Diễn đàn Lê Quý Đôn



≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 113 bài ] 

Quân chính tam thiếu đừng quá phận - Tam Thiên Trường Ca

 
Có bài mới 27.02.2017, 20:01
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 31.03.2016, 10:22
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 217
Được thanks: 1769 lần
Điểm: 11.05
Có bài mới Re: [Hiện đại - Trùng sinh - Quân nhân] Quân chính tam thiếu đừng quá phận - Tam Thiên Trường Ca - Điểm: 11
Chương cuối: Đại Kết Cục (Đầu)

Edit: Tương Ly
Beta: ChieuNinh + lamnguyetminh

Hôm nay, tôi đứng ở chỗ này, không phải vì khoe khoang, cũng không phải là đồng tình cái gì, chỉ là tôi muốn đến trước mặt cô, tận mắt chứng kiến kết cục của cô. Tôi muốn biết, một người xấu đã từng trải qua gian khổ và một người tốt chịu đựng khổ sở, đến cuối cùng sẽ có kết cục gì? Có phải thật sự là ‘thiện ác hữu báo’ như lời Phật tổ đã nói, nhân quả tương báo hay không? Người tạo ra nghiệp báo hại người sẽ không được chết tử tế, sau khi chết xuống mười tám tầng địa ngục chăng? Hay là nói sự vật đều có hai mặt trái ngược nhau, thiện và ác không phải phân biệt dễ dàng như thế, nó đều có màu xám lạnh của đất, cho nên kết cục mà cô phải chịu, đối với cô mà nói chưa chắc đã là một loại trừng phạt? Tôi không biết, cho nên tôi biết rõ là cái bẫy, tôi cũng vẫn tới, bởi vì tôi muốn tận mắt nhìn thấy kết cục của cô, muốn tận mắt biết, tôi và cô song đấu bấy lâu nay, rốt cuộc kết cục của quá khứ sẽ là cái gì? ------
*

Triệu Mẫn còn chưa nói xong, người đàn ông ngồi trên ghế salon liền ngẩng đầu lên, giống như nghe được một chuyện cười thú vị, há miệng cười ha ha, vô cùng sung sướng hỏi lại Triệu Mẫn: "Triệu Mẫn ơi Triệu Mẫn, đầu óc cô ngu đần như vậy sao có thể nghĩ ra một chiêu này? Có phải xem quá nhiều phim không?"

Triệu Mẫn không ngờ Lôi Tranh sẽ có phản ứng như thế, theo bản năng sự run một chút, khuôn mặt kiều mỵ cứng đờ, tùy thời hiện lên vẻ mờ mịt: ". . . . . . ?" Gã ta có ý gì chứ?

"Triệu Mẫn. . . . . . Tôi đã sớm biết cô không thông minh, không ngờ cô thật sự ngu xuẩn như vậy. Toàn bộ thành Nam thành Đông của cả Hoa Trung đều do tôi quản lý, có gió thổi cỏ lay gì, tôi đều biết hết. Tôi với cô hợp tác là thật, nhưng không nói sẽ hoàn toàn tin tưởng cô. Từ lúc vừa mới bắt đầu kéo cô vào nhóm, tôi liền phái người theo dõi cô, lộ trình mỗi một ngày của cô, đi qua nơi nào, đã làm gì, gặp người nào, nói cái gì. . . . . .vân vân, những thứ này tôi đều biết hết. Cũng bao gồm, cô trở lại khu căn hộ của cô, làm cái gì ở trong phòng ngủ, dùng loại máy ghi âm nào để ghi âm, mấy giờ đi chuyển phát, ủy thác cho nhân viên chuyển phát, những thứ này tôi đều rất rõ ràng. Không phải cô đã xem nhiều phim cảnh sát và cướp sao? Vậy sao cô không nghĩ đến, là một người thuộc tổ chức xã hội đen, mấy năm qua tôi đã mò mẫm lăn lộn trong xã hội này, còn có những thủ đoạn, kỹ xảo gì mà tôi chưa từng thấy? Trước kia không phải tôi chưa từng gặp qua chiêu đó của cô, cô chạy thẳng đến đây nói với tôi những lời này, sau đó thì sao?" Cười châm biếm một hồi, tiếng cười phóng túng của Lôi Tranh từ từ biến mất trong phòng khách trống trải, ngay sau đó xuất hiện một giọng nói âm trầm lạnh lẽo.

Gã chậm rãi cúi đầu, tầm mắt từng chút từng chút hướng tới gương mặt kiều mị của Triệu Mẫn, đôi môi mỏng nhếch lên thành một đường cong ở khóe môi, vẽ ra một nụ cười lạnh lùng, âm trầm nói với cô ta: "Em trai tôi, gọi là Lôi Nặc, nó trời sinh tính khí nóng nảy, tính tình không tốt lắm. Sau khi có người nói với tôi những lời này, không cần đợi tôi lên tiếng, lúc ấy em trai tôi đang ăn bò bít tết, trực tiếp cầm cái nĩa dùng khi ăn cơm Tây - cắm vào trong con ngươi của người đó, sau đó cổ tay chuyển một cái. . . . . . Toàn bộ mắt của người kia đều bị nó khoét ra."

"Bịch".

Lôi Tranh vừa dứt lời, dưới chân liền vang lên tiếng trầm đục của một vật nặng rơi xuống đất.

Sau khi Triệu Mẫn nghe xong những lời gã ta nói, bị dọa sợ đến nỗi sắc mặt tái nhợt, đôi tay đang ôm chặt hai mắt cá chân của người đàn ông cũng mất đi khí lực trong nháy mắt. Giống như bị người cảnh tỉnh, toàn bộ sức lực trong thân thể đều bị rút khô, thân thể của cô ta lung lay một cái, ‘ầm’ một cái, thân thể ngã ở trên sàn nhà bằng gỗ cứng rắn.

Cùng lúc đó, tiếng cười xa cách của người đàn ông lại lạnh lẽo vang lên: "Cô không cần trách em trai tôi, tính tình ấy của nó, đều do tôi nuông chiều mà ra. Ngay cả tôi muốn quản, cũng không quản được. Nếu nó thật sự lấy đi mắt của cô, cầu xin ai cũng vô dụng thôi. Triệu Mẫn, cô cũng lăn lộn ở trong xã hội mấy năm rồi, ‘Thế lực ác’ trong truyền thuyết ấy, đều do con người xây dựng lên. . . . . .Cô nhất định phải biết có bao nhiêu loại thủ đoạn. Cô sẽ không phân biệt được những lời thật giả ấy đâu. Nếu như cô để đoạn băng ghi âm đó thật sự truyền ra ngoài. . . . . . Tôi bảo đảm con ngươi xinh đẹp của cô cũng sẽ như quả cầu thủy tinh. . . . . .Sẽ từ trong hốc mắt của cô lăn ra ngoài." Lúc này khuôn mặt xinh đẹp của Triệu Mẫn đã hoàn toàn tái nhợt, giống như đang nhìn thấy quỷ nhe răng trợn mắt, kinh hãi nhìn người đàn ông trước mắt.

"Còn nữa, nghiêm chỉnh mà nói, thật ra tôi muốn lưu một con đường sống cho cô, nhưng cô là người đàn bà quá ngu ngốc, đến cô cũng biết người đứng phía sau Giản Trang rất vững chắc, khó đối phó, cô cho rằng cả tôi và cô đều không hiểu đạo lý kia sao? Mặc dù hai năm qua tôi đã già đi một chút, nhưng còn chưa già tới mức hồ đồ. Người đứng phía sau Giản Trang xác thực rất vững chắc, Thanh Bang chúng tôi ở thành phố Hoa Trung lâu như vậy, mặc dù có căn cơ, nhưng không nhất thiết cần cứng đối cứng với người nhà nước. Cứ muốn cùng gia đình cán bộ cấp cao gây hấn, sẽ có kết cục không tốt. Nếu như khi làm việc cô có thể cẩn thận một chút, cẩn thận một chút thôi, thì hiện tại cũng sẽ không từ nguyên cáo trở thành bị cáo. Tôi đã nói với cô, lúc làm việc phải cẩn thận chút. Nhưng ai biết được cô bất cẩn như vậy, thời điểm đi kiện người ta mà còn chẳng hề biết về thân thế và lai lịch của người ta chứ?" Lôi Tranh khí định thần nhàn ngồi ở ghế salon bằng da thật của mình, vẻ mặt bình tĩnh, trong đôi mắt thâm thúy như chim ưng lộ ra một chút giễu cợt.

"Tôi vốn cho là, mặc dù cô có chút đần, nhưng tiếp xúc với nhiều người muôn hình muôn vẻ như vậy, ít nhất phải có mắt nhìn người. Chẳng qua tôi vẫn không nghĩ tới, cô chỉ giàu tình thương còn chỉ số thông minh lại thấp. Cô đã đùa giỡn nhiều người đàn ông xoay vòng vòng như thế, nhưng ngay cả một Giản Trang cũng không xử lý được. Bây giờ làm hỏng chuyện, chỉ có thể trách chính cô không cẩn thận. Nhân mạch, quan hệ, tôi đều dắp xếp tốt cho cô, chính cô không có mắt nhìn, thì không thể oán trách tôi nhé. Tôi vốn muốn cứu cô, nhưng gia tộc của Giản Trang đúng là không dễ chọc, cho nên quyết định của tôi là —— bỏ xe bảo vệ tướng. Còn cô. . . . . ." Gã ta hơi dừng lại, hướng về phía gương mặt tái nhợt của Triệu Mẫn nhếch môi làm thành một nụ cười không có nhiệt độ, lạnh bạc nói: "Tự cầu nhiều phúc đi. Tôi không cứu được cô đâu. Đêm đã khuya, tôi còn muốn nghỉ ngơi, cô cút đi!"

