Diễn đàn Lê Quý Đôn








Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 124 bài ] 

Trùng sinh chi ngốc phu quân - Phượng Vân

 
Có bài mới 22.09.2014, 19:46
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 26197
Được thanks: 43688 lần
Điểm: 9.57
Có bài mới [Cổ đại] Trùng sinh chi ngốc phu quân - Phượng Vân - Điểm: 8
images

Trùng sinh chi ngốc phu quân

Tác giả: Phượng Vân

Thể loại: Trùng sinh, HE

Nguồn CV: Tàng Thư Viện

Edit: Lăng Lăng, Thụy Miên, Giang Tròn, YY, Đầm♥Cơ …

Nguồn: http://phuanhcac01.wordpress.com



Giới thiệu:

Edit: Moon

Trước khi trùng sinh.

“Tịch nhị, nàng chơi cùng Thành nhi, được không?” Vẻ mặt hồn nhiên, Hiên Viên Hạo Thành giống hệt tiểu bạch thỏ, khẩn cầu nhìn Tô Mộ Tịch.

“Có thể cút được thì cút xa ra, đừng có xuất hiện trước mặt ta.” Vẻ mặt Tô Mộ tịch ghét bỏ.

Sau khi trùng sinh.

“Tịch nhi, nàng chơi cùng Thành nhi, được không?” Vẫn là vẻ mặt hồn nhiên, tiểu bạch thỏ Hiên Viên Hạo Thành khẩn cầu nhìn Tô Mộ Tịch.

“Được, chúng ta cùng chơi trò hay, được không?” Tô Mộ Tịch cười thần bí.

“Chơi cái gì hay?” Ánh mắt sáng lên, vẻ mặt chờ mong.

“Chúng ta chơi trò sinh cục cưng ra, gọi chàng là cha, được không?” Nói xong liền buông rèm giường.

“Được! Tịch, Tịch nhi, sao nàng lại cởi quần áo của Thành nhi? Tịch nhi, ta có thể hôn nàng không?”

“Ừ…”

Nội dung chính: trùng sinh

Nhân vật chính: Tô Mộ Tịch, Hiên Viên Hạo Thành.

Phối hợp diễn: Hiên Viên Hạo Dạ, Tô Mộ Tuyết, Cận Băng Tâm



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
     
Có bài mới 22.09.2014, 19:48
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 26197
Được thanks: 43688 lần
Điểm: 9.57
Có bài mới Re: [Cổ đại] Trùng sinh chi ngốc phu quân - Phượng Vân - Điểm: 12
CHƯƠNG 1

Edit: Moon

Bầu trời màu hạ xanh thẳm, ngói lưu ly màu vàng dưới ánh mặt trời tỏa ra ánh sáng rực rỡ, biểu tượng của một triều đại danh vọng. Dù vậy, ánh sáng chói mắt này lại không chiếu được đến đại điện rộng rãi của hoàng cung.

Trên long sàng, tất cả đều là vải dệt màu vàng kim có hai thân thể trần truồng đang gắt gao dây dưa một chỗ. Vải dệt màu sắc tươi sáng, lại không thể phân biệt được, trên giường ai với ai. Hoàng đế Hiên Viên Hạo Dạ, lúc thoát hết quần áo, chẳng phải cũng chỉ là một người bình thường thôi sao? Không phải, cho dù lúc nam nữ hoan ái, cũng muốn nữ nhân dưới thân phải tâm phục khẩu phục. Nữ tử đang rên rỉ dưới thân Hiên Viên Hạo Dạ, trên mặt không có một tia giả dối. Tựa như trong thiên hạ, chỉ còn lại một người đang chuyển động là đấng quân vương trước mặt. Tuy ngoài mặt không có biểu tình gì, nhưng trong lòng lại đang âm thầm tính toán. Liệu Hiên Viên Hạo có bỏ được, thật sự bỏ được quân cờ Tô Mộ Tịch xinh đẹp kia không? Hơn mười năm tình cảm thanh mai trúc mã, nói bỏ là có thể bỏ sao? Ả không tin, ả không an tâm, cho nên Tô Mộ Tịch phải chết. Ả và Băng di tính kế nhiều năm như vậy, thật vất vả mới đi đến bước này, tất cả không thể bị hủy bởi Tô Mộ Tịch được.

Không biết người ả an bài đi làm việc đã có tin gì chưa? Tô Mộ Tịch, ngươi gả đến Thành vương phủ còn không an phận, khiến Hiên Viên Hạo Dạ đối với ngươi nhớ mãi không quên. Như vậy, ngươi đừng trách muội muội ta ngoan độc. Hiên Viên Hạo Dạ chuyển động mạnh vài cái, sau đó nằm sấp trên người nữ tử. Nghỉ ngơi trong chốc lát, nâng cằm nữ nhân lên: “Ái phí, nàng không chuyên tâm.”

Tô Mộ Tuyết mềm mại đáng yêu mở miệng: “A…..Hoàng Thượng, người ta không có mà.” Nói xong, ngón tay thon dài chuyển xuống hạ thân Hiên Viên Hạo Dạ, vuốt ve phần nam tính cường tráng.

Hiên Viên Hạo Dạ nâng mặt Tô Mộ Tuyết lên, ánh mắt có chút hoảng hốt, tựa như xuyên qua ả, hắn có thể thấy được khuôn mặt của nữ tử khiến hắn thương nhớ ngày đêm nhưng lại không thể có được. Tô Mộ Tuyết sao lại không biết hắn đang nhớ đến ai, quét mắt đến bóng dáng xinh đẹp đang bị người ta ngăn lại trong chỗ tối. Mang theo tia âm hiểm,ả nằm trong ngực Hiên Viên Hạo Dạ, ôn nhu cười: “Hoàng Thượng, nô tì muốn hỏi người một vấn đề, người nhất định phải trả lời rõ, được không?” Nói xong, còn dùng chính bộ ngực no đủ của mình, cọ cọ người Hiên Viên Hạo Dạ.

Hiên Viên Hạo Dạ bị khiêu khích như vậy, lại cứng lên, lập tức xoay người Tô mộ Tuyết áp dưới thân mình: “Ái phi, ngươi muốn hỏi gì? Trẫm sẽ nói.”

Tô Mộ Tịch trong chỗ tối nhìn hai người đang dây dưa, trong lòng hiện lên một cỗ ghê tởm, một người là nam nhân mình đã yêu hơn mười năm, một người là muội muội mình vô cùng tín nhiệm, thật đáng ghét. Vốn dĩ, bọn họ là vợ chồng trên danh nghĩa, làm chuyện này là đương nhiên. Nhưng thật không nghĩ đến, những lời Tô Mộ Tuyết sắp nói ra, lại làm Tô Mộ Tịch rơi vào hầm băng rét lạnh.

Tô Mộ Tuyết giả bộ vô tình nhìn vào chỗ tối: “ Người đối với tỷ tỷ, rốt cuộc là tình cảm gì? Người yêu nàng sao?”

Hiên Viên Hạo Dạ giật mình, lấy lại tinh thần, trong mắt hiện lên tia sáng, trầm giọng nói: “Yêu nàng, sao có thể? Trẫm chỉ lợi dụng nàng để dẹp tên ngốc kia và Thái Hậu thôi. Trẫm yêu, là ái phi đang nằm dưới thân Trẫm đây.”

Tô Mộ Tuyết đắc ý cười cười: “Hoàng Thượng, sau khi trừ khử Thái Hậu và Thành vương, người tính xử trí tỷ tỷ thế nào? Dù gì, nàng cũng là tỷ tỷ của thiếp, đừng nên làm khó nàng quá.” Đã làm phải làm đến cùng, phải khiến Tô Mộ Tịch chặt đứt hoàn toàn mộng tưởng mới được. Bằng không, nếu có một ngày Hiên Viên Hạo Dạ nhận ra chính hắn yêu Tô Mộ Tịch, vậy sẽ hỏng hết. Tô mộ Tuyết nàng có thể cho nam nhân này âu yếm rất nhiều nữ nhân, nhưng tuyệt đối không thể chấp nhận việc người hắn yêu không phải là mình. Cho nên, tỷ tỷ của ta, ngươi phải chết…….

Thực ra Tô Mộ Tuyết đâu cần phải làm nhiều chuyện như vậy, vì chỉ cần nhìn bộ dáng thân mật của hai người trên giường, cũng đủ để Tô Mộ Tịch hết hy vọng. Đôi khi, làm nhiều việc ngược lại lại hại chính mình.

Trừ khử Hiên Viên Hạo Thành và Thái Hậu, muốn xử lý Tô Mộ Tịch thế nào? Hắn chưa từng nghĩ đến. Trong lòng hoảng hốt, theo bản năng liền đáp: “ Quân đại tướng quân không phải vẫn thích nàng sao? Đến lúc đó, đem nàng ban cho Quân Mạc Ly đi! Khiến nàng tiếp tục trở thành quân cờ để ta chế trụ Quân Mạc Ly.”

Có được đáp án, Tô Mộ Tuyết liếc mắt đến chỗ tối, người trong chỗ tối lập tức buông lỏng Tô Mộ Tịch ra. Tô Mộ Tịch không nhúc nhích, chỉ bình tĩnh nhìn hai người đang quấn lấy nhau kia. Thật lâu sau, sau hai người mới mặc lại quần áo, Tô Mộ Tịch mới hoàn toàn bị người phía sau thả ra, chậm rãi bước ra từ chỗ tối, ánh mắt bình tĩnh nhìn Hiên Viên Hạo Dạ. Có một lại đau lòng nhìn không thấy, bởi trong lòng đã bị tổn thương quá sâu sắc rồi. Không oán, không hận, chỉ có hối hận, hối hận chính mình lại yêu một nam nhân ti tiện như vậy. Vì hắn mà làm hết mọi việc, giờ nghĩ đến, cảm thấy mình quả thực quá ngu ngốc.

Hiên Viên Hạo Dạ chống lại ánh mắt Tô Mộ Tịch, cảm thấy cả kinh: “Tịch nhi, sao nàng ở trong này? Nàng tới bao lâu rồi?”

