Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 331 bài ] 

Kinh thành Tam thiếu: Ông xã gõ cửa lúc nửa đêm - Cát Tường Dạ

 
Có bài mới 13.10.2016, 20:42
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Lăng Tử Loan Bang Cầm Thú
Chiến Thần Lăng Tử Loan Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 06.09.2015, 14:36
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 357
Được thanks: 3718 lần
Điểm: 44.66
Có bài mới Re: [Hiện đại] Kinh thành Tam thiếu: Ông xã gõ cửa lúc nửa đêm - Cát Tường Dạ - Điểm: 41
NGOẠI TRUYỆN 45: EM LÀ CỦA ANH SỚM SỚM CHIỀU CHIỀU

Edit: hoacodat

“Tả Thần Hi, đừng cho là tôi không biết chút chuyện bẩn thỉu của cô! Tống Sở nhà chúng tôi hiền lương dễ bắt nạt, nhưng tôi không dễ bị khi dễ thế đâu! Luật pháp qui định thế nào? Ly hôn là bảo vệ người không phạm sai lầm đúng không? Cái người phụ nữ nhẫn tâm này, mình làm chuyện mất mặt, lại có mặt mũi chiếm đoạt Hạo Nhiên, còn để Tống Sở nhà chúng tôi không một phân tiền đi ra cửa? Tả Thần Hi, cô ỷ có tiền mà khi dễ người hả?” Trịnh Hữu Đào khí thế hung hăng ngay tại cửa ra vào.

Mặt Thần Hi trầm xuống, “Dì à, dì vẫn nên đi về hỏi Tống Sở tại sao chúng con ly hôn đi!” Gọi bà một tiếng dì, là bởi vì kính bà là trưởng bối, mặc dù cùng Tống Sở ly hôn rồi, bà vẫn còn là trưởng bối, nhưng mà, trưởng bối cũng không thể lên tiếng vũ nhục người khác.

“Gì chứ? Tôi còn không biết vì sao hả?” Trịnh Hữu Đào cười lạnh, “Còn không phải là vì cô cùng gian phu có thể song túc song tê (kề vai sát cánh)! Người khổ chính là Tống Sở nhà tôi!”

Nhìn cái người phụ nữ sáu năm qua mình gọi là mẹ, Tả Thần Hi hoàn toàn không muốn nói: “Dì à, nếu như không có gì để nói thì con đóng cửa đây, tạm biệt!” Cô không muốn cãi nhau, không muốn đánh thức người trong nhà, càng không muốn kinh động đến hàng xóm, hơn nữa, Trịnh Hữu Đào là phận trưởng bối, sáu năm qua, cô đều chưa từng cao giọng nói nhiều trước mặt bà ấy, bây giờ không có quan hệ gì nữa, càng không cần thiết lại nảy sinh tranh chấp, nói thẳng ra, gặp thoáng qua, từ đây cũng chỉ như người qua đường xa lạ mà thôi.

Nhưng Trịnh Hữu Đào làm sao dễ dàng thả cô như thế, nhìn thấy cô muốn đóng cửa, cánh tay vươn dài ra, suýt chút bị kẹt tay.

Thần Hi cả kinh, cũng sợ làm bà bị thương, lúc cánh cửa sắp làm bà bị thương liền buông lỏng tay.

Trịnh Hữu Đào bắt đầu lớn tiếng kêu gào, “Ôi chao! Cái người này là có tật giật mình à! Sợ tôi vạch trần nên cô trốn sao? Cái người đàn bà không biết xấu hổ này! Có mặt mũi vụn trộm đàn ông mà không có mặt mũi thừa nhận! Tôi nói cho cô biết, hôm nay cô không nói rõ ràng với tôi, tôi sẽ huyên náo cho mọi người đều biết, muốn cho cô thân bại danh liệt! Cô là cái đàn bà không biết xấu hổ!”

“Là ai đấy?” Bên trong truyền ra giọng nói của Thần An.

Người nhà đã bị đánh thức...

Thần Hi còn chưa kịp trả lời, Thần An đã đi tới cửa, nhìn một cái đã nhìn thấy Trịnh Hữu Đào đang kêu gào.

Bởi vì không rõ tình huống, lại thấy bà là mẹ chồng Thần Hi, không tiện đắc tội, chỉ kéo Thần Hi vào trong lòng, dáng vẻ bảo vệ cô, hỏi, “Là dì à, sao không vào trong nhà ngồi?”

Thần An trời sanh sắc mặt lạnh lùng, lời tuy nói có chút khách khí, Trịnh Hữu Đào lại nhìn thấy ánh mắt như thế, mặt không kìm hãm mà khiếp sợ, nhưng chỉ co rụt lại giây lát, lập tức lại ưỡn ngực, “Ngồi? Tôi làm sao có phúc khí vào nhà họ Tả các người ngồi cơ chứ? Cũng không có phúc tiêu thụ nổi cô con dâu không biết xấu hổ như vậy!”

Lúc đó, cửa đối diện mở ra, hàng xóm ló đầu ra ngoài dò xét.

Trịnh Hữu Đào nhìn thấy có người đến xem náo nhiệt, càng không sợ nữa, buông lời nói, “Lại đây xem một chút nhà họ Tả có cô con gái không biết không xấu hổ này này! Vụn trộm đàn ông sau lưng chồng! Lương tâm đen tối còn đuổi chồng mình ra khỏi cửa! Nhà họ Tả cậy mình có tiền thì muốn làm xằng làm bậy gì cũng được sao?  Tôi nói cho các người biết, các người sẽ bị báo ứng! Trách sao mẹ các người ngồi tù! Làm nhiều việc trái lương tâm! Thật là mẹ loại nào dạy con gái loại đó!”

Thần Hi không nghĩ Trịnh Hữu Đào sẽ la lối om sòm như vậy, tức giận đến toàn thân phát run.

Rốt cuộc Thần An cũng biết, thì ra Thần Hi đã ly hôn, trong đầu anh thoáng qua hình ảnh lần ở KTV, lập tức hiểu chuyện gì đã xảy ra, sắc mặt càng thêm tối sầm, “Câm miệng! Vừa ăn cướp vừa la làng! Tống Sở nhà bà làm chuyện mất mặt còn vu khống lên đầu Thần Hi nhà chúng tôi sao, tôi còn chưa đi tìm anh ta tính sổ đã may rồi đấy!”

Trịnh Hữu Đào lúc này đang hoàn toàn kích động, vốn không hề suy nghĩ anh nói Tống Sở làm chuyện mất mặt bẽ bàng là có ý gì, vẫn chửi bới ở cửa ra vào, quở trách Thần Hi không giữ đạo và nhà họ Tả không có tính người. Truyện Kinh thành Tam thiếu_Ngoại truyện Thần Hi_diendanlequydon.com...

