Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 379 bài ] 

Phế hậu của lãnh hoàng - Hồ Tiểu Muội

 
Có bài mới 18.03.2018, 21:09
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Loan Hỏa Phượng Bang Cầm Thú
Chiến Thần Loan Hỏa Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.11.2015, 22:45
Tuổi: 2 Nữ
Bài viết: 3339
Được thanks: 10186 lần
Điểm: 11.3
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Phế hậu của lãnh hoàng - Hồ Tiểu Muội - Điểm: 26
Chương 434: Kết cục 2 (Đại kết cục HE) e

Edit: kaylee

Hạ Lan Phiêu suy nghĩ, tà ác nở nụ cười, làm cho Tiêu Mặc cảm thấy cả người run lên. Hắn quay đầu lại, khẽ cau mày nhìn Hạ Lan Phiêu, mà mẹ Hạ Lan lại không phát hiện hồn nhiên kêu mọi người ăn cơm, sau đó tâm tình rất tốt nói: "Phiêu Phiêu, cho con 1000 đồng tiền, tự con đi mua một ít quần áo, cũng mang tiểu Tiêu đi mua một ít —— dù sao mặc của ba con cũng không thích hợp."

"Vâng, mẹ."

Hạ Lan Phiêu nhìn Tiêu Mặc, tà ác cười một tiếng, lộ ra một hàng răng trắng chỉnh tề.

———— Tiêu Mặc đi dạo phố nhớ ————

"Hạ Lan, chúng ta đi nơi nào?"

"Đi mua quần áo cho chàng, thuận tiện để cho chàng nhìn thế giới của ta." Hạ Lan Phiêu dịu dàng nói.

"Ừ."

Trên xe buýt, Tiêu Mặc cười nhạt, sau đó nhìn cảnh sắc ngoài cửa sổ. Hai mắt Hạ Lan Phiêu lấp lánh nhìn hắn, nghĩ thầm chàng mau hỏi đi, chàng mau hỏi ô tô là chuyện gì xảy ra, mau hỏi nhà lầu vì sao có thể cao như vậy, mau hỏi tại sao người nơi này đều mặc kỳ quái như vậy….... Mau hỏi mau hỏi!

Nhưng cái gì Tiêu Mặc cũng không còn hỏi.

Hắn lạnh nhạt như vậy, bình thản như vậy, giống như là vẫn ở Đại Chu, giống như đã từng gặp cảnh sắc như vậy.

Ô tô đến điểm, hắn theo Hạ Lan Phiêu xuống xe, vào trung tâm thương mại, nhất thời suýt nữa bị mùi thơm xông tới mặt hun ngã. Hắn không khỏi đề cao cảnh giác, cau mày nhìn bình nhỏ (bình nước hoa) ở dưới ánh sáng trắng lóng lánh tỏa ra sắc thái riêng.

Đây là nơi nào? Chẳng lẽ nơi này là thanh lâu nào đó. Nếu không tại sao lại có mùi thơm lạ lùng này? Hay là nói, những bình nhỏ này là tinh dầu gì đó, là thuốc gì đó? Rốt cuộc Hạ Lan dẫn ta tới nơi nào!

"Tiêu Mặc, đây là trung tâm thương mại, là nơi chúng ta mua quần áo, mua giầy, mua...... Tóm lại thứ gì cũng có thể mua ở chỗ này! Quần áo nam ở lầu một, quần áo nữ ở lầu hai, vì vậy chúng ta từ biệt từ đây đi; một giờ sau chúng ta gặp ở cửa!"

"Nàng…...."

"Có phải sợ nơi này hay không, muốn ta giúp chàng? A ha ha ha, sợ thì chàng hãy nói đi, không nói làm sao ta biết đây? Giống như lúc ta bị chàng bán tới Kim quốc cũng rất sợ, ta cũng nói với chàng cảm thụ của ta, chàng cũng không cần ngượng ngùng như vậy không cần vịt chết còn mạnh miệng như vậy!"

Nha đầu này quả nhiên mang thù! Sắc mặt Tiêu Mặc tối sầm.

"Chàng yên tâm, ta tuyệt đối sẽ không bán đứng chàng." Hạ Lan Phiêu tha thứ vỗ vỗ bả vai của Tiêu Mặc, từ trong ví tiền lấy ra một đồng tiền xu: "Trước cũng tốn của chàng không ít tiền, hiện tại đến lượt ta tận tình chủ chi, đây là tiền cho chàng tùy tiện mua chút vật gì đó…...."

