Diễn đàn Lê Quý Đôn

Chúc mừng Tang Mịch vừa nhặt được bao lì xì chứa 17 điểm! (21 phút trước) (hướng dẫn)



≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 352 bài ] 

Phế hậu của lãnh hoàng - Hồ Tiểu Muội

 
Có bài mới 15.01.2018, 19:06
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Loan Hỏa Phượng Bang Cầm Thú
Chiến Thần Loan Hỏa Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.11.2015, 22:45
Tuổi: 2 Nữ
Bài viết: 3164
Được thanks: 5987 lần
Điểm: 5.31
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Phế hậu của lãnh hoàng - Hồ Tiểu Muội - New C366/420 - Điểm: 11
Chương 367:

Edit:kaylee

Thân hình của Hạ Lan Phiêu lung lay một cái. . .

Tiêu Mặc tay mắt lanh lẹ nắm ở hông của Hạ Lan Phiêu, ngăn cản thân thể của Hạ Lan Phiêu trượt xuống. Tay của Hạ Lan Phiêu nắm chặt áo của Tiêu Mặc, móng tay xuyên thấu qua áo của Tiêu Mặc, lưu lại dấu vết ở trên da của hắn hơi đau nhói. Sắc mặt của nàng trắng bệch, lắc đầu không thể tin, trên mặt mang mỉm cười, nhưng trong mắt đã tràn đầy nước mắt.

"Tiêu Mặc, chàng đây là đang nói đùa với ta sao. Chàng đùa giỡn, đúng không?"

. . . . . .

"Hạ Lan, ta rất xin lỗi." Tiêu Mặc ôm thật chặt nàng: "Đồng ý ta, nhất định phải bình tĩnh."

"Ta rất bình tĩnh, ta rất bình tĩnh! Mộ Dung tuyệt đối sẽ không dễ dàng chết như vậy! Nhất định là tin tức sai lầm!"

"Đúng, rất có thể là tin tức sai lầm —— nhưng theo tin tức ta có được, Tề vương suất binh chinh phạt Đông Câu quốc, ở Lạc Thủy triển khai một cuộc ác chiến. Tề vương là mất tích ở trong trận chiến này. Sau đó, có người ở trong sông phát hiện quần áo và. . . . . . Phần còn lại của chân tay đã bị cụt của Tề vương."

". . . . . . Ý của ngươi là, là Lãnh Phi Tuyệt làm?" Hạ Lan Phiêu sắc bén nhìn Tiêu Mặc, lạnh lùng hỏi: "Hắn bắt cóc Thác nhi vẫn không ngừng lại, lại còn hại chết Mộ Dung?"

"Hạ Lan, bình tĩnh."

"Chàng bảo ta bình tĩnh thế nào! Chuyện này xác thực chưa?"

"Mặc dù chưa xác thực, lại đoán chừng nắm chắc hơn phân nửa."

"Vậy còn có một gần nửa! Còn có một gần nửa có thể nói rõ Mộ Dung không có chết!"

"Hạ Lan, không nên kích động."

"Mộ Dung sẽ không chết. . . . . ." Hạ Lan Phiêu nắm chặt cánh tay của Tiêu Mặc, nước mắt rốt cuộc chảy xuống: "Nàng sẽ không chết. . . . . ."

"Hạ Lan, nàng hãy nghe ta nói. Tề vương. . . . . . Tung tích không rõ, Thái Tử Tề quốc cũng không biết tung tích, hiện tại Tề quốc do Quốc Sư tạm thời chủ trì triều chính —— nhưng dù sao Quốc Sư chủ chính không phải là chính thống. Cục diện chính trị của Tề quốc vốn là rất lung tung, Tề vương ‘mất tích’ đã đưa tới sóng to gió lớn ở trong triều. Đã rất nhiều lần Vương Gia rối rít mang binh vào kinh, ý đồ mưu phản, Tề quốc đã là loạn trong giặc ngoài."

"Phải . . . . . Lúc Mộ Dung vẫn còn ở đó. . . . . . Mộ Dung không mất tích, loạn trong giặc ngoài của Tề quốc đã rất nghiêm trọng, chỉ có hai người nàng và Hạc Minh ngồi ở trên vị trí kia mới có thể kìm một chút gợn sóng. Mặc dù bọn họ rất ít nói với ta chuyện triều chính, nhưng ta có thể cảm thấy bọn họ như đi trên băng mỏng."

"Không sai. Nhưng mà hiện tại, thăng bằng bị đánh vỡ."

"Cái gì?"

