Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 111 bài ] 

Tử Thời - Sói Xám Mọc Cánh

 
Có bài mới 09.06.2018, 00:59
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Linh Lang Bang Cầm Thú
Đại Thần Linh Lang Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 02.10.2017, 09:29
Bài viết: 317
Được thanks: 1365 lần
Điểm: 30.54
Có bài mới Re: [Hiện đại] Tử Thời - Sói Xám Mọc Cánh - Điểm: 43
Chương 73:

Editor: Linh Vũ

Mấy năm nay mẹ con hai người ở lại thành phố G, trong lòng Thịnh Thừa Quang ngoại trừ lo lắng và nhớ nhung thì còn luôn rất áy náy. Những lúc có thời gian mà không thể chạy đến thành phố G, anh thường đi mua quà tặng cho hai người, quần áo, giày dép, đồ chơi của Gấu Nhỏ, thậm chí là cả sữa bột cho từng giai đoạn phát triển, phần lớn đều là anh tự tay mua. Mà quà tặng cho Tử Thời thì lại càng phong phú đa dạng hơn, trong đó có khá nhiều trang sức, châu báu, đủ kiểu từ nổi tiếng đến hiếm có, thậm chí anh còn từng tặng cô một chiếc nhẫn hồng ngọc vô giá.

Nhưng những thứ này đều chưa biểu đạt đủ tấm lòng của anh.

Châu báu đá quý vĩnh viễn luôn có cái đắt tiền hơn, đẹp mắt hơn, mà nhẫn cầu hôn anh tặng cô thì cả đời chỉ có một cái, cho dù trang sức đá quý hiếm lạ thế nào thì cũng không vừa lòng anh.

Tấm lòng của anh ấy à -- Thịnh Thừa Quang hôn đến mức ý loạn tình mê, nắm tay cô đặt lên ngực mình. Đúng lúc này thì Tử Thời lại hiểu nhầm, bàn tay nhỏ chậm rãi xoa lồng ngực rắn chắc của anh, thuần thục cởi bỏ một khuy áo, sờ soạng vào bên trong.

"Này." Thịnh Thừa Quang hơi buông cô ra, giọng nói khàn khàn, cười ngăn cản.

Anh nắm cổ tay cô, trong mắt đều là ý cười, Tử Thời ngẩn người, mặt đỏ bừng lên gục vào vai anh, trong mắt đầy hơi nước, vô cùng khó hiểu.

"Anh bảo em sờ chỗ này." Anh kéo tay cô lên j□j, một lần nữa đặt lên trước túi áo trước ngực: "Em đùa giỡn lưu manh cái gì đấy?"

Mặt Tử Thời lại càng đỏ hơn, nhịn không được, xấu hổ trừng mắt nhìn anh.

Chỉ một cái liếc mắt đã khiến xương cốt khắp người Thịnh Thừa Quang mềm oặt, anh cười tít mắt, tự cởi khuy áo sơ mi của mình, lộ ra cơ ngực rắn chắc, nói: "Đừng nóng giận đừng nóng giận, cứ sờ đi! Đừng ngại!"

Tử Thời không thèm để ý đến anh.

Trong túi áo anh có thứ gì đó giống như là cái nhẫn. Cô lấy ra xem, quả nhiên là đúng.

Là một cái nhẫn nam, thiết kế cũng rất đơn giản, bên trong có khắc tên viết tắt của cô.

"A...! Là một đôi!" Tử Thời bừng tỉnh ra, tán thưởng thiết kế và tấm lòng của anh.

Trong mắt Thịnh Thừa Quang không khỏi lộ ra vẻ kiêu ngạo.

Lúc này Tử Thời đã còn chẳng để ý mà thẹn thùng nữa, ôm lấy mặt anh hôn liên tiếp mấy cái, kích động nói: "Anh thật cừ!"

"Ừm!" Người vừa được khích lệ, sùng bái vô cùng vui vẻ, bế cô lên tay ước lượng, đột nhiên dán môi bên tai cô, nói: "... Lát nữa dỗ con gái ngủ xong, anh sẽ cho em thử xem rốt cuộc là anh cừ đến mức nào." d.đ.lê.quý.đôn

Tử Thời đẩy anh ra, trả lại câu anh vừa nói lúc nãy: "Giở trò lưu manh!"

Hai người náo loạn rồi lại ôm lấy nhau.

Tử Thời bị anh hôn tới mức thở hổn hển, cả người mềm nhũn dựa vào trong lòng anh, đeo nhẫn lên ngón áp út, đưa chiếc nhẫn trên bàn cho anh, vui vẻ vươn tay ra: "Đeo cho em đi!"

Thịnh Thừa Quang vẫn có phần do dự, Tử Thời thấy anh nhíu mày thì hiểu hết, dịu dàng nói: "Con bé là do em sinh ra, em sẽ không ghét bỏ... của nó đâu. Cứ đeo cho em đi!"

"Anh không phải là ghét bỏ con gái."

Không phải là ghét bỏ con gái, chỉ là -- nên nói thế nào đây? Là tấm lòng chân thành nhất của anh, bây giờ lại... Nghĩ đến lại cảm thấy không cách nào tiếp thu được.

"Anh thật là dài dòng..." Hiếm khi Thịnh tổng chần chừ tốn thời gian như vậy, Tử Thời nhất thời nổi hứng, châm chọc anh.

Cô đặt tay vào lòng bàn tay anh, ngón tay khẽ duỗi ra, tự mình đeo vào.

Sau đó cô cười tít mắt giơ tay lên, nắm lấy tay anh, mười ngón tay đan vào nhau, một đôi nhẫn mộc mạc sáng bóng kề sát bên nhau.

"Chúng ta đều đeo vào, cả đời không tháo ra!" Tử Thời dựa vào bả vai anh, giọng điệu nhẹ nhàng, nói với anh: "Thịnh Thừa Quang... Em cảm thấy thật hạnh phúc...!"

Trước kia cô chưa từng dám nghĩ tới tương lai, nào ngờ được sau đó cô vừa có thân phận và tên họ, lại còn có con gái và anh... Bây giờ cô thật mong chờ vào tương lai sau này...! Chờ đến thật lâu thật lâu về sau, cô già đi, mái tóc dần trắng xóa, Gấu Nhỏ của cô đã trưởng thành, đã có cuộc sống hạnh phúc của riêng mình, mà Thịnh Thừa Quang thì vẫn luôn ở bên cạnh cô.

Chuyện tốt đẹp nhất em có thể nghĩ đến, chính là được cùng anh từ từ già đi.

Cô vì vậy mà rất vui vẻ, ôm lấy anh không rời, Thịnh Thừa Quang ôm cô, nghĩ thầm rằng chỉ cần em hạnh phúc là được rồi, anh cũng chỉ hy vọng em được vui vẻ mạnh khỏe ở bên anh cả đời.

"Sáng sớm mai, chúng ta đi đăng ký." Anh hôn nhẹ lên tai cô, khàn giọng nói.

"...Được!" Tử Thời chưa nghĩ ngợi gì đã đồng ý, một lát sau mới hỏi lại: "Đăng ký cái gì thế?"

Thinh tổng lại rất không hài lòng, cúi đầu xuống, ánh mắt nhìn cô có vẻ bất mãn: "Đăng ký kết hôn! Chưa thấy ai như em đấy, con gái đã sắp đi học mẫu giáo, làm một người mẹ đơn thân mà em cũng chẳng vội vàng gì!"

