Diễn đàn Lê Quý Đôn










images


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 205 bài ] 

Mơ ước hậu vị - Tuyết Chi Hàm

 
Có bài mới 11.01.2017, 09:19
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Yên Hạc Bang Cầm Thú
Đại Thần Yên Hạc Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.09.2015, 22:14
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 337
Được thanks: 2258 lần
Điểm: 9.43
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Mơ ước hậu vị - Tuyết Chi Hàm - Điểm: 11
Chương 85: Tố giác

Editor: Maria Nyoko

Beta: Lạc Thần

Nghe nói, Kỳ Vương Gia động binh, hoàng thượng giận dữ, phái hàng loạt ngự lâm quân tiến hành trấn áp, cuối cùng Mục Nguyên Kỳ bị bắt sống, dưới cơn nóng giận hoàng thượng liền chém hắn tại chỗ.

Tin tức này, khiến Lạc Tử Hân kinh ngạc, nhớ tới duyên phận thật lâu trước đây, trong lòng lại có chút cảm giác đau đớn mờ mờ ảo ảo. Nhưng mà, trong lòng nàng hiểu, trong lòng đau không chỉ là bởi vì Mục Nguyên Kỳ, mà là bởi vì Vệ Dịch Hiên. Mục Nguyên Kỳ là huynh đệ ruột thịt của hắn, ca ca này vừa chết, cũng không biết trong lòng của hắn sẽ có suy nghĩ gì, dù sao hắn lại mất đi một người thân nhất.

Cực khổ lắm mới đợi được ngày Vệ Dịch Hiên phụng mệnh đi tới Thanh Dương cung tuyên chỉ ban thưởng, Lạc Tử Hân cho cung nhân lui xuống.

"Ta có lời muốn nói với chàng." Vẻ mặt Lạc Tử Hân ngưng trọng.

Xem ra Vệ Dịch Hiên gầy đi rất nhiều, sắc mặt cũng không được tốt lắm, trong con ngươi cũng ít đi một chút thần thái, Lạc Tử Hân suy đoán rằng có quan hệ rất lớn với chuyện Kỳ vương gia.

Quả nhiên, không đợi Lạc Tử Hân mở miệng, Vệ Dịch Hiên đã nói: "Nàng muốn hỏi ta chuyện của Nguyên Kỳ, đúng không?"

Lạc Tử Hân gật đầu một cái.

Vệ Dịch Hiên cười khổ nói: "Nguyên Kỳ quá vọng động rồi, còn không đợi bố trí tốt liền động thủ, ta khuyên huynh ấy, nhưng huynh ấy tự mình động thủ. Ngày đó Lạc đại nhân tìm được ta, nói là Nguyên Kỳ muốn động thủ, hắn cũng gấp đến độ như con kiến trên lửa, kết quả chúng ta vẫn không thể tới kịp để ngăn cản huynh ấy, tiếp theo liền truyền đến tin về cái chết của huynh ấy."

Dường như trong lòng Vệ Dịch Hiên rất đau khổ, hít sâu, lại nói: "Nguyên Kỳ vốn là hy vọng lớn nhất của phụ hoàng, đáng tiếc cả đời huynh ấy cũng sống trong bi thảm. Sau khi phụ hoàng chết, huynh ấy liền bị Mục Nguyên Trinh áp chế, cuộc sống không giống như Vương Gia, cũng không thể gặp mẫu hậu được. Hôm nay, huynh ấy vọng động như vậy, thật ra cũng là vì đè nén lâu ngày tạo thành. Chỉ là, huynh ấy không nên kích động như thế."

Lạc Tử Hân mở miệng yếu ớt nói: "Kỳ Vương Gia sống không giống như Vương gia, vậy còn chàng? Chẳng phải lại càng không giống ư?"

Vệ Dịch Hiên ngẩng đầu nhìn nàng chằm chằm, nói: "Ta sẽ không để cho mình rơi vào tình cảnh này, ta tin tưởng có một ngày dẫn nàng tránh xa Mục Nguyên Trinh."

"Chàng cũng đừng vọng động như vậy. . . . . ." Lạc Tử Hân quýnh lên, thốt ra, nàng sợ hắn sẽ giống như Mục Nguyên Kỳ. Nàng có thể chịu đựng chia lìa với hắn, nhưng không thể chịu nổi chuyện hắn qua đời.

Vệ Dịch Hiên đến gần nàng, nói: "Ta sẽ không, nàng yên tâm. Đã nửa năm nàng không nói gì với ta, nhưng mà hôm nay ta biết nàng không có quên ta."

Lạc Tử Hân quay lưng lại, lạnh nhạt nói: "Chính chàng cẩn thận, đứa bé đói bụng, ta phải đi cho hắn bú sữa rồi."

Vệ Dịch Hiên biết nàng hạ lệnh đuổi khách, gật đầu một cái, lặng lẽ lui ra ngoài.

Mà mấy ngày sau, trong triều lại có tin tức, nói là Hiên Vương Gia Mục Nguyên Hiên còn sống, dư nghiệt tiền triều đang ủng hộ hắn trở thành tân chủ tử lật đổ đương kim hoàng đế. Mà đáng sợ nhất, dân gian cũng có tin tức nói là rất ủng hộ vị vương gia này .

Tin tức này vừa truyền ra, trong cơn giận dữ Mục Nguyên Trinh hạ lệnh tra xét, cần phải tìm được chỗ ở của Mục Nguyên Hiên. Mục Nguyên Hiên đã từng là một cái tâm bệnh của Mục Nguyên Trinh, cho nên khi Lạc Tử Hân thấy hoàng thượng luống cuống như vậy thì cũng biết lửa giận trong lòng hoàng thượng nghiêm trọng hơn so với chuyện Mục Nguyên Kỳ. Trái tim không khỏi nặng nề toát mồ hôi vì Vệ Dịch Hiên, cầu nguyện để hoàng thượng không phát hiện thân phận thật của hắn.

Còn chưa lo lắng xong, lại có chuyện khác khiến Lạc Tử Hân như thế nào cũng nghĩ không ra.

Ngày đó thỉnh an trong cung của Thái hậu, hoàng thượng cùng hoàng hậu cũng ở đây, thái hậu nhất thời vui mừng, liền ôm đứa bé vui tươi hớn hở trò chuyện cùng mọi người.

Nhưng đột nhiên hoàng thượng lại kêu Vệ Dịch Hiên đang chờ ngoài cửa vào, nói với hắn: "Ngươi xem dáng dấp trẫm và đứa bé này như thế nào?"

Hành động này của hoàng thượng chẳng những làm Vệ Dịch Hiên cảm thấy ngoài ý muốn, ngay cả ba nữ nhân đang ngồi cũng cảm thấy ngoài ý muốn. Đang êm đẹp đột nhiên hoàng thượng gọi một nội thị đi vào, hỏi câu hỏi bất thường, làm cho người ta thật sự không nhìn ra dụng ý của hoàng thượng.

Chỉ là, chẳng qua Vệ Dịch Hiên cũng chỉ sững sờ một lát, nhìn Mục Dịch Chiêu trong lòng thái hậu một chút, liền nói: "Dáng dấp tiểu hoàng tử thanh tú, hẳn là người phú trạch thâm hậu."

Hoàng thượng khẽ cười cười, nói: "Hoàng hậu, ngươi xem tiểu Vệ tử, nhìn ánh mắt tiểu hoàng tử tràn đầy sủng ái, cũng là người hữu tình nha."

Con ngươi Vệ Dịch Hiên có chút co rụt lại, lời nói của hoàng thượng khiến hắn có chút kinh hãi, lập tức thu ánh mắt lại, nhắm mắt đứng yên, không nhiều lời nữa.

Qua một lát, hoàng thượng lại nói: "Tiểu Vệ tử, chắc hẳn ở nhà ngươi cũng là người được sủng ái chứ?"

Trái tim Vệ Dịch Hiên cảm thấy kỳ quái, vì sao vô duyên vô cớ hoàng thượng lại nói chuyện này, hơn nữa còn ở trước mặt các vị nương nương. Hắn cũng chỉ là cận vệ bên cạnh hoàng thượng mà thôi, nhưng hoàng thượng lại kéo hắn vào việc nhà, đây không khỏi quá không hợp lẽ thường, trái tim không khỏi nổi lên nghi ngờ, nhưng trên mặt không biểu hiện gì, trước sau như một cung kính cúi đầu đáp lời.

"Hiện giờ nô tài một thân một mình, người nhà đều đã mất, chuyện sủng ái cũng đều là khi còn bé."

"Hả?" Hoàng thượng cố làm vẻ đáng tiếc thở dài một hơi, nói: "Vậy tại sao ngươi lại vào cung trở thành thái giám?"

Lời ấy vừa hỏi, Lạc Tử Hân mơ hồ mà cảm thấy hơi khác thường, chẳng lẽ là hoàng thượng phát hiện ra cái gì? Lòng bàn tay khẽ thấm mồ hôi.

Vệ Dịch Hiên rũ con ngươi xuống, cũng may là cúi đầu, cũng không ai thấy được ánh mắt hắn giờ phút này, hắn nói: "Trong nhà nghèo quá, cho nên nô tài liền vào cung."

"Tiến cung năm nào?" hình như hoàng thượng cũng không định dừng lại.

"Năm năm trước nô tài tiến cung."

"Năm năm trước? Vậy là đã lớn, người nhà ngươi cũng chịu cắt đứt nhất mạch hay sao." Hoàng thượng cười nói.

Chỉ là, Lạc Tử Hân lại nghe ra chút mùi vị, chẳng phải hoàng thượng đang điều tra Vệ Dịch Hiên sao? Chỉ là, trong trường hợp này, rốt cuộc hoàng thượng tính toán như thế nào?

