Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 97 bài ] 

Ngày Tháng Trắc Trở - Thiên Như Ngọc

 
Có bài mới 21.11.2016, 00:21
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 05.07.2016, 16:53
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 4476
Được thanks: 806 lần
Điểm: 10.05
Có bài mới [Cổ đại] Ngày Tháng Trắc Trở - Thiên Như Ngọc - Điểm: 5
Ngày Tháng Trắc Trở

Tác giả:Thiên Như Ngọc

Chuyển ngữ: Hắc, Mic

Beta: Mic

Thể loại:Ngôn Tình, Cổ Đại

Tổng số chương: Mở đầu + 91 chương

Nguồn: hacgia149.wordpress.com từ mở đầu tới chương 76

tucaumuaha.wordpress.com từ chương 76 => hết.

Trạng thái:Full

Nội dung: Cổ đại, Cung đình, nữ cải nam trang, sủng, HE

Giới thiệu:

Hằng đêm trước khi đi ngủ, Thừa tướng Tạ Thù đều phải nhắc nhở bản thân mình ba điều:

Một, phải cẩn thận Vũ Lăng vương.

Hai, vẫn là cẩn thận khi đụng phải Vũ Lăng Vương.

Ba, trước khi lâm triều phải bó ngực.



Đã sửa bởi Hạc Cúc lúc 18.01.2017, 12:30, lần sửa thứ 2.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Hạc Cúc về bài viết trên: Mộ Anh Lạc, Nelumbo nucifera, mê ngôn tình
Xin ủng hộ:  
      
     

Có bài mới 21.11.2016, 16:03
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 05.07.2016, 16:53
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 4476
Được thanks: 806 lần
Điểm: 10.05
Có bài mới Re: [Cổ đại] Ngày Tháng Trắc Trở - Thiên Như Ngọc - Điểm: 11
Mở đầu

Chuyển ngữ: Hắc

Hoàng đế nước Tấn rất đau đầu.

Một đời gian thần Tạ Minh Quang sắp xuôi tay nhắm mắt, ấy thế mà nhất quyết giữ chặt vị trí Thừa tướng không chịu buông tay. Thậm chí, hôm nay còn dâng tấu chương, nói muốn trao vị trí Thừa tướng cho cháu mình!

Thế nào gọi là vô liêm sỉ? Chính là đây.

Toàn bộ Đại Tấn ai chẳng biết nhà họ Tạ quyền khuynh thiên hạ, nhưng lại âm thịnh dương suy. Mấy đứa cháu trai chi thứ của Tạ Minh Quang cũng chẳng ai ra gì, mà chi trưởng thì cũng chỉ có duy nhất một người chính là con trai lão, suốt ngày chỉ nghĩ tới việc luyện đan thành tiên, còn chết sớm hơn cả lão, chẳng để lại đứa con nối dõi nào.

Hoàng đế day day thái dương, chăm chú đọc kỹ tấu chương, ra sức ngẫm nghĩ xem nhà họ Tạ xuất hiện cháu đích tôn từ bao giờ?

Trong tấu chương, Tạ Minh Quang nói rất rõ ràng, rằng lúc còn sống, con trai lão phong lưu thành tính, thưở thiếu thời từng giấu diếm người nhà qua lại với một người con gái dân thường sinh được một người con trai, tên là Tạ Thù, đã được đón về từ tám năm trước.

Ở Đại Tấn, sĩ tộc và thứ dân không thể kết hôn, Tạ Minh Quang nghĩ đứa cháu này của lão xuất thân thấp hèn, mặt mũi không sáng sủa nên không dám nói với Hoàng đế, trải qua vài năm dạy dỗ, cuối cùng cũng nên người, nên để hắn bước vào quan trường rèn luyện thêm. Nay Tạ Thù đã làm quan tới chức Môn hạ tỉnh thị trung, từ khi làm quan tới nay vô cùng tận tụy, đến lúc này lão mới dám lên tiếng.

Tóm lại, Tạ Thừa tướng nghĩ, giờ đây bản thân đã như ngọn đèn leo lắt, mà chức vụ Thừa tướng không thể để trống. Với tinh thần “ta không vào địa ngục thì ai vào địa ngục”, lão quyết định đẩy cháu mình ra nhận trọng trách này, đồng thời khiêm tốn biểu đạt: Mời bệ hạ dùng tạm.

“Hoang đường!” Đại Tấn coi trọng dòng dõi, Hoàng đế cũng không ngoại lệ, vừa đọc xong liền nổi trận lôi đình ném tấu chương xuống đất. “Tạ tướng giỏi lắm, dùng người chỉ xem xét trên quan hệ thân thiết giữa cá nhân với nhau, không đánh giá đạo đức tài năng! Tạ Thù chỉ là một đứa con riêng mang huyết thống dân thường, lại có thể âm thầm leo tới chức Thị trung! Hôm nay lại còn muốn một bước lên trời làm Thừa tướng! Hừ, trẫm thấy lão già kia đúng là lòng tham không đáy, đến chết cũng không chịu từ bỏ quyền lực! Trong mắt lão có còn Hoàng đế là trẫm nữa hay không?”

Mọi người cúi đầu, trong triều hoàn toàn yên tĩnh.

Lúc này Hoàng đế mới nhớ ra những đại gia tộc trong triều đã sớm bị nhà họ Tạ ngăn chặn, hôm nay giữa toàn thể đám quan lại tại đây, hơn phân nửa đều là người của Tạ gia, Hoàng đế tức giận đến mức máu trào lên cổ họng, suýt nữa thì ngất.

Tạ Thừa tướng không hổ danh thiên hạ đệ nhất gian thần, dù đã như chỉ mành treo chuông cũng vẫn có thể khiến Hoàng đế bực bội, những quan viên tâm phúc của Tạ gia mỗi ngày đều thay phiên nhau quấy rầy Hoàng đế, từng người từng người dâng tấu chương, người trước ngã xuống, người sau tiến lên, vô cùng kiên trì.

Xem ra, nếu tân Thừa tướng không phải họ Tạ thì lão chết không nhắm được mắt.

“Tức chết trẫm, tức chết trẫm….” Hoàng đế tức giận đến mức râu ria dựng ngược, giữa đám triều thần không tìm được ai có thể tin tưởng trông cậy được, đành đi dạo tới cung Thọ An của Thái hậu.

Thái hậu nhìn hắn, bàn tay miết chuỗi phật châu, khẽ thở dài: “Hoàng nhi, theo ý ai gia, vẫn nên để Vũ Lăng vương hồi kinh thì hơn.”

