Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 114 bài ] 

Bỏ ta còn ai - Nam Lâu Họa Giác

 
Có bài mới 03.12.2017, 22:48
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Linh Xà Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Linh Xà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 07.05.2016, 17:32
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 59
Được thanks: 261 lần
Điểm: 31.02
Có bài mới Re: [Cổ đại - Điền văn] Bỏ ta còn ai - Nam Lâu Họa Giác - Điểm: 48
Chương 104: Đau khổ theo Từ Đạt ( hạ )

Nghe vậy sắc mặt của Từ Đạt biến đổi, khàn giọng kêu to: "Không, không, thư hòa ly ta đã xé lâu rồi, ngươi là thê tử của ta, ngươi không thể gả cho người khác." Dáng vẻ điên cuồng,  thần trí như có chút rối loạn, không phân rõ là thực tế hay hư ảo.

"Từ lão gia, ngươi vẫn nên tỉnh táo một chút." Đinh phu nhân thật không biết trong đầu của hắn chứa cái gì, xé rồi thì sẽ không còn tác dụng sao? Nha môn đã lưu giữ lại nó, đã viết ra giấy trắng mực đen, hắn- một người làm quan nhiều năm tại sao lại. . . . . .

"Từng chữ ngươi nói năm đó, đến nay ta vẫn còn nhớ rõ, ngươi nói đời này kiếp này cũng không muốn gặp lại ta, muốn ta đi càng xa càng tốt, đừng để cho ngươi nhìn thấy. . . . . ."

Tình cảnh năm đó vẫn còn sờ sờ ở trước mắt, chính vì những lời này đã khiến bà hạ quyết tâm cắt đứt, buông tha bất kỳ tất cả bỏ đi thật xa. Nỗi đau lòng này rất nhiều năm sau mới được chữa khỏi, nếu Quan Hạo không xuất hiện, sợ rằng vĩnh viễn bà cũng không thoát khỏi được vết thương lòng kia.

Người nam nhân này từng để lại trong lòng bà một vết thương không thể phai mờ, thật may là tất cả đều đã qua.

"Đó là lới nói khi ta tức giận, ngươi làm sao có thể coi là thật thật?" Từ Đạt chỉ cần nghĩ đến việc bà đã thuộc về nam nhân khác, liền đau xót giống như vạn tiễn xuyên tim không thể chịu được. Thì thào nói: " Ta đã hết giận lâu rồi, vẫn chờ đợi  ngươi trở lại. Chỉ cần ngươi trở lại nói một tiếng ngươi sai rồi, ta sẽ. . . . . ." Nói rất lâu.

Đinh phu nhân cũng không nghe được bao nhiêu, lần đầu tiên bà biết nam nhân này có thói quen tự quyết định mọi chuyện, trời ạ, cái gì gọi là bà sai lầm rồi? Hắn còn có thể tiếp bà trở về? Bà không có cốt khí như vậy sao? Nam nhân trong thiên hạ đều chết hết rồi sao? Cần gì phải ở treo cổ trên một gốc cây? Còn là một cái cây nghiêng ngả!

Từ  lúc bà bước ra khỏi cửa của Từ gia, bà cũng chưa từng nghĩ tới chuyện quay đầu lại. Bà cũng khinh thường việc ấy.

Tâm tính của loại nam nhân này bà không hiểu, tin tức hắn vô tình hay cố ý để lộ ra ngoài, nàng cũng không muốn biết. Hiện tại bà sống rất vui vẻ, thỉnh thoảng cũng nhớ lại những chuyện cũ.

"Từ lão gia, ngươi vẫn nên về sống thật tốt với vợ con của ngươi đi, không cần nhớ những thứ vô dụng này."

Bà nghe được tình cảnh gần đây của hắn từ miệng của người khác, cảm thán mấy lời cũng không có ý nghĩ gì khác. Chẳng ai sẽ đồng tình hoặc đáng thương hoặc đau lòng đối với một người xa lạ. Hắn sống có tốt hay không, đều không đáng để bà lãng phí tình cảm. Đến cảm giác vui sướng khi người gặp nạn cũng không có một chút, bà đã làm được việc nhìn như không thấy với hắn.

Ánh mắt của Từ Đạt sáng lên, vội vàng mở miệng: "Có phải ngươi ghen hay không? Ngươi không cần để ý những người khác. Chỉ cần ngươi trở lại bên cạnh ta, ta. . . . . . Ta có thể cái gì cũng không so đo. . . . . ." Những câu sau có chút miễn cưỡng.

Không có một người nam nhân nào có thể chịu được chuyện thê tử của mình đã từng tựa vào ngược của người khác, nhưng hắn nguyện ý chịu đựng.

Đinh phu nhân không muốn tiếp tục nói chyện với hắn nữa, nam nhân tự mình đa tình ! Cái gì cũng không so đo sao? Kẻ điên! Bà hiện nay sống thật tốt, tại sao phải tự chuốc lấy cực khổ? Cũng không chào hỏi, quay đầu rời đi.

Từ Đạt vội vàng, xông lên muốn bắt lấy cánh tay của nàng, nói: "Chúng ta còn chưa nói xong. . . . . ." Có ý gì đây? Rốt cuộc có muốn về bên cạnh hắn hay không?

Đột nhiên một bóng người từ ngoài cửa xông vào, đẩy tay của hắn ra, nhẹ nhàng kéo Đinh phu nhân vào trong ngực mình, động tác nhanh nhẹn lưu loát, làm liền một mạch.

Đinh phu nhân cực kì kinh hãi, đột nhiên ngẩng đầu, nhìn thấy khuôn mặt quen thuộc, không khỏi lộ ra nụ cười vui mừng: "Sao người lại tới đây? Không phải nói là muốn vào cung sao?"

Ánh mắt của Quan Hạo dịu dàng, chuyên chú vẫn nhìn chằm chằm bà, nở một nụ cười ấm áp: "Mọi chuyện rất thuận lợi, cho nên về tương đối sớm."

Trong mắt Đinh phu nhân chỉ có trượng phu, hỏi han hắn rất ân cần: "Trực tiếp đến đây hay sao? Có mệt hay không? Ngồi xuống trước nghỉ ngơi một chút." Lúc này đã sớm đem Từ Đạt ném đến ngoài chín tầng mây.

Phu thê bọn họ tán gẫu việc nhà, trên người toát ra sự ăn ý cùng cùng dịu dàng như vậy, khiến Từ Đạt tức giận đến mức cặp mắt đỏ bừng, quát: " Đôi cẩu nam nữ các ngươi đang làm cái gì vậy? Mau tách ra." Bà ấy tại sao lại có thể đối với hắn như vậy? Thân mật thắm thiết cùng nam nhân khác ngay trước mặt hắn, cho rằng hắn là người chết sao?

Lần đầu tiên Quan Hạo đem tầm mắt dừng lại trên người hắn, không vui nhíu mày, "Ngươi là ai? Dám nhục mạ phu thê chúng ta như vậy?"

Vừa vào cửa đã thấy nam nhân này động tay động chân, thật sự là vô lý tới cực điểm. Nếu không phải nể mặt thể tử của mình, đã bẻ gãy tay của hắn.

Từ Đạt ngạc nhiên cùng nghi ngờ nhìn bọn họ: "Phu thê? Các ngươi. . . . . ."

