Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 276 bài ] 

Dược hương trùng sinh - Hi Hành

 
Có bài mới 23.06.2018, 23:35
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Thanh Ngư Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Thanh Ngư Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 11.09.2017, 10:28
Tuổi: 19 Nữ
Bài viết: 80
Được thanks: 811 lần
Điểm: 54.33
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Dược hương trùng sinh - Hi Hành - Điểm: 93
Sinh nhi tử

Edit: nnttrang

Lúc này bên trong Tín Gia, không khí vô cùng khẩn trưởng, tại viện Tín Triều Dương, nha hoàn bà vú đi ra đi vào, chậu nước lẫn khăn liên tục đưa vào phòng, cảnh tượng này bắt đầu từ hôm qua đến giờ.

“Thế nào còn chưa sinh?” Các nam nhân ngồi bên ngoài có chút không kiên nhẫn, Tín lão gia không khỏi cau mày hỏi, “Chẳng lẽ là khó sinh sao?”

Ông vừa dứt lời khiến cho Tín Triều Dương đang ngồi yên tĩnh một bên chợt cứng đờ.

“Phi..” Tín phu nhân đi đến, che miệng trượng phu, “Nói bậy bạ không à, nữ nhân sinh hài tử chính là lâu như vậy, ông không có sinh, dám cho là chuyện dễ dàng..”

Trước mặt hài tử bị phu nhân nói vậy, Tín Lão gia có chút bực bội, nhưng vẫn tỏ ra uy nghiêm, khụ một tiếng không nói gì.

Mãi đến chiều, cuối cùng mọi người đang nôn nóng trong phòng cũng nghe được tiếng đứa trẻ khóc.

“Sinh sinh rồi…” Mấy bà mụ cười đến báo tin vui, “Là nhi tử..”

Khắp phòng đều vui mừng.

“Thưởng…” Tín lão gia cười to.

Tín Triều Lăng nghe tin vội vàng chạy qua, vừa đi vừa cười ha ha, một mặt nhân dịp tâm tình phụ thân tốt được thưởng một phen, quay đầu nhìn thấy Tín Triều Dương vẫn bình tĩnh ngồi tại chỗ.

“Ca, huynh không tới xem tẩu tử sao?” Hắn bước lên nhỏ giọng hỏi, “Ta nói cho huynh biết, bọn nữ nhân rất kì lạ, huynh đi vào nhớ qua tâm tẩu tử trước, đừng nhìn hài tử..”

Tín Triều Dương khụ một tiếng, động tác đứng lên có chút cứng ngắt, gật gật đầu, Tín Triều Lăng kinh ngạc nhìn kĩ hắn, thấy hắn từ từ đi vào bên trong, hai chân đi khó khăn, hiển nhiên ngồi lâu đến tê rần…

Tín Triều Lăng phá lên cười, cảm thấy được đời này cuối cùng cũng có chuyện để trêu chọc đại ca hoàn mỹ của hắn…Còn chưa cười được bao lâu, đã nghe thấy tiếng phụ thân nức nở một bên.

“Phụ thân, sao vậy?” Hắn nhìn qua, thấy Tín lão gia vừa nãy mới vui vẻ cười toe toét bây giờ lại khóc lóc, vội hỏi thăm.

“Trưởng tôn của ta, nhưng là họ Lưu..” Tín lão gia than một tiếng..

Tín Triều Lăng cười.

“Phụ thân, cha già nên hồ đồ rồi, hắn họ gì cũng là người Tín gia..Cha là ông nội của hắn, đại ca là phụ thân của hắn…hắn đi đến đâu người nào không biết hắn là người tín gia..Chỉ là cái họ thôi cũng không tính là đại sự gì..” Hắn thaaos giọng cười nói, “Lại nói, lúc này mới có một cái họ Lưu, thì là nhà người ta kén rể ca ca thôi, có thể nói, sinh một tổ không lẽ không đứa nào mang họ chúng ta sao.

Tín lão gia a một tiếng, giật mình, gật gật đầu.

Thấy mình được tán thành, Tín Triều Lăng cực lì cao hứng.

“Đạo lí này, đại ca biết, mọi người đều biết, đến phế vật như con còn biết, phụ thân như thế nào hồ đồ..” Tín Triều Lăng ha ha cười nói, “Đại tẩu chế dược không công cho nhà chúng ta, chúng ta coi nhà nào quan trọng, quản nó bán dược cho nhà nào, đại tẩu cũng là người nhà chúng ta,.. Đại ca nói, đừng quan tâm ngoại nhân nói cái gì, đều là bọn hắn đố kị mà thôi, bọn hắn nói, mới thõa mãn được họ, buồn bực không được như chúng ta…”

Hắn càng nói càng đắc ý, khó dịp được khoa chân múa tay với lão tử như vậy, còn chưa dứt lời đã bị Tín lão gia đánh một cái tỉnh ra.

“Vô liêm sỉ, con dám mắng ta như vậy! Con nghĩ ta và con ngốc giống nhau a! Con đến đây xem náo nhiệt gì, quá rãnh rỗi rồi phải không?” Tín lão gia trừng mắt, mắng, “Cút cho ta, cút…”

Náo nhiệt phía sau lưng, Tín Triều Dương cũng không để ý, đi vào phòng sinh, lập tức mấy nha hoàn lẫn mama vây quanh đùa giỡn đòi thưởng.

“Lão gia đang ở trong sảnh thưởng bạc, các ngươi mau đi kẻo chậm liền không còn..” Tín Triều Dương cười nói, đưa tay chỉ hướng phụ thân bên ngoài, chúng phụ nhân lập tức chạy ra ngoài hô gọi lão gia.

Tinh thần Cố Thập Bát Nương vẫn còn tốt lắm, chỉ là sắc mặt hơi nhợt nhạt, nhưng vẫn nở nụ cười với hắn. “Nhắm mắt ngủ một lát đi..” Tín Triều Dương bước qua, ngồi trước giường nắm lấy tay nàng.

“Tuy là đã thu dọn, dù sao cũng còn mùi máu tanh, chàng vội vàng vào đây làm gì..” Cố Thập Bát Nương ưm một tiếng, lại nói.

“Nào có để ý nhiều đến thế…” Tín Triều Dương cười nói, ánh mắt lại dời đến bên cạnh tay nàng, bên trong chăn nhỏ là một tiểu hài nhi đang yên giấc ngủ.

“Xấu như vậy..” Hắn không khỏi cau mày nói, trong mắt có chút tò mò, không khỏi đưa ta chạm nhẹ vào khuôn mặt nhỏ nhắn bóng bẩy như bôi dầu trơn.

Chưa từng nghe ai nói hài tử của mình xấu như vậy.. Cố Thập Bát Nương phì cười, nàng cũng nhìn qua, trên thực tế, hài tử vừa sinh ra chính xác nhìn qua không đẹp..

“Hắn có phụ thân như vậy, làm sao có thể xấu được..” Nàng cười trêu chọc nói.

Tín Triều Dương nở nụ cười, ngón tay lại tiếp tục chạm vào hai má hồng hồng của tiểu hài nhi, cảm giác huyết mạch tương liên nảy sinh trong lòng, khiến sống mũi hắn có chút cay cay.

Phu thê hai người nói mấy câu, Tín Triều Dương nhận ra Cố Thập Bát Nương đã kiệt sức.

“Nàng nhắm mắt ngủ một chút đi..ta ở đây trông chừng nàng…” Hắn kéo góc chăn cho nàng, nhỏ giọng nói.

Cố Thập Bát Nương vâng một tiếng, nắm tay hắn, không bao lâu đã chìm vào giấc ngủ sau.

Tín Lão gia tự mình đặt tên cho đứa nhỏ là Thừa Chí, biểu đạt ước nguyện , để hắn lấy họ Lưu, thừa hưởng chân truyền của Lưu Công.

Hai năm sau, Cố Thập Bát Nương mang hài tử đi Kì Châu, chi nhánh của Đại Hữu Sinh cũng phát triển đến chỗ này, đảo mắt đã trôi qua hai năm.

Trong tiểu viện những đêm cuối thu, có chút tịch lieu, Tín Triều Dương nằm trên ghế dài, bên tay là một bình trà nhỏ, ngẩng đầu ngắm trăng rằm.