Vũ Lăng vương chính là cháu trai của Thái hậu, nhờ lập được chiến công mà được sắc phong làm vương gia. Chiến công hiển hách, lại được lòng dân, Tạ Minh Quang sao có thể buông tha hắn, mấy năm trước thấy thiên hạ thái bình liền tìm cớ tống hắn ra biên cương. Nên khi Thái hậu vừa nhắc đến, Hoàng đế liền hiểu ra.

“Ý của mẫu hậu là muốn để Vũ Lăng vương trở về kiềm chế Tạ gia ư?”

Trước đây Thái hậu từng buông rèm nhiếp chính, xử lý chính sự thành thạo, gật đầu nói: “Tạ Minh Quang sẽ chết, nhưng dư uy vẫn còn, lúc này vẫn chưa thể động tới gốc rễ, lấy đại cục làm trọng, chỉ có quyền lực ngang hàng mới có thể kiềm chế thế lực của lão. Huống hồ lần này Vũ Lăng vương trở về, không chỉ Tạ gia mà những gia tộc khác cũng sẽ có tâm lý kiêng dè.”

Hoàng đế cẩn thận suy ngẫm, nghĩ cũng có lý.

Hôm sau, triều đình hạ chiếu, Tạ tướng mang bệnh, cần nghỉ ngơi tĩnh dưỡng, chức Thừa tướng chuyển giao cho cháu trai là Tạ Thù, gia phong Lục thương thư sự, đồng thời triệu Vũ Lăng vương Vệ Ngật Chi hồi kinh, gia phong Đại Tư Mã.

Rốt cuộc Tạ Minh Quang cũng yên tâm, đến đêm liền hấp hối. Tạ Thù quỳ gối bên đầu giường ông cụ nghe lời dạy bảo cuối cùng.

Ông cụ hé môi, thì thào khẽ nói, Tạ Thù đành phải ghé lỗ tai sát lại. “Nhớ kỹ… Đến chết cũng không thể để bọn họ phát hiện ra… Cháu là…”

Tạ Thù cầm chặt tay ông cụ nhà mình, nghiêm túc bảo đảm: “Ông nội yên tâm, ngày nào cháu cũng buột chặt ngực.”

“Cháu…” Ông cụ tức giận đến mức hai mắt trợn tròn, một sĩ[i] tộc sao có thể nói lời như vậy, không hề cô đọng súc tích gì hết!

Vì vậy ông cụ nhà họ Tạ chẳng còn hơi đâu mà nhắc đến chuyện quốc gia đại sự, cũng chẳng thể nói câu vĩnh biệt với người nhà, chỉ để lại một câu “Sau này không bao giờ… được phép nhắc tới buộc ngực nữa.” rồi nhắm mắt xuôi tay.

Đất nước mất đi một trụ cột, cả nước để tang.

Hoàng đế bệ hạ cố sức nặn ra vài giọt lệ tượng trưng, lại tự mình viết điếu văn, từng câu từng lời đều chứa chan ẩn tình, khiến cho người người rơi lệ, sau đó sai người chế tạo gấp triều phục cho tân Thừa tướng.

Tạ Thù cắn răng buộc ngực, khoác triều phục màu đen, cẩn thận cài hiền quan lên búi tóc, đi tới giữa đại sảnh phủ Thừa tướng, trước mặt là đông đảo tộc nhân nhà họ Tạ quỳ đầy dưới đất và quan viên môn khách.

“Tham kiến Thừa tướng!”

Quyền lực Đại Tấn sau nhiều năm bị nhà họ Tạ nắm giữ, rốt cuộc đã vươn tới đỉnh cao, xuất ra một vị Thừa tướng trẻ tuổi nhất từ thưở khai quốc tới nay.

Trái phải trang nghiêm, tân Thừa tướng lại lặng lẽ xoa vai.

Áp lực lớn quá ;_;….

Chú thích:

Đại tư mã            – Tổng quản quân sự

Thừa tướng           –  Phục hồi tam công

Lục thượng thư sự  – Thượng thư là chức vụ tối cao

Thượng thư lệnh    – Phân biệt với thượng thư trước đó

Môn hạ thị trung    – Cận kề hoàng đế

Trung thư lệnh      – Thư ký trưởng của hoàng đế

[i] Sĩ tộc: người thuộc tầng lớp trí thức




C1
  

Tấn Nguyên Hòa năm hai mươi sáu, trời sinh dị tượng. Vẫn đang trong tiết xuân mà đô thành Kiến Khang lại nóng như trong lò lửa, trên trời như có tám mặt trời, ánh nắng chói chang vô ngần.

Khắp nơi đều xì xào bàn tán cho rằng đây là lời cảnh báo của trời xanh, chỉ vì trong triều có người hoặc vua chuyên quyền, mũi nhọn nhắm thẳng vào tân Thừa tướng Tạ Thù.

Mà đối với sự việc này, Tạ Thù đáp lại chỉ là: “Ha ha.”

Ở Đại Tấn, sĩ thứ khác biệt, con nhà bần hàn tuy có thể thông qua thi cử chờ cơ hội vào quan trường, nhưng từ trước đến nay thường dùng gia thế để lựa chọn phẩm cấp, vì thế mới có câu “Thượng phẩm vô hàn môn, hạ phẩm vô sĩ tộc”, tầng lớp sĩ tộc luôn nắm giữ những chức quan lớn trong tay.

Mà Tạ Thù lại có một nửa dòng máu thứ dân trong người, bỗng nhiên lại leo lên được vị trí Thừa tướng, chưa kể trong triều có người không ưa mà trong dân gian cũng có người đố kị. Vậy nên xuất hiện tin đồn như thế cũng không phải là chuyện đáng ngạc nhiên.

Bản thân Tạ Thù lại chẳng thèm để ý, vẫn rất phấn chấn vào triều “giúp” hoàng đế đối phó với dân chúng, kiên định kế thừa con đường gian thần của gia tộc.

Thời tiết quá nóng nực nên người ra đường cũng giảm hẳn, xe ngựa của phủ Thừa tướng đi qua đường lại càng thêm chói mắt.

Dân chúng đứng ở chỗ râm bên đường nhìn qua, ồn ào bàn tán, toàn là những lời gièm pha coi thường.

Bỗng nhiên tốc độ xe ngựa giảm dần, mọi người sửng sốt, cho rằng những lời mình vừa nói bị người ta nghe thấy cả rồi, sắc mặt ai nấy đều lộ vẻ kinh hoàng, lại thấy một cây quạt gấp vén màn xe lên, để lộ một gương mặt tuyệt đẹp.

