Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 329 bài ] 

Phế hậu của lãnh hoàng - Hồ Tiểu Muội - New C371/420

 
Có bài mới 12.01.2018, 15:03
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Loan Hỏa Phượng Bang Cầm Thú
Chiến Thần Loan Hỏa Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.11.2015, 22:45
Tuổi: 2 Nữ
Bài viết: 3103
Được thanks: 5778 lần
Điểm: 5.19
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Phế hậu của lãnh hoàng - Hồ Tiểu Muội - New C363/420 - Điểm: 11
Muốn soái ca? Muốn ngôn tình chất lượng cao? Điền form thôi nào!
Form

Cầu điền form ~

Các bạn điền form giúp lee với, nhóm lee ít hơn nhóm khác nhiều quá. Mỗi người có thể điền nhiều lần nhé, chỉ cần dùng mail hoặc sđt khác nhau là được.

Yêu nhiều  :iou:

p/s: tối mà thấy số lượng người điền form tăng nhiều thì lee đăng chương cảm ơn nhé ^^

Chương 364:

Edit: kaylee

Lần nữa gặp Tiêu Nhiên, tâm tình của Hạ Lan Phiêu cũng là vô cùng phức tạp.

Nàng biết tâm ý Tiêu Nhiên đối với nàng, mặc dù nàng biết theo sự lựa chọn của lý trí, Tiêu Nhiên sẽ là người lựa chọn tốt nhất để nàng dựa vào suốt đời, nhưng từ đầu chí cuối nàng chỉ coi hắn là là đại ca, chỉ có hữu tình (tình bạn), không liên quan đến ái tình (tình yêu). Nếu nói Tiêu Nhiên là một vũng nước tinh khiết nhất, như vậy Tiêu Mặc chính là ngọn lửa lạnh như băng, có thể đốt mỗi một tấc da thịt của nàng.

Tiêu Nhiên, thật xin lỗi. . . . . . Biết rõ nghĩ như vậy rất ích kỷ, nhưng ta vẫn là rất muốn quý trọng tình hữu nghị với ngươi. . . . . .

"Có thể nữa gặp mặt thật là thật vui mừng." Hạ Lan Phiêu miễn cưỡng mình lộ ra mỉm cười, cười chỉ chỗ ngồi bên cạnh mình: "Ta đây có chút lá trà thượng hạng, có muốn nếm thử một chút hay không?"

"Vi thần không dám."

"Ngươi. . . . . ."

"Mặc dù Hoàng Thượng không sắc phong Hạ Lan cô nương, nhưng sớm muộn gì ngươi ta cũng là quân thần, nên có lễ số không thể bỏ."

"Tiêu Nhiên, ngươi nói như vậy ta sẽ rất khổ sở." Hạ Lan Phiêu rốt cuộc nói.

. . . . . .

"Thật xin lỗi." Tiêu Nhiên trầm mặc, sau đó cười nói: "Rõ ràng là nghe được tiếng tỳ bà muốn đến xem kết quả một chút, rồi lại nói chút lời nói làm nàng không vui, thật là thật xin lỗi."

"Đã đến rồi, vậy ngồi xuống đi thôi. Ta đây không có người nói chuyện, thật là không có ý tứ."

"Được."

Có lẽ là bị ưu thương trong mắt Hạ Lan Phiêu làm rung động, Tiêu Nhiên rốt cuộc gật đầu đồng ý. Hạ Lan Phiêu kềm chế mừng như điên trong lòng, hấp ta hấp tấp châm trà cho Tiêu Nhiên, muốn khoe khoang công phu pha trà của mình một chút, lại phát hiện Ngọc Cầm đã giành trước một bước, khí định thần nhàn đưa bích trà đến trước mặt Tiêu Nhiên. Tay của nàng khẽ run, nhất định là không có từ trong cãi vả lúc nãy trở lại bình thường, còn đang trong tức giận.

Nàng có thể tức hơi quá hay không, hạ độc Tiêu Nhiên?

Cũng sẽ không thôi.

Lại nói, nàng ấy chán ghét ta như vậy cũng không có bị nàng ấy độc chết, dù nàng ấy độc ác thế nào cũng sẽ không ra tay đối với một soái ca tuổi trẻ như hoa.

Ha ha, ha ha. . . . . .