Phía sau có tiếng bước chân nhẹ nhàng tiến đến, tiếp theo sau đó là một đôi tay nhẹ nhàng xoa bóp đầu vai hắn, đôi tay mềm mại nhưng lại dùng lực vừa đủ vuốt ve hai vai.

“Phu quân vất vả rồi..” Giọng nữ vang lên, “..Làm nương tử muốn cống hiến sức lực vì chàng..thỉnh phân phó..”

Lúc Tín Triều Dương nghe tiếng bước chân đến đây, khóe miệng không tự giác cong cong, đặt bình trà nhỏ xuống, thuận tay kéo người phía sau vào trong lòng.

“Già rồi mà hành động không đứng đắn..” Cố Thập Bát Nương cười nói, một mặt khẽ đánh vào bàn tay không an phận của hắn.

Dưới ánh trăng, khuôn mặt Cố Thập Bát Nương từ khi làm mẹ cũng không có thay đổi nhiều, chỉ là ít đi mấy phần phong mang lợi hại thêm mấy phần ung dung thanh nhã.

“A ngụy ngủ rồi sao?” Tín Triều Dương hỏi, tay vuốt ve mái tóc nàng.

A ngụy là nhi tử của họ, đại danh Lưu Thừa Chí, nhũ danh là do Cố Thập Bát Nương đặt, dựa theo một tên thuốc tây y sang đông y.

“Tiểu tử này…” Nhắc đến nhi tử, Cố Thập Bát Nương nhíu mày, trong mắt khó nén buồn rầu, “Quả thật quá bướng bỉnh…một giây cũng không rãnh rỗi, trước chính sảnh thì quậy tung nóc nhà, còn bắt cho đánh meo..đúng rồi, ngày mai chàng đi Đông môn bồi thường cho người ta hai con cá chép..Ta không đi đâu, mặt mũi với láng giềng mất sạch rồi..

Tín Triều Dương bật cười, vẻ mặt lơ đễn.

“Nam hài tử mà, nghịch ngợm…được rồi, ta đi, nương tử nhà chúng ta tới bây giờ chưa bao giờ chịu thiệt bao giờ, bây giờ vì nhi tử mà thắt lưng muốn đau luôn rồi..thật sự có lỗi quá..” Hắn cười nói, đêm trở lạnh, hắn ôm chặt Cố Thập Bát Nương trong lòng.

“Thông minh của hắn lại không thể học một chút dược học..” Cố Thập Bát Nương dựa sát vào lòng hắn, cau mày khó hiểu nói, “Cũng đã năm tuổi, dược kinh không nhận ra được một trăm vị thuốc…”

“Từ từ dạy, hắn còn nhỏ, tiểu hài tử không để tâm, đây là tuổi nghịch ngợm, vốn không thể nào an tĩnh ngồi xuống học những thứ này..” Trong lòng Tín Triều Dương không có nửa điểm nào của nhi tử là xấu, thế nào cũng là hoàn mỹ vô khuyết.

“Là đều tại chàng cưng chiều hắn quá!” Cố Thập Bát Nương hung hắn đấm lên ngực Tín Triều Dương, trợn mắt nói, “Về sau lúc ta dạy hắn, không cho chàng làm trái lại..”

“Vâng ạ..” Tín Triều Dương cười nói, hôn trán nàng, rồi đến môi nàng, tay đặt lên bụng nàng, “Lần này nhất định sinh nữ nhi..mọi người đều nói nữ nhi là tri kỉ, áo mùa đông..”

Cố Thập Bát Nương nghe vậy cũng cười, mang theo mấy phần ngóng trông nhìn bụng của mình, nàng cũng đã có mang ba tháng rồi.

“Không bằng trễ lại mấy hôm đi? Thân thể nàng thế nào?” Tín Triều Dương hỏi.

“Không sao..lần này thoải mái hơn xú tiểu tử kia..” Cố Thập Bát Nương cười nói, “Đã quá hai năm không về nhà đón năm mới, nơi này cũng không có việc gì, phụ thân cùng gia gia cũng rất nhớ A Ngụy, lần này nếu không về, chỉ sợ xú tiểu tử không còn nhận ra bọn họ nữa…”

“Hảo…chúng ta đi đường chậm một chút, vừa kịp đón năm mới là được rồi..” Tín Triều Dương ôm nàng, cọ nhẹ vào tóc mai của nàng, cười nói.

--- ------ BỔ SUNG THÊM --- ------

Sinh nhi tử

Edit: nnttrang

Lúc này bên trong Tín Gia, không khí vô cùng khẩn trưởng, tại viện Tín Triều Dương, nha hoàn bà vú đi ra đi vào, chậu nước lẫn khăn liên tục đưa vào phòng, cảnh tượng này bắt đầu từ hôm qua đến giờ.

“Thế nào còn chưa sinh?” Các nam nhân ngồi bên ngoài có chút không kiên nhẫn, Tín lão gia không khỏi cau mày hỏi, “Chẳng lẽ là khó sinh sao?”

Ông vừa dứt lời khiến cho Tín Triều Dương đang ngồi yên tĩnh một bên chợt cứng đờ.

“Phi..” Tín phu nhân đi đến, che miệng trượng phu, “Nói bậy bạ không à, nữ nhân sinh hài tử chính là lâu như vậy, ông không có sinh, dám cho là chuyện dễ dàng..”

Trước mặt hài tử bị phu nhân nói vậy, Tín Lão gia có chút bực bội, nhưng vẫn tỏ ra uy nghiêm, khụ một tiếng không nói gì.

Mãi đến chiều, cuối cùng mọi người đang nôn nóng trong phòng cũng nghe được tiếng đứa trẻ khóc.

“Sinh sinh rồi…” Mấy bà mụ cười đến báo tin vui, “Là nhi tử..”

Khắp phòng đều vui mừng.

“Thưởng…” Tín lão gia cười to.

Tín Triều Lăng nghe tin vội vàng chạy qua, vừa đi vừa cười ha ha, một mặt nhân dịp tâm tình phụ thân tốt được thưởng một phen, quay đầu nhìn thấy Tín Triều Dương vẫn bình tĩnh ngồi tại chỗ.

“Ca, huynh không tới xem tẩu tử sao?” Hắn bước lên nhỏ giọng hỏi, “Ta nói cho huynh biết, bọn nữ nhân rất kì lạ, huynh đi vào nhớ qua tâm tẩu tử trước, đừng nhìn hài tử..”

Tín Triều Dương khụ một tiếng, động tác đứng lên có chút cứng ngắt, gật gật đầu, Tín Triều Lăng kinh ngạc nhìn kĩ hắn, thấy hắn từ từ đi vào bên trong, hai chân đi khó khăn, hiển nhiên ngồi lâu đến tê rần…

Tín Triều Lăng phá lên cười, cảm thấy được đời này cuối cùng cũng có chuyện để trêu chọc đại ca hoàn mỹ của hắn…Còn chưa cười được bao lâu, đã nghe thấy tiếng phụ thân nức nở một bên.

“Phụ thân, sao vậy?” Hắn nhìn qua, thấy Tín lão gia vừa nãy mới vui vẻ cười toe toét bây giờ lại khóc lóc, vội hỏi thăm.

“Trưởng tôn của ta, nhưng là họ Lưu..” Tín lão gia than một tiếng..

Tín Triều Lăng cười.

“Phụ thân, cha già nên hồ đồ rồi, hắn họ gì cũng là người Tín gia..Cha là ông nội của hắn, đại ca là phụ thân của hắn…hắn đi đến đâu người nào không biết hắn là người tín gia..Chỉ là cái họ thôi cũng không tính là đại sự gì..” Hắn thaaos giọng cười nói, “Lại nói, lúc này mới có một cái họ Lưu, thì là nhà người ta kén rể ca ca thôi, có thể nói, sinh một tổ không lẽ không đứa nào mang họ chúng ta sao.

Tín lão gia a một tiếng, giật mình, gật gật đầu.

Thấy mình được tán thành, Tín Triều Lăng cực lì cao hứng.

