Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 110 bài ] 

Sống lại, có anh bên em là đủ - Liễu Như An

 
Có bài mới 15.11.2017, 15:09
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Bạch Xà Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Bạch Xà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 02.08.2017, 20:57
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 160
Được thanks: 204 lần
Điểm: 27.96
Có bài mới Re: [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại, có anh bên em là đủ - Liễu Như An - Điểm: 41
Chương 65: Hoa đào, nở rồi lại rơi xuống...

Thời điểm nghỉ hè năm thứ nhất, Tần Trạch cùng Tô Nhiên đi tới ven biển Seattle.

Để tránh tầm mắt mọi người, hai người lựa chọn buổi tối tới làm một chuyện bí mật, hắc hắc, bọn họ phải lưu giữ lại một chút những kỷ niệm đẹp của năm đầu tiên làm du học sinh, để sau này còn có thể nhớ lại.

Mà kỉ niệm này là một câu chuyện vui vẻ và siêu nhiên.

Vai nam chính trong câu chuyện là một người đàn ông ngọc thụ lâm phong, phong lưu phóng khoáng tuyệt thế khốc ca, đương nhiên đó là Tần Trạch.

Nữ chính trong câu chuyện là một, chú ý một chút về từ ngữ, là một con vật đáng yêu vô địch, một con rối hình thỏ màu trắng mềm mại.

Hai người chạy hồng hộc đến trung tâm Thiên Kiều, Tần Trạch vác camera, khiêng chân đỡ.

Trong bóng đêm mông lung, mọi người đã rời đi hết, Tô Nhiên có thể thoải mái chạy trên bờ biển.

Xung quanh vên biển, những tòa nha cao thấp với ánh đèn neon nhấp nháy, giống như một cái chén kim cương với khóa, đường cao tốc với ánh sáng lung linh, rõ ràng là dòng sông uốn khúc đầy màu sắc, dưới nước có phản chiếu ánh sáng, là một hình ảnh tuyệt đẹp.

“Đẹp quá đi.” Tô Nhiên hưng phấn nhảy lên trên đầu Tần Trạch.

“Ừ.” Tần Trạch cũng bị cảnh đẹp ban đêm hấp dẫn, Tần Trạch chuẩn bị tốt chân máy quay, tạo ra một tư thế.

Tô Nhiên không được tự nhiên đứng ở đằng xa.

Tần Trạch cười xấu xa: “Con thỏ thân ái, anh đã mặc quần bơi, hi sinh nhan sắc, em cũng phải có một chút bày tỏ đi chứ.”

Dưới ánh trăng, dáng người Tần Trạch cao lớn, vòng ngực nở nang, còn có vật nổi trội giữa quần bơi, khiến cho ma quỷ trong lòng Tô Nhiên bắt đầu nhộn nhạo.

Đặc biệt, con bà nó, bà đây liều mạng, không phải chỉ là mặc bộ bikini thôi sao?

Dù sao cũng không phải mình mặc.

Là con rối hình thỏ mặc mà thôi.

Cô vừa nhắm mắt lại, hạ quyết tâm, mặc  bikini mềm mại vào người.

“Chị đây chiều tất, bất cứ giá nào, nếu anh yêu thích chụp hình thì cứ thoải mái đi thôi.”

Dĩ nhiên Tần Trạch sẽ không khách khí chút nào, anh muốn về sau nhớ lại sẽ mở ra xem.

Trên bãi biển, dưới ánh trăng trong suốt, con thỏ nho nhỏ, mặc trên người bộ bikini màu xanh, run run rẩy rẩy đứng trước gió biển, gian nan đi về phía trước trên bờ biển….

Tần Trạch nìn con thỏ lớn bằng khoảng một bàn tay, nhếch miệng cười đến thoải mái.

Tô Nhiên nghe thấy tiếng cười thanh thúy của Tần Trạch, ngừng lại, quay đầu về phía anh, oa, đẹp trai quá đi thôi. Ở dưới ánh trăng, cô say mê nhìn chàng trai với vẻ mặt nhu hòa, nhẹ nhàng.

Một cơn gió mạnh thổi đến…

“A…” Tô Nhiên cảm giác như mình bay lên, sau đó rơi vào biển rộng.

Thân thể con rối hút nước, cho dù Tô Nhiên có giãy dụa như thế nào thì cũng chỉ là vô dụng mà thôi.

Một tiếng ‘bùm’ vang lên, Tần Trạch bơi lội linh hoạt giống như một chú cá, chui ra từ trong nước, cười nói: “Thỏ, xem ra cho dù dáng vẻ của em có được thay đổi thì khả năng bơi lội cũng không hề có tiến bộ nha.”


“Tần Trạch, thiếu chút nữa là em bị chết đuối đó.” Tô Nhiên ngồi trên đầu Tần Trạch, giống như đang ngồi trên một tiểu đảo di động vậy.

“Có anh ở đây, em sợ cái gì chứ.” Tần Trạch đổi tư thế thành bơi ngửa, tóm lấy Tô Nhiên đang toàn thân ướt đẫm đặt lên ngực mình.

Tô Nhiên vẫn tức giận như cũ, nhìn hai điểm hồng tươi trước ngực, hung ác véo xuống.

“Thỏ ngoan, không nên gấp, chờ khi chúng ta kết hôn, em muốn liếm, muốn vê, muốn vặn như thế nào cũng được hết.” Tần Trạch trôi lơ lửng trên mặt nước, đôi chân thon dài ở trong nước như ẩn như hiện với sóng nước.

Nếu như con rối cũng có thể vì câu nói mà đỏ mặt thì khẳng định rằng bây giờ mặt Tô Nhiên sẽ đỏ hết lên.

“Đi, mặc kệ anh, em muốn ngắm trăng.”

