Diễn đàn Lê Quý Đôn

Chúc mừng Ankynguye vừa nhặt được bao lì xì chứa 19 điểm! (11 phút trước) (hướng dẫn)



≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 336 bài ] 

Kinh thành Tam thiếu: Ông xã gõ cửa lúc nửa đêm - Cát Tường Dạ

 
Có bài mới 16.10.2016, 13:27
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Tuyết Lang Bang Cầm Thú
Đại Thần Tuyết Lang Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 06.09.2015, 14:36
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 339
Được thanks: 3308 lần
Điểm: 10.41
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Kinh thành Tam thiếu: Ông xã gõ cửa lúc nửa đêm - Cát Tường Dạ - Điểm: 11
NGOẠI TRUYỆN 46: EM LÀ CỦA ANH SỚM SỚM CHIỀU CHIỀU

Edit: hoacodat

“Là con không đúng. Con... có phụ nữ khác...” Tống Sở thản nhiên thừa nhận.

“Con...” Trịnh Hữu Đào vô cùng tức giận, “Cô gái kia là ai hả? Tốt hơn Thần Hi sao?”

Tống Sở khép hờ mắt, không trả lời.

“Hỏi con sao không trả lời?”

“Mẹ, đừng hỏi, cái này không quan trọng...” Tống Sở dường như không tình nguyện nói đến đề tài này.

“Sao không quan trọng? Con phải dẫn cô ta tới nhà chứ? Sớm để mẹ biết rõ ngọn nguồn tránh thấp thỏm!”

Tống Sở nhìn về phía trước, ánh mắt trở nên mờ mịt, “Sẽ không có ngày đó...”

Trịnh Hữu Đào ngạc nhiên, “Có ý gì?”

“Con sẽ không mang cô ấy về nhà.”

“Ý của con là.... Con chỉ gặp dịp thì chơi?” Trịnh Hữu Đào rốt cuộc cũng hiểu rõ, cũng tức giận không thôi, “Mẹ nói con hay thật đó! ?  Đàn ông ở bên ngoài gặp dịp thì chơi cũng khó tránh, nhưng tại sao lại để cho vợ mình phát hiện ra? Bây giờ con định làm sao hả? Cháu của mẹ cũng không có, con nói phải làm sao đây?”

Tống Sở nhíu mày, “Mẹ, sao sẽ không có Hạo Nhiên chứ? Nó vẫn là cháu nội của mẹ, Thần Hi không phải là người thích làm khó người khác, bất kể lúc nào, chỉ cần nhớ Hạo Nhiên cũng có thể đi đón, cô ấy cũng đồng ý rồi, Hạo Nhiên mãi mãi sẽ họ Tống, sẽ không đổi họ.” Mặc dù anh hiểu, Thần Hi làm như vậy cũng không phải đối anh còn bao nhiêu quyến luyến, mà chỉ không muốn để lại bất kỳ nỗi ám ảnh nào về chuyện cha mẹ ly hôn trong lòng Hạo Nhiên , nhưng anh vẫn rất cảm kích cô làm như thế.

“Con đó... Vẫn quá lương thiện đi! Mẹ đoán lúc hai đứa ly hôn Thần Hi nói gì con cũng đồng ý đúng không? Thật ra theo tính tình Thần Hi, nếu như con kiên trì muốn Hạo Nhiên, nói không chừng nó sẽ nhượng bộ! Thần Hi cũng thật quá gian xảo, Hạo Nhiên đi theo cô ta, cô ta cũng không cần đưa ra một phân tiền nuôi dưỡng nào cả!”

Lời này Tống Sở rất không thích nghe, chân mày càng nhíu càng sâu, “Mẹ, người yên tâm, con trai của mẹ sẽ cố gắng làm việc, vài năm sau sẽ để mẹ sống trong biệt thự, đi xe sang trọng.”

Nghe Tống Sở nói như vậy, trong lòng Trịnh Hữu Đào cũng không chịu nổi, rốt cuộc vẫn là con trai mình nuôi lớn, rũ mày thở dài, “Con trai, mẹ chỉ không muốn con quá cực khổ... Lập nghiệp ở Bắc Kinh rất khó khăn, nếu như có nhà họ Tả chống đỡ còn may ra, aizz, thôi, không nói nữa...” Edit by die danlequydon.com

¬¬¬
Đảo mắt đã qua một tháng, vụ án Tiêu Hàn rốt cuộc cũng xử, Tiêu Hàn hơn năm mươi tuổi, phải ở trong tù qua vài chục năm, đi ra, không biết quanh cảnh thế nào, hoặc là, còn có thể sống khỏe mạnh để ra ngoài hay không?