"À... Không phải là đã có anh rồi đấy sao! Em cần gì phải vội chứ! Chuyện gì em cũng nghe theo anh là được mà!" Tử Thời vội vàng nịnh nọt.

Trong lòng Thịnh Thừa Quang khó tránh khỏi đắc ý, nhưng ngoài mặt vẫn nhướng nhướng mày nhìn cô, biểu cảm lạnh nhạt.

Hôm nay Tử Thời quá vui, nhìn thấy anh như vậy thì nhất thời to gan, vươn tay ra bóp lấy mũi anh: "Này... Không được nhúc nhích!"

Thịnh tổng giật giật khóe miệng: "Em làm cái gì đấy? Coi anh là Gấu Nhỏ đấy à?"

Lại còn có gan bóp mũi anh đấy!

"Ừ..." Tử Thời ngồi trong lòng anh, vui vẻ lắc lư hai cái đùi: "Thịnh Thừa Quang, em thích anh nhiều như thích Gấu Nhỏ ấy...!"

***

Dưới tình huống trong nhà không có người lớn nào khác, mà con gái thì vẫn chưa ngủ, người ba tốt như Thịnh Thừa Quang tuyệt đối sẽ không làm ra chuyện mà trẻ con không nên nhìn.

Huống hồ là chỗ như thư phòng... Thịnh tổng là một người rất đứng đắn!

Chẳng qua là bởi vì cô ngồi trong lòng anh lâu như vậy, hết hôn lại cọ loạn xạ, trước khi ra khỏi thư phòng, người vẫn luôn vô cùng đứng đắn như anh rốt cuộc cũng nhịn không được, ấn cô ở phía sau cửa hôn một lúc lâu.

Sau khi ăn một chút đồ ăn nhẹ lấp bụng, Thịnh Thừa Quang đi ra khỏi thư phòng, vẻ mặt đã tươi sáng như thể bầu trời sau cơn mưa.

Nhưng mà vừa xuống lầu thì thấy: trên bàn cơm là cái đầu sư tử đang cúi gằm, cái cổ thì duỗi thẳng về phía bát mì sợi của Tử Thời, cô bé dùng thìa vớt sợi mì lên, hút từng sợi một rồi nhai nhai nhai... Tất cả mì đều được đưa vào miệng cô bé, cô bé ăn sột soạt, còn dùng thìa múc nước lên uống, khỏi phải nói là trông ngon miệng đến mức nào.

Mặt Thịnh Thừa Quang lại xám xịt.

Tử Thời cũng biết là con gái thật sự không nghe lời, đi tới dạy dỗ cô bé: "Thịnh Gia Tinh, con đang làm cái gì thế?"

"Mẹ, con đang ăn mì sợi!" Cô nhóc kia đáp lại rất vui vẻ.

"Ba và mẹ đều đã nói rồi: đêm nay con chỉ có thể ăn cháo thôi. Tại sao con lại không nghe lời chứ?"

"Con đã ăn hết cháo rồi." Cô bé nhìn cô, ánh mắt ngây thơ vô tội: "Mẹ ăn không hết mì mà!"

Tử Thời: "..."

Cô nghẹn lời, nhìn về phía Thịnh Thừa Quang xin giúp đỡ.

Thịnh Thừa Quang cũng bất đắc dĩ, trẻ con đói bụng muốn ăn là chuyện hết sức bình thường, còn về chuyện không nghe lời... Anh cũng không hy vọng con gái anh không hề có chủ kiến gì.

Gấu Nhỏ có chút khôn vặt, việc dạy dỗ có phần khó khăn, nhưng chút vất vả này lại vô cùng ngọt ngào.

"Được rồi... Em chơi với con một lát, chừng 40 phút nữa thì để con bé đi ngủ." Anh rút khăn giấy lau tay và miệng cho cô nhóc kia, bế cô nhóc lên giao cho Tử Thời.

Anh thu dọn bát đĩa đưa vào phòng bếp. Tử Thời bế Gấu Nhỏ đi đến phòng khách, sờ cái bụng căng phồng lên của cô bé, dịu dàng dặn dò: "Gấu Nhỏ, nếu lát nữa con thấy có chỗ nào không thoải mái thì phải nói ngay cho mẹ đấy, biết chưa?"

"Biết rồi ạ!" Gấu Nhỏ cầm một món đồ chơi lên tay, cười tít mắt nói.

Tử Thời tiến sát lại hôn cô bé một cái, duỗi tay ra trước mặt cô bé, nhỏ giọng thì thầm với con gái: "Con xem! Đây là nhẫn cầu hôn của ba cho mẹ đấy! Ba và mẹ sắp kết hôn rồi!" Lúc này Tử Thời vô cùng muốn chia sẻ hạnh phúc với người khác.

Gấu Nhỏ nhìn vào chiếc nhẫn trên tay cô.

"A... Con biết rồi!" Cô nhóc kia vui vẻ, đắc ý nói: "Là do con dùng sức ị ra!"

Tử Thời: "..."

Thịnh Thừa Quang rửa xong bát đĩa trong bếp, lại bắt đầu chuẩn bị cho bữa sáng ngày mai, sửa soạn đâu vào đấy xong xuôi, bên tai truyền đến tiếng nói chuyện mơ hồ của hai mẹ con, trong lòng anh ấm áp đến mức chỉ muốn bật cười.

Anh nghe được Gấu Nhỏ hỏi: "Mẹ, rốt cuộc là kết hôn là như thế nào? Là giống như voi đen và voi trắng ở trong rừng sao? Bọn chúng kết hôn, sau đó mỗi ngày đều chơi cùng với nhau!"

Thịnh Thừa Quang nghe được Tử Thời với giọng điệu vô cùng dịu dàng: "Cũng gần như thế... Kết hôn chính là hai người vĩnh viễn ở cạnh nhau."

"Vậy ba kết hôn với con trước cả mẹ đấy!" Thịnh Thừa Quang nghe thấy giọng con gái mình đầy vẻ đắc ý và khoe khoang.

Tử Thời hôn cô bé một cái: "Con nhóc này!"

Trong bếp, Thịnh Thừa Quang đã chuẩn bị xong nguyên liệu nấu ăn cho ngày mai, cởi tạp dề ra, lau tay, vừa cười vừa lắc đầu.

***

Ngày hôm sau, Thịnh Thừa Quang trở về nhà họ Thịnh một chuyến, gửi Gấu Nhỏ lại, sau đó cầm sổ hộ khẩu của Tử Thời đi, hai người đến cục dân chính đăng ký kết hôn. diễn!đàn#lê$quý@đôn

Hai người đều là người thích khiêm tốn, mọi việc hoàn thành thuận lợi trong im lặng, đón con gái về nhà, trên đường về thì ghé qua siêu thị mua đồ ăn, về đến nhà thì tự Thịnh Thừa Quang xuống bếp nấu cơm.

Bữa cơm đầu tiên sau khi kết hôn, Thịnh Thừa Quang tỉ mỉ làm bốn món mặn một món canh, bởi vì đã hứa hôm nay sẽ làm mì sợi cho Gấu Nhỏ, cho nên còn làm têm một bát nhỏ mì trứng gà cà chua cho cô bé.

Đúng lúc đang đút mì cho cô nhóc kia thì cả điện thoại nhà và điện thoại di động của anh đều vang lên, Gấu Nhỏ bị âm thanh kia dọa cho sợ tới mức run lên, một miếng cà rốt vừa vào trong miệng đột nhiên lại rơi xuống bát.