"Lãnh Phi Tuyệt là một nam nhân lý trí, tỉnh táo, nhưng lúc người lý trí đánh mất lý trí, nghênh đón sẽ chỉ là điên cuồng người thường không cách nào tưởng tượng được. Hắn bị điên rồi."

"Hắn. . . . . . Thế nào?"

"Xuất hết binh lực một nước, trong một đêm chiếm lĩnh ba tòa thành trì của Tề quốc." Tiêu Mặc dừng lại, sau đó chậm rãi nói: "Hoặc nói là tru diệt thì thích hợp hơn."

"Tru diệt. . . . . ."

"Nếu chỉ là một loại tiến công, chiếm cứ, tài bảo trong thành đương nhiên là về tất cả tướng lãnh suất binh vào thành, nếu không bị phản kháng khổng lồ, tàn sát hàng loạt dân trong thành đúng là không cần. Huống chi, liên tiếp ba thành trì, trừ phụ nữ và trẻ con ra, tất cả nam tử đều bị giết không còn một mống. . . . . ."

"Tổng cộng chết bao nhiêu người?"

"Tất cả nam tử của ba thành trì, nàng nói có bao nhiêu?" Tiêu Mặc cười lạnh: "Hắn lại có thể không có lưu lại đầy đủ binh lực ở Đông Câu quốc, dùng toàn bộ binh lực để công thành. . . . . . Nếu không phải có lòng tin lớn lao đối với thực lực của mình, thì hắn làm như vậy, chỉ có thể là kẻ điên. Hơn nữa ta nhìn ra, mục đích của Lãnh Phi Tuyệt cũng không phải công thành, mà chỉ là đơn thuần vì chém giết. Thật là một nam nhân nguy hiểm."

"Hắn thật là một ác ma. . . . . . Mà ta gặp hắn mấy lần, hắn không giống như là người không có lý trí như vậy! Rốt cuộc là cái gì làm cho hắn điên cuồng như thế! Chẳng lẽ là. . . . . ."

Chẳng lẽ là bởi vì Mộ Dung? Chẳng lẽ hắn đã giết Mộ Dung sau đó rốt cuộc hối hận, kéo theo nhiều con dân Tề quốc chon cùng Mộ Dung hơn?

Nhưng mà nên chôn theo nhất, là hung thủ giết người hắn kia!

Ta tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho hắn!

Hạ Lan Phiêu nhớ tới quá trình mình và Hoa Mộ Dung, nhớ tới mỉm cười lạnh nhạt của Hoa Mộ Dung, tròng mắt tịch mịch, thân thể rõ ràng nhỏ yếu lại chỉ có thể bức bách mình mạnh mẽ, chỉ cảm thấy tâm giống như bị xé rách ra, đau đớn. Nàng nằm ở trước ngực Tiêu Mặc, khóc thút thít, cho đến khi mắt sưng đỏ, nước mắt khô khốc. Tiêu Mặc lẳng lặng mặc cho nàng phát tiết, chỉ là lặng yên không tiếng động vuốt tóc của nàng, sắc mặt âm u, không nhìn ra một chút cảm xúc nào.

Hạ Lan Phiêu khóc mệt, rốt cuộc nằm ở trong ngực của Tiêu Mặc ngủ thật say, đợi sau khi nàng tỉnh lại đã là giữa trưa ngày hôm sau rồi. Tiêu Mặc không có ở bên người nàng, hẳn là đi xử lý quốc sự rồi, mà Tiểu Hôi vẫn là không biết sầu bi nhảy tới nhảy lui ở trong nhà.

Hạ Lan Phiêu gọi thị nữ, dùng nước lạnh rửa mặt cho mình, tay bị đông cứng phát run, nhưng tinh thần cũng theo đó mà rung lên. Nàng nhìn mình mắt sưng đỏ, sắc mặt trắng bệch trong gương, cười nhạt nói: "Nếu bị Mộ Dung nhìn thấy ta như vậy, nhất định sẽ cười nhạo ta, a. . . . . . Tiểu Hôi, không phải ta rất vô dụng chứ? Bọn họ ở trong nước sôi lửa bỏng, mà ta lại núp ở trong khuỷu tay của Tiêu Mặc . . . . . . Ta thật sự là quá vô dụng."

Tiểu Hôi ngoẹo đầu nhìn Hạ Lan Phiêu, đôi mắt nhỏ vụt sáng, không nói gì.