“Đạo lí này, đại ca biết, mọi người đều biết, đến phế vật như con còn biết, phụ thân như thế nào hồ đồ..” Tín Triều Lăng ha ha cười nói, “Đại tẩu chế dược không công cho nhà chúng ta, chúng ta coi nhà nào quan trọng, quản nó bán dược cho nhà nào, đại tẩu cũng là người nhà chúng ta,.. Đại ca nói, đừng quan tâm ngoại nhân nói cái gì, đều là bọn hắn đố kị mà thôi, bọn hắn nói, mới thõa mãn được họ, buồn bực không được như chúng ta…”

Hắn càng nói càng đắc ý, khó dịp được khoa chân múa tay với lão tử như vậy, còn chưa dứt lời đã bị Tín lão gia đánh một cái tỉnh ra.

“Vô liêm sỉ, con dám mắng ta như vậy! Con nghĩ ta và con ngốc giống nhau a! Con đến đây xem náo nhiệt gì, quá rãnh rỗi rồi phải không?” Tín lão gia trừng mắt, mắng, “Cút cho ta, cút…”

Náo nhiệt phía sau lưng, Tín Triều Dương cũng không để ý, đi vào phòng sinh, lập tức mấy nha hoàn lẫn mama vây quanh đùa giỡn đòi thưởng.

“Lão gia đang ở trong sảnh thưởng bạc, các ngươi mau đi kẻo chậm liền không còn..” Tín Triều Dương cười nói, đưa tay chỉ hướng phụ thân bên ngoài, chúng phụ nhân lập tức chạy ra ngoài hô gọi lão gia.

Tinh thần Cố Thập Bát Nương vẫn còn tốt lắm, chỉ là sắc mặt hơi nhợt nhạt, nhưng vẫn nở nụ cười với hắn. “Nhắm mắt ngủ một lát đi..” Tín Triều Dương bước qua, ngồi trước giường nắm lấy tay nàng.

“Tuy là đã thu dọn, dù sao cũng còn mùi máu tanh, chàng vội vàng vào đây làm gì..” Cố Thập Bát Nương ưm một tiếng, lại nói.

“Nào có để ý nhiều đến thế…” Tín Triều Dương cười nói, ánh mắt lại dời đến bên cạnh tay nàng, bên trong chăn nhỏ là một tiểu hài nhi đang yên giấc ngủ.

“Xấu như vậy..” Hắn không khỏi cau mày nói, trong mắt có chút tò mò, không khỏi đưa ta chạm nhẹ vào khuôn mặt nhỏ nhắn bóng bẩy như bôi dầu trơn.

Chưa từng nghe ai nói hài tử của mình xấu như vậy.. Cố Thập Bát Nương phì cười, nàng cũng nhìn qua, trên thực tế, hài tử vừa sinh ra chính xác nhìn qua không đẹp..

“Hắn có phụ thân như vậy, làm sao có thể xấu được..” Nàng cười trêu chọc nói.

Tín Triều Dương nở nụ cười, ngón tay lại tiếp tục chạm vào hai má hồng hồng của tiểu hài nhi, cảm giác huyết mạch tương liên nảy sinh trong lòng, khiến sống mũi hắn có chút cay cay.

Phu thê hai người nói mấy câu, Tín Triều Dương nhận ra Cố Thập Bát Nương đã kiệt sức.

“Nàng nhắm mắt ngủ một chút đi..ta ở đây trông chừng nàng…” Hắn kéo góc chăn cho nàng, nhỏ giọng nói.

Cố Thập Bát Nương vâng một tiếng, nắm tay hắn, không bao lâu đã chìm vào giấc ngủ sau.

Tín Lão gia tự mình đặt tên cho đứa nhỏ là Thừa Chí, biểu đạt ước nguyện , để hắn lấy họ Lưu, thừa hưởng chân truyền của Lưu Công.

Hai năm sau, Cố Thập Bát Nương mang hài tử đi Kì Châu, chi nhánh của Đại Hữu Sinh cũng phát triển đến chỗ này, đảo mắt đã trôi qua hai năm.

Trong tiểu viện những đêm cuối thu, có chút tịch lieu, Tín Triều Dương nằm trên ghế dài, bên tay là một bình trà nhỏ, ngẩng đầu ngắm trăng rằm.

Phía sau có tiếng bước chân nhẹ nhàng tiến đến, tiếp theo sau đó là một đôi tay nhẹ nhàng xoa bóp đầu vai hắn, đôi tay mềm mại nhưng lại dùng lực vừa đủ vuốt ve hai vai.

“Phu quân vất vả rồi..” Giọng nữ vang lên, “..Làm nương tử muốn cống hiến sức lực vì chàng..thỉnh phân phó..”

Lúc Tín Triều Dương nghe tiếng bước chân đến đây, khóe miệng không tự giác cong cong, đặt bình trà nhỏ xuống, thuận tay kéo người phía sau vào trong lòng.

“Già rồi mà hành động không đứng đắn..” Cố Thập Bát Nương cười nói, một mặt khẽ đánh vào bàn tay không an phận của hắn.

Dưới ánh trăng, khuôn mặt Cố Thập Bát Nương từ khi làm mẹ cũng không có thay đổi nhiều, chỉ là ít đi mấy phần phong mang lợi hại thêm mấy phần ung dung thanh nhã.

“A ngụy ngủ rồi sao?” Tín Triều Dương hỏi, tay vuốt ve mái tóc nàng.

A ngụy là nhi tử của họ, đại danh Lưu Thừa Chí, nhũ danh là do Cố Thập Bát Nương đặt, dựa theo một tên thuốc tây y sang đông y.

“Tiểu tử này…” Nhắc đến nhi tử, Cố Thập Bát Nương nhíu mày, trong mắt khó nén buồn rầu, “Quả thật quá bướng bỉnh…một giây cũng không rãnh rỗi, trước chính sảnh thì quậy tung nóc nhà, còn bắt cho đánh meo..đúng rồi, ngày mai chàng đi Đông môn bồi thường cho người ta hai con cá chép..Ta không đi đâu, mặt mũi với láng giềng mất sạch rồi..

Tín Triều Dương bật cười, vẻ mặt lơ đễn.

“Nam hài tử mà, nghịch ngợm…được rồi, ta đi, nương tử nhà chúng ta tới bây giờ chưa bao giờ chịu thiệt bao giờ, bây giờ vì nhi tử mà thắt lưng muốn đau luôn rồi..thật sự có lỗi quá..” Hắn cười nói, đêm trở lạnh, hắn ôm chặt Cố Thập Bát Nương trong lòng.

“Thông minh của hắn lại không thể học một chút dược học..” Cố Thập Bát Nương dựa sát vào lòng hắn, cau mày khó hiểu nói, “Cũng đã năm tuổi, dược kinh không nhận ra được một trăm vị thuốc…”

“Từ từ dạy, hắn còn nhỏ, tiểu hài tử không để tâm, đây là tuổi nghịch ngợm, vốn không thể nào an tĩnh ngồi xuống học những thứ này..” Trong lòng Tín Triều Dương không có nửa điểm nào của nhi tử là xấu, thế nào cũng là hoàn mỹ vô khuyết.

“Là đều tại chàng cưng chiều hắn quá!” Cố Thập Bát Nương hung hắn đấm lên ngực Tín Triều Dương, trợn mắt nói, “Về sau lúc ta dạy hắn, không cho chàng làm trái lại..”

“Vâng ạ..” Tín Triều Dương cười nói, hôn trán nàng, rồi đến môi nàng, tay đặt lên bụng nàng, “Lần này nhất định sinh nữ nhi..mọi người đều nói nữ nhi là tri kỉ, áo mùa đông..”

Cố Thập Bát Nương nghe vậy cũng cười, mang theo mấy phần ngóng trông nhìn bụng của mình, nàng cũng đã có mang ba tháng rồi.

“Không bằng trễ lại mấy hôm đi? Thân thể nàng thế nào?” Tín Triều Dương hỏi.

“Không sao..lần này thoải mái hơn xú tiểu tử kia..” Cố Thập Bát Nương cười nói, “Đã quá hai năm không về nhà đón năm mới, nơi này cũng không có việc gì, phụ thân cùng gia gia cũng rất nhớ A Ngụy, lần này nếu không về, chỉ sợ xú tiểu tử không còn nhận ra bọn họ nữa…”

“Hảo…chúng ta đi đường chậm một chút, vừa kịp đón năm mới là được rồi..” Tín Triều Dương ôm nàng, cọ nhẹ vào tóc mai của nàng, cười nói.