Hắn chính là tân phu quân của Đinh Mẫn? Trẻ tuổi cường tráng, không giận mà uy, khí phách bậc nhất, làm sao có thể? Đây chính là người trong truyền thuyết kia? Không phải là lão già sao?

Quan Hạo đã đoán ra thân phận của hắn, không muốn trả lời hắn, hướng về phía thê tử ân cần hỏi: "Phu nhân, ngày hôm nay có vui không? Tiểu Đang đâu?"

Người nam nhân trước mắt này nghĩ như thế nào không quan trọng, ý tưởng của thê tử mới là quan trọng nhất. Không biết trong lòng bà ấy có còn để ý chuyện cũ nữa hay không? Hắn đã từng tốn bốn năm thời gian mới có thể làm bà ấy động lòng, để cho bà ấy gật đầu gả cho hắn. Bà ấy cũng đã từng đau đớn, uất ức, tuyệt vọng, hắn đều tận mắt nhìn thấy, trong lòng rất đau.

Mà người nam nhân trước mặt chính là người đã tạo ra đau khổ nhiều năm của thê tử, suy nghĩ một lát lại tức giận.

Đinh phu nhân thấy trong mắt hắn có chút lo lắng, trong lòng lại hoàn toàn bình tĩnh, lộ ra nụ cười trấn an: "Không sao. . . . . .";

"Ngươi. . . . . . Đinh Mẫn, đây chính là tên gian phu kia?" Từ Đạt nhìn đôi tuấn nam mỹ nữ đang đứng chung một chỗ, xứng đôi hài hòa lại tình chàng ý thiếp, ghen tỵ đến sắp phát điên, lửa giận trong ngực bùng nổ làm cho hắn muốn ngất đi, nói: "Ngươi thật quá đáng, câu kết làm bậy cùng người thô bạo này, có còn...phụ đức (phẩm hạnh, đạo đức của người làm vợ) hay không?"

"Cái gì gian phu? Cái gì Người thô bạo?" Đinh phu nhân giận dữ, nhướng mi quát: "Hắn là phu quân của ta, quốc chủ Tân Nguyệt Quốc, Từ lão gia có thể gọi một tiếng quốc chủ."

Loại người gì đây? Có khẩu đức hay không? Bọn họ là phu thê danh chính ngôn thuận! Hắn là cái gì? Quên rằng bọn họ đã không có một chút quan hệ nào, hắn có tư cách gì nói như vậy? Tại sao lại dùng ánh mắt như bắt kẻ thông dâm nhìn bọn họ? Trước tiên hãy làm rõ ràng thân phận của mình đi đã!

Từ Đạt khinh thường nhìn người nam nhân kia, bộ mặt xem thường, "Quốc chủ? Một nơi thủ lĩnh của hoang dã cũng muốn xưng quốc chủ? Đinh mẫn ánh mắt của ngươi càng ngày càng kém, ngươi cũng để ý loại người như thế?"

Đinh phu nhân tức giận  nhìn hắn chằm chằm, hai tay ôm lấy cánh tay của Quan Hạo, vẻ mặt như gà mẹ bị chọc giận che chở nam nhân của mình, nói: " Phu quân của ta Nhân Trung Long Phượng, thiên chi kiêu tử, lại dịu dàng săn sóc, quan trọng nhất là yêu ta. So với những người khác, tốt hơn không biết gấp bao nhiêu lần."

Tại sao có thể có loại nam nhân này? Không chiếm được thì muốn phá huỷ sao? Nàng sâu sắc cảm thấy mất mặt vì mình từng là thê tử của người nam nhân này.

Từ Đạt bị chuyện này kích thích nổi trận lôi đình, quát lên: "Ánh mắt của ngươi mù rồi sao?  Châu ngọc cùng đá vụn cũng không phân rõ?"

"Từ lão gia, ai là châu ngọc ai là đá vụn trong lòng ta rất rõ ràng, không cần người khác chỉ điểm. Hơn nữa chuyện giữa phu thê chúng ta không tới phiên bất luận kẻ nào quan tâm." Đinh phu nhân kéo tay của Quan Hạo, tức không chịu được, mặt đỏ lên, nói: "Đừng để ý đến hắn."

Thê tử bênh vực khiến cho lòng Quan Hạo rất vui vẻ nghe theo, vững vàng cầm lại tay của bà, dịu dàng nói: "Đi thôi, chúng ta đi trước xem Tiểu Đang một chút, sau đó trở lại dịch quán. Đúng rồi, trên đường đi ta có mua một chút hoa mai cao*."
*Đại khái là bánh mơ hay bánh hoa mai gì đó ^ ^

Thật tốt, trở về lần này là đúng, thê tử không chỉ có buông xuống tâm sự nhiều năm, hơn nữa cũng buông xuống chuyện cũ trước kia. Từ đó về sau hắn cũng không cần phải lo được lo mất nữa rồi.

"Tiểu Đang thích ăn nhất, chắc chắn nó sẽ rất vui." Thấy hắn để ý nữ nhi như vậy, trong lòng nàng rất vui mừng. Mặc dù hắn tiếp xúc với nữ nhi cũng không lâu, nhưng nàng thích ăn gì, thích chơi gì, hắn đều biết rõ ràng.

Mai hoa cao này cũng không tính là gì, trong vương phủ cái gì cũng có, khó có được là phần tâm ý này.

"Đứng lại, các ngươi không được đi, có đặt ta ở trong mắt hay không?" Hai người tỏ ra ân ái không coi ai ra gì, khiến Từ Đạt bị kích thích cực mạnh, quát: "Còn nữa Minh Đang là nữ nhi của ta, không cho phép nam nhân lỗ mãng này quan tâm nó, hắn có tư cách gì chứ?"

Nghe hắn nhắc tới nữ nhi, Đinh phu nhân cực kỳ giận dữ: "Ta cho là ngươi đã sớm quên rằng có người nữ nhi này, ngươi đối xử với nó như thế nào? Ngươi. . . . . ." Cảm xúc quá mức kích động, thế cho nên không thể nói hết câu.

Hắn- người thân phụ này có tốn chút tâm tư quan tâm nữ nhi của mình sao? Có xem nàng thật kỹ một làn? Những thứ khác không nói, có biết nữ nhi thích ăn cái gì hay không? Có từng mua cho nữ nhi Mai Hoa Cao một lần hay không?

Đến nhìn hắn Quan Hạo cũng khinh thường, vỗ lưng cho thê tử, cố gắng trấn an nói: "Phu nhân, cần gì phải nổi nóng, tức giận với loại người này không đáng giá, thân thể quan trọng hơn."

Từ Đạt bị hắn khi thường chọc giận, siết chặt hai tay rất muốn nhào tới đánh hắn, nhưng nhìn đến đối phương tráng kiện, khí thế lại rụt trở về, ngoài miệng lại không chịu nhận thua: "Khốn kiếp, ngươi nói cái gì? Đồ lỗ mãng này, có thể nói tiếng người hay không? Này, không cho tay bẩn của ngươi đụng đến thê tử của ta."

