Diễn đàn Lê Quý Đôn



≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 20 bài ] 

Chú Rể Ác Ma - Điển Tâm

 
Có bài mới 17.09.2014, 09:44
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 1
Thành viên cấp 1
 
Ngày tham gia: 17.09.2014, 09:02
Bài viết: 22
Được thanks: 19 lần
Điểm: 7.41
Có bài mới [Hiện đại] Chú Rể Ác Ma - Điển Tâm - Điểm: 9
images

CHÚ RỂ CỦA ÁC MA

Tác giả: Điển Tâm

THỂ LOẠI: Hiện đại, hệ liệt ác ma đảng, HE

Nguồn: Lăng Ngọc Các




Giới thiệu


Thượng Quan Mị là đầu não của tập đoàn Tuyệt Thế ,là nữ nhân thần bí nhất trong tổ chức

Nàng là hóa thân của ác ma,lại có dung mạo tuyệt mỹ tựa thiên sứ.

Ẩn dưới đôi mắt long lanh đầy sức quyến rũ ,giấu diếm bao nhiêu âm mưu quỷ kế.Đôi môi mọng đỏ nóng bỏng,những lời nói ra tất cả đều là lừa gạt,làm cho người khác chết không đền mạng.

Vì muốn có được nam nhân mà mình yêu mến,nàng bắt buộc hắn thực hiện lời hẹn ước khi còn nhỏ.Nàng phải hao tổn bao nhiêu tâm trí,giả vờ mất đi trí nhớ ,tìm trăm phương ngàn kế bò lên giường của hắn...

Hắc Kiệt Khắc có gia cảnh quyền thế,trong buổi lễ của "Tuyệt Thế" mà hắn được mời tham dự,vào lúc xảy ra hỗn loạn,hắn ra tay cứu một cô gái xa lạ vô tội.Nàng mảnh mai ,bị mất đi trí nhớ không có ai giúp.Phảng phất dễ dàng nhận ra nàng rất mỏng manh,nhỏ bé tựa một bé gái.

Hắn đặt nick name cho nàng là"An Kỳ",tỉ mỉ che chở nàng,hết sức sủng ái nàng.

Vì bảo vệ nàng mà hắn thậm trí không tiếc cùng "Tuyệt Thế"đối đầu

Nhưng cuối cùng hắn giật mình phát hiện ra tất cả đều chỉ là một âm mưu.Thì ra kẻ địch nguy hiểm nhất lại chính là người yêu thân mật nhất bên cạnh hắn.



Đã sửa bởi mikhanh2002 lúc 19.09.2014, 08:30, lần sửa thứ 2.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn mikhanh2002 về bài viết trên: XauNhukOnGau, lechi89
Xin ủng hộ:  
      
     

Có bài mới 17.09.2014, 09:50
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 1
Thành viên cấp 1
 
Ngày tham gia: 17.09.2014, 09:02
Bài viết: 22
Được thanks: 19 lần
Điểm: 7.41
Có bài mới Re: CHÚ RỂ CỦA ÁC MA - Điểm: 10
CHƯƠNG 1

Um tùm hoa và cây cảnh,được cắt tỉa tinh tế từng vòm tạo thành một ngọn mê cung .Mê cung rộng lớn nhưng đường đi rất nhỏ và phiền phức.người bình thường đi vào nhất định là sẽ bị lạc đường.

Một thiếu niên đi vào trong mê cung,chân mày nhíu lại,làm cho khuôn mặt phủ một tầng nhăn nhó.Trên khuôn mặt lai Á-Âu,nổi bật là đôi lông mày rậm rạp,đôi mắt thâm thúy màu lam,làm cho hắn cực kỳ tuấn tú,đủ để mê đảo bất kỳ nữ nhân nào.

"Đi ra ngoài" hắn đi vào trong mê cung,trầm giọng nói.

Bốn phía không có động tĩnh,lá cây khô chao nghiêng theo gió rụng trên vai hắn

Đôi lông mày đen nhíu lại,màu lam quang chuyển động,lóe lên tựa hột xoàn thượng hạng.Chỉ có ít người biết được đây là điềm báo rằng hắn thật sự đang rất tức giận

"Đi ra ngoài" Hắn đi vào trong mê cung,trầm giọng nói

Vẫn không có phản ứng.Hai mắt nhíu lại ,hắn quay đầu lại

Phút chốc,bên trong cây cỏ hiện ra một đôi tay nhỏ bé,kéo lấy ống quần hắn .Tiếp theo một cô bé chừng sáu tuổi leo ra khỏi tường cây cỏ.Người và đầu đầy lá khô rụng,dường như đã trốn ở chỗ này rất lâu rồi.

