Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 109 bài ] 

Sống lại, có anh bên em là đủ - Liễu Như An

 
Có bài mới 18.12.2014, 19:00
Hình đại diện của thành viên
Miss diễn đàn Lê Quý Đôn 2014
Miss diễn đàn Lê Quý Đôn 2014
 
Ngày tham gia: 26.03.2014, 12:34
Bài viết: 1419
Được thanks: 7568 lần
Điểm: 9.62
Có bài mới [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại, có anh bên em là đủ - Liễu Như An - Điểm: 11
《 Sống lại, có anh bên em là đủ 》


images


Tác giả: Liễu Như An

Editor: Tịnh Du

Convert: NgocQuynh520

Thể Loại: Trùng sinh, thanh xuân vườn trường.

Giới thiệu

Một vụ tai nạn xe, khiến cô gái mới tốt nghiệp đại học Tô Nhiên sống lại.

Cô trở lại năm 12 tuổi ấy, ngay tại thời điểm vừa mới gặp anh.

Kiếp trước anh nuông chiều yêu thương cô, cho nên Tô Nhiên quyết định, kiếp này cô muốn nuông chiều anh, yêu thương anh, muốn anh trở nên suất sắc hơn.

Muốn nuôi chồng không được, ngược lại bị anh bắt nạt, lẽ nào lại như vậy được! ! !

Tác phẩm kể cho chúng ta biết rằng nam chính và nữ chính cùng nhau trải qua những năm học trung học ngây ngô, và những năm cao trung rắc rối, sau đó bởi vì số phận an bài cô bị tai nạn biến thành Con Rối, nhưng hai người vẫn cùng nhau đi du học ở Mỹ, cuối cùng hai người hiểu rõ lòng của đối phương, chậm rãi hạnh phúc đến già.




Chương 1:  Sống lại, trở lại năm 12 tuổi . . .


Tô Nhiên vừa mới nhận được bằng tốt nghiệp đại học N, tâm trạng vô cùng tốt đi trên đường lớn, đại học N mặc dù không phải là trường đại học tốt nhất tỉnh Chiết Giang, nhưng cũng là một trong những trường trọng điểm, mà nói thế nào cô cũng là một sinh viên mới tốt nghiệp, muốn tìm một công việc bình thường cũng không phải là việc gì quá khó khăn.

Hơn nữa cô căn bản cũng không cần tìm việc làm, bởi bạn trai cô Tần trạch, đã sớm giúp cô thu xếp rồi, muốn cô trở về làm cô giáo dạy Ngữ Văn ở một trường phổ thông trọng điểm.

Nghĩ đến Tần trạch, trên môi Tô Nhiên lại khẽ mỉm cười.

Anh, tuyệt đối là một người ngốc nghếch không hơn không kém. Nhớ năm đó anh theo đuổi cô, bị cô tàn nhẫn từ chối ba lần, vậy mà anh vẫn ngây ngô không từ bỏ.

Mỗi một lần đều vì cô mà bị thương đầy mình, sau khi gặp lại anh, anh vẫn như ánh sáng mặt trời, mỉm cười một cách tự nhiên.

Vì vậy cô lại thở phào một cách nhẹ nhõm, vỗ ngực nói, cũng may, anh không suy sụp tinh thần, nếu không tội lỗi cô rất lớn.

Sau bạn của anh nói cho cô biết, cô mới biết rõ mọi việc, nụ cười của anh thật ra đều là giả vờ, vì không muốn cô thấy lo lắng, không phải thấy áy náy.

Giây phút hiểu rõ mọi chuyện đó, trong lòng của cô tràn ngập đau đớn nhưng cũng rất ngọt ngào.

Lần đầu tiên anh tỏ tình là vào năm lớp mười. Cô không thích anh, bời vì cô cảm thấy anh ngốc nghếch, lại không đẹp trai, vì vậy cô từ chối thẳng thừng, anh vuốt vuốt mái tóc, cười ha hả nói: "Chúng ta vẫn là bạn bé chứ." Sau đó bước chân "Nhẹ nhàng" bước đi.

Sau này, cô mới hiểu được, thật ra bước chân của anh không phải nhẹ nhàng mà là trống rỗng.

Bạn của anh nói, sau khi anh trở về, liều mạng ở trong phòng thức khuya dậy sớm không nói không rằng đọc sách một tháng, thành tích học tập của anh nhảy vọt lên đứng đầu cả lớp, đứng thứ hai toàn trường mới ngừng lại.

Lần thứ hai anh tỏ tình là sau khi kết thúc kỳ thi tốt nghiệp trung học phổ thông. Cô nhìn thấy anh cao hơn, trên gương mặt hơi đen của anh có đôi mắt đen sáng ngời, có chút thất thần, ma xui quỷ khiến như thế nào cô lại gật đầu đồng ý. Nhưng mà sau khi quen nhau, Tô Nhiên cảm thấy không được tự nhiên, đột nhiên trong cuộc sống lại thêm một người, bản thân lại thêm một việc để quan tâm, một người cần để nhớ, không khiến cô cảm thấy ngọt ngào, mà trái lại có cảm giác nó như một loại gánh nặng.

Vì thế, một tuần sau cô đề nghị chia tay. Sắc mặt của anh trở nên trắng bệch, nhưng mà trên mặt vẫn mỉm cười, rất lâu sau mới nói: "Không có việc gì, nếu không phải là người yêu, chúng ta vẫn là bạn bè.”

Bạn của anh nói nói, từ lần đó về sau, anh ngày đêm không ngừng chơi trò chơi, tam quốc, ma thú, ….lúc nào anh cũng là người đánh được boss lớn cuối cùng, anh đã trở thành một người nổi tiếng trong dưới game. Nhưng mà, anh cũng gầy đi mất 10kg, mắt cũng cận nặng 2 độ, cuối cùng bị cảm phát sốt một tuần sau mới khôi phục bình thường.

Lần thứ ba, nói chính xác, thật ra là Tô Nhiên đưa ra đề nghị quay lại. Vì lần đó, Tô Nhiên đi tìm việc làm thêm nhưng bị người ta lừa mất 1000 đồng, sau đó lên xe buýt lại bị người ta móc ví, đó là kỳ nghỉ hè năm nhất đại học lên năm hai. Lúc ấy, Tô Nhiên khóc hết nước mắt, Tần Trạch lặn lội từ thành phố chỗ anh đang sống đến tận thành phố cô học để an ủi cô, lại còn đưa cô về nhà. Sau đó, Tô Nhiên bị anh làm cho cảm động, nói: "Nếu không, chúng ta có thể thử quay lại nhé?"

Tần Trạch vui mừng như điên.