--- ------ BỔ SUNG THÊM --- ------

Sinh nhi tử

Edit: nnttrang

Lúc này bên trong Tín Gia, không khí vô cùng khẩn trưởng, tại viện Tín Triều Dương, nha hoàn bà vú đi ra đi vào, chậu nước lẫn khăn liên tục đưa vào phòng, cảnh tượng này bắt đầu từ hôm qua đến giờ.

“Thế nào còn chưa sinh?” Các nam nhân ngồi bên ngoài có chút không kiên nhẫn, Tín lão gia không khỏi cau mày hỏi, “Chẳng lẽ là khó sinh sao?”

Ông vừa dứt lời khiến cho Tín Triều Dương đang ngồi yên tĩnh một bên chợt cứng đờ.

“Phi..” Tín phu nhân đi đến, che miệng trượng phu, “Nói bậy bạ không à, nữ nhân sinh hài tử chính là lâu như vậy, ông không có sinh, dám cho là chuyện dễ dàng..”

Trước mặt hài tử bị phu nhân nói vậy, Tín Lão gia có chút bực bội, nhưng vẫn tỏ ra uy nghiêm, khụ một tiếng không nói gì.

Mãi đến chiều, cuối cùng mọi người đang nôn nóng trong phòng cũng nghe được tiếng đứa trẻ khóc.

“Sinh sinh rồi…” Mấy bà mụ cười đến báo tin vui, “Là nhi tử..”

Khắp phòng đều vui mừng.

“Thưởng…” Tín lão gia cười to.

Tín Triều Lăng nghe tin vội vàng chạy qua, vừa đi vừa cười ha ha, một mặt nhân dịp tâm tình phụ thân tốt được thưởng một phen, quay đầu nhìn thấy Tín Triều Dương vẫn bình tĩnh ngồi tại chỗ.

“Ca, huynh không tới xem tẩu tử sao?” Hắn bước lên nhỏ giọng hỏi, “Ta nói cho huynh biết, bọn nữ nhân rất kì lạ, huynh đi vào nhớ qua tâm tẩu tử trước, đừng nhìn hài tử..”

Tín Triều Dương khụ một tiếng, động tác đứng lên có chút cứng ngắt, gật gật đầu, Tín Triều Lăng kinh ngạc nhìn kĩ hắn, thấy hắn từ từ đi vào bên trong, hai chân đi khó khăn, hiển nhiên ngồi lâu đến tê rần…

Tín Triều Lăng phá lên cười, cảm thấy được đời này cuối cùng cũng có chuyện để trêu chọc đại ca hoàn mỹ của hắn…Còn chưa cười được bao lâu, đã nghe thấy tiếng phụ thân nức nở một bên.

“Phụ thân, sao vậy?” Hắn nhìn qua, thấy Tín lão gia vừa nãy mới vui vẻ cười toe toét bây giờ lại khóc lóc, vội hỏi thăm.

“Trưởng tôn của ta, nhưng là họ Lưu..” Tín lão gia than một tiếng..

Tín Triều Lăng cười.

“Phụ thân, cha già nên hồ đồ rồi, hắn họ gì cũng là người Tín gia..Cha là ông nội của hắn, đại ca là phụ thân của hắn…hắn đi đến đâu người nào không biết hắn là người tín gia..Chỉ là cái họ thôi cũng không tính là đại sự gì..” Hắn thaaos giọng cười nói, “Lại nói, lúc này mới có một cái họ Lưu, thì là nhà người ta kén rể ca ca thôi, có thể nói, sinh một tổ không lẽ không đứa nào mang họ chúng ta sao.

Tín lão gia a một tiếng, giật mình, gật gật đầu.

Thấy mình được tán thành, Tín Triều Lăng cực lì cao hứng.

“Đạo lí này, đại ca biết, mọi người đều biết, đến phế vật như con còn biết, phụ thân như thế nào hồ đồ..” Tín Triều Lăng ha ha cười nói, “Đại tẩu chế dược không công cho nhà chúng ta, chúng ta coi nhà nào quan trọng, quản nó bán dược cho nhà nào, đại tẩu cũng là người nhà chúng ta,.. Đại ca nói, đừng quan tâm ngoại nhân nói cái gì, đều là bọn hắn đố kị mà thôi, bọn hắn nói, mới thõa mãn được họ, buồn bực không được như chúng ta…”

Hắn càng nói càng đắc ý, khó dịp được khoa chân múa tay với lão tử như vậy, còn chưa dứt lời đã bị Tín lão gia đánh một cái tỉnh ra.

“Vô liêm sỉ, con dám mắng ta như vậy! Con nghĩ ta và con ngốc giống nhau a! Con đến đây xem náo nhiệt gì, quá rãnh rỗi rồi phải không?” Tín lão gia trừng mắt, mắng, “Cút cho ta, cút…”

Náo nhiệt phía sau lưng, Tín Triều Dương cũng không để ý, đi vào phòng sinh, lập tức mấy nha hoàn lẫn mama vây quanh đùa giỡn đòi thưởng.

“Lão gia đang ở trong sảnh thưởng bạc, các ngươi mau đi kẻo chậm liền không còn..” Tín Triều Dương cười nói, đưa tay chỉ hướng phụ thân bên ngoài, chúng phụ nhân lập tức chạy ra ngoài hô gọi lão gia.

Tinh thần Cố Thập Bát Nương vẫn còn tốt lắm, chỉ là sắc mặt hơi nhợt nhạt, nhưng vẫn nở nụ cười với hắn. “Nhắm mắt ngủ một lát đi..” Tín Triều Dương bước qua, ngồi trước giường nắm lấy tay nàng.

“Tuy là đã thu dọn, dù sao cũng còn mùi máu tanh, chàng vội vàng vào đây làm gì..” Cố Thập Bát Nương ưm một tiếng, lại nói.

“Nào có để ý nhiều đến thế…” Tín Triều Dương cười nói, ánh mắt lại dời đến bên cạnh tay nàng, bên trong chăn nhỏ là một tiểu hài nhi đang yên giấc ngủ.

“Xấu như vậy..” Hắn không khỏi cau mày nói, trong mắt có chút tò mò, không khỏi đưa ta chạm nhẹ vào khuôn mặt nhỏ nhắn bóng bẩy như bôi dầu trơn.

Chưa từng nghe ai nói hài tử của mình xấu như vậy.. Cố Thập Bát Nương phì cười, nàng cũng nhìn qua, trên thực tế, hài tử vừa sinh ra chính xác nhìn qua không đẹp..

“Hắn có phụ thân như vậy, làm sao có thể xấu được..” Nàng cười trêu chọc nói.

Tín Triều Dương nở nụ cười, ngón tay lại tiếp tục chạm vào hai má hồng hồng của tiểu hài nhi, cảm giác huyết mạch tương liên nảy sinh trong lòng, khiến sống mũi hắn có chút cay cay.

Phu thê hai người nói mấy câu, Tín Triều Dương nhận ra Cố Thập Bát Nương đã kiệt sức.

“Nàng nhắm mắt ngủ một chút đi..ta ở đây trông chừng nàng…” Hắn kéo góc chăn cho nàng, nhỏ giọng nói.

Cố Thập Bát Nương vâng một tiếng, nắm tay hắn, không bao lâu đã chìm vào giấc ngủ sau.

Tín Lão gia tự mình đặt tên cho đứa nhỏ là Thừa Chí, biểu đạt ước nguyện , để hắn lấy họ Lưu, thừa hưởng chân truyền của Lưu Công.

Hai năm sau, Cố Thập Bát Nương mang hài tử đi Kì Châu, chi nhánh của Đại Hữu Sinh cũng phát triển đến chỗ này, đảo mắt đã trôi qua hai năm.

Trong tiểu viện những đêm cuối thu, có chút tịch lieu, Tín Triều Dương nằm trên ghế dài, bên tay là một bình trà nhỏ, ngẩng đầu ngắm trăng rằm.

Phía sau có tiếng bước chân nhẹ nhàng tiến đến, tiếp theo sau đó là một đôi tay nhẹ nhàng xoa bóp đầu vai hắn, đôi tay mềm mại nhưng lại dùng lực vừa đủ vuốt ve hai vai.

