Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 109 bài ] 

Không yêu sẽ không quay lại - Gia Diệp Mạn

 
Có bài mới 17.08.2015, 15:54
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Mộc Hạc Bang Cầm Thú
Đại Thần Mộc Hạc Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 19.01.2015, 23:18
Bài viết: 633
Được thanks: 13282 lần
Điểm: 10.97
Có bài mới Re: [Hiện đại] Không yêu sẽ không quay lại - Gia Diệp Mạn - Điểm: 10
Chương 85: Ngoại truyện (hai): Hoa hồng có gai

Họng súng vẫn có hơi nóng để lên cái trán Bùi Anh, người đàn ông trước mặt nhấc chân, chân đi giày Martin đạp nặng nề lên vai mỏng manh của cô.

Khóe miệng người đàn ông lộ ra một nụ cười tàn nhẫn: "Mặc dù cô rất đẹp... Bảo bối, hẹn gặp lại."

"Phanh!" một tiếng. Từ sau lưng người đàn ông kia một cái tay liểu lĩnh đưa qua, đẩy nòng súng ra. Đạn nghiêng sát qua một bên tóc của Bùi Anh, trên đường đi bộ thượng lưu lại cá hố sâu.

"Kỳ Áo, nể mặt tôi. Đây là người của ta." Nam Tĩnh nắm chặt nòng súng kia, giọng điệu ôn hòa, thần thái kiên định.

Người đàn ông tên Nam Cung Kỳ Áo sợ choáng váng đánh giá Bùi Anh, thu hồi súng của mình: "Quản tốt miệng của cô ta. Mấy ngày nay không có chuyện gì đừng cho cô ta chạy loạn." Anh ta thu chân trước dùng lực, đạp Bùi Anh trên đất, vác súng nghênh ngang rời đi.

Bùi Anh ngã lệch trên mặt đất, trơ mắt nhìn hung thủ kia bỏ đi, thi thể người phụ nữ và trẻ con đã bị mang đi. Đang ở ngoài cửa trường học xảy ra loại chuyện như vậy, thế nhưng không có một người nào tới? Cô di chuyển tay cứng ngắc đi tìm kiếm điện thoại di động, muốn báo cảnh sát.

"Muốn mạng sống thì đừng báo cảnh sát!" Nam Tĩnh lạnh lùng nói.

Bùi Anh nhìn anh, trên người của anh áo sơ mi trắng cũng nhuộm máu. Anh và kẻ hung thủ kia, là cùng một phe? Cô nhìn thấy Nam Tĩnh đôi môi hé ra hợp lại nói cái gì, nhưng cô cái gì cũng nghe không được, trước mặt bỗng tối sầm, liền ngất xỉu.

Bùi Anh tin chắc mình bị bắt cóc rồi. Sau khi cô tỉnh lại, phát hiện mình bị dẫn tới trong phòng không biết tên, chẳng những điện thoại di động bị lấy đi, quần áo trên người cũng bị thay cho sạch sẽ.

Bùi Anh vừa ngồi vừa uống trà cùng Nam Tĩnh mắt to trừng mắt nhỏ, nhìn một lát, cô cảm thấy bảo vệ tính mạng quan trọng hơn, liền mở miệng nói: "Tôi sẽ không báo cảnh sát. Tôi cái gì cũng không nhìn thấy, anh để cho tôi trở về đi."

Cô nói đàng hoàng xong, Nam Tĩnh hoài nghi nhìn cô: "Không được. Trong vòng một tháng này cô đừng muốn ra khỏi cửa."

"Tại sao anh?!" Bùi Anh nổi giận.

Nam Tĩnh lười phải cùng cô phí nước miếng, giống như lơ đãng sờ sờ bên hông của anh. Bùi Anh khẩn trương nhìn khẩu súng của anh, nuốt nước miếng một cái, chợt kéo chăn quấn mình ở bên trong. Cô ở bên trong cuộn thành một đoàn, nhất thời nghĩ tới không bằng cứ như vậy xông ra thôi, nhưng thật sự rất quý trọng cái mạng nhỏ của mình.

Ngày đó rõ ràng anh ta say thành như vậy, rồi lại không giải thích được xuất hiện trước mặt cô, còn biết kẻ hung thủ giết người... Càng nghĩ Bùi Anh càng cảm thấy đây là một cái bẫy rập, giống như đang liên hiệp cắn giết con mồi. Nhưng... Cô nhớ tới tiếng khóc trẻ con non nớt, không khỏi rụt cổ một cái, rốt cuộc là chuyện gì, có thể làm cho bọn họ ngay cả trẻ con cũng không tha?

Nam Tĩnh nhìn cái chăn co thành một đoàn không ngừng ngọa nguậy, cúi đầu uống trà lúc bên môi mang theo nụ cười, cái gì a, còn tưởng rằng là phụ nữ đánh đá, không phải là một tiểu nha đầu, lại vẫn hôn mê bất tỉnh.

Tối qua chỉ thuận tay cùng bang Nam Cung Kỳ Áo thanh trừ mấy tạp chủng cứng đầu cứng cổ. Anh luôn luôn không đánh giết phụ nữ, nhưng Nam Cung Kỳ Áo tàn nhẫn ngay cả anh cũng cảm thấy kinh ngạc, không còn kịp ngăn cản nữa, người phụ nữ kia cùng đứa trẻ cũng đã chết rồi. Anh trễ một bước nữa, tiểu Bùi Anh khó giữ được tính mạng.

Anh đặt ly trà xuống, đi tới bên giường, tìm được chỗ mông đít Bùi Anh vỗ một cái. Quả nhiên, Bùi Anh hét lên một tiếng nhảy ra, ngay sau đó lại "Ai u" một tiếng che vai của mình lệch ra, xấu hổ nhìn chằm chằm anh ta: "Anh làm gì thế?"

Nam Tĩnh nghiêm túc nhìn cô: "Là tôi cứu cô."

"Vậy... Thì thế nào?" Bùi Anh bị anh ta nhìn thấy chíp bông.

Nam Tĩnh từ từ khom lưng, kéo cô đang núp ở một bên qua. Bùi Anh quả đấm nắm hết sức chặt, trơ mắt nhìn đầu của anh ta lại gần, anh ta nhẹ nhàng ở môi cô cắn một cái, tiếp nhếch môi, hình như thưởng thức trở về chỗ cũ.

Môi của anh lại đè ép tới đây, lần này chân chính hôn lên.

Bùi Anh phát ra tức giận tiếng kháng nghị, lại bị anh thuận thế áp đảo ở trên giường.

Đợi hai người môi lưỡi tách rời, Nam Tĩnh thở hồng hộc nhìn cô gái phía dưới mặt đỏ tới mang tai: "Cô cắn người?"

"Muốn cắn anh cắn chết anh!" Bùi Anh tức muốn phát khóc: "Cái người đồ lưu manh này, nhanh lên một chút buông tôi ra. Nếu không tôi sẽ kiện anh!"

Ai ngờ Nam Tĩnh căn bản không để ý cô, ngược lại cởi nút áo ngủ của cô ra, chẳng biết xấu hổ vuốt ve ngực của cô. Ngực mềm mại bị bàn tay anh ta đụng vào, Bùi Anh bị dọa sợ, thét to: "Bỏ tay anh ra, lưu manh, hạ lưu!"

