Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 111 bài ] 

Tử Thời - Sói Xám Mọc Cánh

 
Có bài mới 25.06.2018, 00:45
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Linh Lang Bang Cầm Thú
Đại Thần Linh Lang Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 02.10.2017, 09:29
Bài viết: 317
Được thanks: 1349 lần
Điểm: 30.54
Có bài mới Re: [Hiện đại] Tử Thời - Sói Xám Mọc Cánh - Điểm: 56
Chương 81: Ngoại truyện 3 - Chuyện cũ

Thịnh Minh Hoa cực kỳ nóng tính - đây là chuyện cả thành phố G đều biết.

Là đứa con gái chính thống duy nhất của nhà họ Thịnh, mặc dù cha mẹ mất sớm, nhưng anh ruột Thịnh Minh Thần của bà là người đứng đầu Thịnh thị và nhà họ Thịnh, ai dám nói xấu bà cái gì chứ?

Thật ra Thịnh Minh Hoa cũng biết tính tình của mình không tốt, bà từng hỏi anh trai: "Anh, anh nói xem có thể nào em không lấy được chồng không?"

"Làm sao có thể chứ, có anh đây mà." Thịnh Minh Thần cực kỳ cưng chiều đứa em gái này, xoa xoa đầu em gái, trấn an bà, lại nhẹ giọng nói: "Nhưng mà em cũng không còn nhỏ nữa, cũng nên hiểu chuyện, sau này nói chuyện và làm việc phải thu liễm một chút -- Sao có thể nói năng với mấy bà cô bà dì kia như vậy được? Đám họ hàng đó, nếu em không thích thì sau này anh sẽ không mời bọn họ tới nhà là được, nhưng mà ra ngoài gặp phải thì em vẫn phải khách khí một chút."

"Được rồi! Còn bắt em phải nhẫn nhịn bọn họ sao? Cho dù em có đối tốt với bọn họ, nếu chúng ta xảy ra chuyện thì bọn họ cũng sẽ không đứng ra giúp đỡ, cùng lắm chỉ nói vài câu dễ nghe ngoài miệng mà thôi." Thiếu nữ Thịnh Minh Hoa cảm thấy mình đã nhìn thấu toàn bộ đạo lý đối nhân xử thế ở đời.

"Em ấy à..." Thịnh Minh Thần dùng ngón tay chọc chọc em gái, thở dài.

Thịnh Minh Hoa xấu tính, ngay cả anh trai nói như vậy mà bà cũng chẳng nghe lọt tai -- bà lập tức mất hứng, quăng cho anh trai cái vẻ mặt "em ghét anh!".

Thịnh Minh Thần vừa giận lại vừa bất đắc dĩ, nhưng cũng biết không nói được gì, cuối cùng vẫn là chị dâu lôi kéo bà về phòng, thủ thỉ thù thì khuyên một lúc lâu, tâm tình Thịnh Minh Hoa mới khá lên một chút.

Cha mẹ mất sớm, anh cả như cha chị dâu như mẹ, mặc dù tính tình không được tốt, nhưng thời thiếu nữ của Thịnh Minh Hoa có thể nói là trôi qua vô cùng tùy tiện.

Nhưng mà thời thiếu nữ vô cùng tùy tiện cũng rất nhanh chóng kết thúc. Anh trai và chị dâu vẫn luôn che gió che mưa, bảo bọc cho sự tùy hứng của bà cùng qua đời trong một vụ tai nạn xe cộ, chỉ để lại Thịnh thị cùng Thừa Quang vẫn còn nằm trong tã.

Thịnh Minh Hoa há hốc mồm.

Đám anh em họ hàng chú bác còn phản ứng nhanh hơn cả bà, linh đường của vợ chồng Thịnh Minh Thần còn chưa lo liệu xong, tất cả bọn họ đều đã tới rồi.

Thịnh Thừa Quang là trưởng tôn dòng chính, là người thừa kế danh chính ngôn thuận của nhà họ Thịnh, bây giờ đứa bé đó vẫn còn nằm trong tã, đương nhiên phải có người nuôi dưỡng. Mà người nào chiếm được quyền giám hộ Thịnh Thừa Quang thì người đó sẽ có được quyền làm chủ Thịnh thị trước khi Thịnh Thừa Quang tròn 18 tuổi.

Nhà họ Thịnh loạn lên, đám anh em chú bác còn muốn đánh nhau.

Thật ra Thịnh Minh Hoa cũng chẳng thèm thuồng gì Thịnh thị, bà lớn lên bên cạnh Thịnh Minh Thần, tận mắt thấy rõ sự vất vả của anh trai, chức trách này nặng nề tới mức nào, hao phí bao nhiêu sức lực lại chẳng được kết quả tốt, tất cả những chuyện này bà đều hiểu rõ.

