Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 21 bài ] 

Thê nô - Cổ Linh

 
Có bài mới 30.11.2014, 16:59
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 6
Thành viên cấp 6
 
Ngày tham gia: 13.07.2014, 13:13
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 403
Được thanks: 909 lần
Điểm: 26.29
Có bài mới Re: [Hiện đại] Thê nô - Cổ Linh - Điểm: 55
Chương 17: Lòng tham.

Editor: Kiều Nhi.

Beta: Ngược Ái.


Cảnh Thụy Văn một bên ăn thịt cua vằn thắn, một bên kỹ càng tỉ mỉ nói lại những gì mình đã nghe thấy trong hội nghị của gia đình Cảnh gia lúc diễn ra trên bàn cơm tối.

Bất kể dùng đến thủ đoạn nào cũng phải đem Vân Điệp lừa về nhà, ngay cả Viên Loan Anh cũng phải tự mình đứng ra.

Vu Kiệt ngồi bên ăn từng miếng, từng miếng, cẩn thận lắng nghe.

Vân Điệp thì sắc mặt ảm đạm thất vọng, không yên lòng cầm đôi đũa của mình chọc chọc vào trong bát mì vằn thắn.

Cảnh Thụy Võ không có việc gì liền đưa ra kết luận:

- Chị hai, mì vằn thắn này thật sự là ăn quá ngon. Khó trách anh cả lại nói những món ăn mà chị nấu ra đều được anh Vu ăn hết sạch.

- Em không ăn sao? – Vu Kiệt liếc mắt nhìn bát mì của Vân Điệp.

- Vậy thì…cho anh ăn đi!

Tay của anh nhanh như chớp giơ ra, liền đem bát mì của Vân Điệp lấy đi, nhưng đến nửa đường thì có một bàn tay khác giơ ra chặn lại.

- Không công bằng! Anh Vu, mỗi ngày anh đều có thể ăn còn em lâu lâu mới có thể được ăn một lần, bát mì này hẳn là nên để lại cho em mới đúng!

Vu Kiệt hừ lạnh một tiếng.

- Lâu lâu? Da mặt cũng thật dày mà! Cảnh Thụy Võ, là ai mới sáng sớm đã chạy qua ấn chuông cửa đòi ăn cháo phỉ thúy phù dung ? Là ai luôn quấn quýt lấy tiểu Điệp đòi cô ấy làm phần cơm hộp buổi trưa? Còn có lúc không có việc gì liền chạy qua nói chuyện phiếm, nói một đống chuyện nhàm chán, lúc về liền thuận tiện đem về một bao lớn điểm tâm?

- Có sao? Ai vậy nhỉ? – Cảnh Thụy Võ bày ra vẻ mặt vô tội hỏi.

- Không cần giả bộ với anh!

Vu Kiệt lấy đũa gõ gõ lên đầu của cậu.

- Chính là loại con ruồi này như em!

- Không phải chứ? Em mà cũng làm ra những việc như vậy sao? Anh nhất định là nhận sai người rồi.

- Người dám giành đồ ăn của tiểu Điệp, dù có đốt thành tro anh cũng sẽ nhận ra được! – Tay cầm bát mì của Vu Kiệt dùng sức kéo về.

- Đây là của anh, em đừng mơ tưởng giành được!

Thấy vậy, hai tay của Cảnh Thụy Võ đều giơ ra, gắt gao cầm lấy bát mì.

- Sau này, lúc anh và chị cùng nhau quay về nước Mỹ, em liền không có cái để ăn nữa. Cho nên, hiện tại, em đương nhiên muốn ăn nhiều thêm một chút.

- Cô ấy nấu là cho anh ăn! – Vu Kiệt nghiêm chỉnh biểu thị công khai chủ quyền.

- Em là em trai của chị ấy! – Cảnh Thụy Võ không cam lòng yếu thế.

- Cho nên mới cho em hai bát mì rồi đấy thôi, anh cảnh cáo em đừng có lòng tham quá! – Vu Kiệt cảnh cáo nói.

- Anh mới có lòng tham ấy!

Vân Điệp vừa bực mình vừa buồn cười nhìn hai người bọn họ đang cầm lấy bát mì vằn thắn mà không ngừng cãi nhau.

Không khỏi bất đắc dĩ lắc đầu thở dài, cô lặng lẽ đứng dậy đi đến phòng bếp đem nồi nước đã được đun sôi đang để ở trên bếp gas.

Cô nhấc xuống sau đó quay trở lại bàn ăn.

- Đừng tranh nhau nữa, ở đây có ít nhất là tám bát mỳ đấy! Đủ để cho hai người ăn đến no đó.

Vu Kiệt lập tức buông tay ra, đồng thời đem nồi nước để ở trước mặt của chính mình.

- Vậy bát mỳ đó cho em, còn nồi nước này là của anh.

- Cái gì? Làm gì có chuyện như vậy chứ? – Cảnh Thụy Võ lớn tiếng kháng nghị.

- Em một chén, anh một nồi, anh không biết ngượng hả?

- Một chút cũng không. – Vu Kiệt đương nhiên nói.

- Vu Kiệt! Anh thật là…

Vì thế, hai người lại tiếp tục ầm ỹ.

Như vậy còn có thể ầm ỹ được sao? Vân Điệp suy sụp cúi đầu xuống, cô thật không có cách mà!

Cảnh Thụy Võ cảm thấy mỹ mãn vỗ vỗ bụng nói:

- Quá tuyệt vời!

Vu Kiệt cũng đồng dạng cảm thấy mỹ mãn nói:

- Cuộc sống thật tốt đẹp!

Vân Điệp không dám tin trừng mắt nhìn cái nồi trống trơn trước mặt.

Sáu người ăn một kí vằn thắn cứ như vậy mà hết sạch sẽ?

Ngay cả canh cũng uống không còn một giọt! Cô trừng mắt nhìn cái bụng phình to của bọn họ.

Có lẽ cô có thể thay bọn họ đăng ký tham gia trận đấu ăn uống ở Nhật Bản cũng nên!

Cảnh Thụy Võ nằm trên thảm ở trong phòng khách thở dốc, đẩy đẩy Vu Kiệt cũng đang nằm ở bên cạnh.

- Anh Vu, mẹ em sẽ có cơ hội tìm đến chị hai nói chuyện riêng sao?

- Không có khả năng! – Vu Kiệt chắc như đinh đóng cột đáp.

- Trừ khi bà đi tìm cô ấy lúc thời gian đã vào lớp. Nhưng mà, anh tin tưởng mẹ của em sẽ không có khả năng làm ra chuyện như vậy. Bởi vì, bà sẽ rất khó giải thích với trường học, bất cứ là dùng cái cớ gì đi nữa, đều không tránh khỏi việc mất mặt mũi, mà bà không thể chịu nổi những việc như vậy.

- Vậy là được rồi, mẹ em dù gì cũng là một phó giáo sư, tài ăn nói của bà ấy thật không sai. Bà nếu như đã nghiêm túc thì lực thuyết phục thật là kinh người.

- Anh hiểu được.

- Thuận tiện liền hỏi một chút, trừ bỏ việc nấu ăn ngon của chị ấy ra, anh rốt cuộc còn thích chị ấy ở điểm nào nữa vậy? Chị cũng không thông minh, có đôi khi còn có lúc ngốc nghếch, so với người thiên tài thì thật sự không xứng mà!

Vu Kiệt nở nụ cười.

- Kỳ thật mọi người đều sai lầm rồi. Tiểu Điệp không phải là không thông minh mà ngược lại, trí nhớ của cô ấy còn rất kinh khủng nữa. Chỉ là do trí não của cô ấy chỉ là có chút phản ứng chậm mà thôi. Bình thường lúc nhìn thấy gì đó đều sẽ ghi nhớ lại trong đầu, nhưng lại không có cách nào đem chính xác những thứ đã ghi nhớ chép ra bên ngoài. Ví dụ như địa lý, mấy cái tên quốc gia cùng thành phố dài dòng phức tạp, cô ấy đều có thể nhớ rõ ràng nhưng chỉ có điều là thành phố nào thuộc quốc gia nào thì cô ấy chỉ có thể nhớ mang máng. Mỗi lần cô ấy đi thi, rõ ràng lúc đó trong đầu có rất nhiều đáp án lại không biết cái nào mới là đáp án chính xác. Mà anh chỉ là nhằm vào vấn đề này của cô ấy rồi tìm ra phương pháp đúng nhất để dạy, cô ấy liền có thể đạt được những thành tích rất cao.

Cảnh Thụy Võ bừng tỉnh đại ngộ gật gật đầu.

- Nhưng mà anh thích cô ấy, chẳng phải bởi vì sắc đẹp mà là do tính cách nữ tính đơn thuần, ngây thơ của cô ấy. Anh không chấp nhận việc giữa nam và nữ phải dựa trên thân phận bình đẳng mới có thể kết đôi được. Cô ấy ôn nhu lại đáng yêu, hồn nhiên lại lương thiện như vậy. Cô ấy có được một loại nữ tính rất sức quyến rũ, có thể kích thích được bản năng nam tính trong anh trỗi dậy. Làm cho anh có một loại khát vọng có thể chiếu cố cô ấy, che chở cô ấy, thương yêu cô ấy. Nếu cô ấy là cái nồi thì anh chính là cái nắp, hai bọn anh là hai thể hoàn chỉnh thống nhất. Em không biết đây mới thực sự là phối hợp hoàn mỹ sao?

- Em…không hiểu cho lắm, nhưng mà… – Cảnh Thụy Văn nhíu nhíu mi trầm ngâm.

- Em nghĩ ý của anh chính là, anh cho rằng chị hai của em cùng với anh là một tổ hợp hoàn mỹ nhất.

- Chính xác! Mặc kệ người khác nghĩ như thế nào, nói như thế nào. Anh chỉ muốn lúc anh đi làm về đến nhà, có người có thể cho anh một cái ôm ấm áp và có khả năng thỏa mãn… – Vu Kiệt hắc hắc cười hai tiếng.

- Tâm lý tự cao tự đại của một nam nhân.

Cảnh Thụy Võ phốc xích cười ra tiếng.

- À! Thì ra tiêu chuẩn của anh là như vậy. Mà tiêu chuẩn của mọi người trong nhà em vừa khéo tương phản, chẳng trách bọn họ không tin anh sẽ thích chị hai.