Quan Hạo rốt cuộc bị hắn chọc giận, trừng mắt nổi giận nói: "Đủ rồi, ta nể mặt Tiểu Đang mới không đánh ngươi. A Mẫn cũng chỉ là tiền thê (vợ trước) của ngươi, nhưng hôm nay lại là thê tử của ta, mẫu thân của nhi tử của ta, ngươi  dám nói hươu nói vượn nữa, đừng trách ta không khách khí." Một cỗ sát khí đột nhiên nổi lên, tản mát ra.

"Ngươi có thể làm gì? Đánh ta? Giết ta?" Trong lòng Từ Đạt có chút khí khiếp (tức giận + sợ hãi), nhưng vẫn mạnh miệng như cũ: "Ngươi không dám, đừng quên ta là nhạc phụ của Phúc vương gia, thân phụ của Minh Đang."

Đến loại thời điểm này, cũng mang ra nữ nhi, nữ tế ra làm lá chắn, Đinh phu nhân cảm thấy mất thể diện thay nam nhân vô sỉ  lại nhát gan này.

"Ta làm sao muốn đánh ngươi giết ngươi chứ?" Quan Hạo thấy hắn thùng rỗng kêu to như vậy, không khỏi giận cười: "Chỉ cần đến chỗ của hoàng thượng, để cho người phân xử là được. Như thế nào? Dám đi không?"

Thật là không biết sống chết, coi mình là một bàn ăn sao? Hắn khinh thường cùng Từ Đạt so đo, lại thật sự cho rằng là hắn sợ sao? Loại nam nhân này cứ coi như hắn giết chết, thì có ai dám nói một câu ra ngoài? Tin rằng hoàng thượng cũng sẽ không vì một thứ dân mà trở mặt cùng hắn.

Nhưng nghĩ tới cảm nhận của Minh Đang, hắn vẫn nên bỏ cái ý niệm này đi. Mặc kệ như thế nào, Từ Đạt vẫn là thân phụ của Minh Đang, phụ nữ huyết mạch tương liên. Người nam nhân này có thể chết trong tay của bất cứ người nào, nhưng tuyệt đối không thể chết trong tay hắn. Phải rất khó Minh Đang mới không bài xích hắn, hắn không muốn làm chuyện gì khiến cho nàng phải lưu tâm. Đối với hắn mà nói, Minh Đang là người thân, mặc dù không biết nàng nghĩ ra sao, nhưng từ khi hắn thành thân cùng Đinh Mẫn, hắn liền đem Minh Đang trở thành con gái của mình.

Từ Đạt như bị điểm huyệt đạo, nghẹn họng nhìn trân trối: "Ta. . . . . . Ngươi. . . . . ." Hôm nay hắn nào dám gặp hoàng thượng, huống chi là vì chuyện như vậy mà ra mắt hoàng thượng, mặt của hắn biết để đi đâu?

" Người không biết quý trọng vĩnh viễn cũng không có tư cách có được hạnh phúc, đồ đã để mất không phải lúc nào cũng tìm lại được, tự giải quyết cho tốt đi." Quan Hạo không thể tiếp tục nói cùng nam nhân đáng ghê tởm này nữa, lạnh lùng nhìn hắn một cái, cảnh cáo: "Nếu để cho ta lại nghe được bất kỳ lời đồn nào gây bất lợi cho A Mẫn, thì đừng trách ta không khách khí."

Nói xong câu đó, cũng không đợi hắn phản ứng kịp, ôm thê tử nghênh ngang rời đi.

Chỉ còn lại một mình Từ Đạt bi phẫn muốn chết, sắc mặt đỏ như màu gan heo, hận cắn răng nghiến lợi nhưng mà lại không thể làm gì , ngực nghẹn muốn hộc máu.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn Hiên Viên Linh về bài viết trên: DIEUTU, Hoacamtu, Hothao, Lantu, Nguyêtle, lan trần, ngoung1412, qh2qa06
     

Có bài mới 05.12.2017, 22:49
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Linh Xà Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Linh Xà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 07.05.2016, 17:32
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 59
Được thanks: 261 lần
Điểm: 31.02
Có bài mới Re: [Cổ đại - Điền văn] Bỏ ta còn ai - Nam Lâu Họa Giác - Điểm: 47
Chương 105:  Bi kịch cuối cùng của Từ gia

    Từ Đạt thất hồn lạc phách rời khỏi Phúc Vương Phủ, không có ai ra ngoài giữ chân hắn ta lại, cũng chẳng có ai thèm liếc hắn ta một cái, đều coi hắn ta như không khí mà bỏ qua.

    Trên đường đi hắn ta va chạm với rất nhiều người, cũng đụng ngã rất nhiều gian hàng, làm không ít người tức giận mà mắng chửi. Nhưng hắn ta chẳng nghe lọt tai điều gì, trong đầu chỉ có hình ảnh Đinh Mẫn và Quan Hạo ân ái nắm tay nhau rời đi, tuyệt tình như vậy, ngay cả quay đầu lại nhìn một lần bà cũng không làm. Trong lòng đau đến chết lặng, cả người như mất hồn.

    Giống như du hồn trở về nhà, hắn ta ngẩn ngơ ngồi trên phiến đá trong sân giặt, ánh mắt trống rống, trong lòng mất mát đến cực điểm.

Nhị phu nhân ôm một chậu y phục bẩn ra, thấy thế liền đi tới, quan tâm hỏi: “Lão gia, ngài vừa đi đâu vậy? Đột nhiên biến mất cũng chẳng nói một câu, làm thiếp lo lắng gần chết, lão gia......Lão gia, ngài làm sao vậy?”

Gọi hồi lâu cũng không thấy Từ Đạt có phản ứng, bà ta sốt ruột muốn chết. Không biết đã xảy ra chuyện gì? Hắn ta không thể gặp chuyện không may được, nếu không bà ta biết phải làm sao? không phu không tử, cuộc sống không có chỗ dựa, bà ta sống sao được.

Từ Đạt bị dọa khẽ run rẩy, phục hồi tinh thần lại, nổi giận nói: “Lớn tiếng như vậy làm gì? Ta còn chưa chết đâu.”

Nhị phu nhân nhút nhát hạ giọng xuống: “Lão gia, ngài......Muốn ăn cơm không? Trong nhà còn vài cái bánh bao, ngài có muốn ăn không?”

Dựa vào sự cứu tế của nữ nhi, mấy người Từ gia mới không bị chết đói. Nhưng bà ta cũng không lấy toàn bộ ra tiêu mà mỗi ngày lấy vài văn tiền mua mười chiếc banh bao cho bốn người, ăn lửng bụng để đỡ đói.

Cuộc sống như thế này, cái gì có thể tiết kiệm thì tiết kệm, vô luận Từ Đạt làm cách nào cũng không thể làm cho bà ta đưa tiền ra.

Từ Đạt làm gì có khẩu vị mà ăn cơm, trong lòng buồn bực, dù có của ngon vật lạ nào cũng không thể nuốt trôi được. Hắn ta không nói tiếng nào tiếp tục ngẩn người.

Bình thường đến bữa cơm hắn ta đều liều mạng ăn, bây giờ lại không muốn ăn. Hơn nữa, hắn ta lại mang một bộ dạng ngơ ngác làm Nhị phu nhân bị dọa không nhẹ, hỏi: “Có phải ngài bị bệnh không? Ai nha, trong nhà đã có một người bệnh rồi, không thể có thêm một người nữa.”

Những ngày qua cũng đã đủ khổ cực rồi, nếu khổ hơn nữa bà ta cũng không chống đỡ được nữa, bà ta sắp điên rồi.