Nước nóng bắn tung tóe vào trong mắt cô bé, cô bé che mắt lại kêu lên: "Á! Ba ơi!"

Thịnh Thừa Quang kéo bàn tay đang dụi mắt của cô bé ra, hôn nhẹ lên khuôn mặt tròn tròn của cô bé, nói: "Gấu Nhỏ tự ăn có được không? Mẹ sẽ ở với con, ba đi nghe điện thoại."

Tiểu thư Gấu tỏ vẻ đồng ý, Thịnh Thừa Quang đè vai Tử Thời xuống, nhẹ giọng nói: "Không sao đâu... Em ở cùng con đi."

Vừa rồi điện thoại kêu lên cùng lúc, hai người đưa mắt nhìn nhau, trong lòng thầm hiểu. Thịnh Thừa Quang biết cô đang lo cái gì.

Nhận điện thoại của trợ lý và thư ký xong, nghe rõ ngọn nguồn, Thịnh Thừa Quang nhất thời có chút dở khóc dở cười -- cũng không phải là việc anh và Tử Thời kết hôn gây ra ảnh hưởng gì, mà là... Tạ - Gia - Thụ!

Ngày hôm qua anh ta chỉ lo dùng điện thoại quay video trong nhà hàng, vì vậy mà lơ là không để ý đến Gấu Nhỏ, Gấu Nhỏ ăn vụng bánh ngọt, nuốt luôn cả nhẫn mà anh ta cũng không biết. Thịnh Thừa Quang còn chưa tính đến món nợ này, thế mà anh ta đã gặp rắc rối rồi.

Lần này anh ta đánh rơi điện thoại trong nhà hàng, sau đó bị người ta nhặt được, đoạn video quay lại cảnh cầu hôn bị tung lên mạng, mới có một buổi sáng mà đã có hơn một triệu lượt xem rồi.

Bây giờ đoạn video này được người ta chia sẻ rộng rãi, được đặt mấy cái tên như là: "Đứa bé dũng cảm dám gài bẫy ba mình", "Màn cầu hôn bị đảo ngược kịch tính nhất lịch sử"...

Di động của Tạ Gia Thụ có độ phân giải rất cao, khuôn mặt của Thịnh Thừa Quang và Tử Thời đều bị quay rõ rành rành, Thịnh Thừa Quang là nhân vật quen thuộc trong giới truyền thông ở thành phố G, nhanh chóng bị người ta nhận ra.

Vì vậy sau sự kiện của đại thiếu gia nhà họ Tạ, cả thành phố G lại vô cùng náo nhiệt -- cùng xem chuyện cười của tổng giám đốc Thịnh thị.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Linh Vũ về bài viết trên: Huogmi, linhkhin
     

Có bài mới 11.06.2018, 02:28
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Linh Lang Bang Cầm Thú
Đại Thần Linh Lang Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 02.10.2017, 09:29
Bài viết: 317
Được thanks: 1365 lần
Điểm: 30.54
Có bài mới Re: [Hiện đại] Tử Thời - Sói Xám Mọc Cánh - Điểm: 48
Chương 74:

Editor: Linh Vũ

Thịnh Thừa Quang cúp điện thoại đi ra ngoài, hai mẹ con đang ngồi bên bàn cơm đều ngẩng đầu lên nhìn anh, anh nói với Tử Thời trước: "Tạ Gia Thụ làm mất điện thoại, đoạn video quay được tối qua bị đăng lên mạng. Không có chuyện gì đâu, anh sẽ xử lý."

Sau đó nói với con gái: "Không được kén ăn, cà chua cũng phải ăn."

Cô nhóc kia nhân lúc mẹ đang lo nhìn ba không để ý đến mình thì lén lút nhả cà chua đang ngậm trong miệng ra bát, vừa đúng lúc bị ba bắt quả tang, bị mẹ phạt phải ăn thêm một miếng cà chua nữa, Gấu Nhỏ cực kỳ ảo não dẩu môi ra.

Thịnh Thừa Quang đi tới bên cạnh hai người, ngồi xuống ghế sofa.

Vừa lúc máy tính bảng của Tử Thời vứt ở trên sofa, anh thuận tay cầm lên tìm video kia để xem.

Trang web vừa mở ra, từ khóa tìm kiếm hot nhất 24 tiếng qua chính là "Đứa bé dũng cảm dám gài bẫy ba mình".

Sau khi mở video ra, chỉ thấy dưới hình ảnh được quay với độ nét cao là nhà hàng bày trí xa hoa, bàn ăn dài cắm đầy nến, ở một góc sáng có thể mơ hồ nhìn thấy dàn nhạc đang biểu diễn... Cảnh tượng vô cùng giống trong mấy bộ phim thần tượng. Huống hồ vai nam chính đẹp trai thâm tình, nữ chính thì tóc dài tới vai, lễ phục hài hòa, chỉ bóng dáng thôi cũng đã đủ đẹp đến mức khiến bao nhiêu người mơ màng.

Cho nên trước khi thân phận thật sự của Thịnh Thừa Quang bị nhận ra, phần bình luận dưới video đều là khẳng định rằng đây chỉ là một đoạn phim tuyên truyền của công ty điện ảnh nào đó.

Nhưng đến mấy bình luận tiếp theo, nội dung không phải là suy đoán, cũng không phải ngưỡng mộ hay ca ngợi, mà là -- "Ôi bé gấu này đáng yêu quá ha ha ha ha ha ha ha!", "Ôi nhìn mái tóc xoăn của cô bé kìa ~~~", "Dễ thương quá đi mất, trái tim của dì cũng tan ra mất rồi! Đây là con cái nhà ai mà đáng yêu như vậy chứ!", "Đáng yêu quá đáng yêu quá! Tôi phải đi bắt cóc về nhà mới được!"...

Video kết thúc bằng cảnh Thịnh Thừa Quang ôm Gấu Nhỏ vội vàng đi ra ngoài, cảnh cuối cùng chính là Gấu Nhỏ ghé đầu lên vai ba, khi đó cô nhóc kia còn chưa biết là chuyện gì đang diễn ra, tay ôm lấy cổ ba, trên mặt cười hì hì, đúng lúc đối diện với màn ảnh.

Thịnh Thừa Quang nhìn khuôn mặt con gái bị lộ rõ trong video, cau mày gọi điện thoại sai người xóa sạch mấy video trên mạng.

Tử Thời cho rằng anh nổi giận, nhìn mấy bình luận một lát, an ủi anh: "Không sao mà, anh xem, mọi người đều chúc phúc cho chúng ta đấy!"

Thịnh Thừa Quang bất đắc dĩ liếc cô một cái, nhẹ giọng giải thích: "Gấu Nhỏ bị quay quá rõ, chúng ta phải suy xét đến vấn đề an toàn của Gấu Nhỏ."

Cô nhóc đang chăm chú ăn mì kia nghe thấy tên mình thì đột nhiên ngẩng đầu lên, trên cằm còn dính nước mì, Thịnh Thừa Quang rút giấy lau sạch cho cô bé, hôn nhẹ lên khóe miệng toàn mùi mì: "Tiểu thư Gấu của chúng ta đáng yêu như vậy, lỡ như bị người ta cướp mất thì làm sao đây?" diễn!đàn#lê$quý@đôn

Anh chỉ đang nói đùa, nhưng mà Tử Thời thật sự coi là thật... Cô gật đầu, nói vô cùng nghiêm túc: "Mấy ngày tới em sẽ không ra khỏi nhà, em trông con bé."