Vu Kiệt cười cười.

Cảnh Thụy Võ nhìn lên trần nhà một lát sau, đột nhiên hỏi:

- Anh không có làm chuyện xấu gì với chị hai em đấy chứ?

- Có. – Vu Kiệt sảng khoái thừa nhận.

Cảnh Thụy Võ bỗng dưng nghiêng mặt lại, một tiếng cũng không nói, chỉ là nhìn chằm chằm vào Vu Kiệt.

Vu Kiệt ngẩng đầu nhìn về phía phòng bếp.

Vân Điệp đang vội vàng nấu ăn, căn bản không có chú ý đến bên này, thấy thế Vu Kiệt mới thấp giong nói:

- Bọn anh cũng đã kết hôn rồi.

Hai mắt Cảnh Thụy Võ đột nhiên mở to, miệng định kêu to ra tiếng, Vu Kiệt kịp thời che miệng của cậu lại.

- Nhưng mà tiểu Điệp còn chưa biết đâu.

Hai dấu chấm hỏi to đùng xuất hiện trong đôi mắt của Cảnh Thụy Võ.

Vu Kiệt buông tay ra:

- Em cũng biết trình độ ngốc nghếch của cô ấy rồi đấy. – Anh cười nói.

- Về phần nguyên nhân tại sao không nói cho cô ấy biết, em có thể trở về hỏi anh cả một chút.

- Anh cả cũng biết rồi? – Cảnh Thụy Võ kinh ngạc hỏi.

Vu Kiệt gật gật đầu.

- Anh đều nói cho anh ấy biết hết.

Cảnh Thụy Võ liếc mắt nhìn anh.

- Anh là muốn em gọi anh một tiếng anh rể đi?

Vu Kiệt nhún nhún vai.

- Tùy em vậy!

Hai tròng mắt thông minh vừa chuyển, Cảnh Thụy Võ liền hắc hắc cười nói:

- Đương nhiên là muốn gọi rồi…anh ~~ rể ~~.

Toàn thân Vu Kiệt run lên.

- Gọi thì gọi, làm gì mà gọi ghê tởm như vậy!

Tươi cười bên môi Cảnh Thụy Võ không có gì tốt đẹp.

- Anh rể ~~.

Vu Kiệt lại run lên.

- Về sau lúc anh dạy chị hai học thêm, có thể cho em đến nghe được hay không?

Vu Kiệt hừ lạnh một tiếng.

- Nghĩ thật tốt! Mỗi ngày đều cho em chạy đến đây giành đồ ăn với anh chắc? Anh mới không có ngốc như vậy đâu!

- Này! Em là em vợ của anh đấy! – Cảnh Thụy Võ kháng nghị.

- Anh hẳn là phải chiếu cố em nhiều hơn một chút chứ?

Câu trả lời của Vu Kiệt là cười ha một tiếng đầy trào phúng.

Cảnh Thụy Võ đột nhiên ngồi dậy.

- Anh…

- Thụy Võ, chị mới nấu thêm một ít vằn thắn, lát nữa về nhà, em nhớ đem về cho anh cả ăn nhé.

Cảnh Thụy Võ trừng mắt nhìn một lát sau, đột nhiên nở nụ cười.

- Không thèm hỏi ý kiến của anh nữa, em trực tiếp đi tìm chị hai hỏi.

Hả?

Nhóc con này cũng thật thông minh mà, biết cách lấy tiểu Điệp ra để uy hiếp anh!

Có lẽ, anh có thể sắp xếp nhóc con này đến nước Mỹ làm du học sinh…

***

Bất luận là Vu Kiệt ở một nước hay ở một trường nào đó nhận chức giáo sư. Thì mặc dù lớp học đó có số lượng sinh viên rất ít đi nữa, thì chỉ cần là tiết dạy của Vu Kiệt, trong lớp sẽ luôn xuất hiện những người không mời mà đến.

Chẳng những ngồi đầy cả lớp học, thậm chí ở cuối lớp học cũng chật ních người đứng nghe giảng, ngay cả hành lang bên cửa sổ cũng đều xếp đầy người.

Cho nên, làm cho Vu Kiệt lần đầu tiên bước vào lớp ba để dạy, liền nhìn thấy lớp này vốn là có 40 học sinh, bây giờ lại ngồi hơn 60 người, thậm chí còn có 2, 3 giáo viên đứng ở cuối lớp.

Anh cũng chỉ nhíu mày lại, nhún nhún vai, liền nhàn nhã, tự tại bước lên bục giảng mà thôi.

- Thật kỳ quái mà, hình như mặc kệ là tôi đến dạy học ở lớp nào đi nữa, đều sẽ có rất nhiều bạn đi nhầm lớp học.

Các học sinh che miệng cười trộm, Vu Kiệt cười cười lại hỏi:

- Xin hỏi vài vị giáo viên đã làm sai cái gì mà để cho các học sinh ở đây phạt đứng thế này?

Các học sinh cười to, ngay cả các vị giáo viên đang đứng ở cuối lớp cũng cười vui vẻ.

Vu Kiệt cười gật gật đầu.

- Đúng, chính là như vậy. Học tiết của tôi thì phải thoải mái, càng thoải mái càng tốt.

Anh vừa mới nói xong, hai chân vừa nhấc, liền nhảy lên ngồi trên bàn của giáo viên được đặt ở cạnh cửa.

- Đối với tôi mà nói, lên lớp như vậy mới là nhẹ nhàng nhất. Nếu bạn nào thích cũng có thể làm như vậy rồi nghe tôi giảng bài.

Các học sinh nhìn nhau cười, nhưng không có ai động đậy.

- Không có sao? – Vu Kiệt đột nhiên ngước mắt nhìn các vị giáo viên đang đứng ở cuối lớp, rồi sau đó lại nhìn các học sinh trong lớp.

- Tôi biết rồi. Có giáo viên ở đây nên các bạn không dám có đúng hay không? Không sao, lần sau tôi sẽ yêu cầu nếu giáo viên nào muốn đến lớp học của tôi “giám thị” thì cũng phải đem theo một cái bàn vào đây ngồi giống như tôi mới được.

Học sinh tiếp tục cười to.

Cứ như vậy, mặc kệ là dạy học môn gì, chỉ cần là tiết của Vu Kiệt, lớp ba luôn luôn vang lên từng trận cười vui vẻ.

Không lâu sau, giáo viên đến đây “giám thị” càng ngày càng nhiều.

Lại không lâu sau, thành tích học tập của học sinh lớp ba tăng nhanh như diều gặp gió, trở thành lớp có thành tích tốt nhất khối.

Sau đó, phiền toái liền tìm tới.

Thật nhiều phụ huynh học sinh yêu cầu đem con mình chuyển đến lớp ba học.

Nhưng điều này là không có khả năng, bởi vì một lớp học sẽ có quy định về sĩ số của học sinh.

Trên thực tế, mỗi lần Vu Kiệt lên lớp, lớp ba sẽ có nhiều hơn 30 học sinh.

Chỉ khi nào có tiết học của Vu Kiệt mới chạy đến nghe giảng. Nếu trường học đáp ứng yêu cầu của tất cả các phụ huynh là đem chuyển học sinh qua, về sau biết làm sao đây?

Nhưng lại có vài phụ huynh thì không thể cự tuyệt được.

Nhất là ở xã hội đề cao địa vị này, bọn họ cho rằng chỉ cần bọn họ gọi điện thoại qua yêu cầu thì trường học đương nhiên phải tích cực phối hợp.

Nếu trường học không chịu phối hợp, bọn họ sẽ tự mình đến “đe dọa” một chút.

Một chiếc xe hơi màu đen sang trọng chính là vì lý do này mới dừng ở trước cổng trường.

Hướng phòng hiệu trưởng đi đến, giáo viên chủ nhiệm cố nén cơn giận ăn nói khép nép giải thích với đôi vợ chồng trung niên mặc quần áo cao quý trước mặt.

- Hàn tổng, thực sự là không có biện pháp mà! Lớp ba là lớp của học sinh nữ, chúng tôi không thể nào chuyển con trai các vị qua lớp đó được! Hơn nữa, nếu có ngoại lệ này, chúng tôi đối với các vị phụ huynh cũng có yêu cầu tương tự sẽ rất khó từ chối, mong ngài thông cảm cho nỗi khổ tâm của trường!

Người đàn ông trung niên từ nãy đến giờ đều thủy chung ngẩng cao đầu kiêu ngạo, lạnh lùng hừ một tiếng.

- Tôi mới không quan tâm người khác nghĩ như thế nào, cũng không quan tâm lớp kia là lớp nữ hay là lớp nam! Dù sao, năm nay con tôi không thể thi rớt đại học được! Nếu cậu không thể làm chủ thì tôi đi tìm thầy hiệu trưởng vậy.

Giáo viên chủ nhiệm liên tục thở dài:

- Hiệu trưởng cũng không có cách nào đâu mà!

- Tôi đi tìm ông ta!

Giáo viên chủ nhiệm lại tiếp tục thở dài.

Hàn phu nhân đang đứng ở bên cạnh Hàn tổng khinh thường liếc mắt nhìn giáo viên chủ nhiệm một cái, rồi sau đó lên giọng hỏi:

- Vì sao thành tích học tập của lớp ba lại tốt như vậy? Có phải các cậu đem những giáo viên giỏi nhất đều đến dạy ở lớp đó có đúng hay không? Tôi nghe nói có rất nhiều trường học đều làm như thế!

- Không, không. Trường học của chúng tôi không có làm như vậy. Những giáo viên giỏi đều cùng nhau chia ra ở các lớp. Cho dù có là học sinh xuất sắc cũng như vậy, chúng tôi đều đối xử bình đẳng.

- Nhất định là có nguyên nhân đặc biệt nào đó đúng hay không? – Hàn phu nhân hoài nghi nhìn giáo viên chủ nhiệm.

- Con tôi nói, lớp ba vốn là có thành tích học tập tốt nhưng mà vào học kì này thì thành tích đặc biệt kinh người, là vì có quan hệ đến một vị giáo viên.

Giáo viên chủ nhiệm muốn nói lại thôi, đúng là nói không được mà.