"Ai. . . . . . Hỏi ngươi ngươi cũng không biết. Tiểu Hôi, ngươi càng ngày càng mập, phải giảm cân." Hạ Lan Phiêu vuốt bụng của Tiểu Hôi, cảm khái lắc đầu: "Đi thôi, đi cùng với ta trở về Tề quốc thôi. Hạc Minh gặp lại ngươi sẽ vui mừng. . . . . . Cho tới nay, đều là bọn họ giúp ta, ta cũng nên làm chút gì vì bọn họ mới phải. Cũng đến thời khắc ta bảo vệ người quan trọng đối với ta. Mặc dù có lỗi với Tiêu Mặc, nhưng bây giờ Tề quốc càng cần ta hơn. Tiểu Hôi, Tiêu Mặc nhất định hiểu ta, sẽ không trách cứ ta có đúng hay không?"

Mới là lạ! Tiểu Hôi yên lặng thầm nghĩ.

Hạ Lan Phiêu quyết định chủ ý trở về Tề quốc, nói làm thì lập tức làm. Nàng để lại một phong thư lời nói khẩn thiết cho Tiêu Mặc, vừa biểu lộ rõ quyết tâm trở về Tề quốc của mình, vừa biểu lộ rõ sự tin tưởng đối với sự độ lượng của Tiêu Mặc của mình, còn mặc sức tưởng tượng tương lai một chút, tóm lại một số từ gần như là ca ngợi Tiêu Mặc. Nàng nghĩ một lát, đặt thư ở dưới bàn trang điểm, sau đó cầm ngọc bội Tiêu Mặc đưa cho nàng thuận lợi xuất cung. Ngồi ở trên xe ngựa, nàng không ngừng quay đầu lại nhìn hoàng cung Đại Chu, mỉm cười nói: "Tiêu Mặc sẽ không tức giận đâu. . . . . . Hắn nhất định hiểu ta đấy, ừ, nhất định sẽ không tức giận. Ha ha. . . . . ."

Mặc dù lời này ngay cả chính nàng cũng không tin.

Truyện được edit tại diễn đàn Lê Quý Đôn!



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn ღ_kaylee_ღ về bài viết trên: Hothao
     
Có bài mới 16.01.2018, 20:10
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Loan Hỏa Phượng Bang Cầm Thú
Chiến Thần Loan Hỏa Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.11.2015, 22:45
Tuổi: 2 Nữ
Bài viết: 3164
Được thanks: 5987 lần
Điểm: 5.31
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Phế hậu của lãnh hoàng - Hồ Tiểu Muội - New C367/420 - Điểm: 11
Chương 368:

Edit: kaylee

"Hoàng Thượng, nương nương xuất cung rồi."

Trong đại điện to lớn, giọng nói của Lý Trưởng có vẻ cực kỳ trống trải, to rõ. Hắn có chút chột dạ nhìn Hoàng Thượng thân ở vị trí trên cao, nhìn An vương gia đứng ở bên cạnh Hoàng Thượng, trong lòng đang âm thầm oán trách tại sao chuyện như vậy lại do hắn báo cáo với Hoàng Thượng. Nhưng mà, có vẻ Hoàng Thượng cũng không tức giận, chỉ là cười nói với Vương Gia: "Hoàng thúc, Trẫm thắng."

"Đúng vậy, Hoàng Thượng vẫn luôn thắng ta một bậc." Tiêu Nhiên có chút buồn bực móc ra ngân phiếu từ trong ngực: "Tiểu nha đầu Hạ Lan này thật đúng là chuồn êm xuất cung rồi. . . . . . Chẳng lẽ Hoàng Thượng cũng không lo lắng sao?"

"Trẫm tin tưởng nàng có thể bình an đi tới. Nếu nàng không có động tác đối với việc Tề vương qua đời, chỉ là khóc thút thít là xong việc mà nói, nàng cũng không phải là Hạ Lan rồi."

Ngươi cứ giả vờ đi. . . . . .

Nếu ngươi thật không quan tâm, làm sao sẽ để người hầu cận của ngươi âm thầm bảo vệ Tiểu Hạ Lan?

Ngươi cứ làm bộ như mình rộng rãi lạnh nhạt đi. . . . . .

"Đúng vậy. . . . . ." Tiêu Nhiên mỉm cười phụ họa, ánh mắt nhưng là có chút đùa giỡn: "Hạ Lan vẫn luôn thiện tâm như vậy."

"Một nữ tử có thể đơn thuần, thiện tâm, nhưng Nhất Quốc Chi Hậu (Hoàng Hậu một nước) không thể như thế. Nữ tử có thể đứng ở bên cạnh Trẫm, cùng Trẫm nắm giữ giang sơn phải kiên cường, thông tuệ, có đủ năng lực để tự vệ —— nàng không thể trở thành nhược điểm của Trẫm, phải là đồng bạn và đồng minh của Trẫm. Nữ nhân như vậy mới có thể là Hoàng Hậu của Trẫm."