. . . . . .

Lúc này, đêm vẫn còn rất sâu.

Ngoài phòng, đêm càng khuya, trừ tiếng côn trùng kêu vang, tiếng chim hót trong lâm viên, cũng chỉ còn lại tiếng gió xào xạc thật thấp quanh quẩn trên không trung. Giữa đêm, có thể loáng thoáng nghe được tiếng kêu ầm ĩ, tiếng kêu hèn mọn, tức giận mắng cái gì đó truyền ra từ trong phòng khách của một ngôi biệt thự nào đó.

"Anh Lôi, anh Lôi, tôi van cầu ngài, van cầu ngài, ngài coi như thương xót làm việc thiện đi, vừa rồi tôi nói những lời đó là do tôi không hiểu chuyện, tôi buột miệng nói càn, tôi tự đánh mình có được không? Ngài ngàn vạn lần đừng mặc kệ chuyện này nhé, nếu ngài không giúp tôi, tôi thật sự sẽ phải ngồi tù đấy! Tôi ngồi tù cũng không sao, nhưng em gái tôi phải làm thế nào? Bây giờ nó bị kích thích lớn như vậy dẫn đến tê liệt, nhà họ Hứa cũng định không cần nó nữa, nửa đời sau của nó liền trông cậy vào tôi nuôi sống, tôi ngồi tù thì ai tới nuôi nó, người nào chăm sóc nó đây? Anh có thể thương xót cho em gái đáng thương của tôi, giúp tôi một chút, được không, có được hay không?"

"Anh Lôi. . . . . . Bên cạnh tôi không còn người thân khác nữa. . . . . . Chỉ có duy nhất người em gái này! Tôi không thể mặc kệ nó, bây giờ tôi là chỗ dựa duy nhất của nó!"

"Em gái? Bà nó? A, cô nói những lời này trước mặt tôi mà không thấy ghê tởm sao? Lúc cô quyết định hợp tác với tôi, sao không ngẫm lại cô ta là người thân duy nhất của cô? Lúc ở quảng trường Bắc Quốc, cô tận mắt nhìn thấy em gái mình bị người khác đụng vào, làm sao cô không nói cô là chỗ dựa của cô ta chứ? Loại chuyện hoang đường này cứ mang đi lừa gạt đám đàn ông của cô đi, nói không chừng bọn họ sẽ mềm lòng quan tâm chuyện của cô đó. Chỉ là chuyện này của cô thật sự là một phiền phức lớn, trừ phi người đàn ông kia yêu cô như mạng, bằng không. . . . . .Sẽ không có ai quan tâm chuyện vớ vấn của cô đâu!"

"Không cần, đừng đuổi tôi ra ngoài! Không cần! Tôi không đi, tôi không đi! Là anh gạt tôi, anh lừa gạt tôi, nói tất cả đều ở trong kế hoạch, hiện tại gặp chuyện không may anh liền buông tay mặc kệ rồi! Họ Lôi anh không phải là người! Lúc anh tìm người nói chuyện hợp tác với tôi cũng đâu có nói như vậy! Anh là một tên lường gạt, là con rùa đen khốn kiếp!"

"Họ Lôi, mẹ nhà anh! Nếu không phải anh nói với tôi chuyện này an toàn một trăm phần, tôi sẽ tham gia sao? Tôi đúng là không phải người tốt, tôi đã từng làm kẻ thứ ba, nhân tình, đàn bà hai mặt, tôi lừa tiền lừa tài, tôi phá hư gia đình người ta! Tôi là một người đàn bà xấu xa, nhưng còn anh, anh là một kẻ bò ra khỏi đám lưu manh vô lại, lăn lộn trong giới xã hội đen, ỷ lại mình có tiền có người liền cho rằng mình là đại gia à? Tôi có kém cỏi, cũng đã học đại học, cầm được giấy chứng nhận thạc sĩ kinh tế học! Anh thì coi là gì? Tôi tìm người bao nuôi tôi là vì tôi có vốn riêng! Một kẻ bụi đời ngây người mấy năm ở thành phố Hoa Trung như anh lại thật sự cho mình là hoàng đế nơi này sao? Tôi cho anh biết, tôi có chuẩn bị song sẽ có người thu thập anh!"

Đột nhiên, tiếng ồn ào chửi rủa dừng lại, trong chớp mắt liền không nghe thấy nữa.

Tất cả lại bình tĩnh lại.

Tòa biệt thự an tĩnh vẫn lẳng lặng đắm chìm trong ánh trăng lạnh lẽo, yên tĩnh không có gì khác biệt so với bình thường. Dường như an nhàn yên tĩnh làm cho người ta sinh ra một loại ảo giác, một vài âm thanh vừa mới truyền tới kia, hình như chỉ là một hồi nghe nhầm, thật ra hoàn toàn không có chuyện gì xảy ra.

Hôm sau.

"Vào 5h 43p rạng sáng hôm nay, người dân đi tập thể dục buổi sáng đã phát hiện ra một thi thể phụ nữ gần khu nước sâu quanh hồ trong công viên. Người chết tầm trẻ tuổi, thân cao trên 1,65m, tóc dài, mặc váy tơ tằm sợi tổng hợp, trên người có điện thoại di động, ví tiền, dây chuyền và đồ vật quý giá. Căn cứ vào hình ảnh cùng hình phóng ở hiện trường, chuyên gia suy đoán, vô cùng có khả năng là người lao xuống hồ tự vẫn có khuynh hướng tự sát, loại bỏ khả năng bị giết, cướp bóc và hình sự. Buổi trưa tầm 12h, vụ án đã có tiến triển mới nhất, căn cứ theo Viện Kiểm Sát cấp cao tiết lộ, cô gái này là thành viên cấp cao trong ban quản trị của tập đoàn Đông Dương. Gần đây bởi vì nguyên nhân cùng người trong gia đình xảy ra tranh cãi, trải qua tòa án thẩm tra xử lý, án kiện có nhiều điểm đáng ngờ, không thành lập tội danh khởi tố, cũng bởi vì đối mặt với nhiều tội danh tố cáo nặng hơn, bồi thường người bị hại một triệu tệ. . . . . . Nhà tâm lý học suy đoán, vô cùng có khả năng bởi vì cô gái này không cách nào bồi thường hoặc phải ngồi tù, không thể chịu đựng áp lực dẫn đến tinh thần suy sụp, từ đó sinh ra hành động tự sát lần này. Một giờ trước chúng tôi nhận được báo cáo do pháp y gửi đến, trên báo cáo có viết, toàn thân cô gái này không có vết thương trí mệnh, không có máu ứ đọng cùng bất kỳ vết thương khác, trong máu không có dấu vết do chất hóa học lưu lại, dạ dày không có dấu hiệu dùng thuốc. Đường hô hấp, phổi phù thũng, tay chân co rút, nội tạng có lượng nước lớn, đủ loại kết quả đều chứng tỏ, đuối sức do hít thở không thông mà tử vong, không có khả năng bị giết cùng thương tổn do đầu độc. . . . . ." Buổi trưa, trong bản tin trưa của đài truyền hình thành phố Hoa Trung đang nói đến chuyện đã xảy ra sáng nay.

Bởi vì ở viện tâm thần chữa bệnh, TV để trong phòng nghỉ cũng không phải là TV LCD như ở phòng trọ chung cư, mà là kiểu TV to tương đối cũ.

Hơn 200 gian phòng có rải rác vài người mặc đồng phục bệnh nhân, tuổi tác của những người này không đồng nhất, vẻ mặt khác nhau, ánh mắt mỗi người đều đờ đẫn mờ mịt, vẩn đục mơ hồ giống như bị bịt kín một tầng khói mù mông lung, ngây ngẩn xem ti vi, nhưng không biết trên TV đang nói cái gì.

Mấy nữ hộ sĩ có bộ dạng cao lớn vạm vỡ, thân thể cường tráng đứng ở một bên, chợt có một nữ y tá yểu điệu xinh đẹp đi đến, cũng chỉ là đẩy xe thuốc đi về phía trước, nhìn những bệnh nhân kia không ngừng lắc đầu, lẩn lẩn tránh tránh đi sang một bên.

Phàm là bệnh nhân không nghe lời, mấy nữ hộ sĩ đứng ở trong phòng lập tức vén tay áo lên ấn chặt, nửa dụ dỗ nửa lừa gạt nhét thuốc vào trong miệng những người kia.

Có vài người bị bệnh tâm thần có khuynh hướng bạo lực nhất định, lúc phát bệnh, sẽ cắn người đánh người, lúc này, nữ y tá trẻ tuổi mảnh mai phải đứng sát một bên, những nữ hộ công do viện điều dưỡng đặc biệt mời tới sẽ vững vàng ấn chặt từng bệnh nhân đang gây loạn. Nếu không nghe lời nữa, liền trực tiếp mặc vào một bộ quần áo da chế từ chất liệu đặc biệt, sau khi mặc vào, không có người ngoài trợ giúp, căn bản không thể tránh thoát.