"Trong nhà nô tài còn có một huynh trưởng, cho nên. . . . . ." Làm sao Vệ Dịch Hiên lại không nghe được khác thường trong lời nói của Hoàng thượng, chỉ là vẫn duy trì trấn định.

"Lớn mật, ngươi lại dám lừa trẫm." Hoàng thượng đột nhiên nổi giận, hung ác vỗ thành ghế, ánh mắt như một thanh dao sắc bén, hung hăng nhìn hắn.

Vệ Dịch Hiên cả kinh, ngước mắt nhìn hoàng thượng, mà giờ khắc này thái hậu cùng hoàng hậu cũng dời mắt qua, kinh nghi nhìn hoàng thượng. Mới vừa rồi hoàng hậu chỉ lo bồi thái hậu ngậm kẹo đùa cháu, mặc dù nghe hoàng thượng hỏi tiểu Vệ tử, cũng không cảm thấy có điều không ổn. Nhưng bây giờ, đột nhiên hoàng thượng nổi giận, cũng đã quấy rầy bọn họ, tiểu hoàng tử cũng bị cả kinh hừ hừ mấy tiếng.

"Nô tài không dám." Vệ Dịch Hiên nói.

Hoàng thượng nhìn hắn từ trên xuống dưới, cuối cùng ánh mắt lại dừng lại ở dưới người hắn, khẽ híp mắt. Hành động này, làm Lạc Tử Hân như bị một búa đánh vào ngực, trong lòng hoàng đế nghĩ cái gì, lúc này nàng hoàn toàn hiểu. Nhưng tình trạng thật của Vệ Dịch Hiên, tại sao lại để Hoàng thượng biết, biết hắn là thái giám giả, ở trong cung này trừ Lạc Tử Hân nàng ra, không người nào biết, ngược lại chuyện này quá kỳ hoặc.

Qua một hồi lâu, hoàng đế chuyển sang hoàng hậu, nói: "Tối ngày hôm qua có người tố cáo với trẫm, nói là tiểu Vệ tử không phải là thái giám thật, thật ra thì hắn không ‘sạch’."

"Cái gì? Cái này làm sao có thể, sao loại chuyện dâm loạn cung đình này có thể xảy ra?" Hoàng hậu còn chưa mở miệng, thái hậu bắt đầu trách móc.

"Hoàng thượng, nô tài oan uổng." Vệ Dịch Hiên quỳ xuống.

"Hoàng thượng, chuyện như vậy cũng không thể tùy tiện tin lời người khác nói. Cho tới nay Tiểu Vệ tử trung thành đối với hoàng thượng, không được oan uổng hắn." Lạc Tử Hân không nhịn được nói, mặc dù tiếng nói bình tĩnh, nhưng lúc này trong lòng đã gấp đến độ như lửa đốt.

Hoàng thượng cười cười, nói: "Trẫm cũng không tin, cho nên hôm nay trước khi tới nơi này, trẫm cho người đi thăm dò ghi chép, trên sách ghi chép cũng không có tên của Vệ Dịch Hiên."

Lạc Tử Hân hít một hơi khí lạnh, thế nhưng hoàng thượng đã tra xét chứng minh thực tế!

"Hơn nữa, người tố cáo còn nói với trẫm, tiểu Vệ tử cùng một vị phi tử hậu cung có quan hệ thân mật không thể cho người biết." Hoàng thượng nhìn Vệ Dịch Hiên, mà khóe mắt lại vô ý liếc về phía Lạc Tử Hân.

Hành động này làm Lạc Tử Hân rất là khiếp sợ, hoàng thượng biết hay không? Nhưng nàng lại không biết người nào tố cáo, mà quan hệ nàng và Vệ Dịch Hiên, lại có người nào rõ ràng như vậy? Phải biết, nửa năm nay, nàng đều duy trì khoảng cách cùng Vệ Dịch Hiên, đừng nói là lời nói, ngay cả chào hỏi đều rất ít, chuyện như vậy không khỏi làm lòng nàng rụt rè.

"Hoàng thượng, nô tài oan uổng, đây là chuyện không có chứng cớ, xin hoàng thượng tra rõ." Vệ Dịch Hiên vẫn kêu oan.

"Ơ, hoàng thượng, chuyện như vậy cũng không thể qua loa, nhất định phải điều tra rõ ràng, nếu không hậu cungnày sẽ biến thành vùng đất dâm loạn của nô tài này, còn ra thể thống gì nữa." Lập tức hoàng hậu ra vẻ ngay thẳng: "Còn nữa, nếu phi tử đó thật sự có loại hành vi này, hoàng thượng cũng không thể bỏ qua rồi."

Lần này thái hậu cũng nói: "Lời nói của hoàng hậu có lý, nếu tiểu Vệ tử nói dối, không thể xem thường, phải biết rằng danh dự hậu cung không thể hủy được."

Trái tim Vệ Dịch Hiên căng thẳng, thân thể khẽ quỳ dời đến hướng hoàng hậu nói: "Bẩm hoàng hậu nương nương, đúng là nô tài không có trong ghi chép của Kính Sự phòng, bởi vì nô tài tịnh thân ngoài cung sau đó mới tiến cung, lúc ấy chủ sự Kính Sự phòng đã nghiệm tra, cho nên mới đồng ý cho nô tài vào cung ."

Hoàng thượng nghe hắn nói, trong lòng cũng có chút do dự. Tuy nói trên nguyên tắc thái giám Đại Vũ quốc đều phải trải qua xử lý của Kính Sự phòng rồi mới vào cung, nhưng những năm gần đây cũng có một số ít tình huống là tự cung bên ngoài cung, chỉ cần Kính Sự phòng nghiệm tra không có sai lầm cũng sẽ thu người vào cung, nhưng trường hợp này, quả thật Kính Sự phòng cũng không ghi chép tên người này.

Nếu như tiểu Vệ tử có tình huống như vậy, cũng không thể oan uổng hắn. Nghĩ như vậy, hoàng thượng liền rơi vào trầm tư.

Một lát sau, hoàng đế nhìn Vệ Dịch Hiên đang quỳ dưới đất, chậm rãi mở miệng: "Loại tình huống ngươi nói cũng không phải là không tồn tại, nhưng vì để cho trẫm an tâm, bây giờ ngươi liền thay quần áo, để trẫm nghiệm tại chỗ một chút đi."

Mệnh lệnh này hạ xuống, chẳng những là Vệ Dịch Hiên khiếp sợ, Lạc Tử Hân càng thêm kinh ngạc mở to mắt.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
     
Có bài mới 12.01.2017, 17:26
Hình đại diện của thành viên
Thủ quỹ
Thủ quỹ
 
Ngày tham gia: 18.07.2014, 09:41
Bài viết: 61
Được thanks: 18 lần
Điểm: 7.97
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Mơ ước hậu vị - Tuyết Chi Hàm
Hay quá nàng ơi. Mong chương mới... Ko biết kết thúc truyện có happy ko nhỉ...


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Có bài mới 13.01.2017, 19:38
Hình đại diện của thành viên
Ex-moderator
Ex-moderator
 
Ngày tham gia: 25.07.2015, 18:00
Tuổi: 16 Nữ
Bài viết: 1255
Được thanks: 1978 lần
Điểm: 3.89
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Mơ ước hậu vị - Tuyết Chi Hàm - Điểm: 11
Chương 86: Phản bội

Edit: dohuyenrua
Beta: ChieuNinh + lamnguyetminh

"Hoàng thượng, việc này hình như có chút không ổn đi?" Ngay lúc Lạc Tử Hân đang bàn tính suy nghĩ tìm đối sách, may mắn Thái hậu đã mở miệng.

Thái hậu giao hài tử lại cho Lạc Tử Hân, đứng lên, đi vài bước về phía trước, cúi đầu nhìn thoáng qua Vệ Dịch Hiên đang quỳ trên mặt đất, nói: "Mặc kệ nô tài này là thật hay giả, dù sao trong phòng này còn có mấy người phụ nhân chúng ta, rất bất nhã rồi."

Ánh mắt của Mục Nguyên Trinh hoà hoãn lại, khẽ gật đầu với Thái hậu, nói: "Mẫu hậu nói rất đúng, đây là nhi thần nộ hoả công tâm (lửa giận thiêu đốt), cơn tức bốc lên đầu, thế nhưng không đúng mực rồi."

Hoàng hậu cũng phụ hoạ theo: "Hoàng thượng, nô tì thấy không bằng như vậy, để cho Phó Hổ mang đến Kính sự phòng kiểm tra thực hư một phen đi. Nếu là thật sự vậy liền thôi, nếu là giả, liền trực tiếp tịnh thân tại Kính sự phòng, vậy là được rồi. Tiểu Vệ Tử bên cạnh Hoàng thượng đó cũng coi như có năng lực."

"Lời này nói có lý, vậy liền truyền Phó Hổ đi." Hoàng thượng gật gật đầu, lại như như nghĩ đến việc gì, nói: "Nhưng mà, mấy ngày nay hình như Phó Hổ bị bệnh rất nghiêm trọng, có thể lực bất tòng tâm hay không?"

Hoàng hậu cười cười, nói: "Tuy Phó Hổ lớn tuổi, thân thể cũng không làm được việc gì, nhưng nói như thế nào cũng là thái giám tổng quản trong cung, chuyện này vẫn nên để hắn tới xử lí mới đúng. Cũng chỉ là chuyện nghiệm thân, tin chắc không làm khó được Phó Hổ đâu."