Nhưng một tháng sau, người trong nhà Tô Nhiên phát hiện ra mọi chuyện, nghiêm khắc phản đối Tô Nhiên yêu đương trong Đại Học, tư tưởng của gia đình cô khá bảo thủ, cảm thấy con gái nên học xong đại học, có công việc ổn định, sau đó tìm một người đàn ông để gả đi, như vậy mới hợp lý. Khi còn học đại học thì tuyệt đối không cho phép có bạn trai, chứ đừng nói đến là một người bạn trai có gia cảnh không tốt, vẻ ngoài cũng không được dễ nhìn.

Tô Nhiên khóc, cô không có dũng khí đứng trước mặt Tần Trach để nói, vì vậy chỉ viết một bức thư, đưa cho Tần trạch, để cho anh sau khi trở về đọc.

Một tuần lễ trôi qua, rồi 2 tuần, cho đến ngày thứ bảy tuần thứ 3, Tần Trạch thân thể vô cùng tiều tụy xuất hiện trước cửa phòng ngủ của Tô Nhiên, ôm chặt lấy Tô Nhiên, chỉ hận không đem Tô Nhiên nhét vào trong ngực được, hơi thở nóng rực của anh phun bên tai Tô Nhiên, giọng nói khàn khàn lại có một chút bá đạo, lại có chút yếu ớt:

"Tô Nhiên, đây là lần thứ ba, anh, không muốn buông tay."

"Em, cũng sẽ không buông tay!"

"Tô Nhiên, tin tưởng anh. . . . . . anh nhất định sẽ cố gắng cho em một cuộc sống hạnh phúc."

Sau khi nghe câu nói này của Tần Trạch, lòng Tô Nhiên bỗng mềm nhũn, nước mắt không kềm được mà tuôn rơi, cô mệt mỏi tựa vào lòng Tần Trạch gật đầu, khẽ thở dài nói: "Tần Trạch, em tin anh."

Sau đó, Tần Trạch yên tâm mà hôn mê.

Bạn của anh nói lần này thật sự Tô Nhiên hơi quá đáng, cô cho anh hi vọng ngọt ngào, rồi lại vô tình phá nát, lúc này lòng anh đã thật sự bị tổn thương, ba tuần kia, cả ngày anh đều nằm trên giường nửa sống nửa chết.

Ăn cơm, bọn họ nhìn chằm chằm bắt anh ăn xong, nhưng sau đó anh ói ra hết toàn bộ. Bài tập, nhìn anh viết rất hăng say, lại phát hiện anh toàn bộ chỉ viết một chữ, Nhiên.

Bạn của anh nổi giận: "Cô gái này, có gì tốt để cho cậu vì cô ta mà hành hạ bản thân ra bộ dáng như thế này! Cậu thích cô ta 7 năm, cô ta thích cậu bao lâu! Tần Trạch, cậu tỉnh lại ngay cho tớ, cô ta không xứng đáng để được cậu yêu, cô ta là một cô gái có ý nghĩ không vững vàng, không thể yêu cậu được đâu, cậu có cho cô ta nhiều hơn nữa, cô ta cũng không nghĩ cậu là người tốt. Tần Trạch, trên đời này thiếu gì phụ nữ, người suất sắc như cậu, tại sao lại phải yêu thầm một bông hoa!"

Tần Trạch vốn đang nửa sống nửa chết nhưng sau khi nghe thấy những lời này bỗng nhiên đùng đùng nổi giận tung một đấm vào mặt người bạn ấy: "Cậu! Không được nói xấu cô ấy!"

Bạn anh nói, hai người là anh em từ nhỏ đã lớn lên cùng nhau, quan hệ của cả hai cực kỳ tốt, bình thường nếu một người có canh uống ….tuyệt đối sẽ không để người còn lại bị đói. Vậy mà lần đầu tiên anh đánh người anh em của mình lại là, vì cô.

Tô Nhiên nghĩ đi nghĩ lại, đột nhiên một lực rất lớn đâm sầm vào cô khiến cô bay lên trời, toàn thân đau nhức làm cô không kịp kêu lên, bên tai mơ hồ nghe được âm thanh lo lắng suốt ruột vang lên: "Cô gái, cẩn thận ——"

Một tiếng phanh xe hết sức chói tai vang lên hòa vào tiếng hét sợ hãi của những ngươi xung quanh, sau đó trước mặt cô tối sầm lại, cô hôn mê.

"Bạn học, bạn học..."

Tô Nhiên dùng sức mở to mắt, cố gắng tỉnh lại.

Dựa vào nghị lực kiên cường, Tô Nhiên mở mắt, quan sát bốn phía, hình như là phòng làm việc, Tô Nhiên đang tựa trên ghế sa lon,  đối diện là hai cái bàn làm việc kiểu cũ đặt sát vào nhau, trông rất giống văn phòng làm việc của giáo viên ở trường học.

Tô Nhiên cảm thấy có chút hỗn loạn, tình huống hiện tại là tình huống gì vậy, cô hình như là bị xe đụng mà, tại sao lại không ở trong bệnh viện, mà lại ở đây, chẳng lẽ là được một giáo viên cứu? ?

Trên vách tường trước mặt có một chiếc gương màu lam rất lớn, Tô Nhiên muốn nhìn thử xem rốt cuộc lúc này mình đã thê thảm đến mức nào..

Trong gương không có bóng dáng của Tô Nhiên, chỉ có cô gái nhỏ tóc ngắn khoảng 12 tuổi. Tóc được tết đuôi sam chia hai bên, mái tóc ở trên trán rối tung lên, ánh mắt sáng ngời, không có mắt kiếng, nhưng vẫn nhìn thấy rõ ràng.

Tô Nhiên, ngón tay run run chỉ bản thân mình trong gương —— Hàaa...! mình trẻ lại rồi.

Cô khó có thể tin.

Vì vậy từ từ chuyển động tay phải, trong gương bản thu nhỏ của Tô nhiên cũng chầm chậm chuyển động tay phải. . . . . .

Tô Nhiên hung hăng mình bấm một cái, đau ——!

Mình sống lại!

Cô sờ sờ mặt của mình, sờ sờ tay của mình, rốt cuộc xác định, mình là một người sống sờ sờ, mà không phải là một giấc mơ.

Xem ra, không biết bản thân đụng phải “vận cứt chó” gì, Tô Nhiên ban đầu hơi hoảng sợ nhưng dần dần lại trở nên mừng như điên. Nếu cô có thể sống lại một lần nữa, cô sẽ chín chắn hơn so với trước đây, như vậy cô sẽ yêu thương và trân trọng người kiếp trước đã yêu cô. Sau đó, cô sẽ giúp đỡ gia đình có cuộc sống tốt hơn, ít nhất muốn gia đình mình ấm no hơn kiếp trước trở thành một gia đình khá.

