Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 113 bài ] 

Gả cho nhân viên công vụ thời Bắc Tống - Lập Thệ Thành Yêu

 
Có bài mới 03.04.2018, 21:27
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Tử Xà Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Tử Xà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 02.11.2017, 08:46
Tuổi: 1 Nữ
Bài viết: 127
Được thanks: 282 lần
Điểm: 36.7
Có bài mới Re: [Xuyên không] Gả cho nhân viên công vụ thời Bắc Tống - Lập Thệ Thành Yêu - Điểm: 57
Chương 75: Chưa từng thay đổi.

Edit: Nhạn – Diễn Đàn Lê Quý Đôn.

“Nương, Phiêu thúc, nhìn này, côn trùng Bảo Bảo!”

Tống Tiểu Hoa nhìn con bọ cánh cứng đang ngọ nguậy trong lòng bàn tay dính đầy đất của Lục Việt, nín thở, tóc gáy dựng đứng. Nhưng vì có soái ca cực phẩm đứng trước mặt nên nàng đè nén tiếng thét chói tai, giữ vừng hình tượng thục nữ, dịu dàng và từ ái hết sức có thể, dùng khăn tay nhẹ nhàng lau đi những giọt mồ hôi lấm tấm trên khuôn mặt nhỏ nhắn dính đầy bùn đất: “Việt Nhi, đây không phải là côn trùng bảo bảo, đây là nương của côn trùng bảo bảo. Con đưa nó đến đây, vậy những côn trùng bảo bảo kia không có đồ ăn, sẽ đói mà khóc. Cho nên con phải ngoan ngoãn đưa nó trở lại, cho nó đoàn tụ với các bảo bảo khác có được không?”

Lục Việt suy nghĩ một chút rồi gật gật đầu, sau đó chạy từ từ ra ngoài. Một lát sau lại từ từ chạy trở về, mở hai tay ra có chừng năm sáu con bọ cánh lớn nhỏ không đồng đều: “Côn trùng bảo bảo và nương này, vậy là cùng nhau rồi!”

“. . . . . . . . . . . .”

Cuối cùng Tống Tiểu Hoa không thể nhịn được nữa, bước một bước như bước ba bước, mà người vẫn ngồi bên cạnh uống trà tự nhiên, Nguyên Hạo đang xem trò vui suýt chút nữa phun toàn bộ nước trà ra ngoài.

“Việt Nhi, phụ thân của côn trùng bảo bảo đâu? Còn có gia gia nãi nãi, bà mụ, cô cô, thẩm thẩm, thúc thúc, a di, cữu cữu…..nữa, bọn họ cũng muốn ở cùng với nhau!”

Cảm thấy lời nói của Phiêu thúc thúc phi thường có đạo lý, lại hấp tấp chạy.

“Nguyên Hạo, ngươi đang vẽ đường cho hươu chạy, nối giáo cho giặc!” Tống Tiểu Hoa bi phẫn tố cáo: “Tiếp tục như vậy, hắn sẽ bắt tất cả bọ cánh có trong sân!”

“Cái này thì tính là gì, nhi tử của ta từng khiến tẩm cung của ta thành cái động cho gia đình mãng xà đoàn tụ!”

“. . . . . . Vốn còn muốn nói lần sau dẫn nhi tử ngươi đi cùng, nghe ngươi nói như vậy, cũng không cần….”

Nguyên Hạo cười đặt ly trà xuống, vươn người đứng lên: “Lục huynh hẹn ta, tại sao còn chậm chạp chưa về?”

“Nói chung là có chuyện gì đó làm trì hoãn? Hắn chính là như vậy, bận rộn một chút thì không để ý đến gì cả, không thể làm gì khác hơn là uất ức ngươi chờ thêm một lát nữa rồi.”

Được cử tới Biện Kinh yết kiến Đại Tống Hoàng đế để xúc tiến tình hữu nghị giữa hai nước, Nguyên Hạo, trong khoảng thời gian ở đây hắn và Lục Tử Kỳ rất thân nhau. Năm ngày ba bữa, hai người lập tức kết bạn du lịch, ngắn ngủn nửa tháng đã đi dạo gần hết danh lam thắng cảnh cả trong lẫn ngoài kinh thành. ‘Niệm viên’ trong đại viện của Lục gia, hắn cũng đã quen cửa quen nẻo thường xuyên lui tới.

Vào một thời điểm nào đó, đại não của Tống Tiểu Hoa sẽ có một loại cảm giác nguy cơ, bởi vì ‘tiểu sắc quỷ’ của lão công nhà mình hình như cũng bị vị mỹ nam tử rất có sức quyến rũ trước mắt này hớp hồn. Nếu gian tình trở thành sự thật, thì đó chính là quan hệ ‘3P’, như vậy thật sự khiêu chiến cực hạn của người khác! Phốc….

Cho người hầu mang một bình trà mới và hai dĩa điểm tâm, Tống Tiểu Hoa dựa cửa nhìn ánh chiều tà, Nguyên Hạo như dâng lên vật quý: “Nếm thử trà và điểm tâm, đều làm theo quyển sách mà ngươi cho ta, mong nhận được sự yêu thích của mọi người trong Lục gia.”

Lấy hai ngón tay bốc lên một miếng, giơ lên trong ánh chiều rồi suy nghĩ, sau đó mới thả vào trong miệng: “Da mỏng sáng long lanh như thủy tinh, nhân bánh như mật. Nấu vừa vặn, có thể so sánh với những đầu bếp nổi danh.”

Dương dương tự đắc: “Đương nhiên, đều là những đầu bếp giỏi của chúng ta dạy ta!”

Tán thưởng gật đầu: “Thật đúng là trò giỏi hơn thầy, chỉ là lần này hơi quá, nhìn vậy mà không phải vậy.”

“. . . . . . Làm người phải phúc hậu. . . . . .”

Mặt mày Nguyên Hạo cong cong, lại giống như lơ đãng hỏi: “Đồ của ta đưa ngươi, ngươi còn giữ?”

“Vẫn còn, đây chính là đồ tốt! Bên trong còn ghi lại công thức nấu ăn của Giang Nam, ta mới có thể dễ dàng làm xong cây sồi xanh, thuận tiện, lấy được mỹ danh tinh thông nấu nướng. Rất nhiều người muốn ta chỉ dạy, nhưng mà ta cũng không nói cho bọn họ biết hết. Đây là kỹ năng độc gia, nếu như bị người khác học được, không phải mình mất một nơi thu tiền, chẳng phải lỗ lớn?”

Nàng cười hề hề, giống như một con tiểu hồ thực hiện được gian kế của mình, chính là bộ dáng năm đó.

Ba năm trước đây.

Từng việc từng việc như vừa mới xảy ra ngày hôm qua, rồi thấm thoát cảnh còn người mất giống như đã trải qua mây đời.

Vốn tưởng rằng, sự trống rỗng đó đã bị cung đình to lớn, mỹ nhân như mây, chìm ngập trong chém giết, vun đắp cho sự nghiệp phồn thịnh. Vậy mà, một lần nữa, chỉ gặp nhau trong phút chốc, một lần nữa được nghe âm thanh của nàng, cố ý sao lãng, cố ý để sự phù phiếm che giấu, lập tức ầm ầm sụp đổ, trống rỗng, như vực sau vạn trượng.

Âm thanh hùng hổ, vẻ mặt cực kì tức giận, còn có vết mực khô trên mặt. Đúng là rất ít khi nhìn thấy dáng vẻ xinh đẹp của nàng, mỗi lần gặp mặt đều nhếch nhác như vậy.

Hắn cảm thấy may mắn, thậm chí muốn cảm tạ ông trời vì nàng không thay đổi, vẫn là cô gái tự tại vui vẻ trong trí nhớ của hắn.

Vậy mà nhìn kỹ, đúng là có thay đổi.

Ví dụ như, da trắng hơn một chút, dáng vẻ đẫy đà hơn một chút, quần áo sang trọng hơn một chút, kiểu tóc phức tạp hơn một chút.

Ví dụ như, trong việc xử lý chuyện nhà, đối mặt với người làm thì hành động lưu loát sạch sẽ, có quy tắc, không còn lỗ mãng đơn thuần như trước.

Ví dụ như, đã là nương của một đứa bé một tuổi rưỡi, đứa bé nghịch ngợm gây sự kia không theo lẽ thường, đều được chân truyền từ mẹ.

Nhìn nàng bị chính mình con trai của mình làm cho nổi giận lôi đình, nhìn nàng thao thao bất tuyệt oán trách Lục Tử Kỳ, nhìn mặt Lục Tử Kỳ đầy bất đắc dĩ rồi lại không thể không chờ cho nàng nói xong, sau đó sẽ lấy lòng nàng: “Làm qua loa cho xong ta không yên lòng…”

Cái này, chính là cuộc sống bình thường của một cặp vợ chồng phải không? Tích lũy hạt mè hạt đậu, lắng đọng, cuối cùng trở thành cây đại thụ gắn bó không xa không rời.

Cuộc sống như thế rất hạnh phúc phải không? Ít nhất, nhìn nàng rất vui vẻ chịu đựng.

Hay là, chỉ cần nắm tay Lục Tử Kỳ bước chung một con đường, với nàng mà nói, đó chính là hạnh phúc? Mặc kệ là cơm rau dưa hay là cẩm y ngọc thực, mặc kệ là gia đình bình thường hay nhà cao cửa rộng.

Nếu như….nếu như, ban đầu có cơ hội đưa nàng đi, cung đình trùng trùng điệp điệp, có thể là nơi hạnh phúc hay không?

“Đúng rồi, Nguyên Hạo, ta còn chưa chúc mừng ngươi và Hưng Bình công chúa thành hôn!”

Đối với vị công chúa điêu ngoa từng có đụng chạm với mình, Tống Tiểu Hoa đã không còn vui buồn. Dù sao, Gia Luật Bình không làm chuyện gì quá đáng, cuối cùng cũng vì lợi ích quốc gia mà hi sinh bản thân. Mặc dù gả cho Nguyên Hạo, cái người tài sắc vẹn toàn, cũng không mất mát gì.