Lời này đã nhắc nhở Từ Đạt, hắn ta bất chợt đứng lên, hỏi: “Minh Nguyệt đâu?”

Nhị phu nhân vừa đố kị vừa ghen ghét, tức muốn chết: “Trong lòng ngươi chỉ có Minh Nguyệt bảo bối của ngươi, mở miệng ra là hỏi ả ta, ta cực nhọc, vất vả lo liệu cho cái nhà này, rốt cuộc là vì cái gì hả?”

Trước kia đã thiên vị rồi, bây giờ nữ nhân kia đã nửa sống nửa chết, hắn ta vẫn còn thiên vị như vậy, thật không hiểu, ả ta có gì tốt có thể khiến trượng phu nhớ nhung không bỏ được.

Từ Đạt vờ như mắt điếc tai ngơ, đi thẳng vào phòng của Tam phu nhân.

Tam phu nhân tóc tai rối bời, sắc mặt tái nhợt nửa nằm ở trên chiếc giường nhỏ, tùy ý mặc một bộ y phục cũ nát, đôi mắt vô hồn nhìn vô định, không biết đang suy nghĩ gì.

Trong phòng bốc lên một mùi vị rất khó ngửi. Nhưng ở lâu ở bên trong, cũng không cảm thấy cái gì.

Cuộc sống như vậy thật sự rất mệt mỏi, không thể động đậy, chịu đựng người khác chế nhạo, mỗi ngày ăn không đủ no, nửa chết nửa sống vượt qua những tháng ngày này, không biết còn phải chịu đựng bao lâu nữa!

Thấy Từ Đạt đi tới, hơn nữa nhìn dáng vẻ không có uống say, trong lòng Tam phu nhân đầy kinh ngạc, chống đỡ thân thể để ngồi thẳng lên, đầu tóc cũng trở nên rối bời, ngoài miệng hỏi han ân cần: "Lão gia ngài đã trở lại? Có mệt hay không?"

Mặc kệ như thế nào, người nam nhân này vẫn là trụ cột trong gia đình như cũ, trước khi nhi tử của nàng có thể độc lập đứng vững, nàng tuyệt không thể đắc tội hắn.

Sắc mặt của Từ Đạt không tốt, giọng nói, tiếng nói phát ra lạnh lùng như băng: " Có phải Khang nhi là do ngươi hại chết hay không?"

Trong lòng tam phu nhân thất kinh, nỗi kinh hoảng xuất hiện trong đầu, nhưng trên mặt lại rất thong dong, bình tĩnh, "Lão gia đang nói mê sảng cái gì vậy, năm đó không phải đã điều tra xong sao? là vị phu nhân trước ghen tỵ trong lòng, cho nên mới. . . . . ."

Tại sao lại lật ra chuyện cũ năm xưa đây? Cái chết của trưởng tử Từ gia vẫn là cấm kỵ, ai cũng không được nhắc đến, cũng là chuyện nàng cố gắng quên đi.

Từ Đạt quát to một tiếng, trong mắt nổi trận lôi đình, "Đủ rồi, không cần nguỵ biện nữa, ta đã tra rõ chân tướng, năm đó là ngươi làm chuyện tốt."

Dọc theo con đường đi, hắn một mực suy nghĩ chuyện này, nghĩ tới nghĩ lui, càng cảm thấy Đinh Mẫn nói không sai, bây giờ, nàng căn bản không cần phải nói dối.

Lại nói nàng có thể chứa Kiến nhi, làm sao lại không thể chứa Khang nhi? Nàng vừa không có nhi tử, thêm một thứ tử cũng hòan toàn không ảnh hưởng gì đến nàng. Nàng cần gì

Những năm gần đây hắn không muốn nhắc lại chuyện này, cũng không muốn suy nghĩ nhiều. Hôm nay tỉ mỉ suy nghĩ một chút, lại thấy có mấy chi tiết bị bỏ sót. Một khi đã hoài nghi, sẽ cảm thấy chuyện này có ẩn tình khác, mà đối tượng hoài nghi lớn nhất chính là Tam phu nhân, người mà hắn sủng ái nhất.

Suy nghĩ của Tam phu nhân xoay chuyển thật nhanh, cắn răng một cái dằn lòng, bàn tay ở bên dưới chăn cấu bắp đùi mình một cái, trong hốc mắt lăn xuống từng giọt nước mắt lớn chừng hạt đậu, nói: "Lão gia, ngài cũng không thể oan uổng thiếp thân, thiếp thân là người có nhi tử, không thể mang tội danh này trên lưng. Có phải ngài đã bị người nào xúi giục hay không. . . . . ."

Từ Đạt giận tím mặt, lời này như đâm hắn một phát đau, "Trong mắt ngươi, ta là nam nhân vô dụng như vậy sao? Người khác tùy ý xui khiến liền mất phán đoán sao?"

Tam phu nhân nghĩ thầm, không phải ngươi chính là người như thế sao? Còn không nguyện thừa nhận. Nhưng lúc này nàng chỉ có thể giả trang nhu nhược, đây là bộ dáng mà hắn thích nhất. Nàng nhất quyết có chết cũng không thừa nhận, lộ ra vẻ mặt nhu nhược mà bi thương: "Thiếp không có ý này, mà ngài đột nhiên oan uổng thiếp thân như vậy, trong lòng thiếp thân khó chịu."

Những người tham dự lúc trước đã bị nàng xử lý ngay sau đó, hơn nữa chuyện này cách đây nhiều năm như vậy, làm sao có thể tra được? Hắn tùy tiện gạt nàng mà thôi, nàng cũng không có dễ gạt như vậy.

Bình thường nét mặt đó của nàng luôn hữu hiệu nhất với hắn, nhưng lúc này hắn cũng không động lòng, chỉ cảm thấy rất giả dối, lạnh lùng nói: "Thật sao? Có một số việc là có báo ứng kiếp này, ngươi có ngày hôm nay có lẽ là báo ứng của ngươi."

Nghe xong những lời này, Tam phu nhân tức đến méo miệng, "Lão gia, tại sao ngài có thể nói như vậy, ta là bị nha đầu Minh Đang chết tiệt làm hại, nếu không phải tại nàng, ta cũng đã không thảm như vậy. Ngài không vì ta mà xả giận, còn tìm mọi cách chỉ trích ta, đây là ý gì? Ngài quên chúng ta còn có Tử Kiến sao? Nó còn có tiền đồ vô lượng, không thể bị phá hủy vì mấy lời đồn đãi được."

Báo ứng ư? Nàng mới không sợ, nếu dám làm, sẽ không sợ phải chịu báo ứng. Chỉ cần có thể hưởng vinh hoa phú quý cả đời, cần gì quan tâm sau khi chết đi nơi nào chịu tội!

Tinh thần Từ Đạt chấn động, trong lòng có chút sáng tỏ. Đúng vậy, hắn còn có một nhi tử, đã chết một người , chẳng lẽ còn muốn liên lụy một nhi tử khác sao? Nhưng bởi vì chuyện này, hắn mới mất đi Đinh Mẫn, ai đến chịu trách nhiệm chuyện này đây? Hai loại cảm xúc này trộn lẫn với nhau, làm cho đầu đau muốn nứt.