Thần An chỉ kém không xông tới đánh người, bị Thần Hi gắt gao kéo lại. Lúc này, Tả Tư Tuyền và Tả Thần Viễn cũng nghe thấy tiếng ồn ào đi ra, hỏi thăm đã xảy ra chuyện gì.

“Không có gì!” Thần Hi sợ ba tức giận, lấy điện thoại từ trong túi ra, bấm số gọi điện cho Tống Sở.

Điện thoại chỉ vang lên một tiếng, Tống Sở liền nhận, giọng nói rất mừng rỡ, “Thần Hi...”

“Tống Sở, anh nghe xem mẹ anh đến trước cửa nhà tôi nói gì này, anh tới dẫn bà đi đi!”

Giọng nói Trịnh Hữu Đào rất lớn, từng lời nói bẩn thỉu thông qua điện thoại Thần Hi truyền vào tai Tống Sở...

Nghe lời nói Trịnh Hữu Đào càng ngày càng càn rỡ, Tả Thần Viễn cũng hiểu được nguyên do, không thể nhịn nổi nữa, gọi bảo vệ lên, để bọn họ dẫn người đi ra ngoài.

Đối mặt với sắc mặt lạnh lùng dữ tợn của Thần An, hai người bảo vệ liên tục nói lời xin lỗi, không nên để người này đi vào, sau đó mỗi người một bên, cắp Trịnh Hữu Đào ra ngoài, hai chân Trịnh Hữu Đào đá trên không trung nhưng miệng vẫn không ngừng la hét mắng Thần Hi, cho đến khi vào thang máy, giọng mắng chửi mới không còn nghe nữa.

Thần An tức giận đứng trước cửa, hung hăng trừng mắt nhìn Thần Hi rống lên, “Chị thật có tiền đồ đấy! Ly hôn cũng không nói cho chúng ta biết! Bị người khi dễ cũng không nói người nhà! Để người ta hùng hổ lấn lướt đến nhà mắng luôn hả?!”

“Được rồi! Trong lòng Thần Hi cũng không dễ chịu!” Tả Thần Viễn kéo cô ngồi cạnh bên mình.

“Bà nó chứ!” Thần An văng tục, “ Cái thằng Tống Sở này, không muốn sống!”

“Em muốn làm gì?” Thần Hi vội hỏi, chuyện cô và Tống Sở, cô không hi vọng người nhà can dự vào càng không muốn làm lớn chuyện, chủ yếu là không muốn Hạo Nhiên chịu ảnh hưởng.

Thần An tức giận trừng mắt nhìn cô, “Em muốn làm gì? ! Em bị chị chọc muốn hộc máu rồi đây!”

Thần Hi biết, Thần An là đau lòng thay mình....

Chột dạ lén nhìn ba một cái, sắc mặt Tả Tư Tuyền rất khó coi, cô sợ ba bị chọ tức mà tổn hại sức khỏe, tay áp lên bàn tay ba, nhẹ nhàng nói, “Ba, con không sao, thật, ba nhìn xem không phải con vẫn rất tốt sao?”

Tả Tư Tuyền nhìn chằm chằm cô một lúc lâu, nhìn lâu đến nỗi cô cũng phải ngượng ngùng, mới thở dài, “Là ba không tốt...”

Chóp mũi Thần Hi đau xót, nước mắt tràn đầy khóe mi, nghẹn ngào nói, “Không phải, ba...” Ly hôn, vốn là chuyện đau thương của mình cô, sau khi ly hôn làm người nhà

Thương tâm, càng làm cô đau lòng khổ sở....

Tả Tư Tuyền phong vân một thời tóc bây giờ cũng đã bạc, đưa tay kéo Thần Hi vào lòng, vuốt tóc cô, “Ba từng thề, phải bảo vệ con, bảo vệ mẹ con, bảo vệ cái nhà này, nhưng mà, một cái ba cũng không làm được... Ba thực sự xin lỗi con...”

“Không phải vậy , ba!” Thần Hi ôm eo ba mình, áp vào lồng ngực ấm áp của ba, “Ba, không phải lỗi của ba, là chúng con không tốt, ba, người vĩnh viễn là người ba tốt nhất trong lòng con!”

Tả Tư Tuyền chua xót thở dài nói, “Cái con ngốc này, vốn là ba muốn an ủi con, con lại an ủi ba! Thôi, chuyện đã qua tất cả đều cho qua, con còn có ba, còn có anh trai, còn có em trai, có nhà. Ly hôn thì ly hôn, trôi qua không tốt thì về nhà, người nhà đều vĩnh viễn ở đây ở bên cạnh con.” Edit by diendanlequydon.com.... ....

“Dạ! Con biết rõ, ba!” Buổi nói chuyện làm tất cả nỗi đau trong lòng Thần Hi bộc phát ra, không nhịn được ôm ba khóc.

Cuộc trò chuyện của hai cha con cô cũng làm Tả Thần Viễn và Tả Thần An nghe thấy trong lòng cũng chua xót, xoay đầu đi...


Cổng Vân Hồ.

Trịnh Hữu Đào bị bảo vệ đưa ra ngoài, nhất quyết không buông tha, lúc thì la hét nói bảo vệ đánh bà, muốn bảo vệ bồi thường tiền chữa bệnh thuốc men, lúc thì nói bảo vệ và nhà họ Tả cấu kết nhau cùng làm chuyện xấu, là chó săn nhà họ Tả, một lúc lại nói Thần Hi là người không biết xấu hổ thế nào, người xung quanh xúm lại một vòng xem náo nhiệt....

Lúc Tống Sở đi đến, nhìn thấy chính là một màn này....

Anh thầm thấy nhức đầu, xuống xe chen vào đám người, kéo tay mẹ mình khuyên bảo, “Mẹ, đi thôi! Đừng ở đây nháo loạn nữa!”

“Cái đứa nhỏ ngốc này! Mẹ là hả giận cho con! Con có biết không hả?! Thần Hi cái ả tiện nhân này làm chuyện có lỗi với con, còn đối con như vậy, vậy mà con con ngốc nghếch nhận lấy sao chứ!?” Trịnh Hữu Đào nhìn con trai, vô cùng đau đớn.

Hồi nãy ở trong điện thoại cũng đã nghe mẹ mình vu oan Thần Hi ra làm sao rồi, mà quần chúng vây chung quanh vây xem không biết chuyện gì lúc này đang châu đầu ghé tai chỉ chỏ, sắc mặt anh đen lại, khẽ nói với Trịnh Hữu Đào, “Mẹ, ngài đừng nói nữa, vấn đề ly hôn của con và Thần Hi là ở trên người con!”

