Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 18 bài ] 

Tình thương thi yêu - Nhất Độ Quân Hoa

 
Có bài mới 21.07.2016, 11:25
 
Được thanks: lần
Có bài mới [Cổ đại, Huyền huyễn] Tình thương thi yêu - Nhất Độ Quân Hoa - Điểm: 10
Tình thương thi yêu

Tác giả: Nhất Độ Quân Hoa

Thể loại: cổ đại huyền huyễn, ngược thân ngược tâm

Nhóm dịch: NuPhi Pham (1, 8, 10, 11, 13, 19, 20, 25.1, 25.2, 26.1, 26.2, 30, PN2); Lucia Nanami (2, 5, 9, 18, 21); Miu Béo (3, 12, 16, 27, PN1); chuchulala (4, 6, 7, 14, 15, 22, 23, 24, 28, 29, 31.1, 31.2); Oanh Đỗ (17)

Nguồn: truongton.net

Giới thiệu

Edit: Nuphi Pham

Lần đầu gặp tại tử vụ thụ hải, nàng mang theo nụ cười ấm áp như ánh mặt trời sáng lạn nhào vào lòng hắn, ngọt ngào gọi: "Ca ca....."

Lúc ấy ban đầu gặp, nàng là do ánh trăng sáng rực trong tử vụ thụ hải ngưng tụ thành một thi yêu, là vật mà thiên hạ luôn cấm kỵ. Đủ để thấy hết mọi mặt trên thiên hạ. Một đóa Mạn Châu Sa Hoa giống như máu, cái ấn ký này nhất định sẽ theo càng cả đời cùng máu và nước mắt. Mặc cho nội tâm nàng giống như một đứa trẻ, mắt trong suốt như nước. Lần đầu gặp đã định số kiếp nàng một đời bi thương.

Trên núi Bắc Thần, nàng rưng rưng nước mắt nhào vào ngực hắn nói : "Ca ca, đau, rất đau."

Khi đó, bọn họ chạy trốn đến Bắc Thần sơn, nửa đêm bừng tỉnh, nàng đau đớn cuộn mình thành một khối, nàng nói: "Ca ca, đau...."

Ở địa lao của Vọng Nguyệt U Lâu, nàng do dự viết trên tay hắn......mười người.

Khi đó, hắn bị giam cầm trong lao. Nàng ngây ngốc, từng bị hắn tặng cho

người khác, đã bị tra tấn đến mức không nói nổi.

Hắn hỏi: "Nàng vào đây bằng cách nào?" Giọng nói của hắn rất thấp, sắc mặt vẫn lãnh khốc như cũ, nàng chần chừ không trả lời hắn. Hắn lạnh giọng hỏi lại một lần nữa, nàng viết lên tay hắn "mười người". Sau đó cai ngục liền đến giục nàng: "Đi mau, đi mau, ngươi muốn chết chúng ta còn chưa muốn chết đâu. Tuy nói là chết dưới hoa mẫu đơn, thành quỷ cũng phong lưu, nhưng mà ai Tm lại muốn thật sự đi tìm chỗ chết chứ."

Nàng đứng dậy rời đi, Nam Cung vào lúc nàng bước ra khỏi cửa lao, lưng qua thân đi. Trung Thu năm đó, ánh mắt nàng ưu thương mà né tránh: "Ngươi.....Là tới dẫn ta đi sao?"

Nam Cung Ngạo để mặc cho nàng dựa vào, vân vê mái tóc dài đen của nàng, thật lâu sau nàng mới ngẩng đầu lên, giống như cầu xin lại giống như hỏi:" Ngươi....muốn dẫn ta đi sao?"

Trong lòng Nam Cung Ngạo đau xót, kiềm chế hôn lên chóp mũi nàng nói :" hiện tại không được. Ly Nhi ráng đợi ta thêm một thời gian ngắn nữa, ta nhất định sẽ mang ngươi rời khỏi nơi này, được không?"

Hắn không đành lòng nhìn váo ánh mắt buồn bã của nàng, nàng thì cúi đầu rúc vào ngực hắn, cúi đầu nói :" Uhm." Lúc đó trên người nàng đầy vết thương bị bạo hành, nhưng vẻ mặt trong sáng vẫn nhìn hắn mỉm cười ngọt ngào, từng chữ từng chữ gọi tên hắn:" Nam - Cung - Ngạo."

“ Ngươi có thể nói hắn đừng đánh vào đầu ta được không? Đầu ta đau quá, ta sợ có một ngày cái gì ta cũng không thể nhớ nỗi."

Khi đó, Trung Thu một năm nữa, một nam nhân đưa hắn đến nơi đó với nàng một đêm, hắn nói:" Ly Nhi có nguyện vọng gì Nam Cung Ngạo có thể hoàn thành giúp nàng."

“ Thật có thể sao?" Nàng không dám xác định hỏi, cho đến khi Nam Cung Ngạo gật đầu khằng định, nàng lại rũ mi mắt xuống, một lúc lâu sau mới ngẩng đầu, vẻ mặt thật chờ mong nhìn hắn:" Này.......Ngươi có thể nói hắn đừng đánh vào đầu ta được không? Nam Cung Ngạo đầu ta rất đau, thật sự rất đau, ta sợ có một ngày cái gì ta cũng không thể nhớ nổi....."

“ Nam Cung Ngạo, ngươi thích Ly Nhi có phải không?" Bên trong cặp mắt nàng tràn đầy hi vọng hỏi hắn.

Ngày đó, Nguyệt Ngận Viên, gió rất ấm áp. Hắn, cuối cùng cũng mang nàng đi.

“ Người này, trên đời quả thực có thi yêu sao?"

“ Nam Cung công tử, hay là, trói lại thiêu có được không?"

“ Cũng tốt."

“ Cứu nó, cứu nó, hãy cứu nó."

Vào lúc đó, hắn đoạn tuyệt vứt bỏ tình yêu, nhìn nàng bị ngọn lửa thiêu đốt, mặt nàng bị lửa đốt nhìn như Tu La, nhưng trong tay nàng vẫn còn ôm che chở cho đứa nhỏ đã chết. Ánh mắt tuyệt vọng nhưng trong suốt vô oán vô hối. Cảnh tượng thứ nhất

Du Bạch đôi khi cũng sẽ lắc đầu cảm thán, cảm thấy nữ nhân này chân thực hiếm thấy, bị nhiều nam nhân trêu đùa biến đổi đa dạng, mà nàng vẫn có thể thanh thuần trong sáng như cũ.

Cảnh tượng thứ hai

Hạ Hoài Chi mơn trớn khuôn mặt bị thương nhìn khủng khiếp của Ly Nhi, khó thể nhìn ra đó là khuôn mặt nàng. Hạ Hoài Chi đột nhiên có cảm giác có chút thương cảm cho nàng, nữ nhân này mỗi một nam nhân đùa bỡn qua đều rất thích, đều tham luyến, nhưng có ai thật sự trân trọng nàng?

Cảnh tượng thứ ba.

Nước mắt chảy vào lòng bàn tay đau đớn, máu màu đỏ chảy từ ống tay áo chảy xuống, trên da thịt như hoa như ngọc, ba chữ Nam Cung Ngạo rậm rạp được khắc lên như bùa chú, vết khắc nhìn thấy ghê người như vậy, khắc vào trên người của nàng, cũng từ thời khắc này máu tươi rơi khắc vào trong tim hắn.