...

Trong trung tâm thương mại thổi qua một trận ấm gió, Tiêu Mặc đen mặt, trong nắm tay hoa hoa lệ lệ nắm một đồng tiền xu, vẻ mặt có chút tức giận.

Hạ Lan Phiêu biết Tiêu Mặc hiểu lầm, vội vàng nói: "Chàng đừng nhìn chỉ là một đồng tiền xu, nhưng nó là làm bằng bạch kim (bạc), còn trân quý hơn hoàng kim (vàng), là đơn vị tiền tệ lớn nhất ở nơi này của chúng ta! Chàng xem ta, chỉ có từng này tờ giấy rách như vậy, ta nhưng là cho chàng thứ đáng giá nhất rồi!"

Hạ Lan Phiêu nói xong, vội vàng biểu diễn những "Giấy rách" trong bóp da đỏ tươi của mình cho Tiêu Mặc xem, Tiêu Mặc không nói một lời, hình như là tin.

Trong lòng Hạ Lan Phiêu vui sắp lật trời, vội vàng lôi kéo tay của Tiêu Mặc mang hắn tới khu quần áo nam, sau đó nói: "Coi trọng cái gì chỉ để ý cầm, phải trả tiền thì chàng trả cái đó, ngàn vạn lần chớ cầm ít làm cho người chê cười nha! Tốt lắm, ta cũng cần mua quần áo của mình, bái bai!"

Hạ Lan Phiêu móc ra khăn tay nhỏ từ trong ngực, đứng ở trong thang máy cáo biệt với Tiêu Mặc, sau đó hoan hỉ, phấn chấn, ngây ngất bắt đầu chọn lựa quần áo. Thật ra thì, cô cũng không hận Tiêu Mặc, nhưng mà đời này cô đều thua ở trên tay Tiêu Mặc, cô không có cơ hội trả thù nên bây giờ không cam lòng, không cam lòng! Tiêu Mặc sinh ra chính là Hoàng đế, để cho hắn nếm thử một chút nhân tình ấm lạnh, cũng lợi cho hắn thống trị quốc gia. Nhưng mà, tại sao lòng của ta có chút đau…....

Hạ Lan Phiêu đi dạo đi dạo, chỉ cảm thấy lo lắng trong lòng càng ngày càng mãnh liệt, những quần áo đẹp đã từng rất hấp dẫn cô kia cũng mất đi lực hút. Cô hoàn toàn đi không mục, rốt cục không nhịn được đi tới khu quần áo nam, lại không thấy bóng dáng của Tiêu Mặc. Trong lòng cô quýnh lên, vội vàng tìm kiếm mọi nơi, lại nhìn thấy Tiêu Mặc đang ngồi ở trên ghế nghỉ ngơi dành cho khách của khu quần áo nam, cúi đầu, dáng vẻ tinh thần rất là suy sụp.

Cô chưa từng thấy dáng vẻ suy sút như vậy của Tiêu Mặc.

Cô xa xa nhìn hắn, nhìn hắn cúi đầu xuống trong đám người đi tới đi lui, bóng dáng có vẻ vô cùng cô đơn, chỉ cảm thấy trong lòng đau nhói. Cô mơ hồ cảm giác lòng dạ của mình quá nhỏ, thật là quá đáng, vậy mà lại lợi dụng nhược điểm Tiêu Mặc là cổ nhân này tới trêu hắn, thỏa mãn khoái, cảm âm u trong lòng mình như vậy.

Hắn là Hoàng đế...

Tiêu Mặc hắn là Hoàng đế! Tại sao ta có thể chà đạp lòng tự ái của hắn như vậy, tại sao ta có thể!

Còn có, ta đau lòng...

Hạ Lan Phiêu suy nghĩ, từ từ đi tới chỗ Tiêu Mặc, trong lòng tràn đầy khoan dung và thương hại giống như Thánh mẫu. Cô nhẹ nhàng đi tới bên người Tiêu Mặc, nhìn quần áo không hợp thân của hắn, tóc thật dài, hai mắt nhắm chặt, đôi môi đơn bạc...

Hai mắt nhắm chặt?

"Hạ Lan?" Tiêu Mặc đột nhiên mở mắt: "Sao nàng lại tới đây?"

"Chàng, chàng ở đây..."

