Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 380 bài ] 

Phế hậu của lãnh hoàng - Hồ Tiểu Muội

 
Có bài mới 20.09.2017, 21:08
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Loan Hỏa Phượng Bang Cầm Thú
Chiến Thần Loan Hỏa Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.11.2015, 22:45
Tuổi: 2 Nữ
Bài viết: 3339
Được thanks: 10191 lần
Điểm: 11.3
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Phế hậu của lãnh hoàng - Hồ Tiểu Muội - New C332/420 - Điểm: 26
Chương 333:

Edit: kaylee

Cuộc sống sau này, vượt qua ở trong nhàm chán. . .

Hạ Lan Phiêu rất nhàm chán theo Tiêu Mặc đến Lâm Lang sơn, rất nhàm chán thông qua nghiệm chứng thân phận, chỉ đợi ngày mai là được lên núi.

Tiêu Mặc vì lần lên núi này cũng coi như là làm đủ chuẩn bị, không chỉ có chuẩn bị đầy đủ lương khô, dược vật, vũ khí, còn dẫn theo 50 thị vệ trung thành nhất làm người hầu cận —— đương nhiên, bọn họ là không thể vào kia chỗ bảo vật bí ẩn giống như mê cung kia.

Mắt thấy Tiêu Mặc "Bày mưu tính kế" như thế, đương nhiên Hạ Lan Phiêu cũng không thể thua người. Cho nên, nàng rất dũng cảm hạ lệnh thủ hạ của Tiêu Mặc đi mua lượng lớn son phấn mang theo, còn mang theo cả đồ trang sức quần áo, hoa hồng để dùng lúc tắm cho nàng.

Vốn tưởng rằng nàng bốc đồng yêu cầu sẽ mang đến cho Tiêu Mặc không ít khốn nhiễu, lại không nghĩ rằng hắn lập tức đồng ý, mà bọn thủ hạ của hắn cũng mặt ai oán cõng lên hành trang dành cho nữ tử.

Trời ạ, chúng ta đều có thể coi là cao thủ võ lâm! Tại sao lão đại của chúng ta lại có thể cưng chiều nữ nhân kia như vậy?

Mà cuối cùng ngày lên núi đã tới.

Một buổi sáng tinh mơ, Hạ Lan Phiêu còn buồn ngủ theo đội ngũ lên đường, làm như không thấy cảnh đẹp trên Lâm Lang sơn, chỉ là ngáp không ngừng để bày tỏ bất mãn của mình. Tiêu Mặc đối với chút mưu kế của nàng đương nhiên là mắt điếc tai ngơ, chỉ là cau mày nói: "Tất cả sơn động đều lục soát qua?"

"Vâng, Hoàng Thượng! Nhưng không có một cửa vào sơn động nào khác trong rừng rậm, cũng không có khác thường!"

"Ha ha. . . . . . Có thể dễ dàng bị tìm được như vậy cũng không gọi ‘bảo vật bí ẩn’ rồi. Rất thú vị."

Tiêu Mặc khẽ mỉm cười, dương dương tự đắc ngồi ở trên tảng đá mà bọn thị vệ đã trải nệm màu vàng mềm mại cho hắn, cái này gọi là vân đạm phong khinh —— nếu bày thêm một số món ăn ở trước mặt hắn nữa, đó là đi chơi du ngoạn. Hạ Lan Phiêu chỉ tiếc rèn sắt không thành thép liếc hắn một cái, rồi hỏi: "Có hay tìm một chút xem trên mặt đất có chỗ đặc biệt nào hay không? Không nên bị tư duy theo quán tính có hạn chế, nơi đó cũng rất có thể là địa cung."

"Nương nương nói đúng! Tiểu nhân lập tức đi tìm!"

Nương nương. . . . . .

Ta là nương nương gì của ngươi!

Một người thị vệ lộ ra vẻ mặt bừng tỉnh hiểu ra, hấp ta hấp tấp chạy đi ra ngoài, mà Hạ Lan Phiêu há to miệng ngơ ngác đứng, sửng sốt thật lâu mới khép miệng lại.

Nàng liếm liếm đôi môi, rất là không vui ngồi vào chỗ cách Tiêu Mặc rất xa, nâng má nhìn dòng suối dưới chân ngẩn người. Đang lúc này, một hương thơm nữ tử đột nhiên bay vào mũi, ngẩng đầu nhìn lên, quả nhiên là Ngọc Cầm phái nữ "thứ hai" trong đội ngũ này.