Tiếng gọi không lưu loát vẫn còn bên tai, ba năm chờ đợi, nàng quên chính mình, quên đi ngôn ngữ, quê toàn bộ thế giới, nhưng lại giống như in khắc vào trí nhớ của nàng, nhớ kỹ tên hắn - Nam Cung Ngạo.




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xin ủng hộ:  
      
     

Có bài mới 21.07.2016, 11:27
 
Được thanks: lần
Có bài mới Re: [Huyền huyễn] Tình thương thi yêu - Nhất Độ Quân Hoa - Điểm: 10
Chương 1: Truyền thuyết thi yêu.

Edit: Nuphi Pham

Đêm, ánh trăng mờ ảo như sương.

Kiếm Tự Hồn hai tay gối trên đầu, nằm ngửa trên chiếc giường nhỏ, nhìn ra màn sương màu tím nhạt ngoài cửa sổ, không làm sao ngủ được. Cạch một tiếng, cửa gỗ bị đẩy ra, sau đó cái người mà luôn phảng phất trong đầu hắn thong thả đi vào.

Dưới ánh trăng liếc mắt nhìn một cái, có lẽ ấn ký trên trán nàng sẽ làm cho người ta giật mình kinh hãi, nhưng nếu nhìn kĩ thì sẽ phát hiện vẻ xinh đẹp yêu mị toát ra mạnh mẽ từ thân thể nàng.

Kiếm Tự Hồn không nói lời nào, nhắm mắt lại giả ngủ, một lát sau liền cảm giác có người như cá trạch rúc vào lòng mình, mà hắn lại không tự giác vươn tay, mặc cho tay phải bên kia vẫn nắm Kiếm Thần, tay còn lại vuốt ve mái tóc đen mềm như tơ.

Bàn tay thô ráp vân vê vài sợi tóc, mùi hương mê ly thoang thoảng tràn vào mũi. Chỉ một lát sau, người trong lòng đã ngủ thật say. Kiếm Tự Hồn lúc này mới hơi hơi cúi đầu nhìn xuống mỹ nhân ở trong lòng, khuôn mặt gần như trong suốt, hai mắt khép hờ, hàng lông mi dài che lấp đôi mắt màu nâu, ánh sáng chiếu lên mi hắt xuống mí mắt bóng đen nhàn nhạt, cái mũi xinh xắn, môi phấn hồng nở nang, chớp mắt một cái, trái tim vốn đã tĩnh lặng nhiều năm vậy mà bỗng nổi lên một tia dục vọng.

Hắn cúi xuống gần hơn, gần như muốn hôn lên gương mặt phấn nộn kia, đột nhiên lại bị hành động của mình làm cho kinh sợ, bây giờ Kiếm Tự Hồn mới phát hiện người nằm trong lòng vốn đã không còn là đứa trẻ năm nào nữa rồi.

Ngoài cửa sổ, gió thổi qua biển sương màu tím, xào xạc rung động, người trong lòng hình như có chút lạnh, lại lùi vào trong ngực hắn một chút. Kiếm Tự Hồn theo bản năng siết chặt vòng tay ôm nàng, dưới ánh trăng, trên dung nhan khuynh quốc kia là một đóa hoa được vẽ kéo dài từ trán xuống má phải, bàn tay thô ráp mơn trớn ấn ký giống như giọt nước rơi xuống, đột nhiên nhớ đến thi yêu, nếu không phải có ấn ký này, nàng và những mỹ nhân bình thường khác có gì khác nhau đâu?

Vết chai trên tay khi nào mới làm cho nàng ngừng đau đớn? Người trong lòng cúi đầu lầm bầm câu gì đó, hắn lại ôm nàng thật chặt. Kiếm Tự Hồn khẽ thở dài một tiếng, ánh mắt lại một lần nữa nhìn ra ngoài cửa sổ, những ngày như vậy bao nhiêu năm nữa mới dừng lại đây?

Người đời đều nói thi yêu không rõ ràng, không phân biệt trắng đen, nhưng nhìn người nằm trong lòng hắn đây, Kiếm Tự Hồn vạn phần thương yêu mơn trớn mái tóc đen như tơ của nàng, thấp giọng nói: "Ly Nhi, sao nàng có thể không rõ ràng được? Người trong thiên hạ liệu có ai thuần khiết được như nàng?"

Hừng đông ngày hôm sau, ánh mặt trời sáng lạn xuyên qua biển cây màu tím, Kiếm Tự Hồn vỗ vỗ Ly Nhi đang ngủ mê, nàng chỉ than nhẹ một tiếng, vì thế đành đem nàng nhẹ nhàng đặt lên giường, tự mình chuẩn bị đứng dậy.

Nhìn khuôn mặt đang ngủ say, Kiếm Thần ngày thường vốn lạnh lẽo cứng rắn bất giác mỉm cười, hơn mười năm trước, ma giáo cùng võ lâm trung nguyên bắt đầu đại chiến, trở thành đại nạn cho muôn dân bá tánh, nhưng mà có phải là may mắn cho hắn hay không?

Vô số máu tươi của linh hồn người chết nhuộm toàn bộ rừng cây bùn đất thành màu đỏ, sương mù dính phải thành màu tím, không ngờ ánh trăng chiếu xuống rừng cây màu tím này vốn rực rỡ nhưng lại ngưng tụ nên một thi yêu, vật mà thiên hạ luôn kiêng kỵ.

Thi yêu? Nghĩ đến hai chữ này, Kiếm Tụ Hồn lại nhíu mày, hắn không muốn hình dung nàng như vậy, dù sao nàng tốt đẹp là vậy. Hắn hao phí tâm huyết hơn mười năm để bảo vệ che chở cho nàng, giữ cho nàng vẫn giống như lúc ban đầu là đứa trẻ con thuần khiết, giống như vị tiên tử giáng trần chưa từng gặp chuyện gì xảy ra ở nhân gian .

Kiếm Tự Hồn sửa sang lại hành trang, đi tử vụ thụ hải(1), gân xanh trên ngón tay của hắn trên kiếm cổ như ẩn như hiện, nhìn một cảnh hoa thơm chim hót, phía sau vang lên tiếng gọi thanh thúy như ngọc bích: "Ca ca! Ca ca!"

Kiếm Tự Hồn liền xoay người nhìn bóng dáng mỹ lệ đang chạy tới, một khắc đó vĩnh viễn khắc sâu vào tim hắn, "Nếu ta còn sống trên đời, ta nhất định sẽ sống vì nàng." Nghĩ như vậy, nụ cười của hắn cũng trở nên ấm áp.

Hai tay dang rộng ra ôm lấy người đang chạy tới, trận gió mang theo hương hoa thơm ngát làm cho cái đầu vốn cứng như đá của hắn như tê dại: "Ca ca ra ngoài mua vài thứ, Ly Nhi ngoan ngoãn nghe lời, rõ chưa?"

Vỗ vỗ tấm lưng yếu ớt của người trong lòng, nhẹ giọng trấn an, dưới ánh mặt trời, Ly Nhi ngẩng đầu, ánh mắt kia trong veo như một hồ nước rộng lớn: "Vâng, Ly Nhi chờ ca ca trở về!"