"Cho nên Hoàng Thượng cố ý dung túng Hạ Lan trở về Tề quốc?"

"Trước kia Trẫm bảo vệ Hạ Lan, cưng chiều quá mức, ngược lại át chế sự trưởng thành của nàng. . . . . . Là Trẫm không phải năm năm rồi, nàng đã không phải là tiểu cô nương non nớt ban đầu đó, cũng nên biết trách nhiệm trên người mình —— đây là trách nhiệm nàng không cách nào trốn tránh. Chuyện nàng muốn làm, Trẫm để cho nàng buông tay đi làm, lần này cũng là rèn luyện tốt nhất đối với nàng."

"Hoàng Thượng chịu?" Tiêu Nhiên cười nhạt nói: "Thật cam lòng đưa nàng đến. . . . . . Trong tay tình địch của mình?"

"Nàng là của Trẫm." Tiêu Nhiên ngạo nghễ nói: "Hạc Minh ở cùng với nàng năm năm cũng không thể lấy được nàng, chẳng lẽ Trẫm cần kiêng kỵ nam sủng vô dụng như vậy?"

"Người Hoàng Thượng kiêng kỵ là ta sao?" Tiêu Nhiên cười nói.

"Hoàng thúc đã buông xuống, không phải sao?"

. . . . . .

"Bị nhìn thấu rồi." Tiêu Nhiên có chút bất đắc dĩ vỗ vỗ bả vai của chất tử mình: "A Mặc, có lúc không cần sắc bén như vậy, lưu cho ta chút bí mật đi."

"A. . . . . ." Tiêu Mặc cười.

"Ha ha." Tiêu Nhiên cũng cười lên: "A Mặc, vậy tại sao ngươi đoán được nàng không dám nói với ngươi ở trước mặt, chỉ dám để thư lại trốn đi? Còn làm hại ta thua thiệt một vạn lượng bạc."

"Bởi vì nàng chột dạ, sợ ta ngăn cản, rồi đau đớn trong lòng ta —— đã như vậy, thì để cho nàng áy náy đi, thỉnh thoảng nhớ tới có lỗi ta, như vậy cũng tốt."

. . . . . .

"Hoàng Thượng thánh minh." Tiêu Nhiên nhếch miệng lên một đường cong đẹp mắt: "Nếu Hạ Lan rời đi, như vậy, chúng ta cũng nên bố cục, khiến cho người kia hiện hình đi."

"Phải ha ha. . . . . ."

Hạ Lan, A Mặc nói rất đúng, nàng rời đi dòng nước ngầm mãnh liệt hoàng cung này, đi chiến trường đao thật thương thật kia sẽ là tôi luyện đối với nàng, cũng sẽ là kinh nghiệm quý báu trong cuộc sống tương lai của nàng.

Nàng là nữ tử A Mặc yêu, là nữ tử hắn muốn bảo vệ, nhưng nàng muốn bồi bạn ở bên cạnh A Mặc mà nói, phải cũng là một cường giả.

Nàng nhất định có thể.

Tiêu Nhiên nhớ tới đôi mắt thanh thuần nhiều hơn một phần kiên cường hơn so với trước kia của Hạ Lan Phiêu, nhớ tới dung nhan kiều diễm như hoa của Hạ Lan Phiêu, hơi nở nụ cười. Đã từng yêu say đắm rốt cuộc huyễn hóa thành bảo vệ nàng, hi vọng nàng hạnh phúc kiên cường tín niệm.

Đúng vậy, đến thời khắc nên buông tay.

Nhắc tới cũng buồn cười, đã từng yêu say đắm thế nhưng lúc gặp lại nữ tử đoan chính thanh nhã đó lại từ từ phai đi, chỉ là chuyển hóa thành chúc phúc sâu sắc.

Hạ Lan, nhất định phải hạnh phúc đó.

Nàng trưởng thành, trở nên đẹp, thật tốt.

Nhưng mà, ta yêu là nha đầu bình thường nhút nhát núp ở sau thân ta khóc thầm đó. . . . . .

Nàng không xinh đẹp, nàng rất nhát gan, nàng rất ngượng ngùng, nàng rất bình thường, nhưng lúm đồng tiền ngây ngô của nàng lại đả động trái tim của ta.

Nàng sớm đã không phải là nàng.

Để cho ta giống như huynh trưởng bình thường bảo vệ nàng đi, Hạ Lan Phiêu.

Muội muội. . . . . . Của ta.

