Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 114 bài ] 

Bỏ ta còn ai - Nam Lâu Họa Giác

 
Có bài mới 19.11.2014, 22:58
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 14.10.2014, 00:24
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 218
Được thanks: 2604 lần
Điểm: 28.57
Có bài mới [Cổ đại - Điền văn] Bỏ ta còn ai - Nam Lâu Họa Giác - Điểm: 10
Ố la la, ta mới ôm thêm bộ này, tối nay post chơi để giới thiệu trước với các nàng a...  :D2


images


Thể loại: cổ đại, gia đấu, sủng, sạch, HE
Converter: ngocquynh520
Editor & Beta: dandelion mc
Nguồn: diendanlequydon.com



Giới thiệu:

       Muốn làm người ác hãy:

      Dịu dàng, nhã nhặn, lịch sự ngươi có hiểu hay không?

      ~Không hiểu

      Đoan chính, rộng lượng ngươi có hiểu hay không?

      ~Không hiểu

      Lấy ơn báo oán ngươi có hiểu hay không?

      ~Không hiểu

      *Bộ dáng bất đắc dĩ*: vậy ngươi biết cái gì?

      Ăn của ta thì nhổ ra cho ta

      Đoạt của ta thì trả lại cho ta

      Ăn hiếp ta thì hoàn trả gấp mười cho ta

     *Run lẩy bẩy*: ngươi có phải nữ nhân hay không a?

     *Híp mắt*: ngươi vừa mới thử qua a!


P/s: từ mai ta sẽ post truyện này với Đích nữ Bình An luân phiên nhau. Ak, chuyện này tác giả không đánh số chương nên ta cũng k biết là bao nhiêu chương đâu, nên các nàng đừng hỏi ta vấn đề này nha, nhưng cũng dài hơn 600 trang word liền...*ựa ựa*. Các nàng hãy ủng hộ chứ đừng ném đá ta nha, nếu không ta là ta đau lòng lắm a... ^^!


Mục lục

Bấm vào để xem!

Chương 1: Từ gia
Chương 2: Minh Đang
Chương 3: Lan di
Chương 4: Lý Vân Lam
Chương 4: Tin vui
Chương 5: Vu hãm
Chương 6: Tử Kiến
Chương 7: Tính kế
Chương 8: Minh Tuyết
Chương 9:Chuyện cũ
Chương 10: Tấn Vương gia
CHƯƠNG 11: THỈNH CẦU
Chương 12: Quăng tiền
Chương 13: Bị giáo huấn
Chương 14:Phát bệnh
Chương 15: Sự thật
Chương 16: Nhận mẫu thân
Chương 17: Minh Tuyết thê thảm
Chương 18: Hứa hẹn
Chương 19: Xem mặt
Chương 20: Bỏ trốn mất dạng
Chương 21: Bão nổi
Chương 22: Ở chung
Chương 23: Kinh hồn
Chương 24: Cùng ăn tối
Chương 25: Rung động
Chương 26: Con đường giang hồ
Chương 27: Đánh nhau
Chương 28: Tâm ý
Chương 29: Lại gợn sóng
Chương 30: Cầu hôn
Chương 31: Thành thân
Chương 32: Sửa trị (1)
Chương 33: Sửa trị (2)
Chương 34: Tâm sự dưới ánh trăng
Chương 35: Đánh cờ
Chương 36: Dược Vương Cốc
Chương 37: Băng hỏa lưỡng trọng thiên
Chương 38: Đụng ngã
Chương 39: Ẩn Tình
Chương 40: Sống chết trước mắt
Chương 41: Hối hận không kịp
Chương 42: Dịu dàng thắm thiết
Chương 43: Cố nhân đến
Chương 44: ủy thác
Chương 45: Dương Châu
Chương 46: Đi dạo chợ đêm
Chương 47: Ám sát
Chương 48: Hậu di chứng
Chương 49: Đế hậu
Chương 50: Tham ăn dẫn đến huyết án.
Chương 51: Từ Đạt đến cửa
Chương 52: tính toán
Chương 53: Minh Tuệ ra tay
Chương 54: Nháo kịch
Chương 55: tới cửa cầu cạnh
Chương 56: Lại bị cự
Chương 57: Rời đi
Chương 58: Từ gia ra tay
Chương 59: Chịu hình phạt bằng roi.
Chương 60: Hai nam nhân
Chương 61: Ngươi có thể hôn trở lại
Chương 62: Lễ mừng năm mới
Chương 63: Mê muội ảo giác
Chương 64: Mừng thọ phong ba (1)
Chương 65: mừng thọ phong ba (2)
Chương 66: Xử lý
Chương 67: Thánh chỉ tứ hôn.
Chương 68: Đợi gả
Chương 69: Đồ cưới (thượng)
Chương 70: Đồ cưới (hạ)
Chương 71: Lão ma ma (1)
Chương 72. Lão ma ma (hạ)
Chương 73: Đại hôn (1)
Chương 74: Đại hôn (2)
Chương 75: Vay tiền
Chương 76: Kính trà
Chương 77: Đám người của Từ gia (1)
Chương 78: Đám người Từ gia (2)
Chương 79. Dạo chơi hoa viên (1)
Chương 80: dạo chơi công viên (2)
Chương 81. Dạo chơi công viên (2)
Chương 82. Giải quyết hậu quả thật tốt
Chương 83. Nữ nhân đưa đến cửa (1)
Chương 84: Nữ nhân đưa lên cửa (2)
Chương 85: Nữ nhân đưa lên cửa (3)
Chương 86. Điềm báo
Chương 87: Gợn sóng (1)
Chương 88. Gợn sóng (2)
Chương 89: Đêm trước bão táp (1)
Chương 90. Đêm trước bão táp (2)
Chương 91: Chờ đợi dài dằng dặc
Chương 92: Bị thương
Chương  93: Độc phát tác
Chương 94. Thăm bệnh
Chương 95: Dường như có bạn cũ đến
Chương 96: Song hỉ
Chương 97: Uyển chuyển
Chương 98: Mẹ con gặp mặt
Chương 99: Báo ứng
Chương 100: Trượng phu của mẫu thân
Chương 102: Bái phỏng La phủ
103. Đau khổ theo Từ Đạt ( thượng )
Chương 104: Đau khổ theo Từ Đạt ( hạ )
Chương 105:  Bi kịch cuối cùng của Từ gia
Chương 106: Bi kịch cuối cùng của Từ gia (hạ)
107. Chuyện bị phá hỏng
108. Đi xa
109. Sinh con
110. Ngoại truyện: Lý tiêu
111. Kỳ Lân nhi
112. Ra biển



Đã sửa bởi dandelion_mc lúc 24.12.2014, 14:08, lần sửa thứ 3.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 20.11.2014, 12:43
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 14.10.2014, 00:24
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 218
Được thanks: 2604 lần
Điểm: 28.57
Có bài mới Re: [Cổ đại - điền văn] Bỏ ta còn ai - Nam Lâu Họa Giác - Điểm: 54
Chương 1: Từ gia

Edit & beta: dandelion mc

       Thời gian chạng vạng, sắc trời u ám, mây đen dày đặc, trời tựa hồ muốn mưa.