Trịnh Hữu Đào không tin nhìn vào mặt anh, “Làm sao có thể? Cái đứa nhỏ ngốc này, còn biện hộ cho con nhỏ đó! Con không biết đó chứ, con nhỏ đó chân trước mới vừa ly hôn con, chân sau liền mỗi ngày cùng gian phu của nó đi đánh tennis! Đứa con ngốc của tôi, con bị đội nón xanh (cho cắm sừng) thì cũng thôi đi, còn bị lừa gạt nữa!”

“Mẹ!” Sắc mặt Tống Sở càng khó coi, nhỏ giọng nói, “Con nói thật! Mẹ đừng làm ầm lên nữa, về nhà đi! Chúng ta về nhà lại nói! Mẹ, đừng làm cho con trai mất thế diện! Thật là lỗi của con! Là con có lỗi với cô ấy!” Trong lòng Tống Sở như bị một tảng đá chặn lại, sau ly hôn mỗi ngày đều cũng Kỷ Tử Ngang đi đánh bóng sao? Xem ra Kỷ Tử Ngang thật chưa từng quên Thần Hi, chẳng lẽ anh ta không ngại Thần Hi từng ly hôn sao? Sẽ không để ý cô ấy có con trai rồi sao? Dù cho anh ta không ngại, người nhà anh ta cũng không ngại sao? Phải biết, dư luận xã hội này là như thế, phụ nữ một khi ly hôn còn có con, muốn kết hôn lần nữa phạm vi lựa chọn cũng rất nhỏ, còn đàn ông lại khác, huống chi Kỷ Tử Ngang cho đến bây giờ còn chưa kết hôn, được xem là người đàn ông độc thân hoàng kim đấy...

Trịnh Hữu Đào thấy sắc mặt con trai nghiêm túc, lúc này mới tin tưởng lời nói Tống Sở một chút, theo con trai lên xe.

Đợi lái xe đi rồi, đám người cung quanh vẫn còn ở đó bàn tán, có người cười nhà họ Tả suy tàn, có người nói Thần Hi không biết kiềm chế, cũng có người nghi vấn nói mới vừa rồi con rể nhà họ Tả nói gì mà khuyên được người đi.

Có người trả lời, “Hồi nãy tôi đứng gần đó, nghe được, con rể nhà họ Tả nói là anh ta có lỗi với Tả Thần Hi...”  

Vì vậy đám người lại bắt đầu nghị luận, bắt đầu than thở thế đời bạc bẽo, đàn ông đều là kẻ không đáng tin..., nói ông xã nhà nào nuôi Tiểu Tam (tình nhân), nói đàn ông của ai có nhân tình...

Lên xe Tống Sở, Trịnh Hữu Đào không cam lòng hỏi, “Con trai, rốt cuộc con và Thần Hi là ai không đúng?”

Bạn đang đọc truyện tại diễn đàn Lê Quý Đôn..... Vui lòng không copy... Cám ơn...



Đã sửa bởi hoacodat lúc 16.10.2016, 13:30.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn hoacodat về bài viết trên: Caphedang, Eavesdrop, Huogmi, Tranglinh0808, heobiengluoi, mimeorua83, orchid1912, yoongna
     

Có bài mới 16.10.2016, 13:27
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Lăng Tử Loan Bang Cầm Thú
Chiến Thần Lăng Tử Loan Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 06.09.2015, 14:36
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 357
Được thanks: 3718 lần
Điểm: 44.66
Có bài mới Re: [Hiện đại] Kinh thành Tam thiếu: Ông xã gõ cửa lúc nửa đêm - Cát Tường Dạ - Điểm: 41
NGOẠI TRUYỆN 46: EM LÀ CỦA ANH SỚM SỚM CHIỀU CHIỀU

Edit: hoacodat

“Là con không đúng. Con... có phụ nữ khác...” Tống Sở thản nhiên thừa nhận.

“Con...” Trịnh Hữu Đào vô cùng tức giận, “Cô gái kia là ai hả? Tốt hơn Thần Hi sao?”

Tống Sở khép hờ mắt, không trả lời.

“Hỏi con sao không trả lời?”

“Mẹ, đừng hỏi, cái này không quan trọng...” Tống Sở dường như không tình nguyện nói đến đề tài này.

“Sao không quan trọng? Con phải dẫn cô ta tới nhà chứ? Sớm để mẹ biết rõ ngọn nguồn tránh thấp thỏm!”

Tống Sở nhìn về phía trước, ánh mắt trở nên mờ mịt, “Sẽ không có ngày đó...”

Trịnh Hữu Đào ngạc nhiên, “Có ý gì?”

“Con sẽ không mang cô ấy về nhà.”

“Ý của con là.... Con chỉ gặp dịp thì chơi?” Trịnh Hữu Đào rốt cuộc cũng hiểu rõ, cũng tức giận không thôi, “Mẹ nói con hay thật đó! ?  Đàn ông ở bên ngoài gặp dịp thì chơi cũng khó tránh, nhưng tại sao lại để cho vợ mình phát hiện ra? Bây giờ con định làm sao hả? Cháu của mẹ cũng không có, con nói phải làm sao đây?”

Tống Sở nhíu mày, “Mẹ, sao sẽ không có Hạo Nhiên chứ? Nó vẫn là cháu nội của mẹ, Thần Hi không phải là người thích làm khó người khác, bất kể lúc nào, chỉ cần nhớ Hạo Nhiên cũng có thể đi đón, cô ấy cũng đồng ý rồi, Hạo Nhiên mãi mãi sẽ họ Tống, sẽ không đổi họ.” Mặc dù anh hiểu, Thần Hi làm như vậy cũng không phải đối anh còn bao nhiêu quyến luyến, mà chỉ không muốn để lại bất kỳ nỗi ám ảnh nào về chuyện cha mẹ ly hôn trong lòng Hạo Nhiên , nhưng anh vẫn rất cảm kích cô làm như thế.

“Con đó... Vẫn quá lương thiện đi! Mẹ đoán lúc hai đứa ly hôn Thần Hi nói gì con cũng đồng ý đúng không? Thật ra theo tính tình Thần Hi, nếu như con kiên trì muốn Hạo Nhiên, nói không chừng nó sẽ nhượng bộ! Thần Hi cũng thật quá gian xảo, Hạo Nhiên đi theo cô ta, cô ta cũng không cần đưa ra một phân tiền nuôi dưỡng nào cả!”

Lời này Tống Sở rất không thích nghe, chân mày càng nhíu càng sâu, “Mẹ, người yên tâm, con trai của mẹ sẽ cố gắng làm việc, vài năm sau sẽ để mẹ sống trong biệt thự, đi xe sang trọng.”