———— tuyến phân cách tiểu hồ ly ————

Trải qua mười ngày đi đường, gặp được một chút ám sát hữu kinh vô hiểm (có kinh sợ nhưng không có nguy hiểm), rốt cuộc Hạ Lan Phiêu cũng đặt chân lên quốc thổ của Đại Tề.

Có thể là vì thời buổi chính xử rối loạn, bây giờ Tề quốc lục soát rất là nghiêm khắc với người vào thành, Hạ Lan Phiêu tốn không ít tiền bạc mới có thể vào thành. Nàng vừa vào thành, đã phát hiện trên đường phố từng tụ tập đầy tiểu thương tràn đầy binh lính mặc các loại trang phục nhà binh, vẻ mặt của mọi người nghiêm túc, đề phòng.

Làm sao bây giờ đây? Là hồi cung, hay là. . . . . .

Không bằng tìm Hạc Minh trước đi.

Tìm Hạc Minh trước, lấp no bụng trước tốt hơn.

Hạ Lan Phiêu nghĩ vậy, đi tới Ngọc Minh trai nhà mình. Nhưng mà, nàng còn chưa tới trước Ngọc Minh trai, đã nhìn thấy một số người mặc trang phục binh lính của phiên vương vây quanh Ngọc Minh trai. Lông mày của nàng không tự chủ nhíu lại, muốn đi vào bên trong, thế nhưng có binh lính lập tức nhắm ngay trường mâu vào nàng.

"Nữ nhân, cút ngay! Hôm nay nơi này được Trần vương gia bao trọn, ngươi không vào được!"

"Thật sao?" Hạ Lan Phiêu cười lạnh: "Theo ta được biết, Ngọc Minh trai là dân chúng mở, ra nhiều tiền hơn nữa cũng chỉ có thể đi vào một nhã gian, ngay cả Hoàng Thượng tới cũng không thể bao trọn! Không biết làm sao Vương Gia của các ngươi lại có thể như thế?"

"Càn rỡ!" Binh lính cũng nổi giận: "Phụ nhân từ đâu tới lại dám chửi bới Vương Gia? Ngươi thật là không muốn sống nữa!"

"Ta. . . . . ."

Hạ Lan Phiêu biết rõ lúc này không phải lúc dây dưa với bọn họ, nhưng vừa nhìn thấy tâm huyết của mình bị người cưỡng chiếm, vẫn là nhịn không được lên tiếng châm chọc. Thật ra thì, lời của nàng vừa ra khỏi miệng đã hối hận, nhưng cũng không thể nhận trở về, chỉ có thể trơ mắt nhìn binh lính tức giận đi tới phía mình, ép buộc mình làm ra dáng vẻ cao ngạo, không sợ hãi. Nhưng nàng rốt cuộc nhớ tới, bây giờ thân phận của nàng chỉ là một dân chúng dám can đảm chống đối vương gia, cũng không phải Vương Hậu của Tề quốc —— cho dù nàng bị binh lính giết ở chỗ này, cũng sẽ không đưa tới bất kỳ gợn sóng nào.

"Ngươi dám can đảm vũ nhục Vương Gia, tội đáng chết!" Một thanh đao sáng loáng đột nhiên đâm thẳng đến cổ họng của nàng: "Chịu chết đi!"

Lần này, Hạ Lan Phiêu mới cảm nhận được rõ ràng tư vị của tử vong.

Truyện được edit tại diễn đàn Lê Quý Đôn!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn ღ_kaylee_ღ về bài viết trên: Hothao
Có bài mới 17.01.2018, 18:59
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Loan Hỏa Phượng Bang Cầm Thú
Chiến Thần Loan Hỏa Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.11.2015, 22:45
Tuổi: 2 Nữ
Bài viết: 3164
Được thanks: 5987 lần
Điểm: 5.31
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Phế hậu của lãnh hoàng - Hồ Tiểu Muội - New C368/420 - Điểm: 10
Chương 369:

Edit: kaylee

Thật chẳng lẽ phải chết ở chỗ này à. . . . . .

Ta lại có thể quên mất không có thân phận "Vương Hậu", ta chỉ là một nữ tử mặc cho người khác bắt nạt thôi. . . . . .

Xem ra Tiêu Mặc bảo vệ ta đã làm cho ta bị lạc mất mình, làm cho ta nhìn không rõ nguy hiểm, chỉ biết tùy hứng.

Như vậy không được, thật không tốt.

"Ta. . . . . . Ta là lão bản của Ngọc Minh trai." Dưới tình thế cấp bách, Hạ Lan Phiêu chỉ đành phải tỏ rõ thân phận: "Các ngươi giết chết ta rồi, đối với Vương Gia các ngươi nhưng là một chút chỗ tốt cũng không có."