Hoàng thượng có thâm ý nhếch nhếch môi, đến gần Vệ Dịch Hiên, thật lâu sau mới mở miệng nói: "Nếu như tên nô tài này đúng là giả mạo như lời người khác đã nói thì bản lãnh thật đúng là không nhỏ, chỉ sợ Phó Hổ cũng sẽ bị hắn tìm cách đe doạ."

"Hoàng thượng, nô tài không dám." Vệ Dịch Hiên gắt gao cắn chặt hàm răng, nhưng vẫn cứ hèn mọn dập đầu.

Hoàng thượng khẽ hừ một tiếng, nói: "Để cho hoàng hậu ở bên cạnh Phó Hổ trông chừng, để đề phòng ngộ nhỡ. Chỉ có điều trẫm hi vọng, ngươi thật sự bị oan uổng.”

Vừa dứt lời, Hoàng đế lại nhìn lướt qua Lạc Tử Hân, đột nhiên nói: "Nếu không, Hoàng quý phi cũng đi theo cùng giải quyết đi."

Trong lòng Lạc Tử Hân hơi chững lại, chẳng qua là chuyện tra xét một gã thái giám là thật hay giả, vậy mà Hoàng thượng dùng cả thân phận của Hoàng hậu và Hoàng quý phi, có thể nghĩ, Hoàng thượng vô cùng để ý chuyện này. Thế nhưng, Lạc Tử Hân cũng đoán được, sở dĩ Hoàng thượng sẽ để ý chuyện này như vậy, không ngoại trừ có người nói gã thái giám giả này có léng phéng với Hoàng quý phi nàng, đó mới thật sự là chuyện Hoàng thượng muốn kiểm chứng nhất. Cho nên đột nhiên Hoàng thượng mới bảo Lạc Tử Hân cùng nhau điều tra rõ giải quyết việc này, đó là mang theo một chút ý nghĩ sâu xa rồi.

Nhưng mà mặc kệ Hoàng thượng phái người nào đi giám sát tra xét việc này, sự thật sẽ rất nhanh nổi trên mặt nước thôi. Chỉ cần Vệ Dịch Hiên vừa đến Kính sự phòng, tất nhiên thân phận thái giám giả chắc chắn sẽ bại lộ. Nếu theo lời Hoàng thượng nói, một khi phát hiện là thái giám giả liền tịnh thân ngay tại chỗ. Hắn đường đường là một vị Vương gia, làm sao có thể rơi vào kết cục như vậy, đây chẳng phải là còn bị nhục nhã hơn so với giết hắn sao? Trong lòng Lạc Tử Hân như bị roi quất, liên tục co rút đau đớn.
     
Bởi vì Phó Hổ bị bệnh, chuyện kiểm tra thực hư này liền được sắp xếp vào ngày mai, nhưng mà đêm nay, Lạc Tử Hân lại không có cách nào bình tĩnh. Nàng không biết nên tiếp tục làm như thế nào để chu toàn chuyện này.

Chuyện này, mặt ngoài thoạt nhìn thì chẳng qua là Hoàng thượng vì tra xét một nội giám thôi, suy nghĩ sâu xa chính là đang nghĩ tới vị Hoàng quý phi nàng. Như vậy nói ngược lại, mục đích của kẻ mật báo đó không phải là Vệ Dịch Hiên, mà là nàng rồi. Vậy kẻ mật báo ấy là ai?

"Hoàng thượng nói là tối hôm qua nhận được mật báo. Tối hôm qua ư?"Lạc Tử Hân thì thào tự nói.

Đột nhiên, hai hàng lông mày của Lạc Tử Hân nhếch lên, liền gọi Tích Như đi vào: "Tích Như, ngươi đi điều tra một chút, đêm qua Hoàng thượng thị tẩm ai?"

Tích Như đáp lại một tiếng, lúc này mới đi vài bước liền quay người nói: "Nương nương, không cần điều tra nữa, nô tỳ biết đêm qua người nào thị tẩm ạ."

"Hả? Đó là ai?"

"Chính là Hoa tần nương nương ạ." Tích Như cười nói: "Nương nương, người đã quên ạ, buổi sáng hôm nay Hoa tần vẫn cùng nói chuyện với người đấy."

Lạc Tử Hân hơi nhớ lại, nhất thời nhớ tới quả thật có một việc như vậy. Thế nhưng vừa nghĩ tới, nàng liền kinh ngạc trong lòng, ba chữ ‘Lục Nguyệt Nặc’ ấy tự bật ra trong đầu nàng!

Lạc Tử Hân khẽ vung tay, lại cảm thấy khả năng này cũng không lớn lắm, nhưng vẫn cảm thấy nếu là lời Hoa tần đã nói, ngược lại chuyện này cũng hợp lí. Bởi vì Lạc Tử Hân nhớ lại ngày đó ở chùa Phạn Quang, khi nàng và Vệ Dịch Hiên nắm tay trở về chùa quả thật vừa khéo bị Lục Nguyệt Nặc nhìn thấy. Chỉ là, chuyện này đã qua một năm, sau đó Lục Nguyệt Nặc hẳn là không thể từng nhìn thấy cái gì mới đúng. Bây giờ, nếu như nói thật sự là Lục Nguyệt Nặc làm, vậy sau lưng nhất định có cái gì đó mà nàng chưa phát hiện ra.

Lạc Tử Hân xoa xoa trán, cảm thấy việc này cực kỳ kỳ lạ, song nhất thời cũng không đoán ra, đành buông tha cho việc suy nghĩ, bắt đầu đổi suy nghĩ tìm đối sách cho ngày mai.

"Tích Như, ngươi qua đây, giúp bản cung làm một chuyện." Lạc Tử Hân liền nói nhỏ vài lời bên tai Tích Như.

"Nương nương, người sẽ không nghi ngờ kẻ mật báo ấy là nô tỳ sao?"Tích Như nghe Lạc Tử Hân sai bảo xong cũng không lập tức rời đi. Chuyện hôm nay nàng đã nghe thấy, bây giờ nàng là nô tỳ hầu hạ thân cận của chủ tử, nếu nói rõ ràng, nàng mới là người rõ ràng nhất mọi chuyện của chủ tử và Vệ Dịch Hiên. Cho nên, nghiêm khắc mà nói, nàng hẳn là đối tượng đáng hoài nghi nhất.

Lạc Tử Hân thấy nàng đặt câu hỏi như vậy, không khỏi nở nụ cười, nói: "Ngươi hại bản cung, có lợi ích gì cho ngươi à?"

Tích Như gãi gãi đầu, rốt cục ngại ngùng nở nụ cười, đỏ mặt nói: "Cảm ơn chủ tử đã tín nhiệm, nô tỳ đi làm ngay đây."

Sau khi Tích Như rời đi không bao lâu, Lạc Tử Hân lại suy nghĩ thật lâu, nhưng trong lòng vẫn không có căn cứ nào, còn cảm thấy đè nén phiền muộn, liền chậm rãi ra khỏi cung Thanh Dương, tuỳ ý bước đi.

Lúc đang đi tới, lại thấy được hai bóng người ở phía xa, vốn cũng không nghĩ nhiều, đang muốn chuyển hướng khác rời đi, trong nháy mắt lúc vừa xoay lại liền sửng sốt. Ngay sau đó, nàng liền nghiêng người trốn vào một góc, ánh mắt nhìn về phía hai bóng người kia.

Chủ nhân của hai bóng người ấy đúng là Hoàng hậu và Hoa tần, hình như các nàng đang nói gì đó, vẻ mặt Hoa tần cung kính, còn Hoàng hậu giống như đang căn dặn việc gì đấy. Mà cuối cùng, Hoàng hậu lại lấy ra một thứ gì đó giống như trân bảo giao cho Hoa tần, Hoa tần liên tục gật đầu, giống như đang cảm tạ.

Một cảnh này rơi vào trong mắt Lạc Tử Hân, nhất thời trong mắt ẩm ướt, ý niệm đó là thật sự mọc rễ ở trong lòng. Trong lòng nàng hiểu ra, hoá ra khả năng suy đoán trước đó thật sự không hề sai, Lục Nguyệt Nặc phản bội nàng, cấu kết với Hoàng hậu, trái lại giúp đỡ Hoàng hậu tới hại chính người mà luôn coi nàng ta là bằng hữu tốt. Quả nhiên, không có tình nghĩa gì đáng nói trong hậu cung này.

Lạc Tử Hân xoay người cấp tốc trở về cung Thanh Dương, vì chuyện Lục Nguyệt Nặc vừa rồi mà cảm thấy canh cánh trong lòng. Lúc này, Tích Như đã trở lại.

"Nương nương, làm thoả đáng rồi."

Lạc Tử Hân phục hồi tinh thần, khẽ gật đầu, thầm nghĩ, hi vọng ngày mai có thể thuận lợi đi. Lúc này mới nhớ lại, vậy mà Hoa tần đã đến đây rồi.

"Tỷ tỷ, đã trễ thế này không quấy nhiễu giấc ngủ của tỷ chứ?" Hoa tần vừa thấy nàng liền cười, nói.

Nhìn nụ cười yêu kiều kín đáo giống như quyến rũ của Lục Nguyệt Nặc, lần đầu tiên Lạc Tử Hân cảm giác được loại dối trá này, cũng là lần đầu tiên cảm giác được ý thù địch bên trong nụ cười kia, trong lòng khẽ rùng mình.

"Không có, còn chưa ngủ đâu. Muội muội đến trễ như vậy, là có chuyện gì sao?" Lạc Tử Hân tận lực ổn định tâm tư.

Hoa tần dịu dàng cười, nói: "Vâng, không ngủ được, muốn tìm tỷ tỷ cùng ra ngoài đi dạo với muội một chút, thuận tiện muội muội muốn tới nhìn một chỗ nhìn xem, hi vọng tỷ tỷ có thể theo giúp muội."