"Ô,ô không nên đi sao?" Nàng khóc thút thít ,khuôn mặt nhỏ nhắn trắng hồng như ngọc ,vì khóc mà trở nên đỏ rực,hai tay kéo tới rất chặt.

Thần sắc nghiêm túc bị nước mắt của nàng làm cho mềm ra.Hắn mím chặt môi,ôm lấy cô bé hướng mê cung đi ra ngoài.

"Tại sao muốn đi trốn ?"

"Ta muốn ngươi đi tìm ta".nàng ô ô khóc,tay nhỏ bé ôm lấy hắn.Mỗi lần chơi trốn tìm,chỉ có hắn mới tìm thấy nàng.Hôm nay nàng tìm được

một chỗ kín đáo hơn một chút,muốn cho hăn thật lâu mới tìm ra được nàng.Cố ý trì hoãn thời gian hai người chia tay.

Hôm nay ,hắn sẽ rời đi,người muốn nuôi dưỡng hắn đang đợi trong đại sảnh,chờ dẫn hắn rời đi.

Càng nghĩ càng không nỡ,mắt của nàng khóc đến nỗi sưng đỏ,nước mắt cứ trào ra.

"Đừng khóc" hắn cúi đầu ôn nhu lau khô nước mắt của nàng.

"Ta không cần" nàng ô ô kkhóc nức nở,nước mắt mông lung.

"Đừng khóc,ta sẽ trở lại"

Nàng động đậy thân thể,hai tay ôm lấy mặt của hắn,nhìn chăm chú vào đôi mắt màu lam của hắn.

"Có thật không?" nàng nhỏ giọng hỏi.

Hắn không nói gì,chỉ trầm mặc nhìn nàng.Ánh mắt màu lam giống như muốn in dấu vào trong lòng nàng.

Ô,ô hắn nhất định là đang gạt nàng,có mấy người bạn lúc trước rời đi cũng chưa từng có ai quay trở lại cả.

Nếu không được trao thân phận về sau,hắn nhất định sẽ quên hết thảy mọi người,sẽ quên nàng.

"Ngươi đã đáp ứng làm chú rể của ta''.Nnàng ủy khuất nói,càng đến gần đại sảnh,hai tay nàng càng ôm chặt lấy hắn.

''Đó là ngươi ăn gian,ép buộc ta đáp ứng ngươi''. Hắn nhàn nhạt nhìn nàng một cái

Vì "bức hôn'' nàng đứng ở trên lầu cao,tuyên bố muốn nhảy xuống,uy hiếp hăn gật đầu.Tuổi vẫn còn nhỏ mà nàng đã hiểu được,để đạt được mục đích,không chừa thủ đoạn nào

''Không biết,không biết,đáp ứng chính là đáp ứng''.Hừ nếu hắn không thừa nhận ,thì nàng nhất định sẽ không buông tay.Hắn trầm mặc,không muốn tranh cãi.

Nhận được sự ngầm đồng ý,nàng lấy tay lau nước mắt.Trên khuôn mặt nhỏ nhắn tràn đầy kiên quyết

''Như vậy tới ngoắc tay đi,nếu như ngươi không trở lại,ta liền đi tìm ngươi, muốn ngươi làm chú rể của ta''.

Cũng không cần biết hắn có nguyện ý hay không,nàng dụng tâm cùng hắn ngoắc ngoắc tay,ngón tay út ở trong tay hắn ngoắc ngoắc quá chặt chẽ.

Tiếp theo nàng rất nhanh hôn lên hắn,đôi môi đỏ mọng in tại môi mỏng của hắn ,lại còn hôn chùn chụt mấy cái ,ước định có hiệu lực.

Nụ hôn đầu ngây ngô hòa lẫn nước mắt có chút mằn mặn.Coi như trong khoảng thời gian dài chia xa,cũng không làm ảnh hưởng đến quyết tâm của nàng,tâm tư nhỏ bé đã quyết định không lấy ai ngoài hắn.

Nhớ được rằng nàng là cô dâu của hắn,sẽ chờ đợi hắn tới cưới nàng.

Nhớ được rằng,ngàn vạn lần phải nhớ ,không được quên lời hứa hẹn ngày hôm nay.

Nhớ được rằng...
Ánh mặt trời từ bên ngoài chiếu vào cửa sổ ,hắt vào trong phòng những tia nắng ấm áp.Chiếu vào thân hình mềm yếu của nữ nhân xinh đẹp,đang nằm trên giường bệnh.