Mọi người trong nhà họ Tả khi thăm Tiêu Hàn đều tận lực khiến mẹ cảm thấy ấm áp cùng yêu thương, nhưng, phán quyết này làm tất cả người họ Tả phải lo lắng trong thời gian dài, có điều, tất cả mọi người đều không hy vọng người nhà khổ sở, cho nên, mỗi người đều chôn nỗi lo lắng này sâu trong đáy lòng, đều không biểu hiện ra.

Vụ án kết thúc, cũng tra rõ chuyện làm ăn phi pháp là hành động cá nhân của Tiêu Hàn, không liên quan gì đến tập đoàn họ Tả, tập đoàn họ Tả dần dần khôi phục trở lại bình thường.

Tập đoàn họ Tả là tâm huyết cả đời của Tả Tư Tuyền và Tiêu Hàn, cũng chứng kiến bao sóng gió tình yêu mấy mươi năm của hai người, hôm nay thiếu đi Tiêu Hàn, ông cũng không còn động lực tiếp tục chèo chống tranh đấu nữa, vì vậy, sau khi bàn bạc cùng cả nhà, cổ phần nhà họ Tả được chia lại lần nữa, Tả Thần Viễn và Tả Thần An mỗi người chỉ lấy 15% cổ phần, còn lại tất cả đều cho Thần Hi, Thần Hi trở thành chủ tịch hội đồng quản trị mới, Tả Thần Viễn và Tả Thần An đảm nhiệm chức vụ quan trọng, phụ trợ Thần Hi.

Vốn là Thần Hi không muốn tiếp nhận, cô hi vọng anh trai hay em trai có thể thừa kế sản nghiệp của cha, nhưng, hai anh em đều kiên trì. Cô, là em gái (chị gái) duy nhất của bọn họ, bọn họ muốn cho cô thứ tốt nhất trên thế giới này, hôn nhân hạnh phúc, bọn họ không cho được, vậy thì, sẽ để cô thừa kế tập đoàn họ Tả, mà hai người bọn họ, sẽ mãi mãi ở sau lưng cô bảo hộ cô....

Cuộc sống lần nữa đi vào quỹ đạo, vì đảm nhiệm chức chủ tịch hội đồng quản trị, Thần Hi cảm thấy mình gánh vác trọng trách rất lớn, không dám phụ lòng sự phó thác của cha, sợ tâm huyết cả đời của cha mẹ sẽ phá sản trong tay mình, vì vậy dè dặt cẩn trọng, lao tâm khổ tứ, cuộc sống sinh hoạt cũng theo đó không còn chỗ trống, ngay cả buổi tối, ngoại trừ ở cạnh con trai, còn lại đều dâng hiến cho công việc.

Không còn thời gian sau khi tan việc cùng Kỷ Tử Ngang chơi bóng, có điều, Kỷ Tử Ngang lại thường xuyên đến nhà họ Tả, viện rất nhiều cớ, nào là kiểm tra cho Tả Tư Tuyền, hoặc là tìm Thần An chơi cờ, hoặc chỉ là mang món đồ chơi nào đó cho Hạo Nhiên, sau đó mỗi lần đều ở nhà họ Tả ăn cơm tối, tình huống như thế ngay từ lúc học cấp ba đã không còn kỳ lạ nữa rồi, Thần Hi cũng không để ý.

Có điều, Thần Hi cũng không thấy Kỷ Tử Ngang và Thần An đánh cờ là mấy, bởi vì Y Thần và Hạo Nhiên đều rất yêu thích Kỷ Tử Ngang, mỗi lần Kỷ Tử Ngang đến, hai đứa trẻ này đều quấn anh không buông, vì Kỷ Tử Ngang sẽ cùng bọn chúng chơi các loại trò chơi mà ba mẹ không thể chơi cùng với chúng, có một lần Thần Hi ra ngoài trở về, cư nhiên nhìn thấy trên mặt ba vẽ các loại thuốc màu, trên đầu cắm lông vũ của người da đỏ Bắc Mỹ, cái áo trắng tinh của Kỷ Tử Ngang cũng bị thuốc màu nhuộm thành đỏ xanh loang lỗ... Edit by diendanlequydon.com

Không thể không thừa nhận, Kỷ Tử Ngang là người rất kiên nhẫn, hơn nữa, là người rất có học thức. Thật ra thì ở xã hội hiện nay, dường như người người đều nhận được bằng cấp cao đẳng, nhưng mà, người có kiến thức uyên bác như anh lại rất ít. Ngoại trừ chơi các trò chơi con nít ra, Hạo Nhiên và Y Thần cũng rất thích nghe anh kể chuyện xưa, lúc đầu Thần Hi cũng xem thường, kể chuyện xưa lừa gạt con nít, cũng chỉ là những câu chuyện ngụ ngôn quanh qua quẩn lại đều như thế. Cho đến một lần, cô kể chuyện xưa trước lúc ngủ cho Hạo Nhiên nghe thì thấy Hạo Nhiên nghe không được hứng thú cho lắm, cô mới cảm thấy thất bại, không khỏi hỏi, “Vậy chú Kỷ kể cho con nghe chuyện xưa gì?”