       Tuy rằng Thu Thủy các ở chỗ hẻo lánh, nhưng hoa và cây cảnh lại sum suê, xanh um tươi tốt, cảnh sắc cực kỳ lịch sự tao nhã. Trong phòng đèn đuốc sáng trưng, hoa mai lay động. Từ Minh Đang mặc chiếc váy dài màu xanh biếc làm từ gấm cẩm sa, trên đầu cắm đầy trâm cài tóc, mặt lại bôi một lớp phấn trắng thật dày, ngũ quan không nhìn thấy rõ. Mặt nàng không chút thay đổi,  giơ thìa bạc lên múc canh hạt sen, đưa đến bên miệng, đột nhiên động tác dừng một chút.

       Bình ma ma nhíu chặt con ngươi, thẳng tắp nhìn chằm chằm chén nhỏ bạch ngọc kia, thúc giục nói, "Tam tiểu thư, nhân lúc còn nóng mau uống đi, nguội rồi mùi vị sẽ không tốt." Cái người thô lỗ này sẽ không phát hiện ra cái gì chứ?

      Từ Minh Đang giương mắt nhìn nàng một cái, nở nụ cười có chút ngốc nghếch khen, "Mùi vị kia thật tốt." Đem canh trên thìa uống vào, sau đó lại uống cạn canh trong chén nhỏ bạch ngọc, không một chút nào dư thừa.

       Bình ma ma thấy thế mới thầm thở ra một hơi , cầm váy cúi người thi lễ, "Lão nô trở về phục mệnh." Trong lòng nàng cười thầm, thật sự là quá đa tâm rồi, một tiểu thư thiên kim nơi khuê các ngốc nghếch thì có thể có năng lực gì? Còn có thể nhìn thấu mưu tính của các nàng ta như thế nào sao? Cho dù người khác có năng lực điều tra ra các nàng ta thì thế nào? Tất cả đã là kết cục đã định.

       Đang lúc này, một bóng dáng lửa đỏ vọt tiến vào, "Tiểu thư, sao người có thể uống đồ của Nhị phu nhân đưa tới?" Ánh mắt nhìn đến chiếc bát trống không kia, không khỏi thầm kêu: không xong, không kịp ngăn cản. Có thể hay không có vấn đề gì?

       Trong lòng Bình ma ma lo lắng không ngừng, trên mặt lại nghiêm nghị nói, "Hồng Thược cô nương, ngươi nói gì vậy? Nhị phu nhân là di nương của Tam tiểu thư, đưa chút đồ ăn đến cũng là rất bình thường." Nếu uống vào, như vậy tất cả sẽ đều có thể tiến hành theo kế hoạch. Chỉ cần qua ngày mai. . . . . .

       "Hừ." Hồng Thược hừ lạnh một tiếng, tức giận vô cùng, "Ai biết ở bên trong có thêm cái gì hay không?" Chồn đến chúc tết gà, không có lòng tốt. Nàng ghét nhất những kẻ có mưu mô bất lương cùng ỷ thế hiếp người, mà người trước mắt này chính là loại đó.

       "Lớn mật." Bình ma ma sắc mặt trắng nhợt, hai chân vì khẩn trương mà phát run, ngang ngược tiến lên, ngẩng cổ nói, "Ngươi chỉ là một nha hoàn nho nhỏ, lại dám càn rỡ nói này nói kia,....không cần ỷ vào ngươi đã từng là nha hoàn của lão phu nhân mà có thể tùy ý tố cáo bữa bãi, Nhị phu nhân của chúng ta là một mảnh hảo tâm, lại bị các ngươi chà đạp. . . . . ." Sớm biết rằng đây là chuyện cực khổ, nhưng bà là thị tỳ trung thành nhất của Nhị phu nhân, chủ nhân có chuyện không tiện làm, đều phải do bà đi hoàn thành. Không có biện pháp, đều là người trên cùng một thuyền, chỉ có Nhị phu nhân có quyền có thế, bà là người đi theo mới có thể được thơm lây.

       Hồng Thược cũng liếc mắt một cái, châm chọc khiêu khích nói, "Chà đạp? Khi nào thì nhị phu nhân từng có lòng tốt như vậy?" Thật là chuyện chê cười lớn, trong phủ này từ trên xuống dưới ai chẳng biết Nhị phu nhân thủ đoạn ngoan độc, hai mặt ba đao.

       E rằng chỉ có ở trong lòng nữ nhi thân sinh của nàng ta là Từ Minh Tuệ mới xem nàng ta như người tốt đi. Hồng Thược có thân phận đặc biệt, ở trong phủ này cũng không sợ bất luận kẻ nào, đương nhiên trừ bỏ chủ nhân chân chính của Từ gia - Từ Đạt. Cho nên ở trong phủ này, đối xử với hạ nhân sẽ càng không e ngại gì, đối với mấy người đáng ghét này nói chuyện lại càng không kiêng nể gì.

       "Ngươi quá càn rỡ." Bình ma ma do nôn nóng mà mồ hôi ra đầy trán, hổn hển nói, "Bất kể như thế nào, ngươi là hạ nhân, Nhị phu nhân là chủ nhân. . . . . ." Lời này nói ra chính bà ta cũng không tự tin, giọng nói đều run run.

       Từ Minh Đang bị hai người bỏ quên ở một bên lại đột nhiên mở miệng, "Hồng Thược tỷ tỷ, canh uống rất ngon." Còn phụ họa thêm vẻ mặt ngây ngô cười.

      "Tiểu thư, người. . . . . ." Hồng Thược vừa tức vừa vội, tiểu thư ngốc của nàng. Nàng là đang giúp nàng ấy trút giận a.
    
      "Tam tiểu thư đã nói như vậy, ngươi còn có cái gì để nói ." Bình ma ma thở ra thật mạnh, chạy nhanh thoát thân, "Lão nô xin cáo lui." Nói xong, liên tục không ngừng  chuồn mất.

       "Tiểu thư, người sao có thể giúp bà ta như vậy?" Hồng Thược bất đắc dĩ giậm chân một cái, chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, "Nhị phu nhân đối với người nhưng là hận thấu xương, lại ở đây làm bộ, nàng ta ước gì người lập tức chết đi, làm sao người có thể uống canh mà nàng ta cho người đưa đến  ?" Nếu nàng ở đây, chắc chắn sẽ ngăn cản không cho tiểu thư uống. Thật là, cố tình đưa đến lúc nàng không có ở trước mặt.

       Nhìn Bình ma ma ra khỏi cửa phòng, trên khuôn mặt ngốc nghếch của Từ Minh Đang hiện lên một tia dị quang, lại nhanh chóng che giấu đi. Khuôn mặt nhỏ nhắn ngây ngô ngẩng lên, "Hồng Thược tỷ tỷ, ngươi quá đa nghi, đều là người một nhà, ở đâu ra nhiều oán hận như vậy?"