Thấy hắn có chút dao động, Tam phu nhân biết đã đụng trúng điểm yếu của hắn, trong nội tâm vui vẻ, tiếp tục cố gắng: "Lão gia, ngài tùy tiện ngờ vực thiếp thân, thiếp thân cũng không sao. Nhưng Tử Kiến là nhi tử duy nhất của ngài, ngài cũng không đau lòng hắn sao?"

Có nhi tử thì đồng nghĩa với có bùa hộ mệnh, nàng chẳng hề sợ gì cả.

Từ Đạt nhắm mắt lại, trong lòng đau đớn không thôi. Hôm nay Từ gia đã mất tất cả, chỉ còn lại một tiểu nhi tử. Hắn là hi vọng của Từ gia, là tương lai của Từ gia, cho dù như thế nào cũng không thể mang tiếng là có mẫu thân không tốt. Thôi được rồi, quên đi, chuyện này đến đây chấm dứt thôi.

Trong lòng nghĩ như vậy, nhưng lại không muốn nhìn thấy nữ nhân này nữa, mắt hắn bị mù mới không thấy rõ diện mạo thật của nàng. Sủng ái nàng nhiều năm, vẫn cho rằng nàng là một nữ nhân tốt rất thuần lương. Không nghĩ rằng nàng cũng là người vì đạt được mục đích mà không từ thủ.

Đang muốn xoay người rời đi, một giọng nói yếu ớt vang lên: "Lời nói của lão gia có ý gì? Rốt cuộc Khang nhi của ta là bị người nào hại chết? Chẳng lẽ không phải là tiện nhân Đinh Mẫn kia sao?"

Từ Đạt liếc mắt nhìn qua, đúng là Nhị phu nhân, thân thể run rẩy, tròng mắt ngấn lệ, hẳn là bà ta đã nghe rất lâu, hắn nhíu nhíu mày, nói: "Đủ rồi, không nên nhắc lại chuyện này. Chân tướng chuyện năm đó đã không quan trọng, không cần truy cứu nữa."

Lần này Nhị phu nhân lại không nghe lời của hắn, kịch liệt lắc đầu, nói: "Không được, ta là nương của Khang nhi, ta có quyền biết rõ chân tướng, rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra? Lão gia ngài nói cho ta biết."

Không phải là nàng nghe lầm chứ? Khang nhi của bà lại bị nữ nhân trước mắt này hại chết sao? Tại sao có thể như vậy?

Đến lúc này, Từ Đạt đã nghĩ thông suốt, chỉ muốn gạt bỏ tất cả mọi chuyện, cho nhi tử một tương lai tốt.

"Thôi, không đề cập nữa, tất cả đều không có chút ý nghĩa nào rồi."

Hắn thật vất vả tìm mọi cách cầu xin đến mặt mũi cũng không cần, mới cầu được một phu tử mềm lòng đồng ý để cho Tử Kiến đến đó đọc sách, cũng không thể bị hủy sạch. Nếu để cho người ngoài biết tất cả, còn ai có thể để cho hắn đi học đây?

"Không thể, ta nhất định phải biết chân tướng." Nhị phu nhân chết sống không đồng ý, " Chẳng lẽ hài tử của ta là bị nữ nhân này hại chết ư? Vậy tại sao năm đó lại nói. . . . . ."

Chuyện này hành hạ bà vài chục năm, mỗi lần nhớ tới trong tim đều rỉ máu, đau không chịu được. Nếu như nhi tử của bà còn sống, hôm nay có thể đã thành thân sinh con, bà có thể ẵm tôn tử rồi. Mà bà cũng sẽ không rơi vào kết cục bi thảm là không có người nào để dựa vào này.

Không cần lo lắng lấy lòng phu quân hoa tâm vô dụng, không cần lấy lòng Tam phu nhân sinh được nhi tử, chỉ vì tương lai có chỗ dựa vào.

Vậy mà hôm nay lại biết được một bí mật kinh thiên động địa, phá hỏng tất cả suy nghĩ của nàng. Trong đầu chỉ có một ý niệm, chính là biết rõ chân tướng, trả cho bà một sự công bằng.

Bà nhất định phải biết rõ, tuyệt không bỏ qua. đến giờ bà vẫn còn mơ thấy nhi tử đáng yêu, ở trong mộng mềm nhũn gọi bà là nương. Chỉ cần nằm mơ thấy một lần, trong lòng bà lại hận sâu thêm một tầng. Cho nên những năm gần đây, bà vẫn hận Minh Đang thấu xương, vô số lần muốn độc chết bà ta, đáng tiếc mạng bà ta lớn đều tránh được.

Chẳng lẽ bà đã nghĩ sai hết thảy ư? Bà hận lầm người rồi? Mấy ngày nay bà vẫn luôn lấy lòng kẻ thù ư? Trời ạ, bà điên rồi.

Lúc này Tam phu nhân bị dọa cho mặt trắng bệch, nói: "Nhị tỷ, ngài đừng nghe lão gia nói bậy, vành tai hắn mềm, bị người tùy ý định đoạt, nói gió thì có mưa, ngài đừng tin là thật."

Nàng cũng không sợ Từ Đạt, bởi vì có một nhi tử làm lá chắn, vì nàng ngăn trở tất cả chỉ trích. Nhưng nhi tử lại trở nên vô dụng với nhị phu nhân. Nàng còn chẳng quan tâm Tử Kiến tốt hay xấu, có một tương lai tốt hay không! Nàng không có bất kỳ băn khoăn.

Mà nay cả nhà này là dựa vào Nhị phu nhân nuôi sống, chuyện vặt cũng do một tay nàng xử lý. Không có bà ta, sợ rằng Từ gia đã xong đời rồi. Nàng tạm thời vẫn chưa muốn chết, nếu không về sau nhi tử của nàng làm thế nào bây giờ? Tâm hoảng ý loạn nhất thời không lựa lời nói, quên mất Từ Đạt đang đứng bên cạnh, nói ra lời thật lòng.

Từ Đạt vốn định nhịn chuyện này xuống, nhưng nữ nhân này lại làm hắn tức giận đến ngũ tạng thiêu đốt, hít thở nặng nề.

"Câm mồm, cái gì gọi là tai mềm, bị người tùy ý định đoạt, ở trong lòng ngươi, ta chính là người như thế sao? Hả?"

Tam phu nhân nhút nhát nhìn về phía hắn, đáp: "Thiếp...Thiếp không có ác ý..." Tại sao lại thế này? Hôm nay chuyện xấu cùng đến một lúc, làm cho nàng khó có thể chống đỡ.

Sắc mặt Từ Đạt xanh mét, nói: "Có lẽ ngươi nói đúng, những năm qua ta bị ngươi đùa giỡn xoay quanh, giống như đứa ngốc mặc cho ngươi định đoạt, cho nên mới có kết cục thê ly tử tử (hưu thê con chết) này, ta thật sự là hối hận cưới nữ nhân như ngươi vào cửa, mắt ta thật sự bị mù rồi."