Nguyên Hạo, đúng ra là Lý Nguyên Hạo, là Thái tử Hạ quốc, tương lai là Quân Vương.

Nhưng nàng vẫn kiên trì gọi như trước kia, vẫn theo cuộc sống chung đụng trước kia, thậm chí, nàng cũng chưa từng hỏi ý kiến của hắn. Bởi vì nàng biết, hắn không phản đối, mà trên thực tế, hắn chưa từng phản đối bất kì ý kiến nào của nàng.

Chỉ cần nàng thích, hắn sẽ gật đầu mà nói ‘được’.

Ở cùng với hắn, lúc nào cũng thoải mái, chưa bao giờ có cảm giác lo được lo mất. Hơn nữa, không sợ sự ‘âm u tà ác’ mà luôn dũng cảm thừa nhận, có thể có một vị nam nhân ưu tú luôn tốt với mình mà không cần báo đáp, là một nữ nhân bình thường, nàng rất vui vẻ thậm chí còn tự hào.

Chỉ là, thời gian đã trôi qua lâu như vậy, mỗi người cũng đã có gia đình, sinh con, tình cảm ngày xưa cũng nên từ từ phai nhạt đi chứ? Hôm nay, giữa hắn và nàng giống như bằng hữu, uống tách trà hàn huyên một chút, đàm luận về những đứa trẻ tinh nghịch của mình.

Nguyên Hạo ăn mấy khối bánh ngọt, uống một hớp trà, Phương Mãn Túc khẽ đáp lời: “Đa tạ.”

“Hiện tại nàng khỏe không?”

“Lúc rời đi, ta đang mang thai.”

“Oa! Vậy chúc mừng nàng một lần nữa.”

“Vậy đa tạ một lần nữa.”

“Ta tin rằng, đứa trẻ nàng sinh ra không phải là đồ bỏ đi, nói về sự biến thái, ta không giống nàng!”

Nguyên Hạo đưa ra một ngón tay: “Giống như lời ngươi nói, làm người phải phúc hậu, đắc ý không được.”

Tiếp đó duỗi thân ra: “Nàng cũng đừng tự phụ quá mức, kẻ tám lạng người nửa cân thôi.”

Tống Tiểu Hoa vừa định cãi lại, liếc mắt một cái lập tức thấy một đứa bé tròn tròn đang chạy về phía nàng, hai bàn tay bé nhỏ cố hết sức nắm vạt áo, chắc chắn trong đó là cuộc hội tụ của đại gia đình bọ cánh.

“Chạy mau!”

Nàng cực kì hoảng sợ, không kịp nghĩ, một tay níu ống tay áo của Nguyên Hạo chạy trốn bán sống bán chết.

Lao ra phòng khách, xuyên qua nội viện, chạy hết một con đường mòn, quẹo trái, ra cửa nhỏ, có một rừng cây nhỏ cành lá sum suê.

Giống như có hung thần ác sát đang đuổi theo sau lưng, nàng chạy thật nhanh không dám quay đầu lại. Quần lụa màu tím nhạt theo bước chân của nàng tung bay thành một đường cong xinh đẹp, châu ngọc trên đầu và thắt lưng nhẹ nhàng vang lên.

Ngày đó, nàng cũng chạy như vậy, không, phải nói khi đó nàng chạy như điên. Hắn nhìn nàng kéo váy lên liều mạng mà chạy, hắn chỉ muốn nếu có một ngày, người làm nàng chạy vội vàng như vậy là hắn thì tốt biết bao…

Giờ phút này, nhìn nàng bỏ chạy, vội vội vàng vàng, vậy mà lại là vì tránh một đứa trẻ, chính là con trai của nàng và Lục tử Kỳ.

Không chết, không có máu tươi, không có chiến tranh, không có đường sống chết, không có hận yêu, không được lựa chọn số phận, thậm chí, trời không có tuyết, đất cũng không lạnh.

Có, chỉ là thân tình, chỉ là ôn tình, chỉ là mối quan hệ cha con của những gia đình bình thường, chỉ là ánh nắng chiều nơi chân trời xinh đẹp, chỉ là hơi thở mát mẻ mang theo mùi thơm thực vật xẹt qua bên má.

Những thứ này, đều nghĩ đến nàng, những thứ này, đều thuộc về nàng.

Bình thản mà chân thật, thấy được sờ được, phải có.

Khẽ nhíu chân mày, trái tim dâng lên cảm giác đau. Âm thầm hít sâu một hơi, tay khẽ lật, cách một lớp áo, nhẹ nhàng cầm cổ tay của nàng, sải bước, lôi kéo nàng chui vào trong rừng.

Bóng lưng chạy trốn của nàng, hắn vĩnh viễn không muốn nhìn nữa.

Núp phía sau một thân cây, Tống Tiểu Hoa đưa mắt nhìn xung quanh một hồi lâu, cuối cùng xác định tiểu ma tinh không đuổi theo, lúc này mới cảm thấy thoải mái, thở mạnh mấy cái.

Một tay chống nạnh một tay đặt trước ngực, vừa há miệng thở hổn hển vừa quay đầu, một tiếng thét thảm thiết phá võ bầu trời.

Ngón cái và ngón trỏ của Nguyên Hạo đang giữ một con bọ cánh nhiều màu sắc cực lớn, lắc lư trước mắt nàng: “Đây là bọ cánh tổ nãi nãi, vừa ngủ dậy, hiện tại rời khỏi giường.”

Trấn tĩnh lại một cách khó khăn, Tống Tiểu Hoa nhấc chân đạp hắn một cái: “Để cho tổ nãi nãi và tổ gia gia sống vui vẻ qua ngày đi!”

Cười hì hì thả côn trùng lên cành cây khô, nhìn bộ mặt cảnh giác của nàng lướt ngang qua giống như con cua, hắn không khỏi vui vẻ lên tiếng: “Cái người nhát gan này, sau này phải làm sao đây?”

“Đừng nói nữa, nhắc tới ta lại không muốn sống, ngươi nói tại sao ta lại lấy phải cái tai tinh. Lăng Nhi thật tốt, hiểu chuyện lại khéo léo, cho đến bây giờ vẫn không nghịch ngợm hay gây sự. Nếu biết hắn là tiểu nợ quỷ, ta sẽ không sinh ra hắn!”

Nguyên Hạo chợt nhớ tới một chuyện: “Đúng rồi, ngày đó nàng có nói cái gì nòng nọc nhỏ, cái gì ao, cuối cùng là có ý gì? Ta hỏi Lục huynh, hắn còn cố làm ra vẻ thần bí với ta.”

Tống Tiểu Hoa cười khúc khích hai tiếng: “Không phải hắn làm ra vẻ thần bí, hắn xấu hổ…cho nên ta cũng vậy, không thể nói, bởi vì lời nói này, đồng nghĩa với việc da mặt ta dày hơn của hắn.”

“……Đây vốn là sự thật.”

“………Phúc hậu!”

"Ah? Thì ra tổ gia gia ở chỗ này!”

“…Được rồi được rồi, ta sẽ gợi ý cho ngươi vậy. Ngươi đi hỏi Lăng Nhi đi, chắc chắn bé sẽ giải thích nghi hoặc của ngươi.”

Sau đó, Nguyên Hạo thật sự đi thỉnh giáo Lục Lăng, nắm gạo nếp nhỏ bảy tuổi thiếu mất hai răng cửa đang rất nghiêm túc giải thích: “Nòng nọc nhỏ là con của người, ao nước đường chính là phía trong bụng của vợ người. Người thả con của người vào nước đường, mấy tháng sau lấy ra, lập tức biến thành Việt Nhi, có thể chơi đùa với con rồi.”

“………Con ta. . . . . . Việt Nhi. . . . . .”

Nguyên Hạo muốn hôn mê, cuối cùng mới suy nghĩ ra. Lập tức phát hiện da mặt của mình lại rất mỏng, vội vàng ho một tiếng: “Lăng Nhi, đây là phụ thân hay mẫu thân nói cho con nghe?”

“Mẫu thân nói. Mẫu thân còn thường để phụ thân thả nòng nọc nhỏ vào bên trong, nhưng không biết vì sao lâu như vậy mới chỉ lấy ra một. Nguyên thúc thúc, người nói phải làm như thế nào mới có thể lấy thêm mấy đệ đệ từ trong ao nước đường để chơi cùng với ta?”

“Cái này. . . . . . Chỉ có thể dựa vào nỗ lực của cha con. . . . . .”

Nguyên Hạo sờ sờ da mặt hơi nóng của mình, lần đầu biết, mình lại là một người rất dễ xấu hổ….

——— ——————

——— ——————

Lục Tử Kỳ nhìn một phòng đầy con trùng ngọ nguậy, còn có bùn đất đầy trên bốn bức tường, hắn nhịn rồi lại nhịn mới có thể nhịn xuống không kích động mànắm cổ áo của con khỉ nhỏ tinh nghịch quăng ra ngoài.

Hiện tại đã hơi hiểu, tại sao số lần nóng nảy của nương bọn nhỏ càng ngày càng thường xuyên. Thì ra, muốn duy trì dáng vẻ sạch sẽ đáng yêu, phấn điêu ngọc trác(*) của con trai, thật không dễ dàng. Cho nên tối nay nhất định phải làm một công thần an ủi, an ủi thật tốt….
(*) dáng vẻ đáng yêu và đẹp đẽ như được khắc từ phấn mài từ ngọc

“Việt Nhi, mẫu thân con đâu?”

“Mẹ, Phiêu thúc…” Lục Việt vuốt vuốt cái mũi nhỏ, sau đó trong miệng phát ra ‘hư’  một tiếng: “Không có!”

“. . . . . . Không có là sao?”

Chỉ vào bên ngoài: “Chạy rất nhanh!”

“Ta biết rồi, chắc chắn là con dùng đám côn trùng này hù dọa nương con chạy mất, có đúng không?”