Nam Tĩnh giống như ma mị, cúi đầu ở trên nhũ hoa đầy đặn của cô hôn một cái, lẩm bẩm nói: "Mùi hương so với tôi tưởng tượng rất giống, mềm mại như vậy."

Từ nhỏ cuộc sống của Bùi Anh rất tốt, làm sao bị người ta xâm phạm như vậy. Cũng không nhịn được nữa, nước mắt thành chuỗi rơi xuống. Cô vừa khóc, tay Nam Tĩnh dời xuống dừng lại, sau đó, cô khóc càng lớn tiếng, dường như thở không nổi.

Cô khóc, Nam Tĩnh vẫn muốn động vào, muốn nhìn, sờ soạng một lần, cũng nhìn qua mấy lần. Phụ nữ có thì cô đều có, ngực không phải đặc biệt lớn, mặc dù chân dài và bóng loáng, nhưng anh ta từng có phụ nữ so với cô mềm mại trắng nõn hơn. Lúc nhìn thấy cô, có loại kích động không cách nào khắc chế được, còn trong lòng có cảm giác ê ẩm chua xót không biết chuyện gì xảy ra?

Hôm nay Bùi Anh đã phải khuất nhục cộng thêm sợ hết hồn hết vía. Cô không hiểu Nam Tĩnh là thế nào, cô nhìn ánh mắt của anh ta, khiến cô cảm giác mình là khối thịt béo nằm ở trên thớt gỗ. Nhưng vài ngày sau đó, Nam Tĩnh lại cùng cô giữ khoảng cách, không có giống như lần trước nhẹ nhàng như vậy nữa.

Khiến Bùi Anh khổ sở chính là, trên tin tức không có nửa điểm đưa tin về chuyện kia, giống như cũng không có ai phát hiện cô mất tích.

Nam Tĩnh không hề xâm phạm cô nữa, nhưng anh ta bắt đầu dùng công việc để ngược đãi thể lực cô. Quét dọn giặt quần áo, cái này cũng chưa tính, có lần người giúp việc nấu cơm cho cô ra cửa không có trở lại, cô đói bụng đến không chịu nổi phải tự mình làm cơm, vừa vặn Nam Tĩnh nhìn thấy, nếm thử một miếng, lập tức nói về sau ba bữa cơm của anh ta do cô phụ trách.

"Tại sao?" Bùi Anh cả giận nói: "Anh đến cùng muốn làm cái gì?"

Nam Tĩnh mặt vô tội tiếp tục ăn món ăn: "Sợ cô tự sát, tìm cho cô một chút chuyện để làm."

Bùi Anh tức giận đập cái xẻng xuống đất: "Tôi muốn đi học, muốn học tập, không phải làm người giúp việc cho anh! Anh giam lỏng tôi như vậy, anh chờ, tôi đi ra ngoài sẽ tìm Đại Sứ Quán, anh đây là... Ngược đãi bạn bè ngoại quốc, anh không sợ dẫn đến vấn đề quốc tế?"

Nam Tĩnh cười khẽ: "Muốn học tập cũng đơn giản? Tôi cũng học y, tôi dạy cho cô."

"Ai muốn anh dạy?" Ngày đó Bùi Anh giận đến cơm cũng không còn ăn một miếng.

Nhưng lúc trời tối, Nam Tĩnh mang về cho cô quyển sách, còn có bài tập trong khoảng thời gian này.

Nếu có thể học tập, còn có người thân an toàn, trong lòng Bùi Anh thoáng thoải mái. Dưới ánh đèn, cô liếc nhìn quyển sách, trong miệng nhỏ giọng mắng Nam Tĩnh: "Trùm lưu manh, bại hoại, nguyền rủa tay anh thối đi...!"

Nam Tĩnh đứng ở cửa, trong lỗ tai nghe cô thì thầm nhỏ giọng oán trách. Rõ ràng đang chửi anh ta, ngược lại anh ta tuyệt không tức giận. Sau một lát, cô hình như đắm chìm trong cuốn sách ấy, giọng nói dần ngừng.

Nam Tĩnh nghe một lát, phát hiện thật lâu cũng không có một tiếng lật giấy, còn tưởng rằng cô ngủ thiếp đi. Đi tới vừa nhìn, thấy cô nhíu chặt mày, ở trên giấy bản nháp viết tính toán cùng một đề tài.

Phát giác anh ta tới đây, Bùi Anh vội vàng che sách của mình, mặt cảnh giác nhìn anh ta. Nam Tĩnh kiên quyết rút sách lôi ra ngoài, chỉ vào một đề mục bị cô vẽ nhiều cái vòng vòng đen: "Cái này không làm được?"

"Ai nói tôi không làm được? Tôi đang làm."

Nam Tĩnh đẩy Bùi Anh ra, mình ngồi vào trên cái ghế băng của cô: "Cô ý nghĩ không đúng, thế nào đều làm sai. Nên như vậy..."

Anh ta muốn nói, cô không nghe. Bùi Anh ngẩng mặt nhìn trần nhà, nói lầm bầm hí khúc.

"A, đúng rồi." Nam Tĩnh vỗ tay một cái: "Cô hát hí khúc cho tôi nghe đi."

Bùi Anh giận đến một đôi mắt đẹp trừng trừng: "Ta muốn học tập."

"Vậy tôi nói cho cô đề mục cô không phải nghe?"

"Tôi... Nghe!"

Ngày này, Nam tĩnh về đến nhà, cố ý đi tìm mẹ Nam, mang theo điểm lấy lòng dâng trà cho bà.

Mẹ Nam nhấp một hớp trà nóng, tâm tình sảng khoái: "Nói đi, gần đây con lại nghịch ngợm gì? Trong khoảng thời gian này cả ngày con đều ở bên ngoài, mẹ cũng không thấy con mấy lần... Còn ở cùng một chỗ tốt, mẹ không thích nước Mĩ bên này con thì thích ở bên ngoài chạy nhẩy."

"Đúng vậy a, ở cùng chỗ tốt." Nam Tĩnh có chút không yên lòng: "Mẹ, gần đây con biết một người."

Mẹ Nam nhạy cảm hỏi: "Con gái?"

"Ừ... Lúc con gặp cô ấy, đã muốn bắt nạt cô ấy. Cô ấy càng tức giận con càng vui mừng."

Mẹ Nam cười lên: "Con còn làm như vậy, người ta cũng sẽ không thích con."

Nam Tĩnh ở chỗ mẹ Nam xin chỉ giáo một buổi chiều, gần tối lúc ra cửa, đi qua cửa tiệm bán hoa liền xuống xe, dụng tâm chọn lựa một bó hoa hồng to, hài lòng vui sướng lên ô tô đi tìm Bùi Anh.