Uống thuốc, tiêm, ở chỗ này một ngày ba lần như thế, bình thường và thường xuyên.

Viện điều dưỡng này là tốt nhất trong số vài viện lớn trong thành phố này, môi trường và chăm sóc đều là hạng nhất, sẽ không xảy ra hiện tượng đánh bệnh nhân, nhưng nếu chọc tới những hộ công nóng nảy kia, loại chuyện vén tay áo lên hù dọa bệnh nhân thì vẫn sẽ có.

Dù sao, một khi những người bị bệnh tâm thần đó được đưa vào đây, gần như không còn khả năng về nhà.

Đều là một đám người không có nhà để về, bị gia đình vứt bỏ, Triệu Bội Bội cũng ngồi ở trong phòng nghỉ này. Cô ngồi trên xe lăn, khuôn mặt của cô đã gầy gò hơn rất nhiều so với một tháng trước hồi còn mang thai. Cằm nhọn hoàn toàn không còn mượt mà gợi cảm, chỉ còn lại góc cạnh rõ ràng bị một tầng da mỏng bọc lấy, giống như một mặt trống bị kéo căng ở trên mặt cô. Hai mắt lõm xuống rất nhiều, cũng không còn sự linh động có thần lưu chuyển ở bên trong như trước. Cô giống như không còn sinh khí ngồi trên xe lăn, cả người cũng lộ vẻ không còn sức sống. Thân thể của cô, từ cột sống ngực trở xuống, đã không còn cảm giác gì rồi.

Thật ra thì, tính mạng con người rất yếu ớt.

Bạn thấy nó kiên cường như vậy, nhưng có đôi lúc, chỉ cần hơi không cẩn thận, hư mất một dây thần kinh, thân thể của bạn sẽ hoàn toàn sụp đổ.

Cô bị tê liệt hẳn rồi, người khác xảy ra tai nạn xe cộ có thể chỉ mất một cái chân, đôi chân, hoặc là phần eo trở xuống mất đi tri giác. . . . . . Nhưng còn cô, từ cột sống ngực là bắt đầu không có cảm giác nữa! Đó có nghĩa là nửa người dưới của cô đều không cảm giác được bất cứ thứ gì, đồng nghĩa với việc những bộ phận kia sẽ từ từ suy thoái trong tương lai năm tháng dài đằng đẵng, suy yếu, sau đó cũng sẽ lấy đi tính mạng của cô.

Trừ trái tim, phổi, khí quản của cô, những bộ phận này đều có tri giác. Những thứ như dạ dày, bắp thịt ở phía dưới. . . . . Đều không có chút cảm giác nào, cho dù có cầm đao rạch lên bụng, cô cũng sẽ không cảm thấy đau!

Cô thử qua rồi! Cô không tin mình sẽ bị liệt, không tin ông trời sẽ đối xử với cô như vậy. Vào lúc ăn cơm, cô len lén dấu một cái thìa bằng sắt trong phòng ăn đi, chừng mấy ngày đó, không ngủ không nghỉ, ở trong phòng nhỏ như ngục giam, cầm lấy cán thìa sắt liên tục mài tới mài lui ở trên cửa sổ, trên sàn, mài đến mức cán thìa trơn bóng trở nên sắc bén, cô mới dừng tay.

Nửa đêm, nằm ngủ ở trên giường bệnh của mình, giơ thân thìa đã mài nhọn hoắt lên đâm vào bắp đùi của mình. . . . . . Cô trơ mắt thấy cánh tay đâm vào bắp thịt, máu đỏ tươi chảy ra từ miệng vết thương. Máu chảy ra rất nhiều, giống như là nước suối chảy ra từ trong khe núi, từ bên trong không ngừng chảy ra ngoài.

Dù máu đã nhiễm đỏ cả ga giường của cô, cô lại không có chút cảm giác đau đớn nào!

Không phải đau, mà là chẳng có tý cảm giác gì!

Sau khi bị hộ công phát hiện, cô bị ép buộc uống mười mấy loại thuốc không gọi nổi tên, nằm ở trên giường mê mê trầm trầm vượt qua khoảng mấy ngày.

Cô không phải kẻ điên, bây giờ cô rất thanh tỉnh, cô không điên! Nhưng sẽ không có ai tin tưởng cô cả.

Bại liệt, tàn phế, bị Hứa Kiến Nghiệp vứt bỏ, bị chị gái ruột tính mưu phản bội. . . . . . Tất cả những điều này đều khiến cho cô khó thừa nhận nổi, làm cô căn bản không cách nào tin tưởng. Mặc dù cô không điên, nhưng cô gào thét gầm gừ, đỏ mắt chửi rủa, nhìn vào trong mắt người khác thì chính là điên rồi.

Những ngày này, cô một mực nghĩ làm như thế nào để ra ngoài.

Cho đến hai ngày trước, có một cô gái xa lạ đến gặp cô, người kia nói mình là Tô Vi, cô gái kia nói nguyện ý giúp cô trả thù. Lúc đầu cô cho là Giản Trang cho người tới đây cố ý nhục nhã lừa gạt cô, cho nên vẫn không tin tưởng, coi tất cả bí mật cùng sắp đặt mà cô gái kia nói đều thành gió thoảng bên tai.

Nhưng cho tới hôm nay, cho đến khi ở trên tin tức, cô tận mắt thấy chị gái Triệu Mẫn của mình chết đuối, cô liền tin rồi. . . . . . Ít nhất, còn sống sẽ có một chút hi vọng, cô bị tàn phế, không có ai muốn, hai bàn tay trắng, không có nhà để về! Nhưng là, chưa hết đâu! Cái này còn chưa hết, cô sẽ không dễ dàng nhận thua như vậy! Chỉ cần có một chút hi vọng, cô cũng sẽ không buông tha!

Cuộc sống đen tối trước kia của cô đã qua đi như vậy, mặc kệ gian khổ cỡ nào, nghịch cảnh cỡ nào, chỉ cần có thể thấy một chút xíu hi vọng, dù niềm hi vọng đó nhỏ đến mức chính cô cũng không dám tin chắc, nhưng chỉ cần có chút hi vọng ấy tồn tại thôi. Cuộc đời của cô, tính mạng của cô, cô sống trên thế giới này, mới có ý nghĩa.

Nhìn thấy Triệu Mẫn chết đuối ở Thái Hồ, cô chỉ biết, cô gái gọi là Tô Vi đó không có lừa cô, tất cả đều dựa theo kế hoạch mà tới.

Mà chị gái Triệu Mẫn ấy của cô, ha ha ha ha, ha ha ha, thật là chết quá tốt!

Triệu Mẫn chết tốt lắm, bị người dự mưu hại chết, đây là cô ta đáng đời!

Cô bị người tin tưởng nhất tính kế, bị chính thân nhân thân nhất vứt bỏ, cuối cùng ông trời đã mở mắt, biết Triệu Bội Bội cô bị uất ức đau khổ, cho nên đặc biệt phái một người tới cứu vớt cô.

Con người của Triệu Mẫn đó, cô đã nhìn thấu rồi.

Sau khi bị Triệu Mẫn cầm thú tống vào viện tâm thần này, cô liền hoàn toàn thất vọng, đối với chị gái ruột của mình, người thân duy nhất trên cõi đời này, đau triệt nội tâm, hận đến tê tâm liệt phế! Ngay cả em gái ruột của mình cũng có thể lừa gạt, có thể hủy hoại, mất nhân tính chỉ biết leo lên đàn ông. Từ nhỏ đã mấy năm không để ý đến cô, vốn không làm xong nghĩa vụ của một người chị, sau khi lớn lên lại còn vì tài vụ của công ty mà chả thèm quan tâm đến tính mạng của cô. Chị ta căn bản cũng không xem cô như em gái, Triệu Bội Bội cô cũng không có người chị gái này! Triệu Mẫn chết tốt lắm, chết cực kỳ tốt!

Hiện tại có người giết chết Triệu Mẫn, thật sự là không thể tốt hơn! Bớt cho sau này cô phải nghĩ biện pháp tự thân động thủ.

Hiện tại, còn dư lại ai đây. . . . . .

Đôi môi khô ráp của Triệu Bội Bội khẽ động một chút, lộ ra nụ cười giả dối không có cảm tình. Xem ra, trước tiên cô phải tìm Giản Trang rồi.

Tất cả của thành phố Hoa Trung vẫn như cũ, náo nhiệt phồn vinh, tài chính thông suốt, hội tụ người tài trong thiên hạ, hội tụ cảnh đẹp tú lệ.

Công trình tòa thị chính được hoàn thành đúng hạn, giống như một viên minh châu sáng chói, nở rộ trong mắt người đời.

Mà ngay lúc này, ở nơi ngay ngắn trật tự này, thành thị với bề ngoài xinh đẹp, xảy ra những chuyện tình nghe rợn cả người, nhưng không để người nào biết. Mà cho dù phía dưới thành phố đã tuôn ra mạch sóng ngầm, thì ở mặt ngoài, thành phố vĩnh viễn đều là gió êm sóng lặng, cảnh sắc an lành.