       "Ai, tiểu thư, ở trong mắt người, mọi người khắp thiên hạ này đều là người tốt." Hồng Thược sốt ruột lôi kéo túm tóc, "Nhưng sự thật không phải đều là như thế, người mà Nhị phu nhân hận nhất chính là người đó." Gấp chết nàng a, tiểu thư nhà nàng ngay cả một chút ý đề phòng người khác cũng đều không có. Nàng sâu sắc cảm giác được trách nhiệm trọng đại trên người a.

       "Đừng nói bậy, nàng là di nương của ta, làm sao có thể như vậy chứ?" Từ Minh Đang cười híp mắt nói, "Ta bảo tỷ mang bồn cảnh đến đây, đã lấy ra chưa?"  nhìn bộ dáng ngây thơ hồn nhiên của tiểu thư, bực bội trong lòng nàng lập tức tiêu tan, "Lấy đến đây." Chỉ huy tiểu nha hoàn đem một chậu trồng cây quất nhỏ, sức sống bừng bừng, bê đến trước mặt nàng.

       Quên đi, quên đi, tiểu thư nhà nàng sẽ không biết bảo vệ mình, nhưng còn có nàng cơ mà. Nàng sẽ không cô phụ tâm nguyện của lão phu nhân, sẽ bảo hộ Tam tiểu thư thật tốt, cho đến khi nào nàng ấy bình an xuất giá thì thôi.

       Một hồi phong ba nhẹ nhàng qua đi. Nửa đêm, Từ Minh Đang đột nhiên đau bụng như xoắn lại, bị đi tả không ngừng, cả người do mất nước mà nhũn ra. Náo loạn bọn nha hoàn đều người ngã ngựa đổ, việc bề bộn xoay quanh.

       Lúc đại phu nhân nghe thấy tin chạy tới, "Đây là có chuyện gì? Có phải hay không ăn cái gì không tốt rồi? Bữa tối ăn cái gì?"

       Sắc mặt của Từ Minh Đang tái nhợt, nghĩ nửa ngày mới thành thành thật thật trả lời, "Mẫu thân, ta ăn canh hạt sen do Nhị phu nhân đưa tới, cũng không còn khẩu vị ăn bữa tối nữa, nên cho nha hoàn phía dưới chia đồ ăn."

       Đại phu nhân nghe vậy mặt nhăn lại, không tiện nói thêm cái gì."Ngươi nhịn một chút, ta đã cho người đi mời đại phu rồi." Nhưng trong lòng lại thầm giận: làm thiếp mà càng ngày càng kiêu ngạo, cư nhiên ở dưới mắt của nàng lại ra tay hại người. Lúc này nếu thật xảy ra chuyện, nàng cũng thoát không khỏi liên quan. Tam nha đầu này dù ngốc thế nào đi nữa, cũng là đích nữ duy nhất của Từ gia, từ nhỏ nuôi ở trong phòng của lão phu nhân. Cuộc đời của lão phu nhân yêu thương nhất là đứa cháu gái này, trước khi lâm chung còn nhiều lần dặn dò, muốn mọi người đối xử tử tế với nàng. Nếu là có cái ba dài hai ngắn, người ngoài sẽ nói kế mẫu (mẹ kế) là nàng như thế nào? Lão gia lại sẽ nhìn nàng như thế nào? Nàng thật vất vả mới tạo dựng được một mặt đoan trang rộng lượng với người ngoài, cũng không thể để những người này làm hỏng.

       "Cám ơn mẫu thân." Bộ dáng của Từ Minh Đang thật sự là đáng thương, sắc mặt đau đớn lại trắng bệch.

       Đại phu xem mạch rồi trầm ngâm hồi lâu, "Đây là do lệnh ái (tiểu thư) ăn lầm phải  ba đậu, mới dẫn đến đi tả không ngừng." Hàng năm, qua lại nhiều gia đình cũng có loại tình huống này, đối với loại chuyện loạn thất bát tao (lộn xộn) này cũng có biết một chút. Nhưng có một số việc hắn không thể quan tâm nhiều ."Uống chén thuốc sẽ không có chuyện gì."

       Những gia đình giàu có thì luôn không yên ổn, tâm tư tranh đấu sẽ vĩnh viễn không ngừng lại. Chỉ là đáng thương những đứa nhỏ không có mẹ này.

       "Ba đậu?" Sắc mặt của Đại phu nhân ngày càng khó coi, nhưng ở trước mặt của mọi người vẫn là duy trì phong độ, để cho người làm đưa đại phu đi ra ngoài.

       Từ gia đường đường là gia đình Thượng Thư, các vị tiểu thư đều là cẩm y ngọc thực, người hầu nhiều như mây. Tất cả thức ăn đều có người chuyên trách xử lý, loại ba đậu này các tiểu thư  làm sao có thể ăn vào trong bụng?

       "Minh Đang, buổi tối ngươi thật sự chỉ ăn canh hạt sen do Nhị phu nhân đưa tới sao?" Kỳ thật ở trong lòng nàng đã có đáp án, chỉ là muốn xác nhận một chút, đến lúc đó còn báo lên cho lão gia biết.

       "Đúng vậy a." Từ Minh Đang hữu khí vô lực (uể oải, yếu ớt) gật đầu, "Mẫu thân, chắc là Nhị phu nhân không có hại ta, ngày mai ta còn muốn tiến cung đấy."

       Cái này ngược lại lại chứng thực tội danh của Nhị phu nhân, trong đầu đại phu nhân xoay quanh vô số ý niệm, nhưng vẫn hòa nhã nói, "Về sau phải nhớ kỹ, những thứ này nọ do người khác đưa tới đều không cần ăn."  

       Đối với kế nữ (con của chồng với người khác) không có nguy hại gì này, từ trước đến nay nàng đều chọn dùng thủ đoạn lôi kéo. Hoàn hảo là đứa nhỏ này không có tâm tư gì, dễ dàng nắm trong lòng bàn tay vô cùng.

       "Chắc là không sao chứ?" Từ Minh Đang có chút chần chờ, nhưng nhìn đến sắc mặt khó chịu của đại phu nhân liền vội vàng gật đầu nói, "Dạ, mẫu thân."

       Nha hoàn hầu hạ cho Từ Minh Đang uống thuốc, thấy tình huống có chuyển biến tốt đẹp, đại phu nhân liền an ủi vài câu, rồi mang theo một đám người rời đi. Hồng Thược nắm chặt cơ hội dạy dỗ, "Tiểu thư, hiện tại người đã biết rõ Nhị phu nhân lòng dạ ác độc rồi chứ?"
  
       "Có khả năng là người phía dưới nhất thời làm sai đồ." Vẻ mặt Từ Minh Đang nở nụ cười ôn hòa. "Tiểu thư, người thật sự là. . . . . ." Hồng Thược tức giận đỏ bừng cả khuôn mặt, vì sao Tam tiểu thư nhà nàng lại đơn thuần như vậy? Không được, nàng phải bảo hộ thật tốt tiểu thư nhà nàng, không thể để cho người khác tính kế được.