Lục Tử Kỳ điểm lên ót bé một cái, lại phân phó Hữu Dung mau đến tắm cho con khỉ nhỏ này, lại kêu thêm hai nam tử tới dọn phòng, sau đó cất bước đi ra sau viện.

Dao Dao sợ nhất những con côn trùng không xương này, vì muốn cách ly hoàn toàn phạm vi của tiểu quỷ này, đương nhiên phải chạy trốn càng xa càng tốt, không thể nào vẫn còn ở lại bên trong “Niệm viên” được.

Vào thu, cuối cùng hơi nóng cũng hết, mặt trời lặn về phía tây, hơi lạnh trong không khí đột nhiên tăng.

Mới ra tới bên hông vườn, lập tức thấy hai bóng người đang từ bên trong rừng cây đi ra, một trước một sau, khoảng cách khoảng nửa thước.

Dáng vẻ buồn cười của Tống Tiểu Hoa vĩnh viễn không thay đổi, miệng đóng mở không biết đang nói gì.

Mặt mày Nguyên Hạo vui vẻ, có vẻ hăng hái lắng nghe.

Tới một chỗ sân cỏ trống trải, Nguyên Hạo nghiêng đầu nhìn, bước chân hơi dừng lại, sau đó điều chình tốc độ, bước nhanh đi sóng vai với Tống Tiểu Hoa. Chợt, giang hai cánh tay thành nửa vòng tròn một hồi lâu.

Đầu tiên, Lục Tử Kỳ cảm thấy kinh ngạc không hiểu, cho đến khi tầm mắt nhìn xuống dưới đất, lúc này mới bừng tỉnh.

Vườn cỏ đang ngả sang màu vàng, ánh tà dương chiếu rọi hai bóng người, đang ôm nhau mà đi.

Hắn yêu nàng vẫn chưa từng thay đổi.

Vẫn như cũ chưa thay đổi, còn có buông tay và thành toàn.

Lùi về sau một bước, xoay người, trở lại vườn.

Tác giả có lời muốn nói: Trong đoạn tình cảm này của Tiểu Nguyên là một đoạn tình cảm buồn….

Ngoài ra, có rất nhiều ý kiến, cũng sắp đến hồi kết. Chúc mừng bạn thân mến, đã trả lời! *Vẫy hoa*!

Đại khái có lẽ có thể. . . . . . Còn có một hai ba chương đi ~ hoàn toàn không có kế hoạch một yêu quái nghi ngờ nhìn trời trong. . . . . .



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Nhạn về bài viết trên: Hothao, mimeorua83, ngocls91, thtrungkuti
     

Có bài mới 09.04.2018, 11:01
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Tuyết Hồ Bang Cầm Thú
Đại Thần Tuyết Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 16.02.2016, 14:28
Tuổi: 1 Nữ
Bài viết: 1685
Được thanks: 2798 lần
Điểm: 5.74
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Gả cho nhân viên công vụ thời Bắc Tống - Lập Thệ Thành Yêu - Điểm: 75
Chương 76:  Sinh nữ nhi đi!
Editor: Melodysoyani
Beta: kaylee + Melodysoyani
Lục Tử Kỳ đẩy cửa phòng ngủ ra, lập tức thấy Tống Tiểu Hoa đang nghiêng người ngồi ở trên giường, không nhúc nhích ngưng mắt nhìn Lục Việt đang ngủ say, nhìn như cực kỳ yêu thích.

Bước đi nhẹ nhàng, vừa cởi áo ngoài xuống treo lên vừa nói: "Việt Nhi ngủ rồi à?"

Không có phản ứng.

"Nàng cũng mệt mỏi cả ngày rồi, nghỉ ngơi sớm một chút đi!"

Vẫn không có phản ứng.

"Ta ôm Việt Nhi trở về phòng của nó."

Tiếp tục không có phản ứng.

Rốt cuộc cảm thấy có chút không đúng, đụng ‘người đầu gỗ’ nào đó một cái: "Dao Dao, ta đang nói chuyện với nàng đấy!"

Rốt cuộc có phản ứng. . . . . .

Tống Tiểu Hoa nhảy từ dưới đất lên giống như một con mèo cái bị đạp phải đuôi, đôi tay ôm cổ của hắn, hai chân quấn chặt hông của hắn, há mồm cắn một cái lên đầu vai của hắn.

Sợ đánh thức nhi tử, chỉ đành phải nuốt tiếng kêu đau xuống, liên tục di chuyển bước chân, mang theo mèo nhỏ hung hãn treo ở trên người cùng nhau chuyển tới góc phòng, cố gắng nhỏ giọng nói: "Tại sao nàng lại cắn ta?"

"Ta hận chàng!"

". . . . . . Ta vừa mới trở lại, không hề làm gì cả mà!"

"Không có chàng, làm sao có tên nhóc thối kia chứ?"

". . . . . . Việt Nhi?"

"Nếu không chẳng lẽ là Lăng Nhi?"

"Nó lại bướng bỉnh sao?"

Tống Tiểu Hoa nhảy xuống, chỉ vào trán của mình: "Chàng nhìn đi, nhìn đi!"

Dưới ánh đèn lờ mờ, trừ ánh mắt gần như phun lửa của nàng, cái gì đều nhìn không ra. . . . . .

Lục Tử Kỳ rất cố gắng nhìn thật kĩ: "Không lẽ, là có nếp nhăn rồi hả?"

Giơ chân rống giận: ". . . . . . Phụ tử các người đều có thù với ta!"

Vội vàng che miệng của nàng: "Nhỏ giọng dùm một chút, lỡ như đánh thức Việt Nhi thì lại có phiền toái."

Kéo tay hắn xuống: "Chàng cho rằng còn có thể làm nó thức sao? Hiện tại dù có cầm một Đồng La lớn ghé sát vào tai nó dùng sức gõ thật mạnh, nó cũng sẽ ngủ say giống như một con heo chết!"

Chuyện là sau bữa cơm chiều mới không chú ý một chút, Lục Việt lại chạy mất dạng. Hò hét loạn lên tìm một hồi vẫn không có kết quả, không thể làm gì khác hơn là nhờ sự giúp đỡ từ cái mũi thính như Hao Thiên Khuyển của Tống Vô Khuyết, kết quả, cùng  lúc đó Cẩu nhi lại giống như biến mất khỏi thế gian.

Tìm rồi tìm, Tống Tiểu Hoa đột nhiên nhớ tới hầm rượu của Lục lão gia tử.

Hai năm trước kể từ lúc Tống Vô Khuyết nếm được vị rượu kia, lập tức càng ngày càng nghiện loại rượu đó. Mà không biết là vì Lục Thác kia không tìm được người biết thưởng rượu, hay là bởi vì đã uống đủ cùng người khác rồi, hay là bởi vì thật ra thì vị lão gia này là một nhân vật bị động kinh, lại có thể vô cùng ham thích cảnh tượng kì lạ là một người một chó cùng nâng cốc hỏi trời xanh.

Tửu lượng của Tống Vô Khuyết càng lúc càng cao, khẩu vị càng ngày càng xảo trá, càng về sau, cứ năm ba ngày lại tự mình đi đến hầm rượu của Lục Thác vui vẻ uống say đầm đìa đến nửa ngày. Đáng thương rượu ngon được Lục lão gia tử trân quý ủ cất gần vài thập niên không nỡ dễ dàng cho người khác, vậy mà đa số đều vào bụng chó. . . . . .

Ôm theo hi vọng nó không say đến mức thái quá, Tống Tiểu Hoa đi tới hầm rượu. Ông trời có mắt, Tống Vô Khuyết lại có thể thật sự tương đối tính tảo, bởi vì phía dưới móng của nó chỉ có một cái bình rỗng. . . . . .

Hơn nữa hình như hôm nay tâm tình của Tặc Lão Thiên cực kỳ tốt, vô cùng quan tâm Tống Tiểu Hoa từ trước tới nay không hợp với nó, thuận tiện còn tặng kèm một tên Lục Việt khiến nhiều người hao phí tâm sức như vậy cũng không tìm thấy.

Chỉ là, con khỉ ngang bướng vốn hoạt bát không an tĩnh được trong chốc lát, đã biến thành mèo con ngủ say đến bất tỉnh nhân sự hơn nữa trên khóe miệng còn thổi ra vài cái bong bóng nhỏ.

Nhìn Tiểu Ma Tinh nằm ngửa mặt lên trời ngủ trên bình rượu lớn, Tống Tiểu Hoa nhỏ nước mắt. . . . . .

Chỉ là, dù đau buồn khó chịu thế nào cũng phải nhịn, bây giờ đối mặt với một vật nhỏ như thế cũng không thể phát tiết, không thể làm gì khác hơn là hít sâu, ngồi xổm người xuống ôm lấy nhi tử.

Kể từ sau khi Lục Việt biết nói có ý thức tự chủ nhất định, lập tức đưa ra yêu cầu rõ rang hơn nữa còn là yêu cầu duy nhất đối với cách ăn mặc của mình - màu đỏ. Áo đỏ quần đỏ tất đỏ, giày đỏ, mũ đỏ, tóm lại trong trong ngoài ngoài từ đầu đến chân chỉ có một màu sắc, hơn nữa còn là màu đỏ thẫm khiến cho ánh mắt người ta choáng váng.

Tống Tiểu Hoa đã từng muốn thay đổi loại yêu thích này của nó, dù sao là một nam hài tử lại cực kỳ thích một màu sắc tươi đẹp như thế cũng không phải là chuyện tốt. Lúc nhỏ cũng không có ý kiến gì, về sau trưởng thành, làm sao có thể làm như vậy, cả ngày mặc y phục hoa loa kèn đỏ chói rêu rao khắp nơi? Nhưng mà, sau khi mấy lần cố gắng đều bị thái độ mạnh mẽ thà rằng lõa thể chạy khắp nơi cũng quyết không thỏa hiệp của Lục Việt đánh bại, rốt cuộc một câu nói của Lục Tử Kỳ lại khiến Tống Tiểu Hoa thoải mái hơn——

“Dao Dao, dù thế nào đi nữa thì thích màu đỏ cũng tốt hơn là thích màu xanh lá cây có phải không? Nàng nghĩ xem, cái mũ. . . . . ."