"Có chút buồn ngủ, ta ngủ một hồi trước đã."

...

Cái gì mà dáng vẻ suy sụp tinh thần! Cái gì mà vẻ mặt làm người ta trìu mến!

Được rồi, ta lại tự mình đa tình ta lại tự mình đa tình!

Vì sao nữ chủ thì không thể lòng dạ độc ác giống nam chủ!

Hạ Lan Phiêu suy nghĩ, tâm tình đột nhiên không xong, quay đầu bước đi. Tiêu Mặc không nhanh không chậm đi theo ở sau lưng nàng, Hạ Lan Phiêu quay đầu lại, hung tợn nói với hắn: "Không phải chàng buồn ngủ sao? Làm gì không ngủ nhiều hơn đi?"

"Không thể ngủ nhiều."

"Tại sao?"

"Sợ tỉnh lại... Sẽ không thấy được nàng nữa..."

Tiêu Mặc bình tĩnh nói, tay đút ở trong túi quần, lạnh nhạt nhìn đám người ồn ào, mà Hạ Lan Phiêu chỉ cảm thấy hai mắt đau xót, nước mắt không bị khống chế chảy ra. Cô yên lặng nắm tay của Tiêu Mặc, dịu dàng nói: "Thật xin lỗi, là ta quá tùy hứng... Ta cùng chàng mua quần áo đi."

"Ừ." ! ~!

Truyện được edit tại diễn đàn Lê Quý Đôn!

p/s: đây là chương tặng vì đủ 20 share nhé, vì quá ít share mà sắp đến ngày tính điểm nên dừng việc đủ share tặng điểm nhé. Cảm ơn mọi người giúp đỡ <3

Vì nay lên trường muộn nên không có chương nhé ~ sẽ cố edit bộ này nhanh hơn ^^



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 20.03.2018, 20:20
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Loan Hỏa Phượng Bang Cầm Thú
Chiến Thần Loan Hỏa Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.11.2015, 22:45
Tuổi: 2 Nữ
Bài viết: 3339
Được thanks: 10186 lần
Điểm: 11.3
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Phế hậu của lãnh hoàng - Hồ Tiểu Muội - Điểm: 28
Chương 435: Ngoại truyện Hoa Mộ Dung 6 —— hoa đào của Mộ Dung

Edit: kaylee

Lãnh Phi Tuyệt... Lãnh Phi Tuyệt!

Chẳng lẽ sẽ là hắn?

Bóng dáng tà mị làm người ta không khỏi run rẩy trong trí nhớ kia lần nữa hiện lên ở trong đầu Hoa Mộ Dung, nàng không khỏi khẽ nhíu mày, đôi môi cũng nhẹ nhàng mím lại. Lạc Băng quan sát vẻ mặt của Hoa Mộ Dung, chỉ cảm thấy trong lòng trầm xuống, thử dò xét hỏi: "Bệ hạ biết người này?"

...

"Không biết." Hoa Mộ Dung cười nhạt một tiếng: "Chỉ là một người xa lạ mà thôi."

———— tuyến phân chia ————

Rốt cuộc thư mời của Lãnh Phi Tuyệt cũng đến trong lữ điếm Hoa Mộ Dung ngủ lại.

Sau giữa trưa ánh mặt trời nghiêng nghiêng chiếu xuống rơi ở bên trong phòng, Hoa Mộ Dung đang luyện tập thư pháp ở trong phòng. Tay nàng cầm bút lông, tay áo nhẹ vén lên, lộ ra cổ tay trắng như bạch ngọc, thật là mị hoặc. Nhưng mà, ánh mắt của nàng lại là có chút phiền não, tâm cảnh phập phồng, thế nào cũng khó mà tĩnh tâm. Đúng lúc này, ngoài cửa đột nhiên truyền đến tiếng gõ cửa, tay của nàng run lên, trên giấy Tuyên Thành trắng noãn lập tức có thêm mấy điểm mực.

"Đi vào."

Trong lòng Hoa Mộ Dung biết lúc này tới quấy rầy nàng chỉ có Lạc Băng, mặt nhăn mày cau, có chút bất mãn buông bút lông trong tay xuống, nhưng vẫn là tính khí tốt để cho Lạc Băng vào gian phòng. Tay Lạc Băng cầm một tấm thiệp màu đỏ nhạt tiến vào, vẻ mặt có chút ngưng trọng: "Bệ hạ, quốc chủ Đông Câu quốc mời ngài ngày mai đi hoàng cung dự tiệc."

