Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 276 bài ] 

Dược hương trùng sinh - Hi Hành

 
Có bài mới 23.06.2018, 11:08
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Thanh Ngư Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Thanh Ngư Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 11.09.2017, 10:28
Tuổi: 19 Nữ
Bài viết: 80
Được thanks: 750 lần
Điểm: 54.33
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Dược hương trùng sinh - Hi Hành - Điểm: 37
Ngoại truyện : Động phòng
Edit: nnttrang

“Tân nương tử lên kiệu..” Hỉ nương nhà Tín gia phất khăn đỏ hô lớn, cùng mấy phụ nhân đi vào dẫn nàng lên kiệu.

Tín Triều Dương mỉm cười đi theo, bước qua một hàng dược sư như hổ rình mồi, đi đến trước mặt chỗ Cố sui gia.

Cố Hải một thân là sam bào mới, đã là phụ thân của hai đứa nhỏ, lại để râu như đa số quan viên khác, lại có kinh nghiệm lịch lãm một thời gian dài, càng ngày càng trở nên lão thực, trầm ổn.

Hắn nhìn Tín Triều Dương từng bước đi đến, trong lòng cảm thấy ngũ vị tạp trần, vui mừng vì muội muội cuối cùng không trải qua cảnh cô đơn lúc tuổi già, lại có chút khổ sở vì không nỡ.

Tín Triều Dương tiếp lấy một ly rượu, hướng Cố Hải kính một cái, ngửa đầu uống một hơi cạn sạch.

Một bụng đầy những lời muốn nói trong Cố Hải hóa thành một quyền, đấm lên vai Tín Triều Dương.

“Quê mùa như vậy a..” Phía sau lưng Cố Hải có người lên tiếng.

Cố Hải cũng không quay đầu lại, thúc khuẩy tay vào người Cố Ngư một phen.

Cố Ngư một thân sam bào màu tím phẳng phiu, chân mang một đôi hài tuyết trắng, cũng không để râu như Cố Hải, mà là giữ khuôn mặt trắng nón, phong độ tri thức thoát ra từ cốt cách của hắn, nhìn qua phong tư tuấn tú, không mang theo một tia khói lửa.

Đương nhiên, người hiểu biết đều không ai dám cho rằng hắn là cái gối thêu hoa, Quốc Tể giám Tể Tửu ở tuổi hai mươi lăm, chức vụ này tuy không quyền không thế nhưng là một trong tiểu cửu khanh, có ý nghĩa chính là cơ hội vô cùng lớn bước vào hàng Đại quan.

Đây là lần đầu tiên Tín Triều Dương gần với vị Trạng nguyên công này, giờ phút này nhìn hắn, quả thật hơn cả lời đồn.

Hắn cúi đầu với Cố Ngư, uống một hơi cạn sạch.

Cố Ngư lúc này mới nhàn nhạt ừm một tiếng, nhận ly rượu đối ẩm Cố Hải đưa qua.

Tín Triều Dương vượt qua được nhóm người Cố sui gia, khom người thi lễ, lại tiếp tục giơ ly rượu đối với chúng dược sư, đồng loạt kính.

“Ba chén làm sao được?” Một dược sư gầy gầy nói.

Hôm nay là ngày Tín Triều Dương thành thân, vốn là không cần tiến vào kính rượu, nhưng nhớ đến huynh muội Cố gia mất cha từ nhỏ, hai huynh muội che chở nhau đến hôm nay quả thật không dễ, cho nên cố ý tiến vào kính rượu, tân lang quan không uống rượu lại nhà mẹ đẻ của tâ nương, bởi vì sợ uống rượu sẽ trễ giờ lành.

Đương nhiên, những thứ dược sư này đối với dược thương chuyện gì cũng làm được, cái gì cũng dám nói.

Nếu là dược thương trước đây thì không biết là thế nào, ngược lại cảm thấy bình thường, nhưng hôm nay đã có người không nhịn được nhảy ra, “Cũng không phải là rượu nhà ngươi a..”

Lời này tuy nhỏ, nhưng lại truyền đến tai mấy vị dược sư kia.

Vẻ mặt dược sư vừa rồi trầm xuống, nhìn qua, thấy người vừa hô là một tên mập mạp.

“Gia phó lão Tam..” Dược sư hừ nói, “Năm nay giá dược rớt xuống ba thành…”

Tên mập mạp kia sợ run cả người, nhưng trước mặt nhiều dược thương không dám để lộ ra, lộ mặt ra, nổi lên dung khí nói: “Ta cùng Cố nương tử là thân gia…ngươi nói không tính…”

Không tin được tên mập mạp này còn dám cãi lại, sắc mặt dược sư vừa nãy ngày càng khó coi.

“Xem thử, đây là kết quả phá hỏng quy củ..” Hắn hừ lạnh một tiếng nói với mọi người bên cạnh.

Nhóm người dược sư nhao nhao gật đầu, hoặc lắc đầu cảm thán.

“Tên mập mạp chết bầm, ngươi chờ xem, ta xử lí ngươi thế nào..” Dược sư xăn tay áo, lần nữa nhìn về phía tên mập.

Mắt thấy tràng diện có chút lạnh lẽo, mọi người Cố gia đổ một tầng mồ hôi, cố pha trò làm giảm căng thẳng, mọi người nói nương gia, nương gia, mọi người đừng gây khó dễ với nhau, bây giờ mọi người trong Cố gia đều không muốn gây khó dễ gì nữa, chỉ hận tân lang sao còn chưa nhanh đón tân nương tử đi đi.

Tín Triều Dương mỉm cười, đón nhận ly rượu kính nhóm dược sư, ngửa đầu uống cạn, nhưng chỉ uống một chén, cũng không uống thêm.

Hai bên xem như mỗi cái đều được chút mặt mũi, cũng không nói lại nữa.

“Tân nương tử lên kiệu lâu!” Hỉ nương hô lên, một nhóm người hộ tống Cố Thập Bát Nương đội khăn voan đỏ thắm bước ra.

Tẩu tẩu làm cho nàng chén cơm, Tào thị muốn đút xong cơm cho nàng trước khi lên kiệu, thời khắc cáo biệt cuối cùng cũng đến, cùng lúc Cố Thập Bát Nương quỳ xuống, Tào thị rốt cục không chịu nổi nữa òa khóc lên, bà vừa khóc, khiến cho Cố Thập Bát Nương vốn cố kìm nén cũng rơi lệ đến nổi không thể đứng dậy, ngay cả hai mắt Cố Hải cũng đỏ ngầu, cúi đầu, sợ người khác thấy mình luống cuống.

“Nhìn xem…gả con thôi mà phiền toái như vậy…” nhóm dược sư cảm thán.

