Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 109 bài ] 

Sống lại, có anh bên em là đủ - Liễu Như An

 
Có bài mới 24.10.2017, 19:25
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Bạch Xà Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Bạch Xà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 02.08.2017, 20:57
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 104
Được thanks: 108 lần
Điểm: 6.55
Có bài mới Re: [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại, có anh bên em là đủ - Liễu Như An - Điểm: 10
Chương 64 Tần Trạch bộc lộ tài năng…

Ở học kì thứ hai Tần Trạch trừ bỏ học ba môn chuyên nghành.

Anh còn chạy đi học khóa học thú y vì Tô Nhiên.

Điều này khiến cho Tô Nhiên hưng phấn  ở trên bàn học lăn qua lăn lại.

Không nghĩ tới hình ảnh này lại bị người khác trông thấy, tò mò hỏi: “Đây là loại rô-bôt mới nhất hay sao, thật đáng yêu.”

Tần Trạch tất nhiên không thể nói cho người khác biết rõ chân tướng, chỉ có thể mỉm cười không nói. Mà ở trên bàn Tô Nhiên muốn ngừng cũng không được, chỉ có thể tiếp tục ở trên bàn diễn tiếp, mãi đến cuối cũng khi lương tâm Tần Trạch chỗi dậy, đem cô cầm lên, bỏ vào trong túi áo mới xong việc.

Sau khi chuyện này phát sinh, Tô Nhiên liền gặp bi kịch.

Luôn luôn có người quen biết với Tần Trạch, muốn nhìn Tô Nhiên ở trên bàn lăn qua lăn lại, mà Tần Trạch cũng luôn đồng ý với người khác, khiến cho cô hận đến ngứa cả răng.

Mỗi lần lúc diễn xong luôn làm cho cô lăn đến mắt nổ đom đóm, nhưng bên cạnh lại luôn có cả đám người trầm trồ khen ngợi: “Dễ thương quá đi.”

Đại danh con thỏ biết lăn lộn của cô cứ như thế mà nhanh chóng lan truyền đi xa.

Cùng lúc đó bên người Tần Trạch cũng xảy ra một việc lớn.

Bởi vì trường học thường xuyên mời đủ mọi người đến làm seminar, speech, trừ học thuật, lại vẫn có rất nhiều nhân văn, một dạng là ăn cơm, Tần Trạch thường xuyên đi, khi đó cơm cũng giải quyết luôn tại đó.

Tần Trạch tham gia hội học sinh, sinh viên chưa tốt nghiệp, trong đó có rất nhiều học sinh người Trung Quốc, cũng chưa nêu ra được biện pháp gì, mấy năm trước Tần Trạch luyện ra được miệng lưỡi nhà quan không tự chủ được nổi lên, đương nhiên sẽ trở thành đại diện tiêu biểu rồi.

Mỗi tuần trong buổi họp muốn nói lên một chút công việc từ đáy lòng của mình trong hội học sinh, khi trở về muốn nói lại với các bạn cùng học một chút các cơ hội trong trường học. Bởi vì là người đại diện, nằm trong hội lãnh đạo, tên cũng sẽ được đưa bản sao đi, trong nhóm giáo sư đều biết tới Tần Trạch, mọi người cảm thấy Tần Trạch là học sinh đi đầu, có việc gì cũng nói một tiếng với Tần Trạch.

Tần Trạch thường thường hay trêu ghẹo Tần Trạch: “Hắc hắc, trong trường học chúng ta đều thành người nổi tiếng rồi.”

Mr. Trương cực kì coi trọng Tần Trạch, định kì đều tới nghe một chút các báo cáo của Tần Trạch, cùng nhau nói chuyện một chút về chuyện này chuyện kia, từ Tần Trạch nghe một chút về suy nghĩ của học sinh, càng có nhiều cơ hội tiếp xúc với thầy, thầy nói cho Tần Trạch rất nhiều chuyện xưa của thầy, về từng bước một kinh nghiệm thành công của thầy.

Hắn nói: “You can do bet­ter than me, if you keep up the good work.” ( Em có thể không cần làm thật tốt mọi công việc tôi giao, chỉ cần em vẫn làm tốt mọi công việc.)

Những lời nói này của giáo sư khiến cho Tần Trạch và Tô Nhiên rất cảm động, đồng thời cũng cho họ sự cổ vũ mạnh mẽ.

Trong mấy tháng này, để bắt kịp với đại hội nghiên cứu học tập cả nước mở ra, tại cuộc họp, sau khi mọi người cùng trao đổi thống nhất, mọi người thống nhất cử ra một số gương mặt tiêu biểu, Tần Trạch được mọi người lựa chọn làm đại biểu cho học sinh trong trường học đi tham dự.

Hôm đó Tần Trạch mặc một bộ veston màu đen, bên trong mặc áo sơ mi trắng, một thân hình cao lớn, bắp thịt cường tráng, đây chính là loại hình giành được rất nhiều ánh mắt ngưỡng mộ của các mỹ nữ tóc vàng.

Tô Nhiên cảm thấy rất là kiêu ngạo nha. Thân hình của người đàn ông kia so với thân hình của những người đàn ông nước ngoài thì tuyệt đối là num-ber one.

Tần Trạch ngồi cùng các bạn học nước Mỹ, cùng nhau đi tới thành phố mở đại hội, cùng nhau đi tìm lãnh đạo địa phương, đi đến cửa nhờ sự trợ giúp của lãnh đọa đối với học sinh.

Ban đầu Tô Nhiên và Tần Trạch đều rất lo lắng, ở Trung Quốc muốn gặp được lãnh đạo thì rất khó khăn, ở nước Mỹ này chắc cũng là như vậy.