"Nơi nào?" Lạc Tử Hân hỏi.

"Đi là biết thôi." Hoa tần ra vẻ thần bí chớp chớp mắt.

Lạc Tử Hân chăm chú nhìn nàng ta một hồi lâu, rốt cục nói: "Được, chờ ta một chút, ta thay y phục rồi đi."

"Được." Hoa tần xoay người về phía cửa: "Muội chờ tỷ ở cửa."

Lạc Tử Hân nhìn bóng lưng nàng ta, trong đầu lại lóe lên một ý nghĩ đáng sợ, dự cảm ấy càng lúc càng mãnh liệt, tràn lan trong lòng nàng. Tuy nàng thật sự hi vọng đó chỉ là ảo giác của nàng thôi, nhưng rất nhiều chuyện cần cẩn thận vẫn hơn, nhất là hiện tại nàng phát hiện ra Lục Nguyệt Nặc có chỗ không ổn.

Lạc Tử Hân thay y phục xong, liền đi theo Hoa tần ra cửa.

Đoạn đường này, Hoa tần đều tán gẫu nói chút chuyện phiếm, chậm rì rì đi về phía trước, giống như là chẳng có mục đích, nhưng lại giống như rất có tính toán mục tiêu. Bởi vì rất nhanh Lạc Tử Hân đã phát hiện ra hai người càng đi càng lệch, hình như đã đến một chỗ ít dấu chân người. Trên cơ bản Lạc Tử Hân sớm đã xác định chuyện xảy ra tiếp theo là gì, trong lòng không khỏi thở dài.

Thật ra nàng đã chết một lần, sau khi sống lại đã sớm hiểu rõ rất nhiều chuyện, trong cung này làm sao có tình bằng hữu thật sự chứ? Còn không phải quan hệ lợi dụng lẫn nhau à, nàng và Lục Nguyệt Nặc cũng là như vậy.

"Muội muội, đây là muốn đi đâu?" Lạc Tử Hân chất vấn.

"Là ở phía trước rồi." Hoa tần đi phía trước dẫn đường, chỉ chốc lát sau liền đến một gian phòng, nàng ta mở cửa đi vào.

Nhưng Lạc Tử Hân không có bước vào, hình như có chút do dự nhìn căn nhà kia, nói: "Tại sao tới nơi này?"

Hoa tần có vẻ hơi nóng nảy, nói: "Tỷ tỷ, chúng ta đi vào rồi nói sau."

"Được, vậy muội vào trước đi, muội biết ta sợ bóng tối mà." Lạc Tử Hân vẫn chưa bước vào.

Hoa tần mỉm cười, kéo cánh tay của nàng, nói: "Được rồi, chúng ta cùng đi vào."

Lạc Tử Hân liếc nhìn Hoa tần một cái, đáy mắt nàng ta thoáng qua một sự lo lắng.  Lạc Tử Hân cũng không chần chờ nhiều nữa liền theo nàng ta vào phòng. Nhưng hai người mới vừa bước vào phòng, Lạc Tử Hân lại buông tay Hoa tần ra, Hoa tần còn chưa kịp phản ứng, đã nghe phía sau ‘rầm’ một tiếng, quay đầu, dĩ nhiên cửa bị đóng chặt rồi. Trong phòng một mảnh tối đen, trong lòng của nàng ta đột nhiên sợ hãi.

"Tỷ tỷ, tỷ làm gì?" Ở bên trong, Hoa tần gõ cửa chính bị đóng chặt.

"Bản cung cho rằng, ngươi dẫn ta tới nơi này, chuyện muốn làm chính là chuyện hiện tại ta đang làm với ngươi đi?" Lúc này giọng nói của Lạc Tử Hân lạnh như băng.

Trong lòng Hoa tần một hồi khẩn trương, nói: "Tỷ tỷ, chuyện này không phải là chủ ý của muội."

"Như vậy, ngươi đang thừa nhận đưa ta tới nơi này, chủ ý là muốn nhốt ta lại, phải không?" Lúc này giọng nói của Lạc Tử Hân vô cùng nghiêm khắc.

"Muội... Muội sai rồi, tỷ mau thả muội ra đi." Hoa tần vội la lên.

"Vậy bây giờ ngươi nói cho ta biết, có phải ngươi tố cáo với Hoàng thượng, hoài nghi thân phận thái giám của Tiểu Vệ Tử hay không?" Lạc Tử Hân vẫn không có ý mở cửa như cũ, đứng ở ngoài cửa nói.

Ở trong phòng, Hoa tần trầm tĩnh một hồi, nhưng chưa nói một câu.

"Nếu ngươi không nói, vậy ngươi cứ ngốc ở bên trong tiếp đi, tin chắc chỗ này sẽ không có ai phát hiện ra đâu, có thể còn sống để ra ngoài hay không phải dựa vào vận may của chính ngươi rồi." Lạc Tử Hân thản nhiên nói.

"Đừng, ta nói." Dù sao Hoa tần cũng thiếu kiên nhẫn.

"Được, vậy bây giờ ngươi trả lời ta, vì sao ngươi cho rằng thân phận thái giám của Tiểu Vệ Tử là giả?"


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
     
Có bài mới 15.01.2017, 18:54
Hình đại diện của thành viên
Ex-moderator
Ex-moderator
 
Ngày tham gia: 25.07.2015, 18:00
Tuổi: 16 Nữ
Bài viết: 1255
Được thanks: 1978 lần
Điểm: 3.89
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Mơ ước hậu vị - Tuyết Chi Hàm - Điểm: 11
Chương 87: Thái giám

Hoa tần cắn cắn môi dưới, nói: "Đó là sư phụ của chùa Phật Quang nói cho muội biết."

Trong lòng Lạc Tử Hân ngơ ngác, trái lại nàng thật sự không nghĩ đến điểm này, chỉ là làm sao sư phụ của chùa Phật Quang lại biết được bí mật này?

"Sư phụ của chùa Phật Quang nói như thế nào?" Lạc Tử Hân ép hỏi.

Hoa tần nói: "Sư phụ của chùa Phật Quang nói, có một ngày thấy Tiểu Vệ Tử ở đó... Đi nhà cầu, nhìn thấy hắn có..."

Lúc này, trong lòng Lạc Tử Hân thật sự không biết nên nghĩ như thế nào, đáp án như vậy làm cho nàng cảm thấy dở khóc dở cười, lại nửa cười nửa mếu. Vệ Dịch Hiên ơi Vệ Dịch Hiên, chỉ sợ như thế nào chàng cũng không thể ngờ được, vậy mà sẽ thua trong tay một kẻ nhìn trộm đi.

"Nhưng mà, làm sao ngươi có thể nghĩ tới việc đến hỏi sư phụ của chùa Phật Quang về việc này chứ?" Trong lòng Lạc Tử Hân vẫn ngổn ngang nghi ngờ như cũ.

"Muội là bị... Bị lệnh của Hoàng hậu đến chùa Phật Quang tra xét xem lúc trước tỷ ở đó có làm chuyện gì bất ổn không, sư phụ kia mới nhắc tới." Giọng nói của Hoa tần càng ngày càng thấp.

Hoàng hậu, quả nhiên lại là nàng ta, Lạc Tử Hân hít vào một hơi thật sâu.

"Sau đó?"

Hoa tần ngừng một chút, nói tiếp: "Sau khi Hoàng hậu nghe xong việc này, đã bảo muội ám chỉ với Hoàng thượng Tiểu Vệ Tử và tỷ tỷ có tư tình."

"Tư tình?" Lạc Tử Hân nâng cao giọng, nói: "Nói như vậy là, cho dù ta và Tiểu Vệ Tử có quan hệ gì, các ngươi cũng đều nhận định giữa chúng ta có tư tình rồi hả?"

"Vâng, chỉ cần chứng thực Tiểu Vệ Tử không phải là thái giám thật, mà các người lại cùng nhau ở chùa Phật Quang nhiều ngày như vậy. Hoàng hậu nói các người có tư tình thì hẳn là có tư tình, tỷ cũng không có chứng cứ rửa sạch trong sạch cho mình." Hoa tần nói.

Quả thật là muốn gán tội cho người khác, sợ gì không tìm ra chuyện. Nhưng chuyện Vệ Dịch Hiên không phải là thái giám thì đúng là sự thật, cứ như vậy, cho dù có phải sự thật hay không, Lạc Tử Hân nàng chịu tội này trên lưng, đó là chuyện tất nhiên rồi. Mưu tính này của Hoàng hậu thật đúng là vô cùng tinh diệu nhỉ, nhưng chỉ sợ làm sao Hoàng hậu cũng không ngờ, vậy mà nàng sẽ phát hiện manh mối từ Hoa tần này. Lạc Tử Hân không khỏi nắm chặt quả đấm.

"Vì sao ngươi phải giúp Hoàng hậu? Ngươi đã quên hai chúng ta là tỷ muội sao? Ngươi cứ phản bội ta như vậy ư!" Lạc Tử Hân lạnh lùng nói.

Bên trong trầm tĩnh một lúc lâu, giọng nói của Hoa tần mới truyền ra: "Ta hận! Vì sao sau khi ngươi tiến cung lại có thể một bước lên mây, mà ta cũng chỉ là một vị tần. Nhảy múa, còn bị người ta nói bóng gió, cho dù làm cái gì cũng không đúng. Ta thừa nhận ta đố kỵ ngươi, cho nên sau này Hoàng hậu tìm đến ta, nói chỉ cần ta làm theo lời của nàng ta, nàng ta liền có thể giúp ta đạt được vật ta cần."

