Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 113 bài ] 

Quân chính tam thiếu đừng quá phận - Tam Thiên Trường Ca

 
Có bài mới 08.12.2014, 16:30
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 03.06.2014, 15:26
Bài viết: 818
Được thanks: 3495 lần
Điểm: 6.49
Có bài mới [Hiện đại - Trùng sinh - Quân nhân] Quân chính tam thiếu đừng quá phận - Tam Thiên Trường Ca - Điểm: 10
QUÂN CHÍNH TAM THIẾU ĐỪNG QUÁ PHẬN

images


Tác giả: Tam Thiên Trường Ca

Converter: ngocquynh520

Editor: Băng

Số chương: 93 chương

Thể loại: Hiện đại, trùng sinh, quân nhân


Giới thiệu nội dung:

Cô là một người vợ hiền lành, lại bị bạn thân cướp chồng rồi lại bị vu oán là mắc bệnh tâm thần, sau lại bị đẩy từ nhà cao tầng xuống dưới, bị người khác hãm hại rồi bị giết chết………

Nhưng sau khi chết, cô lại trùng sinh vào một người có tính tình xảo quyệt, còn có một vị hôn phu chưa cưới, Nguyễn Hàn Thành!

Lần đầu tiên gặp mặt, Nguyễn Hàn Thành đã nói những lời vô cùng độc ác với cô: "Tôi đã có người trong lòng, cô muốn kết hôn với tôi thì phải ký vào tờ khế ước bí mật, thời hạn là một năm. Chúng ta sẽ chia phòng sống trong vòng một năm, không ai được can thiệp chuyện của nhau, sau một năm sẽ ly hôn. Cô có thể không ký, dù sao bị ép buộc cưới cũng không phải là tôi."

Ngoài dự liệu của người đàn ông đó, cô cười to rồi không nói hai lời, ký rõ tên họ của mình.

Khế ước vô cùng hợp ý của cô, bị chồng trước phản bội cô đã hiểu rõ một đạo lý: Đàn ông mà dựa vào được thì heo mẹ cũng biết leo cây.

Sau khi cưới, gả được vào nhà họ Nguyễn cô mới biết, thì ra nhà họ Nguyễn còn hai anh em nữa, cũng không phải là đèn đã cạn dầu!

Lão nhị là Nguyễn Bắc Thần có vẻ ngoài âm nhu, là một bác sĩ tâm lí xuất sắc, thực ra là gay, thích đàn ông.

Lão tam là Nguyễn Thiếu Dật, càng biến thái hơn, 20 tuổi ra đường thì có vô số phụ nữ, bên người luôn có vô số người mẫu, nữ minh tinh. Cuối cùng lại dời tầm mắt sang cô.

Lần này, cô tưởng sẽ có một cuộc sống bình thản nhưng tất cả đều như bong bóng xà phòng, không chỉ phải ngăn cản chú em có những suy nghĩ mập mờ ái muội, còn phải ứng phó với sự tấn công của lão nhị, lại còn phải đối phó với bản khế ước của người chồng ác ma.

Ba ác lang sáp lại, lần lượt từng người trêu ghẹo cô.

Hổ không phát uy thì cứ nghĩ cô là mèo chết sao.

Quân chính tam thiếu, các người quá phận rồi đó!

Chị này là bao cỏ để cho các người dày xéo sao.

     === ====== ====== ====

Âm mưu rồi trùng sinh đổi lấy một tờ khế ước hôn nhân.

Nhưng sau lưng tờ khế ước hôn nhân đáng buồn này lại có một tình yêu ấm áp đến không tưởng.

Một tờ khế ước, buộc lại trái tim của bao nhiêu người?

Trùng sinh có thật sự thay đổi được cuộc đời của cô?

P/s: Trả thù? Có trả thù. Ngược? Có ngược. Thâm tình? Có thâm tình. Hài hước? Có hài hước. Còn màn sạch hay không thì các nàng đọc thêm để biết thêm chi tiết nhé…. Welcome



Đã sửa bởi Băng lúc 26.12.2014, 12:37.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Xin ủng hộ:  
      
     

Có bài mới 08.12.2014, 20:10
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 03.06.2014, 15:26
Bài viết: 818
Được thanks: 3495 lần
Điểm: 6.49
Có bài mới Re: [Trùng sinh - Quân nhân] Quân chính tam thiếu đừng quá phận - Tam Thiên Trường Ca - Điểm: 12
Bộ này là 1v1 nhé, Băng nói không với np. Các anh chỉ là nam phụ mà thôi, nhưng mờ tiểu tam tiểu tứ đầy rẫy nên các nàng chuẩn bị đá ném đi là vừa :))

Mở đầu

Buổi tối trước khi ngủ, Lý Vận cầm điện thoại di động ngồi ở đầu giường, nhìn giường lớn trống vắng.

Phía trên đầu giường treo một khung hình, trong khung hình là một người đàn ông có một mái tóc đen tuyền, mặt mũi trắng nõn, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười anh tuấn, khuôn mặt anh thâm trầm, khóe môi chứa nụ cười như có như không, khiến anh trông có vẻ chững chạc hơn.