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Hiên Viên Linh về bài viết trên: Hothao, Nguyêtle, lan trần, ngoung1412, qh2qa06
Có bài mới 06.12.2017, 21:42
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Linh Xà Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Linh Xà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 07.05.2016, 17:32
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 59
Được thanks: 261 lần
Điểm: 31.02
Có bài mới Re: [Cổ đại - Điền văn] Bỏ ta còn ai - Nam Lâu Họa Giác - Điểm: 47
Chương 106: Bi kịch cuối cùng của Từ gia (hạ)

Sắc mặt Tam phu nhân trắng bệch, nước mắt rơi lã chã, nói: "Lão gia, tại sao người có thể nói thiếp thân như vậy, thiếp thân sẽ thương tâm khó chịu..." Đến lúc này, nàng vẫn còn giả bộ, chỉ mong rằng có thể thuận lợi thoát khỏi chuyện này.diendanlequydon.com

Trong lòng cũng rất lo lắng, thầm nghĩ: Lần này nên làm như thế nào để thoát thân đây? Lần đầu tiên nàng cảm thấy mình không có cách nào. Trước kia cho dù tình thế có khó khăn, nguy hiểm hơn nữa, nàng đều có thể tỉnh táo ứng phó, bình yên tránh thoát.

Nhị phu nhân chán gét bộ mặt giả dối của nàng ta, tức giận quát lên: "Đủ rồi, các ngươi đừng nói nữa, ta chỉ muốn biết nhi tử của ta là bị người nào hại chết? Nói mau." Vẻ mặt vô cùng hung ác, ánh mắt nhìn thẳng hai người.

Tam phu nhân khóc lóc rối rít vì mình biện bạch: "Nhị tỷ, năm đó đã điều tra ra, là Đinh Mẫn không muốn nhìn thấy nhi tử của tỷ, cho nên mới hạ độc hại chết hắn."

Đối với bại tướng không có đầu óc này, nàng cũng không lo lắng, nhưng trong lòng luôn có một loại dự cảm chẳng lành, trái tim đập thình thịch không ngừng, khiến cho nàng sợ hết hồn hết vía.

Nhưng hiện giờ đã không thể khiến cho Nhị phu nhân tin tưởng những lời nói đó, tức giận hỏi ngược lại: "Ngươi cũng có nhi tử, tại sao nàng không xuống tay độc hại con của ngươi?"

". . . . . ." Tam phu nhân cứng lưỡi, không nghĩ đến Nhị phu nhân luôn luôn ngu xuẩn, hôm nay lại đột nhiên ăn nói sắc bén như vậy, trong thoáng chốc không biết làm thế nào. Nàng đã đánh giá quá thấp đối thủ, nhất thời đầu óc thông minh của nàng không thể nghĩ ra lời nào để nói.

Trong thoáng chốc khi nàng đang do dự, Nhị phu nhân điên cuồng nhào tới, một nắm bắt được tóc của nàng, lại quăng cho nàng mấy bạt tai.

"Là ngươi, tiện nhân này làm hại, là ngươi làm hại, chỉ khi nào nhi tử của ta chết rồi, con của ngươi mới có thể đứng đầu, mới có thể trở thành nam đinh duy nhất của Từ gia, mới có thể thừa kế gia nghiệp, nữ nhân độc ác này, ta đánh chết ngươi, đền mạng cho nhi tử của ta."

Làm tình địch của nhau nhiều năm, hai người đều hiểu biết nhau mấy phần, vẻ mặt sững sờ vừa nãy đã xác thực hoài nghi của bà. Tam phu nhân xử sự khéo léo chưa từng có vẻ mặt như vậy, là nàng chột dạ rồi!!

Tam phu nhân ra sức chống cự, ngoài miệng không ngừng biện giải: "Nhị tỷ, ngươi hiểu lầm, ta không có, a, đau quá, mau buông ta ra, lão gia cứu mạng, cứu mạng...."

Mấy ngày nay Nhị phu nhân đã làm không ít việc nặng, khí lực có thừa. Mà Tam phu nhân nằm trên giường lâu ngày, cả người mềm nhũn, không có một chút khí lực, tình cảnh rất nhanh nghiêng về một bên.

Tóc của Tam phu nhân bị nắm rơi xuống một bó lớn, trên mặt xanh xanh đỏ đỏ. Thật là dọa người! Cực kỳ giống bà điên.

Từ Đạt vẫn luôn đứng ở một bên, làm như không thấy, có tai như điếc, lạnh lùng khoanh tay đứng nhìn, không biết đang suy nghĩ gì, tâm thần phân ly.

" Bốp, bốp, bốp." Từng tiếng đánh người thanh thúy, không ngừng vang lên trong phòng.

Tam phu nhân bị đánh toàn thân đau đớn, mặt xưng phù giống như đầu heo, không cách nào kháng cự lại những quả đấm rơi xuống như mưa.

"Tha cho ta đi, Nhị tỷ, ngài giơ cao đánh khẽ. Tha cho ta."

Từng tiếng cầu xin tha thứ thê thảm cũng không có làm cho Nhị phu nhân ngừng những quả đấm nặng nề lại, hận ý đè nén nhiều năm ở trong lòng liền tuôn trào ra, từng quyền phát tiết hận ý trong lòng. Trong lòng có bao nhiêu hận, quả đấm này có bấy nhiêu nặng.

Không biết qua bao lâu, Tam phu nhân đã bị đánh đến mất nửa cái mạng, ngã xuống giường thoi thóp một hơi, thở ra thì nhiều, hít vào thì ít, tiếng nói cũng dần yếu hẳn đi.
Trong phòng rất hỗn loạn, Từ Tử Kiến tan học trở về, thấy một màn kinh hãi này, hoảng sợ nhào tới, lôi kéo Nhị phu nhân: "Làm cái gì vậy? Buông tay, mau buông tay, không được đánh mẫu thân ta."

Buổi sáng đi ra ngoài vẫn còn rất tốt, tại sao lúc này có thể như vậy? Tại sao phụ thân lại đứng ở một bên khoanh tay đứng nhìn? Tại sao người mặc kệ không quan tâm?

Nhị phu nhân đánh hồi lâu khí lực đã dùng hết, chỉ dựa vào sự hận thù mới chống đỡ không có ngừng tay, bị Tử Kiến đẩy, người liền bắn ra ngoài, nặng nề ngã trên mặt đất.

Trán đau dữ dội, nàng lấy tay vừa sờ, máu đỏ tươi đập vào mắt, hận ý trong lòng không tiêu bớt, càng thêm điên cuồng, nói: "Tốt, một đám Bạch Nhãn Lang*, ăn của ta dùng của ta, còn bất kính với ta như vậy. Mẫu thân là kẻ sát nhân, nhi tử cũng không phải là đồ tốt. Tiền của ta đều lãng phí." Càng nghĩ càng không cam lòng.
* Bạch Nhãn Lang = vong ân bội nghĩa

Tử Kiến bị mắng không hiểu ra sao, cẩn thận vén mái tóc rối bời trên mặt mẫu thân, lộ ra khuôn mặt thê thảm không nỡ nhìn, trong lòng giận dữ, nói: "Nhị nương, người có ý gì? Có chỗ nào không đúng, từ từ nói, cần gì động thủ chứ, mẫu thân ta cũng chỉ là một bệnh nhân không thể tự lo liệu, tại sao người có thể hạ thủ tàn nhẫn như vậy?”