"Lão bản của Ngọc Minh trai là nữ nhân?" Những binh lính kia đều nỡ nụ cười: "Nữ nhân, không cần nói xằng nói bậy!"

"Có tin hay không tùy ngươi. Ta nghĩ, các ngươi cũng biết phạm vi thế lực của Ngọc Minh trai ở Tề quốc, biết tài lực của Ngọc Minh trai đi. Nếu Vương Gia các ngươi muốn. . . . . . Mà các ngươi lại. . . . . . Vương Gia các ngươi nhất định sẽ tức giận, ha ha."

Hạ Lan Phiêu cố ý nói hàm hồ suy đoán, mà mặt của những binh lính kia cũng thay đổi màu sắc. Bọn họ nhìn nhau mấy lần, một binh lính bộ dáng dẫn đầu để đao xuống, giọng nói chuyện với Hạ Lan Phiêu cũng rốt cuộc bình hòa một chút: "Nếu ngươi thật là lão bản của Ngọc Minh trai, ngược lại là đối tượng Vương Gia muốn kết giao."

Hả? Muốn kết giao ta?

Thấy Trần vương thật muốn nắm tài lực trong tay, thật muốn mưu phản. . . . . .

Hạ Lan Phiêu mí mắt động đậy.

"Nhưng nếu không phải vậy. . . . . . Sẽ giết chết ngươi." Người binh lính kia tiếp tục nói.

"Biết." Hạ Lan Phiêu không nhịn được nói: "Là thật hay giả, các ngươi dẫn ta gặp Vương Gia nhà các ngươi là biết. Ta chỉ là một nữ tử yếu đuối, muốn chạy cũng không chạy được, các ngươi không có gì đáng lo lắng ."

"Đi thôi."

Vì vậy, Hạ Lan Phiêu bị mấy lính mang đi, dẫn vào Ngọc Minh trai. Dọc theo đường đi, không ngừng có người làm và người nàng từng chiếu cố trong Ngọc Minh trai, cung kính và sợ hãi nhìn đao trên cần cổ nàng, gọi nàng "Lão bản", mà những binh lính kia thấy cảnh này, rốt cuộc cũng buông lỏng đao đặt ở trên cổ nàng.

Xem ra hôm nay sẽ không chết.

Thật ra thì, ta vẫn là quá xúc động, cũng không trách được những binh sĩ mắt chó nhìn người thấp không nhận ra ta kia, coi ta như làm một nữ nhân ngu ngốc —— chính là sau khi ta bỏ qua khúc mắc sẽ dùng bộ mặt thật tới Ngọc Minh trai, tất cả bọn tiểu nhị kia đều là mắt to trừng mắt nhỏ, không thể tin được lão bản của bọn hắn lại là một cô nương trẻ tuổi như thế.

Nếu bọn họ biết ta còn là Vương Hậu, nhất định càng kinh dị hơn, ha ha. . . . . .

Ta từng nghe Mộ Dung nói, hiện tại thế lực Phiên vương lớn nhất của Tề quốc chính là Trần vương kia.

Tay hắn cầm trọng binh, còn là đích tử của Thái Tổ hoàng đế, có uy hiếp rất lớn đối với Mộ Dung Vương. Mộ Dung mất tích, Thác nhi cũng không có tin tức, nếu Trần vương lấy cớ "Tề vương qua đời, không người nối nghiệp" xông vào hoàng cung, ngược lại cũng không phải danh bất chính.

Nếu "Số mạng an bài chúng ta gặp gỡ", thì để cho ta gặp ngươi một chút đi, Trần vương. . . . . .

Hạ Lan Phiêu rời đi Ngọc Minh trai đã hơn tháng hai, Ngọc Minh trai vẫn là thanh nhã trước sau như một, thấy bọn hạ nhân coi như trung thành đối với nàng, cũng không có lười biếng.

Hạ Lan Phiêu bị những người đó dùng đao mang vào, đi tới trước nhã gian đã từng chiêu đãi Tiêu Mặc, nhớ tới chuyện đã xảy ra ở chỗ này, hơi sững sờ. Đang ở lúc nàng ngây ngẩn, bọn lính còn chưa kịp thông báo, nàng đột nhiên bị người lôi kéo, bước chân lảo đảo, cũng ngã vào lồng ngực dày rộng của một người nam tử.