- Con tôi còn nói, nó có đi tham gia mấy tiết học đó, mỗi lần nó đều cảm thấy giáo viên lớp ba dạy đặc biệt hay. Chẳng những lên lớp nó không còn ngủ gật mà còn thấy rất thú vị. Giáo viên dạy bài nào, nó nghe giảng một lần liền nhớ kỹ đến 7, 8 phần.

Hàn phu nhân mắt lạnh nhìn giáo viên chủ nhiệm, còn nói:

- Nó nói giáo viên này chỉ dạy mỗi lớp ba. Cậu còn dám nói không có đem giáo viên giỏi đến dạy ở lớp ba sao?

- Này…giáo viên này là…là có vẻ đặc biệt… – Giáo viên chủ nhiệm ấp úng nói.

- Cậu ấy…cậu ấy không phải…trường học của chúng tôi. – Giáo viên chủ nhiệm đột nhiên dừng lại, hai mắt nhìn phía trước.

Hai vợ chồng Hàn tổng theo bản năng đưa ánh mắt nhìn theo.

Chỉ thấy một cậu con trai trẻ tuổi ăn mặc lưu manh nắm tay của một bạn học sinh nữ, đang cười nói đi tới đây. Vẻ mặt Hàn tổng ngay từ đầu đã không vui, lúc này lại càng không tốt.

- Nghe nói quản lý ở trường học rất nghiêm. Như thế nào còn có thể cho học sinh trong trường kết giao cùng với người không đứng đắn ở bên ngoài thế hả?



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân

Có bài mới 30.11.2014, 17:01
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 6
Thành viên cấp 6
 
Ngày tham gia: 13.07.2014, 13:13
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 403
Được thanks: 909 lần
Điểm: 26.29
Có bài mới Re: [Hiện đại] Thê nô - Cổ Linh - Điểm: 47
Chương 18: Kế hoạch đổ bể.

Editor: Ngược Ái + Kiều Nhi.

Beta: Ngược Ái.


Giáo viên há miệng định nói, lại không biết nên nói như thế nào.

Bởi vì Vu Kiệt từng có nói qua, không muốn cho nhiều người biết đến thân phận của cậu.

- Hi! Giáo viên chủ nhiệm. – Vu Kiệt đi đến trước mặt bọn họ liền lên tiếng chào hỏi.

- Dẫn phụ huynh học sinh đi giới thiệu trường sao?

- À… – Giáo viên chủ nhiệm lén liếc mắt nhìn vợ chồng Hàn tổng đang bày vẻ mặt khinh thường ở bên cạnh.

- Đúng vậy. Còn các em? Không phải còn vào học sao? Các em còn muốn đi đâu nữa?

- Còn chưa có vào lớp mà! – Vu Kiệt cười cười liếc mắt nhìn Vân Điệp một cái.

- Cô ấy nói khát nước. Nên tôi dẫn cô ấy đến căn-tin. Cũng không có mất nhiều thời gian cho lắm. Yên tâm, sẽ vào kịp.

- Được rồi. Vậy các em…

- Con gái hiện nay đúng thật là không biết xấu hổ mà! – Hàn tổng khinh miệt đánh giá Vân Điệp từ trên xuống dưới.

- Thoạt nhìn giống như rất ngoan ngoãn, trên thực tế là không có giáo dục. Giáo viên chủ nhiệm, nên trừng phạt thật nghiêm khắc vào!

Tươi cười trên mặt Vu Kiệt phút chốc biến mất, giáo viên chủ nhiệm cũng hít một ngụm khí lạnh.

Trong lỗ mũi của Hàn phu nhân cũng hừ lạnh một tiếng.

- Thật không biết ba mẹ dạy dỗ như thế nào, lại có thể dạy ra một đứa con gái không biết xấu hổ như vậy. Hiện tại, còn dám thoải mái ở trong trường cùng với một đứa con trai anh anh em em. Chỉ sợ qua thêm hai, ba ngày nữa sẽ cùng con trai lên giường ở mọi nơi! Tôi thật hoài nghi có nên cho con mình tiếp tục học ở trường này hay không? Không biết có thể bị loại con gái không có giáo dục này làm cho hư hỏng hay không nữa?

Trong mắt của Vu Kiệt dần dần ngưng tụ sự tức giận, anh không chút biểu cảm nhìn về phía giáo viên chủ nhiệm đang lo lắng đứng ngồi không yên.

- Không phải như vậy đâu, cho…Vu Kiệt, bọn họ…

Giáo viên chủ nhiệm lắp bắp nói:

- Bọn họ muốn đem con mình…chuyển qua lớp ba, trường học…không thể đáp ứng, cho nên bọn họ không được…vui vẻ gì cho lắm, nên cậu…thông cảm.

- Muốn chuyển qua lớp ba? – Vu Kiệt cười lạnh.

- Nếu trường học đem con của bọn họ chuyển qua lớp ba, tôi sẽ không dạy học nữa. Giáo viên chủ nhiệm, xem mà làm đi!

Vu Kiệt nói xong, không đợi giáo viên chủ nhiệm với vẻ mặt lúc xanh lúc trắng phản ứng lại đã lôi kéo Vân Điệp rời đi.

- Cậu ta đang nói cái gì vậy? – Hàn tổng tức giận nói.

- Giáo viên chủ nhiệm, cậu ta hình như đang uy hiếp anh, anh cứ để cậu ta đi như vậy sao? Anh có thể kiện cậu ta mà!

Giáo viên chủ nhiệm lắc lắc đầu xong mới dứt khoát nói:

- Hàn tổng, em gái lúc nãy là học sinh của lớp ba, mà bên cạnh là Vu Kiệt, là bạn trai của em ấy. Vu Kiệt vì bạn gái của cậu ta mới đến trường này dạy học. Tôi nghĩ, mời hai vị đến lớp ba xem tình hình lúc vào học, như vậy hai vị liền sẽ hiểu được vì sao con trai của mình lại nói giáo viên kia chỉ dạy học ở lớp ba.

Vợ chồng Hàn tổng đầy bụng hoài nghi đi theo giáo viên chủ nhiệm đến hành lang bên ngoài phòng lớp ba.

Chỉ chốc lát sau liền nhìn thấy Vu Kiệt nắm tay Vân Điệp đi tới.

Vân Điệp nhìn thấy giáo viên chủ nhiệm liền vội cúi đầu chào rồi bước vào lớp, mà Vu Kiệt thì mắt lạnh nhìn chăm chú vợ chồng Hàn tổng, bên miệng còn nở nụ cười lạnh.

Mười lăm phút sau, đối mặt với sự khiếp sợ vạn phần của vợ chồng Hàn tổng, giáo viên chủ nhiệm liền mở miệng nói:

- Cậu ấy không phải là giáo viên của trường chúng tôi, cũng không phải là người không đứng đắn gì đó. Trên thực tế, cậu ấy là giáo sư đại học. Vì bạn gái của cậu ấy học ở đây nên học kỳ này cậu ấy mới đặc cách đến đây dạy học, cho nên, thành tích của lớp ba mới có thể tiến bộ kinh người như vậy.

Vợ chồng Hàn tổng hoàn toàn không nói ra lời.

- Lúc nãy hai vị cũng đã nghe thấy, nếu trường học chuyển con trai của hai vị đến lớp ba, cậu ấy sẽ không dạy học nữa. Mà trường học sợ chỉ có thể đưa ra một lựa chọn…đó là lưu cậu ấy lại.

***

Cảnh Vân Nghê kéo kéo quần áo trên người, lại một lần nữa cúi đầu xem kỹ.

Sau khi cảm thấy tất cả đều ổn mới đưa tay ấn chuông cửa, người mở cửa là Vân Điệp.

- Chị cả, sao chị lại đến đây? Có việc gì sao?

- Không có, chỉ là muốn tìm em nói chuyện phiếm mà thôi.

- Nói chuyện phiếm?

Vân Điệp cảm thấy kỳ quái liền cẩn thận đánh giá Cảnh Vân Nghê từ trên xuống dưới.

Nói chuyện phiếm cũng cần ăn mặc xinh đẹp như vậy sao?

- Dạ! Vậy thì…

- Thực xin lỗi, không có tiện cho lắm. – Đột nhiên Vu Kiệt xuất hiện bên cạnh, kéo Vân Điệp đang muốn mở rộng cửa lại.

- Tôi đang muốn giúp Vân Điệp học thêm. Tôi nghĩ, cô làm chị hẳn không muốn gây trở ngại cho em mình lúc học bài đi?

- Hả? Đương nhiên, vậy… – Cảnh Vân Nghê miễn cưỡng cười cười.

- Em lần khác lại đến cũng được.

- Tốt, bất quá… – Vu Kiệt chậm rãi đóng cửa lại.

- Sau bữa tối cho đến 10 giờ là thời gian học bài của chúng tôi, từ 10 giờ cho đến 11 giờ là thời gian tôi làm việc riêng. Lúc tôi đang làm việc, ghét nhất là bị người khác đến quấy rầy. Sau 11 giờ, chúng tôi phải đi ngủ. Vì vậy, mời cô xem xét kỹ thời gian rồi lại đến.

Rầm!

Cánh cửa đóng lại, Cảnh Vân Nghê gắt gao trừng mắt nhìn cánh cửa hồi lâu mới tức giận xoay người rời đi.

Haiz! Kế hoạch của cô lại một lần nữa thất bại hoàn toàn.

- Bây giờ mới có 6 giờ, em nghĩ…

- Thực xin lỗi, tiểu Điệp đang nấu ăn…

- Em sẽ không…

- Tôi đang chuẩn bị giáo trình dạy học cho ngày mai. – Ý là tôi đang bận đừng có đến quấy rầy.

- À…

- Thực xin lỗi.

Cánh cửa lại một lần nữa vô tình đóng lại trước mặt Cảnh Vân Nghê.

Cô lại một lần nữa thất bại trở về.

- Hôm nay là chủ nhật, em nghĩ hai người hẳn là…

- Thực xin lỗi, ngày mai, tiểu Điệp phải đi thi.

Cảnh Vân Nghê như có điều suy nghĩ nhìn chằm chằm vào cánh cửa trước mặt đã đóng lại, trong đầu nhanh chóng chuyển động.

Đi thi, vậy thì Vân Điệp sẽ…

Trong văn phòng của viện trưởng đại học T.

- Viện trưởng, tôi phải đi.

