Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 114 bài ] 

Bỏ ta còn ai - Nam Lâu Họa Giác

 
Có bài mới 17.12.2017, 03:12
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Linh Xà Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Linh Xà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 07.05.2016, 17:32
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 62
Được thanks: 285 lần
Điểm: 31.84
Có bài mới Re: [Cổ đại - Điền văn] Bỏ ta còn ai - Nam Lâu Họa Giác - Điểm: 69
110. Ngoại truyện: Lý tiêu

Nhiều năm sau, hắn rốt cuộc đã được như ý nguyện đi lên ngôi vị hoàng đế, hài lòng thỏa mãn rồi lại thất vọng như mất đi thứ gì.

Ngồi trên ngai vàng cao sang, mắt nhìn xuống chúng sinh, có một loại thỏa mãn như có được toàn bộ thiên hạ.

Hắn là vua của quốc gia rộng lớn này, thần dân trong thiên hạ cũng phải quỳ rạp xuống dưới chân hắn, kiều thê hiền hậu, nữ, tử khả ái, phi tử dịu dàng xinh đẹp, những thứ mà nam nhân theo đuổi cả đời, dường như hắn đều có.

Nhưng trong thâm tâm lại trống trải trống trải, giống như thiếu một thứ gì đó, khiến hắn luôn phiền muộn không nói gì.

Theo thời gian trôi qua, bóng dáng của thứ kia lại càng ngày càng rõ ràng trong lòng hắn. Để cho hắn không cách nào đối mặt với nội tâm của mình, chỉ có thể không ngừng làm phong phú hậu cung.

Hậu cung ba ngàn giai lệ, Hoàn phì Yến gầy, kiều diễm, đáng yêu, thanh thuần, ngây thơ, dịu dàng. . . . . . Các loại mỹ nữ đều có, nhưng có thể làm cho hắn dừng chân lại ba tháng gần như không có.

Nhưng gần đây hắn lại cực kỳ sủng ái một nữ nhân, quấn quýt đã hơn bốn tháng cũng không thấy hắn chán.

Điều này làm cho các phi tử trong hậu cung cũng kinh hoảng, Hoàng Thượng là vị hôn phu chung của tất cả các nàng, ân huệ cùng hưởng còn có thể chịu được, nhưng nếu có người chuyên sủng, đây chính là một chuyện lớn.

Tất cả các nàng đều tụ tập ở trong Kiền Ninh cung của Hoàng Hậu, cầu xin Hoàng Hậu ra một chủ kiến.

Tấn vương phi năm đó bây giờ đã trở thành Hoàng Hậu, tuy không còn vẻ tao nhã như xưa, nhưng càng lộ ra vẻ ung dung, cao quý. Nàng đứng đầu hậu cung, xử sự công chính, tần phi đều kính phục, Hoàng Thượng cũng cực kỳ tôn trọng nàng, mồng một mười lăm mỗi tháng cũng sẽ nghỉ lại Kiền Ninh cung, vẫn luôn luôn như vậy, mười năm như một ngày.

Cho nên Hoàng Hậu mặc dù không có con, vẫn có thể vững vàng làm chủ hậu cung, không người nào có thể rung chuyển. Mặc dù có một nhi tử được nuôi dưỡng dưới danh nghĩa của nàng, nhưng mấy năm trước đã chết ngoài ý muốn. Cho dù Hoàng Thượng có đề cập chuyện tìm một hoàng tử làm con thừa tự dưới danh nghĩa của nàng, nhưng nàng lại uyển chuyển cự tuyệt. Mệt mỏi! Sợ!

Trong cung gió tanh mưa máu, vĩnh viễn không có cũng ngày dừng lại. Mà hoàng tử nuôi dưỡng dưới danh nghĩa của nàng là người có tư cách thừa kế ngôi vị hoàng đế nhất, tất nhiên sẽ vì thế mà trở thành mục tiêu của tất cả mọi người.

Đã đau một lần, không muốn đau thêm lần thứ hai.

Hoàng Hậu rất bình tĩnh, cười trấn an nói: "Chư vị muội muội không cần kinh hoảng, bệ hạ là một vị vua anh minh, sẽ không đắm chìm vào nữ sắc."

Trên mặt An Tiệp Dư vẫn còn tràn đầy hoang mang, nói: "Nhưng Mạnh Mỹ Nhân. . . . . ." Loại tình huống đặc biệt này cực kỳ hiếm thấy, trước kia Hoàng Thượng không đắm chìm nữ sắc, đối với hậu cung đều là ân huệ cùng hưởng. Nhưng cũng không chắc chắn vĩnh viễn đều sẽ như vậy.

Vẻ mặt Hoàng Hậu thản nhiên mở miệng, có điều ngụ ý nói: " Dù sao cũng chỉ là một mỹ nhân." Nàng và Hoàng Thượng là phu thê nhiều năm, hiểu biết quá sâu.

Nghe Hoàng Hậu nói như vậy, mọi người cuối cùng hiểu được. Hoàng Thượng không phong hào cao, chứng tỏ sự tồn tại của Mạnh Mỹ Nhân vẫn không thể ảnh hưởng đến lý trí của hắn.

Trong lòng Thục Phi vẫn lo lắng, nói: "Nhưng thời gian lâu dài, sợ rằng sẽ. . . . . ."

Hoàng Hậu âm thầm lắc đầu, thiếu kên nhẫn như vâyh, có thể làm nên chuyện lớn gì? Nhưng nàng ta là thân mẫu của Tứ hoàng tử, vẫn nên để cho nàng ấy chút thể diện, tùy ý trấn an mấy câu.

"Mạnh Mỹ Nhân đến." Theo lời bẩm báo của cung nhân, một nữ nhân xinh đẹp khả ái xuất hiện ở trước mắt mọi người.

Dáng vẻ của Mạnh mỹ nhân xinh xắn lại hoạt bát, khóe miệng luôn dương lên, bộ dáng làm cho người khác cảm thấy vui vẻ, là mỹ nữ Dương Châu điển hình.

Nàng cung kính thỉnh an Hoàng Hậu, lại hành lễ với các vị phân phi tần, hành lễ đủ một vòng cũng tốn không ít công sức. Nhưng cấp bậc lễ nghĩa lại làm rất đầy đủ, không thể tìm ra chút tật xấu nào.

Nhưng nếu muốn bới móc, sẽ luôn có biện pháp. Thục phi người đầu tiên làm khó dễ: "Mạnh muội muội, ngươi tới thật chậm trễ a. Mặt trời cũng đã lên cao, ngươi mới tới."

Hai má Mạnh mỹ nhân đỏ bừng, xấu hổ nói: " Tối hôm qua thần thiếp hầu hạ Hoàng Thượng, cho nên. . . . . ."

Sắc mặt của những người ở chỗ này rất khó coi, mấy ngày nay Hoàng Thượng chỉ triệu hạnh một mình nàng ta, đã sớm tích tụ một bụng oán khí, An Tiệp Dư tức giận đùng đùng chất vấn: "Ngươi là đang khoe mẽ sao?"

"Thần thiếp không dám." Bộ dáng Mạnh Mỹ Nhân đáng thương, nhưng lời nói lại khiến người ta cực tứ giận:  "Nhưng mà tối hôm qua Hoàng Thượng nói, có thể nghỉ thêm một lát, Hoàng Hậu nương nương bao dung độ lương, sẽ không kiến trách thần thiếp."

Hoàng hậu nghe những lời này, khẽ cau mày. Nữ nhân này bị cung đình lây nhiễm, cũng bắt đầu thay đổi rồi, cũng học được chiều quá sinh kiêu rồi.

Lần đầu thấy nàng ta, khí chất hồn nhiên không một chút ố bẩn trên người nàng ta từng khiến cho nàng sáng lên, trong lòng muốn giữ lại nàng ta. Bây giờ mới qua bao lâu, nửa năm đi! Tâm tư thâm trầm, giở trò nổi lên tâm cơ .

Quả nhiên mỗi một nữ nhân vào cung cuối cùng cũng sẽ trở thành giống nhau, tranh quyền đoạt lợi, lợi ích làm mê muội tâm can. Trong lòng khẽ hiện lên vẻ thất vọng!

Chiêu này quả nhiên hữu dụng, dùng lời của Hoàng Thượng đè người, ai cũng không dám nói một chữ, nếu không chính là kháng chỉ. Nhưng sắc mặt của mọi người đều rất khó coi, Mạnh Mỹ Nhân lại mặt mang vẻ đắc ý.

Hoàng Hậu đem tất cả đều thu vào tầm mắt, thầm than trong lòng một tiếng, nghiêm nghị khiển trách: "Đều là tỷ muội với nhau, nên đối xử với nhau thật tốt, không nên ghen tuông tranh giành, làm cho hậu cung không được an bình."