Huống hồ bà chỉ là phận nữ nhi, bà vừa mới thi đậu vào khoa thiết kế thời trang của một trường đại học danh tiếng, ước mơ của bà là trở thành nhà thiết kế thời trang hàng đầu, có được thương hiệu của chính mình, sau đó... gả cho một người đàn ông tính tình tốt mà bà thích, sinh hai đứa con tính tình tốt.

Cho nên bà vốn không muốn quản, chuyện này vừa mệt lại chẳng được kết quả tốt lành gì, bà cũng chẳng có tự tin có thể gánh vác được một xí nghiệp lớn như vậy.

Nhưng mà... nhưng mà Thừa Quang, Thừa Quang!

Đó là đứa con duy nhất của anh trai và chị dâu, bọn họ ở trên trời cũng hy vọng cậu bé được bình an khỏe mạnh trưởng thành. Anh trai chị dâu nuôi bà lớn, đối xử với bà tốt như vậy, bà không thể mở mắt nhìn Thừa Quang bị đám người bụng dạ khó lường này mang đi nuôi nấng, bà không thể để anh trai chị dâu hồn phách không yên!

"Các người đừng có ầm ĩ nữa. Tôi là cô ruột của Thừa Quang, tôi sẽ nuôi nó." Thịnh Minh Hoa khi ấy vừa tròn hai mươi, lớn giọng tuyên bố giữa linh đường của anh trai và chị dâu.

Đương nhiên các chú các bác không đồng ý, lúc trước còn cãi lộn đối đầu với nhau, bây giờ đều biến thành đứng về một phe chống lại bà. Tính cách chẳng tốt đẹp gì của Thịnh Minh Hoa cũng chẳng có chỗ dùng -- Thịnh Minh Thần đã không còn, ai còn sợ một cô gái xấu tính chứ? d.đ.l.q.đ

Thịnh Minh Hoa đấu không lại bọn họ, cũng nói không lại bọn họ.

Nhưng mà bà vẫn không hề chịu thua chút nào.

Bà là em gái của Thịnh Minh Thần, là cháu gái dòng chính duy nhất của nhà họ Thịnh, bà muốn trông nom Thừa Quang còn nằm trong tã, bà tuyệt đối không thể gục ngã được!

Bà tìm tới nhà họ Tạ, lúc đó người làm chủ nhà họ Tạ là cha của Tạ Gia Vân, là người bạn làm ăn tốt nhất của Thịnh Minh Thần.

Đó là lần đầu tiên trong đời Thịnh Minh Hoa đi cầu xin người khác.

Bà thành công rồi.

Nhà họ Tạ rất lớn mạnh, cũng thật lòng giúp đỡ Thịnh Minh Hoa, vì vậy hai nhà Tạ, Thịnh cùng định ra mối hôn sự của hai đứa bé, từ đây cùng tiến cùng lui.

Có nhà họ Tạ dốc sức chống đỡ, bạn bè của Thịnh Minh Thần lúc còn sống cũng vươn tay ra góp sức.

Khiến Thịnh Minh Hoa không ngờ tới lại là một bà dì đã từng bị bà mắng đến mức bỏ chạy -- bà ấy dẫn theo mấy người bà con xa khác tới khóc nức nở, mắng cho đám chú bác đang tranh giành gia sản kia một trận, những lời này cả đời Thịnh Minh Hoa cũng không nói ra miệng, nhưng lúc nghe mấy người đó chửi ầm lên, nhìn đám anh em chú bác đều mặt mày biến sắc, bà cảm thấy đã hoàn toàn hết giận!

Tới tận bây giờ, bà mới hiểu được tại sao lúc trước anh trai lại nói như vậy.

Bởi vì cho dù chỉ là mấy lời ngoài miệng nói cho dễ nghe, cho dù là giả dối, thì con người ta cũng sẽ có những lúc cần một chút an ủi như vậy để chống đỡ.

***

Thịnh Minh Hoa thuận lợi chiếm được quyền giám hộ Thịnh Thừa Quang, cũng gập ghềnh bảo vệ cho Thịnh thị.

Bà tận tâm tận lực nuôi dưỡng Thừa Quang. Mặc dù trong nhà việc gì cũng đã có đám giúp việc, bà còn có rất nhiều trợ lý và thư ký, nhưng mà trong nhà có trẻ con, bên ngoài lại có một Thịnh thị to đùng, thời gian lẫn tinh lực của Thịnh Minh Hoa đều hao phí hết lên hai thứ này.

Gần mười năm qua đi, bà bảo vệ cho Thịnh thị, Thừa Quang cũng trở thành một cậu bé khỏe mạnh, rất giống ba cậu.

Thịnh Minh Hoa đột nhiên phát hiện ra mình vậy mà đã sắp ba mươi rồi.

Bà nghĩ thầm, có lẽ đời này của bà cứ như vậy thôi.

Nhưng mà vào năm ba mươi tuổi này, bà gặp được Triệu Hoài Chương.