Viện trưởng không nói hai lời, lập tức tự mình đứng dậy tiễn Vu Kiệt ra đến cổng.

Đây là điều kiện trước đây của Vu Kiệt.

Sau khi Vu Kiệt dạy hết tiết, trường học phải cam đoan Vu Kiệt lúc nào cũng có thể ra về. Tất nhiên trường học một chút ý kiến cũng không có, viện trưởng lập tức đảm nhận trọng trách này.

Đi được nửa đường, viện trưởng thuận miệng hỏi:

- Hôm nay, sao lại về sớm như vậy?

- Có việc. – Vu Kiệt đơn giản trả lời.

Bởi vì hôm nay, Vân Điệp đi thi nên giữa trưa sẽ ra về.

Cho nên vì phối hợp thời gian với Vân Điệp mà Vu Kiệt mới dạy xong 2 tiết đã yêu cầu chạy lấy người.

Trên đường đi, bởi vì có tai nạn mà dẫn đến kẹt đường.

Anh đành phải lái xe máy đi đường vòng.

Lúc anh đến nơi thì xa xa đã nhìn thấy Vân Điệp cùng mẹ của mình đang đi đến bãi đỗ xe nằm bên cạnh trường học.

Không chút do dự, anh lập tức nhấn mạnh chân ga chạy nhanh đến, chưa tới 5 giây, một tiếng két chói tai của xe máy vang lên liền đứng ở bên cạnh Vân Điệp.

- Tiểu Điệp, sao không đợi anh?

Vân Điệp lén liếc mắt nhìn mẹ mình một cái.

- Mẹ muốn cùng em nói vài chuyện, nên muốn dẫn em đến một nhà hàng nào đó vừa ăn cơm vừa nói chuyện.

Vu Kiệt cũng nhìn vẻ mặt đang thất vọng của Viên Loan Anh một cái.

- Có thể! Đi lên, anh chở em đến một nhà hàng rất yên tĩnh, mẹ em có thể lái xe đi theo chúng ta.

- Con ngồi xe của mẹ sẽ thoải mái hơn đấy.

Viên Loan Anh cố gắng lần cuối.

Bà chính là muốn tìm Vân Điệp để nói chuyện một chút, lại vừa khéo gặp phải Vu Kiệt chưa đến, còn tưởng rằng là ông trời giúp bà chứ?

Đang muốn thuận tiện đem Vân Điệp trở về nhà luôn, không nghĩ tới vẫn là chậm một bước, Vu Kiệt kịp thời chạy tới!

- Cô ấy thích ngồi xe máy hơn. – Vu Kiệt không cho Vân Điệp có thời gian suy nghĩ liền kéo lên xe.

- Chúng tôi ở đó chờ, bà tự lái xe đến đó đi!

Sau đó, bọn họ cho xe dừng lại ở trước một nhà hàng.

Vu Kiệt cùng Vân Điệp xuống xe máy, lúc anh đang cúi người khóa xe lại khi liền không chút nào ngoài ý muốn mà nhìn thấy Cảnh Vân Nghê cùng Viên Loan Anh từ trong xe hơi bước ra.

- Hả? Chị cả, chị như thế nào cũng ở đây, không phải nói chỉ có một mình mẹ thôi sao?

Cảnh Vân Nghê xấu hổ liếc mắt nhìn Vu Kiệt một cái.

– À. Không phải là do em nghe nhầm rồi đấy chứ? Là một mình mẹ đi tìm em còn chị thì ngồi chờ ở trong xe.

- Vâng!

Không khí trong bữa cơm cực kì mất tự nhiên.

Trừ bỏ người không hề biết gì như Vân Điệp là đang ăn cơm ra, ba người còn lại đều đang chìm vào trong suy nghĩ của chình mình.

Cảnh Vân Nghê cùng Viên Loan Anh câu được câu không ngồi nói toàn những chuyện vô nghĩa. Mà Vu Kiệt chính là lấy ánh mắt trào phúng nhìn hai người bọn họ.

Đặc biệt là lúc Viên Loan Anh nghĩ muốn biểu hiện “tình thương của mẹ” một chút , sẽ thấy khóe miệng của Vu Kiệt hơi hơi nhếch lên.

Mỉm cười kiểu đùa cợt ấy làm cho Viên Loan Anh cảm thấy chính mình giống như là hoàn toàn trống trơn trước ánh mắt lợi hại của Vu Kiệt vậy.

Chiếc mặt nạ được tỉ mỉ đắp nặn lên cũng theo đó mà vỡ tan.

Mặc kệ ánh mắt của Cảnh Vân Nghê có lo lắng, thúc giục như thế nào đi chắng nữa, Viên Loan Anh chính là không thể nào đem “tình thương của mẹ” đầy giả dối ra làm mất mặt của mình được.

Cảnh Vân Nghê âm thầm cắn răng không thôi.

Vân Điệp đã ăn no. Cảnh Vân Nghê thật sự không cam lòng cuộc gặp mặt lần này cứ như vậy mà kết thúc, chỉ có thể không ngừng tìm cách kéo dài thời gian.

- Vu Kiệt, anh như thế nào lại ăn ít như vậy? Không thích ăn đồ ăn ở đây sao? Có muốn đến nhà hàng…

- Tôi không thích ăn ở bên ngoài, thói quen của tôi là ăn đồ ăn do tiểu Điệp nấu. – Vu Kiệt không khách khí đánh gãy lời nói của cô ta.

- Vân Điệp? – Viên Loan Anh như có suy nghĩ sâu xa nhìn Vân Điệp.

- Mẹ nghe bọn Thụy Văn nói Vân Điệp biết nấu ăn, là thật sao? Mẹ như thế nào lại không biết?

Vu Kiệt hừ nhẹ một tiếng.

- Điều này cũng không có gì kì quái. Trừ bỏ thành tích học tập của Vân Điệp ra, đại khái các người cái gì cũng sẽ không thèm để ý tới.

Viên Loan Anh xấu hổ ho khụ khụ.

- Này…thật ra, con bé cho tới bây giờ cũng chưa từng có nói qua…khụ khụ…con bé thực sự nấu ăn ngon lắm sao?

- Tôi sẽ kêu tiểu Điệp làm một ít điểm tâm rồi đem qua cho các ngươi nếm thử. Sau đó, các ngươi rồi sẽ biết tiểu Điệp thực ra là một đứa con gái rất giỏi.

Thấy Vu Kiệt nhìn Vân Điệp bằng ánh mắt đầy ôn nhu tán thưởng, cô thật sự là “chim sẻ hóa phượng hoàng”, Cảnh Vân Nghê lập tức đứng lên.

- Vân Điệp, đi với chị đến phòng vệ sinh.

Vân Điệp ngẩn người, Vu Kiệt nhìn Cảnh Vân Nghê thật sâu liếc mắt một cái, rồi sau đó đẩy đẩy Vân Điệp.

- Đi đi! Ăn xong anh muốn dẫn em đi xem phim, em đi vệ sinh trước cũng tốt.

Từ trong phòng vệ sinh đi ra, Vân Điệp đang muốn quay lại chỗ ngồi đã bị Cảnh Vân Nghê dùng sức kéo lại, một tay giữ chặt cô đi tới chỗ nhân viên phục vụ.

- Xin hỏi ở đây có cửa sau hay không?

Nhân viên áy náy cười cười.

- Thật xin lỗi, từ cửa sau ở đây đi ra chính là nhà của ông chủ, chỉ sợ là không được thuận tiện cho lắm.

- Đáng chết! – Cảnh Vân Nghê ảo não nguyền rủa.

Vân Điệp kỳ quái nhìn chị.

- Chị cả, làm sao vậy? Tại sao phải đi bằng cửa sau?

- Không có gì, đi thôi!

Cảnh Vân Nghê ác thanh ác khí nói, sau đó lôi kéo Vân Điệp bước đi.

Trong lúc đầu cô còn đang không ngừng nghĩ cách đem Vân Điệp mang đi, đã nhìn thấy Vu Kiệt sớm đứng ở cửa nhà hàng, chờ các cô đi ra.

- Tại sao lại nhanh như vậy? – Cảnh Vân Nghê nhìn mẹ mình chất vấn.

Viên Loan Anh bất đắc dĩ nhún nhún vai.

Vu Kiệt lạnh nhạt nói:

- Chúng tôi muốn đi xem phim.

Hai mắt của Cảnh Vân Nghê sáng ngời.

- Chúng mình cùng đi đi!

Trong rạp chiếu phim tối đen, tự nhiên cũng có thể giúp cho cô có cơ hội thực hiện những “hành động” bí mật.

- Không được tốt cho lắm! – Vu Kiệt nhìn Viên Loan Anh.

- Chúng tôi là đi xem phim hài, chỉ sợ là không quá thích hợp với bác gái.

- Tôi đây…

- Không được!

Vu Kiệt quả quyết cự tuyệt.

Anh đi vài bước chân đã ngồi lên trên xe máy, giơ tay ra kéo, đem Vân Điệp ngồi ở phía sau mình. Rồi sau đó nhìn Viên Loan Anh đang cúi đầu nói:

- Chờ cho đến lúc các người thật sự muốn cùng Vân Điệp đoàn tụ, tôi tự nhiên sẽ sắp xếp thời gian để cho mọi người gặp mặt.

Cứ như vậy, xe máy phốc một tiếng liền chạy đi, lưu lại hai mẹ con đang cùng nhau hít khí bụi.

- Vu Kiệt, hình như làm như vậy không được tốt cho lắm đâu! – Vân Điệp hai tay ôm chặt phần eo của Vu Kiệt, ngập ngừng nói.

Vu Kiệt không trả lời mà hỏi lại:

- Chị của em chắc là đi tìm cửa sau, đúng không?

- Anh làm sao mà biết được?

- Không cần hỏi. Nói cho anh biết, em muốn xem loại phim gì?

- Phim kinh dị! – Cô hưng phấn kêu lên.

- Anh biết ngay mà.

Vu Kiệt lẩm bẩm nói, lại một lần nữa nhấn mạnh chân ga để chạy nhanh hơn.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 30.11.2014, 17:04
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 6
Thành viên cấp 6
 
Ngày tham gia: 13.07.2014, 13:13
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 403
Được thanks: 909 lần
Điểm: 26.29
Có bài mới Re: [Hiện đại] Thê nô - Cổ Linh - Điểm: 90
Chương 19: Đại kết cục – Hạnh phúc.

