là Nhạc Nhạc phải không?”

Tần Trạch cười ha ha: “Cũng không sai biệt lắm, là Hải Dương, thẳng nhóc này, từ khi có vợ lập tức biến thành một người đàn ông tốt.”

“Minh Thụy nhà bọn họ cũng là một đứa trẻ thông minh, vừa mới ba tuổi, mà tay nhỏ đã có thể thể hiện tài năng trên đàn dương cầm rồi, em nghĩ về sau thành tựu âm nhạc của cậu bé nhất định sẽ không thấp một chút nào.”

“Muốn kết thân với em bé nhà người ta rồi à?” Tần Trạch ôm Tô Nhiên, đôi môi đỏ mọng hôn lên mặt cô.

“Cũng có suy nghĩ đó, Thỏ Thỏ và Thụy Nhi lớn lên có thể  ở chung một chỗ, đây cũng là một chuyện tốt nha, ông lão Thành sợ là sẽ vui mừng nhất rồi.” Tô Nhiên đụng chạm vào đầu Tần Trạch ôn nhu cười.

“Ông lão kia đến bây giờ vẫn còn oán hận anh. Bây giờ mỗi lần ông thấy Thỏ Thỏ và Thụy Nhi đều chỉ mong sao cho chúng nó nảy sinh tình cảm thật nhanh mà thôi.”

“Phốc.” Tô Nhiên cười: “Mấy tháng trước Phương Phương và Yến tử mới gọi điện cho em xong.”

“Khẳng định là chuyện tốt đúng không?”

“Không phải Yến Tử gặp một thầy giáo dậy trung học hay sao?”

Tần Trạch gật đầu từ chối cho ý kiến.

“Cô ấy kết hôn với giáo viên chủ nghiệm trường cô ấy, ngay tháng trước xong. Em còn đưa cả thỏ Thỏ đi cùng nữa.”

Tần Trạch ngửi mùi hương trên người Tô Nhiên có chút cảm giác không yên lòng rồi.

“Phương Phương vẫn còn ở lại Nhật Bản rèn luyện một thời gian, nhưng mà, cô ấy bị một ông chủ truyện manga nhìn trúng, cô gái nhỏ kia, đối với ông chủ này rất có ý tứ. Em cảm thấy rất hấp dẫn nha.”

“Nhưng mà lâu rồi em không có tin tức của cô Khâm rồi…”

Tô Nhiên con muốn nói tiếp đã bị một nụ hôn của Tần Trạch cắt ngang.

“Chuyện về sau, để sau này hẵn nói, hiện tại chúng ta đã ăn uống nó đủ cũng nên vận động một chút rồi.” Tần Trạch xấu xa thì thầm bên tai Tô Nhiên.

Tô Nhiên mặt đỏ bừng lên vì hít thở không thông, cô cũng không giữ ý tứ chút nào.

Kéo bả vai Tần Trạch, đi thẳng vào phòng ngủ.

“Ầm.” Cánh cửa phòng ngủ bị đóng lại.

Thỏ Thỏ nghiêng đầu nghĩ mãi không ra, vì sao mỗi lần ba mẹ gặp lại nhau đều đi ngủ rất sớm nha?

Tác giả nói suy nghĩ của mình: Ha ha, mọi người vẫn còn tiếp tục nhìn xuống...s


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Voicoi08 về bài viết trên: langthang, sxu
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 110 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên (Trọn Bộ 6 tập)

1 ... 113, 114, 115

2 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (101/104]

1 ... 173, 174, 175

3 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

5 • [Hiện đại] Cưng chiều em nhất - Tĩnh Phi Tuyết

1 ... 29, 30, 31

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Dược hương trùng sinh - Hi Hành

1 ... 90, 91, 92

7 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 42, 43, 44

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 113, 114, 115

9 • [Cổ đại] Ác phu cường sủng thê - Văn Hội

1 ... 57, 58, 59

10 • [Hiện đại] Mưu đồ làm loạn - Thanh Thụ A Phúc

1 ... 23, 24, 25

11 • [Hiện đại] Nhìn người không thể nhìn bề ngoài - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 36, 37, 38

12 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 79, 80, 81

13 • [Xuyên không] Sủng thần của đế vương - Hoa Vũ Băng Lan

1 ... 46, 47, 48

14 • [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ báo thù - Phong Tuyết Phiêu Nhứ

1 ... 27, 28, 29

15 • [Hiện đại] Theo đuổi nam thần - Thiên Phàm Quá Tẫn

1 ... 19, 20, 21

16 • [Cổ đại] Mỹ nhân như họa - Túc Mễ Xác

1 ... 33, 34, 35

17 • [Hiện đại] Một tòa thành đang chờ anh - Cửu Nguyệt Hi

1 ... 22, 23, 24

[Hiện đại] Chinh phục trợ lí nhỏ - Dịch Tử Hiên

1 ... 17, 18, 19

19 • [Hiện đại] Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp

1 ... 17, 18, 19

20 • [Hiện đại] Tử Thời - Sói Xám Mọc Cánh

1 ... 35, 36, 37


Thành viên nổi bật 
Đường Thất Công Tử
Đường Thất Công Tử
Eun
Eun
The Wolf
The Wolf

Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 264 điểm để mua Hà mã lười
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 553 điểm để mua Bông tuyết
Shop - Đấu giá: lesliecomnamnho vừa đặt giá 250 điểm để mua Hà mã lười
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn đỏ
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn đỏ 2
Shop - Đấu giá: Vidia vừa đặt giá 264 điểm để mua Quạt điện đỏ
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 645 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 310 điểm để mua Ếch xanh 1
Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 613 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: tuyền xù vừa đặt giá 525 điểm để mua Bông tuyết
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 294 điểm để mua Ếch xanh 1
meoancamam: Kì IX của Game Word Jumble Race với nhiều ưu tiên hấp dẫn đây! Nhanh nhanh tham gia nào mọi người!
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 279 điểm để mua Ếch xanh 1
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 450 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Windwanderer: thật ra thấy nó ngọt =.=
Windwanderer: từ lâu tớ luôn thích giọng con gái Huế
cò lười: Giọng con gái Huế rất chi là nhẹ nhàng
Shop - Đấu giá: Windwanderer vừa đặt giá 500 điểm để mua Bông tuyết
Shop - Đấu giá: Windwanderer vừa đặt giá 360 điểm để mua Cỏ ba lá
Windwanderer: tnn toàn báo tin đặt giá mua đồ
Windwanderer: không biết giọng con gái Huế ra sao nhỉ =.=
Windwanderer: năm nay thi miss có ng ở Huế
Nhị Thiếu: có ai ko ạ
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 250 điểm để mua Quạt điện đỏ
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 427 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 279 điểm để mua Bút chì
Mía Lao: viewtopic.php?t=406446 bạn vào đây post 1c rồi đợi mod liên lạc :))
Nhị Thiếu: tiền bối nào giúp em đăng truyện với ạ xin hậu tạ
Nhị Thiếu: ad ơi có thể hổ trợ em viết và đăng truyện được không em viết cũng kha khá mà không biết cách đăng
Yajonglee: Q

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.