"Cũng chỉ vì quyền lợi thôi sao?"Lạc Tử Hân nhàn nhạt hỏi.

"Ngươi nói không sai, không chỉ có vậy, ta thừa nhận, ta hận Lạc gia các người, nếu không phải tại nhà các người, làm sao phụ thân ta lại bị giáng chức chứ? Trong lòng ta vẫn không thoải mái, nếu không phải vì như thế, ở trong cung ta sẽ phải chịu sự xem thường ấy của người khác? Cũng tại phụ thân ngươi, cũng tại ngươi..." Hoa tần nói xong lời cuối cùng vậy mà khóc không thành tiếng, thất thanh kêu lên.

Lại có một người bởi vì sự oán hận dại dột mà làm mất bản tính con người, trong lòng Lạc Tử Hân hiện lên chút đau khổ.

"Hôm nay ngươi dẫn ta qua đây, vì sao muốn nhốt ta lại?"

Hoa tần cười lạnh nói: "Vì sao? Hoàng hậu bảo ngày mai lúc kiểm tra Tiểu Vệ Tử là thật hay giả, sợ ngươi lại làm ra chuyện gì, cho nên ngươi nhất định không được xuất hiện."

"Tốt lắm!" Giọng nói của Lạc Tử Hân lạnh lùng.

Qua một hồi lâu, Lạc Tử Hân trì hoãn sự tức giận, đối diện với cánh cửa nói: "Bây giờ, ngươi cứ nghỉ ngơi ở bên trong đi, đợi cho chuyện nghiệm tra qua đi, sẽ có người tới thả ngươi ra."

"Không phải ngươi nói sau khi ta nói ra sự thật thì ngươi sẽ thả ta ra sao? Lạc Tử Hân, ngươi lừa ta, ngươi là một tên lừa gạt." Hoa tần hung hăng đập cửa phòng, hét lớn.

Lạc Tử Hân chỉ lạnh lùng khẽ nhếch khóe môi nhìn cánh cửa, lê bước chân trầm trọng xoay người rời đi. Đi rất xa rồi, còn có thể mơ hồ nghe thấy tiếng gõ cửa và chửi rủa của Hoa tần.

Hoá ra, đây là cái gọi là tình bằng hữu ư, vào cung, mỗi người đều là một con sói giết người không thấy máu!

Sáng sớm, theo ước định, Hoàng hậu và tổng quản nội giám Phó Hổ liền xuất hiện ở cửa Kính sự phòng, Vệ Dịch Hiên đã bị dẫn đến, nhưng vẻ mặt của hắn đầy ung dung, hình như cũng không có vẻ khẩn trương.

"Đã đến lúc rồi, liền bắt đầu đi." Hoàng hậu nói.

Phó Hổ hơi cúi người với Hoàng hậu, giống như cười nịnh nọt nói: "Hoàng hậu, Hoàng quý phi còn chưa tới ạ."

Hoàng hậu khẽ trừng mắt liếc Phó Hổ một cái, nói: "Nàng không tới cũng không sao, đến lúc đó nói kết quả cho nàng là được rồi."

"Làm sao nô tì có thể không tới đây, ngại quá, Hoàng hậu nương nương, nô tì đến muộn." Lạc Tử Hân được Tích Như đỡ tới, chậm rãi xuất hiện tại cửa Kính sự phòng.

Lạc Tử Hân vừa xuất hiện, sắc mặt Hoàng hậu có phần thay đổi, đáy mắt rõ ràng hiện lên vẻ kinh ngạc, chỉ sợ trong lòng nàng ta vô cùng bất ngờ vì sao Hoàng quý phi lại xuất hiện ở đây đi, hoặc là lúc này trong lòng đang mắng Hoa tần hành sự bất lực thôi. Mặc dù Lạc Tử Hân cười tươi như hoa, nhưng trong lòng chính là cười lạnh.

Hoàng hậu bĩu môi, hiển nhiên có chút không cam lòng, nhưng cũng không có thể nói cái gì, dù sao cũng là mệnh lệnh của Hoàng thượng bảo Hoàng quý phi ở đây. Nhưng trong lòng nàng ta nhớ lại, nếu mọi người ở chùa Phật Quang đã nhìn thấy, đoán trước việc này cũng sẽ không có sai lầm gì, chờ xem kịch vui đi.

"Vậy thì mời Phó công công dẫn người vào đi thôi." Hoàng hậu nói.

Phó Hổ gật gật đầu, đi đến trước mặt Vệ Dịch Hiên, nhìn hắn một cái, trong con ngươi hàm chứa chút hương vị phức tạp, rốt cục nói: "Đi thôi."

"Phó công công, người nên tra xét cẩn thận, không thể nhìn nhầm được." Lạc Tử Hân thong thả đi lên phía trước vài bước, trong tay vẫn cầm chơi đùa một cái bình nhỏ.

Phó Hổ nhìn nàng, tự nhiên cũng chú ý tới đồ chơi trong tay nàng, đống thịt trên mặt khe khẽ động, con ngươi thoáng thất thần một lát, liền gục đầu xuống, cung kính hành lễ, nói: "Nô tài đương nhiên sẽ làm hết phận sự."

Nói xong liền lôi kéo Vệ Dịch Hiên vào trong Kính sự phòng.

Thật ra trong lòng Lạc Tử Hân cũng không bình tĩnh giống như vẻ ngoài của nàng, tuy rằng trước đó đúng là đã làm chút công phu, nhưng rốt cuộc có thể thành công hay không, trong lòng của nàng cũng hoang mang.

Đêm qua, Lạc Tử Hân bảo Tích Như đi làm một việc, đó là mang một nữ nhân tên là "Châu Nhi" đến, giam lỏng. Sau đó Tích Như lại lén lút đặt y phục trên người Châu Nhi và một tờ giấy, trên giấy viết "Chuyện ngày mai ngươi biết nên làm gì rồi đó" vào phòng của Phó Hổ. Sáng sớm hôm nay, cái bình nhỏ trên tay Lạc Tử Hân kia là vật mà Châu Nhi âu yếm nhất, quả nhiên Phó Hổ vừa thấy cái bình này, sắc mặt liền thay đổi.

Vậy Châu Nhi là ai? Đó là muội muội ruột duy nhất của Phó Hổ ở ngoài cung, cũng là người thân cuối cùng của hắn ở trên đời này, cho nên Lạc Tử Hân biết hắn chắc chắn không thể không quan tâm sinh tử của nàng. Nhưng Lạc Tử Hân cũng không xác định, rốt cuộc Phó Hổ sẽ chọn tình thân hay chọn trung thành. Nếu cuối cùng Phó Hổ lựa chọn chính là cái sau mà nói, như thế sẽ bắt đầu phương án thứ hai mà cùng thoả thuận với Vệ Dịch Hiên vào tối hôm qua. Chỉ là nếu thực sự sử dụng phương án kia mà nói, vậy thật là vạn kiếp bất phục, không thành công thì phải hy sinh rồi.

Cho nên, Lạc Tử Hân tình nguyện hi vọng Phó Hổ là người nhớ tình thân.

Hai người đi vào thật lâu, người bên ngoài cũng đợi đến nóng lòng. Thật ra theo tính toán cùng lắm là thời gian uống hết một tuần trà, nhưng người chờ ở bên ngoài lại như qua một ngày thật dài, sớm không kìm nén được tính khí nữa.

"Làm sao Phó Hổ kiểm tra thực hư một chút mà lâu như vậy?" Hoàng hậu lẩm bẩm.

Tô ma ma cười nói: "Chắc không ở bên trong trực tiếp tịnh thân luôn chứ?"

Giọng điệu của Hoàng hậu cố ý trách móc, nói: "Vậy cũng quá làm bậy rồi, phải đi ra báo cáo một chút chứ."

Chủ tớ hai người ngươi một lời ta một câu tán gẫu, mà Lạc Tử Hân nghe được rõ ràng là nói lời châm chọc cho nàng nghe, xem ra hai chủ tớ này cho là nhất định nắm chắc mười phần chuyện này rồi.

Lại qua một lúc lâu sau, rốt cuộc Phó Hổ cũng đi ra, sắc mặt vô cùng ngưng trọng, nhìn thoáng qua Hoàng hậu, lại liếc nhìn Lạc Tử Hân, khẽ thở dài một cái.

"Phó công công, có phải đúng như lời Hoàng thượng nói hay không?" Hoàng hậu thấy vẻ mặt này của Phó Hổ, trong lòng cảm thấy có chút hưng phấn.

Phó Hổ ngừng một lát, mới mở miệng nói: "Khởi bẩm Hoàng hậu, Hoàng quý phi nương nương, Tiểu Vệ Tử ấy là... Không thể giả được, hắn quả thật là hoạn quan không thể nghi ngờ..."

Nói xong lời này, hắn có hơi bất an hạ mí mắt.

Lạc Tử Hân xem như thở phào nhẹ nhõm, đúng là Phó Hổ vẫn lựa chọn tình thân. Thật ra nếu Phó Hổ thật sự không lựa chọn tình thân mà lựa chọn trung thành, dựa theo kế hoạch tối hôm qua bàn với Vệ Dịch Hiên, đó là trực tiếp gây khó dễ với Hoàng thượng. Quân đội ngoài thành và bố trí trong cung đều cùng khởi động, nhưng mà như thế chính là một hồi đọ sức chính quyền, huống hồ theo tình huống trước mắt, vị Hiên vương gia đó còn chưa nắm chắc mười phần. Phát động trận chiến này trước chưa hẳn là có lợi với hắn. Bởi vậy, chỉ dưới tình huống vạn bất đắc dĩ, nếu không không thích hợp bắt đầu. Cho nên, thái độ hôm nay của Phó Hổ là rất quan trọng.