Trong lúc Tô Nhiên đang mơ giấc mộng tương lai thật đẹp thì, cửa mở ra, một người đàn ông trung niên khoảng bốn mươi đeo kính mặc áo choàng trắng đi vào.

"Tỉnh rồi sao? Cảm thấy thế nào?"

"Rất tốt ạ."

Ông ấy kiểm tra mí mắt của Tô Nhiên rồi trách mắng với giọng điệu có chút không hài lòng: "Xem ra không còn gì đáng ngại nữa, cô bé cũng thật là, giảm cân cái gì chứ? Mấy ngày này không ăn cơm đầy đủ có phải không? Hôm nay nhiệt độ lại cao, không cảm nắng mới là lạ."

Giảm cân, Tô Nhiên như bị sét đánh, thì ra khi mình còn bé, đã có suy nghĩ tiên tiến như vậy, bản thân được mấy cân thịt, vậy mà lại nghĩ đến chuyện giảm cân!

"Được rồi, nhanh về phòng học đi, hôm nay hôm nay ngày đầu tiên học sinh mới đi học, em đã gây ra chuyện lớn như vậy." Thầy giáo kia có chút bực mình vẫy tay đuổi Tô Nhiên đi.

Năm nhất trung học! (~ lớp 7 ở VN)

Một từ ngữ thật đẹp, Tô Nhiên mỉm cười.

Anh và cô quen nhau không phải ở năm nhất trung học sao?  
  
Cô cố gắng lục lọi phần trí nhớ còn sót lại, từ đến lớp (4) năm thứ nhất,  rồi đưa mắt nhìn đến vị trí ngồi của cô, cô nhìn xung quanh, đột nhiên cô trông thấy một cậu bé mặc áo sơ mi màu trắng, một cậu bé u buồn nhưng luôn sạch sẽ.

Là Cậu ta, chính là cậu bé cô đã từng mến.

Trong lòng Tô Nhiên bình tĩnh như nước, cô lôi kéo quai đeo cặp của mình, khẽ mỉm cười, bản thân mình đã ngần này tuổi, nếu với một cậu bé mà vẫn động tâm thì đúng là càng lớn càng trẻ lại.

    Cô chậm rãi đi lướt qua, khi đi ngang qua mấy bạn học nam, cậu bé kia đột nhiên ngẩng đầu lên nhìn thoáng qua Tô Nhiên.

Tô Nhiên nhìn vào ánh mắt trong sáng có chút u buồn của cậu bé kia chỉ khẽ mỉm cười rồi bước đi. Cả đời này, cô không muốn dính dáng vào người nổi tiếng của trường học, càng không muốn dính vào bạch mã hoàng tử ở trong lớp, cô chỉ muốn trông nom tốt chàng ngốc của mình mà thôi.

Kiếp trước, khi còn học trung học, cô còn rất ngây thơ, không biết khi còn học trung học mới là mới gian quý giá nhất, cho nên kiếp này, cô phải từ từ hưởng thụ lại cơ hội khó có thể có lại một lần nữa.

Từ từ nhìn anh càng ngày càng trở nên xuất sắc, trở nên giỏi nhất.

Tô Nhiên chớp mắt mấy cái, ngồi ở trong phòng học của năm nhất trung học này, nhìn mọi thứ xung quanh mọi người dường như đều rất thân quen, làm lòng cô đột nhiên dâng trào cảm xúc, không ngờ, buổi tối hôm cô tốt nghiệp đại học, ra ngoài chúc mừng cùng bạn bè khi trở về không cẩn thận bị xe đụng phải, lại có thể đem cô quay ngược thời gian trở về 10 năm trước, hôm nay là ngày đầu tiên bước vào trường trung học, cũng chính là ngày 2, tháng 9, năm 2001.

Nhìn các học sinh lần lượt đi vào phòng học, ánh mắt Tô Nhiên đưa mắt nhìn khắp phòng học bắt đầu tìm kiếm một người.

Ánh mắt tìm kiếm trong đám người rất lâu, rốt cuộc cô cùng nhìn thấy một cậu bé gầy teo, đi vào trong tầm mắt cô.

Da của cậu bé ngăm đen, gương mặt trung bình, trừ ánh mắt và lông mày đặc biệt xinh đẹp thì những thứ còn lại đều bình thường. Cậu bé kia mặc một chiếc áo sơ mi trắng đã bị tẩy cho ố vàng và chiếc quần bò rộng thùng thình, đem toàn bộ thân hình của cậu ôm trọn nổi bật lên thân thể gầy teo.

Khóe mắt Tô Nhiên có chút ươn ướt, cô cắn môi tự nói với lòng mình: "Ông trời cho cô cơ hội sống lại một lần nữa, cô tuyệt đối sẽ không lãng phí. Kiếp trước anh nuông chiều cô, yêu cô, đã từng cho cô một cuộc sống hạnh phúc, Tần trạch, kiếp trước những quan tâm chăm sóc và yêu thương anh dành cho cô, cô chưa kịp trả lại, cô đã xảy ra tai nạn, cho nên kiếp này, đến lượt cô yêu thương anh thật nhiều.



Đã sửa bởi Tịnh Du lúc 21.03.2015, 11:45, lần sửa thứ 2.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Xin ủng hộ:  
      
     

Có bài mới 21.12.2014, 09:08
Hình đại diện của thành viên
Miss diễn đàn Lê Quý Đôn 2014
Miss diễn đàn Lê Quý Đôn 2014
 
Ngày tham gia: 26.03.2014, 12:34
Bài viết: 1419
Được thanks: 7568 lần
Điểm: 9.62
Có bài mới Re: [Trọng Sinh] Sống lại, có anh bên em là đủ - Liễu Như An - Điểm: 12
2, Tần trạch, anh bị rơi vào bẫy của em rồi . . .


Sớm vào giờ tự học, Tô Nhiên nhìn cuốn sách tiếng Anh trong tay, vỗ ngực liên tục.

Kiếp trước, Anh ngữ của cô rất kém, mỗi lần đều kéo kết quả thi của cô lùi về phía sau, sau khi lên đại học, tiếng anh cấp bốn lúc cô sắp tốt nghiệp ra trường mới qua được, đau lòng. Cô, thề, lần này, bản thân phải rèn luyện từ lúc còn nhỏ, cố gắng học thật giỏi Tiếng Anh.

Nói đến Anh ngữ không tốt còn có một người, đó chính là Tần Trạch.

Tần Trạch là một điển hình của nam sinh khoa học tự nhiên, toán lý hóa môn nào cũng xuất sắc, Ngữ văn thì miễn cưỡng vượt qua, chỉ có Anh văn là thê thảm, cô nhớ trước kia, cô và anh thường xuyên được "mời" vào văn phòng chăm sóc đặc biệt, tiếc là... dù hai người vẫn không có cách nào tiến bộ


Cô quyết định bản thân phải tự giám sát quá trình học tập Anh ngữ của anh, tốt nhất là mua một máy mp3, sau này mỗi lúc nghỉ trưa có thể ngồi cùng anh luyện nghe Anh ngữ, học tiếng Anh là phải kết hợp vừa nghe vừa đọc.