“Phu quân vất vả rồi..” Giọng nữ vang lên, “..Làm nương tử muốn cống hiến sức lực vì chàng..thỉnh phân phó..”

Lúc Tín Triều Dương nghe tiếng bước chân đến đây, khóe miệng không tự giác cong cong, đặt bình trà nhỏ xuống, thuận tay kéo người phía sau vào trong lòng.

“Già rồi mà hành động không đứng đắn..” Cố Thập Bát Nương cười nói, một mặt khẽ đánh vào bàn tay không an phận của hắn.

Dưới ánh trăng, khuôn mặt Cố Thập Bát Nương từ khi làm mẹ cũng không có thay đổi nhiều, chỉ là ít đi mấy phần phong mang lợi hại thêm mấy phần ung dung thanh nhã.

“A ngụy ngủ rồi sao?” Tín Triều Dương hỏi, tay vuốt ve mái tóc nàng.

A ngụy là nhi tử của họ, đại danh Lưu Thừa Chí, nhũ danh là do Cố Thập Bát Nương đặt, dựa theo một tên thuốc tây y sang đông y.

“Tiểu tử này…” Nhắc đến nhi tử, Cố Thập Bát Nương nhíu mày, trong mắt khó nén buồn rầu, “Quả thật quá bướng bỉnh…một giây cũng không rãnh rỗi, trước chính sảnh thì quậy tung nóc nhà, còn bắt cho đánh meo..đúng rồi, ngày mai chàng đi Đông môn bồi thường cho người ta hai con cá chép..Ta không đi đâu, mặt mũi với láng giềng mất sạch rồi..

Tín Triều Dương bật cười, vẻ mặt lơ đễn.

“Nam hài tử mà, nghịch ngợm…được rồi, ta đi, nương tử nhà chúng ta tới bây giờ chưa bao giờ chịu thiệt bao giờ, bây giờ vì nhi tử mà thắt lưng muốn đau luôn rồi..thật sự có lỗi quá..” Hắn cười nói, đêm trở lạnh, hắn ôm chặt Cố Thập Bát Nương trong lòng.

“Thông minh của hắn lại không thể học một chút dược học..” Cố Thập Bát Nương dựa sát vào lòng hắn, cau mày khó hiểu nói, “Cũng đã năm tuổi, dược kinh không nhận ra được một trăm vị thuốc…”

“Từ từ dạy, hắn còn nhỏ, tiểu hài tử không để tâm, đây là tuổi nghịch ngợm, vốn không thể nào an tĩnh ngồi xuống học những thứ này..” Trong lòng Tín Triều Dương không có nửa điểm nào của nhi tử là xấu, thế nào cũng là hoàn mỹ vô khuyết.

“Là đều tại chàng cưng chiều hắn quá!” Cố Thập Bát Nương hung hắn đấm lên ngực Tín Triều Dương, trợn mắt nói, “Về sau lúc ta dạy hắn, không cho chàng làm trái lại..”

“Vâng ạ..” Tín Triều Dương cười nói, hôn trán nàng, rồi đến môi nàng, tay đặt lên bụng nàng, “Lần này nhất định sinh nữ nhi..mọi người đều nói nữ nhi là tri kỉ, áo mùa đông..”

Cố Thập Bát Nương nghe vậy cũng cười, mang theo mấy phần ngóng trông nhìn bụng của mình, nàng cũng đã có mang ba tháng rồi.

“Không bằng trễ lại mấy hôm đi? Thân thể nàng thế nào?” Tín Triều Dương hỏi.

“Không sao..lần này thoải mái hơn xú tiểu tử kia..” Cố Thập Bát Nương cười nói, “Đã quá hai năm không về nhà đón năm mới, nơi này cũng không có việc gì, phụ thân cùng gia gia cũng rất nhớ A Ngụy, lần này nếu không về, chỉ sợ xú tiểu tử không còn nhận ra bọn họ nữa…”

“Hảo…chúng ta đi đường chậm một chút, vừa kịp đón năm mới là được rồi..” Tín Triều Dương ôm nàng, cọ nhẹ vào tóc mai của nàng, cười nói.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn nnttrang về bài viết trên: HNRTV, Ida, Nguyên Lý, Yến My, banhmikhet, longhaibien, mimeorua83, xichgo
     

Có bài mới 24.06.2018, 00:24
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Thanh Ngư Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Thanh Ngư Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 11.09.2017, 10:28
Tuổi: 19 Nữ
Bài viết: 80
Được thanks: 811 lần
Điểm: 54.33
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Dược hương trùng sinh - Hi Hành - Điểm: 31
Dạy con

Edit: nnttrang

Tín Triều Dương xuống ngựa, đi vào viện, từ xa đã thấy Tín lão gia đứng chắp tay sau lưng dưới mái hiên ngóng trông.

“Như thế nào bây giờ mới về..” Tín lão thái gia nhìn thấy hắn lập tức bước nhanh đến, chưa đi được mấy bước vội vàng phát hiện chính mình luống cuống, khụ một tiếng, bày ra dáng vẻ trang trọng, vuốt râu nói.

“Chuyện gì khiến cho phụ thân báo tin thúc giục nhi tử vội vã trở về?” Tín Triều Dương hỏi, nhưng trên mặt hắn chính là thập phần hiểu rõ.

Bị ánh mắt nhi tử đảo qua, Tín lão gia có hơi chột dạ.

“Chuyện làm ăn thế nào? Cũng đã hơn nữa tháng rồi..” Ông khụ một tiếng, vẻ mặt nghiêm túc hỏi, “Bọn quan gia đều là hạng người gian xảo, con đừng sơ xuất để bọn hắn lừa..”

Tín Triều Dương bật cười, cất bước đi lên bậc thang.

“đúng là như thế..” Hắn hơi nhíu mày nói, “Con không muốn quấy rầy phụ thân, nếu người đã hỏi, con cùng ngài đi nói một chút cuộc làm ăn lần này, để cho phụ thân yên tâm…”

Vừa nói vừa làm tư thế nâng Tín lão gia vào phòng.

Tín lão gia nhất thời liền nóng nảy.

“Không phải bây giờ, con trở về sân mình nghỉ ngơi một chút..” Ông vội nói.

“Nghỉ gì chứ, cũng không phải ra ngoài lao động vất vả, nào có mệt như thế…” Tín Triều Dương cười nói, “Mấy ngày nay không cùng phụ thân uống trà đàm thoại, hôm nay vừa lúc..”

Vừa nói vừa phân phó gã sai vặt một bên  chuẩn bị cơm rượu và thức ăn.

“Nhi tử của con một ngày đã không có được ăn, con nghĩ lão tử có thể ăn được sao!” Tín lão gia không nhịn được dậm chân nói.

“A Ngụy gặp rắc rồi rồi hả?” Tín Triều Dương hỏi, vẻ mặt hàm ý nhìn là biết phụ thân gọi hắn về là vì chuyện gì rooif.

“…Giáo huấn hài tử tất nhiên là không có gì..” Tín lão gia nói nhỏ, “Chỉ là không thể không cho ăn cơm…hôm nay trời lạnh..A Ngụy lại đang tuổi lớn..”

Tín Triều Dương nở nụ cười, gật đầu nói tiếng con đi xem sao, lại thấy Tín lão gia mong ngóng nhìn vào sân  của mình.

Vừa vào sân, chỉ thấy một đứa nho quỳ ở trong viện, mặt cúi thấp nhìn ỉu xìu buồn bã.

Tín Triều Dương vốn định không quan tâm, thấy thể trong lòng mềm nhũn.

Ngày đang trở lạnh, lại quỳ thẳng trên bàn đá, đệm cũng không có.

Nghe thấy tiếng bước chân, tiểu nhi đã nghiêng đầu sang chỗ khác, A Ngụy tuy đã bảy tuổi nhưng bộ mặt vẫn phúng phính như em bé, mặt mày thanh tú, rất giống với Cố Thập Bát Nương, khuôn mặt nhỏ nhắn bị lạnh ddeeens đỏ bừng, nhìn thấy Tín Triều Dương đến, hai mắt lập tức đỏ lên, nhưng vẫn cố nén không cho lệ rơi xuống.

“Phụ thân…” hắn mang theo giọng mũi khẽ gọi.

Một tiếng gọi này khiến cho mọi ý nghĩ làm một phụ thân uy nghiêm của Tín Triều Dương hoàn toàn tan biến.

