Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 114 bài ] 

Bỏ ta còn ai - Nam Lâu Họa Giác

 
Có bài mới 22.11.2017, 13:58
Hình đại diện của thành viên
Tân Thú Bang Cầm Thú
Tân Thú Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 07.05.2016, 17:32
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 54
Được thanks: 220 lần
Điểm: 30.48
Có bài mới Re: [Cổ đại - Điền văn] Bỏ ta còn ai - Nam Lâu Họa Giác - Điểm: 47
Chương 100: Trượng phu của mẫu thân

Mai Nghi Nhã bị kéo xuống, sắc mặt Khang Vận trắng bệch, đột nhiên thân thể ngửa ra sau.”Bụp” một tiếng ngã xuống đất, hai mắt nhắm nghiền, bất tỉnh nhân sự.

Tâm tình của mọi người vốn đang bị đè nén, chuyện này xảy ra làm cho mọi người bị hù dọa. Các cung nữ liền vội vàng tiến lên đỡ nàng dậy.

Hoàng hậu an trí nàng ở sương phòng, tìm thái y tới chẩn mạch.

Thái y xem hồi lâu, nói đã có thai.

Sắc mặt của mọi người sắc mặt khác nhau, bà bà của nàng- Vu Mỹ nhân vừa mừng vừa sợ hãi, vẻ mặt cổ quái không nói được.

Minh Đang nhìn mọi thứ đang diễn ra, trăm mối cảm xúc ngổn ngang. Nhớ tới lần đầu tiên Khang Vận tới vương phủ chơi, khi đó nàng một lòng muốn có đứa nhỏ, dùng mọi cách cầu xin nàng, nhưng vẫn không thể như mong ước. Lại mang thai đúng lúc này, sinh tử của Yến vương còn chưa rõ, đứa bé trong bụng này biết làm như thế nào đây?

Nhân sinh thật sự là không có cách nào đoán trước được, bất cứ lúc nào cũng có thể mang đến cho ngươi một chuyện ngoài ý muốn. Là buồn hay vui ai có thể nói rõ được?

Nhưng mà đối với chuyện này, nàng cũng chỉ là một người đứng xem. Nhìn là được rồi, không thể làm gì, cũng không muốn xen vào việc của người khác.

Xảy ra mấy chuyện này, tâm tình của tất cả mọi người đều mất hết, rời khỏi.

Khang Vận được phù tới Viện của Vu mỹ nhân để nghỉ ngơi, vẻ mặt lúc sắp đi thật không thể dùng ngôn ngữ hình dung.

Hoàng hậu cũng giống như bị xúc động, sợ run hồi lâu.

Vân Lam nghe tin chạy tới đón Minh Đang, không muốn để cho nàng thấy loại chuyện này. Nha đầu này kể từ khi mang thai, cảm xúc nóng lạnh giống như thời tiết, thay đổi thất thường, đa sầu đa cảm hơn, thích khóc thích quậy, hắn thật sự hết cách với nàng.

Đinh phu nhân cũng cùng đi theo bọn hắn, mới ra cửa cung ngồi lên xe ngựa, đã có người tới đón nàng.

Minh Đang tò mò thò đầu ra, rướn cổ lên nheo mắt lại nhìn kỹ.

Một nhóm mười mấy người, mọi người làn da ngăm đen, ở dưới ánh mặt trời sáng rất chói mắt. Mặc kỳ trang dị phục (trang phục kỳ dị), kỳ quái không nói ra được.

Người thủ lĩnh khoảng ba mấy tuổi, thân hình cao tráng (cao to, rắn rỏi), nhưng vẻ mặt luôn tươi cười, cười lên vô cùng hòa nhã, lộ ra hàm răng trắng noãn. Hắn tựa cửa xe của Đinh phu nhân, nói hồi lâu, còn hướng về phía xe ngựa của các nàng nhìn vài lần.

Minh Đang thấy hắn nhìn sang, vội vàng rụt đầu lại.

Vân Lam thấy thế không khỏi buồn cười: "Muốn nhìn thì cứ thoải mái nhìn, làm sao phải giống như làm như kẽ gian vậy?"

Nàng cũng không biết vì sao sao muốn rụt đầu lại, theo bản năng cứ làm như vậy. "Hắn là không phải là. . . mẫu thân ta. . . . . ." Suy nghĩ hồi lâu, cũng không tìm ra từ xưng hô thích hợp. Phu quân hiện tại? Cảm giác rất không tự nhiên.

Vân Lam cười nói: "Ta cũng chưa từng thấy qua, chỉ là nghe nói mà thôi." Cho nên cũng không biết.

Minh Đang cong cong môi, nhoài người về phía cửa sổ len lén nhìn ra ngoài, nói "Bọn họ đen như vậy, ta nhìn thế nào cũng thấy họ giống nhau." Giọng nói có chút kỳ lạ , thật giống như tức giận lại giống như ghen tuông.

Vân Lam nhịn cười, sờ sờ đầu của nàng. Nha đầu này, thật là quá đáng yêu.

Minh Đang khẽ gọi một tiếng: "Hắn tới đây."

Quả nhiên một giọng nam ngắn gọn vang lên: "Xin hỏi có phải là Phúc vương gia không? Tại hạ là Quan Hạo." Mặc dù Hán ngữ lưu loát, khẩu âm vẫn còn rất rặng, nhưng nghe vẫn có thể hiểu.

Vân Lam biết được nhiều chuyện hơn so với Minh Đang, biết danh tự này là tên chữ Hán của trượng phu nhạc mẫu, nghe nói là nhạc mẫu lấy. Không muốn thất lễ với người này, buông thê tử đang ông trong ngực ra, vén rèm cửa lên, bước xuống xe ngựa, hành lễ với hắn.

Tính tình của đối phương rất hòa nhã, Vân Lam lại có lòng muốn thân cận, hai người cũng nhất kiến như cố*, mới nói mấy câu đã cảm thấy có chút quen thuộc.
*Ai đọc tiểu thuyết cổ đại nhiều chắc nghe quen câu này, nghĩa là: mới gặp lần đầu mà như đã quen thân

Vân Lam thấy nơi này không phải là nơi có thể nói chuyện, liền nhiệt tình mời đám người bọn họ cùng đi Phúc Vương Phủ tán gẫu, người kia cũng rất sảng khoái liền đồng ý.

Đoàn người đi theo phía sau xe ngựa, một đường hướng Phúc Vương Phủ đi.

Minh Đang khẩn trương lôi kéo xiêm y của hắn, hỏi: "Người kia là người như thế nào? Có được không?"

Trê khóe môi Vân Lam lộ ra ý cười, dáng vẻ khẩu thị tâm phi của nha đầu này rất buồn cười, nói: "Ta thấy hắn mặc dù là người ngoại bang, nhưng lòng dạ rất tốt, ánh mắt thản nhiên, là một người đáng để kết giao." Những lời này cũng không phải để an ủi thể tử, mà là sự thật hắn quan sát được.

Nghe hắn đánh giá cao như vậy, Minh Đang yên tâm không ít, đối với ánh mắt của hắn, nàng vẫn còn tin được . Có lúc đánh giá của nam nhân về nam nhân, còn chính xác hơn.

Nhìn bộ dáng nàng muốn hỏi lại không muốn mở miệng, Vân Lam hào phóng đem tất cả những gì hắn biết nói hết ra: "Nghe nói nhạc mẫu sinh được hai nhi tử, trưởng tử là người kế vị của Tân Nguyệt Quốc. Nhưng mà lần này cũng đi theo, chỉ có hai phu thê họ tới."