Không ngờ tới, tại nước Mỹ, ngày đầu tiên Tần Trạch đến trường đã gặp được hiệu trưởng, đi một chuyến đến nhà quốc hội lập tức có thể gặp được rất nhiều lãnh đạo, bất kể là những nhà chính trị, những con người có nội tâm rất thâm hiểm, nhìn qua mọi người đều rất nice, có một người lãnh đạo còn cho phép chụp một bức ảnh trong phòng làm việc của họ.

Cho dù Tần Trạch có thành thục như thế nào đi nữa thì cuối cùng cũng chỉ là một chàng thanh niên 20 tuổi đầy nhiệt huyết, xúc động gửi email cho Tiểu Hoàng và Từ Hải Dương, thiếu chút nữa làm oanh động cả Tiểu Hoàng, Từ Hải Dương và cả trường học.

Lúc này Tần Trạch và Tô Nhiên mới đột nhiên nghĩ tới, bọn họ có thể gửi mấy tấm bưu thiếp cho đám bạn tốt ở trung Quốc.

Mà lúc này Tô Nhiên cũng đột nhiên nghĩ ra một chút ý tưởng, cô có thể mua một chút đặc sản ở nước Mỹ gửi qua bưu điện cho người trong nhà. Khi mọi người nhìn thấy nhất định sẽ thấy rất vui vẻ.

Tần Trạch thể hiện tại đại hội vô cùng thành công, rất nhiều nhà lãnh đạo, các giáo sư, đối với kiến thức chuyên nghiệp và sự hiểu biết về kinh tế của Tần Trạch, đều cảm thấy xem vậy là rất tốt, lúc đại hội kết thúc, vội vàng hỏi: “Vị tiên sinh đứng đằng sau anh là ai?”

Mr.Trương, rất vui mừng nha. Dẫn theo Tần Trạch đi làm quen với rất nhiều vị giáo sư khác.

Đối với những trận chiến như thế này Tần Trạch cảm thấy khá là quen thuộc, anh đều lễ phép đối đáp với bạn họ, trong đó có một vị giáo sư lại là giáo sư về chuyên ngành thú y, điều này làm cho anh vô tình hay cố ý nói chuyện để lại những ấn tượng tốt nhất, cuối cùng hai người bọn họ còn để lại danh thiếp để tiếp tục trao đổi với nhau.

Ông ấy lại là giáo sư chuyên ngành thú y của đại học Nhĩ Mạn, nói đến đại học Nhĩ Mạn đó là đại học nổi tiếng đào tạo bác sĩ thú y của nước Mỹ, cùng với đại học Vincent của Mỹ là hoàn toàn khác nhau, Vincent là đại học có thêm một khoa đào tạo bác sĩ thú y chuyên nghiệp, mà ở đại học Nhĩ Mạn đó là đại học hoàn toàn là đào tạo bác sĩ thú y.

Mà danh tiếng của giáo sư Dane trong giới thú y học có thể sánh ngang với sự nổi tiếng của Viên Long Bình ở Trung Quốc lai tạo ra giống lúa nước, Tần Trạch tất nhiên muốn tạo một mối quan hệ tốt đẹp với ông ấy, đó cũng là vì trải một con đường tốt cho Tô Nhiên sau này.

Ha ha. Tô Nhiên ở trong lòng Tần Trạch đã sớm vỗ tay hoan hô: “Tần Trạch, thực sự là anh quá tuyệt vời đi thôi.”

Sau khi tham dự đại hội xong, Tô Nhiên và Tần Trạch cùng nhau đi dạo trên đường cái, mua rất nhiều đồ vật thú vị, nhưng vẫn có trong đó là một ít các đặc sản và quần áo, tất cả đều được đóng gói kĩ càng gửi về nước.

Lựa chọn bưu thiếp thì gặp phải nhiều phiền phức hơn, Tần Trạch để Tô Nhiên trên một đống bưu thiếp, dùng chính cơ thể của mình để ngăn cản tầm mắt của người khác, như vậy Tô Nhiên liền có thể không cần kiêng nể chuyện gì thoải mái lựa chọn.

Mất trọn vẹn một buổi chiều, Tô Nhiên cuối cùng cũng chọn được bưu thiếp có Hải âu ở nước Mỹ, nữ thần Tự do, còn có một ít bưu thiếp là hình ảnh cuộc sống sinh hoạt hằng ngày ở nước Mỹ.

Tần Trạch viết bên trên mặt đều là những lời chúc phúc, và Tần Trạch cũng viết giúp cô những lời chúc phúc cho Lý Yến, Văn Phương, còn có Hải Dương và Tiểu Dực.

Những thứ này đều là cô gửi đến nhũng người bạn, cô ở nơi tha hương rất nhớ những người bạn tốt này.

Nói đến bạn bè hai người lại không hẹn cùng nhau nghĩ đến Mary.

“Tần Trạch, Mary hẹn anh mùa hè này cùng nhau đi ven biển Seattle chơi sao?” Tô Nhiên giả vờ như đang vô ý hỏi Tần Trạch.

“Ừ.” Tần Trạch tùy ý trả lời.

“Anh đồng ý rồi sao?” Tô Nhiên có chút quan tâm.

“Không có đồng ý. Nhưng mà được cô ấy nhắc nhở anh cũng muốn đến bãi biển vui đùa một chút.” Tần Trạch nhìn Tô Nhiên, dùng âm thành trầm thấp nói chuyện.

“Ven biển Seattle nghe nói rất đẹp.”