Nghe Tống Sở nói như vậy, trong lòng Trịnh Hữu Đào cũng không chịu nổi, rốt cuộc vẫn là con trai mình nuôi lớn, rũ mày thở dài, “Con trai, mẹ chỉ không muốn con quá cực khổ... Lập nghiệp ở Bắc Kinh rất khó khăn, nếu như có nhà họ Tả chống đỡ còn may ra, aizz, thôi, không nói nữa...” Edit by die danlequydon.com

¬¬¬
Đảo mắt đã qua một tháng, vụ án Tiêu Hàn rốt cuộc cũng xử, Tiêu Hàn hơn năm mươi tuổi, phải ở trong tù qua vài chục năm, đi ra, không biết quanh cảnh thế nào, hoặc là, còn có thể sống khỏe mạnh để ra ngoài hay không?

Mọi người trong nhà họ Tả khi thăm Tiêu Hàn đều tận lực khiến mẹ cảm thấy ấm áp cùng yêu thương, nhưng, phán quyết này làm tất cả người họ Tả phải lo lắng trong thời gian dài, có điều, tất cả mọi người đều không hy vọng người nhà khổ sở, cho nên, mỗi người đều chôn nỗi lo lắng này sâu trong đáy lòng, đều không biểu hiện ra.

Vụ án kết thúc, cũng tra rõ chuyện làm ăn phi pháp là hành động cá nhân của Tiêu Hàn, không liên quan gì đến tập đoàn họ Tả, tập đoàn họ Tả dần dần khôi phục trở lại bình thường.

Tập đoàn họ Tả là tâm huyết cả đời của Tả Tư Tuyền và Tiêu Hàn, cũng chứng kiến bao sóng gió tình yêu mấy mươi năm của hai người, hôm nay thiếu đi Tiêu Hàn, ông cũng không còn động lực tiếp tục chèo chống tranh đấu nữa, vì vậy, sau khi bàn bạc cùng cả nhà, cổ phần nhà họ Tả được chia lại lần nữa, Tả Thần Viễn và Tả Thần An mỗi người chỉ lấy 15% cổ phần, còn lại tất cả đều cho Thần Hi, Thần Hi trở thành chủ tịch hội đồng quản trị mới, Tả Thần Viễn và Tả Thần An đảm nhiệm chức vụ quan trọng, phụ trợ Thần Hi.

Vốn là Thần Hi không muốn tiếp nhận, cô hi vọng anh trai hay em trai có thể thừa kế sản nghiệp của cha, nhưng, hai anh em đều kiên trì. Cô, là em gái (chị gái) duy nhất của bọn họ, bọn họ muốn cho cô thứ tốt nhất trên thế giới này, hôn nhân hạnh phúc, bọn họ không cho được, vậy thì, sẽ để cô thừa kế tập đoàn họ Tả, mà hai người bọn họ, sẽ mãi mãi ở sau lưng cô bảo hộ cô....

Cuộc sống lần nữa đi vào quỹ đạo, vì đảm nhiệm chức chủ tịch hội đồng quản trị, Thần Hi cảm thấy mình gánh vác trọng trách rất lớn, không dám phụ lòng sự phó thác của cha, sợ tâm huyết cả đời của cha mẹ sẽ phá sản trong tay mình, vì vậy dè dặt cẩn trọng, lao tâm khổ tứ, cuộc sống sinh hoạt cũng theo đó không còn chỗ trống, ngay cả buổi tối, ngoại trừ ở cạnh con trai, còn lại đều dâng hiến cho công việc.

Không còn thời gian sau khi tan việc cùng Kỷ Tử Ngang chơi bóng, có điều, Kỷ Tử Ngang lại thường xuyên đến nhà họ Tả, viện rất nhiều cớ, nào là kiểm tra cho Tả Tư Tuyền, hoặc là tìm Thần An chơi cờ, hoặc chỉ là mang món đồ chơi nào đó cho Hạo Nhiên, sau đó mỗi lần đều ở nhà họ Tả ăn cơm tối, tình huống như thế ngay từ lúc học cấp ba đã không còn kỳ lạ nữa rồi, Thần Hi cũng không để ý.

Có điều, Thần Hi cũng không thấy Kỷ Tử Ngang và Thần An đánh cờ là mấy, bởi vì Y Thần và Hạo Nhiên đều rất yêu thích Kỷ Tử Ngang, mỗi lần Kỷ Tử Ngang đến, hai đứa trẻ này đều quấn anh không buông, vì Kỷ Tử Ngang sẽ cùng bọn chúng chơi các loại trò chơi mà ba mẹ không thể chơi cùng với chúng, có một lần Thần Hi ra ngoài trở về, cư nhiên nhìn thấy trên mặt ba vẽ các loại thuốc màu, trên đầu cắm lông vũ của người da đỏ Bắc Mỹ, cái áo trắng tinh của Kỷ Tử Ngang cũng bị thuốc màu nhuộm thành đỏ xanh loang lỗ... Edit by diendanlequydon.com

Không thể không thừa nhận, Kỷ Tử Ngang là người rất kiên nhẫn, hơn nữa, là người rất có học thức. Thật ra thì ở xã hội hiện nay, dường như người người đều nhận được bằng cấp cao đẳng, nhưng mà, người có kiến thức uyên bác như anh lại rất ít. Ngoại trừ chơi các trò chơi con nít ra, Hạo Nhiên và Y Thần cũng rất thích nghe anh kể chuyện xưa, lúc đầu Thần Hi cũng xem thường, kể chuyện xưa lừa gạt con nít, cũng chỉ là những câu chuyện ngụ ngôn quanh qua quẩn lại đều như thế. Cho đến một lần, cô kể chuyện xưa trước lúc ngủ cho Hạo Nhiên nghe thì thấy Hạo Nhiên nghe không được hứng thú cho lắm, cô mới cảm thấy thất bại, không khỏi hỏi, “Vậy chú Kỷ kể cho con nghe chuyện xưa gì?”

Nhắc tới chuyện xưa xưa của chú Kỷ, mặt mày Hạo Nhiên phấn khởi hẳn ra, “Mẹ, chú Kỷ kể chuyện xưa dễ nghe hơn nhiều! Con kể cho mẹ nghe một chuyện nha!” Vì vậy, Hạo Nhiên liền kể cho mẹ nghe câu chuyện con sâu trở thành bươm bướm, từ con sâu xanh nhỏ trải qua bao mưa gió của thiên nhiên cùng thương tổn, mà tạo kén phá kén ra ngoài, ngôn ngữ Hạo Nhiên kể dễ hiểu lại sinh động, miêu tả một quá trình tiến hóa sinh vật khô khan có thanh có sắc, so với vịt con xấu xí biến thành thiên nga còn chuyên tâm hơn, cũng có hứng thú hơn.

“Chú Kỷ thường kể cho các con nghe những chuyện này?” Thần Hi rất kinh ngạc.