Đám dược thương nhìn bọn hắn xem thường, nguyền rủa bọn người kia sinh nữ nhi không sinh nhi tử, cho bọn hắn nếm mùi thương tâm.

Dù có khóc cũng phải lên kiệu, nhóm cô tẩu đỡ Cố Thập Bát Nương, liên tục chúc phúc dẫn nàng tiến vào bên trong kiệu, nhìn cỗ kiệu cùng với dàn trống kèn bắt đầu xuất môn, người Cố gia trừ nhà Cố Hải đều nhẹ nhàng thở phảo nhẹ nhóm, cảm ơn trời đất, cuối cùng cũng bình an vô sự đi rồi..

So với nhà tân nương tuy vui mừng nhưng vẫn mang theo không khí ưu thương, tân lang gia mới là vui mừng thật sự, náo nhiệt có thể so với đón năm mới.

Cùng với giọng vang vang của hỉ nương, hai người một thân hỉ phục mỗi bên cầm một cái tú cầu đỏ nối nhau bằng một dải lụa đỏ dài, tiếng cổ nhạc với tiếng chúc tục của mọi người đồng thời vang lên như pháo nổ ing ỏi, hai người từ từ tiến vào đại môn, đến chính đường, sau khi bái tế cao đường tổ tong Tín gia, phu thê giao bái ba lần với nhau, cuối cùng cũng hoàn thành nghi lễ phức tạp rườm rà.

Tín Triều Dương sau khi kính rượu đang được người nâng về phòng, trên lí thuyết không ai vào lúc này lại sát phạt tân lang như vậy, nhưng nhóm người dược thương rất cao hướng, không kìm chế được, nhao nhao biểu đạt kính ý với anh hung bắt được đệ nhất đại dược sư, qua lại mấy bận như vậy, khi mấy cái thiếu gia Tín gia phát hiện, khi đó cước bộ Tín Triều Dương đã có chút lảo đảo.

Trăng lúc này đã treo cành liễu, cô tẩu cùng phụ nhân đã rời khỏi, nha hoàn cùng bà tử muốn hầu hạ tân lang hoàn thành nghi thức vén khăn voan cũng bị Tín Triều Dương đuổi ra ngoài.

Thanh âm vui nhộn ồn áo của tiệc rượu ngoài kia bị ngăn cách bởi sân vường, trong phòng an tĩnh cực kì, sáu ngọn nến to cháy tạo nên những tiếng tí tách, thảm đỏ, chữ hỉ hồng, màn sa hồng, đèn lồng màu đỏ, toàn bộ đều là màu đỏ nhiệt liệt.

Tín Triều Dương vịnh tay vào góc bàn, lẳng lặng nhìn Cố Thập Bát Nương đang ngồi trên giường, cả người nàng cũng một màu đỏ rức j rỡ, hai mắt hắn say sưa nhìn, cảm thấy tất cả như không chân thật.

Hắn từ từ bước qua, chậm rãi đưa tay, gỡ nhẹ khăn voan đỏ xuống.

Dưới ánh nến lộ ra dung nhan vừa quen thuộc vừa xa lạ, quen thuộc vẫn là khuôn mặt đó, xa lạ chính là lớp trang điểm tinh xảo.

Vinh quang cả đời của nữ tử đều nở rộ ở một khắc này.

“Sao lại khóc thành bộ dạng này..” Tín Triều Dương lấy lại tinh thần, mới thấy trên mặt Cố Thập Bát Nương dàn dụa nước mắt, hắn hạ thấp nửa người xuống, ngước mắ nhìn nàng.

Mười năm, mười năm, mười năm trước tại thời khắc này nàng trong cảnh vui mừng này chết đi, mười năm sau hôm nay, nàng trong cảnh vui mừng này nhưng lại sống.

Sống lại làm người, nàng liền muốn khóc, muốn khóc thật to…

Cảm nhận được ánh mắt Tín Triều Dương nhiệt tình không chút e dè, Cố Thập Bát Nương càng thêm thẹn thùng, nghiêng đầu vội vàng lau nước mắt, nghĩ muốn nói câu gì để giảm bớt khẩn trương, lại không biết nói gì, trong lúc do dự, cảm thấy bên cạnh mình hơi chùng xuống, Tín Triều Dương vậy mà nằm úp qua bên cạnh nàng.

“Ai cho chàng uống nhiều như vậy!” Cố Thập Bát Nương hoảng hốt, mùi rượu nồng đậm từ người hắn nói lên hết thảy.

Thốt lên một câu như vậy, càm giác ngượng ngùng xấu hổ vừa nãy biến đâu mất, nàng vươn tay, dùng sức dìu hắn lên giường.

“Đi nấu chút canh tỉnh rượu..” Nàng nói, muốn đi phân phó người, còn chưa kịp đứng dậy, đã bị Tín Triều Dương đang nhắm nghiền hai mắt bên cạnh đưa tay túm lấy eo, còn chưa kịp phản ứng, đã ngã vào lòng hắn, không cho nàng kịp xấu hổ, môi lập tức bị hôn hay lập tức, nụ hôn nóng bỏng khiến đầu óc nàng quay cuồng, cơ hồ hít thở không thông.

Mãi đến mức không thở được đánh lên người hắn, Tín Triều Dương mới buông ra, nhìn sắc mặt Cố Thập Bát Nương bây giờ đã đỏ đến mức không thể đỏ hơn, nở nụ cười.

“Say không được tác quái!” Cố Thập Bát Nương bị hắn nhịn, hận không thể chui xuống hang, đành phải ra vẻ tức giận nhướng mi quát.

“Vậy nếu như không say, là có thể tác quái đúng không..” Tín Triều Dương cười nói, men say trong mắt biến mất, cũng không phải bộ dáng ôn hòa thanh minh như mọi ngày vẫn thấy, bây giờ chỉ có sự nhiệt tình chưa từng có, Cố Thập Bát Nương cảm thấy bản thân mình như bị nhiệt hỏa hòa tan.

“Thập Bát Nương…để cho vi phu hảo hảo nhìn một cái…” Hắn đưa tay qua, giọng nói trầm thấm nhưng khiến người ta toàn thân te dại.

Trong lòng Cố Thập Bát Nương muốn bỏ chạy khỏi hắn, nhưng hai chân đã nhuyễn rồi.

Màn sa hồng buông xuống, che đi ánh nến dỏ lung linh, khiến cho không gian bên trong trở nên mờ ảo, từng kiện từng kiện hỉ phục rơi xuống đất, da thịt tuyết trắng dưới ánh nến làm lòng người xao xuyến khác thường.

Bỏ đi lớp che chắn cuối cùng, cùng với tiếng thở dốc nặng nề, hai cỗ thân thể đằng sau bức màn cuối cùng kề cận sát nhau, như một loại dây leo gắn bó khăng khít không một khe hở..