Đã từng cảm thấy đây là âm thanh dễ nghe, nhưng giờ phút này lọt vào tai nàng lại tựa như hàn băng. Tô Mộ Tịch dùng hết khí lực của mình, môi đỏ chậm rãi khẽ mở: “Thì ra, tất cả chỉ là ta tự lừa mình. Tô Mộ Tịch ta hóa ra chỉ là một quân cờ mà thôi. Hiên Viên Hạo Dạ, ngươi điên rồi, ta thật muốn nhìn xem, ngươi dùng hết tâm cơ để xử lý Thái Hậu và Thành vương, cuối cũng sẽ có kết cục như thế nào?” Nói xong, xoay người, rời khỏi đại điện rộng rãi lạnh như băng. Linh hồn đã bị nàng vĩnh viễn chôn giấu tại nơi này.

Hiên Viên Hạo Dạ thấy Tô Mộ Tịch còn liếc mình một lần cuối cùng trước khi xoay người rời khỏi, cái nhìn đó chứa đựng đầy tổn thương và tuyệt vọng. Nàng, những lời mình vừa nói với Tô Mộ Tuyết, nàng đã nghe thấy hết rồi sao? Vốn định đuổi theo, nhưng chân lại chôn chặt tại chỗ, đuổi theo rồi thì sẽ nói gì đây? Nàng vốn chính là một quân cờ do mình an bài, một quân cờ dùng để đối phó với Thái Hậu và Thành vương. Tô Mộ Tuyết đứng phía sau Hiên Viên Hạo Dạ, nở nụ cười âm ngoan vì đã thực hiện được gian kế. Một kế hoạch khác cũng đang rục rịch bắt đầu, Tô Mộ Tịch, ta sẽ không cho phép ngươi còn sống để uy hiếp đến địa vị của ta.

Tô Mộ Tịch trở lại Thành vương phủ, liền nhốt mình trong phòng, ai cũng không gặp. Hiên Viên Hạo Thành cầm một cái diều đứng ở ngoài cửa. Rõ ràng là một nam nhân hai mươi tuổi, nhưng biểu tình lại ngây thơ, đáng yêu giống hệt một đứa trẻ. Ánh mắt hồng hồng muốn khóc nhưng lại quật cường không rơi một giọt nước mắt nào, đáng thương nhìn Tùng Thư Minh: “Minh Minh, ngươi nói xem, nương tử ta làm sao vậy?”

Tùng Thư Minh lạnh lùng liếc cửa phòng một cái, lãnh khốc nói: “Không biết, còn nữa, đừng gọi ta là Minh Minh.” Nữ nhân kia, tốt nhất là chết đi cho rồi.

Hiên Viên Hạo Thành kéo kéo tay áo Tùng Thư Minh: “Minh Minh, ngươi mau giúp ta mở cửa ra đi! Ta muốn nhìn nương tử một chút. Nhanh lên……”

Tùng Thư Minh nhìn bộ dáng đáng thương của Hiên Viên Hạo Thành, gỡ tay hắn ra khỏi tay áo mình. Đi đến trước cửa phòng Tô Mộ Tịch, một cước đá văng ra. Hiên Viên Hạo Thành tựa như mũi tên vọt vào trong, vừa vào phòng liền nhìn thấy Tô Mộ Tịch đang che miệng nôn khan. Hiên Viên Hạo Thành nóng nảy, vỗ vỗ lưng Tô Mộ Tịch: “Nương….” Hiên Viên Hạo Thành vừa muốn mở miệng gọi nương tử, liền nhớ Tô Mộ Tịch đã từng cảnh cáo hắn, dù thế nào cũng không cho phép hắn gọi nàng là nương tử. Nghĩ vậy, Hiên Viên Hạo Thành lập tức sửa miệng: “Tiểu Tịch, nàng làm sao vậy? Có phải thân thể không thoải mái không? Có muốn ngủ một chút không?”

Tô Mộ Tịch ngẩng đầu, nhìn thấy đôi mắt đỏ hồng chỉ chực rơi nước mắt của tên ngốc này, lại nhớ đến từ trước đến giờ mình toàn khi dễ hắn, liệu đây có phải là báo ứng của nàng không? Nhớ tới cảnh tượng quấn quýt của Hiên Viên Hạo Dạ và muội muội mình trên long sàng, trong lòng không kìm được ghê tởm, che miệng tiếp tục nôn khan.

Thanh âm của Hiên Viên Hạo Thành có chút non nớt lớn tiếng kêu lên: “A Bảo, ngươi đâu rồi?”

Không lâu sau, A Bảo liền chạy vào, bưng một chén canh: “Vương gia, đừng vội, nô tỳ chẳng phải đến rồi sao? Vương phi, người uống một chút canh đi.” Nói xong, liền đưa thìa  canh đến bên miệng Tô Mộ Tịch. Trong mắt A Bảo, hiện lên một tia quỷ dị, lạnh lùng nhìn Tô Mộ Tịch đem từng thìa canh nuốt xuống.

Uống hết bát canh kia, Tô Mộ tịch cảm thấy tốt hơn nhiều, liền đem toàn bộ người trong phòng đuổi ra ngoài, ngay cả Hiên Viên Hạo Thành cũng không được ở lại. Hiên Viên Hạo Thành rầu rĩ bước ra khỏi phòng Tô Mộ Tịch, đứng dưới tàng hoa đào đang nở rộ, ngẩng đầu, lẩm bẩm nói với con bướm nhỏ: “Hồ điệp tỷ tỷ, Tiểu Tịch vẫn không để ý tới ta, ta phải làm gì bây giờ?”

Trầm mặc một lúc, tựa như nghe được câu nói dọa người, hắn mở to mắt nhìn cây hoa đào: “Hồ điệp tỷ tỷ, ngươi gạt ta đúng không, oa oa…ta không nói chuyện với ngươi nữa, oa oa….” Vừa khóc vừa chạy về phòng Tô Mộ Tịch.

Vào phòng, liền nhìn thấy khóe miệng Tô Mộ Tịch thật nhiều máu, Hiên Viên Hạo Thành bị dọa ngây người, hét lớn: “Minh Minh….oa oa….Thư Minh, ngươi mau vào đây….oa oa……”

Tùng Thư Minh nghĩ là Tô Mộ Tịch lại khi dễ vương gia, vội vàng chạy vào. Vừa nhìn, cũng bị Tô Mộ Tịch miệng phun đầy máu dọa ngây người.

“Minh Minh, ngươi nhanh lên……nhanh mời ngự y…oa oa…” Nói xong, vội lấy tay áo lau máu đang không ngừng chảy ra, trong lúc hoảng loạn, liền lớn tiếng khóc.

Nghe được tiếng khóc, Tô Mộ Tịch dùng hết khí lực toàn thân mở to hai mắt, nhìn đến tên ngốc bị chính mình khi dễ mười mấy năm. Mới cách đây không lâu, giữa mùa đông lạnh giá, nàng đẩy hắn xuống ao nước lạnh như băng, vào ngày mưa, lừa hắn cởi hết quần áo đứng giữa trời mưa như trút, nhưng hắn chưa từng có nửa câu than vãn với phụ hoàng, mẫu hậu. Trong lòng nàng vô cùng áy náy, dùng chút khí lực còn lại, khó khăn nói: “Tên ngốc….Nếu….có kiếp sau…..ta….ta nhất định…..đối xử với ngươi……thật tốt….” Đến bây giờ nàng mới nhìn rõ hết thảy, nhưng tất cả dường như đã quá muộn.

Nghe thấy thanh âm yếu ớt của Tô Mộ Tịch, Hiên Viên Hạo Thành lập tức nâng nàng dậy, ôm nàng, vừa khóc vừa nói: “Hồ điệp tỷ tỷ gạt ta đúng không? Ngươi làm sao có thể chết được? Oa oa…..nhất định là nàng gạt ta…..”

Hồ điệp tỷ tỷ? Không phải là tên mà Hiên Viên Hạo Thành vẫn kêu kể từ khi nàng bước chân vào vương phủ sao? Nhưng cho đến bây giờ, vẫn chưa có người nào nhìn thấy hồ điệp tỷ tỷ có bộ dạng ra sao, trước kia, Tô Mộ Tịch vẫn cho rằng, đó là do tên ngốc này tưởng tượng ra mà thôi. Vỗ vỗ lồng ngực đau rát, nàng xác định con bướm đó có tồn tại, bởi nàng cảm thấy mình sắp chết.

Tô Mộ Tịch cố gượng cười một cái, nhưng nụ cười kia lại nhuốm đầy máu, tuyệt mỹ mà thê lương, chân thành tha thiết. Hiên Viên Hạo Thành sợ run lên, Tiểu Tịch từ trước đến giờ chưa từng cười với hắn như vậy. Tô Mộ Tịch thở hắt nột cái, lại bắt đầu hộc máu. Hiên Viên Hạo Thành gấp đến độ muốn chết, chỉ có thể giúp Tô Mộ Tịch lau sạch máu: “Oa oa….Tiểu Tịch, ngươi sẽ không chết….oa oa….Mẫu hậu nói ngươi là nương tử của ta…..Là vương phi của ta……Muốn ngươi theo giúp ta cả đời…..Cho nên….Tiểu Tịch sẽ không giống phụ hoàng, bỏ lại ta một mình. Oa oa…..Còn nữa, hồ điệp tỷ tỷ nói ngươi uống bát canh A Bảo đưa nên mới như vậy, Tiểu Tịch, ngươi nhổ ra, được không……Nhổ ra, ngươi sẽ không chết…….”

“Thật……ngốc…Nếu có thể trùng sinh….một lần nữa…..ta nhất định…..cùng ngươi cả đời..”Máu, không ngừng chảy, nhiễm đỏ khuôn mặt xinh đẹp của Tô mộ Tịch. Hơi thở dần dần mỏng manh, nàng tựa như nhìn thấy tam ca vì nàng mà chết. Hết thảy mọi thứ đều hiện lên trước mắt, đời này, người đối xử tốt với nàng hình như chỉ có tam ca và tên ngốc này. Không, không chỉ có bọn họ, còn có nhiều người nữa, chỉ là nàng chưa từng quan tâm mà thôi. Có cười vui, có khổ sở, nhiều nhất vẫn là hình ảnh nàng khi dễ tên ngốc này.