"Phu nhân khát nước không? Đây là nước suối Ngọc Cầm mới lấy về, mời phu nhân uống."

"Ừ, cám ơn ngươi."

Hạ Lan Phiêu cao ngạo gật đầu với Ngọc Cầm, nhận lấy ly gỗ trong tay Ngọc Cầm, nhẹ nhàng uống một ngụm, phát hiện quả nhiên là ngọt lành thanh khiết, tinh thần cả người cũng theo đó phấn chấn hơn.

Ngọc Cầm không nói gì, lẳng lặng đứng ở bên người nàng, mà Hạ Lan Phiêu lại cảm nhận được một cảm giác địch ý và bị áp bức khó hiểu —— đúng, nàng không thích Ngọc Cầm, Ngọc Cầm cũng không thích nàng. Mặc dù họ cũng không giao tiếp gì, mặc dù họ hòa thuận mặt ngoài, cũng là vô cùng chán ghét nhau.

Ngọc Cầm không thích ta rất dễ hiểu, là bởi vì nàng lầm tưởng ta cùng với Tiêu Mặc còn có cái gì đó, đang ghen —— mà tại sao ta không thích nàng đây? Thật đúng là kỳ quái. . . . . .

Chẳng lẽ ta cũng đang ghen? Ha ha. . . . . .

Hạ Lan Phiêu nhẹ nhàng lắc đầu, đuổi đi suy nghĩ không giải thích được trong đầu, sau đó cúi đầu nhìn dòng suối trong suốt chậm rãi chảy qua trước mặt nàng. Mặt trời đã lên cao, dòng suối nhỏ văng lên những bọt nước ở trong ánh mặt trời chiếu xuống phát ra ánh hào quang bảy màu, mà trong khe nước cũng chảy xuôi lá phong màu đỏ tươi, trông rất đẹp mắt.

Nếu để cho lỗi nhi thấy cảnh đẹp Lâm Lang sơn, nhất định nó sẽ thích. Ai, thật là đã rất lâu không có nhìn thấy nó rồi. Tiểu tử thúi này thích nhất quấn ta kể chuyện xưa, gần đây không ai kể chuyện xưa cho nó không biết nó có ngủ được hay không?

Thật là rất nhớ nó nha!

Hạ Lan Phiêu nghĩ tới tâm sự, không tự chủ được đứng lên, đi tới thượng du của thác nước xinh đẹp. Nàng đứng ở trước thác nước, nhìn đầm nước sâu màu xanh biếc trước mặt, không kiềm hãm được đưa tay đi xuống, quả nhiên là lạnh thấm người.

Chung quanh thác nước này trồng cây phong đỏ, lúc này chính là lúc lá phong nhẹ nhàng bay theo gió, có một ít lá theo gió bay đến đến trong đầm nước, hơn nữa theo dòng suối chảy xuống, ở trong núi rừng yên tĩnh này thật là một phong cảnh đẹp nhất.

Trước kia Hạ Lan Phiêu từng nghe nói ở trong thâm cung, các cung nữ ai oán không cách nào ký thác tình ý của mình, sẽ viết thơ ở trên lá phong, để lá phong trôi thuận theo dòng nước. Nhưng họ không biết, lá phong nho nhỏ này nơi nào gánh nổi sầu bi của các nàng, sợ rằng không có như họ mong muốn bay tới trong tay Quý tộc công tử đa sầu đa cảm nào, mà là chìm đến đáy sông hóa thành nước bùn, cuối cùng trở thành phân bón cho hoa màu thôi.

Sầu bi không nên có như vậy. . . . . . Ha ha. . . . . .

Hạ Lan Phiêu nghĩ tới, cầm trong tay Phong Diệp tỉ mỉ xé thành mảnh nhỏ, sau đó bàng quang ném tới trong nước. Nàng nheo mắt lại nhìn trước mặt thác nước, đột nhiên nghĩ tới"Tây Du kí" trong Thủy Liêm động, tưởng tượng thấy nước này phía sau rèm mặt có vô số cái  Tiểu Hầu Tử, vui vẻ  nở nụ cười. Cũng liền tại lúc này, nàng chỉ cảm thấy ý tưởng lóe lên trong đầu , một phỏng đoán quá mức quỷ dị, cũng làm cho chính nàng không thể nào tin nổi.

Không biết, là như thế này thôi. . . . . .

"Nàng nghĩ đến cái gì?"