Hạ Lan Phiêu cau mày nhìn khuôn mặt đẹp của nữ tử có ý đồ quyến rũ tướng công hiện tại của mình lại có ý đồ quyến rũ thúc thúc của tướng công mình này, chỉ cảm thấy càng nhìn càng không vừa mắt. Tiêu Nhiên thì lại nhận trà lấy, gật đầu mỉm cười với Ngọc Cầm, sắc mặt của Ngọc Cầm càng thêm trắng bệch. Hạ Lan Phiêu có chút không vui cười nói với Ngọc Cầm: "Đi xuống đi, ta cùng với Vương Gia đơn độc hàn huyên một chút. Ngươi ở bên ngoài đợi, có chuyện ta sẽ gọi ngươi."

"Vâng."

Ngọc Cầm lui ra, cả căn phòng chỉ còn lại hai người Hạ Lan Phiêu và Tiêu Nhiên. Tiêu Nhiên có chút đùa giỡn nhìn bóng lưng đi xa của Ngọc Cầm, thổi nhẹ nước trà trong miệng, cười nói với Hạ Lan Phiêu: "Quả nhiên là trà ngon."

"Ngươi thích là tốt rồi."

"Ha ha. . . . . ."

Tiêu Nhiên cười ôn hòa, tiếp tục uống nước trà, còn Hạ Lan Phiêu thì ngơ ngác nhìn hắn, trong khoảng thời gian ngắn không biết nói cái gì cho phải.

Tiếp tục trầm mặc, không khí trở nên có chút gượng gạo, cũng không phải hòa hoãn hơn lúc nàng giằng co với Ngọc Cầm bao nhiêu. Hạ Lan Phiêu không chịu nổi không khí này, cắn răng một cái ngẩng đầu lên, nhìn Tiêu Nhiên nói: "Ngươi. . . . . ."

"Nàng. . . . . ."

Tiêu Nhiên lại có thể cùng lúc mở miệng với nàng.

"Muốn nói gì?" Tiêu Nhiên cười: "Nàng nói trước đi."

"Tiêu Nhiên, đã lâu không gặp." Hạ Lan Phiêu cười nhìn hắn: "Có thể nhìn thấy ngươi lần nữa ta thật sự vô cùng vui mừng."

"Ta cũng thế."

"Tiêu Mặc hắn. . . . . . Để cho ngươi rời đi kinh đô, đi An Thành lạnh khủng khiếp như vậy đóng ở biên quan là hắn quá mức tùy hứng. Ta thay hắn nhận lỗi với ngươi."

"Không cần." Tiêu Nhiên dừng lại, sau đó bình thản nói: "Đóng ở An Thành là chuyện không phải Tướng quân bình thường có thể đi, Hoàng Thượng phái ta cũng là tin tưởng ta. Hơn nữa, An Thành dân phong thuần phác, rất thích hợp ở."

Thay mặt A Mặc nhận lỗi với ta à. . . . . .

Nàng quả nhiên coi mình và A Mặc là một nhà, mà ta, chỉ là một. . . . . . Người ngoài nàng cần trấn an mà thôi.

Người ngoài mà thôi.

Nhiều năm không gặp, nàng đẹp hơn trước kia rất nhiều, cũng trầm ổn, an tĩnh hơn rất nhiều.

Nàng xinh đẹp đến mức gần như ta không cách nào liên hệ nàng với tiểu nha đầu ngượng ngùng, bình thường lại thích khóc kia.

Có đoạn thời gian A Mặc xuất cung rất thường xuyên, cho đòi ta tới kinh xử lý chính sự, mà ta thật là không hiểu thứ gì có thể làm cho hắn si mê như vậy, lại có thể quên mất chức trách của mình.

Sau đó ta biết rõ hắn là vì một nữ nhân.

Nữ nhân? Thật thú vị.

Không ngờ sau khi "Nàng" rời đi, A Mặc còn có thể cảm thấy hứng thú với những nữ nhân khác. Hay là nói. . . . . . Nàng kia sẽ là "Nàng"?

Hay là đây chỉ là một âm mưu mà thôi?

Lúc ta biết A Mặc vì một nữ nhân bị thương, vì một nữ nhân lưu lại ở An Thành lâu như vậy, rốt cuộc ta cũng không ngồi yên. Thám tử báo cáo nói với ta khuôn mặt, khí độ của nữ nhân không phải là bóng dáng ta vẫn truy tìm kia, mà ta ngây ngốc ngồi đó, trong lòng cũng nói không rõ ràng là cái tư vị gì.

Hạ Lan, tại sao vẫn không có tin tức của nàng? Chẳng lẽ nàng thật vùi thân biển rộng?

Rốt cuộc nữ nhân khiến A Mặc "Si mê" như thế có quan hệ gì với ngươi?