Đó là một buổi họp mặt ở trường cũ của bà, bà từng là người đứng đầu thuở đó nên cũng được mời tham gia, hiện trường có trưng bày rất nhiều tác phẩm của các sinh viên, Thịnh Minh Hoa nhìn trúng một bức tranh, trợ lý đi làm thủ tục giao tiền, bà tùy tiện đi dạo quanh đó.

Vừa lúc đó, tác giả của bức tranh mà bà nhìn trúng vừa nói cảm ơn bà xong thì đi tới lôi kéo một người đàn ông trẻ tuổi, kích động nói: "... Là tổng giám đốc của Thịnh thị mua! Chị ấy vừa trẻ vừa xinh đẹp! Chị ấy nói em có tài năng trời cho, sau này chắc chắn sẽ có tiền đồ!"

Thịnh Minh Hoa nghe được thì muốn cười, nhưng mà người đàn ông trẻ tuổi kia thì đã cười trước rồi.

Nụ cười của người đó... giống như đóa sen thanh cao khí khái dưới ánh trăng, bông hoa đẹp tuyệt trần, chẳng quan tâm hơn thua, chậm rãi nở rộ.

Về sau Triệu Hoài Chương trở thành người bên gối, người thân mật nhất của bà, Thịnh Minh Hoa cũng hiếm khi nhìn thấy ông cười như vậy.

Thịnh Minh Hoa đang thất thần, trợ lý đã hoàn thành xong xuôi thủ tục mua tranh quay trở lại, tới bên cạnh bà nhẹ giọng nói: "Tổng giám đốc Thịnh, chúng ta có thể đi rồi. Buổi chiều ngài còn ba lịch trình nữa."

"Cô xem bên kia." Thịnh Minh Hoa ý bảo cô ấy nhìn người đàn ông trẻ tuổi: "Người kia là ai thế?"

Thịnh Minh Hoa hỏi như vậy là vì trợ lý của bà tốt nghiệp từ ngôi trường này.

Lúc trước nhà họ Thịnh gặp chuyện không may, Thịnh Minh Hoa buông tha cho khoa thời trang vừa mới thi được, trở về quản lý Thịnh thị. Nhiều năm như vậy đã trôi qua, mặc dù trước giờ bà chưa từng nhắc đến, nhưng trong lòng bà vẫn luôn tiếc nuối, cho nên hằng năm Thịnh thị đều sẽ tiến hành tuyển dụng tại ngôi trường này, người trợ lý này chính là người được tuyển dụng vào năm kia.

"Người đó tên là Triệu Hoài Chương, tốt nghiệp khoa mỹ thuật tạo hình của trường, sau được giữ lại trường giảng dạy, hồi năm nhất tôi đã từng dự tiết của thầy ấy." Người trợ lý trẻ tuổi là một cô gái hiền lành đáng yêu, lúc nói chuyện luôn rất nhẹ nhàng, mái tóc dài đen bóc, Thịnh Minh Hoa luôn bảo cô ấy làm việc mềm lòng, yếu đuối, vừa khuyên bảo vừa dạy dỗ, nghĩ rằng sau này phải đưa cô ấy đến phòng thư ký thì mới có thể có tiền đồ tốt. d.đ.l.q.đ

Còn về phần Triệu Hoài Chương --

Mình đã sống vất vả như vậy, không dễ dàng gì mới thích một người, có thể bất chấp đúng sai, vì bản thân được không?

***

Thịnh Minh Hoa lo cho người khác, đương nhiên sẽ có người khác lo cho bà.

Không dễ gì mới có một người đàn ông được nữ ma đầu nhà họ Thịnh nhìn trúng, lại còn là một giáo viên nghèo, về công về tư, dù sáng dù tối cũng có không ít người vội vàng muốn thúc đẩy việc này.

Nhắc tới cũng khéo, khi đó Triệu Hoài Chương đang muốn đổi nghề, muốn rời khỏi trường.

Ông thích bầu không khí và sự an nhàn của trường học, nhưng mà một chàng trai từ nông thôn tới như ông, đọc sách nhiều năm như vậy, nếu lại về quê làm ruộng thì không được, ở lại thành phố thì ngoại trừ vẽ tranh và dạy học ra, ông cũng chẳng biết làm gì khác, mà chỉ vẽ tranh và dạy học mãi thì không thể đủ cho ông an cư lập nghiệp ở một thành phố lớn như thế này, càng khỏi nói đến việc ông muốn đón cha mẹ lên thành phố an dưỡng tuổi già.

Tình cảnh không đến mức túng thiếu nhưng mãi cũng sẽ không thể giàu có này khiến ông ngay cả trong mơ cũng cảm thấy tiếc nuối -- chẳng lẽ cả đời này cứ như vậy thôi sao?

Ngay sau đó, toàn bộ tranh của ông được trưng bày trong trường đều bị người ta mua hết.

Triệu Hoài Chương thực sự không thể tin được rằng đây là sự thật!