       Đang canh bốn nên ngoài trời có chút tĩnh mịch , tất cả người làm đã mệt mỏi đều đi nghỉ nghơi. Nàng đã dặn dò nhiều lần Hồng Thược mới chịu đi về phòng ngủ. Trong phòng chỉ còn lại đại nha hoàn là Bích Liên trông nom bên cạnh, "Tiểu thư, nếu không đỡ thì người uống thêm viên thuốc đi? Thân thể của người là quan trọng nhất. . . . . ." Vừa nói vừa từ trong ngăn kéo bí mật lấy ra một cái hộp gỗ nhìn cực kỳ bình thường, bên trong là các bình sứ với các loại kiểu dáng.

       "Không cần, ba đậu cũng không lấy được mạng của ta, nếu không ta đã không có ý kiến mà uống thuốc rồi." Từ Minh Đang khoát khoát tay cự tuyệt, "Cất kỹ vào, đừng để cho bất luận kẻ nào nhìn thấy."

       "Tiểu thư, người biết rõ canh này có vấn đề, vì sao còn muốn uống vào?" Khi nàng nhìn thấy Từ Minh Đang uống xong canh này, trừ bỏ đau lòng cùng khó chịu thì còn có tràn đầy mê hoặc. Tiểu thư nhà nàng ở trong mắt người khác có lẽ là một đứa ngốc, nhưng trên thực tế. . . . . . Nếu nàng không muốn uống, sẽ có rất nhiều biện pháp giải quyết.

       Từ Minh Đang đã tháo xuống vẻ ngụy trang đơn thuần, ngốc nghếch, giờ phút này vẻ mặt của nàng là trầm tĩnh, trong mắt tất cả đều là thần thái cơ trí, "Ngươi đã quên ngày mai là ngày gì sao?"

       “Là ngày các thiên kim tiểu thư vào cung tham gia tuyển chọn ." Nói tới đây, Bích Liên mới bừng tỉnh đại ngộ, "A, tiểu thư, người là dùng khổ nhục kế sao?"

       "Ta đang vắt hết óc để suy nghĩ kế thoát thân vẹn toàn." Từ Minh Đang thản nhiên  cười nói, "Nhưng đã có người đưa lên biện pháp, ta đương nhiên cũng xin vui lòng nhận lấy."

       "Kế này quả nhiên hay, biết thời biết thế." Bích Liên hiểu được, trong mắt không khỏi toát ra vẻ khâm phục, " Vừa phòng ngừa chính mình lộ ra dấu vết, lại có thể bày ra tâm tư thâm độc của Nhị phu nhân cho mọi người đều thấy."

       Từ Minh Đang lộ ra ý cười trào phúng, "Tâm tư của nàng ta đã hiện rõ rành rành từ lâu rồi, chẳng qua tất cả mọi người đều mở một mắt, nhắm một mắt mà thôi."

       Nghe lời nói này, thần sắc Bích Liên liền ảm đạm, "Tiểu thư, người quá cực khổ rồi, trong phủ này không có người nào có thể giúp người."

       "Dựa vào núi thì núi đổ, dựa vào người thì người đổ, chỉ có dựa vào chính mình mới là sách lược vẹn toàn." Đây đạo lý mà từ nhỏ nàng đã biết, nàng cũng nhiều lần làm cho chính mình trở nên mạnh mẽ hơn, nhưng hiện giờ với trước đây, phải dùng ngụy trang thì mới có thể bảo vệ tốt chính mình,” Hơn nữa, ta còn có ngươi cùng Hồng Thược."

       Toàn bộ Từ phủ, phụ thân không cần, mẹ kế đạo đức giả, hận không thể làm cho nàng giết Nhị phu nhân, Tam phu nhân giả dối, tỷ muội huynh đệ khinh thường nàng, còn có mọi người đều cười nhạo nàng. Những thứ đó nàng cũng không để ở trong lòng, dù sao nàng cũng không coi những người này là người thân của mình, như vậy sẽ không đau lòng, cũng sẽ không thương tâm.

       Bích Liên quỳ xuống, trong mắt mơ hồ có nước mắt, "Mạng của nô tỳ là do phu nhân cứu, phu nhân lại chỉ có một cốt nhục là người, vì người nô tỳ có vượt lửa quá sông (vào nơi nước sôi lửa bỏng) cũng không chối từ."  Nàng bị trăm phương nghìn kế đưa đến Từ phủ, mục đích duy nhất chính là để bảo hộ cho nữ hài tử đáng thương này. Nhưng mấy năm nay ở chung, nàng đã sớm biết nữ hài tử này thông minh tuyệt đỉnh, so với người bình thường, nàng vượt xa về cả tâm trí cùng nghị lực.

       Từ Minh Đang đương nhiên biết phu nhân ở trong miệng nàng ấy là mẹ đẻ của nàng, là chính thất phu nhân trước kia của Từ gia. Trong lòng không khỏi có chút khó chịu, "Ta chỉ muốn ngươi sống cho thật tốt." Ở trong lòng nàng, Bích Liên là người duy nhất có thể nói lời thật lòng trong Từ gia này. Cũng là người duy nhất có thể làm cho nàng cởi bỏ lớp mặt nạ giả dối để hít thở một chút không khí.

       Hốc mắt Bích Liên đỏ lên, "Tiểu thư." Vì sao toàn bộ trong nhà không người nào yêu thích một tiểu thư thiện lương cùng kiên cường như vậy? Đường đường là Tam tiểu thư  của Từ gia, lại vì sinh tồn, mà phải giả ngây giả dại khắp nơi.

      "Đừng sợ, những ngày này sẽ không còn quá lâu đâu." Từ Minh Đang vẫy vẫy tay, ý bảo nàng đứng lên, nói , "Chờ ta an bài mọi việc ổn thỏa, là chúng ta có thể ngao du trời cao biển rộng rồi." Vì tương lai tốt đẹp kia, nàng còn muốn tiếp tục cố gắng.

      "Nô tỳ chờ mong một ngày như vậy sớm một chút sẽ đến." Bích Liên đứng dậy, che dấu đi lệ trong suốt nơi khóe mắt.


Đã sửa bởi dandelion_mc lúc 25.11.2014, 17:36.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 23.11.2014, 21:37
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 14.10.2014, 00:24
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 218
Được thanks: 2604 lần
Điểm: 28.57
Có bài mới Re: [Cổ đại - điền văn] Bỏ ta còn ai - Nam Lâu Họa Giác - Điểm: 63
Chương 2: Minh Đang

Edit & beta: dandelion mc

       Ngày hôm sau, khí sắc của Minh Đang vẫn rất yếu ớt, trắng bệch như trước, nằm ở trên giường không thể động đậy, đến hừng đông thì nàng rốt cục mới đi nghỉ ngơi, do một đêm chưa ngủ nên lúc này nàng ngủ rất say.