"Không cần vô lễ với ‘nữ nhân của ta’ ~~~ ta sẽ tức giận ~~"

Đao các ở trên cổ Hạ Lan Phiêu, uy hiếp sinh mạng của nàng lập tức biến mất, bên tai cũng vang lên giọng nói quen thuộc. Nàng ngẩng đầu lên, quả nhiên nhìn thấy khuôn mặt mỉm cười của Hạc Minh, mà lúc này nàng nhìn thấy hắn giống như nhìn thấy thân nương (mẹ ruột), vô cùng thân thiết, căn bản không quan tâm thành phần đùa giỡn trong lời nói của Hạc Minh.

"Hạc Minh! Làm sao ngươi biết!" Hạ Lan Phiêu vui mừng nói.

"À, Tiểu Hạ Lan rất ít khi nhiệt tình với ta như vậy đấy ~~" Hạc Minh cười híp mắt nói.

"Làm sao sẽ đúng lúc như vậy?"

"Đây chính là ‘duyên phận’ trong truyền thuyết chứ sao. Nàng đó, thật biết gây họa."

Hạc Minh nói xong, ngón tay trắng noãn gõ ở trên trán Hạ Lan Phiêu một cái, khắp khuôn mặt đều là nụ cười, mắt cong cong, xem ra không có chút không vui mừng nào. Ở dưới ánh nhìn soi mói của Hạc Minh, Hạ Lan Phiêu ngẩn ra, sau đó cúi đầu.

Nàng đã ra đi không từ biệt hơn hai tháng, đã sớm nghĩ tới Hạc Minh sẽ bày cho nàng vẻ mặt thối, lại không nghĩ rằng hắn giống như cái gì cũng không xảy ra, vẫn là tâm tình sáng sủa như vậy.

Thật không biết là hắn tính khí tốt, hay là hắn. . . . . . Căn bản cũng không quan tâm.

"Quốc Sư, điều kiện của Bổn vương ngươi suy tính như thế nào? Còn nữa, nữ nhân này là ai?"

Hạc Minh đi ra sau, một người nam nhân trung niên cũng theo sát phía sau đi ra. Mặc dù hắn mặc rất là cao quý, nhưng dung mạo, dáng vẻ cũng có chút bỉ ổi, so sánh với Hạc Minh  bồng bềnh như tiên thành đối lập rõ ràng nhất. Hạc Minh rất là khinh miệt liếc nhìn hắn một cái, ôm Hạ Lan Phiêu nói: "Tiểu Hạ Lan, chúng ta hồi cung đi ~~"

"Hành tung của Quốc Sư đại nhân cũng quá mơ hồ bất định đi!" Mặt của người nọ lộ vẻ không vui: "Bổn vương nhưng là đã chờ ngươi hai canh giờ ngươi mới đến nơi hẹn, chẳng lẽ ngươi không cho Bổn vương câu trả lời chắc chắn đã muốn đi?"

"Vậy thì như thế nào?"

"Người đâu!"

Theo tiếng hét, bốn phía xun quanh Hạc Minh lập tức bị một đám binh lính tay cầm đao kiếm bao vây. Tay Hạ Lan Phiêu nắm chặt vạt áo của Hạc Minh, có chút khẩn trương cắn môi, mà Hạc Minh đột nhiên cất tiếng cười to lên. Hắn một tay ôm hông của Hạ Lan Phiêu, một tay dùng cây quạt chỉ vào chóp mũi của người nọ, cười lạnh nói: "Chẳng lẽ Trần vương gia cho rằng ngươi có thể ngăn cản ta?"

"Trên cái thế giới này người chỉ có hai loại đồng minh vầ kẻ địch. Nếu ngươi không muốn hợp tác với ta, ta chỉ có thể trừ khử ngươi."

"Chỉ bằng ngươi?"

Trên mặt Hạc Minh mang theo mỉm cười xinh đẹp nhất, mà sát khí trên người của hắn đã nồng nặc đến tràn lan. Cây quạt trong tay của hắn như có như không quét qua trên người thị vệ gác đao ở trên cổ Hạ Lan Phiêu, nhanh đến mức gần như không thấy rõ tốc độ ở bên trong, trong cổ của người nọ đã phun ra máu tươi đỏ sẫm, hai mắt trừng trừng, mềm mại ngã xuống đất. Hạc Minh khẽ liếm vết máu trên cây quạt, cười ha ha nói: "Hỏng bét, đột nhiên rất muốn giết người ~~~~ nên làm cái gì bây giờ ~~~~"

Truyện được edit tại diễn đàn Lê Quý Đôn!

p/s: lát có chương nữa ~ thêm trước vì t6, t7 không có chương ^^


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 352 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: BảoKỳ, chuotsieuquay, hongvan, Jamesadego, Tang Mịch, vyjester, Ánh Tuyết Nguyễn và 376 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào có chút bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 151, 152, 153

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Cung khuyết - Trịnh Lương Tiêu