Ông kích động, không an lòng đi tìm người mua. Vừa vặn đó là tiết cuối cùng của buổi chiều, trong vườn trường khắp nơi đều là người qua kẻ lại, ầm ầm ĩ ĩ, Triệu Hoài Chương từ xa nhìn thấy tranh của ông đang được người ta chuyển lên xe, có một cô gái đứng bên cạnh dặn dò người chuyển tranh: "Cẩn thận một chút, động tác nhẹ một chút."

Bốn phía xung quanh là đám sinh viên tụm năm tụm ba, nói chuyện lớn tiếng, giữa bầu không khí ồn ào như vậy, Triệu Hoài Chương nhìn cô gái kia, bỗng nhiên cảm thấy trong lòng vô cùng yên bình.

Ông hít sâu một hơi.

Triệu Hoài Chương đi tới, lại được cho hay rằng vị này không phải là cái vị tổng giám đốc Thịnh thị "vừa trẻ vừa xinh đẹp".

"Thầy Triệu, thật ra em tốt nghiệp khoa thiết kế thời trang, năm nhất em từng dự tiết của thầy." Cô gái ở bên cạnh Thịnh Minh Hoa đã lâu, học được cách cố tỏ ra tao nhã, nhưng bây giờ đối diện với thầy giáo trẻ tuổi anh tuấn này vẫn không khống chế được mà đỏ mặt.

"Tổng giám đốc Thịnh thật sự đánh giá cao tài năng của thầy, nếu như thầy có thời gian rảnh --" Cô gái lặng lẽ hít sâu một hơi, nói.

Cô ấy tới đây là theo ý tứ của Thịnh Minh Hoa tới mua tranh, cũng là theo mệnh lệnh của những người khác, muốn thúc đẩy chuyện tốt này.

Triệu Hoài Chương không biết rằng đây không phải là ý tứ của Thịnh Minh Hoa, cho nên ông chẳng những đi mà còn thành tâm thành ý mời Thịnh Minh Hoa một bữa cơm.

Bán được nhiều tranh như vậy, rốt cuộc ông cũng đã có thể mua được một ngôi nhà nhỏ ở thành phố này, có thể đón cha mẹ tới ngắm nghía phong cảnh thành phố, cũng không cần từ chức nữa... Triệu Hoài Chương ôm theo tấm lòng biết ơn, dẫn Thịnh Minh Hoa tới một quán ăn nhỏ mà ông rất thích. d.đ.l.q.đ

Đó là lần duy nhất trong đời Thịnh Minh Hoa chỉ ăn có một món.

Canh cá hầm, một nồi lớn như vậy, bên trong có một cái đầu cá mập mạp, măng tươi, mộc nhĩ mềm dai, trứng cút,...

"Ăn rất ngon!" Thịnh Minh Hoa bưng bát canh cá mà Triệu Hoài Chương múc cho bà, híp mắt hạnh phúc nói cảm ơn.

Lần gần nhất có người đặc biệt cùng ăn cơm với bà, tự tay múc canh cho bà đã là chuyện mười mấy năm trước lúc anh trai còn sống.

Tổng giám đốc Thịnh thị xinh đẹp động lòng người, ngồi trong một quán ăn nhỏ không bắt mắt bên ngoài trường, ăn một bát canh cá, nước mắt tràn mi.

Lúc trước Triệu Hoài Chương trải qua những ngày đói nghèo nên không muốn làm liên lụy tới người khác, tới tận bây giờ cũng chưa từng có bạn gái, đây vẫn là lần đầu tiên gặp phải cảnh mỹ nhân rơi lệ, chân tay luống cuống, yên lặng đưa cho bà một cái khăn tay -- khăn tay của ông.

Thịnh Minh Hoa mơ mơ màng màng nhận lấy, đến lúc lau nước mắt mới phát hiện ra, bà nín khóc bật cười, quăng cái khăn tay kẻ caro vào trong tay ông: "Cũ quá!"

Triệu Hoài Chương luôn luôn tốt tính, cười xấu hổ, thu khăn tay về.

Khóc xong, đôi mắt Thịnh Minh Hoa giống như viên ngọc qua cơn mưa lại càng sáng chói hơn, dưới ánh sáng mờ mờ của quán ăn nhỏ, xinh đẹp không gì sánh nổi.

Tim Thịnh Minh Hoa đập nhanh hơn, đôi mắt buông xuống.

Sau bữa cơm này, mọi chuyện hoàn toàn nằm ngoài tầm kiểm soát của Triệu Hoài Chương.

Tranh của ông trưng bày trong trường được đưa đi đấu giá, mỗi người nâng giá một lần ít nhất là 30 vạn; chủ các triển lãm tranh chủ động tìm tới, ra giá cao để thu mua tranh của ông; nhà của ông từ một căn nhà nhỏ trở thành một căn hộ ba phòng ở trong khu vực tốt nhất nội thành; ông mở hết triển lãm tranh này tới triển lãm tranh khác; cha mẹ ông bị bệnh nặng, được ở trong phòng bệnh tốt nhất bệnh viện, người tới thăm không ngớt...