“Dạ! Chú Kỷ nói, mỗi một vì sao trên thế giới này, mỗi một đóa mỗi một loài hoa, mỗi một con côn trùng, đều có câu chuyện xưa, mẹ, hoa lài trên ban công nhà chúng ta cũng có câu chuyện xưa nữa đó, mẹ, con kể cho mẹ nghe!” Vì vậy, Hạo Nhiên lại bắt đầu kể chuyện về loài hoa lài. Nhưng, đây đâu phải là câu chuyện cổ tích, quả thật chính là bách khoa thực vật, nhưng dùng ngôn ngữ đơn giản, lấy chủ đề là hoa lài, rồi đưa kiến thức khoa học vào trong đó, có sẵn thú vị lại ẩn chứa kiến thức cùng triết lý, làm Tả Thần Hi tấm tắc khen ngợi.

“Mẹ, bây giờ ở trong nhà trẻ con được mọi người phong tặng là vua chuyện xưa đó, Y Thần là công chúa chuyện xưa, các bạn trong lớp đều thích nghe chúng con kể chuyện hết!” Hạo Nhiên sau khi nói xong rất đắc ý, “Mẹ, Hạo Nhiên kể có hay không?”

“Rất hay!” Thần Hi hôn lên mặt nhỏ nhắn của con trai cũng rất tự hào, “”Mẹ còn tưởng chú Kỷ mang các con chơi mấy trò chơi đánh nhau thôi chứ.”

Hạo Nhiên nghe thấy trò chơi mặt mày càng sáng lên, “Mẹ! Mấy trò chơi của chú Kỷ rất hay nha! Chú Kỷ nói nó gọi là Binh pháp! Hừ, không tin ngày mai con bày cái mê cung cho mẹ, nhất định mẹ sẽ không tìm được lối ra! Chú Kỷ nói đó là phát minh của Gia Cát Lượng đó! Mẹ, Hạo Nhiên học rất lâu mới được đấy!”

Lần này Thần Hi hoàn toàn chấn động, “Chú Kỷ còn dạy các con binh pháp?”

“Dạ! Mỗi lần chơi trò chơi chú Kỷ lại dạy cho tụi con một loại binh pháp, Y Thần học cái này không nhanh bằng con!” Hạo Nhiên rất tự đắc.

“Woaa...! Con quá tuyệt vời rồi!” Thần Hi cảm thấy mình rất cùng từ, không tìm thấy từ gì tốt hơn để tán dương con trai.Edit by diendanlequydon.com.... ...

“Mẹ, cuối tuần này chúng ta và ba cùng đi hiệu sách được không? Chú Kỷ nói, thế giới này rất lớn, chuyện xưa có rất nhiều rất nhiều, chú không thể kể toàn bộ chuyện xưa cho tụi con nghe, tụi con phải tự mình đọc sách, mới có thể biết được nhiều chuyện xưa! Mẹ, chờ Hạo Nhiên đọc rất nhiều rất nhiều sách, thì có thể ngày ngày kể chuyện xưa cho mẹ nghe rồi!” Đôi mắt Hạo Nhiên tràn đầy chờ mong và khát vọng, đó là một đứa trẻ hiếu kỳ với thế giới này, hiếu kỳ với sinh mạng đang có.

“Bảo bối, bây giờ con đã có thể kể chuyện xưa trước lúc ngủ cho mẹ nghe rồi, chuyện xưa của con, mẹ cũng chưa từng nghe qua!” Thần Hi nhéo cái mũi nhỏ nhắn của bé, “Được rồi! Chủ nhật ba và mẹ sẽ dẫn con đi hiệu sách! Bây giờ, ngoan ngoãn đi ngủ đi!”

“Dạ!” Hạo Nhiên ôm cổ mẹ, hôn lên trên mặt mẹ một cái, lật người ngoan ngoãn nhắm mắt lại ngủ.

Đợi Hạo Nhiên đã ngủ say, cô suy nghĩ một chút, gọi điện thoại cho Kỷ Tử Ngang.

“Thần Hi! Trễ thế này có chuyện gì sao?” Giọng Kỷ Tử Ngang rất khẩn trương.

Cô cười, “Không có, à... Muốn cám ơn cậu!”

“Cám ơn mình?” Anh bất ngờ.

“Đúng vậy! Kỷ Tử Ngang, thật không nhìn ra! Không ngờ cậu hiểu biết nhiều như vậy? Hạo Nhiên và Y Thần nhà chúng ta bây giờ đều xem cậu là thần tượng! Này, mình nói cậu có thể viết sách đấy! Sách Bách khoa toàn thư chuyện xưa nhà họ Kỷ!” Cô một nửa nghiêm túc một nửa trêu đùa nói.

Lúc này Kỷ Tử Ngang mới hiểu rõ, cũng cười, “Thật ra không có gì, mình rất thích chơi cùng mấy đứa nhỏ, đơn giản thuần khiết, những chuyện xưa đó cũng là mình thuận miệng lừa gạt mà thôi, mấy đứa trẻ bây giờ, đều bị phim hoạt hình, internet hoặc TV mê hoặc, mình cảm thấy phải hướng bọn chúng thích đọc sách yêu thiên nhiên hơn.”

“Nói rất đúng! Kỷ Tử Ngang không đơn giản nha! Rất có tiềm chất làm người ba tốt đó! Thật không biết ai tốt phúc được gả cho cậu!” Thần Hi nói đùa, nhưng, đây cũng là sự thật, cha mẹ bây giờ, đều bề bộn nhiều việc, bề bộn kiếm tiền, rồi lại chuyện của mình, dù có về nhà, phần đông cha mẹ đều xem TV và máy tính, có thể chơi cùng những đứa trẻ, thật quá ít...

Bạn đang đọc truyện tại diễn đàn Lê Quý Đôn... Vui lòng đọc truyện tại trang web chính chủ... Cám ơn....


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn hoacodat về bài viết trên: Caphedang, Eavesdrop, Huogmi, S.c.i.f, Tranglinh0808, mimeorua83, orchid1912, yoongna
Có bài mới 20.10.2016, 12:29
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Lăng Tử Loan Bang Cầm Thú
Chiến Thần Lăng Tử Loan Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 06.09.2015, 14:36
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 357
Được thanks: 3718 lần
Điểm: 44.66
Có bài mới Re: [Hiện đại] Kinh thành Tam thiếu: Ông xã gõ cửa lúc nửa đêm - Cát Tường Dạ - Điểm: 41
Truyện sắp hoàn rồi nha... Còn vài chương nữa thôi.... Phần edit của ta dừng tại đây, các chương sau Mỹ Hà sẽ ed... Tạm biệt các bạn... Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ... Hẹn gặp các bạn trong những truyện khác... bye bye....