Sau đó, ta biết rõ ánh mắt của A Mặc không nhìn thấy, mà tất cả điều này cũng là vì cứu nữ nhân kia. Ta không biết là dạng nữ nhân gì có thể làm cho chất nhi lạnh lùng chí cực kia của ta lại có thể làm ra hành động không lý trí như vậy, mà lần cuối cùng hắn mất khống chế là vào năm năm trước rồi. . . . . .

Chẳng lẽ thật sẽ là "Nàng"?

Lý trí nói cho ta biết, đây rất có thể là âm mưu của phe địch. Một tay tóm lấy nhược điểm duy nhất của A Mặc, làm cho hắn phân tâm trong thế cục khẩn trương này, mà ta không thể cho phép loại chuyện như vậy xảy ra.

Nếu A Mặc xuống tay không được, như vậy thì để ta ra tay là được.

Chỉ cần nàng không phải "Nàng" . . . . . .

Nhưng mà, trời cao thế mà lại khiến "Nàng" xuất hiện ở trước mặt của ta một lần nữa.

"Nàng" không chết, thật tốt.

Tiêu Nhiên nghĩ tới, bình tĩnh nhìn Hạ Lan Phiêu, sát khí nhàn nhạt trên người đã từ từ tiêu tán, nụ cười cũng càng thêm nhu hòa. Hạ Lan Phiêu nhìn Tiêu Nhiên, mặt không tự chủ đỏ lên, mà Tiêu Nhiên rốt cuộc nói: "Hoan nghênh trở lại, Hạ Lan."

Truyện được edit tại diễn đàn Lê Quý Đôn!



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn ღ_kaylee_ღ về bài viết trên: phuochieu90
Xin ủng hộ:  
      
     

Có bài mới 12.01.2018, 20:51
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Loan Hỏa Phượng Bang Cầm Thú
Chiến Thần Loan Hỏa Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.11.2015, 22:45
Tuổi: 2 Nữ
Bài viết: 3103
Được thanks: 5778 lần
Điểm: 5.19
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Phế hậu của lãnh hoàng - Hồ Tiểu Muội - New C364/420 - Điểm: 11
Muốn soái ca? Muốn ngôn tình chất lượng cao? Điền form thôi nào!
Form

Cầu điền form tiếp ~

Chương 365:

Edit: kaylee

Nàng trở lại.

Ta gạt A Mặc đi Long Tiếu điện dò xét lai lịch của nàng, nàng có chút bối rối, có chút đau lòng, lại có chút buồn bã nhìn ta, mặc dù khuôn mặt thay đổi, đôi mắt kia vẫn là xinh đẹp, trong suốt ta quen thuộc nhất.

Từ khoảng cách gần thấy cặp mắt kia của nàng, ta biết ngay nàng thật trở lại.

Rốt cuộc ta cũng hiểu tại sao A Mặc vì một nữ tử mà rời cung. Hạ Lan là tồn tại duy nhất có thể dao động A Mặc, hắn đã từng muốn ra tay hủy diệt nhược điểm duy nhất của mình, nhưng tất cả mọi người đều biết sau khi mất đi cái "Nhược điểm" này A Mặc trải qua dạng cuộc sống gì. Rốt cuộc hắn tìm về một khối thiếu sót kia của mình, ta chúc mừng hắn.

Nhưng mà, lại bị hắn nhanh chân đến trước rồi sao. . . . . . Nếu như tìm được nàng trước, người đứng ở trước mặt của nàng trước là ta, lại biết như thế nào?

Ngươi sẽ yêu mến ta sao?

Ha ha, ta biết rõ đây chỉ là một phỏng đoán nhàm chán mà thôi. . . . . .

Chỉ cần ngươi trở lại là tốt rồi.

Nhưng mà, trong lòng chắc chắn sẽ có chút không cam tâm đấy. . . . . .

"Hạ Lan, A Mặc còn phải làm phiền ngươi chăm sóc nhiều hơn." Tiêu Nhiên bình tĩnh nói: "Nếu trở lại, cũng không cần rời đi hắn, cũng không cần khiến mọi người đau lòng."

"Ta biết rõ. Thật xin lỗi, Tiêu Nhiên."

"Cũng đã sớm nói không có gì thật xin lỗi. . . . . ." Tiêu Nhiên cười nhạt, theo thói quen sờ sờ đầu của Hạ Lan Phiêu: "Hạ Lan, ta chính là huynh trưởng của nàng, nhất định sẽ bảo vệ nàng, bảo vệ A Mặc, bảo vệ Đại Chu. Mặc dù đôi mắt của A Mặc tốt rồi, nhưng thân thể của hắn vẫn là suy yếu hơn trước kia, cần ngươi chăm sóc thật tốt."