Editor: Ngược Ái + Kiều Nhi.

Beta: Ngược Ái.


- Đáng chết! Vân Điệp đã sắp tốt nghiệp đến nơi rồi. Rốt cuộc, các người đã làm được những cái gì hả? – Cảnh Giới Khiên rống to.

- Con cũng đã làm hết mọi cách rồi đấy thôi! Nhưng Vu Kiệt chính là không chịu cho con một chút cơ hội tiếp cận nào! – Cảnh Vân Nghê bất đắc dĩ nói.

Viên Loan Anh cũng thở dài:

- Vu Kiệt không có ngăn cản tôi đi gặp Vân Điệp, nhưng mà lần nào cũng có cậu ta ở bên cạnh nhìn chằm chằm vào chúng tôi. Cặp ánh mắt kia giống như cái gì cũng đều có thể nhìn thấu vậy. Nhất là lúc tôi muốn nói chuyện một cách ôn nhu, cậu ta liền nở nụ cười, giống như là cười nhạo kỹ thuật diễn xuất của tôi rất kém. Tôi thật sự không muốn lại đi tìm bọn họ một chút nào cả.

Cảnh Giới Khiên đột nhiên nhìn Cảnh Thụy Võ.

- Vậy còn con? Ba biết mỗi ngày con đều đi qua nhà cậu ta, thành quả của con là gì đây?

Cảnh Thụy Võ nhún nhún vai.

- Vẫn là ý kiến đó…chị…à, anh Vu vẫn còn đang kiên trì chờ sự thay đổi của mọi người, như vậy anh ấy mới chịu nguyện ý…

- Chết tiệt! Thay đổi? Thay đổi cái gì? Ba chấp nhận cho Vân Điệp trở về rồi còn không phải sao? Chúng ta cũng đã nhận lời sẽ đối tốt với Vân Điệp hơn một chút nữa, không phải sao? Rốt cuộc cậu ta còn muốn thay đổi cái gì nữa hả? – Hai tay Cảnh Giới Khiên vung lên trên.

- Cậu ta không cho chúng ta gặp Vân Điệp một mình, lại không tin lời nói của chúng ta, rốt cuộc cậu ta muốn như thế nào?

- Ba, con… – Cảnh Vân Nghê đang muốn nói chuyện đã bị Cảnh Giới Khiên tức giận mắng.

- Tất cả là do con. Nói cái gì mà Vu Kiệt nhất định sẽ thích con, kết quả thì sao? Lãng phí nhiều thời gian như vậy nhưng cái gì cũng không có thu hoạch được! Còn theo ba cướp người? Hừ! Cả ngày cùng nhau ở trong trường học, nhà của cậu ta lại ở ngay bên cạnh, con rốt cuộc là đang làm cái gì? Ăn no rảnh mỡ không có việc gì làm liền đi cắn móng tay sao?

- Ba, con thật sự đã làm hết cách rồi nhưng anh ấy chính là không chịu để ý đến con mà! – Cảnh Vân Nghê một bên oán giận nói, một bên hoang mang nhíu mày trầm ngâm.

- Con thực sự không hiểu. Bề ngoài của con xinh đẹp cùng với trí tuệ lại thông minh như vậy, thật xứng đôi với anh ấy. Nhưng vì sao anh ấy lại không thích con chứ? Thậm chí…ngay cả một chút cơ hội tiếp cận cũng không có cho con?

- Có một điều tôi cũng không rõ… – Viên Loan Anh chậm rãi nhìn chồng cùng con gái của mình, ánh mắt nghi hoặc không hiểu.

- Cậu ta đã có lòng muốn giúp Vân Điệp, chẳng lẽ cậu ta thực sự không lo lắng đến việc, nếu đến lúc cậu ta phải trở về Mỹ thì Vân Điệp nên làm cái gì bây giờ sao? Cậu ta không lo lắng đến việc chúng ta thực sự không cho Vân Điệp về nhà sao?

Cảnh Thụy Văn  cùng Cảnh Thụy Võ nhìn nhau liếc mắt một cái, Viên Loan Anh lập tức chú ý đến sự khác thường của bọn họ.

- Thụy Văn, Thụy Võ, hai con không phải đã biết chuyện gì mà chúng ta không biết đấy chứ?

Bọn họ lại trao đổi ánh mắt với nhau nhưng không có lên tiếng.

Cảnh Giới Khiên lập tức trầm giọng nói:

- Tốt nhất là hai con nên nói thật đi, đừng để cho ba đến lúc tức giận rồi…hừ hừ…

Cảnh Thụy Văn thấy thế mới chậm rì rì mở miệng.

- Ba, mẹ, hai người thực sự chán ghét Vân Điệp như vậy sao?

Cảnh Giới Khiên lại muốn chửi ầm lên, Viên Loan Anh thấy vậy liền vội vàng nhéo nhéo đùi của ông, rồi sau đó cẩn thận nói:

- Ba mẹ không có chán ghét Vân Điệp, chỉ là…

- Mẹ, mẹ nói thật đi. – Cảnh Thụy Văn thâm trầm nhìn mẹ mình đang ngồi ở đối diện.

- Nếu mẹ nói thật với con, con tự nhiên cũng sẽ nói một ít chuyện mà con biết.

Viên Loan Anh gật gật đầu.

- Là nói thật, Thụy Văn, ba mẹ thực sự không có chán ghét Vân Điệp, chỉ là không thể nào đối tốt với con bé mà thôi.

- Tại sao?

Viên Loan Anh trầm tư một lát.

- Có lẽ là do lòng tự trọng của ba mẹ quá mạnh mẽ. Chúng ta không thể chịu đựng được việc mình không giống như mọi người vẫn nghĩ. Mà Vân Điệp, vừa đúng để chứng minh cho việc, chúng ta cũng có tồn tại những gen không hề thông minh.

- Đó được gọi là hư vinh, mẹ à.

- Cứ cho là như thế đi! – Viên Loan Anh thở dài.

- Mẹ và ba con đều là những người lớn lên trong hoàn cảnh cạnh tranh khốc liệt. Chúng ta đều là con một nên mỗi khi ra ngoài bọn họ đều sẽ dẫn chúng ta đi theo để khoe khoang.

- Nếu biểu hiện xuất sắc, ba mẹ liền đem chúng ta ra chiều chuộng. Nhưng nếu không đạt được hạng nhất, ánh mắt đau lòng thất vọng của bọn họ liền làm cho chúng ta khó mà có thể chấp nhận được. Dần dần, chúng ta liền dưỡng thành tính cách ngày nay. Mặc kệ là có chuyện gì xảy ra cũng phải cùng người khác tranh hơn thua. Sau khi lớn lên, vì đạt được nhiều thành tựu nên làm cho chúng ta liền tự nhận mình là tài trí hơn người.

Bà ngước mắt nhìn chồng.

- Mẹ nghĩ, chúng ta đã dùng cách của ba mẹ mình đề đối xử với các con. Cho nên, chúng ta không thể nào chấp nhận được sự thất bại của Vân Điệp. Nhưng con bé dù sao cũng là con gái của chúng ta, nên chúng ta không muốn trách mắng con bé quá nặng nề, vì vậy đành phải coi thường con bé.

- Thật ra chị hai chẳng phải là không thông minh. – Cảnh Thụy Võ lần đầu tiên mở miệng.

- Chỉ là phương pháp học tập trước đây không thích hợp với chị ấy mà thôi. Vì vậy khi anh Vu dùng phương pháp khác để dạy, chị ấy liền trở thành học sinh giỏi nhất trường.

Viên Loan Anh cùng Cảnh Giới Khiên mở lớn mắt kinh ngạc.

- Thật sự?

- Vâng. – Cảnh Thụy Võ gật đầu lia lịa.

- Anh Vu còn nói, chỉ cần thêm một điểm nửa, ngay cả trường đại học T chị ấy cũng có thể thi đậu!

Hai vợ chồng đều kinh ngạc đến nỗi nói không ra lời.

- Kỳ thực, yêu cầu của Vu Kiệt đối với ba mẹ rất đơn giản.

Cảnh Thụy Văn tiếp lời nói:

- Chỉ cần ba mẹ không cần đem Vân Điệp ra lợi dụng để đạt được mục đích của mình nữa. Không cần sự ép buộc của ba mẹ thì Vân Điệp thủy chung vẫn là con gái của hai người. Nhưng mà, nếu tâm tư của ba mẹ vẫn còn thì ba mẹ sẽ vĩnh viễn mất đi Vân Điệp.

Vẻ mặt anh nghiêm túc nhìn ba mẹ.

- Con nghĩ, điều chân chính mà ba mẹ hẳn nên lo lắng lúc này là, trong lòng của ba mẹ, rốt cuộc cơ hội thăng tiến của ba mẹ quan trọng hay vẫn là con gái của mình quan trọng? Con hy vọng ba mẹ có thể suy nghĩ kỹ càng. Mặc kệ là đẹp hay xấu, tất cả bọn con đều là con ruột của hai người. Bọn con đều khát vọng tình thương xuất phát từ tấm lòng của ba mẹ. Đừng lại làm cho bọn con cảm thấy đau lòng, thất vọng nữa.

Viên Loan Anh như có điều suy nghĩ nhìn chăm chú vào Cảnh Thụy Văn.

Rồi sau đó, chậm rãi rũ mi mắt xuống liền chìm vào trong suy nghĩ của chính mình. Nhưng Cảnh Giới Khiên thì vẫn khăng khăng cố chấp.

- Nói cái gì mà cảm thấy đau lòng, thất vọng vì chúng ta hả? Chúng ta chỉ là muốn tranh thủ cơ hội, chẳng lẽ cũng không được sao?

- Ba, con gái hẳn là người sẽ chăm sóc cho ba sau này chứ không phải là công cụ cho ba lợi dụng để tranh công đoạt lợi! – Cảnh Thụy Văn thấm thía nói.

Cảnh Giới Khiên nghe vậy liền tức giận nhảy dựng lên.

- Ba là ba của nó, vì vậy ba có quyền…

Cảnh Thụy Văn trấn định nhìn lại ông.

- Không, ba hẳn là nên yêu thương em ấy chứ không có quyền lợi dụng em ấy!