Tần Trạch đột nhiên đặt Tô Nhiên lên trên lan can, anh quỳ một chân trên đất, đón ánh mặt trời màu cam lúc hoàng hôn, nói: “Tiểu thư Tô Nhiên xinh đẹp, em có đồng ý cùng anh đến Seattle du lịch vào mùa hè hay không?”

Tô Nhiên cảm thấy rất vui vẻ, thân thể con thỏ nhỏ đứng nghiêm lên: “E hèm, thiếu gia Tần Trạch, bản tiểu thư không có chiều cao, không có dáng người, không có tính người, anh nguyện ý cùng một con rối như vậy đi du lịch ven biển hay sao?”

“Anh nguyện ý.”

“Nhưng cái gì em cũng không làm được bất cứ điều gì cả.”

Tần Trạch nhìn một chút chú thỏ trắng, suy nghĩ một chút, sau đó ánh mắt sáng lên, khóe miệng mang theo nụ cười xấu xa: “Nhìn một chút con thỏ mặc bikini, thật sự là một điểm tốt đó.”



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Xin ủng hộ:  
      
     

Có bài mới 15.11.2017, 15:09
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Bạch Xà Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Bạch Xà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 02.08.2017, 20:57
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 104
Được thanks: 108 lần
Điểm: 6.55
Có bài mới Re: [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại, có anh bên em là đủ - Liễu Như An - Điểm: 11
Chương 65: Hoa đào, nở rồi lại rơi xuống...

Thời điểm nghỉ hè năm thứ nhất, Tần Trạch cùng Tô Nhiên đi tới ven biển Seattle.

Để tránh tầm mắt mọi người, hai người lựa chọn buổi tối tới làm một chuyện bí mật, hắc hắc, bọn họ phải lưu giữ lại một chút những kỷ niệm đẹp của năm đầu tiên làm du học sinh, để sau này còn có thể nhớ lại.

Mà kỉ niệm này là một câu chuyện vui vẻ và siêu nhiên.

Vai nam chính trong câu chuyện là một người đàn ông ngọc thụ lâm phong, phong lưu phóng khoáng tuyệt thế khốc ca, đương nhiên đó là Tần Trạch.

Nữ chính trong câu chuyện là một, chú ý một chút về từ ngữ, là một con vật đáng yêu vô địch, một con rối hình thỏ màu trắng mềm mại.

Hai người chạy hồng hộc đến trung tâm Thiên Kiều, Tần Trạch vác camera, khiêng chân đỡ.

Trong bóng đêm mông lung, mọi người đã rời đi hết, Tô Nhiên có thể thoải mái chạy trên bờ biển.

Xung quanh vên biển, những tòa nha cao thấp với ánh đèn neon nhấp nháy, giống như một cái chén kim cương với khóa, đường cao tốc với ánh sáng lung linh, rõ ràng là dòng sông uốn khúc đầy màu sắc, dưới nước có phản chiếu ánh sáng, là một hình ảnh tuyệt đẹp.

“Đẹp quá đi.” Tô Nhiên hưng phấn nhảy lên trên đầu Tần Trạch.

“Ừ.” Tần Trạch cũng bị cảnh đẹp ban đêm hấp dẫn, Tần Trạch chuẩn bị tốt chân máy quay, tạo ra một tư thế.

Tô Nhiên không được tự nhiên đứng ở đằng xa.

Tần Trạch cười xấu xa: “Con thỏ thân ái, anh đã mặc quần bơi, hi sinh nhan sắc, em cũng phải có một chút bày tỏ đi chứ.”

Dưới ánh trăng, dáng người Tần Trạch cao lớn, vòng ngực nở nang, còn có vật nổi trội giữa quần bơi, khiến cho ma quỷ trong lòng Tô Nhiên bắt đầu nhộn nhạo.

Đặc biệt, con bà nó, bà đây liều mạng, không phải chỉ là mặc bộ bikini thôi sao?

Dù sao cũng không phải mình mặc.

Là con rối hình thỏ mặc mà thôi.

Cô vừa nhắm mắt lại, hạ quyết tâm, mặc  bikini mềm mại vào người.

“Chị đây chiều tất, bất cứ giá nào, nếu anh yêu thích chụp hình thì cứ thoải mái đi thôi.”

Dĩ nhiên Tần Trạch sẽ không khách khí chút nào, anh muốn về sau nhớ lại sẽ mở ra xem.

Trên bãi biển, dưới ánh trăng trong suốt, con thỏ nho nhỏ, mặc trên người bộ bikini màu xanh, run run rẩy rẩy đứng trước gió biển, gian nan đi về phía trước trên bờ biển….

Tần Trạch nìn con thỏ lớn bằng khoảng một bàn tay, nhếch miệng cười đến thoải mái.

Tô Nhiên nghe thấy tiếng cười thanh thúy của Tần Trạch, ngừng lại, quay đầu về phía anh, oa, đẹp trai quá đi thôi. Ở dưới ánh trăng, cô say mê nhìn chàng trai với vẻ mặt nhu hòa, nhẹ nhàng.

Một cơn gió mạnh thổi đến…

“A…” Tô Nhiên cảm giác như mình bay lên, sau đó rơi vào biển rộng.

Thân thể con rối hút nước, cho dù Tô Nhiên có giãy dụa như thế nào thì cũng chỉ là vô dụng mà thôi.

Một tiếng ‘bùm’ vang lên, Tần Trạch bơi lội linh hoạt giống như một chú cá, chui ra từ trong nước, cười nói: “Thỏ, xem ra cho dù dáng vẻ của em có được thay đổi thì khả năng bơi lội cũng không hề có tiến bộ nha.”