Đôi mắt sáng lấp lánh ẩn chứa ý cười, giống như gió xuân tháng hai, trong nháy mắt khiến đô thành đang nhuốm sắc màu thủy mặc lại nhuộm thành sắc màu rực rỡ.

Ở Đại Tấn, thích chưng diện đã trở thành phong trào, lại càng thiên về vẻ đẹp mềm mại nhu hòa, ngay cả đàn ông cũng thoa phấn lên mặt. Tuy Tạ Thù cải nam trang, nhưng vóc người nàng lại cao ngất, lại thêm có Tạ Minh Quang ra sức huấn luyện suất tám năm ròng, chỉ cần trang điểm qua loa là có thể đánh lừa thị giác người đối diện. Lúc bình thường, dung mạo của nàng cũng đã tinh tế sắc nét, lại thêm triều phục rộng rãi mặc lên người càng tô điểm chất phong lưu, lại có phần thanh tú khó diễn tả.

Nói luyên thuyên đã quên trọng tâm câu chuyện, mà đám đàn bà con gái lại càng hồn xiêu phách lạc, trong tay có thứ gì đều đem tới xe của nàng hết.

Tạ Thù mỉm cười, hạ màn xe xuống, che đi vô số ý nghĩ tươi đẹp.

Trở lại Tạ phủ, người hầu Mộc Bạch kiểm sơ qua, riêng số khăn tay cũng đủ làm mấy cái khăn trải giường, dưa và trái cây cũng đủ ăn mười ngày nửa tháng.

Lần xuất hiện này bất ngờ lại khiến những luồng ý kiến trái chiều giảm đi phân nửa, Tạ Thù giành được vô số trái tim của những cô gái khuê các.

Bầu không khí ở Đại Tấn cũng khá cởi mở, không bao lâu sau, xuất hiện một nhóm lớn các cô gái ngưỡng mộ Tạ Thù tuyên bố ai dám nói Thừa tướng của các nàng xuất thân thấp kém, các nàng sẽ khiến kẻ đó mất mặt.

Thời tiết nóng muốn chết, Mộc Bạch vắt khăn ướt cho Tạ Thù lau tay, đắc ý nói: “Giờ đây tiếng tăm của công tử ở đô thành đã vang xa, theo thuộc hạ thấy, sáng ngang với ngài hiện giờ cũng chỉ có Vũ Lăng vương mà thôi.”

Vốn Tạ Thù đang ngồi thẳng lưng, nghe xong chuyện này thì cả người mềm nhũn. Hiện giờ Vũ Lăng vương đang nắm giữ một nửa binh quyền thiên hạ trong tay, lúc này Hoàng đế triệu hắn hồi kinh rõ ràng là không có ý tốt.

Chuyện này cũng tại ông cụ nhà nàng, trước đây không nên chèn ép người ta ra khỏi kinh thành, lại còn cố tình đuổi lúc người ta chuẩn bị thành gia lập thất.

Vũ Lăng vương vừa mới tới biên cương thì ở nhà tân nương tử lâm bệnh qua đời. Thế này thì hay rồi, người người đều nói chính Tạ Thừa tướng khiến cho người ta âm dương cách biệt, Vũ Lăng vương không hận chết nhà họ Tạ mới là lạ đấy!

Tạ Thù cầm quạt ra sức phe phẩy, vãn mồ hôi mới nói với Mộc Bạch: “Lát nữa giúp ta chuẩn bị chút quà đưa tới phủ Đại Tư Mã!”

Mộc Bạch là do một tay Tạ Minh Quang đào tạo, trung thành tuyệt đối với nhà họ Tạ, xưa nay Tạ gia rất bá đạo, nên hắn rất ngạc nhiên khi nghe thấy lời này: “Công tử định làm gì thế? Ngài sợ hắn à?”

Tạ Thụ xếp quạt lại, gõ vào đầu hắn một cái: “Cầm cán bút quá chặt rồi sẽ hỏng, đừng nói linh tinh nữa, mau đi đi!”

Tin tức Vũ Lăng vương sắp hồi kinh đã lan truyền từ lâu, đây chính là đề tài nóng hổi được dân chúng quan tâm. Những cô gái chưa bị Tạ Thù hút hồn đều ngóng trông chuyện này, vô cùng chờ mong.

Mấy ngày sau, những ngày nắng chói chang đột nhiên biến mất, đô thành Kiến Khang lấy lại khí trời ngày xuân gió mát dễ chịu thư thái, mà đội ngũ của Vũ Lăng vương cũng vừa tới ngoại thành.

Dân chúng lại càng thêm ca tụng, không hổ là Vũ Lăng vương, vừa mới trở lại đã khiến thời tiết dễ chịu hơn rất nhiều!

Ngược lại, Tạ Thù càng thêm ra sức quạt, nóng chết được, Vũ Lăng vương vừa được lòng dân, lại còn chiếm được thời cơ tốt đẹp mà đến. Lần này lại càng tôn thêm cái danh gian thần hống hách của nàng, đúng là quá phụ trợ mà!

Ngày đó trong thành, đường được vẩy nước, nhà nhà quét dọn, hai bên đường phố chật ních người vây xem.

Đầu tiên có một đội nhân mã vào thành, giơ cao Long kỳ và cờ lớn có chữ Vệ mở đường, tiếp ngay sau đó là đại quân bước nhịp đều đặn. Người đứng đầu cưỡi ngựa mặc trang phục người Hồ, mày kiếm mắt sáng, theo sau là bốn con tuấn mã kéo xe ngựa.

Mọi người ồn ào bàn tán, người cưỡi ngựa kia liệu có phải là Vũ Lăng vương, còn người ngồi trong xe ngựa phải chăng chính là mẹ ngài Tương phu nhân. Nhưng sao lại cảm thấy có điều gì không đúng nhỉ?

Vũ Lăng vương Vệ Ngật Chi từ nhỏ đã đẹp đẽ như châu ngọc, mỗi lần qua đường đều có một đoàn người vây xem, vô cùng tán thưởng. Mà nay người đang cưỡi ngựa trước mắt tuy khá tuấn tú, nhưng Kiến Khang là đô thành, thiếu gì trai đẹp, người này còn chưa đủ trình độ xếp hạng ba.

Dân chúng cứ đứng tốp năm tốp ba cùng bàn tán về một đề tài….

“Chẳng lẽ Vũ Lăng vương già đi không được như trước nữa ư?”

“Sao có thể? Theo ta thấy có lẽ Vũ Lăng vương đã bị Tạ Thù chuyên quyền kia dọa rồi, không dám quay về nữa!”