Hơn nữa, thân thể Tần Trạch rất gầy yếu. Từ năm anh học tiểu học, ba anh quanh năm ở ngoài, trong nhà chỉ còn anh và mẹ. Mà quan hệ giữa nhà anh và ông bà nội không được tốt lắm. di»ễn♡đàn♡l«ê♡quý♡đ»ôn.  Cô nhớ mãi đến những năm anh học phổ thông, tình hình mới được cải thiện. Lúc đó ba anh trở về, biết vợ và con trai mình sống không được tốt giận đến tím mặt. Khi ông đi, ông đã dặn dò cẩn thận, nhờ ba mẹ mình chăm sóc vợ con hộ ông. Nhưng không ngờ,cha mẹ ông đã nói dối mọi chuyện rằng vợ con ông ở nhà đều khỏe, mà tiền bạc hàng năm ông gửi về đều giấu hết, đã giấu thì thôi đi, cha của ông còn đem tiền đó cho một người con khác của mình nữa, thật mẹ nó là không phải người mà.


Làm hại cậu bé Tần Trạch gầy như da bọc xương, còn mẹ của anh phải làm mỗi ngày ba công việc, mệt sống mệt chết, cũng không được bao nhiêu tiền.


Ba của Tần Trach trong cơn tức giận đã quyết định cắt đứt quan hệ với ông bà nội, sau đó cả nhà anh mới sống qua những ngày tháng yên lành.


Mỗi khi nhớ đến chuyện này, Tô Nhiên đều đau lòng.


Cô quyết định, nhất định phải nuôi Tần Trạch ăn uống đầy đủ, nhất là lúc đang học trung học ở vào độ tuổi ăn tuổi lớn, thiếu ăn, nên không thể nào cao lên được, điều này là điều Tần Trạch tiếc nuối nhất sau khi lớn lên,  anh cao chưa đến 1m75 nữa.


Được rồi, vậy thì bắt đầu bằng việc cho anh uống sữa tươi.


Trong lúc, Tô Nhiên miên man suy nghĩ, buổi tự học nháy mắt trôi qua. Các học sinh bắt đầu tụm năm tụm ba trò chuyện, lúc này các cô cậu bé vẫn còn nhỏ, chưa biết tình cảm là gì, nên nam nữ trò chuyện vẫn còn rất thoải mái. Nếu thêm một năm nữa, đến lớp 8, lớp 9, khi đó các nữ sinh mới chuyển sang giai đoạn "rụt rè e thẹn" mà ít thân thiết với các bạn nam hơn.


Tô Nhiên vốn là một người đã trưởng thành nên dĩ nhiên chẳng còn cái cảm giác e thẹn đối với mấy cậu bé đó rồi, cô rất tự nhiên xoay người sang hỏi: "Tần Trạch, cậu giỏi môn tiếng Anh không?"


Tần Trạch ngẩng đầu, cũng không có chút gì ngạc nhiên, anh chàng vừa gãi đầu, run rẩy cầm lấy cuốn sách tiếng Anh nói: "Không phải chỉ mấy chữ abcd thôi sao, có gì tốt đâu mà đọc?"


Tô Nhiên cũng cảm thấy thế, đúng là tiếng Anh ở năm nhất trung học thật sự quá đơn giản.


"Nếu thấy sách này đơn giản quá thì mình cho cậu mượn vài quyển khác, mình với cậu cùng xem." Tô Nhiên cười tủm tỉm nói, nhóc con, em cảm thấy đơn giản vậy thì chị đây sẽ cho chỉ dạy cho em biết!


"Không được, mình còn rất nhiều việc khác phải làm, không rảnh rỗi đi đọc những thứ vô vị đó." Tần Trạch rõ ràng lộ vẻ không vui.


Tô Nhiên nhịn, nhóc con, cậu thật sự chả đáng yêu chút nào! di»ễn♡đàn♡l«ê♡quý♡đ»ôn. Tô Nhiên im lặng bắt đầu nhớ đến bánh bao kiếp trước cô nói gì nghe nấy.


"Vậy thì sau này mỗi ngày mình tặng cậu một hộp sữa tươi, đổi lại, cậu thì mỗi buổi trưa giúp mình học từ vựng." Tô Nhiên bắt đầu dụ dỗ.



"Sữa tươi?" Tần Trạch có chút dao động, từ nhỏ đến giờ cậu chưa bao giờ được uống sữa tươi, nếu sau này mỗi ngày đều có thể uống thì...


Tô Nhiên thấy Tần Trạch đã dao động, tiếp tục tấn công: "Cũng không mất nhiều thời gian lắm, mỗi ngày 15 phút thôi, sẽ không làm phiền cậu lắm đâu."


"15 phút?" Tần Trạch suy nghĩ sơ qua, cậu không cảm thấy mình nhận sữa tươi của Tô Nhiên có gì là không đúng, vì cậu cảm thấy cậu đâu phải nhận không, đấy là cậu cái giá tương ứng với sức lao động của cậu, vì thế cậu suy nghĩ một lát rồi nói: "Cũng không thể để cậu bị thiệt, đổi thành nửa giờ đi, thế nào?"


"Được, quyết định vậy đi, ngày mai bắt đầu."di»ễn♡đàn♡l«ê♡quý♡đ»ôn.


Tô Nhiên thầm cười trong lòng, nhóc con, coi như cậu vẫn còn chút lương tâm, một hộp sữa tươi cũng hơn 1 đồng, mai mốt anh một hộp cô một hộp, vậy là mỗi ngày hết ba đồng, bằng một bữa sáng của cô rồi. Có điều, nhóc con, gừng càng già càng cay, tối mới nói vài câu mà cậu đã sập bẫy của tôi, sữa tươi nhé, tiếng Anh, một mũi tên trúng hai đích.


Chớp mắt, đã trôi qua một ngày, Tô Nhiên đối với chương trình học này vẫn nghiêm túc nghe, mặc dù cô nghe giảng cảm thấy nhàm chán, vì thật sự những nội dung kia quá đơn giản, cô thầm nghĩ, sau này phải mang thêm sách đi học, ngày trước cô muốn cô không biết gì về các địa danh nổi tiếng trên thế giới, lần này nhất định phải hạ quyết tâm, đọc cho bằng hết.

Cô thu dọn sách vở rồi cùng  bạn cùng bàn của mình Lý Yến, cùng nhau về nhà.