Mọi người rối rít quỳ xuống nghe dạy dỗ: "Dạ, nương nương."

Hoàng Hậu dùng sức đè ép, ngăn chặn những người này tranh giàng, lại nói vui đùa mấy câu.

Đang nói chuyện, Hoàng Thượng hạ triều trở về , hào hứng kêu lên: "Hoàng hậu, hôm nay. . . . . . Các ngươi vẫn còn ở đây?"

Nhìn sắc trời một chút, lúc này hẳn là đã thỉnh an xong, tất cả trở về tẩm cung riêng rồi.

Trong mắt của tất cả Tần phi sáng lên, tươi cười rạng rỡ, phát huy sức quyến rũ của bản thân, nhất thiết phải khiến Hoàng Thượng liếc mắt nhìn mình một cái.

Hoàng Hậu mặc cho các nàng âm thầm so đo, lẳng lặng quan sát các nàng. Thật ra trong lòng nàng biết rõ, những người này đối với nàng không có sức uy hiếp, cho dù là được Mạnh Mỹ Nhân được sủng ái nhất cũng không cách nào so sánh so sánh được với nàng.

Hoàng Thượng chỉ nhàn nhạt nhìn họ, không tỏ rõ ý kiến.

Lúc này Hoàng Hậu mới lên tiếng hỏi: "Hoàng Thượng, vì sao người vui mừng như vậy?"

Hoàng Thượng mỉm cười nói: "Hôm nay trên điện, ta nhìn trúng vài người tuấn tài, mọi mặt cũng không tệ, tuổi của Hinh Nhi cũng không còn nhỏ, nên chọn rể rồi."

Ánh mắt Hoàng Hậu sáng lên, Hinh Nhi là máu mủ duy nhất của nàng, nữ nhi nâng trong lòng bàn tay che chở lớn lên.

"Hoàng thượng thương yêu Hinh Nhi như vậy, chắc chắn sẽ chọn cho nàng người tốt nhất."

Đối với chuyện này, nàng rất quan tâm, nhưng cũng không lo lắng. Hoàng Thượng cũng yêu nữ nhi như nàng, cho dù sau này có thêm bao nhiêu hoàng tử công chúa, cũng không có người nào người có thể qua mặt được Hinh Nhi, giảm bớt sủng ái của nàng.

Cũng bởi vì luyến tiếc gả nữ nhi ra ngoài, vì thế mới kéo dài tới năm nay, nữ nhi cũng mười tám tuổi rồi, còn chưa có hứa hôn cho ai, may mắn người cầu thân vẫn nối liền không dứt như trước.

Hoàng Thượng nhìn chung quanh một vòng, "Hinh Nhi đâu? Tại sao lại không thấy nàng?" Đứa bé kia khéo léo đáng yêu, là hòn ngọc quý trên tay của hắn, chỉ cần thấy được nàng, tâm tình sẽ rất tốt.

Hoàng Hậu cười cười giải thích mà nói: "Ta chọn cho các nàng một sư phụ tinh thông nữ công, đuổi các nàng đi học rồi."

Đều đến tuổi lập gia đình, cho dù là nước đến chân mới nhảy, cái gì nên học vẫn học, .

Hoàng Thượng khoát khoát tay, không có cùng cách nhìn, noi: "Các nàng là công chúa, không cần học những thứ vô dụng kia."

Công chúa còn lo không ai cưới sao? Tương lai có rất nhiều người hầu hạ. Không thể không nói, hắn đối với các nữ nhi đều tương đối khoan dung.

Hai phu thê thường đàm luận chuyện như vậy, cho nên cũng không sợ hắn tức giận. Dịu dàng khuyên nhủ: "Cũng không thể nói như vậy, vô luận như thế nào bọn nhỏ đều phải biết một chút, mới vô hại."

Biết thê tử là có ý tốt, Hoàng Thượng cũng không nhiều lời, nhưng nàng dạy mọi người nên đoan trang lễ độ, tự nhiên độ lượng, nhưng không có cảm giác: "Nữ hài tử vẫn nên hoạt bát đáng yêu thì tốt hơn."

Hoạt bát đáng yêu? Trong đầu Hoàng hậu hiện ra một cô gái, khóe miệng lộ ra nồng đậm ý cười: "Cũng không biết Lân nhi giờ thế nào? Cả nhà Hoàng thúc không biết khi nào sẽ trở lại? Đi lần này chính là mười năm, cũng không nhớ thương chúng ta- người thân ở Trung Nguyên này sao?"

Lân nhi chỉ sợ là nữ hài nhi nghịch ngợm nhất trong vương thất, nhưng lại được mọi người thương yêu, không chỉ có Tiên Hoàng cùng Mẫu Hậu thích, ngay cả Hoàng Thượng cũng là cực kỳ yêu mến, nàng xin bất kì thứ gì cũng cho. Đáng tiếc đã lâu không nhìn thấy các nàng!

"Chỉ sợ là vui đến quên cả trời đất, nào sẽ nghĩ tới trở lại!" Trong giọng nói của Hoàng Thượng có chút oán khí.

Hoàng hậu làm như không nghe thấy, có một số việc nàng không có tư cách nhúng tay, " Xem ra Hoàng Thẩm rất thích nơi đó, chuyến này đi cũng không quay đầu lại."

Hoàng Thượng khẽ cau mày, mí mắt hơi rũ xuống, than oán liên tục: "Tính tình của nàng ấy. . . . . . Giống như ngựa hoang, từ trước đến giờ Hoàng Thúc đều quen nghe lời của nàng...yêu thê như mạng, cũng không nghĩ đền thân phận của mình."

Đối với Minh Đang, Hoàng Hậu có loại tình cảm rất phức tạp, hâm mộ ghen tỵ lại bất đắc dĩ, nói: "Đừng nóng vội, cái gọi là cố thổ khó rời, lá rụng về cội. Một ngày nào đó bọn họ sẽ trở lại."

Mặc dù nàng là quốc mẫu, cũng không có cuộc sống tự tại hạnh phúc  như Minh Đang. Trời cao biển rộng nàng ngao du, bên cạnh còn có trượng phu của nàng cùng tử nữ đáng yêu.

Hoàng Thượng càng nghĩ càng giận, nhất thời nói lớn lên: "Hừ, nàng chính là người phiền phức, xúi giục  người khác hồ đồ giống nàng. Đem gia quốc (nhà+ đất nước) cũng ném ở một bên, một mình tiêu dao khoái hoạt."

Các phi tần nghe nói như vậy, đều trố mắt nhìn nhau, những người này đều là sau này mới vào cung , cũng không biết Đế Hậu đang nói người nào? Nghe vậy đều thấy hình như người kia đều là khuyết điểm, nhưng mà giống như ngay cả Đế Hậu cũng hết cách với nàng.

Mạnh Mỹ Nhân không biết thế nào, trong lòng không vui . Ỷ vào mấy ngày nay được sủng ái, đánh bạo chen miệng nói: "Hoàng thượng, ngài nói tới ai vậy? Nếu quả thật là người phiền toái, ngài ban một đạo chỉ xuống chém đầu của nàng ta, cần gì tức giận, nếu bởi vì vậy mà chọc tức đến thân thể của ngài cũng không đáng giá."

Tầm mắt phức tạp của Hoàng Thượng quét về phía nàng, kinh ngạc nói: " Chém đầu của nàng?"

Trong mắt Mạnh Mỹ Nhân tràn đầy ngưỡng mộ, mềm mại vô cùng khuyên nhủ: "Đúng vậy, vạn dân đều là con dân của người, nếu người muốn nàng sống thì phải sống, muốn bắt nàng chết thì phải chết."

Mặt của Hoàng thượng liền biến sắc, ánh mắt lạnh lùng, nói: "Mạnh Mỹ Nhân, ngươi nói quá nhiều."

Tại sao đột nhiên trở mặt? Nàng nói sai chỗ nào? Sắc mặt Hoàng thượng rất khó coi. Mạnh Mỹ Nhân đầy bụng uất ức, hốc mắt đỏ.

Thấy tình cảnh này, trong lòng không ít người âm thầm hả giận. Nữ nhân chết bầm này làm gì vậy? Đế hậu nói chuyện đến phiên một mỹ nhân nho nhỏ như nàng chen miệng sao?

Hoàng Hậu đứng dậy khuyên nhủ: "Hoàng thượng không nên như vậy, tránh dọa sợ những tỷ muội này. Họ vào cung mới không lâu, không biết chuyện này. Người không biết không có tội."