(huhu, em không có kinh nghiệm edit mấy cảnh này)



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn nnttrang về bài viết trên: Chickdra, HNRTV, Ida, Nguyên Lý, banhmikhet, longhaibien, mimeorua83
     

Có bài mới 23.06.2018, 15:52
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Thanh Ngư Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Thanh Ngư Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 11.09.2017, 10:28
Tuổi: 19 Nữ
Bài viết: 80
Được thanks: 750 lần
Điểm: 54.33
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Dược hương trùng sinh - Hi Hành - Điểm: 41
Ngoại truyện: Cuối hạ
Edit: nnttrang

Tín Triều Dương ở trong sân phía đông của đại trạch Tín gia, nguyên nhân vì nơi này khá yên tĩnh, nơi này tuy phòng có chút chật hẹp, lúc quyết định chọn chỗ này làm hôn phòng, Tín lão thái gia tự mình đến chống gậy đến bố trí, sửa chữa lại cả khu vườn, nhất là thông bốn gian phòng ốc bỏ một số tiền lớn trang hoàng biến thành phòng chính của phu thê bọn họ.

Ánh mặt trời buổi chiều ta xuyên qua bóng cây cùng với những song cửa sổ chen nhau vào bên trong phòng, chiếu đến bên giường gấm, một nữ tử khoác trên mình bộ y phục màu vàng đặc biệt ấm áp.

Bốn năm nha hoàn đang vội vàng dọn dẹp, thu thập rương hòm đồ dùng.

Cố Thập Bát Nương nhìn một lát, đứng dậy đi ra ngoài cửa, trong viện bất đồng với sự xa hoa bên trong phòng, cây táo, cùng cây trám trông buồn buồn, cộng thêm cây bồ đào lâu năm, nhánh cây đung đưa xanh rờn cả một góc trời, đồng thời những quả trám lâu lâu lại rơi xuống, hương vị thanh khiết lan lỏa mơn trớn trên mặt nàng.

Cố Thập Bát Nương lẳng lặng nhìn, bất tri bất giác có bóng che khuất đi ánh sáng, chợt thấy bên ngoài cửa có một người đang tiến vào, bên khóe môi cong cong một nụ cười.

“Sớm như vậy đã trở lại rồi?” Nàng cười hỏi, một mặt vương tay, muốn nhận lấy áo choàng trong tay Tín Triều Dương.

Tín Triều Dương cũng không có đưa cho nàng, ngược lại nắm lấy hai bàn tay mềm mại.

“Thiên hạ đại chuyện cũng không bằng đưa nương tử xuất môn..” Hắn cười nói, nắm tay nàng dẫn vào trong phòng.

Cố Thập Bát Nương không quen với hành động thân mật như vậy trước mặt người khắc, lại cảm thấy xấu hổ, nhưng không thể tránh thoát được.

Nha hoàn bên trong thi lễ, rồi vội vàng cúi đầu lui ra ngoài.

“Mọi người cười kìa..” Nàng oán trách nói.

Tín Triều Dương cười, nắm chặt đôi tay nàng, “Vi phu khi nào thì để ý người ta cười hay khóc..”

Tín Triều Dương thành thân với Cố Thập Bát Nương, dẫn đến song gió lớn ở giới dược, người dược thương thì vô cùng vui vẻ, còn nhóm người dược sư lại lớn tiếng mắng liên tục, có nhiều người trong nghề nói hai phu thê bọn họ hạ ván bài này là không biết gió đông mạnh hơn gió tây hay là gió tây áp đảo gió đông, dù là giới dược thương tụ họp, hay giới dược sư tụ hợp, hai phu thê bọn họ nhất định là đề tài trọng tâm, điều này khiến cho con cháu Tín gia cảm thấy vô cục áp lực, ngay cả Tín Triều quen thói uống rượu vui chơi bên ngoài cũng không chịu nổi trốn trong nhà, có thể nói đóng của gần một tháng rồi.

Đương nhiên, những thứ vui thú của ngoại giới, Tín Triều Dương vẫn lơ đễnh, như cũ vân đạm phong khinh, bày mưu tính kế.

“Không có thật sao?” Cố Thập Bát Nương tựa tiếu phi tiếu nói.

“Nàng không phải người khác…” Tín Triều Dương cười nói, ôm nàng vào lòng, “Nàng là nương tử..”

Cố Thập Bát Nương cười không nói, dựa vào lòng hắn, cùng nắm tay hắn đứng yên một khắc.

“Ta đến Vũ Châu ở… trong lòng chảng quả thật không cảm thấy khó chịu sao?” Nàng đưa tay chọt chọt lồng ngực Tín Triều Dương, hơi ngẩng đầu nhìn hắn cười hỏi.

Tân hôn hơn một tháng, Cố Thập Bát Nương lại phải đi Vũ Châu, cũng không phải về nhà mẹ để, mà là nàng quyết định ở lại Vũ Châu ba năm để chế dược, bổ sung kiến thức cùng rèn luyện kĩ nghệ, tân hôn ngọt ngào suôn sẻ như nước sơn keo dán, chia ly quả thật như hỏng phong cảnh, thường thì bất đắc dĩ phân li đều là phu quân , nhà bọn họ là tân nương tử rời nhà.

Cả nhà tuy không ai nói gì, nhưng trong lòng cũng có thầm than thở.

“Đương nhiên là có..” Tín Triều Dương cúi đầu hôn nhẹ lên trán nàng, nhỏ giọng nói bên tai nàng, “thực tủy tri vị…hiện giờ cũng không so với trước kia được..” (thực tủy tri vị = ăn quen bén mùi (với nghĩa xấu thường dùng trong chuyện thâu hương trộm tình) )

Giọng của hắn trầm thập, lại thổi hơi nóng vào vành tai Cố Thập Bát Nương, lại nói một câu ái muội như vậy, khiến mặt Cố Thập Bát Nương nhất thời đỏ lên, đưa tay muốn đẩy hắn ra.

Cái đẩy xấu hổ của nàng, dưới ánh đèn mơ màng rơi vào mắt Tín Triều Dương đặc biệt trêu chọc, tay ôm lấy thắt lưng của nàng, ánh trăng bên ngoài cửa sổ, ngọn nến bị thổi đi, y phục rơi xuống, màn bung ra, hai thân thể hòa vào nhau, nhu tình như nước, còn gì bằng.

Ngày thứ hai, xe ngựa Cố Thập Bát Nương đúng hạn khởi hành.

“Đi đường cẩn thận, ta xử lí xong mọi việc sẽ đi sau..” Tín Triều Dương vỗ về nàng lên xe ngựa, mỉm cười dặn dò.