“Lại không thuộc bài sao?” Hắn hỏi nhỏ, cố kìm chế không bước đến ôm con trai lên, ánh mắt dán chặt vào bàn đá, đây là bao nhiêu cứng bao nhiêu lạnh.

A Ngụy gật đầu, ủy khuất lẫn xấu hổ, ánh mắt chuyển đến trước người, ở đó có một cuốn dược thư mở ra, hắn lại bắt đầu lẩm nhẩm, thỉnh thoảng lại nức nở.

Lần này Tín Triều Dương không chịu nổi nửa, vừa đưa tay định ôm nhi tử,bên trong phòng lập tức truyền đến một tiếng ho nhẹ, phụ tử hai người lập tức trở về tư thái cũ.

“Nên học thuộc mau đi, giả bộ thương cảm thành quen…” Cố Thập Bát Nương trợn mắt nói, “Nói, mình sai ở đâu, nói cho phụ thân ngươi nghe một chút có nên phạt hay không!”

A Ngụy cúi đầu, thành thành thật thật đáp, “Không nên trốn học lên núi bắt rắn..”

“Bắt rắn?” Tín Triều Dương lập tức cúi người nhìn tay nhi tử, “Có thể bị cắn đó..”

Cố Thập Bát Nương khụ một tiếng, trợn mắt nhìn hắn.

Đại dược sư tuy không tự mình hái thuốc, nhưng hái thuốc bắt rắn trùng vẫn là kỹ năng cơ bản, tuy nhiểu tiểu hài đồng tuổi còn nhỏ, nhưng A Ngụy không giống những đứa trẻ khác, thấy rắn hay côn trùng liền sợ hãi, thân thử tới bắt cũng không thành vấn đề.

Tín Triều Dương cười ha ha, đứng thẳng lên, nói một tiếng quả nhiên nên phạt.

“Lúc nên học dược, lúc nên đọc sách..” hắn nói tiếp, “Đọc sách ở học đường, cũng là một cách giáo dục tốt..”

“Vâng ạ, A Ngụy biết sai rồi,..” A Ngụy lập tức gật đầu như giã tỏi, bộ dáng tội nghiệp nhìn phụ thân nói.

“Ừm..” Tín Triều Dương ra vẻ nghiêm túc gật đầu, nhìn về phía Cố Thập Bát Nương.

Cố Thập Bát Nương trợn mắt nhìn hắn.

“Dừng ngay việc này lại!” Nàng nhướng mi nhìn A Ngụy, tay cầm chổi lông gà một bên lên, bước đến, “Nói, tới cùng sai ở chỗ nào! Không được tránh nặng tìm nhẹ!”

A Ngụy thấy thế rụt đầu lại, Tín Triều Dương giật mình, biết mình bị tiểu tử này giả dạng đáng thương biến mình thành đồng minh của hắn.

“Không nên bỏ rắn vào trong chăn của tiên sinh..” A Ngụy khó khăn đáp.


Tín gia có học đường dành cho con em học vỡ lòng, A Ngụy đương nhiên cũng vào học đường đọc sách viết chữ, từ khi hắn vào học đường, một năm ngắn ngủi đã chọc tức hai vị tiên sinh, thêm một vị hôm qua bỏ đi nữa, là người thứ ba rồi.

Tín Triều Dương tự mình lấy chổi lông gà nói phải tự mình giáo huấn nhi tử một trận, Tín lão thái gia trốn ngoài viện nhìn xem, trong lòng muốn vỡ vụn không chịu nổi cũng lập tức tiến vào, cũng lấy cớ chính mình cũng phải giáo huấn, ôm tôn tử chân không chạm đất bỏ chạy.

“Cái gì đạo lý oai nghiêm..” Cố Thập Bát Nương liếc hắn một cais, “Trong mắt cháng, nhi tử của chàng có sai bao giờ..”

Tín Triều Dương đặt chén trà xuống, nắm tay nàng cười, “Nương tử, nàng đừng gấp, hài tử phải dạy từ từ..”

Cố Thập Bát Nương trừng mắt nhìn hắn một cái, không nói gì, cũng không có tránh ra.

“Đã nhiều ngày xã giao, mệt mỏi không?” Nàng đưa tay xoa nhẹ trán của hắn hỏi.

“Rượu ngon thịt ngọt, đàn sáo ca múa, mỹ nhân say mê gối đầu..” Tín Triều Dương cười nói, “Làm sao có thể mệt?”

“Càng già nói năng càng ngọt rồi..” Cố Thập Bát Nương lại liếc hắn, khẽ thở dài..

“Sao vậy?” Tín Triều Dương đưa tay vuốt ve chân mày cau lại của nàng, “Ngươi đừng lo lắng về việc A Ngụy quá, ta có chừng mực..”

“Không phải..” Cố Thập Bát Nương khẽ thở dài, “Đứa nhỏ này khoong có hứng thú…”

“Hắn mới mấy tuổi đầu..” Tín Triều Dương cười nói, “Không nói đến người khác, nàng đến lớn mới vào nghề.

“Làm sao giống nhau..” Cố Thập Bát Nương lắc đầu cười khổ, không giống, đối với nàng mà nói, bào chế dược không phải là hứng thú, mà liên quan đến sinh mạng, cái này giống như cảnh ngộ của Phi tướng quân Lý Nghiễm tưởn nhầm mãnh hổ đánh úp nên đêm bắn tên xuyên núi, nhưng không phải một dạng đạo lí giống nhau (*chỗ này giải thích sau)

“Nương…”

Một giọng lảnh lót vang lên trong phòng.

Hai phu thê vội vàng đi vào trong, vén màn lên, bắt gặp tiểu nữ nhi chưa đến ba tuổi cầm một quyển sách trong tay, ngẩng đầu sang bên này.

“Biển đậu tỉnh rồi sao?” Cố Thập Bát Nương hỏi, cảnh tượng như vậy đã quen, “Muốn uống nước không?”

Đây là nhi tử Cố Thập Bát Nương sinh hạ sau khi từ Kỳ Châu về, lấy tiểu danh gọi là biển đậu.

“So với A Ngụy, Biển Đậu giống như đại hài tử hơn..” Cố Thập Bát Nương cười nói, một mặt rót nước cho nàng, “Thật là không khiến người ta lo lắng…”

“Biển đậu đang xem gì đó?” Tín Triều Dương đi qua, ngồi trên giường, đem nữ nhi như cục bột ôm vào lòng, nhìn sách trong tay nàng, như một bản dược thư, biết Cố Thập Bát Nương đôi khi lấy dược thư ru nàng ngủ, cười nói, “Biển đậu nhận biết được chữ rồi sao?”

Biển đậu lắc đàu, ngón tay nhỏ nhắn mập mạp chỉ vào một hình vẽ của một gốc thảo dược.

“Biển đậu xem hình..” Biển đậu ngây thơ nói.

“A…Biển đậu nhận ra đây là gì không?” Tín Triều Dương cười nói, một mặt nhận lấy cốc nước từ Cố Thập Bát Nương đút nàng uống, một mặt thuận miệng hỏi..

Cố Thập Bát Nương vội vàng gọi nha hoàn dẫn nàng ra ngoài chơi, đứng ở cửa nhìn các nàng đi rồi, hơi hơi ngây người.

“Nàng sao vậy?” Tín Triều Dương đi đến, nắm đầu vai nàng thân thiết hỏi.

“Về sau không đọc dược thư cho Biển đậu nghe nữa…” Cố Thập Bát Nương than nhẹ một tiếng.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
10 thành viên đã gởi lời cảm ơn nnttrang về bài viết trên: Chickdra, HNRTV, Ida, Nguyên Lý, Yến My, banhmikhet, con người cô đơn, longhaibien, mimeorua83, xichgo
Có bài mới 24.06.2018, 00:33
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Thanh Ngư Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Thanh Ngư Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 11.09.2017, 10:28
Tuổi: 19 Nữ
Bài viết: 80
Được thanks: 811 lần
Điểm: 54.33
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Dược hương trùng sinh - Hi Hành - Điểm: 33
=Dạy con

Edit: nnttrang

Tín Triều Dương xuống ngựa, đi vào viện, từ xa đã thấy Tín lão gia đứng chắp tay sau lưng dưới mái hiên ngóng trông.