Người đàn ông trong hình là chồng cô, Hứa Kiến Nghiệp là một người đàn ông thành đạt, mới 27 tuổi đã tự mình lập một công ty có chỗ đứng vững chắc trong thương trường.

Kết hôn 5 năm, tình yêu cuồng nhiệt ngày xưa cũng dần biến mất, sau khi cưới cô hiền lành dịu dàng, phục vụ cha mẹ chồng thật tốt, cố gắng làm người vợ tốt, nhưng tình cảm với chồng càng ngày càng nhạt.

Hiện tại, chồng của cô đã tăng ca mấy ngày không về nhà.

Cô rất lo lắng, đang muốn bấm số điện thoại của chồng thì điện thoại di động đột nhiên vang lên, màn hình đột nhiên sáng lên.

Cô mừng rỡ xem thì lại thấy tin nhắn của bạn thân của cô.

Mở tin nhắn ra, trên màn hình có xuất hiện mấy hàng chữ: hỏi cậu một câu, chồng cậu đã bao lâu không có đụng vào cậu? Ha ha, cũng khó trách, bởi vì anh ta đang ngủ ở bên cạnh tớ, kỹ thuật vô cùng điêu luyện, luôn làm cho tớ thỏa mãn!

Đọc xong tin nhắn, cô nghĩ mắt mình bị hoa, tay run run, đọc lại tin nhắn một lần nữa.

Ngay sau đó, điện thoại di động lại vang lên lần nữa

Lần này bạn của cô lại gửi cho cô một tin nhắn khác, nội dung chỉ có một tấm hình là hình chồng cô đang cởi trần cùng với một đoạn thu âm tiếng rên làm người nghe mất hồn.

Đó là tiếng rên rỉ cao vút, cô còn nghe được một giọng nam khàn khàn chứa đầy dục vọng, còn thâm tình kêu "Bội Bội" . . . . . .

Đây là giọng của chồng cô! Bội Bội là tên bạn thân của cô.

Bịch, điện thoại di động từ trong tay trượt ra, nặng nề rơi xuống đất.

. . . . . .

Sự việc đã bại lộ, mình tin tưởng bạn thân, nhưng cô ta lại cướp chồng của mình!

Lý Vận không thể tin được!

Nhưng đứng ở trước mắt cô là Triệu Bội Bội đang mang một cái bụng to vượt mặt!

Bọn họ ở chung một chỗ đã lâu?

Triệu Bội Bội cũng đã mang thai?

Giờ phút này Lý Vận giống như rơi vào hầm băng, trong lòng không thấy được một chút ấm áp nào, Triệu Bội Bội đã sớm tính toán đâu vào đó, vẫn giấu diếm cô cho đến khi mang thai đứa bé mới đâm lại cô, nâng cao bụng to thoải mái đi vào cửa nhà cô, ép tim cô như bị đao cắt, không thể hô hấp được.

Mẹ chồng đứng ở đại sảnh cũng không giúp cô nói chuyện, ngược lại còn đứng ở trước người tiểu tam để bảo vệ cô ta, nét mặt già nua trang điểm đậm khẽ nhếch một nụ cười khinh bỉ, nói hùng hồn: "Ầm ĩ gì thế, cô gây gổ là có thể giải quyết vấn đề sao? Dù gì cũng đã có chồng, chú ý tư cách của mình. Hơn nữa, con tôi có lỗi gì? Làm sao cô không xem lại bản thân mình, làm sao cô không suy nghĩ xem việc cô làm có đúng không? Cô đã làm được gì cho cái nhà này? Đã làm gì cho con trai của tôi? Cô vào cửa nhà tôi, trở thành con dâu của tôi, kết hôn với Kiến Nghiệp cũng đã 5 năm, còn chưa có thai, cô muốn cho nhà họ Hứa chúng tôi tuyệt tử tuyệt tôn sao? Cô không sinh được con, vậy con trai tôi tìm ra người đàn bà khác có cái gì không đúng? Cô cũng không nghĩ gia thế của cô xứng với Kiến Nghiệp sao? Còn không nhanh ly hôn đi."

Mẹ chồng từ lâu đã bất mãn với cô con dâu này, bây giờ trong mắt nhìn thấy Triệu Bội Bội mang thai cháu của bà thì lập tức lộ nguyên hình, mang những bất mãn năm này qua năm khác đối với Lý Vận nói hết ra ngoài.

Lời nói cay nghiệt, giọng nói độc ác, quả thật như những mũi kiếm đâm từng nhát vào tim của cô!

Cô đau lòng không thể hô hấp được, mắt nhìn chằm chằm vào mẹ chồng đứng trước mặt cô, tức giận càng để lâu trong lòng thì càng nhiều, cánh môi khẽ hé mấy lần, nhưng không nói được lời nào.

Mẹ chồng không hề yếu thế đón lấy ánh mắt của cô, hai mắt trừng lớn rồi lạnh lùng liếc cô.