“Không còn cách nào, việc của chàng bận rộn…ta rãnh rỗi sẽ về thăm chàng…” Cố Thập Bát Nương cười nói.

Không có chút nào sướt mướt sinh li tử biệt thê lương như mọi người tưởng tưởng, khiến cho những người trong Tín gia muốn rớt cả cằm, mấy cái đệ tử trẻ tuổi nháy mắt lẫn nhau, có người vui mừng nhướng mày, có người lại mặt ủ mày chau.

“Ngươi cược bao nhiêu?”

“Toàn bộ thân gia đều cược..”

“Vậy ngươi phát tài rồi….”

“Nói nhảm..ta cược đại ca phu cương đại chấn..”

“Không tồi, ta thông minh..cược đại tẩu tốt hơn…ta phát tài rồi..”

Cùng với tiếng cười lẫn bàn luận ríu rít phía sau, là tiếng xe ngựa Cố Thập Bát Nương khỏi hành rời khỏi đại trạch Tín gia.

Tín Triều Dương xoay người, làm như vô tình quét qua vẻ mặt cổ quái của mọi người.

“Đi thôi, đi thôi, người cũng đã đi rồi..” Mọi người lập tức cười ha ha rời đi.

Tín Triều Dương mỉm cười, vẫy tên gia đinh một bên lại.

“Chúng ta buôn bán lời ít nhiều?” Tín Triều Dương nhỏ giọng cười hỏi.

“Thiếu gia..” sắc mặt gã sai vặt lập tức hớn hở, “Phát một đền mười…chúng ta phát tài rồi..”

“Lặng lẽ giấu kín chỗ tiền đó…” Tín Triều Dương cười ha ha, “Đây chính là tiền bọn hắn hiếu kính nương tử ta, không lấy cũng uổng…”

Kinh thành Đại chu, hoàng cung, thời điểm ánh nắng rực rỡ chiếu xuống, cửu ngũ chí tôn Hoàng đế cuối cùng cũng đặt xuống tấu chương cuối cùng, đưa tay xoa xoa cánh tay mỏi nhừ, đứng lên nhìn ra ngoài cửa sổ.

Dưới nắng sóm, bốn phía tường đỏ ngói vàng, bức trạm hình xà càng trở nên sống động, bên dưới ban công cung điện cao thấp, lọt vào trong mắt trong mắt là cảnh tượng vàng rực rỡ hùng vĩ, nhưng cũng đầy những áp lực.

Hoàng đế nhẹ nhàng xuất môn, một thái giám hơi mập mạp vội vàng cẩn thận đi theo.

Nhìn hoàng đế hướng một chỗ trong cung điện mà đi, thái giám làn như vô ý nói, “Bệ hạ muốn dùng bữa?”

“Đi chỗ hoàng hậu đi…” Hoàng đế thuận miệng nói.

“..Vâng ạ, truyền Ngự Thiện phòng, bệ hạ đến chỗ hoàng hậu..” Thái giám lập tức phân phó tiểu thái giám phân phó nói.

“Còn phải chuẩn bị cái gì?” Hoàng đế nhìn mắt hắn, nhàn nhạt hỏi.

“Bệ hạ, hoàng hậu mấy ngày nay ăn chay…Lão nô sợ vạn nhất đúng hôm nay, không hợp khẩu vị bệ hạ..” Thái giám vội cười cung kính nói.

Hoàng đế a một tiếng, chân không dừng bước, lúc này đã đi qua một đoạn cửa cung, đứng trước một bức bình phong Cửu Long, không khí không giống trang nghiêm trong tiền điện, nơi này có mấy phần thoải máy tùy ý hơn.

“Vậy không nên đi thì hơn..” Hoàng đế nói, một mặt khẽ nhíu mày, “Nơi này cách cung nào gần nhất?”

Nội thị bên cạnh hắn có một tia khẩn trương khó phát giác, ngẩng đầu lên quét mắt một cái.

“Bệ hạ, Trọng hoa cung của Ly Cát nương nương gần nhất…” Hắn cúi đầu nói.

Hoàng đế ừm một tiếng, chậm rãi bước đi, hắn quả thật đi đến Trọng hoa cung, nội thị ngầm thở phào, giữa hai chân mày khẽ vui mừng.

Biết được Hoàng đế giá lâm, Cát thị ở Trọng hoa cung chưa tiến cung được bao lâu vui mừng quá đỗi, ân cần nhu tình hậu hạ, sau khi dùng cơm, lại ngẫu hứng vì bệ hạ nhảy một bài, thấy hoàng đế có ý cười, khiến Cát thị vui mừng đến phát khóc.

Hậu cung Đại chu phi tần không nhiều lắm, nhưng đều là người cũ của Đông Cung thái tử, mà Hoàng đế siêng năng, người mới nạp như nàng cơ hội nhìn thấy hoàng đế không nhiều lắm, càng không cần bàn đến việc được sủng hay không.

“Ngươi là người Cù Châu?” Hoàng đế làm như vô tình hỏi.

“Thưa vâng ạ, phụ thân nô tỳ là huyện dịch Cao Dương..” Nàng cúi đầu, tựa hồ vì xuất thân thấp hèn mà có chút xấu hổ, nhưng lại không có chút do dự, trên thực tế nàng biết, Hoàng đế tuyệt đối không vì xuất thân thấp hèn mà ghét bỏ, ngược lại càng thương.

“Ân..” Hoàng đế trầm ngâm một khắc, “Nói như vậy xem ra trong nhà cũng không mấy giàu có..Những thứ nội thị này ngươi sao có khả năng hối lộ..”

Lời này của hắn khiến cho Cát thị nhất thời kinh ngạc sắc mặt trắng bệch như tờ giấy,quỳ bộp xuống đất, mà nội thị kia nãy giờ đứng bên ngoài hai chân mềm nhũn, cũng quỳ xuống theo.

Hắn vốn sợ hoàng hậu nơi đó biết mình ngăn cản một đường của Hoàng đế đến chỗ nàng, đến lúc đó hắn sẽ có trái ngon để ăn, nhưng không ngờ, lòng dạ hoàng đế cũng biết rõ.

Hắn vốn là Ti lễ, lên làm thái giám, hiểu biết chữ nghĩa, nhưng vì thời vận không tốt, vẫn không thể có được tiền đồ tốt, cho đến bây giờ mới bất quá chỉ là bưng bít trước mặt hoàng đế quen thói, cho nên mới đánh bạo đi một bước này.

Hoàng hậu bên kia không tới phiên hắn đi mời, mấy nương nương khác cũng bị người khác nhanh chân đến trước, hắn đã tìm lâu mới có một cái phi tử mới tiến cung không bao lâu, xuất thân tháp hèn, tướng mạo khả ái, mà cực kì có tâm kế, lại tứ cố vô thân, nhu cầu nhân mạch hỗ trợ, cho nên, hắn mới quyết định liên thủ với nagf.