Bây giờ Thịnh Thừa Quang đã quá quen với việc suy nghĩ của cô không cùng nhịp với anh, bất đắc dĩ xoa xoa đầu cô, lại xoa xoa đầu con gái, một lớn một nhỏ tay anh đều bất mãn đẩy tay anh ra, anh liền cười, đứng dậy đi vào phòng, tiếp tục nghe điện thoại.

***

Trịnh Phiên Nhiên gọi năm sáu cuộc liên tục, Thịnh Thừa Quang nhìn thấy anh ta gấp gáp như vậy thì nghe điện thoại của anh ta trước tiên.

Kết quả Trịnh tổng không chỉ không nói lời châm chọc mà ngược lại còn vô cùng tán thưởng, nói: "Anh em tốt! Nghĩa khí lắm!"

Thịnh Thừa Quang: "..."

Năm đó Trịnh Phiên Nhiên vì cầu hôn Trịnh phu nhân mà thu mua tòa cao ốc thương mại cao nhất thành phố G, hai người cùng ngắm sao trên tầng thượng, nghe biểu diễn tại chỗ, uống rượu nho vô giá, dùng quyền đặt tên một ngôi sao để cầu hôn... Khi ấy, ở phía dưới có tới mấy ngàn người xem cùng làm chứng, hiện trường còn được quay phim lại, tất cả đèn LED trên các tòa nhà cao tầng ở thành phố G đều bừng sáng.

Sau đó, đúng lúc Trịnh tổng ở trước mặt toàn thể nhân dân thành phố G quỳ xuống cầu hôn, Trịnh phu nhân khi đó đã mang thai hơn chín tháng, vì kích động quá mức mà bị vỡ nước ối.

...

Chuyện xảy ra khi ấy đã khiến người ta xì xào bàn tán ầm ĩ, Trịnh Phiên Nhiên phải thu mua không biết bao nhiêu kẻ làm truyền thông mới có thể trấn áp được.

Trịnh Phiên Nhiên tuyệt đối không ngờ đến, đã nhiều năm trôi qua như vậy rồi, vậy mà bây giờ đột nhiên lại nhảy ra một màn cầu hôn bị đảo ngược hay ho như vậy -- nhẫn cầu hôn bị con gái nuốt mất, đúng là không thể buồn cười hơn được nữa!

Trịnh tổng cực kỳ kích động, cũng vô cùng cảm khái, ngay cả Thịnh tổng dùng ngôn từ tục tĩu để mắng mỏ mà cũng không ảnh hưởng đến tâm tình của anh ta, cuối cùng cuộc gọi bị cắt đứt trong bầu không khí vô cùng vui vẻ của một mình anh ta.

So với cách thức tra tấn biến thái của Trịnh Phiên Nhiên, bạn học Ngôn Tuấn lại thích lời ít ý nhiều hơn: "Ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha. . ."

Thịnh Thừa Quang nghe tiếng cười kia được hai phút thì yên lặng cắt đứt cuộc gọi.

Ngay cả người không thích bát quái là Trần Ngộ Bạch cũng từ thành phố C xa xôi gọi điện cho Thịnh Thừa Quang, sau khi dùng đủ năm, sáu phép tu từ để cười nhạo đàn em của mình, anh ta rất hài lòng truyền đạt lại lời thăm hỏi ân cần của cả nhà Cố Minh Châu và đám người Lương thị lục thiếu.

Quá trình thăm hỏi ân cần cụ thể là thế này:

Trần Ngộ Bạch: "Con gái nhà cậu thật là ăn ảnh, ở chỗ chúng tôi, nhà nào có con trai cũng đều nhờ tôi chuyển lời cầu hôn đến cậu."

Thịnh Thừa Quang yêu con gái đến phát cuồng nhất thời nổi điên: "XX! Cút đi!"

Trần Ngộ Bạch: "Ex­cuse me?"

Thịnh Thừa Quang nổi điên xong rồi thì phục hồi tinh thần lại: "À, cái đó, ý của tôi là... Hoan nghênh học trưởng sang năm mới tới nhà chúng tôi chơi!"

Thành phố G chỉ hoan nghênh nhà nào chỉ có toàn con gái!! Đám con trai đáng ghét đều tránh ra hết đi!! Tránh ra!!

Trần Ngộ Bạch: "Không được, hai đứa con gái nhà tôi ăn uống cũng cẩu thả lắm, ai biết bọn nó có nuốt nhầm phải thứ linh tinh gì không. Đến lúc đó lại phải phiền cậu tìm một lần... Thật là không tốt!"

Thịnh Thừa Quang: . . . Nôn. . .

Thịnh Thừa Quang bị ba lần kia làm cho ớn lạnh đi vào phòng tắm rửa mặt, vừa đi ra thì nhận được điện thoại của Thịnh Minh Hoa. Nữ sĩ Thịnh Minh Hoa vẫn gầm thét như mọi ngày: "Cháu không có đầu óc sao? Chuyện nguy hiểm như vậy mà cháu lại để cho đứa bé nhỏ như thế làm, lại còn tìm một người có chỉ số thông minh thấp hơn cả con bé đi trông con bé?"

"Là cháu không đúng." Thịnh Thừa Quang vô cùng sảng khoái nhận sai.

Thịnh Minh Hoa gầm xong thì đã thoải mái hơn, sau khi bình tĩnh lại thì có hơi bất mãn hỏi: "Sáng nay cháu về nhà là vì chuyện này phải không? Nghe nói Gấu Nhỏ chơi với Thụy Thụy tới trưa, con bé không sao chứ? Nhẫn đã lấy ra được chưa?"

"Vâng, con bé không sao nữa rồi." Thịnh Thừa Quang không muốn nhắc đến vấn đề... tìm nhẫn hết lần này tới lần khác kia nữa: "Buổi sáng cháu về là để lấy sổ hộ khẩu của Tử Thời, chúng cháu đã đi đăng ký kết hôn rồi."

"... Cháu, nói, cái, gì?" Thịnh Minh Hoa lại nổi giận rồi!

"Bớt giận, bớt giận! Lúc đó cả cô và dượng đều không ở nhà nên cháu cầm sổ hộ khẩu đi luôn, bây giờ nói với cô cũng có khác gì đâu."

Nhưng mà Thịnh Minh Hoa vẫn rất tức giận, điên cuồng hét lên như gió bão: "Thịnh Thừa Quang! Cháu cố ý! Cháu cố ý chọn lúc bọn cô không ở nhà! Cháu --" Trong điện thoại truyền đến giọng nói nhẹ nhàng của Triệu Hoài Chương, sau một hồi im lặng, giọng điệu của Thịnh Minh Hoa rốt cuộc cũng không còn kích động như thế nữa.

"Thằng nhóc chết tiệt! Thằng nhóc thối tha! Tức chết cô rồi... Danh sách khách mời dự hôn lễ, cháu phải nhanh chóng đưa cho cô trong vòng hai ngày tới, còn nữa, muốn mời thêm bạn bè gì thì bảo trợ lý của cháu chú thích rõ ràng ở đằng sau, cô còn biết đường mà sắp xếp chỗ ở... Áo cưới đã đặt chưa? Kiểu dáng thế nào? Là trong nước hay là quốc tế?"

Thịnh Minh Hoa hỏi liền một hơi.