Vừa tới cửa anh ta có cảm giác cái gì không đúng, cửa chính khép hờ! Mấy người giúp việc nằm lăn ngổn ngang hôn mê bất tỉnh, trong phòng một mảnh xốc xếch, khắp nơi đều lộn xộn. Càng làm cho lòng anh ta sợ hết hồn hết vía, trong phòng khách còn có một vũng máu.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn tuladen về bài viết trên: Clover.vn, Cỏ Cỏ, gerda, meomeo1993, ngoclyna, ngô thị huyền
Xin ủng hộ:  
      
     

Có bài mới 20.08.2015, 21:11
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 1
Thành viên cấp 1
 
Ngày tham gia: 23.11.2013, 09:56
Bài viết: 31
Được thanks: 146 lần
Điểm: 5.06
Có bài mới Re: [Hiện đại] Không yêu sẽ không quay lại - Gia Diệp Mạn - Điểm: 10
Chương 86: Ngoại truyện (ba): Trái tim Lưu Ly (1)

An Diệc Văn nắm lấy tay Bùi Anh chạy như điên trên đường cái, cả hai người đều vừa kinh vừa sợ, thậm chí không nghĩ ra là nên ngồi xe. Bọn họ chạy đến bờ sông đằng sau đại học C, mới cùng nhau ngã xuống mặt cỏ mềm mại, thở hổn hển từng ngụm từng ngụm.

Bùi Anh lật người, cầm lấy cỏ xanh dính đầy bùn đất ẩm ướt ra sức lau lên ngực An Diệc Văn, nhằm muốn che dấu vết máu trên ngực anh.

"Không có... Không có việc gì." Cổ họng An Diệc Văn đau rát, nặn từ trong kẽ răng ra được một câu, giơ tay lên cầm lấy tay Bùi Anh áp thật chặt lên trái tim mình. Anh rất ít khi làm những hành động như vậy, nhịp tim bất ổn, lồng ngực đau như bị xé nứt..

Nghỉ ngơi một lát, Bùi Anh thấy hơi sợ hỏi: "Anh nói xem những người đó sẽ không sao chứ?"

"Tuyệt đối không sao." An Diệc Văn chắc chắn nói: "Cho dù có làm sao, em cũng chỉ bị coi như là tự vệ."

Bùi Anh ngay cả chào cũng không chào liền đi tham gia trao đổi văn hóa gì đó, Niệm Hồng ngây thơ tin tưởng, An Diệc Văn thì không tin. Liều chết cứng rắn dây dưa mấy ngày, anh mới từ chỗ An Diệc Bác biết được Bùi Anh đang ở chỗ Nam Tĩnh. Đoạn thời gian trước Nam Cung Kỳ Áo và Nam Tĩnh nghe lệnh hai lão gia tử dọn dẹp mấy người, không may để Bùi Anh nhìn thấy. Để phòng ngừa vạn nhất, Nam Tĩnh liền "Mời" Bùi Anh đến biệt viện của anh ta.

Hôm nay anh thừa dịp Nam Tĩnh không có ở đây, muốn qua đó mang Bùi Anh đi. Chẳng qua là Bùi Anh thấy mấy người giúp việc dây dưa khó dứt, một người trong số đó bị Bùi Anh dùng bình hoa đập vỡ đầu. Người nọ ngã vào ngực An Diệc Văn, máu dính vào người anh.

An Diệc Văn thấy có người bị thương, không do dự nữa, đánh toàn bộ những người khác bất tỉnh, mang theo Bùi Anh chạy trốn.

Chỉ là...

Bùi Anh lo lắng nói: "Hay chúng ta gọi điện thoại cho bệnh viện, vỡ đầu không phải là chuyện nhỏ."

An Diệc Văn do dự một chút, ủng hộ đề nghị của Bùi Anh, sau khi gọi điện thoại xong, anh thở dài: "Anh Tử, hay là em về nước đi. Anh... Anh trở về cùng với em. Em ở lại đây quá nguy hiểm."

Bùi Anh ủ rũ cúi đầu nói: "Việc học của em chưa hoàn thành, sao có thể trở về? Hơn nữa, không đề cập tới việc có lỗi với quốc gia đã bồi dưỡng em, ngay cả một cửa ải là ông nội cũng không qua được."

An Diệc Văn không hiểu nói: "Bồi dưỡng em là cha mẹ em, chứ không phải là Trung Quốc."

Bùi Anh cố gắng nhịn xuống hai mắt đang trợn lên vì kích động, hai tay chống vào bụng của anh đứng dậy, vỗ vỗ bùn cỏ dính trên người: "Đạo Bất Đồng Bất Tương Vi Mưu*, không thể thảo luận với anh giá trị của vấn đề. Em trở về phòng ngủ đây, anh thì sao? Bây giờ trở về nhà?"

*Đạo Bất Đồng Bất Tương Vi Mưu: những người có mục tiêu khác nhau không thể nói chuyện/làm cùng nhau.

"Anh?" An Diệc Văn suy nghĩ một lát: "Anh đến chỗ em một lúc đi, đề phòng anh Nam Tử đến làm khó dễ... Anh Tử" Anh do dự mở miệng, lắp bắp: "Nếu không, nếu không nói em là bạn gái của anh đi. Anh Nam Tử là người mình, như vậy chắc anh ấy sẽ không làm khó em nữa."

Bùi Anh thở dài: "Anh chắc chắn chỉ cần vậy là được?"

An Diệc Văn trầm mặc.

Bùi Anh và An Diệc Văn cùng nhau bàn bạc cách thức đối phó, An Diệc Văn biết Nam Tĩnh chỉ cần nhốt Bùi Anh một tháng là được, tính toán ngày, vô cùng hoảng sợ: "Vậy...Chẳng phải là ngày mai anh ấy sẽ đưa em trở về trường."

Bùi Anh nâng trán: "Không có gì bất ngờ xảy ra, chắc là như vậy."

An Diệc Văn bị đả kích lớn.

Bùi Anh lấy cái chìa khóa, cô cũng đã từng nghe nói qua về An Diệc Bác, sao một nam sinh cởi mở hoạt bát lại có một người em trai không bình thường như vậy? Thật ra thì... Vừa rồi An Diệc Văn so với lúc cô mới gặp anh thì đã tốt hơn rất nhiều rồi, ít nhất sẽ không nói một câu mà đỏ mặt đến hai ba lần.

"Được rồi, dù sao cũng đã làm. Anh ta cũng không thể tùy tiện nhốt em lại nữa." Bùi Anh nhìn anh đứng sững sờ bất động tại chỗ, thương xót kéo cánh tay anh đi về phía trước. Lúc này An Diệc Văn khiến Bùi Anh nhớ đến em trai cô, có lần cô không nghe lời ông nội gảy gãy hai dây của một cây đàn, đến lúc ông nội hỏi, cô quyết định đánh chết cũng không thừa nhận. Thế nhưng ai ngờ tiểu tử kia lại chạy tới chủ động thừa nhận "Sai lầm", đó là lần đầu tiên Bùi Anh thấy cậu nói dối, cậu sợ đến nỗi mặt mũi trắng bệch, lắp ba lắp bắp, vừa nói vừa rơi nước mắt, thậm chí còn cẩn thận di chuyển thân thể tròn vo của cậu chắn trước mặt cô. Một khắc đó, Bùi Anh cực kỳ hạnh phúc, đây chính là tình thân a, thật làm người ta cảm động!

"Anh chịu giúp em, em cám ơn anh còn không kịp đấy. Đến đây, hôm nay để cho anh hưởng thụ miễn phí đại pháp giác hơi độc môn của Bùi Anh em, đảm bảo sẽ để anh phiêu phiêu dục tiên."