Bộ mặt Hoàng Thượng lãnh khốc, cùng vẻ mặt nói cười ríu rít mới vừa rồi là giống như là hai người, noi: "Cũng được, đã có hoàng hậu vì ngươi cầu tình, liền phạt ngươi nửa năm bổng lộc. Nếu như dám tái phạm, tuyệt không tha thứ dễ dàng."

Mạnh Mỹ Nhân cái gì cũng không dám nói, rưng rưng cảm tạ Đế Hậu. Không thể tin được đây chính là nam nhân tối hôm qua ôm nàng, tùy tiện trìu mến dịu dàng chân thành sao?

Người ở chỗ này vui mừng không thôi, âm thầm hả hê .

Nhưng trong lòng đối với mấy người Đế Hậu mới vừa rồi nhắc tới đều giữ lại trong lòng,  sau khi ròi đi mới cho người tìm hiểu.

Thế mới biết thì ra là một nhà bốn người Phúc vương gia, năm đó sau khi tiên hoàng bệnh qua đời, thì đột nhiên rời đi, không biết tung tích. Những lời đồn rất nhiều, nhưng không ai dám nói trước mặt Hoàng Thượng.

Nhưng có thể xác định, Hoàng Thượng có thể đi lên Đại Bảo, vị hoàng thúc này có công rất lớn, bình thường tình cảm thúc- chất cực tốt. Nhưng chẳng biết tại sao, lại không lưu lại.

Nhưng những chuyện kỳ quái trong Hoàng thất cũng có quá nhiều, cũng không kém chuyện này một chút.

Hoàng Thượng lạnh nhạt Mạnh mỹ nhân hơn một tháng sau, mới lại cho đòi nàng thị tẩm.

Lần này nàng cẩn thận không dám nói nhiều, rõ ràng là bị sợ.

Hoàng Thượng giống như đã quên chuyện hôm đó, trêu chọc nàng nói chuyện, nhưng nàng không có thông minh lanh lợi như ngày thường, khiến hắn mất kiên nhẫn: "Nguyệt nhi, trẫm chỉ thích tính cách hồn nhiên không gò bó của nàng, dám cùng trẫm nói đùa. Nếu là sửa lại tính tình, trẫm cũng không vui."

Mạnh Nguyệt nhút nhát ngẩng đầu, nói: "Hoàng thượng, thần thiếp sợ lại nói sai, chọc giận ngài."

Từng trải qua Hoàng Thượng chuyên sủng, sau lại bị lạnh nhạt, những ngày đó gian nan muốn chết, thỉnh thoảng còn bị những nữ nhân kia chế nhạo, quả thực là sống một ngày như một năm.

Hoàng Thượng véo khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng, vẻ mặt dịu dàng như cũ, dỗ dành: "Nói chuyện giống như ngày xưa, Trẫm sẽ không tức giận."

Mạnh Nguyệt đảo tròng mắt, đột nhiên tươi cười một tiếng, tươi đẹp như hoa, vẻ mặt hoạt bát, bĩu môi làm nũng: "Hoàng Thượng, ngài hù chết Nguyệt nhi rồi, người xem người ta đều lo lắng gầy."

Đừng xem ở bên ngoài nàng lễ độ đoan trang, ở trước mặt hoàng thượng không có quy củ gì, thường xưng “ngươi ta” mà nói, nhưng hình như Hoàng Thượng lại đặc biệt thích thấy sắc mặt bình thường của nàng, vẻ ôn nhu trong mắt của Hoàng Thượng càng đậm: "Vậy để cho Ngự Thiện Phòng làm nhiều canh bổ cho nàng, nói là ý chỉ của trẫm.

Mạnh Nguyệt chu mỏ một cái: "Chỉ cần ngài thường xuyên cho đòi người ta thị tẩm, so ăn bất kỳ canh bổ nào đều khỏe hơn."

Thần thái, cách nói chuyện cực kỳ giống nàng, có lúc tinh thần hắn sẽ hoảng hốt, cho rằng người trước mắt là nàng.

Mạnh Nguyệt thấy hắn đờ đẫn, trong lòng hoảng hốt, chẳng lẽ lại nói sai?

"Hoàng thượng, ngài thế nào rồi ?"

Hoàng thượng phục hồi tinh thần lại, thấy rõ dung mạo của nữ tử trước mắt, có chút mất mát, nói; "Trời tối rồi, đi ngủ thôi."

Mạnh Nguyệt vội vàng cười nói: "Ta giúp ngài cởi quần áo."

Trong lòng Hoàng thượng khe khẽ thở dài, người nọ sẽ không bao giờ nói với hắn như vậy, dù sao cũng không phải là nàng. Thần thái có tương tự đến mấy chăng nữa, nói chuyện có giống thế nào thì cũng không phải là người kia. (truyện chỉ được đăng tại diendanlequydon.com các trang khác đều là copy không phép)

Mấy ngày sau, Hoàng Thượng đột nhiên quyết định đến Hạ Giang Nam du ngoạn, làm cho cả triều đình và hậu cung thật lớn kinh ngạc. Hoàng thượng không phải là một ông vua ham chơi, hắn kế vị mười năm, chưa từng bước ra khỏi Kinh Thành một bước.

Nhưng nếu là ý chỉ Hoàng Thượng, tất cả mọi người không ai dám nói thêm cái gì. Sau khi chuẩn bị xong, Hoàng Thượng mang theo Hoàng Hậu, Thục phi, Mạnh mỹ nhân cùng một bộ phận quan viên, đi đến Giang Nam.

Một đường đi xuống nam, nhìn xem phong cảnh Tô Hàng đẹp như tranh vẽ, Lạc Dương Trường An tráng lệ mười phần, đến Dương Châu tuyệt đẹp.

Đáp ứng thỉnh cầu của Mạnh mỹ nhân, đoàn người mặc thường trang đi dạo khắp phố phường.

Cảnh tượng này quen thuộc vừa xa lạ khiến Hoàng Thượng xúc động thật lâu, nhìn nay nhớ xưa, cảm xúc trong tim dâng trào.

Trong mắt vui mừng Mạnh Nguyệt không dứt, mấy ngày nay Hoàng Thượng đối với nàng gần như là muốn gì được đó, vì nàng, nguyện ý để xuống dáng vẻ cao cao tại thượng, cùng dân chúng vui mừng.
diendanlequydon.com

"Hoàng thượng, chúng ta tới đúng lúc, là tiết quỳnh hoa mỗi năm thưởng một lần ."

Không phải khéo? Là hắn đặc biệt chọn ngày này.

Trên đường du khách như dệt cửi, vô cùng náo nhiệt, hoa đăng sáng chói chỗ nào cũng có.

Quỳnh hoa trắng noãn như ngọc này vẫn đẹp như cũ, nhưng người giờ ở chỗ nào? Người xung quanh nhốn nháo, trong tầm mắt đều là người, nhưng người hắn tâm tâm niệm niệm lại tận xa chân trời, không thấy được không nghe được, chỉ có thể dựa vào kí ức để chống đỡ. Trải qua gian hàng bán tào phớ, hắn dừng bước chân lại.

"Hoàng thượng, tào phớ ở Dương Châu của chúng ta là tuyệt nhất, có muốn nếm thử một chút hay không?"

Giojng nói của Mạnh Nguyệt mềm mại vắt ra nước ra nước, nhưng hắn chỉ nghe được giọng nói thanh thiển (trong trẻo+ xa cách) đó: A Tiêu, ngươi tới chậm rồi!

Thì ra là đã qua mười tám năm, tình cảnh hôm đó vẫn rõ mồn một như cũ ngay trước mắt, từng chữ nàng nói đều ghi tạc trong lòng. Hắn thật sự không thể quên!

Đúng vậy, đã đến chậm! Hắn cũng chậm một bước, cuộc đời này rốt cuộc vô vọng!

Mạnh Nguyệt phát hiện mấy ngày nay hắn thường xuyên để lộ vẻ mặt hoài niệm, chẳng lẽ hắn đã tới Dương Châu? Cái gì có thể để cho hắn hoài niệm như thế?"Hoàng thượng, ngài thế nào rồi ?"

Phố xá sầm uất ồn ào huyên náo, căn bản không nghe được âm thanh quá xa.

Nhưng thân thể hắn chấn động mạnh, một giọng nói thanh thúy lại có chút vô lại ở chỗ không xa vang lên, đâm thẳng vào trong lòng của hắn: "Vân ca ca, ta muốn cái đèn hoa sen này."

Chính là âm thanh này, khi nửa đêm giật mình thức giấc thường vang lên ở bên tai, để cho hắn không cách nào ngủ yên.

Chợt quay đầu lại, dưới ánh sáng chói như lửa của hoa đăng chiếu xuống, đôi mắt người kia sáng như nước, nét mặt tươi cười như hoa, tất cả vì thế cũng ảm đạm phai màu.