Thịnh Thừa Quang đứng trước cửa sổ, nhìn ra bầu trời quang đãng bên ngoài, trong vườn hoa dưới lầu có một đứa bé tầm tuổi Gấu Nhỏ đang cưỡi xe đạp, đạp một vòng quanh đài phun nước... Trong lòng Thịnh Thừa Quang tự nhủ lát nữa cũng để cho Gấu Nhỏ xem cái xe đạp nhỏ của cô bé, ngay cả giọng điệu lúc nói chuyện với Thịnh Minh Hoa cũng trở nên dịu dàng: "Bọn cháu không định tổ chức hôn lễ công khai."

Thịnh Minh Hoa dừng một chút, ngẫm lại cũng đúng, cho nên nói: "Cũng được... Vậy thì làm nhỏ một chút, ừm -- bày tầm 88 bàn là được rồi."

"..." Thịnh Thừa Quang đưa tay lên vỗ trán, cười nói: "Cô à, cô không cần phải lo đâu. Cô đồng ý đón nhận hai mẹ con cô ấy, cháu đã không còn nguyện vọng gì nữa rồi, cô cũng không phải nghĩ nhiều cho cháu đâu, cháu đã làm cha rồi. Hôn lễ thì bọn cháu sẽ tự tổ, chức, một nhà ba người bọn cháu thôi." d.đ.l.q.đ

"... Thịnh, Thừa, Quang!"

"Cô, nhiều năm qua cháu vẫn vô cùng biết ơn cô, cháu yêu cô." Thịnh Thừa Quang bỗng nhiên dịu dàng nói.

Những lời từ trước tới giờ chưa từng được nghe này khiến Thịnh Minh Hoa sửng sốt. Một lúc lâu sau, bà mới ghé vào điện thoại nói thầm một câu đầy vẻ bất đắc dĩ: "Xem ra đúng là bị cô mắng cho điên rồi!"

Sau đó bà vội vàng cúp điện thoại.

Thịnh Thừa Quang nở nụ cười, thật ra nói những lời này anh cũng ngại, nhưng mà chơi với con gái nhiều, nói nhiều với cô bé, phát hiện ra những lời này cũng không khó mở miệng như anh nghĩ.

Có nhiều người để nói "ta yêu ngươi" như vậy, Thịnh Thừa Quang cảm thấy vô cùng hạnh phúc.

Cuối cùng, ngay cả người lâu lắm rồi không có liên lạc gì là Tạ Gia Vân cũng đã gọi điện tới ân cần hỏi thăm, cô ấy thay mặt người em trai kia giải thích bằng giọng điệu vô cùng chân thành, nhưng mà bởi vì quan hệ giữa cô ấy với Thịnh Thừa Quang không được tốt lắm, cho nên cuối cùng vẫn nhịn không được mà cười nhạo: "Thịnh tổng cũng thật là hào phóng quá, tôi đã xem đoạn video kia rồi, cảnh tượng rất đẹp!"

Thịnh Thừa Quang tác phong nhanh nhẹn mạnh mẽ đáp lại: "Cảm ơn! Tôi sẽ nhắc nhở Diệp Kỳ Viễn: Cô thích quang cảnh tráng lệ đẹp đẽ -- đây là nói nếu như anh ta định cầu hôn cô."

Làm cho Tạ Gia Vân phát giận xong, Thịnh Thừa Quang nghĩ lại, thấy cũng không có ai cần hỏi han nữa, anh cũng thấy phiền, tắt luôn điện thoại.

Từ trong phòng đi ra ngoài, anh rút luôn cả dây cắm điện thoại bàn.

Sau đó anh đi tới bên cạnh bàn ăn, ôm lấy con gái, hỏi cô bé: "Mẹ con đâu?"

"À... Mẹ, đi nghe điện thoại rồi!" Gấu Nhỏ tự mình lấy một xiên thịt dê từ trên bàn, gặm vô cùng hăng say, trả lời cũng không rõ ràng.

Thịnh Thừa Quang hôn nhẹ cho bé -- á, toàn là mùi thì là.

Vội vàng rút giấy ăn ra lau miệng cho cả cô bé và mình.

Gấu Nhỏ không hiểu nổi tính ưa sạch sẽ của ba mình, bởi vì hành động của anh cản trở việc cô bé gặm thịt nên cô bé rất không hài lòng đẩy tay anh ra: "Con không lau đâu!"

Thịnh Thừa Quang liền vỗ vỗ vào cái mông nhỏ của cô bé: "Cái con quỷ nhỏ bẩn thỉu này ~"

"Con không phải con quỷ nhỏ bẩn thỉu." Tiểu thư Gấu nhân lúc anh không lau, nhét ngón tay vào trong miệng mút thịt vụn dính ở trên đó, sau đó rất nghiêm túc kháng nghị: "Ba à, các bé gái rất nhạy cảm và dễ bị tổn thương, ba phải chú ý thái độ của ba."

Thịnh Thừa Quang sửng sốt, thật sự chỉ muốn cười oang lên: "Xin hỏi chỗ nào của con nhạy cảm, chỗ nào dễ bị tổn thương?"

"Chỗ nào của con không nhạy cảm, không dễ bị tổn thương?" Gấu Nhỏ nghiêm túc nhìn anh, hỏi lại anh vô cùng hợp tình hợp lý.

Thịnh Thừa Quang cười không dừng được, ôm cô bé vào lòng, cũng chẳng quản trong miệng cô bé đều là mùi thì là, hung hăng hôn lên, giọng điệu vừa vui vẻ vừa cảm khái mà nói: "Bạn nhỏ Thịnh Gia Tinh nhà chúng ta thật sự đã trưởng thành rồi!"

***

Thật ra bên phía Tử Thời không có ai gọi điện tới cho cô cả -- Fay gửi tin nhắn tới, ý chính là chúc phúc và an ủi cô.

Phùng Nhất Nhất đã online cười thả cửa, còn dùng ảnh chụp màn hình khuôn mặt Gấu Nhỏ trong video để nói chuyện phiếm.

Tạ Gia Thụ... hẳn là bây giờ đã chắp cánh chạy ra nước ngoài rồi.

Trái lại là Triệu Hoài Chương, vậy mà lần đầu tiên chủ động gọi điện thoại cho cô.

Lúc nhận điện thoại, trong lòng Tử Thời vừa kích động vừa hồi hộp, đầu bên kia điện thoại, giọng của Triệu Hoài Chương lại vẫn bình tĩnh như thường ngày: "Ba nghe được mọi chuyện rồi. Bây giờ Gấu Nhỏ thế nào rồi?"

"À... Con bé không sao nữa rồi, nhẫn thì tối qua đã... lấy ra được rồi."

"Vậy là tốt rồi. Về sau các con chú ý một chút, trẻ con ở tuổi này thấy cái gì cũng thích, lại không biết phân biệt, cho nên dễ nuốt nhầm mấy thứ linh tinh... Nhưng mà, sao ngay cả cái nhẫn to như vậy mà con bé cũng nuốt được thế?" Ngay cả tò mò và cảm khái mà giọng của Triệu Hoài Chương cũng vẫn nhàn nhạt, nhưng Tử Thời nghe được lại thấy vô cùng ấm áp trong lòng, vô cùng vui vẻ!

Nói qua nói lại mấy câu về Gấu Nhỏ, Triệu Hoài Chương lại giống như vô ý, tùy tiện hỏi thăm cô: "Con cũng khỏe chứ?"