Trước mắt, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn đã đỏ rực như Hồng Hài Nhi, nhất là cái mũi nhỏ, màu đỏ kia, đã đỏ đến như quả đào chín mọng rồi.

Tống Tiểu Hoa thấy vừa tức vừa buồn cười, ngắt chóp mũi của nó, sau đó lau bong bóng nhỏ do miệng nó thổi ra.

Cũng không biết có phải là cảm giác được tiếng động hay không, Lục Việt bỗng chốc mở mắt ra, sững sờ trừng mắt một lát, chợt nhướng mày nhỏ vừa rồi còn đang nhíu chặt, dường như vô cùng tức giận, hắng giọng “oa oa” rống giận: "Giành rượu! Đi!". Đồng thời dùng sức quằn quại đẩy, chỉ nghe bốn tiếng động ‘ Á’‘ bùm ’‘ ai u ’‘Gâu Gâu’, liên tiếp vang lên. . . . . .

Tống Tiểu Hoa bất ngờ không kịp chuẩn bị đứng không vững lập tức lảo đảo ngã về phía bên phải, cái ót vừa vặn nặng nề đập xuống bên cạnh vò rượu Tống Vô Khuyết vừa mới mở ra. Tống Vô Khuyết thấy thế, sau khi vội vàng bày tỏ kháng nghị, lập tức dùng hai móng vuốt ôm lấy bình rượu vừa mở “lăn” sang một bên, nhằm cách xa mẫu tử oan gia nọ tránh việc trâu bò đánh nhau ruồi muỗi chết. . . . . .

Lục Tử Kỳ vừa nghe Tống Tiểu Hoa dùng máu và nước mắt lên án xong không khỏi có chút vui vẻ: "Không nghĩ tới cả ngày tiểu tử này chỉ biết cười tủm tỉm, lại có tính khí như vậy, cho đến bây giờ vẫn chưa tỉnh sao?"

"Đại phu tới xem rồi, nói là mặc dù chỉ uống một chút không có gì đáng ngại, nhưng bởi vì tuổi quá nhỏ, hơn nữa còn là lần đầu uống rượu, cho nên có lẽ phải tới trưa mai mới có thể hồi phục như cũ được, đã dựa theo phương thuốc nấu canh giải rượu cho nó uống rồi, ngủ một giấc sẽ không sao nữa."

"Ồ. . . . . ." Gật đầu một cái, nhịn lại nhịn, vẫn là cực kỳ không hiền hậu mà cười ra tiếng: "Thật ra thì chuyện này cũng không thể trách Việt Nhi, nó uống say mà, nên hành động việc làm đều là vô ý thức. Lại nói, ai biểu nàng không ngồi ngay ngắn chứ? Nếu không, làm sao một đứa bé có thể đẩy ngã một người lớn như nàng được?"

Tống Tiểu Hoa cực kỳ tức giận, vừa nhảy vừa búng nắm chặt cổ của hắn, lộ ra răng nanh như Vampire (quỷ hút máu), Lục Tử Kỳ cười né tránh, ngón tay nhẹ nhàng lướt qua tóc rơi ở trên trán nàng, dịu dàng nói: "Được rồi được rồi, đừng vội ồn ào, để ta nhìn thương thế của nàng một chút, còn đau không?"

Dịu dàng của hắn chính là tử huyệt của nàng, lần nào cũng dùng đúng thời điểm. . . . . .

Vì vậy trong nháy mắt Vampire hung hãn biến thành tiểu tức phụ thẹn thùng, uốn éo người hừ hừ: "Đau, rất đau đấy…..."

Mượn ánh đèn nhìn cẩn thận, quả nhiên trên cái trán trắng nõn có một vết bầm tím nhạt lớn như đồng tiền, sờ lên, có cảm giác như hơi nhô ra, xem ra ngay lúc đó xác thực đụng trúng không nhẹ.

"Xoa rượu thuốc chưa?"

"Chưa, vừa xoa vừa bóp sẽ đau thêm, không xoa đâu."

"Như vậy mới mau hết được!"

"Ta mặc kệ, ta sẽ không xoa đâu."

"Vậy thì giờ nàng cũng đừng kêu la nữa."

"Chàng không có lương tâm, đều tại nhi tử của chàng hại ta, cho nên chàng phải chịu trách nhiệm!"

"Việt Nhi cũng không phải là nhi tử của một mình ta."

"Ai bảo nó theo họ chàng chứ? Hơn nữa, ta là một nữ nhân lương thiện dịu dàng lại cung kính cần kiệm hiền đức như thế, vậy nên những chuyện ác độc kia của nó nhất định đều là duy truyền từ chàng!"

Lấy đầu ngón tay sờ nhẹ vết bầm tím: “Nàng có thể vô liêm sỉ đến nhường nào nữa đây."

Nhe răng trợn mắt chơi xỏ lá: "Chàng phải chịu trách nhiệm phải bồi thường cho ta!"

Mập mờ cười một tiếng: "Không thành vấn đề, đưa Việt nhi trở về phòng trước đi."

Mở cờ trong bụng: "Được rồi!"

Sau khi Tống Tiểu Hoa giao Lục Việt cho ma ma của nó chăm sóc, lập tức cực kỳ vui vẻ chạy như bay trở lại, lại thấy Lục Tử Kỳ đang cầm bút viết chữ.

Đến gần nhìn, trên giấy chỉ có bốn chữ lớn——

Tửu sắc tài vận.

Thở dài: "Xem ra, đến cùng ta vẫn quá xem nhẹ nhi tử bảo bối của mình rồi!"

Để bút xuống: "Cớ gì nói ra lời ấy đây?"

"Vốn tưởng rằng chỉ là tên Sắc Quỷ tham tiền thôi, không ngờ vậy mà thật ra vừa là tửu quỷ vừa là sắc lang tham tiền lại cộng thêm thùng thuốc súng nóng nảy nữa."

Lục Tử Kỳ lắc đầu cười lanh lảnh một tiếng: "Thật ra thì ta lại cho là, đã là người thì phải có bốn loại tính nết thế này mới đúng. Cần phải biết, từ xưa tới nay, không có rượu không thành lễ, bao nhiêu tuyệt cú* (thơ tứ tuyệt) thiên cổ bao nhiêu khuynh tâm chi giao đều không thể rời bỏ vật đựng trong chén này. Tuy rằng tướng mạo của một người chỉ là biểu tượng nhất thời, thế nhưng nếu trên đời không sắc đẹp, thì không khỏi thiếu đi rất nhiều cảnh đẹp ý vui, hay là giai thoại nhất kiến trung tình (vừa thấy đã yêu). Bởi vì cái gọi là, người chết vì tài chim chết vì ăn, đuổi theo lợi ích chính là bản tính từ nhỏ, cũng chính vì như thế, mọi người mới hăng hái phấn đấu vì mục tiêu, chỉ khi mỗi gia đình nhỏ đều giàu có, quốc gia mới có thể giàu mới có thể có cường thịnh. Chỉ khi trong lòng người người đều cất giấu một chút chí khí ngang nhiên, gặp chuyện dám đối mặt không trốn tránh, gặp khinh miệt dám chống lại không lui về phía sau, mới có thể ngưng kết thành hồn phách bất diệt của một quốc gia. Chỉ cần có thể làm được, uống rượu không hỏng việc, háo sắc có thể kiềm chế, tham tiền có phương pháp, tính khí không phát loạn, như vậy mới là nam nhi chân chính!"

Người của hắn, đúng như chữ của hắn, có một loại khí phách nghiêm nghị. Khiến Tống Tiểu Hoa thích đến muốn chết muốn sống, cũng không biết vì sao lại có chút sợ hãi và lo lắng không hiểu.

"Dù sao cũng là nhi tử của chàng nên dù nó có làm gì chàng cũng có thể tìm được lí do hợp lí cho nó, sau đó sẽ khoe khoang nó là người trên trời có dưới đất không. Mọi người đều nói mẫu thân nuông chiều thì con hư, theo ta thấy, nhà chúng ta vừa vặn ngược lại với mọi nhà." Ngồi vào trên đầu gối của hắn, cầm bút lên không yên lòng tiện tay vẽ: "Đông Thanh, hôm nay Nguyên Hạo hỏi ta một vấn đề."

Giống như không chịu được chữ viết rối tinh rối mù tràn đầy sát khí của nàng, Lục Tử Kỳ cầm tay giữ bút của nàng, vững vàng dùng bút viết trên mặt giấy: "Cái gì?"

Lúc ấy, nàng ở phía trước, hắn ở phía sau, thảo nguyên bên cạnh khiến cho không khí có chút thơm mát dễ ngửi.

"Ta nhớ nàng đã từng nói, nàng tới từ một nơi vô cùng xa xôi."

Câu nói không chút để ý kia làm cho nàng đột nhiên cả kinh, dừng bước lại, xoay người chống lại nụ cười trên gương mặt trước mắt, sau đó quyết định chết không nhận nợ giả bộ hồ đồ: "Ta đã nói gì lúc đó hả? À, ‘Bắc nhai’ cách chỗ này là thật xa nha!"

Dừng lại một chút, cười yếu ớt lắc đầu: "Có lẽ, là ta nhớ lộn đi!"

Do dự một chút, vẫn là hỏi ra miệng: "Nguyên Hạo, có phải huynh muốn nói cái gì hay không?"

Chắp tay bên hông, ánh mắt nhìn về phía tận cùng của thảo nguyên, chậm rãi nói: "Ta chỉ là muốn biết, nếu như nàng không phải là con dân Đại Tống, như vậy,nàng có để ý đến hưng vong (hưng thịnh và diệt vong) của Đại Tống hay không?"