Hiện ra trước mắt người, vĩnh viễn là thanh xuân, sức sống, nhiệt tình, tốt đẹp.

Nhưng, bí mật giấu ở dưới thành thị thì không thể một lời nói hết, những chuyện cực kỳ khó hiểu không chịu nổi, ai biết được bao nhiêu đây? Đoạn thời gian đó, về những rối ren giữa Giản Trang và Triệu Bội Bội, về vụ án nổ tung công viên đáng  sợ kia, ở bên trong đô thị phồn vinh chỉ như nước chảy, dần dần bị mọi người quên lãng trong góc lịch sử. Không ai nhắc tới chuyện tình nhà họ Giản nữa, ở trong những rối ren ấy, nhà họ Nguyễn hưng thịnh một thời bị chia cắt tan rã, một gia tộc to lớn cường thế như vậy, bị anh tranh tôi cướp chia cắt sạch sẽ rồi. . . . . .

Trừ bỏ những truyền thuyết có liên quan tới dòng họ này.

Trừ bỏ những truyền kỳ liên quan tới vị sĩ quan huấn luyện ác ma Nguyễn Hàn Thành này. . . . . .

Những thứ khác, không lưu lại bất cứ thứ gì, cái gì cũng không còn dư lại. . . . . .

Bởi vì, thời gian thấm thoát trôi, vật đổi sao dời, thoáng một cái thời gian liền đi tới năm năm sau.

. . . . . .

. . . . . .

Năm 2012, vào hạ.

Trong một căn hộ gần cửa tây của Bắc Kinh, đó là một nơi có vị trí địa lý rất tốt, chọn được một khu vực tốt yên tĩnh, giữa nơi nhộn nhịp.

Phía trước có một mảnh rừng nhỏ u tĩnh, phía sau lại là một vườn liễu xanh râm mát, nước hồ nhân tạo xanh biếc.

Cách biệt thự không xa, chính là vườn bách thú động vật hoang dã của Bắc Kinh.

Cứ thấy tâm tình của Giản Trang không tốt, đầu đau não nóng, Giản Ninh sẽ mang cô đến vườn thú để giải sầu.

Mà phần lớn thời gian, Giản Trang đều bị nhốt ở bên trong biệt thự lạnh lẽo trang nhã kia, bên trong biệt thự có nữ quản gia thân cận do Giản Ninh an trí. Quản gia đã được huấn luyện chuyên nghiệp, đối với hộ lý, xoa bóp đều rất tài ba. Cộng thêm năm năm trước trên người Giản Trang bị thương không nhỏ, cho dù nữ quản gia ấy không có võ, cô muốn đánh thắng một người bình thường để chạy đi cũng rất khó khăn.

Mà sau khi Giản Trang bị thương, phần lớn chuyện tình đều không thể nhớ nổi, trí nhớ đang suy yếu với tốc độ kinh người nhất. Người không ngốc, chỉ là không nhớ nổi rất nhiều chuyện, đưa tay hành động bất tiện, tuổi còn trẻ, liền biểu hiện như một ông cụ tuổi xế chiều, không hề có tinh thần, sống dựa vào thuốc do Giản Ninh sắp xếp.

Trong 5 năm qua, Giản Trang đã quên mất rất nhiều chuyện, cô thậm chí còn không biết, có phải mình là Lý Vận sống lại hay không? Rốt cuộc Lý Vận là do cô nằm mộng hay thật sự đã xảy ra loại chuyện sống lại này?

Mỗi khi màn đêm buống xuống, đó là thời khắc Giản Trang không muốn trải qua nhất.

Giản Ninh sẽ ngủ cùng cô, da thịt thân cận, gắn bó như môi với răng, sẽ làm những chuyện mà đàn ông và phụ nữ nên làm ở trên giường. . . . . .
***************************



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tương Ly về bài viết trên: Candy2110, Lệ Đá, ongbjrak198, truclove105
Xin ủng hộ:  
      
     

Có bài mới 28.02.2017, 23:05
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 31.03.2016, 10:22
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 217
Được thanks: 1769 lần
Điểm: 11.05
Có bài mới Re: [Hiện đại - Trùng sinh - Quân nhân] Quân chính tam thiếu đừng quá phận - Tam Thiên Trường Ca - Điểm: 11
Đại Kết Cục (hạ)

—— Là vận mệnh cứu vớt, hay là số mệnh an bài? Là gì mà để cho em và anh lựa chọn lẫn nhau, lại vì cái gì mà thúc đẩy chúng ta bất đắc dĩ chia lìa? Trời cao để cho em gặp anh, cuối cùng là thiên sứ hay là ác ma, chúng ta giữ vững tất cả niềm tin cuối cùng của mình, hay là tình yêu giữa hai bên? Anh không biết, cho nên mặc kệ như thế nào, cho dù vượt qua nghìn núi vạn sông, đi khắp sông núi bụi gai, cũng phải làm cho em đi tới bên cạnh anh, nỉ non hứa hẹn với anh, nói cho anh biết: Em yêu anh. ——

Giữa trưa, sau khi ăn cơm xong, Giản Trang nằm trên ghế sa lon nghỉ ngơi một chút.

Nữ quản gia đắp kín chăn mỏng cho cô liền lẳng lặng ra khỏi phòng, lưu lại một mình cô trong không khí trầm lặng ấy, căn phòng không có vẻ hoa lệ như bên ngoài.

Giản Ninh không hổ là người đã từng làm Thị trưởng, làm việc cẩn thận lại cẩn thận, mặc dù rời khỏi thành phố Hoa Trung, lúc rời đi vẫn dọn dẹp sạch sẽ nội tình.

Vào trận biến động lớn của năm năm trước, nhà họ Giản bởi vì có Giản Ninh đi cùng may mắn tránh thoát trận biến động chính trị kia, không có nối gót theo nhà họ Nguyễn.

Sở dĩ gia cảnh nhà họ Nguyễn sa sút, thịnh đến cực điểm mà suy, toàn bộ là vì quan hệ trong dòng họ quá phức tạp, nội đấu không ngừng, trải qua biến cố dòng họ, cộng thêm có người tính kế, nhà họ Nguyễn không ngã mới là lạ.

Mà ở thời khắc đại loạn, Giản Ninh rút người trở ra, tặng vị trí thị trưởng cho những người khác, bản thân rời xa cuộc tranh đấu ở thành phố Hoa Trung, đi tới thủ đô làm thường ủy.

Trước khi đi, đã mang Giản Trang bị thương nặng ra ngoài, nói cho cha Giản mẹ Giản là mang Giản Trang đi Bắc Kinh giải sầu, tiện chăm sóc.

Nhưng sự chăm sóc của anh ta chính là nhốt Giản Trang ở trong nhà này, tìm một nữ quản gia đã từng là cảnh sát võ trang đến giám sát cô.

Lúc còn trẻ, nữ quản gia đó là cảnh sát võ trang ở quân khu Bắc Kinh, bây giờ đã hơn 50 tuổi rồi, thân thể vẫn linh hoạt như cũ, cũng đã có bốn, năm năm kinh nghiệm làm công việc quản gia này. Chăm sóc cho cuộc sống hàng ngày của Giản Trang đúng là hết chỗ chê, nhưng không hề có ý gần gũi ôn hòa như quản gia khác, trừ những trao đổi cần thiết, những lời nói và tin tức thừa thãi, cũng sẽ không nói với Giản Trang một câu nào.

Giản Trang không biết đây có phải là Giản Ninh cố ý căn dặn quản gia, để cho quản gia làm như vậy hay không.

Giản Ninh nói với cô: Hiện tại anh làm tất cả đều vì tốt cho cô, đây là anh đang bảo vệ cô.

Nhưng, cô nghĩ mãi mà không hiểu rõ, giam lại như vậy, cái gì cũng phải dựa vào sự sắp xếp của anh, đến tột cùng có tính là bảo vệ không.

Giản Trang ăn cơm no xong, nằm ở trên giường êm, say ngủ rất nhanh.

Trầm mặc trong chốc lát rồi lập tức tiến vào mộng đẹp.

Nhưng trong mộng, cũng chẳng có thứ đẹp đẽ vui vẻ gì, mà là ác mộng mang đến cho cô vô tận sợ hãi và mê mang.

Trong mộng, cô ở ven hồ u tĩnh, cạnh bờ hồ là một quảng trường không lớn, đường đi trên quảng trường được làm từ gỗ cây hương bồ, dẫn ra giữa hồ thành cây cầu. Bên quảng trường có một quán cà phê kiểu phương tây.

Ở trong bầu trời gió lạnh hoàn toàn yên tĩnh, một người phụ nữ ngồi trên xe lăn, cô gái gầy như que củi đẩy xe lăn từ từ xuất hiện ở trước mặt cô, từ từ đến gần bên người cô.