Kiếm Tự Hồn xoay người rời đi, mới phát hiện bước chân đã nhanh hơn không ít, hắn nghĩ đi nhanh thì về nhanh. Tử vụ thụ hải này, người bình thường cũng không vào được, Ly Nhi từ nhỏ cũng rất nghe lời, hắn nói nàng ở lại, nàng sẽ tuyệt đối không đi đâu.

Điểm này hắn vô cùng yên tâm. Chú thích:

(1): biển cây màu tím

Chương 2: Nam Cung Ngạo và Kiếm Thần

Edit: Lucia Nanami

Khi Kiếm Tự Hồn gặp được hắc y nam tử lãnh khốc này ở trên đường, cũng không để ý gì, biệt hiệu Kiếm Thần của hắn cũng không phải là ‘lãng đắc hư danh’.

Nhưng mà giao thủ một chiêu, đến cả cao thủ kiếm đạo nổi danh trên giang hồ bao nhiêu năm như hắn cũng hoàn toàn chấn kinh. Kiếm Tự Hồn thu hồi suy nghĩ muốn tốc chiến tốc thắng, nhìn thiếu niên chỉ tầm mười tám, mười chín trước mặt, hơn mười năm không giao thiệp với võ lâm, giang hồ tân tú(2), đã đáng sợ đến mức độ này rồi sao? Đối thủ cao ngạo và lạnh lùng, trong đôi tròng mắt kia, chỉ có thể nhìn thấy một mảnh lạnh như băng, hoặc giả, chỉ có lúc nhìn thấy máu tươi, mới có thể sáng lên rực rỡ?

Vào lúc một đường kiếm xẹt qua trước ngực, Kiếm Tự Hồn đột nhiên nghĩ như vậy. “Giao ra Phách Hồn, sẽ tha chết cho ngươi.” Kiếm của đối phương chỉ xéo, ánh mắt chỉ cố ý vô tình liếc một cái, lại toát ra một loại tôn quý nhìn thiên hạ bằng nửa con mắt, thế nhưng khí thế cao cao tại thượng đó lại để lộ ra sự cô đơn vô biên vô tận, vắng lạnh như tuyết.

Kiếm Tự Hồn nắm chặt thanh kiếm trong tay, thứ kia cũng là hắn liều mạng đoạt lấy, trăn trở tán ra thành bột, tẩy đi âm hối khí trên người Ly Nhi.

Trước lúc nhảy xuống vực, tay của hắn che ở trước ngực, chỉ hỏi một câu: “Ngươi là ai?”.

Hắc y thiếu niên kia thậm chí không thèm nhìn thẳng hắn, chỉ có ánh mắt hư vô nhìn về phương xa nơi những ráng mây màu tím trôi khắp bầu trời phía Tây: “Nam Cung Ngạo”.

Nam Cung Ngạo, là ai? Đây là lời trong lòng Kiếm Tự Hồn lúc đó, mà còn một câu khác, là câu cuối cùng hắn nghe được: “Thứ ngươi thua ta, hoàn toàn không phải là kiếm pháp”.

Tâm nếu như không có gì, thì kiếm sẽ vô địch. Nhưng mà người này, có thật trong lòng hắn không có gì? Là thời gian như thế nào, có thể khiến cho một thiếu niên trẻ tuổi như vậy coi thường hết thảy?

Thật ra Nam Cung Ngạo không suy nghĩ gì cả, hắn chỉ là nói ra sự thật. Nếu như kiếm khách này có thể vứt bỏ tất cả cùng hắn quyết đấu, chí ít cũng sẽ không thua sớm như vậy. Hắn nhẹ nhàng phủi một giọt máu vương trên tóc, nhìn một thế hệ thần thoại trên giang hồ suy sụp rơi xuống, thu kiếm vào trong tay áo, một khắc trang nghiêm kia, cho phép hắn tự quan tâm đến thân thể đang bị thương của mình, là sự tôn kính lớn nhất đối với đối thủ cực mạnh này.

Hắn không tìm ra Phách Hồn, viên linh châu vạn năm có thể làm người chết sống lại, đắp thịt cho xương trắng trong lời đồn đại kia. Nhưng mà hắn không biết đến hai chữ “từ bỏ”. Mục đích của hắn từ đầu tới cuối chỉ là làm như thế nào, bác mệnh tuế nguyệt của Vọng Nguyệt U Lâu, nếu như có hai từ này, trên thế gian này khẳng định sẽ không có một người tên Nam Cung Ngạo.

Năm ngón tay làm thành trảo, trực tiếp cắm vào hộp sọ của Dư Ôn Thượng Tồn, những tàn niệm chưa bị tiêu diệt dũng mãnh tràn vào trong đầu hắn, có sự gian khổ khi đi

bái sư học nghệ, có những năm tháng thành danh tanh mùi máu, có sự đúng sai của cả một đời người, sau đó sau cùng của sau cùng, là một mảnh tĩnh lặng như một giọt nước trong, trong một mảng màu tím của hơi nước được ánh sáng phản chiếu, một chút bóng dáng, như u lan vĩnh trữ(3).

Nam Cung Ngạo cong cong khóe môi, xem như là một cái mỉm cười, người sống trong máu tanh, một khi động lòng muốn thoái lui, cơ bản cũng chính là lui vào một kết cục ­ chết.

Rừng cây kia, chính là tử vụ thụ hải !

Nam Cung Ngạo không gặp phải trở ngại nào xuyên qua rừng cây chứa kỳ môn bát quái trận, ánh mắt trời kia xuyên qua màn sương màu tím, cũng nhuốm thêm nhiều màu sắc sặc sỡ, vầng sáng tản ra, lại như bụi vàng vụn bạc rải xuống rừng cây, bất chợt cảm thấy, giống như là lạc bước vào tiên cảnh.

Bước chân của hắn, dừng bên cạnh một gian phòng nhỏ. Ở dưới cây hoa phía trước gian phòng kia, có một bạch y nữ tử, tố nhã thanh phong, chỉ là dựa vào thân cây đứng như vậy, đã khiến cho toàn bộ hoa lê ở trên cây ảm đạm mất đi màu sắc.

Nam Cung Ngạo nhìn hai giây, nhưng hắn không phải đang nhìn nữ nhân kia, trong mắt hắn, có xinh đẹp như thế nào cũng chỉ là bề ngoài mà thôi. Thật sự khiến hắn dừng chân, là trên người nữ tử kia dường như tỏa ra linh khí, cái thứ đó ngoài phách hồn, nghĩ không ra còn có loại bảo vật nào đạt được đến hiệu quả này.

Chỉ là nhẹ nhàng cước bộ di chuyển, nữ tử dưới tàng cây đã giương mắt lên nhìn. Trầm mặc, Nam Cung Ngạo không trầm mặc đâu, người của Vọng Nguyệt U Lâu nhất trí công nhận, người này nếu lấy thẩm mỹ quan mà suy xét thì đến người mù còn không bằng.

“Phách Hồn ở trên người ngươi?” Ngữ khí của hắn không khác gì đang nói chuyện với một con bò, nữ tử dưới tàng cây cũng đã nhẹ nhàng đi tới, đôi mắt đẹp kia, như trong một dòng thủy ngân nuôi dưỡng ra một cặp trân châu đen láy, ngay cả cây trong rừng bị liếc một cái như vậy, sợ rằng đều muốn tan chảy.

Nhưng mà Nam Cung Ngạo không phải cây.

Nữ tử kia nhìn hắn đầy nghi hoặc, hồi lâu, mới vô cùng không xác định mà gọi hắn một tiếng: “Ca ca?”.