“Tần Trạch, thiếu chút nữa là em bị chết đuối đó.” Tô Nhiên ngồi trên đầu Tần Trạch, giống như đang ngồi trên một tiểu đảo di động vậy.

“Có anh ở đây, em sợ cái gì chứ.” Tần Trạch đổi tư thế thành bơi ngửa, tóm lấy Tô Nhiên đang toàn thân ướt đẫm đặt lên ngực mình.

Tô Nhiên vẫn tức giận như cũ, nhìn hai điểm hồng tươi trước ngực, hung ác véo xuống.

“Thỏ ngoan, không nên gấp, chờ khi chúng ta kết hôn, em muốn liếm, muốn vê, muốn vặn như thế nào cũng được hết.” Tần Trạch trôi lơ lửng trên mặt nước, đôi chân thon dài ở trong nước như ẩn như hiện với sóng nước.

Nếu như con rối cũng có thể vì câu nói mà đỏ mặt thì khẳng định rằng bây giờ mặt Tô Nhiên sẽ đỏ hết lên.

“Đi, mặc kệ anh, em muốn ngắm trăng.”

“Không khí ở nước Mỹ thật tốt, ánh trăng thật rõ ràng nha.” Tần Trạch cũng nhắm mắt lại hưởng thụ bầu không khí này.

Tần Trạch lại lấy tay vắt khô nước trên cơ thể con thỏ, hắc, lần này thật là khủng bố, cơ thể này sẽ bị vẹn thành bánh quai chèo rồi.

Đêm khuya, sau khi hai người về nhà, Tần Trạch và Tô Nhiên đi tắm rửa thật sạch.

Đương nhiên khi Tô Nhiên tắm là Tần Trạch giúp đỡ kì cọ rồi. Mà cho dù Tô Nhiên có cẩn thận đến thế nào, cũng mơ hồ thấy được dưới chiếc quần lót ướt át của Tần Trạch  là tiểu Tần Trạch.

Che mặt~~~ sau đó, chảy nước miếng.

Đợi đến khi hai người đều khô ráo sạch sẽ, nhẹ nhàng thoải mái cùng nhau xem video quay được, phát hiện ra, ôi chao mẹ nó, video này không phải là tuyệt vời bình thường đâu nha.

Con thỏ nhỏ mặc bikini đi dạo, mà rơi xuống nước buồn cười nhất cũng được quay lại một cách rõ ràng, ai người cùng nhau nổi trên mặt nước biển được quay lại vô cùng đẹp mắt, mặc dù ở trong phim chỉ có một mình Tần Trạch đang nói chuyện, nhưng lại có thể nhìn ra vẻ mặt vô cùng ôn nhu.

Hoàn mỹ nha.

Kiệt tác nha.

Tô Nhiên vui mừng đến phát khóc, chính mình thiếu chút nữa là bỏ mình hi sinh thật đáng giá.

Để ăn mừng video quay thành công, ngày hôm sau Tần Trạch mang theo Tô Nhiên đi nhìn trường quay.

Vài ngày sau, Tần Trạch nói với Tô Nhiên, con thỏ, anh kiếm được một chút tiền từ cổ phiếu, cho nên chúng ta có thể mua xe rồi.

Sau khi lựa chọn kĩ càng tại cửa hàng xe, bỏ ra mười nghìn USD để mua một chiếc Nissan Altima mới sản xuất cách đây hai năm, anh phải bỏ ra phần lớn tài khoản tiết kiệm của mình.

Tần Trạch rất có thiên phú về lái xe, trước kia chưa hề sờ qua tay lái lần nào, lảo đảo học đi trong bãi đậu xe của trường học hai lần, sau đó lập tức đi trên đường, sau hai tuần lễ đã lấy được bằng lái xe.

Sau khi có xe thế giới lập tức trở nên rộng lớn hơn rất nhiều, thật ra thì thế giới vẫn rộng lớn như vậy không phải sao, chỉ là bạn có thể nhìn thấy được bao nhiêu thì nó là bấy nhiêu, hoặc là nói có khả năng bao nhiêu thì nhìn thấy được bấy nhiêu.

Năm thứ hai, Tần Trạch làm chủ tịch hội học sinh Trung Quốc, oai phong tổ chức mọi người đi tiếp đón tân sinh viên, nhìn xin tiền tài trợ sau đó tổ chức các hoạt động, bởi vậy trong trường có rất nhiều các ngành học đều trở nên quen thuộc, mà danh tiếng của Tần Trạch trong trường học cũng rất tốt.

Đại học Vincen rất có tiền, số tiền này chính là từ học sinh mà ra, cho nên bên trong có một khoản đặc biệt để lại cho học sinh tiêu dùng, Tần Trạch sẽ tìm lí do hợp lí để lấy nhà trường cũng sẽ cho anh, hơn nữa cho không hề ít tí nào, như vậy Tần Trạch đi làm những việc như thế thì tốt hơn, đó là lí do tại sao nó được lấy từ dân của nhân dân là một phần của nền dân chủ tại nước Mỹ.

Chuyện này cùng với chính phủ chi tiền là một đạo lí giống nhau, bạn nghĩ nộp thiếu một phân tiền thuế là rất khó khăn, so với việc bạn muốn tìm một cách để áp dụng cho một cây bút còn khó hơn. Những kinh nghiệm này khiến cho Tô Nhiên đi theo Tần Trạch khắc sâu hiểu được, ở nước Mỹ, có rất nhiều cơ hội dạng này dạng kia, nhưng những cơ hội này sẽ không tự nhiên rơi xuống đầu bạn, mà phải do chính bản thân bạn đi tranh thủ thì mới được, bạn phải nói cho người ta biết là bạn muốn, nếu như có vài người khác nữa cũng muốn cơ hội này thì bạn phải nói cho người ta biết tại sao nên chọn bạn mà không phải là chọn người khác, vì sao ý tưởng của bạn lại có giá trị hơn của người khác, bất cứ chuyện gì, nếu có cạnh tranh đều phải tự thân vận động, bảo vệ  ý tưởng của chính mình, nếu không cho dù tính trên thực tế chuyện có khả năng thành công hơn so với người khác nhiều bao nhiêu đi nữa thì cuối cùng vẫn chỉ là thất bại.