Đối với hai người đệ đệ cùng mẹ khác cha này, nàng cũng không hiếu kỳ nhiều lắm. Dù sao mấy huynh đệ tỷ muội ở Từ gia cũng khiến cho nàng vui không nổi, đối với hai đệ đệ kia nàng cũng không có bao nhiêu chờ đợi.

Nhưng mà trước mắt điều nàng quan tâm nhất chính là. . . . . ."Hắn có những thê thiếp khác sao?" Nàng không nhị được hỏi.

Biết nàng sẽ hỏi đến điều này, thật may là hắn đã sớm hỏi thăm rõ ràng, trả lời: "Trước kia hắn có một thê tử, nhưng đã qua đời, nghe nói là khó sinh một thi hai mệnh, cũng không có con cái nào khác, sau này hắn mới nhận thức nhạc mẫu, hai người tình cảm cực tốt. Hắn dưới gối chỉ có hai nhi tử do nhạc mẫu sở xuất."

Minh Đang thở phào nhẹ nhõm, như vậy cũng tốt. Nàng sợ nhất nam nhân kia cũng giống như Từ Đạt, trong nhà thê thiếp thành đoàn còn chưa đủ, ăn trong chén còn nhìn trong nồi . Nữ nhân nhiều chính là một phiền toái.

Không có những con cái khác, như vậy cũng tránh khỏi việc tranh giành vương vị, sẽ không ác liệt như vậy. Rất tốt, nam nhân này tối thiểu hợp cách.

Vân Lam quan sát thấy hết thảy, vừa bực mình vừa buồn cười, nhìn bộ dáng khẩn trương của nàng, thật giống như Đinh phu nhân là nữ nhi, nàng mới là mẫu thân, có phải đảo lộn rồi hay không hả ?

Nàng mang thai, còn quan tâm nhiều như vậy làm gì chứ? Tất cả đều do hắn. Aizz, thật ra trong thâm tâm của nha đầu này rất khát vọng thân tình, rất quan tâm người nhà. Dĩ nhiên, người nhà là những người nàng nhận thức. Không bao gồm những người đã từng tìm mọi cách tổn thương người của nàng.

Người khác đối tốt với nàng một, nàng sẽ hoàn lại người ta gấp đôi. Người khác độc ác tổn thương nàng, nàng tự nhiên là đáp trả lại gấp mười lần. Nữ nhân như vậy yêu hận quá phận minh, nhưng hắn rất thích.

Đến vương phủ, xe ngựa một đường chạy đến cửa phòng khách.

Vân Lam đỡ thê tử xuống, lo lắng hỏi: "Có mệt hay không? Nếu không thì vào hậu viện nghỉ ngơi trước đã? Nơi này có ta tiếp đón là được rồi."

Minh Đang có chút không bỏ được, nói: "Thôi, ta còn là xem hắn thế nào."

Vân Lam hiểu ý gật đầu một cái, mời khách nhân vào trong sảnh ngồi. Phân phó quản gia an trí mười mấy tùy tùng đi theo này uống trà nghỉ ngơi. Từ đầu đến cuối, tay cũng không buông tay thê tử, cẩn thận đỡ nàng.

Phân chủ khách ngồi xong, nha hoàn hiến trà.

Quan Hạo uống mấy ngụm trà, lúc này mới nhìn về phía đôi phu thê kia. Vừa nhìn thấy Minh Đang, đã ngẩn người, tầm mắt không tự chủ được nhìn về hướng Đinh phu nhân.

"Phu nhân, dáng dấp của Tiểu Đang rất giống nàng."

Đinh phu nhân khẩn trương nhìn phản ứng của nữ nhi, vẻ mặt cực kỳ kiêu ngạo nói: "Đó là tự nhiên, nàng là nữ nhi của thiếp."

Quan Hạo lầm bầm một câu: "Nhưng hai tiểu tử kia không có một ai giống nàng, đều giống như ta, chậm hiểu ." Không có nữ nhi đáng yêu, thân thiết, là tiếc nuối lớn nhất của hắn. Nhưng nữ hài tử trước mắt giống thê tử như vậy, làm cho hắn cảm thấy vô cùng thân thiết.

Minh Đang đang uống trà, nghe những lời này không khỏi phun, bị sặc trà ho lên.

Vân Lam khóe miệng khẽ mỉm cười, vỗ vỗ lưng nàng, ném cho nàng một ánh mắt nên thu liễm.

Điều này có thể trách nàng sao? Người kia nói chuyện thật sự rất thú vị. Minh Đang bĩu môi, hoàn lại cho hắn một ánh mắt.

Hai người liếc mắt trao đổi, Quan Hạo hình như không có phát hiện, tầm mắt vẫn đảo tại chỗ hai mẹ con như trước.

Đinh phu nhân thấy vẻ mặt của nữ nhi cũng không hờn giận gì, trong lòng có một chút an ủi. Khóe miệng cong lên, cười sẵng giọng: "Được rồi, đừng nhìn nữa, Tiểu Đang sẽ xấu hổ ."

"Thật sao? Vậy. . . . . ." Quan Hạo hướng nàng cười có chút lấy lòng: "Tiểu Đang, thúc thúc mang quà tặng cho con, con xem có thích hay không?"

Hắn lấy ra một hộp gấm, đưa cho nàng. Lần này đến Trung Nguyên, mục đích lớn nhất là muốn gặp mặt nữ hài tử này. Hắn thật sự không đành lòng thấy thê tử bất cứ lúc nào cũng có dáng vẻ mặt mày ủ dột, mỗi lần nghe thê tử nói đến nữ nhi còn ở chỗ này, trong mắt chứa áy náy cùng lo lắng khó nén, điều này làm cho hắn rất đau lòng. Cho nên mới sắp xếp chuyến đi Trung Nguyên lần này, hắn muốn để cho tâm sự này của thê tử được bỏ xuống, một lần nữa vui vẻ.

Hạn nhân nhận lấy, đặt ở trước mặt Minh Đang, nàng cúi đầu nhìn kỹ, nhìn qua thì chỉ là một chiếc hộp xù xì, nhưng thật ra là một hộp trang sức được làm cực kỳ tinh xảo, phía trên điểm san hô và đồi mồi rất xinh đẹp, giống như một món hàng kỹ nghệ hoàn mỹ, không nói ra được đẹp mắt.

Minh Đang vừa thấy hai mắt liền sáng lên, tính cách trời sinh của nữ hài tử, đối với các vật này không có cách nào kháng cự, nói: "Ta rất thích, cám ơn."

"Thích là tốt rồi." Quan Hạo cười rất vui vẻ, đứa nhỏ này không tệ, không hổ là nữ nhi ruột thịt của phu nhân hắn.

Trong lòng Đinh phu nhân tràn đầy vui mừng, cười nói: "Mở ra nhìn một chút đi." Thấy nữ nhi cũng không bài xích trượng phu, trong lòng vui mừng không nói nên lời.

Minh Đang nghe lời mở ra, thấy bên đồ đầy bên trong, sợ hết hồn.

Tầng trên cùng là đủ các loại bảo thạch, hồng bảo thạch, lam bảo thạch, lục bảo thạch, mỗi một viên đều to bằng trứng ngỗng.

Tầng giữa là mã não, thạch anh. . . . . . phỉ thúy, san hô, các loại ngọc thạch màu sắc xinh đẹp. Tầng dưới cùng là hai mươi viên trân châu to bằng trứng ngỗng, mỗi viên đều châu tròn ngọc sáng, mơ hồ phát ra ánh sáng.

Minh Đang ở vương phủ cũng đã gặp không ít đồ tốt, biết giá trị của những đồ này. Đóng nắp hộp lại, từ chối nói: "Đồ này quá trân quý, ta không thể nhận."