Nam Cung Ngạo nhíu mày, đây là cái kiểu xưng hô gì? “Phách Hồn ở trên người ngươi?”.

Ly Nhi tràn đầy nghi hoặc nhìn người trước mắt, khí thế của hắn sắc bén giống như một thanh lợi kiếm vừa rút ra khỏi vỏ, nhưng trong mơ hồ lại lộ ra hơi thở khiến nàng vô cùng quen thuộc. Đây, là ca ca sao? Có lẽ là phải, hắn thường ra ngoài rồi rất nhanh liền trở về, không phải sao?

Nam Cung Ngạo vốn dĩ không có chút nhẫn nại nào, đến khi hắn nhìn rõ người trước mặt, chính xác mà nói, là nhìn rõ đóa mạn châu sa tà mị yêu dã trên mặt nàng, sau đó người vốn lạnh lùng như hắn, cũng là trong lòng nổi lên một trận, thi yêu!

Thi yêu trong truyền thuyết sẽ mang đến lời nguyền rủa ác độc nhất, vốn là cấm kỵ của nhân gian, nhưng đối với loại người như Nam Cung Ngạo mà nói, lại không khác nào báu vật.

Hắn nhíu mày, Phách Hồn nếu đã dung hòa vào thân thể nàng, tổn thương do tẩu hỏa nhập ma của lâu chủ, dùng máu của người này là có thể trị được, nhưng là người này đối với hắn, cũng có chút giá trị.

Suy nghĩ trong chốc lát, nữ nhân kia đã do dự đi tới, lại một lần nữa nhẹ giọng gọi: “Ca ca”.

Nam Cung Ngạo nâng mắt lên, nói với người đang do dự bất định kia: “Lại đây”. Vì thế nữ nhân kia liền ánh mắt tràn ngập niềm vui, nhẹ nhàng như chim yến chạy tới, bổ nhào vào trong lòng hắn một phen, sau đó mùi hương thoang thoảng vất vương lan tỏa vào trong mũi, Nam Cung Ngạo hai tay vô cùng thuần thục điểm yếu huyệt của nàng, xác định nàng không có động đậy, mới chậm rãi bắt mạch của nàng, sau đó xác định, Phách Hồn, quả nhiên là ở trong người nàng.

Chú thích:

(2): người mới trong giang hồ

(3): hoa lan mọc ở nơi tối tăm vĩnh viễn được cất giữ.

Chương 3:Đến khi gặp lại chẳng tốn chút công phu

Edit: Miu Béo

Nữ tử trong lòng khẽ cọ đầu vào ngực hắn, sau đó ngẩng đầu, trong đôi mắt tràn đầy vui sướng: "Ca ca, cứ nghĩ ngươi không cần Ly nhi nữa chứ."

Hai tay Nam Cung Ngạo nắm lấy eo nhỏ của nàng, thời gian qua hắn đối với nữ nhân rất nhạt, không hơn, lần đầu lên giường với ai hắn cũng không còn nhớ rõ.

"Theo ta đi." Đây là câu nói đầu tiên của hắn. Người trong lòng ngẩng đầu lên, nụ cười ngốc nghếch của nàng lọt vào mắt hắn: "A..."

Khi hai người tách khỏi nhau, không biết nếu Kiếm Tự Hồn thấy cảnh này, có thể hay không đấm ngực hối hận không nói cho Ly Nhi, trên đời này có một loại người, gọi là người xấu...

Khách điếm, Nam Cung Ngạo thuê hai gian phòng, hắn cũng không được xem là quân tử, nhưng ít ra cũng không phải là tên háo sắc. Nửa đêm, khi nàng rón ra rón rén tiến vào, hắn vẫn chưa ngủ.

Thói quen ­­­ cảnh giác, đêm luôn phải cảnh giác không thể say giấc, cho dù rất mệt, cũng vĩnh viễn không thể ngủ sâu.

Nhưng lúc nữ tử đến bên cạnh hắn, hắn nhìn như vẫn không bị đánh thức, đã đổi thành tư thế phòng ngự hoàn hảo. Nhưng tư thế này chỉ duy trì được trong khoảnh khắc. Nàng đã chui vào giường hắn, trực tiếp tiến sát vào lòng hắn.

Xác định không còn động tác khác, bên môi Nam Cung Ngạo gợi lên một tia cười lạnh, Kiếm Tự Hồn, thì ra ngươi cũng lưu luyến nhuyễn ngọc ôn hương.

Xoay người đem thân thể xinh đẹp mềm mại đặt dưới thân, trước nói hắn không phải là một tiểu nhân ham mê sắc dục hoa thơm, nhưng hắn tuyệt đối cũng không phải quân tử cấm dục mỹ nhân ngồi trong lòng mà vẫn không loạn, đồ đưa đến tận cửa, hắn luôn không cự tuyệt, huống chi lần này đưa đến cửa, xem ra hương vị không tệ.

Cúi người, hôn lên phiến môi phấn nộn ướt át, lực đạo không tính là ôn nhu, người dưới thân nhanh chóng mở to mắt, đôi mắt chưa tỉnh hẳn ánh lên tia nghi hoặc, ngơ ngác nhìn Nam Cung Ngạo, không thừa nhận cũng không được, tiểu yêu tinh này, thật quyến rũ.

Sự tình vốn là nước chảy vào mương, người dưới thân tuy nghi hoặc, nhưng cũng không chút phản kháng, chỉ tới khi hắn không chút thương tiếc tiến vào người nàng, tay nàng mới theo bản năng bấu chặt vai hắn, đau đớn viết rõ trên mặt, nhưng vẫn cắn môi không kêu lên, tư thế ẩn nhẫn càng kích thích Nam Cung Ngạo, vì thế động tác của hắn càng thêm điên cuồng.

Tiếng thở dốc than nhẹ tràn ngập đầy phòng, xuân sắc vô hạn. Nam Cung Ngạo đặc biệt tỉnh táo, một bên thưởng thức biểu tình của người dưới thân, một bên cười lạnh, nữ nhân trên đời, nhìn càng ngây thơ lại càng biết cách làm.

Không biết triền miên giằng co bao lâu, Nam Cung Ngạo rốt cục phóng thích ra, xoay người nằm xuống, kéo người dưới thân ra, phát hiện toàn thân nàng lạnh run, lại chui vào lòng hắn.

Thân thể đổ mồ hôi đầm đìa, vốn trắng mịn, lại phát ra hương thơm lạ lùng, làm người khác tỉnh táo tâm trí. Vì thế Nam Cung Ngạo buông tha việc đẩy nàng ra xa, ôm ấp nữ nhân đầu tiên cho hắn cảm giác mệt mỏi.

Lúc rời giường, Nam Cung Ngạo chỉ cảm thấy sinh lực đã dồi dào trở lại, nhưng nhịn xuống ý nghĩ ôm nàng lần nữa, hắn là người thông minh, mặc kệ lúc nào, vĩnh viễn vẫn có thể phân biệt nặng nhẹ.

Lúc đứng dậy trong lúc vô tình thấy được vết máu trên tấm đệm trắng, vì thế hạ mi, nhìn người vẫn còn ngủ say trên giường, đưa tay nâng cằm nàng, làm nàng tỉnh lại từ giấc mộng, trong mắt tràn đầy mê ly: "Ca ca, Ly Nhi mệt chết đi."