Không nghĩ đến lần đầu tiên đã liên lụy đến chính mình.

“Thật ngu xuẩn..” Nghe được hồi báo, Hoàng nội thị lắc đầu cười lạnh một tiếng, chợt ho khan một trận, tiểu thái giám một bên vội vàng vỗ lưng, dâng trà cho ông.

Ông hiên giờ càng già càng yếu, lại đổ bệnh, cả người như cây khô mấy nước.

“Gia gia…Dương toàn cầu gia gia chỉ cho con một đường sống…” Tiểu thái giám nhỏ giọng nói.

“Đừng..” Hoàng nội thị nói, “Đường là do tự mình đi..sống hay chết..người khác không thể làm chủ..hài tử..ngươi phải nhớ cho kĩ, ở trong này, cái gì nên làm, cái gì nên nói, cái gì không nên nói không nên làm…trong lòng cần phải sáng tỏ..bằng không…”

Nói đến đây ông lại tiếp tục ho khan một trận, tiểu thái giám vôi vàng an ủi ông, một mặt liên tục nói con nhớ kĩ, con nhớ kĩ..

“Ta vốn vẫn không rõ..” Hoàng nội thị thở dốc một khắc, tựa người trên nệm, ánh mắt nhìn ra bên ngoài cửa sổ, có chút mê li, thở dài nói, “NGuyên lai…nàng mới là người biết chuyện…sớm bứt ra đi..”

Tiểu thái giám không hiểu, hỏi lại, “Gia gia đang nói đến ai?”

“Người ở ngoài cung…con không biết đâu..” Hoàng nội thị có chút mệt mỏi nói, từ từ khép mắt lại.

Tiểu thái giám vẫn khó hiểu, nhớ đến việc được giao phó, giật mình hỏi, “Gia gia, là ông cho hài nhi bảo mấy tiệm dệt đưa cái hạ lễ kia đến..”

Hoàng nội thị giống như đang ngủ thiếp đi, cũng không trả lời hắn, tiểu thái giám vội vàng im lặng, che miệng lại.

“Nên đánh, những thứ này cũng không dám dể cho người khác biets, nếu như bị bệ hạ biết…” Hắn nhẹ nhàng bước ra ngoài.

Sau khi cửa đóng lại, Hoàng nội thị từ từ mở mắt ra lại.

“Ngươi cho rằng ngươi có thể lừa gạt bệ hạ sao? Hắn không biết…Lão nhân ta có trăm lá gan cũng không dám đi đưa cái lễ kia..” Ông thì thào nói, nằm xuống, lần này là ngủ thiếp đi thật.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn nnttrang về bài viết trên: Chickdra, HNRTV, Ida, Nguyên Lý, banhmikhet, longhaibien, mimeorua83
Có bài mới 23.06.2018, 19:51
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Thanh Ngư Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Thanh Ngư Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 11.09.2017, 10:28
Tuổi: 19 Nữ
Bài viết: 80
Được thanks: 750 lần
Điểm: 54.33
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Dược hương trùng sinh - Hi Hành - Điểm: 52
Chương 16: Nhất chiêu

Năm thứ tư Thiên Khải, mùa xuân vừa đến.

Tháng ba ở Vũ Châu mà nói, chính là thời điểm nhiệt liệt nhất trong năm, dược thương dược sư từ khắp nơi ở Đại Chu tụ tập lại, có thể tính số đầu người trên phố đều thuộc giới dược hành, dược sư hội quán ngược lại an tĩnh hơn, trong đại điện lớn, chi chit người, nhưng không có tiếng động ồn ào, nhưng giữa sự yên tĩnh không kém khẩn trương.

Giữa sân có hai bức bình phong, bình phong được làm bằng lụa trắng, có thể cho người ta nhìn thấy bóng người bên trong, nhưng không thể thấy rõ động tác.

Lúc này bên trong bình phong có hai cái nam tử đang chuyện chú thực hiện các thao tác bằng dụng cụ trong tay, bên cạnh là một cái đồng hồ cát tính giờ.

“Đã đến giờ!” Một người bên mạnh hô lớn, “Hạ màn xuống.”

Màn được hạ xuống, dược đài bào chế có chút hỗn độn hiện ra trước mắt mọi người, đối với dược sư bọn họ mà nói, mớ hỗn độn  này quá quen thuộc, ánh mắt mọi người đều đang tập trung trên thành phẩm.

Trong đó có một nam tử trên khay đầy ninh khả tử, mà bên kia chỉ có một nửa, cao thấp liền phân minh.

“Ninh kha tử, Đăng Châu Tiếu Bạch Thắng…” Tài quyết hô lên.

Lời này khiến cho bốn phía vang lên thanh âm khen ngợi trầm trồ, đương nhiên, đối với kẻ bại trận thì cái này không được thoải mái lắm.

“Tiền bối, đa tạ.. Nam tử trẻ tuổi chắp tay nói, trong giọng điệu lại không có cung kính, trên mặt lại tràn đầy trào phúng.

Vị nam nhân thua cuộc, sắc mặt có chút khó coi, chắp tay không nói gì xoay người bỏ về.

Đối với nhóm người dược sư mà nói, việc khiêm tốn hữu lễ là quy củ chưa từng có, mọi người dựa trên tay nghề mà nói chuyện, tay nghề cao thường có liên quan với tuổi tác, nhưng cũng không thiếu những hậu bối liều lĩnh.

“Không sai, không thiệt thòi đồng lứa cực kì có tiềm lực..” Nhóm người dược sư lớn tuổi gật đầu nói.

Được mọi người tán dương, cùng ánh mắt hâm mộ, Tiểu Bạch Lập được vậy quanh bởi một đám người trẻ tuổi, nam có nữ có.

“Tiểu gia chính là lợi hại nhất!” Mọi người hứng phấn thay nhau nịnh hót.

Tại đây dưới không khí chúng tinh phủng nguyệt – sao quanh trăng sáng, mặc cho ai cũng không khỏi cảm thấy lâng lâng theo, huống chi hắn là kẻ thắng cuộc đương nhiên có tư cách phơi phới.

“Tiểu gia lợi hại, có thể nhanh chóng tiến vào hội dược sư…” Có người nói, còn có vẻ mặt kích động mong chờ.

Dược sư hội, đó là cấp dược sư cao nhất ở triều Đại Chu, có thể chiếm được một vị trí trong đó, đời này cũng đủ thõa mãn.