Tần Trạch giống như trước khi đến nước Mỹ đã hiểu được đạo lí này, cho nên anh luôn  có tinh thần phấn đấu tranh thủ.

Có một lần ở Hawai mở hội nghị trao đổi Phương Đông Phương Tây, Tần Trạch cảm thấy mình có thể đi nói một chút về việc tại hội học sinh làm sao để đẩy mạnh việc trao đổi văn hóa Trung Mỹ, bản thảo gửi đi trúng tuyển, sau đó trường học thông qua, ủng hộ anh đi tham dự hội nghị, cuối cùng thành công, điều này lại lần nữa khiến cho Tô Nhiên và Tần Trạch cảm thấy không có chuyện gì là không thể, quan trọng là ở chỗ bạn muốn làm hay không, vấn đề đi làm như thế nào.

Khi Tần Trạch nổi tiếng rồi, lại có thêm một chút rắc rối theo bên người, nói ví dụ những phiền não về mỹ nữ.

Có những mỹ nữ qua quan sát thì biết được, Tần Trạch luôn luôn ăn cơm một mình, một mình đi lại, một mình xem phim, một mình dạo phố.

Nữ sinh ở nước Mỹ luôn luôn rất cởi mở.

Luôn luôn đối với Tần Trạch nhiệt tình nhớ nhung, nhiệt tình vứt cho Tần Trạch ánh mắt, đôi môi đỏ mọng hôn lên: “Tần, buổi tối em đến chỗ anh ngủ nha.”

Hoặc là đổi cách nói: “Tần, tối nay không có chuyện gì, cùng đến khách sạn XX chơi suốt đêm nha.”

Mỗi một lần đều khiến cho Tô Nhiên bị phá hỏng hết tâm trạng.

Cũng khiến cho đầu Tần Trạch muốn nổ tung ra, phụ nữ ở nước Mỹ quả nhiên thẳng thắn nha… Đáng sợ quá đi!

Đại tiểu thư Mary nhìn thấy Tần Trạch được hoan nghênh, phát hiện nổi lên nguy cơ, cho dù có rảnh hay không rảnh, luôn chạy hướng về phía nhà trọ của Tần Trạch, hôm nay đến nấu cơm, ngày mai giúp giặt quần áo, như vậy Tô Nhiên và Tần Trạch có lí do kích thích để chuyển nhà rồi.

Một ngày, tiểu thư Mary không cẩn thận thấy được một CD được đóng gói cẩn thận từ trong quần áo của Tần Trạch, vừa nhìn qua đã biết chủ nhân đối với nó rất coi trọng.

Cô tò mò mở ra, sau khi màn ảnh lắc lư, xuất hiện một con rối hình thỏ, đi dạo trên bờ biển.

A, con rối hình thỏ biết đi đường??

A, con rối hình thỏ biết bơi? ? Mary nhìn con rối hình thỏ ở trong biển vùng vẫy hỏi.

Sau đó lại nghe thấy tiếng Tần Trạch tự lẩm bẩm lầu bầu, nghe tiếng cười sang sảng của anh, cô trầm mặc rồi.

Cuối cùng, Tần Trạch bế con rối hình thỏ, sủng nịnh cười nhu hòa với nó.

Cô giống như bị điện giật nhảy dựng lên.

Nhanh chóng chạy khỏi nhà trọ của Tần Trạch.

Cô…. Phát hiện ra một bí mật, một cái bí mật để cho cô đau lòng đến vậy.

Trong mắt cô Tần Trạch luôn luôn giữ lễ đối với cô, vậy mà lại có thể mỉm cười  đối với một con búp bê vải.Tuy nhiên cô biết đoạn video này sử dụng kỹ năng đặc biệt của máy tính, đúng là trong mắt Tần Trạch tràn đầy tình yêu, còn có vẻ mặt tràn đầy nhu tình kia nữa, cô biết, tại sau lưng con rối hình thỏ kia nhất định sẽ có một người đặc biệt.

Một người đặc biệt…. Ở trong lòng anh.

Không trách được, cho dù bất cứ lúc nào anh cũng luôn mang con thỏ kia bên người.

Không trách được anh đối với cô lại lạnh nhạt như vậy.

Thì ra, anh đã sớm có người trong lòng.

Mary chạy đi, nước mắt tràn bờ mi.

Tần Trạch ở trong phòng nhìn thấy ti vi đang mở đoạn video kia, cảm thán một câu trong lòng, hoa rơi hữu ý, nước chảy vô tình nha. Cuộc đời này của anh, để cho một con thỏ hành hạ cả tâm hồn lẫn thể xác quá mệt mỏi rồi, cho nên không có biện pháp nào để yêu người khác nữa.

Tô Nhiên nằm ở trong ngực anh, trong con mắt đen tràn đầy phức tạp….


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Voicoi08 về bài viết trên: Lantu
Có bài mới 15.11.2017, 15:19
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Bạch Xà Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Bạch Xà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 02.08.2017, 20:57
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 104
Được thanks: 108 lần
Điểm: 6.55
Có bài mới Re: [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại, có anh bên em là đủ - Liễu Như An - Điểm: 11
Chương 66 Nụ hôn thức tỉnh mỹ nhân say ngủ…

Năm thứ hai du học, Tần Trạch mua một chiếc xe.