"Hả? Làm sao hắn biết ta ngủ lại ở khách điếm này?"

"Thuộc hạ không biết."

"Ha hả."

Hoa Mộ Dung cười.

Ngay từ lúc ở Tề quốc, Lãnh Phi Tuyệt đã từng ở trong thư thể hiện muốn mời Tề vương ở tạm trong cung điện hoa lệ của quốc quân Đông Câu quốc, nhưng Hoa Mộ Dung lễ phép cự tuyệt. So với ở trong cung dưới vô số ánh mắt giám thị hành động của nàng, nàng thích dùng hai mắt của mình đi cảm thụ phong thổ chân chính của quốc gia này hơn, làm tính toán vì tương lai.

Mặc dù nàng đáp ứng Lãnh Phi Tuyệt tới Đông Câu quốc bái phỏng, nhưng mà hành tung của nàng rất bí mật, nhanh như vậy Lãnh Phi Tuyệt đã phát hiện chỗ dung thân thực sự của nàng cũng đã làm nàng kinh hãi. Nàng vô cùng hứng thú nhìn thư mời lời nói cung kính lễ độ trong tay, sau đó từ từ, tỉ mỉ xé nó thành mảnh nhỏ, bên môi mỉm cười lạnh như băng làm cho Lạc Băng một chút cũng bắt đoán không ra.

"Bệ hạ..."

Coi như có bất mãn, cũng không có thể cứ như vậy xé thư này đi!

"Đây là lễ ra mắt quốc quân đó đưa cho chúng ta, cũng là thị uy. Ta nghĩ, hắn nhất định là vào dựa hoa văn trên xe ngựa của chúng ta mà đoán được hành tung của chúng ta, nhưng muốn ở kinh đô lớn như vậy phát hiện chi tiết nhỏ như này, Lãnh Phi Tuyệt cũng đúng là tỉ mỉ..."

Hoa Mộ Dung nói xong, chỉ cảm thấy trong lòng cả kinh, biểu cảm trên mặt cũng có chút ngưng trọng. Trong lòng nàng biết Lãnh Phi Tuyệt này rất có thể chính là nam tử từng có tình một đêm với nàng kia, hắn đã có bức họa của nàng, nếu còn tiếp tục tìm như vậy, hành tung của nàng cũng rất nhanh sẽ bại lộ. Mặc dù nàng không để ý chuyện đêm đó lắm, nhưng nàng tuyệt đối không thể để cho người khác biết nàng là thân nữ nhi, tuyệt đối không thể mang đến tai hoạ cho Tề quốc! Bất kể quốc quân Đông Câu quốc có phải người nọ hay không, cũng vẫn là cẩn thận thì hơn, không thể có một chút sơ xuất!

"Bệ hạ?"

Lạc Băng nghi ngờ nhìn khuôn mặt như có điều suy nghĩ của Hoa Mộ Dung, nghĩ thầm hiện tại thời gian bệ hạ thất thần là càng ngày càng nhiều. Hoa Mộ Dung hồi thần, miễn cưỡng cười nói với Lạc Băng: "Ta không sao... Lạc Băng, ta có chuyện muốn giao phó ngươi đi làm."

"Bệ hạ mời nói."

"Ta muốn ngươi thay ta vào cung."

"Cái gì?"

———— tuyến phân chia —————

Cuối cùng ngày vào cung cũng đã tới.

Mặc dù Thừa Tướng Vương Đức lần nữa báo cho Lãnh Phi Tuyệt nói Tề vương này cũng không phải người thường, cần phải cẩn thận ứng phó, nhưng Lãnh Phi Tuyệt đối với loại người thừa kế điều động nội bộ từ nhỏ đã sống ở trong cẩm y ngọc thực này cũng không có quá nhiều cảm tình, cũng không có nhàn hạ thoải mái phu diễn cuộc sống an nhàn sung sướng, của quốc quân Vương Tôn công tử nhát gan sợ phiền phức. Nhưng mà, Lãnh Phi Tuyệt có thể không hăng hái, nhưng quốc quân Đông Câu quốc nhất định phải hăng hái —— ai bảo Đông Câu quốc cũng cần thời gian tu sinh dưỡng tức đây?