1 ... 51, 52, 53

3 • [Xuyên không] Quỷ vương độc sủng Sát phi - Phi Nghiên

1 ... 32, 33, 34

4 • [Hiện đại - Nữ phụ văn] Bản lĩnh của nữ phụ - My Ngoc 132

1 ... 69, 70, 71

5 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

6 • [Mau xuyên - Sắc] Nữ tiến sĩ điên cuồng Chế tạo người máy Dục Niệm Nô - Trần Hướng Nam

1 ... 84, 85, 86

7 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

8 • [Hiện đại] Kinh thành Tam thiếu Ông xã gõ cửa lúc nửa đêm - Cát Tường Dạ

1 ... 110, 111, 112

9 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 7/2]

1 ... 52, 53, 54

10 • [Xuyên không - Dị giới] Tiểu thư phế vật thật yêu nghiệt - Bồ Đề Khổ Tâm

1 ... 105, 106, 107

11 • [Cổ đại] Xướng môn nữ hầu - Tần Giản

1 ... 78, 79, 80

12 • [Cổ đại] Thịnh thế đế sủng Đích nữ hoàng hậu - Thiên Mai

1 ... 34, 35, 36

13 • [Hiện đại] Chọc giận cô vợ nhỏ Ông xã tổng tài quá kiêu ngạo - Xảo Linh

1 ... 74, 75, 76

14 • [Hiện đại - Hắc bang] Huyết tình hắc đạo - Huyền Namida

1 ... 26, 27, 28

15 • [Hiện đại] Cục cưng vô địch Cha người bị Fire rồi! - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 93, 94, 95

16 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 158, 159, 160

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 121, 122, 123

18 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 236, 237, 238

19 • [Cổ đại - Trọng sinh] Trọng sinh chi thứ nữ tâm kế - Tô Tiểu Lương

1 ... 60, 61, 62

20 • [Hiện đại] Cục cưng yêu quý nhất của Boss - Lại Ly Hôn

1 ... 52, 53, 54


Thành viên nổi bật 
lamhan0123
lamhan0123
trantuyetnhi
trantuyetnhi
Bách Linh Uyển
Bách Linh Uyển

Lì xì 2018: Chúc mừng jzzy_wang vừa nhặt được bao lì xì chứa 19 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng nhocchichikaa vừa nhặt được bao lì xì chứa 19 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng anvils2_99 vừa nhặt được bao lì xì chứa 19 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng shooting star vừa nhặt được bao lì xì chứa 19 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng bekimnguu vừa nhặt được bao lì xì chứa 20 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng thuyuyen_4293 vừa nhặt được bao lì xì chứa 19 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng gemk vừa nhặt được bao lì xì chứa 19 điểm!
Shop - Đấu giá: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết vừa đặt giá 455 điểm để mua Lồng đèn đỏ 2
Lì xì 2018: Chúc mừng aline1207 vừa nhặt được bao lì xì chứa 19 điểm!
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 409 điểm để mua Bướm Trắng
♥ Maybe ♥: =)))
TranGemy: các mị đi săn kì xì hớt rùi :3
Lì xì 2018: Chúc mừng Hana10599 vừa nhặt được bao lì xì chứa 19 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng fanykute1403 vừa nhặt được bao lì xì chứa 19 điểm!
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: hà lú u, có ai hơm :wave:
Lì xì 2018: Chúc mừng Diệp Lam Tuyêt vừa nhặt được bao lì xì chứa 19 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng nhu love vừa nhặt được bao lì xì chứa 20 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng Vịt bầu vừa nhặt được bao lì xì chứa 20 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng hoatieuy vừa nhặt được bao lì xì chứa 20 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng Mei Lei vừa nhặt được bao lì xì chứa 19 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng Katherina Phạm vừa nhặt được bao lì xì chứa 19 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng salemsmall vừa nhặt được bao lì xì chứa 20 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng ar susi vừa nhặt được bao lì xì chứa 20 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng Thủy tinh tinh vừa nhặt được bao lì xì chứa 27 điểm!
Shop - Đấu giá: White Silk-Hazye vừa đặt giá 388 điểm để mua Bướm Trắng
Lì xì 2018: Chúc mừng Snowplain vừa nhặt được bao lì xì chứa 26 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng Tiêu Thiên Tuyết vừa nhặt được bao lì xì chứa 26 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng laila92 vừa nhặt được bao lì xì chứa 28 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng Mễ Trùng đại nhân vừa nhặt được bao lì xì chứa 26 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng linhruby vừa nhặt được bao lì xì chứa 26 điểm!

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.