Cô không biết người phụ nữ kia, hoặc là nói cô vốn không nhớ rõ người phụ nữ này. Nhưng ở trong mộng, cô lại chủ động nói với người phụ nữ này: " Hôm nay, tôi đứng ở chỗ này, không phải vì khoe khoang, cũng không phải là đồng tình cái gì, chỉ là tôi muốn đến trước mặt cô, tận mắt chứng kiến kết cục của cô. Tôi muốn biết, một người xấu đã từng trải qua gian khổ và một người tốt chịu đựng khổ sở, đến cuối cùng sẽ có kết cục gì? Có phải thật sự là ‘thiện ác hữu báo’ như lời Phật tổ đã nói, nhân quả tương báo hay không? Người tạo ra nghiệp báo hại người sẽ không được chết tử tế, sau khi chết xuống mười tám tầng địa ngục chăng? Hay là nói sự vật đều có hai mặt trái ngược nhau, thiện và ác không phải phân biệt dễ dàng như thế, nó đều có màu xám lạnh của đất, cho nên kết cục mà cô phải chịu, đối với cô mà nói chưa chắc đã là một loại trừng phạt? Tôi không biết, cho nên tôi biết rõ là cái bẫy, tôi cũng vẫn tới, bởi vì tôi muốn tận mắt nhìn thấy kết cục của cô, muốn tận mắt biết, tôi và cô song đấu bấy lâu nay, rốt cuộc kết cục của quá khứ sẽ là cái gì?"

Nhưng cô gái ngồi trên xe lăn lại nhếch khóe miệng đầy ý cười âm u, không hề tiếp lời cô, mà đổi giọng bén nhọn hỏi cô: "Giản Trang, tôi biết ngay cô sẽ đến mà. Tôi biết mình hẹn cô ra ngoài thì cô nhất định sẽ đến! Cô hại tôi thảm như vậy, cô hài lòng chưa? Cô quản nhiều chuyện vớ vẩn của Lý Vận như vậy, rốt cuộc là vì cái gì? Trong nhà của cô có nhiều tiền như vậy, tại sao còn muốn đến gần Hứa Kiến Nghiệp? Có phải cô vốn chưa từng nghĩ muốn làm kẻ thứ ba à? Cô là muốn thay Lý Vận báo thù đi! Không đúng, Lý Vận không thể nào quen biết loại người như cô, cô ta sẽ không quen biết với người có tiền. . . Rốt cuộc cô là ai, tại sao cô luôn muốn vì chuyện của Lý Vận mà đối đầu với tôi! Hiện tại tôi đã trở thành phế nhân, cô hại tôi tan cửa nát nhà, mục đích của cô đã đạt được rồi, hiện tại cô là người cười cuối cùng. Vậy cô hãy nói cho tôi biết rốt cuộc tại sao cô cứ đối nghịch với tôi như vậy! Cô nói đi! Cô nhất định phải nói, nếu không hôm nay sẽ để cho cô chết ở nơi này! A a, không đúng không đúng, dù cô có nói. . . . Tôi cũng muốn cho cô chết ở nơi này, Giản Trang, đúng là tôi phái người ném Lý Vận từ mái nhà xuống, cô và cô ta có quan hệ tốt như vậy, quản chuyện của cô ta như vậy. . . . . . Không bằng cô cũng chết cùng cô ta đi!"

Cô ta vừa dứt lời, từ dưới xe lăn lấy ra một gói xốp gì đó màu đen rồi ném về phía cô, cùng lúc nắm được tay cô, không để cho cô chạy trốn. Một mùi thuốc trừ sâu từ bên trong túi lan ra, cái bọc đột nhiên nổ mạnh một tiếng!

Sức nổ kinh người đồng thời bắn cô và người phụ nữ kia bay xa, trong nháy mắt đó, trời đất quay cuồng, một luồng khí nóng bỏng như núi lửa tuôn trào cắn nuốt thân thể của cô, quay cuồng vài cái, "Cốp" một cái, gáy cô đập vào một cột kim loại hình trụ bên cạnh cầu gỗ, tiếp sau đó thân thể nghiêng đi, ở trong ngọn lửa cắn nuốt rơi vào trong nước. . . . . .

"A..."

Giản Trang đang nằm ngủ ở trên giường êm liền tỉnh lại trong nháy mắt, giấc mộng chân thực làm cho cô sợ hãi ôm chặt thân mình, kéo con gấu Teddy ở bên cạnh qua ôm vào trong ngực, trong đầu trừ hoảng sợ sợ hãi ra, chính là trống rỗng, cô cũng không nghĩ ra cái gì cả. . . . . .

Không nghĩ ra người phụ nữ kia là ai, chẳng lẽ cô biết người kia sao?

Không nghĩ ra tại sao cô lại nói những lời đó với người phụ nữ ấy, cũng không nghĩ ra tại sao người phụ nữ kia muốn hại chết cô.

Cô càng không nghĩ ra, có phải mộng cảnh đó xuất hiện là do uống thuốc hay là thật sự từng xảy ra?

Rốt cuộc cô có phải là Giản Trang hay không, có phải cô mơ về Lý Vận, liền ảo tưởng mình thành Lý Vận hay không?

Cô không nghĩ ra được gì, cái gì cũng không biết, giống như chứng si ngốc, khi cố nhớ lại cuộc sống trong những năm đã qua, trong ký ức của cô chỉ toàn hỗn loạn, lại mơ hồ.

Mỗi ngày cô đều nghĩ tới nghĩ lui, lại không nghĩ ra nguyên nhân vì sao, không nghĩ ra được quá khứ đã xảy ra chuyện gì.

Ban đêm.

Giản Ninh trở lại.

Nữ quản gia cho tăng thêm một chút thuốc vào trong cơm của Giản Trang, như vậy buổi tối cô ngủ sẽ không thấy ác mộng nữa, sẽ ngủ được an ổn một chút.

Năm năm trước, vụ tai nạn xe cộ xảy ra với Triệu Bội Bội, sau lại trải qua biến cố của nhà họ Nguyễn, rốt cuộc chân tướng thật sự đã nổi lên mặt nước. Vậy mà người biết nội tình ngoài anh ra thì chả còn ai nữa.

Vụ tai nạn xe cộ đó đúng là được lên kế hoạch rất tốt, nhưng chủ mưu không phải là Triệu Mẫn, cũng không phải là lão đại Lôi Tranh của hắc đạo, mà là. . . . . . người yêu của Nguyễn Hàn Thành, Tô Vi.

Một chiêu mượn đao giết người này, là hành động thông minh nhất của Tô Vi. Bởi vì chuôi đao kia là mượn từ trong tay mọi người, còn liên luỵ quá nhiều người. Trừ khi phải tra tận gốc rễ, nếu không căn bản không tra đến trên đầu Tô Vi.

Mà người hợp tác cùng Tô Vi, cũng không chỉ có mỗi Lôi Tranh! Còn có hai anh em nhà họ Nguyễn, Nguyễn Bắc Thần, Nguyễn Thiếu Dật!

Mục tiêu Tô Vi muốn diệt trừ không phải là Triệu Mẫn, cũng không phải là Triệu Bội Bội, càng không phải là muốn ném đá giấu tay, mượn tay người khác đưa Giản Trang đến ngục giam, mà là. . . . . .

Muốn dẫn tới nội đấu trong nhà họ Nguyễn, cho nên bắt đầu thật sự có ý hợp tác cùng hai anh em nhà họ Nguyễn.

Bạn trai Tô Vi là Lôi Nặc, Lôi Nặc là em trai ruột của Lôi Tranh, Lôi Tranh xông pha ngoài xã hội nhiều năm như vậy, người thân bên cạnh chân chính chỉ có duy nhất người em trai này. Mà Lôi Nặc vô cùng yêu Tô Vi, nguyện vọng của Tô Vi, Lôi Nặc đều tranh thủ đạt được bằng mọi cách.

Tô Vi nói cho Lôi Nặc về kế hoạch, Lôi Nặc tự mình đi tìm tài xế đụng người, mà Lôi Tranh vì được em trai nhờ vả, đành phải giúp đỡ cùng nhau xử lý, tìm người đến nói chuyện hợp tác với Triệu Mẫn, bao gồm cả giải quyết tốt chuyện xử lý thi thể của Triệu Mẫn đều là do một tay gã sắp đặt.

Cây đao mà Tô Vi chân chính muốn mượn kia, cũng không phải là Lôi Nặc hoặc là Lôi Tranh, mà là Triệu Bội Bội!

Cô ta nghe nói Triệu Bội Bội và Giản Trang bất hòa, lại thấy không thể quá đơn giản, như thế nào mới có thể thần không biết quỷ không hay diệt trừ cái gai trong lòng, dĩ nhiên là lợi dụng mâu thuẫn giữa bọn họ rồi.

Cái gì mà đụng xe sinh non, toàn bộ những thứ này chỉ là bước nhạc đệm nhằm gia tăng mâu thuẫn giữa Triệu Bội Bội với Giản Trang.

Cô ta tự mình từng bước từng bước ở trong bóng tối nắm giữ toàn cục, tự mình bức Triệu Bội Bội đến tan cửa nát nhà, ép vào viện tâm thần. Lúc này, cô ta ra mặt hiện thân, cho Triệu Bội Bội đã tuyệt vọng một chút hi vọng, giả vờ trợ giúp Triệu Bội Bội báo thù.