Bùi Anh vừa cắm cái chìa khóa vào, liền nghe đến bên trong có âm thanh kỳ quái. Mới nghe giống như là đang đánh nhau, hơn nữa còn có giọng nữ mềm mại mơ hồ phát ra. An Diệc Văn ngẩn ra, không giữ được Bùi Anh, liền che mắt mình lại.

"Aha, Hồng Hồng, tới đây để cho chị sờ sờ!" Bùi Anh đỉnh đạc đứng ở cửa, đứng khoanh tay phách lối.

"Ưmh...!" Niệm Hồng ra sức đẩy An Diệc Bác đang đè trên người mình xuống, cả mặt đỏ bừng đứng lên. Thấy Bùi Anh, xấu hổ đến mức muốn chui xuống đất: "Anh Anh, mình mình" nửa ngày, mắt thấy sắc mặt Bùi Anh tái xanh, xoay người lại lưng quay về phía cô, đạp thẳng lên chân của An Diệc Bác.

An Diệc Bác sửa sang lại quần áo rồi đứng lên, động tác nhanh chóng ôm lấy bạn gái nhỏ của mình vào trong lòng, che kín cô ấy. Thiếu chút nữa bị người khác thấy hết tại chỗ, nhất là An Diệc Văn vẫn còn ở, người làm anh như anh ta mặt cũng đỏ lên.

Bùi Anh không nói một lời bước vào cửa, làm hành động mời với An Diệc Bác.

An Diệc Bác ho nhẹ một tiếng, cúi đầu nhẹ giọng nói ở bên tai Niệm Hồng: "Anh về trước." Đầu lưỡi ẩm ướt của anh ta liếm liếm vành tai cô ấy, Niệm Hồng "A" liền vội vàng che kín lỗ tai.

An Diệc Bác đi tới cửa, nghiêm túc đánh giá An Diệc Văn cả người đầy đất: "Đã chạy đi đâu? Cùng anh về nhà."

An Diệc Văn đàng hoàng đi theo.

Trong nhà chỉ còn lại hai người là Bùi Anh và Niệm Hồng. Bùi Anh lặng lẽ dọn dẹp giường chiếu của mình, nghĩ muốn dọn lẹp lại đống sách, mới phát hiện trên giá sách của mình trống không, lúc này mới nhớ phần lớn sách của mình đều để ở chỗ của Nam Tĩnh.

"Anh, Anh Tử," Rốt cuộc Niệm Hồng tìm được lúc để mở mồm, hốt hoảng giải thích: "Thật xin lỗi, mình không biết... Không phải, là mình sai rồi, mình không nên cho anh ấy vào phòng ngủ của chúng ta." Vành mắt cô ấy hồng lên.

Trong một tháng này, không có Bùi Anh làm bạn, không có ai giúp đỡ Niệm Hồng lộ rõ vẻ mềm yếu, đúng lúc này tình cảm dịu dàng của An Diệc Bác đã bù đắp vào chỗ còn thiếu trong lòng cô ấy, huống chi, thường ngày bản thân An Diệc Bác vốn đẹp trai phong lưu, sức quyến rũ siêu phàm.

Bản thân Niệm Hồng bề ngoài cũng thanh tú thông minh, mặc dù không xinh đẹp mỹ lệ như Bùi Anh, nhưng lại có khí chất dịu dàng mềm mại. Cha mẹ An Diệc Bác mất sớm, anh ta là anh cả, tất nhiên phải gánh vác trách nhiệm nặng nề của gia tộc. Cha mẹ Nam Tĩnh cũng chăm sóc ba anh em họ, nhưng dù sao cũng có một tầng ngăn cách. Sau khi tiếp xúc với Niệm Hồng, An Diệc Bác lại càng bị cuốn vào, thật lòng mười phần. Hai người thân thiết anh anh em em, ngay cả Niệm Hồng bảo thủ thẹn thùng, cũng không chống cự nổi các chiêu tấn công của An Diệc Bác, đến lúc Bùi Anh trở lại, hai người đang ở trạng thái chỉ mong ban ngày là đêm tối, hàng đêm đều là đêm xuân.

Bùi Anh rất ghét người khác tùy tiện làm lộn xộn đồ của cô, chứ nói chi là Niệm Hồng dẫn người đàn ông của mình đến đây gây xáo trộn. Nhất thời hận đến nghiến răng nghiến lợi, không ngờ cô ấy lại là người chẳng biết xấu hổ, còn chưa lập gia đình! Nhưng nhìn thấy bộ dạng ưu tư hoa lê đẫm mưa, thì lại mềm lòng.

Cô chỉ thấy... mất mất một chút xíu mà thôi. Cô và Niệm Hồng, từ trung học đã học chung một lớp, là bạn rất thân. Lại cùng nhau đi du học ở Mỹ, người ở nơi đất khách quê người, cảm giác rất cô độc, đi cùng với nhau, tình bạn càng sâu đậm hơn. Hơn nữa Niệm Hồng ở nhà là người nhỏ nhất, Bùi Anh lại có thói quen là chị, mặc dù tính tình hai người khác xa nhau, nhưng lại sống chung cực kỳ hòa hợp. Nhất là Niệm Hồng, luôn lệ thuộc vào người chị là cô.

Niệm Hồng ân cần bưng cho Bùi Anh ly trà nóng: "Anh Tử, mình bảo đảm, về sau tuyệt đối không để anh ấy đến đây."

Bùi Anh uống một hớp trà nóng, trong lòng thoải mái hơn. Nghĩ phải khuyên nhủ Niệm Hồng một chút, tránh cho cô ấy bị An Diệc Bác lừa. Nhưng lại nghĩ mình không có kinh nghiệm trong chuyện tình cảm, lại lo lắng không đủ. Cho đến khi một ly trà lớn đã cạn sạch, tỏ ra hiểu biết nói: "Nhưng ngàn vạn lần đừng mang thai."

Nói xong một câu, cả hai cô gái đều đỏ mặt. Kinh ngạc nhìn nhìn nhau chốc lát, không hẹn mà cùng "Xì" một tiếng cười lên.

Điều khiến Bùi Anh an tâm, đó là Nam Tĩnh và Nam Cung Kỳ Áo không có đến tìm cô gây phiền phức. Niệm Hồng và An Diệc Bác càng phát triển tốt hơn, bọn họ đi chơi, cũng thường xuyên rủ An Diệc Văn và Bùi Anh, còn có người có khuôn mặt đưa đám Nam Tĩnh.

Sau khi không nói mà chạy, Nam Tĩnh gặp lại Bùi Anh, lúc nào cũng nghiêm mặt, tuyệt đối không nhìn cô. Bùi Anh cảm thấy anh ta có điểm trẻ con, liền dính lấy An Diệc Văn, cuối cùng vẫn cùng anh ta chen chung một chỗ, mà sắc mặt Nam Tĩnh càng ngày càng khó coi.

Những ngày đi du học thật nhanh, trong nháy mắt đã qua hai năm. Bùi Anh bắt đầu suy nghĩ có muốn tiếp tục ở lại nơi này học tập nghiên cứu hay không, hay là trực tiếp trở về nước làm việc. Hình như Niệm Hồng đã quyết tâm ở lại đây, đêm không về ngủ càng ngày càng nhiều, cũng càng ngày càng thường xuyên. Đối với chuyện này, Bùi Anh cũng dần dần quen, chỉ là, đêm hôm khuya khoắt, khó tránh khỏi cảm thấy cô đơn...