Nhà Lý Yến ở cùng xóm với cô, cô bé này có dáng người khá cao, trông như quả mướp, tính tình có chút bốc đồng, hấp tấp, học rất được môn thể dục. Có điều, theo cô nhớ thì hình như khi thi lên phổ thông, cậu ấy đành phải vào một trường phổ thông bình thường. Tô Nhiên nhìn gương mặt tươi cười của Lý Yên, thầm nghĩ, sau này cô cô có thể giúp đỡ cô ấy, dù sao bạn bè của cô cũng không nhiều lắm. Mà bạn thân lại càng không có được mấy người. di»ễn♡đàn♡l«ê♡quý♡đ»ôn.


Hai người cùng về đến một ngã tư thì chia tay, lát sau Tô Nhiên đã về đến nhà của mình.


"Cha mẹ, con mới về." Tô Nhiên dựng xe đạp xuống, mở cổng rồi chạy nhanh vào nhà, tim cô đập nhanh một cách kỳ lạ, cuối cùng cô cũng được gặp cha mẹ rồi.


"Về rồi à, Nhiên Nhiên." Một giọng nói ôn hòa ấm áp vang lên, người đàn ông cao mỉm cười đi về phía cô. Hốc mắt Tô Nhiên bỗng nhiên có chút ươn ướt, cha, thật trẻ, thật khôi ngô, gương mặt đen đen vẫn chưa mang nhiều dấu vết của thời gian, Tô Nhiên nắm chặt lấy quai cặp, run run nói: "cha."


"Con bé này, sao vậy, về thì chuẩn bị ăn cơm đi, còn đứng ngây ngốc ở đây làm gì?" Giọng nói có chút tức giận của mẹ cô vang lên từ nhà bếp.diễღn。đàn。lê。qღuý。đôn


Tô Tường nghịch ngợm nháy mắt mấy cái, rồi chỉ vào Triệu Xuân, còn cố tình giả bộ ra vẻ sợ hãi làm Tô Nhiên bật cười. Sau đó cả hai cùng ngồi xuống bàn ăn.


Mẹ thấy cô và cha cười hì hì đi vào, lập tức liếc mắt nhìn Tô Nhiên, rồi lẩm bẩm với giọng bực mình: "Được rồi, được rồi, đừng cười nữa, mau đến ăn cơm. Nhiên Nhiên, con còn chưa cất cặp sách nữa? một chút phép tắc cũng không có,  nhanh lên, đi cất cặp, rôi rửa tay còn ăn cơm nữa."


Tô Nhiên nhìn thấy gương mặt trẻ trung của mẹ cùng với lời càu nhàu quen thuộc, bằng linh hồn với tuổi đời hơn 20, khi nghe thấy không còn có cảm giác phiền chán và sợ hãi như lúc nhỏ nữa, ngược lại còn cảm thấy mẹ cô hết sức dịu dàng và hiền lành. Trong lòng Tô Nhiên bỗng xúc động, chạy đến ôm lấy Triệu Xuân đang đứng ở tủ bát đũa.


"Mẹ, mẹ là tốt nhất." Chỉ một câu nói đơn giản mang theo tình cảm ấm áp dịu dàng đã khiến cả người Triệu Xuân cứng đờ, hốc mắt đỏ hoe nhưng bà vẫn đẩy Tô Nhiên ra, nói với vẻ giận dữ: "Đứa bé này, hôm nay bị đụng trúng đâu thế, nhanh đi cất cặp vở đi, thức ăn sắp nguội hết rồi."


Tô Nhiên cười hì hì, không hề để ý khi nghe thấy Triệu Xuân mắng mình, vì cô rõ ràng cảm nhận được mẹ cô đối với cô rất ấm áp và lời nói rất xúc đông, thật ra mẹ cô không hề nghiêm khắc như vẻ bề ngoài, mẹ cô rất mong cô thân thiết với bà nhiều hơn nữa.


Tô Nhiên trong lòng ấm áp, ngoan ngoãn chạy ra nhà ngoài cất cặp sách, sau đó rửa tay , cả gia đình, ngồi dưới ngọn đèn mờ nhạt vui vẻ hòa thuận ăn cơm tối.


Mà Tô Nhiên nhìn mẹ cô lúc nào cũng cẩn thận chu đáo, trong lòng cảm thấy hổ thẹn, trước đây, cô hơi sợ mẹ mình, vì mẹ cô lúc nào cũng mắng cô, cái này không tốt, cái kia không được, đôi khi còn đánh cô nữa. Nhưng sau này trưởng thành rồi cô mới biết khi đó vì mẹ quá thương cô, mẹ sợ cô học thói hư tật xấu, không biết nhìn xa trông rộng, mãi đến khi cô vào được đại học mẹ mới có thể thở dài nhẹ nhõm, từ đó về sau mẹ cô cũng dịu dàng với cô hơn trước rất nhiều, nhưng mà, do lúc còn bé mẹ cô quá nghiêm khắc với cô nên mối quan hệ giữa hai người rất khó thân thiết được.


Mẹ, trước kia con đối xử với mẹ rất xa lạ, từ nay về sau, con nhất định sẽ cố gắng học tập thật tốt để mẹ tự hào về con.

Đêm xuống, Tô Tường và Triệu Xuân nằm trên giường cùng nhìn nhau cười, con của hai người đã hiểu chuyện, bắt đầu biết quan tâm người khác.


Ở một phòng khác, Tô Nhiên nằm trên giường suy nghĩ, cô muốn giúp kinh tế gia đình mình khá hơn nhưng hiện giờ cô còn quá nhỏ, bản thân không thể tự gầy dựng sự nghiệp, vậy thì bắt tay vào công việc của ba cô, cô sẽ nêu ra ý kiến cho ông.diễღn。đàn。lê。qღuý。đôn


Cô nhớ năm cô học năm thứ nhất trung học, cha cô đi hỏi thăm nhiều người thì nghe được tin bánh ngọt kiểu tây bán rất được, liền đầu tư một vạn mua lò nướng, sách hướng dẫn, rồi tự học sau đó đẩy xe ba bánh đi bán ở khắp các thôn, tiếc là tay nghề làm bánh của ba cô không được giỏi lắm nên cuối cùng đành ngừng bán.


Cứ như vậy cho đến một năm sau, Vương Kiến Thành, chồng của em họ ông mở một nhà máy dệt ở thành phố D chỉ qua một năm đã buôn bán lời hơn mười vạn, cứ nghĩ đây là một năm làm lớn nên tìm đến cha cô, cha cô cảm thấy chuyện này cũng có lợi liền vay mượn khắp nơi đầu tư vào 6 vạn, thế nhưng năm đó, ngành dệt ở thành phố D bỗng sa sút, cuối cùng đến tiền vốn ba cô còn không lấy lại được, lỗ đến 3, 4 vạn.