NGOẠI TRUYỆN 47: EM LÀ CỦA ANH SỚM SỚM CHIỀU CHIỀU

Edit: hoacodat

Đây là chuyện Kỷ Tử Ngang mà Thần Hi không biết.

Cô cảm thán, “Kỷ Tử Ngang, không biết cô gái nào có phúc khí, có thể gả cho cậu...”

Kỷ Tử Ngang khẽ mỉm cười, đôi mắt loe lóe, trong lòng muốn hỏi ra một câu: là cậu, đồng ý không?


Phòng làm việc tổng giám đốc công ty nhà họ Tả.

Thần Hi đang làm việc, thư ký lo lắng gõ cửa đi vào, “Tổng giám đốc, có cô gái tên Phong Tình nói muốn gặp ngài, tôi đã nói với cô ấy phải có lịch hẹn trước, nhưng cô ấy nói chỉ cần nói tên cô ấy ngài sẽ gặp mặt.”

Phong Tình....

Trong đầu Thần Hi hiện ra một bóng dáng dịu dàng, a, một người cô không muốn nhớ đến......

“Để cô ta vào đi.” Đầu cô cũng không ngẩng trả lời.

Cô không hiểu nổi, một tiểu tam tại sao còn xuất hiện trước mặt cô khi cô đã ly hôn rồi.

Cửa vừa đóng lại mở ra, sau đó một đôi giày cao gót giẫm lên mặt đất phát ra tiếng động cộp cộp.

Người tới rất cẩn thận dè dặt. Cô cảm thấy như vậy. Nhưng là, đối phương có biết hay không, cô cũng đang hồi hộp lắm đây?

Dù cúi đầu, nhưng có thể liếc nhìn thấy chiếc váy màu xanh nhạt phản chiếu trước bàn làm việc.

Một giọng nói có chút sợ hãi truyền đến, “Tả học tỷ...” (Chị học lớp trên)

“Mời ngồi.” Cô công thức hóa cắt đứt giọng nói mềm mại của Phong Tình, cô cũng không thích nghe đến xưng hô học tỷ này, Phong Tình là học muội của Tống Sở, không có nghĩa mình cũng là học tỷ của cô ấy, cô và cô ấy, có bắn đại bác cũng không tới!

Phong Tình cúi đầu xuống, mặt đỏ ửng, dường như không biết phải mở miệng thế nào.

Thần Hi chăm chú nhìn cô một lát, muốn nói lại thôi, thân hình mảnh mai mềm mại, người đàn ông nào nhìn thấy chắc cũng đều muốn bảo vệ cô ta...

“Tả học tỷ, xin lỗi...” Giọng nói Phong Tình nhỏ như muỗi kêu.

Chỉ là tới xin lỗi? Vậy cũng không cần thiết rồi...

Thần Hi giễu cợt cười một tiếng, “Chào cô, dường như tôi cũng không biết cô, tại sao lại xin lỗi? Nếu như không có chuyện gì nữa, vậy thì....”

“Không, Tả học tỷ...” Phong Tình nghe cô có ý tiễn khách, vội nói, “Taảhọc tỷ, em biết lòng chị rất hận, nhưng chuyện kia lỗi hoàn toàn do em, là em thích Tống Sở, là em quyến rũ anh ấy, là em không biết liêm sỉ. Chị có hận thì hận em này! Em sẽ rời khỏi anh ấy, rời khỏi công ty, biết mất sạch sẽ, chỉ mong chị đừng hận anh ấy, đừng trả thù anh ấy! Đừng làm anh ấy thảm như thế!”

Tống Sở rất thảm? Chủ nhật tuần trước cô còn nhìn thấy anh ấy, vẫn nhẹ nhàng khoan khoái như thường, vẫn đi chiếc xe sang trọng kia. Đúng là, sau khi người trong nhà biết cô ly hôn, anh trai và Thần An đều chủ trương muốn hủy bỏ việc hợp tác cùng công ty Tống Sở, nhưng mà, công ty nghiệp vụ của Tống Sở, tuyệt sẽ không bởi vì không có sự hợp tác của tập đoàn họ Tả mà đến độ không trụ nổi, này cũng không tính là trả thù, vì theo như tính cách của Tống Sở, một khi hai người đã ly hôn, anh cũng sẽ chủ động rút hợp tác cùng tập đoàn họ Tả, nhưng vì sao Phong Tình lại chạy tới trước mặt cô nói những lời này? Cô cảm thấy buồn cười, thật ra thì từ đầu đến cuối cô đều không có hận, bất kể là Tống Sở hay Phong Tình, cô chỉ là đau đớn và tuyệt vọng mà thôi, chuyện cho tới bây giờ, Phong Tình và Tống Sở có kết quả như thế nào, một người vợ trước như cô đây không có nghĩa vụ phải biết...

Thần Hi ngăn nỗi đau trong lòng, khẽ mỉm cười, “Cô này.... Cô Phong này, cô rất quen biết Tống Sở à?”

Sắc mặt Phong Tình biến đổi, từ ửng đỏ sang tái mét, ngân ngấn nước mắt, “Em biết chị xem thường em, nhưng mà, hôm nay em vẫn đến trước mặt nói với chị, chỉ là cầu xin chị, bỏ qua cho Tống Sở, bỏ qua cho công ty đi, một công ty nhỏ như vậy vốn các người không để vào mắt, cần gì phải làm nó sụp đổ? Huống chi, nó không phải là công ty của một mình Tống Sở, Tống Sở chỉ là một cộng sự mà thôi, một khi nó sụp đổ, sẽ hủy diệt đến mấy gia đình, Tống Sở vì vậy cũng sẽ thấy tội lỗi...”

Trong lòng Thần Hi băn khoăn, công ty Tống Sở? Sụp đổ cả? Ý nghĩ xoay chuyển, cũng đoán được đã xảy ra chuyện gì, trong lòng vừa ấm áp, vừa chua xót...

“Em cầu xin chị, hãy giơ cao đánh khẽ! Không nhìn đâu khác, hãy nhìn vào tình yêu Tống Sở dành cho chị, chị biết không? Người Tống Sở yêu vẫn luôn là chị, anh ấy uống say, ôm em nhưng vẫn gọi tên chị...” Edit by diendanlequydon.com....

“Đủ rồi!” Phong Tình vẫn còn nói liến thoắng không ngừng, Thần Hi nhanh chóng cắt đứt lời nói cô ta..., trong đầu hiện lên hình ảnh Tống Sở uống say ôm Phong Tình, lòng cảm thấy buồn nôn, giọng nói càng lạnh lùng rét lạnh, “Cô đi đi.”

“Vậy công ty Tống Sở, cầu xin chị...” Khóe mắt Phong Tình ngân ngấn nước.

“Cô Tình, không tiễn...” Sắc mặt cô lạnh như băng.