       Đại phu nhân tự mình tiếp đón công công từ trong cung đến đây, "Công công, ngươi xem..?" Lần này là tuyển chọn thê thiếp cho vài vị hoàng tử, trong cung ban lệnh xuống, tất cả các tiểu thư nhà quan lại trong triều của Đại Chu, nếu vừa độ tuổi đều phải tham gia tuyển chọn. Từ gia có hai vị tiểu thư đủ tuổi đều đã báo tên lên trên rồi, nếu giờ có thay đổi, cũng phải trải qua xác nhận từ người trong cung mới được.

       "Xem ra thật sự là bệnh không nhẹ, thật là không có phúc." Công công nhìn mấy lần, biết bệnh này không phải là do bản thân tạo nên. Đối mặt với loại tình huống này, hắn cũng không thèm để ý, một chút cũng không đem nàng để ở trong lòng. Dung mạo không xuất chúng, khuôn mặt trắng bệch giống như quỷ vậy, tài hoa thì một chút xíu cũng không có. Cho dù vào cung cũng sẽ bị quét xuống dưới, lui một vạn bước mà nói, cho dù thực sự được lựa chọn, người như vậy cũng sẽ không làm cho hoàng tử coi trọng.

      "Ai nói không phải đâu?" Đại phu nhân giả bộ thở dài vài tiếng, "Vậy phải làm thế nào?" Đối với nàng mà nói, tam nha đầu có thể được chọn hay không cũng không quan trọng. Chỉ cần Nhị nha đầu không lọt được vào mắt của các quý nhân trong cung, nàng mới có thể yên tâm gối cao đầu mà ngủ.

       "Đã như vậy, đương nhiên là mất tư cách vào cung tham gia tuyển chọn rồi." Công công cười tủm tỉm nói, "Hoàn hảo là quý phủ của các ngươi còn có nhị tiểu thư tài mạo song toàn, nhưng là chính miệng Hoàng hậu nương nương hỏi qua đấy."

       Nghe lời nói ấy, đại phu nhân có chút ngạc nhiên, trong lòng lại thầm hận không thôi, trên mặt vẫn như cũ ân cần vô cùng, "Làm phiền nương nương yêu mến, nhị tiểu thư của nhà ta đã chuẩn bị ổn thỏa rồi."

       "Vậy theo chúng ta tiến cung thôi, kiệu đang chờ ở bên ngoài." Công công ngoài miệng rất khách khí, người mà Hoàng hậu nương nương chú ý, tương lai nhất định sẽ là quyền quý, trước hết vẫn nên tạo quan hệ tốt đã.

       "Dạ, công công." Đại phu nhân cung kính nói.

       Tất cả ồn ào qua đi, Từ Minh Đang vốn là đang ngủ say, nhưng khóe miệng lại hé mở, lộ ra ý cười vui mừng. Chỉ chốc lát sau nhắm mắt lại đã thật sự ngủ say.

       Đến khi nàng tỉnh lại đã là giờ Thân, Bích Liên thấy nàng tỉnh lại liền bước lên phía trước nâng nàng dậy, Hồng Thược chỉ huy bọn nha hoàn lấy chậu nước cùng khăn mặt để nàng súc miệng. Sau một lúc bận rộn, nha hoàn đưa lên một chén cháo tổ yến. Bích Liên tiếp nhận rồi thử một chút độ ấm, mới dùng thìa bón cho nàng ăn. Mới ăn được vài miếng, hạ nhân tiến vào bẩm báo, "Nhị phu nhân tới thăm người."

       Mấy người bên trong đều giật mình, thìa trong tay của Bích Liên thiếu chút nữa thì rơi xuống. Nữ nhân kia đến làm gì chứ? Vô sự không lên điện tam bảo (không có việc gì lại lên điện thờ), nàng ta thế nhưng lại đến Thu Thủy các nhỏ bé này.

       Không đợi các nàng có điều phản ứng, một vị phu nhân ba mươi mấy tuổi, bộ dạng vẫn rất thướt tha tiến vào, mặc xiêm y bằng sa mỏng để lộ ngực cùng cánh tay, trang điểm xinh đẹp, đi đến bên giường, nâng cằm lên, ngạo khí (thái độ kiêu ngạo) bức người, giả mù sa mưa (giả bộ) hỏi, "Tam tiểu thư, ngươi đã khỏe hơn chưa?"

       Từ Minh Đang làm ra vẻ ngây ngô cười, "Rất tốt, cám ơn Nhị phu nhân đã quan tâm." Nhưng trong lòng đã đoán được ý đồ mà nàng ta đến, không phải là đến đây để khoe khoang một phen sao? Từ Minh Tuệ cũng đã tiến cung, tất cả cũng thành kết cục đã định, cho nên không chờ đợi được liền vội vàng sang đây. Xem ra cơn tức này nàng ta nín nhịn đã đủ lâu.

       Không có biện pháp, nữ nhi bảo bối duy nhất của nàng ta cho dù là tài hoa nổi tiếng khắp thiên hạ, nhưng thân phận thứ nữ này thủy chung vẫn bị nàng gắt gao đè ép. Cái gì nàng cũng không cần làm, cho dù không tài không mạo thì nàng vẫn là đích nữ độc nhất vô nhị của Từ phủ. Không có người nào có thể vượt qua nàng. Sự thật này cũng làm cho mẹ con Nhị phu nhân hận không thể bóp chết nàng. Ha ha ha, nàng cũng không cần mưu tính cái gì, có thể làm cho các nàng thầm hận, thủy chung là có cỗ oán khí trong lòng. Ngẫm lại liền hết giận.

      Triều Đại Chu này cái gì cũng tốt, nếp sống cởi mở, nam nữ có thể ngang sức ngang tài, trên triều đình còn có một ít nữ quan. Nam có thể năm thê bảy thiếp, nữ cũng có thể nuôi dưỡng trai lơ. Ai bảo Thái tổ hoàng đế của Đại Chu mãnh liệt ban chiếu chứ! Trăm ngàn năm qua, người thứ nhất là Nữ Đế, người kế vị nàng là Thái tông hoàng đế cũng là Thái Bình Nữ Đế. Nhưng duy nhất chỉ có dòng chính thê với thiếp là có phân biệt rõ ràng, không thể vượt qua Lôi Trì nửa bước.

       Cho nên với dung mạo của nàng ta mà can đảm đoán một chút, lần này Từ Minh Tuệ tiến cung, kết quả tuyển chọn cũng sẽ không quá tốt, ít nhất là không được làm chính phi. Về phần sườn phi, có lẽ nàng ta sẽ được chọn, nhưng còn phải xem dung mạo cùng tài hoa của nàng ta có thể làm rung động người phía trên hay không. Về phần có bối cảnh là Từ gia cũng không giúp được việc gì, Từ Đạt là Thượng Thư, nhưng chỉ là Công bộ Thượng thư. Không hữu ích bằng Binh bộ cùng Hộ bộ.

       Bị nàng áp chế hơn mười năm, thật vất vả Nhị phu nhân mới bắt được cơ hội như thế, có thể hãnh diện một phen. Bất chấp tất cả tới đây để châm chọc khiêu khích một trận, "Đứa nhỏ này, ngươi thật sự là không có phúc khí, nhị tỷ của ngươi buổi sáng đã vào trong cung, còn nghe nói Hoàng hậu nương nương rất thích nàng."