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Linh Vũ về bài viết trên: Huogmi, Mưa Hà Nội, Yến khôi, linhkhin
Có bài mới 13.06.2018, 02:57
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Linh Lang Bang Cầm Thú
Đại Thần Linh Lang Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 02.10.2017, 09:29
Bài viết: 317
Được thanks: 1365 lần
Điểm: 30.54
Có bài mới Re: [Hiện đại] Tử Thời - Sói Xám Mọc Cánh - Điểm: 45
Chương 75:

Editor: Linh Vũ

"Rất tốt ạ!" Tử Thời vui vẻ trả lời.

Có lẽ là trong giọng nói của cô lộ rõ sự vui vẻ, cho nên ngay cả Triệu Hoài Chương ở đầu bên kia nghe được cũng nhẹ nhàng cười một tiếng.

Tử Thời nghe được tiếng cười của ông, dừng một lát, sau đó nổi lên dũng khí, nói: "Chuyện đó... Ba à, con sắp kết hôn rồi."

"Ừm, ba đã nghe nói rồi. Chúc mừng con." Giọng của Triệu Hoài Chương hết sức dịu dàng, cho nên nghe cũng có vẻ xa xăm: "Thịnh Thừa Quang là người đàn ông rất tốt, ba chúc hai người các con sẽ đầu bạc răng long, ân ái cả đời."

Tử Thời nhìn chiếc nhẫn trên tay mình, dưới ánh mặt trời, chiếc nhẫn lóe sáng lên, bên cửa sổ là ánh sáng ấm ấp, giống như tâm tình của cô lúc này vậy. Cô vô cùng hạnh phúc nhỏ giọng nói: "Cảm ơn."

Ba à, cảm ơn tất cả những chuyện mà ba đã làm cho con.

Mặt trời chiếu xuyên qua những tán cây bên trong khu vườn, rắc ánh sáng ấm áp lên cửa sổ nơi Tử Thời đang đứng, cùng lúc đó, Triệu Hoài Chương cũng đứng trước cửa sổ, đi lên trước nhìn những tán cây xum xuê.

Ông đã cúp điện thoại, nhưng mãi một lúc lâu sau mới bỏ vào trong túi áo.

Trên cửa sổ đặt một bình cá vàng, con cá nhỏ xíu vẫy đuôi bơi qua bơi lại trong bình nước, không hề có tâm sự gì.

Triệu Hoài Chương vô cùng hâm mộ.

Nghe nói trí nhớ của loài cá chỉ có bảy giây.

Nhưng con người lại cứ nhớ chuyện cũ cả một đời.

May mà người ông nợ nhiều nhất trên đời này đã sắp có một người đàn ông khác chăm sóc cho cả đời rồi.

Thịnh Thừa Quang là một người đàn ông rất tốt, tốt hơn nhiều so với ông, về sau Tử Thời sẽ rất hạnh phúc.

Chúc con hạnh phúc, con gái của ba.

Thật xin lỗi, con gái của ba.

***

Sau khi cúp điện thoại, Tử Thời đứng ngẩn người trước cửa sổ, cũng không phải là đang nghĩ ngợi gì, chỉ là thấy trong đầu trống rỗng như vậy lại rất thoải mái. Một lát sau bên cửa có tiếng động, cô quay đầu lại nhìn, là Thịnh Thừa Quang ôm con gái đi vào.

Gấu Nhỏ ngủ rồi. Thịnh Thừa Quang nhẹ nhàng đặt cô bé lên giường của họ, miệng khẽ oán giận: "Sao con bé lại có thể ăn như thế chứ? Ăn no rồi ngáp một cái nói là mệt, thế là ngủ luôn được..."

Anh đi vào phòng tắm lấy một cái khăn lông ra, vừa lau mặt và tay cho con gái vừa hỏi Tử Thời: "Điện thoại của ai thế? Phùng Nhất Nhất?"

Tử Thời cười cười, không trả lời anh, ngồi xuống bên cạnh con gái, dịu dàng xoa xoa cái đầu sư tử của cô bé.

"Vừa rồi anh nói chuyện phiếm với con, con bé vậy mà lại biết hỏi ngược lại rồi." Thịnh Thừa Quang bắt chước câu "Các bé gái rất nhạy cảm và dễ bị tổn thương" của con gái, nói cho Tử Thời nghe, giọng điệu vô cùng kiêu ngạo, nhẹ giọng nói với Tử Thời: "Con bé thật là thông minh! Cuối tuần anh sẽ đưa con bé đến nhà trẻ đăng ký."

Về chuyện để Gấu Nhỏ đi nhà trẻ, họ đã từng bàn bạc qua, nhưng mà Tử Thời vẫn có chút không nỡ: "Sớm như vậy sao... Em sợ con bé sẽ không thích ứng được."

"Không đâu, năng lực thích ứng của con bé rất mạnh." Thịnh Thừa Quang dừng một chút, quay đầu nhìn cô với vẻ nghi ngờ: "Là em sợ em không thích ứng được ấy? Con bé đi nhà trẻ rồi em sẽ không có cớ gì để không đăng bài mới?"

"Không phải đâu." Tử Thời vô cùng nghiêm túc nói: "Lúc không đăng bài mới em đều chưa bao giờ kiếm cớ, em đều nói với họ là em không muốn sáng tác."

Tử Thời đúng là vô cùng thẳng thắn vô tư!

Thịnh Thừa Quang vô cùng bất đắc dĩ thở dài: "Em rõ là... Thế mà còn không biết xấu hổ đi dạy con gái là làm việc gì cũng phải kiên trì tới cùng."

Tử Thời nghĩ nghĩ: "Em chưa từng dạy con bé như thế, trước giờ em đều nói với con bé là: Con thích làm đến đâu thì cứ làm đến đó."

Thịnh Thừa Quang nghe được thì ngứa hết cả răng: "Thế mà nhìn em vẫn cứ kiêu ngạo nhỉ?"

"Đời người ngắn ngủi thôi mà." Tử Thời cười tít mắt.

Thịnh tổng đen mặt, Tử Thời nói không được đành phải dỗ anh, đi tới tựa lên người anh, cô nhỏ giọng lấy lòng anh: "Không phải là vì đã có anh rồi sao, anh sẽ dạy con bé mà, cho nên em mới không lo... Không phải người ta đều nói 'cha nghiêm, mẹ hiền' sao?" diễn$đàn@lee^ quý!đôn

"Cái gì mà cha nghiêm với chả mẹ hiền! Chính là anh vào vai phản diện, còn em đóng vai người tốt phải không?" Thịnh Thừa Quang nói toạc ra.

"Ôi ôi..." Tử Thời lại tiến đến, dựa vào người anh làm nũng, dù sao con gái cũng ngủ say rồi, cho dù sét có đánh xuống thì cũng không tỉnh dậy.

Tử Thời đang cho rằng dỗ như thế là xong thì bỗng nhiên cả người nhẹ bẫng, bị anh bế lên.

Đột nhiên bị lơ lửng giữa không trung, cô kêu lên một tiếng, nắm tay lại nện vào người anh một cái, Thịnh Thừa Quang lại cực kỳ hưởng thụ, nhíu mày cười cười, ôm cô ra khỏi phòng.

Bế cô đến phòng khách, đặt lên sofa, Thịnh Thừa Quang vừa ra sức hôn cô vừa thò tay cởi khuy áo cô. Cửa phòng ngủ vẫn mở, Gấu Nhỏ đang ngủ trên giường, chỉ cần ngồi dậy là có thể nhìn thấy ba mẹ đang làm gì... Tử Thời vùng vẫy, nhỏ giọng nói: "Đừng mà... Sẽ đánh thức con bé!"