“Này!” Lập tức có một cô gái phẫn nộ hét lớn. “Ai dám nói xấu Tạ tướng nhà ta đấy hả? Ra đây, bản tiểu thư đánh chết hắn!”

Phe ủng hộ Vũ Lăng vương liền hét trả: “Là nói cái kẻ danh không chính, ngôn không thuận leo lên chức Thừa tướng của các người đấy! Hắn có điểm gì mà dám so với Vũ Lăng vương của chúng ta? Vũ Lăng vương mới là người tuyệt thế vô song!”

“Đúng là đồ có mắt không tròng! Lai Phúc, đánh ả!”

“Đến đây, ta sợ ngươi chắc?”

Một trận ẩu đả diễn ra.

Đầu bên này ẩu đả, đầu bên kia cũng có người không kiên nhẫn, muốn ghé sát đội quân để nhìn lại không cẩn thận bị người phía sau đẩy lên, va phải một cấm vệ đứng chắn dân chúng khiến cả hai đều ngã sấp xuống, trường thương trong tay vị cấm vệ kia vừa vặn đâm thẳng vào bánh xe. Nhưng ngựa vẫn chưa dừng lại, khiến xe ngựa đột ngột bị trật phương hướng, thân thương quét ngang mặt đất, sắp sửa gây thương tích cho người dân.

Người đàn ông mặc trang phục người Hồ vội vã giục ngựa tiến đến chế ngự chú ngựa kia nhưng từ trong xe có người thò ra, chỉ một tay vung chiếc roi da cuốn chiếc trường thương ra khỏi bánh xe.

Mọi người đều vô cùng kinh ngạc, theo bản năng dõi ánh mắt theo chiếc roi da kia, tận đến khi cây thương kia rơi xuống đất mới tỉnh táo lại, lại nhìn xe ngựa, người nọ đã trở lại vị trí từ lâu, ngay cả vạt áo cũng không lộ ra.

Người đàn ông mặc y phục người Hồ lập tức nhảy xuống, một tay giữ kiếm sải bước. Người cấm vệ và người dân thường bị ngã dưới đất kia sợ hãi đến mức mặt cắt không còn chút máu, quỳ dưới đất liên thanh cầu xin tha thứ.

“Bỏ qua đi, Phù Huyền.” Bên trong xe truyền ra giọng nam trầm ấm, rung động lòng người.

Người đàn ông có tên là Phù Huyền kia đành lui về, phóng người lên ngựa, một lần nữa dẫn đường.

“Người kia mới là Võ Lăng vương phải không?” Dân chúng hiểu ra.

Tạ Thù ngồi trong thư phòng uống trà, nghe xong chuyện Mộc Bạch bẩm báo, chớp mắt nói: “Vị Võ Lăng vương này có vẻ rất thần bí.”

Mộc Bạch vẫn giữ vững lập trường xem thường: “Cố làm ra vẻ huyền bí mà thôi.”

Tạ Thù chép miệng, lại nói: “Xem ra, thật đúng là một mỹ nam tử.”

“Hứ, so với công tử, hắn còn chẳng bằng một cọng lông chân.”

Tạ Thù liếc mắt nhìn hắn tán thưởng: “Ngươi cũng tinh mắt đấy.”

Lần này Vũ Lăng vương trở về, hoàng đế rất vui, nghe đâu ngay trong ngày hôm đó đã cho đòi hắn vào cung nói chuyện rất lâu, cả đêm không ngủ.

Bọn họ đều không ngủ, Tạ Thù cũng không ngủ yên. Hoàng đế coi nàng như cái gai trong mắt, Vũ Lăng vương lại có mối thù với nhà họ Tạ, hai người kia ở cùng một chỗ, chắc là nghĩ đủ là hơn chục cách khiến nàng không thể chết yên ổn phải không?

Haizz, đời trước làm bậy, đời sau khó sống là thế này đây.

Hoàng đế cả đêm không ngủ nên mệt mỏi, hôm sau cũng không thượng triều. Tạ Thù lại rất mừng, chí ít nàng cũng không cần phải dậy sớm buộc ngực.

Vừa mới sung sướng bước chân ra ngoài cửa, đã thấy Mộc Bạch cúi chào rồi thông báo: “Công tử, Vũ Lăng vương vừa phái người mang trả quà tặng của ngài.”

Mộc Bạch đã sớm bị quan niệm “Nhà họ Tạ là đệ nhất đại Tấn” tẩy não, cảm thấy quà tặng cho Vũ Lăng vương chẳng hề có ý nịnh bợ lấy lòng mà chắc chắn là bố thí, nhưng bây giờ bị người ta trả lại, hắn cảm thấy vô cùng khó chịu, chỉ còn thiếu nước đề nghị Tạ Thù đi tìm Vũ Lăng vương làm cho ra nhẽ.

Tạ Thù lại cho rằng Vũ Lăng vương chắc chắn là muốn phân rõ giới hạn với nàng, bĩu môi nói: “Quên đi, cứ kệ hắn.”

“Công tử….” Mộc Bạch vô cùng ai oán, sao ngài có thể bỏ qua dễ dàng như vậy.

Bấy giờ Vũ Lăng vương bề bộn nhiều việc, mượn cớ nghỉ ngơi để hồi phục sức khỏe nên vài ngày rồi vẫn chưa lên triều. Tạ Thù tạm thời chưa muốn gặp hắn nhưng hoàng đế bệ hạ thật sự rất nhiều chuyện, không thể nào kìm nén được mà phải khoe khoang ra cho thiên hạ biết bản thân đã có người giúp đỡ, hạ lệnh trong cung làm tiệc tẩy trần cho Vũ Lăng vương, yêu cầu toàn thể quan lại đều phải đến.

Tạ Thù ở trong phòng chuẩn bị, vốn định mặc triều phục, sau lại nghĩ, Vũ Lăng vương đã muốn phân rõ giới hạn, thì nàng cần gì phải nể mặt hắn? Sĩ diện dâng trào, nàng liền gọi Mộc Bạch mang trang phục thường ngày của mình tới.

Mộc Bạch dạ một tiếng, tinh thần rất phấn chấn, thấy nàng dâng trào sức chiến đấu liền ủng hộ hết mình.

Yến hội bắt đầu vào giờ Dậu, Tạ Thù cố ý đến muộn, lúc tới cửa cung thì bách quan đã tề tựu đông đủ, tất cả đều cúi đầu hành lễ với nàng.

Thừa tướng có đặc quyền được phép đi thẳng tới cửa cung thứ nhất, không cần xuống xe. Tạ Thù ngồi trên xe cứ thẳng đường mà đi, ngay cả mặt cũng không để lộ ra. Ông cụ nhà nàng từng nói thượng cấp phải tỏ rõ uy thế, mà giờ chính là lúc nắm lấy cơ hội cáo mượn oai hùm.