Quan Hạo khoát khoát tay, vẻ không quan tâm nói: "Những thứ đồ này ở chỗ chúng ta nơi nào cũng có, rất rẻ." Nhưng những thứ này đều là do hắn chọn lựa, yêu ai yêu cả đường đi, hắn rất muốn lưu lại ấn tượng tốt cho đứa bé này.

Lời nói của hắn nhẹ nhàng linh hoạt, Minh Đang biết rõ giá trị của những thứ đồ này không rẻ. Nam Dương mặc dù là nơi sản xuất những thứ đồ này, nhưng xem những thứ này đều được chọn lựa tỉ mỉ, mỗi một món đều là cực phẩm ngàn dặm mới tìm được. Toàn bộ Kinh Thành cũng tìm không ra món thứ hai .

Vân Lam cười khuyên nhủ: "Nếu là trưởng bối ban tặng, hãy thu thôi." Tóm lại đây là tâm ý của người ta, đồ quý hay không vẫn nên tiếp nhận.

Minh Đang suy nghĩ một chút, cám ơn hắn rồi mới để cho nha hoàn mang đến phòng ngủ của nàng.

Nhìn ra được Quan Hạo cố gắng hết sức muốn lấy lòng Minh Đang, nhưng lại không biết nên nói cái gì. Cũng chỉ là hỏi nàng thích vật gì, thích ăn cái gì, các vấn đề linh tinh khác.

Minh Đang cũng rất lúng túng, cảm giác là lạ. Thật may là có Vân Lam ra mặt xoa dịu, hai người nam nhân bọn họ ngược lại nói chuyện rất ăn ý.

Đinh phu nhân nãy giờ không nói gì, nàng đối với cục diện trước mắt cảm thấy rất hài lòng, chỉ cần nữ nhi không bài xích đoạn nhân duyên này của nàng, nàng đã vừa lòng rồi. Về phần khiến hai người này thân mật khăng khít, cũng là chuyện không dễ dàng.

Ngồi một lát, Minh Đang liền cảm thấy mệt mỏi, đứng dậy cáo lui. Dù sao cũng là lần đầu mang thai, rất dễ dàng cảm thấy mệt mỏi.

Vân Lam không yên lòng, muốn đưa nàng trở về phòng, Đinh phu nhân chủ động nói muốn bồi nàng đi vào.

Vân Lam suy nghĩ một chút, cũng liền thôi, vẫn nên để cho mẹ con các nàng ở chung một mình, bồi dưỡng hạ tình cảm. Cách xa nhau nhiều năm, nhất định là có rất nhiều lời muốn nói.



Đã sửa bởi Hiên Viên Linh lúc 28.11.2017, 13:32.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn Hiên Viên Linh về bài viết trên: Hoacamtu, Lantu, Nguyêtle, lan trần, ngoung1412, qh2qa06
     

Có bài mới 26.11.2017, 22:06
Hình đại diện của thành viên
Tân Thú Bang Cầm Thú
Tân Thú Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 07.05.2016, 17:32
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 54
Được thanks: 220 lần
Điểm: 30.48
Có bài mới Re: [Cổ đại - Điền văn] Bỏ ta còn ai - Nam Lâu Họa Giác - Điểm: 51
Chương 102: Bái phỏng La phủ

Dọc theo đường đi, hai người im lặng không nói gì, đi đến tận phòng ngủ, Đinh phu nhân mới đột nhiên mở miệng: "Tiểu Đang, cám ơn con."

Minh Đang ngây ngẩn cả người, nói: "Cám ơn ta cái gì?" Nàng vẫn chưa làm gì mà
(Bởi vì Minh Đang chưa nhận mẹ nên ta vẫn để xưng hô là là “ta” nha với lại trong bản tiếng trung, tác giả vẫn chưa để MĐ gọi Đinh phu nhân là mẹ mà dùng kính ngữ nhé).

Tâm tình Đinh phu nhân rất kích động, hốc mắt đều đỏ, nói: "Cám ơn con có thể thông cảm cho tình cảnh của ta, ta. . . . . ." Không ngờ đứa nhỏ này thiện lương như vậy, một câu trách cứ cũng không nói, dễ dàng đón nhận tất cả như vậy.

Lúc trước bà còn vô cùng lo lắng Minh Đang sẽ vì chuyện đó mà giận dữ, tình cảm giữa hai mẹ con đã không sâu lại càng lạnh nhạt. Hôm nay xem ra là bà đã quá lo lắng.

Ngược lại bà cảm thấy thiếu đứa nhỏ này rất nhiều, rất muốn đền bù một phần, nhưng lại phát hiện hình như cái gì cũng làm không được, cái gì Minh Đang cũng không thiếu.

Minh Đang ngăn lại không để cho bà nói tiếp, ngập ngừng nói: "Người kia cũng không tệ lắm. . . . . . Người sống tốt là được rồi."

Làm người không thể quá ích kỷ, luôn muốn có được tất cả tất cả. Mẫu thân cũng có cuộc sống của mình, không thể vì nàng mà sống. Có một người như vậy để ý bà ấy như vậy, có thể cùng với bà ấy từ từ già đi, cũng coi như là một chuyện tốt. Quên đi những tổn thương, đau xót, sống một cuộc sống vui vẻ.

Đinh phu nhân kích động nước mắt rớt xuống: "Tiểu Đang, nghe con nói như vậy, mẫu thân thật sự rất vui mừng."

Nhìn bộ dạng nước mắt lưng tròng của mẫu thân, tay chân Minh Đang luống cuống, không biết phải làm thế nào. Nàng chưa từng ở chung với mẫu thân, cảm giác rất kỳ quái. Vắt óc suy nghĩ, một lúc sau mới nặn ra một câu: "Đừng khóc, chuyện không vui  hãy để nó đi qua đi."

Nàng rất muốn thân cận với mẫu thân của mình, tuy nhiên lại không biết thân cận thế nào? Hai người xa cách đã quá lâu.

Đinh phu nhân lau nước mắt, cố gắng nở nụ cười, nói: "Ừ, nghe lời Tiểu Đang của chúng ta." Kéo tay của nàng, Minh Đang cứng đờ muốn rút về, nhưng cuối cùng vẫn khoong làm gì.

Đinh phu nhân từ từ hỏi về cuộc sống của nàng ở Từ gia, Minh Đang cố gắng chọn chút chuyện vui nói, nghĩ muốn nói nhưng lại nhận ra không có gì để nói, bất đắc dĩ thở dài một tiếng.

Minh Đang nghĩ tới một chuyện, kêu lên sợ hãi: "Đúng rồi, ta đã quên báo cho Lan di rồi, còn chỗ của mẫu thân. . . . . ."

Không biết tại sao, mấy ngày nay nàng luôn quên trước quên sau, Vân Lam cũng không muốn để cho nàng suy nghĩ nhiều, liền giao rất nhiều chuyện cho Bình An đi xử lý, cái gì nàng cũng không trông nom không muốn.

Nhưnghình như Bích Liên sắp lâm bồn rồi, đầu óc của Bình An luôn có chút ngẩn ngơ, thật may chuyện trong phủ còn có quản gia giúp đỡ, chuyện trong nội viện còn có Hồng Thược tương trợ, coi như tạm ổn không có khó khăn gì.

Chỉ là tại sao Dịch Phàm còn chưa tới đón Hồng Thược trở về? Không phải mọi chuyện đều đã kết thúc sao?

Đinh phu nhân mở to hai mắt mê hoặc không thôi: "Mẹ?"

Minh đang cười cười giải thích mà nói: "La phu nhân, là mẫu thân của Đình Hiên ca ca, bà ấy nhận ta làm nghĩa nữ." Kể lại chuyện cũ cho mẫu thân nghe, giọng điệu đối với La phu nhân rất là thân mật.