Không biết khi nào thì Tiêu Mặc đã đi tới bên cạnh nàng. Hạ Lan Phiêu vừa nghiêng đầu đã nhìn thấy gương mặt làm người ta chán ghét của Tiêu Mặc, hừ lạnh một tiếng, theo bản năng cúi đầu xuống. Tiêu Mặc ở bên người nàng đứng rất lâu, mà Hạ Lan Phiêu rốt cuộc giễu cợt nói: "Thế nào, Hoàng Thượng vẫn không tìm được chỗ vào cung điện bí mật sao?"

"Không có. Hình như địa cung nàng nói cũng không có tung tích."

"Có thể là chưa tìm tỉ mỉ, ha ha. Từ từ tìm đi, một ngày nào đó sẽ tìm được."

"Nhưng hình như nàng phát hiện ra chỗ bí mật."

"Có sao?" Hạ Lan Phiêu khoa trương khoát tay: "Hoàng Thượng thông minh như vậy cũng không tìm được, làm sao ta sẽ tìm được?"

"Đừng tiếp tục nói láo. Lúc nàng nói láo sẽ đặc biệt kích động, nhiều năm như vậy, cũng không thấy tiến bộ. Ha ha. . . . . ."

Truyện được edit tại diễn đàn Lê Quý Đôn!



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn ღ_kaylee_ღ về bài viết trên: Nguyêtle, huynhtole
     

Có bài mới 21.09.2017, 21:36
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Loan Hỏa Phượng Bang Cầm Thú
Chiến Thần Loan Hỏa Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.11.2015, 22:45
Tuổi: 2 Nữ
Bài viết: 3339
Được thanks: 10191 lần
Điểm: 11.3
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Phế hậu của lãnh hoàng - Hồ Tiểu Muội - New C333/420 - Điểm: 26
Chương 334:

Edit: kaylee

Tiêu Mặc rất là cưng chiều sờ sờ đầu của Hạ Lan Phiêu, Hạ Lan Phiêu chỉ cảm thấy hắn đang sờ con chó nhỏ, ánh mắt cũng là vô cùng yêu thương ——yêu thương lúc thấy sủng vật mềm yếu. Một cơn lửa giận từ trong lòng nàng dâng lên, nàng không biến sắc đẩy tay của Tiêu Mặc ra, lạnh lùng nói với hắn: "Đúng, ta đã tìm được phương pháp tiến vào cung điện bí mật —— ta quả nhiên vẫn có giá trị lợi dụng ha, Tiêu Mặc."

. . . . . .

"Phương pháp gì?" Tiêu Mặc rốt cuộc hỏi.

"Ngươi muốn biết? Phương pháp tiến vào là ta tìm được, ngươi phải đồng ý với ta tất cả những thứ ở nơi này đều thuộc về ta."

"Được." Tiêu Mặc sảng khoái đồng ý.

Người này đồng ý quá sảng khoái đi. . . . . . Cảm giác hắn có âm mưu gì đó!

Hạ Lan Phiêu nghĩ tới, liếc nhìn Tiêu Mặc một cái, trong lòng mơ hồ có chút dự cảm chẳng lành. Nhưng mà, bằng vào nàng lực của một mình nàng cũng không cách nào tiến vào bên trong  bức rèm nước này (L: kiểu như thác nước đó, nước chảy xuống như cái rèm), chỉ đành phải nói: "Nếu ta suy đoán không sai, cửa vào là ở nơi này đằng sau thác nước —— Thủy Lưu Ly chỉ là một khối ngọc thạch, nếu xem xét theo hình thái là tương đối giống như nước trong veo, nhưng nếu chữ ‘ nước ’ này không phải hình dung hình thái của nó, mà là chỉ rõ chỗ ở của nó thì sao?"

"Ý của ngươi là ——‘ Thủy Lưu Ly ’ có ý tứ là ‘Lưu Ly trong nước’, mà nước chỉ chính là thác nước trước mắt?"

"Trả lời chính xác."

"Đây thật là không thể tưởng tượng nổi."

"Ta cũng cảm thấy rất không thể tưởng tượng nổi  ~~~ loại tình cảnh này chỉ có trong tiểu thuyết mới có. Ta cũng là nhớ lại Thủy Liêm động trong chuyện ‘ Tây Du kí ’ ta kể cho Thác nhi mới đột nhiên nghĩ tới. Còn nữa, Quách Tĩnh và Hoàng Dung cũng là tại sau thác nước tìm được ‘ Võ Mục Di Thư ’, thác nước này thật là một thứ tốt."