Tới cửa cung thứ hai, Tạ Thù xuống xe, đã có cung nhân tới đón, Mộc Bạch liền rút lui.

Nàng vừa bước vào, đã thấy từ nội cung có một chiếc kiệu chầm chậm đi tới, chắc là một vị hoàng tử nào đó. Không bao lâu sau, một đứa bé trai khoảng mười một mười hai tuổi bước từ trên kiệu xuống, chính là vị hoàng tử thứ chín của đương kim thánh thượng.

Tạ Thù sửa sang lại trang phục vừa nói: “Tham kiến…”

“Hừ!” Cửu hoàng tử hầm hầm gắt một tiếng, cắt ngang lời chào hỏi của nàng: “Chẳng qua chỉ là một đứa con hoang, giả vờ giả vịt tiến vào cung, ngươi cũng xứng sao?”

Tất cả mọi người đều kinh hãi mà Tạ Thù cũng giật mình. Cửu hoàng tử được hoàng thượng sủng ái, thường ngày luôn kiêu căng, nhưng dám cả gan chế nhạo nàng thì thật khiến mọi người bất ngờ.

Nàng suy nghĩ một lát, chợt nhớ trước đây hoàng đế từng đề nghị phế thái tử lập cửu hoàng tử, nhưng lại bị Tạ Quang Minh ngăn cản.

Thảo nào, đây cũng là một kẻ thù.

Cửu hoàng tử vẫn chưa hết giận, lúc đi ngang qua nàng còn hung hăng va vào nàng. Tạ Thù bất ngờ không kịp đề phòng, ngã quỵ, xiêm y mắc vào bánh xe.

Đám cung nhân đứng bên cạnh sợ chết khiếp, cuống quýt tới đỡ nàng rồi bỗng nhiên đồng loạt lui xuống.

Tạ Thù đang thắc mắc thì một bàn tay nâng nàng đứng dậy, nhưng vạt áo nàng lại vướng vào cái đinh trên bánh xe, “xoẹt” một tiếng rách rồi.

“…” Nàng thực sự không biết nên nói gì cho phải, quay đầu nhìn người kia, ánh mắt chợt lóe sáng, sợ hãi đến mức rụt cổ lại.

Sau đó, sau đó, nàng cứ đứng yên bên cạnh chiếc bánh xe vừa quấn rách áo nàng.

“Tham kiến Vũ Lăng vương.” Tất cả đám cung nhân quỳ xuống đầy đất.

Hay rồi, Tạ Thù nhếch môi, vừa đến đã cắt áo đoạn nghĩa, thật sự rất tuyệt.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Hạc Cúc về bài viết trên: HNRTV, mê ngôn tình
Có bài mới 21.11.2016, 16:05
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 05.07.2016, 16:53
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 4476
Được thanks: 806 lần
Điểm: 10.05
Có bài mới Re: [Cổ đại] Ngày Tháng Trắc Trở - Thiên Như Ngọc - Điểm: 11
C2
  

Vũ Lăng vương cũng không mặc triều phục, mặc y phục trắng muốt, viền áo thêu hoa văn cỏ thi, mái tóc cũng không buộc gọn thành búi nhưng vẫn toát lên dáng vẻ ngọc thụ lâm phong. Thần thái nhàn nhã, phóng khoáng, bên hông còn đeo một thanh trường kiếm.

Hoàng đế thật sự quá bất công, không ngờ còn cho phép hắn ngang nhiên đeo kiếm đi lại trong cung. Tạ Thù vừa mới thầm oán trong lòng, Vũ Lăng vương đã cất kiếm đi, quay đầu nhìn lại, nàng mới ngẩn người.

Người đời nói từ nhỏ Vũ Lăng vương Vệ Ngật Chi đã được mệnh danh là người ngọc, vốn nàng cứ ngỡ do bọn họ cố tình tâng bốc, nhưng lúc này đây khi đối diện trực tiếp, nàng mới cảm nhận sâu sắc ý nghĩa từ đó.

Mắt đen như điểm nước sơn, mày dài như vẽ, những nét đó chưa đủ để hình dung, hắn chỉ đứng như vậy cũng có thể khiến người ta cảm thấy đui mù. Vạt áo phất phơ theo gió, áo dài nhẹ phủ xuống, tất cả đều toát lên một vẻ phong lưu đầy ý vị, chỉ một ánh mắt cũng khiến lòng người đối diện chất chứa tâm tư.

Nghe nói Kiến Khang từng có người khen rằng: “Viễn sơn xuất tụ chi tư, kiểu nguyệt xuất vân chi mạo[1]”, quả thật không ngoa.

“Tạ tướng hữu lễ.” Vệ Ngật Chi nâng tay hành lễ, cử chỉ ung dung tao nhã.

Tầm mắt Tạ Thù lướt qua mặt hắn quét một vòng, nhịn đau phủ định đánh giá về hắn của Mộc Bạch, trả lễ: “Vũ Lăng vương hữu lễ.”

Cửu hoàng tử đứng một bên thấy rất khó chịu, xông tới kéo Vệ Ngật Chi: “Trọng Khanh ca ca, sao huynh phải giúp hắn? Gian thần như thế….”

“Điện hạ vẫn nên mau qua bên đó gặp bệ hạ đi.” Vệ Ngật Chi liếc mắt nhìn một cung nữ bên cạnh hoàng tử, Cửu hoàng tử nhanh chóng bị người ta đưa đi.

Hắn quay đầu lại nhìn lướt qua vạt áo của Tạ Thù, sắc mặt ôn hòa: “Vừa rồi bản vương cũng là do bất đắc dĩ, Tạ tướng chớ trách. Chẳng may khiến Tạ tướng hỏng y phục, mà trên xe của bổn vương lại trùng hợp có một bộ, chỉ e Tạ tướng ghét bỏ.”

“Sao lại nói như vậy?” Tạ Thù ngoài cười nhưng trong không cười: “Chỉ cần Vũ Lăng vương không chê bản tướng là tốt rồi.”

“Nói gì vậy, Tạ tướng quá khách sáo rồi.” Từ đầu tới cuối, Vệ Ngật Chi vẫn luôn tủm tỉm cười, lập tức lệnh cho cung nữ mời Tạ Thù lên xe ngựa của mình để thay y phục.

Tạ Thù cảm ơn rồi rời đi, dáng vẻ thản nhiên hưởng thụ.