Sau khi Nam Tĩnh học nghiên cứu sinh, thì trở thành giáo viên hướng dẫn, phụ trách hướng dẫn sinh viên năm nhất học tập. Tối hôm đó, anh ta nhận lời tới phòng của một nữ sinh dể giải đáp thắc mắc, lúc trở về đã khá muộn. Đi qua hành lang tầng hai, ngang qua lầu hai hành lang, mơ hồ nghe thấy một giọng nữ ai oán.

Lá gan Nam Tĩnh vốn không nhỏ, nhưng thời gian này lại xuất hiện tiếng hát quỷ dị dù sao cũng khiến lòng người cảm thấy không thoải má. Anh ta theo tiếng tìm tới, cuối cùng xác định tiếng hát phát ra từ một căn phòng không đóng chặt cửa .

"Ngày tốt cảnh đẹp không biết làm sao, trọng phụ này tường đổ... Lòng chàng như sắt nha hải..." ( chỗ này là bài hát nên mình để nguyên :v) Bùi Anh mặc ngủ váy bên ngoài khoác ra giường trắng, tự hát tự thấy xót xa. Cánh tay cô run lên rũ xuống trên ga giường, thương cảm nói: "Cuộc sống sao cô đơn lạnh lẽo như thế."

Mặt Nam Tĩnh đen đi một nửa, cô gái này...

Bùi Anh y y nha nha quay người lại, thấy Nam Tĩnh đứng ở cửa ra vào, sửng sốt, ngay sau đó che kín người bằng ga giường.

Một lát sau, cô thấy anh không có ý định rời đi, liền giả bộ trấn tĩnh đi tới: "Tôi muốn đi ngủ."

Nam Tĩnh giữ cửa phòng cô, hít một hơi thật sâu: "Bùi Anh, làm bạn gái của tôi." Ánh mắt anh sáng quắc, ai ngờ Bùi Anh nghiêm mặt, không khách khí trước mặt anh đóng cửa lại.

Gần đây trong lòng Nam Tĩnh cực kỳ khó chịu, loại tâm tình này thậm chí ảnh hướng đến An Diệc Bác đang trải qua ngọt ngào suôn sẻ với Niệm Hồng.

An Diệc Bác ngâm nga hát đi vào phòng ngủ, thấy Nâm Tĩnh đang gõ gõ bàn gương mặt đã đen đi một nửa, giai điệu vui vẻ liền bị dọa giảm đi một nửa. Anh ta nhảy đến sau lưng Nam Tĩnh đánh lén, một đấm mạnh vẽ vung tới, Nam Tĩnh quay đầu đi, quét chân một cái về phía anh ta, An Diệc Bác giật mình lui về phía sau, một cước đạp đổ cái ghế mà Nam Tĩnh đang ngồi.

‘Đùng đùng’ tiếng vang kinh động đến Nam Cung Kỳ Áo ở phòng ngủ bên cạnh, anh ta bước hai bước đến cửa phòng ngủ Nam Tĩnh, ném một cái ghế xoay vào bên trong, “Bang” một tiếng, thế giời an tĩnh.

Chốc lát sau, An Diệc Bác bày ra bộ dáng sầu khổ, chắp tay đứng trước mặt Nam Tĩnh, ngửa mặt lên trời thở dài: "Rốt cuộc cậu muốn làm gì?"

Nam Tĩnh không chớp mắt lắng nghe bài ca của anh ta vẫn chưa xong, không nhịn được xua đuổi anh ta: "Không có việc gì thì cút đi."

An Diệc Bác nhìn anh không vui, trong lòng càng hăng hái hơn,vòng vòng trái phải xung quanh anh hai vòng: "Cậu nói về cậu sao? Cậu xem mình ngọc thụ lâm phong phong lưu phóng khoáng, theo đuổi Hồng Hồng nhà mình còn mất một thời gian, cậu không phải chỉ mới bị từ chối một lần thôi sao, đây là cái gì? Da mặt đàn ông phải dày một chút, bị mài dũa mới thành tài được!"

Thiên hạ không có tường nào gió không lọt qua được, quỷ mới biết đêm hôm đó chuyện Nam Tĩnh muốn Bùi Anh làm bạn gái anh bị ai nghe được, lại bị cái người nào đó truyền đi xôn xao. Khi lời nói này quanh đi quẩn lại truyền tới tai người trong cuộc là anh, đã biến thành Nam Tĩnh anh cầu hoan với Bùi Anh không thành, bị đuổi ra ngoài cửa. Nam Tĩnh vừa thẹn vừa cáu, càng làm anh nổi giận chính là thái độ của Bùi Anh —— không quan tâm. Nhất thời hận không trói cô lại trực tiếp làm, nhất thời lại muốn chết, hận mình không giống như An Diệc Bác vậy, cả ngày dụ dỗ tâm can bảo bối tâm.

An Diệc Bác sở dĩ có thể đè ép người làm mưa làm gió như Nam Tĩnh và Nam Cung Kỳ Áo trên bảng xếp hạng ở đại học C chính vì vẻ tươi cười sang sảng lại dịu dàng trên mặt anh ta. Bây giờ Nam Tĩnh thật sự không biết nên làm thế nào để cho Bùi Anh vui vẻ, hoa hồng mua lần trước nằm trong góc phòng ngủ của anh đã khô quắt.

Thấy vậy, Nam Tĩnh quay đầu đi, tránh khỏi cặp mắt đào hoa đang nhấp nháy nhấp nháy cố tỏ ra trong sáng của An Diệc Bác trước mặt anh, vừa khó chịu lại vừa tức giận nghĩ: ai muốn làm cô vui vẻ, cô cho rằng cô là ai?


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn lkl0107 về bài viết trên: Anna Trương, Clover.vn, Trang sury, chiplonton, meomeo1993, ngoclyna, pekoi2299
Có bài mới 23.08.2015, 16:27
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 1
Thành viên cấp 1
 
Ngày tham gia: 23.11.2013, 09:56
Bài viết: 31
Được thanks: 146 lần
Điểm: 5.06
Có bài mới Re: [Hiện đại] Không yêu sẽ không quay lại - Gia Diệp Mạn - Điểm: 10
Chương 87: Ngoại truyện (ba): Trái tim Lưu Ly (2)

Lại là một mùa Valentine, trùng hợp lại là sinh nhật của An Diệc Văn. An Diệc Bác đã sớm mời khách, đặt phòng. Buổi trưa dùng bữa ngoài cha mẹ Nam gia còn có hai vị trưởng bối nhà họ Nam Cung, buổi tối anh ta liền thoát khỏi bộ dạng nho nhã, la hét ba uống bốn giao lưu, lôi kéo em trai và bạn bè đi hát Karaoke.

An Diệc Văn nhận một đống quà lớn, hơn nữa sau khi nhận được hình trái tim bằng chocolate Bùi Anh làm cho anh thì cười không khép miệng. An Diệc Bác tiến tới chỉ chỉ khối chocolate kia: "Cái kia là Hồng Hồng của tôi làm sao?"

Niệm Hồng liếc anh ta một cái mím môi không thèm trả lời, Bùi Anh nheo mắt, hỏi ngược lại: "Chẳng lẽ anh muốn ăn hết tất cả những thứ mà Niệm Hồng làm sao?"