Đoạn thời gian gần đây, hắn phá vô số thành, mặc dù chiến thắng, rốt cuộc nhưng tướng lĩnh trong quân vẫn có tổn thương. Dân chúng Đông Câu quốc cũng không ham thích đối với việc khuếch trương quốc thổ, khát vọng bình yên, cho nên hai năm tới không thích hợp khai chiến, lấy an định dân tâm làm chủ. Mặc dù binh lực Tề quốc yếu kém, trong nước phân tranh không ngừng, nhưng nó đất rộng của nhiều, cũng là nhất thời không dễ công phá. Nếu Tề quốc kiêng kỵ thực lực của Đông Câu quốc, có ý nghĩ kết minh, hắn cũng vui vẻ thuận nước đẩy thuyền, vì mình thắng lấy hai năm —— hai năm sau, Tề quốc đương nhiên là vật trong túi hắn.

Tim của hắn vẫn bị thiếu nữ lạnh lùng đó quấn quanh, tham muốn giữ lấy lớn lao cùng cảm giác khuất nhục vẫn dây dưa tim của hắn, mà hắn vậy mà lại không tìm được nàng!

Đúng vậy, hắn không tìm được nàng!

Cho dù vẫn lấy mạng lưới tin tức làm kiêu ngạo, có thể tìm ra Tề vương vi phục tới Đông Câu quốc kia, nhưng mà hắn có nhiều thủ hạ như vậy thế mà lại cũng không tìm được một nữ tử có bức họa rõ ràng! Rốt cuộc nàng đã rời đi Đông Câu quốc trước khi hắn hành động, hay là có thuật thượng thiên độn thổ (bay trên trời chui dưới đất)? Nhưng mà, chỉ cần nàng vẫn còn ở Tề quốc, nàng sẽ không cách nào chạy trốn khỏi lòng bàn tay của hắn!

Nữ tử dám can đảm coi hắn là nam sủng đó...

A...

Lãnh Phi Tuyệt nhớ tới đêm đó vốn nên là một cuộc gặp gỡ tràn đầy vui vẻ tươi đẹp, nhớ lại tâm tình kinh ngạc của mình khi bị nàng hạ thuốc, chỉ cảm thấy sát cơ hiện lên. Hắn có thể dễ dàng tha thứ tâm kế thông minh nhỏ của nữ tử vì đến gần hắn mà trăm phương ngàn kế, nhưng hắn không thể dung nhẫn (tha thứ nhẫn nhịn) kiêu ngạo của mình bị người chà đạp đến trình độ như thế. Nếu nàng không có hạ thuốc hắn, cam tâm tình nguyện làm nữ nhân của hắn, có lẽ hắn sẽ thương tiếc nàng, để cho nàng hưởng vinh hoa phú quý vô tận...

Nhưng sai lầm của nàng là nàng khiêu chiến tôn nghiêm của hắn, nàng lầm tưởng như vậy thì có thể thoát thân!

Muốn chạy trốn từ bên người Bổn vương phải không? Không ai biết, cũng không ai dám như vậy đâu... Mặc dù ngươi ẩn núp hành tung cực tốt, nhưng ta có loại dự cảm, chính là ngươi nhất định sẽ bị mang tới bên cạnh ta.

Không người nào có thể chạy trốn từ bên cạnh ta. Trừ phi... Ngươi đã là một người chết.

"Quốc quân, ngài đang suy nghĩ gì? Tại sao mặt co mày cáu?"

Mặc dù Tề vương sắp vào cung, nhưng lúc này trong ngực Lãnh Phi Tuyệt đang có một mỹ nữ tuyệt sắc nằm, cảnh tượng thật là **. Nàng kia thấy quốc quân mình mến yêu vậy mà lại đang thất thần, không khỏi có chút bất mãn hờn dỗi kêu lên, mà Lãnh Phi Tuyệt lấy lại tinh thần ở trong giọng nói ôn uyển của nữ tử, một tay bắt được eo nhỏ nhắn của nữ tử, sau đó cúi xuống. Thân...

Truyện được edit tại diễn đàn Lê Quý Đôn!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 22.03.2018, 23:16
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Loan Hỏa Phượng Bang Cầm Thú
Chiến Thần Loan Hỏa Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.11.2015, 22:45
Tuổi: 2 Nữ
Bài viết: 3339
Được thanks: 10186 lần
Điểm: 11.3
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Phế hậu của lãnh hoàng - Hồ Tiểu Muội - Điểm: 25
Chương 436: Kết cục 2(Đại Kết Cục HE) f

Edit: kaylee

Tiêu Mặc cũng không có hỏi Hạ Lan Phiêu tại sao ném hắn một mình, chỉ mặc cho Hạ Lan Phiêu kéo tay hắn.