Cả cuộc đời này của nàng, thật đáng buồn, vì một người không đáng mà thương tổn những người thương yêu nàng. Nếu có thể trùng sinh một lần, nàng nhất định sẽ đối xử tốt với những người thân yêu của mình. Cha, nương, phụ hoàng, mẫu hậu, còn có đại ca, nhị ca, đặc biệt là tên ngốc đang khóc đến thương tâm này và tam ca đã chết của nàng. Đáng tiếc, trên đời này làm gì có trùng sinh. Tô Mộ Tịch lâm vào bóng tối khôn cùng, trong lòng vẫn tâm niệm, nếu có thể trùng sinh một lần thì thật tốt.

Ngoài trời, mưa rào mùa hạ như trút, toàn bộ Thành vương phủ tựa như bị bao trùm bởi một màu xám trắng. Hiên Viên Hạo Thành ôm Tô mộ Tịch không còn hơi thở vào trong ngực. Mưa lạnh như băng không ngừng gõ xuống mái hiên, hòa đào phấn nộn trong viện tả tơi rơi xuống. Trong phòng, Hiên Viên Hạo Thành ôm xác Tô Mộ Tịch đang dần lạnh, thật lâu, vẫn không cho người khác chạm vào.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Có bài mới 22.09.2014, 19:49
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 26197
Được thanks: 43688 lần
Điểm: 9.57
Có bài mới Re: [Cổ đại] Trùng sinh chi ngốc phu quân - Phượng Vân - Điểm: 12
CHƯƠNG 2

Edit: Moon

Tô Mộ Tịch chậm rãi mở mắt, khó khăn cử động thân thể. “A….” Nâng cánh tay sờ đầu đang đau như búa bổ. Đợi đã, đau, không phải nàng đã chết sao? Người chết, sao còn biết đau? Liếc mắt nhìn lên, liền thấy cánh tay nhỏ nhắn mập mạp của chính mình, Tô Mộ Tịch hoảng sợ, tay mình sao lại nhỏ đi vậy?

Còn chưa phục hồilại tinh thần, Tô Mộ Tịch bỗng bị một thanh âm gọi khiến nàng định thần lại: “Tiểu thư, rốt cục ngài cũng tỉnh rồi. Để nô tỳ đi mời lão gia và phu nhân tới, ngài….”

Thấy Hoa Ngữ, Tô Mộ Tịch lại giật mình, không phải nàng bị Hiên Viên Hạo Dạ xử tử rồi sao? Nhìn Hoa Ngữ định xoay người rời đi, Tô Mộ Tịch cuối cùng cũng tìm lại được tiếng nói của mình: “Hoa Ngữ, không cần đi vội, giúp ta trang điểm trước đi! Đừng để cha mẹ thấy bộ dáng này của ta.” Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Bộ dáng hiện tại của Hoa Ngữ cũng không quá lớn tuổi? Lặng lẽ đánh giá xung quanh, gian phòng này bài trí giống hệt gian phòng của mình trước khi nhập cung. Trước tiên, nàng nhất định phải tìm hiểu kĩ, đến cùng là đã xảy ra chuyện gì?

Hoa Ngữ dừng lại, đáp: “Vâng, tiểu thư, nhưng nhất định ngài phải cẩn thận một chút. Ngài không biết đâu, lần trước ngài suýt hù chết nô tỳ.” Vừa nói, vừa cẩn thận đỡ Tô Mộ Tịch đến trước gương đồng. Bên trong gương đồng hiện lên hình ảnh lúc Tô Mộ Tịch sáu tuổi, chẳng lẽ, trên đời này thực sự có trùng sinh, để nàng có thể bảo vệ tên ngốc kia thật tốt? Sáu tuổi, chính là lúc nàng tiến cung kiếp trước. Nâng tay sờ vết thương trên trán, vết thương này, là bị lúc nàng biết mình phải tiến cung, trước mặt cha mẹ, vì muốn uy hiếp bọn họ mà đụng phải. Tròng lòng nói không rõ là tư vị gì? Đau khổ, hối hận, chua sót……tất cả đều có.

Nhìn Hoa Ngữ đang lẳng lặng trang điểm cho nàng, Tô Mộ tịch đột nhiên kích động kéo tay nàng, nói: “Hoa Ngữ, thực xin lỗi ngươi.” Kiếp trước, lúc thái tử xử phạt ngươi, đã không cầu tình giúp ngươi, để ngươi chịu tội một trăm gậy, thiếu chút nữa mất mạng.

Hoa Ngữ nghe thấy lời xin lỗi của Tô Mộ Tịch, sợ tới mức lập tức quỳ xuống: “Tiểu thư, nô tỳ đã làm sai cái gì? Ngài phạt nô tỳ thế nào cũng được, nhưng đừng nói với nô tỳ như vậy.”

Tô Mộ Tịch định thần lại, kéo Hoa Ngữ đứng dậy, bất đắc dĩ nói: “Ngươi, nha đầu này, làm cái gì cũng quá cẩn thận rồi. Đừng nói nữa, mau đi mời cha mẹ ta đến đây đi!”

“Vâng, nô tỳ đi ngay.” Nói xong, Hoa Ngữ liền vội vàng đi ra ngoài. Tô Mộ Tịch bật cười, nha đầu kia bị mình dọa không nhẹ a!

Không lâu sau, nương của Tô Mộ Tịch là Vương Hương Tú liền vội vã chạy vào. Nhìn thấy Tô Mộ Tịch đang ngồi trước gương đồng, cuối cùng cũng nhẹ nhàng thở ra, lập tức đau lòng nói: “Tịch nhi, tỉnh là tốt rồi, sao không nằm xuống nghỉ ngơi?”

Tô Mộ Tịch ngẩng đầu, đứng lên hành lễ nói: “Nương, là nữ nhi bất hiếu, khiến người phải đau lòng.” Nói xong, liền nhào vào lòng Vương Hương Tú. Ngửi thấy hương thơm trên người nàng, lòng Tô Mộ Tịch chưa bao giờ thấy yên bình như lúc này. Giờ khắc này, Tô Mộ Tịch mới hiểu được, trên đời này không có người mẹ nào là không thương con mình. Kiếp trước, nàng suy nghĩ sai rồi, nghĩ rằng cha mẹ đưa nàng tiến cung, chính là không thích nàng. Vì suy nghĩ đó, nàng mới có thể xem nhẹ những việc bọn họ đã làm cho nàng, mới có thể khiến bọn họ đau lòng, đẩy bọn họ ngày càng xa mình.

Vương Hương Tú ngẩn ra, Tịch nhi đã lâu rồi chưa gần gũi với nàng như vậy. Sau đó, nàng phục hồi lại tinh thần, nhẹ nhàng sờ đầu Tô Mộ Tịch, dịu dàng nói: “Hài tử ngốc, nương sao có thể trách con được. Chỉ cần con không có việc gì là tốt rồi.” Vương Hương Tú vừa dứt lời, Tô Thanh Hiệp liền bước đến.

“Tịch nhi, con tỉnh rồi.” Vương Hương Tú đứng lên, nhìn Tô Thanh Hiệp nói: “Lão gia, Tịch nhi của chúng ta không sao.”

Nhìn Tô Thanh Hiệp đang vui mừng, Tô Mộ Tịch hành lễ: “Cha, nữ nhi bất hiếu, khiến người phải lo lắng.”

Tô Thanh Hiệp ngồi xổm xuống, ôm Tô Mộ Tịch vào lòng: “Tịch nhi, về sau đừng làm việc ngốc nghếch như vậy nữa. Nếu con thực sự không muốn tiến cung, chỉ cần nói với cha một tiếng. Cha đã nghĩ kĩ rồi, ngày mai cha sẽ đi gặp Hoàng Thượng, xin ngài thu hồi thánh chỉ.”

Tô Mộ Tịch lúc này mới nhớ, kiếp trước hình như phụ thân cũng nói vậy. Khi đó, dĩ nhiên nàng rất cao hứng. Nhưng cuối cùng, nàng vẫn phải tiến cung, cho nên nàng bỗng ghét phụ thân mình, cho rằng ông lừa mình. Hiện tại mới nhớ tới, ngày ấy, sau khi phụ thân từ hoàng cung trở về, liền áy náy nhìn nàng. Từ đó về sau, phụ thân liền cáo ốm, có một thời gian dài không vào triều. Chắc chắn là phụ thân đã đi, nhưng Hoàng Thượng đối với Hiên Viên Hạo Thành yêu thương hết mực, phụ thân khẳng định là không thành công, có khi còn bị Hoàng Thượng dạy dỗ một trận.

Không, lần này nhất định nàng phải tiến cung. Tô Mộ Tịch nũng nịu kéo kéo tay áo Tô Thanh Hiệp, bĩu môi nói: “Cha, nữ nhi không muốn người chọc Hoàng Thượng mất hứng. Đều tại nữ nhi tùy hứng, khiến cha khó xử. Nữ nhi đã suy nghĩ kĩ, nữ nhi vào cung cũng được làm hoàng tử phi, thân phận những người khác so ra đều kém con.”

Yêu thương lại đau lòng sờ sờ đầu Tô Mộ Tịch: “Nếu tịch nhi thực sự không thích, cùng lắm thì cha không cần chức quan Bộ Binh Thượng Thư này nữa.” Đều do Hoàng Thượng, tin tưởng vô điều kiện lời nói hồ đồ của Quốc Sư vô liêm sỉ kia, khiến nữ nhi của mình còn nhỏ tuổi đã phải bước vào hậu cung. Hơn nữa, Thành hoàng tử còn là……

Tô Mộ Tịch thực sự cảm giác được yêu thương của phụ thân đối với mình, trong lòng như có dòng nước ấm chảy qua: “Cha, nữ nhi không phải không thích. Con đã suy nghĩ cẩn thận. Mọi người đều  nói Thành hoàng tử là tên ngốc, người ngốc có phúc của người ngốc. Chỉ cần con đối xử tốt với hắn, hắn cũng sẽ tốt với con, nữ nhi chỉ là luyến tiếc cha, nương và các ca ca nên trong lòng mới có trở ngại.”