       "Đó là đương nhiên." Từ Minh Đang lấy khăn tay che một góc ý cười, "Nhị tỷ có tài hoa xuất chúng, là đệ nhất tài nữ của Đại Chu mà." Phi, đệ nhất tài nữ? Chẳng qua chỉ là nửa thùng nước mà thôi. Mấy lão sư dạy học trong phủ thấy Từ Minh Tuệ làm được mấy bài thơ liền ca ngợi mãnh liệt, rồi để cho hạ nhân đi ra ngoài truyền khắp mọi nơi. Thật sự là quá buồn cười. Trong phủ này làm gì có chuyện có thể giấu diếm được ánh mắt của nàng?

       Nhị phu nhân lại tưởng thật, che miệng cười, "Nha đầu kia từ nhỏ đã được dự đoán là làm quý nhân. Không giống ngươi a. . . . . ." Chuẩn bị chế ngạo nàng một chút. Tương lai có nữ nhi là Vương Phi làm chỗ dựa, như vậy địa vị trong phủ của nàng cũng nước lên thì thuyền lên, tương lai đều là thiên hạ của nàng. Cho dù là thê thất cưới hỏi đàng hoàng thì có thể thế nào? Một người thê thất không có con, có cái gì để dựa vào? Nàng đều có thể dẫm nát dưới chân.

       "Nhị phu nhân có ý tứ gì?" Tính tình của Hồng Thược ngay thẳng, nàng không thể dễ dàng tha thứ cho người khi dễ đến Tam tiểu thư, nắm lấy chỗ đau của nàng ta mà liều mạng giẫm lên, "Tiểu thư nhà ta đường đường là đích nữ duy nhất của Công bộ Thượng thư, số mệnh là hưởng phúc từ nhỏ." Giọng điệu khi nói từ “ đích nữ” lại càng thêm nhấn mạnh.

      "Hừ, đích nữ?" Nhị phu nhân quả nhiên bị chọc giận, "Tôn quý có thể so sánh được với nương nương trong cung  sao?"

       "A, nhị tỷ đã là nương nương trong cung rồi sao?" Vốn Từ Minh Đang không nghĩ sẽ tham gia vào, nhưng nghe nói như thế thì nhịn không được chen vào một chân, chớp ánh mắt vô tội, "Thật sự là quá tốt, không biết là cấp bậc người nào? Là Quý phi nương nương sao? Nhị phu nhân, ngươi thực sự là có phúc khí a, có một nữ nhi làm Quý phi." Nhìn xem, nàng là nữ hài tử thiện lương đáng yêu cỡ nào. Giúp Nhị phu nhân đội cái mũ thân phận cao quý là mẹ đẻ của Quý phi, mau cám ơn nàng đi.

       "Làm sao ngươi lại nói như vậy?" Nhị phu nhân nóng nảy, giọng điệu khẩn trương, "Sao lại nói lời loạn thất bát tao như vậy, nếu như bị người ở phía ngoài nghe được, còn tưởng rằng Từ gia của chúng ta rất ngạo mạn đấy?"

      Lời này có thể nói lung tung sao? Từ xưa đến nay, Quý phi chỉ có thể có một, hơn nữa trong cung đã có Mai quý phi, còn được sủng ái vô cùng. Nếu như bị nàng ấy nghe thấy những lời này, không biết sẽ hiểu lầm thành cái dạng gì nữa? Đến lúc đó sẽ bị rước họa vào thân.

       Từ Minh Đang còn bày ra bộ dáng vô cùng quang vinh, "Đương nhiên muốn kiêu ngạo a, đệ nhất tài nữ của Đại Chu, cũng không phải tất cả mọi người đều có thể làm." Nàng là ngốc tử, từ ngữ nói ra cũng thường xuyên là kinh người, nói chuyện như vậy đúng là đặc điểm của nàng, mọi người đều biết.

       "Ngươi, nói với loại ngốc tử như ngươi căn bản không hiểu rõ. . . . . ." Nhị phu nhân nóng vội đến phát điên, lại không thể nào giải thích được.

       "Người nói ai là ngốc tử?" Hồng Thược mặc kệ, "Người đừng nhầm lẫn, người chẳng qua chỉ là Nhị phu nhân của Từ gia, không phải chủ tử chân chính."

       Mặt Nhị phu nhân đỏ lên, móng tay sơn màu đỏ tươi, không ngừng run rẩy chỉ vào Hồng Thược, "Ngươi đồ nô tỳ hèn hạ này, chờ sau khi nữ nhi của ta lên làm Tấn vương phi, ta sẽ để nàng thay ta giải phần ác khí này." Bình thường nàng không hay tới nơi này, nguyên nhân chính là sợ Hồng Thược mở miêng nói lời cay độc này. Nhưng nàng lại không làm gì được nàng ta, loại tư vị này thật sự là rất khó chịu, trong lòng như có hàng trăm con chuột đang cào a. Nhưng chuyện này cũng không gây trở ngại cho nàng dùng ám tiễn (mũi tên) đả thương người, trong phủ có một nửa hạ nhân là đứng về phía nàng, muốn đối phó với một nữ hài tử không có người che chở là dư dả. Nghĩ mà thực đắc ý a, các hoàng tử trong cung giống như là cải củ rau xanh mặc cho nàng lựa chọn.

      Ở trong lòng Từ Minh Đang cười trộm, mắt sắc lại nhìn thấy hai bóng dáng kéo dài, đảo tròn mắt cố ý chọc giận nàng, "Tấn vương phi? Không phải là làm Quý phi nương nương trong cung  sao?"

       Nhị phu nhân không chịu nổi, thét chói tai, "Các ngươi thì biết cái gì, tương lai Tấn vương sẽ lên ngôi hoàng đế, Tuệ Nhi chính là Hoàng hậu nương nương, là nữ nhân cao quý nhất thiên hạ." Ở Thu Thủy các này đều là ngốc tử nghe không hiểu tiếng người hoặc là nha hoàn chanh chua, sẽ không có người nào bình thường sao?

       "Câm mồm, lời này là loại nữ tắc (chuẩn mực đạo đức của phụ nữ) như ngươi được phép nói sao?" Từ Đạt vẻ mặt xanh mét đi tới. Còn Tấn vương phi? Thật là mệt cho nàng đã nghĩ ra! Để cho người ngoài nghe thấy mấy lời nói này là Từ gia xong đời.

       "Lão gia, giờ là ở nhà nói vậy thì có quan hệ gì?" Nhị phu nhân ưỡn ngực, lộ ra một mảnh thịt trắng, "Nô tỳ vì người mà sinh ra nữ nhi làm rạng rỡ tổ tông, tương lai người chính là quốc trượng. . . . . ."  Thật không hiểu vì sao nàng ta lại cảm thấy ngôi vị hoàng hậu lại có được dễ dàng như trở bàn tay như vậy?