"Vận. . . . . . Cậu mắng tớ đi, đều là lỗi của tớ, tớ không nên xuất hiện trong nhà của cậu, tớ không nên hoa si, không nên làm tiểu tam, tớ thật lòng xin lỗi cậu. . . . . ." Người phụ nữ đứng núp sau lưng mẹ chồng nói, cơ thể run rẩy sợ hãi, thận trọng ló đầu ra, nước mắt lưng tròng nhìn cô, giọng nói nhu nhược đáng thương nhưng lại kiên quyết "Nhưng tớ yêu Kiến Nghiệp! Cậu hận tớ, oán trách tớ đều được, nhưng xin cậu thương xót, thành toàn cho tớ và Kiến Nghiệp đi! Chúng tớ là thật tâm yêu nhau, vì Kiến Nghiệp tớ nguyện ý làm bất cứ chuyện gì, sinh cho anh bao nhiêu đứa bé tớ đều nguyện ý! Tớ không thể không có Kiến Nghiệp, tớ đã mang thai máu mủ của Kiến Nghiệp . . . . . ."

Thật lòng yêu nhau? Bọn họ là thật lòng yêu nhau? !

Cô thiếu chút nữa ngửa đầu cười lạnh, cô tức giận đến mức cả người phát run, cố gắng hít một hơi, đè xuống phẫn nộ trong lòng, cố gắng duy trì lý trí, quay đầu nhìn người chồng đang ngồi trong phòng khách, giọng run run hỏi "Hứa Kiến Nghiệp, chuyện cũng đã đến mức này rồi, anh một câu cũng không nói…."

Trong phòng khách, người đàn ông đang cúi đầu ngồi trên ghế salon hạng sang phong cách Châu Âu, không nói tiếng nào hút thuốc, nhả ra một vòng khói.

"Tôi đang nói chuyện với anh đó! Người ta cũng đã ôm con của anh tìm tới cửa, anh ít nhất phải nói với tôi một tiếng chứ?" Cô muốn điên rồi, giọng của cô cao gấp mấy lần, lời nói như xé toạt mọi thứ.

Người đàn ông ngồi trên ghế salon đột nhiên gảy tàn thuốc, không ngẩng đầu lên mà chỉ trầm giọng nói: "Lý Vận, ly hôn đi, tôi và Bội Bội chính xác là yêu nhau. Đơn ly hôn đã ghi xong rồi, đợi lát nữa ký vào. Tôi sẽ cho cô một khoản tiền, đợi khi nào công ty sinh lời sẽ cho cô một căn nhà."

Giọng điệu của anh không phải hỏi, không phải trưng cầu, mà là quyết định, tuyên bố.

"Yêu nhau? Anh và cô ta là thật lòng yêu nhau, vậy tôi ở chỗ nào, 5 năm giữa tôi và anh là cái gì? Năm đó là ai đứng ở trong phòng học, trước mặt tất cả bạn học nói với tôi là ‘Anh yêu em’? Là ai lúc lấy tôi không mua nổi chiếc nhẫn kim cương, chảy nước mắt thề về sau sẽ mua cho tôi chiếc nhẫn kim cương lớn nhất? Là ai năm đó vẫn là thực tập sinh, vì để cho anh được vào giới thương trường mà phải trừng mắt đẩy xe ba bánh đứng ven đường bán hàng cho anh tiền học phí? Bây giờ mới có 5 năm, tôi cũng không phải là hoa tàn ít bướm, giữa chúng ta không có tình yêu sao?"

Người đàn ông trầm mặc một lát, sau đó ngẩng đầu lên, đôi mắt lạnh lùng không hề nhiệt độ, không mang theo tình cảm trong mắt nhìn Lý Vận "Giữa tôi và cô những năm này, căn bản không phải tình yêu. Lúc ấy, tôi và cô còn trẻ, không hiểu hết về tình yêu."

". . . . . . Tôi và anh quen nhau 7 năm, kết hôn 5 năm, cũng đã thề non hẹn biển, anh bây giờ lại nói với tôi đây không phải là tình yêu?" Cô cứng họng, do dự hỏi anh, nhìn người đàn ông mình yêu thật lòng mấy năm nay ở trước mắt, hốc mắt cô nóng lên, khóc lớn tiếng: "Anh là đồ khốn kiếp! 20 tuổi tôi đã đi theo anh, đến bây giờ đã 27 tuổi, những gì tốt đẹp nhất, thời gian quý báu nhất cũng đều cho anh, cùng anh đồng cam cộng khổ, giặt giũ quần áo, nấu cơm cho anh. Bây giờ anh lại nói với tôi rằng anh và tôi không phải là tình yêu! Cũng bởi vì tôi không có thai? Nhưng vì tên khốn khiếp nhà anh nói muốn có sự nghiệp trước nên không muốn có con! Là tôi không thể có con sao? Là anh không muốn! Nhưng tại sao anh lại làm bụng của cô ta lớn hả? Tại sao? Hứa Kiến Nghiệp, anh có nhân tính không? Con mẹ nó, anh là đồ cặn bã!"