Tóc đen bóng mượt xõa trên giường bệnh,da trắng như tuyết,môi đỏ mọng đầy đặn như cánh hoa ,lông mi dài nhắm chặt trên khuôn mặt phấn hồng không tỳ vết.

Hô hấp của nàng vững vàng,vẫn hôn mê bất tỉnh,giống như một nàng công chúa đang ngủ say ,chờ đợi hoàng tử đến dùng nụ hôn để đánh thức.

Trên trán trơn bóng có một chỗ vết thương đã được băng bó cẩn thận.

Cửa bị đẩy ra,người đi từ bên ngoài vào trong phòng không một tiếng động.

''Chủ nhân" hắn đi đến gần giường bệnh cung kính kêu.

Ở góc mặt trời không chiếu tới,một người đàn ông yên lặng ngồi. Thân hình hắn cao lớn,một thân áo đen,ngũ quan trong không gian nửa sáng ,nửa tối không nhìn rõ nét.Con ngươi màu xanh lam, ánh mắt sắc bén,trông thật thần bí mà cũng thật nguy hiểm. Có thể làm cho kẻ địch run rẩy ,nhưng lòng nữ nhân lại nhảy múa.

"Bác sĩ nói sao?" Hắc Kiệt Khắc mở miệng hỏi,ánh mắt lạnh băng.

"Trên trán bị thương ,còn thân thể không có gì đáng lo ngại. Nhưng vì bị vật cứng đánh vào đầu bị thương,có thể dẫn đến não bị chấn động nho nhỏ,phải đợi sau khi tỉnh lại mới có thể xác định được là có để lại biến chứng hay không ".Lý Ân cẩn thận báo cáo, nhìn thấy chủ nhân đang vươn tay vuốt tóc cô gái.

Hắn nhíu mày,vội vàng cúi đầu xuống.
Thật khó có thể tin được,đi theo Hắc Kiệt Khắc mấy năm,chưa từng thấy qua chủ nhân lãnh khốc như băng lại đối với người nào có cử chỉ thân mật như thế.

Tầm mắt di chuyển đến người nằm trên giường bệnh,Lý Ân hơi sửng sốt,có chút ngây người.

"Nhìn cái gì?" thanh âm trầm thấp ,bên trong nghe không ra một chút cảm xúc gì,làm cho người nghe không khỏi run rẩy.

Lý Ân đỏ mặt,vội vàng hạ giọng:"Vị tiểu thư này-rất ,rất đẹp."

Hắn không dám nhìn nén nữa chỉ sợ con ngươi khó giữ được.

Không biết tại vì sao hắn luôn cảm thấy chủ nhân đối với vị mỹ nữ này,thái độ có gì đó không đúng lắm.Mặc dù ánh mắt màu xanh lam vẫn là vừa lãnh khốc,và lạnh lùng,nhưng vẫn có chút gì đó khác lạ.Làm cho hắn là cận vệ ,kiêm người hầu rõ ràng nhìn ra được.

Hắc Kiệt Khắc cho dù lãnh khốc,thì cũng vẫn chỉ là nam nhân bình thường.Nhìn thấy mĩ nhân như thế này mà không động tâm, thì nhất định là thái giám (="=!).Song từ những sự việc mà mọi người nối tiếp nhau chủ động đưa nữ nhân tới tận cửa,thì xem ra về "phương diện kia'' chủ nhân khẳng định là không có vấn đề

"Thật sự thấy nàng rất đẹp"động tác quấn tròn lọn tóc chợt dừng lại.

Lý Ân thở phào nhẹ nhõm,hai bên khóe miệng nhếch lên,lộ ra nụ cười,thấp giọng nói:

"Cũng khó trách ngài trong lúc đó xuất thủ cứu về nữ nhân không rõ lai lịch,nàng xinh đẹp đến động lòng người,nếu là ta,ta cũng không lỡ nhìn thấy nàng bị đánh trọng thương,hoặc bị đè chết".

Tầm mắt sắc bén nhanh chóng quét tới,hắn thở dốc vì sợ hãi, nhanh chóng câm mồm.

Hỏng bét ,chủ nhân đâu có thích hắn nói nhiều đâu!

Lý Ân đổ mồ hôi lạnh,hướng cửa bước đi mấy bước,theo thói quen chuẩn bị chạy trốn

Mỹ nhân trên giường có động tĩnh,đôi môi đỏ mọng khẽ mở,phát ra tiếng rên rỉ.Vết thương trên trán rất đau,nàng hơi khó chịu, định nghĩ đưa tay chạm thử.