An Diệc Bác cười gượng hai tiếng, lớn tiếng ho khan lôi An Diệc Văn đi.

Bùi Anh nhìn thấy hai anh em An Diệc Bác đứng ở trước màn hình chọn bài hát thì thầm gì đó, cô vươn người với lấy nắm hạt dưa bóc vỏ trên bàn: "Haizz, rốt cuộc các người xảy ra chuyện gì? Ầm ĩ nửa tháng, vẫn chưa làm hòa sao?"

Niệm Hồng phì một cái: "Xí, ai muốn làm hòa với anh ta, mặc kệ!"

Bùi Anh không tự nhiên liếc nhìn An Diệc Bác, nửa tháng trước, hơn nửa đêm Niệm Hồng khóc chạy về phòng ngủ, bi ai đau thương nói thông suốt rồi, ầm ĩ trách mắng mấy ngày Bùi Anh mới hiểu.

Thì ra An Diệc Bác một mực cố gắng thuyết phục Niệm Hồng dọn đi ra sống chung với anh ta, mặc dù Niệm Hồng đã đi theo anh ta, nhưng rốt cuộc trong xương vẫn còn bảo thủ, cảm giác không danh không phận như vậy sống chung với nhau ảnh hưởng không tốt. Không biết hai người này nói thế nào lại nói đến người đàn ông, người phụ nữ mối tình đâu, Niệm Hồng biết trước cô An Diệc Bác đã có vài cô gái khác, lúc này đẩy anh ta ra khóc chạy về.

Thật sự Bùi Anh cũng không biết làm thế nào để an ủi cô ấy. Trước kia cũng biết rõ nếp sống phóng khoáng của người nước ngoài, chỉ là đến lúc chuyện đó xảy ra trên người người bên cạnh mình, cảm giác đó thật khó chịu.

Niệm Hồng kìm nén một mạch, mặc kệ An Diệc Bác dụ dỗ thế nào, cũng không thèm quan tâm đến anh ta.

Tối nay Niệm Hồng chịu đi cùng với An Diệc Bác tới dự sinh nhật em trai anh ta, Bùi Anh đoán chắc cô ấy cũng đã hết giận rồi.

Bùi Anh cắn hạt dưa, nghĩ tới những chuyện này, lầu bầu nói: "Thật là khiến người ta cảm thấy buồn nôn." Cô nghiêng đầu, chống lại khuôn mặt không phân biệt được vui buồn của Nam Tĩnh, trong lòng "Lộp bộp" một tiếng, lập tức vỗ vỗ tay đứng lên, thuận tiện kéo Niệm Hồng ra chọn bài hát với cô.

An Diệc Văn hưng phấn bừng bừng, liên tiếp hát song ca với Bùi Anh vài bài tình ca, trong đó còn kèm theo hí khúc (hí khúc: các loại hí kịch truyền thống của Trung Quốc và các loại kịch hát địa phương, kết hợp múa hát để diễn một cốt truyện).

An Diệc Bác nếm mùi thất bại ở chỗ Niệm Hồng, liền chơi đểu Nam Tĩnh, không ngừng đâm chọc anh một chút: "Cậu cũng đi hát đi, song ca bài thiên tiên phối gì đó."

Nam Tĩnh liếc anh ta một cái, không ngờ đứng dậy thật, bước chân dài đi về phía An Diệc Văn.

An Diệc Văn đang cầm micro không muốn nhường, thật ra thì, anh ta nghĩ muốn cùng Bùi Anh hát tiếp! Ai ngờ Nam Tĩnh đằng đằng sát khí đi tới, bàn tay duỗi một cái ra trước mặt anh ta, An Diệc Văn ngoan ngoãn đưa micro: "Anh Nam Tử, anh nhất định phải hát sao?"

Nam Tĩnh bình tĩnh gật gật đầu.

An Diệc Văn cẩn thận hỏi: "Hát bài gì?"

Nam Tĩnh bất động như sơn: "Gì cũng được."

Bùi Anh liếc xéo anh một cái, người nọ là tới khoe khoang anh hát hay sao? Thái độ của Nam Tĩnh làm cho Bùi Anh hừng hực ý chí chiến đấu, cô nhe răng nhếch miệng chọn bài ‘Lưu Hải khảm tiều’, xong rồi đắc ý hướng anh khêu mi.

Nam Tĩnh vừa lên tiếng, hai anh em An Diệc Bác đồng thời bịt kín lỗ tai, Nam Cung Kỳ Áo đang muốn đẩy cửa bước vào nhìn thấy Nam Tĩnh cầm micro, liền lập tức lùi ra ngoài, cũng không quay lại nữa.

Càng hát về sau, Bùi Anh cũng chỉ biết ngây ngốc cầm micro đứng ở đó. Nam Tĩnh cũng rất quan tâm thay cô hát luôn cả phần giọng nữ. Mắt anh nhìn phía trước, giọng hát vang vang có lực.

Ngoại trừ "Tiếng hát" của anh ra, cũng chỉ có tiếng cười ha hả của An Diệc Bác.

Cho đến khi có người hát bài hát tiếp theo, Bùi Anh mới lẩm bẩm nói: "Anh... Sao hát khó nghe như vậy?"

Mặt Nam Tĩnh trầm xuống, đưa micro cho người khác: "So với không có hát hết bài còn tốt hơn." Nói xong, anh ngay ngắn ngồi trở lại trên ghế sa lon ăn trái cây.

Bùi Anh làm nhân viên chuyên nghiệp khổ luyện nhiều năm, trong lòng thật sự có chút căm phẫn, tay cô run run chỉ chỉ Nam Tĩnh: "Anh căn bản là không có tí kiến thức nào về âm nhạc, còn tỏ ra anh hát hay? Này, Diệc Văn, anh có nghe không, anh ta còn tỏ ra đắc ý?"

An Diệc Văn bịt miệng cô lại, nửa ôm cô ngồi xuống: "Anh Tử, chừa cho anh Nam Tử chút thể diện đi. Anh ấy... đúng là không biết gì về âm nhạc, em tha cho anh ấy đi."

Bùi Anh há miệng ra còn muốn nói điều gì đó, vậy mà, cánh môi mềm mại của cô đụng vào lòng bàn tay An Diệc Văn, không nhịn được. Anh khẽ nâng cằm Bùi Anh lên, cúi đầu liền hôn cô!

Một màn này lọt vào trong mắt mọi người, người đang che bụng cười chảy nước mắt An Diệc Bác cũng ngừng cười, hạt dưa trong tay Niệm Hồng rơi đầy đất, Nam Tĩnh thì trực tiếp đứng vụt lên, những người còn lại thì vỗ tay ầm ĩ.

"Diệc Văn... Em..." Bùi Anh muốn nói gì, lại bị An Diệc Văn giữ chặt hơn. Anh lấy áo khoác của mình che lên người cô, ngăn trở tầm mắt của mọi người, tiếp tục nụ hôn mất hồn kia.

Áo khoác nỉ ấm áp khô ráo, còn có mùi thuốc quen thuộc trên người An Diệc Văn, âm thanh ồn ào phía sau làm cho người ta đỏ mặt. Bùi Anh chưa bao giờ nghĩ rằng, An Diệc Văn vậy mà rất khỏe, ôm cô rất chặt, không thể động đậy.