"Mắng đủ chưa! Đúng, tôi khốn kiếp, là tôi phụ cô, tôi thật lòng xin lỗi! Cô và tôi đã kết hôn 5 năm. Cô muốn tôi bồi thường cái gì cứ việc nói! Cô có thể mắng nhưng Lý Vận, tôi cảnh cáo cô, nếu như cô dám động đến một cọng tóc gáy của Bội Bội, tôi sẽ tống cô vào tù, tiền ly hôn một đồng cũng đừng hòng nhận được!" Người đàn ông đang ngồi trên ghế salon đứng vụt lên, khuôn mặt anh tuấn như trước giờ phút này lại vô cùng dữ tợn, anh chỉ vào Lý Vận giận dữ nói "Nói cho cô biết, một năm trước tôi và Bội Bội đã yêu nhau rồi, Bội Bội không sai, là tôi thật lòng yêu Bội Bội. Nhìn kết quả những năm kết hôn này của chúng ta đi, chúng ta đã gặp nhau thì cũng có lúc chia tay, tôi cho cô tiền, cô ký tên rồi mau cút đi!"

Nói xong, đặt đơn ly hôn xuống khay trà trước mặt Lý Vận!

*

Giằng co nửa tháng, rốt cuộc vẫn phải ly hôn.

Lý Vận đã 27 tuổi, không còn trẻ nữa.

Cô chưa học xong, không có kinh nghiệm làm việc. Năm năm làm bà chủ đã làm cô mất đi nhiều thứ, bao gồm kỹ năng làm việc ở thành phố.

Cô là con gái một, mẹ cô năm xưa sau khi ly hôn, một mình nuôi cô thành người, lúc cô kết hôn còn vô cùng mong đợi nói với cô "Cầu mong các con sẽ sống tốt, gắn bó với nhau cả đời thật hạnh phúc"

Chuyện ly hôn cô không dám nói với mẹ.

Nhưng không có bức tường nào không bị gió lùa, cô giấu diếm mẹ nửa tháng thì mẹ cô cũng biết.

Sức khỏe của mẹ không tốt, biết cô ly hôn thì vô cùng tức giận, bị trúng gió liệt nửa người.

Cô vốn không tìm được việc làm, cuộc sống thường ngày là một vấn đề, bây giờ lại càng hoạ vô đơn chí hơn, cần gấp tiền thuốc thang cho mẹ.

Đơn ly hôn đã ký nhưng khoản tiền ly hôn vẫn không đến tay cô, cô nhiều lần cố gắng liên lạc với chồng, nhưng sau khi ly hôn thì mặt chồng cũng không thấy được. Đến nhà mẹ chồng thì còn chưa vào được cửa đã bị bảo vệ chặn ngoài cổng đuổi đi.

Vì tiền cứu mạng, tôn nghiêm cô cũng không cần, cô như người điên ngồi chổm hổm chờ trước công ty của chồng, rốt cuộc cũng nắm được cơ hội, thấy chồng cũ từ trên xe hơi bước xuống, cô vội vàng chạy lại ôm chân người đàn ông cầu xin anh đưa khoản tiền bồi thường trong đơn ly hôn cho cô, nhưng lại bị Triệu Bội Bội đứng một bên đá văng ra, vu oan tinh thần cô thất thường, đánh cô ngất xỉu rồi kéo qua một bên.

Đợi cô tỉnh lại thì đang ở khoa tâm thần của bệnh viện.

Bác sĩ cho cô kiểm tra, kết luận tinh thần của cô quả thật không thể kiềm chế được, nghi ngờ tinh thần thất thường, bị giam trong phòng cách ly mấy ngày.

Oán hận bạn của mình, căm ghét chồng, lo lắng bệnh tình của mẹ, tất cả chuyện này gộp lại thành nhiều loại cảm xúc khác nhau đủ để cho bất kỳ kẻ nào cũng nổi điên!

Mà nhiều chuyện đồng loạt đến, làm cho đầu óc của cô cũng muốn bị hỏng!

Cô cố gắng khống chế cảm xúc, muốn chứng minh mình không phải kẻ điên.

Đang đợi lần kiểm tra thứ hai, cô giữ vững thái độ an tĩnh tối đa.

Nhưng đêm trước ngày kiểm tra thứ hai, nghênh đón Lý Vận chính là tai hoạ.

Đêm khuya, Lý Vận đang nằm ở trên giường bệnh, đột nhiên cảm thấy khó thở, miệng mũi bị che, cả người bị một lực mạnh đè xuống, từ trên giường lăn xuống dưới!

Cô hoảng sợ mở mắt ra, trong phòng chỉ có khoảng không gian đen kịt, cô nhìn thấy trước mặt mình là bóng người đàn ông cao lớn đen thui. Bóng đen kia đang dùng tay che mũi miệng của cô, giữ chặt bả vai của cô, kéo cô từ trên giường bệnh ra ngoài cửa sổ.