“Nha đầu ngốc.” Tô Thanh Hiệp đau lòng xoa đầu Tô Mộ Tịch, hắn biết thánh lệnh không thể trái. Nhưng, vẫn không đành lòng để nữ nhi tiến cung. Nếu có thể, hắn muốn đổi dùng Tuyết nhi đổi, dù có bất nhân bất nghĩa cũng không sao.Nhưng quốc sư khăng khăng chỉ danh Tịch nhi, hoàng hậu nương nương cũng đã gặp qua Tịch nhi, muốn đổi người là chuyện không thể nào.

“Cha, nương……Cho dù nữ nhi tiến cung, hai người vẫn mãi mãi thương yêu con, đúng không?” Tô Mộ Tịch dù tình nguyện tiến cung, nhưng trong lòng vẫn cảm thấy bất an. Nhớ tới kiếp trước, cha mẹ sau này đối với mình thất vọng, lại yêu thương Tô Mộ Tuyết, tim nàng liền đau như bị dao cứa.

“Đương nhiên, con mãi mãi là nữ nhi mà chúng ta yêu thương nhất.” Hai vợ chồng trăm miệng một lời nói.

Tô Mộ Tịch nghe hai người nói như vậy, cuối cùng cũng an tâm. Tiến cung thì có sao, chỉ cần quý trọng cơ hội mỗi lần gặp mặt cha mẹ, nàng mãi mãi sẽ là nữ nhi mà họ yêu thương nhất. Tô Mộ Tuyết, kiếp này, ta nhất định sẽ không thua ngươi, ta mới là nữ nhi ruột của cha mẹ, còn ngươi không phải. “Cha nương, con biết hai người đối với Tịch nhi tốt nhất.”

Nhìn bộ dáng nũng nịu đáng yêu của Tô Mộ Tịch, Tô Thanh Hiệp bật cười, nói: “Tịch nhi, con vừa tỉnh lại, nghỉ ngơi cho tốt.”

“Không cần, cha, hôm nay là ngày mấy?” Tô Mộ Tịch ôm đùi Tô Thanh Hiệp không buông.

“Hôm nay a! Là ngày mùng một tháng bảy, con heo nhỏ ngươi đã ngủ hai ngày rồi.” Tô Thanh Hiệp cúi người xuống, đem Tô Mộ Tịch ôm vào trong ngực nói.

Hiên Viên hoàng triều, Vinh Hi đế, ngày hai lăm tháng bảy là ngày nàng tiến cung. Nếu tính như vậy, không phải chỉ còn vài ngày nữa sao? Không được, phải theo chân bọn họ gần gũi thêm chút nữa. Tiến cung, sẽ rất khó gặp mặt.

“Cha, nương, nghe nói muội muội đã tỉnh.” Tô Hồng Diệu vừa nghe nói muội muội nhà mình đã tỉnh, sau khi tan học, liền chạy vội về đây. Tô Mộ Tịch nghe được thanh âm, biết là tam ca nhà mình đã đến, tâm liền co rút đau đớn, đây là ca ca cả đời thương yêu nàng. Tô Hồng Diệu vừa tiến vào, Tô Mộ Tịch lập tức leo từ trên người Tô Thanh Hiệp xuống, chạy đến trước mặt Tô Hồng Diệu ngọt ngào gọi: “Tam ca…..”

“Nha đầu ngốc, tỉnh là tốt rồi, lần sau đừng làm chuyện nguy hiểm như vậy, có biết không? Muội có biết tam ca đau lòng thế nào không? Còn nữa, nếu để lại sẹo sẽ không đẹp.” Tô Hồng Diệu đưa tay, vốn định cốc đầu Tô Mộ Tịch, nhưng thấy vải bố quấn quanh đầu nàng liền ngừng lại, nhéo nhéo gò má phấn nộn của Tô Mộ Tịch.

Nghe thấy lời nói cưng chiều của Tam ca, Tô Mộ Tịch cuối cùng không khống chế được, ôm Tô Hồng Diệu, òa khóc: “Tam ca……Tam ca….”

Tô Hồng Diệu vỗ vỗ lưng nàng, bất đắc dĩ nói: “Nha đầu ngốc, muội khóc cái gì? Cha mẹ còn tưởng ta bắt nạt muội kìa.” Ngoài miệng tuy nói vậy, nhưng vẫn đưa tay ôm lấy thân hình nhỏ nhắn của Tô Mộ Tịch.

Độ ấm trên tay Tô Hồng Diệu rơi xuống người Tô Mộ Tịch, thấm đến tận lòng nàng, khiến nàng an lòng hơn một chút. Hết thảy, một lần nữa bắt đầu, tất cả vẫn kịp. Nàng sẽ không bao giờ để bi kịch tái diễn, sẽ không bao giờ giúp Hiên Viên Hạo Dạ bức Tam ca đến nỗi không còn đường lui.

Sau đó, đại ca của Tô Mộ Tịch là Tô Hồng Diệp và nhị ca Tô Hồng Xán cũng bước vào. Đối với Tô Mộ Tịch cũng ân cần hỏi thăm, Tô Mộ Tịch biết, bọn họ cũng đau lòng cho muội muội nàng đây. Có lẽ, kiếp trước nàng rất ích kỷ, nên đại ca và nhị ca mới không thể nào thích nàng. Ngược lại, thực thích Tô Mộ Tuyết, sau đó lại biết nàng ta không phải muội muội ruột, còn có tâm tư không nên có với nàng ta. Kiếp này, nàng nhất định sẽ không để việc đó xảy ra.

Sáng sớm ngày hôm sau, Tô Thanh Hiệp vẫn đến ngự thư phòng. Trong ngự thư phòng, bóng dáng hoàng đế tôn quý, Hiên Viên Vinh Hi, sắc mặt âm trầm nhìn Tô Thanh Hiệp đang quỳ trước mặt, thanh âm lạnh như băng: “Tô ái khanh, trẫm không hy vọng sẽ nghe thấy lời nói nữ nhi quá nhỏ không thể tiến cung gì đó của ngươi.” Thành nhi là đứa con mà hắn yêu thương nhất, cho dù nó ngốc nghếch, nhưng vẫn là đứa con hắn yêu thương nhất. Lần này, Thành nhi bệnh nặng, hắn cũng chỉ biết làm theo lời quốc sư mà thôi.

Tô Thanh Hiệp cúi đầu, trong mắt hiện lên một tia đau đớn, nói: “Vi thần hiểu, vi thần chỉ muốn xin Hoàng Thượng một chuyện. Niệm tình nữ nhi của thần còn nhỏ, hàng năm xin cho tiểu nữ về Tô phủ ở  một tháng, vi thần vô cùng cảm kích.” Biết Hoàng Thượng sẽ không bao giờ thay đổi thánh chỉ, nếu nữ nhi muốn tự do, hắn chỉ biết cô gắng hết mình, giúp Tịch nhi có nhiều thời gian đoàn tụ với gia đình hơn một chút.

Hiên Viên Vinh Hi suy nghĩ một chút, gật đầu: “Phê chuẩn, nếu Tô phu nhân nhớ nữ nhi, cũng có thể tùy thời tiến cung gặp nàng. Tô ái khanh yên tâm, nếu nữ nhi của ngươi vào hoàng thất, trẫm chắc chắn sẽ yêu thương nàng như nữ nhi ruột.”

Hoàng đế đã nói đến như vậy, Tô Thanh Hiệp đành phải tạ ơn: “Vi thần tạ hoàng thượng ân điển.”

“Ân, trẫm mệt rồi, Tô ái khanh lui xuống trước đi!” Hiên Viên Vinh Hi day day thái dương, đuổi người.

Tô Thanh Hiệp vừa rời khỏi, từ trong nội thất liền bước ra một nữ tử tuyệt sắc, đi đến bên người Hiên Viên Vinh Hi, đấm đấm vai hắn: “Hoàng Thượng, không nghĩ tới hôm nay Tô Thanh Hiệp cư nhiên không phải đến kháng chỉ.”

“Nguyệt nhi.” Hiên Viên Vinh Hi kép cổ tay Lâm Ánh Nguyệt qua, nhẹ giọng kêu.

“Ân.”

“Không cần suy nghĩ nhiều, chỉ cần chúng ta coi Tô Mộ Tịch như nữ nhi ruột là được.” Cảm giác nữ tử phía sau có phần áy náy, Hiên Viên Vinh Hi an ủi nói.

“Vì Thành nhi, cũng đành phải như thế.” Lâm Ánh Nguyệt gật đầu.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
     
Có bài mới 22.09.2014, 19:49
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 26197
Được thanks: 43688 lần
Điểm: 9.57
Có bài mới Re: [Cổ đại] Trùng sinh chi ngốc phu quân - Phượng Vân - Điểm: 12
CHƯƠNG 3
Edit: Moon

Tô Thanh Hệp trở lại Tô phủ, Tô Mộ Tịch đang quấn quít lấy Vương Hương Tú học thêu. Vừa thấy Tô Thanh Hiệp trở về, liền chạy lại ôm đùi ông: “Cha, người đã trở lại, nữ nhi rất nhớ người a.”

Tô Thanh Hiệp ôm nàng vào lòng nói: “Nha đầu ngốc, mới có một lúc mà đã nhớ cha.”

Vương Hương Tú buông bức tranh thêu xuống, khẩn trương hỏi: “Tướng công, thế nào? Hoàng Thượng nói thế nào?”