Một bàn tay trái thon dài giơ lên,nhưng ngay sau đó bị ngăn chặn lại .Hắc Kiệt Khắc dùng lực nhẹ,không có làm đau nàng,nhưng cũng đủ không để cho nàng cử động được.

"Dừng tay" âm thanh trầm thấp ,đầy quyền uy.

Một tiếng ngăn cản làm cho nàng tỉnh lại.

Lông mi thật dài khẽ rung,tiếp đó chậm dãi mở ra ,đôi mắt trong suốt có chút mịt mùng,ngơ ngác nhìn nam nhân bên cạnh giường.

Nàng nằm ở trên giường không thể động đậy được,Hắc Kiệt Khắc dùng một cánh tay khắc chế nàng không được cử động."A,tỉnh rồi sao?" Lý Ân nghĩ nhìn thăm dò,lại bị một ánh mắt lạnh như băng quét tới, làm người hắn đông cứng thành tượng đá.

"Ách ,ta đi tìm bác sĩ" hắn nhanh chóng chạy ra khỏi phòng bệnh, không dám ở lại lâu

Cô gái trên giường ngồi dậy,hơi cử động một chút ,dường như rất khó chịu,liền rên rỉ.Nàng đang cầm cổ,cẩn thận vuốt vuốt băng vải, dường như nàng không còn nhớ vì sao mình lại bị thương phải nhập viện .

"Ngươi là ai?" nàng nhẹ chớp mắt.
"Còn đau không ?" Hắc Kiệt Khắc không trả lời ,hỏi ngược lại,có vẻ chả ăn nhập gì với câu hỏi của nàng.

Nàng khẽ gật đầu ,chỉ sợ cử động mạnh quá sẽ có hại,có khi còn dẫn đến nghiêm trọng nhức đầu.

"Ta bị làm sao ?" ngón tay nàng trắng mịn,bất an nắm vạt áo. Dưới ánh nhìn sắc bén của nam nhân kia,mặt bất giác vì e lệ mà đỏ lên.

"Ngươi là trong lúc hỗn loạn bị liên lụy" Hắc Kiệt Khắc lời nói ít mà mang nhiều ý.Tầm mắt không có dịch chuyển khỏi nàng.Sau khi nàng tỉnh lại ,mới thấy nàng đẹp đến kinh người,phong thái thướt tha,nội tâm nhu nhược,bộ dạng điềm đạm đáng yêu.Nam nhân nào nhìn qua cũng chỉ muốn bảo hộ,nguyện ý đánh cược cả tính mạng để bảo vệ nàng.Từ trước đến nay hắn chưa từng thấy qua nữ nhân nào lại có vẻ mỹ lệ mê hoặc lòng người như vậy .

"Ngươi là bác sĩ ?" nàng khẽ hỏi hắn

Hắc Kiệt Khắc lắc đầu,đứng dậy,thân hình cao lớn làm cho bên trong phòng trở lên chật hẹp.

"Như vậy là ngươi đã cứu ta phải không ?" nàng ngước nhìn hắn ,nhìn chăm chú vào cặp mắt thâm thúy kia,giống như là bị mê hoặc.

Mỗi lần nhìn hắn ,mặt của nàng sẽ nóng bừng,làm cho nàng vì lộ vẻ e lệ mà mặt trắng hồng lên.

"Ta cũng chỉ vừa may giúp ngươi thôi " hắn nhàn nhạt nói,đứng dậy đi về phía ngoài cửa.Hắn ở lại bệnh viện ,chẳng qua là muốn xác định nàng có việc gì không mà thôi.

Nguy hiểm ở khắp mọi nơi,không có ít người mong có được tính mạng của hắn,lưu lại một nữ nhân không rõ lai lịch,đã vượt qua nguyên tắc an toàn của hắn.

Nếu không phải bị bức cho không thể nhịn được nữa,hắn thật sự không muốn trở về Đài Loan.Dù sao "Tuyệt Thế" cũng là tập đoàn đấu giá của Châu Á đặt tổng bộ ở Đài Loan.Mà nữ nhân chỉ huy nơi này lại làm cho người ta tức đến nghiến răng ,nghiến lợi.Nhớ tới người đàn bà kia,trong nháy mắt con ngươi màu lam bốn phía lóe ra hàn quang .

Nhìn thấy Hắc Kiệt Khắc xoay người,nàng không để ý đau đớn, chạy xuống giường,ngay cả giày cũng quên mang.

"Ngươi muốn đi ? đừng,ngươi...ta...ta...ta...." Ta hồi lâu ,nàng càng nói càng lo lắng,nhưng không biết phải nói như thế nào.