Năm thứ ba du học, ở nước Mỹ đang trong giai đoạn kinh tế khủng hoảng, Tần Trạch nhân dịp thị trường không ổn định vay tiền mua một căn hộ với giá thấp, khoảng chừng 50 vạn đôla, với giá tiền này ở Trung Quốc có thể mua được mấy cái biệt thự với quy mô lớn rồi, Tô Nhiên nhìn biệt thự hai tầng với hoa viên phía trước này cảm nhận sâu sắc sự chênh lệch giá phòng ở Trung Quốc và ở nước Mỹ qua các bài báo, quả thật là sự chênh lệch rất lớn nha.

Ở nước Mỹ với tiền lương trong một gia đình bình thường chỉ có thể mua được một ngôi nhà với một vườn hoa nhỏ phía trước như vậy, nhưng ở Trung Quốc với số tiền đó để mua biệt thự thì có thể là một phú ông.

Tô Nhiên rất hài lòng với ngôi nhà này.

Cô chỉ có hai yêu cầu đối với phòng ở.

Phải có một căn phòng hoàn toàn thuộc về cô, cô gọi căn phòng này là bao vây. Bên trong căn phòng này do chính cô thiết kế, người khác không thể đặt chân một chút nào vào căn phòng này, ngay cả Tần Trạch cũng không cho phép.

Những chuyện còn lại thì sao cũng được.

Tần Trạch tất nhiên sẽ đáp ứng yêu cầu nho nhỏ này của Tô Nhiên.

Vì thế, sau nửa năm, Tần Trạch và Tô Nhiên cùng nhau chuyển đến căn phòng mới của bọn họ, cuối cùng bọn họ cũng có một ngôi nhà thuộc về chính mình.

Tô Nhiên hỏi Tần Trạch: “Vì sao anh lại mua nhà sớm thế?”

Tần Trạch trả lời: “Thời điểm khi em tỉnh lại cũng là lúc anh cưới vợ.”

Năm thứ tư đi du học, Tần Trạch phát biểu luận văn tốt nghiệp của bản thân, luận văn lý luận về quan điểm tích phân kinh tế, bản luận văn này khiến cho giáo sư và những người trong giới kinh tế đều phải thốt lên kinh ngạc, những nhà số học nổi tiếng trên thế giới, nhà kinh tế học, cùng với một số học giả liên quan đến số học đều cùng nhau tìm kiếm vị du học sinh đến từ Trung Quốc này ___ Tần.

Thậm chí còn kinh động đến cả giới học thuật Trung Quốc.

Có thể nghĩ tới, ông lão Thành của chúng ta không có khả năng không biết chuyện này.

Đúng là, người mang tên Tần Trạch này, giống như là biến mất vậy, mọi người đều nghĩ mọi biện pháp để tìm kiếm anh ta, nhưng kết quả đều là tìm không thấy.

Thật ra lúc này, Tô Nhiên và Tần Trạch đang chìm trong mưa bom bão đạn, cửu tử nhất sinh.

“Tần Trạch, cẩn thận.”

Một viên đạn bay đến, bay qua vai của Tần Trạch đồng thời làm rơi nửa cánh tay của Tô Nhiên.

“Tô Nhiên.” Trong nháy mắt ánh mắt Tần Trạch trở nên đỏ ngầu.

Vung súng lục của mình, quay người một vòng truy kích người phía sau, sau khi tiếng súng vang lên, tất cả những người kia đều ngã xuống.

“Tần Trạch… Anh mạnh mẽ quá đi!” Tô Nhiên dùng cánh tay thỏ còn lại duy nhất của mình vỗ vỗ vào bả vai của Tần Trạch.

Tần Trạch rất không khách khí trừng mắt một cái nhìn Tô Nhiên: “Bị thương rồi đấy.”

Tô Nhiên tỏ ra như không có chuyện gì: “Có sao đâu, dù sao lúc này cũng đâu có đau.”

Tần Trạch tức giận nói: “Mỗi lần em bị thương, ngược lại người khổ sở lại là anh đấy.” Vừa nói vừa lấy ra kim chỉ trong ba lô đã sớm chuẩn bị tốt ra.

Tô Nhiên rất tự giác giơ cánh tay bị thương của mình lên trước mặt Tần Trạch.

“Tần Trạch, nhiệm vụ của anh hoàn thành chưa?”

“Ừ, hôm nay là trận chiến cuối cùng rồi, tài liệu cần thiết cũng đã lấy được rồi, cũng nên về nước nghe chỉ thị tiếp theo rồi.”

“Chớp mắt một cái đã bốn năm trôi qua rồi.”

“Em phải chịu uất ức rồi.”

“Không, có thể cùng anh sinh hoạt trong bốn năm không tách rời là những kỉ niệm đẹp nhất của em trong kiếp này rồi.”

“Lại nói linh tinh, về sau còn rất nhiều những kỉ niệm đẹp khác nữa.”

Trong lúc hai người nói chuyện, dưới kỹ năng may vá được rèn luyện trong bốn năm của Tần Trạch cánh tay bị gãy của Tô Nhiên đã hoàn hảo như lúc ban đầu.

Tô Nhiên vẫy vẫy cánh tay, thở dài một hơi: “Cuối cùng cũng được quay lại thân thể trên nhân loại rồi.”

Tần Trạch chỉ chỉ vào đầu Tô Nhiên: “Con thỏ ngốc nghếch.”