Nghi hoặc dùng sức cười gượng: "Quốc gia hưng vong là trách nhiệm của thất phu, cho nên hình như không tới phiên một thất nữ như ta phải để ý."

Thất nữ. . . . . .

Nguyên Hạo quẫn một chút, ngay sau đó vui vẻ cười to, khiến cho ánh sáng bầu trời cũng mất màu sắc.

Tống Tiểu Hoa vụng trộm lau lau nước miếng, ổn định bản tính hoa si đang trái phải đột kích, ngẩng đầu nhìn hắn, nhăn mặt nhăn mày: "Thật ra thì, ta cũng không thèm để ý Đại Tống sẽ như thế nào, thứ ta để ý, vĩnh viễn chỉ là một người, không, là ba người một chó."

Làm một người khách xuyên không tới, nàng thật không có quan niệm quá nặng về quốc gia, dù sao, theo ý nàng, bất luận là Liêu, là Hạ, hay là Tống, tương lai cũng sẽ thuộc về một địa phương chung, chính là Trung Quốc.

Hôm nay tranh đấu, thậm chí là mấy chục năm sau hơn trăm năm sau Tống Triều sụp đổ, đều là một loại lịch sử nhất định phải trải qua thôi. Cho nên, đối với những chuyện gọi là quốc gia ngoại bang xung đột vũ trang với Tống Triều gì đó, Tống Tiểu Hoa thật là không có cách nào dâng lên lòng thù hận dân tộc giống như đối với giặc ngoại xâm Nhật Bản và với Bát Quốc Liên Quân.

Vậy mà, Lục Tử Kỳ cũng không nghĩ như vậy.

Hắn là trưởng tử của Lục gia trung nghĩa, hắn là mệnh quan triều đình được hoàng thượng ban ân, con đường làm quan của hắn là dùng sự hy sinh của đại ca và người nhà của mình để đổi lấy sự phó thác, hắn quyết chí thề lấy tài học và dũng khí của bản thân để An Bang Định Quốc. . . . . .

Tống Tiểu Hoa không thèm để ý hưng suy của quốc gia, nhưng nàng để ý Lục Tử Kỳ. Cho nên, phàm là chuyện Lục Tử Kỳ kiên trì, thì nàng sẽ để ý. Huống chi, Lục Lăng và Lục Việt cũng sinh trưởng ở thời đại này, nên tất nhiên sẽ tham dự vào tiến trình của lịch sử. Thậm chí Tống Vô Khuyết cũng không thể ngoại lệ, thật đúng là sinh là chó của Đại Tống, chết là cũng là chó của Đại Tống. . . . . .

Đã là người một nhà, thì phải cùng tiến cùng lui.

Nguyên Hạo nghe câu trả lời này của nàng, không nói gì, chỉ là cười khanh khách gật đầu một cái sau đó đi thêm một bước, để lại cho nàng một bóng lưng phiêu dật như gió.

Gần đây hai nước Tống Hạ không ngừng xung đột hơn nữa còn có dấu hiệu tăng lên, lúc này Nguyên Hạo lại bỏ xuống tất cả tốn thời gian một mình đi tới Biện Kinh, thật sự rất không bình thường. Hắn cùng với Lục Tử Kỳ đều vì có chủ kiến và lập trường riêng nên vừa địch vừa bạn, tuyệt không chung sống thật vui không hề có khúc mắc giống như vẻ ngoài. Trong này đến tột cùng nói lên cái gì, Tống Tiểu Hoa không nghĩ ra.

Mặc dù nàng thường uống trà nói chuyện phiếm với gia quyến (vợ con) của quan viên, lại cố ý để ý tới chiều hướng của các loại thời sự, cũng hiểu được đôi chút về tình trạng hiện giờ. Nhưng mà, dù sao cũng chỉ biết sơ sơ, không cách nào thấy được chân tướng trong đó.

Nếu như, hai nước thật khai chiến, như vậy Nguyên Hạo và nàng, sẽ phải trở thành địch sao. . . . . .

"Dao Dao, đến tột hắn đã hỏi nàng cái gì?"

Lục Tử Kỳ  khẽ gọi khiến cho Tống Tiểu Hoa không tự chủ ngẩn người phục hồi tinh thần lại: "Hắn nói. . . . . .Đông Thanh, có phải chúng ta sắp giao chiến với Hạ Quốc rồi hay không?"

Trong tay dừng lại: "Đây là hắn nói với nàng?"

"Không có không có, là ta tự đoán mò."

"Không phải nàng luôn luôn không quan tâm chính sự (việc quốc gia) à?" Nâng khóe môi lên, cánh tay nắm eo nàng lại đột nhiên căng thẳng: "Chẳng lẽ là bởi vì hắn?"

Thở hổn hển giãy giụa: "Ta chỉ tùy tiện hỏi như thế thôi, chàng đúng là hủ dấm chua lớn!"

Lập tức buông lỏng, lại hôn gò má của nàng một cái: "Tống và Hạ, luôn như vậy. Vốn không có khả năng mãi mãi là nước bạn. Ta cùng với hắn, cũng thế. Dao Dao, nếu trận chiến sự này quả thật không thể tránh, nàng cũng không cần quá khổ sở. Có lúc, chúng ta chỉ có thể bỏ qua tình cảm cá nhân, nàng hiểu không?"

Tống Tiểu Hoa xoay người lại, tựa đầu vào vai hắn làm ổ: "Ta hiểu ta hiểu. Như vậy, chàng cũng không cần khổ sở. Ta biết rõ, chàng và hắn chỉ hận không gặp sớm tình đầu ý hợp ngưu tầm ngưu cấu kết với nhau làm việc xấu, một khi trở mặt, nhất định sẽ tinh thần chán nản thậm chí còn vì để y khốn khổ dù thân dẫu gầy mòn cũng quyết không hối. . . . . ."

Lục Tử Kỳ dở khóc dở cười im lặng ngưng nghẹn. . . . . .

Chỉ là, trong lòng lại cảm động giống như dòng nước ấm chảy qua.

Dùng cách trêu chọc này để an ủi người, cũng chỉ có nàng mới làm ra được.

Lần này Lý Nguyên Hạo tới Biện Lương, ngoài mặt vì gặp vua, thật ra lại là vì nhiễu loạn tầm mắt của vua và dân.

Hôm đó hạ triều lúc đang định vào cửa, chợt nghe có người kêu, giọng nói rất quen thuộc. Theo tiếng kêu nhìn lại, thì thấy người áo lam từ từ xuất hiện. Phản ứng đầu tiên chính là lấy bình rượu gõ một cái lên đầu hắn, nhằm báo thù ‘cấm dục ba tháng’. Cũng là trong một khắc kia mới biết, thì ra mình lại mang thù như vậy. . . . . .

Mời nhau vào phủ, ôn chuyện cũ nói cảm xúc biệt ly, chủ khách đều vui mừng.
Suốt đêm nghĩ ra một bản tấu chương, ghi chép lại chi tiết những việc đã xảy ra ở “Bắc nhai” vào nằm đó, ngay kia lúc lâm triều sẽ trình lên hoàng thượng. Cũng lấy lý do ‘ tuy không phải cố ý giấu giếm, nhưng dù sao cũng không thể báo trước’, để tự xin hàng tội.

May mắn năm đó Tống Hạ là nước bạn, hoàn toàn không có thái độ giương cung bạt kiếm như hôm nay, vả lại còn có thêm sự vững tin của hoàng thượng, cho nên không chỉ không có tội, ngược lại hạ chỉ để hắn phụ trách thu xếp hành trình của Lý Nguyên Hạo ở kinh.

Lúc này cuối cùng mới hóa giải được một nguy cơ.

Nếu như không phải là xử lý kịp thời, chỉ riêng chuyện giải thích rõ với văn võ bá quan vì sao thái tử Hạ quốc vừa đến kinh thành,  đã chạy thẳng tới Lục phủ, đã phải bể đầu sứt trán rồi. Mặc dù mình thản nhiên không thua thiệt, nhưng vẫn bị người có lòng mượn đề tài để nói chuyện làm khó xử như cũ.

Mà hơn mười ngày này, Lý Nguyên Hạo lại thật sự bày ra một dáng vẻ thư thái du ngoạn, không nói bất kì chính sự quốc sự nào, chỉ nói cảnh trí chỉ luận trăng gió.

Chiến sự ở biên quan vô cùng căng thẳng, mấy chục vạn tướng sĩ gối giáo chờ sáng, trên dưới hai nước đều đề phòng cao độ. Vào lúc thế này, thân là thái tử một nước, thân là chủ soái trong quân, tại sao hắn lại một mình đến trung tâm doanh trại của địch chứ?

Là làm đối thủ lơ là, để tỏ lòng miệt thị nắm chắc phần thắng, hay là có mưu đồ khác?

Bất kẻ là vì cái gì, cũng không thể như ba năm trước, loại cảm giác vô câu vô thúc không hề giữ lại chút gì mà đối đãi chân thành như bạn đó, rốt cuộc không trở lại được nữa. . . . . .

Đè xuống thẫn thờ trong lòng, xoay ngang ôm lấy người trong ngực: "Đúng rồi Dao Dao, Hoắc Nam gởi thư nói, tháng trước Tiểu Hàm đã sinh nữ nhi."

"Thật à? Oa! Hai người bọn họ tạo nên nhất định là một đại mỹ nữ siêu cấp!"

"Qua một thời gian ngắn nữa Tiểu Hàm sẽ đưa đứa bé trở về đây một chuyến, đến lúc đó nàng có thể thấy được."

"Đông Thanh. . . . . ."

"Hả?"

"Chàng  muốn có một nữ nhi hay không ?"

"Không muốn."

"Tại sao? Chàng trọng nam khinh nữ!"

"Đương nhiên không phải, nàng quên à, nàng đã nói không muốn sinh con nữa."

"Ta đổi ý rồi."

"Vẫn không muốn, loại đau đớn đó nàng chịu một lần cũng đã đủ rồi."