Cho tới một buổi sáng, Triệu Hoài Chương như thường lệ đi vào phòng tắm xa hoa của mình, lúc rửa mặt ông soi gương, bỗng nhiên phát hiện ra mình đã biến thành một người hoàn toàn xa lạ.

Ông đã từ một sinh viên nghèo, một giáo viên trẻ tuổi chẳng có danh tiếng gì, trở thành một họa sĩ tiền đồ vô hạn, nổi tiếng khắp cả nước.

Nhưng Triệu Hoài Chương biết rõ: tất cả những điều này cũng không phải là tự mình dựa vào sức lực mà đạt được, những thứ này... đều là Thịnh Minh Hoa mang lại cho ông.

Ông biến thành một người khác, bây giờ cái gì ông cũng có, nhưng mà cũng đã mất đi toàn bộ: công việc ở trường, những ngày nghèo khó nhưng an tĩnh, ngay cả cha mẹ cũng đều đã mất rồi.

Thứ duy nhất mà ông có... chỉ còn Thịnh Minh Hoa.

Mãi tới lúc Thịnh Minh Hoa từ nước ngoài cố ý vội vàng trở về tham dự lễ tang của cha mẹ ông, đứng trước linh đường hỏi ông có khỏe không, Triệu Hoài Chương lẳng lặng nhìn bà, rốt cuộc cũng vươn hai tay ra ôm bà vào lòng...

Những chuyện sau đó cũng theo lẽ thường, chỉ đơn giản là một người đàn ông dựa dẫm vào một người phụ nữ, bị mọi người xung quanh xem thường, mà vợ của ông chưa bao giờ biết "tự ti" là cái gì, huống hồ bà bận rộn như vậy, duy trì dòng họ cùng một xí nghiệp khổng lồ, thời gian ít ỏi còn lại thì lại vắt hết óc lo cho đứa cháu duy nhất... Triệu Hoài Chương càng ngày càng trầm lặng, ông bắt đầu uống rượu.

Một lần say đến bí tỉ, lúc tỉnh lại, Triệu Hoài Chương phát hiện ra nằm bên cạnh là nữ trợ lý của vợ mình.

Một bước sai, cả bước sai --

Các người cảm thấy tôi bạc tình bạc nghĩa, đê tiện yếu đuối, máu lạnh vô tình, không có trách nhiệm... Thật ra bản thân tôi cũng nghĩ như thế.

Tôi sống vất vả như vậy, lại biến cả đời mình thành một sai lầm.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Linh Vũ về bài viết trên: Huyềnn Songg, Nguyên Lý, lengoc2510, linhkhin, trucxinh0505
     

Có bài mới 06.07.2018, 19:03
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Linh Lang Bang Cầm Thú
Đại Thần Linh Lang Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 02.10.2017, 09:29
Bài viết: 317
Được thanks: 1349 lần
Điểm: 30.54
Có bài mới Re: [Hiện đại] Tử Thời - Sói Xám Mọc Cánh - Điểm: 46
Chương 82: Ngoại truyện 4

Áo sơ mi lụa màu trắng, quần âu cạp cao màu đen, giày cao gót mười hai phân, lúc ấy Tạ Gia Vân đang theo đuổi kiểu ăn mặc già dặn, một cô gái hai mươi tuổi lại mỗi ngày đều mặc đồ công sở như một người phụ nữ ba mươi, khuôn mặt lạnh lùng chỉ cần nở nụ cười sẽ khiến người khác phải kính sợ.

Người trong phòng thư ký thật sự rất sợ cô, vừa thấy cô đến thì tất cả đều lập tức đứng lên.

"Tổng giám đốc Tạ, tổng giám đốc Diệp phái người đưa tới cái này, nói là tặng ngài." Thư ký đưa tới một cái hộp màu đen, bên trên có in logo hai chữ C lồng vào nhau, sợi ruy băng màu trắng được thắt lại thành một cái nơ hình con bướm.

Đôi mắt xinh đẹp của Tạ Gia Vân nhìn chằm chằm cái hộp kia một hồi lâu, giống như thể chỉ hận không thể dùng ánh mắt mà đốt cho nó rách ra.

"Đưa vào đi!" Cô lạnh giọng nói.

Thứ ký ôm cái hộp vào cho cô xong thì vội vàng rút đi.

Tạ Gia Vân ngồi trong chiếc ghế làm việc to đùng, tiếp tục nhìn chằm chằm cái hộp trên bàn, vẻ mặt vừa giận lại vừa ngọt ngào, cảm xúc phức tạp.

Điện thoại di động vang lên, cô cũng chẳng thèm nhìn đã nghe máy luôn.

"Nhận được quà rồi thì gọi một cuộc điện thoại cảm ơn anh là phép lịch sự cơ bản." Giọng của Diệp Kỳ Viễn lúc nào cũng khiến người ta muốn đánh anh một trận.