Nhị phu nhân tức giận hét to: "Hừ, bệnh nhân? Mấy ngày nay ta thiệt thòi thay nàng bưng nước đưa trà giặt y phục, nàng lại là hung thủ hại chết nhi tử của ta. Ta đúng là một đứa ngốc, bị người hại thành ra như vậy, còn đối xử tốt với nàng như vậy. Hu hu, ông trời, sao người lại không có mắt như vậy? Sao người lại không trừng phạt loại nữ nhân này?"

Sống trên đời, cũng là phế vật lãng phí đồ ăn. Sống có ích lợi gì? Nên đèn mạng cho nhi tử của nàng, đi chết đi!

Sắc mặt Từ Tử Kiến đại biến, quay đầu hỏi Tam phu nhân: "Mẫu thân, Nhị nương đang nói cái gì? Sao con nghe không hiểu? Hung thủ gì?"

Tam phu nhân chỉ còn lại nửa cái mạng, thần trí đã mơ hồ. Nhưng nghe được nhi tử hỏi, trong lòng rét lạnh, mạnh mẽ chấn chỉnh lại tinh thần dụ dỗ nói: "Con.... con đừng nghe nàng nói bậy, nàng vừa mới bị kích thích...... Đầu óc không tỉnh táo. . . . . ."

Bây giờ nàng chỉ còn lại nhi tử, trượng phu không chịu che chở nàng, nàng không thể để cho nhi tử duy nhất cũng hận nàng, chán ghét nàng.

Nhị phu nhân thấy nàng sợ hãi, trong lòng cảm thấy hưng phấn, ác ý nói: "Giang Minh Nguyệt, đồ yêu tinh hại người, nếu ngươi đã làm chuyện ác tay trời, thì sợ gì nhi tử của ngươi biết được? Ngươi không dám nói, thì ta nói. Từ Tử Kiến, ngươi nghe rõ lời ta nói......"

Tam phu nhân khẩn trương, mồ hôi lạnh tuôn ra, luôn miệng kêu: "Câm mồm, không được nói bậy. Kiến nhi, đừng để ý tới nàng, đuổi nàng ra ngoài đi, mẫu thân khó chịu, nhanh đi tìm đại phu. . . . . ." Ôm thân thể của mình liều mạng kêu đau.

Tử Kiến dễ dàng bị dời lực chú ý đi, lo lắng nhìn cả người nàng bị thương, nói: "Mẫu thân, người thấy thế nào? Đau ở chỗ nào? Người chịu đựng một chút, con lập tức đi tìm đại phu, người nhất định phải chống đỡ, con lập tức trở lại." Xoay người muốn chạy đi.

"Ngươi có tiền mời đại phu sao?" Giọng nói lạnh lùng của Nhị phu nhân kéo bước chân của hắn lại.

Tử Kiến ngây ngẩn cả người, hồi lâu đột nhiên quỳ xuống dập đầu với nàng: "Nhị nương, ta van cầu ngài, ngài mở lòng từ bi, lấy tiền cho mẫu thân ta xem bệnh đi, ta nhất định sẽ báo đáp người."

"Phi."

Nhị phu nhân tức giận mắng to: "Ta có đem tiền ném xuống sông, cũng sẽ không cho nàng nữa văn tiền, loại nữ nhân độc ác này đã sớm đáng chết rồi, chết sớm sớm thanh tịnh. Không đúng, nên để cho nàng sống dở chết dở, không thể quá tốt với nàng."

"Nhị nương, trước kia các người có hận thù nhiều đến mấy, cũng nên quên đi. Hôm nay nhà chúng ta rơi vào tình cảnh này, nên đoàn kết đồng tâm......" Tử Kiến cố gắng khuyên nàng, mấy ngày nay hắn đều khuyên người trong nhà như vậy, như vậy mới trôi qua vài ngày an ổn.

Nhị phu nhân điên cuồng cười to, mắt ngấn lệ, nói: "Đồng tâm? Đồng tâm với một hung thủ giết người ư? Nàng hại chết nhi tử của ta, trường tử của Từ gia, còn hãm hại vị phu nhân trước, khiến nàng ấy chịu oan khuất rời đi."

Thật ra nàng ta hãm hại người nào, nàng cũng chẳng sao cả. Dù sao đại phu nhân và nàng cũng không hợp nhau. Hại chết nhi tử của nàng, đây mới là điều đáng hận nhất.

Mỗi một chuyện nàng ta làm đều là đại ác, muốn nàng tha thứ sao? Nàng không làm được, kiếp này đã định trước là một mất một còn, trên thế gian này chỉ một người có thể tồn tại.

Tử Kiến nghe vậy sắc mặt trắng bệch, vẻ mặt không dám tin. Mẫu thân hắn thật sự đã làm nhiều chuyện xấu như vậy ư?

Thấy Nhị phu nhân không cố kỵ nói ra mọi chuyện, Tam phu nhân nóng vội đến nổi điên, hét lớn: "Im miệng, không được nói nữa, không được. Nhị tỷ, van cầu ngươi giơ cao đánh khẽ, đời sau ta nguyện làm trâu làm ngựa cho ngươi, báo đáp đại ân đại đức của ngươi, van ngươi đừng nói nữa."

"Ngươi sợ à? Ta càng muốn nói." Làm sao Nhị phu nhân sẽ bỏ qua cơ hội đả kích nàng, hiện tại còn ước gì nàng chết đi.

"Đời sau ta không muốn gặp lại tiện nhân như ngươi, không bao giờ muốn. Từ Tử Kiến, ngươi có nghe hay không, tất cả chuyện xấu đều là mẫu thân ngươi làm, tất cả bi kịch của mọi người đều do nàng tạo thành. Tỷ tỷ Minh Đang của ngươi sống khổ sở như vậy cũng là nàng làm hại, nàng còn rất đắc ý đấy. . . . . ."

Thân thể Tử Kiến lảo đảo muốn ngã, phòng tuyến trong lòng sụp đổ: "Không, không thể nào, mẫu thân ta sẽ không làm chuyện như vậy, người. . . . . . Người  là người tốt."

Trách không được Minh Đang tỷ tỷ chán ghét hắn như vậy, còn nói mẫu thân hắn không phải là người tốt, trước kia hắn cho là nàng lòng dạ rối bời không nói đạo lý, hôm nay nghĩ lại, mỗi câu nói đều có ngụ ý ám chỉ.

Nhị phu nhân cười lạnh một tiếng, nước mắt đầy mặt, cực kỳ chật vật, khóe miệng lại nhếch lên thật cao, giống như khóc lại giống như cười, gương mặt quái dị vô cùng, nói: "Thật sao? Vậy tại sao ngay cả nói đều nói không lưu loát, đoán chừng trong lòng cũng biết mẫu thân ngươi là loại người gì rồi." dienanlequydon.com

Tử Kiến cố gắng vì mình mẫu thân giải thích, trong lòng cũng đã hoài nghi: "Sẽ không, mặc dù mẫu thân ta có làm một ít chuyện ác, nhưng loại chuyện giết người hãm hại như vậy, người sẽ không làm. Phụ thân, người cũng nói một câu đi, mẫu thân không phải loại người như thế, đúng không?"

Cuối cùng Từ Đạt cũng mở ra tôn khẩu*: "Kiến nhi, mặc kệ như thế nào, con vẫn là nhi tử của ta. Vì con, ta sẽ không để cho chuyện này truyền đi."