“Không khí ở nước Mỹ thật tốt, ánh trăng thật rõ ràng nha.” Tần Trạch cũng nhắm mắt lại hưởng thụ bầu không khí này.

Tần Trạch lại lấy tay vắt khô nước trên cơ thể con thỏ, hắc, lần này thật là khủng bố, cơ thể này sẽ bị vẹn thành bánh quai chèo rồi.

Đêm khuya, sau khi hai người về nhà, Tần Trạch và Tô Nhiên đi tắm rửa thật sạch.

Đương nhiên khi Tô Nhiên tắm là Tần Trạch giúp đỡ kì cọ rồi. Mà cho dù Tô Nhiên có cẩn thận đến thế nào, cũng mơ hồ thấy được dưới chiếc quần lót ướt át của Tần Trạch  là tiểu Tần Trạch.

Che mặt~~~ sau đó, chảy nước miếng.

Đợi đến khi hai người đều khô ráo sạch sẽ, nhẹ nhàng thoải mái cùng nhau xem video quay được, phát hiện ra, ôi chao mẹ nó, video này không phải là tuyệt vời bình thường đâu nha.

Con thỏ nhỏ mặc bikini đi dạo, mà rơi xuống nước buồn cười nhất cũng được quay lại một cách rõ ràng, ai người cùng nhau nổi trên mặt nước biển được quay lại vô cùng đẹp mắt, mặc dù ở trong phim chỉ có một mình Tần Trạch đang nói chuyện, nhưng lại có thể nhìn ra vẻ mặt vô cùng ôn nhu.

Hoàn mỹ nha.

Kiệt tác nha.

Tô Nhiên vui mừng đến phát khóc, chính mình thiếu chút nữa là bỏ mình hi sinh thật đáng giá.

Để ăn mừng video quay thành công, ngày hôm sau Tần Trạch mang theo Tô Nhiên đi nhìn trường quay.

Vài ngày sau, Tần Trạch nói với Tô Nhiên, con thỏ, anh kiếm được một chút tiền từ cổ phiếu, cho nên chúng ta có thể mua xe rồi.

Sau khi lựa chọn kĩ càng tại cửa hàng xe, bỏ ra mười nghìn USD để mua một chiếc Nissan Altima mới sản xuất cách đây hai năm, anh phải bỏ ra phần lớn tài khoản tiết kiệm của mình.

Tần Trạch rất có thiên phú về lái xe, trước kia chưa hề sờ qua tay lái lần nào, lảo đảo học đi trong bãi đậu xe của trường học hai lần, sau đó lập tức đi trên đường, sau hai tuần lễ đã lấy được bằng lái xe.

Sau khi có xe thế giới lập tức trở nên rộng lớn hơn rất nhiều, thật ra thì thế giới vẫn rộng lớn như vậy không phải sao, chỉ là bạn có thể nhìn thấy được bao nhiêu thì nó là bấy nhiêu, hoặc là nói có khả năng bao nhiêu thì nhìn thấy được bấy nhiêu.

Năm thứ hai, Tần Trạch làm chủ tịch hội học sinh Trung Quốc, oai phong tổ chức mọi người đi tiếp đón tân sinh viên, nhìn xin tiền tài trợ sau đó tổ chức các hoạt động, bởi vậy trong trường có rất nhiều các ngành học đều trở nên quen thuộc, mà danh tiếng của Tần Trạch trong trường học cũng rất tốt.

Đại học Vincen rất có tiền, số tiền này chính là từ học sinh mà ra, cho nên bên trong có một khoản đặc biệt để lại cho học sinh tiêu dùng, Tần Trạch sẽ tìm lí do hợp lí để lấy nhà trường cũng sẽ cho anh, hơn nữa cho không hề ít tí nào, như vậy Tần Trạch đi làm những việc như thế thì tốt hơn, đó là lí do tại sao nó được lấy từ dân của nhân dân là một phần của nền dân chủ tại nước Mỹ.

Chuyện này cùng với chính phủ chi tiền là một đạo lí giống nhau, bạn nghĩ nộp thiếu một phân tiền thuế là rất khó khăn, so với việc bạn muốn tìm một cách để áp dụng cho một cây bút còn khó hơn. Những kinh nghiệm này khiến cho Tô Nhiên đi theo Tần Trạch khắc sâu hiểu được, ở nước Mỹ, có rất nhiều cơ hội dạng này dạng kia, nhưng những cơ hội này sẽ không tự nhiên rơi xuống đầu bạn, mà phải do chính bản thân bạn đi tranh thủ thì mới được, bạn phải nói cho người ta biết là bạn muốn, nếu như có vài người khác nữa cũng muốn cơ hội này thì bạn phải nói cho người ta biết tại sao nên chọn bạn mà không phải là chọn người khác, vì sao ý tưởng của bạn lại có giá trị hơn của người khác, bất cứ chuyện gì, nếu có cạnh tranh đều phải tự thân vận động, bảo vệ  ý tưởng của chính mình, nếu không cho dù tính trên thực tế chuyện có khả năng thành công hơn so với người khác nhiều bao nhiêu đi nữa thì cuối cùng vẫn chỉ là thất bại.

Tần Trạch giống như trước khi đến nước Mỹ đã hiểu được đạo lí này, cho nên anh luôn  có tinh thần phấn đấu tranh thủ.

Có một lần ở Hawai mở hội nghị trao đổi Phương Đông Phương Tây, Tần Trạch cảm thấy mình có thể đi nói một chút về việc tại hội học sinh làm sao để đẩy mạnh việc trao đổi văn hóa Trung Mỹ, bản thảo gửi đi trúng tuyển, sau đó trường học thông qua, ủng hộ anh đi tham dự hội nghị, cuối cùng thành công, điều này lại lần nữa khiến cho Tô Nhiên và Tần Trạch cảm thấy không có chuyện gì là không thể, quan trọng là ở chỗ bạn muốn làm hay không, vấn đề đi làm như thế nào.