Trong lòng Đinh phu nhân có chút chua, Tiểu Đang còn chưa gọi bà một tiếng mẫu thân đâu. Chẳng có biện pháp nào cả, những năm này bà đều không có ở bên cạnh nàng, đều là La phu nhân bảo vệ nữ nhi, bà ấy có thể được Minh Đang đối xử thật lòng, cũng rất bình thường.

Hồng Thược đưa lên điểm tâm, nước trà, đứng ở một bên hầu hạ, lỗ tai đứng lên nghe  chăm chú.

Minh Đang nhìn nàng một cái, thầm nghĩ: có nên mời Dịch Phàm tới đây nói chuyện, dù sao cũng phải xử lý xong chuyện này. Kéo dài cũng không phải là biện pháp.

"Không ngờ mấy năm nay lại là bà ấy chăm sóc con, ta sẽ đặc biệt đến cám ơn." Trong lòng Đinh phu nhân cảm kích, ban đầu nàng phó thác không lầm người, La tỷ tỷ là một người rất trung thực."Chỉ là không ngờ con và đứa bé Đình Hiên kia không có duyên phận, nhưng mà như vậy cũng tốt, Phúc vương gia rất thương con, mỗi người đều có duyên phận của mình."

Trải qua rất nhiều truyện trong đời, bà đã sớm nghĩ thông suốt. Chuyện nhân duyên phải xem ý trời , nửa điểm cũng không cưỡng cầu được. Quan trọng nhất là cuộc sống hiện tại của nữ nhi rất hạnh phúc, những thứ khác cũng không quan trọng.

Minh Đang không muốn nhắc tới chuyện của Từ gia, nhưng nói đến La phu nhân  thương yêu cùng che chở trăm bề, ngược lại có thể nói nửa ngày. Đinh phu nhân nghe rất  cảm động, lập tức liền quyết định ngày mai phải đi La phủ, trịnh trọng cảm tạ.

"Người và bà ấy tỷ muội như thế nào vậy?" Đối với điểm này Minh Đang vẫn rất hiếu kì , nhưng chưa từng hỏi ra.

Dù sao bối cảnh của hai người này cách nhau rất xa, La phu nhân xuất thân thế gia, mà Đinh phu nhân xuất thân bách tính tầm thường.

Trên mặt Đinh phu nhân hiện lên nụ cười hoài niệm, kể lại đoạn chuyện cũ năm đó. Vốn là giao tình của hai nhà rất hời hợt, Từ gia cũng không với tới danh môn thế gia như La gia, Từ Đạt lúc ấy cũng chỉ là một viên quan nhỏ.

Nhưng tình cờ trong một lần tụ hội, Đinh phu nhân phát hiện La phu nhân trúng độc không nhẹ, loại độc này sẽ không trí mạng nhưng sẽ khiến cho người bệnh cả đời không thể có con. Đều là nữ nhân, Đinh phu nhân biết rõ loại khổ sở này, lòng trắc ẩn nhất thời nổi lên, ra tay giúp bà ấy giải độc. Nhờ đó mới có đoạn kỳ duyên này, dĩ nhiên trong đó còn trải qua rất nhiều sóng gió, hai người vẫn luôn trợ giúp lẫn nhau.

Minh Đang nghe xong, giờ mới hiểu được tại sao La phu nhân lại chăm sóc nàng như vậy, tại sao lại chán ghét người Từ gia như vậy? Hoá ra là như vậy .

Vân Lam mời bọn họ ở lại vương phủ, nhưng lại bị khéo léo từ chối. Đinh phu nhân cũng theo trượng phu cùng đi đến dịch quán dành riêng cho người ngoại quốc .

Minh Đang cũng không giữ lại, an bài như thế thỏa đáng hơn. Mẫu thân nàng cũng đồng ý mỗi ngày cũng sẽ sang đây thăm nàng.

Nhìn bóng lưng của đoàn người dần dần mất hẳn dưới trời chiều, Vân Lam ôm lấy thê tử, cúi đầu hỏi: "Mất mát sao?"

"Có một chút." Tầm mắt của Minh Đang vẫn nhìn phương xa, "Chỉ là so với trước kia, ta đã rất thỏa mãn rồi."

So với việc mẫu nữ ngăn cách mỗi người một phương, không biết sống chết thế nào, thì hôm nay tốt hơn không biết bao nhiêu lần. Biết đủ mới có thể vui vẻ, coi như không sống cùng nhau, thì cũng có quan hệ gì đâu!

Vân Lam thở phào nhẹ nhõm, không cần vì ái thê lo lắng, nói "Nghĩ như vậy là được rồi, nàng đã là người lớn, có ta còn có đứa nhỏ của chúng ta bên cạnh nàng, nàng sẽ không cô đơn." Bọn họ là người một nhà cả đời vĩnh viễn sẽ không tách ra.

Minh Đang thu hồi tầm mắt, nhìn gương mặt của hắn, nói: "Thật ra thì ta có thể thông suốt như vậy, là bởi vì chàng, bà ấy cứu chàng...chàng còn có thể đứng trước mặt ta."

Đối với nàng mà nói, hắn mới là toàn bộ sinh mệnh của nàng. Có hắn là tốt rồi!

Nói rất ngắn gọn, thế nhưng hắn lại hiểu tất cả. Không khỏi cảm động ôm chặt nàng, "Tiểu Đang, sau này ta sẽ vĩnh viễn ở bên cạnh nàng, không có bất cứ chuyện gì có thể chia cắt chúng ta."

Đây là hứa hẹn của hắn, trải qua sinh tử, cái gì là trọng yếu nhất, trong lòng hắn rõ ràng.

Minh Đang ngửa khuôn mặt lên cười vô cùng rực rỡ, hạnh phúc giống như có được toàn bộ thế giới. Nàng không tham lam, chỉ cần như vậy là được.

Quả nhiên ngày hôm sau, Đinh phu nhân sang đây xem nàng, sau đó, liền chuẩn bị đến thẳng La gia bái phỏng.

Minh Đang vốn cũng muốn đi theo, nhưng bị Đinh phu nhân ngăn trở. Có lẽ vì hôm qua nàng rất mệt, nên hôm nay tứ chi vô lực, quá mức mệt mỏi mí mắt đánh nhau, rất muốn ngủ. Tốt nhất ở nhà nghỉ ngơi, hết cách rồi, không thể làm gì khác hơn là chuẩn bị quà tặng để Đinh phu nhân mang qua tặng.

Kể từ sau khi La Tể Tướng qua đời, Minh Đang bận chăm sóc thân thể Vân Lam, một bước cũng không dám rời, sau lại liên tục dưỡng thân thể. Nghĩ đến không thể tự mình tới cửa, chỉ phái người đưa đồ qua, trong lòng thực sự rất khó chịu.

Người của La gia đối với nàng vẫn luôn rất tốt, La Tể Tướng cũng là nghĩa phụ của nàng, không thể tự mình đến tiễn đưa hắn một đoạn, rất là áy náy. Cũng không biết La phu nhân có trách nàng hay không?

Bởi vì là chính thức bái phỏng, chính là dùng Tân Nguyệt Quốc quốc chủ phu nhân danh nghĩa, người của La gia hoàn toàn không hiểu, nhưng vẫn là mở rộng cửa đón nàng đến.

Quan Hạo có việc không thể đi cùng bà, để cho thuộc hạ của Tân Nguyệt quốc hộ tống tới.

Khi Đinh phu nhân bước xuống xe ngựa, La phu nhân lập tức ngây ngẩn cả người, tuy nói năm tháng vô tình chỉ chớp mắt đã qua vài chục năm, nhưng nàng chỉ liếc một cái đã nhận ra được. Kích động kêu lên: "Mẫn muội muội, muội cuối cùng cũng trở lại?"