Nam Cung Ngạo cố nén dục niệm trong người, thấp giọng hỏi: "Đau không?" Ly Nhi đón nhận ánh mắt của hắn, do dự, vẫn gật đầu, Nam Cung Ngạo cười giễu cợt độc ác: "Vì sao không nói cho ta biết?"

Người trên giường ôm chăn, cúi thấp đầu nói: "Chuyện ca ca làm, luôn vì muốn tốt cho Ly Nhi."

Nam Cung Ngạo nhìn giai nhân trên giường, gần như muốn ngửa mặt lên trời cười lớn, bảo bối nhặt được này, thật là đến khi gặp được chẳng tốn chút công phu.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Có bài mới 21.07.2016, 11:27
 
Được thanks: lần
Có bài mới Re: [Huyền huyễn] Tình thương thi yêu - Nhất Độ Quân Hoa - Điểm: 10
Chương 4:Tổ chức sát thủ thần bí

Edit:chuchulala

"Đi." Nam Cung Ngạo chỉ nói một chữ, người trên giường nhẹ xoa đôi mắt, chậm rãi đứng dậy mặc quần áo, dáng người duyên dáng uyển chuyển, dần dần bị quần áo che lại. Nam Cung Ngạo dựa cửa đứng nhìn, miễn cưỡng chờ đợi.

Vẫn dùng ngựa di chuyển, Nam Cung Ngạo đem nàng ôm phía trước. Ly Nhi không xa lạ gì với ngựa, trước kia, Kiếm Tự Hồn mua rất nhiều về cho nàng nuôi thả ở trên đồng cỏ trong tử vụ thụ hải, thỉnh thoảng hắn cũng mang nàng cưỡi ngựa nhàn nhã tản bộ từ sáng đến tối.

Ở trên ngựa, nàng có chút uể oải, Nam Cung Ngạo theo thói quen chạy một mạch không ngừng, hướng tới Vọng Nguyệt U Lâu.

Đêm xuống, bọn họ lại ngủ ở nhà trọ. Ly Nhi ngồi trước bàn, nhìn một bàn đồ ăn, lại nhìn sang Nam Cung Ngạo, nàng chính là không dùng thức ăn mặn.

Nam Cung Ngạo cầm bình rượu trong tay, dùng chiếc đũa xao xao bát, ý bảo ăn cơm! Ly Nhi thấy vậy liền vùi đầu ăn cơm, chạy một ngày đường, cũng là có chút đói bụng. Tuy Nam Cung Ngạo không để ý nhưng hắn vẫn kéo mái tóc dài của nàng xuống che đi ấn ký giữa trán, để tránh cho người khác chú ý.

Chạy như vậy ước chừng nửa tháng, đêm tá túc tại nhà trọ, nàng luôn nửa đêm đến rúc vào bên người hắn, Nam Cung Ngạo thì ai đến cũng không cự tuyệt, hơn nữa nhiều ngày sau, khi hắn vận công, cảm thấy nội lực tăng lên, thể lực so với trước kia càng cường tráng hơn, thầm nghĩ hay là thi yêu này cũng là thuốc bổ?

Vì thế hắn không hề kiềm chế, hàng đêm tận hứng, Người dưới thân cho dù chịu không nổi cũng chỉ biết cúi đầu rên rỉ, ngay cả kháng cự một chút cũng không hề có. Có đôi khi thậm chí nàng đã rơi vào hôn mê hắn cũng thật lâu sau mới phát giác.

Mấy ngày chạy liên tục, rốt cục cũng đã đến nơi.

Nam Cung Ngạo xuống ngựa, theo thói quen, nhìn lên vách đá cao ngàn dặm. Liệu có ai nghĩ được, tổ chức sát thủ thần bí trên giang hồ­Vọng Nguyệt U Lâu lại tọa ở đây, trong mây mờ mù mịt.

Giơ tay nắm lấy vòng eo nhỏ nhắn của người bên cạnh, gió núi phần phật thổi bay hắc y của hắn, Ly Nhi nhìn mấy lọn tóc của mình bay mơn trớn gương mặt hắn, hắn không lộ vẻ gì.

Hắn phi thân bay lên, trong lòng ngực tuy có người nhưng thân thủ lại nhẹ như chimyến.

Ly Nhi ngây người nhìn khung cảnh trước mặt, bàn tay đang nắm chặt góc áo của hắn buông ra, phi thường tò mò nhìn bốn phía, này đình các cao sừng sững thế nhưng lại ẩn mình trong một mảnh mây mờ, thực có cảm giác mờ ảo hư vô.

Nam Cung Ngạo không coi ai ra gì bước đi, Ly Nhi cơ hồ phải chạy mới đuổi kịp hắn, phía sau mơ hồ có người nhẹ giọng nói:

“ Xem, kia có phải là sát thủ cực mạnh ở Vọng Nguyệt Lâu, hộ thân của lâu chủ."

“ Sao ngươi không nói sớm!"

Nam Cung Ngạo đưa Ly Nhi đến một tiểu lâu cực đơn giản. Hắn giơ tay, trong lòng bàn tay có nắm một thanh đoản kiếm trong suốt, nói: "Tay!"

Ly Nhi ngoan ngoãn đưa tay ra, Nam Cung Ngạo dùng kiếm cắt qua cổ tay nàng. Máu đỏ chậm rãi chảy ra. Ly Nhi thấy đau, rụt tay lại, giương mắt nhìn Nam Cung Ngạo, rồi lại chậm rãi đưa tay ra, giỏ máu tươi vào một cái bình nhỏ. Nam Cung Ngạo nói: " Sống ở chỗ này."

Sau đó sải bước đi ra ngoài.

Hừng đông ngày hôm sau Nam Cung Ngạo mới trở lại, vì lâu chủ hành công chữa thương nên cả đêm hắn canh giữ trước cửa sổ, hắn có chút mệt mỏi. Hắn ngồi bên giường, cởi bỏ quần áo, người trên giường đã mở mắt, vẻ mặt mỉm cười ngọt ngào nhìn hắn.

Nàng rướn cổ, thanh âm nhõng nhẽo gọi: "Ca ca!"

Nam Cung Ngạo cũng không có ngừng lại động tác, vô thanh vô tức tiếp tục cởi quần áo ra, sau đó áp nàng ngã xuống giường. Gần trưa, Nam Cung Ngạo mở mắt, thấy Ly Nhi ánh mắt ngập nước nhìn hắn.

"Chuyện gì?" Hắn hỏi thanh âm đã có vài phần không kiên nhẫn. "Ta...Ta đói bụng."

"Chờ một chút."

Nam Cung Ngạo mang nàng đi Thực Phủ của Vọng Nguyệt U Lâu, bây giờ đúng là giờ cơm chiều. Hầu hết mọi người ở Vọng Nguyệt U Lâu hiện tại đều đang ở Thực Phủ. Ly Nhi một thân áo trắng theo sau Nam Cung Ngạo tiến đến, mọi người đều đổ dồn ánh mắt lại đây.

Nam Cung Ngạo bừa bãi ngồi xuống một cái bàn, liền có người nhanh nhẹn chạy lại dọn dẹp sạch sẽ cho hắn, sau đó mang lên trái cây rau xanh. Ly Nhi có chút sợ hãi những ánh mắt xung quanh, co người lại gần Nam Cung Ngạo, Nam Cung Ngạo nói: "Ăn cơm."