Khi Tần Trạch nổi tiếng rồi, lại có thêm một chút rắc rối theo bên người, nói ví dụ những phiền não về mỹ nữ.

Có những mỹ nữ qua quan sát thì biết được, Tần Trạch luôn luôn ăn cơm một mình, một mình đi lại, một mình xem phim, một mình dạo phố.

Nữ sinh ở nước Mỹ luôn luôn rất cởi mở.

Luôn luôn đối với Tần Trạch nhiệt tình nhớ nhung, nhiệt tình vứt cho Tần Trạch ánh mắt, đôi môi đỏ mọng hôn lên: “Tần, buổi tối em đến chỗ anh ngủ nha.”

Hoặc là đổi cách nói: “Tần, tối nay không có chuyện gì, cùng đến khách sạn XX chơi suốt đêm nha.”

Mỗi một lần đều khiến cho Tô Nhiên bị phá hỏng hết tâm trạng.

Cũng khiến cho đầu Tần Trạch muốn nổ tung ra, phụ nữ ở nước Mỹ quả nhiên thẳng thắn nha… Đáng sợ quá đi!

Đại tiểu thư Mary nhìn thấy Tần Trạch được hoan nghênh, phát hiện nổi lên nguy cơ, cho dù có rảnh hay không rảnh, luôn chạy hướng về phía nhà trọ của Tần Trạch, hôm nay đến nấu cơm, ngày mai giúp giặt quần áo, như vậy Tô Nhiên và Tần Trạch có lí do kích thích để chuyển nhà rồi.

Một ngày, tiểu thư Mary không cẩn thận thấy được một CD được đóng gói cẩn thận từ trong quần áo của Tần Trạch, vừa nhìn qua đã biết chủ nhân đối với nó rất coi trọng.

Cô tò mò mở ra, sau khi màn ảnh lắc lư, xuất hiện một con rối hình thỏ, đi dạo trên bờ biển.

A, con rối hình thỏ biết đi đường??

A, con rối hình thỏ biết bơi? ? Mary nhìn con rối hình thỏ ở trong biển vùng vẫy hỏi.

Sau đó lại nghe thấy tiếng Tần Trạch tự lẩm bẩm lầu bầu, nghe tiếng cười sang sảng của anh, cô trầm mặc rồi.

Cuối cùng, Tần Trạch bế con rối hình thỏ, sủng nịnh cười nhu hòa với nó.

Cô giống như bị điện giật nhảy dựng lên.

Nhanh chóng chạy khỏi nhà trọ của Tần Trạch.

Cô…. Phát hiện ra một bí mật, một cái bí mật để cho cô đau lòng đến vậy.

Trong mắt cô Tần Trạch luôn luôn giữ lễ đối với cô, vậy mà lại có thể mỉm cười  đối với một con búp bê vải.Tuy nhiên cô biết đoạn video này sử dụng kỹ năng đặc biệt của máy tính, đúng là trong mắt Tần Trạch tràn đầy tình yêu, còn có vẻ mặt tràn đầy nhu tình kia nữa, cô biết, tại sau lưng con rối hình thỏ kia nhất định sẽ có một người đặc biệt.

Một người đặc biệt…. Ở trong lòng anh.

Không trách được, cho dù bất cứ lúc nào anh cũng luôn mang con thỏ kia bên người.

Không trách được anh đối với cô lại lạnh nhạt như vậy.

Thì ra, anh đã sớm có người trong lòng.

Mary chạy đi, nước mắt tràn bờ mi.

Tần Trạch ở trong phòng nhìn thấy ti vi đang mở đoạn video kia, cảm thán một câu trong lòng, hoa rơi hữu ý, nước chảy vô tình nha. Cuộc đời này của anh, để cho một con thỏ hành hạ cả tâm hồn lẫn thể xác quá mệt mỏi rồi, cho nên không có biện pháp nào để yêu người khác nữa.

Tô Nhiên nằm ở trong ngực anh, trong con mắt đen tràn đầy phức tạp….



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Voicoi08 về bài viết trên: Lantu
     

Có bài mới 15.11.2017, 15:19
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Bạch Xà Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Bạch Xà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 02.08.2017, 20:57
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 160
Được thanks: 204 lần
Điểm: 27.96
Có bài mới Re: [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại, có anh bên em là đủ - Liễu Như An - Điểm: 31
Chương 66 Nụ hôn thức tỉnh mỹ nhân say ngủ…

Năm thứ hai du học, Tần Trạch mua một chiếc xe.

Năm thứ ba du học, ở nước Mỹ đang trong giai đoạn kinh tế khủng hoảng, Tần Trạch nhân dịp thị trường không ổn định vay tiền mua một căn hộ với giá thấp, khoảng chừng 50 vạn đôla, với giá tiền này ở Trung Quốc có thể mua được mấy cái biệt thự với quy mô lớn rồi, Tô Nhiên nhìn biệt thự hai tầng với hoa viên phía trước này cảm nhận sâu sắc sự chênh lệch giá phòng ở Trung Quốc và ở nước Mỹ qua các bài báo, quả thật là sự chênh lệch rất lớn nha.

Ở nước Mỹ với tiền lương trong một gia đình bình thường chỉ có thể mua được một ngôi nhà với một vườn hoa nhỏ phía trước như vậy, nhưng ở Trung Quốc với số tiền đó để mua biệt thự thì có thể là một phú ông.

Tô Nhiên rất hài lòng với ngôi nhà này.