Vốn tưởng rằng cả cuộc đời này cũng sẽ không gặp lại, đột nhiên xuất hiện, này bất ngờ quá lớn, khiến cho bà đứng hình ngay tại chỗ.

"Tỷ tỷ." Đinh phu nhân đi xuống, trịnh trọng hành đại lễ, cám ơn nàng mười mấy năm qua đã chăm sóc Minh Đang.

La phu nhân vội vàng đỡ lấy nàng, hai người nhìn nhau, "Mau đứng lên, muội làm cái gì vậy, trở lại là tốt rồi." Vài chục năm không gặp, hai người cầm tay nhìn nhau, trăm mối cảm xúc ngổn ngang, vẻ mặt kích động, mắt chứa lệ nóng thân thiết không thôi, hỏi han ân cần thật lâu.

Hai người cảm xúc bình phục chút, Đinh phu nhân trước tiên đi tế điện La Tể Tướng, sau đó tặng lễ gặp mặt cho mọi người trong La gia. Tặng biểu lễ, mỗi người đều có phần. Tặng cho La phu nhân đặc sản từ Tân Nguyệt Quốc đã chuẩn bị sẵn, còn có một hộp ngọc thach rất quý.

Mọi người trong La gia đều mặc một thân y phục trắng, sắc mặt tiều tụy, có người còn bộ dạng u sầu.

Đinh phu nhân thấy La Đình Hiên thì đặc biệt nhìn nhiều hơn mấy lần, lộ ra nụ cười từ ái, không mang theo một tia ngăn cách, nói: "Đây là Hiên nhi phải không? Lúc trước khi ta rời khỏi con mới chỉ là một đứa bé con, còn nhớ Mẫn di sao?"

Khi bà rời đi La Đình Hiên mới sáu tuổi, ấn tượng về bà đã sớm mơ hồ, nhưng thấy gương mặt kia có vài phần tương tự với Minh Đang, cảm thấy có một loại cảm giác khó nói thành lời.
"Mẫn di, người trở lại là tốt rồi, người đã đi thăm chỗ của Tiểu Đang muội muội chưa ạ?"

Trong mắt của Mạc Phượng buồn bã, lúc nào cũng vậy, phu quân của luôn luôn đặt nữ tử kia ở trong lòng, người quan trọng nhất vẫn luôn là nàng ấy. Ngược lại, hắn không chút nào để ý đến người vẫn bên cạnh hắn. Nhưng ngay lập tức khôi phục như cũ, trên mặt lộ ra  nụ cười đoan trang.

Suy nghĩ nhiều những chuyện này, cũng không có ý gì. Quan trọng nhất là hắn luôn ở bên cạnh nàng và bọn nhỏ, về phần trong đầu hắn nghĩ cái gì cũng không quan trọng, hắn có thể vụng trộm nghĩ, nàng cũng có thể coi như không biết.

Đinh phu nhân mỉm cười gật đầu một cái, lại ôm lấy đứa nhỏ trong ngực Mạc Phượng hôn một cái, cảm thán nói: "Đứa nhỏ của Hiên nhi cũng đã lớn như vậy rồi, chúng ta cũng già rồi."

"Cũng đã làm tổ mẫu, không nhận già không được." Đã từ lâu La phu nhân không được gặp Minh Đang có chút bận tâm, hỏi thăm: "Tiểu Đang có khỏe không? Nghe nói vài ngày trước đó Phúc vương gia không được khỏe, ta lại không đi được, có chút lo lắng nàng."

Mấy ngày nay xảy ra quá nhiều biến cố, loạn hết cả lên, không thể quan tâm những chuyện khác.

Trong lòng Đinh phu nhân ấm áp, còn có một người thương yêu nữ nhi của mình như vậy, nói: "Đều đã ổn cả, Minh Đang cũng rất nhớ tỷ, còn muốn cùng ta tới đây nữa."

"Vậy nàng đâu rồi?" Tầm mắt của La phu nhân không ngừng tìm kiếm bên ngoài.

Đinh phu nhân cười cười giải thích mà nói: "Hôm qua vào cung rất mệt mỏi, tình trạng hiện tại của nàng rất đặc biệt, hơi không chú ý sẽ có chuyện, cho nên ta không để cho nàng ra ngoài."

"Tình huống đặc biệt?" Nàng không nghe rõ.

Đinh phu nhân kỳ quái nhìn nàng một cái, nói: "Nàng có thai rồi. . . . . ."

Cặp lông mày của La Đình Hiên nhướn lên, nhưng ngay lập tức bình thường trở lại.

"Cái gì?"  La phu nhân cực kì vui vẻ, trong miệng giận  trách: "Đây là chuyện cực tốt, đứa nhỏ Tiểu Đang kia sao lại không tới báo tin vui?"

"À?" Đinh phu nhân bừng tỉnh hiểu ra, vì nữ nhi, nữ tế giải thích mấy câu: "Hai đứa nhỏ kia thật là hồ đồ, không có người lớn ở bên không được. Nhưng mà cũng không trách bọn họ được, vài ngày trước xảy ra quá nhiều chuyện, hôm qua sau khi Tiểu Đang phải vào cung cung, thời gian còn lại đều nằm ở trên giường tĩnh dưỡng."

"Chuyện gì xảy ra? Rất nghiêm trọng sao?" La phu nhân bị dọa cho phát hoảng, bà biết thân thể Minh Đang không tốt.

"Nàng bị kích thích lớn, lại không nghỉ ngơi tốt, cho nên thân thể quá yếu đuối, lúc ấy ta còn sợ nàng không chịu nổi. . . . . . Thật may, tất cả đều đã qua." Đinh phu nhân vì Minh Đang tạ lỗi một lần nữa, còn đưa lễ vật của Minh Đang lên, đây đều là thổ sản ở Giang Nam mà Hoàng thượng ban thưởng trong cung hôm qua.

La phu nhân cũng không trách, biết Minh Đang mạnh khỏe cũng yên lòng, phất tay mọi người lui xuống, lôi kéo Đinh phu nhân vào hậu viện.

Hai người nói chuyện sau khi ly biệt, cũng xúc động thật lâu, than thở không thôi.

Phu quân của La phu nhân mới tang, tâm tình cũng không tốt, nhưng gặp lại hảo tỷ muội từ lâu, khôi phục không ít tinh thần, hai người nói chuyện hồi lâu cũng không cảm thấy mệt mỏi.

Đến giữa trưa, Đinh phu nhân đứng dậy cáo từ, La phu nhân thế nào cũng không chịu, kiên quyết muốn lưu nàng lại ăn trưa. Cơm nước xong, hai người lại vừa kề gối trường đàm, chuyện nói không hết, đến lúc mặt trời sắp về tây, mới lưu luyến không rời rời khỏi.

Ban ngày Đinh phu nhân căn bản cũng ở Phúc Vương Phủ bồi nữ nhi, cực kỳ quý trọng thời gian ít ỏi hai mẫu nữ được gặp nhau.

Cứ yên ổn như vậy mấy ngày, sự yên tĩnh này đã bị một vị khách không mời mà đến phá vỡ


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Hiên Viên Linh về bài viết trên: DIEUTU, Nguyêtle, lan trần, ngoung1412, qh2qa06
Có bài mới 30.11.2017, 15:59
Hình đại diện của thành viên
Tân Thú Bang Cầm Thú
Tân Thú Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 07.05.2016, 17:32
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 54
Được thanks: 220 lần
Điểm: 30.48
Có bài mới Re: [Cổ đại - Điền văn] Bỏ ta còn ai - Nam Lâu Họa Giác - Điểm: 47
103. Đau khổ theo Từ Đạt ( thượng )

Nghe hạ nhân bẩm báo, vẻ mặt Minh Đang rất kinh ngạc, hỏi lại: "Cầu kiến ta? Vương Gia đâu?" Từ sau khi nàng mang thai, thì chỉ an tâm dưỡng thai, bất kể là người nào cầu kiến cũng bị Vân Lam ngăn cản. Chuyện hôm nay có chút kỳ quái nha!