Tô Nhiên cười khúc khích.

Bằng học vị của Tần Trạch tuyệt đối là hàng thật giá thật, rất nhiều giáo sư, trai đẹp, mỹ nữ, nhân vật phong vân trong trường học cùng chụp ảnh tốt nghiệp với Tần Trạch. Ngồi trên máy bay về Trung Quốc, Tô Nhiên chậc lưỡi hít hà: “Tần Trạch anh đi Mỹ bốn năm, thật là không lãng phí chút nào nha, được cả danh và lợi.”

“Đứa bé Mary kia, sau buổi bị anh đả kích kia trở nên thực tế hơn rất nhiều, lần trước nhìn thấy cố ấy đang quen biết với một thanh niên tên là Davy, ngược lại nhìn thấy rất xứng đôi nha.”

“Ừ, Davy là một người thanh niên tốt.” Tần Trạch nói tiếp một câu.

“Phụ nữ cứ nhất định phải tìm một người đàn ông làm mình đau lòng sau đó mới hạnh phúc hay sao?” Tô Nhiên nhỏ giọng lầm bầm lầu bầu.

Đôi mắt của Tần Trạch nhắm lại nhưng khóe miệng lại hơi cong lên.

Đột nhiên hai người lại nghe thấy một âm thanh vui mừng vang lên: “Tần Trạch.”

Tần Trạch nhìn theo hướng của giọng nói, thì ra là Từ Hải Dương và Thành Nhạc Ninh.

Sao lại khéo như vậy cơ chứ.

Tần Trạch tháo kính mắt xuống, nhìn hai người cùng trên máy bay, cũng có một chút kinh ngạc: “Hải, thật khéo.”

Từ Hải Dương nắm chặt nắm tay đấm nhẹ vào ngực Tần Trạch.
“Người anh em, lâu rồi mới gặp.”

Sau đó ba người nhìn nhau cười.

Sau một lúc ba người cùng nhau nói chuyện mới biết được, hóa ra Thành Nhạc Ninh và Từ Hải Dương cùng nhau trải qua bao nhiêu mưa gió cuối cùng cũng đến được với nhau, ông Thành đã đồng ý đám cưới của hai người rồi.

Hỏi ra ông lão cố chấp kia tại sao lại đồng ý?

Thành Nhạc Ninh xấu hổ đỏ cả mặt.

Vẻ mặt lạnh lùng của Từ Hải Dương cũng lộ ra vẻ mất tự nhiên nhưng đầy ngọt ngào.

Sau đó, Từ Hải Dương ôm lấy vai của Thành Nhạc Ninh: “Nhạc Nhạc có rồi.”

“Có? Có cái gì cơ?” Tần Trạch trong lúc nhất thời không hiểu được lời lẽ đầy ẩn ý kia.

Trái lại Tô Nhiên lập tức hiểu ý, cười ha ha nói: “Nhạc Nhạc có bảo bảo của Từ Hải Dương rồi.”

Lúc này Tần Trạch mới hiểu rõ, cười nói: “Đúng là chuyện tốt, chúc mừng hai bạn, khi nào tổ chức hôn lễ?”

“Sau lễ tốt nghiệp, Tần Trạch, đến lúc đó nhất định cậu phải đến từ sớm nha.”

Tần Trạch cười như trăm hoa đua nở: “Được, khi đó nhất định tớ sẽ đến, hơn nữa còn mang theo một người nữa cơ.”

“Người nào? Tô Nhiên sao?” Thành Nhạc Ninh và Từ Hải Dương đều vô cùng mẫm cảm, trong lúc nhất thời đều vô cùng kích động.

Tần Trạch bảo trì bí mật, không chịu nói: “Đến lúc đó sẽ biết thôi mà.”

Ở đối diện, Thành Nhạc Ninh và Từ Hải Dương đều nắm chặt tay nhau, hay bàn tay không khống chế được đều run nên nhè nhẹ.

Một ngày đẹp trời, cành liễu đung đưa, tiếng ve réo rắt.

Tần Trạch mặc một chiếc áo sơ mi đen, thân hình thon dài, thanh thản đứng trước một giường bện màu trắng, gió mùa hè thổi tới mát rượi cả căn phòng.

Vẻ mặt anh mang theo sự nhu hòa, tràn đầy tình cảm.

Đầu ngón tay đi qua gương mặt của cô gái trên giường bệnh, đi qua hàng lông mày như lá liễu, cái mũi thẳng, cuối cùng lưu luyến ở cánh môi màu hồng không chịu đưa đi.

Anh cúi đầu hôn lên bờ môi cô.

Dùng hết tất cả tình cảm, đem bốn năm tương tư chuyển hết thành lửa nóng của dục vọng.

Đầu lưỡi anh cạy ra hàm răng của cô, đảo loạn trong khoang miệng như hồ nước của thiếu nữ.

Cô gái nằm trên giường bệnh, gương mặt tái nhợt từ từ trở nên hồng nhuận.

Lông mi rung động nhè nhẹ, đôi mắt từ từ mở ra.

Anh và cô nhìn nhau, sau đó cả hai người cùng cười.

“Mỹ nhân say ngủ của anh, cuối cùng em cũng đã chịu thức dậy.”

“Hoàng tử điện hạ, khiến cho anh phải chờ đợi rồi.”

Âm thanh của hai người đều có vẻ trầm thấp, tại ngày màu hè gió mát lại có vẻ êm tai đặc biệt mê người.

Ngày này, đều khiến cho hai người khắc sâu.

Nụ hôn của anh, môi cô thơm ngát, cô cười, trái tim anh cũng nở hoa.