- Đừng có nói cái gì lợi dụng ở đây nữa! Ba nói rồi, ba chỉ là đang tranh thủ cơ hội mà thôi.

- Vậy thì hãy dùng chính khả năng của ba mà đi tranh thủ đi! Ba đừng có nghĩ cách lợi dụng chính con gái của mình nữa, làm như vậy sẽ càng khiến cho người khác cười nhạo ba mà thôi!

- Con…

- Đừng nói nữa, Giới Khiên. – Viên Loan Anh đột nhiên cứng rắn kéo chồng của mình ngồi xuống.

- Nói thật cho mẹ biết, Thụy Văn, con cảm thấy ba mẹ đối xử với các con như thế nào?

Cảnh Thụy Văn trầm mặc một lát, rồi sau đó mới cười khổ nói:

- Giống như lúc con nói về Vân Điệp vậy. Bọn con chính là chiếc cúp của hai người, mà không phải là con cái.

- Cúp? – Viên Loan Anh chua xót lặp lại.

- Chính là cúp sao? Con…không biết là ba mẹ…rất yêu các con sao?

- Yêu? – Cảnh Thụy Văn trào phúng cười cười.

- Có chứ! Bọn con biểu hiện càng tốt, yêu của ba mẹ càng nhiều. Bọn con biểu hiện không tốt, yêu của ba mẹ tự nhiên cũng giảm xuống.

- Trời ạ! Mẹ…

Viên Loan Anh hô nhỏ một tiếng.

- Mẹ thật sự tệ như vậy sao?

Cảnh Thụy Văn trầm mặc không nói gì.

Viên Loan Anh chậm rãi nhìn về con trai út.

- Con…cũng nghĩ như vậy sao?

Cảnh Thụy Võ cũng cúi đầu xuống không nói gì.

Viên Loan Anh nhìn Cảnh Vân Nghê.

Cảnh Vân Nghê lắc lắc đầu.

- Con không biết anh cả là đang định nói cái gì. Biểu hiện tốt đương nhiên có tư cách được chú ý đến càng nhiều, biểu hiện không tốt thật xứng đáng bị khiển trách. Điều này thì có cái gì không đúng chứ?

Viên Loan Anh lại nhìn chăm chú Cảnh Vân Nghê hồi lâu, rồi sau đó chậm rãi đứng lên đi về phía phòng ngủ.

- Mẹ nghĩ, mẹ cần phải suy nghĩ mọi thứ cho thật kỹ lại một lần nữa.

Cảnh Giới Khiên không hiểu gì nhìn bóng lưng của vợ mình.

- Bà ấy bị làm sao vậy?

**

- Tôi chỉ là… – Viên Loan Anh nhìn thấy Vu Kiệt mở cửa liền lên tiếng.

- Muốn nếm thử tay nghề nấu ăn của Vân Điệp mà thôi.

Vu Kiệt nhìn bà, một lát sau, anh mới chậm rãi lộ ra tươi cười.

- Đúng lúc, tiểu Điệp đang làm món sở trường là bánh bột lọc, bác thật có lộc ăn mà.

Viên Loan Anh vừa bước vào nhà, liền đánh giá căn phòng.

- Thụy Văn nói, ở đây đều là do Vân Điệp dọn dẹp lại.

- Đúng vậy! Chân tay của cô ấy thật nhanh nhẹn, làm hai ba lần liền sạch sẽ. – Vu Kiệt dẫn bà đi đến bàn ăn.

- Mời ngồi.

Anh hướng về phía Vân Điệp đang bận rộn ở trong phòng bếp, gọi:

- Tiểu Điệp, nấu xong chưa? Mẹ em đến đây ăn bữa tối với chúng ta này.

- Sao? – Vân Điệp vội vàng xoay người lại.

- Mẹ? Mẹ đến đây ạ? A! Đợi một chút, con nấu xong liền đây.

Cô quay người lại, tốc độ trên hai tay trở nên nhanh hơn.

Không đến 5 phút sau, trên bàn liền bày đầy các loại dưa cải cùng với một chồng bánh rán, còn có bánh bột lọc nhân tôm bóc vỏ, gà ri trộn với va ni và dưa chuột, cải trắng hấp bơ, đậu hủ nhân rau, lá sen cuốn mực.

Đầy đủ sắc, hương, vị làm cho con người ta không thể ngồi yên.

Viên Loan Anh không thể tin được trừng mắt nhìn bàn đầy đồ ăn trước mặt.

- Này…này…tất cả đều do con nấu sao?

- Vâng ạ! Mẹ mau nếm thử đi!

Viên Loan Anh cười cười, bà gắp một cái bánh bột lọc lên khẽ cắn, sau khi nhai nuốt kĩ càng liền lộ ra vẻ mặt kinh ngạc.

- Ăn rất ngon!

Vân Điệp lập tức vui vẻ cười rộ lên.

- Thật ạ? Vậy mẹ liền ăn nhiều một chút đi.

- Đúng vậy! Hơn nữa tốt nhất là nên ăn nhanh một chút, nếu không lát nữa sẽ không có cái để mà ăn. – Vu Kiệt một bên liên tục gấp đồ ăn bỏ vào miệng, không nói rõ ràng.

Viên Loan Anh nghe không hiểu gì nhìn anh, lại nhìn con gái, Vân Điệp liền buồn cười nói:

- Không có gì đâu ạ! Anh ấy chỉ là…

Bỗng nhiên chuông cửa vang lên làm cho lời nói của Vân Điệp phải dừng lại. Vu Kiệt không khỏi kinh hô một tiếng.

- Trời ạ! Như thế nào lại đến sớm thế không biết? Cậu ta là chó sao? Cái mũi thính như vậy!

Viên Loan Anh kinh ngạc nhìn Vu Kiệt đang không ngừng cố gắng nhét đồ ăn vào trong miệng mình.

Sau đó, bà quay đầu lại muốn nhìn một chút rốt cuộc là ai có thế làm cho cậu ta trở nên khẩn trương như vậy.

Cảnh Thụy Võ giống như cái đầu tàu vậy, vọt nhanh vào trong nhà.

- Hả? Mẹ, thế nào mẹ cũng đến đây rồi? A! Có bánh bột lọc kìa! Này, này…Anh đừng có tham ăn như vậy chứ! Nghe qua câu anh trai thì phải biết nhường nhịn em mình chưa?

Mông của Cảnh Thụy Võ còn chưa có ngồi xuống ghế đã vội vàng cầm đũa lên gấp bánh bột lọc ăn.

- Chưa từng nghe qua. – Vu Kiệt miệng đầy đồ ăn nói.

- Còn lại tất cả đều là của em! – Tay miệng Cảnh Thụy Võ đều đem ra sử dụng.

- Đáng chết! Đưa đây!

- Không đưa, anh đã ăn nhiều như vậy rồi còn gì?

- Tiểu quỷ, em cũng quá kiêu ngạo rồi, đây là nhà của anh đấy! – Vu Kiệt bất mãn nói.

- Hắc hắc, đây là đồ ăn do chị của em nấu! – Cảnh Thụy Võ đắc ý cười nói.

Viên Loan Anh cứng lưỡi nhìn hai người đang không ngừng tranh giành bánh bột lọc với nhau. Còn Vân Điệp thì lặng lẽ kéo áo bà một cái.

- Mẹ mau ăn nhanh chút, bằng không nếu cứ như thế này thì thật sự không còn gì để ăn đâu.

Viên Loan Anh thú vị nhìn hai người đang nằm ở trên thảm không ngừng thở.

- Hai người họ bình thường vẫn như vậy sao?

- Không phải bình thường. – Vân Điệp dọn dẹp bàn ăn.

- Là lần nào, ngày nào cũng như vậy.

Viên Loan Anh chú ý đến việc Vân Điệp có thể đem bàn đồ ăn sửa sang dọn dẹp lại sạch sẽ chỉ trong vòng chưa tới 1 phút, không tự giác bật thốt lên lời khen ngợi.

- Con thật sự rất có năng lực.

Vân Điệp bưng một ly trà hương đến cho mẹ mình rồi ngồi xuống ở đối diện.

- Không phải năng lực đâu ạ! Đây chỉ là thói quen của con mà thôi.

Viên Loan Anh cẩn thận đánh giá Vân Điệp.

- Sắc mặt hiện tại của con thật không sai, bộ dáng cũng thật vui vẻ. Vu Kiệt đối với con tốt lắm đúng không?

Vân Điệp ngượng ngùng gật gật đầu.

- Vậy là được rồi. – Viên Loan Anh cười cười.

- Nghe nói thành tích học tập của con tiến bộ lên rất nhiều?

- Vâng ạ! Vu Kiệt nói con nhất định sẽ thi đậu đại học.

Viên Loan Anh nhìn chằm chằm Vân Điệp một lúc lâu sau. Rồi sau đó đột nhiên hỏi:

- Thành thật nói cho mẹ biết, con có muốn thi đại học không?

Vân Điệp ngẩn người.

- Muốn chứ! Con…

- Không, ý mẹ là nếu như con không cần lo lắng đến chúng ta nữa, thì chính bản thân con có còn muốn thi đại học không?

- Con…

- Cứ nói thật ra, không sao đâu. – Viên Loan Anh cổ vũ nói.

Vân Điệp cắn cắn môi dưới do dự.

- Thực ra con không có thích học bài mà thích nấu ăn, sửa sang, dọn dẹp lại ngôi nhà. Con hy vọng tương lai có thể trở thành một người vợ tốt, một người mẹ tốt.

- Người mẹ tốt?

Viên Loan Anh cảm thán nói:

- Mẹ chưa bao giờ nghĩ đến việc mình phải trở thành một người mẹ tốt cả.

- Mẹ?

Viên Loan Anh vỗ vỗ tay Vân Điệp nói.

- Có lẽ con hẳn là nên bỏ qua việc thi đại học, không cần phải vì sự hư vinh của chúng ta mà lãng phí thời gian của con nữa.

- Bỏ qua việc thi đại học?

Vân Điệp kinh ngạc kêu lên:

- Vì sao?

- Bởi vì mục đích con đi thi đại học là vì chúng ta. – Viên Loan Anh than nhẹ một tiếng.

- Mà mẹ hy vọng con hãy sống đúng với cuộc sống mà con hằng mong muốn.