Xe của nàng vô cùng xa hoa, không ngờ Vệ Ngật Chi hiện giờ thân là Vũ Lăng vương kiêm Đại Tư Mã, ấy thế mà xe của hắn mới chỉ là loại xe dành cho quan ngũ phẩm.

Chẹp, nếu người này không phải thật sự có phẩm chất cao thượng thì chính là loại người cố ý đối lập với nàng đến cùng, một bên hiền Vương, một bên nịnh thần, cao thấp rạch ròi.

Quá giảo hoạt!

Tạ Thù lệnh cho cung nữ canh giữ ở ngoài xe, bản thân tự trèo lên xe thay y phục. Trong xe đúng là có một bộ y phục, vẫn còn mới tinh, nhưng chất liệu vải rất bình thường. Nhưng ngay cả như thế vẫn còn tốt hơn thứ đồ nàng mặc trước khi bước chân vào cửa lớn nhà họ Tạ rất nhiều.

Nàng mỉm cười, thay đồ không hề do dự.

Tới điện Thông Quang dự thiết yến, tiểu thái giám xướng danh suýt nữa không nhận ra nàng.

Vệ Ngật Chi cao hơn nàng nửa cái đầu, bả vai cũng rộng hơn nàng, bộ y phục này mặc trên người nàng rộng thùng thình nhưng lại càng toát lên vẻ phong lưu. Nhưng nguyên liệu vải và cách may, rõ ràng đây là quần áo dành cho thứ dân kia mà?

Tạ Thù cũng không bận tâm, bước thẳng vào trong điện.

Chậm trễ một hồi, đám quan viên chạm mặt nàng lúc trước đều đã tề tựu đông đủ, trò chuyện sôi nổi. Lúc này thấy nàng tiến vào, mỗi người đều há hốc mồm kinh ngạc.

Tạ Thù vẫn rất bình thản, tay phải khẽ nâng lên môi vờ “khụ” một tiếng, trái phải lập tức bừng tỉnh, mọi người đều vội vàng đứng dậy hành lễ với nàng.

Hoàng đế ngồi ngay ngắn bên trên, thấy nàng ăn mặc như vậy, cau mày nói: “Tạ tướng, khanh tới muộn cũng không sao, nhưng sao có thể ăn mặc không trang trọng như vậy? Vũ Lăng vương vừa mới quay về, khanh lại là người đứng đầu bách quan, đây là đạo đãi khách của khanh hay sao?”

Tạ Thù biết hắn cố tình châm ngòi gây sự, nàng khẽ mỉm cười, đôi mắt sáng như ngọc quét mắt nhìn Vệ Ngật Chi. Hắn cũng nhướng mày nhìn nàng, ý cười dào dạt, không hề nhìn ra địch ý. Cửu hoàng tử ngồi bên cạnh hắn không giấu nổi niềm vui sướng, nụ cười tươi tắn nở trên môi, chỉ thiếu mức ngoác miệng cười to nữa là đủ bộ.

“Bệ hạ thứ tội, trên đường vi thần vào cung gặp chút chuyện, vô ý làm hỏng y phục, bởi vậy mới tới muộn. Bộ y phục này là do Vũ Lăng vương tặng cho, vi thần vô cùng cảm động….” Tạ Thù gật gù. “Hiện giờ Vũ Lăng vương thân kiêm Đại Tư Mã, quyền cao chức trọng, thế nhưng cuộc sống vẫn rất bình dị, không chỉ xe ngựa bình thường, ngay cả y phục cũng không khác mấy so với thứ dân, không hổ là lương thần của Đại Tấn ta, vi thần thật sự càng nghĩ càng khâm phục, thần thiết nghĩ bệ hạ nên ban thưởng ngàn lượng vàng, lấy đó làm tấm gương khen ngợi.”

Hoàng đế ngẩn người, rõ ràng là nàng khâm phục, vì sao lại bắt hắn chi tiền?

“Ngàn lượng vàng thần không dám nhận, được bệ hạ ưu ái, vi thần đã sớm ghi tạc trong lòng.” Vệ Ngật Chi tiếp lời, giúp hoàng đế một phen. Hắn quan sát Tạ Thù một phen, ý cười càng đậm. “Y phục này mặc trên người Tạ tướng đúng là thích hợp, lại càng hợp với khí chất của Tạ tướng.”

Đại điện im lìm, rốt cuộc Cửu hoàng tử không nhìn được nữa, ngoác miệng cười ha hả. Nụ cười này, trong đám quan viên cũng có người không nhịn được bật cười, nhưng rất nhanh chóng kìm xuống.

Tạ Thù sớm biết bản thân đảm nhiệm chức Thừa tướng không chỉ khiến hoàng đế và mấy nhà danh gia đại tộc bất mãn, ngay cả giữa đám tâm phúc của Tạ Minh Quang cũng có người bất mãn, cho nên lần này Vệ Ngật Chi trở về, lập tức có người bắt đầu dao động.

Thân phận quả nhiên là một vấn đề lớn, nhưng bản thân nàng, ngay cả việc nữ giả nam trang cũng dám thì vấn đề huyết thống cỏn con kia chẳng qua chỉ như một bữa ăn sáng mà thôi.

“Thật à?” Nàng không những không tức giận, ngược lại còn rất vui vẻ. “Ai chẳng biết Đại Tấn ta danh sĩ phong lưu, ngoại trừ Lang Tà Vương Kính Chi thì chính là ngài Vũ Lăng vương. Nay ta mặc y phục của ngài lại có thể được ngài ngợi khen tư chất, đúng là đột nhiên được sủng mà kinh sợ. Không ngờ bản tướng tầm thường thế này lại vẫn có thể lọt vào mắt xanh của ngài, thật lấy làm hổ thẹn.”

Tất cả đều im bặt, không dám giễu cợt nữa.

Tạ Thù nói xong, liền đi về vị trí bên tái, chậm rãi khoan thai, không giống như lúc vào triều mà giống như đang đi trong rừng trúc, xung quanh muôn hoa đua nở, nàng lại không dính hồng trần, như thoát khỏi trần tục, chỉ còn là một khách qua đường nhỏ bé mà thôi.

Vệ Ngật Chi từ nhỏ đã nổi danh, mắt ở trên cao, lúc này không kìm được cũng phải nhìn lại nàng vài lần. Chờ đến khi nàng đến vị trí được sắp xếp trước, bỗng nhiên liếc mắt nhìn, chiết phiến trong tay khẽ mở, che đi khóe môi khẽ nhếch lên, chỉ để lộ sóng mắt lưu chuyển, lại khiến hắn hơi thất thần.