“Dược sư hội sao..” Tiểu Bạch sờ cằm, trong mắt lóe lên một sự nóng bỏng, nhưng trên mặt ngượng ngùng nói, “Dù sao ta cũng còn quá trẻ…”

Bọn hắn đang nói chuyện, thấy ngoài cửa một trận xôn xao, bốn năm người đi đến, một nữ nhân độ hai mươi ba hai mươi bốn tuổi được mọi người hộ tống đi đầu.

Lúc bọn họ xuất hiện lập tức trở thành tiêu điểm của toàn hội trường, ánh mắt tập trung trên người Tiểu bạch đều tan thành mây khói.

“Đó là ai?” Những người trẻ tuổi kia nhất thời ngạc nhiên, hỏi nhau.

“Ta biết rồi.” Nhìn nữ tử đang được mọi người vây quanh chào hỏi, có một người nói, “Nàng chính là Cố nương tử, đồ đệ Lưu công!”

“Là nàng sao..” Tiểu bạch nhìn qua, vẻ mặt kinh ngạc, “Còn trẻ như vậy…”

Bộ dáng cũng không tệ lắm…Đương nhiên những lời này không ai dám nói ra miệng.

“Đúng vây..” Có người không phục một bên nói, “Ông trời quả thật không công bằng, có sư phu tốt, phấn đấu không tới mấy thập niên… hiện tại cũng đã là một trong thập đại trưởng lão rồi…”

Trong mắt Tiểu Bạch hiện lên một tia đố kị.

“Nàng gả cho Đại Hữu Sinh rồi…” Có người trẻ tuổi nhanh chóng hỏi thăm tin tức, một thiếu nữ nói, “Là Đại Hữu Sinh – đại thiếu gia..”

Đai Hữu Sinh mấy năm nay bành trướng cực nhanh khắp nơi trên Đai Chu.

“Phi, thân dược sư lại gả cho dược thương!” Nhóm người nam tử dược sư nhất thời nổi giận, đối với bọn dược thương trăm phương nghìn kế nhét nữ nhân để lung lạc bọn hắn mà nói, quả thật nhục nhã.

“Có sao, ta ngược lại nàng nhờ vào danh nghĩa Lưu Công lừa gạt gả vào nhà người ta a…Tín đại thiếu gia là người tốt như thế…” Thiếu nữ kia nói xong, lại lộ ra mấy phần khó xử lẫn bất bình, “Nhất định là nữ nhân kia uy hiếp hắn…hiện giờ bên ngoài đều đang cười đại thiếu gia..nói ở nhà không thể ăn cơm cùng bàn với nàng…”

“Vậy đi đâu ăn?” Có người nhịn không được tò mò hỏi.

“Ngồi chồm hổm ăn..” Thiếu nữ bĩu môi căm giạn nói.

Lời này khiến mọi người bật cười.

“Mặc kệ thế nào, nàng nếu kế thừa y bát của Lưu công, nên kén rễ, sao có thể lập gia đình!” Tiểu Bạch ngưng cười, nghiêm túc nói, “Nữ tử chung quy là nữ tủ…chỉ có sống chết lấy việc thành thân mới an tâm..”

Vừa nói vừa thở dài lắc đầu, đáng tiêc đáng tiếc, nếu như tay nghề này trong tay mình, vậy mình nhất định có thể phát dương quang đại khiến Lưu thị nhất môn đến địa vị vạn chúng kính ngưỡng.

Đoàn người Cố Thập Bát Nương đã đi qua vòng vây, đi đến bên này, trong lúc ánh mắt của mọi người vẫn còn lấp lánh.

Đây là địa vị của trưởng lão hội dược sư a…

“Tiểu gia!” Có người phía sau đẩy Tiểu Bạch, khiến cho Tiểu Bạch đang chìm trong suy nghĩ chợt tỉnh lại, “Nàng lớn hơn ngươi không bao nhiêu, nếu như ngươi đấu với nàng, nếu như thắng, chẳng phải là…”

Mấy người sáng mắt lên, quả là ý kiến hay!

“Ta làm sao có thể so được với nàng..” Tiếu gia vội vàng cười nói.

“Như thế nào không bằng…Thứ nhất nàng là nửa đường học dược..thứ hai sư phụ Lưu Công của nàng qua đời sớm..” có người biết chuyện vội nói, “Căn bản không tới mấy năm..Dáng vẻ không giống như Tiểu gia ngươi bắt đầu học từ năm ba tuổi..”

Trong mắt Tiểu Bạch có chút động, đúng vậy, cái nghề dược sư này, muốn thiên phú cũng cần phải trải qua rèn luyện, nếu nữ nhân này nửa đường nhập hành…vậy…có lẽ thật sự là rắn mượn oai hùm..ít nhất trước mặt là vậy.

“Tiểu Bạch ca..Nàng đến kìa..” Thiếu niên kia kích động, đỏ mặt hô.

Cố Thập Bát Nương nghiêng đầu nói nhỏ với một vị dược sư, một mặt hướng ra sau điện mà đi, ở đó có mấy vị bạn cũ đã lâu không gặp.

“Tiểu Liễu gia cũng đến đây?” Nàng cười nói.

“Hiện tại cũng không gọi là Tiểu Liễu gia nữa rồi..người ta cũng đã bốn mươi..” Dược sư vuốt râu cười nói.

Cố Thập Bát Nương cười, không nói chuyện, chỉ thấy một người đứng trước mặt, cản đường nàng.

“Cố nương tử, Đăng Châu Tiếu Bạch, cả gan thỉnh giáo Cố nương tử…”

Cố Thập Bát Nương ngẩng ra, liếc mắt đánh giá người trẻ tuổi trước mắt, mọi người bốn phía nghe thấy đột nhiên an tĩnh lại..


Tiếu Bạch lại trở thành tiêu điểm một lần nữa, so với vừa rồi, Tiểu Bạch có chút chột dạ, nhưng đã đứng ra, không thể lui về phía sau..

“Không được hồ nháo..” Lão dược sư đi bên cạnh Cố Thập Bát Nương trừng mắt quát, “Ở đâu đến? Thực không hiểu quy củ! Lui xuống!”

Lời này khiến cho thiếu niên nhất thời đỏ mặt, sự khinh thường khiến cho đầu hắn nóng lên.

“Thế nào? Cố nương tử chẳng lẽ không dám?” Tiểu Bạch hừ lạnh một tiếng nói, nhìn về Cố Thập Bát Nương, “Chúng ta làm dươc sư vừa mệt vừa khổ, nữ nhân gia quả thật không tiện, bất quá…”

Hắn còn chưa dứt lời, Cố Thập Bát Nương đã đưa tay ngăn hắn lại.

“Được rồi, ngươi không cần phải nói…” Nàng mỉm cười nói, “Nói đi, ngươi muốn cùng ta đấu cái gì?”