Tô Nhiên suy nghĩ thật kỹ, năm nay mới là thời cơ tốt nhất đầu tư vào ngàng dệt, nếu để sang năm thì không còn kịp nữa. Cô phải nhắc nhở ba cô trước tiên phải giao thiệp với Vương Kiến Thành đã, sau đó mới cho ông ấy biết triển vọng của ngành dệt trong tương lai.


Trong lòng Tô Nhiên đã tìm được biện pháp nên tinh thần cũng thả lỏng hơn, giây lát sau đã chìm vào giấc mộng.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 23.12.2014, 21:17
Hình đại diện của thành viên
Miss diễn đàn Lê Quý Đôn 2014
Miss diễn đàn Lê Quý Đôn 2014
 
Ngày tham gia: 26.03.2014, 12:34
Bài viết: 1419
Được thanks: 7568 lần
Điểm: 9.62
Có bài mới Re: [Trọng Sinh] Sống lại, có anh bên em là đủ - Liễu Như An - Điểm: 11
Chương 3: Ác Quỷ, Người Nổi Tiếng


Ngày hè nắng chói chang, trong phòng học, thầy chủ nhiệm Kim Hữu Nhân to béo đi tới đi lui trước bảng đen, bên dưới là một đám học sinh choai choai đang buồn ngủ, cầm quyển sách Ngữ văn đang luyện tập như gà mổ thóc. Riêng Tô Nhiên thì chăm chú xem từng trang từng trang trong quyển "Đại Từ Điển Hán Ngữ Hiện Đại".


"Bài học hôm nay tạm dừng ở đây." Kim Hữu Nhân cười tủm tỉm nhìn lớp học sắp hết giờ, sau đó nói tiếp, "Lần trước bài tập làm văn về miêu tả con người, các em đã làm đến đâu rồi? Có bạn nào xung phong đọc bài của mình cho cả lớp cùng nghe không?"


Các bạn nhỏ vốn đang trong trạng thái mơ màng tức thì tỉnh táo, đồng thời cúi đầu nhìn chằm chằm quyển sách trong tay.


Tô Nhiên cũng không muốn bị làm người khai đao nên cũng cúi đầu, im lặng theo dõi tình hình.


Kim Hữu Nhân cũng không bận tâm lắm, trực tiếp chỉ đích danh: "Từ Hải Dương, em đọc đi."


Cả lớp bắt đầu xôn xao bàn tán.


"Oa, là Từ Hải Dương, cậu ấy giỏi lắm nha, nghe nói lúc học Tiểu Học, cậu ấy luôn là người đứng đầu cả khối, mà còn từng đứng thứ nhất trong toàn huyện về cuộc thi Olympic của bậc Tiểu Học nữa."


"Đúng rồi, mình còn nghe nói nhà cậu rất giàu, ba cậu ấy còn lái Audi nữa."


"Thật sao thật sao, vậy cậu ấy giống mẫu bạch mã hoàng tử trong mộng của mình quá."


"Nói cho các cậu tin này nữa nè, mình nghe nói Hội Học Sinh đang định tuyển cậu ấy, rồi bồi dưỡng, nói không chừng sau này cậu ấy sẽ trở thành Hội Trưởng Hội Học Sinh đó."


"Giỏi quá, cậu ấy chẳng những đẹp trai mà học giỏi nữa, hơn nữa các cậu có để ý ánh mắt của cậu ấy không, giống như bị màu xanh của nước biển vây quanh, làm mình cứ có cảm giác như đang nhìn vào một đại dương mênh mông."


"Ừ ừ, đúng đúng, chính là cảm giác đó."


Lý Yến kéo kéo tay áo Tô Nhiên, ánh mắt sáng rực ghé vào tai Tô Nhiên nói nhỏ: "Oa, cậu ấy giỏi vậy à! Hắc hắc, chúng ta rất may mắn khi được ngồi phía sau người nổi tiếng như cậu ấy."


Tô Nhiên không biết nói sao, các bạn nhỏ à, các bạn còn non quá, tên nhóc kia có chỗ đẹp đẹp trai chứ? Ngoài thành tích học tập lúc này khá cao, cái khí chất u buồn kia mà thôi. Sau này đợi đến cậu ta thi rớt đại học, hoàng tử trong mộng của các nhóc, sẽ không gượng dậy nổi, biến thành một người không tự tin, thành một đứa con trai lôi thôi lếch thếch đáng khinh."


"Hừ, có gì hay đâu." Tần Trạch ngồi sau Tô Nhiên khẽ lẩm bẩm.


Tô Nhiên quay đầu lại nhìn liền thấy Tần Trạch đang trừng mắt nhìn Từ Hải Dương, trong lòng tràn đầy oán giận, cô thầm cười, cậu bé này khó chịu cũng thật đáng yêu.


"Không vui?"


"Dĩ nhiên, bổn đại gia trước giờ ghét nhất là cái loại mọt sách suốt ngày ôm cái mặt như trái khổ qua kia." Tần Trạch lập tức đáp, trên gương mặt mặt đen đen như viết rõ tám chữ "Thằng nhóc kia thật sự rất chướng mắt".


Tô Nhiên nghe xong lại càng buồn cười, haha, nhóc con ngốc nghếch của cô đúng là có mối hận trời sinh với vương tử mà cô từng thầm mến, cô cười híp mắt, trong lòng tính toán nói: "Tớ thấy cậu ganh tị với người ta thì có, không ăn được nho thì nói nho còn xanh."


Tần Trạch đầu “Vèo” một chút quay sang ánh mắt trừng lớn hơn nữa nhìn cô, sau đó nghiến răng nghiến lợi nói: "Tớ mà thèm ganh tị với nó? Bổn đại gia đây mà chịu thua trái khổ qua mặt trắng kia sao?"


Trái khổ qua mặt trắng? Tô Nhiên nín cười muốn đau bụng, Tần Trạch à, anh cũng sáng tạo quá đấy.

"Tớ không tin, trừ khi lần thi giữa kỳ này cậu làm tốt hơn cậu ta cơ." Tô Nhiên giả bộ làm vẻ không tin nói.


Tần Trạch lấy tay nắm chặt thành bàn học, cậu vẫn trừng mắt nhìn Tô Nhiên nhưng không nói thêm gì nữa.


Tô Nhiên nhìn vào đôi mắt đen láy của Tần Trạch bỗng nhiên có thể mơ hồ thấy được đôi mày kiếm anh tuấn của cậu ấy sau này, trong lòng càng thêm nhộn nhạo, nhưng hiện giờ cô đang từ từ nuôi cá, chưa đến thời điểm thả câu.


Một lúc sau, rốt cuộc lý trí của Tần Trạch đã chiến thắng tình cảm, cậu bứt bứt tóc, hừ một tiếng: "Tớ không có hứng thú. Cùng cậu ta thi đấu làm tổn hại đến thân phận của bổn đại gia."