Người này là ai? Người này muốn làm gì?

Cô vùng vẫy, nghiêng đầu cố gắng la lên nhưng giọng nói chỉ giữ trong cổ họng, không phát ra được bất kỳ tiếng thét chói tai nào. Dùng hết sức đấm đá vào bóng đen đó cũng không có tác dụng, bóng đen kia vẫn giữ chặt cô như cũ, lôi nửa người cô ra khỏi cửa sổ.

Đừng!

Lý Vận ý thức được người này muốn làm cái gì, điên cuồng giằng co, chân đá lung tung, đôi tay dùng sức quơ quàng trên mặt người kia, người kia đeo mặt nạ, kéo không xuống, trong lúc bối rối người đó đã lộ lỗ tai ra ngoài, cô xuống tay vô cùng ác độc, vươn móng tay bén nhọn cào vào lỗ tai người này, đầu ngón tay lập tức dính thứ gì ươn ướt, máu.

Bóng đen sau khi bị cô cào thì động tác dừng lại, trong căn phòng tối mờ, cô cảm thấy tầm mắt của người đó dường như khóa chặt trên mặt cô, tầm mắt sắc bén giống như dao, cô vô cùng sợ, nước mắt chảy dài nhìn người đó ra sức lắc đầu.

Đừng giết cô, đừng giết cô, cô không muốn chết! Cô không thể chết được!

Thời gian giống như ngừng lại nhưng chỉ một chớp mắt sau, cái bóng đen kia lại lôi cô lần nữa, không hề do dự kéo cô đến bên cửa sổ, ôm cả cơ thể đẩy ra khỏi cửa sổ mở toang.

Đây là tầng 13, té xuống từ đây cô nhất định sẽ chết.

Không… Đừng! Cô muốn gọi nhưng chỉ phát ra những âm thanh trong cổ họng, nghe như một con chim nhỏ đang rên rĩ.

Lầu dưới là sân cỏ khu nội trú, đom đóm bay lượn trên không trung sáng lấp lánh, giống như vô số ánh sao lấp lánh.

Người nọ đặt cô lên cửa sổ, tay che miệng mũi của cô vẫn không hề thả lỏng, nửa người của cô đang cheo leo giữa trời, đồng phục bệnh nhân bị gió đêm ngoài cửa sổ thổi bay vù vù.

Nước mắt của cô đã thấm ướt ống tay áo của người kia, đôi mắt cô đẫm nước, mông lung nhìn người kia cầu khẩn.

Bóng đen lẳng lặng nhìn cô sau đó lạnh lùng đẩy cô ra ngoài cửa sổ!

A…………

Một tiếng hét thảm phá vỡ đêm khuya tĩnh lặng, giống như sấm chớp giữa trời quang, chấn động cả chân trời, vang dội cả vùng đất. . . . . .


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 10.12.2014, 11:37
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 03.06.2014, 15:26
Bài viết: 818
Được thanks: 3495 lần
Điểm: 6.49
Có bài mới Re: [Trùng sinh - Quân nhân] Quân chính tam thiếu đừng quá phận - Tam Thiên Trường Ca - Điểm: 12
Chương 1: Xin hỏi, cô nhìn đủ chưa?
Editor: Băng

"Trong lúc xảy ra tai nạn, túi hơi an toàn bung ra kịp thời đã khiến cho não bộ của bệnh nhân không bị va chạm hai lần, nhưng trong đầu vẫn còn máu bầm, máu bầm đã đè lên dây thần kinh trí nhớ, sau khi bệnh nhân tỉnh lại, rất có thể tính sẽ mất đi toàn bộ trí nhớ, từ đó tính tình sẽ có thay đổi lớn. Thông thường sẽ hoàn toàn quên đi thân phận của mình, người nhà và bạn bè cũng sẽ không nhớ, tính tình cũng sẽ xảy ra một ít thay đổi."

". . . . . . Cũng không sao, chỉ cần con gái của tôi còn sống, chỉ cần người có thể tỉnh lại là được rồi."

Mây mù trắng xóa, cô luống cuống đứng trong sương mù, mơ hồ nghe được một đoạn đối thoại, nên men theo âm thanh đó mà đi.

Đi được một lát thì sương mù trước mắt từ từ mỏng hơn, cô nhìn thấy ánh sáng mãnh liệt đang chiếu, chiếu vào mắt cô làm cô đau. . . . . .

"Thật tốt quá, bệnh nhân đã tỉnh!"

Cố gắng chịu ánh sáng đó, Lý Vận dùng sức mở mắt ra, từ từ nhìn phòng bệnh trắng xóa, đầu giường cũng bày những dụng cụ y tế.

Rơi từ lầu 13 xuống mà lại không chết sao?

Mình còn sống?

Cô nghi ngờ suy nghĩ rồi liếc mắt nhìn vòng quanh phòng bệnh, sau đó thấy ở trước giường bệnh, đứng đó là một người phụ nữ đẹp mặc quần áo rất thời trang đang nói chuyện với một bác sĩ.