Tạ Gia Vân cười lạnh.

"Có thích không?" Anh hỏi bằng thứ giọng cứng rắn.

Như thế này đã là hết mức dịu dàng của Diệp Kỳ Viễn tiên sinh rồi.

Tạ Gia Vân giơ tay mở cái hộp ra, bên trong là một bộ váy màu trắng được xếp gọn gàng, cô nâng lên đặt sang một bên, giọng nói chẳng nóng chẳng lạnh: "Cảm ơn tổng giám đốc Diệp, bộ đồ rất đẹp, tổng giám đốc Diệp tốn kém rồi."

Đương nhiên cô biết anh ghét nhất là cái giọng điệu này của cô, cho nên cô mới cố tình nói như vậy.

Quả nhiên, ngay sau đó Diệp Kỳ Viễn liền nổi giận: "Mẹ nó em loạn đủ chưa?! Còn nói chuyện kiểu đó nữa anh đánh đấy em có tin không?"

Ngọn lửa trong lòng Tạ Gia Vân chậm rãi bốc lên, chậm rãi cất giọng lạnh lùng: "Thật xin lỗi, tôi nói chuyện cứ thế này đấy, anh muốn nghe lời nói dễ nghe thì cứ đi tìm Trương tiểu thư của anh là được rồi!"

"Tạ Gia Vân!" Diệp Kỳ Viễn nổi điên, gằn giọng hét lên trong điện thoại: "Được! Bây giờ anh đi tìm cô ấy!"

Hét xong thì liền cúp điện thoại.

***

Tạ Gia Vân vứt điện thoại sang một bên, giận đến đau cả đầu, ngả lưng ra sau ghế làm việc xoa huyệt thái dương, mí mắt giật giật liên tục, trong lòng vô cùng khó chịu.

Cái tên khốn Diệp Kỳ Viễn chuyện gì cũng dám làm đó có thể nào sẽ thật sự đi tìm tiểu thư nhà họ Trương kia không?

Cô gái kia nhìn qua rất dịu dàng khéo léo, chắc chắn cái gì cũng nghe theo Diệp Kỳ Viễn đó lại coi trọng chủ nghĩa nam tử như vậy, gặp loại tiểu bạch thỏ như cô ta thì chắc chắn sẽ rất hài lòng, nói không chừng sẽ cưới cô ta...

Vừa nghĩ đến đây Tạ Gia Vân liền nhảy dựng lên, vội vàng thay bộ đồ công sở trên người thành chiếc váy mà anh vừa gửi tới, lao ra ngoài như cơn gió.

***

Thư ký của Diệp Kỳ Viễn thấy tổng giám đốc Tạ thị đại giá quang lâm thì vội vàng đứng lên nghênh đón.

Tạ Gia Vân thong dong, mỉm cười hỏi cô ấy: "Tổng giám đốc Diệp của mấy người có ở đây không? Tôi có việc cần phải bàn bạc với anh ta."

"Có! Ở bên trong!"

Tuy rằng Diệp thị dồi dào tài chính nhưng so với một xí nghiệp gia tộc hàng trăm năm như nhà họ Tạ thì chênh lệch không chỉ là một chút -- ngay cả thư ký cũng biết rõ điều đó.

Tạ Gia Vân cùng thư ký đi vào, rót trà xong, thư ký lui ra ngoài, vẻ mặt vốn đang nở nụ cười nhẹ nhàng của cô bỗng chốc trở nên lạnh lùng.

Mà Diệp Kỳ Viễn từ đầu tới cuối vẫn luôn ngồi xem tài liệu ở phía sau bàn làm việc, đầu cũng không ngẩng lên lấy một cái.

Tạ Gia Vân chịu đựng, yên lặng uống hết một chén trà, anh vẫn là cái dáng vẻ kia, cô liền nổi điên lên, đứng dậy đi tới kéo phăng tài liệu trong tay anh, ném ra ngoài xa.

Diệp Kỳ Viễn liền nhíu mày nhìn cô.

Thật ra Tạ Gia Vân cũng trợn tròn mắt -- thế này thì làm sao bước xuống được đây? dien.dan.le.quy.don

Không làm thì thôi, đã làm thì phải làm tới cùng, cô âm thầm cắn răng, nhấc chân lên, ngồi sụp xuống người anh.

Quần áo mà anh chọn cho cô luôn luôn vừa người, váy trắng vây lấy bờ mông tròn đầy đặn, làn váy hẹp sao có thể chịu được bị giang rộng ra như vậy, lập tức nứt ra hai đường chỉ.

Tiếng vải rách vô cùng rõ ràng giữa văn phòng yên tĩnh, trong mắt Diệp Kỳ Viễn đã có lửa nhưng vẻ mặt vẫn lạnh nhạt, chậm rãi nói: "Tổng giám đốc Tạ, cô đây là đang có ý tứ gì?"