Tô Nhiên vẻ mặt sụp đổ, đứa bé này thật là khó trị, cô thật sự rất nhớ bánh bao của cô trước kia “Cô bảo anh đi tây anh không dám đi hướng đông” Hu hu ~ ~


"Được rồi, được rồi. Cả lớp trật một chút, bạn  Từ Hải Dương muốn đọc, mọi người lắng nghe xem và đoán thử xem người mà em ấy miêu tả là bạn học nào nhé."Kim Hữu Nhân vỗ vỗ xuống bàn, lúc này bầu không khí ồn ào trong lớp mới dần yên tĩnh.


Từ Hải Dương đứng ở bên cạnh, vừa vặn che đi ánh sáng mặt trời chiếu vào từ cửa sổ, che người đang không đạt được mục đích là Tô Nhiên đang buồn bã ỉu xìu nằm sấp trên bàn, để lại một cái bóng đen cao ngất ngưỡng.


Từ Hải Dương bắt đầu đọc bài của mình, cậu bé đang trong thời kỳ vỡ giọng nên giọng nói có chút ồm ồm, nhưng vẫn nhẹ nhàng vang vọng trong phòng học.


các cô bé hoa si, không chớp mắt nhìn chằm chằm vào cậu bé lúc nào cũng mặc sơ mi trắng tinh tươm, mái tóc đen nhánh che gần nửa gương mặt lúc nào cũng lộ vẻ u buồn, nhưng lại càng tăng thêm khí chất vốn có ấy của cậu ta.


"Cậu ấy có mái tóc xoăn xoăn tự nhiên, thường tết thành hai bím tóc nhỏ thả ở sau gáy. Phần mái lúc nào cũng được thả lòa xòa, nhẹ bay khi cậu ấy bước đi trên đường, nhưng nếu là dưới ánh nắng mặt trời, thì trông nó y hệt như một bộ lông xù xù của các chú cún cưng, tràn đầy sức sống."


Cún lông xù? Cả lớp vừa nghe cậu ta ví von như thế đã bật cười ha hả, ngay cả thầy chủ nhiệm cũng không kềm được mà nhếch môi cười.


Tô Nhiên úp mặt xuống bàn, hai bàn tay che đầu, mặt cô đỏ bừng lên, trong lòng không ngừng tự mắng chửi bản thân mình, cô làm sao quên mất trước đây cũng bởi vì anh chàng nổi tiếng này viết một bài văn về cô nên cô mới bắt đầu thầm mến cậu ta.


Trước đây, cô nhất định sẽ ngượng ngùng, xấu hổ, tim đập loạn.


Còn hiện giờ, cô chỉ muốn tìm một miếng đậu hủ đập đầu chết quách cho xong.


So cô với cún lông vàng, cô trước đây còn cảm thấy ngọt ngào nữa chứ, mẹ tôi ơi!


"Bạn ấy rất ít khi nói chuyện, bình thường chỉ thích đọc sách, mấy hôm trước vừa đọc xong quyển "Wuthering Heights" (Đồi gió hú), "Anna Karenina", mấy ngày nay là quyển "Đại Từ Điển Hán Ngữ Hiện Đại", tôi thực khâm phục với sở thích đọc các tác phẩm văn học nổi tiếng trong và ngoài nước của bạn ấy. có đôi khi tớ suy nghĩ, nếu một ngày nào đó bạn ấy đọc quyển "Đại Cương Văn Học Cổ Trung Quốc", tôi cũng không cảm thấy kỳ lạ."


Cả lớp lại cười ồ lên, gương mặt Tô Nhiên đã đỏ nay càng đỏ hơn.


Đồ xấu xa, dám đem cô ra làm trò cười.


Lý Yến ngồi cạnh Tô Nhiên cười đến nghiêng trước ngã sau, chẳng những thế mà còn vừa cười vừa lắc lắc cánh tay Tô Nhiên.


"Haha, anh ta miêu tả cậu giống y như đúc."


"Bạn ấy dường như không thích trò chuyện cho lắm, bình thường đi học cũng ít phát biểu, đôi khi tôi vô tình nhìn về phía bạn ấy, lòng lại thầm giật mình, không ngờ bạn ấy lại có thể ngẩn người nhìn về cửa sổ một lúc thật lâu, tôi không thể hiểu được bên ngoài cửa sổ ấy có gì hấp dẫn đến thế, ánh mắt cậu ấy có thể chăm chú như vậy, tớ thật sự nghi ngờ cậu ấy có thể tưởng tượng trên khung cửa sổ có một cánh hoa.”


cả lớn cười lớn lên, phá lên cười, cười muốn ngã lăn ra đất.

Tô Nhiên nghiến răng nhìn bóng lưng màu trắng kia, đột nhiên trong lòng chợt cảm thấy anh chàng kia đúng là một ác quỷ, một con sói đội lốt cừu.


"Cám ơn mọi người đã lắng nghe, bài văn đã hết."


Cả lớp tức thì vỗ tay rầm rầm.


Kim Hữu Nhân cố nhịn cười nói: "Bài văn của Từ Hải Dương khá hài hước, nhưng cũng miêu tả vô cùng chính xác, các em có đoán được người bạn học kia là ai chưa? "


Cả lớp đồng thanh đáp: "Tô Nhiên!"


Tô Nhiên gượng cười nhìn thầy chủ nhiệm và các bạn cùng lớp.


"Reng... reng... reng ~" Tiếng chuông báo hiệu tiết học đã hết.


"Buổi học hôm nay đến đây thôi, tan học, cán sự môn ngữ văn nhớ thu lại bài tập về nhà của các bạn, còn nữa, chỉ còn nửa tháng nữa là đến kỳ thi giữa học kỳ, các em nhớ chuẩn bị bài vỡ cho tốt, đây là kỳ thi đầu tiên của các em ở bậc Trung Học Cơ Sở đấy."


"Dạ." Cả lớp lại đồng thanh đáp.


Vừa hết giờ học, các bạn nữa trong lớp lập tức ùa đến vây quanh Tô Nhiên líu ríu hỏi đủ thứ chuyện.


"Tô Nhiên, cậu thân với Từ Hải Dương lắm hả?"


"Tô Nhiên, tóc của cậu là xoăn tự nhiên sao, không làm cho nó thẳng được à?"


"Tô Nhiên, cậu đọc quyển "Đại Từ Điển Hán Ngữ Hiện Đại" thật á? Cậu đọc xong quyển này thì định đọc tiếp quyển gì?"


"Tô Nhiên, Từ Hải Dương để ý cậu kỹ quá nha? Các cậu còn ngồi gần như thế, bình thường có thường xuyên nói chuyện không?"