"Tại sao ?" hắn quay đầu lại,mày rậm nhíu chặt,vẻ mặt càng thêm lạnh lùng

Nàng cúi đầu,lộ ra chiếc cổ trắng ngần,cũng không nhúc nhích, một hồi sau mới ngẩng đầu lên,mắt đã ngập tràn nước mắt,ai nhìn thấy bộ dáng nàng như thế ,tâm không khỏi nhói đau.

"Ta cái gì cũng không nhớ rõ " đôi môi đỏ mọng cắn chặt,mi nhíu nhẹ,nước mắt như cơn mưa nhỏ rơi không ngừng.

"Tên của ta,cha mẹ ta,bạn bè ta...ta...ta...cũng...." Càng nói càng khóc nức nở.

Chân mày đen nhíu lại,ánh mắt bén nhọn nhìn không ra một nửa tâm tình nào

Mất trí nhớ ?

"Ngươi còn nhớ rõ cái gì không ?" Hắc Kiệt Khắc giọng nói không kiên nhẫn,không nghĩ tới thấy nàng nói mất trí nhớ,hắn lại mềm lòng,không thể không quan tâm nàng.

Hắn bây giờ không cần nhất chính là sự mềm yếu.

"Ta nhớ được ngươi trong lúc hỗn loạn cứu ta " nàng nhẹ nói,kéo lấy y phục của hắn,hai tay nắm thật chặt,chỉ sợ là hắn bỏ đi.

Thanh âm ,bộ dáng của nàng trông thật đáng thương,lời nói cũng rất vô hại ,nói rõ muốn hắn giúp đỡ.

Nếu hắn thời khắc này mà buông tay,khẳng định sẽ bị chỉ trích là vô tâm.

Chẳng qua là bây giờ Hắc Kiệt Khắc vẫn cho là tâm tình của nàng chẳng liên quan gì đến hắn.Mặc kệ người bên cạnh say sưa nói chuyện,hắn vẫn vô tâm ,và lạnh lùng.

Ở ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân,Lý Ân hiệu suất làm việc thật kinh người,đã đưa bác sĩ đến đây.Đẩy cửa bước vào,cảnh tượng trướclàm cho hắn mở to mắt.

Hắc Kiệt Khắc vẻ mặt lãnh khốc,mà thiếu nữ đẹp như thiên tiên thì nước mắt ròng ròng,đang dùng nước mắt của mình giúp chủ nhân giặt quần áo.

"Ách ,tại sao ?" hắn mới đi có một lát,mà chủ nhân của hắn đã làm cho mỹ nhân khóc sao?

"Nàng bị mất trí nhớ " Hắc Kiệt Khắc lạnh lùng khẽ gạt tay nhỏ bé của nàng ra,đứng dậy.Sự ôn nhu mới lúc nàng hôn mê đã bay mất không còn dấu vết gì.

Mất đi chỗ chống đỡ ,nàng không kịp đề phòng ngã xuống đất,tuy không bị đau nhưng mày liễu khẽ nhíu lại.

"Ai,a ! Ngã có đau không ?" Lý Ân vội vàng đỡ nàng dậy,xác định là nàng té không bị thương gì.

"Thiệt là không lương tâm mà ,làm sao lại có thể để cho tiểu thư bị ngã như vậy ?" Hắn lẩm bẩm

Nhìn lên thấy đôi mắt ủy khuất của nàng,tim của hắn tựa như mềm nhũn ra.

"Cám ơn !" nàng nhẹ giọng nói,mắt lệ quang, khẽ mỉm cười.

"Không ,không nên khách khí " Lý Ân tâm như hoa nở,mừng rỡ thiếu chút nữa thì té xỉu

Bác sĩ đi tới ,lấy đèn pin nhỏ cầm tay,ngó nhìn con ngươi của nàng,hỏi thăm một vài vấn đề.Sau nhìn nàng ngẩn người,chỉ thiếu chút xíu là chưa chảy nước miếng.

"Uy,tỉnh! Nàng bị làm sao ?" Lý Ân cảm thấy bất mãn,đạp bác sĩ một cước.

Bác sĩ như từ trong mộng tỉnh lại,vội vàng nuốt xuống một ngụm nước miếng đang trực trào ra.Thay đổi vẻ mặt,cứu vãn hình tượng bác sĩ chuyên nghiệp .

"Ách ! cái này có rất nhiều nguyên nhân dẫn đến bị mất trí nhớ,có thể là do quá kinh sợ,cũng có thể là bị đụng vào vật cứng ,làm cho não bị tổn thương,dẫn đến mất trí nhớ".