May mắn, Phó Hổ đủ "thông minh".

Nhưng mà, bên này, sắc mặt Hoàng hậu cũng có chút thay đổi, làm sao chuyện này lại không giống như nàng ta nghĩ chứ? Ngày đó Hoa tần nói cho nàng ta rất rõ ràng, sư phụ của chùa Phật Quang đã thấy được "chân diện mục" (1) của Tiểu Vệ Tử rồi, sao mà kết quả kiểm tra thực hư của Phó Hổ lại hoàn toàn không giống thế? Tới cùng là Hoa tần lừa nàng ta hay Phó Hổ lừa nàng ta. Nhưng là, theo lời của Phó Hổ, vị thái giám tổng quản này cũng không có lý gì sẽ thiên vị Tiểu Vệ Tử. Như thế cũng chỉ có thể là Hoa tần, phải biết rằng nàng ta từng là người của Hoàng quý phi, lâm trận phản chiến cũng không phải không có khả năng. Nhưng nếu nàng ta muốn làm như vậy, làm sao trước đó còn tận lực tự mình đi tố giác với Hoàng thượng, đây không phải là tự mình làm khó chính mình sao? Hoàng hậu nghĩ mãi mà không ra rốt cuộc bên trong đã xảy ra vấn đề gì, kinh ngạc đứng ở đằng kia không biết làm sao.

(1) chân diện mục: bộ mặt thật

"Nếu là hiểu lầm, vậy thì bẩm báo chi tiết với Hoàng thượng đi." Lạc Tử Hân đúng lúc nhắc nhở.

"Nô tài tuân chỉ." Phó Hổ chắp tay cúi người hành lễ.

"Không cần, trẫm đã nghe được." Phó Hổ vừa dứt lời, Hoàng thượng lại xuất hiện ở cửa Kính sự phòng. Sự xuất hiện này làm cho tất cả mọi người ở đây đều chấn động.

"Hoàng thượng... Sao người lại tới đây?" Hoàng hậu ngạc nhiên nói.

"Các người là hai vị phi tử của trẫm, về chuyện này chỉ sợ cũng bất tiện, cho nên trẫm quyết định tự mình tới tra xét một phen." Hoàng đế bước đi muốn đi vào trong Kính sự phòng.

"Hoàng thượng, Phó công công đã tra ra kết quả." Lạc Tử Hân nói.

Hoàng đế chuyển ánh mắt nhìn nàng một hồi, mặt không chút thay đổi nói: "Trẫm muốn tự mình kiểm tra thực hư."

"Nhưng mà, Hoàng thượng, nơi bẩn thỉu này cũng không thích hợp để người đi vào..." Lạc Tử Hân chỉ chỉ Kính sự phòng, mặt hơi do dự, thật ra trong lòng là liên tục khẩn trương đến nỗi tim muốn nhảy ra ngoài rồi.

"Trẫm cảm thấy thích hợp thì thích hợp." Hoàng thượng kiên định nhìn thoáng qua Hoàng hậu và Lạc Tử Hân, liền đi vào Kính sự phòng.

Ngoại trừ vẻ mặt Hoàng hậu hiện lên vui sướng, đầy ý cười trông ngóng thì sắc mặt của Lạc Tử Hân và Phó Hổ lại vô cùng căng thẳng. Hai người đưa ánh mắt hướng về cửa Kính sự phòng, nơi mà bóng lưng Hoàng thượng biến mất.
***************************


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Có bài mới 17.01.2017, 21:07
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Thanh Lân Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Thanh Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 27.06.2016, 19:31
Tuổi: 18 Chưa rõ
Bài viết: 166
Được thanks: 298 lần
Điểm: 9.69
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Mơ ước hậu vị - Tuyết Chi Hàm - Điểm: 11
Chương 88: Phế truất

Edit: Xám
Beta: ChieuNinh + lamnguyetminh

Tuy là mọi người chưa kịp chuẩn bị cho biến hóa này, Lạc Tử Hân dường như đã có thể đoán trước được sẽ xảy ra kết quả như thế nào, hai chân lại có chút run rẩy không thể khống chế, may mà có Tích Như dìu đỡ.

Đột nhiên Phó Hổ từ bên trong lui ra, sắc mặt trắng bệch, biểu cảm phức tạp nhìn thoáng qua Lạc Tử Hân, lại lập tức cụp mắt xuống, vẻ mặt cổ quái, lát sau chợt nghe được bên trong có vài âm thanh kỳ quái, rồi sau đó lại hoàn toàn yên tĩnh.

Qua thời gian rất lâu, cuối cùng Hoàng thượng đã đi ra ngoài, vẻ mặt xanh mét, tràn đầy tức giận.

"Hoàng thượng. . . . . ." Hoàng hậu thử kêu lên.

Hoàng thượng nhìn thoáng qua hai nữ nhân đứng ở bên ngoài, lại liếc nhìn Phó Hổ, đột nhiên nổi giận nói: "Truyền chỉ ý của trẫm, biếm Hoa tần làm cung nữ, suốt đời không thể thăng tiến, cũng không thể xuất cung."

"Hoàng thượng, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?" Hoàng hậu cẩn thận dè dặt hỏi, trong lòng có một dự cảm không lành.

Hoàng thượng trầm giọng quát: "Một kẻ chỉ biết hãm hại bịa đặt, trẫm giữ ở bên người để làm gì?"

Nói xong, Hoàng thượng cũng không quay đầu lại, khoanh tay rời đi, để lại một nhóm người, ngơ ngác liếc mắt nhìn nhau.

"Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?" Vẻ mặt Hoàng hậu căng thẳng, dời ánh mắt về phía Phó Hổ.

Phó Hổ khẽ mỉm cười, trình bày với Hoàng hậu: "Nương nương, vừa rồi nô tài cũng đã nói rõ ràng, kết quả của hoàng thượng giống với của nô tài, cho nên, hoàng thượng chỉ trừng phạt kẻ tố giác thôi."

Không chỉ Hoàng hậu có chút kinh ngạc, ngay cả Lạc Tử Hân cũng là vẻ mặt mờ mịt.Vì sao Hoàng thượng phải giúp Vệ Dịch Hiên gieo rắc lời nói dối này? Rốt cuộc ban nãy đã xảy ra chuyện gì?

Có điều một đạo thánh chỉ ấy của Hoàng thượng đã phủ nhận toàn bộ tương lai của Lục Nguyệt Nặc, hoàng thượng vì che giấu sự thật, mà xuống tay nặng với Hoa tần như thế, xem ra quyết tâm này cũng không bình thường.

Lúc này vẻ mặt Hoàng hậu đầy lúng túng, tùy ý nói vài câu, liền dẫn Tô ma ma rời đi, miệng hơi mấp máy, rõ ràng là đang nói thầm gì đó, hiển nhiên nàng ta cũng không thể hiểu rõ chân tướng của chuyện này.

Đợi một lát, cuối cùng Vệ Dịch Hiên cũng đi ra, đối diện với ánh mắt dò hỏi của Lạc Tử Hân, hắn hơi nhếch môi một chút, thản nhiên nói một câu: "Ta chỉ nói cho Hoàng thượng. . . . . . Ta là ai mà thôi."

Lạc Tử Hân đột nhiên ngẩng đầu, kinh ngạc với câu trả lời của hắn, cũng kinh ngạc với phản ứng của Hoàng đế.

"Ta chỉ cho hắn biết, nếu để cho người trong ngoài triều đình biết Hoàng thượng hoạn ta, Hoàng thượng sẽ có kết quả như thế nào? Thái hậu sẽ thế nào?" Vệ Dịch Hiên cười nhẹ, khẽ gật đầu, rời đi.

Lạc Tử Hân đã hiểu, nàng đánh cược là tình thân của Phó Hổ, mà Vệ Dịch Hiên đánh cược lại là dũng khí của Hoàng thượng. Hiên Vương gia ngả bài ở trước mặt Hoàng thượng, thật ra về phương diện khác cũng ngầm ám chỉ, chỉ cần Hoàng thượng ra tay động đến hắn, người của hắn không chừng sẽ có hành động gì đó, làm tổn thương đến Thái hậu cũng chưa biết chừng. Thật ra mặc dù Hiên Vương gia chưa điều động một binh một tốt nào, nhưng ngoài miệng đã tuyên chiến với Hoàng đế rồi. Trước khi Hoàng đế không có bất kỳ chuẩn bị gì liền không dám hành động thiếu suy nghĩ, cho nên, kìm nén bực bội này, ngược lại để xử lý Hoa tần.

Ngày hôm sau, trong cung lại nghe nói Hoàng thượng ban một tòa viện ở ngoài cung cho Vệ công công, hơn nữa không triệu không cần phải vào cung. Mọi người trong cung đều không đoán được ý đồ hành động lần này của Hoàng thượng, nhưng phần lớn đều cảm thấy lần nghiệm thân này có ẩn tình không nhỏ, thế nhưng cũng không ai dám nói lung tung ở trong cung.

Đối với kết quả thế này, Lạc Tử Hân xem như thở phào nhẹ nhõm một hơi lớn, ít nhất là trong thời gian ngắn, Hoàng thượng sẽ không làm gì Vệ Dịch Hiên, cũng tạm thời không ngửi thấy mùi khói thuốc súng tranh đấu. Hoàng thượng sắp xếp như vậy, tỏ rõ chính là cho Vệ Dịch Hiên một chút đãi ngộ giống với Mục Nguyên Kỳ. Chỉ có điểm không giống là, Hoàng thượng không công bố thân phận thực sự của hắn ra bên ngoài mà thôi.

Thế nhưng, đối với Lạc Tử Hân mà nói, sắp xếp như vậy tạm thời là tốt nhất rồi.