"Đôi mắt của Tiêu Mặc tốt rồi? Chuyện khi nào?" Lông mày của Hạ Lan Phiêu không tự chủ nhảy lên.

"Ước chừng mười ngày trước thôi. Chẳng lẽ nàng không biết?" Tiêu Nhiên cố làm ra vẻ kinh ngạc hỏi.

"Ha ha. . . . . . Biết, đương nhiên là biết." Hạ Lan Phiêu cắn răng nghiến lợi nắm chặt quả đấm.

Ha ha. . . . . .

Xem ra tiểu tử thúi kia sắp chịu khổ.

Cuối cùng còn có người trị hắn một chút, như vậy cũng tốt. Tiêu Nhiên vui thích thầm nghĩ.

"Mặc Mặc thân ái, chàng đã về rồi. Thật là vất vả cho chàng rồi."

Lúc Tiêu Mặc vào triều, thì có cung nữ truyền lời với hắn nói Hạ Lan cô nương ở Cam Tuyền cung chờ hắn, mặc dù hắn có chút nghi ngờ, nhưng vừa hạ triều vẫn lập tức đến nơi hẹn trước. Ngoài phòng lạnh lẽo, khô ráo cùng Cam Tuyền cung ấm áp, ươn ướt thành so sánh rõ ràng nhất, Tiêu Mặc vừa đi vào cung điện tràn ngập mùi hoa ngọt ngào, lại cảm thấy sảng khoái tinh thần, giống như mệt mỏi quanh thân cũng biến mất hầu như không còn. Hơn nữa, bên trong cung điện này còn có nữ nhân hắn yêu nhất đang đợi hắn. . . . . .

Tại sao nàng nhìn có chút không giống với ngày thường?

Nhưng mà thật là đẹp. . . . . .

Ở bên trong Cam Tuyền cung ấm áp, Hạ Lan Phiêu chỉ mặc lụa mỏng trắng như tuyết, tóc thật dài dùng một cây trâm vàng cố định, lười biếng xõa ở đầu vai, dung mạo thanh lệ, có vẻ quyến rũ và hấp dẫn khác thường. Tiêu Mặc vừa về tới cung điện, Hạ Lan Phiêu đã nghênh đón, nhiệt tình bắt được tay của Tiêu Mặc. Đối mặt với kích tình ít có của Hạ Lan Phiêu thân thể của Tiêu Mặc không tự chủ run một cái, nhưng vẫn là bình tĩnh nói: "Dạ, trở lại."

"Nhất định là mệt mỏi rồi. Chúng ta đi tắm uyên ương thì như thế nào?" Hạ Lan Phiêu càng nhiệt tình đề nghị.

. . . . . .

Rốt cuộc xảy ra chuyện gì?

Tiêu Mặc rơi vào trầm tư, mà Hạ Lan Phiêu đã săn sóc cởi ra áo khoác của Tiêu Mặc, nghiêng đầu, thiên chân vô tà mỉm cười với hắn. Nhìn Hạ Lan Phiêu đột nhiên "Hiền huệ" , "Dịu dàng"  như vậy, Tiêu Mặc không tự chủ cảm thấy rét lạnh, rốt cuộc không tự chủ được duỗi tay gõ cái trán của Hạ Lan Phiêu: "Hạ Lan, nàng làm sao vậy? Đã xảy ra chuyện gì?"

"Người ta chỉ là đau lòng chàng chứ sao. Rõ ràng thân thể không được, nhưng lại muốn xử lý quốc sự, còn phải chăm sóc ta. . . . . . Mặc Mặc thật là cực khổ."

. . . . . .

"Gọi tên của ta là tốt rồi."

Thì ra là không có dịch dung, là chính nàng. . . . . . Nhưng rốt cuộc tại sao nàng giống như biến thành người khác?

"Chàng không cảm thấy gọi Mặc Mặc càng thân mật hơn hay sao? Mặc Mặc, Mặc Mặc. . . . . . Đi thôi, ôn tuyrnf đã chuẩn bị xong vì chàng nha. Ta cũng sẽ đấm bóp cho chàng, phục vụ một con rồng thật là khó có được."

". . . . . . Tốt."