- Mẹ… – Vân Điệp cảm động lên tiếng.

Viên Loan Anh lại vỗ vỗ tay Vân Điệp, mở miệng hỏi:

- Vu Kiệt có từng đề cập qua việc về sau nếu như cậu ta quay trở về nước Mỹ thì sẽ an bài con như thế nào hay không?

- An bài? – Vân Điệp tựa hồ giống như có chút hoang mang.

- Anh ấy muốn dẫn con về nước Mỹ kết hôn mà!

- Sao? – Viên Loan Anh kinh ngạc sửng sốt.

- Dẫn con về Mỹ kết hôn?

Toàn bộ khuôn mặt của Vân Điệp đỏ lên vì xấu hổ.

- Nghỉ đông vừa rồi, anh ấy có dẫn con về nhà anh ấy chơi. Người nhà của anh ấy, ai cũng đều thật thích con cả!

- Nhưng mà…nếu như cậu ta đã muốn dẫn con về nước Mỹ kết hôn, thì vì sao con còn muốn đi thi đại học làm gì nữa?

- Con chỉ là muốn chứng minh năng lực của con mà thôi.

Viên Loan Anh nhanh chóng liếc mắt nhìn Vu Kiệt còn đang nằm ở trên thảm một cái.

- Cậu ta thực sự muốn cùng con kết hôn ư?

- Vâng! Anh ấy nói như vậy mà!

- Nhưng mà… – Viên Loan Anh nghi hoặc nhìn Vu Kiệt.

- Vì sao?

Cảnh Thụy Võ đột nhiên ngồi dậy, hai tay chống ra sau lưng.

- Bởi vì anh Vu là một người đàn ông tiêu chuẩn. Anh ấy thích một người vợ nhu thuận nghe lời để có thể thỏa mãn tâm lý tự cao tự đại của anh ấy. Không hy vọng có một người vợ là nữ cường xinh đẹp, mỗi ngày đều cùng anh ấy cãi nhau. Anh ấy còn thích lúc mình đi làm về nhà sẽ có một cái ôm ấm áp, có một bàn ăn với những món ăn ngon nóng hôi hổi, có một đứa con gái hoạt bát đáng yêu. Mà những điều này, chị hai đều có thể 100% làm cho anh ấy.

Cậu nhìn về phía Vu Kiệt hỏi.

- Đúng hay không? Anh Vu…Á! Anh ấy ngủ mất rồi!

- Đang ngủ?

Vân Điệp vội vàng đi lấy cái chăn giúp anh đắp lên, còn lấy cái gối để ở dưới đầu anh, lại thuận tay vén vài sợi tóc ở trên mặt anh, sau đó sửa sang lại quần áo cho anh.

Động tác mềm nhẹ tinh tế như vậy, tràn ngập nhu tình vô hạn như vậy.

Viên Loan Anh đột nhiên hỏi:

- Thụy Võ, con thấy qua mẹ đối với ba con có từng ôn nhu săn sóc như vậy sao?

Cảnh Thụy Võ không cần suy nghĩ đã trả lời ngay.

- Không có!

- Ở trong trí nhớ của mẹ cũng không có. – Viên Loan Anh thản nhiên thừa nhận.

Hai người đột nhiên nhìn nhau.

Cảnh Vân Nghê cũng không có khả năng làm ra những việc này, cho nên, cô ta mới một chút hy vọng cũng không có.

Trên thực tế, những nữ cường nhân càng không có khả năng làm ra những việc này!

***

Cảnh Giới Khiên luôn luôn cố chấp bỗng nhiên mạc danh kỳ diệu phát hiện, chiến hữu thân mật nhất của ông trong nhiều năm qua là…vợ, thế nhưng lại không đứng cùng một phe với ông nữa.

- Tuổi của chúng ta cũng đã không còn nhỏ, hẳn là nên suy nghĩ cho các con mình nhiều hơn!

Vợ của ông sao lại nói như vây?

Mà ông, đương nhiên là lập tức lên tiếng cãi lại.

- Chính là bởi vì tuổi của chúng ta cũng đã không còn nhỏ, cho nên cũng sẽ không còn nhiều cơ hội nữa. Vì vậy, chúng ta phải nắm chắc cơ hội khó có được này mới đúng!

- Thế tương lai của các con thì sao? Ông có từng vì các con mà suy nghĩ qua chưa?

- Vì các con mà suy nghĩ? Tôi chính là vì các con mà suy nghĩ nên mới phải làm như thế này đấy! Chỉ cần địa vị của tôi tăng lên, đối với tương lai của các con đương nhiên sẽ tốt hơn rất nhiều!

- Tốt cái gì? Trừ bỏ hư danh ở bên ngoài ra, còn có thể tốt ở chỗ nào nữa hả?

- Bà… – Cảnh Giới Khiên kinh ngạc nhìn vợ mình.

- Bà tại sao lại biến thành như vậy? Rốt cuộc là bà đang nghĩ cái gì?

- Tôi nghĩ…

Viên Loan Anh thở dài:

- Tôi nghĩ nhân lúc còn kịp phải cố gắng làm việc gì đó để có thể trở thành một người mẹ tốt.

Nhưng Cảnh Giới Khiên hoàn toàn không nghe theo lời khuyên nhủ của Viên Loan Anh.

Vì vậy, ông chỉ có thể cùng với con gái lớn tiếp tục chiến đấu hăng hái.

Nhưng mà, học kỳ đã xong mà việc thi đại học cũng đã trôi qua.

Điều này đại biểu cho việc Vu Kiệt sẽ quay trở về nước Mỹ.

Vì vậy, Cảnh Giới Khiên đang rơi vào tình trạng thất bại hoàn toàn, rốt cuộc chỉ có thể đưa ra phương pháp cuối cùng.

Cảnh Giới Khiên ấn mạnh chuông cửa, Viên Loan Anh giữ chặt ông lại.

- Không được, Giới Khiên, ông mà làm như vậy sẽ phá hư hạnh phúc của Vân Điệp mất.

- Ai bảo nó không chịu giúp tôi, tôi cũng không quản được nhiều chuyện của nó như vậy!

Cảnh Thụy Văn lẳng lặng đứng bên cạnh nhìn ba mình đang điên cuồng mà ấn chuông cửa.

- Ba sẽ hối hận, ba nhất định sẽ hối hận.

Cảnh Thụy Võ chính là lắc lắc đầu, chỉ còn lại mỗi Cảnh Vân Nghê là bày ra bộ dáng chờ xem náo nhiệt, vẻ mặt vui sướng khi thấy người gặp họa.

Cửa vừa mới mở ra, Cảnh Giới Khiên đã bất chấp mọi thứ mà vọt vào bên trong, đương nhiên những người khác cũng đi theo vào.

Vu Kiệt lạnh lùng nhìn vẻ mặt đang tức giận của Cảnh Giới Khiên.

- Có chuyện gì?

- Tôi với cậu trao đổi điều kiện.

Cảnh Giới Khiên trực tiếp nói:

- Cậu giúp tôi lên chức Viện trưởng, ngược lại tôi sẽ không kiện cậu đi ra tòa.

Viên Loan Anh lại một lần nữa giữ chặt chồng mình, cầu xin nói:

- Khồng cần như vậy, Giới Khiên! Suy nghĩ cho Vân Điệp một lần này đi! Cả đời chỉ cần một lần này thôi cũng được!

Cảnh Giới Khiên dùng sức vùng ra khỏi tay của vợ mình.

- Không! Chuyện gì cũng đều có thể nghe theo bà, nhưng lần này thì không được! Tôi tuyệt đối sẽ không dễ dàng bỏ qua cơ hội khó có thể có được này đâu!

- Giới Khiên…

Cảnh Giới Khiên không hề để ý tới vợ của mình nữa.

- Cậu thấy như thế nào? – Ông cố chấp hỏi Vu Kiệt.

Cảnh Thụy Văn cùng Cảnh Thụy Võ trái phải nắm lấy tay của Vân Điệp đang lo sợ không yên ở bên cạnh mà thấp giọng an ủi, Cảnh Vân Nghê liếc mắt nhìn cô rồi cười trào phúng.

Vu Kiệt hai tay ôm ngực, thản nhiên tự tại hỏi:

- Ông dựa vào cái gì mà đòi kiện tôi đi ra tòa?

- Vân Điệp còn chưa đủ 18…

Vu Kiệt hừ nhẹ một tiếng:

- Ông đã quên mình từng ký tên trên một tập tài liệu sao?

- Tài liệu đó đại khái là có liên quan đến quyền giám hộ đi? Vì vậy, tôi vẫn còn có thể kiện cậu! – Cảnh Giới Khiên tràn đầy tự tin nói.

- Ông nghĩ có thể kiện được tôi sao? – Vu Kiệt nhàn nhạt hỏi.

- Mặc kệ là có kiện được hay không được. Dựa vào địa vị trong ngành giáo dục của cậu hiện nay thì không được phép có loại tin đồn này. Nếu không cậu sẽ thân bại danh liệt, sẽ…

- Ông hình như có chút hiểu lầm rồi thì phải.

Vu Kiệt ngắt lời nói:

- Tôi cũng không có hiếm lạ gì cái địa vị trong ngành giáo dục này. Tôi ở đại học dạy học chẳng qua là vì thực hiện ý tưởng trước kia là…vừa có thể làm việc vừa có thể đi du lịch. Cho dù không có dạy học thì tôi cũng có thể sống rất tốt.

Cảnh Giới Khiên biến sắc.

- Ý của cậu là không sợ tôi kiện cậu ra tòa?

- Nói chính xác là… – Vu Kiệt hừ lạnh.

- Không có gì phải sợ, ông chẳng qua là đang lãng phí thời gian của tôi mà thôi.

Khuôn mặt của Cảnh Giới Khiên lập tức trầm xuống.

- Vậy còn thanh danh của Vân Điệp thì sao? Cậu cũng không quan tâm ư? Nếu tôi kiện cậu, điều này nhất định sẽ được đăng báo, đến lúc đó Vân Điệp sẽ là người chịu khổ nhiều nhất.

Vu Kiệt lắc đầu thở dài.

- Ông thật sự là một người ba ích kỷ.

Cảnh Giới Khiên nghĩ rằng mình đã nắm được nhược điểm của đối phương, nên ông không nhịn được lộ ra tươi cười đắc ý.