Cô chỉ có hai yêu cầu đối với phòng ở.

Phải có một căn phòng hoàn toàn thuộc về cô, cô gọi căn phòng này là bao vây. Bên trong căn phòng này do chính cô thiết kế, người khác không thể đặt chân một chút nào vào căn phòng này, ngay cả Tần Trạch cũng không cho phép.

Những chuyện còn lại thì sao cũng được.

Tần Trạch tất nhiên sẽ đáp ứng yêu cầu nho nhỏ này của Tô Nhiên.

Vì thế, sau nửa năm, Tần Trạch và Tô Nhiên cùng nhau chuyển đến căn phòng mới của bọn họ, cuối cùng bọn họ cũng có một ngôi nhà thuộc về chính mình.

Tô Nhiên hỏi Tần Trạch: “Vì sao anh lại mua nhà sớm thế?”

Tần Trạch trả lời: “Thời điểm khi em tỉnh lại cũng là lúc anh cưới vợ.”

Năm thứ tư đi du học, Tần Trạch phát biểu luận văn tốt nghiệp của bản thân, luận văn lý luận về quan điểm tích phân kinh tế, bản luận văn này khiến cho giáo sư và những người trong giới kinh tế đều phải thốt lên kinh ngạc, những nhà số học nổi tiếng trên thế giới, nhà kinh tế học, cùng với một số học giả liên quan đến số học đều cùng nhau tìm kiếm vị du học sinh đến từ Trung Quốc này ___ Tần.

Thậm chí còn kinh động đến cả giới học thuật Trung Quốc.

Có thể nghĩ tới, ông lão Thành của chúng ta không có khả năng không biết chuyện này.

Đúng là, người mang tên Tần Trạch này, giống như là biến mất vậy, mọi người đều nghĩ mọi biện pháp để tìm kiếm anh ta, nhưng kết quả đều là tìm không thấy.

Thật ra lúc này, Tô Nhiên và Tần Trạch đang chìm trong mưa bom bão đạn, cửu tử nhất sinh.

“Tần Trạch, cẩn thận.”

Một viên đạn bay đến, bay qua vai của Tần Trạch đồng thời làm rơi nửa cánh tay của Tô Nhiên.

“Tô Nhiên.” Trong nháy mắt ánh mắt Tần Trạch trở nên đỏ ngầu.

Vung súng lục của mình, quay người một vòng truy kích người phía sau, sau khi tiếng súng vang lên, tất cả những người kia đều ngã xuống.

“Tần Trạch… Anh mạnh mẽ quá đi!” Tô Nhiên dùng cánh tay thỏ còn lại duy nhất của mình vỗ vỗ vào bả vai của Tần Trạch.

Tần Trạch rất không khách khí trừng mắt một cái nhìn Tô Nhiên: “Bị thương rồi đấy.”

Tô Nhiên tỏ ra như không có chuyện gì: “Có sao đâu, dù sao lúc này cũng đâu có đau.”

Tần Trạch tức giận nói: “Mỗi lần em bị thương, ngược lại người khổ sở lại là anh đấy.” Vừa nói vừa lấy ra kim chỉ trong ba lô đã sớm chuẩn bị tốt ra.

Tô Nhiên rất tự giác giơ cánh tay bị thương của mình lên trước mặt Tần Trạch.

“Tần Trạch, nhiệm vụ của anh hoàn thành chưa?”

“Ừ, hôm nay là trận chiến cuối cùng rồi, tài liệu cần thiết cũng đã lấy được rồi, cũng nên về nước nghe chỉ thị tiếp theo rồi.”

“Chớp mắt một cái đã bốn năm trôi qua rồi.”

“Em phải chịu uất ức rồi.”

“Không, có thể cùng anh sinh hoạt trong bốn năm không tách rời là những kỉ niệm đẹp nhất của em trong kiếp này rồi.”

“Lại nói linh tinh, về sau còn rất nhiều những kỉ niệm đẹp khác nữa.”

Trong lúc hai người nói chuyện, dưới kỹ năng may vá được rèn luyện trong bốn năm của Tần Trạch cánh tay bị gãy của Tô Nhiên đã hoàn hảo như lúc ban đầu.

Tô Nhiên vẫy vẫy cánh tay, thở dài một hơi: “Cuối cùng cũng được quay lại thân thể trên nhân loại rồi.”

Tần Trạch chỉ chỉ vào đầu Tô Nhiên: “Con thỏ ngốc nghếch.”

Tô Nhiên cười khúc khích.

Bằng học vị của Tần Trạch tuyệt đối là hàng thật giá thật, rất nhiều giáo sư, trai đẹp, mỹ nữ, nhân vật phong vân trong trường học cùng chụp ảnh tốt nghiệp với Tần Trạch. Ngồi trên máy bay về Trung Quốc, Tô Nhiên chậc lưỡi hít hà: “Tần Trạch anh đi Mỹ bốn năm, thật là không lãng phí chút nào nha, được cả danh và lợi.”

“Đứa bé Mary kia, sau buổi bị anh đả kích kia trở nên thực tế hơn rất nhiều, lần trước nhìn thấy cố ấy đang quen biết với một thanh niên tên là Davy, ngược lại nhìn thấy rất xứng đôi nha.”

“Ừ, Davy là một người thanh niên tốt.” Tần Trạch nói tiếp một câu.

“Phụ nữ cứ nhất định phải tìm một người đàn ông làm mình đau lòng sau đó mới hạnh phúc hay sao?” Tô Nhiên nhỏ giọng lầm bầm lầu bầu.

Đôi mắt của Tần Trạch nhắm lại nhưng khóe miệng lại hơi cong lên.

Đột nhiên hai người lại nghe thấy một âm thanh vui mừng vang lên: “Tần Trạch.”