Tô Thanh Hiệp ôm Tô Mộ Tịch ngồi xuống, thở dài nói: “Hoàng Thượng đồng ý một năm sẽ cho Tịch nhi trở về Tô phủ một tháng, hơn nữa, Hoàng Thượng còn nói, chỉ cần nàng nhớ Tịch nhi thì tùy thời đều có thể tiến cung thăm.” Sau khi nói cho Vương Hương Tú xong, liền cúi đầu áy náy nói với Tô Mộ Tịch: “Tịch nhi, xin lỗi con, cha chỉ có thể làm đến vậy thôi.”

Kiếp trước, hình như nàng cũng được ân chuẩn mỗi năm về ở Tô phủ một tháng. Nhưng kể từ sau khi nhập cung, nàng chưa bao giờ trở về, chỉ vì một câu nói của Tô Mộ Tuyết. Lần này sẽ không, nhất định hàng năm nàng sẽ trở về: “Cha, như vậy là tốt rồi, nữ nhi chỉ cần hàng năm có thể gặp cha mẹ là vui rồi.”

Lời nói của Tô Mộ Tịch, khiến lòng Tô Thanh Hiệp và Vương Hương Tú chua xót không thôi. Đứa nhỏ này, càng ngày càng hiểu chuyện. Còn nhỏ tuổi như vậy đã phải nhập cung, đương nhiên sẽ khiến cha mẹ lo lắng đứa con mình phải chịu ủy khuất, hơn nữa trong cung đều là hoàng tử công chúa.

“Cha mẹ, hai người đừng thương tâm,  Tịch nhi có thể nhập cung, đã là phúc khí tu mấy đời rồi.” Tô Mộ Tịch an ủi hai người.

Thấy nàng suy nghĩ thấu đáo, Vương Hương Tú ôm lấy Tô Mộ tịch từ trong lòng Tô Thanh Hiệp: “Tịch nhi, nương sẽ thường xuyên tiến cung thăm con.”

“Nương, Tịch nhi không cần người phải thường xuyên tiến cung, người phải ở bên cạnh phụ thân thật tốt, tránh cho hắn bị nữ nhân xấu cướp mất.” Lời này tuy chỉ là nói đùa, nhưng kiếp trước đã thật sự đã xảy ra. Cha mẹ rõ ràng yêu thương nhau như vậy, Tô Mộ Tịch nghĩ không ra, nữ nhân kia rốt cuộc dùng cách gì để đoạt được phụ thân.

Vừa nghe vậy, Vương Hương Tú nóng nảy, trừng mắt nhìn Tô Thanh Hiệp: “Hắn dám.” Nói xong, ba người đều nở nụ cười. Trong phòng tràn ngập ấm áp, ngoài phòng, Tô Mộ Tuyết phẫn hận nhìn thật lâu rồi quay người rời đi.

Tô Mộ Tịch từ phòng cha mẹ bước ra, gặp ngay Tô Mộ Tuyết ở cửa. Kể từ khi Tô Mộ tịch trùng sinh tới nay, đây là lần đầu tiên nàng gặp Tô Mộ Tuyết. Sau khi tỉnh lại, Tô Mộ Tịch vẫn theo bản năng trốn tránh, khống muốn gập cái người gọi là muội muội này. Bởi vì, nàng không biết mình phải dùng tâm trạng gì, để đối mặt với muội muội đã từng hại chết nàng. Hơn nữa, muội muội này cũng chẳng có huyết thống gì với nàng cả.

Tô Mộ Tuyết nhìn thấy Tô Mộ Tịch, liền chạy lại kéo tay nàng, trưng ra bộ mặt đáng yêu làm nũng: “Tỷ tỷ, cuối cùng Tuyết nhi cũng nhìn thấy tỷ rồi. Đã nhiều ngày cha mẹ luôn la hét, không cho Tuyết nhi đi quấy rầy tỷ tỷ. Nhưng là….” Nói xong, khuôn mặt nhỏ nhắn khổ sở cúi đầu. Lại ngẩng lên, tiếp tục nói: “Nhưng là, tỷ tỷ sẽ tiến cung gả cho ngốc hoàng tử, muội muội chỉ muốn gần gũi với tỷ tỷ hơn thôi. Bằng không, về sau tỷ tỷ tiến cung, có lẽ muội muội sẽ không bao giờ gặp được tỷ tỷ nữa.”

Nói xong, nhìn sắc mặt Tô Mộ Tịch, chờ nàng tức giận đi mách tội với cha mẹ. Một hồi sau, chỉ thấy Tô Mộ Tịch đang nhìn mình khó hiểu, không giống lần trước bỏ nàng lại chạy đi kể tội với cha mẹ. Tô Mộ Tuyết có chút nghi hoặc nhìn Tô Mộ Tịch, chẳng lẽ Băng di nói sai rồi? Băng di nói, chỉ cần nàng chọc giận tỷ tỷ, để tỷ tỷ không ngừng đi tìm cha mẹ náo loạn, lúc đó cha mẹ mới chán ghét tỷ tỷ, quay sang thích mình. Trước kia, mỗi lần nàng chọc giận tỷ tỷ, tỷ tỷ đều đi tìm cha mẹ khóc nháo một trận, chẳng lẽ lần này sai rồi.

Tô Mộ Tịch thản nhiên nhìn Tô Mộ Tuyết, đứa bé này còn nhỏ tuổi như vậy mà đã biết đóng kịch rồi. . Vì sao nàng ta lại hận mình như vậy? Cha mẹ đối xử với nàng ta so với mình không kém chút nào. Lần trước, lúc mình uy hiếp cha mẹ, để không phải tiến cung  gả cho ngốc vương gia, nàng ta cũng nói như vậy. Một đứa bé năm tuổi sao có thể nói ra những lời đó, có lẽ là Băng di lúc nào cũng bày ra bộ mặt lạnh tanh không tranh đua kia dạy nàng đi!

Thấy Tô Mộ Tịch không để ý đến nàng, nàng làm tiếp theo lời Băng di nói: “Tỷ tỷ, Tuyết nhi không muốn tỷ tiến cung, Cha sao có thể làm như vậy được? Cha là binh bộ thượng thư, chỉ cần cha nói với Hoàng Thượng một câu, tỷ tỷ sẽ không phải gả cho tên ngốc kia. Tỷ tỷ gả cho tên ngốc đó thật đáng thương, về sau bọn Như Lâm sẽ coi thường tỷ tỷ. Tỷ tỷ, có phải phụ thân không thương tỷ không? Cứ như vậy để mặc tỷ tiến cung, cũng không ngăn cản.”

Ánh mắt Tô Mộ Tịch chợt lóe, dừng bước chân, gỡ tay Tô Mộ Tuyết ra khỏi tay áo mình. “Muội muội, cha mẹ yêu quý ta, dĩ nhiên cũng yêu quý muội, tỷ tỷ tiến cung rồi, muội nhớ hiếu thuận với cha mẹ.” Nói xong, dưới ánh mắt kinh ngạc của Tô Mộ Tuyết, nàng xoay người bước đi.

Tô Mộ Tuyết, đời này ta sẽ không tin bất kỳ lời nào của ngươi nữa. Ngươi đã tin tưởng Băng di như vậy, kiếp này, ta sẽ khiến nàng ta biến ngươi thành một nữ nhân độc địa, à không, có lẽ chính ngươi đã là một nữ nhân độc địa rồi. Tương lai, để xem ngươi sẽ dùng thủ đoạn gì để đối phó với ta. Kiếp trước ngươi khiến đại ca và nhị ca sống chết vì ngươi, kiếp này, ta nhất định sẽ không để chuyện đó xảy ra. Ngươi muốn ti tiện, ta đây sẽ khiến ngươi và Băng di của ngươi ti tiện đến cùng.

Quả thật, Tô Mộ Tịch đối với chuyện kiếp trước vẫn luôn canh cánh trong lòng, tha thứ cho Tô Mộ Tuyết? Nàng không làm được. Gia đình nàng vốn êm âm, chỉ vì nàng ta và Băng di bức hại mà nhà ta cửa nát. Mà nàng ta và Băng di lại đạt được địa vị tôn quý cùng thanh danh,cười lạnh nhìn từng người trong gia đình nàng chịu thống khổ.

Tô Mộ Tuyết, ngươi đã tin tưởng Băng di như vậy, ta cũng không nhất thiết phải làm người xấu. Hơn nữa lấy thủ đoạn của Cận Băng Tâm, tuyệt đối sẽ không cho phép nàng hủy diệt quân cờ quan trọng nhất trong tay nàng ta.

Tô Mộ Tuyết chưa từng thấy qua một Tô mộ Tịch bình tĩnh như vậy, lấy lại tinh thần liền vội vàng chạy về Trà Tuyết viên của mình. Cận Băng Tâm đang ngồi thêu trong phòng mình, bộ dáng kia muốn bao nhiêu hiền thục liền có bấy nhiêu.

Tô Mộ Tuyết đánh tiếng kêu lên: “Băng di……”

“Nhị tiểu thư, sao người lại đến đây vào giờ này?” Băng di ngẩng đầu, ôn nhu cười hỏi. Trong mắt nàng ta, lóe lên khó hiểu, Tô mộ Tuyết tuổi còn nhỏ, tất nhiên không phát hiện ra.

“Băng di….” Tô Mộ Tuyết kéo dài giọng.

“Làm sao vậy?” Cận Băng Tâm vẫn biểu hiện nhu hòa, thản nhiên liếc nhìn Tô
Mộ Tuyết một cái, trên tay vẫn không ngừng lại.

Tô Mộ Tuyết bĩu môi: “Băng di, mặc kệ ta dùng biện pháp gì ngươi dạy ta, tỷ tỷ đều không đi tìm cha mẹ khóc nháo.”

Cận Băng Tâm đột ngột dừng động tác trên tay, khiến kim đâm vào da thịt trắng nõn như ngọc, một giọt máu rơi xuống, nhiễm lên bức tranh thêu. Lập tức khôi phục bình tĩnh: “Nhị tiểu thư, người nói thật sao?”

Tô Mộ Tuyết dùng sức gật gật đầu: “Thật, nành ta nhìn Tuyết nhi rất lạ, sau đó lại nói với Tuyết nhi:Muội muội, cha mẹ yêu quý ta, dĩ nhiên cũng yêu quý muội, tỷ tỷ tiến cung rồi, muội nhớ hiếu thuận với cha mẹ. Nói xong, nàng ta trở về Manh Tịch viên, không để ý đến Tuyết nhi nữa.”