Không hổ danh hậu duệ nhà họ Tạ, hắn thu lại ánh mắt, đưa rượu tới bên môi, khẽ mỉm cười.

Rượu quá ba tuần, hoàng đế vẫn còn nhớ mối hận Tà Thù muốn ép hắn chi vàng, liền đề nghị chơi trò chơi, đương nhiên Thừa tướng phải xuất quân trước.

Bên này, Cửu hoàng tử cũng không muốn buông tha cho Tạ Thù, hắn và Vệ Ngật Chi rất thân thiết, cho rằng vừa rồi Tạ Thù được Vệ Ngật Chi nhường nhịn mà còn khoe mẽ, cố ý muốn thay hắn xả giận, liền đề nghị: “Hôm trước không phải phụ hoàng đã từng nói muốn triều thần hàng năm vào triều đều trình chiến tích hay sao? Theo nhi thần thấy, còn phải trình bày về cả danh tiếng nữa. Hôm nay lại có đông đủ bá quan ở đây, lại vừa đúng lúc Vũ Lăng vương trở về, chúng ta thử bình chọn xem vị đại thần nào xứng đáng với chữ “Tốt” nhất xem sao?”

Lời này nếu hoàng đế hoặc bất kỳ viên quan nào nói ra đều không thích hợp, nhưng Cửu hoàng tử tuổi còn nhỏ, trước giờ lại được vua sủng ái, nên mọi người cũng không thể nói gì.

Đám quan viên âm thầm cân nhắc, hôm nay nhân vật chính là Vũ Lăng vương, thanh danh của hắn rất tốt, đến lúc đó chỉ cần bình chọn cho hắn là được.

Nhưng trước mặt còn một vị Tạ Thừa tướng đang ngồi lù lù đằng kia, chuyện này không ổn lắm.

Tạ Thù thấy rất buồn cười, cả triều văn võ ai chẳng biết nàng nổi danh gian thần, mọi thứ nàng làm đều được gắn mác gian nịnh, chữ “Tốt” kia đối với nàng đúng là dùng tám gậy tre cũng không tới. Cửu hoàng tử bắt nạt nàng thành nghiện rồi sao?

Hoàng đế cũng không làm nàng bớt phiền, ngó đầu hỏi nàng: “Tạ tướng đứng đầu bách quan, vậy khanh nói trước xem, theo ý khanh cả triều này ai xứng với chữ “Tốt” nhất?”

Bách quan đồng loạt thở phào một hơi, chuyện này ai mở miệng đều không ổn, hãy để Thừa tướng tự nói mình tốt là được rồi.

Tạ Thù cũng không đứng dậy, chắp tay về phía hoàng đế, nghiêm trang nói: “Vi thần cảm thấy cả triều này, người xứng đáng với danh tiếng ấy, chỉ có mình vi thần.”

“Phụt!” Cửu hoàng tử vừa nhấp một ngụm rượu liền phun sạch, khuôn mặt tái mét xanh đỏ đen trắng rất ngoạn mục.

Vệ Ngật Chi vẫn mỉm cười như cũ, đặt ly rượu xuống, nhìn nàng chăm chú, dường như rất hứng thú.

Hoàng đế chấn động vì sự vô liêm sỉ của nàng, một hồi sau mới có phản ứng: “Tại sao lại vậy?”

Tạ Thù vén tay áo phe phẩy chiết phiến, thản nhiên nói: “Bệ hạ cũng biết vi thần thân phận thấp kém, từ hồi vào triều tới nay bị không ít người xem thường. Nhưng thế thì đã sao? Không chỉ không bị những lời đồn đại vớ vẩn đốn ngã, mà lúc nào cũng tận tụy với trọng trách Thừa tướng trên vai. Chẳng lẽ vi thần không phải là một tấm gương điển hình của người dốc lòng vì công việc hay sao? Sao lại không đảm đương nổi chữ “tốt” này?” Nàng nói rất xúc động, sóng mắt lưu chuyển, mơ hồ rưng rưng lệ, thiếu chút nữa đã khiến hoàng đế cũng sinh lòng trắc ẩn.

Có lẽ chưa từng thấy người nào không biết xấu hổ như thế, nên hoàng đế cũng nhất thời á khẩu không nói nên lời.

Đột nhiên Tạ Thù đứng dậy nói: “Vì phòng có người nói bản tướng ngụy biện, hôm nay không ngại để mọi người bình chọn bằng phiếu. Chư vị đại thần cũng không cần phải viết rõ danh tính, chỉ cần cảm thấy ai xứng đáng với chữ “tốt” thì viết tên người đó lên giấy, sau đó Cửu điện hạ tự mình đọc phiếu, đích thân bệ hạ công bố kết quả, vậy là công bằng rồi đúng không?”

Tất cả mọi người đều không dám lên tiếng, Vệ Ngật Chi gật gù: “Nghe qua cũng rất có lý, bệ hạ thấy thế nào?”

Hoàng đế vội ho một tiếng, Vũ Lăng vương đã ra mặt như thế, hắn đành gật đầu nói: “Cứ làm như vậy đi.”

Đám cung nữ bê giấy và bút mực nối đuôi nhau đi vào, rồi rất nhanh sau đó đã có kết quả.

Một thái giám đứng trước mặt Cửu hoàng tử và hoàng đế xướng danh, Tường công công là thái giám thân cận của hoàng đế phụ trách ghi chép, cuối cùng tổng kết lại, thật sự chính là Tạ Thù, khó khăn lắm mới nhiều hơn Vũ Lăng vương một phiếu.

“Không thể nào!” Cửu hoàng tử tức giận phất tay áo đi xuống, hoàng đế cũng nhíu mày, chỉ có Vệ Ngật Chi và Tạ Thù hai người mặt không đổi sắc, phảng phất như nhân vật chính đang được mọi người nhắc đến không phải là hai người bọn họ.

Không khí kỳ lạ, hoàng đế cũng dần mất hứng, một đêm tiệc mà vẫn không chiếm được ưu thế lại còn khiến Tạ Thù vang danh. Long tâm sinh hờn giận, lấy cớ choáng đầu rời tiệc trước.

Tạ Thù thấy thế cũng lập tức cáo từ. Nàng là Thừa tướng, muốn sĩ diện thế nào cũng được, nhưng để Cửu hoàng tử tức giận thì không hay.

“Hậu duệ thứ dân đúng là kẻ không hiểu quy củ!”

Vệ Ngật Chi nâng ly rượu, liếc mắt nhìn bóng lưng nàng vội vàng rời đi, chỉ mỉm cười không nói.