Mặc dù Triệu Bội Bội không phải là ngu ngốc, nhưng dưới tình huống tứ cố vô thân đó, Triệu Bội Bội trừ việc nghe theo sắp xếp của cô ta, cũng không có khả năng ngóc đầu trở mình lần nữa. Triệu Bội Bội là người thông minh, biết tận dụng, cô ta cũng không bỏ qua cơ hội không dễ có được này, cho nên cô ta hớn hở đón nhận sự sắp xếp của Tô Vi.

Mặc dù Tô Vi thoạt nhìn thấy rất tầm thường, vóc người gầy yếu mỏng manh, nhưng đầu óc của cô ta là thông minh nhất trong nhà họ Tô.

Nhất định là một nhân vật quân sự có cấp bậc cao.

Dưới gương mặt không quan tâm mọi chuyện là ẩn giấu tâm cơ vô tận.

Lòng dạ sâu xa, không phải người bình thường có thể tưởng tượng, có thể với tới.

Ở đại học Lý Công, chuyên ngành của Tô Vi, chương trình học chủ yếu chính là vũ khí điện tử cùng công trình kiến trúc, đã từng cảm thấy rất hứng thú đối với nghiên cứu thuốc nổ hẹn giờ.

Bản thân Lôi Nặc là người của xã hội đen, tìm được những thứ hàng cấm kia trong xã hội là không quá khó đối với Lôi Nặc. Hơn nữa cô ta chế tạo thuốc nổ cũng rất đơn giản, nếu như làm quá phức tạp, quá nhiêu thành phần hóa học, cảnh sát điều tra sự cố, lúc truy tìm nguồn chế ra thuốc nổ, sẽ làm cô ta bại lộ.

Cho nên thuốc nổ chỉ là một loại thuốc nổ rất đơn giản, chế tạo đơn giản, thao tác dễ dàng, người bình thường muốn mua, chỉ cần tiêu ít tiền tìm đường dây, cũng có thể mua lại.

Cả kế hoạch, cô ta vẫn luôn âm thầm bố trí, nhưng đến một bước mấu chốt nhất, cô ta vẫn muốn tự thân động thủ.

Cô ta muốn dùng thuốc nổ do mình làm ra, đi phá hủy cuộc sống của Giản Trang.

Cô ta toàn chọn những nông dược đã bị cấm từ mấy năm trước, dùng ( NH4NO3) để chế tạo thuốc nổ đơn giản. Loại nông dược Amoni nitrat này là nông dược được kiểm soát trên thị trường, sau khi được rang trên nhiệt độ cực nóng, có thể chế thành thuốc nổ.

Tô Vi làm xong bao thuốc nổ, rồi lấy danh nghĩa người thân đón Triệu Bội Bội từ viện tâm thần ra, để Triệu Bội Bội mang theo thuốc nổ cô ta tự mình làm, hẹn Giản Trang ra ngoài.

Triệu Bội Bội biết bên trong là thuốc nổ, nhưng đồng thời, cô ta cũng rất muốn trả thù Giản Trang, thân thể bị tàn phế đau đớn khắc cốt ghi tâm, nợ máu phải trả bằng máu.

Dù Triệu Bội Bội biết mình rất có thể cũng bị nổ tan xương nát thịt, cô ta cũng không thèm quan tâm.

Nửa người dưới của cô ta bị tê liệt, đã không còn cảm thấy đau đớn, thay vì sống không có chút ý nghĩa nào như vậy, cô ta thà cùng kẻ thù Giản Trang đồng quy vu tận!

Nhưng sức mạnh của nông dược chế tạo ra thuốc nổ cũng không lớn, dĩ nhiên, mục đích của Tô Vi cũng không phải muốn để Giản Trang thật sự đi tìm chết, mà là khiến Giản Trang trí tàn hủy dung gì gì đó. Như vậy Nguyễn Hàn Thành sẽ rời bỏ cô, mà nhà họ Giản cũng chỉ có duy nhất một khuê nữ bảo bối, nhà họ Giản biết nhà họ Nguyễn không bảo vệ tốt Giản Trang, nhất định sẽ đưa Giản Trang đi.

Tô Vi chính là Tô Vi, cô ta thông minh, giỏi về mưu tính. Sự thật quả nhiên không ngoài dự đoán của Tô Vi, sau khi thuốc nổ nổ tung, nổ bay hoàn toàn tay phải của Triệu Bội Bội, mà tay trái của Giản Trang cũng bị tổn thương dưới sức nổ của thuốc nổ. Mấy đầu ngón tay bị gãy coi như có nối được thì tay trái cũng thành đồ trang trí, căn bản không thể xách nổi vật nặng, năm ngón tay, cũng chỉ có hai ngón cử động được thôi.

Hơn nữa lửa nóng làm bỏng cổ, bả vai của Giản Trang tạo thành vết thương khó coi rất khó chữa trị.

Dĩ nhiên, đây cũng không phải là điều quan trọng nhất.

Quan trọng nhất là, khoảnh khắc Giản Trang bị nổ bay, đầu bị kịch liệt chấn động, lại ngã vào trong hồ nước, mặc dù nước hồ có thể dập tắt lửa trên người cô cứu cô một mạng, nhưng cũng làm cho cô thiếu quá nhiều dưỡng khí. Thiếu dưỡng khí và va đập làm cho não bộ cô bị tổn thương rất nghiêm trọng, đã không thể tránh khỏi việc suy giảm trí nhớ.

Phần tiểu não của cô từ từ chậm rãi suy thoái.

Ở trong bệnh viện trị liệu một năm, trí nhớ của cô vẫn không được.

Mà sau khi xảy ra vụ nổ, Nguyễn Hàn Thành biết là Tô Vi làm tất cả, cũng hoàn toàn trở mặt, ân đoạn nghĩa tuyệt với Tô Vi, thành kẻ thù.

Nguyễn Hàn Thành muốn vào bệnh viện ở bên cạnh chăm sóc cho Giản Trang, nhưng đúng lúc này, trong quân đội yêu cầu anh ta đi vào khu vực Tam Giác Vàng truy bắt người. Khu vực kia có rất nhiều người buôn ma túy ngang ngược lảng vảng, mà những người buôn bán chất độc kia là người của Lôi Nặc.

Sau khi Nguyễn Hàn Thành đi đến khu Tam Giác Vàng, ở trong rừng mưa nhiệt đới của Myanmar bị một đám người  phục kích, đầu bị thương nặng. Tiếp theo Tô Vi bí mật mang Nguyễn Hàn Thành tới nước Mĩ trị liệu, lợi dụng kỹ thuật thôi miên cao siêu của nước Mĩ, làm cho anh ta quên mất tất cả ký ức có liên quan tới Giản Trang.

Nhà thôi miên chỉ có thể che giấu trí nhớ của người ta, nhưng không thể loại bỏ thực sự.

Tô Vi lo lắng sẽ có một ngày Nguyễn Hàn Thành nhớ lại quá khứ, cho nên cho Nguyễn Hàn Thành uống một loại thuốc vẫn còn đang trong thí nghiệm lâm sàng, Nzt—49.

Loại thuốc này sẽ áp chế trí nhớ cùng suy nghĩ của con người, để cho trí lực giảm xuống như lúc còn bé con.

Cứ như vậy, Nguyễn Hàn Thành bị Tô Vi giấu ở nước Mĩ năm năm, từ đó không trở về nước, không chút tin tức nữa.

Mà trong nước, quân đội thông báo ra là Nguyễn Hàn Thành đã hy sinh, trao tặng phần thưởng có công vì nước.

Thế nhưng người đã chết rồi, anh cả nhà họ Nguyễn chết rồi, Nguyễn Việt cho rằng con trai của mình chết rồi, dưới sự khiếp sợ xen lẫn tức giận, trong lúc nhất thời bệnh nặng nằm trên giường, cả người chỉ còn một hơi thoi thóp.

Đến bước đường này, Nguyễn Bắc Thần đã ngủ đông hơn hai mươi năm chân chính bùng nổ, bùng nổ tất cả phẫn nộ và tức giận của mình, trong lúc cha mình đang bệnh nặng nằm trên giường, phát động gia biến. Nguyễn Bắc Thần hợp tác với Nguyễn Thiếu Dật cùng nhau đoạt quyền, Nguyễn Bắc Thần phụ trách nhận tất cả tài sản, bất động sản lớn nhỏ của nhà họ Nguyễn, còn Nguyễn Thiếu Dật ở phía sau trợ giúp cho anh trai của mình.

Nguyễn Thiếu Dật cũng không tham dự chuyện bức tử cha ruột mình, ở tháng thứ ba sau khi Nguyễn Việt tâm uất ức bị bệnh liệt giường, mắt thấy người đã gầy yếu đi nhiều, Nguyễn Bắc Thần nắm chặt tốt thực tế. Làm chuyên gia tâm lý học, hắn biết như thế nào đả kích dục vọng cầu sinh của con người, phá hủy lòng tin con người.

Thời khắc mấu chốt nhất, hắn đứng ở trước giường bệnh cha mình, đối với cha của mình, nói ra hết thảy tin tức hợp tác cùng Tô Vi, cũng nói ra tin tức Nguyễn Hàn Thành chưa chết, cũng đã biến thành một phế nhân trí lực rất thấp.

Nguyễn Việt biết tin tức, giận dữ công tâm, hận mình sinh ra đứa con bất hiếu Nguyễn Bắc Thần ăn trong bới ngoài như vậy, ở trong lúc mắng dữ dội, đột nhiên tắt thở.