Vì thế nàng cầm đôi đũa, bắt đầu ăn, tốc độ cực nhanh, có thể thấy nàng là đói lắm. Nam Cung Ngạo không nhanh không chậm gắp thức ăn.

"Nam Cung, lần này thu hoạch không tồi nha."

Một bàn tay đặt lên vai hắn, hắn không quay đầu lại, dám tùy tiện như thế này, ở Vọng Nguyệt Lâu chỉ có một người. Vọng Nguyệt U Lâu, thế lực chủ yếu chia làm ngũ đường nhị sử

Thu Ngự Phong là đường chúa Kim Quang Đường, Du Bạch là đường chúa Mộc Lâm Đường, Phù Phong là đường chúa Thủy Vực Đường, Mạc Ca là đường chúa Hỏa Ngục Đường, Trang Tĩnh là đường chúa Thổ Thạch Đường, Nam Cung Ngạo là Thanh Long sử, Hạ Hoài Chi là Bạch Hổ sử. Trong đó thế lực ngũ đường đều nhau, duy hai sử nhiều năm đi theo bên người lâu chủ, tục truyền công lực sâu không lường được. Người đứng phía sau hắn, đúng là Bạch Hổ sử Hạ Hoài Chi.

Chương 5: Chẳng qua chỉ là một nữ nhân mà thôi!

Edit: Lucia Nanami

“Thu hoạch của ta, khi nào thì đến lượt ngươi hỏi?” Nam Cung Ngạo đầu cũng không thèm ngẩng lên, thản nhiên nói. Ly Nhi ngồi bên cạnh đưa mắt ngắm nhìn nam nhân cao lớn ở bên cạnh bàn, hắn một thân nguyệt bạch trường sam*, tuy rằng mang theo ý cười, nhưng lại có một loại âm lộ toát ra từ trong xương.

*nguyệt bạch trường sam: áo dài nam

Cặp mắt âm lãnh kia bắn tới, Ly Nhi sợ hãi nhích lại gần Nam Cung Ngạo, Nam Cung Ngạo chỉ một lần nữa nói: “Ăn cơm.”

Hạ Hoài Chi cười lạnh một tiếng, hậm hực bỏ đi, Nam Cung ngay cả mí mắt cũng không thèm nâng, từ lúc hắn lỡ tay giết chết Hạ Hoài Băng mười năm trước, con người này sớm muộn gì cũng sẽ cùng hắn quyết đấu một trận sinh tử. Đây phải chăng là lý do Quý Trọng Sinh trọng dụng bọn họ?

Buổi tối Nam Cung Ngạo đổi ca cho Hạ Hoài Chi, canh giữ ở dưới cửa sổ lăng tẩm của Quý Trọng Sinh, ánh trăng vẫn sáng tỏ như trước, chiếu lên hắc y của hắn, hình chiếu loang lổ ở trên tường, khiến hắn nhớ đến lúc hắn còn rất nhỏ, người mà đáng lẽ hắn phải gọi là mẫu thân kia trước giờ hắn chưa từng gọi qua, khi đó bà cũng vẫn còn rất trẻ, bà vuốt đầu hắn, ánh mắt lạnh lẽo mà dứt khoát: “Cha của con, là một anh hùng. Con, nhất định của phải làm một anh hùng”.

Anh hùng? Nam Cung Ngạo nhìn trăng tròn, ánh mắt đó trên người thiếu niên mười chín tuổi này làm người ta rợn cả tóc gáy.

Những ngày như vậy chậm chạp trôi qua được hai tháng, Vọng Nguyệt U Lâu không thay đổi, chỉ là ngươi vĩnh viễn không biết được người ở trong đó ai sẽ một đi không trở về.

“Mấy tiểu mỹ nhân ở Hoa Noãn Các mỗi ngày đều nhớ ngươi đó.” Du Bạch vỗ vai Nam Cung Ngạo, cười rất có thâm ý, “Có muốn đến xem hay không?”.

Nam Cung Ngạo ngẩng đầu nhìn vị chiến hữu duy nhất này, đương nhiên biết chuyện hắn đang ám chỉ, chỉ thản nhiên cười: “Chẳng qua chỉ là nữ nhân mà thôi.”

Hắn làm như không có chuyện gì rời đi, đúng vậy, chẳng qua chỉ là nữ nhân mà thôi. Kế hoạch đã dần dần được tiến hành, Nam Cung thi thoảng nhìn về phía Trung Nguyên, tự nói vơi bản thân có lẽ sắp rồi? Nhưng mà không nắm chắc, nhìn thế lực đã được chia đều, mặc dù trong bình máu có cho thêm xà mạt thảo ẩn trong máu của Quý Trọng Sinh nhưng thời gian phát tác rất chậm rất chậm. Nếu không, cẩn thận như Quý Trọng Sinh, làm sao có thể mắc mưu.

Lúc đi ra, Nam Cung Ngạo nhìn thấy Ly Nhi, nàng đã đứng ở đó rất lâu rồi, bộ dáng hai tay ôm trước ngực, khiến cho thân dưới của hắn như có một đám lửa bùng cháy. Vì thế hắn lập tức đi đến ôm lấy nàng, nàng hoảng sợ quay người, nhưng ngay khi nhìn ra Nam Cung Ngạo liền lập tức mỉm cười ngọt ngào: “Ca ca.”

Hai tay nàng vô cùng thân mật vòng qua cổ hắn, dùng đầu cọ vào ngực hắn, giống như con chó nhỏ đi lạc gặp lại chủ nhân của mình. Nam Cung Ngạo không nói gì, hiện tại hắn có vấn đề riêng cần giải quyết.

Lập tức ôm nàng vào căn phòng nhỏ nghe sóng biển, hắn đi thẳng vào vấn đề, nàng thấp giọng hừ một tiếng, nắm chặt lấy cái chăn bên người. Nhìn người dưới thân khuôn mặt nhỏ nhắn đau đến nhăn nhúm, nhưng lại vẫn chỉ phục tùng nhìn hắn, hàm răng cắn chặt, cúi đầu phát ra tiếng rên nhẹ.

Lần này làm thật lâu, Nam Cung Ngạo nhìn mặt nàng đã biến sắc rồi, vì thế từ trong cơ thể nàng rút ra, dùng lực mở cái miệng nhỏ thơm tho của nàng ra, trực tiếp đưa vào. Nàng muốn ói mà không thể, vật to lớn kia đè ở trong miệng, cảm thấy hô hấp cũng không thể bình thường, bàn tay nhỏ trắng như bạch ngọc, nắm lấy vạt áo của Nam Cung Ngạo, phát ra những tiếng ô ô.

Đợi đến khi Nam Cung Ngạo cuối cùng đã thỏa mãn, chậm rãi rút ra, gương mặt trắng nõn của nàng đã có vài vết bầm tím. Trong đôi mắt đẹp sâu thẳm lệ quang trong suốt, nhưng cuối cùng lại không chảy xuống. Thân thể trần truồng lại dựa vào trong lòng Nam Cung Ngạo một lúc, cả người đều rúc vào trong đó.

Nam Cung Ngạo kéo tóc nàng lại gần rồi nhìn nàng, nàng tràn đầy nghi hoặc nhìn thẳng hắn, Nam Cung Ngạo lạnh nhạt nói: “Cút!”