"Không quan trọng, ta nghe lão nhân nói, chỉ lần đầu tiên có thai mới vô cùng đau đớn và hao tốn sức lực thôi, sau này lại sinh, giống như là dây kéo đưa vào trong bụng . . . . . . Cái đó. . . . . .giống như khe hở vậy, thời điểm đến, tháo đầu sợi dây ra, lôi kéo, đứa bé lập tức bật ra từ trong bụng."

". . . . . . Đây là lão nhân nào nói với nàng? Chỉ là tà thuyết mê hoặc người khác mà thôi!"

"Không cần biết, dù sao ta muốn nữ nhi! Ta sắp bị Tiểu Ma Tinh đó làm cho tức chết, ta muốn có một áo bông nhỏ tri kỷ!"

"Nàng không hối hận chứ?"

"Không hối hận! Huống chi, mọi người đều nói nữ nhi là tình nhân kiếp trước của phụ thân, bây giờ ta giúp chàng tìm tình nhân kiếp trước trở về, chàng nên hạnh phúc mới đúng!"

". . . . . . Đây cũng là lão nhân kia nói với nàng? Đến tột cùng là người nào, ngày mai ta phải đi tìm ông ta nói chuyện một chút."

"Không nói cho chàng!"

Ném Tống Tiểu Hoa đang cười xấu xa lên trên giường, Lục Tử Kỳ tiện tay cởi hết áo mỏng của mình, lộ ra lồng ngực rắn chắc, thắt lưng mềm dẻo, tứ chi (2 tay 2 chân) thon dài, còn có cái kia. . . . . .

Nhẹ nhàng nhảy một cái, đè người đang máu mũi giàn dụa nào đó dưới thân, gặm cắn vành tai mỏng manh từng chút từng chút một, đôi môi hồng hồng, còn có cái kia. . . . . .

Tống Tiểu Hoa vừa thở gấp vừa rên ngâm, vừa lấy tay gỡ trâm cày tóc của hắn xuống, những sợi tóc đen như mực phút chốc xõa tới hai vai và bên má, theo thân thể phập phồng mà dao động, vì  vậy mà dung nhan dịu dàng như ngọc có thêm vài phần quyến rũ.

"Đông Thanh, chàng là của ta, dù cho tình nhân kiếp trước hay tám kiếp trước của chàng tới, cũng không cướp nổi chàng đâu."

Hôm sau, Tống Tiểu Hoa sửa sang lại gian phòng thì phát hiện trên tờ giấy tối qua có mấy chữ nhìn như không có liên quan ——

Tây Bắc, thái y, bút tích.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Melodysoyani về bài viết trên: Hothao, mimeorua83, ngocls91, thtrungkuti
     
Có bài mới 10.04.2018, 21:59
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Lâm Long Bang Cầm Thú
Chiến Thần Lâm Long Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 29.08.2015, 10:52
Tuổi: 29 Nữ
Bài viết: 825
Được thanks: 6971 lần
Điểm: 42.38
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Gả cho nhân viên công vụ thời Bắc Tống - Lập Thệ Thành Yêu - Điểm: 62
Chương 77: Chương cuối (1)

Editor: Trang Bubble, Hạ Tử Yên
Beta: Hạ Tử Yên, Sam Sam

Màn đêm phủ xuống sông Biện giống như một dải lụa trắng óng ánh vắt ngang từ đông sang tây thành Biện Lương, hai bên sông là đám người bán hàng chen chúc lớn tiếng , trên mặt sông là thuyền hoa xa hoa hàng đêm sênh ca trước sau nối tiếp nhau.

Lúc này, vô số ánh mắt đang tập trung ở một chỗ, có lẽ là ái mộ, có lẽ là thưởng thức, có là kinh ngạc hoặc chỉ là đi theo xem náo nhiệt một chút. . . . . .

Tiếp đó là một chiếc thuyền nhỏ đơn giản làm bằng gỗ, không có buồng không có mái chèo thậm chí không có người chèo thuyền, cứ chậm rãi trôi theo dòng chảy như vậy, khoan thai chậm rãi như thế ở trong một vùng xa hoa truỵ lạc.

Mà hai người một ngồi một đứng trên thuyền mới là tiêu điểm chú ý lần này, họ đều mặc trường sam có ống tay rộng, đều có diện mạo bất phàm và cũng cùng là lan chi ngọc thụ (*). Tiếng đàn và tiếng tiêu nổi lên nối tiếp xoay chuyển một ứng một phụ họa, thỉnh thoảng trầm thấp quanh quẩn thỉnh thoảng cao vút tận mây, đàn tiêu hòa quyện trầm thấp vang lên khắp bốn phía phá vỡ những tiếng động lớn ồn ào của thế gian.

(*): Chỉ những người trẻ tuổi ưu tú.

Đợi đến cuối cùng, tiếng tiêu đột ngột lên cao, tiếng đàn theo đó mà lên cao, miễn cưỡng giống như sắp sửa hết hơi đứt dây, thì ngừng lại.

Sau khi yên tĩnh một lúc lâu, cũng có người vỗ tay, có người cảm than, có người trầm trồ khen ngợi, cũng có người im lặng trở về chỗ. Mà hai người kia thì lại cùng cất tiếng cười dài sang sảng, chợt ngồi đối diện nhau, châm trà rồi vừa bình phẩm vừa ngắm cảnh, giống như chưa từng để ý đến tất cả mọi thứ ở xung quanh mình.

"Lục huynh, tạm thời lấy trà thay rượu chúc mừng huynh và ta rốt cuộc cũng hợp tấu hoàn chỉnh khúc này!"

"Nguyên huynh mời."

"Không ngờ một người quan văn như Lục huynh, trong tiếng đàn còn có thể chứa đựng tinh thần nhiệt huyết sục sôi như thế."

"Chỉ vì Đại Tống ta rất chú trọng văn, chính là hi vọng có thể lấy lễ nghi để trị thiên hạ. Nhưng mà, nếu gặp phải người dùng võ xâm phạm biên giới, thì dù là thân thể Văn Nhược (nho nhã yếu đuối) tay trói gà không chặt cũng sẽ không lui nửa bước. Thân có thể mất, hồn không thể mất, mặc dù coi như thật sự có vó sắt xâm phạm vào nước ta, cũng không thể diệt được hồn của nước ta!"

Nguyên Hạo mỉm cười vuốt vuốt chén ngọc trong tay, nhẹ nhàng nói một câu: "Chỉ sợ là chưa chắc."

Lục Tử Kỳ cũng dùng giọng điệu và nụ cười khẽ giống như thế đáp lại: "Không ngại thì cứ thử xem."

Không còn cúi thấp mặt xuống nữa mà nghiên mặt ngẩng cao đầu, bễ nghễ mà lạnh lùng.

Từ đầu đến cuối khóe môi khẽ nhếch lên một đường cong, dịu dàng mà kiên nghị.

Ngay sau đó, lại cùng nhau cười một tiếng.

"Hôm nay, Lục huynh hẹn riêng ta tới chỗ này cùng tấu một khúc là có dụng ý đặc biệt gì sao?"

"Không có gì khác, đơn giản chỉ là làm hết phận sự và trách nhiệm của người làm chủ mà thôi."

"Trong khoảng thời gian này, quả nhiên Lục huynh là đã làm hết phận sự và trách nhiệm của người làm chủ!"

"Hoàng mệnh trong người, dám không cúi người tận tụy sao?"

"Hơn nữa, cũng thật sự tới lúc ta nên đi bày tỏ lòng biết ơn trước mặt Hoàng thượng rồi."

"Nguyên huynh định lên đường rời đi?"

"Chẳng lẽ không phải lúc này Lục huynh đang mở tiệc đưa tiễn ta sao?"

Lục Tử Kỳ rũ mắt lên tiếng trả lời: "Còn có, chúc mừng."

Lý Nguyên Hạo cảm thấy hơi kinh ngạc: "Chúc mừng cái gì?"

"Chúc mừng huynh có nhi tử."

Hai mắt híp lại: "Gia Luật Bình? Sao huynh biết được trước cả ta?"

Thản nhiên nhìn nhau: "Ngày trước, Vương phi phái người đưa cho ta một phong thư."

"Lẽ nào các ngươi vẫn luôn có…"

"Không có. Từ lúc từ biệt ở rừng cây lần trước…" Đột nhiên cười cười: "Ta tin hẳn là huynh biết rất rõ tình huống lúc đó. Sau này, đây là lần đầu tiên liên lạc, cũng là một lần cuối cùng. Xuất phát từ tôn trọng, lá thư của Vương phi không tiện đưa cho huynh, chỉ là ta có thể cho huynh biết toàn bộ nội dung trong đó, bởi vì đây cũng là ý của Vương phi."

Ngừng lại chốc lát mới trầm giọng nói: "‘Lục công tử, phụ vương bệnh nặng nguy cơ một sớm một chiều, xin để phu quân của ta mau trở về. Gia Luật Bình tuyệt bút ’."

Đột nhiên ngón tay cầm ly của Lý Nguyên Hạo trắng bệch: "Ý gì?"

" Đột nhiên Hạ Vương mắc bệnh hiểm nghèo, bệnh tình phát tác không cứu được. Sau khi Vương phi sinh bị băng huyết nên đã mất."

Hít sâu một hơi, cố gắng duy trì giọng điệu bình tĩnh: "Ta hoàn toàn không biết chuyện thì làm sao ngươi biết được?"

"Mặc dù Thái tử điện hạ có quyền lớn thế lớn ở trong nước, nhưng suy cho cùng hôm nay cũng một mình ở xa xôi bên ngoài. Chuyện đột nhiên xảy ra, có người mơ ước ngôi vị Hoàng đế sẽ nhân cơ hội này nắm giữ triều chính, có thể nói không khó khăn chút nào, toàn bộ tai mắt của Thái tử điện hạ không kịp nắm bắt tin tức cũng là chuyện đương nhiên. Về phần Lục mỗ…" Lục Tử Kỳ nhấc bình châm đầy ly trà cho hắn: "Nếu thái tử điện hạ có thể bố trí tai mắt ở trong triều của ta, thì ta cũng có thể, thư của Vương phi chính là gửi qua bằng con đường này mới truyền ra đựơc."