Nguyễn Việt vừa chết, theo di chúc của Nguyễn Việt khi còn sống, tất cả tài sản nhà họ Nguyễn sẽ chuyển cho người thừa kế thứ nhất, Nguyễn Hàn Thành lấy tư cách pháp địnhlà người thừa kế thứ nhất, đã tử vong, như vậy những tài sản kia sẽ chuyển cho người thừa kế thứ hai, Nguyễn Bắc Thần.

Nguyễn Bắc Thần chính thức đoạt quyền thành công, trở thành chủ nhân nhà họ Nguyễn!

Nhưng, thứ hắn muốn căn bản cũng không phải là cái này! Hắn không có chút nào yêu thích nhà cũ của nhà họ Nguyễn, cũng không thèm khát dòng họ mà Nguyễn Việt một lòng một dạ gắn bó.Hắn thống hận nơi này, thống hận mỗi người nơi này! Hắn mất hơi sức lớn đoạt quyền như vậy, đặt tài sản tại trong tay mình, chính là vì phá hủy nhà họ Nguyễn!

Tất cả tài sản vàcủa cải cũng đặt tại trong tay của hắn, hắn được hưởng quyền xử lý tài sản.

Vì vậy, trong một ngày trời cao mây trắng hắn đi xuống, dùng lửa lớn đốt trang viên sang trọng nhà họ Nguyễn, sau khi đốt xong, hắn giả bộ bán cho một nhà đầu tư công nghiệp nhẹ, hoàn toàn từ bỏ nhà họ Nguyễn, cũng hoàn toàn phá hủy nhà họ Nguyễn!

Sau khi làm xong tất cả, hắn để lại năm mươi phần trăm tài sản nhà họ Nguyễn cho Nguyễn Thiểu Dật, để cho hắn tiếp tục mở rộng công ty Hồng Thiên. Lại đưa 0.8 tài sản còn thừa lại cho Giản Trang, do Giản Ninh bảo quảnthay. Cuối cùng những tiền kia, Nguyễn Bắc Thần để lại cho chính mình, mang theo những tiền kia đi tới Athen, chuẩn bị ra khỏi nước định cư, hơn nữa. . . . . .thayđổi quốc tịch.

Hắn lợi dụng tài sản của mình ở Athen mở bệnh viện, xảy ra nhiều chuyện như vậy, hắn làm tất cả chuyện tàn nhẫn, dường như còn bị người mắng là hết sạch nhân tính, hắn biết mình mắc bệnh về tâm lý, nhưng đó là chuyện riêng tư. Cho nên hắn biến thànhtự mình trục xuất chính mình, rời xa người nhà, rời xa quá khứ, những trí nhớ bóng tối kia, cũng là thứ hắn muốn cách xa.

Có lẽ, cả đời này, hắn sẽ không trở về nước. . . . . .

Nguyễn Thiếu Dật chỉ tham dự phụ trợ chuyện tình Nguyễn Bắc Thần, về phần cha chết, thật ra thì hắn cũng không biết chuyện, không biết rõ nội tình, chỉ biết là bệnh lâu nằm trên giường, thân thể không tốt đưa đến qua đời. Hắn có lòng dạ muốn chăm sóc Giản Trang, nhưng trước khi hắn muốn hành động, Giản Ninh đã mang theo Giản Trang sau khi lành bệnh rời khỏi thành phố Hoa Trung.

Đi về đâu, người nhà họ Giản căn bản không có tiết lộ.

Lúc Giản Trangmớixuất viện, trí nhớ cũng không kém như hiện tại, ngay lúc đó cô rất khó tiếp nhận tin tức Nguyễn Hàn Thành hy sinh, cô không tiếp thụ nổi thời khắc Nguyễn Hàn Thành tử vong, cho nên vừa bắt đầu, cô vừa khóc vừa gào, hơn nữa bất chấp tất cả muốn rời khỏi quản chế củaGiản Ninh đi Tam Giác Vàng tìm Nguyễn Hàn Thành.

Náo loạn vài tháng sau, dược hiệu từ từ phát huy công hiệu, cũng bởi vì đại não cô bắt đầu héo rút, trí nhớ và thân thể cô dưới tác dụng của dược vật đồng thời mất đi năng lực nhận thức tỉnh táo.

Cô bắt đầu vô tri vô giác sống qua ngày, thường không nhớ ra được hôm nay là ngày gì, thậm chí chuyệnmới vừa tắm xong, cô cũngsẽ quên, sau đó lộn trở lại phòng tắm lại đi tắm một lần.

Cuối cùng, một tháng một tháng đã qua, trí nhớ của cô bắt đầu càng thêm rối loạn.

Chuyện có thể nhớ, càng ngày càng ít, thường thì chữ hán cùng đồ vật, có vài thứ cô cũng không nhớ.

Không cách nào đọc và suy nghĩ, giống như tượng gỗ, cô độc tịch mịch sống qua ngày.

Giản Ninh thích em gái của mình đã lâu, thời khắc lần đầu tiên thấy Giản Trang, là hắn đã biết, em gái thật sự của mình đã chết rồi, Giản Trang là mượn xác hoàn hồn. Nguyễn Thiếu Dật tiết lộ cho hắn những thứ này, cho nên hắn biết chân tướng.

Nhưng hết cách rồi, hắn quá yêu em gái, yêu ai yêu cả đường đi, hắn liền coi cô làm em gái mình yêu, hơn nữa. . . . . .Sau khi biết ý thức cô không phải Giản Trang, hắn cũng không còn cấm kỵ chuyện quan hệ, đối với Giản Trang không chút kiêng kỵ đòi lấy, cuồng nhiệt ái dục khiến Giản Trang sợ hãi hắn, nhưng Giản Trang không có hơi sức phản kháng, không thể làm gì khác hơn là mặc hắn ở trên giường thích làm gì thì làm.

Như thế, Giản Trang cứ như vậy bị hắn mang tới Bắc Kinh, sinh sống thời gian hơn bốn năm.

Sinh sống những năm này, cô dần dần thành thật, nhận mệnh.

Cô quên mất rất nhiều người rất nhiều việc, quên mất cha mẹ của mình, chỉ nhớ về Nguyễn Hàn Thành.

Trừ người đó ra, cô đều quên, quên mất mơ hồ không rõ, phá thành mảnh nhỏ.

Nhưng có lẽ tương lai một ngày nào đó, ba chữ Nguyễn Hàn Thành này cô cũng sẽ không thể nhớ ra.Đến lúc đó, cô sẽ biến thành cái dạng gì?

Cả đời này cô cũng không có một cái hôn lễ, nhưng cô đã quên mất chuyện Nguyễn Hàn Thành chạy trốn ở trong hôn lễ, thật ra thì Nguyễn Hàn Thành vẫn thiếu cô một hôn lễ, chỉ là. . . . . . Sợ rằng hôn lễ đời này cũng sẽ không trả lại.. . . . .

Mấy ngày sau, Giản Ninh mang theo Giản Trang tản bộ ở tại một chỗ trên quảng trường.

Trên quảng trường, có một nhóm lớn bồ câu trắng như tuyết kiếm ăn, bay lượn, có rất nhiều người mua thức ăn gia súc ngồi xuống đút thứ này cho những tiểu sinh linh khả ái.

Giản Trang cũng muốn đút chim bồ câu trắng ăn, năn nỉ Giản Ninh đi mua một gói thức ăn gia súc.

Giản Ninh vuốt đầu của cô, cười đồng ý.

Cô an tĩnh đứng tại chỗ, chờ Giản Ninh trở lại.

Lúc này, trên quảng trường chim bồ câu trắng bay lượn, chung quanh toàn bộ là tiếng cười vui vẻ của bọn nhỏ.

Ánh nắng chiều nhẹ nhàng tán lạc lên phiến quảng trường này, bao phủ mỗi người. Ánh sáng ấm áp, sáng rỡ đầu mùa hè, hào quang màu vàng kim nhạt ở trên người chim bồ câu tạo ra một vầng sáng.

Cảnh tượng tốt đẹp không đành lòng đánh vỡ, xinh đẹp giống như điện Louvre trong một bức tranh tuyệt thế, làm cho người ta ấm áp an yên muốn rơi lệ.

Ở dưới trời chiều mây bay, cô nhìn đàn chim bồ câu phía xa xa bay lượn đón ánh nắng chiều sặc sỡ đẹp lạ thường, cô nhìn thấy một người, cô độc mà đứng ngẩng nhìn trời xanh, bóng lưng kia cô rất quen thuộc, người kia đứng cách chỗ cô không xa, cô không khắc chế được vui sướng trong lòng, kích động hướng bóng lưng kia kêu gọi: "Nguyễn Hàn Thành ——!"

Lời cuối sách: Nguyễn Hàn Thành là được Nguyễn Thiếu Dật giải cứu ra, Nguyễn Thiếu Dật ở những năm Nguyễn Hàn Thành cùng Giản Trang mất tích này, chưa bao giờ buông tha tìm kiếm bọn họ.

Ở trên quảng trường, không phải một mình Nguyễn Hàn Thành xuất hiện, Nguyễn Thiếu Dật đang ở gần đó.