Đông phong dạ phóng hoa thiên thụ,
    Cánh xuy lạc, tinh như vũ.
    Bảo mã điêu xa hương mãn lộ.
    Phụng tiêu thanh động,
    Ngọc hồ quang chuyển,
    Nhất dạ ngư long vũ.
     Nga nhi tuyết liễu hoàng kim lũ,
    Tiếu ngữ doanh doanh ám hương khứ.
    Chúng lý tầm tha thiên bách độ,
    Mạch nhiên hồi thủ,
    Na nhân khước tại,
   Đăng hoả lan san xứ.

(Dịch thơ:
Gió đông thổi làm nở ngàn cây hoa,
Cuối cùng rơi rụng, như mưa sao.
Ngựa quý, xe chạm trổ (đi qua), hương bay khắp đường.
Tiếng tiêu phượng uyển chuyển,
Ánh trăng sáng lay động,
Suốt đêm cá, rồng vui múa.
(Đầu đội) mũ hình con ngài, tơ liễu vàng rủ,
Cười nói vui đùa đi qua, hương bay thoảng.
Tìm người giữa đám đông trăm ngàn lần,
Bỗng nhiên quay đầu lại,
Người ở ngay đó,
Ở nơi lửa đèn tàn
(Thanh ngọc án- Tân Khí Tật)
p/s: vì tớ chưa tìm thấy bản dịch thơ nào phù hợp, hay như phiên âm  nhất nên để phần phiên âm và dịch nghĩa cho mn hiểu..... cảm ơn google thúc thúc đã gúp cháu dịch bài thơ này)



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn Hiên Viên Linh về bài viết trên: Hoacamtu, Hothao, Lantu, lan trần, ljuxju, ngoung1412, qh2qa06
     

Có bài mới 22.12.2017, 01:23
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Linh Xà Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Linh Xà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 07.05.2016, 17:32
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 62
Được thanks: 285 lần
Điểm: 31.84
Có bài mới Re: [Cổ đại - Điền văn] Bỏ ta còn ai - Nam Lâu Họa Giác - Điểm: 51
111. Kỳ Lân nhi

Trong góc của hoa viên, có một tiểu oa nhi mặc xiêm y màu hồng phấn, tay đang không ngừng ngắt hoa, dưới chân đã rơi một đống lớn cánh hoa mẫu đơn.

Mặt Hồng Thược đầy mồ hôi chạy tới, thấy thế không khỏi thở phào nhẹ nhàng một cái. Dẫm mạnh chân đi tới, trong miệng hỏi: "Tiểu Thư nhỏ,tại sao người lại ngồi một mình ở đây? Nhũ mẫu đâu? Nha hoàn đâu?"

Tiểu oa nhi ngẩng đầu lên, lộ ra khuôn mặt nhỏ nhắn phấn điêu ngọc trác, tay nhỏ bé đặt ở khóe miệng khẽ “xuỵt”: "Hồng di, nhỏ giọng một chút, con đang lén trốn đi, không để cho bọn họ tìm được."

Bộ dáng này thật sự vô cùng dễ thương, Hồng Thược đứng ở trước mặt nàng, yêu thương giúp nàng xử lý tóc tai có chút tán loạn, nhẹ giọng hỏi nhỏ: "Sao vậy?"

Tính tình hoạt bát tinh ranh của Tiểu Thư nhỏ được thừa hưởng từ mẫu thân của nàng, người gặp người thích, tất cả mọi người trong Phúc Vương Phủ đều coi nàng trở thành chí bảo (vật quý).

Cặp môi phấn nộn của tiểu oa nhi trề xuống, dùng giọng nói non nớt nói: "Con tức giận, tức giận với cha, nương."

Cặp long phượng thai của Phúc Vương Phủ không thích gọi Phụ Vương- Mẫu Phi, mà thích gọi cha nương giống như những gia đình bình thường vậy, cảm giác vô cùng thân thiết.

Hồng Thược biết ngọn nguồn của chuyện này, nhưng vẫn kiên nhẫn dỗ nàng: "Tại sao vậy?"

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Lân nhi đầy vẻ mất hứng, nói: "Bọn họ chỉ đem ca ca đi chơi, để con một mình ở nhà." Cha mẹ thật thiên vị!

Hồng Thược nhéo nhéo khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng dụ dỗ nói: "Bọn họ có chuyện, mấy ngày nay thân thể của con lại không được tốt, đúng lúc này ho khan, cho nên mới. . . . . ."

Nàng rất rõ rằng, bọn họ không phải đi chơi. Mà là hoàng thượng bệnh nặng, để cho Vương Phi vào cung giúp đỡ chẩn bệnh. Nhưng Hoàng Thượng lại nói muốn gặp Kỳ Lân, cho nên mới mang theo hài tử.

Lân nhi vẻ mặt đau khổ, tội nghiệp  kêu lên: "Hồng di, người cũng không giúp con sao?"

Nàng là đứa bé đáng thương nhất  trên đời này, bị bệnh còn không có người để ý nàng, cũng không mang nàng đi chơi, huhuhuhu....

"Như vậy đi, cùng Hồng di về nhà, làm hài tử của Hồng di, chúng ta đi ăn điểm tâm có được hay không?" Hồng Thược mềm lòng dỗ nàng nói: "Chúng ta không để ý tới cha mẹ con, cũng không để ý đến ca ca của con có được hay không?"

"Được." Lân nhi gật đầu một cái, lại gật đầu thêm một cái nữa, nói: "Bọn họ không mang con đi ra ngoài chơi, con cũng không thèm để ý tới bọn họ."

Hồng Thược không khỏi cười một tiếng, nha đầu này thật đúng là nhỏ mọn. Chỉ là lời này tạm thời nghe một chút, không thể tin. Dắt tay nhỏ bé của nàng, từ từ trở về viện của mình.

Cho đến khi họ biến mất, hai người thị vệ vẫn ẩn thân mới nhảy ra, vội vàng đi theo.

Lân nhi thật ra là một đứa bé rất dễ dụ . Ăn uống no đủ, lại cùng tiểu đệ đệ nhà Hồng Thược chơi mệt rồi, mí mắt bắt đầu nặng , muốn ngủ.

Hồng Thược ôm nàng đến nội thất dỗ nàng ngủ xong mới đi ra ngoài hướng về phía đất nha hoàn, nhũ mẫu đang đứng đó mắng: "Các ngươi chăm sóc Tiểu Thư nhỏ như vậy à? Lại có thể để cho nàng đi một mình, nàng mới sáu tuổi, còn là một đứa bé cái gì cũng không hiểu."

Nếu xảy chút chuyện gì, thì Vương Gia và Tiểu Thư biết sống thế nào? Chỉ có một đứa bé thôi mà làm sao mà bọn không trông coi được?

Lúc Vương Gia đi, đem tất cả mọi chuyện trong nhà đều giao cho nàng. Khi nghe được tin như vậy đã dọa nàng sợ. Lập tức liền hạ lệnh, để cho mọi người đi tìm xung quanh, cuối cùng đã tìm được tiểu nha đầu này.

Mấy năm nay, sau khi Hồng Thược gả cho An Khang, vẫn giúp đỡ Minh Đang quản gia. Mà Bích Liên thì đi theo Bình An quản lý các loại sản nghiệp, công việc rất bận rộn.

Những bọn hạ nhân kia nói thầm trong bụng: cái gì cũng không hiểu? Đùa gì thế. Tiểu quận chúa của Phúc Vương Phủ là một người rất tinh quái, người khắp kinh thành đều biết. Nghịch ngợm để cho mọi người nhức đầu.

Mặc dù mới sáu tuổi, nhưng vụng trộm tránh thoát khỏi hạ nhân, đối với nàng mà nói, đã không phải là việc khó. Mà họ là người lớn mà vẫn luôn bị nàng đùa bỡn chơi, cũng không có biện pháp nào trị nàng.

Nhưng những lời này lại không thể nói, chỉ có thể yên lặng nghe dạy dỗ.

Hồng Thược dạy dỗ mấy câu, quay đầu liếc nhìn gian phòng Lân nhi đang ngủ, nhỏ giọng dặn dò mấy câu, chuyện này coi như xong.

Mặt trời chiều ngã về tây, hai phu thê Vân Lam tâm tình nặng nề mang theo nhi tử trở về nhà, nghe hạ nhân hồi bẩm, không khỏi càng thêm đau đầu.

Minh Đang cả ngày mệt mỏi, thân thể mệt chết đi, tâm cũng mệt mỏi. Nhìn bệnh tình của Hoàng Thượng càng ngày càng nặng, nhưng nàng cũng không làm gì được, cảm xúc trong lòng khó nói.