Tần Trạch nhìn theo hướng của giọng nói, thì ra là Từ Hải Dương và Thành Nhạc Ninh.

Sao lại khéo như vậy cơ chứ.

Tần Trạch tháo kính mắt xuống, nhìn hai người cùng trên máy bay, cũng có một chút kinh ngạc: “Hải, thật khéo.”

Từ Hải Dương nắm chặt nắm tay đấm nhẹ vào ngực Tần Trạch.
“Người anh em, lâu rồi mới gặp.”

Sau đó ba người nhìn nhau cười.

Sau một lúc ba người cùng nhau nói chuyện mới biết được, hóa ra Thành Nhạc Ninh và Từ Hải Dương cùng nhau trải qua bao nhiêu mưa gió cuối cùng cũng đến được với nhau, ông Thành đã đồng ý đám cưới của hai người rồi.

Hỏi ra ông lão cố chấp kia tại sao lại đồng ý?

Thành Nhạc Ninh xấu hổ đỏ cả mặt.

Vẻ mặt lạnh lùng của Từ Hải Dương cũng lộ ra vẻ mất tự nhiên nhưng đầy ngọt ngào.

Sau đó, Từ Hải Dương ôm lấy vai của Thành Nhạc Ninh: “Nhạc Nhạc có rồi.”

“Có? Có cái gì cơ?” Tần Trạch trong lúc nhất thời không hiểu được lời lẽ đầy ẩn ý kia.

Trái lại Tô Nhiên lập tức hiểu ý, cười ha ha nói: “Nhạc Nhạc có bảo bảo của Từ Hải Dương rồi.”

Lúc này Tần Trạch mới hiểu rõ, cười nói: “Đúng là chuyện tốt, chúc mừng hai bạn, khi nào tổ chức hôn lễ?”

“Sau lễ tốt nghiệp, Tần Trạch, đến lúc đó nhất định cậu phải đến từ sớm nha.”

Tần Trạch cười như trăm hoa đua nở: “Được, khi đó nhất định tớ sẽ đến, hơn nữa còn mang theo một người nữa cơ.”

“Người nào? Tô Nhiên sao?” Thành Nhạc Ninh và Từ Hải Dương đều vô cùng mẫm cảm, trong lúc nhất thời đều vô cùng kích động.

Tần Trạch bảo trì bí mật, không chịu nói: “Đến lúc đó sẽ biết thôi mà.”

Ở đối diện, Thành Nhạc Ninh và Từ Hải Dương đều nắm chặt tay nhau, hay bàn tay không khống chế được đều run nên nhè nhẹ.

Một ngày đẹp trời, cành liễu đung đưa, tiếng ve réo rắt.

Tần Trạch mặc một chiếc áo sơ mi đen, thân hình thon dài, thanh thản đứng trước một giường bện màu trắng, gió mùa hè thổi tới mát rượi cả căn phòng.

Vẻ mặt anh mang theo sự nhu hòa, tràn đầy tình cảm.

Đầu ngón tay đi qua gương mặt của cô gái trên giường bệnh, đi qua hàng lông mày như lá liễu, cái mũi thẳng, cuối cùng lưu luyến ở cánh môi màu hồng không chịu đưa đi.

Anh cúi đầu hôn lên bờ môi cô.

Dùng hết tất cả tình cảm, đem bốn năm tương tư chuyển hết thành lửa nóng của dục vọng.

Đầu lưỡi anh cạy ra hàm răng của cô, đảo loạn trong khoang miệng như hồ nước của thiếu nữ.

Cô gái nằm trên giường bệnh, gương mặt tái nhợt từ từ trở nên hồng nhuận.

Lông mi rung động nhè nhẹ, đôi mắt từ từ mở ra.

Anh và cô nhìn nhau, sau đó cả hai người cùng cười.

“Mỹ nhân say ngủ của anh, cuối cùng em cũng đã chịu thức dậy.”

“Hoàng tử điện hạ, khiến cho anh phải chờ đợi rồi.”

Âm thanh của hai người đều có vẻ trầm thấp, tại ngày màu hè gió mát lại có vẻ êm tai đặc biệt mê người.

Ngày này, đều khiến cho hai người khắc sâu.

Nụ hôn của anh, môi cô thơm ngát, cô cười, trái tim anh cũng nở hoa.

Tác giả có lời muốn nói: Hắc hắc, truyện về con thỏ đã xong, kế tiếp là cuộc sống gia đình ngọt ngào sau khi cưới. Mọi người cùng tôi vung cánh tay hô lên, cuối cùng cũng đến ngày này rồi…..

Kết hoon~~~~~ bánh bao~~~~~ haha~~~~~~ ta mong đợi thật lâu thật lâu~~~~~


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Voicoi08 về bài viết trên: m0n.prim
Có bài mới 19.11.2017, 05:48
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Bạch Xà Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Bạch Xà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 02.08.2017, 20:57
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 160
Được thanks: 204 lần
Điểm: 27.96
Có bài mới Re: [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại, có anh bên em là đủ - Liễu Như An - Điểm: 35
Chương 67Kết hôn, kết hôn nha…

Trong lòng Tần Trạch cảm thấy vô cùng đau khổ, anh mong chờ lâu như vậy, cô gái nhỏ của anh cùng anh vượt qua bốn năm ròng gian khổ, vậy mà ngay sau hôn lễ, cô gái nhỏ của anh lại không cùng anh động phòng hoa chúc.

Thực sự là việc quá đau khổ rồi.

Vậy mà lí do của cô đưa ra là gì, cô nói, hôm trước cô đọc trong một quyển sách cảm thấy hôn lễ ở Đan Mạch rất thú vị, trước cứ sống thử đã sau đó mới tiến hành động phòng hoa chúc.