Vì không muốn đưa tới quá nhiều chú ý, tóc của hắn bị Hạ Lan Phiêu buộc thành một cái đuôi ngựa lỏng loẹt ở sau ót, lại phối với dung nhan tuấn lãng của hắn, rất giống minh tinh hoặc là Nghệ Thuật Gia (người làm nghệ thuật).

Hạ Lan Phiêu chọn cho hắn một bộ T-SHIRT màu trắng đơn giản nhất, quần jean, áo ba lỗ, nhưng làm sao hắn mặc thế nào cũng đẹp mắt. Tiểu thư bán hàng đều vây quanh hắn thành một vòng, liều mạng hỏi hắn làm cái gì, tóc bảo dưỡng thế nào, mà Hạ Lan Phiêu bảo vệ Tiêu Mặc giống như gà mẹ bảo vệ gà con. Một tay cô bắt được tay của Tiêu Mặc, đắc ý nói: "Hắn là người mẫu, là bạn trai của tôi."

"Oa, bạn trai cô thật là đẹp trai!"

"Hắc hắc."

Hạ Lan Phiêu thỏa mãn hư vinh tâm lôi kéo Tiêu Mặc tới những chỗ đông người, đến đâu cũng đưa tới vô số tiếng thét chói tai. Vì khen ngợi Tiêu Mặc làm cho mình được chú ý, cô rất hào sảng mời Tiêu Mặc ăn thịt bò bít tết. Nhìn dáng vẻ Tiêu Mặc nhìn thịt bò và dao nĩa có chút ngẩn ra, cô cười đặc biệt đắc ý. Cô nói cho Tiêu Mặc cái này gọi là thịt bò, phải cầm nĩa xiên qua, sau đó một ngụm ăn hết, nếu không sẽ bị người khác chê cười thất lễ.

"Thật là loại thức ăn kỳ quái." Tiêu Mặc cười nhạt, nhưng cũng không động thủ.

"Làm sao chàng không ăn?"

"Nàng còn không có dạy ta phải ăn thế nào."

"Ta không phải nói với chàng phải một ngụm ăn hết sao? Chàng thật là đần."

Đối mặt với sự chế ngạo của Hạ Lan Phiêu, Tiêu Mặc cũng không tức giận, chỉ là cười híp mắt nhìn nàng. Trong ánh mắt của hắn tràn đầy tìm tòi nghiên cứu cùng không tín nhiệm, Hạ Lan Phiêu quýnh lên, sau đó nói: "Ta không có lừa chàng, thật sự là ăn như vậy. Không tin ta làm mẫu cho chàng xem."

Cô nói xong, dùng nĩa xiên qua cả miếng thịt bò bít tết, sau đó há to mồm cắn tới. Cô dụng hết toàn lực mới nhét cả miếng thịt bò bít tết vào trong miệng, nỗ lực nhai, nghĩ thầm lão nương ta vì làm cho ngươi làm theo thật đúng là lỗ vốn rồi. Nhưng mà, Tiêu Mặc chỉ cười híp mắt nhìn cô, sau đó dùng dao nĩa thuần thục cắt thịt bò bít tết. Hắn chậm rãi cắt thịt bò bít tết thành miếng nhỏ đưa vào trong miệng, khẽ cau mày: "Không có nấu chín."

"Chàng... Làm sao chàng biết ăn?"

"Nơi này có hình ảnh giới thiệu."

Tiêu Mặc vươn ngón tay ngọc chỉ vào hình ảnh dạy người ăn thịt bò bít tết trên bàn, mà Hạ Lan Phiêu lập tức suy sụp tinh thần, bi ai. Cô nhìn dáng vẻ tự tiếu phi tiếu (cười như không cười) của Tiêu Mặc, cảm giác mình ngu vô cùng. Cô ôm đầu, sau đó nói: "Có phải chàng đã biết hay không?"

"Biết cái gì?"

"Biết ta cố ý bắt nạt chàng, trêu chàng."

"Không quan hệ." Tiêu Mặc khẽ mỉm cười, khí định thần nhàn: "Dù sao ta sẽ không trả thù, không phải sao?"