"Không sao,có thể không phải là do lão bộ bị tổn thương ?" Lý Ân nhíu mày,vỗ vỗ vai nàng an ủi.

Nhiều đáng thương a,không lý do gì bị cuốn vào vụ lộn xộn,trên trán lại bị nhiều vết thương.Lúc này ngay cả trí nhớ cũng bị mất .Hừ nói đi cũng phải nói lại,cũng là do tập đoàn đấu giá "Tuyệt Thế" gây họa.Hắn có thể hướng chủ nhân bắt cái tập đoàn chết tiệt kia bắt đền không.Chính là không thể!

"Loại thương tổn ở đầu này rất khó nói,ta lúc trước có nói qua ,nếu não bị chấn thương nhỏ cũng có thể để lại hậu quả mất trí nhớ."

"Đến khi nào thì có thể khôi phục được trí nhớ ?".Âm thanh mạnh mẽ trong góc phòng truyền đến,hỏi vào vấn đề trọng tâm nhất.

"Rất khó nói,có thể một tuần lễ ,hoặc cũng có thể là nhiều năm". Bác sĩ cũng không thể xác định rõ được.

Hắc Kiệt Khắc ánh mắt lạnh băng ,bỏ đi ra ngoài,dùng hành động chứng tỏ việc này không liên quan gì đến mình.

"Chủ nhân !" Lý Ân vội vàng nói.

"Ta không muốn đem một con chó nhỏ bị vứt bỏ về nhà" thỉnh cầu của hắn bị bác bỏ.

"Nàng không phải là con chó nhỏ" Lý Ân kháng nghị ,vắt hết óc muốn vì nàng cầu tình.

"Trên người nàng có giấy tờ tùy thân gì không ?" hắn quay đầu hỏi bác sĩ.

"Không có " bác sĩ lắc đầu ,mặt lộ vẻ kinh ngạc,lúc này mới phát hiện ra nữ nhân này căn bản không có quan hệ gì với đám người này .

Trước đây mấy giờ,Hắc Kiệt Khắc ôm nữ nhân đang hôn mê bất tỉnh này xuất hiện ở cửa phòng cấp cứu.Bề ngoài đẹp trai tuấn tú, khí chất thần bí đầy nguy hiểm , làm cho biết bao nhiêu nữ bệnh nhân phải cầm lấy cột dây truyền dịch chạy tới nhìn lén.Người nào người nấy nước miếng chảy ròng ròng ,khiến cho phòng cấp cứu xôn xao cả lên.

Bao quanh hắn là những vệ sĩ cao lớn mặt không có cảm xúc gì, chỉ kém là chưa có khẩu súng rút ra mà thôi. Hắn ra lệnh cho bác sĩ lập tức nhanh chóng cứu nữ nhân này tỉnh lại.

Bệnh viện nhanh chóng cung cấp phòng bệnh cao cấp nhất,một mực cung kính cùng khoản đãi đám người kia. Bên cạnh đó lập tức phong tỏa mọi tin tức,chỉ sợ xảy ra một sơ xuất nhỏ,sẽ chọc giận đám người thần bí này.Đến lúc đó không khéo làm cho bệnh viện số người tử vong sẽ tăng vọt.

Mọi người bàn luận rối rít,suy đoán quan hệ giữa hai người nam ,và nữ kia hẳn là rất thân thiết.

Hôm nay chân tướng đã rõ ràng,nữ nhân này bị liên lụy trong một vụ hỗn loạn dẫn đến bị thương.Được đưa đến bệnh viện chuẩn trị .Không giống như suy đoán của các nữ y tá mê ngôn tình tiểu thuyết nói là nam nhân này rất nâng niu,chân trọng người yêu trong lòng bàn tay mình

Chẳng qua thật là kỳ quoái,bất luận nhìn như thế nào cũng không thấy nam nhân lãnh khốc trước mắt này có nửa điểm giống như một người yêu thương nữ nhân a ~

Hai chủ tớ giằng co không ai chịu ai,Lý Ân mồ hôi lạnh đổ ròng ròng,mắt thấy mình sẽ bị chịu thua.

Nàng trầm mặc không nói gì,đôi mắt trong suốt nhìn hai nam nhân tranh cãi.

"Ngươi muốn bỏ lại ta sao ?" nàng nhỏ nhẹ hỏi,bộ dáng thật đáng thương.

"Đúng !" hắn trả lời chắc như đinh đóng cột.