Những năm này Hoàng Thượng đối với một nhà bọn họ đều rất tốt, rất che chở. Đối với nàng sở sinh một đôi Kỳ Lân nhi càng thêm thương yêu có thừa, nhưng nàng lại chưa hồi báo gì cả.

Nhưng vừa về tới nhà, còn nghe được chuyện này khiến nàng vô cùng tứ giận, lập tức nổi trận lôi đình: "Phải giáo huấn nha đầu này một trận, nếu không sớm hay muộn cũng sẽ gây ra chuyện phiền phức ."

Thật là tức chết nàng, một khi để lạc một đứa bé như vậy, rất dễ dàng xảy ra chuyện. Còn những người chăm sóc nó, làm cái gì không biết?

Vân Lam bao che cho nữ nhi: "Con còn nhỏ, từ từ dạy. Hơn nữa, ta đã phái ám vệ ở cạnh nó, sẽ không có chuyện gì đâu ."

Minh Đang tức giận trừng mặt nhìn hắn một cái: "Chàng cứ che chở con đi, nó bị các người cưng chiều đến mức không sợ trời không sợ đất, còn dám một mình lén trốn đi rõ là. . . . . ."

Vân Lam vội vàng cầu xin thay nữ nhi: "Được rồi, đừng tức giận nữa. Ta sẽ dạy con ."

"Chàng vẫn thôi đi, chỉ cần nó cười một tiếng, chàng liền mềm lòng." Minh Đang lắc đầu một cái, căn bản không ôm hi vọng với hắn, nói: "Lần này chàng không cần nhúng tay, ta sẽ dạy dỗ nàng, ta không tin ta không chỉnh được nàng."

Từ trước đến giờ trong nhà là nàng giả trang mặt đen, hắn giả trang mặt trắng*, bọn nhỏ tương đối sợ nàng, ngược lại chúng lại không sợ phụ thân.
*Ý nói: một người nghiêm khắc, một người hiền lành
"Nàng đừng. . . . . ." Thấy thê tử lại muốn trừng hắn, hắn ôm lấy vai của nàng nhẹ nhàng dỗ dành nói: " Được, ta mặc kệ nàng dạy dỗ con, đứa nhỏ này thích mềm không thích cứng. . . . . ."

Kỳ Nhi vẫn nhìn bọn họ không nói lời nào, lôi kéo xiêm y của nàng, giọng trẻ con thanh thúy dễ nghe vô cùng: "Nương, chúng ta đi xem muội muội một chút. Muội muội ở chỗ nào vậy?"

"Muội muội ở bên trong, vào xem một chút." Cả ngày nay Minh Đang cũng chưa gặp nữ nhi, ngoài miệng nói cứng rắn, trong lòng lại nhớ nữ nhi vô cùng.

Minh Đang nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn ửng hồng của nữ nhi đang ngủ, dù có tức giận, phiền lòng hơn nữa cũng biến mất.

"Mẹ." Tiểu nha đầu tỉnh dậy, mở đôi mắt mờ mịt ra, tay nhỏ bé duỗi ra muốn ôm.

Minh Đang ôm lấy nàng, sờ trán của nàng, coi như bình thường. Kéo cái chăn nhỏ qua, bao nàng kín mít.

Đôi tay nhỏ bé mềm mại của tiểu nha đầu ôm lấy cổ của Minh Đang, đầu nhỏ tựa vào trong ngực nàng, hoàn toàn quên chuyện mới vừa rồi tức giận. Lại quay đầu lộ ra nụ cười ngọt ngào: "Phụ thân, ca ca."

Vân Lam thích xem khuôn mặt tươi cười của nữ nhi nhất, cho dù có chuyện làm hắn phiền lòng đến cỡ nào đi chăng nữa cũng có thể vứt ra khỏi chín tầng mây.

"Lân nhi ở nhà thế nào? Trưa ăn cái gì? Có ngoan ngoãn hay không?"

Lời này đã nhắc nhở nàng, nàng chu cái miệng nhỏ nhắn ra, trách: " Phụ thân hư, mọi ngươi không thương con, chỉ đem ca ca đi chơi." Nàng không dám nói mẫu thân hư, chỉ sợ mẫu thân tức giận, mẫu thân mà tức giận thì thật là đáng sợ, nàng mới không dám chủ động trêu chọc. Nhưng phụ thân vĩnh viễn sẽ không tức giận đối với nàng, điểm này nàng rất hiểu rõ

Kỳ nhi bò lên trên giường, sờ khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng, giải thích: "Muội muội, không phải chúng ta đi chơi, phải đi trong cung. . . . . ."

Lân nhi tức giận khẽ lắc đầu, không để cho hắn sờ, nói: "Mọi người chính là đi trong cung chơi."

Ở trong đầu nàng, trong cung là nơi chơi rất vui, có hoa viên thật to, có rất nhiều, rất nhiều phòng, còn có hoàng bá bá thương yêu nàng.

Hoàng bá mẫu, ừ, còn có điểm tâm ăn ngon lắm.

Kỳ Nhi cũng không tức giận, kiên nhẫn giải thích: "Hoàng bá bá bị bệnh. . . . . ."

Tiểu nha đầu kinh ngạc há to mồm: "A, vậy thì Lân Nhi phải đi thăm hoàng bá bá, người yêu thương Lân Nhi nhất."

Vân Lam sờ sờ đầu nhỏ của nàng, trong lòng thoải mái cực kỳ.

"Chờ thân thể con khỏe hơn chúng ta lại đi, đến lúc đó con có thể chơi đùa cùng hoàng bá bá, chắc chắn người sẽ rất vui mừng.

Kỳ Lân Nhi cực kỳ quý mến hoàng huynh, chỉ sợ hắn cũng không đối tốt với nữ tử của mình như vậy.

Nàng mạnh mẽ gật đầu, đáp "Dạ, được."

Vẻ mặt của Minh Đang nghiêm nghị, nói: "Hôm nay con có làm sai chuyện gì hay không?"

"Con. . . . . ." Con ngươi của Lân Nhi chuyển nhanh, vụng trộm nhìn sắc mặt của nàng, vẫn là lựa chọn ngoan ngoãn nhận sai: "Nương, con sai rồi, lần sau con không dám nữa."

trong lòng Minh Đang có chút hài lòng, nhưng không lộ ra trên mặt, "Nói đi, sai ở chỗ nào?"

"Không nên trốn đi, khiến mọi người lo lắng, không nên bốc đồng trách mọi người. . . . . ." Lân Nhi ôm lấy cánh tay của nàng lay lay, mềm giọng làm nũng: "Nương, đừng giận Lân Nhi  nữa, có được hay không?"

Vân Lam đau lòng, nói: "Tiểu Đang, tha cho con đi. Đứa bé biết sai là được rồi."

Minh Đang tức giận trừng mắt nhìn hắn một cái, để cho hắn im lặng. Vẫn không bỏ qua vẫn truy hỏi đến cùng: "Nếu lần sau tái phạm thì sao?"

"Vậy. . . . . ." Lân Nhi suy nghĩ một chút, bày ra khuôn mặt đau khổ kịch liệt nói: "Phạt con không được ăn Mai Hoa Cao."

Minh Đang im lặng triệt để, không biết có phải thời điểm nàng mang thai ăn nhiều Mai Hoa Cao hay không, đứa nhỏ này cũng cực kỳ thích ăn. Mỗi ngày đều phải ăn hai cái mới thôi. Nữ nhi nói như vậy coi như là hình phạt rất nghiêm trọng.

Kỳ Nhi cũng nắm tay kia của nàng, giúp đỡ cầu tình: "Nương, muội muội rất biết điều, nàng ấy sẽ không tái phạm nữa đâu."

Vân Lam ôm lấy bả vai của thê tử: "Đúng vậy, Lân Nhi là đứa nhỏ khôn khéo đáng yêu nhất, cũng hiểu đạo lý nhất."

Minh Đang không biết nên khóc hay cười, nói: "Các người làm cho ta giống như là một mẫu thân khong tốt, không đau con của mình."

Nàng thật sự thất bại như vậy sao? Nàng làm tất cả đều vì tốt cho hài tử.

Lân Nhi bước lên trước hôn má trái nàng một cái, nũng nịu cười nói: "Nương là tốt nhất, Lân Nhi thích mẫu thân nhất."

Kỳ Nhi cũng học theo muội muội, hôn má phải của nàng một cái: "Kỳ nhi cũng yêu mẫu thân."

Hành động cùng với lời nói của bọn nhỏ, khiến lòng của Minh Đang tan thành nước. Đôi tay duỗi ra, ôm hai đứa bé vào trong ngực, thơm mỗi người một cái, nói: "Mẹ cũng thích Kỳ Lân bảo bảo nhất."