Từ từ uống cạn từng ngụm nước trà ấm áp, đợi đến khi để xuống thì tinh thần Lý Nguyên Hạo đã sáng tỏ thông suốt, không còn một chút hốt hoảng nào: "Ta tin sở dĩ tai mắt của các ngươi đồng ý giúp mang lá thư này ra là vì để cho ngươi có thể có thêm một phần nắm thắng, từ đó mượn cơ hội chèn ép ta, mà không phải là báo tình hình thực tế báo cho ta đúng không?"

"Không sai, thật tế vốn là ta cũng tính làm như vậy. Dù sao, thật sự Thái tử điện hạ ngươi là một nhân vật trí dũng kiệt xuất tài trí mưu lược, một ngày có ngươi ở đây, Đại Tống ta sẽ không thể nào ngủ yên giấc được. Cho nên, ngươi không thể thừa kế Vương vị, hoặc là sau đó ngươi trở về nước cướp lấy Vương vị cũng sẽ khiến Hạ quốc rơi vào nội loạn. Bên ngươi càng hỗn loạn, thì càng có lợi đối với bên ta. Nhưng mà, sau nhiều lần suy nghĩ và nhận được sự đồng ý của Hoàng thượng, cuối cùng ta không làm như vậy. Ta đã từng nợ Công chúa một ân tình, cam kết hễ nàng có yêu cầu, nhất định ta sẽ hoàn thành giúp nàng. Mặc dù Công chúa đã trở thành Vương phi thì vẫn có hiệu lực như cũ. Nguyên nhân chính là như vậy, nàng mới có thể liều lĩnh nguy hiểm lớn, giao phó cho ta."

Giọng nói của Lục Tử Kỳ chậm lại, vừa trầm thấp khàn khàn nói: "Hôm nay, nàng cầu xin ta, để cho trượng phu của nàng về nhà, bảo vệ hài nhi mới vừa ra đời của họ."

Bỗng nhiên Lý Nguyên Hạo đứng dậy xoay lưng, đứng ở đầu thuyền đón gió.

Bộ y phục cưỡi ngựa đỏ như lửa kia, bắt đầu từ ngày gả cho ta thì từ chưa từng mặc qua nữa. Cũng theo đó mà biến mất, còn có tính tình như lửa của nàng. Từ lửa đến nước, dưới vẻ bề ngoài dịu dàng uyển chuyển của nàng thì phải thế nào mới khiến trái tim của nàng lạnh lẽo như tro tàn như vậy. Ta không muốn thấy nàng như vậy, thà rằng nàng cưỡi trên con ngựa cao lớn, hất cằm lạnh lùng châm chọc, ta cũng không muốn nàng cố thủ trong một góc cung, cúi đầu phục tùng cố ý hạ thấp dáng vẻ ở trước mặt ta. Nhưng, ta lại không thay đổi được nàng, dù là một chút.

Gia Luật Bình, ta lạnh nhạt với nàng như vậy, nàng rất hận ta phải không? Vương phi của ta, nàng thật sự, hận ta. . . . . .

Y phục bay khẽ, gió thu xào xạc.

Lục Tử Kỳ không tiếng động than nhẹ, chậm rãi nghiêng đổ một ly trà nóng vào sông Biện.

Một lúc lâu, Lý Nguyên Hạo mới xoay người lại, vén áo lên ngồi xuống, tự rót tự uống, giọng nói vẫn trong trẻo như cũ: "Thật ra thì, ngươi không hoàn toàn là vì cam kết đó. Hiện nay, thân thể mắc bệnh của Thái hậu cũng không lạc quan như vậy, phải biết là, dù sao cơ sở nằm vùng của ta vẫn có một chút tác dụng."

Lục Tử Kỳ mỉm cười gật đầu: "Chương thái y."

Dường như không cảm thấy kỳ quái chút nào, thuận miệng hỏi: "Khi nào biết được?"

"Thật xấu hổ, mấy ngày trước mới bắt đầu nghi ngờ."

"Có thể cho ta biết vì sao lại nghi ngờ hay không? Bởi vì nghiêm túc mà nói, hắn cũng không tính là tai mắt của chúng ta."

"Chương thái y chẩn bệnh cho Thái hậu nhiều năm, cẩn thận trung thành tuyệt đối, đương nhiên sẽ không làm chuyện phản bội như vậy. Có điều, phu nhân của hắn cũng không có ý thức giữ bí mật mãnh liệt như vậy, có lúc, khó tránh khỏi sẽ để lộ những lời đối thoại giữa phu thê hai người ra một chút, bởi vì có cái gọi là người nói vô tâm người nghe có ý."

"Lĩnh giáo rồi. Cho nên, phía bên ngươi mới quyết định không hy vọng phía bên ta rơi vào hỗn loạn. Bởi vì một khi như vậy thì chắc chắn tình hình sẽ thoát khỏi tầm kiểm soát. Thái hậu mới mất, không thích hợp xuất binh, tất nhiên sự yên ổn ở vùng biên cảnh phải được đặt lên vị trí hàng đầu."

Lục Tử Kỳ bật cười lớn: "Đúng vậy. Mà lần này Thái tử điện hạ ngươi vào kinh, cũng chính là vì muốn xác định chuyện này. Nếu quả thật Đại Tống ta quyết chí muốn đánh một trận với ngươi, thì chắc chắn sẽ giam giữ ngươi làm con tin để chiếm lợi thế, ít nhất cũng có thể giam lỏng. Cho nên trong khoảng thời gian này mặc cho ngươi qua lại tự do, thậm chí nhiều lần thăm hỏi, cộng thêm ban thưởng lớn, chỉ có thể là vì không tránh khỏi những việc không tránh khỏi, tuyệt đối không thể xem nhẹ ý đồ nổi lên chiến tranh."

Lý Nguyên Hạo cũng thản nhiên thừa nhận: "Không tệ."

"Đáng tiếc, ta hiểu điểm này quá muộn. . . . . . Chỉ là, ngươi cũng rất có can đảm khi dám lấy chính mình tới đánh cuộc, không sợ ngộ nhỡ xảy ra chuyện gì sao?"

"Sẽ không có ngộ nhỡ, mặc dù Thái hậu không sao thì các ngươi cũng không thể làm gì ta. Nhiều nhất chỉ có thể giữ chân được mấy ngày, bàn bạc hiệp ước tạm thời thôi."

Lục Tử Kỳ không khỏi cười khổ. Đúng vậy, tạm thời, dưới sự rình rập của cường địch, chỉ có thể lấy loại thái bình giả dối tạm thời này để kéo dài thời gian. Nhưng nếu như có một ngày, loại giả dối này hoàn toàn bị xé rách, thì phải làm sao? . . . . . .

Từng người uống trà của mình, im lặng chốc lát, Lý Nguyên Hạo lại nói: "Ngoài ra còn muốn xem thử trọng lượng bây giờ của Lục đại nhân quyền thế vô lượng ở trong lòng của Hoàng thượng."

"Hả? Kết quả như thế nào?"

"Không biết là may mắn hay là bất hạnh, quân thần không nghi ngờ lẫn nhau."

Mặt Lục Tử Kỳ nghiêm túc quay về phía Đông thi lễ một cái: "Thật là may mắn thay!"

"Chỉ sợ chưa chắc."

Lý Nguyên Hạo híp mắt lại, đột nhiên ra tay nhanh như gió nắm chặt lấy cổ tay của Lục Tử Kỳ.

Lục Tử Kỳ khẽ nhíu mày lại, nhưng không nhúc nhích cũng không giãy giụa chút nào.

Khóe mắt hẹp dài hơi cong đến mức không thể nhận ra, liền đổi nắm thành phủ lên, hai ngón tay xoa nhẹ vào tĩnh mạch, suy nghĩ một chút: "Bệnh bao tử của Lục huynh hết rồi à!"

Lắc đầu bất đắc dĩ thở dài: "Còn không phải đều bị những chén thuốc kỳ lạ cổ quái kia đẩy hết ra ngoài sao. Đúng rồi, còn chưa đa tạ Nguyên huynh, nếu không nhờ vào phương thuốc kia của Nguyên huynh, có thể Lục mỗ đã mất mạng."

Hừ lạnh thu tay lại: "Sớm biết vậy, lúc đó không nên cho ngươi!" Phủi phủi vạt áo lại nói: "Vốn là vì muốn xác định tin tức muốn biết, định bụng mạnh tay đánh một trận rồi rời khỏi, không ngờ lúc này lại biến thành tình cảnh như vậy nên không thể không rời khỏi. Cũng được, chỉ là muộn thêm vài năm mà thôi."

Bờ môi khẽ cong lên nở nụ cười: "Luôn sẵn sàng phụng bồi."

Đột nhiên Nguyên Hạo nghiêng đầu nhìn một chút, lộ ra nụ cười xấu xa, ngay sau đó trong lòng Lục Tử Kỳ lập tức dâng lên dự cảm chẳng lành.

"Bây giờ quay trở lại đề tài vừa nãy, quân thần không nghi ngờ lẫn nhau chưa chắc là một chuyện may mắn. Bởi vì, sợ rằng ít ngày nữa ngươi sẽ gặp mặt bạn tốt của ngươi."

--- ----

--- ----

Đêm đó, một con ngựa nhanh chóng chạy như bay ra khỏi thành, đi tới đường lớn bên ngoài dốc cao, dây cương kéo gấp, đầu ngựa quay lại, hí dài bật thẳng thân trước lên, chợt đứng lại.

Người ở trên ngựa đưa tay vén áo choàng màu đen, để lộ ra áo lam bên trong, dung nhan tuấn dật.

Dõi mắt trông về phía xa, không có ngọn đèn dầu mà mọi nhà thắp lên, Biện Lương đã chìm vào giấc ngủ say, chỉ có một vầng trăng và sao sáng đầy trời ở trên đỉnh đầu đang lẳng lặng quan sát nhân gian.