Bàn tay nhỏ bé sau quần trắng khẽ nắm chặt,tròng mắt được che dấu dưới hàng lông mi dài,bởi vì tức giận mà lóe lên.Vẻ mặt ngụy trang hoàn mỹ lúc này bỗng xuất hiện một tia tỳ vết nào đó.

Nam nhân này chẳng lẽ lại máu lạnh như vậy sao,hắn không một chút nào biết thương hoa tiếc ngọc sao ?.

Không được ,nàng phải nắm chặt cơ hội này,dùng hết mọi cách để ép buộc hắn,tuyệt đối không thể để cho hắn bỏ rơi mình.Nếu không công sức bố trí nhiều năm lại như ba năm kiếm củi,chỉ trong vòng một giờ đã bị đốt hết

Nàng hít sâu một hơi,giống như lấy hết dũng khí,đi đến ôm lấy cánh tay của Hắc Kiệt Khắc,không chịu buông tay.

"Buông tay!" hắn lạnh lùng nói,vẻ mặt ngoan tuyệt có thể nói anh hùng phiêu bạt giang hồ cũng không sánh kịp.Có thể làm cho bất kì nam nhân trưởng thành nào nhìn thấy cũng bị dọa cho sợ đến ngã bất tỉnh .

Hết lần này đến lần khác ,ánh mắt lạnh lùng của hắn cũng không thể hù dọa được nàng,cánh tay nhỏ bé vẫn ôm thật chặt hắn.

"Van cầu ngươi !" nàng dùng vẻ mặt bất lực,yếu đuối nhất nhìn hắn,chỉ kém là chưa ôm chân của hắn để van cầu,cầu xin hắn không đuổi nàng đi

"Buông tay!" lần này thanh âm trầm thấp đã mang theo một chút không kiên nhẫn .Mắt to tàn đầy lệ quang,nước mắt trong suốt một lần nữa trào ra! Nước mắt không ngừng rơi xuống,không nói gì nhưng lên án hắn khi dẻ người yếu.

"Chủ nhân,chủ nhân,ngài lỡ nhẫn tâm như vậy sao.Nàng đã mất đi trí nhớ,trong khoảng thời gian ngắn cũng không thể tìm được chỗ nào mà đi a!" Lý Ân không nỡ nhìn thấy mỹ nhân rơi lệ,đã đi ra ngoài rồi lại quay trở lại.

"Nàng cùng ta không liên quan."
"Chủ nhân ,nàng thật giống như chú chim non khi mới sinh ra ,non nớt sẽ đem sinh vật đầu tiên mà nó nhìn thấy là mẹ nó.Người bây giờ đuổi nàng đi,thật quá tàn nhẫn mà!" Lý Ân viện ra một cái cớ nghe thật hoang đường ,tận lực khuyên nhủ chủ nhân.Việc cứu người chẳng lẽ cũng sẽ không động được đến tâm của hắn sao ?

Hắc Kiệt Khắc sẽ không vô tình như vậy,chẳng lẽ không muốn đem tiểu mỹ nhân này theo sao?

"Ta không có đem hắn trở thành mẹ ta (nguyên gốc là:mụ mụ ^^)" nàng lau nước mắt ,nhỏ giọng kháng nghị.

"Ta biết là ngươi không có,chẳng qua là đang tìm cách giúp ngươi thôi !" Lý Ân nhẹ giọng nói,sau đó quay đầu,tràn đầy hi vọng nhìn về phía Hắc Kiệt Khắc.Chẳng qua là khi nhìn thoáng qua,tim hắn chợt mất đi một nửa hi vọng.

Ai da tình huống này thật là không lạc quan,vẻ mặt của chủ nhân nhìn rất khó coi!


Đã sửa bởi mikhanh2002 lúc 17.09.2014, 20:27, lần sửa thứ 3.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn mikhanh2002 về bài viết trên: Khanhngoc1707, XauNhukOnGau, lechi89
Có bài mới 17.09.2014, 09:52
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 1
Thành viên cấp 1
 
Ngày tham gia: 17.09.2014, 09:02
Bài viết: 22
Được thanks: 19 lần
Điểm: 7.41
Có bài mới Re: CHÚ RỂ CỦA ÁC MA - Điểm: 1
em ko biết viết truyện ,chỉ bít up truyện có sẵn thôi.mong mọi người đừng buồn.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn mikhanh2002 về bài viết trên: XauNhukOnGau
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 20 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: rosie2812, setzernoisette, Sôcôla Đắng và 740 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 99, 100, 101

2 • [Xuyên không] Đích nữ nhị tiểu thư - Tình Đa Đa

1 ... 44, 45, 46

3 • [Hiện đại - Trùng sinh] Trở về lúc ba tuổi rưỡi - Giai Nhân Chuyển Chuyển

1 ... 45, 46, 47

4 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng đụng vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 75, 76, 77