Người phụ nữ đẹp kia chợt bước lại ôm chầm lấy cô, kích động nói: "Trang Trang, con đã tỉnh, con làm mẹ sợ hết hôn!"

Trang Trang? Trang Trang là ai ? Lý Vận mê mang nhìn bà, yếu ớt mở miệng: "Bà là ai? Bà có phải nhận lầm người hay không?"

Người phụ nữ đang ôm cô sững sờ, từ từ buông cô ra, nhìn bác sĩ đang đứng một bên: "Bác sĩ, xem ra con gái của tôi thật sự đã mất trí nhớ!"

Con gái? Cô sao lại là con gái của bà này? Lý Vận nhíu chặt lông mày, cô không biết người phụ nữ đẹp này. Cô khó hiểu nhìn cửa sổ phòng bệnh, trên cửa sổ thủy tinh rõ ràng cái bóng của cô giờ phút này—— mặt trắng nõn, cằm nhọn vểnh lên, một cặp mi dài thanh nhã, bên dưới lông mày là hai con người màu trà, con ngươi giống như đá quý trong suốt, óng ánh, tia sáng bên ngoài càng làm nổi bật hơn màu trà trong đôi mắt đó.

Đây không phải là mặt của cô!

Cô không trẻ như vậy, cũng không xinh đẹp như vậy.

Cô từ từ sờ mặt của mình, cái bóng trong tấm kính cũng làm động tác giống vậy.

Không sai, đây là mình, nhưng cơ thể này cũng không phải là cô.

Chẳng lẽ nói. . . . . .

Cô đang mượn xác hoàn hồn, trùng sinh trở thành người khác?

. . . . . .

Không ngờ rời từ trên lầu cao xuống chết khiến Lý Vận trùng sinh, có thể bắt đầu cuộc sống một lần nữa

Cô hiện tại có thân phận hoàn toàn mới. Giản Trang, 25 tuổi, là thiên kim đại tiểu thư của một gia đình chính khách, còn có một vị hôn phu sắp cưới đã được hứa hôn từ nhỏ.

Mà vị hôn phu này còn là một ác ma tiếng tăm lừng lẫy ở trong quân đội! Vô cùng tàn nhẫn, thủ đoạn mãnh mẽ, cũng không cần nói là lập vô số công, đáng sợ là anh ở trong quân đội cùng các chiến hữu luyện tập đọ sức, những người bị anh đánh trọng thương không dưới 100 người!

Giản Trang 23 tuổi sau khi tốt nghiệp đại học, vì trốn tránh việc ba ép buộc cuộc hôn nhân này, công việc cũng không tìm, tất cả tài khoản bị ba khóa hết cũng một mực chạy ra nước ngoài.

Ở nước ngoài trốn 2 năm vẫn bị người của ba tìm được bắt về nhà. Để cho cô ở nhà suy nghĩ nhưng Giản Trang không bỏ được sự quyến rũ của những bạn bè không tốt, vẫn vụng trộm chạy ra ra khỏi nhà tham gia đua xe với các bạn, kết quả không cẩn thận bị tai nạn nên bị mất hết toàn bộ trí nhớ.

Sau khi cô tỉnh lại, thuận nước đẩy thuyền trở thành Giản Trang.

Những chuyện này đều do người phụ nữ đẹp kia nói, cũng chính là mẹ của Giản Trang nói cho cô biết. Bởi vì cô mất trí nhớ cho nên khi mẹ Giản cầm photo album, lần lượt giới thiệu người nhà cho cô, kể lại cặn kẽ mọi thứ.

Nửa tháng sau, khi cơ thể cô đã trở lại bình thường, cô rốt cuộc cũng xuất viện, dưới sự dẫn dắt của mẹ, lên xe trở về nhà họ Giản.

*

Nhà họ Giản ở khu biệt thự Tứ Hoàn ngay trong nội thành của thành phố.

Vừa về tới nhà họ Giản, Giản Trang đã bị một người hung hăng khiển trách một trận.

"Giản Trang, con còn có ý trở về sao, con xem lại con như thế nào, hình dạng sao rồi? Con đã không còn nhỏ nữa, lại cùng đám bạn hư hỏng đi ra đường đua xe, phá phách. Xem đi, con làm việc thật tốt biết bao nhiêu hả? Đua đến nỗi bản thân cũng phải nằm viện!"

Người nói chuyện chính là ba của Giản Trang, Giản Thiên Hành, đã 53 tuổi, là lão thủ trưởng rong ruổi trên chốn quan trường 30 năm. Từng làm vô số chức vụ từ lớn đến bé, hiện tại đang là Thường ủy trung ương, lần này Giản Trang xảy ra tai nạn xe cộ, ông vô cùng tức giận, lại không thể ra mặt đi thăm con gái ở bệnh viện bởi vì ông là nhân vật của công chúng, chuyện con gái đua xe gây tai nạn phải nằm viện cũng không phải chuyện tốt đẹp gì, ông không thể lộ diện.