“Như thế nào bây giờ mới về..” Tín lão thái gia nhìn thấy hắn lập tức bước nhanh đến, chưa đi được mấy bước vội vàng phát hiện chính mình luống cuống, khụ một tiếng, bày ra dáng vẻ trang trọng, vuốt râu nói.

“Chuyện gì khiến cho phụ thân báo tin thúc giục nhi tử vội vã trở về?” Tín Triều Dương hỏi, nhưng trên mặt hắn chính là thập phần hiểu rõ.

Bị ánh mắt nhi tử đảo qua, Tín lão gia có hơi chột dạ.

“Chuyện làm ăn thế nào? Cũng đã hơn nữa tháng rồi..” Ông khụ một tiếng, vẻ mặt nghiêm túc hỏi, “Bọn quan gia đều là hạng người gian xảo, con đừng sơ xuất để bọn hắn lừa..”

Tín Triều Dương bật cười, cất bước đi lên bậc thang.

“đúng là như thế..” Hắn hơi nhíu mày nói, “Con không muốn quấy rầy phụ thân, nếu người đã hỏi, con cùng ngài đi nói một chút cuộc làm ăn lần này, để cho phụ thân yên tâm…”

Vừa nói vừa làm tư thế nâng Tín lão gia vào phòng.

Tín lão gia nhất thời liền nóng nảy.

“Không phải bây giờ, con trở về sân mình nghỉ ngơi một chút..” Ông vội nói.

“Nghỉ gì chứ, cũng không phải ra ngoài lao động vất vả, nào có mệt như thế…” Tín Triều Dương cười nói, “Mấy ngày nay không cùng phụ thân uống trà đàm thoại, hôm nay vừa lúc..”

Vừa nói vừa phân phó gã sai vặt một bên  chuẩn bị cơm rượu và thức ăn.

“Nhi tử của con một ngày đã không có được ăn, con nghĩ lão tử có thể ăn được sao!” Tín lão gia không nhịn được dậm chân nói.

“A Ngụy gặp rắc rồi rồi hả?” Tín Triều Dương hỏi, vẻ mặt hàm ý nhìn là biết phụ thân gọi hắn về là vì chuyện gì rooif.

“…Giáo huấn hài tử tất nhiên là không có gì..” Tín lão gia nói nhỏ, “Chỉ là không thể không cho ăn cơm…hôm nay trời lạnh..A Ngụy lại đang tuổi lớn..”

Tín Triều Dương nở nụ cười, gật đầu nói tiếng con đi xem sao, lại thấy Tín lão gia mong ngóng nhìn vào sân  của mình.

Vừa vào sân, chỉ thấy một đứa nho quỳ ở trong viện, mặt cúi thấp nhìn ỉu xìu buồn bã.

Tín Triều Dương vốn định không quan tâm, thấy thể trong lòng mềm nhũn.

Ngày đang trở lạnh, lại quỳ thẳng trên bàn đá, đệm cũng không có.

Nghe thấy tiếng bước chân, tiểu nhi đã nghiêng đầu sang chỗ khác, A Ngụy tuy đã bảy tuổi nhưng bộ mặt vẫn phúng phính như em bé, mặt mày thanh tú, rất giống với Cố Thập Bát Nương, khuôn mặt nhỏ nhắn bị lạnh ddeeens đỏ bừng, nhìn thấy Tín Triều Dương đến, hai mắt lập tức đỏ lên, nhưng vẫn cố nén không cho lệ rơi xuống.

“Phụ thân…” hắn mang theo giọng mũi khẽ gọi.

Một tiếng gọi này khiến cho mọi ý nghĩ làm một phụ thân uy nghiêm của Tín Triều Dương hoàn toàn tan biến.

“Lại không thuộc bài sao?” Hắn hỏi nhỏ, cố kìm chế không bước đến ôm con trai lên, ánh mắt dán chặt vào bàn đá, đây là bao nhiêu cứng bao nhiêu lạnh.

A Ngụy gật đầu, ủy khuất lẫn xấu hổ, ánh mắt chuyển đến trước người, ở đó có một cuốn dược thư mở ra, hắn lại bắt đầu lẩm nhẩm, thỉnh thoảng lại nức nở.

Lần này Tín Triều Dương không chịu nổi nửa, vừa đưa tay định ôm nhi tử,bên trong phòng lập tức truyền đến một tiếng ho nhẹ, phụ tử hai người lập tức trở về tư thái cũ.

“Nên học thuộc mau đi, giả bộ thương cảm thành quen…” Cố Thập Bát Nương trợn mắt nói, “Nói, mình sai ở đâu, nói cho phụ thân ngươi nghe một chút có nên phạt hay không!”

A Ngụy cúi đầu, thành thành thật thật đáp, “Không nên trốn học lên núi bắt rắn..”

“Bắt rắn?” Tín Triều Dương lập tức cúi người nhìn tay nhi tử, “Có thể bị cắn đó..”

Cố Thập Bát Nương khụ một tiếng, trợn mắt nhìn hắn.

Đại dược sư tuy không tự mình hái thuốc, nhưng hái thuốc bắt rắn trùng vẫn là kỹ năng cơ bản, tuy nhiểu tiểu hài đồng tuổi còn nhỏ, nhưng A Ngụy không giống những đứa trẻ khác, thấy rắn hay côn trùng liền sợ hãi, thân thử tới bắt cũng không thành vấn đề.

Tín Triều Dương cười ha ha, đứng thẳng lên, nói một tiếng quả nhiên nên phạt.

“Lúc nên học dược, lúc nên đọc sách..” hắn nói tiếp, “Đọc sách ở học đường, cũng là một cách giáo dục tốt..”

“Vâng ạ, A Ngụy biết sai rồi,..” A Ngụy lập tức gật đầu như giã tỏi, bộ dáng tội nghiệp nhìn phụ thân nói.

“Ừm..” Tín Triều Dương ra vẻ nghiêm túc gật đầu, nhìn về phía Cố Thập Bát Nương.

Cố Thập Bát Nương trợn mắt nhìn hắn.

“Dừng ngay việc này lại!” Nàng nhướng mi nhìn A Ngụy, tay cầm chổi lông gà một bên lên, bước đến, “Nói, tới cùng sai ở chỗ nào! Không được tránh nặng tìm nhẹ!”

A Ngụy thấy thế rụt đầu lại, Tín Triều Dương giật mình, biết mình bị tiểu tử này giả dạng đáng thương biến mình thành đồng minh của hắn.

“Không nên bỏ rắn vào trong chăn của tiên sinh..” A Ngụy khó khăn đáp.


Tín gia có học đường dành cho con em học vỡ lòng, A Ngụy đương nhiên cũng vào học đường đọc sách viết chữ, từ khi hắn vào học đường, một năm ngắn ngủi đã chọc tức hai vị tiên sinh, thêm một vị hôm qua bỏ đi nữa, là người thứ ba rồi.

Tín Triều Dương tự mình lấy chổi lông gà nói phải tự mình giáo huấn nhi tử một trận, Tín lão thái gia trốn ngoài viện nhìn xem, trong lòng muốn vỡ vụn không chịu nổi cũng lập tức tiến vào, cũng lấy cớ chính mình cũng phải giáo huấn, ôm tôn tử chân không chạm đất bỏ chạy.

“Cái gì đạo lý oai nghiêm..” Cố Thập Bát Nương liếc hắn một cais, “Trong mắt cháng, nhi tử của chàng có sai bao giờ..”

Tín Triều Dương đặt chén trà xuống, nắm tay nàng cười, “Nương tử, nàng đừng gấp, hài tử phải dạy từ từ..”

Cố Thập Bát Nương trừng mắt nhìn hắn một cái, không nói gì, cũng không có tránh ra.

“Đã nhiều ngày xã giao, mệt mỏi không?” Nàng đưa tay xoa nhẹ trán của hắn hỏi.

“Rượu ngon thịt ngọt, đàn sáo ca múa, mỹ nhân say mê gối đầu..” Tín Triều Dương cười nói, “Làm sao có thể mệt?”

“Càng già nói năng càng ngọt rồi..” Cố Thập Bát Nương lại liếc hắn, khẽ thở dài..