Đan Mạch, Tần Trạch nhìn trên đường cái toàn người nước ngoài, nhịn không được thở dài.

Tô Nhiên, em thật sự là vô cùng không biết xấu hổ.

Cô gái này, còn dám nói là cảm thấy nhàm chán, thời điểm chú hai của cô đeo một sợi dây màu đỏ lên tay cô khiến cho cô cảm động đến khóc nức nở thành tiếng.

Lúc Văn Phương, Lý Yến, Vương Dực, Từ Hải Dương, Nhạc Nhạc chúc phúc cho hai người bọn họ cô cũng không có nước mắt quanh tròng,  anh nhìn thoáng qua Tô Nhiên trong cửa hàng đang chọn đông chọn tây từ rất lâu rồi đột nhiên lại nảy lên một chút hoài nghi.

Không lẽ cô gái ngốc này đang sợ hãi lần đầu tiên hay sao?

“Tần Trạch, cầu hôn đi.”

Tô Nhiên cười híp mắt đi về phía anh dưới ánh mặt trời đưa cho anh một chiếc búa bằng gỗ.

Lại có thể yêu cầu anh cầm búa gỗ viết thơ tình ở chỗ này, đây thực sự là yêu cầu khó khăn cho một học sinh học khối khoa học tự nhiên như anh rồi.

Tần Trạch bất đắc dĩ gãi gãi đầu, nhận lấy chiếc búa bằng gỗ, suy nghĩ hồi lâu anh nói: “Tô Nhiên, hay là đầu tiên hôm nay chúng ta đi dạo Đan Mạch đi đã, không phải em rất muốn nhìn pho tượng Mĩ nhân ngư hay sao?”

Tô Nhiên liếc mắt nhìn Tần Trạch, cũng không phá vỡ mưu ma chước quỷ nhằm đánh lạc hướng của anh: “Được.”

Mặt trời bắt đầu mọc từ hướng đông, đi lên giữa, và lặn xuống ở hướng tây.

Trên tay Tần Trạch đều sách theo túi lớn túi nhỏ, trong đầu suy nghĩ đến ngàn vạn từ ngữ.

Tô Nhiên che miệng cười trộm, nhìn theo mặt trời đang lặn ở hướng tây.

Không dễ gì Tần Trạch mới có thể đánh lạc hướng được Tô Nhiên, đi đến hiệu sách, xem những cuốn sách bình thường anh không bao giờ đọc, anh đọc những quyển thơ tình lãng mạn chết người.

Tịch Mộ Dung, bút danh này nghe quen quá.

Mở ra đọc một chút, lông mày Tần Trạch dần dần nhíu chặt lại, hay rất hay, nhưng mà lại không phù hợp với tình hình ngọt ngào hiện nay của anh.

Đổi.

Liên tục đọc qua vài bài nhưng vẫn không có bài thơ nào phù hợp để anh chọn.

Đột nhiên anh lại nhìn thấy một bài thơ, bài này không tệ, rất phù hợp với hoàn cảnh của anh bây giờ.

Trong khách sạn.

Tần Trạch quỳ một chân xuống, chân thành tha thiết quỳ gối trước mặt Tô Nhiên, đem cây búa gỗ đưa lên trước mặt Tô Nhiên: “Tô Nhiên, gả cho anh đi.”

Trái tim của Tô Nhiên mạnh mẽ đập bình bịch.

Nhận lấy chiếc búa gỗ, vừa nhìn qua, trên mặt Tô Nhiên hiện ra nụ cười, giằng co một ngày thì ra là đi tìm một bài thơ.

Nhưng lại hoàn toàn là một bài thơ mà cô thích.

Em thấy hoặc không thấy,

Anh đang ở nơi nào,

Không buồn không thích,

Em nhớ hoặc không nhớ,

Tình ở chỗ nào,

Không đến không đi,

Em yêu hoặc không yêu,

Không tăng hoặc không giảm,

Bên em hoặc không bên em,

Tay anh luôn trong tay em,

Không tha không bỏ quên.

“Tô Nhiên, giống như bài thơ này vậy, tình yêu của anh đối với em sẽ không bao giờ thay đổi.” Ánh mắt của Tần Trạch nhìn thẳng vào ánh mắt của Tô Nhiên, ánh mắt là một phương thức biểu đạt chân thực nhất.

Tô Nhiên cười: “Vậy ngày mai chúng ta làm đám cưới thôi.”

Tần Trạch nghe xong, nhe răng cười: “Cô gái ngốc, ngày mai là ngày em sẽ phải chịu tội.”

Tô Nhiên cười: “Ngày mai anh mới là người phải chịu tội.”

Tại ngày tổ chức hôn lễ Từ Hải Dương và Tiểu Dực bí mật nói cho cô biết, hôn lễ ở Đan Mạch chú rể sẽ bị đeo một cái xích sắt, mặc một bộ trang phục của người ăn xin nghèo khổ, sau đó đeo ở trước ngực một tấm bảng viết: “Tôi muốn kết hôn.” Đồng thời bên cạnh chú rể còn để một chiếc bình lớn, đóng giả là bên trong đó có rượu.

Đây là cô đang thay đổi, khi cô là con rối hình thỏ, Tần Trạch cũng bắt nạt cô không ít, hôm kết hôn đó, cô mà không bắt nạt anh thật tốt cô sẽ cảm thấy không cam lòng.

Trong tiếng cười của hai người, bọn họ cùng nhau nghênh đón ngày thứ hai.

Đáng ghét.