"Hả? Quách Tĩnh? Hắn là ai?" Tiêu Mặc cảm thấy rất hứng thú hỏi.

"Là một nam nhân rất tuấn tú, rất thật thà, võ công rất lợi hại! Không, cái này không phải trọng điểm, ngươi đừng ngắt lời! Tóm lại ta cũng không thể xác định ta phỏng đoán có chính xác không, chỉ có thể thử một lần rồi."

"Tốt." Tiêu Mặc gật đầu: "Vậy chúng ta liền đi qua xem một chút đi."

"Hả?"

Hạ Lan Phiêu còn chưa kịp phản ứng, chỉ có cảm giác thân thể của mình nhẹ bẫng, lại có thể bay lên trời. Nàng theo bản năng ôm thật chặc cổ của Tiêu Mặc, bắt đầu tê tâm liệt phế hô lên. Hơn nữa, kêu vẫn là "Cứu mạng" rất không có sáng ý.

"Cứu mạng a a a a. . . . . ."

Tiêu Mặc che miệng nàng lại.

Lại dám bưng bít miệng ta? Ta cắn!

Hạ Lan Phiêu oán hận nghĩ vậy, lại đột nhiên bị nước xối ướt cả người, nếu không phải Tiêu Mặc kịp thời che miệng nàng lại mà nói sợ rằng sẽ bị sặc không ít nước, nhất định càng thêm khó chịu. Tiêu Mặc ôm nàng nhẹ nhàng dừng ở trên đất, dùng ống tay áo lau nước trên mặt nàng, trên tóc nàng, sau đó cười nói: "Quả thế."

Không nên đụng ta! A, đây là. . . . . .

Hạ Lan Phiêu giận dữ hất ra ống tay áo của Tiêu Mặc, lại rốt cuộc bị kỳ cảnh trước mắt làm kinh ngạc đến ngây người. Nàng không thể tin nhìn cửa đá đen như mực trước mặt, nhìn lại thác nước giống như bức rèm che sau lưng, lẩm bẩm nói: "Thì ra là thật là có kỳ cảnh như vậy nha. . . . . . Chẳng lẽ cung điện bí mật thật sự ở chỗ này?"

"Chỉ sợ là như vậy."

Tiêu Mặc khẽ mỉm cười, trên mặt cũng hiện ra tia sáng chói mắt. Hắn tỉ mỉ nhìn cửa đá chạm trổ tuyệt đẹp, hơi suy nghĩ một chút, đặt Thủy Lưu Ly ở trong lỗ hình vòng tròn trên cửa.

"Két."

Cửa mở ra.

Cửa chính phủ bụi ngàn năm cứ như vậy dễ dàng bị hai người này mở ra, mảnh đá rơi vãi  đã không biết ở tại nơi này vượt qua bao nhiêu năm tháng cô tịch. Trong cửa đá, là đen nhánh, u ám không thấy đáy, cũng không biết đến tột cùng ở bên trong là trân bảo hay là tai hoạ.

"Cái này chính là cung điện bí mật đi. . . . . . Hoàng Thượng, chúng ta tìm được, tìm được!"

Hạ Lan Phiêu kích động, một phát bắt được ống tay áo của Tiêu Mặc, tay cũng nắm chặt cánh tay của Tiêu Mặc, vẻ mặt giống như đứa bé tìm được bảo vật. Trong trí nhớ, thiếu nữ cười vui vẻ với hắn dưới tàng cây lê rốt cuộc một lần nữa trở lại bên cạnh hắn, mà hắn chính là cứ như vậy có thể đụng tay đến, nhưng Tiêu Mặc cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ.

Bởi vì, không thể làm cho nàng lại sợ hãi, không thể để cho nàng chạy trốn lần nữa. . . . . .

"A. . . . . . Thật xin lỗi!"

Hạ Lan Phiêu rốt cuộc ý tứ đến trong lúc kích động mình đã nắm móng vuốt con cọp, vội vàng buông tay, mặt cũng khẽ ửng hồng. Tiêu Mặc nhìn nàng hồi lâu, cũng rốt cuộc nói: "Ngươi có thể đi về."

"Tiêu Mặc, ngươi đang nói gì!" Lần này, Hạ Lan Phiêu là thật nổi giận: "Chuyện qua cầu rút ván ngươi cũng làm được, thật là quá hèn hạ rồi!"