*tôn=tôn quý, khẩu= miệng

Lời này tương đương với việc thừa nhận những tố cáo đó rồi. Nhưng vì tương lai của nhi tử, hắn phải áp chế chuyện này, chấm dứt ở đây.

trước mắt Tử Kiến phủ đầy sao, bị kích thích cực lớn, trong miệng tự lẩm bẩm: " Sao đến người cũng nói như vậy? Mẫu thân  không phải, nàng không phải. . . . . ."

Tại sao có thể như vậy? Vì sao mẫu thân phải làm như thế? Chẳng lẽ đều là ra mặt vì hắn sao? Nếu như là vậy, hắn tình nguyện không cần.

Thấy nhi tử đã hoàn toàn sụp đổ, Từ Đạt có chút không đành lòng, an ủi: "Tốt lắm, Kiến nhi, con đi ôn bài đi, nơi này giao cho ta."

Thân thể Từ Tử Kiến run mạnh lên, một phát bắt được tay của cha: "Người muốn làm như thế nào? Đừng thương tổn mẫu thân."

Vô luận nàng làm bao nhiêu tội ác ngập trời, nàng cũng vẫn là mẫu thân của hắn, mẫu thân yêu thương hắn nhiều năm. Hắn không thể để cho người khác tổn thương nàng.

Nhị phu nhân thét to: "Đúng là hiếu tử, nếu như nhi tử của ta còn sống, cũng sẽ bảo vệ ta như vậy đi, tại sao ông trời lại không có mắt như vậy." Trong lòng hận muốn chết, trong mắt tất cả đều là lửa giận.

"Tốt lắm, đều ra ngoài hết đi. Ta có lời muốn nói với nàng."

"Lão gia."

"Phụ thân."

Hai người không hẹn mà cùng kêu to ra tiếng, nhưng dưới cái nhìn nghiêm nghị của Từ Đạt, bước từng bước ra cửa, trong lòng không phục.

Không biết ở bên trong nói những gì, yên lặng không tiếng động, mặc cho bọn họ vểnh lỗ tai cũng không nghe được bất kỳ tiếng động nào. Đột nhiên bên trong truyền đến một tiếng khóc tê tâm liệt phế, đại môn mở ra, vẻ mặt Từ Đạt không chút thay đổi đi ra.

Ban đêm, Tam phu nhân bị thương nặng không trị, đã chết. Từ gia không có tiền làm tang sự, một cỗ quan tài đơn giản cũng không mua nổi,  tùy tiện tìm một địa phương rồi chôn cất.

Mà Nhị phu nhân cũng bỏ đi, không rõ tung tích.

Từ Đạt mang theo nhi tử rời khỏi kinh thành, về quê khó khăn sống qua ngày, kể từ đó về sau cũng không còn ai biết tin tức của bọn họ, người trong kinh thành cũng không gặp lại bọn họ, không biết là sống hay chết.

(P/s: các bạn nhớ tìm đến diendanlequydon.com đọc truyện để ủng hộ người edit nha iu iu iu)


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn Hiên Viên Linh về bài viết trên: DIEUTU, Hothao, Nguyêtle, hh09, lan trần, ngoung1412, qh2qa06
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 114 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: con người cô đơn, lehanguyen07, lethiphuong, Ngantrinh, tieulapxuan, TrucKhai và 1249 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (101/104]

1 ... 174, 175, 176

2 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

3 • [Xuyên không] Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên (Trọn Bộ 6 tập)

1 ... 115, 116, 117

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

5 • [Hiện đại] Hạnh phúc nhỏ của anh Đông Bôn Tây Cố (Trọn bộ 2 tập)

1 ... 22, 23, 24

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 116, 117, 118

7 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 42, 43, 44

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Dược hương trùng sinh - Hi Hành

1 ... 90, 91, 92

9 • [Cổ đại] Ác phu cường sủng thê - Văn Hội

1 ... 57, 58, 59

10 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 83, 84, 85

11 • [Hiện đại] Cưng chiều em nhất - Tĩnh Phi Tuyết

1 ... 29, 30, 31

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tại cửa cục dân chính - Bạo Táo Đích Bàng Giải

1 ... 19, 20, 21

13 • [Hiện đại] Nhìn người không thể nhìn bề ngoài - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 36, 37, 38

14 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tái hôn lần nữa - Tiểu Thạc Thử 5030

1 ... 66, 67, 68

15 • [Xuyên không] Sủng thần của đế vương - Hoa Vũ Băng Lan

1 ... 46, 47, 48

16 • [Hiện đại] Theo đuổi nam thần - Thiên Phàm Quá Tẫn

1 ... 19, 20, 21

17 • [Hiện đại] Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp

1 ... 17, 18, 19

18 • [Cổ đại] Mỹ nhân như họa - Túc Mễ Xác

1 ... 33, 34, 35

19 • [Hiện đại] Mưu đồ làm loạn - Thanh Thụ A Phúc

1 ... 23, 24, 25

20 • [Hiện đại] Một tòa thành đang chờ anh - Cửu Nguyệt Hi

1 ... 22, 23, 24


Thành viên nổi bật 
The Wolf
The Wolf
Hạ Quân Hạc
Hạ Quân Hạc
Trà Mii
Trà Mii

Shop - Đấu giá: Lãnh Nguyệt Dạ vừa đặt giá 259 điểm để mua Gấu đỏ
Hạ Quân Hạc: Vote cho ri đi lấy thân báo đáp sao :">
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 714 điểm để mua Bé cam
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 679 điểm để mua Bé cam
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 645 điểm để mua Bé cam
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 613 điểm để mua Bé cam
Shop - Đấu giá: Mèo ™ vừa đặt giá 473 điểm để mua Mèo nhí nhảnh
Shop - Đấu giá: Vidia vừa đặt giá 373 điểm để mua Xe buýt tình yêu
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 563 điểm để mua Chuột ham tiền
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 393 điểm để mua Tiên bướm 2
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 327 điểm để mua Garu và Pucca
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 582 điểm để mua Bé cam
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 311 điểm để mua Gà con mới nở
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 449 điểm để mua Mèo nhí nhảnh
Shop - Đấu giá: Mèo ™ vừa đặt giá 426 điểm để mua Mèo nhí nhảnh
Shop - Đấu giá: White Silk-Hazye vừa đặt giá 327 điểm để mua Gà quay
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 373 điểm để mua Tiên bướm 2
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 535 điểm để mua Chuột ham tiền
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 1285 điểm để mua Hamster vàng
LogOut Bomb: Nam Cung Vân Điệp -> nashiki96
Lý do: Cho Điệp xin lỗi~~
LogOut Bomb: Nam Cung Vân Điệp -> Tầm Mộng
Lý do: Cho Điệp xin lỗi~~
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 508 điểm để mua Chuột ham tiền
Shop - Đấu giá: Mộ Tử Vân vừa đặt giá 310 điểm để mua Garu và Pucca
Shop - Đấu giá: Mộ Tử Vân vừa đặt giá 295 điểm để mua Gà con mới nở
Shop - Đấu giá: Mộ Tử Vân vừa đặt giá 553 điểm để mua Bé cam
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 354 điểm để mua Tiên bướm 2
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 404 điểm để mua Mèo nhí nhảnh
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 818 điểm để mua Thiên thần mây
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 525 điểm để mua Bé cam
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 862 điểm để mua Đôi chim non

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.