Băng di trầm mặc, một đứa bé sáu tuổi thì có thể nhìn ra cái gì, có lẽ là Tuyết nhi đa tâm: “Nhị tiểu thư, không cần buồn. Qua mấy ngày nữa đại tiểu thư sẽ tiến cung, tiểu thư nên gần gũi với đại tiểu thư hơn, nàng ta đi rồi. Lão gia và phu nhân cũng chỉ còn một nữ nhi, đến lúc đó, bọn họ sẽ chỉ yêu thương mình nhị tiểu thư.”

“Không cần, đã lâu rồi, cha mẹ chỉ quan tâm đến nàng ta, cũng không đến gặp ta, ta muốn trong lòng bọn họ chỉ có ta, muốn làm cho họ phải chán ghét tỷ tỷ.” Trong mắt Tô Mộ Tuyết tràn ngập bướng bỉnh. Nàng luôn cho rằng trên đời này đã có nàng, tại sao lại còn thêm một tỷ tỷ, nàng ghét việc cha mẹ đối xử với tỷ tỷ tốt hơn so với nàng.

Trong mắt Băng di hiện lên một tia đắc ý, xem ra những việc mình làm thật sự có tác dụng. Tỷ tỷ, tỷ phu, ta sẽ giúp Tuyết nhi trở thành vị tiểu thư đươck cưng chiều nhất ở Tô phủ. Sau này, có thể ta sẽ biến nàng thành thiên kim tiểu thư tôn quý nhất Hiên Viên hoàng triều. Mà ta, cũng sẽ đạt được danh phận cùng địa vị mà ta muốn. Buông việc đang làm dở xuống, nàng tao nhã ngồi xổm xuống: “Nhị tiểu thư, người nghe ta, mặc kệ người có bao nhiêu chán ghét đại tiểu thư, đều phải luôn cung kính với nàng ta.”

Tô Mộ Tuyết có chút không tình nguyện, nhưng vẫn gật đầu, nghe theo lời Băng di: “Băng di, Tuyết nhi đã hiểu.”

“Nhị tiểu thư thực ngoan, ngày mai, ta đưa người tới gặp đại tiểu thư. Đến lúc đó, người phải nhớ rõ tối hôm qua, Băng di đã dạy người phải đối xử với đại tiểu thư như thế nào, phải làm cho đại tiểu thư nhận A Bảo, biết chưa?” Cận Băng Tâm ôn nhu vuốt ve đầu Tô mộ Tuyết.

“Vâng, Tuyết nhi hiểu rồi. Nhưng mà, vì sao Băng di phải đưa A Bảo cho tỷ tỷ, nàng là nha hoàn của ta mà.” Vẻ mặt Tô Mộ Tuyết mất hứng, càm thấy bất cứ thứu gì của mình cũng đều bị tỷ tỷ đoạt đi.

“Nhị tiểu thư, nàng ta là trưởng tỷ, là nữ nhi mà lão gia và phu nhân yêu thương nhất. Cho nên, người phải đối xử tốt với nàng, những gì nàng thích đều đem cho nàng, hơn nữa phải để cho lão gia và phu nhân nhìn thấy. Đến một ngày nào đó, lão gia, phu nhân sẽ chỉ thương người mà không xót nàng, người có thể lấy lại những gì vốn thuộc về người.” Khi Cận Băng Tâm nói chuyện, sóng nước trong mắt đều tràn ngập thương tiếc cùng đau lòng đối với Tô Mộ Tuyết.

“Ừ, ta nhất định sẽ khiến cha mẹ chán ghét tỷ tỷ.” Tô mộ Tuyết nghe Cận Băng Tâm nói xong, trong mắt tràn đầy tức giận. Đối với Tô Mộ tịch lại càng thêm chán ghét, ước gì nàng ta sẽ tiến cung ngay ngày mai.

Trên mặt Cận Băng Tâm lọ ra biểu tình vừa lòng, Tuyết nhi thật là một đứa nhỏ biết nghe lời.

Tô Mộ tịch trở lại Manh Tịch viên, Hoa Ngữ liền bước lên đón: “Đại tiểu thư, người đã trở lại. Mấy vị thiếu gia chờ người đã lâu rồi, người mau vào đi thôi!” Tô Mộ Tịch gật gật đầu, quả nhiên nhìn thấy ba vị ca ca dang ngồi trong sân chờ mình. Chạy vài bước đến trước mặt họ: “Ca ca, sao mấy người lại tới đây?”

“Tịch nhi, trên trán còn đau không?” Đại ca Tô Hồng Diệp lên tiếng đầu tiên.

“Đại ca, không đau, mấy người không cần lo lắng.” Lời nói quan tâm của đại ca, khiến Tô Mộ Tịch thiếu chút nữa khóc lên. Kiếp trước, vì Tô mộ Tuyết, rốt cuộc nàng đã đánh mất bao điều quý giá đây?

“Muội, nha đầu ngốc này, đụng đến ngốc luôn rồi!” Thuốc này cho muội, để lại sẹo cho muội khóc chết đi!” Tô Hồng Xán lên tiếng giễu cợt.

Tô Mộ Tịch bật cười nhận thuốc từ  nhị ca, lập tức qua sông đoạn cầu: “Tịch nhi ghét nhất ca, lần nào ca cũng đả kích muội. Tam ca, ca mau giúp muội giáo huấn nhị ca đi.”

Tô Hồng Diệu cố tình bày ra bộ dáng hung ác, vọt tới trước mắt Tô Hồng Xán: “Dám khi dễ muội muội ta, xem ta thu thập ngươi thế nào.” Nói xong cùng Tô Hồng Xán giả vờ động tay động chân, Tô Mộ tịch đứng một bên xem cười đến không thở nổi. Tô Hồng Diệp nhìn muội muội cười đến vui vẻ, chợt phát hiện nàng không còn giống lúc nhỏ, trước kia nàng chưa từng gần gũi với các ca ca như vậy.

Thấy đại ca đang nhìn mình, Tô Mộ tịch nhìn lại hắn rồi nói: “Đại ca cảm ơn các huynh. Mấy ngày nữa, tịch nhi phải tiến cung rồi, muội sẽ nhớ các huynh. Còn nữa, Nhược Mai tỷ tỷ đến, ca nhớ đối xử tốt với người ta nha.” Kiếp trước, Lâm Nhược Mai là thê tử của đại ca, đối với đại ca toàn tâm toàn ý, nhưng ca lại động tâm với Tô Mộ Tuyết, hoàn toàn không cảm nhận được tấm chân tình của Nhược Mai. Sau đó, đại ca chết trên chiến trường, Nhược Mai nhận được tin tức cũng tự vẫn theo, nữ tử thâm tình như vậy, có mấy người vì đại ca mà làm được. Kiếp này, vì một mảnh tình say đắm của Nhược Mai đối với đại ca, nàng sẽ nghĩ biện pháp thật tốt để tác thành cho bọn họ

“Muội, nha đầu này.” Tô Hồng Diệp bất đắc dĩ mắng yêu, trên mặt ửng đỏ, trong mắt cũng tràn đầy sủng nịch.

Tô Mộ Tịch bĩu môi: “ Vốn nên vậy mà, Nhược Mai tỷ tỷ rất tốt nha! Có tri thức, hiểu lễ nghĩa, vừa hợp làm đại tẩu của muội.”

“Nha đầu này, còn nói.” Tô Hồng Diệp đỏ mặt rời đi, Tô Mộ Tịch đứng tại chỗ cười đến thực vui vẻ. Phải cố gắng để đại ca gặp mặt Nhược Mai tỷ tỷ nhiều hơn, để đại ca chú ý đến người ta.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Có bài mới 22.09.2014, 19:51
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 26197
Được thanks: 43688 lần
Điểm: 9.57
Có bài mới Re: [Cổ đại] Trùng sinh chi ngốc phu quân - Phượng Vân - Điểm: 12
CHƯƠNG 4

Edit: Lăng Lăng

Beta: Moon

Ngày kế, Tô Mộ Tịch quấn quít lấy mẫu thân nói chuyện :

“ Nương, ngày mai nữ nhi sẽ đến chủ viên ở nha!. Thỉnh nương dạy cho nữ nhi những lễ nghi cung đình, nương không được từ chối nha!”

Vương Hương Tú đem Tô Mộ Tịch kéo vào trong ngực:

“ Khó có khi Tịch nhi của ta muốn học, nương nhất định sẽ hảo hảo dạy cho con, khiến cho hoàng hậu nương nương nhìn con với cặp mắt khác xưa”

Lúc này, Lăng mụ mụ tiến vào thông báo : “ Phu nhân, đại tiểu thư, nhị tiểu thư đã đến, đang chờ ở bên ngoài”

Tô Mộ Tịch đang nói chuyện, bỗng nhiên dừng lại, hôm nay là ngày mùng 3 tháng 7, Tô Mộ Tuyết sẽ phái A Bảo đến hầu hạ nàng. Kiếp trước, lòng nàng tràn đầy vui mừng, nghĩ nàng thật tình đối xử tốt với mình. Băng Di còn ôn nhu trò chuyện với mẫu thân. Nàng cho rằng Tô Mộ Tuyết và Cận Băng Tâm mới là người thực sự hiểu nàng. Nhưng, kiếp này sẽ không như vậy nữa, Cận Băng Tâm, ngươi chờ tiếp chiêu đi!

Vương Hương Tú nhíu mi : “ Tuyết nhi tại sao lại đến đây?. Cho nàng vào đi”

Giờ phút này, nàng không muốn bất luận kẻ nào quấy rầy thời gian quý báu nàng ở chung với Tịch nhi. Sau này, không thể ngày ngày được nhìn thấy Tịch nhi rồi!