Tiêu Mặc mặc cho Hạ Lan Phiêu lôi kéo tay của hắn đi tới cạnh ôn tuyền. Ôn tuyền trong Cam Tuyền cung vẫn là hoa mỹ giống trước kia, đáy ôn tuyền làm bằng bạch ngọc có khắc một đóa hoa sen nở rộ tuyệt đẹp, hoa sen ở trong dòng nước trong suốt vô cùng rõ ràng, giống như trong nước phát ra hương thơm nhàn nhạt.

Hai vòi phun hình rồng, hình Phượng rót nước suối ấm áp vào trong ao từ phương hướng khác nhau, tiếng nước chảy róc rách giống như khúc nhạc xinh đẹp nhất. Nhưng mà, Hạ Lan Phiêu không gấp đi tắm, mà là lôi kéo Tiêu Mặc ngồi trên chiếu da chồn trên bờ ôn tuyền. Nàng cầm một cái chén nhỏ bạch ngọc trên bàn bày, đưa chén đến bên miệng Tiêu Mặc, sau đó nói: "Mặc Mặc. Ta đã chuẩn bị canh hạt sen cho chàng, chàng nếm thử một chút đi."

"Đa tạ." Tiêu Mặc cố nén khó chịu trên người nói: "Hạ Lan, làm sao nàng còn không có nghỉ ngơi? Nàng tìm ta đến chỗ này rốt cuộc là vì cái gì?"

"Ấy da, người ta muốn đợi chàng chứ sao." Hạ Lan Phiêu cười đưa canh hạt sen ngọt ngấy đến trong miệng của Tiêu Mặc: "Hoàng Thượng khổ cực như vậy, ta chỉ muốn phục vụ cẩn thận, ha ha ha."

"À. . . . . ."

Tiêu Mặc cũng cười, nhưng nụ cười rốt cuộc có chút gượng gạo.

"Tiểu Mặc Mặc, đôi mắt của chàng không tiện, để ta cởi quần áo giúp chàng đi."

"Hạ Lan, rốt cuộc nàng thế nào?"

"Ít nói nhảm!" Hạ Lan Phiêu trừng mắt, sau đó lúm đồng tiền như hoa, lại mềm mại nói: "Lại nói, người ta chỉ là tản bộ với chàng á..., giúp chàng mặc quần áo á..., phục vụ chàng ăn cơm, rửa mặt á..., cũng không có phục vụ chàng tắm rửa, thật là làm không chu đáo. Chàng vì ta phân phát hậu cung, ta tự nhiên cũng muốn dịu dàng săn sóc chàng mới đúng, nhắm mắt lại, xem xem tay nghề đấm bóp của ta."

Hạ Lan Phiêu nói xong, duỗi tay vào trong áo của Tiêu Mặc, tìm đúng cổ của hắn, nghiêm túc xoa bóp. Vừa bắt đầu thân thể của Tiêu Mặc có chút cứng ngắc, nhưng ở dưới tay nhỏ bé mềm mại của Hạ Lan Phiêu vuốt ve nặng nhẹ thích hợp mà từ từ buông lỏng, buông lỏng rất nhiều. Hắn nhắm mắt lại, yên lặng cảm thụ "Dịu dàng" bỗng nhiên xuất hiện của Hạ Lan Phiêu, lại đột nhiên cảm thấy một lực đẩy khổng lồ vọt tới.

Truyện được edit tại diễn đàn Lê Quý Đôn!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn ღ_kaylee_ღ về bài viết trên: Hothao
Có bài mới 13.01.2018, 20:14
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Loan Hỏa Phượng Bang Cầm Thú
Chiến Thần Loan Hỏa Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.11.2015, 22:45
Tuổi: 2 Nữ
Bài viết: 3103
Được thanks: 5778 lần
Điểm: 5.19
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Phế hậu của lãnh hoàng - Hồ Tiểu Muội - New C365/420 - Điểm: 11
Muốn soái ca? Muốn ngôn tình chất lượng cao? Điền form thôi nào!
Form

Cầu điên form

Chương 366:

Edit: kaylee

Hỏng bét! Quả nhiên "Hiền huệ" như vậy không có chuyện tốt!

Trong lòng Tiêu Mặc thầm kêu không xong, cố hết sức thăng bằng thân thể, nhưng thân thể vẫn không chịu khống chế ngã vào ôn tuyền trước mặt, trong miệng cũng sặc không ít nước. Trong nước, hắn không tiếng động thở dài, rốt cuộc trầm mặc lộ ra ướt nhẹp đầu từ trong suối nước nóng, nhìn Hạ Lan Phiêu, âm thanh chứa chút tức giận: "Hạ Lan, nàng đây là làm cái gì?"