Phong Tình há miệng, rốt cuộc không nói nên lời, xoay người cúi đầu không cam lòng rời đi, Tả Thần Hi lại rơi vào trầm tư.

Một lúc lâu sau, cô cầm điện thoại, gọi cho Tả Thần Viễn, “Anh cả...”

“Thần Hi, chuyện gì?” Giọng nói Tả Thần Viễn lúc nào cũng ấm áp như vậy.

“Anh cả, hai người... Bỏ qua cho công ty Tống Sở đi thôi.” Cô có thể chắc chắn, nhất định là anh cả và Thần An không cam lòng chuyện Tống Sở phản bội nên trả thù công ty Tống Sở.

“Thần Hi, em đừng ngốc như vậy, anh cả nói rồi, không cho phép ai khi dễ em!”

“Anh cả! Em biết hai người đều suy nghĩ cho em, nhưng mà, nếu như thật sự muốn em vui vẻ, thì để cho những ân oán lúc trước trôi vào quên lãng, chỉ có quên mới là sự trả thù tốt nhất đối với anh ta, anh nói xem?” Thần Hi như nhìn thấy các loại sắc mặt của Tống Sở, khi cười, giận, mặt lạnh, còn có... Ôm Phong Tình, mỗi một hình ảnh đều đâm thật sâu vào trong lòng cô, cô thật sự rất cố gắng rất cố gắng không suy nghĩ gì thêm nữa....

“Đồ ngốc...”

Tả Thần Viễn cưng chiều giọng có chút chua xót làm người ta muốn khóc, cô ngân ngấn lệ, “Anh cả, được không?”

Một lúc lâu, mới truyền đến giọng nói đáp ứng đầy miễn cưỡng của Tả Thần Viễn, “Được...”

“Cám ơn anh cả...” Cô mỉm cười, nước mắt lăn xuống.

Sau khi Phong Tình rời khỏi công ty nhà họ Tả, liền trở về công ty,

Đúng lúc gặp phải Tống Sở từ công ty đi ra, hai người đứng lại từ xa, nhìn nhau trong giây lát rồi từ từ đến gần.

Sau cái nhìn đầy chớp nhoáng kia, cũng không ai nói chuyện, chỉ là đối với nhau càng lạnh lùng.

“Thật xin lỗi...” Mở miệng trước chính là Phong Tình.

“Người nên nói xin lỗi chính là anh.” Tống Sở hít một hơi thật sâu, trong mắt thoáng qua chút hối hận. truyện được edit bởi diễn đàn Lê QUý đôn... không đăng trên các trang web khác....

Phong Tình cười chua xót, “Không, nếu như không phải em, anh và chị ấy sẽ không ly hôn, công ty cũng sẽ không bị liên lụy...”

Anh cười khổ. Công ty bị tai họa ngập đầu cũng là vì anh mà ra, anh không còn mặt mũi nào đối mặt với các anh em, nhưng mà, trách nhiệm này sao có thể để Phong Tình gánh vác? Suy cho cùng, chính là tình yêu của anh không đủ kiên định, lòng không chống đỡ nổi dụ hoặc bên ngoài...

Có điều, việc đã đến nước này, nói lại chuyện này còn ý nghĩa gì sao?

Anh không muốn tiếp tục dây dưa chuyện này nữa, cúi đầu cười, “Thôi, không nói chuyện này nữa, sau này định làm gì?”

“Anh thì sao? Sẽ rời khỏi Bắc Kinh sao?” Phong Tình cẩn thận hỏi.

Trong đầu anh hiện lên bóng dáng Thần Hi, núm đồng tiền đã từng cười như hoa, sau lại từng ngày từng ngày khô héo, đều đã cắm sâu vào trong lòng anh. “Không biết...” Nhớ đến gương mặt của cô, phun ra hai chữ này, giống như một lời thề, cũng là quyết tâm.

Đôi mắt Phong Tình đen lại, cười lớn, “Vậy anh tính làm gì?”

Lông mày đầy rối rắm của Tống Sở cũng dần dãn ra, “Bắt đầu từ đầu!”

Phong Tình cắn cắn môi, lấy dũng khí, nhẹ giọng nói, “Tống Sở, em và anh cùng nhau...”

Ánh mắt Tống Sở nhìn vào mặt cô, đáy mắt hiện lên chính là áy náy, “Phong Tình, thật xin lỗi...” Anh nghĩ, giữa anh và cô, lần ở quán cà phê kia đã nói rõ ràng, sẽ không có tương lai.

“Vì sao? Cô ấy sẽ không bao giờ tha thứ cho anh, em mới vừa đi...” Cô mới nói một nửa, lập tức ngậm miệng.

Lòng Tống Sở nhạy bén đã nổi lên nghi ngờ, “Em mới vừa đi đâu? Tìm cô ấy?”

Phong Tình cúi đầu xuống, cam chịu.

Anh tức giận, muốn nổi giận, nhưng ý muốn chỉ là thoáng qua, anh có tư cách gì khiển trách Phong Tình? Sau đó cười khổ, “Thôi, anh có lỗi với mọi người. Phong Tình, quên anh đi, anh không đáng giá.”

Nói xong, anh lướt qua Phong Tình, hai người lướt qua nhau, rời đi. Chỉ còn lại Phong Tình nhìn bóng lưng anh rời đi, lệ rơi lã chã.

Chưa từng nghĩ tới sẽ cùng Phong Tình có kết quả.

Gặp lại Phong Tình, là đầu mùa xuân năm trước, mấy cộng sự khác của công ty mang cô đến gặp mặt lần đầu, nói cho anh biết, đây là học muội của bọn họ, nộp đơn vào công ty, cùng bọn họ làm việc với nhau.

Lúc đầu anh đối với cô học muội này cũng không có cảm giác gì đặc biệt, thế mà, một ngày rồi một ngày bởi vì công việc mà gần gũi, anh dần dần đọc được trong mắt Phong Tình là ánh mắt sùng bái và thưởng thức, anh cảm thấy Phong Tình đối với mình hơi khác với người khác. Anh bắt đầu xa lánh, nhưng vì cùng làm chung một công ty, sau có thể tránh né được? Huống chi, phần lớn tinh lực của anh là ở công ty nhà họ Tả, công việc công ty mình đều làm trong giờ tăng ca, khi anh đến công ty làm, làm cùng với anh, chỉ có Phong Tình.

Anh là một người đàn ông, một người đàn ông sống dưới hào quanh của bà xã mình, một người có tâm cao ngạo nhưng không thể thoát khỏi bóng ma của người đàn ông, một khi có cô gái nào đó dùng ánh mắt sáng quắc sùng bái anh, một khi có một cô gái nào đó như chim nhỏ nép vào người mình ở bên cạnh mình, anh vừa kháng cự, lại không tự chủ có chút hưởng thụ...