Lúc này Tạ Gia Vân đã chẳng còn lòng dạ nào mà để ý, thở hổn hển dõi theo anh một lát, đôi môi đỏ mọng dán sát vào lỗ tai anh, giọng nói khẽ khàng phun ra một câu.

Diệp Kỳ Viễn kiềm chế được nhưng khó tránh khỏi yết hầu giật giật lên xuống.

Tạ Gia Vân đã ra đòn sát thủ mà vẻ mặt anh trông vẫn cứ lạnh lùng, cô ấm ức, vành mắt đỏ ửng lên.

Diệp Kỳ Viễn nhanh tay nhanh mắt đè vai cô lại, cô "ôi chao" một tiếng nhỏ rồi ngồi xuống, váy lại rách thêm một chút, giữa hai chân còn đụng phải thứ vừa nổi lên phản ứng của anh.

Diệp Kỳ



Click vào đây để xem tiếp nếu không thấy ảnh


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 06.07.2018, 22:35
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Linh Lang Bang Cầm Thú
Đại Thần Linh Lang Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 02.10.2017, 09:29
Bài viết: 317
Được thanks: 1349 lần
Điểm: 30.54
Có bài mới Re: [Hiện đại] Tử Thời - Sói Xám Mọc Cánh - Điểm: 39
Chương 83: Ngoại truyện 5

Đầu năm mùng một.

Sinh nhật của cô con gái nhỏ Trịnh Điềm nhà Trịnh Phiên Nhiên vừa đúng vào ngày mùng một đầu năm (đúng vậy, Trịnh phu nhân luôn chọn những ngày đặc biệt như vậy để sinh con), cho nên vừa mùng một, cả đám bạn bè anh em đều đến nhà Trịnh Phiên Nhiên tụ tập, vừa chúc tết lại tiện thể mừng sinh nhật công chúa nhỏ Trịnh Điềm.

Nhà Thịnh Thừa Quang ở gần, trên đường đi, Thịnh tổng vai khiêng đầu sư tử nhà mình, tay thì nắm tay vợ.

Ngôn Tuấn cũng mang theo vợ và con gái, còn có một đoàn cậu nhỏ nhà mình -- Ngôn phu nhân có một em trai cùng cha khác mẹ, hai em trai cùng mẹ khác cha, ba cậu nhóc đẹp trai đều chơi với Trịnh Hằng rất vui vẻ.

Từ Thừa Kiêu tận 30 mới nghỉ phép, trải qua một đêm hoang dâm vô độ, mồng một đầu năm, con trai nhà anh ta dùng đủ cách mới có thể gọi được cha mẹ mình dậy... Cho nên mãi đến khi chiếc xe Land Rover sáng bóng của Từ Thừa Kiêu tiêu sái đậu lại bên cạnh xe nhà Ngôn Tuấn, vẻ mặt của bạn học Tư Đồ Vân Khởi vẫn xám xịt.

Ngôn Cẩn Hoan mặc một chiếc áo bành tô lông cừu màu hồng nhạt, dáng vẻ thục nữ đứng đắn, nhưng vừa thấy Vân Khởi thì tất cả vẻ thục nữ dè dặt gì đó đều mất sạch, nhanh chân vội vàng chạy tới.

Ba người cậu đẹp trai cùng quay đầu lại nhìn động tác của cô bé, đồng loạt lắc đầu thở dài.

"Vân Khởi! Năm mới vui vẻ ~" Cẩn Hoan chạy tới, đi quanh một vòng, áo bành tô lông cừu mở ra, những nụ hoa trắng nõn chớp mắt nở rộ thành tầng tầng lớp lớp cánh hoa.

Tư Đồ Vân Khởi đã đen mặt cả một buổi sáng thấy vậy thì hơi cong môi một chút, giữ lấy bả vai cô bé để cô bé dừng lại, sửa lại nút thắt trên áo cho cô bé.

Cẩn Hoan ưỡn bụng lên để cậu bé sửa lại nút thắt trên áo cho mình, sau đó tủm tỉm nắm tay chúc tết vợ chồng Từ Thừa Kiêu: "Ba của Vân Khởi, mẹ của Vân Khởi, năm mới vui vẻ! Chúc cô chú năm mới cả nhà đều xinh đẹp, vạn sự như ý, muốn gì được nấy!"

Tư Đồ Từ Từ đã chuẩn bị sẵn một xệp lì xì từ trước, bây giờ vội lấy ra, vợ chồng Ngôn Tuấn thấy thế cũng đi tới, Tân Thần cũng rút lì xì ra.

Vân Khởi rất phối hợp cười cười, nói: "Chú Ngôn, dì Tân Thần, năm mới vui vẻ ạ."

"Ngoan!" Tân Thần cho cậu bé một bao lì xì, nhân cơ hội này mà sờ sờ khuôn mặt đẹp trai của cậu nhóc.