Thời gian lại trôi qua trong yên bình, thấm thoát đã qua ba tháng.

Buổi chiều một ngày nọ, Lạc Tử Hân mới tỉnh dậy từ giấc ngủ trưa, đã thấy Tích Như khập khiễng dời đi dời lại chậu hoa ở trong viện, vẻ mặt cực kỳ uất ức.

"Tích Như, đây là làm sao hả?"

Tích Như thấy Lạc Tử Hân hỏi vậy, vẻ uất ức lại dâng lên, nói: "Còn không phải là bị người ta va vào, sức của đôi chân kia cũng thật là quá lớn, ngón chân của nô tỳ đều sắp bị bà ta đạp gãy rồi.”

"Vậy ngươi lại va chạm với ai?" Lạc Tử Hân hé miệng mỉm cười.

"Còn có ai nữa, Tô ma ma đó." Tích Như bĩu cái miệng nhỏ của nàng lên, cả khuôn mặt nhỏ nhắn đều viết đầy bất mãn.

"Bà ta làm sao?" Trong lòng Lạc Tử Hân ngẩn ra.

Tích Như chỉ chỉ chậu hoa lan trong tay, nói: "Lúc nô tỳ bê chậu hoa lan mới này chuẩn bị về cung Thanh Dương, sau đó gặp phải Tô ma ma ở giữa hành lang, nhưng cũng không biết có phải bà ta cố ý hay không, va vào nô tỳ một cái, thiếu chút nữa đã va hỏng chậu hoa lan này rồi."

Nói xong những lời này, dường như trong lòng Tích Như đã dễ chịu hơn nhiều, bê chậu hoa lan lên, nói: "Thôi, cũng chỉ bị bà ta đạp trúng chân một cái mà thôi, bây giờ đỡ hơn rồi. Nương nương, nô tì giúp người đưa chậu hoa lan này vào trong phòng nhé."

Lạc Tử Hân khẽ gật đầu, hình như sực nhớ ra gì đó, nói: "Chờ chút, mang hoa qua đây, bản cung xem một chút."

Tích Như nghi hoặc nhìn ánh mắt thận trọng của Lạc Tử Hân, chuyển hoa lan qua.

Lạc Tử Hân lay lay hoa lan, lật hoa lá của nó, đột nhiên thấy được trong chậu hoa lan hình như có vật gì đó, liền dùng ngón tay kẹp lấy. Đúng là một viên gì đó như trân châu, nàng khẽ cau mày, lấy nó ra đặt ở trong lòng bàn tay, xem xét cẩn thận.

"Ơ, đây là vật gì." Tích Như ghé sát đầu qua, lại thấy sắc mặt của Lạc Tử Hân càng lúc càng âm u lạnh lẽo.

"Độc dược." Lạc Tử Hân nhàn nhạt mở miệng, ngược lại làm cho Tích Như sợ đến thiếu chút nữa buông lỏng chậu hoa lan trên tay rơi xuống đất.

Hay cho một Hoàng hậu ác độc, lại có thể dùng loại thủ đoạn này, xem ra lòng hãm hại người của Hoàng hậu hoàn toàn chưa từng đứt. Được, nếu như vậy, vậy bản cung sẽ hoàn trả toàn bộ cho ngươi!

Lạc Tử Hân ném vật trên tay xuống đất, lạnh lùng nói: "Ném chậu hoa lan này và vật kia đi cho bản cung."

Nói xong vung tay một cái, lập tức quay về phòng. Tích Như thấy sắc mặt chủ tử như vậy, cũng sợ tới mức không dám nói gì thêm, lập tức bê hoa lan chạy ra ngoài cung Thanh Dương.

Gần đây thân thể Thái hậu cũng không phải quá tốt, cho nên số lần đến chỗ Thái hậu thăm hỏi cũng tương đối nhiều hơn vài lần, một ngày nọ lại gặp phải Hoàng hậu.

"Muội muội cũng ở đây à, thật là trùng hợp." Hoàng hậu cười nói.

Lạc Tử Hân hơi hành lễ với Hoàng hậu, nói: "Thân thể của Thái hậu không khỏe, trong lòng thần thiếp cũng rất nôn nóng, vì vậy, liền chăm chỉ qua đây một chút."

"Muội thật là một người hiếu thuận." Hoàng hậu liếc nàng một cái.

"Đương nhiên còn không thể bằng được Hoàng hậu nương nương, còn đặc biệt hầm canh bổ cho Thái hậu." Lạc Tử Hân nhìn cái chén trên tay Tô ma ma một chút.

Hoàng hậu hé miệng cười, không đáp lại, đi thẳng vào tẩm cung của Thái hậu.
"Hai người các ngươi tới rồi hả? Bây giờ Ai gia nằm đến mức cả người cũng choáng váng hồ đồ, đúng lúc hai người các ngươi đã tới, nói chuyện với Ai gia một lúc đi." Thái hậu chống tay ngồi dậy.

"Thân thể Thái hậu không khỏe, cần nghỉ ngơi nhiều, ở đây thần thiếp có hầm chút canh bổ, Thái hậu uống hết sẽ có lợi." Hoàng hậu ra hiệu cho Tô ma ma bưng đồ lên.

Cung nữ bên cạnh Thái hậu nhận lấy, rồi hầu hạ Thái hậu uống vào.

Tiếp đó Thái hậu lại cùng với hai người nói chuyện phiếm thật lâu, thấm thoát đã trôi qua hai canh giờ rồi.

"Hoàng Quý phi, gần đây Dịch Chiêu có khỏe không?" Thái hậu trò chuyện một chút liền kéo tới trên người tiểu hoàng tử.

Lạc Tử Hân cười cười, nói: "Hài tử ấy ăn được ngủ được, lại nặng không ít rồi."

"Thời gian cũng trôi qua rất nhanh, bao nhiêu tuổi rồi nhỉ?"

"Hồi Thái hậu, đã sắp sáu tháng tuổi ạ." Lạc Tử Hân cười nói.

Thái hậu ‘ờ’ một tiếng, vỗ vỗ mu bàn tay của Hoàng hậu, nói: "Ngay cả Dịch Chiêu cũng sắp sáu tháng tuổi rồi, Hoàng thượng coi như là người có phúc. Ai gia thấy, hài tử Dịch Chiêu này có tướng mạo đầy đặn, tương lai nhất định có thể thành nhân tài, nói không chừng còn giỏi hơn Dịch Triết nữa. Nói đến thái tử Dịch Triết, gần đây cũng không học hành cho tốt, chỉ muốn đi chơi, Ai gia cũng lo lắng lắm. Hoàng thượng lại bận rộn chính sự, rất ít quan tâm nó. Haizz, may mà, còn có một niềm hi vọng là Tiểu Chiêu, Ai gia và Hoàng thượng còn trông chờ nó có thể thành nhân tài hơn đấy. Hoàng hậu à, ngươi cũng nên quan tâm nhiều hơn nhé."

Thái hậu nói chuyện ý vị sâu xa, lại không thấy vẻ mặt biến hóa của Hoàng hậu. Những lời này lọt vào trong tai Hoàng hậu, trong lòng càng lúc càng không có cảm giác, đây không phải là rõ ràng nói cho nàng ta biết, tương lai sẽ nâng đỡ nhi tử của Hoàng quý phi làm Thái tử sao? Hoàng hậu thật sự hận bây giờ trong bụng không thể lập tức mang thai long tử, làm cho Thái hậu quan tâm một chút, chỉ tiếc. . . . . .

Hoàng hậu cố tình như vô ý nhìn chằm chằm Lạc Tử Hân mấy lần, mà Lạc Tử Hân cũng biết rõ ý nghĩ trong lòng Hoàng hậu, vờ như không thấy ánh mắt của nàng ta, tiếp tục chuyện trò với Thái hậu.

"Được rồi, ta có chút mệt mỏi rồi, Ai gia ngủ một lát đã." Thái hậu duỗi căng lưng một cái.

"Vậy thần thiếp lập tức cáo lui ạ." Hoàng hậu và Lạc Tử Hân cùng quỳ an.

Thế nhưng, đêm đó, lại có thái giám tới truyền lời, nói là hoàng thượng triệu Hoàng quý phi đến tẩm cung của Thái hậu đợi chỉ dụ.

Lạc Tử Hân khẽ nhếch khóe môi, trong lòng đã hiểu rõ, cũng không hỏi nhiều, liền đi theo thái giám.

Lúc đến gần tẩm cung của Thái hậu, liền nghe thấy Thái hậu không ngừng rên lên, hình như rất đau đớn, mà sắc mặt Hoàng thượng xanh mét, đứng bên cạnh là Hoàng hậu không dám cử động.

"Hoàng Quý phi, mời nàng nói một chút, xế chiều hôm nay đã xảy chuyện gì?" Ánh mắt Hoàng thượng uy nghiêm.

Lạc Tử Hân hơi cúi người, nói: "Buổi chiều thần thiếp và Hoàng hậu cùng nói chuyện phiếm với Thái hậu, vẫn không có gì đặc biệt ạ."

"Cung nữ nói rằng buổi chiều Thái hậu uống một chén canh do các người đưa tới, rốt cuộc là nàng đưa hay Hoàng hậu đưa? Trẫm muốn nàng nói thật." Hai mắt Hoàng thượng nhìn nàng chằm chằm, ánh mắt sắc bén.

Trong lòng Lạc Tử Hân lấy làm kỳ lạ, lẽ nào Hoàng hậu còn lỡ lời phủ nhận chuyện mình đưa canh tới ư? Chuyện này thật lạ thường.