Hạ nhân cúi đầu trả lời: "Là cầu kiến Đinh phu nhân, Vương Gia đang tiếp khách."

Lần này Minh Đang càng kinh ngạc hơn, còn có người chạy đến Phúc Vương Phủ cầu kiến mẫu thân của nàng sao?
"Là ai?"

"Hắn nói là phụ thân của người." Hạ nhân cúi đầu thấp hơn, không dám đưa mắt nhìn nàng.

Cái gì? Từ Đạt tới? Minh Đang nhíu mày, phản ứng đầu tiên  là làm thế nào bây giờ?

Có lẽ nàng cũng rất vô tình, nàng chưa từng nhớ thương người phụ thân này, cũng không phái người đi chiếu cố hắn. Không quan tâm, không nghe ngóng, đem mọi người trong Từ gia gạt bỏ ra khỏi cuộc sống của nàng. Đối với việc Từ Đạt tìm đến cửa cũng không muốn nhìn thấy, như vậy sẽ để cho nàng nhớ tới rất nhiều chuyện không vui.

Nhưng nếu đã đến đây rồi, cũng không có biện pháp trốn tránh. Minh Đang đứng dậy cũng muốn đi xem một chút.

"Ngươi chắc chắn hắn tới tìm ta sao?" Trên mặt của Đinh phu nhân cũng tràn đầy mê hoặc, cầu kiến bà? Việc này cần thiết sao?

Mặc dù Đinh phu nhân nghĩ không ra điều này, nhưng thấy nữ nhi đứng dậy, không khỏi khuyên nhủ: "Con đừng đi, hắn cũng không nói là muốn gặp con, hay là ta đi xem một chút."

"Nhưng. . . . . ." Minh Đang có chút bận tâm, sau khi hai người này gặp nhau có đánh nhau hay không? (editor: chị MĐ vui tính quá ^-^)

Không thể trách nàng nghĩ như vậy, trong thời gian dài vừa qua, Từ Đạt đã thể hiện quá rõ hận ý của hắn với mẫu thân của nàng. Rõ ràng đến mức giận chó đánh mèo lên nàng- người nữ nhi này, rõ ràng đến mức cho dù những người khác có khi dễ nàng, hắn cũng không để ý tới.

"Thân thể của con quan trọng nhất, nghỉ ngơi thật tốt đi." Đinh phu nhân chỉ sợ nữ nhi bị kích thích, không cho nàng đi. Nhìn nữ nhi vài lần, mang theo hạ nhân đi ra ngoài.

Minh Đang có chút lo lắng, gọi Linh Lung đến, để cho nàng đi theo.

Đinh phu nhân vừa đi vào đại sảnh của phòng khách, Vân Lam liền tiến lên chào, trên mặt hắn đầy vẻ bất đắc dĩ, người nhạc phụ này, hết lần này đến lần khác lôi kéo hắn hỏi thăm chuyện của Đinh phu nhân, khiến cho hắn không biết nên nói gì cho phải.

Đây là có ý tứ gì? Có phải là đã hối hận hay không? Sớm biết sẽ có ngày hôm nay, tại sao lúc trước còn như thế? Từ trước đến giờ hắn đối với Từ Đạt không có hảo cảm, chỉ vì hắn không đối xử tử tế với Minh Đang, nhưng nhìn thấy hắn rơi vào tình cảnh này, đã không còn bất kỳ ý niệm muốn báo thù  nào.

Đinh phu nhân đứng ở cửa nhìn vào trong, trong phòng chỉ có một nam tử trung niên, dung nhan già nua tiều tụy, một thân bố y* đã giặt đến mức trắng bệch. Nếu không nhìn kỹ, đúng là không nhìn ra đây là Từ Đạt ngọc thụ lâm phong năm đó.
*Bố y: quần áo vải của dân chúng ngày xưa

Trong khoảnh khắc khi bà xuất hiện, tầm mắt của Từ Đạt vẫn nhìn chằm chằm vào bà, hai mắt mở thật to, ánh mắt không dám tin. Nữ nhân này vẫn không thay đổi? Bà ấy so với mười mấy năm trước, nhiều hơn vài phần thành thục, thướt tha, vẫn đẹp như vậy. Một thân hoa phục càng tôn lên  phong thái yểu điệu.

Bọn họ đồng thời quan sát lẫn nhau, Vân Lam lặng lẽ lui xuống, lưu lại hai người thị vệ để ý tình hình, trở về bồi thê tử. Thứ ân oán từ đời trước này, để cho bọn họ tự mình đi giải quyết đi thôi.

Từ Đạt đột nhiên mở miệng nói: "Ngươi còn biết quay trở lại?" Giọng điệu chất vấn, hình như có thật nhiều bất mãn.

Đinh phu nhân ngây ngẩn cả người, không ngờ lần gặp mặt sau mười bốn năm, câu nói đầu tiên của nam nhân này lại là như vậy, thật là không giải thích được. Từ từ đi vào đại sảnh, chọn chỗ ngồi cách hắn khá xa, ngồi xuống, nói: "Từ lão gia muốn gặp ta, không biết có gì chỉ giáo?" Giọng điệu xa cách cả ngàn dặm, loại khách sáo này giống như đối với người không quen biết.

Từ Đạt vẫn nhìn chằm chằm vào nét mặt của bà, vẻ mặt rất là cổ quái, hỏi: "Những năm vừa qua ngươi đi nơi nào? Tại sao lại một đi không trở lại?"

Ách, Đinh phu nhân phát hiện từ khi hắn xuất hiện lời nói của bà rối loạn, lời của hắn làm cho bà không hiểu thế nào. Hình như những lời như thế không tới phiên hắn tới hỏi, hắn chỉ là chồng trước của bà. Nhàn nhạt mở miệng: "Ta đi nơi nào, không liên quan tới ngươi."

Từ Đạt lườm nàng một cái: "Ngươi. . . . . . Cái tính bướng bỉnh này của ngươi, thật làm cho người khác không chịu nổi."

Ai muốn hắn chịu đựng ? Đinh phu nhân hoàn toàn không nói gì. Muốn làm rõ ràng, bọn họ đã cùng cách (ly hôn nhưng do phụ nữ đề xuất), không hề có một chút quan hệ nào. Loại đối thoại này không thích hợp với bọn họ. Còn nữa không nên dùng loại giọng điệu rất thân quen này, cũng không cần hỏi loại vấn đề thân mật này.

Bà không muốn nói tiếp với hắn, đứng dậy muốn đi: "Nếu như ngươi không có chuyện nói, ta tiến đi bồi nữ nhi."

Vốn là bà rất muốn chất vấn hắn, hỏi hắn tại sao không có chăm sóc tốt nữ nhi? Tại sao phải để cho nàng sống khổ cực như vậy? Nhưng lời đến khóe miệng, cũng nuốt trở vào. Bà cũng không làm tròn trách nhiệm của một người mẫu thân, không có tư cách dạy dỗ hắn, nhưng cũng không muốn nói nhiều với hắn.

Từ Đạt đứng dậy kêu lên: "Đứng lại, ngươi không có chuyện gì muốn nói với ta sao?"

"Chúng ta?" Đinh phu nhân vẻ mặt khó hiểu. "Giữa chúng ta có chuyện gì để nói, ngươi đi đường của ngươi, ta đi cầu độc mộc của ta, ai đi đường nấy."