"Không đâu, em kêu nhỏ tiếng một chút là được!" Mặt Thịnh Thừa Quang đã vùi vào trong ngực cô, giọng nói không rõ ràng.

Tử Thời đang muốn nói "Em mới không thèm kêu ấy!", phía dưới bỗng nhiên bị anh tiến thẳng vào, nhất thời xương cốt đều như vỡ vụn, run rẩy ngâm thành tiếng: "...Ừm!"

Thịnh Thừa Quang cười vô cùng đắc ý, cúi đầu che kín miệng cô, bên trên thì hôn, bên dưới thì hung hăng ra vào, người dưới thân đã mềm như nước... Từ lúc cầu hôn hôm qua tới giờ, Thịnh Thừa Quang phải xử lý quá nhiều chuyện đột ngột xảy ra, vì vậy phần cảm xúc bị đè nén kia càng bộc phát dữ dội hơn, ôm cô lăn qua lộn lại một lúc lâu mới giảm bớt được một chút.

Căn lên môi cô, anh nâng thắt lưng dừng động tác lại.

Tử Thời phục hồi tinh thần lại, thở hổn hển như thể có thể ngất đi bất cứ lúc nào, yếu ớt gọi "Thịnh Thừa Quang", muốn anh ôm hôn.

Hồn phách Thịnh Thừa Quang đều đã bay theo tiếng gọi của cô, ôm lấy cô, vừa hôn vừa đùa giỡn: "Em còn thích làm nũng hơn cả con gái đấy!"

Tử Thời ngồi trong lòng anh, hai tay hai chân quấn lấy người anh, hai người dùng phương thức thân mật nhất mà ôm lấy nhau, từ từ cọ xát, tâm tư dường như cũng bị mài vụn luôn rồi... Cô ý loạn tình mê hôn lên cằm anh, nhỏ giọng hỏi: "Vậy anh... có thích không?"

Thịnh Thừa Quang cười cười không trả lời, đè vai cô hôn xuống, Tử Thời bị anh hôn như vậy chỉ còn nước chịu thua, quá kịch liệt, suýt nữa đã thở không nổi rồi, không tự chủ được lại xoay thắt lưng, cả người run rẩy nằm trong lòng anh... Cô run rẩy khiến anh cũng không nói được thành lời, dịu dàng hôn lên miệng cô, thở hổn hển, hung hăng nói: "Thích không chịu được!"

***

Nhà trẻ mà Thịnh Thừa Quang chọn cho Gấu Nhỏ nằm ngay đằng trước tiểu khu của họ, là... nhà trẻ mà Trịnh Phiên Nhiên mua cho công chúa Trịnh Điềm nhà anh ta.

Trịnh Phiên Nhiên sợ con gái nhà mình không quen được với không khí trong nhà trẻ, đã có thể mua được quyền đặt tên một ngôi sao để cầu hôn thì sao không thể mua được một cái nhà trẻ cho công chúa nhỏ của mình chứ?

Trịnh tổng không chỉ mua nhà trẻ, mà còn sắp xếp trang thiết bị và mời đội ngũ giáo viên tốt nhất nữa.

Đương nhiên đây cũng là một lợi thế của tiểu khu này, ít nhất là lúc lựa chọn chỗ này thì Thịnh Thừa Quang đã suy xét đến chuyện này.

Hôm nay là thứ hai, Tử Thời ở nhà thu thập hành lý cho cả nhà để cuối tháng đi chơi, Thịnh Thừa Quang đã đưa Gấu Nhỏ xuống dưới lầu chơi, thuận tiện tới nhà trẻ đăng ký.

Nhà trẻ này nhìn từ bên ngoài thì giống một tòa thành trong truyện cổ tích, đi vào bên trong... đúng là một tòa thành trong truyện cổ tích: các thiết bị vui chơi có thể so với khu vui chơi trẻ em, ngay cả vòng xoay ngựa gỗ cũng có. Mấy người lớn đi đi lại lại trong nhà trẻ, ngoài giáo viên ra thì những người còn lại đều mặc trang phục hoạt hình đủ kiểu, thậm chí Gấu Nhỏ còn nhìn thấy một con hươu cao cổ trong 《 Nếu bạn là một con gấu 》!

"Oa a...!" Gấu Nhỏ còn chưa nhìn hết đã vô cùng hưng phấn nhảy nhót trong lòng ba mình: "Ba! Con thích chỗ này! Con thích!"

Thịnh Thừa Quang đặt cô bé xuống, sửa sang lại quần áo cho cô bé, chỉ sang một bên: "Vậy con tới bên kia đi, nói với cô giáo rằng con thích chỗ này."

Nhà trẻ này cần phải phỏng vấn mới được nhập học, hơn nữa còn nghe nói tiêu chuẩn hơi nghiêm khắc. Thịnh Thừa Quang trái lại chỉ cần chào hỏi là đã có thể đưa con gái vào đây, nhưng mà anh luôn mong con gái sẽ độc lập, hơn nữa chuyện phỏng vấn này cũng tốt, anh tin vào Gấu Nhỏ, cũng muốn cho Gấu Nhỏ cơ hội lựa chọn.

Gấu Nhỏ sôi nổi đi về phía giáo viên đang đứng, nhưng mà trên đường cô bé còn dừng lại để ôm ấp và nhảy nhót với sói xám một lúc... Sau cùng vẫn là giáo viên đi về phía cô bé, hỏi cô bé có thích chỗ này không.

Gấu Nhỏ hơi ngại ngùng trước mặt người lạ, bởi vậy nên có vẻ vô cùng lễ phép: "Có ạ, con rất thích chỗ này."

"Bình thường ở nhà con thích làm gì nào?" Cô giáo trẻ tuổi rất thích cái đầu sư tử của cô bé, cười tít mắt hỏi.

"Thích ba ạ!" Cô nhóc kia có lẽ là không nghe rõ câu hỏi, ngây thơ đáp lại.

Trái lại cô giáo trẻ tuổi lại hiểu  được, cười nhìn người đàn ông đứng cách đó không xa, nói với cô bé: "Con và ba con trông rất giống nhau!"

"Bởi vì con là con gái của ba mà!" Gấu Nhỏ vô cùng tự hào nói.

Đứa bé nhỏ nhắn đứng dưới ánh mặt trời, trông đẹp hệt như một thiên sứ nhỏ vậy. Thịnh Thừa Quang nhìn cô bé, nghĩ thầm rằng anh đã từng làm sai nhiều chuyện như vậy, thế nhưng ông trời vẫn ban cho anh những thứ tốt đẹp nhất, quả nhiên là không uổng công anh chờ đợi.

***

Gấu Nhỏ ngủ trưa rồi mới ra ngoài, cho nên ở lại nhà trẻ chơi thêm một lúc, cùng ăn bánh ngọt với mấy bạn nhỏ ở đó rồi mới cùng ba đi về nhà.

Tên Trịnh Phiên Nhiên biến thái kia còn sắp xếp đầu bếp chuyên nghiệp cho nhà trẻ, mà đầu bếp làm bánh ngọt lại còn được mời đến từ nhà hàng Michelin của Pháp, món bánh ngọt của mấy đứa trẻ hôm nay là macaron.