"Dù sao ở trong lòng nàng, ta vẫn luôn là một người hèn hạ vô sỉ, vậy hèn hạ một lần nữa cũng không sao." Tiêu Mặc trầm ổn nói.

"Làm sao ngươi biết. . . . . . Phi! Ngươi tìm được chỗ này toàn là công lao của ta, làm sao ngươi có thể cứ như vậy đem bỏ rơi ta? Ngươi thật xấu xa!"

"Tùy nàng nói thế nào thôi. Những thị vệ của ta sẽ chăm sóc cho nàng thật tốt... nàng chỉ cần chờ ta trở lại là tốt rồi."

"Khốn kiếp!"

"Nàng yên tâm, bảo vật trong này ta sẽ theo ước định đưa cho nàng —— chỉ là, nàng không thể đi."

"Tại sao!"

"Bởi vì ta mạnh hơn nàng."

"Ngươi. . . . . ."

Hạ Lan Phiêu im lặng nhìn Tiêu Mặc, ngọn lửa tức giận đã bao vây nàng, bộc phát ở một giây sau. Tiêu Mặc đương nhiên biết mình làm như vậy rất không phúc hậu, nhưng hắn vẫn không cách nào mang Hạ Lan Phiêu tới trong nguy hiểm hắn không cách nào nắm trong tay.

Cung điện bí mật này thoạt nhìn rất là yên bình, nhưng càng địa phương càng yên bình khả năng có hung hiểm càng cao, mà rốt cuộc tại sao nàng biết nhiều như vậy. . . . . .

Giống như là —— bẫy rập đặc biệt chế tạo vì nàng.

Ta đã để cho nàng chạy trốn một lần từ bên cạnh ta, sẽ không buông tay lần nữa. Cho nên, coi như nàng hận ta cũng tốt, ta sẽ không để cho nàng đưa thân vào trong nguy hiểm. Như vậy, người âm thầm bố cục đó nhất định rất thất vọng đi. . . . . .

Tiêu Mặc nghĩ tới, nhìn về phía Hạ Lan Phiêu một cái, sau đó một thân một mình đi tới trong cửa đá. Hạ Lan Phiêu chỉ có thể trơ mắt nhìn bóng dáng của hắn biến mất ở trong một vùng tăm tối, nhìn cửa đá từ từ khép lại, tức giận mắng to với hắn: "Tiêu Mặc, ngươi khốn kiếp! Bội bạc như vậy sẽ có báo ứng! Khốn kiếp!"

Xem ra tinh lực của nàng thật tốt. . . . . . Ha ha. . . . . .

"Két."

Cửa đá rốt cuộc đóng lại.

Truyện được edit tại diễn đàn Lê Quý Đôn!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn ღ_kaylee_ღ về bài viết trên: Nguyêtle, huynhtole, phuochieu90
Có bài mới 25.09.2017, 18:34
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Loan Hỏa Phượng Bang Cầm Thú
Chiến Thần Loan Hỏa Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.11.2015, 22:45
Tuổi: 2 Nữ
Bài viết: 3339
Được thanks: 10191 lần
Điểm: 11.3
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Phế hậu của lãnh hoàng - Hồ Tiểu Muội - New C334/420 - Điểm: 27
Chương 335:

Edit: kaylee

"Tiêu Mặc tên cầm thú khốn kiếp sinh con không có XX ngươi! Mắt lão tử bị mù mới tin ngươi! Lão tử liều mạng với ngươi!"

Theo cửa đá đóng, tiếng chửi mắng của Hạ Lan Phiêu lại càng ngày càng lớn, càng ngày càng vang dội —— chẳng lẽ cửa đá này có chức năng phóng đại âm thanh?

Tiêu Mặc chỉ cảm thấy âm thanh kia càng ngày càng vang, cũng hình như cách hắn càng ngày càng gần, không khỏi quay đầu lại, lại vừa hay nhìn thấy một nam một nữ giơ cây đuốc đang đi về phía hắn, nữ tử cầm đầu đó dáng dấp hùng hùng hổ hổ rất giống Hạ Lan Phiêu —— không, giống như chính là nàng.

Làm sao nàng có thể tiến vào?

"Khốn kiếp! Qua sông rút cầu! Bội bạc! Hạ lưu vô sỉ!"

"Được rồi, ta biết rõ thành ngữ của nàng tiến bộ rất nhiều." Tiêu Mặc cắt đứt lời nói của Hạ Lan Phiêu, nheo mắt lại nhìn Hạc Minh: "Ngươi là thế nào xâm nhập vào trong đội ngũ thị vệ của ta?"