Vân Lam đỏ mắt, tiến tới ôm ba mẹ con bọn họ vào trong ngực, hỏi: "Phu nhân, ta thì sao ?"

Lân Nhi thấy hắn lại tới giành mẫu thân với bọn họ, không nhịn được kêu lên: "Phụ thân, nương là của con và ca ca."

Lần nào cũng vậy, mỗi khi mẫu thân ôm bọn họ, phụ thân sẽ sai hạ nhân ôm bọn họ đi ra ngoài, ghét thối phụ thân.

Vân Lam cười trêu chọc nàng: "Ai nói? Nương đương nhiên là của phụ thân." Đứa nhỏ này cũng không biết giống ai? Tham muốn chiếm hữu quá mạnh mẽ.

Lân Nhi vỗ nhẹ tay của hắn, cãi lại: "Không phải, buông tay ra."

Vân Lam quả nhiên không nghe theo kì vọng của nữ nhi, giọng nói cao lên: "Người tới, đem Tiểu Thế Tử, Tiểu Quận Chúa ôm xuống."

"Phụ thân, chúng ta không muốn đi xuống." Giọng nói uất ức của Kỳ Lân Nhi dần dần đi xa, lại không làm cho phụ thân mềm lòng được.

Nhìn sắc mặt mệt mỏi của thê tử, Vân Lam sờ sờ mặt của nàng, nói: "Hôm nay nàng đã mệt mỏi quá rồi, sớm nghỉ ngơi một chút đi."

Minh Đang nắm lấy tay của hắn, trong lòng có rất nhiều lời muốn nói, lại như xương mắc tại cổ họng: "Hoàng huynh hắn. . . . . . Có thể. . . . . ."

Thân thể Vân Lam cứng đờ, vẻ khổ sở hiện lên trên mặt. Thấy huynh trưởng kính yêu nhất lâm trọng bệnh, thế nhưng hắn lại không thể làm gì được, cảm  xúc khổ sở tuyệt vọng gần như nhấn chìm hắn.

Minh Đang đứng dậy ôm chặt lấy hắn, dịu dàng nói: "Mặc kệ xảy ra chuyện gì, ta và bọn nhỏ vĩnh viễn sẽ ở bên cạnh chàng, chàng sẽ không cô đơn.”

Hương thơm từ thân thể của thê tử, lời nói dịu dàng khiến cho tâm tư lạnh lẽo của hắn có một chút ấm áp, ôm lấy nàng thật chặt, nói: "Tiểu Đang, nàng sẽ vĩnh viễn làm bạn với ta sao? Dù thế nào cũng không rời đi?"

Hoàng huynh muốn rời khỏi hắn, hắn rất sợ, rất sợ, giống như lúc còn nhỏ mất đi phụ hoàng mẫu phi, không có cảm giác an toàn. Nhớ tới tình huynh đệ những năm này, càng làm cho lòng hắn đau khó tả. Có ít thứ mặc cho hắn muốn giữ lại thế nào đi nữa, cũng không giữ được.

Minh Đang có chút kinh ngạc, trong giọng nói của hắn có thấp thỏm lo âu, cúi đầu hôn trán của hắn một cái giống như hôn đứa bé trấn an: "Dĩ nhiên, ta có thể đi nơi nào sao?"

Nếu không có hắn ở bên cạnh, nơi nào nàng cũng không muốn đi. Câu hỏi của hắn thật kỳ quái, khiến cho nàng cũng không hiểu, có hắn có tử nữ ở bên cạnh nàng, nơi này chính là nhà của nàng.

"Ta cũng sẽ không để cho nàng rời khỏi ta đâu." Giọng nói của Vân Lam buồn buồn, lại kiên định khác thường, trong lòng đã có một ý nghĩ.

Minh Đang không tiếng động thở dài, hắn làm sao vậy? Mấy ngày nay lo được lo mất nóng nảy khác thường. Có thể là bị bệnh tình của hoàng huynh ảnh hưởng, vừa nghĩ tới đó, càng thêm kiên nhẫn an ủi hắn.

Mười ngày sau, Huyền Chính Đế anh niên tảo thệ*, truyền ngôi vị hoàng đế cho Tấn vương Lý Tiêu.
*Mất khi vẫn còn trẻ

Ngày Huyền Chính Đế được táng nhập (chôn cất) vào Hoàng Lăng, một nhà Phúc vương gia để lại thư bỏ đi xa.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn Hiên Viên Linh về bài viết trên: HNRTV, Hothao, lan trần, ngoung1412, phuochieu90, qh2qa06
     
Có bài mới 23.12.2017, 21:08
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Linh Xà Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Linh Xà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 07.05.2016, 17:32
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 62
Được thanks: 285 lần
Điểm: 31.84
Có bài mới Re: [Cổ đại - Điền văn] Bỏ ta còn ai - Nam Lâu Họa Giác - Điểm: 47
112. Ra biển

Vì trước đó đã sắp xếp xong hết tất cả, lại có Quan Hạo lưu lại hạ nhân để dẫn đường, một đường đi cả ngày cả đêm rất nhanh, thuận lợi lên thuyền đã chuẩn bị từ trước để rời bến.

Năm đó lúc Quan Hạo cùng Đinh Mẫn rời đi, đã lưu lại mấy mấy người hạ nhân, cũng sắp xếp xong xuôi tất cả mọi thứ ở bến tàu này, chỉ chờ ngày bọn họ mốn ra biển này.

Lần đầu tiên được thấy biển lớn, hai đứa nhỏ cực kỳ tò mò, mở to hai mắt nhìn tất cả đều là mới lạ.

Trời xanh mây trắng, một vùng biển rộng rất bao la, bát ngát, không khí mát mẻ, ẩm ướt thổi tới mặt, làm cho bọn chúng không ngừng vui mừng thét chói tai liên tục, chạy tới chạy lui trên boong thuyền vui vẻ, hưng phấn không thôi.

Bọn nhỏ thích ứng rất tốt, nhưng Minh Đang lại rất thảm, không ngờ nàng lại say sóng. Mới vừa lên thuyền liền ói thất điên bát đảo, mặt không còn chút máu. Khiến cho Vân Lam sợ không nhẹ, luôn luôn ở bên cạnh ái thê chăm sóc nàng, vì thế để cho phu thê Hồng Thược chăm sóc bọn nhỏ.

Lần này lên đường, Bích Liên và Bình An lại không đi cùng được, ở lại Đại Chu trông chừng Phúc Vương Phủ, xử lý tất cả sản nghiệp trên danh nghĩa. Một nhà ba người Hồng Thược là cùng lúc đi theo, ba đứa hài tử nô đùa rất vui vẻ.

Trước khi lên thuyền Minh Đang đã chuẩn bị rất nhiều thuốc chống say sóng, vốn là chuẩn bị cho bọn nhỏ không ngờ ngược lại là tự mình dùng.

Nhưng vô luận uống thước gì đều vô dụng, người uống thuốc xong lại ói ra hết, sau ngay cả mật xanh mật vàng cũng phun ra. Nàng cũng sắp điên rồi, thực sự là đau đến không muốn sống, sớm biết như vậy, có đánh chết nàng cũng sẽ không lên thuyền.

Vân Lam tự mình chăm sóc nàng, tuyệt không mượn tay người khác. Nhìn ái thê ói thành ra như vậy, sắc mặt cũng bị dọa đến trắng bệch. Tiếp tục như vậy làm sao bây giờ? Thân thể của nàng vốn đã không tốt, còn bị giày vò như vậy, chỉ sợ cũng thảm.

Minh Đang cùng hắn tâm ý của tương thông, vừa nhìn hắn ánh mắt này, cũng biết hắn đang nghĩ cái gì. Miễn cường nặn ra nụ cười, nói: "Đừng sợ như vậy, ói quen rồi sẽ không sao nữa."

Cái gì gọi là ói quen sẽ không sao nữa? Chuyện như vậy có thể sẽ quen được sao? Hắn còn không nhìn nổi nữa. Nhưng ở trước mặt thê tử, lại không nói ra khỏi miệng.

Vân Lam nhẹ nhàng vén mái tóc rối bời trên trán của nàng, thương tiếc nhìn sắc mặt trắng bệch như tờ giấy cùng đôi mắt ảm đạm ánh mắt của nàng, nói: "Vậy còn phải thêm mấy ngày nữa?"

"Làm sao ta biết?" Minh Đang vô lực nằm ở trong ngực hắn, toàn thân mềm nhũn, đến hơi sức để trợn mắt cũng không còn, ai oán: "Không công bằng, tại sao chàng và bọn nhỏ đều không bị say sóng, mà lại là ta say sóng?"