"Thiên Hành, Trang Trang vừa mới xuất viện, một điều tốt đẹp ông còn chưa nói, vừa về nhà đã giáo huấn con bé?" Mẹ Giản đanh giọng che chở cho con gái, ra mặt vì Giản Trang nói chuyện.

"Bà cũng biết nó vừa mới xuất viện? Bà xem nó đi, cả ngày không làm được việc gì tốt đẹp, đã lớn rồi chưa còn nhỏ bé gì đâu, còn hồ đồ như đứa nhỏ như vậy sao? Không có chỗ nào trưởng thành, chỉ được vẻ là của người lớn! Tôi thấy nó không kết hôn sẽ không trưởng thành được! Phải kết hôn, làm vợ của người ta, sinh con mới có thể nhận ra được cái gì gọi là trách nhiệm, là trưởng thành!" Giản Thiên Hành ngồi trên ghế bành trong phòng khách, khuôn mặt không hề nở nụ cười, quắc mắt nhìn chằm chằm Giản Trang "Con cũng đã 25 tuổi, cũng không còn nhỏ, nên tìm người đàn ông kết hôn đi."

"Kết hôn?" Giản Trang hơi kinh ngạc.

"Đúng, kết hôn!" Giản Thiên Hành gật đầu thật mạnh, nghiêm túc nói: "Con đã 25 tuổi còn chưa có bạn trai, còn ra thể thống gì nữa? Nếu không kết hôn, con muốn làm gái lớn ế chồng sao? Ba và gia đình chú Nguyễn của con đã nói chuyện, vẫn tiếp tục hôn sự của hai nhà, coi như con đào hôn 2 năm, con vẫn là người đã có hôn ước! Vị hôn phu của con là Nguyễn Hàn Thành! Cho con một tháng tiếp xúc để quen thuộc với Nguyễn Hàn Thành, bồi dưỡng tình cảm, nửa năm sau thì phải kết hôn rồi ! Nhà họ Giản chúng ta đã ước định thì phải làm, không thể nói mà không giữ lời. Hơn nữa Nguyễn Hàn Thành nhà người ta khôi ngô tuấn tú, điều kiện cũng không tồi, tính cách cũng rất tốt! Nếu lần này, con còn có ý định đào hôn, ba dù có chặt đứt chân của con, cũng không thể khiến nhà họ Giản không ngóc đầu lên được ở trước mặt nhà họ Nguyễn!"

Lòng Giản Trang run lên, ba thật sự lợi hại!

Tránh voi chẳng xấu mặt nào, Giản Thiên Hành từ trước đến giờ ngang ngược, vẫn là nên theo ý của ông cụ, đi một bước nhìn một bước, từ từ tính toán.

*

Cô nếu sống lại làm Giản Trang, chắc chắn không tránh được việc phải gánh vác số mạng của Giản Trang.

Giản Thiên Hành thuê vệ sĩ hộ tống cô đi đến một      quán cà phê hạng sang trong trung tâm, cùng người chồng chưa cưới trong truyền thuyết kia trong truyền thuyết kia gặp mặt lần đầu tiên.

Sau một giờ, xe hơi từ từ dừng ở trước quán cà phê.

Vệ sĩ hộ tống cô rất biết điều, đứng ở cửa canh chừng, cô đi một mình vào trong.

Trong quán cà phê tao nhã, Giản Trang đúng theo ước định đến địa điểm gặp mặt, bước vào ban công lộ thiên lầu hai.

Ban công rất rộng, tầm nhìn thoải mái, một bên là hồ nước, thỉnh thoảng có gió nhẹ mát mẻ  thổi tới, thật sự rất vui vẻ.

Trên ban công có 6, 7 cái bàn, cũng chỉ có một cái bàn là có người ngồi.

Người nọ ngồi ở trên ghế mây, mặc một bộ quân phục màu xanh lục, hai chân thẳng tắp lười biếng gác lên nhau, lộ ra đôi chân thon dài, lưng khẽ dựa vào ghế mấy, nghiêng đầu nhìn hồ nước nơi xa.

Cô từ góc độ này nhìn, có thể thấy khuôn mặt cương nghị của anh ta, nét mặt thâm trầm, đường cong khuôn mặt góc cạnh như được dao gọt, hơi nghiêng đầu như vậy càng lộ đường cong gò má hoàn mỹ. Ánh mặt trời chiếu vào gò má của anh tạo thành một vòng y hệt vầng sáng làm cho gương mặt của anh sáng ngời hơn, chiếu sáng cả người!

Ông cụ Giản quả nhiên không nói láo, thật đúng là tuấn tú. Cô thầm cảm thán trong lòng, muốn mở miệng chào hỏi thì người đàn ông ngồi trên ghế lại lên tiếng trước "Xin hỏi, cô đã nhìn đủ chưa? Chưa từng thấy đàn ông mặc quân phục sao?" Giọng nói nhẹ nhàng tuôn ra từ khóe môi của anh, giọng điệu lạnh lùng còn mang theo chút trào phúng.