Gặp lại hắn, phát hiện tâm tình thật bình tĩnh. Hoàn toàn coi hắn như người xa lạ, yêu hận quyết liệt trong quá khứ cũng đã theo gió chết đi.

"Ngươi. . . . . . Nhất định phải giận ta như vậy sao?" Ngữ điệu của Từ Đạt mềm xuống, có một chút uất ức. "Nhiều năm không gặp như vậy, tối thiểu thăm hỏi một tiếng, chuyện này cũng không quá đáng chứ."

Trong lòng Đinh phu nhân kinh ngạc, người này là thế nào? Đầu óc hỏng rồi sao? Thái độ vẫn lạnh lùng như cũ, nói: "Cần gì phải như vậy chứ, cho dù có chạm mặt nhau trên đường, cũng nên coi như người xa lạ, lướt qua nhau thôi."

Năm đó hắn là thanh niên tài tuấn (tài giỏi+ anh tuấn) khí phách hăng hái, trong triều từ từ nổi lên là nhân tài mới xuất hiện, kiêu ngạo tự phụ đến mức coi trời bằng vung, chưa từng có thời điểm nhân nhượng như vậy. Thái độ đối với bà vĩnh viễn là dùng cặp mắt cao cao tại thượng nhìn xuống bà, vung tay múa chân  ra lệnh cho bà. Người này đổi tính sao?"

Lửa giận trong lòng Từ Đạt dâng lên, lớn tiếng trách mắng: "Ngươi thật rất vô tình, rõ ràng chuyện năm đó là ngươi làm sai, nhưng vì cái gì lại có thể có thái độ cây ngày không sợ chết đứng như vậy?"

"Ta làm việc gì sai? Làm gì sai?" Đinh phu nhân nhíu mày, giễu cợt nói: "À, gả cho ngươi là chuyện ta làm sai nhất." Lời nói không chút lưu tình nói trúng tim đen, năm đó bà sống hèn mọn như vậy, khổ sở như vậy, nhưng cuối cùng lại được cái gì? Là trượng phu thân cận nhất bài xích, thế nhân hiểu lầm, ánh mắt bất thường của người khác.

Rời khỏi hắn, mới biết thế giới này rất rộng lớn rất tốt đẹp, còn có rất nhiều người tốt, còn gặp được Quan Hạo. . . . . . Hôm nay bà sống rất hạnh phúc, có phải nên cảm tạ năm đó hắn tuyệt tình tuyệt nghĩa hay không đây?

Từ Đạt chỉ về phía bà mắng: " Đinh Mẫn, ngươi đừng quá đáng quá."

Đinh phu nhân lui về phía sau mấy bước, nghiêm mặt: "Ngươi cũng vậy."

Trong lòng Từ Đạt trăm mối cảm xúc ngổn ngang, tức giận, khổ sở, đau lòng không nói nên lời. "Ngươi. . . . . . Ngươi hại chết nhi tử của ta, còn mượn thế của La phủ bỏ đi, ngươi có nghĩ tới cảm giác của ta hay không?"

Đây là chuyện tình đau lòng nhất trong cuộc đời của hắn, thê tử của hắn hại chết trưởng tử của hắn, lúc đó hắn thiếu chút nữa phát điên.

Bệnh thần kinh, đến tận lúc này hắn vẫn nghĩ như thế. Đinh phu nhân tức giận dựng mày liễu lên: "Ta nói lại một lần nữa, ta không có hại chết nhi tử của ngươi, ta khinh thường, cũng không cần làm vậy."

Coi như ghét những người thiếp thất kia, nhưng bà đối với mấy đứa nhỏ cũng không thống hận, càng không cần thiết hại chết bọn chúng, kiêu ngạo của bà không cho phép bà làm như vậy.

Từ Đạt cực hận thái độ đến chết cũng không nhận sai này của nàng, nói: "Cho đến tận bây giờ, ngươi vẫn là loại thái độ này, thật là khiến cho người ta chán ghét."

"Rất tốt." Đinh phu nhân ngẩng đầu không sợ hãi chút nào, đáp trở lại: " Cả hai người nhìn nhau đều chán ghét, vô cùng may mắn năm đó ta đã ly khai ngươi."

Từ Đạt nắm điểm này không chịu buông, vẻ mặt vô cùng kích động, luôn miệng  chất vấn: "Ngươi căn bản chính là sợ tội chạy trốn, tại sao? Rốt cuộc là tại sao? Tại sao ngươi muốn giết một đứa bé. Nó mới năm tuổi, ngươi nhẫn tâm sao? Ngươi có cái gì không thoải mái, cứ việc nhằm về phía ta, tại sao lại đoạt đi sinh mạng của một đứa nhỏ?"

"Ta sẽ không làm thương tổn hài tử vô tội, sự kiêu ngạo của ta không cho phép ta làm như vậy, ngươi tin cũng được, không tin cũng chẳng sao. Đã không quan trọng." Đinh phu nhân lộ ra vẻ phiền chán, hắn vừa đến đã nói đến chuyện này, rõ ràng bà không có làm, lại bị người ta coi như hung thủ giết người, cho dù là ai đều không thoải mái. Nhưng vài năm nay sống lang bạc kỳ hồ cũng khiến cho đầu óc của bà mở rộng rất nhiều, không hề rối rắm chuyện như vậy nữa, nói: "Hôm nay chúng ta đã ai đi đường nấy, cũng không cần thiết phải nhắc lại chuyện cũ năm xưa."

Chuyện cũ từ mười mấy năm trước, truy cứu đúng hay sai đã không có ý nghĩa. Thật không hiểu tại sao hắn lại dây dưa chuyện này như vậy? Nhưng mà qua nhiều năm như thế, hắn vẫn còn không tra được chân tướng sự thật, đúng là ngu xuẩn. Đáng đời bị những nữ nhân kia chơi xoay quanh!

"Vậy ngươi nói, là ai làm?" Từ Đạt còn không chịu bỏ qua: "Tất cả chứng cớ đều chỉ hướng ngươi...ngươi còn có thể nguỵ biện hay sao?" Nếu như không có chuyện này, cả nhà bọn họ còn thật tốt, bà ấy cũng sẽ không rời đi.

Đột nhiên Đinh phu nhân phát hiện chuyện này chỉ sợ là tâm bệnh của hắn đi, chuyện này đã quấn lấy hắn cả đời. Aizz, người đáng hận cũng có chỗ đáng thương, mặc dù bà cũng không thông cảm với hắn.

"Ta sẽ không thừa nhận chuyện ta chưa từng làm, về phần là ai làm, sau khi chuyện năm đó xảy ra, ai là người được lợi nhiều nhất, chính là người đó làm, đạo lý đơn giản như vậy chắc không cần ta dạy cho ngươi."

Chuyện này cũng đã từng là tâm bệnh của bà, vô số đêm nhớ lại, nhiều lần suy nghĩ. Thật ra khi tĩnh lặng suy nghĩ, là có thể nghĩ tới người nào giật dây. Bọn họ lúc đó là trong nhà chưa tỏ, ngoài ngõ đã tường .

Từ Đạt há to mồm, lắc đầu thật mạnh, lẩm bẩm: "Không thể nào, Minh Nguyệt sẽ không làm chuyện như vậy, nàng là nữ tử thiện lương nhất ôn nhu nhất." Hắn sẽ không tin Tam phu nhân dịu dàng như nước mới là hung thủ thực sự, tuyệt đối không tin tưởng.