"Nha nha, bị phát hiện rồi ~~" Hạc Minh dùng cây quạt che miệng cười khẽ: "Ngươi là lúc nào thì phát hiện? Không phải là hiện tại mới phát hiện đi! Ngươi biết dịch dung, Mộ Dung nhà ta cũng biết đấy, ha ha ha! Ngươi không dẫn Tiểu Hạ Lan của chúng ta đi vào, ta liền vọt vào thác nước, ‘ ôm ’ nàng đi vào, còn thuận tay giải huyệt đạo của nàng! Tiểu Hạ Lan, ta rất lợi hại đi ~~"

"Đúng, rất lợi hại! So với con mực chết này lợi hại gấp trăm lần!" Hạ Lan Phiêu oán hận nói. (L: mặc và mực đồng âm)

Thật là muốn giết nam nhân này nha. . . . . . Thật, rất muốn nha. . . . . .

Gân xanh trên trán Tiêu Mặc bạo phát, nhức đầu che cái trán, qua hồi lâu mới khôi phục bình tĩnh. Lòng hắn biết lúc này đuổi tên dở hơi này đi ra ngoài đã không thể nào, chỉ có thể nhàn nhạt nói: "Đã đến rồi, vậy thì hành động chung thôi. Nếu ở trong khi hành động có thương vong không thể oán người được."

"Ta biết rõ! Ngươi chính là xem thường ta, có đúng hay không? Ta ngược lại muốn nhìn rốt cuộc sẽ là ai cản trở!"

Giống như, lại bị hiểu lầm. . . . . .

Nếu nàng cũng bị liên luỵ vào, chỉ có thể phân tâm đi bảo vệ nàng, không để cho nàng bị thương.

Hạc Minh đáng chết.

Tiêu Mặc có chút bất đắc dĩ nhìn ánh mắt tràn đầy địch ý của Hạ Lan Phiêu, khe khẽ thở dài, cũng không tiếp lời. Hạc Minh cười hì hì giơ cây đuốc đi ở phía trước nhất của đội ngũ, thỉnh thoảng nhắc nhở Hạ Lan Phiêu dưới chân có cái hố hoặc là bẫy rập khả nghi, thật là một dẫn đường và người tình dịu dàng săn sóc. tức giận của Hạ Lan Phiêu ở trong huyệt động đen nhánh không thấy đáy này rốt cuộc từ từ tiêu tán, mà nàng mờ mịt nhìn phương xa, mê mang nói: "Nên đi bên nào?"

Trước mặt nàng xuất hiện là hai con đường mở rộng, đường nào cũng tối tắm, không thấy rõ phương xa. Một con đường đương nhiên là thong tới trong bảo tàng truyền thuyết, một đường khác hẳn là bẫy rập. Nhưng mà, quỷ mới biết nên chọn con đường nào!

Có lầm hay không!

Mật thất trong phim truyền hình cũng có cơ quan rồi độc tiễn rồi cả bẫy rập nữa, cũng không có cái mật thất nào giống hiện tại, không có bất kỳ bẫy rập nào, có chỉ là đường đi thấy không đến điểm cuối! Hơn nữa, rốt cuộc muốn chọn con đường nào đi tới? Có lẽ, biện pháp giải quyết duy nhất chính là phân tổ hành động.

Ta đương nhiên cùng Hạc Minh một tổ, như vậy cũng tốt, có thể tránh thoát gia hỏa làm người ta ghét này. Ừ, liền phân tổ thôi.

"Cái này. . . . . ."

"Nếu ta không có đoán sai, loại ngã ba còn có thật nhiều, vì giữ thực lực, tránh khỏi nguy hiểm không đáng, chúng ta phải hành động chung."

Ở trước lúc Hạ Lan Phiêu mở miệng, hình như Tiêu Mặc nhìn thấu tâm tư của nàng, vượt lên trước mở miệng. Nửa câu nói sau của Hạ Lan Phiêu chỉ đành phải nuốt xuống bụng, bởi vì Hạc Minh cũng gật đầu nói: "Ta đồng ý."

"Tại sao? Chẳng lẽ cho dù lâm vào nguy hiểm, cũng muốn ba người cùng nhau chôn theo? Như vậy rất có thể vĩnh viễn không tìm được đường chính xác!"