Phía thành Đông có một đám kiến trúc lớn u ám, bố cục và khí thế to lớn, là Lục phủ đã trải qua ba đời quyền khuynh triều chính mà không suy yếu. Ở góc Tây Nam của trạch viện này, có một viện nho nhỏ gần như hoàn toàn ẩn náu không thể nhìn thấy, tên là ‘Niệm Viên’.

Trong viện có một nhà năm thành viên, bốn người và một con chó.

Xem một con chó trở thành một phần trong nhà, vốn là một hành động không thể tưởng tượng nổi, nhưng khi nàng làm lại trở thành một chuyện vô cùng hiển nhiên bình thường.

Lần này vào Kinh, chủ yếu là vì xác định hư thật của triều đình nhà Tống, thuận tiện xem thử nàng có sống tốt hay không, chỉ là thuận tiện. . . . . .

Quả thật nàng sống rất tốt, vì vậy cảm thấy vui mừng, nhưng lại có một chút khổ sở. Hạnh phúc của nàng không phải hắn mang đến, không có quan hệ gì với hắn.

Lục Tử Kỳ mới là người nhận được tất cả tình yêu của nàng, đó là người có thể làm cho khuôn mặt của nàng giãn ra vui vẻ cả đời, nhưng mà, hết lần này tới lần khác hắn ta lại là đối thủ của hắn.

Đúng, đối thủ, không phải kẻ địch. Tin rằng đây là cách nhìn chung của hai người.

Ngày đầu đến Kinh đã lén lút đến Lục gia, chính là muốn thử dò xét về chuyện cực kỳ ăn ý giữa quân thần trong truyền thuyết đáng tin bao nhiêu. Nhưng nếu quân nghi ngờ thần lại suy đoán, như vậy vừa vặn có thể dễ dàng nhân cơ hội này mà làm suy yếu thế lực của Lục Tử Kỳ, loại trừ một tên kình địch để trải bằng con đường chiến thắng cho chiến sự sắp phát động. Huống chi, nếu như lòng nghi ngờ của quân chủ quá nặng thì căn bản cũng không đáng giá vì người như vậy mà bán mạng. Thay vì sau này sớm muộn gì cũng sẽ trở thành con rơi, không bằng hiện tại biết rõ tình thế rút người lui lại để trù tính đầy đủ.

Rời khỏi quan trường giả dối quỷ quyệt, đối với Lục Tử Kỳ và nàng mà nói, cũng chưa chắc không phải là một chuyện tốt. Có lẽ, nàng đến ở nơi non xanh nước biếc giản dị, nụ cười sẽ càng thêm rực rỡ.

Nhưng mà, dù sao Hoàng đế của Tống triều vẫn còn có mấy phần kiến thức, hiểu được đạo lý dùng người thì không nên nghi ngờ người. Như thế xem ra, Lục Tử Kỳ cũng coi là dốc sức với minh chủ. Nếu như vậy thì có thể tiếp tục tiến hành bước tiếp theo của kế hoạch.

Phỏng theo bút tích của Lục Tử Kỳ, gửi một phong thư cho trọng tướng Hoắc Nam ở biên phòng Tây Bắc.

Trong thư chỉ là dùng mấy lời hết sức mập mờ để tâm sự để bóng gió rằng tình hình triều chính đang phát sinh biến cố, hình như Hoàng thượng có ý hiểu lầm Viên Tướng quân đang nắm binh quyền trong tay.

Dĩ nhiên, Hoắc Nam sẽ gửi thư về hỏi ý kiến, chỉ là những thư từ kia sẽ bị chặn lại và thiêu huỷ ở trên nửa đường. Nếu như thật lâu không nhận được hồi âm, thì nhất định sẽ cho rằng Lục Tử Kỳ không tiện trả lời bởi vì có điều kiêng kỵ, vì vậy chỉ có thể tạm thời không tiến hành nữa, nhưng phần thấp thỏm bất an này sẽ càng ngày càng tăng thêm ở trong lòng, cuối cùng càng ngày càng trở nên không thể cứu vãn được nữa.

Từ Tống Thái Tổ ‘Dùng rượu tước binh quyền’ đến nay, từ trước đến giờ khi võ tướng tay cầm trọng binh chính là điều tối kỵ của người cầm quyền. Lần này, quân Tây Bắc có thể thay đổi tổ chế, dùng thời gian hai năm dạy ra một nhánh Thiết Quân (đội quân thiện chiến) lấy cờ hiệu ‘quân Viên gia’, trở thành một chướng ngại vật lớn nhất trên đường đến phía Nam của Đại Hạ, tất cả đều bởi vì có Lục Tử Kỳ nỗ lực phản bác một mình gánh chịu ở trong triều. Mà với tính tình bướng bỉnh mọi chuyện đều tự mình chống đỡ của hắn, nếu không phải đến đường cùng không thể chống đỡ được nữa, tất nhiên sẽ không nói ra nửa chữ với bên ngoài.

Kể từ đó, người làm tướng lo sợ bất an như thế ắt sẽ ảnh hưởng đến bố trí và tinh thần của binh sĩ trong quân, như vậy muốn một lần đánh chiếm cũng không phải là việc khó.

Cho dù sau này có truy cứu thì Hoắc Nam cũng sẽ không bán đứng Lục Tử Kỳ. Coi như thật sự tra ra phong thư này, với khả năng của Lục Tử Kỳ còn có sự tin tưởng của Hoàng thượng đối với hắn thì cuối cùng cũng sẽ hóa giải được nguy cơ này.

Đây đã là kế sách ôn hòa nhất chu toàn nhất mà Lý Nguyên Hạo hắn có thể nghĩ ra rồi.

Hắn muốn mở rộng lãnh thổ, xây dựng sự nghiệp thành tựu không có ở thời đại này. Hắn cũng muốn dùng hết tất cả khả năng bảo vệ năm người nhà nàng.

Ai ngờ, trời không cho người toại nguyện, lại liên tục xảy ra loại biến cố này, trong nháy mắt đã lật ngược ván cờ.

Nhưng, trời cũng không thể ngăn cản ý đồ kế hoạch thống trị của ta, đợi làm xong, nhất định chỉ huy tiến vào Nam, đến thẳng Biện Lương!

Lục Tử Kỳ, sau này còn gặp lại. Mà nàng, đã vĩnh viễn không bao giờ gặp lại nữa.

Lại mang áo choàng lên, quay đầu ngựa, giơ roi, tiếng vó ngựa gấp rút.

Một người cỡi ngựa tuyệt trần, cuối cùng áo lam mờ dần.

--- ----

--- ----


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Trang bubble về bài viết trên: Hothao, Yến My, hh09, thtrungkuti
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 113 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Google Adsense [Bot], hanayuki001, Huyềnn Songg, Ida, jenny.b1, MicaeBeNin, nashiki96, neyiah109, Qaz và 1210 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 36, 37, 38

2 • [Cổ đại] Hoàng sủng - Hoa Khai Bất Kết Quả

1 ... 33, 34, 35

3 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54

4 • [Quân nhân] Không nghe lời vậy mời xuống giường - Ngô Đồng Tư Ngữ

1 ... 21, 22, 23

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 130, 131, 132

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 19, 20, 21

7 • [Xuyên không] Ma y độc phi - Phong Ảnh Mê Mộng

1 ... 73, 74, 75

8 • [Hiện đại] Ý tưởng ham muốn - Niệm Niệm Bất Xá X

1 ... 23, 24, 25

9 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (102/104]

1 ... 176, 177, 178

10 • [Cổ đại - Trùng sinh] Nàng phi chuyên sủng của vương gia ngốc - Huyền Nhai Nhất Hồ Trà

1 ... 57, 58, 59

11 • [Hiện đại] Đợi mưa tạnh - Úy Không

1 ... 23, 24, 25

12 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tại cửa cục dân chính - Bạo Táo Đích Bàng Giải

1 ... 20, 21, 22

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

15 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

16 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 90, 91, 92

17 • [Hiện đại] Ngọt khắc vào tim - Thời Câm

1 ... 29, 30, 31

18 • [Cổ đại] Thiên tuế sủng phi - Biện Bạch Anh

1 ... 32, 33, 34

19 • [Hiện đại] Hạnh phúc nhỏ của anh Đông Bôn Tây Cố (Trọn bộ 2 tập)

1 ... 23, 24, 25

20 • [Cổ đại cung đấu] Nhật ký xoay người ở hậu cung - Dạ Chi Dạ

1 ... 43, 44, 45


Thành viên nổi bật 
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012
Mẹ Bầu
Mẹ Bầu
THO THO
THO THO

Aka: :slap: :samurai: :chair: con cá chiên nói bậy
Shop - Đấu giá: Uyên Xưn vừa đặt giá 279 điểm để mua Cún con say ngủ
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 565 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 450 điểm để mua Lắc tay đá Sapphire
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 537 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 427 điểm để mua Lắc tay đá Sapphire
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 510 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 405 điểm để mua Lắc tay đá Sapphire
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 484 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Đường Thất Công Tử: Re: Bạn hợp với tiểu thuyết ngôn tình nào nhất?
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 264 điểm để mua Ly kem 2
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 460 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 2702 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 1594 điểm để mua Thần nước
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 384 điểm để mua Lắc tay đá Sapphire
Đường Thất Công Tử: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Đường Thất Công Tử: :shock2: :shock2:
Độc Bá Thiên: Ri đậu thai rồi.... ô la la
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 437 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 415 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
TửNguyệtLiên: viewtopic.php?t=410922&p=3383693#p3383693 mọi người ủng hộ Liên với ^^
Aka: 2 vạch
Đường Thất Công Tử: ?
Aka: Có rồi :">
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 1276 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 490 điểm để mua Kitty ôm hoa
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 337 điểm để mua Thiên thần 4
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 420 điểm để mua Bé nấm
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 250 điểm để mua Ly kem 2
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 2572 điểm để mua Nữ hoàng 2

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.