Macaron đủ mọi màu sắc lại còn làm với cỡ nhỏ, xếp lên một cái giá ba tầng bằng bạc tinh xảo, hết tầng này đến tầng khác, đẹp đến mức khiến người ta chảy cả nước miếng! Cả đám trẻ con nhao nhao hoan hô, xếp hàng nhận bánh ngọt, Gấu Nhỏ cũng được cô giáo gọi tới xếp hàng. diễn!đàn$lê@quý%đôn

Tiểu thư Gấu cực kỳ ngoan ngoãn, chỉ chọn một cái đã bày tỏ rằng cô bé đủ ăn rồi, cô giáo nói không sao đâu, bảo cô bé chọn thêm một cái nữa, cô bé chọn một cái màu chocolate mà Thịnh Thừa Quang thích.

Hai cha con mang theo hai cái macaron quay về nhà.

Hôm nay thời tiết rất tốt, đi đường rất thoải mái, Thịnh Thừa Quang dẫn cô bé đi bộ về nhà.

Gấu Nhỏ cực kỳ vui vẻ, vừa ăn macaron vừa hỏi ba: "Ba ơi, macaron lúc nãy mua rất tốn tiền sao?"

"Không có, đây là bánh ngọt tặng cho con, không mất tiền mua."

"Nhưng mà con thấy ba quẹt thẻ!"

"À... Đó là nộp học phí cho con, đợi mấy tháng nữa, đến tháng chín thì con sẽ đến đó học." Thịnh Thừa Quang dắt tay cô bé, đi rất chậm: "Thịnh Gia Tinh, con sẽ ngoan ngoãn đi học chứ?"

"Dạ... Chắc là thế?" Tiểu thư Thịnh Gia Tinh rất giống ba mình, sẽ không dễ dàng đồng ý.

Thịnh Thừa Quang ngồi xổm xuống, lấy khăn ướt ra lau tay và miệng cho cô bé, thấy cô bé ăn ngon lành như vậy thì anh cười hỏi: "Ăn rất ngon sao?"

Gấu Nhỏ nhân lúc anh còn chưa lau thì vội liếm sạch phần còn thừa trên tay, cái đầu sư tử gật mạnh.

"Ba, ba có biết làm macaron không?" Những thứ ba làm đều ăn rất ngon!

"Ừm... Ba có thể thử xem sao." Thật ra Thịnh tổng còn chưa từng làm macaron, nhưng vì con gái, anh sẵn sàng học.

"Ăn thật là ngon luôn!" Gấu Nhỏ lại ca ngợi.

Thịnh Thừa Quang thấy cô bé thích như vậy thì hứa hẹn: "Chờ lần này chúng ta đi du lịch về, chúng ta sẽ cùng đến Pháp ở hai ngày, đến lúc đó ba sẽ dẫn con đến đại lộ Champs ăn macaron."

"Macaron ở Pháp ngon hơn ở đây ạ?" Gấu Nhỏ mở to hai mắt ra hỏi.

"Ừ." Thịnh Thừa Quang cập nhật kiến thức cho con gái: "Macaron vốn có xuất xứ từ Italy, nhưng mà người Pháp đã phát triển macaron một cách tốt nhất."

Gấu Nhỏ nghe đến mê mẩn, hỏi: "Ba, thế nào gọi là xuất xứ?"

Thịnh Thừa Quang nghĩ nghĩ, giải thích: "Có nghĩa là: nhà của macaron ở Italy, nhưng nước Pháp là nơi macaron sống vô cùng hạnh phúc."

Gấu Nhỏ hiểu ra: "À..., giống như thành phố C là nhà của con, nhưng thành phố G là nơi con sống vô cùng hạnh phúc."

Thịnh Thừa Quang: ". . ."


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn Linh Vũ về bài viết trên: Huogmi, Huyềnn Songg, Mưa Hà Nội, anvils2_99, linhkhin, thichdoctruyenmoi
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 111 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: anbuchihi, Boxit1188, Diệp Ba Ni, Dương Otis, linhkhin, linhtruc_86, Nelumbo nucifera, nhóc đen, rikoqn, starry31, Thanh Hưng, thanhnhan123, Uyên Xưn, vuong phichiton và 735 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (101/104]

1 ... 173, 174, 175

2 • [Xuyên không] Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên (Trọn Bộ 6 tập)

1 ... 113, 114, 115

3 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

5 • [Cổ đại - Trùng sinh] Dược hương trùng sinh - Hi Hành

1 ... 90, 91, 92

6 • [Hiện đại] Cưng chiều em nhất - Tĩnh Phi Tuyết

1 ... 29, 30, 31

7 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 42, 43, 44

8 • [Cổ đại] Ác phu cường sủng thê - Văn Hội

1 ... 57, 58, 59

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 113, 114, 115

10 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 80, 81, 82

11 • [Hiện đại] Mưu đồ làm loạn - Thanh Thụ A Phúc

1 ... 23, 24, 25

12 • [Hiện đại] Nhìn người không thể nhìn bề ngoài - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 36, 37, 38

13 • [Xuyên không] Sủng thần của đế vương - Hoa Vũ Băng Lan

1 ... 46, 47, 48

14 • [Hiện đại] Theo đuổi nam thần - Thiên Phàm Quá Tẫn

1 ... 19, 20, 21

15 • [Cổ đại] Mỹ nhân như họa - Túc Mễ Xác

1 ... 33, 34, 35

16 • [Hiện đại] Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp

1 ... 17, 18, 19

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ báo thù - Phong Tuyết Phiêu Nhứ

1 ... 27, 28, 29

18 • [Hiện đại] Tử Thời - Sói Xám Mọc Cánh

1 ... 35, 36, 37

[Hiện đại] Chinh phục trợ lí nhỏ - Dịch Tử Hiên

1 ... 17, 18, 19

20 • [Hiện đại] Một tòa thành đang chờ anh - Cửu Nguyệt Hi

1 ... 22, 23, 24



Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 254 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 563 điểm để mua Beautiful blue candles
Shop - Đấu giá: Tiêu Tương vừa đặt giá 831 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Junwei: PRTRUYỆN CÁI NHÉ [Xuyên không] Phì Lũ đại náo dị giới
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 474 điểm để mua Ếch xanh 1
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 310 điểm để mua Bút chì
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 450 điểm để mua Ếch xanh 1
Minh Huyền Phong: Ko sao đâu chị :>
Sam Sam: Lỡ tay đấu, bạn Phong đấu lại giùm mình nhé! Xl bạn.
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 379 điểm để mua Thiên thần mây
Shop - Đấu giá: lesliecomnamnho vừa đặt giá 345 điểm để mua Hà mã lười
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 360 điểm để mua Thiên thần mây
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 699 điểm để mua Bông tuyết
Shop - Đấu giá: Preiya vừa đặt giá 535 điểm để mua Beautiful blue candles
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 790 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: Tiêu Tương vừa đặt giá 751 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 508 điểm để mua Beautiful blue candles
Đường Thất Công Tử: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Shop - Đấu giá: Preiya vừa đặt giá 482 điểm để mua Beautiful blue candles
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 664 điểm để mua Bông tuyết
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 294 điểm để mua Bút chì
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 345 điểm để mua Quạt điện đỏ
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 459 điểm để mua Beautiful blue candles
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 436 điểm để mua Beautiful blue candles
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 631 điểm để mua Bông tuyết
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 714 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: Hoàng Thiên vừa đặt giá 327 điểm để mua Quạt điện đỏ
Shop - Đấu giá: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết vừa đặt giá 310 điểm để mua Quạt điện đỏ
Shop - Đấu giá: Windwanderer vừa đặt giá 600 điểm để mua Bông tuyết
Shop - Đấu giá: Hoàng Thiên vừa đặt giá 294 điểm để mua Quạt điện đỏ

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.