Quả thực là sống một ngày bằng một năm, mỗi một thời mỗi một khắc đều chịu dày vò. Trước kia nàng cũng không biết say tàu sẽ khổ sở như thế.

Vân Lam cười khổ nói: "Ta càng hy vọng người say tàu chính là ta, người chịu khổ sở cũng là ta." (Ngọt chết người a~) Nhìn thê tử như vậy, trong lòng của hắn cũng không dễ chịu gì.

Vừa nghe hắn nói như vậy, nàng chợt cảm thấy mình có chút cố tình gây sự, nói: "Thật xin lỗi, Vân ca ca."

Hắn cầm khăn lông lau mặt của nàng, cố gắng để cho nàng thoải mái một chút, đáp lại: "Đừng nói như vậy, ta biết rõ nàng rất khó chịu."

Mỗi ngày ăn cái gì ói cái đó, càng về sau cái gì cũng không muốn ăn, ngay cả nước cũng không chịu uống. Dù khuyên nàng ăn nhiều thế nào đi nữa cũng không chịu. Hắn nhìn như vậy cũng cảm thấy khổ sở thay nàng.

Trong dạ dày lại một trận sôi trào, lại mạnh mẽ ói ra, ói đến mức trời đất u ám, lại chỉ phun ra được một chút nước .

Dùng nước súc miệng, sắc mặt của nàng càng trắng bệch. Nhìn sắc mặt của nàng như vậy Vân Lam cũng ảm đạm theo, hắn nên làm thế nào mới có thể để cho nàng cảm thấy tốt hơn?

Minh Đang nhắm mắt lại nghỉ ngơi hồi lâu, mới khôi phục được chút tinh thần. Chợt lên tiếng hỏi: "Tại sao chúng ta phải đi gấp như vậy? Đến thời gian nói từ biệt cùng mọi người cũng không có, mẫu thân và hoàng hậu nương nương sẽ trách chúng ta."

Nàng không có cách nào, không thể làm gì khác hơn là chuyển lực chú ý, hi vọng sẽ hữu dụng.

Vân Lam giật mình: "Nếu phải đi, cũng không cần chậm trễ, tránh khiến cho lòng mọi người đều khó chịu. Lại nói chúng ta đã để lại thư, bọn họ sẽ thông cảm cho chúng ta."

Thật ra thì lực chú ý của nàng cũng không tập trung được bao nhiêu, động một chút, tìm một vị trí thoải mái ở trong lòng hắn, nói: "Được rồi, dù sao sau này chúng ta cũng sẽ trở về, đến lúc đó sẽ nói xin lỗi với mấy người bọn họ."

"Đúng vậy, cứ làm như thế." Vân Lam không yên lòng trả lời một câu, suy nghĩ một chút lại nói: "Ngủ một chút đi, ngủ rồi sẽ không cảm thấy khó chịu nữa."

Minh Đang phát hiện nói chuyện căn bản dời lực chú ý được, trong dạ dày vẫn rất không thoải mái, nói: "Ta không ngủ được, nếu không ta uống an thần canh một chút."

Vân Lam lo lắng nhìn cằm nàng càng ngày càng nhọn, nói: "Cái đó uống quá nhiều không tốt đối với thân thể, đoạn đường này này nàng không thể chỉ dựa vào an thần canh để chống đỡ được."

Cái này không được, cái kia cũng không được, Minh Đang oán hận hận lầm bầm: "Về sau không bao giờ ngồi thuyền nữa."

"Được, chúng ta không ngồi thuyền." Hắn cũng không nỡ để nàng chịu khổ như vậy nữa.

Nhưng mà mấy ngày sau, nàng lại từ từ tốt lên, ăn được ngủ được có thể đi lại, không còn ói không ngừng nữa.

Vân Lam mừng rỡ, luôn miệng phân phó phòng bếp làm các loại thuốc bổ đi lên.

Bị Minh Đang vội vàng ngăn cản, nàng không muốn uống những thứ kia vừa nóng vừa khó uống, kéo hắn đi lên boong thuyền ngắm cảnh.

Vừa lên boong thuyền, cảnh trời lam biển biếc tức thì hấp dẫn lực chú ý của nàng, thật là đẹp, hóa ra, biển rộng là như thế này.

"Nương, nương." Giọng nói quen thuộc vang lên ở chỗ không xa, kèm thêm tiếng chạy “thùng thùng”.

Tầm mắt của Minh Đang chuyển qua, không khỏi ngây ngẩn cả người, oa, hai đứa nhỏ này mới mấy ngày không gặp, lại có thể đen thành như vậy.

Lân nhi nhào tới lôi kéo làn váy của nàng, ngước khuôn mặt nhỏ nhắn rám nắng lên hỏi nàng: "Nương, người không nhận ra bọn con sao?" Tại sao dùng ánh mắt xa lạ này nhìn nàng cùng ca ca?

Khóe miệng Minh Đang vểnh lên: " Mấy ngày nay các con ở bên ngoài chơi sao? Sao lại phơi nắng thành ra như vậy?" Tiểu oa nhi hồng hào trắng nõn vẫn tốt hơn, giống như phơi thành hai tiểu hắc nhân, để cho nàng có chút không thích ứng kịp.

Lân nhi sờ khuôn mặt nhỏ nhắn nóng bỏng, hỏi: "Khó coi lắm sao? Hồng di nói không sao rất khỏe mạnh mà." Còn ngẩng đầu lên vẻ mặt kiêu ngạo.

Cái gì? Ở trong mắt Hồng Thược, đứa bé trên đời này đều rất đáng yêu, nhất là đối với hai đứa nhỏ này, mọi thứ đều tốt, lời của nàng không thể tin được.

Minh Đang nhìn về phía nhi tử đang im lặng, hỏi: "Mặt có đau hay không?" Đứa nhỏ này chưa bao giờ sẽ chủ động mở miệng, cùng nữ nhi thích nháo, thích quậy đúng là chênh lệch quá rõ rệt.

Nàng vẫn lo lắng nhi tử quá mức hướng nội, sẽ bất lợi cho sự trưởng thành của hắn. Nhưng cũng may, hắn đều có thể chơi cùng muội muội và những người bạn nhỏ khác.

Tính tình của hai đứa nhỏ này rất hoạt bát đáng yêu, Lân nhi được mọi người chú ý hơn, do đó sơ sót Kỳ nhi an tĩnh. Nhưng Minh Đang vẫn luôn chú ý, vô luận xảy ra chuyện gì, đều hỏi nhi tử đầu tiên, nói chuyện với hắn cũng nhiều hơn.

Đối xử như vậy có lúc khiến nữ nhi ghen đến đỏ mắt, nhưng bị Minh Đang nói một câu: chỉ cần con có thể an tĩnh, hiểu chuyện giống như ca ca, ta cũng sẽ đối con như vậy. Tiểu nha đầu bị chận á khẩu không tiếng động tại chỗ, rốt cuộc cũng không kháng nghị nữa.

Kỳ nhi cười híp mắt lắc đầu: "Không đau, nhưng rất nóng."

Mà nhi tử bảo bối của Hồng Thược- Tiểu Nặc vẫn cười  ngây ngốc, lộ ra hàm răng trắng như tuyết, chói mắt vô cùng.

Minh Đang cảm thấy đau đầu, nói: "Mấy người các con nghe cho kỹ, giữa trưa không cho phép ra ngoài chơi, ngoan ngoãn nghỉ ngơi trong phòng mình."

Một đám tiểu tử không hiểu chuyện, Hồng Thược cũng thật là, lại có thể để mặc cho bọn chúng hồ nháo như vậy. Trời nóng như vậy, da cũng có thể phơi rơi xuống một tầng.

Lân nhi người thứ nhất phản đối: "Tại sao vậy? Ở trong phòng rất chán." Tuổi này của nàng là hoạt bát hiếu động nhất, một khắc cũng không yên tĩnh nổi.

Minh Đang liếc mắt xem thường nàng một cái, cũng không thèm nói nhiều với nha đầu này, kêu lên: "Mệt quá."

Vân Lam vội vàng đỡ nàng đến chỗ bóng mát ngồi, noi: "Không nên cùng bọn chúng so đo, thân thể của mình là quan trọng nhất. Ta sẽ giải thích rõ cho bọn nhỏ, để bọ chúng ngoan ngoãn nghe lời."

Thật ra, lời của hắn nàng cũng không tin tưởng, nhưng vẫn gật đầu một cái, nói: "Vậy thì tất cả giao cho chàng."

"Yên tâm." Vân Lam cam đoan.