Tạ Thù đi rất nhanh, chẳng buồn quan tâm tới ánh mắt đưa tình của đám cung nữ. Ra tới cửa cung đã có Mộc Bạch đón sẵn, nàng vội vàng ra lệnh: “Mang giấy bút lên.”

“Dạ.” Mộc Bạch không hề chần chừ, đỡ nàng lên xe, thắp sáng đèn lồng rồi đưa giấy và bút mực tới.

Tạ Thù xòe chiết phiến ra, đặt giấy lên mặt quạt viết viết vẽ vẽ, thỉnh thoảng lại dừng lại như nhớ tới điều gì, một lúc lâu sau mới dừng bút.

“Này, chép lại cái tên ta viết trên quạt.”

Mộc Bạch nhận lấy, lúc này mới dám hỏi: “Công tử gấp gáp như vậy là muốn viết gì?”

“Cũng không phải sốt ruột, chẳng qua thời gian gấp rút, sợ không ghi lại thì sẽ quên mất.” Nàng phe phẩy chiết phiến, tâm tư cũng dần dần dịu lại.

Hôm nay dựa theo ý của Cửu hoàng tử mà đưa ra việc bỏ phiếu bình chọn như thế, chẳng qua chỉ muốn thử một phen. Nàng nhớ rõ từng vị trí ngồi của từng quan viên, mà cung nữ cũng thu phiếu bình chọn theo trình tự chỗ ngồi. Thái giám xướng danh cũng theo trật tự đó, chỉ cần dò số chỗ ngồi, sẽ biết ngay người nào chọn nàng, người nào không chọn nàng.

Nếu vốn không phải là người của Tạ gia, cũng không có gì đáng trách, nhưng nếu người phe Tạ gia lại không chọn nàng, vậy cũng nên có hành động gì đó.

Nàng nhắm mắt lại cẩn thận tính toán, bỗng nhiên sửng sốt, cầm tờ giấy trong tay Mộc Bạch nhìn lại xem, khóe môi nhếch lên: “Không thể nào…”

Vệ Ngật Chi thế nhưng lại… chọn nàng!!!

Có phải do chính bản thân nàng nhớ nhầm rồi hay không???

[1]: cốt cách tựa viễn sơn, khuôn mặt tựa trăng sáng


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Hạc Cúc về bài viết trên: Mộ Anh Lạc, mê ngôn tình
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 97 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Nekki, Tiểu Liên, Vân Không và 453 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Ác Nhân Thành Đôi - Quỷ Quỷ Mộng Du

1 ... 77, 78, 79

2 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 88, 89, 90

3 • [Xuyên không] Tà vương phúc hắc sủng cuồng phi - Nạp Lan Dạ Anh

1 ... 38, 39, 40

4 • [Xuyên không - Trùng sinh] Bệnh bệ hạ cũng không nhẹ - Tô Phù Sơ

1 ... 32, 33, 34

[Cổ đại] Chỉ yêu nương tử tuyệt sắc - Mẹ Của Hiên Thiếu Gia

1 ... 51, 52, 53

6 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 166, 167, 168

7 • [Xuyên không - Điền văn] Thiên kim Hạ phủ - Cống Trà

1 ... 33, 34, 35

8 • [Hiện đại - Trọng sinh] Sống lại có anh bên em là đủ - Liễu Như An

1 ... 35, 36, 37

9 • [Xuyên không - Thú nhân] Kiếm sống nơi hoang dã - Tiêu Dương

1 ... 36, 37, 38

10 • [Xuyên không] Đích nữ nhị tiểu thư - Tình Đa Đa

1 ... 44, 45, 46

11 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 11/12]

1 ... 52, 53, 54

12 • [Hiện đại] Ông xã thần bí không thấy mặt - Cát Tường Dạ

1 ... 122, 123, 124

13 • [Hiện đại] Nhà tù nóng bỏng Tổng giám đốc tha cho tôi đi - Ái Tình Hoa Viên

1 ... 93, 94, 95

14 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

15 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 78, 79, 80

16 • [Hiện đại - Trùng sinh - Điền văn] Tam cô nương nhà nông - Ma Lạt Hương Chanh

1 ... 47, 48, 49

17 • [Hiện đại] Định mệnh anh và em - Quai Quai Băng

1 ... 132, 133, 134

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 14/12)

1 ... 65, 66, 67

[Cổ đại - Trọng sinh] Sủng thê làm hoàng hậu - Mạt Trà Khúc Kỳ

1 ... 53, 54, 55

20 • [Xuyên không - Trùng sinh] Cách phát tài của thương phụ - Tiêu Tùy Duyên

1 ... 25, 26, 27



cò lười: hihi cố gắng đi em...
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: còn bánh trung thu, chắc em sưu nguyên list bánh :D2
cò lười: haizz nghèo mà đấu giá lên tới 4 con số luôn vậy
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: còn con hêu :love3:
Lily_Carlos: E nghèo lắm
cò lười: lily giàu vậy em?
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 1050 điểm để mua Mề đay đá Oval
Shop - Đấu giá: Táo đỏ phố núi vừa đặt giá 151 điểm để mua Giày boot hồng 2
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 1018 điểm để mua Mề đay đá Oval
Shop - Đấu giá: tuantrinh vừa đặt giá 269 điểm để mua Lọ nước màu
Ngọc Nguyệt: Đi ngủ đây...
Ngọc Nguyệt: Ớ..thì...
Windwanderer: thi môn gì thế
Ngọc Nguyệt: Mai thi rồi, ahiuhiu...
Hoa Lan Nhỏ: TT.TT
Đường Thất Công Tử: nhường lan đi
Đào Sindy: bị ẩn r :)) ...
Đường Thất Công Tử: quân bà bà :lol:
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 426 điểm để mua Bé tuần lộc xanh
Hoa Lan Nhỏ: lâu lâu mới thấy đồ vừa ý mà bị giành hoài.. hiu hiu
Độc Cô Cầu Bại: quân bà bà
Shop - Đấu giá: Cô Quân vừa đặt giá 420 điểm để mua Bé tuần lộc xanh
cò lười: giờ nhường em nha
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 413 điểm để mua Bé tuần lộc xanh
cò lười: haizz xin lỗi Minh nha. Cũng sắp tới ngày kỷ niệm ngày cưới muốn đấu cái nhẫn thôi mà không biét nhẫn cưới của 2 người nha
Đường Thất Công Tử: tối r
Cô Quân: ai lặn
ღ๖ۣۜMinhღ: May di, ai nớp vui :kiss4:
Đường Thất Công Tử: hú :lol:
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: lặn rồi :sleep:

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.