Đây là đáp ứng! Một đám thiếu niên tim đập mạnh, sắc mặt kích động đỏ lên.

“Cố nương tử…” Mấy lão dược sư nhíu mày, thấp giọng nói.

“Không có việc gì, người trẻ tuổi bốc đồng thôi.” Cố Thập Bát Nương cười nói, tiện tay xăn tay áo, “Đến đây đi, cho ngươi chọn.”

Tiểu bạch hít sâu một hơi, trong đầu lập tức hiện lên mấy cái chủ ý.

Cố Thập Bát Nương cũng đi qua, mọi người nhao nhao tránh ra một con đường.
Tiểu Bạch đi lên đài nhặt lên một đoạn thược dược, rút đao được dắt một bên thắt lưng, đây là thanh đao tiếng tăm lừng lẫy, hắn nhẹ nhàng hít một hơi, giơ tay chém xuống, chỉ thấy một đoạn đao ảnh như tuyết trắng, chốc lát, thu tay lại, chỉ thấy trên bàn là một đống bột phấn trắng, Tiểu bạch bóc lên một nhúm nhỏ, thổi nhẹ, Bạch thược kia bay tán loạn như những bông tuyết.

“Kỹ thuật thái thật tốt!”

“Bạch thược bay lên trời, mộc thông không còn thấy rìa, trần bì từng sợi đều nhau, vây cá một nửa..”

Cả sảnh đường trầm trồ khen ngợi, Tiểu bạch thở phào một hơi, lo lắng giảm bớt, nhìn về phía Cố Thập Bát Nương.

Kỹ thuật thái này không phải là ngày một ngày hai có thể luyện thành, cho dù ngươi đầy bụng dược kinh, không trải qua bảy tám năm rèn luyện, cũng không thể trở thành một tay thái lành nghề )

Tiểu Bạch sở dĩ chọn cái này thách đấu, chính là xuất phát từ suy luận này, mọi người đều đang chú tâm vào màn mở đầu, giống như màn sân khấu đã được kéo lên, mỗi trận thắng đều bộc lộ tâm tư nhân vậy.

Cố Thập Bát Nương mỉm cười, cùng nhặt lên một đoạn thược dược, nàng không có lấy đao theo, chỉ tiện tay nhặt lấy một cây đao thường ở trên sảnh đài, giơ tay chém xuống, không bao lâu cũng là một mảng bột phấn, học bộ dáng Tiểu bạch, cũng nhẹ nhàng cầm lên thổi, như tiên nữ tán hoa.

“Hảo!” Cả sảnh đường vang lên âm thanh ủng hộ lớn ầm.

Sắc mặt Tiểu Bạch khẽ cứng lại, không tin được nàng cũng luyện được kĩ thuật thái như vậy, không phải là nói là nửa đường nhập hành sao…

Cố Thập Bát Nương nhìn hắn cười, nhẹ nhàng lắc đầu, tâm tư thanh niên này nàng liếc mắt một cái liền biết, mấy năm sau khi rời khỏi kinh thành, nàng cơ hồ dùng toàn bộ thời gian rèn luyện kĩ nghệ, cái loại tôi luyện cường độ cao này ước chừng đã kiên trì trong suốt bốn năm.

Trong bốn năm, một ngày công phu của nàng, tương đương với năm ngày công phu của người khác, thời gian ăn cơm lẫn ngủ nghỉ cộng lại không vượt quá ba canh giờ, đã đạt tới tình trạng điên cuồng.

Nàng biết chính mình khiếm khuyết cái gì, cũng biết mình sắp phải đối mặt với cái gì, cũng biết chính mình uốn gì, kỹ nghệ, không thể nửa điểm ngụy trang, không có khắc khổ tu luyện, dù có thiên tư thông tuệ, cao nhân hỗ trợ, cũng khó mà thành đạt, trừ bỏ khổ công rèn luyện, không còn con đường khác.

“Như vậy đến lượt ta đúng không?” Nàng nhìn thiếu niên trước mặt cười nói.

Tiểu Bạch lúc này cũng không có lựa chọn khác, gật đầu.

Ánh mắt Cố Thập Bát Nương đảo qua dược đài, chợt hai mắt sáng lên, đi đến trước vài bước, đưa tay cầm lên một vị thuốc.

“Tuyết thượng nhất chi hao!” Mọi người hô lên.

Sắc mặt của Tiếu Bạch cũng hơi đổi.

“Cái này đi..” Cố Thập Bát Nương lẩm nhẩm, đứng dậy đi về chỗ bức bình phong, mọi người chỉ có thể nhìn thấy nàng, nhưng không thể thấy rõ cụ thể thao tác thế nào.

“Cái này cũng không khó…” Tiểu Bạch tự nhủ với bản thân, cũng cầm đi đến bên kia, bắt đầu bào chế.

Thời gian trôi qua như nước chảy..Những người trong đại điện không những không giảm bớt ngược lai càng ngày càng đông, nói ra Cố Thập Bát Nương đấu dược trước mặt mọi người, đại dược hội khi đó không tính, đây là lần đầu.

“cái gì?” Nhóm dược sư phía sau hậu điện nghe tin, liếc mắt nhìn nhau, lập tức đứng dậy, mỉm cười, “Đi xem một cái đi.”

Chỉ có một trung niên khoát nho bào đứng im, sắc mặt lại cực kì khó coi.

“Liễu gia, đi xem một chút đi..” Có người gọi hắn.

“Không đi!” Sắc mặt Liễu Khoản đen như đáy nồi, giọng điệu gượng gạo nói

Người nọ vẫn còn kêu gọi, bị tên khác lôi kéo, nháy mắt, nhất thời giật mình, không nhắc đến quan hệ giữa Liễu gia cùng Cố nương tử không  tốt, bên ngoài lại đúng là đấu dược, đấu dược chính là cả đời Liễu gia hận nhất…

Tất cả mọi người đi ra ngoài, Liễu Khoản ngồi một mình trong phòng, bóp chặt chén trà trong tay đến nức vỡ, lại là là đấu dược! Đấu dược! Nữ nhân này!

“Muốn chết!” Hắn căm giận phun ra từng chữ.


Một canh giờ trôi qua, Cố Thập Bát Nương đi đến, trong tay mang ra thành phẩm tuyết phượng một nhành hao, mà tại một khắc nàng mang ra, Tiểu bạch cũng đi ra.

Thiếu niên trẻ tuổi cũng không kém…Mọi người gật đầu mang theo mấy phần khen ngợi, tốc độ rất nhanh, có thể thấy được nắm chắc mấy phần kiến thức cơ bản.

“Thỉnh nhị vị bình giám một phen…” Có người hô.

“Không cần.” Cố Thập Bát Nương cười, đưa tay bốc một khối, thả vào trong miệng.