       "Ba "- một tiếng tát thanh thúy vang lên. Nhị phu nhân che má trái, nước mắt lưng tròng, "Lão gia, sao người có thể đánh ta? Ta là lập công lớn cho Từ gia."

       "Câm mồm, những lời này của ngươi mà truyền đi ra ngoài thì chính là tội lớn, bị tịch thu tài sản và giết cả nhà đấy." Từ Đạt tức giận trừng mắt nhìn nàng, "Ngươi muốn hại chết cả nhà sao?" Chẳng lẽ không biết thận ngôn thận hành (nói năng cẩn trọng, hành động cẩn thận) sao? Phu nhân này, trừ bỏ cả ngày chỉ biết tranh giành tình nhân ra, vốn không biết gì khác cả. Nữ nhân của gia đình nghèo quả nhiên không có kiến thức gì. Năm đó thấy nàng ta dung mạo kiều diễm, phong tình vạn chủng mới cưới vào cửa, nay đã là người đẹp hết thời, giống như hương thơm hoa cỏ đã giảm sút, thật sự là nhìn không vừa mắt. Bất quá nữ nhân không tài đó là đức, không có đầu óc thì cũng thôi đi.

       "Làm sao có thể? Ta nói sai rồi sao?" Nhị phu nhân vô cùng không phục, "Tấn vương là hoàng tử do chính hoàng hậu sinh ra, ai có thể tôn quý hơn được hắn? Tương lai Đại Chu nhất định là của hắn. . . . . ." Nàng đến lúc này còn không biết nói sai cái gì?

       "Ba " lại là một cái tát, Từ Đạt do nóng nảy mà trên trán đã chảy ra mồ hôi, hổn hển nói, "Quốc gia đại sự là chuyện tuyệt đối không được lấy ra nghị luận, nếu như ngươi không muốn làm cho Từ gia xúi quẩy thì im lặng đi. Phu nhân, về sau nàng không được ra ngoài gặp khách." Nếu không phải đang ở trước mặt đứa con trưởng, thế nào hắn cũng phải giáo huấn lại nàng một trận.

       "Dạ, lão gia." Trong giọng nói của Đại phu nhân có chút nhẹ nhàng thoải mái.

       "Lão gia, làm sao người có thể đối xử với ta như vậy?" Nhị phu nhân không dám cùng hắn đối nghịch, "Người ngẫm lại Minh Tuệ xem, nàng là nữ nhi thân sinh của ta." Nàng có một nữ nhi có thể mang đến vinh hoa phú quý cho Từ gia, so với mười người con đều tốt hơn. Ai còn dám coi thường nàng?

       Trong ngày thường Từ Đạt cũng không nói những điều này, nhưng hiện tại…. mấu chốt cũng không thể gây ra nhiễu loạn. Khó có dịp liền nói lên vài câu, "Đừng tưởng rằng Minh Tuệ nhất định sẽ là Tấn vương phi, lần này tiến cung, các thiên kim của các gia đình khác cũng mỗi người mỗi vẻ, người người so với Minh Tuệ cũng không kém." Theo hắn thấy, nữ nhân là để kéo dài huyết thống hoặc là ấm giường, tìm niềm vui. Thích hợp để tranh giành tình nhân, có thể làm cho hắn thoải mái giải buồn. Nữ nhân không cần có đầu óc trí tuệ.

       "Lão gia nói giỡn rồi, ai không biết Minh Tuệ của nhà ta dung mạo như tiên nữ, tài hoa lại độc nhất vô nhị. . . . . ." Nhị phu nhân bắt đầu khen nữ nhi từ trước đến nay của mình thế này thế kia mà không biết mệt, tương lai nàng có thể dựa vào cũng chỉ là một nữ nhi này mà thôi.

       Từ Đạt một lời đánh gãy, "Những điều này là vô dụng." Viết được mấy bài thơ, đàn ra được vài khúc, như thế thì tính là tài hoa cái gì? Hoàng thất sâu không lường được, đi vào còn không biết là phúc hay là họa. Nhưng có quan hệ cùng hoàng thất để nhờ vả một chút, với hắn mà nói là một loại mê hoặc không thể chống cự.

       Nhị phu nhân vẻ mặt mê hoặc, "Cái gì?"

      "Loại sự tình này ngươi không hiểu, nhớ kỹ lời của ta." Từ Đạt hạ thấp giọng điệu xuống, nói, "Nếu như muốn cho Minh Tuệ ở trong cung dễ chịu một chút, hãy ngoan ngoãn canh giữ ở trong nhà chờ tin tức đi." Nhị phu nhân trong lòng không phục, nhưng sự tình liên quan đến nữ nhi bảo bối, vẫn là phải cúi đầu.

       Đợi nàng đi rồi, Từ Đạt mới quay đầu nhìn về phía nữ nhi yếu ớt trắng bệch nằm trên giường, không khỏi nhíu mày, "Thân thể ngươi bị bệnh gì? Cư nhiên ngay tại lúc này lại bị bệnh?"

       Hắn đương nhiên biết chuyện đã xảy ra tối hôm qua, nhưng có một số việc không thể nói ra ngoài. Cho dù bên trong mục nát thành tro, ở bên ngoài như trước vẫn muốn bảo trì ngăn nắp xinh đẹp. Hắn là người coi sỹ diện là trên hết. Đối với nữ nhi này, là người mà hắn không muốn nhìn thấy nhất. Từ lâu, mỗi lần nhìn thấy nàng đều thấy không thoải mái. Chỉ cần nàng không chết đi là được, chịu khổ một chút cũng không là cái gì. Ai bảo mẹ đẻ của nàng lại nhẫn tâm như vậy đâu?

       Người ở chỗ này nghe xong, trong mắt đều có chút không đành lòng, đặc biệt là Hồng Thược cùng Bích Liên, đều nắm chặt lòng bàn tay lại.

       "Phụ thân giáo huấn phải, thân thể bị bệnh tật của ta quả thực là nhìn thấy liền phiền lòng." Từ Minh Đang cúi đầu che giấu tất cả thần sắc, "Không bằng để cho nữ nhi đến Hộ Quốc tự ở vài ngày để an tâm tĩnh dưỡng thân thể đi."

       "Cũng tốt, để ngươi đi niệm Phật vài ngày vì tổ mẫu, để trong lòng bà ở dưới suối vàng an tâm một chút." Nói xong lời này, Từ Đạt quay đầu rời đi, không muốn lại nhìn thấy dung mạo làm cho hắn tâm phiền ý loạn kia nữa. Nàng lớn lên rất giống mẹ đẻ của nàng, nhưng tính tình như thế này thì một chút cũng không giống tí nào? Chẳng lẽ là do tổ mẫu của nàng giáo dưỡng cho nên mới như vậy?

       Trong mắt của đại phu nhân có chút đắc ý, ngoài miệng lại an ủi, "Minh Đang, phụ thân ngươi chỉ là nhất thời phiền lòng, ngươi đừng để trong lòng." Đích nữ này là cái gai trong tim nàng, nhưng nàng lại không thể làm gì được. Còn muốn nàng làm ra một bộ dạng rộng lượng, khoan dung, phong cách quý phái, thật là quá khó xử cho nàng.