"A nha, thật là thật xin lỗi, tay của ta không cẩn thận bị trơn." Hạ Lan Phiêu vẻ bên ngoài thì cười nhưng trong lòng không cười đứng ở bên suối nước nóng, thưởng thức dáng vẻ cả người là nước của Tiêu Mặc: "Ta kéo chàng lên đây."

. . . . . .

Nói xong, tay nhỏ bé trắng noãn của nàng liền với tới phía Tiêu Mặc. Nàng đã quyết định chủ ý, ở trong nháy mắt Tiêu Mặc đưa tay sẽ nhanh chóng rút tay về, khiến cho Tiêu Mặc tức giận lần nữa. Nhưng mà, nàng sẽ không nghĩ tới, tay của Tiêu Mặc nhanh hơn nàng bắt được tay đã lui về phía sau của nàng, dùng sức lôi kéo, kéo nàng vào trong suối nước nóng.

"Khụ khụ! Tên biến thái này. . . . . . Buông ta ra!"

"A. . . . . . Trò chơi rất thú vị, không phải sao, Hạ Lan?"

"Chàng buông ta ra!"

"Không buông."

. . . . . .

"Buông ra!"

"Không buông."

"Tiêu Mặc ngươi khốn kiếp! Không phải ngươi là không nhìn thấy ư, tại sao có thể lập tức tóm lấy tay của ta? Ơ, chẳng lẽ ngươi có thể ‘được đến vị trí tay của ta ở chỗ nào hay sao?"

. . . . . .

"Trước kia đôi mắt của ta không nhìn thấy." Tiêu Mặc dừng lại, sau đó nụ cười từ từ tràn ngập: "Nhưng ta đã không nói với nàng mắt của ta không trị được, từ đó về sau cũng không nhìn thấy gì."

"Nhưng ngươi cũng không nói cho ta biết ngươi có thể nhìn thấy!"

"Thật sao?" Tiêu Mặc cố làm kinh ngạc: "A. . . . . . Có lẽ nàng nhớ lộn."

"Tiêu Mặc!"

"Được rồi, Hạ Lan. Nnàg không tiếp tục hỏi chuyện đôi mắt của ta, ta cũng không có lại nói với nàng, là có chút suy tính riêng —— ta thích cảm giác nàng chăm sóc ta, không xa không rời ta."

"Rốt cuộc đôi mắt của ngươi có thể nhìn thấy từ lúc nào?"

"Có lẽ là ở trên đường chúng ta trở lại kinh thành."

"Ngươi giả bộ vẫn là không nhìn thấy, gạt ta chăm sóc ngươi, phục vụ ngươi!"

"A. . . . . . Tức giận?" Tiêu Mặc nắm cằm của Hạ Lan Phiêu, ép buộc nàng ngẩng đầu lên nhìn hắn: "Không phải nàng nên vui mừng vì ta có thể nhìn thấy nàng lần nữa hay sao? Có thể nhìn thấy lần nữa. . . . . . Nàng đẹp như vậy. . . . . ."

Hạ Lan Phiêu ngây ngẩn cả người.

Sự tức giận và bất mãn vì bị lừa gạt đã sớm hóa thành hư không ở trong nháy mắt nhìn thấy Tiêu Mặc. Nàng sững sờ nhìn đầu tóc đen nhánh ướt át rối bời của Tiêu Mặc dán trên trán hắn, mà da tay của hắn ở dưới hơi nước cực kỳ trắng noãn, mọi cử động tràn đầy đầu độc trí mạng. Nàng ngơ ngác nhìn Tiêu Mặc, theo bản năng đưa tay lau nước trên trán cho hắn, mà Tiêu Mặc lại nắm lấy tay của nàng.

"Hừ. . . . . . Ưmh. . . . . ."

Hạ Lan Phiêu bị Tiêu Mặc hôn ngăn lại.

Áo ướt nhẹp của bọn họ không biết khi nào thì đã cởi ra toàn bộ, ở trong suối nước nóng chậm rãi trôi nổi. Hạ Lan Phiêu chỉ có cảm giác thân thể của mình càng ngày càng nóng, hình như thân thể sắp hòa tan ở trong hồ nước trong suốt này. . . . . .