5 • [Xuyên không - Huyền huyễn] Cưa đổ thượng thần băng lãnh - Vị Hi Sơ Hiểu

1 ... 38, 39, 40

6 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 21/11]

1 ... 52, 53, 54

7 • [Hiện đại] Chỉ hoan không yêu Tổng giám đốc xấu xa chớ thô lỗ - Hải Diệp

1 ... 64, 65, 66

8 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 155, 156, 157

9 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

[Hiện đại - Hắc bang] Mị sát - Chiết Hỏa Nhất Hạ

1 ... 25, 26, 27

11 • [Hiện đại] Vợ yêu thịnh thế của thiếu tướng - Nguyên Cảnh Chi

1 ... 40, 41, 42

12 • [Xuyên không] Sủng thê manh y tài nữ - Thích Hề

1 ... 23, 24, 25

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Chồng trước có độc - Khu Khu Nhất Nhật

1 ... 30, 31, 32

14 • [Xuyên không] Thứ nữ yểu điệu - Đông Ly Cúc Ẩn

1 ... 45, 46, 47

[Cổ đại - Trọng sinh] Sủng thê làm hoàng hậu - Mạt Trà Khúc Kỳ

1 ... 53, 54, 55

16 • [Hiện đại] Thượng tá không quân xấu xa - Thỏ Thỏ Hồng Nhan Nhiễu

1 ... 97, 98, 99

[Cổ đại] Bị nhốt vong quốc công chúa - Độ Hàn

1 ... 139, 140, 141

18 • [Xuyên không - Dị giới] Nam thừa nữ thiếu thật đáng sợ - Kim Đại

1 ... 36, 37, 38

19 • [Hiện đại] Người con gái này có độc - Nam Lăng

1 ... 18, 19, 20

20 • [Hiện đại] Vợ yêu tổng tài phóng ngựa tới đây - Lăng Thanh Điểu

1 ... 45, 46, 47



Sam Sam: cảm ơn e :))
Jinnn: :)) chúc ss ngày mai thi tốt
Sam Sam: phải nói là mấy hôm trước nghỉ ngơi, hôm nay ngồi cày mà k cày nổi
Sam Sam: thôi thôi, đc vậy thì khỏe chết được :cry:
Jinnn: ss học từ mấy htrc xong đợi đến hnay nghỉ ngơi sao :3
Sam Sam: Jinnn sáng mai thi đây :v giờ còn ngồi ôm lap
Jinnn: be like me =)) thi đến nơi rồi mà vẫn ngồi chơi
Sam Sam: Shin :kiss4: như bài 3 cây nến lung linh í nhờ :D3
Sam Sam: bộ emo là sao bạn ơi @@
cò lười: Bạn có biết bộ emo nào không vậy? Cho mình xin link với ạ. Cảm ơn bạn ạ
Shin-sama: Ừ. Có Sam với Jin là quá đủ cho một cuộc tình
Sam Sam: ối cò gọi mình mà tưởng dùng bbcode :v
cò lười: Sam Sam ơi!
Jinnn: rồi xong mấy hôm sau lại đâu vào đấy thôi nhể :v
Sam Sam: người nào quan tâm mình thì sẽ k nói dối làm chái trym đau :v
Sam Sam: :| kệ đi a
Shin-sama: =))) Thôi mệt, kệ mẹ hết đi.
Jinnn: Mình buồn vì tim mình đau :v
cò lười: hihi
Shin-sama: Nói dối làm trái tim đau
Jinnn: Shin: anh phải bảo sắp đi rồi nhớ ấy quá =)) tiếc là xong hết giấy tờ rồi húy húy
Shin-sama: Hjx
ღ_kaylee_ღ: nay rảnh quá vô tnn xem có ai k :)2
Shin-sama: Tự dưng anh nhắc tới chuyện giấy tờ sắp ok rồi. Chuẩn bị khám sức khỏe. Cr said Đi rồi thì đừng bao giờ nhớ tới đây nữa. Quên đây luôn đi..
Sam Sam: kay *ơm ơm* lâu quá mới gặp mụi ở đây :)2
ღ_kaylee_ღ: shyn, mới crush thôi à?
ღ_kaylee_ღ: sam tỷ *ơm
Jinnn: Shin: đây là quả báo thôi :v không liên quan đến việc anh có làm gì hay không
Sam Sam: sao thế @@
Sam Sam: shin à :)) bớt thả thính thì ok hơn đấy

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.