       Từ Minh Đang cười tít mắt gật đầu, "Ta hiểu được, phụ thân cũng là vì muốn tốt cho ta. Trông mong thân thể của ta tốt lên." Đại phu nhân bị nghẹn ngay tại chỗ, cũng không biết nên nói cái gì cho tốt. Liền tùy tiện nói vài câu, rồi vội vàng rời đi.

       Hồng Thược đến gần an ủi nàng, "Tiểu thư, người đừng đau lòng."

       "Ta không để ý." Từ Minh Đang cười cười. Nàng càng nói như vậy, trong lòng Hồng Thược càng khó chịu. Làm sao có thể không để ý chứ? Đây chính là cha ruột và con gái, nào có người cha nào lại lạnh nhạt như vậy mà nữ nhi sẽ không đau lòng đây?

       Ở trong lòng Từ Minh Đang trợn trắng, vì sao không có người nào tin tưởng lời nói đấy của nàng? Nàng thật sự không để ý, thật sự nàng cũng không hiếm lạ gì được Từ Đạt quan tâm. Chưa bao giờ nàng có được tình thương của cha, nên cũng không yêu cầu xa vời. Hơn nữa, đối với kết quả này nàng cầu còn không được đấy! Cuối cùng cũng có thể đi Hộ Quốc tự. Vừa vặn, nhân cơ hội này nàng có thể sắp xếp chút sự tình.

      P/s: mấy hum vừa rồi ta bận nên giờ mới post đc, "xo ri" các nàng nha, qua 2 hum nữa ta sẽ post bù thêm 3 chương, hy vọng các nàng tiếp tục ủng hộ ta a..!!  :yeah:  :yeah:



Đã sửa bởi dandelion_mc lúc 25.11.2014, 17:37.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 114 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ trùng sinh - Mỉm Cười Wr

1 ... 66, 67, 68

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Độc hậu trùng sinh nàng thê hung hãn của lãnh vương phúc hắc - Thu Thủy Linh Nhi

1 ... 59, 60, 61

[Cổ đại] Thê tử của bạo quân - Mạt Trà Khúc Kỳ

1 ... 36, 37, 38

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 103, 104, 105

[Hiện đại - Trùng sinh - Hắc bang] Quân sủng thiên kim hắc đạo - Huân Tiểu Thất

1 ... 62, 63, 64

6 • [Hiện đại] Ly hôn đi điện hạ - Lục Thiếu

1 ... 85, 86, 87

7 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 90, 91, 92

8 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 229, 230, 231

9 • [Xuyên không] Giáo chủ phu nhân bảo ngài đi làm ruộng - Nông Gia Nữu Nữu

1 ... 50, 51, 52

10 • [Hiện đại] Bà xã của thủ lĩnh sát thủ - Ngấn Nhi

1 ... 35, 36, 37

11 • [Xuyên không - Điền văn] Con gái nhà nông - Lý Hảo

1 ... 57, 58, 59

12 • [Hiện đại] Chinh phục vợ yêu - Thương Tiểu Ly [Hoàn]

1 ... 47, 48, 49

13 • [Xuyên không] Đặc công tà phi - Ảnh Lạc Nguyệt Tâm

1 ... 121, 122, 123

14 • [Hiện đại] Hội chứng Stockholm - Thảo Nê Mị

1 ... 13, 14, 15

15 • [Xuyên không] Sủng phi của ngốc vương Đích nữ đại tiểu thư phế vật - Cạn Hạ Vân

1 ... 50, 51, 52

16 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C567

1 ... 77, 78, 79

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Quyền thiếu cưng chiều vợ yêu khó nuôi - Cố Nhiễm Nhiễm

1 ... 57, 58, 59

18 • [Hiện đại] Yêu chỉ là hữu danh vô thực - Lục Xu

1 ... 17, 18, 19

19 • [Hiện đại] Quân hôn Cô vợ nhỏ cố bám - Nhất Sinh Mạc Ly

1 ... 43, 44, 45

20 • [Hiện đại] Hướng dẫn trêu chọc đàn ông - Nhất Tự Mi

1 ... 35, 36, 37


Thành viên nổi bật 
007
007
Tĩnh Tâm
Tĩnh Tâm
Yi Siêu Biến Thái
Yi Siêu Biến Thái

Shop - Đấu giá: Myself vừa đặt giá 279 điểm để mua Giỏ hoa hồng
Shop - Đấu giá: mèo suni vừa đặt giá 310 điểm để mua Ca sĩ mèo
Lily_Carlos: viewtopic.php?t=410623&p=3379919#p3379919 Mọi người ghé chơi game đi ạ rất dễ kiếm điểm nha
Nguyễn Khai Quốc: viewtopic.php?t=402782&p=3379893#p3379893 bà con cô bác ghé ủng hộ Giống Rồng và Quốc nhé.
Daesung: 21:13'
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 1000 điểm để mua Cô phù thủy 2
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 900 điểm để mua Cô phù thủy 2
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 402 điểm để mua Cô phù thủy 2
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 296 điểm để mua Người tuyết trong viên ngọc
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 381 điểm để mua Cô phù thủy 2
Shop - Đấu giá: A Thụy vừa đặt giá 397 điểm để mua Hổ đọc sách
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 345 điểm để mua Chậu hoa tình yêu
Shop - Đấu giá: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết vừa đặt giá 391 điểm để mua Yoyo cười nham hiểm
Shop - Đấu giá: thienbang ruby vừa đặt giá 264 điểm để mua Giỏ hoa hồng
Shop - Đấu giá: Daesung vừa đặt giá 377 điểm để mua Hổ đọc sách
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 250 điểm để mua Giỏ hoa hồng
Shop - Đấu giá: Myself vừa đặt giá 294 điểm để mua Ca sĩ mèo
Shop - Đấu giá: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết vừa đặt giá 279 điểm để mua Ca sĩ mèo
Shop - Đấu giá: Hồng nhan vừa đặt giá 327 điểm để mua Chậu hoa tình yêu
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 371 điểm để mua Yoyo cười nham hiểm
Shop - Đấu giá: A Thụy vừa đặt giá 352 điểm để mua Yoyo cười nham hiểm
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 334 điểm để mua Yoyo cười nham hiểm
lê quyên: 350
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 335 điểm để mua Chó ngủ
Shop - Đấu giá: A Thụy vừa đặt giá 318 điểm để mua Chó ngủ
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 301 điểm để mua Chó ngủ
Shop - Đấu giá: A Thụy vừa đặt giá 285 điểm để mua Chó ngủ
Shop - Đấu giá: yukichan vừa đặt giá 270 điểm để mua Chó ngủ
Shop - Đấu giá: A Thụy vừa đặt giá 250 điểm để mua Chó ngủ
Shop - Đấu giá: Yi Siêu Biến Thái vừa đặt giá 1000 điểm để mua Coffee Love

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.