Ly Nhi cả nửa ngày không có phản ứng, cứ như vậy nhìn Nam Cung Ngạo, ánh mắt của Nam Cung Ngạo hình như đã dọa nàng chết khiếp. Nàng đứng lên, tùy tiện mặc quần áo rồi lảo đảo bỏ chạy.

Nam Cung Ngạo khép hờ ánh mắt, chẳng qua chỉ là một nữ nhân mà thôi!

Ngoài phòng gió còn hơi lạnh, Ly Nhi không dám đi xa, trí nhớ của thi yêu vô cùng kém, mỗi ngày đều có những ký ức từ từ trôi đi mất.

Nàng dựa vào bức tường viện ngồi xuống, co thân thể mệt mỏi lại vào trong góc, nàng nằm mơ, mơ nhìn thấy một đám sương mù màu tím, trong căn phòng nhỏ dưới ánh trăng, một nam nhân ôn nhu ôm nàng, mặc cho nàng rúc đầu vào trong lòng hắn, bàn tay hơi thô ráp vuốt ve mái tóc đen của nàng, nhẹ nhàng ngắm nghía.

Chương 6: Ta muốn thêm điều kiện, là nàng.

Edit: chuchulala

Hạ Hoài Chi thế nhưng lại ra tay tương trợ, điều này làm Nam Cung Ngạo thực không ngờ.

"Không cần kinh ngạc, đều cùng mục đích mà thôi.", thanh âm Hạ Hoài Chi tuyệt không có chút cảm xúc. "Điều kiện gì?"

“ Sau khi thành công, nơi này thuộc về ta." "Thủy Hỏa đường không có vấn đề sao?" "Ta không có vấn đề, bọn họ có vấn đề gì!"

Thính Đào Tiểu Cư, hai người nhìn như ngươi tới ta đi, một bộ lạnh lùng, lại còn dùng bí ngữ âm thầm nói chuyện với nhau.

"Ta đồng ý.", trên mặt Nam Cung Ngạo không có biểu tình gì, vì thế Hạ Hoài Chi thu kiếm, toan đi ra cửa lại thấy bóng dáng màu trắng kia trốn ở trong phòng nên phi thân bế nàng ra, khiến nàng kêu lên một tiếng thét chói tai.

Nam Cung Ngạo chau lông mày, Hạ Hoài Chi cười đến đặc biệt, nói: "Ta muốn bổ sung điều kiện, thêm nàng ta nữa."

Nàng mở to mắt nhìn Nam Cung Ngạo, hồi lâu, Nam Cung Ngạo phất tay nói: "Ngươi cứ mang đi."

Hạ Hoài Chi vì thế bế Ly Nhi bước đi, nàng vẫn giãy dụa mãnh liệt, thanh âm cũng cất cao gọi: "Ca ca!"

"Đi cùng hắn đi."

Nam Cung Ngạo quay đầu nhìn nàng, lạnh nhạt nói. Vì thế Ly Nhi lại trở lại im lặng, để mặc Hạ Hoài Chi ôm đi, ra khỏi Thinh Đào Tiểu Cư. Đợi cho người dần dần đi khuất, Nam Cung Ngạo rút kiếm trong tay áo ra nhẹ vuốt ve, phảng phất nhớ đến gương mặt

lạnh như băng của người đàn bà mười năm trước.

Nam Cung Ngạo vẫn như cũ làm tròn chức trách canh giữ bên cửa sổ, nhưng trong lòng luôn thầm nghĩ, chỉ còn nửa năm nữa, nửa năm.

Đã mười ngày Nam Cung Ngạo không gặp Ly Nhi, hắn không nghĩ là sẽ lại gặp lại nàng, thế nhưng hắn lại gặp nàng ở Thực Phủ. Nàng ngồi bên người Hạ Hoài Chi, đôi mắt đẹp hoen đỏ, Hạ Hoài Chi dùng một tay siết chặt cái eo nhỏ nhắn của nàng, cầm ly rượu uy tiến miệng nàng, gò má nàng càng ngày càng hồng, cái loại hồng này thực mê hồn khiến người nhìn tâm tình câu đãng.

Hạ Hoài Chi buông nàng ra, nói: "Đi về phía trước hai bước."

Vì thế nàng đứng lên, loạng choạng tiến về phía trước hai bước, vịn vào cái bàn, khẩn cầu nhìn Hạ Hoài Chi.

"Vẫn chưa đủ say." Hạ Hoài Chi bưng rượu tiến đến, đổ thuốc bột màu trắng vào cốc rượu, đưa đến miệng nàng nói: "Mau, uống hết."

Ly Nhi có chút sợ hãi nhìn hắn, Hạ Hoài Chi cường bạo ép nàng uống vào, Ly Nhi đột nhiên nhìn thấy Nam Cung Ngạo, nhìn thật lâu, thật lâu mới lảo đảo chạy đến, trong đáy mắt hiện lên tia vui sướng, nàng nhẹ gọi: "Ca ca!"

Nam Cung Ngạo thuận thế kéo tay nàng, chậm rãi tiến lại chỗ Hạ Hoài Chi, cầm lấy ly rượu trong tay Hạ Hoài Chi đưa đến bên miệng Ly Nhi, nói: "Uống!"

Ly Nhi kinh ngạc nhìn hắn, lại nhìn đến ly rượu trong tay hắn, rồi chậm rãi đưa tay ra cầm lấy ly rượu, cúi đầu uống cạn, ánh mắt vốn đã mê ly lại hiện lên một tầng nước mỏng.

Nam Cung buông nàng ra, xoay người rời đi. Người xung quanh vây xem cũng không dám lên tiếng, ai cũng biết Hạ Hoài Chi muốn trả thù hắn, nhưng là để trả thù hắn mà dùng một nữ nhân sao? Nam Cung cười đến trào phúng.

Nam Cung cũng không còn muốn nàng nữa, hắn đổi đủ loại kiểu nữ nhân, nàng đối với hắn mà nói cũng chỉ là một trong số đó mà thôi.

Nàng té xỉu ở Thực Phủ, Nam Cung đầu thậm chí cũng không quay đầu lại nhìn. Hạ Hoài Chi không có ở đó, lão mụ tử đành bế nàng trở về, thấy thế Lưu Phủ ở Y sư đường liền nói: "Khoan đã, cứ để nàng ở đây ta xem chút, đàng nào đem về rồi cũng phải tới tìm ta."

Hắn bắt mạch, nghiêm túc nhíu mi nói: "Trở về chúc mừng chủ nhân nhà ngươi đi, nàng có hỉ mạch, đã được hai tháng."

Lão mụ tử làm như không có việc gì, bế nàng quay về Bích Lạc Hiên. Mọi người đều nhìn đến Nam Cung Ngạo.

Vài ngày sau, Hạ Hoài Chi phái người đến mời hắn qua. Nam Cung hừ lạnh đi vào Bích Lạc Hiên, khó chịu nói: "Ngươi lại giở trò gì nữa đây?"

"Ta mời ngươi đến xem kịch vui a." Hạ Hoài Chi nhìn người đang thối lui ở góc tường, cười đến lãnh khốc.

Nam Cung Ngạo mặt không chút thay đổi, nhìn người đang lạnh run kia, vừa lúc chạm ánh mắt của nàng, trước mắt hiện lên đóa mạn châu sa đỏ như máu kia, đột nhiên dâng lên một tia chán ghét, con của Nam Cung Ngạo ta làm sao có thể được sinh ra từ một cái thi yêu.