Nguyễn Hàn Thành và Giản Trang gặp nhau không phải trùng hợp, là bọn hắn dùng hết toàn lực tìm được tin tức về Giản Trang, mua chuộc nữ quản gia, nữ quản gia tiết lộ hành tung Giản Trang.

Cuối cùng. . . . . .

Mặc dù đại não Nguyễn Hàn Thành bị thương, đã từng nằm trên giường hơn một năm, nhưng chỉ số thông minh của hắn không thấp, càng không thật sự trở thành ngu ngốc.

Những năm này, Tô Vi đút thuốc cho hắn, hắn đều vụng trộm ở sau lưng móc cổ họng ói ra.

Sau khi Lôi Nặc biết Tô Vi len lén cấm tù hắn(NHT), cố ý thả chạy tình địch Nguyễn Hàn Thành này, mà Lôi Nặc để cho Nguyễn Hàn Thành chạy, là bởi vì Nguyễn Thiếu Dật hơn năm năm không ngừng tới thuyết phục hắn, hỏi thăm thử dò xét về tin tức Nguyễn Hàn Thành.

Lôi Nặc bị ép đến phiền, cũng thật sự bị cảm động, mới làm trái với ý tứ Tô Vi, để cho Nguyễn Hàn Thành chạy.

Cho dù Tô Vi muốn kết hôn với Lôi Nặc, lòng tự ái của cô cũng quyết không cho phép Nguyễn Hàn Thành yêu người khác, coi như yêu, cũng không cho phép bọn họ ở bên nhau.

Lôi Nặc thật tâm yêu Tô Vi, cho Tô Vi ẩn nhẫn bao dung lớn nhất, nhưng mà lại để cho hắn nhìn người phụ nữ của mình đi nuôi tình địch mình, hắn thật không làm được.

Để Nguyễn Hàn Thành đi, cũng là nguyện vọng của bản thân hắn.

Cuối cùng. . . . . .

Nguyễn Hàn Thành mang Giản Trang chỉ số thông minh chỉ gần với trẻ con đi, ở Maldives, bù cho cô một hôn lễ tuyệt vời chưa bao giờ có!

Ở bên tai của cô, lẩm bẩm nói với cô: "Giản Trang, anh yêu em. . . . . ."

Mặc kệ về sau em sẽ biến thành dạng gì, mặc kệ sau này sẽ còn xảy ra chuyện gì, mặc kệ trước kia người khác đã làm gì với em, đều không quan trọng.

Anh vẫn yêu em, sau này và về sau, cũng sẽ yêu em như vậy.

*

Là quà tặng của vận mệnh, là bài hát của số mệnh.

Là ý trời để cho em và anh lựa chọn lẫn nhau, là sinh mệnh để cho chúng ta gắn bó kề cận bên nhau.

Dù có chia lìa thế nào, kiên định tin tưởng, tình yêu chung thủy, cuối cùng chúng ta rồi sẽ tìm được lẫn nhau.

Cho nên, cho dù vượt qua ngàn núi vạn sông, đi khắp sông núi bụi gai, anh đều sẽ đi đến bên cạnh em, ở bên tai em, nỉ non hứa hẹn với em, nói cho em biết: anh yêu em.

Hết.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tương Ly về bài viết trên: Candy2110, Lệ Đá, ongbjrak198
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 113 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Thượng tá không quân xấu xa - Thỏ Thỏ Hồng Nhan Nhiễu

1 ... 95, 96, 97

2 • [Hiện đại] Cướp tình Tổng giám đốc ác ma rất dịu dàng - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 64, 65, 66

[Cổ đại - Trọng sinh] Sủng thê làm hoàng hậu - Mạt Trà Khúc Kỳ

1 ... 53, 54, 55

4 • [Hiện Đại] Những bí ẩn của lãnh đạo thú tính - Lý Tiểu Lang

1 ... 218, 219, 220

5 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 154, 155, 156

6 • [Cổ đại] Cung Phi Thượng Vị Ký - Như Ngư Hoa Lạc

1 ... 60, 61, 62

7 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 29/09]

1 ... 51, 52, 53

[Cổ đại - Trùng sinh] Nữ nhi Lạc thị - Yên Nùng

1 ... 114, 115, 116

9 • [Hiện đại] Hôn nhân không lựa chọn - Yên Hoa

1 ... 66, 67, 68

10 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 236, 237, 238

11 • [Hiện đại] Tình yêu phô trương - Tiếu Giai Nhân

1 ... 29, 30, 31

12 • [Cổ đại] Tiểu sủng phi của nhiếp chính vương - Thụy Tiếu Ngốc

1 ... 50, 51, 52

13 • [Cổ đại Trùng sinh] Sủng Phi Đường - Đinh Đông Nhất

1 ... 39, 40, 41

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 14/10)

1 ... 65, 66, 67

15 • List truyện ngôn tình sủng hoàn + Ebook [Update 14/10]

1 ... 7, 8, 9

16 • [Hiện đại] Tam giác mùa hè (Liệt Đồ) - Giải Tổng

1 ... 20, 21, 22

17 • [Hiện đại] Gặp phải giáo sư độc miệng - Đan Tứ Tịch

1 ... 15, 16, 17

18 • [Hiện đại] Chỉ trách lúc trước mắt bị mù - Bản Lật Tử

1 ... 22, 23, 24

19 • [Xuyên không - Đồng nhân] Chân ái vĩnh hằng - Mạn Không

1 ... 31, 32, 33

20 • [Hiện đại] Mật máu cố yêu - Thủy Nguyệt Huyên

1 ... 27, 28, 29


Thành viên nổi bật 
Đường Thất Công Tử
Đường Thất Công Tử
Lily_Carlos
Lily_Carlos
Vu Kỳ
Vu Kỳ

Trâu Bò Siêu Cấp: :wave: hú hú, Trâu hú hú hú
Chu Ngọc Lan: Chị phan em uri :slap:
Độc Bá Thiên: tên e hay lắm...Vạn Thiên Tuế
lanhlungphan: tên gì em @@
Độc Bá Thiên: ss Phan: e kb vs ss lâu lẩu rồi...mà ss có xác nhận đâu :(((
lanhlungphan: độc độc, chị có face nè, haha
lanhlungphan: Cám ơn chu ngọc lan và minhhy nha
lanhlungphan: có ai biết giá trị của mớ đồng cắc xu hào đó không vậy? 1 đồng bằng bao nhiêu xu, bao nhiêu hào. Nếu mua 1 cân gạo thì cần bỏ ra bao nhiêu?
minhhy299: lanhlungphan: bạn Hồ Như, Mai Tuyết Vân và Hoa Sơn Trà đều là tác giả VN và viết truyện rất hay đó
Chu Ngọc Lan: Tỉu phân tiền xưa đa số sài đồng, cắc, xu, hào :)2
Độc Bá Thiên: Lâu lẩu rồi Tiểu Thanh của e cũng ko lên đây  rồi :( :cry3:
Độc Bá Thiên: Quá lâu lẩu rồi  ss ko gặp em và e cũng ko gặp đc ss :hug: thật là nhớ nhớ ngàn nhớ :hug:
lanhlungphan: Lau quá không gặp em, Độc Độc <3
Yêu Nguyệt Trọn Đời: lúc nào cũng vắng nhỉ
Độc Bá Thiên: 3
Yêu Nguyệt Trọn Đời: hi
Độc Bá Thiên: ss Phan :hug: :kiss:
lanhlungphan: big bag, đã tìm và rất đau đầu
Chu Ngọc Lan: Phì... youtube mần ăn như cái quần... dô coi thôi mà quét kênh bảo spam khóa... bà kiện gg đùa :chair:
V.I.P ❤ BIG BANG: Tiểu phân gg thẳng tiến :)2
Niệm Vũ: viewtopic.php?t=398605

PR truyện mạt thế, không gian, nữ cường, HE, edit đều, cầu ủng hộ :bird:
Nguyễn Khai Quốc: viewtopic.php?t=402782&p=3274648#p3274648 các bác tiếp tục ủng hộ Giống Rồng của Quốc nhé
lanhlungphan: chị muốn hỏi về một số vấn đề, ví dụ như tiền tệ việt nam ngày xưa, chữ viết và ngôn ngữ.
ღ_kaylee_ღ: 104+105 phế sài muốn nghịch thiên, ma đế cuồng phi:
viewtopic.php?t=404940&p=3274665#p3274665
Cô Quân: Mời you tới với  boxThú cưng cây cảnh có rất nhiều điều thú vị!~~
Cùng chơi game kiếm điểm
Game Thú Cưng Chuyện Chưa  Kể !! Dễ cực kì!!!
Hay đến với các bản tin được update thường xuyên

Điểm Tin Hoa Cây Cảnh
Điểm Tin Thú Cưng, Động Vật
Hạ Quân Nguyệt: Chị Phan, em 75 này, chị tìm tác giả việt làm gì thế?
lanhlungphan: Chị đang đau đầu quá em ơi, giúp chị với!!
lanhlungphan: Ai đây @@
Hạ Quân Nguyệt: chị Phan :hug:  :hug: i nớp vui
lanhlungphan: Có ai biết người Việt Nam nào viết truyện xuyên không hay không? Chỉ Phan với, huhu...

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.