Tiêu Mặc nói xong, tay dùng sức, một khối lớn thịt bò bít tết lập tức bị hắn phân thây thành những khối nhỏ. Tay Tiêu Mặc đang cắt thịt bò bít tết, nhưng Hạ Lan Phiêu cảm giác hắn đang cắt mình ~ cắt mình!

Uy hiếp...

Thật đúng là uy hiếp đó!

Nếu ta thật đi về cùng hắn, hắn nhất định cố ý trả thù, ta nên làm cái gì bây giờ?

Không bằng từ biệt từ đây, mọi người gặp nhau không bằng nhớ nhung!

"Muốn chạy sao?"

Đang lúc Hạ Lan Phiêu chuẩn bị trốn đi, Tiêu Mặc đột nhiên hỏi. Cái mông rời đi cái ghế ngồi một millimet của Hạ Lan Phiêu cuống quít ngoan ngoãn ngồi xuống, mà cô cúi đầu, lấy lòng nói: "Làm sao sẽ... Ngài là đại gia, chỉ có ngài đuổi ta đi, làm sao ta dám tự mình chạy trốn?"

"A..."

Tiêu Mặc đặc biệt khinh miệt cười một cái, sau đó buông dao nĩa xuống. Hắn đứng lên, nói với Hạ Lan Phiêu: "Mang ta đi giới thiệu về quê quán của nàng một chút."

"Hả?"

Hôm nay là đêm Giáng sinh.

Cả con đường đều vang lên ca khúc giáng sinh nhẹ nhàng, tất cả cây cối cũng treo đèn màu, đèn đuốc sáng trưng, các cô gái ăn mặc xinh đẹp ở loại thời tiết rét lạnh vẫn mặc quần cực ngắn, trong tay ôm khuỷu tay bạn trai, mọi người mang nụ cười hạnh phúc trên mặt. Hạ Lan Phiêu mang theo Tiêu Mặc đi dạo chung quanh, nhiệt tình giới thiệu với hắn phong thổ Trung Quốc, mà Tiêu Mặc khẽ gật đầu, trong lòng đang cảm khái tất cả ở thật thật không giống với Đại Chu.

Mà nàng... Rốt cuộc sẽ rời bỏ quê hương của mình sao?

"Quê quán của nàng quả nhiên rất là khác với Đại Chu."

"Đúng. Ở thời đại không có TV, không có máy vi tính kia, thật là rất khó chịu đựng."

"Nàng... Sẽ không rời bỏ được sao?"

"Ta..."

Hạ Lan Phiêu dừng bước, có chút ngạc nhiên nhìn Tiêu Mặc, rồi sau đó chăm chú nhìn cô, chờ đợi câu trả lời của cô. Cô không biết khi nào thì Tiêu Mặc trở nên dân chủ như vậy, nhưng thật sự là lựa chọn ở lại đây thống khổ hơn lựa chọn trở về kia!

Tiêu Mặc, ta yêu chàng, ta không bỏ được chàng. Cuộc sống chia cách với chàng, ta không có lúc nào là không nhớ chàng, cuộc sống cũng rất giống cái xác không hồn. Nhưng mà, muốn ta cứ như vậy vứt bỏ cha mẹ của ta ta thật sự không làm được! Tại sao ta có thể để cho lão nhân lo lắng cho ta như vậy?

Tại sao thế gian này không có biện pháp vẹn cả đôi đường? Tại sao!

"Kỳ hạn cuối cùng là ở giờ Tý (23h-1h) tối nay. Còn có ba canh giờ. Nàng có thể từ từ suy tính, Hạ Lan."

"Ừ..."

Thời gian sau đó, Hạ Lan Phiêu và Tiêu Mặc đều có chút trầm mặc. Hạ Lan Phiêu buồn tẻ vô vị đi lại, bất tri bất giác đi tới cửa nhà. Cô ngơ ngác nhìn cửa nhà thật lâu, lúc chuẩn bị đi vào, Tiêu Mặc lại đột nhiên ôm lấy nàng.

"Dao nhi rất nhớ nàng." Tiêu Mặc nói: "Hắn đã biết gọi nương, rất thông minh, dáng dấp giống ta, nhưng ánh mắt giống như nàng."

"Tiêu Mặc, đừng nói nữa."

"Hoa Mộ Dung giả chết lập gia đình, Hoa Thác là Tề vương tân nhậm. Thực lực Tề quốc càng ngày càng mạnh, bây giờ không thể khinh thường."