Tô Nhiên mặc trang phục của người ăn xin nghèo khổ, trên cổ cô còn đeo một tấm bảng viết: “Tôi muốn kết hôn.”, đi trên đường cái toàn người Đan Mạch, mọi người đều nhiệt tình đánh giá cô, còn có người huýt sáo trêu chọc, tuy nhiên mọi người đều không có ác ý, nhưng mà Tô Nhiên vẫn bị một trận ngại ngùng đến muốn chui luôn xuống đất.

Từ Hải Dương!

Vương Dực!

Tôi phải giết các người.

Cách đó không xa có người đang cần thận theo dõi Tô Nhiên và Tần Trạch đột nhiên cảm thấy lạnh đến rùng mình, máy quay phim trong tay bị lung lay mạnh một cái.

“Hải Dương, có cảm thấy lạnh không?” Vương Dực chớp mắt một cái hỏi Từ Hải Dương bên cạnh.

Từ Hải Dương bình tĩnh nói: “Không sao đâu, sẽ không chết được.”

Vương Dực nuốt một nước miếng: “Để giải trí cho mọi người, hai chúng ta đành phải hi sinh vậy.”

Từ Hải Dương cười âm hiểm: “Không đùa nghịch khiến cho bọn họ  khó chịu, làm sao có thể nguôi nỗi hận trong lòng mọi người, cơn giận này của mọi người cũng đã kéo dài suốt bốn năm rồi.”

Trong đôi mắt ngây thơ của Vương Dực tràn đầy sự chính nghĩa: “Đúng, chúng ta là đang giúp mọi người giải hận.”

Hai người cùng nhau cố gắng, tiếp tục quay phim, trong lòng hai người bọn họ đã tưởng tượng ra cảnh đem băng hình thú vị này về nước, sẽ làm cho bọn bạn chuyên hại người kia vui vẻ đến thế nào. Hắc hắc.

Tô Nhiên cúi đầu trong tay cầm một quyển báo cũ, một số thứ hỏng và không dùng nữa, trời rất nóng, rao hàng ở mọi nơi.

Vật này làm sao có thể bán xong được cơ chứ, thần linh ơi.

Còn có chuyện khiến cho mặt cô đỏ hồng lên chính là cô phải lấy được một cái hôn của người đi đường, cô, cô, không nói lên lời nha.

Bên kia, cả gương mặt của Tần Trạch cũng đỏ bừng lên, ợ, mà chỉ cần nhìn qua liền biết phân lượng trong chiếc bình kia, nhưng lại vẫn còn đến hơn nửa nữa.

Chỉ là người Đan Mạch cũng rất thiện lương.

Lúc mặt trời lặn về phía tây, đồ trên tay Tô Nhiên cuối cùng cũng bán xong, chỉ là yêu cầu người đi đường có một cái hôn, vẫn còn chưa hoàn thành xong.

Một người đàn ông đeo kính mắt che đi hơn nửa khuân mặt, đi về hướng của Tô Nhiên.

Sau đó anh ta ồm ồm nói: “Cô dâu xinh đẹp, có phải cần một nụ hôn hay không?”

Cả ngày hôm nay Tô Nhiên cũng đã sớm bị dày vò đến kiệt sức, chỉ thầm nghĩ sớm một chút giải thoát cho xong, không phải chỉ là một cái hôn thôi sao? Coi như là bị con chó nhỏ liếm một cái là tốt rồi.

Cô hạ quyết tâm nói: “Đúng vậy, tiên sinh. Nếu như có thể, ngài có thể trao cho tôi một nụ hôn chúc phúc hay không?”

Cổ họng người đàn ông kia phát ra âm thanh ồm ồm, nói ra mang theo một chút không ổn: “Chúc cô cả đời hạnh phúc.”

Hôn hôn lên môi, vậy mà lại là nụ hôn trên môi, Tô Nhiên đột nhiên bị kinh ngạc đến tỉnh, không phải là một nụ hôn lên gương mặt hay sao?

Bên kia, cuối cùng Tần Trạch cũng uống xong rượu, lung lay đi đến và kinh ngạc chứng kiến một cảnh tượng như vậy.

Muốn đuổi theo nhưng người đàn ông kia đã nhanh chóng biến mất trong biển người.

Đại hỏa. Khiến người ta rất tức giận.

Mà Tô Nhiên nhìn chằm chằm bóng lưng người đàn ông đang rời đi kia, nhìn quen mắt quá đi mất.

Vương Dực đi tới nơi ẩn nấp, tháo mắt kính ra, thở dài một hơi nói: “Hoàn thành ước mơ lúc nhỏ của tôi rồi.”

Từ Hải Dương cười cười nói: “Thiệt thòi cho bạn nhiều rồi….. bao nhiêu năm như vậy.”

Vương Dực vỗ vỗ bờ vai của anh: “Ai, các bạn, những người này, các bạn đều đã kết hôn, hạnh phúc của tớ cuối cùng là ở chỗ nào nha! Không biết tại sao, mỗi lần có người phụ nữ có tình cảm tốt một chút với tớ, luôn luôn không hiểu tại sao đột nhiên lại không liên hệ với tớ nữa, bạn nói xem có phải là quá kì lạ hay không?”

Từ Hải Dương khép mắt lại, không nói.

Trong ánh hoàng hôn màu đỏ, đối với đôi vợ chồng mới cưới Tô Nhiên và Tần Trạch, đang cùng nhau nhận sự chúc phúc chân thật nhất của người Đan Mạch.

Một vò bia lớn lại được mang lên giữa hai người.

Tuy Tần Trạch đã bị ngấm đậm men say, Tô Nhiên phải đỡ anh, anh mượn một hồi bực tức khi vừa rồi Tô Nhiên bị người khác hôn, một quyền tung ra đạp nát bình bia.

Cả đám người nhiệt tình hoan hô.