Thôi, Bùi Anh nhắm hai mắt lại. Hôm nay là sinh nhật của anh, trước mặt mọi người không thể không nể mặt. Cô không cố đẩy anh nữa, hàm răng khép chặt bày tỏ sự cự tuyệt của mình. Đầu lưỡi An Diệc Văn mấy lần cố gắng công phá, nhưng cuối cùng vẫn đành từ bỏ, chỉ là vẫn ngậm môi cô tỉ mỉ mút, không chịu buông ra.

Sau khi kết thúc, thừa dịp mọi người về hết, Bùi anh lôi lôi kéo kéo An Diệc Văn vào phòng nhỏ trong phòng vệ sinh nữ, sau khi tiến vào không nói hai lời liền đá anh một phát.

Ba Bùi Anh là quân nhân, một đá này cô dùng hết sức lực, đau đến nỗi An Diệc Văn ai u một tiếng ôm bắp chân gào thét.

"Còn dám kêu đau?" Bùi Anh làm bộ muốn tiếp tục đá: "Ai cho anh hôn em, hả? Người nào cho anh mượn lá gan vậy dám chiếm tiện nghi của em, chiếm tiện nghi của em!"

Cô vừa xấu hổ vừa tức, đấm đá bừa bãi trên lưng An Diệc Văn, bỗng dưng bị anh bắt lấy cổ tay. Bùi Anh sợ hết hồn, theo bản năng tránh né ánh mắt của anh: "Buông tay!"

"Anh Tử" An Diệc Văn thở một hơi thật sâu: "Anh nghiêm túc... Này, tối nay là anh đã quá đường đột. Thật xin lỗi." Anh thuận thế kéo Bùi Anh vào trong ngực: "Anh thật sự rất thích em, làm bạn gái của anh đi, chúng ta, nếu em đồng ý..." Giọng nói của anh có chút run rẩy: "Sau khi tốt nghiệp chúng ta sẽ kết hôn. Nếu em phải trở về Trung Quốc, anh sẽ về với em."

Mặt Bùi Anh dán ngực anh, ở trong ngực anh lòng cô vô cùng rối loạn, ngay sau đó cô sợ  hết hồn hết vía. Thậm chí cô có chút kinh hoảng đẩy anh ra: "Anh, anh để cho em suy nghĩ thật kỹ."

Cô mở cánh cửa bên cạnh ra, cướp đường mà chạy.

An Diệc Bác đang chờ ở cửa chính, thấy vẻ mặt mệt mỏi của em trai, vỗ vỗ vai cậu trấn an: "Không có việc gì, anh cần em."

Khóe miệng An Diệc Văn nâng lên một nụ cười: "Anh, cô ấy còn chưa cho em câu trả lời chắc chắn... Em có lòng tin. Nhất định Anh Tử có thể cảm nhận được sự chân thành của em." Anh nhìn Nam Tĩnh, nụ cười sâu hơn: "Anh thấy đúng không, anh Nam Tử."

Bữa tiệc sinh nhật này kết thúc trong không khí kỳ dị, chuyện tốt duy nhất đó là Niệm Hồng đã nói với An Diệc Văn, quyết định chuyển tới phòng trọ của An Diệc Bác. An Diệc Bác cũng buồn phiền, anh liền hóa buồn phiền thành tinh lực dùng trên giường, trừng phạt Niệm Hồng đủ đường.

Sau đó anh ta lại tiếp tục rầu rỉ, nửa nằm ở trên giường hút thuốc. Sau khi thiếp đi một lúc, Niệm Hồng tỉnh lại co rụt người vào trong chăn, che lỗ mũi: "Tắt thuốc lá đi, khó ngửi lắm."

An Diệc Bác không tình nguyện dập thuốc, lần nữa nằm xuống, đôi tay xoa nắn cơ thể Niệm Hồng: "Em nói bây giờ nên làm gì?"

"Còn có thể làm sao? Đương nhiên là Anh Tử thích người nào thì ở bên người đó, không thể ép cuộc cô ấy." Niệm Hồng suy nghĩ một chút: "Thật ra thì Diệc Văn và Anh Tử rất xứng đôi, cũng nghe thấy Anh Tử còn rất xứng, tính tình cũng có thể bù đắp cho nhau. Anh Tử tính tình không tốt lắm, thì phải tìm người có thể chịu được cô ấy."

"Nếu cô ấy thích Diệc Văn thì tốt rồi. Diệc Văn rất cứng đầu, Diệc Vũ đã như vậy, anh không thể để cho đứa em này cũng có chuyện." An Diệc Bác ít khi thể hiện tâm tình yếu ớt như vậy.

Niệm Hồng an ủi anh ta: "Anh nghĩ quá nghiêm trọng thì phải?"

An Diệc Bác lắc đầu một cái: "Em không biết đâu, khi còn bé Diệc Văn tự bế, sau khi cha mẹ anh qua đời, có một đoạn thời gian cậu ấy ngay cả nói chuyện cũng không nói. Haizz!"

Niệm Hồng nghe thấy tiếng thở dài này của anh ta thì trong lòng ê ẩm, xoay người ôm lấy anh ta, mười ngón tay mềm mại xoa nhẹ thắt lưng gầy gò rắn chắc của anh ta, đưa lên giúp anh xoa bóp sống lưng, dịu dàng an ủi: "Không có việc gì. Anh đã làm rất tốt rồi."

An Diệc Bác xoay người lại đè Niệm Hồng xuống dưới lần nữa: "A Hồng, em thật tốt." Chóp mũi anh cọ xát dọc theo cổ cô: "Em đối xử với Diệc Văn và Diệc Vũ cũng đều rất tốt... Chờ em tốt nghiệp, chúng ta kết hôn đi."

Niệm Hồng chủ động mở hai chân ra, để cho anh tiến vào, hai cánh tay ôm cổ của anh, nhỏ giọng nói: "Ừ."

Lúc Bùi Anh nằm trên giường trong phòng ngủ thì đầu óc vẫn còn loạn cào cào. Ông trời biết rất rõ rằng, cô đối với An Diệc Văn, cho tới bây giờ chưa từng có loại tâm tư kia. Chỉ là nhìn anh có vẻ điềm đạm, vẫn luôn coi anh như em trai.

Sau nửa đêm, bên ngoài trời mưa to, tiếp đó sấm nổ cùng với tia chớp. Bùi Anh đứng dậy đi đóng cửa sổ, lại phát hiện có người đứng dưới lầu.

Mượn ánh sáng tia chớp, cô thấy được rõ ràng mặt mũi của người đó, vậy mà lại là Nam Tĩnh!

Đầu óc Bùi Anh nóng lên, hướng về phía anh hô một tiếng: "Đừng động!"

Cô chạy xuống lầu, cắm đầu nhào vào trong ngực người đàn ông toàn thân đều là nước.

Nam Tĩnh ôm lấy eo cô, nước mưa từ lông mi của anh chảy xuống, tiếng sấm ầm ầm biến mất: "Em đừng có hối hận."