"Nếu như mỗi con đường đều là chính xác, hoặc là mỗi con đường đều là sai lầm đây?" Mắt xếch hẹp dài của Hạc Minh cười như không cười nhìn Hạ Lan Phiêu, giống như đang giễu cợt sự thông minh của nàng: "Tiểu Hạ Lan, ngươi nói chủ nhân của mật thất này là ai đây?"

"Là chủ nhân của Thủy Lưu Ly. Hạc Minh, ngươi thật coi ta là kẻ ngốc sao?"

"Chính xác ~~~ chúng ta đi lâu như vậy cũng không gặp phải cơ quan nào, hẳn là chủ nhân của cung điện bí mật này cũng không muốn làm khó người tầm bảo —— nếu hắn dùng Thủy Lưu Ly làm thành chìa khóa của mật thất lớn như vậy, đương nhiên không phải muốn chôn giấu những tài phú này, mà là muốn để lại cho hậu nhân của hắn, hoặc là người có duyên. Cho nên, ta cho là hai con đường trước mặt này đường nào cũng có thể thông tới chỗ có tài bảo, đương nhiên lấy được nhiều hay ít lại khác rất nhiều. Mạo hiểm của chúng ta, rất giống dũng khí khi đánh cuộc, vận khí đánh cuộc, chủ nhân thần bí này thật đúng là thú vị ~~"

"Đáng tiếc ngươi không thấy được hắn, đoán chừng hắn đã sớm chết rồi." Hạ Lan Phiêu bất đắc dĩ nhìn Hạc Minh: "Cho dù đường nào cũng có thu hoạch, lựa chọn con đường sai lầm cũng chỉ có thể lấy được một chút đồ nhàm chán mà thôi. Rốt cuộc chúng ta muốn đi đầu nào?"

"Bên trái."

"Bên phải."

Tiêu Mặc và Hạc Minh cùng lúc mở miệng.

. . . . . .

"Xin các ngươi thống nhất ý kiến được không?"

"Nếu là ba người, vậy chúng ta liền lấy thiểu số phục tùng đa số là được ~~ Tiểu Hạ Lan thích bên nào đây?"

"Ý của ngươi là. . . . . . Để cho ta tới chọn? Thứ quan trọng như vaỵa tại sao để cho ta tới chọn!"

"Bởi vì ngươi là ‘người được chọn’." Tiêu Mặc nhàn nhạt nói.

Người được chọn sao? A. . . . . .

Ta chỉ là một nữ tử bình thường có được không, những lời đồn đãi này cũng chỉ là một truyền thuyết mà thôi. Ngay cả ta cũng không tin, tại sao bọn họ lại tin tưởng? Hay là nói, bọn họ là đi con đường nào cũng được, muốn chỉ là quá trình kích thích và điên cuồng khi tầm bảo?

Thật là một đám điên. . . . . .

"Nam trái nữ phải, liền bên phải thôi." Hạ Lan Phiêu nói.

Vì vậy, ba người bọn họ liền đi tới bên phải. Không biết đi bao lâu, lại gặp được ngã ba, lần này, hai người lại rất có ăn ý nhìn nàng.

. . . . . .

"Không ai thuận tay trái đúng không? Đi bên phải thôi."

Ngã ba thứ ba.

"Đi hai lần bên phải, lần này đi bên trái thôi."

Vì vậy, chuyện lựa chọn vô cùng quan trọng và khó khăn cứ như thế liền do Hạ Lan Phiêu quyết định, mà hai người khác liền hết sức thuận theo đi tới phương hướng nàng lựa chọn, không có một chút nghi ngờ hay là do dự. So sánh với hai người khí định thần nhàn bọn họ, Hạ Lan Phiêu chỉ cảm thấy trên vai gánh vác áp lực không nói ra được, gắt gao đè nặng nàng.

Tại sao hai người kia lại nghe lời đi đường ta chọn như vậy a a a a! Nếu như mà ta chọn sai thì làm thế nào! Cũng quá tùy hứng đi!

Mà bọn họ rốt cuộc vẫn là gặp phải nguy hiểm.