"Là Hoàng hậu đưa, xin Hoàng thượng thứ tội, thần thiếp không ngờ được việc này, thật sự bất hiếu." Lạc Tử Hân vội vàng quỳ xuống, ý tứ bên dưới chính là hôm nay nàng không đưa canh bổ cho Thái hậu, là cần phải cảnh tỉnh.

Hoàng thượng nhíu mày, dường như có chút dở khóc dở cười với đề tài này của Hoàng Quý phi, liền nói: "Trẫm không nói việc này, chỉ hỏi nàng có phải nàng đưa canh này hay không?"

"Không phải thần thiếp đưa, lần sau thần thiếp nhất định. . . . . ."

"Được rồi được rồi, không cần nói nữa." Thấy Lạc Tử Hân tiếp tục không làm rõ tình huống mà nói ra những lời khác, Hoàng thượng liền ngắt lời nàng, ánh mắt lại chuyển về phía Hoàng hậu.

"Ngươi có bằng chứng gì có thể nói canh đó là do Hoàng Quý phi đưa tới?" Hoàng thượng nhìn chằm chằm Hoàng hậu.

"Hoàng thượng, người không thể chỉ nghe nàng ta nói vậy đã cho là canh này không phải nàng ta đưa tới, khi thần thiếp và Tô ma ma gặp nàng ta ở cửa, đúng lúc thấy nàng ta bưng canh đi vào. Là thần thiếp bảo Tô ma ma nhận lấy đưa vào trong giúp nàng ta, ai ngờ được nàng ta có dã tâm này ạ." Hoàng hậu vội la lên.

Lúc này Lạc Tử Hân mới coi như nghe rõ, đây là Hoàng hậu đẩy trách nhiệm lên người mình, lại còn tìm một cái cớ khác như vậy, là cố ý ức hiếp nàng không có nhân chứng sao?

"Hiện tại, Thái hậu nằm ở trên giường đau bụng khó nhịn, thái y nói, nguyên do chính là đã uống chén canh bổ kia." Hoàng thượng chuyển mắt về phía Lạc Tử Hân, lạnh lùng nói: "Bây giờ có phải nàng nên giải thích hay không, có phải nàng cố tình muốn hại Thái hậu hay không?"

Trong lúc bất chợt, toàn bộ mâu thuẫn đều chỉ về phía Lạc Tử Hân, hình như Hoàng thượng cũng tin lời nói của Hoàng hậu, chất vấn Lạc Tử Hân. Còn ánh mắt của Hoàng hậu nhìn Lạc Tử Hân lại đầy đắc ý.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Trả lời đề tài  [ 205 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: 1234567890-, ahihihi, akichan, Anniedao, Baek Bòn Bon, bemun_1996, Benzly, bi_cloudy96, bichvan, bluesky, bluesky611, bombihp123, Bạch Tiêu Dao, Cefaclor, chalychanh, Cheryldautay, choichoi, ciao234, connguoiyeuduoi, cucai_9x, Cuncute, Cẩm Ngọc, CửuNiệmVi, diemmanga, Diệu Hòa, Doc_bang, dongphuongvy, Dương Lan Anh, Dương thiên linh, ebisu, Ech_op, elena, Februarygirl_84, hacphong0802, Hadinh142, Han giang, hannahhuynh2208, Heodat, Hippo Map, hoangnhumai, Honeybee, honganh28401, Hongngoc02, Hoài hoài.j, Hoàng Ngọc Bảo Ly, Huyetsacmandala, Hynguyen, Jasmine.hcm, Jenny78, Julie21, kail811, Kamistad, Kenken19, khanhxinh, khuyên lê, KimCuong, kiyoshi, kyucdocquyen, kỷ_trữ_lãnh, lamkhuong53, lanphuong14, lazyxuxu, Luna193, luoi_bieng, lup&lup, lý anh linh, lạc vũ phi phi, Mai HuyTm, Mai Ly, Meo mimi, meo_con_luoi, Meoconlonton1097, meomapdangiu, minguyen14, minhthu02121985, Miyaki Yuuki, mn87, Muimuiw, mydung0901, mắt quỷ, Mộ Thiên Vẫn, Mộc Tiểu Nữ, Một thoáng, Mỹ Hương, natalicao, NgocMai1989, nguyenhien8385, Nguyenthanhlucia, NguyenThiMinhTho, nhatminh2606, Nhuoclan88, Pechuotnhat, peoly nguyen, PhongVũBăngLinh, phunglinhvi, phuonganh011192, phuongnhi03011, Phuthuytinhyeu, pntv_lk, psiusiu, Quen81, Quỳnh Ngọc, Quỳnh ỉn, samsam, ShinKarry, Shukaku, sohuyetxaome, Song Bình, Soya truong 091213, Stripey, Sukant, Supervinhan, sxu, tctvan, thanh.truc.thai, thaobong, thaodp13, ThoBuonG, Thu Hiền, THUTHUTHU, Thuyduong, Thyenpham, tinabui, TiênTiên, Tiểu Yêu, trans, trixiepham, trân lỳ 1996, Tttran, Túi dấm nhỏ, Vanlonely92, vanvanvu, Vietchinh, violetnguyen93, Vũ Xinh97, yenbach1122, Yukichan 9429, Yuusa, マップ và 2007 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Cổ đại - Trùng sinh] Cuồng hậu ngoan ngoãn để trẫm sủng - Thủy Thanh Thiền

1 ... 67, 68, 69

[Hiện đại] Trầm Quang theo hướng Nam - Ôn Thanh Hoan

1 ... 33, 34, 35

3 • [Hiện đại] Luật sư phúc hắc quá nguy hiểm - Cát Tường Dạ

1 ... 92, 93, 94

4 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 34, 35, 36

5 • [Cổ đại - Trùng sinh] Tiểu tỳ trùng sinh Vãn Tinh Quy Châu

1 ... 29, 30, 31

6 • [Hiện đại] Hướng dẫn trêu chọc đàn ông - Nhất Tự Mi

1 ... 50, 51, 52

7 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 13/08]

1 ... 30, 31, 32

8 • [Xuyên không - Tận thế] Nhật ký thăng cấp của nữ phụ ở tận thế - Thuỷ Quả Mộ Tư

1 ... 87, 88, 89

9 • [Hiện đại] Bảo bối ngoan ngoãn để cho anh yêu - Tiểu Thanh Tân

1 ... 98, 99, 100

10 • [Hiện đại] Em chạy không thoát tay anh đâu - Khiên Mộng

1 ... 32, 33, 34

11 • [Xuyên không] Thiên tài cuồng phi tam tiểu thư phế vật - Tuyết Sơn Tiểu Tiểu Lộc

1 ... 47, 48, 49

[Xuyên không] Cưng chiều thứ phi âm độc - Bộ Nguyệt Thiển Trang

1 ... 61, 62, 63

13 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 145, 146, 147

14 • List truyện ngôn tình sủng hoàn + Ebook [Update 15/08]

1, 2, 3, 4, 5

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 94, 95, 96

16 • [Bình luận] Vào đây bình luận truyện và tác giả đi mọi người

1 ... 51, 52, 53

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 3/8)

1 ... 38, 39, 40

18 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 44, 45, 46

[Cổ đại - Trùng sinh] Lại làm sủng phi - Bạch Lục

1 ... 42, 43, 44

20 • [Cổ Đại Sủng] Manh sủng liệt thê - Thược Thi Khấu

1 ... 11, 12, 13


Thành viên nổi bật 
mytran01212
mytran01212
Trà Mii
Trà Mii
Lãng Nhược Y
Lãng Nhược Y

canutcanit: [PR]Hoa hồng nhỏ của anh - Song Du
trantuyetnhi: viewtopic.php?style=2&t=405271&p=3237817#p3237817 Truyện vừa ra chương nhi nhi sáng tác mời mọi người ủng hộ nhi hihi
Tiểu Linh Đang: bạn check  ib hộ m nhé ^^
ღ๖ۣۜBảo๖ۣۜTâm: ơi tiểu linh đang gọi gì mình vậy
Tiểu Linh Đang: thôi ss lượn đây, pp em
kimphuong172839: :))
Tiểu Linh Đang: cảm ơn em vì đã tin tưởng ss
kimphuong172839: còn nhiều giải phụ khác nữa mà, em tin tưởng vào ss đó
Tiểu Linh Đang: còn 1 vòng thôi, mà ss xđ là ko có tài năng gì rầu
kimphuong172839: còn nhiều vòng mà, ss cố lên
Tiểu Linh Đang: @bảo tâm b ơi
Tiểu Linh Đang: nói lại thấy đắng mề
Tiểu Linh Đang: k em ạ
kimphuong172839: cuộc thi miss sao rồi ss, ss có giựt đc giải nào hk? :))
Tiểu Linh Đang: bó tay  :))
kimphuong172839: chết, em bấm nhầm, xài telex mệt thật
kimphuong172839: em vào thanks bài mới chó nè
ღ๖ۣۜBảo๖ۣۜTâm: ều
Tiểu Linh Đang: chăm bt thôi em
kimphuong172839: ss đào cả đống hố nhỉ, ss quả là chăm chỉ :))
Tiểu Linh Đang: cầu ủng hộ viewtopic.php?t=394850&start=45
Phuongkimchi: Không tìm được khổ thật
kimphuong172839: cầu người edit chung thì lên face tuyển cho lẹ bạn
Phuongkimchi: Cầu Thanks cầu cmt cầu người edit chung
Phuongkimchi: viewtopic.php?style=2&t=404394
kimphuong172839: chào qua chào lại chắc tới tối :)))
Phuongkimchi: Chào phuong
kimphuong172839: chào bạn
Phuongkimchi: Chào mn
tiểu phấn: ok, tui đi

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.