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn lkl0107 về bài viết trên: Anna Trương, Clover.vn, chiplonton, gerda, lainguyet73, meomeo1993, ngoclyna, ngô thị huyền, pekoi2299
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 109 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: anan 113, Chien, dieupipu, Kym ngân, le thi hang, lucalami, Minh Tuyen 73, ngobach, Nguyên Lý, owlrin, Quỷ Yêu, toboclick, ♥mermaid♥ và 606 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Cướp tình Tổng giám đốc ác ma rất dịu dàng - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 64, 65, 66

[Cổ đại - Trọng sinh] Sủng thê làm hoàng hậu - Mạt Trà Khúc Kỳ

1 ... 53, 54, 55

3 • [Hiện đại] Thượng tá không quân xấu xa - Thỏ Thỏ Hồng Nhan Nhiễu

1 ... 94, 95, 96

4 • [Hiện Đại] Những bí ẩn của lãnh đạo thú tính - Lý Tiểu Lang

1 ... 218, 219, 220

5 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 29/09]

1 ... 51, 52, 53

6 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 152, 153, 154

[Cổ đại - Trùng sinh] Nữ nhi Lạc thị - Yên Nùng

1 ... 114, 115, 116

8 • [Cổ đại] Cung Phi Thượng Vị Ký - Như Ngư Hoa Lạc

1 ... 60, 61, 62

9 • [Hiện đại] Hôn nhân không lựa chọn - Yên Hoa

1 ... 66, 67, 68

10 • [Cổ đại Trùng sinh] Sủng Phi Đường - Đinh Đông Nhất

1 ... 39, 40, 41

11 • [Hiện đại] Tình yêu phô trương - Tiếu Giai Nhân

1 ... 29, 30, 31

12 • [Hiện đại] Gặp phải giáo sư độc miệng - Đan Tứ Tịch

1 ... 15, 16, 17

13 • [Xuyên không - Đồng nhân] Chân ái vĩnh hằng - Mạn Không

1 ... 31, 32, 33

14 • [Cổ đại] Tiểu sủng phi của nhiếp chính vương - Thụy Tiếu Ngốc

1 ... 50, 51, 52

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 14/10)

1 ... 64, 65, 66

16 • [Hiện đại] Chỉ trách lúc trước mắt bị mù - Bản Lật Tử

1 ... 22, 23, 24

17 • List truyện ngôn tình sủng hoàn + Ebook [Update 14/10]

1 ... 7, 8, 9

18 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 236, 237, 238

19 • [Hiện đại] Mật máu cố yêu - Thủy Nguyệt Huyên

1 ... 27, 28, 29

[Hiện đại] Cô trợ lý lạnh lùng của tổng giám đốc - Cần Thái

1 ... 9, 10, 11



Tú Vy: Lúc ta đến mình ta sao quạnh quẽ
Khi ta đi thì đã vội nhiều người
Thế nhân kẻ khóc kẻ cười
Có ai sẽ lụy một người như ta...
Thiết tha mấy lòng cầu chẳng thấy
Chạnh hơi sầu đơn lẻ nơi đây
Trách sao lòng chẳng vơi đầy
Tâm kia vốn đã cuốn bay nơi nào...
Nhớ người một nụ cười chào...
glacialboy_234: ok xong ^^
Libra moon: Ố ồ
Jinnn: gla tải luôn cả fb đi xài cho tiện =))
Triêu Nhan Nhi: ^^
glacialboy_234: ừ! đợi ca tải zalo về đã ^^
Triêu Nhan Nhi: Qua zalo
Triêu Nhan Nhi: Toán, Lý là coi như ngu luôn, vào học cứ như thầy cô giảng tiếng tàu, càng căng não ra học càng thấy tiếng giảng thâm thúy hơn, khó hiểu hơn, nên buông tay cho rầu, cũng may bạn cùng bạn chuyên Lý, bàn dưới Chuyên Toán dớt dớt mấy hồi :D5
glacialboy_234: nương tử, hay giờ chúng ta vào phòng kết hôn hôm bữa nói cho tiện, ở đây để cho thiến vs ẻm j đó nói chuyện nhỉ ^^
glacialboy_234: thiến: ẻm nó tới kìa! *chỉ chỉ*, lụy gì cho lắm để bị tâm bất bình thế :)2
Độc Bá Thiên: *giơ tay* Tui xin rút nén đi gặp cô e ấy vậy :)2 để ko gian riêng cho vk ck lâu ngày ko gặp thủ thỉ ;)
Triêu Nhan Nhi: Gla, lần trk mụi lên trả thấp quá bả cho nợ....kt 1t lần này chưa chắc cầm được 7đ nữa là .....bi thảm!
glacialboy_234: Thiến: kẹp cổ, loạy quoạy ghê nhỉ, huynh đệ vs nhau đừng làm khó ta chứ! *xắn ống quần*
Triêu Nhan Nhi: Độc, ồ, "dững chãi" ghê hén, đồng chí cứ tiếp tục phát huy tinh thần cho tốt vào! Toán đấy, môn tỉ dốt nhất, đừng có cười :cry2:
glacialboy_234: 15 p mà, lên bảng làm kiếm điểm tốt công zô! vs lại, chuẩn bị kt 1t lấy điểm cao kéo lên, mà cấp 3 mấy thầy cô thấy điểm 1t cao là nâng điểm 15p thôi! đừng lo :hug2:
Độc Bá Thiên: :)2 tỉ ktra 15' đc 2đ á :)2
Độc Bá Thiên: 1 chân sao đứng vững đc tỉ....để đứng 2 chân, thể xác và tinh thần vs honì cho vững
Triêu Nhan Nhi: Gla, đưng nhắc tới kiểm tra, mới kt 15p Toán 2đ này :((((
glacialboy_234: ừm còn khỏe chán, nằm còn cầm đt lên đây vs mọi người là khỏe re mà! mụi chắc tầm này kt 1 tiết vs chuẩn bị thi vào đội tuyển rồi chứ nhỉ :hug:
Triêu Nhan Nhi: Độc, ngày nào cũng bệnh đỡ hơn, nhõng nhẽo nhức đầu a~ đệ vẫn còn một chân vs Đào không?/ :D2
Độc Bá Thiên: Triêu tỉ: bệnh nhẹ vờ yếu để nhõng nhẽo vs tỉ đó

Chú í còn vặn cổ đệ đc là khỏe như thần thú rồi
Triêu Nhan Nhi: Gla, icon ghê quá ==" ca dạo nì vẫn ổn chứ hỉ?/ ^^
glacialboy_234: kẹp cổ lão thiến, nói gì đó, ta yếu mà :P
Triêu Nhan Nhi: Độc đệ, ừ, vào mới thấy, sơn sởn sơn sởn đây này, bệnh gì khỏe re thế? ="=
glacialboy_234: ôm... a bị cảm mạo thông thường thôi! không có sao đâu! mụi đừng lo, cơ mà có vậy mới có cơ hội bên mụi chứ :kiss2:
Độc Bá Thiên: Triêu tỉ :secret: gla chú í khỏe như voi, ko có bệnh đâu tỉ
Độc Bá Thiên: ôi...hiuhiuhiu.. :hixhix:
Triêu Nhan Nhi: Gla, Moon nói anh bị bệnh nên vào viện :(
Độc cưng, tỷ hết điểm rầu
Độc Bá Thiên: Triêu tỉ *chumo* đệ hết điểm rồi :(((((
glacialboy_234: nương tử: a ngày nào cũng vào bệnh viện mà mụi! ^^

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.