Bên phía Cẩn Hoan, Từ Thừa Kiêu bỗng dưng cho cô bé tới hai bao lì xì. Cẩn Hoan vui mừng đi tới nhìn bao lì xì trong tay Vân Khởi, sau đó đắc ý khoe khoang: "Anh xem! Anh không biết nói cát tường, cho nên anh chỉ có một! Anh xem em này! Em có tới hai bao lì xì!"

Ngôn Tuấn ra vẻ nghi hoặc: "Lão Từ, anh đây là có ý gì? Phá giá sao?"

Từ Thừa Kiêu: "Cái kia là cho Vân Khởi, tối qua chưa kịp đưa cho nó -- nhưng mà cho Cẩn Hoan thì cũng thế thôi, đúng không con trai?"

Cơn giận của Tư Đồ Vân Khởi còn chưa tan hết, nghiêng đầu liếc cha mình một cái -- cho rằng cứ như thế là con sẽ tha thứ cho cha sao?

Tân Thần thích nhất là Vân Khởi, lại sợ cậu nhóc da mặt mỏng sẽ xấu hổ nên cười mấy tiếng rồi nói: "Ôi chao! Tư



Click vào đây để xem tiếp nếu không thấy ảnh


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Linh Vũ về bài viết trên: linhkhin, thanh.truc.thai
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 111 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Candy Kid, DươngDương, hanhltdst, Jisoo078312, neyiah109, Thiên Tước và 744 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên (Trọn Bộ 6 tập)

1 ... 112, 113, 114

2 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (101/104]

1 ... 173, 174, 175

3 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

4 • [Hiện đại] Cưng chiều em nhất - Tĩnh Phi Tuyết

1 ... 29, 30, 31

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Dược hương trùng sinh - Hi Hành

1 ... 90, 91, 92

7 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 42, 43, 44

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 113, 114, 115

9 • [Hiện đại] Mưu đồ làm loạn - Thanh Thụ A Phúc

1 ... 23, 24, 25

10 • [Cổ đại] Ác phu cường sủng thê - Văn Hội

1 ... 57, 58, 59

11 • [Hiện đại] Nhìn người không thể nhìn bề ngoài - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 36, 37, 38

12 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 78, 79, 80

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ báo thù - Phong Tuyết Phiêu Nhứ

1 ... 27, 28, 29

14 • [Xuyên không] Sủng thần của đế vương - Hoa Vũ Băng Lan

1 ... 46, 47, 48

15 • [Cổ đại] Mỹ nhân như họa - Túc Mễ Xác

1 ... 33, 34, 35

16 • [Hiện đại] Theo đuổi nam thần - Thiên Phàm Quá Tẫn

1 ... 19, 20, 21

[Hiện đại] Chinh phục trợ lí nhỏ - Dịch Tử Hiên

1 ... 17, 18, 19

18 • [Hiện đại] Một tòa thành đang chờ anh - Cửu Nguyệt Hi

1 ... 22, 23, 24

19 • [Hiện đại] Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp

1 ... 17, 18, 19

20 • [Hiện đại] Tử Thời - Sói Xám Mọc Cánh

1 ... 35, 36, 37


Thành viên nổi bật 
Đường Thất Công Tử
Đường Thất Công Tử
Eun
Eun
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012

Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 450 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Windwanderer: thật ra thấy nó ngọt =.=
Windwanderer: từ lâu tớ luôn thích giọng con gái Huế
cò lười: Giọng con gái Huế rất chi là nhẹ nhàng
Shop - Đấu giá: Windwanderer vừa đặt giá 500 điểm để mua Bông tuyết
Shop - Đấu giá: Windwanderer vừa đặt giá 360 điểm để mua Cỏ ba lá
Windwanderer: tnn toàn báo tin đặt giá mua đồ
Windwanderer: không biết giọng con gái Huế ra sao nhỉ =.=
Windwanderer: năm nay thi miss có ng ở Huế
Nhị Thiếu: có ai ko ạ
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 250 điểm để mua Quạt điện đỏ
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 427 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 279 điểm để mua Bút chì
Mía Lao: viewtopic.php?t=406446 bạn vào đây post 1c rồi đợi mod liên lạc :))
Nhị Thiếu: tiền bối nào giúp em đăng truyện với ạ xin hậu tạ
Nhị Thiếu: ad ơi có thể hổ trợ em viết và đăng truyện được không em viết cũng kha khá mà không biết cách đăng
Yajonglee: Q
Đường Thất Công Tử: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn Có Phải Là Dĩnh Hỏa Trùng Chính Hiệu
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 405 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Mía Lao: Hi
Ly Mộng: :wave2: muốn tám quá, ko biết d đ có ai onl để làm quen nói chuyện ko   :think: :sweat:
LogOut Bomb: ღsoixam࿐ -> ღsoixam࿐
Lý do: Tự sát
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 264 điểm để mua Bút chì
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 384 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 454 điểm để mua Bông tuyết
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 364 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 392 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 345 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 250 điểm để mua Bút chì
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 372 điểm để mua Thỏ đánh đàn

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.