"Mộ Dung nàng... Chàng đừng nói nữa."

"Hạc Minh thường xuyên đến trêu chọc Dao nhi, dạy hắn một số thứ vớ vẩn, thật là ghê tởm."

"Đừng nói nữa!"

Hạ Lan Phiêu lớn tiếng kêu, lập tức bắt được ống tay áo của Tiêu Mặc. Giọt nước mắt thật lớn chảy ra từ trong mắt cổ, ‘tích tích’ rơi trên ống tay áo của Tiêu Mặc. Cô vội vàng lấy tay lau nước mắt, lại đột nhiên nhìn thấy trên tay của Tiêu Mặc giống như có nhiều vết thương thật sâu.

Truyện được edit tại diễn đàn Lê Quý Đôn!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn ღ_kaylee_ღ về bài viết trên: Nguyễn Hồng Thị
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 379 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (101/104]

1 ... 174, 175, 176

2 • [Xuyên không] Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên (Trọn Bộ 6 tập)

1 ... 114, 115, 116

3 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

5 • [Cổ đại - Trùng sinh] Dược hương trùng sinh - Hi Hành

1 ... 90, 91, 92

6 • [Hiện đại] Cưng chiều em nhất - Tĩnh Phi Tuyết

1 ... 29, 30, 31

7 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 42, 43, 44

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 116, 117, 118

9 • [Cổ đại] Ác phu cường sủng thê - Văn Hội

1 ... 57, 58, 59

10 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 80, 81, 82

11 • [Hiện đại] Nhìn người không thể nhìn bề ngoài - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 36, 37, 38

12 • [Hiện đại] Mưu đồ làm loạn - Thanh Thụ A Phúc

1 ... 23, 24, 25

13 • [Xuyên không] Sủng thần của đế vương - Hoa Vũ Băng Lan

1 ... 46, 47, 48

14 • [Hiện đại] Hạnh phúc nhỏ của anh Đông Bôn Tây Cố (Trọn bộ 2 tập)

1 ... 22, 23, 24

15 • [Hiện đại] Theo đuổi nam thần - Thiên Phàm Quá Tẫn

1 ... 19, 20, 21

16 • [Cổ đại] Mỹ nhân như họa - Túc Mễ Xác

1 ... 33, 34, 35

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ báo thù - Phong Tuyết Phiêu Nhứ

1 ... 27, 28, 29

18 • [Hiện đại] Một tòa thành đang chờ anh - Cửu Nguyệt Hi

1 ... 22, 23, 24

19 • [Hiện đại] Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp

1 ... 17, 18, 19

20 • [Hiện đại] Tử Thời - Sói Xám Mọc Cánh

1 ... 35, 36, 37


Thành viên nổi bật 
The Wolf
The Wolf
Đường Thất Công Tử
Đường Thất Công Tử
Phèn Chua
Phèn Chua

Đường Thất Công Tử: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Shop - Đấu giá: Melodysoyani vừa đặt giá 400 điểm để mua Đồng hồ đeo tay
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 310 điểm để mua Đồng hồ đeo tay
Shop - Đấu giá: Melodysoyani vừa đặt giá 294 điểm để mua Đồng hồ đeo tay
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 450 điểm để mua Hà mã lười
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 442 điểm để mua Thiên thần mây
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 384 điểm để mua Bé cam
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 364 điểm để mua Bé cam
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 350 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 420 điểm để mua Thiên thần mây
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 332 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 427 điểm để mua Hà mã lười
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 279 điểm để mua Đồng hồ đeo tay
LogOut Bomb: o0maiami0o -> Epiphyllum1410
Lý do: :)))
Shop - Đấu giá: Vidia vừa đặt giá 264 điểm để mua Đồng hồ đeo tay
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 250 điểm để mua Đồng hồ đeo tay
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 405 điểm để mua Hà mã lười
Etalts: mọi người ủng hộ t với nha
Etalts: PR: Trùng sinh chờ em lớn
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 384 điểm để mua Hà mã lười
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 623 điểm để mua Ếch xanh 1
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 364 điểm để mua Hà mã lười
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 399 điểm để mua Thiên thần mây
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 315 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: mèo suni vừa đặt giá 299 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Phèn Chua: Bà đào vote cho bổn Ri nào :cry2:
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 592 điểm để mua Ếch xanh 1
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 283 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 268 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 254 điểm để mua Thỏ nháy nhót

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.