Kích tình đi qua. (L: khụ, đang chờ cảnh nóng mà ~ tác giả không thích H cho lắm. Đáng tiếc)

Hạ Lan Phiêu nằm ở trên đệm da chồn, thân thể dán chặt vào lồng ngực của Tiêu Mặc, trong lòng thầm mắng mình thế mà lại bị sắc đẹp của Tiêu Mặc hấp dẫn một lần nữa, quên đi ước nguyện ban đầu của mình. Mà hình như tấm da chồn là đặc biệt chuẩn bị vì một màn vừa rồi. . . . . .

Tiêu Mặc nhất định sẽ cảm thấy nàng chưa thỏa mãn dục vọng đi, ai.

Hạ Lan Phiêu nghĩ tới, buồn bực than thở, cúi đầu, không dám nhìn thân thể của Tiêu Mặc một cái nào. Tiêu Mặc ngược lại tự tại cười, khẽ cắn vành tai của nàng, trầm thấp nói: "Không tức giận?"

. . . . . .

"Ta xem hình như dáng vẻ mới vừa rồi của nàng cũng rất vui thích."

. . . . . .

Thần ạ, đánh chết tên khốn kiếp này đi!

"Hạ Lan, ta rất xin lỗi đã gây rối với nàng." Tiêu Mặc ôm chặt lấy Hạ Lan Phiêu, hơi cười cười: "Nàng sẽ không để ý chút ít ‘chuyện nhỏ’ không đáng nói đến, không ảnh hưởng đến toàn cục này, đúng không?"

Chàng sai lầm rồi.

Ta để ý, ta vô cùng để ý, cực kỳ để ý!

"Thật xin lỗi, Hạ Lan." Tiêu Mặc dịu dàng hôn lên trán của Hạ Lan Phiêu, tóc thật dài quét qua gò má Hạ Lan Phiêu trước mặt: "Chuyện này là ta suy tính không chu toàn. Đừng phát tính khí."

"Ta. . . . . ."

"Ừ, chúng ta không thèm nghĩ chuyện này nữa."

"Ta. . . . . ."

"Không bằng một lần nữa?"

"Hạ Lan, nàng thật hung dữ." Tiêu Mặc vô tội nhìn nàng.

. . . . . .

Cầu xin tên khốn khiếp ngươi đây không cần giả bộ vẻ mặt thiếu nam ngây thơ lừa gạt ta có được hay không!

Mà ta, chính là ăn dáng vẻ đó của người này. . . . . .

Ai. . . . . .

Tiêu Mặc lừa gạt Hạ Lan Phiêu, mà Hạ Lan Phiêu đẩy Tiêu Mặc vào trong suối nước nóng, mọi người coi như là huề nhau. Phẫn hận (tức giận + oán hận) trong lòng Hạ Lan Phiêu cũng phát tiết xong, có chỉ là vui sướng đối với việc Tiêu Mặc hồi phục thị lực, đối với chuyện hắn lừa gạt mình cũng chỉ mở con mắt, nhắm con mắt thôi. Mặc dù nàng căm tức trò đùa dai của Tiêu Mặc, nhưng cũng nhớ tới thường ngày mình cũng lừa hắn không ít, chỉ có thể huề nhau.

Mà cuộc sống bình tĩnh của nàng rốt cuộc bị đánh vỡ.

Ngày này, Tiêu Mặc trở về rất sớm, lúc hắn trở lại Hạ Lan Phiêu đang ăn cơm tối. Mắt thấy Tiêu Mặc lặng yên không tiếng động đến, Hạ Lan Phiêu để đũa xuống đứng lên, cười nói với hắn: "Tại sao Hoàng Thượng trở về sớm vậy? Chẳng lẽ là ngửi thấy được mùi thịt kho, đặc biệt tới nếm thử một chút?"

"Hạ Lan. . . . . ." Tiêu Mặc đột nhiên ôm lấy Hạ Lan Phiêu: "Chiến tranh bắt đầu."

"À. . . . . ." Hạ Lan Phiêu cả kinh trong lòng, lại miễn cưỡng cười: "Không biết kẻ địch của Hoàng Thượng sẽ là ai?"

"Ta đã quyết định liên minh với Tề quốc, cùng đối kháng Đông Câu quốc."

"Quyết định rất tốt. Tiêu Mặc, rốt cuộc chàng thế nào? Tại sao sắc mặt khó coi như vậy?"

"Có một tin tức, mặc dù nàng sẽ khó chịu, nhưng ta nhất định phải nói cho nàng biết."

"Tin tức gì?"

"Tề vương. . . . . . Tử trận."