- Như thế nào? Muốn cùng tôi trao đổi điều kiện rồi sao?

Vu Kiệt qủy dị nhìn chăm chú vào Cảnh Giới Khiên đang tươi cười đắc ý.

- Tôi nghĩ, tôi tốt nhất là nên nói cho ông biết trước một điều.

- Chuyện gì?

Vu Kiệt chậm rãi đi về phía bàn học.

- Tài liệu ông ký tên trước đó không hề có liên quan gì đến quyền giám hộ cả.

Tươi cười trên khuôn mặt của Cảnh Giới Khiên lập tức biến mất.

- Thế đó là tài liệu gì?

Vu Kiệt mở khóa ngăn kéo, lấy ra một tập tài liệu, rồi sau đó chậm rãi quay trở lại.

- Là giấy đồng ý cho kết hôn.

- Cái gì? – Cảnh Giới Khiên quát lớn một tiếng.

Vu Kiệt đem tập tài liệu phóng tới trên tay của Cảnh Giới Khiên.

- Ông tốt nhất là nên nhìn kỹ lại tờ giấy này rồi sau đó đưa ra quyết định là có nên kiện tôi hay không?

Cảnh Giới Khiên mở tập tài liệu ra, Cảnh Vân Nghê cùng Viên Loan Anh cũng đồng thời bước tới nhìn xem, tiếp theo liền đồng thời phát ra tiếng kêu sợ hãi.

- Cậu cùng Vân Điệp đã kết hôn?

Vân Điệp nghe thấy thế thì nhất thời há hốc mồm, hỏi:

- Con kết hôn? Con như thế nào lại không biết? – Cô lẩm bẩm.

Cảnh Thụy Văn cùng Cảnh Thụy Võ đều không nhịn được mà bật cười ra tiếng.

- Tôi chưa công khai là bởi vì tôi hy vọng các người có thể dùng tình thương chân chính để quan tâm đến cô ấy. – Vu Kiệt lắc đầu thở dài.

- Không nghĩ tới ông lại khăng khăng cố chấp như vậy, còn có cô…

Anh dương dương tự đắc nhìn về phía Cảnh Vân Nghê đang ngẩn người, rồi sau đó quay qua nhìn Vân Điệp.

- Thật xin lỗi, tiểu Điệp, chỉ sợ nguyện vọng của em không thể thực hiện được rồi.

Vân Điệp há miệng thở dốc, đột nhiên kêu lên:

- Anh gạt em?

Vu Kiệt nhíu nhíu mày, hỏi lại:

- Có sao? Anh gạt em khi nào?

Vân Điệp bĩu môi nói:

- Anh đã đáp ứng với em là tạm thời không cử hành hôn lễ mà.

Vu Kiệt vô tội nháy nháy mắt.

- Chúng ta có cử hành hôn lễ sao? Không có đúng không?

- Nhưng mà…chúng ta không phải đã… – Vân Điệp hoang mang nhìn Vu Kiệt.

- Kết hôn sao?

- Đúng vậy!

Vân Điệp lại bĩu môi nói:

- Vậy anh còn nói không có…

- Tiểu thư…

Vu Kiệt thở dài một tiếng.

- Anh đáp ứng qua với em là tạm thời không có cử hành hôn lễ, nhưng cũng chưa từng có đáp ứng qua với em là không có đi làm thủ tục kết hôn đi?

- Sao? – Vân Điệp lại ngây ngốc mở lớn miệng.

- Đúng…nhưng mà…

- Những gì anh đáp ứng với em cũng đã làm rồi, hiện tại, có thể cử hành hôn lễ chưa?

- À…

Vân Điệp nhìn ba mình đang hoang mang ngẩn người.

- Nhưng mà ba em…

- Không thể tiếp tục kéo dài được nữa, tiểu Điệp, nếu lại kéo dài, bụng của em liền nổi lên thì làm sao bây giờ.

- Bụng sao?

Vân Điệp hai tay ôm bụng, vội vàng cúi đầu nhìn xuống, ánh mắt của những người khác cũng đồng loạt nhìn về phía bụng của cô…

Bụng hình như có chút nhô nhô ra thì phải.

- Thật ngốc! Là mang thai. – Vu Kiệt bất đắc dĩ.

- Em không muốn đến lúc bụng lớn rồi mới chịu cử hành hôn lễ đấy chứ?

**

Rốt cuộc Vân Điệp có đi thi đại học hay không hoặc thi trường đại học gì cũng không còn quan trọng nữa, quan trọng là hiện tại…

- Chết tiệt! Mày vì sao không thể giống với hai người anh của mày hiếu thuận, hiểu chuyện một chút ở lại trong nhà hả?

- Như vậy thật nhàm chán! Rõ ràng…

- Nhàm chán cái con khỉ! Mỗi ngày đều cãi nhau ầm ỹ mà mày còn không chịu đổi lời thoại sao?

- À…điều này thì…

Vân Điệp một bên ở trong phòng bếp bận rộn rửa rau, thái thịt, một bên mím môi mỉm cười lắng nghe tiếng gầm rú từ trong thư phòng truyền ra.

Còn Vu Đình ở bên cạnh thì lại chỉ lo ôm cháu đích tôn của mình hôn không ngừng.

- Ba già, ít nhất con có làm ra hai việc mà khi so với hai anh trai thì càng khiến cho người ta hài lòng hơn.

- Khỉ khô! Mày thì có năng lực làm ra chuyện gì mà khi so với hai tụi nó thì càng khiến cho người ta hài lòng hơn hả?

- Ít nhất con là người đầu tiên cưới được một người vợ tốt, giúp ba có thêm một người con dâu hiền.

- Cái này tao…thừa nhận.

- Con cũng là người đầu tiên cho ba được ôm cháu đích tôn, không phải sao?

- Ách…cái này…tao…

- Thừa nhận đi! Ba già, dù sao con cũng không có kém cỏi như những gì ba đã nói…


Tập tin gởi kèm:

1135164373b1c3e818l.jpg [ 237.66 KiB | Đã xem 35325 lần ] 1135164373b1c3e818l.jpg [ 237.66 KiB | Đã xem 35325 lần ]
Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 21 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: tiffanykem và 144 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 42, 43, 44

2 • [Hiện đại] Nhìn người không thể nhìn bề ngoài - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 36, 37, 38

[Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tái hôn lần nữa - Tiểu Thạc Thử 5030

1 ... 66, 67, 68

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Siêu mẫu - Hồ Ly Xù Lông

1 ... 24, 25, 26

5 • [Xuyên không] Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên (Trọn Bộ)

1 ... 89, 90, 91

6 • [Hiện đại] Theo đuổi nam thần - Thiên Phàm Quá Tẫn

1 ... 19, 20, 21

7 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 59, 60, 61

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 109, 110, 111

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vương phi - Nam Quang

1 ... 71, 72, 73

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Xin chào tình yêu - Lan Chi

1 ... 46, 47, 48

[Hiện đại - Hài] Tuyệt đối không được - Đào Đào Nhất Luân

1 ... 25, 26, 27

12 • [Hiện đại] Bà xã trẻ xã hội đen - Minh Khê

1 ... 73, 74, 75

13 • [Xuyên không - Điền văn] Hán tử trên núi sủng thê Không gian nông nữ Điền Mật Mật - Thấm Ôn Phong

1 ... 37, 38, 39

14 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 240, 241, 242

15 • [Cổ đại] Công tử khuynh thành - Duy Hòa Tống Tử

1 ... 25, 26, 27

16 • [Cổ đại - Trùng sinh] Độc hậu trùng sinh nàng thê hung hãn của lãnh vương phúc hắc - Thu Thủy Linh Nhi

1 ... 59, 60, 61

17 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 96, 97, 98

[Hiện đại - Trùng sinh - Hắc bang] Quân sủng thiên kim hắc đạo - Huân Tiểu Thất

1 ... 62, 63, 64

19 • [Xuyên không] Đặc công tà phi - Ảnh Lạc Nguyệt Tâm

1 ... 121, 122, 123

20 • [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ trùng sinh - Mỉm Cười Wr

1 ... 66, 67, 68


Thành viên nổi bật 
Mía Lao
Mía Lao
The Wolf
The Wolf
Nguyên Tĩnh Nhã
Nguyên Tĩnh Nhã

Yêu Nguyệt Trọn Đời: Ai đi off hà.lội k cho tớ bám áo với :'(
Yêu Nguyệt Trọn Đời: Xin chào
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 2101 điểm để mua Thiên thần xanh
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 525 điểm để mua Chậu hoa hồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 1162 điểm để mua Bé kẹo 1
Etalts: mọi người ủng hộ nha, ^^
Etalts: PR: Trùng sinh chờ em lớn
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 1105 điểm để mua Bé kẹo 1
Shop - Đấu giá: Hồng_Nhung vừa đặt giá 499 điểm để mua Chậu hoa hồng
Kaori Hương: 222
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 1051 điểm để mua Bé kẹo 1
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 1000 điểm để mua Bé kẹo 1
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 2000 điểm để mua Thiên thần xanh
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 1420 điểm để mua Thiên thần xanh
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 795 điểm để mua Bé kẹo 1
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 756 điểm để mua Bé kẹo 1
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 1351 điểm để mua Thiên thần xanh
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 719 điểm để mua Bé kẹo 1
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 1285 điểm để mua Thiên thần xanh
Đường Thất Công Tử: Re: [Trắc Nghiệm] Nếu xuyên không về thời xưa, bạn sẽ là thể loại người nào đây???
TửNguyệtLiên: Truyện hay, cốt hấp dẫn, cập nhật chương mới đều đều!
TửNguyệtLiên: viewtopic.php?t=410922&p=3383693#p3383693 Mọi người ủng hộ cho Liên với ^^
The Wolf: đã cập nhật chương mới mọi người vào ủng hộ sói đi á.
Link Tiêu diêu thiên địa du
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 683 điểm để mua Bé kẹo 1
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 2208 điểm để mua Nữ vương
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 1222 điểm để mua Thiên thần xanh
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 2101 điểm để mua Nữ vương
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 474 điểm để mua Chậu hoa hồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 649 điểm để mua Bé kẹo 1
Shop - Đấu giá: Melodysoyani vừa đặt giá 250 điểm để mua Minie Bed

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.