"Tô Nhiên..."


Suốt giờ nghỉ giữa tiết, Tô Nhiên bị cả đám bạn vây quanh không ngừng hỏi cái này cái kia, khiến cô đau cả đầu, rốt cuộc một lúc sau tiếng chuông vào học lại vang lên giải vây cho Tô Nhiên, lần đầu tiên trong đời cô cảm thấy được ngồi học lại thoải mái đến thế."


khóe miệng cô run rẩy, cô lại ngộ ra một chân lý sâu sắc: Sức ảnh hưởng của các nhân vật nổi tiếng thật lớn, cô muốn có cuộc sống yên ổn và tốt đẹp thì tốt nhất nên tránh xa đại thần, chỉ lo cho bản thân mình thôi, vậy là được rồi. Nhớ kỹ! nhớ kỹ!.


Tần Trạch ngồi sau Tô Nhiên, khi nghe thấy hai cái tên Tô Nhiên và Từ Hải Dương cứ liên tiếp bị ghép lại với nhau, thì cúi đầu nắm chặt nắm tay.


Sau đó, cậu từ từ kéo góc áo của Tô Nhiên.


Kéo, kéo rồi lại kéo.


Tô Nhiên giật mình quay đầu sang hỏi: "Gì vậy?"


Im lặng.


Tô Nhiên lại hỏi: "Gì vậy?"


Vẫn im lặng.


Tô Nhiên bực mình nói: "Nếu không nói mình quay lên đây."


Kéo mạnh một cái nữa.


Tần Trạch đột nhiên ngẩng mặt lên, gương mặt đỏ bừng nói: "Mình đồng ý."


"Hả?" Tô Nhiên nhất thời ngẩn người, đồng ý gì thế?


Tần Trạch quay mặt sang một bên nói: "Thi giữa kỳ, mình nhất định vượt qua cái thằng khổ qua mặt trắng kia. Chắc chắn!"


Tô Nhiên chợt hiểu, hóa ra cậu nhóc bị bài văn "xuất sắc" của Từ Hải Thiên kích thích, Tần Trạch à Tần Trạch, cậu quả nhiên vẫn còn là một đứa bé!'


Haha, mặc kệ, miễn sao cậu ta làm theo ý cô là được.


"Được, cậu thắng mình sẽ mời cậu một bữa cơm."


"Vậy cậu lo mà chuẩn bị tiền đi."


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 109 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Ác Nhân Thành Đôi - Quỷ Quỷ Mộng Du

1 ... 77, 78, 79

[Cổ đại] Chỉ yêu nương tử tuyệt sắc - Mẹ Của Hiên Thiếu Gia

1 ... 51, 52, 53

3 • [Hiện đại - Trọng sinh] Sống lại có anh bên em là đủ - Liễu Như An

1 ... 35, 36, 37

4 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 86, 87, 88

5 • [Xuyên không - Thú nhân] Kiếm sống nơi hoang dã - Tiêu Dương

1 ... 36, 37, 38

6 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 165, 166, 167

7 • [Hiện đại] Ông xã thần bí không thấy mặt - Cát Tường Dạ

1 ... 122, 123, 124

8 • [Hiện đại] Nhà tù nóng bỏng Tổng giám đốc tha cho tôi đi - Ái Tình Hoa Viên

1 ... 93, 94, 95

9 • [Xuyên không] Đích nữ nhị tiểu thư - Tình Đa Đa

1 ... 44, 45, 46

10 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 1/12]

1 ... 52, 53, 54

11 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 78, 79, 80

12 • [Hiện đại] Định mệnh anh và em - Quai Quai Băng

1 ... 132, 133, 134

13 • [Xuyên không] Tà vương phúc hắc sủng cuồng phi - Nạp Lan Dạ Anh

1 ... 38, 39, 40

[Cổ đại - Trọng sinh] Sủng thê làm hoàng hậu - Mạt Trà Khúc Kỳ

1 ... 53, 54, 55

15 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

16 • [Hiện đại - Trùng sinh - Điền văn] Tam cô nương nhà nông - Ma Lạt Hương Chanh

1 ... 47, 48, 49

17 • [Hiện đại] Nếu em nở rộ gió mát sẽ đến - Thịnh Thế Ái

1 ... 14, 15, 16

18 • [Xuyên không - Trùng sinh] Cách phát tài của thương phụ - Tiêu Tùy Duyên

1 ... 25, 26, 27

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 25/11)

1 ... 65, 66, 67

20 • [Hiện đại] Khinh Ngữ - Cửu Lộ Phi Hương

1 ... 22, 23, 24


Thành viên nổi bật 
Thư Niệm
Thư Niệm
Hạ Quân Hạc
Hạ Quân Hạc
Sunlia
Sunlia

Đường Thất Công Tử: càng nhìn càng giống búp bê
Snow cầm thú HD: Giờ ngủ nương ơi :kiss:
Đường Thất Công Tử: Ném đá dấu tay :)
Shop - Đấu giá: Hạ Quân Hạc vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh trung thu xanh
Hạ Quân Hạc: T chết sẽ ám bà  :cry2:
Đào Sindy: À sao con chưa đi ngủ. Ngủ nay nào
Đào Sindy: chém đi :clap3:
Snow cầm thú HD: Chém mông đó nương :D4
Đào Sindy: chém mông à :))
Snow cầm thú HD: Chém nửa cái mông :boxing2:
Hạ Quân Hạc: Mông nè :D2
Snow cầm thú HD: Bà dong ra đây để trảm nào :food:
Đào Sindy: Ta bảo kê :clap2:
Đào Sindy: Chém đi con :samurai:
Hạ Quân Hạc: Đậu :slap: cướp nào
Snow cầm thú HD: Cớp đồ nương t còn ăn híp t
Snow cầm thú HD: Bà dong tội đáng muôn chết
Hạ Quân Hạc: Cắn bi h ăn hiếp hồi mô :D3
Snow cầm thú HD: Nương bả ăn hiếp con dữ lắm :cry: :hug:
Hạ Quân Hạc: T là ai
Hạ Quân Hạc: Đây à đâu
Hạ Quân Hạc: Cô là ai
Hạ Quân Hạc: Dạ
Đào Sindy: oan ức gì *liếc*
Hạ Quân Hạc: Đào oan ức quá :no5:
Đào Sindy: Hết cướp đồ của trẫm giờ đến ức hiếp người nhà trẫm *liếc&
Hạ Quân Hạc: :lol: bậy thặc là bậy mai êm gởi điểm chụy HD đừng dọa em
Đào Sindy: Sao ức hiếp con giai trẫm *liếc*
Đào Sindy: ép luôn hả *liếc*
Snow cầm thú HD: Bà uri ép con nghỉ việc :hixhix:

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.