Tác giả có lời muốn nói: Hắc hắc, truyện về con thỏ đã xong, kế tiếp là cuộc sống gia đình ngọt ngào sau khi cưới. Mọi người cùng tôi vung cánh tay hô lên, cuối cùng cũng đến ngày này rồi…..

Kết hoon~~~~~ bánh bao~~~~~ haha~~~~~~ ta mong đợi thật lâu thật lâu~~~~~


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Voicoi08 về bài viết trên: m0n.prim
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 109 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: fracico, Kinomoto touya, linhtuong, Mickey2403, pym lee và 1046 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 136, 137, 138

2 • [Cổ đại - Trọng sinh] Trọng sinh chi thứ nữ tâm kế - Tô Tiểu Lương

1 ... 60, 61, 62

3 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 158, 159, 160

4 • [Cổ đại - Điền văn] Bỏ ta còn ai - Nam Lâu Họa Giác

1 ... 66, 67, 68

5 • [Hiện đại - Quân nhân] Quân hôn Chọc lửa thiêu thân - Minh Lam Phong

1 ... 54, 55, 56

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Nàng phi chuyên sủng của vương gia ngốc - Huyền Nhai Nhất Hồ Trà

1 ... 56, 57, 58

7 • [Xuyên không] Túng sủng đụng ngã sư muội - Như Nhược Yên

1 ... 55, 56, 57

8 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 236, 237, 238

9 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

10 • [Hiện đại] Người phụ nữ của Tổng giám đốc - Minh Châu Hoàn

1 ... 160, 161, 162

11 • [Hiện đại] Hào môn thừa hoan Mộ thiếu xin anh hãy tự trọng! - Mộc Tiểu Ô

1 ... 198, 199, 200

12 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 9/1]

1 ... 52, 53, 54

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại cải tạo vợ cám bã - Mặc Vũ Vũ

1 ... 29, 30, 31

14 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 176, 177, 178

15 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 97, 98, 99

16 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 119, 120, 121

17 • [Hiện đại] Ép yêu 100 ngày - Diệp Phi Dạ (Phần II)

1 ... 189, 190, 191

18 • [Hiện đại] Cuộc hôn nhân mù quáng - Phong Tử Tam Tam

1 ... 30, 31, 32

19 • [Hiện đại] Ép yêu 100 ngày - Diệp Phi Dạ (Phần I)

1 ... 167, 168, 169

20 • [Hiện đại] Cuộc hôn nhân ấm áp - Túy Hậu Ngư Ca

1 ... 22, 23, 24



Snow cầm thú HD: Pp
Ngọc Nguyệt: Okay....con đi ngủ đây, cụ học đến mấy giờ/
Snow cầm thú HD: Là thế này ta định cúp học lun, mà ngta nhờ giao đồ cho con bé trên trường nên ta đành fai đi học :D3
Ngọc Nguyệt: =.= Okay... con hỏi học tối muộn à, cụ bảo ờ, giờ thì cụ bảo đi giao đồ,,,
-> Logic ghê
Snow cầm thú HD: Đi giao đồ giùm ngta :-P
Ngọc Nguyệt: 10 rưỡi rồi ai dạy học mà ghê vại?
Snow cầm thú HD: Ờ ờ :no3: khổ v đó
Ngọc Nguyệt: -_- Hổng phải kết BTS.
Con biết IU hát hay mờ.
Ớ, học tối muộn á?
Snow cầm thú HD: Thì ra ngọ kết btS à

Ta trễ h r đi trc :wave: pp
Snow cầm thú HD: IU vừa xinh vừa hát hay :))
Ngọc Nguyệt: -_- Không có đâu cụ.
Em út nhà BTS chọn IU là mẫu người lí tưởng.
Ôi nhớ cái thời trẻ trâu ngày xưa chỉ biết mỗi một bài của IU mà không ngờ giờ IU nổi thế...
Snow cầm thú HD: Cứ tưởng đi nói vụ moon lovers có phần mới
Snow cầm thú HD: Chuẩn, bít r hỏi ta chi
Ngọc Nguyệt: Fan BTS và fan Wanna One
Snow cầm thú HD: À thì fan bts với nhóm nào đó hét lên lúc IU phát biểu cái netizen chửi cho fan đó sml
Ngọc Nguyệt: Chia tay rồi nhỉ?
Snow cầm thú HD: Theo ta nhớ là IU bị dụ này vs scandal lộ ảnh nóng với bạn trai, mà lâu lắm rồi
Ngọc Nguyệt: Bài phát biểu về JongHyun hôm Golden Disk...
Snow cầm thú HD: Nghe nói là bài nhạc IU viết có vấn đề bị chỉ trích mà IU không bảo cảm thấy nó k vấn đề về sai netizen Hàn chửi dữ quá IU mới đứng ra xin lỗi
Snow cầm thú HD: Ko
Ngọc Nguyệt: Snow, năm ngoái IU dính vào vụ gì vậy?
cò lười: ???
Snow cầm thú HD: Ngọ ta bít mặc dù IU đóng k hay, nhưng mà ngta rất đẹp nha, ráng coi vì khuôn mặt :-P
Snow cầm thú HD: cò lười: 2 truyện mới đây
Ngọc Nguyệt: Snow, không, chỉ là chợt nhận ra IU đóng vai nữ 9...hm...
Snow cầm thú HD: Ngọ ừ s v?
Ngọc Nguyệt: Snow, nghe đồn cụ thích phim Người tình ánh trăng?
cò lười: Vụ gì hot
Snow cầm thú HD: Ngọ :kiss3:
Ngọc Nguyệt: A cụ Snow.

cron
Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.