Ly Nhi một tay ôm bụng, một tay chống vào bức tường phía sau, hoảng sợ nhìn bát canh màu đen trên tay Lưu thẩm, ánh mắt cầu xin thương xót làm cho Lưu thẩm cũng không dám trực tiếp nhìn thằng nàng, thanh âm mất kiên nhẫn nói: "Ngoan ngoãn uống đi."

Ly Nhi nhìn nàng đi tới, dùng sức đẩy nàng chạy ra ngoài, chạy trốn quá mau, va vào người Nam Cung Ngạo, Nam Cung Ngạo nhìn Hạ Hoài Chi phía sau, đưa tay nâng cằm Ly Nhi lên, sau đó chằm chằm nhìn nàng. Ánh mắt nàng ngấn nước xinh đẹp lại ưu thương, nàng nói:

"Ca ca, hãy để ta sinh hạ hắn đi, ngươi không thích hắn, ta có thể trở về tử vụ thụ hải, có thể không nói cho hắn hắn là ai, Ly Nhi rất nghe lời, hắn cũng sẽ rất nghe lời. Ca ca, van cầu ngươi, van cầu ngươi."

Đôi mắt nàng tràn ngập hy vọng nhìn hắn, Lưu thẩm cũng trầm ngưng ở phía sau nàng, nhìn Nam Cung Ngạo. Nam Cung Ngạo nắm bả vai của nàng, đẩy nàng từ trong lòng ra, sau đó dùng tay phải mạnh bạo đánh vào bụng nàng. Lưu thẩm phía sau kinh hô một tiếng, nàng từ trong tay hắn chậm rãi ngã xuống, uể oải trên mặt đất, sắc mặt trắng như tờ giấy, hai tay ôm bụng, ngay cả tiếng rên rỉ cũng trở nên vỡ vụn.Nam Cung Ngạo quay đầu nhìn Hạ Hoài Chi, nói: "Còn có việc gì không?"

Đôi mắt Hạ Hoài Chi lóe lên phẫn hận. Nàng nằm trên mặt đất cúi thấp đầu, nước mắt từng giọt từng giọt rơi xuống, máu dưới thân tràn ra, liền rơi vào hôn mê.

Từ đó về sau, Ly Nhi không dám tới gần hắn nữa, Nam Cung Ngạo chỉ không thể nào ngủ, có thể làm cho nàng tuyệt vọng đi. Nhưng là hắn không biết Hạ Hoài Chi đối xử với nàng thế nào.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 18 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 91, 92, 93

2 • [Xuyên không] Đích nữ nhị tiểu thư - Tình Đa Đa

1 ... 44, 45, 46

3 • [Hiện đại] Chỉ hoan không yêu Tổng giám đốc xấu xa chớ thô lỗ - Hải Diệp

1 ... 64, 65, 66

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Chồng trước có độc - Khu Khu Nhất Nhật

1 ... 30, 31, 32

5 • [Hiện đại] Vợ yêu thịnh thế của thiếu tướng - Nguyên Cảnh Chi

1 ... 40, 41, 42

6 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 10/11]

1 ... 52, 53, 54

7 • [Xuyên không] Sủng thê manh y tài nữ - Thích Hề

1 ... 22, 23, 24

8 • [Xuyên không - Trùng sinh] Cách phát tài của thương phụ - Tiêu Tùy Duyên

1 ... 25, 26, 27

9 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 151, 152, 153

10 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

11 • [Xuyên không] Thứ nữ yểu điệu - Đông Ly Cúc Ẩn

1 ... 45, 46, 47

12 • [Hiện đại] Vợ yêu tổng tài phóng ngựa tới đây - Lăng Thanh Điểu

1 ... 45, 46, 47

13 • [Xuyên không - Dị giới] Nam thừa nữ thiếu thật đáng sợ - Kim Đại

1 ... 36, 37, 38

14 • [Hiện đại] Thượng tá không quân xấu xa - Thỏ Thỏ Hồng Nhan Nhiễu

1 ... 97, 98, 99

[Cổ đại - Trọng sinh] Sủng thê làm hoàng hậu - Mạt Trà Khúc Kỳ

1 ... 53, 54, 55

16 • [Hiện Đại] Những bí ẩn của lãnh đạo thú tính - Lý Tiểu Lang

1 ... 218, 219, 220

17 • [Hiện đại] Chồng tôi ít tuổi hơn tôi - Hùng Tiên Sinh

1 ... 8, 9, 10

[Hiện đại] Kẻ lập mưu - Tổng Công Đại Nhân

1 ... 20, 21, 22

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 14/10)

1 ... 65, 66, 67

20 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng đụng vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 75, 76, 77


Thành viên nổi bật 
Tuyền Uri.
Tuyền Uri.
Hạ Quân Hạc
Hạ Quân Hạc
Lãng Nhược Y
Lãng Nhược Y

Đào Sindy: đẹp trai
Đào Sindy: Nhìn một cái, giọng điệu khẩn trương nói chuyện với Đô Hữu Hoàng.
Ni Ni: :help: 瞧瞧, 紧张的说话都有黄帅的调调了
Ni Ni: :help: 瞧瞧, 紧张的说话都有黄帅的调调了.
thiên thần tử: ôi.buồn ngủ
Trâu Bò Siêu Cấp: lênh đênh mông lung :shock4:
Windwanderer: chả có ai
Lãng Nhược Y: Ba hảo
Trâu Bò Siêu Cấp: gái yêu :kiss:
Windwanderer: abc
Lâm Mỵ Mỵ: Duyên phận kiêu ngạo: viewtopic.php?style=2&t=407217
ღ_kaylee_ღ: 358 phế hậu của lãnh hoàng:
viewtopic.php?t=337915&p=3287294#p3287294
ღ๖ۣۜMinhღ: Màu cam @@
ღ_kaylee_ღ: 153 phế sài muốn nghịch thiên, ma đế cuồng phi:
viewtopic.php?t=404940&p=3287291#p3287291
Tuyền Uri: Nùi quà :lol: :sofunny:
Cô Quân: Mờiyou tới box Thú cưng - Cây cảnh
Cùng xem Điểm tin thú cưng, động vật được cập nhật thường xuyên.
Hay các Mẹo vặt làm vườn cho vườn cây nhà bạn luôn xanh mát~~
Tuyền Uri.: Về nào, 3h trôi nhanh gớm quẩy chưa đã :cry5:
Đường Thất Công Tử: tội em nhỏ :cry:
Thư Niệm: Khóc mẹ nó rồi :cry: :cry: :cry: cả khán phòng cùng hát my heaven :cry:
Đường Thất Công Tử: nghĩ lại xem đoạn cuối thaasy cảm động :cry:
Đường Thất Công Tử: thư niệm  :yeah:
Thư Niệm: Mới bay hôm qua :)2 t còn 2 vé nữa
Đào Sindy: hay thím ở Nhật vậy
Thư Niệm: Khụ.. bị nhắc ko cho quay video :cry2:
Đào Sindy: sang Nhật luôn à
Thư Niệm: Nhật má ơi :cry2:
Đào Sindy: sang hàn sao :no3:
Thư Niệm: Phì bổn cung đang ở 1 nơi xa vn :no3:
Đào Sindy: bigbang sang việt nơm à
Thư Niệm: Đang quẩy :lol:

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.