Tô Mộ Tuyết cùng Cận Băng Tâm, theo sau còn có A Bảo, 3 người trước sau tiến vào, Tô Mộ Tuyết vừa đến trước mặt Vương Hương Tú, bĩu môi làm nũng :

“ Nương, ngươi đến thăm tỉ tỉ vì sao không gọi Tuyết nhi đi cùng?”

“ Nương có việc muốn dặn dò tỉ tỉ, Tuyết nhi, lúc ấy còn đang ngủ”

Trong giọng nói không mang theo sủng nịch như đối với Tô Mộ Tịch, chỉ khách sáo giải thích nguyên nhân. Bởi vì chuyện năm đó, cho nên đối với đứa nhỏ này, trong lòng nàng  luôn có khúc mắc rất sâu, cho nên vui không nổi

Cận Băng Tâm không để cho Tô Mộ Tuyết nói nữa : “ Nô tì tham kiến phu nhân và đại tiểu thư”

Tô Mộ Tịch lạnh lùng nhìn nhất cử nhất động như tiểu thư khuê các của Cận Băng Tâm, trong lòng không cho là đúng, nữ nhân này thật biết diễn trò, lại bị thanh âm của mẫu thân kéo trở về :

“ Tuyết nhi, ngươi tìm tỉ tỉ có chuyện gì sao?”

“Nương, Tuyết Nhi biết tỷ tỷ muốn vào cung , đặc biệt đến làm bạn với nàng, sau này tỉ tỉ vào cung, Tuyết nhi muốn gặp nàng cũng không dễ dàng” Trong giọng nói tràn đầy yêu thương và không nỡ

Vương Hương Tú thấy nàng đối với Tô Mộ Tịch quyến luyến như thế, cũng xúc động. Đưa tay sờ sờ đầu Tô Mộ Tuyết, an ủi nói :

“ Tuyết nhi, không cần lo lắng, sau này hằng năm tỉ tỉ đều có thể về nhà 1 tháng”

Tô Mộ Tịch lạnh nhạt cười một chút nói :

“ Đúng vậy, mụôi mụôi, sau này năm nào tỉ tỉ cũng về thăm cha mẹ, ca ca và ngươi, cho nên không cần lo lắng sẽ không gặp lại tỉ tỉ”

Nhìn khuôn mặt không biết làm sao của Tô Mộ Tuyết và thần thái cứng đờ trên mặt Cận Băng Tâm . Tô Mộ Tịch tiếp tục nói :

“ Nương, vẫn là cha tốt với Mộ Tịch nhất, biết nữ nhi sẽ nhớ nhà, đã cầu xin hoàng thượng cho nữ nhi hằng năm có thể về nhà ở 1 tháng”  Tô Mộ Tịch cố ý làm cho Vương Hương Tú chú ý. Nàng đang đợi Cận Băng Tâm nháy mắt ra hiệu cho Tô Mộ Tuyết,  trò hay còn chưa bắt đầu mà, không phải sao?

“ Đương nhiên, cha ngươi thương ngươi nhất… Ngươi và Tuyết nhi..”

Vương Hương Tuyết nhìn Tô Mộ Tuyết cùng Cận Băng Tâm liếc mắt một cái, sau đó lại nhìn nữ nhi của mình

Tô Mộ Tuyết bĩu môi, vì sao nàng ta còn muốn mỗi năm trở về chứ? Sắc mặt Băng Di không thay đổi nháy mắt với Tô Mộ Tuyết, Tô Mộ Tuyết lần nữa lộ ra nụ cười :

“ Nương, bên cạnh tỉ tỉ chỉ có một mình Hoa Ngữ thì quá ít, Lăng ma ma lại không thể theo nàng tiến cung, Tuyết nhi nghĩ nên cho A Bảo theo nàng vào cung hầu hạ, để cho Lăng mụ mụ hầu hạ con có được không?”

Vương Hương Tú nghĩ nghĩ, khó có khi nha đầu Tuyết nhi kia suy nghĩ chu đáo như vậy. Liếc mắt nhìn A Bảo một cái, cũng biết đó là người thông minh. Đang muốn mở miệng trả lời. thì Tô Mộ Tịch đã nói :

“ Mụôi mụôi, chuyện này làm sao có thể?. Tỉ tỉ không thể làm như vậy, nếu người ngoài biết được lại nói Tô phủ chúng ta không có quy củ”

Kiếp trước, nàng cư nhiên lại vì Tô Mộ Tuyết nhường nha đầu cho mình mà cảm động, thật là ngốc. Vào cung, A Bảo thường xuyên nói bên tai nàng, có thứ gì tốt cũng đừng quên dành cho Tô Mộ Tuyết một phần. Hiện tại nhớ lại, lúc trước mình thật sự quá ngu ngốc

Vương Hương Tú gật đầu: “Ân, Tịch nhi nói phải, đến lúc đó ta sẽ tìm nha hoàn khác cho Tịch nhi, Tuyết nhi không cần bận tâm”

Rõ ràng không nghĩ tới Tô Mộ Tịch sẽ cự tuyệt, Tô Mộ Tuyết đứng bất động hoàn toàn không biết nói gì, Cận Băng Tâm không chịu nổi, không nóng không vội nói tiếp :

“ Phu nhân, tìm một nha hoàn tốn rất nhiều thời gian và công sức, qua mấy ngày nữa đại tiểu thư phải vào cung rồi, bên người có nhiều người sẽ tốt hơn. A Bảo, nha đầu kia thông minh, là lựa chọn tốt nhất, đi theo đại tiểu thư không còn gì tốt hơn. Phu nhân, ngươi cảm thấy thế nào?”

Vương Hương Tú bị thuyết phục, mang một nha hoàn vào cung, bên ngoài quả thật có chút khó coi.

Nhìn trên mặt mẫu thân xuất hiện do dự, Tô Mộ Tịch đột nhiên quỳ xuống, người này nàng nhất định sẽ không mang đi :

“ Nương, xin người hãy nghĩ cho thanh danh của nữ nhi. Tuyết nhi tuy rằng có hảo tâm đưa nha hoàn cho Tịch nhi, nhưng nếu truyền ra ngoài. Mọi người sẽ nói Tịch nhi tùy hứng, ích kỉ, lấy đi nha hoàn của mụôi mụôi. Còn nữa, Tịch nhi mang theo một mình Hoa Ngữ là đủ rồi. Hoàng cung là chỗ nào?. Nhất định không thiếu cung nữ, thái giám, nữ nhi dù có mang 10 nha hoàn tiến cung cũng phải trải qua sự phân phối của các mụ mụ trong cung. Tịch nhi tiến cung là vì Thành hoàng tử, mà Thành hoàng tử là con ruột của hoàng hậu, nàng dĩ nhiên sẽ không bạc đãi nữ nhi. Tuy rằng nữ nhi trưởng thành nhất định phải gả cho Thành hoàng tử, nhưng nữ nhi cũng biết thanh danh với nữ nhân quan trọng như thế nào?”

Tô Mộ Tịch giờ khắc này cũng bất chấp mọi người hoài nghi , quyết không thể để cho A Bảo đi theo mình. Mà chính mình nói ra lời này, cũng sẽ làm cho nương phát hiện dụng tâm kín đáo của Cận Băng Tâm

Vương Hương Tú nghe xong, sắc mặt quả nhiên biến đổi. Lời nói của Tịch nhi vừa rồi, nàng còn nhỏ tuổi làm sao biết nhiều như vậy?. Kéo nữ nhi đang quỳ ôm vào lòng, thấy ánh sáng đơn thuần trong mắt của nàng, mới cảm thấy mình đã suy nghĩ quá nhiều :

“ Nha đầu ngươi, khó có khi ngươi suy nghĩ chu đáo như vậy, nương thật sơ sót”

Tô Mộ Tuyết cùng Cận Băng Tâm liếc mắt một cái, không phải con ruột của mình thì không thể nào yêu thương thật lòng…..

Tô Mộ Tuyết nhìn Băng Di liếc mắt một cái, thấy nàng không có tiếp tục nữa, cũng không dám nhiều lời. Cận Băng Tâm sắc mặt có chút tái nhợt, kế hoạch của nàng chưa từng thất bại, nha đầu kia tại sao lại thông minh như vậy. Chiêu bài A Bảo nếu như không dùng được, vào cung rồi, làm sao tiếp cận được nàng. Hơn nữa, nha đầu kia một năm về một tháng, làm cho lão gia cùng phu nhân nhất định nhớ thương nàng. Tuyết nhi không được, thì kế hoạch của nàng làm sao bây giờ?

“ Tuyết nhi, cũng ở trong này sao?”

Tô Thanh Hiệp đi đến, gặp Tô Mộ Tuyết ở trong này, thản nhiên nói

“ Cha” Tô Mộ Tịch cùng Tô Mộ Tuyết hành lễ, kêu lên

“ Nô tì tham kiến lão gia”

Cận Băng Tâm khom người, phong phạm giống hệt tiểu thư khuê các. Tình ý che giấu tốt trong mắt, cũng không để cho người khác phát hiện. Nhưng Tô Mộ Tịch vẫn nhìn thấy được, hừ, qủa nhiên là người không tốt

Tô Thanh Hiệp cũng không chú ý nhiều đến nàng, trực tiếp đi đến bên người Tô Mộ Tịch, ngồi xổm xuống : “ Tịch nhi, cái trán còn đau không?.” Vuốt tóc mai che khuất cái trán, tinh tế xem xét

“ Vừa rồi còn đau, nhưng là, nhìn thấy phụ thân rồi, Tịch nhi không đau nữa” Tô Mộ Tịch ôm Tô Thanh Hiệp cổ làm nũng.