Lúc mới bắt đầu hành trình trên biển này vẫn còn rất mới mẻ, mấy ngày sau xem phong cảnh cũng sẽ chán, vĩnh viễn là biển rộng không đổi, cũng không có gì đẹp mắt. May mà có mấy đứa bé cãi nhau ầm ĩ, cười cười nói nói, ngày cũng trôi qua rất vui vẻ.

Nữ nhi có vẻ ồn ào, nhưng nhi tử rất ngoan ngoãn rất an tĩnh, Minh Đang không chỉ một lần than: tính tình hai đứa bé này nếu đổi cho nhau thì tốt rồi.

Vân Lam nghe, không khỏi khuyên nhủ, "Như vậy tốt vô cùng, nhi tử biết chăm sóc muội muội, tương lai Lân nhi cũng không cần lo, mặc cho nàng vui vẻ lớn lên đi."

Minh Đang buồn là chuyện khác, nói: "Ta sợ nàng quá hoạt bát, tương lai không ai thèm lấy." Người bình thường thú thê, đều chọn nữ tử nhã nhặn lịch sự dịu dàng, nhưng nữ nhi nhà nàng nghịch ngợm như vậy, nàng bắt đầu lo lắng.

"Sao có thể như vậy?" Vân Lam buồn cười không thôi: "Nữ nhi của chúng ta là nữ tử đáng yêu nhất xinh đẹp nhất trên đời này, tương lai chắc chắn là nam tử tranh nhau tới cầu hôn. Ta còn đang lo lắng tương lai khi kén rể, không biết nên chọn gia đình như thế nào."

(Truyện chỉ được đăng tải tại diendanlequydon, mong các trang khác đừng copy.)

"Chàng nha." Minh Đang rất bất đắt dĩ, có dạng khen thân sinh nữ nhi như này sao? Khen quá mức, nàng nghe đều cảm thấy có chút chột dạ. Đây thật là nữ nhi nàng sinh?

Vân Lam cười nói: "Nữ nhi vẫn còn nhỏ, nàng suy tính những thứ này vẫn còn quá sớm, đợi sau này hãy nói."

Minh Đang cảm thấy lo lắng nặng nề, mọi việc đều muốn nghĩ trước."Qua mười năm nữa, sẽ phải gả đi làm thê tử người rồi, đến lúc đó mới suy nghĩ sẽ không kịp

"Thân thể nàng không tốt, đừng nghĩ những thứ này có được hay không, sau này từ từ bàn bạc kỹ hơn."

Lần nào cũng vậy, hắn quá cưng chiều đứa nhỏ, mà nàng lại có vẻ lý trí hơn chút, hai người thường ai cũng không thuyết phục được ai, thật là đau đầu. Chỉ là hai người chưa từng làm cho này loại sự tình này ầm ỹ lên, chủ yếu là Vân Lam không nổi giận cũng không cao giọng nói chuyện, vĩnh viễn là mỉm cười cùng nàng tranh luận. Diendanlequydon.com

Cứ như vậy, một mình nàng cũng không àm ỹ nổi, cuối cùng chỉ có thể ngoan ngoãn im lặng.

Chuyện này sau lại không giải quyết được gì, cũng không nhắc lại nữa

Rốt cuộc vài tháng sau bọn họ cũng đến nơi, đứng trên boong thuyền, nhìn đảo quốc đó càng ngày càng rõ ràng, tâm tình Minh Đang khẩn trương, hô hấp cũng có chút khó khăn.

Lân nhi bị Vân Lam ôm trong lòng, chớp chớp mắt, hỏi: "Cha, ngoại tổ mẫu ở chỗ này sao? Người ở thật là xa, không trách được người không tới thăm chúng ta."

Minh Đang dắt tay nhi tử, cúi đầu hỏi, "Nương dạy các con thế nào? Còn nhớ không?"

Kỳ nhi khả ái gật đầu một cái, giọng nói vẫn còn ngây thơ, nhưng lời nói rất mạch lạc: "Nhớ, phải lễ phép, phải chào người, phải chủ động nói chuyện với người." (người ở đây chỉ Đinh Mẫn nha)

Minh Đang hài lòng cười: "Rất tốt, phải làm theo, biết không?"

Đứa nhỏ này từ nhỏ đã giống như người lớn vậy, căn bản không cần bọn họ quan tâm.

"Biết ạ, nương."

Lân nhi cũng không chịu tịch mịch mở miệng tranh thủ tình cảm: "Nương, con cũng rất điều, con cũng sẽ nghe lời của người."

Minh Đang sờ sờ đầu hai đứa bé, khen: "Ừ, đều rất ngoan."

Vân Lam lấy tay chọc nàng một chút, nóii: "Tiểu Đang, nàng xem, đây là ai?"

Minh Đang ngẩng đầu nhìn lại, bóng người quen thuộc kia lập tức đập vào mắt, vẻ mặt vô cùng lo lắng, híp mắt nhìn về nơi xa tất cả động tác đều quen thuộc như vậy, không khỏi hốc mắt nóng lên. Thì thầm ra tiếng "Mẫu thân."




--- ------oOo---- -----
~Hoàn~
Lời của editor: quà giáng sinh cho mọi người, cảm ơn mọi người đã ủng hộ tớ hoàn thành bộ truyện, cảm ơn chị lamnguyetminh đã hướng dẫn em, cảm ơn bạn Hothao đã gửi thanks cho mình.....Thank you very much *bắn tim*


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
15 thành viên đã gởi lời cảm ơn Hiên Viên Linh về bài viết trên: AT77339, Cindy_94, DIEUTU, Hoacamtu, Hothao, Lantu, hh09, little_loan, ljuxju, maimai0906, ngoung1412, qh2qa06, reddevil2302, soonsun89, trucxinh0505
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 114 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Baby Groot, Bb nguyễn, Cô bé mê truyện, pypyl, thaothanhvu, Thảo TNLuân, Tô Hương Quỳnh, Wild_cat và 402 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

2 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54

3 • [Cổ đại] Hoàng sủng - Hoa Khai Bất Kết Quả

1 ... 33, 34, 35

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 131, 132, 133

5 • [Xuyên không] Ma y độc phi - Phong Ảnh Mê Mộng

1 ... 74, 75, 76

6 • [Quân nhân] Không nghe lời vậy mời xuống giường - Ngô Đồng Tư Ngữ

1 ... 21, 22, 23

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 19, 20, 21

8 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 177, 178, 179

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Nàng phi chuyên sủng của vương gia ngốc - Huyền Nhai Nhất Hồ Trà

1 ... 57, 58, 59

10 • [Hiện đại] Ý tưởng ham muốn - Niệm Niệm Bất Xá X

1 ... 23, 24, 25

11 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tại cửa cục dân chính - Bạo Táo Đích Bàng Giải

1 ... 20, 21, 22

13 • [Hiện đại] Đợi mưa tạnh - Úy Không

1 ... 23, 24, 25

14 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

16 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 90, 91, 92

17 • [Hiện đại] Cô vợ ngọt ngào của tổng giám đốc - Độ Nương

1 ... 17, 18, 19

18 • [Cổ đại cung đấu] Nhật ký xoay người ở hậu cung - Dạ Chi Dạ

1 ... 43, 44, 45

19 • [Cổ đại] Thiên tuế sủng phi - Biện Bạch Anh

1 ... 32, 33, 34

20 • [Hiện đại] Ngọt khắc vào tim - Thời Câm

1 ... 29, 30, 31


Thành viên nổi bật 
Minh Huyền Phong
Minh Huyền Phong
Puck
Puck
susublue
susublue

Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 264 điểm để mua Pucca
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 609 điểm để mua Kem trái cây
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 394 điểm để mua Trái Cherry
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 410 điểm để mua Piano
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 4366 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 374 điểm để mua Trái Cherry
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 579 điểm để mua Kem trái cây
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 4157 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 844 điểm để mua Bé hoa hồng
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 355 điểm để mua Trái Cherry
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 1995 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Yi Siêu Biến Thái vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh sinh nhật chocolate
Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 550 điểm để mua Kem trái cây
Shop - Đấu giá: Lê Quyên Quyên vừa đặt giá 337 điểm để mua Trái Cherry
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 718 điểm để mua Hamster lúc lắc
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 1899 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Yi Siêu Biến Thái vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn đỏ 2
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 3958 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 350 điểm để mua Lily Flowers
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 965 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 682 điểm để mua Hamster lúc lắc
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 918 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: tieuhanhtinh vừa đặt giá 250 điểm để mua Pucca
cò lười: Mọi người nhường em cục đá đi ạ. Em sưu đồ tím ạ
Đường Thất Công Tử: - tặng cho cục đá
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 873 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: hàn ánh nguyệt vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn đỏ 2
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 320 điểm để mua Trái Cherry
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 389 điểm để mua Piano
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 303 điểm để mua Trái Cherry

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.