“Sao vậy?” Tín Triều Dương đưa tay vuốt ve chân mày cau lại của nàng, “Ngươi đừng lo lắng về việc A Ngụy quá, ta có chừng mực..”

“Không phải..” Cố Thập Bát Nương khẽ thở dài, “Đứa nhỏ này khoong có hứng thú…”

“Hắn mới mấy tuổi đầu..” Tín Triều Dương cười nói, “Không nói đến người khác, nàng đến lớn mới vào nghề.

“Làm sao giống nhau..” Cố Thập Bát Nương lắc đầu cười khổ, không giống, đối với nàng mà nói, bào chế dược không phải là hứng thú, mà liên quan đến sinh mạng, cái này giống như cảnh ngộ của Phi tướng quân Lý Nghiễm tưởn nhầm mãnh hổ đánh úp nên đêm bắn tên xuyên núi, nhưng không phải một dạng đạo lí giống nhau (*chỗ này giải thích sau)

“Nương…”

Một giọng lảnh lót vang lên trong phòng.

Hai phu thê vội vàng đi vào trong, vén màn lên, bắt gặp tiểu nữ nhi chưa đến ba tuổi cầm một quyển sách trong tay, ngẩng đầu sang bên này.

“Biển đậu tỉnh rồi sao?” Cố Thập Bát Nương hỏi, cảnh tượng như vậy đã quen, “Muốn uống nước không?”

Đây là nhi tử Cố Thập Bát Nương sinh hạ sau khi từ Kỳ Châu về, lấy tiểu danh gọi là biển đậu.

“So với A Ngụy, Biển Đậu giống như đại hài tử hơn..” Cố Thập Bát Nương cười nói, một mặt rót nước cho nàng, “Thật là không khiến người ta lo lắng…”

“Biển đậu đang xem gì đó?” Tín Triều Dương đi qua, ngồi trên giường, đem nữ nhi như cục bột ôm vào lòng, nhìn sách trong tay nàng, như một bản dược thư, biết Cố Thập Bát Nương đôi khi lấy dược thư ru nàng ngủ, cười nói, “Biển đậu nhận biết được chữ rồi sao?”

Biển đậu lắc đàu, ngón tay nhỏ nhắn mập mạp chỉ vào một hình vẽ của một gốc thảo dược.

“Biển đậu xem hình..” Biển đậu ngây thơ nói.

“A…Biển đậu nhận ra đây là gì không?” Tín Triều Dương cười nói, một mặt nhận lấy cốc nước từ Cố Thập Bát Nương đút nàng uống, một mặt thuận miệng hỏi..

Cố Thập Bát Nương vội vàng gọi nha hoàn dẫn nàng ra ngoài chơi, đứng ở cửa nhìn các nàng đi rồi, hơi hơi ngây người.

“Nàng sao vậy?” Tín Triều Dương đi đến, nắm đầu vai nàng thân thiết hỏi.

“Về sau không đọc dược thư cho Biển đậu nghe nữa…” Cố Thập Bát Nương than nhẹ một tiếng.

“Vì sao?” Tín Triều Dương cảm thấy khó hiểu, “Ta thấy Biển đậu rất có khiếu..”

Cố Thập Bát Nương trầm mặc.

Tín Triều Dương vỗ nhẹ đầu vai nàng.

“Ta biết nàng cố kị Biển đậu là thân nữ tử..” Hắn chậm rãi nói, ôm thê tử vào lòng, “Đừng nghĩ nhiều..cứ thuận theo tự nhiên đi…”

Cố Thập Bát Nương gật đầu, cười, không nói nữa, tầm mắt hướng ra ngoài cửa, xa xa có tiếng hài đồng cười đùa truyền đến._ END_(24/06/2018)
--- ------ ------ ------ -----
Ngoại truyện đến đây thôi.

Truyện đã hoàn, cảm ơn mọi người đã theo dõi và ủng hộ truyện trong suốt thời gian qua.

HAPPY BIRTHDAY DIỄN ĐÀN LÊ QUÝ ĐÔN (24/06/2018)


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 276 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Baby Groot, bluebuble, chau1996, con người cô đơn, gapkhuc, Hải Như, Mysunshine.htt, nashiki96, ngocruby_1991, nunawin, thanh.truc.thai, xichgo và 1489 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (101/104]

1 ... 174, 175, 176

2 • [Xuyên không] Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên (Trọn Bộ 6 tập)

1 ... 115, 116, 117

3 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

5 • [Cổ đại - Trùng sinh] Dược hương trùng sinh - Hi Hành

1 ... 90, 91, 92

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 116, 117, 118

7 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 42, 43, 44

8 • [Hiện đại] Cưng chiều em nhất - Tĩnh Phi Tuyết

1 ... 29, 30, 31

9 • [Cổ đại] Ác phu cường sủng thê - Văn Hội

1 ... 57, 58, 59

10 • [Hiện đại] Hạnh phúc nhỏ của anh Đông Bôn Tây Cố (Trọn bộ 2 tập)

1 ... 22, 23, 24

11 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 81, 82, 83

12 • [Hiện đại] Nhìn người không thể nhìn bề ngoài - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 36, 37, 38

13 • [Hiện đại] Mưu đồ làm loạn - Thanh Thụ A Phúc

1 ... 23, 24, 25

14 • [Xuyên không] Sủng thần của đế vương - Hoa Vũ Băng Lan

1 ... 46, 47, 48

15 • [Hiện đại] Theo đuổi nam thần - Thiên Phàm Quá Tẫn

1 ... 19, 20, 21

16 • [Cổ đại] Mỹ nhân như họa - Túc Mễ Xác

1 ... 33, 34, 35

17 • [Hiện đại] Một tòa thành đang chờ anh - Cửu Nguyệt Hi

1 ... 22, 23, 24

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ báo thù - Phong Tuyết Phiêu Nhứ

1 ... 27, 28, 29

19 • [Hiện đại] Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp

1 ... 17, 18, 19

20 • [Hiện đại] Tử Thời - Sói Xám Mọc Cánh

1 ... 35, 36, 37


Thành viên nổi bật 
The Wolf
The Wolf
Phèn Chua
Phèn Chua
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012

Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 1105 điểm để mua Hamster vàng
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 1051 điểm để mua Hamster vàng
Shop - Đấu giá: White Silk-Hazye vừa đặt giá 279 điểm để mua Gà quay
LogOut Bomb: White Silk-Hazye -> +Ta Là Bảo Bối+
Lý do: Hai lô lâu ko gặp =))))
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 668 điểm để mua Thiên thần mây
ningxia111: xin chào xen sen
Shin-sama: à biết rồi :)) lâu quá nên quên cả cách dùng diễn đàn
Shin-sama: áo xanh lá là làm chức gì ấy nhờ :think:
Shin-sama: =]] giờ nói rồi đấy thôi
Mon Miêu: Shin haha, chuẩn nè, thấy nhau hoài nhưng do đông quá nên ta nhớ là có chào nhau thôi chứ chưa nói chuyện bao giờ ^^
Hạ Quân Hạc: Ri Ri :no3: Ủi
Shin-sama: cũng quen, hình như chưa nói chuyện bao giờ :3
Mon Miêu: À nhon Ủi, lâu rồi không gặp ha
Mon Miêu: Không biết Shin còn nhớ không chứ ta hông :)) Lặn lâu quá rồi, hồi ta mới vào diễn đàn là thấy Shin hoài nà haha
Hạ Quân Hạc: San mau vote cho bổn Ri
Shin-sama: chào áo xanh :))
Mon Miêu: Hi Shin
Hi San
^^
Mon Miêu: Ôi, lâu lắm rồi mới lên đúng lúc mọi người đang tám :))
Shin-sama: hê lô Sen Xen :))
Shin-sama: Không học chung nên không biết
xen sen: xin chào mọi người mình người mới mong mọi người giúp đỡ nhiều ạ.
Mika_san: Mà thím biết bé Tơ nhà tui đâu hem?
Mika_san: Đập cái gì và xây cái gì vậy thím ?
Mika_san: =))
Mika_san: Cảm thấy môn lung
Shin-sama: đợi t đập đi xây lại hết đã :))
Mika_san: Why?
Mika_san: Tui cũng muốn thi, mà chẳng biết mình có tài năng gì, chỉ rớt ở vòng gửi xe
Shin-sama: biết chi không
Mika_san: Haha

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.