“ Tuyết nhi, cũng nhớ phụ thân”

Tô Mộ Tuyết bĩu môi, đầy mất hứng nhào vào lòng của Tô Thanh Hiệp

Tô Thanh Hiệp cũng không để ý nhiều, sờ sờ đầu của Tô Mộ Tuyết :

“ Ân, Tuyết nhi thực ngoan”

Tô Mộ Tịch bây giờ mới phát hiện, cha đối với Tô Mộ Tuyết thực lòng yêu thương. Bên trong tựa hồ có nguyên nhân gì?. Cũng không đối xử xa cách. Tô Mộ Tịch chỉ biết Tô Mộ Tuyết không phải thân sinh nữ nhi của phụ mẫu. Chẳng lẽ còn có nguyên nhân nào khác?. Kiếp trước vì quan hệ với Cận Băng Tâm, cha mới đối xử với nàng còn muốn tốt hơn với thân sinh nữ nhi như nàng

Kiếp này, nàng sẽ không để cho tiện nhân Cận Băng Tâm cướp đi tâm của phụ thân, làm cho mẫu thân buồn bực mà chết. Trong mắt hiện lên tia thù hận, nhìn vẻ mặt lạnh nhạt của nàng ta

“ Lão gia, phu nhân, nô tỳ có việc muốn nhờ”

Cận Băng Tâm lên tiếng, phá vỡ không khí quái dị

Tô Thanh Hiệp vẫn chưa ngẩng đầu: “Chuyện gì? Nói.”

“ Nô tì nhớ, đại tiểu thư qua mấy ngày nữa sẽ vào cung. Mấy ngày còn lại hãy để cho nhị tiểu thư ở lại Tịch viên, để 2 tỉ mụôi thân thiết một chút”

Trong thanh âm của nàng ta tràn đầy ý khẩn cầu. Thấy Tô Thanh Hiệp vẫn chưa ngẩng đầu nhìn nàng, có chút thất vọng nhưng trên mặt vẫn lạnh nhạt, không đem cảm xúc trong lòng biểu lộ ra ngoài.

Nhưng mà,  Tô Mộ Tịch biết nàng làm như vậy khẳng định là có nguyên nhân. Hơn nữa, Tô Mộ Tịch nhìn thấy trong mắt phụ thân hiện lên chán ghét, mà trên mặt mẫu thân cũng không được tự nhiên

Không đợi 2 người lên tiếng , Tô Mộ Tịch nói :

“ Băng di thật có lòng, ngày thường tại sao ta lại không nghĩ tới bảo mụôi mụôi đến ở chung với mình mấy ngày nhỉ?. Làm tỉ tỉ như ta thật sơ sót”

Cận Băng Tâm âm thầm cắn răng. Nha đầu kia khi nào lại thông minh như vậy. Lời nói vừa rồi của nàng là có ý gì?. Ý nói nàng rắp tâm khác sao?. Lão gia phu nhân, hy vọng không nghe được ý tứ bên trong của nàng ta

Vương Hương Tú tất nhiên là nghe ra ý tứ  trong lời nói của nữ nhi : ” Tịch nhi, Tịch viên là chỗ ở của ngươi, ngươi quyết định đi”

“ Nương, không có vấn đề gì, cứ để mụôi mụôi ở đi. Dù sao, nhiều ngày tới nữ nhi cũng không ở đó, nữ nhi phải ở Thượng Chủ viên để nương dạy lễ nghi trong cung cho nữ nhi. Vào cung, nữ nhi không muốn hoàng hậu nương nương nói Tô phủ của chúng ta không biết dạy dỗ, cha, ngươi nói đúng không?”

Sợ những người này hoài nghi mình, khi Tô Mộ Tịch nói chuyện, cố ý kiêu ngạo ngẩng đầu lên, hiện vẻ đắc ý

Tô Thanh Hiệp nhìn bộ dáng đáng yêu của nữ nhi, nhẹ nhàng nhéo nhéo khuôn mặt phấn nộn của nàng :

“ Nha đầu này, Tuyết nhi, mấy ngày sắp tới con hãy ngoan ngoãn, đừng làm phiền tỉ tỉ, biết không?”

Tô Mộ Tuyết bĩu môi: “Không cần, con  cũng muốn cùng cha mẹ cùng nhau ở… Ta mặc kệ… Muốn cùng cha mẹ cùng nhau ở…”

Tô Mộ Tuyết nháo lên, thực là khủng bố, thanh âm có thể làm thủng nóc nhà

Tô Thanh Hiệp liếc mắt nhìn Vương Hương Tú một cái, thấy nàng thản nhiên nhìn Tô Mộ Tuyết, cũng không lên tiếng trách cứ. Tô Thanh Hiệp biết, chuyện năm đó, nàng vẫn để trong lòng. Nghĩ đến chuyện kia, hơn nữa bộ dạng của không biết tốt xấu của Tô Mộ Tuyết giống hệt nàng ta như đúc, không khỏi nghiêm khắc :

“ Tuyết nhi, đừng làm loạn nữa, mấy ngày nữa, tỉ tỉ tiến cung, về sau ngươi thiếu gì cơ hội gặp bọn ta. Ngươi luôn ở trong nhà, về sau mỗi ngày có thể gặp cha mẹ, không đươc náo loạn như thế”

Nhìn thấy ánh mắt  Tô Thanh Hiệp nghiêm khắc, Tô Mộ Tuyết mở to mồm, giật mình. Cận Băng Tâm đứng ra, ôn nhu nói :

“ Lão gia, phu nhân đừng giận, nô tỳ mang nhị tiểu thư ra ngoài”

Tô Mộ Tịch nhìn 2 người rời đi, mặc kệ Cận Băng Tâm tiếp cận Tô Mộ Tuyết có mục đích gì, nàng cũng sẽ không để chính mình quá thân cận với nàng ta. Tình cảm tỉ mụôi , thực buồn cười, nó trong mắt nàng ta, chẳng qua là….



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Trả lời đề tài  [ 124 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Cổ đại - Trùng sinh] Cuồng hậu ngoan ngoãn để trẫm sủng - Thủy Thanh Thiền

1 ... 67, 68, 69

2 • [Hiện đại] Luật sư phúc hắc quá nguy hiểm - Cát Tường Dạ

1 ... 92, 93, 94

[Hiện đại] Trầm Quang theo hướng Nam - Ôn Thanh Hoan

1 ... 34, 35, 36

4 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 34, 35, 36

[Cổ đại] Chỉ yêu nương tử tuyệt sắc - Mẹ Của Hiên Thiếu Gia

1 ... 90, 91, 92

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Tiểu tỳ trùng sinh Vãn Tinh Quy Châu

1 ... 29, 30, 31

7 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 13/08]

1 ... 30, 31, 32

8 • [Hiện đại] Hướng dẫn trêu chọc đàn ông - Nhất Tự Mi

1 ... 50, 51, 52

9 • [Xuyên không - Tận thế] Nhật ký thăng cấp của nữ phụ ở tận thế - Thuỷ Quả Mộ Tư

1 ... 87, 88, 89

10 • [Cổ đại] Manh sủng liệt thê - Thược Thi Khấu

1 ... 11, 12, 13

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 3/8)

1 ... 38, 39, 40

[Xuyên không] Cưng chiều thứ phi âm độc - Bộ Nguyệt Thiển Trang

1 ... 61, 62, 63

13 • [Xuyên không] Thiên tài cuồng phi tam tiểu thư phế vật - Tuyết Sơn Tiểu Tiểu Lộc

1 ... 47, 48, 49

14 • [Hiện đại] Em chạy không thoát tay anh đâu - Khiên Mộng

1 ... 32, 33, 34

15 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 145, 146, 147

16 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 45, 46, 47

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 95, 96, 97

18 • List truyện ngôn tình sủng hoàn + Ebook [Update 15/08]

1, 2, 3, 4, 5

19 • [Hiện đại] Bảo bối ngoan ngoãn để cho anh yêu - Tiểu Thanh Tân

1 ... 98, 99, 100

20 • [Hiện đại] Có hợp có tan - Lâu Vũ Tình

1 ... 5, 6, 7


Thành viên nổi bật 
mytran01212
mytran01212
Cửu Thiên Vũ
Cửu Thiên Vũ
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012

Lãng Nhược Y: Nương, thiên lí ở đâu?! Mẹ quỵt tiền con ko trả :cry2:
Tuyền Uri.: Y :lol: nương muốn quỵt lâu dòi
Song nhi :)2 ok
Lãng Nhược Y: song, ta gửi bài, tối thank cho
Như Song: Nương vào tks vs cmt truyện cho con :D3

Yy nữa
Như Song: Nương còn sống
Lãng Nhược Y: Còn sống thì tốt rồi, trả tiền đi, định off mess quỵt tiền hử :chair:
Tuyền Uri.: Bạn Uri còn sống đừng khủng bố mess bạn Uri nữa :sofunny:
Lãng Nhược Y: M.n hãy ghé thăm CLB Văn học nào, có hiều trò chơi rất hữu ích nha Các topic và thông báo đáng quan tâm
Như Song: Wind vô cmt tks truyện cho êm
Windwanderer: lâu rồi không có buổi trưa nào có tiếng chim kêu ở thành phố
Windwanderer: êm ả
Windwanderer: ôi buổi trưa
Tiêu Dao Tự Tại: Tứ tài nàng thi hai chắc mẩm rồi ha
Như Song: viewtopic.php?style=2&t=405529&p=3239579#p3239579
Như Song: Họa , thơ , hoa
Mika_san: Song, gửi link đi
Snow cầm thú HD: Như Song: lười cmt nhé :D

2 Mika_san :D
Tiêu Dao Tự Tại: Song thi tài năng j vậy
Như Song: -.- đi nộp bài miss ko mai tổng r
Như Song: Mika cho xin tks vs cmt :love2:
Tiêu Dao Tự Tại: Mika :snog:
Mika_san: Tiêu Tiêu* ơm*
Hi Song, hi HD
Tiêu Dao Tự Tại: Song :flower2:
Như Song: HD : xin lun cmt để xang trang 7 :D2
Như Song: Gọi song thôi ko thêm như cx đc :D3
Snow cầm thú HD: Như Song: đã thx
Như Song: HD : @.@ tks + cmt cho song đi
Như Song: Dao : cả bản án lẫn 3c nhóe nhớ cnt yêu Dao :love2:
Snow cầm thú HD: Tiêu Dao Tự Tại: Để HD bảo Sam tổng kết :D

Như Song: reload lại đi
Tiêu Dao Tự Tại: Song gật gật ta vào thank cho

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.