Truyện được edit tại diễn đàn Lê Quý Đôn!

p/s: đợt rồi bận quá ~ từ hôm nay lee lại về guồng ~ sẽ cố edit đều lại nha ~


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn ღ_kaylee_ღ về bài viết trên: Nguyêtle, huynhtole
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 380 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Băng Trúc Minh Hy, Hổ con - Sophie, lupust, Thaonghi12 và 393 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (101/104]

1 ... 174, 175, 176

2 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

3 • [Xuyên không] Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên (Trọn Bộ 6 tập)

1 ... 115, 116, 117

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

5 • [Cổ đại - Trùng sinh] Dược hương trùng sinh - Hi Hành

1 ... 90, 91, 92

6 • [Hiện đại] Hạnh phúc nhỏ của anh Đông Bôn Tây Cố (Trọn bộ 2 tập)

1 ... 22, 23, 24

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 117, 118, 119

8 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 42, 43, 44

9 • [Cổ đại] Ác phu cường sủng thê - Văn Hội

1 ... 57, 58, 59

10 • [Hiện đại] Cưng chiều em nhất - Tĩnh Phi Tuyết

1 ... 29, 30, 31

11 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 83, 84, 85

12 • [Hiện đại] Nhìn người không thể nhìn bề ngoài - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 36, 37, 38

13 • [Hiện đại] Mưu đồ làm loạn - Thanh Thụ A Phúc

1 ... 23, 24, 25

14 • [Xuyên không] Sủng thần của đế vương - Hoa Vũ Băng Lan

1 ... 46, 47, 48

15 • [Hiện đại] Theo đuổi nam thần - Thiên Phàm Quá Tẫn

1 ... 19, 20, 21

16 • [Hiện đại] Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp

1 ... 17, 18, 19

17 • [Hiện đại] Một tòa thành đang chờ anh - Cửu Nguyệt Hi

1 ... 22, 23, 24

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tái hôn lần nữa - Tiểu Thạc Thử 5030

1 ... 66, 67, 68

19 • [Cổ đại] Mỹ nhân như họa - Túc Mễ Xác

1 ... 33, 34, 35

20 • [Hiện đại] Tử Thời - Sói Xám Mọc Cánh

1 ... 35, 36, 37


Thành viên nổi bật 
Hạ Quân Hạc
Hạ Quân Hạc
Phèn Chua
Phèn Chua
Trà Mii
Trà Mii

Shop - Đấu giá: Preiya vừa đặt giá 480 điểm để mua Đôi chim non
TửNguyệtLiên: pr pr đây: viewtopic.php?t=410922&p=3383693#p3383693 Nghịch Mệnh Tầm Duyên đã có chương 30
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 1105 điểm để mua Hamster vàng
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 1051 điểm để mua Hamster vàng
Shop - Đấu giá: White Silk-Hazye vừa đặt giá 279 điểm để mua Gà quay
LogOut Bomb: White Silk-Hazye -> +Ta Là Bảo Bối+
Lý do: Hai lô lâu ko gặp =))))
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 668 điểm để mua Thiên thần mây
ningxia111: xin chào xen sen
Shin-sama: à biết rồi :)) lâu quá nên quên cả cách dùng diễn đàn
Shin-sama: áo xanh lá là làm chức gì ấy nhờ :think:
Shin-sama: =]] giờ nói rồi đấy thôi
Mon Miêu: Shin haha, chuẩn nè, thấy nhau hoài nhưng do đông quá nên ta nhớ là có chào nhau thôi chứ chưa nói chuyện bao giờ ^^
Hạ Quân Hạc: Ri Ri :no3: Ủi
Shin-sama: cũng quen, hình như chưa nói chuyện bao giờ :3
Mon Miêu: À nhon Ủi, lâu rồi không gặp ha
Mon Miêu: Không biết Shin còn nhớ không chứ ta hông :)) Lặn lâu quá rồi, hồi ta mới vào diễn đàn là thấy Shin hoài nà haha
Hạ Quân Hạc: San mau vote cho bổn Ri
Shin-sama: chào áo xanh :))
Mon Miêu: Hi Shin
Hi San
^^
Mon Miêu: Ôi, lâu lắm rồi mới lên đúng lúc mọi người đang tám :))
Shin-sama: hê lô Sen Xen :))
Shin-sama: Không học chung nên không biết
xen sen: xin chào mọi người mình người mới mong mọi người giúp đỡ nhiều ạ.
Mika_san: Mà thím biết bé Tơ nhà tui đâu hem?
Mika_san: Đập cái gì và xây cái gì vậy thím ?
Mika_san: =))
Mika_san: Cảm thấy môn lung
Shin-sama: đợi t đập đi xây lại hết đã :))
Mika_san: Why?
Mika_san: Tui cũng muốn thi, mà chẳng biết mình có tài năng gì, chỉ rớt ở vòng gửi xe

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.