Anh sợ hãi, sợ mình sẽ phản bội tình yêu với Thần Hi, bởi vì, cô yêu anh sâu đậm như vậy, nếu biết anh phản bội sau lưng, cô sẽ tổn thương thế nào, anh biết rõ. Anh giằng co, bắt đầu thường xuyên về nhà, bắt đầu đối tốt với Thần Hi, bắt đầu cùng Thần Hi điên cuồng hoan ái, tất cả tất cả, đều là anh muốn bức bách mình không được phản bội, nhưng mà, cuối cùng anh cũng phạm lỗi giống như những người đàn ông khác, dưới thế công mạnh mẽ dịu dàng của Phong Tình, sau lần say rượu đầu tiên, sau khi Phong Tình rơi nước mắt nói với anh chuyện hôn nhân bất hạnh của mình, cuối cùng anh cũng đặt cô xuống phía dưới....

Truyện Kinh Thành Tam thiếu_Ngoại truyện Thần Hi được đăng tải miễn phí tại Diễn Đànnn Lê QUÝyy ĐôNN... Vui lòng không copy... Cám ơn....


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
10 thành viên đã gởi lời cảm ơn hoacodat về bài viết trên: Eavesdrop, Huogmi, Mac Nhuoc Lac, Tranglinh0808, little_loan, mimeorua83, nunawin, orchid1912, saoxoay, yoongna
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 331 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 42, 43, 44

2 • [Hiện đại] Nhìn người không thể nhìn bề ngoài - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 36, 37, 38

[Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tái hôn lần nữa - Tiểu Thạc Thử 5030

1 ... 66, 67, 68

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Siêu mẫu - Hồ Ly Xù Lông

1 ... 24, 25, 26

5 • [Hiện đại] Theo đuổi nam thần - Thiên Phàm Quá Tẫn

1 ... 19, 20, 21

6 • [Xuyên không] Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên (Trọn Bộ)

1 ... 87, 88, 89

7 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 58, 59, 60

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 109, 110, 111

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vương phi - Nam Quang

1 ... 71, 72, 73

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Xin chào tình yêu - Lan Chi

1 ... 46, 47, 48

11 • [Xuyên không - Điền văn] Hán tử trên núi sủng thê Không gian nông nữ Điền Mật Mật - Thấm Ôn Phong

1 ... 37, 38, 39

[Hiện đại - Hài] Tuyệt đối không được - Đào Đào Nhất Luân

1 ... 25, 26, 27

13 • [Hiện đại] Bà xã trẻ xã hội đen - Minh Khê

1 ... 73, 74, 75

14 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 240, 241, 242

15 • [Cổ đại] Công tử khuynh thành - Duy Hòa Tống Tử

1 ... 25, 26, 27

16 • [Cổ đại - Trùng sinh] Độc hậu trùng sinh nàng thê hung hãn của lãnh vương phúc hắc - Thu Thủy Linh Nhi

1 ... 59, 60, 61

17 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 96, 97, 98

[Hiện đại - Trùng sinh - Hắc bang] Quân sủng thiên kim hắc đạo - Huân Tiểu Thất

1 ... 62, 63, 64

19 • [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ trùng sinh - Mỉm Cười Wr

1 ... 66, 67, 68

20 • [Xuyên không] Đặc công tà phi - Ảnh Lạc Nguyệt Tâm

1 ... 121, 122, 123


Thành viên nổi bật 
Nguyên Tĩnh Nhã
Nguyên Tĩnh Nhã
The Wolf
The Wolf
Mía Lao
Mía Lao

Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 1105 điểm để mua Thiên thần xanh
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 1051 điểm để mua Thiên thần xanh
Etalts: PR: Trùng sinh chờ em lớn
thienthantuyet7040: Mình đang muốn tìm truyện cổ đại,xuyên không,nữ chính xuyên qua rất giỏi về y thuật,tính tình ăn miếng trả miếng,trong 1 lần vô tình cứu nam 9 bị thương và điều trị,nữ 9 có nói là nam 9 nợ nữ 9,,sau đó, do tình thế bị ép gả cho 1 người ăn chơi nên đã chấp nhận cầu cứu giao dịch với nam 9 và làm tiểu thiếp cho nam 9 để ko cần gả,mà bấy giờ,do trong phủ nam 9 đã có chính thê,và nhiều di nương khác,nữ 9 tranh đấu tới cùng do có sự hậu thuẫn của nam 9,nên sau khi sinh 1 đứa con trai,đã hạ bệ vợ trước của nam 9 và lên nữ chủ luôn,truyện tranh đấu rất hay,nữ 9 rất hung dữ,có khả năng lấy chổi chà đập bất cứ ai mà tới làm phiền,nam 9 tính lạnh lùng,nhưng rất cưng nữ 9,cố tình để nữ 9 quậy.Mn có ai bit truyện đó ko,thanks mọi người nha.
Shop - Đấu giá: Lưu Nguyệt vừa đặt giá 294 điểm để mua Gấu thiên thần
TrinhNữHoàngCung: Cầu bao nuôi chốn tàng hoa nhưng hại liễu :cry:
The Wolf: Hezzz* thở dài thường thượt *
Sam Sam: bần tăng nghèo lắm huhuhu
Xấu Hổ: Soam = sam á
Xấu Hổ: Phang mi???
Xấu Hổ: Đứa nào
Hạ Quân Hạc: Kao điên
Xấu Hổ: 2222
Kaori Hương: Helloooooo
Xấu Hổ: mãi mới mò đc
Xấu Hổ: chao ôi
Mía Lao: Ahihi bị ăn bom
LogOut Bomb: hakuha -> Độc Bá Thiên
Độc Bá Thiên: Sam bà bà sáng chói lóa @@
Mía Lao: Nà soam nui tui đi =,=
Bà là bà xê lại gần tui @.@ có í vs t sao
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 279 điểm để mua Gấu thiên thần
Shop - Đấu giá: Lưu Nguyệt vừa đặt giá 264 điểm để mua Gấu thiên thần
Độc Bá Thiên: ai gần mà đuổi xê :))
Mía Lao: =.,= bần tăng là kẻ tu hành k gần thế tục xê nhao ra
Độc Bá Thiên: Minh tỉ :wave:
Độc Bá Thiên: màu xám đẹp ghê... nhìn thấy mát ghê
The Wolf: ú ẹ ẹc (-)^(-)
Tuyền Uri: Lại ni nui hết cho :"> trym gia dô cùng rộng rãi
Độc Bá Thiên: có đủ tiền đâu mà giựt :))
cò lười: diễn đàn dạo này nhiều người giàu quá... Cầu bao nuôi, hứa sẽ ngoan

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.