"Ngươi tin hay không, chẳng liên quan tới ta. Truy cứu những việc cũ này, một chút ý nghĩa cũng không có, đến đây chấm dứt thôi." Đinh phu nhân thấy hắn cũng thương cảm, giọng điệu không khỏi mềm xuống khuyên nhủ: "Chúng ta đều đã tái giá tái giá, chuyện lúc trước. . . . . ."

Từ Đạt giống như bị kim đâm, mặt đỏ lên, hỏi: "Tái giá? Ngươi. . . . . . Ngươi đã lập gia đình?" Khi hắn đi trên đường đã nghe qua tin tức này, nhưng vẫn không tin.

Đinh phu nhân gật đầu một cái, phản ứng kịch liệt của hắn có chút kỳ quái, chẳng lẽ hắn cho là bà rời khỏi hắn, thì không thể sống?
"Đúng vậy a, tám năm trước ta đã gả cho người, còn có một đôi nhi tử. . . . . ."

Cũng bởi vì không nhi tử mà ở Từ gia bà mới bị bức lui nhiều lần. Hôm nay cuối cùng cũng nhổ được ngụm ác khí, không phải nàng không sinh được nhi tử, mà là hắn không làm cho bà có nhi tử được.

Vẻ mặt Từ Đạt kích động, trên ót gân xanh nổi lên, phẫn hận tới cực điểm, nói: "Không thể nào, làm sao ngươi có thể gả cho nam nhân khác? Còn có thể sinh nhi tử cho nam nhân khác? Ta không cho phép."

Nghe lời này, Đinh phu nhân giận dữ: "Ngươi có tư cách gì?" Loại nam nhân gì đây? Hắn coi mình trở thành cái gì?

Cảm xúc của Từ Đạt rõ ràng hơi không khống chế được, hét to với bà: "Ngươi là thê tử của ta, thê tử của Từ Đạt ta."

"Mười bốn năm trước đã không phải, chúng ta đã cùng cách." Đinh phu nhân lui về phía sau mấy bước, cùng hắn giữ vững khoảng cách nhất định, tránh cho người nam nhân này bị kích thích quá nổi điên, nói: "Ngươi không phải đã quên rồi? Một khi thư hòa ly đưa ra, ta và ngươi nam cưới nữ gả, đều không còn liên quan."


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Hiên Viên Linh về bài viết trên: Nguyêtle, hh09, lan trần, ngoung1412, qh2qa06
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 114 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Anhh Linhh2000, antunhi, dung lung tung, hemy97, Murasaki, Ngockhue19, Qủy nhỏ, Soisun, Thanh Nguyệt, trịnh quỳnh anh, yuriashakira và 435 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 42, 43, 44

[Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tái hôn lần nữa - Tiểu Thạc Thử 5030

1 ... 66, 67, 68

3 • [Hiện đại] Nhìn người không thể nhìn bề ngoài - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 35, 36, 37

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Siêu mẫu - Hồ Ly Xù Lông

1 ... 24, 25, 26

5 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 57, 58, 59

6 • [Hiện đại] Theo đuổi nam thần - Thiên Phàm Quá Tẫn

1 ... 19, 20, 21

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 109, 110, 111

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Xin chào tình yêu - Lan Chi

1 ... 46, 47, 48

9 • [Xuyên không - Điền văn] Hán tử trên núi sủng thê Không gian nông nữ Điền Mật Mật - Thấm Ôn Phong

1 ... 37, 38, 39

10 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vương phi - Nam Quang

1 ... 71, 72, 73

11 • [Xuyên không] Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên (Trọn Bộ)

1 ... 85, 86, 87

[Hiện đại - Hài] Tuyệt đối không được - Đào Đào Nhất Luân

1 ... 25, 26, 27

13 • [Hiện đại] Bà xã trẻ xã hội đen - Minh Khê

1 ... 73, 74, 75

14 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 239, 240, 241

15 • [Cổ đại - Trùng sinh] Độc hậu trùng sinh nàng thê hung hãn của lãnh vương phúc hắc - Thu Thủy Linh Nhi

1 ... 59, 60, 61

16 • [Cổ đại] Công tử khuynh thành - Duy Hòa Tống Tử

1 ... 25, 26, 27

17 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 96, 97, 98

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ trùng sinh - Mỉm Cười Wr

1 ... 66, 67, 68

[Hiện đại - Trùng sinh - Hắc bang] Quân sủng thiên kim hắc đạo - Huân Tiểu Thất

1 ... 62, 63, 64

20 • [Xuyên không] Đặc công tà phi - Ảnh Lạc Nguyệt Tâm

1 ... 121, 122, 123


Thành viên nổi bật 
Nguyên Tĩnh Nhã
Nguyên Tĩnh Nhã
The Wolf
The Wolf
Mía Lao
Mía Lao

Etalts: PR: Trùng sinh chờ em lớn
thienthantuyet7040: Mình đang muốn tìm truyện cổ đại,xuyên không,nữ chính xuyên qua rất giỏi về y thuật,tính tình ăn miếng trả miếng,trong 1 lần vô tình cứu nam 9 bị thương và điều trị,nữ 9 có nói là nam 9 nợ nữ 9,,sau đó, do tình thế bị ép gả cho 1 người ăn chơi nên đã chấp nhận cầu cứu giao dịch với nam 9 và làm tiểu thiếp cho nam 9 để ko cần gả,mà bấy giờ,do trong phủ nam 9 đã có chính thê,và nhiều di nương khác,nữ 9 tranh đấu tới cùng do có sự hậu thuẫn của nam 9,nên sau khi sinh 1 đứa con trai,đã hạ bệ vợ trước của nam 9 và lên nữ chủ luôn,truyện tranh đấu rất hay,nữ 9 rất hung dữ,có khả năng lấy chổi chà đập bất cứ ai mà tới làm phiền,nam 9 tính lạnh lùng,nhưng rất cưng nữ 9,cố tình để nữ 9 quậy.Mn có ai bit truyện đó ko,thanks mọi người nha.
Shop - Đấu giá: Lưu Nguyệt vừa đặt giá 294 điểm để mua Gấu thiên thần
TrinhNữHoàngCung: Cầu bao nuôi chốn tàng hoa nhưng hại liễu :cry:
The Wolf: Hezzz* thở dài thường thượt *
Sam Sam: bần tăng nghèo lắm huhuhu
Xấu Hổ: Soam = sam á
Xấu Hổ: Phang mi???
Xấu Hổ: Đứa nào
Hạ Quân Hạc: Kao điên
Xấu Hổ: 2222
Kaori Hương: Helloooooo
Xấu Hổ: mãi mới mò đc
Xấu Hổ: chao ôi
Mía Lao: Ahihi bị ăn bom
LogOut Bomb: hakuha -> Độc Bá Thiên
Độc Bá Thiên: Sam bà bà sáng chói lóa @@
Mía Lao: Nà soam nui tui đi =,=
Bà là bà xê lại gần tui @.@ có í vs t sao
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 279 điểm để mua Gấu thiên thần
Shop - Đấu giá: Lưu Nguyệt vừa đặt giá 264 điểm để mua Gấu thiên thần
Độc Bá Thiên: ai gần mà đuổi xê :))
Mía Lao: =.,= bần tăng là kẻ tu hành k gần thế tục xê nhao ra
Độc Bá Thiên: Minh tỉ :wave:
Độc Bá Thiên: màu xám đẹp ghê... nhìn thấy mát ghê
The Wolf: ú ẹ ẹc (-)^(-)
Tuyền Uri: Lại ni nui hết cho :"> trym gia dô cùng rộng rãi
Độc Bá Thiên: có đủ tiền đâu mà giựt :))
cò lười: diễn đàn dạo này nhiều người giàu quá... Cầu bao nuôi, hứa sẽ ngoan
Mía Lao: Bỏ đi pà giựt con của t kìa :))
The Wolf: :v

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.