Các cô gái chen lấn tranh nhau từng mảnh nhỏ, hoan hô nhảy nhót, những người cướp được một ít mảnh vụn thì vẻ mặt như là đưa đám.

Tô Nhiên mỉm cười nhìn những mảnh nhỏ trên tay các cô gái, chúc phúc: “Hi vọng tất cả mọi người đều có một kết quả tốt đẹp.

Những cố gái Đan Mạch kia đều mỉm cười gật đầu.

Tần Trạch dựa vào bờ vai của Tô Nhiên, thì thầm: “Đêm nay… em sẽ phải bồi thường cho anh.”

Tô Nhiên khó xử, luôn luôn phải đối mặt nha.

“Ừ.”

Tần Trạch đánh ợ lên một cái toàn hơi rượu, nhếch miệng nở nụ cười, đêm nay, đêm nay xem anh sẽ thu thập em thế nào, làm chúng ta chậm  mười năm, nha đầu thối.

Tác giả có lời muốn nói: Cuối cùng cũng kết hôn~~~~ mọi người tung hoa nào.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 110 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Quân hôn Cô vợ nhỏ cố bám - Nhất Sinh Mạc Ly

1 ... 43, 44, 45

2 • [Cổ đại] Thừa tướng phu nhân - Quân Tàn Tâm

1 ... 55, 56, 57

3 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 97, 98, 99

4 • [Hiện đại] Người tình mới của quan ngoại giao - Cẩm Tố Lưu Niên

1 ... 54, 55, 56

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Quyền thiếu cưng chiều vợ yêu khó nuôi - Cố Nhiễm Nhiễm

1 ... 57, 58, 59

[Cổ đại - Trùng sinh] Tiểu độc phi khuynh thành - Bình Quả Trùng Tử

1 ... 128, 129, 130

7 • [Xuyên không - Điền văn] Con gái nhà nông - Lý Hảo

1 ... 57, 58, 59

8 • [Cổ đại] Xướng môn nữ hầu - Tần Giản

1 ... 82, 83, 84

9 • [Hiện đại] Bá đạo yêu em - Lý Mộ Tịch [Hoàn]

1 ... 13, 14, 15

10 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 215, 216, 217

11 • [Cổ đại - Trùng sinh] Sống lại làm ái thê nhà Tướng - Mặc Ngư Tử 1123

1 ... 35, 36, 37

12 • [Hiện đại] Anh sẽ mãi yêu em như vậy! - Thịnh Thế Ái

1 ... 27, 28, 29

13 • [Xuyên không] Sủng phi của ngốc vương Đích nữ đại tiểu thư phế vật - Cạn Hạ Vân

1 ... 49, 50, 51

14 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đả đảo Bạch Liên Hoa! - Diệp Hiểu Tình

1 ... 31, 32, 33

15 • [Hiện đại] Nữ thần diễn xuất - Minh Nguyệt Đang

1 ... 39, 40, 41

16 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 160, 161, 162

17 • [Hiện đại] Không gặp không nên duyên - Độc Độc

1 ... 31, 32, 33

18 • [Xuyên không] Phúc thê tụ bảo - Giản Anh

1 ... 24, 25, 26

[Xuyên không] Kế thê - Hồ Thiên Bát Nguyệt

1 ... 111, 112, 113

20 • [Xuyên không] Gả cho nhân viên công vụ thời Bắc Tống - Lập Thệ Thành Yêu

1 ... 35, 36, 37


Thành viên nổi bật 
Daesung
Daesung
Mộ Tử Vân
Mộ Tử Vân
Phèn Chua
Phèn Chua

Shop - Đấu giá: Myself vừa đặt giá 264 điểm để mua Cung tên vàng
Shop - Đấu giá: Mộ Tử Vân vừa đặt giá 2030 điểm để mua Giọt nước
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 710 điểm để mua Bé nấm ăn pizza
Shop - Đấu giá: nnttrang vừa đặt giá 400 điểm để mua Trung thu Hằng Nga
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 600 điểm để mua Bé nấm ăn pizza
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 448 điểm để mua Bé nấm ăn pizza
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 425 điểm để mua Bé nấm ăn pizza
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 400 điểm để mua Bé nấm ăn pizza
Phèn Chua: Ahihi đã lụm đc quà :)2
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 350 điểm để mua Bé nấm ăn pizza
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 331 điểm để mua Bé nấm ăn pizza
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 314 điểm để mua Bé nấm ăn pizza
Gián: Ahihi bay ~ bay ~~~
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 374 điểm để mua Khăn quàng cổ
Bách Linh Uyển: :)) mình cũng là lính mới
Thiên Hinh: Xin chào các bạn
Phèn Chua: Ahuhu
Shop - Đấu giá: dienvi2011 vừa đặt giá 1394 điểm để mua Mashimaro IOU
livichan: cảm ơn Sam Sam nha <3
livichan: cảm ơn Sam Sam nha <3
Sam Sam: trong 24h ko có ai đặt cao hơn thì bạn nhận ^^
Sam Sam: Bạn vào item.php, thấy món nào thích mà phù hợp với túi điểm thì đặt bạn :D
livichan: có bạn nào rành đấu giá không vậy chỉ mình với T-T !!!
Shop - Đấu giá: livichan vừa đặt giá 355 điểm để mua Khăn quàng cổ
Shop - Đấu giá: Vidia vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh Trung Thu
Shop - Đấu giá: Táo đỏ phố núi vừa đặt giá 406 điểm để mua Nhẫn cưới
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 581 điểm để mua Son môi tình yêu
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 1326 điểm để mua Mashimaro IOU
Vong Ưu Tình: Ahihi dienvi2011 đau thưng
Vong Ưu Tình: Ahihi đồ ngốc có nhiu hét hết 1 thứ đi rồi vay nương nè

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.