Truyện được edit tại diễn đàn Lê Quý Đôn!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn ღ_kaylee_ღ về bài viết trên: Hothao
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 329 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: _Smily_, cucngu, giotleanhtrang, Hạnh Mum Mim, LeeMon, lixinamxua, Quỷ Yêu, thanh thanh mạn, Tiểu Nghiên, Una, yapj và 504 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 136, 137, 138

2 • [Cổ đại - Trọng sinh] Trọng sinh chi thứ nữ tâm kế - Tô Tiểu Lương

1 ... 60, 61, 62

3 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 158, 159, 160

4 • [Cổ đại - Điền văn] Bỏ ta còn ai - Nam Lâu Họa Giác

1 ... 66, 67, 68

5 • [Hiện đại - Quân nhân] Quân hôn Chọc lửa thiêu thân - Minh Lam Phong

1 ... 54, 55, 56

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Nàng phi chuyên sủng của vương gia ngốc - Huyền Nhai Nhất Hồ Trà

1 ... 56, 57, 58

7 • [Xuyên không] Túng sủng đụng ngã sư muội - Như Nhược Yên

1 ... 55, 56, 57

8 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 236, 237, 238

9 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

10 • [Hiện đại] Người phụ nữ của Tổng giám đốc - Minh Châu Hoàn

1 ... 160, 161, 162

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại cải tạo vợ cám bã - Mặc Vũ Vũ

1 ... 29, 30, 31

12 • [Hiện đại] Hào môn thừa hoan Mộ thiếu xin anh hãy tự trọng! - Mộc Tiểu Ô

1 ... 198, 199, 200

13 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 97, 98, 99

14 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 9/1]

1 ... 52, 53, 54

15 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 176, 177, 178

16 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 118, 119, 120

17 • [Hiện đại] Ép yêu 100 ngày - Diệp Phi Dạ (Phần II)

1 ... 189, 190, 191

18 • [Hiện đại] Cuộc hôn nhân ấm áp - Túy Hậu Ngư Ca

1 ... 22, 23, 24

19 • [Hiện đại] Cuộc hôn nhân mù quáng - Phong Tử Tam Tam

1 ... 30, 31, 32

20 • [Hiện đại] Ép yêu 100 ngày - Diệp Phi Dạ (Phần I)

1 ... 167, 168, 169



Đường Thất Công Tử: qua mấy clb post bài đỡ bị âm :shock:
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 636 điểm để mua Hamster vàng
Thố Lạt: từ nay em sẽ chăm edit trả nợ :cry:
cò lười: Cò hôm qua cũng mới bị xóa bài. Hên là vẫn còn điểm nên không bị âm  :shock:
Thố Lạt: em up bài trong box sưu tầm xong bị xóa mà em lỡ mua đồ nên nó âm luôn :cry:
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 463 điểm để mua Bướm Pha Lê
Shop - Đấu giá: Melodysoyani vừa đặt giá 317 điểm để mua Yoyo đầu hàng
Sát Phá Lang: Tự nhiên muốn cắn đào ╭(╯^╰)╮
Đào Sindy: âm điểm?
Thố Lạt: em đang âm hơn 200 điểm :cry:
hunglyvu: k biết có phải của web mình k hả ad
hunglyvu: m thấy fb ghi là d đ l q đ
cò lười: hix vì cò yêu màu tím nên dốc hết gia tài đó kay ơi
ღ_kaylee_ღ: 276 phế sài muốn nghịch thiên, ma đế cuồng phi:
viewtopic.php?t=404940&p=3324555#p3324555
Gián: ╭(╯^╰)╮ đi về  :wave2: pp tỷ
ღ_kaylee_ღ: @@
Gián: ~(≥▽≤)/~ mụi cho vay 1k 1 ngày 100
ღ_kaylee_ღ: nhìn lại đi, giờ có hơn 800 điểm mà giàu nỗi gì
Gián: (╥﹏╥) tỷ nghèo ai giàu
ღ_kaylee_ღ: quào, bạn cò giàu thế
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 1600 điểm để mua Ngọc tím
ღ_kaylee_ღ: why? mà ta nghèo lắm
Đường Thất Công Tử: trinh thám à nghe ghê v =)) :shock:
Gián: ~(≥▽≤)/~ kay tỷ mua quà cho ri đi
Shin-sama: Hi Gián
Shin-sama: rứa, canh me chào mà không ai care
ღ_kaylee_ღ: kiểu cứ lúc mình lượn qua thì k có ai ý :hixhix:
ღ_kaylee_ღ: e cũng thấy ít người
Gián: Đáp mông bà shin ) ~(‾▿‾~)
ღ_kaylee_ღ: e thấy k nổi bằng nhé :)2

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.