Tất cả mọi người ngây ngẩn cả người, chờ phản ứng kịp, nhất thời ầm ỹ lên.

Tuyết thượng một chi hao, đại độc như thạch tín, bào chế cực kì khắc nghiệt, thường dùng theo phương pháp bào chế bằng cách chưng cất rượu, xoay nghiền ba lần ở đáy chén, nghiền quá nhiều hay nghiền thiếu một vòng, đại độc vẫn như cũ, được xưng là “Bán tam chuyển” , dù là sau bào chế, không ai dám nuốt một khối lớn như vậy..

Sắc mặt mọi người trắng bệch, nhìn Cố Thập Bát Nương toát một thân mồ hôi lạnh thay nàng.

“Hay, thủ cam thảo đậu xanh tiên thủy…” Lấy lai tinh thần nhao nhao hô ( chỗ này ko biết là gì)

Cố Thập Bát Nương bật cười, chỉ vào mâm Tiểu Bạch đang đứng đờ đãn.

“Thiếu niên, thỉnh..” nàng chỉ viên thuốc trong tay hắn, cười nói.

Tiểu Bạch nào dám ăn, gục đầu xuống.

“Ta thua…” Hắn nói.

Một chiêu mà thôi..

“Thiếu niên, bào chế không phải chỉ nhanh đẹp, thuốc không phải để xem…” Cố Thập Bát Nương chậm rãi nói, ném dược liệu trong tay đi, cười to đi vào trong.

Từ sau khi nàng bái Lưu Công làm thầy, Cố Thập Bát Nương đã biết loại tình huống này sẽ không ngừng xuất hiện.

Đối với sự tình này, nàng phải chấn nhiếp từ đầu.

Cho những người này liên tục gây phiền toái mất thời gian này rõ ràng, cũng chứng minh với mọi người, nàng không phụ danh Lưu Công.

Nàng tuyệt đối không làm cho Lưu Công thất vọng, một lần cũng sẽ không.

Nhìn Cố Thập Bát Nương vài phần liều lĩnh lại trào phúng cười mà đi, cũng không nói thêm lời nào với hắn, đó là cao cao tại thượng không giống với khinh thường.

Sắc mặt Tiểu Bách trắng xám như tro đứng ngây một khắc, chợt xoay người che mặt chạy ra ngoài.

Không ai đồng tình hắn, cũng không có người chỉ trích Cố Thập Bát Nương không khoan dung với hậu bối.

Trong giới của bọ họ, mọi người đều phải có trách nhiệm với hành vi của mình, dám khiêu chiến, phải dám thừa nhận thất bại, trừ ngươi ra, không ai sẽ chịu trách nhiệm thay ngươi


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn nnttrang về bài viết trên: Chickdra, HNRTV, Ida, Nguyên Lý, banhmikhet, loan69, longhaibien, mimeorua83
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 276 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Buu.Buu, Dương, DạNguyệt, girl051, hoaxua, kymio, phamhakt209, Phụng, Tiểu Rea, uyểnuyển, Vyvy111093, xichgo, yoonjichi và 1059 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (101/104]

1 ... 173, 174, 175

2 • [Xuyên không] Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên (Trọn Bộ 6 tập)

1 ... 113, 114, 115

3 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

5 • [Cổ đại - Trùng sinh] Dược hương trùng sinh - Hi Hành

1 ... 90, 91, 92

6 • [Hiện đại] Cưng chiều em nhất - Tĩnh Phi Tuyết

1 ... 29, 30, 31

7 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 42, 43, 44

8 • [Cổ đại] Ác phu cường sủng thê - Văn Hội

1 ... 57, 58, 59

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 113, 114, 115

10 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 80, 81, 82

11 • [Hiện đại] Mưu đồ làm loạn - Thanh Thụ A Phúc

1 ... 23, 24, 25

12 • [Hiện đại] Nhìn người không thể nhìn bề ngoài - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 36, 37, 38

13 • [Xuyên không] Sủng thần của đế vương - Hoa Vũ Băng Lan

1 ... 46, 47, 48

14 • [Hiện đại] Theo đuổi nam thần - Thiên Phàm Quá Tẫn

1 ... 19, 20, 21

15 • [Cổ đại] Mỹ nhân như họa - Túc Mễ Xác

1 ... 33, 34, 35

16 • [Hiện đại] Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp

1 ... 17, 18, 19

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ báo thù - Phong Tuyết Phiêu Nhứ

1 ... 27, 28, 29

18 • [Hiện đại] Tử Thời - Sói Xám Mọc Cánh

1 ... 35, 36, 37

[Hiện đại] Chinh phục trợ lí nhỏ - Dịch Tử Hiên

1 ... 17, 18, 19

20 • [Hiện đại] Một tòa thành đang chờ anh - Cửu Nguyệt Hi

1 ... 22, 23, 24



Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 254 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 563 điểm để mua Beautiful blue candles
Shop - Đấu giá: Tiêu Tương vừa đặt giá 831 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Junwei: PRTRUYỆN CÁI NHÉ [Xuyên không] Phì Lũ đại náo dị giới
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 474 điểm để mua Ếch xanh 1
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 310 điểm để mua Bút chì
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 450 điểm để mua Ếch xanh 1
Minh Huyền Phong: Ko sao đâu chị :>
Sam Sam: Lỡ tay đấu, bạn Phong đấu lại giùm mình nhé! Xl bạn.
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 379 điểm để mua Thiên thần mây
Shop - Đấu giá: lesliecomnamnho vừa đặt giá 345 điểm để mua Hà mã lười
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 360 điểm để mua Thiên thần mây
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 699 điểm để mua Bông tuyết
Shop - Đấu giá: Preiya vừa đặt giá 535 điểm để mua Beautiful blue candles
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 790 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: Tiêu Tương vừa đặt giá 751 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 508 điểm để mua Beautiful blue candles
Đường Thất Công Tử: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Shop - Đấu giá: Preiya vừa đặt giá 482 điểm để mua Beautiful blue candles
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 664 điểm để mua Bông tuyết
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 294 điểm để mua Bút chì
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 345 điểm để mua Quạt điện đỏ
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 459 điểm để mua Beautiful blue candles
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 436 điểm để mua Beautiful blue candles
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 631 điểm để mua Bông tuyết
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 714 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: Hoàng Thiên vừa đặt giá 327 điểm để mua Quạt điện đỏ
Shop - Đấu giá: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết vừa đặt giá 310 điểm để mua Quạt điện đỏ
Shop - Đấu giá: Windwanderer vừa đặt giá 600 điểm để mua Bông tuyết
Shop - Đấu giá: Hoàng Thiên vừa đặt giá 294 điểm để mua Quạt điện đỏ

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.