Đã sửa bởi Băng lúc 15.12.2014, 14:34.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 113 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: blank005, chapchidze.denBar, hanhphucgiandon, hoathang2, natalicao, Nhatnang, nhibolun, pthhn, Runner, ThuyDung và 1009 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 99, 100, 101

2 • [Xuyên không] Đích nữ nhị tiểu thư - Tình Đa Đa

1 ... 44, 45, 46

3 • [Hiện đại - Trùng sinh] Trở về lúc ba tuổi rưỡi - Giai Nhân Chuyển Chuyển

1 ... 45, 46, 47

4 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng đụng vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 75, 76, 77

5 • [Xuyên không - Huyền huyễn] Cưa đổ thượng thần băng lãnh - Vị Hi Sơ Hiểu

1 ... 38, 39, 40

6 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 21/11]

1 ... 52, 53, 54

7 • [Hiện đại] Chỉ hoan không yêu Tổng giám đốc xấu xa chớ thô lỗ - Hải Diệp

1 ... 64, 65, 66

8 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 155, 156, 157

9 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

[Hiện đại - Hắc bang] Mị sát - Chiết Hỏa Nhất Hạ

1 ... 25, 26, 27

11 • [Hiện đại] Vợ yêu thịnh thế của thiếu tướng - Nguyên Cảnh Chi

1 ... 40, 41, 42

12 • [Xuyên không] Sủng thê manh y tài nữ - Thích Hề

1 ... 23, 24, 25

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Chồng trước có độc - Khu Khu Nhất Nhật

1 ... 30, 31, 32

14 • [Xuyên không] Thứ nữ yểu điệu - Đông Ly Cúc Ẩn

1 ... 45, 46, 47

[Cổ đại - Trọng sinh] Sủng thê làm hoàng hậu - Mạt Trà Khúc Kỳ

1 ... 53, 54, 55

16 • [Hiện đại] Thượng tá không quân xấu xa - Thỏ Thỏ Hồng Nhan Nhiễu

1 ... 97, 98, 99

[Cổ đại] Bị nhốt vong quốc công chúa - Độ Hàn

1 ... 139, 140, 141

18 • [Xuyên không - Dị giới] Nam thừa nữ thiếu thật đáng sợ - Kim Đại

1 ... 36, 37, 38

19 • [Hiện đại] Người con gái này có độc - Nam Lăng

1 ... 18, 19, 20

20 • [Hiện đại] Vợ yêu tổng tài phóng ngựa tới đây - Lăng Thanh Điểu

1 ... 45, 46, 47



Sam Sam: cảm ơn e :))
Jinnn: :)) chúc ss ngày mai thi tốt
Sam Sam: phải nói là mấy hôm trước nghỉ ngơi, hôm nay ngồi cày mà k cày nổi
Sam Sam: thôi thôi, đc vậy thì khỏe chết được :cry:
Jinnn: ss học từ mấy htrc xong đợi đến hnay nghỉ ngơi sao :3
Sam Sam: Jinnn sáng mai thi đây :v giờ còn ngồi ôm lap
Jinnn: be like me =)) thi đến nơi rồi mà vẫn ngồi chơi
Sam Sam: Shin :kiss4: như bài 3 cây nến lung linh í nhờ :D3
Sam Sam: bộ emo là sao bạn ơi @@
cò lười: Bạn có biết bộ emo nào không vậy? Cho mình xin link với ạ. Cảm ơn bạn ạ
Shin-sama: Ừ. Có Sam với Jin là quá đủ cho một cuộc tình
Sam Sam: ối cò gọi mình mà tưởng dùng bbcode :v
cò lười: Sam Sam ơi!
Jinnn: rồi xong mấy hôm sau lại đâu vào đấy thôi nhể :v
Sam Sam: người nào quan tâm mình thì sẽ k nói dối làm chái trym đau :v
Sam Sam: :| kệ đi a
Shin-sama: =))) Thôi mệt, kệ mẹ hết đi.
Jinnn: Mình buồn vì tim mình đau :v
cò lười: hihi
Shin-sama: Nói dối làm trái tim đau
Jinnn: Shin: anh phải bảo sắp đi rồi nhớ ấy quá =)) tiếc là xong hết giấy tờ rồi húy húy
Shin-sama: Hjx
ღ_kaylee_ღ: nay rảnh quá vô tnn xem có ai k :)2
Shin-sama: Tự dưng anh nhắc tới chuyện giấy tờ sắp ok rồi. Chuẩn bị khám sức khỏe. Cr said Đi rồi thì đừng bao giờ nhớ tới đây nữa. Quên đây luôn đi..
Sam Sam: kay *ơm ơm* lâu quá mới gặp mụi ở đây :)2
ღ_kaylee_ღ: shyn, mới crush thôi à?
ღ_kaylee_ღ: sam tỷ *ơm
Jinnn: Shin: đây là quả báo thôi :v không liên quan đến việc anh có làm gì hay không
Sam Sam: sao thế @@
Sam Sam: shin à :)) bớt thả thính thì ok hơn đấy

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.