Nhắc tới chuyện xưa xưa của chú Kỷ, mặt mày Hạo Nhiên phấn khởi hẳn ra, “Mẹ, chú Kỷ kể chuyện xưa dễ nghe hơn nhiều! Con kể cho mẹ nghe một chuyện nha!” Vì vậy, Hạo Nhiên liền kể cho mẹ nghe câu chuyện con sâu trở thành bươm bướm, từ con sâu xanh nhỏ trải qua bao mưa gió của thiên nhiên cùng thương tổn, mà tạo kén phá kén ra ngoài, ngôn ngữ Hạo Nhiên kể dễ hiểu lại sinh động, miêu tả một quá trình tiến hóa sinh vật khô khan có thanh có sắc, so với vịt con xấu xí biến thành thiên nga còn chuyên tâm hơn, cũng có hứng thú hơn.

“Chú Kỷ thường kể cho các con nghe những chuyện này?” Thần Hi rất kinh ngạc.

“Dạ! Chú Kỷ nói, mỗi một vì sao trên thế giới này, mỗi một đóa mỗi một loài hoa, mỗi một con côn trùng, đều có câu chuyện xưa, mẹ, hoa lài trên ban công nhà chúng ta cũng có câu chuyện xưa nữa đó, mẹ, con kể cho mẹ nghe!” Vì vậy, Hạo Nhiên lại bắt đầu kể chuyện về loài hoa lài. Nhưng, đây đâu phải là câu chuyện cổ tích, quả thật chính là bách khoa thực vật, nhưng dùng ngôn ngữ đơn giản, lấy chủ đề là hoa lài, rồi đưa kiến thức khoa học vào trong đó, có sẵn thú vị lại ẩn chứa kiến thức cùng triết lý, làm Tả Thần Hi tấm tắc khen ngợi.

“Mẹ, bây giờ ở trong nhà trẻ con được mọi người phong tặng là vua chuyện xưa đó, Y Thần là công chúa chuyện xưa, các bạn trong lớp đều thích nghe chúng con kể chuyện hết!” Hạo Nhiên sau khi nói xong rất đắc ý, “Mẹ, Hạo Nhiên kể có hay không?”

“Rất hay!” Thần Hi hôn lên mặt nhỏ nhắn của con trai cũng rất tự hào, “”Mẹ còn tưởng chú Kỷ mang các con chơi mấy trò chơi đánh nhau thôi chứ.”

Hạo Nhiên nghe thấy trò chơi mặt mày càng sáng lên, “Mẹ! Mấy trò chơi của chú Kỷ rất hay nha! Chú Kỷ nói nó gọi là Binh pháp! Hừ, không tin ngày mai con bày cái mê cung cho mẹ, nhất định mẹ sẽ không tìm được lối ra! Chú Kỷ nói đó là phát minh của Gia Cát Lượng đó! Mẹ, Hạo Nhiên học rất lâu mới được đấy!”

Lần này Thần Hi hoàn toàn chấn động, “Chú Kỷ còn dạy các con binh pháp?”

“Dạ! Mỗi lần chơi trò chơi chú Kỷ lại dạy cho tụi con một loại binh pháp, Y Thần học cái này không nhanh bằng con!” Hạo Nhiên rất tự đắc.

“Woaa...! Con quá tuyệt vời rồi!” Thần Hi cảm thấy mình rất cùng từ, không tìm thấy từ gì tốt hơn để tán dương con trai.Edit by diendanlequydon.com.... ...

“Mẹ, cuối tuần này chúng ta và ba cùng đi hiệu sách được không? Chú Kỷ nói, thế giới này rất lớn, chuyện xưa có rất nhiều rất nhiều, chú không thể kể toàn bộ chuyện xưa cho tụi con nghe, tụi con phải tự mình đọc sách, mới có thể biết được nhiều chuyện xưa! Mẹ, chờ Hạo Nhiên đọc rất nhiều rất nhiều sách, thì có thể ngày ngày kể chuyện xưa cho mẹ nghe rồi!” Đôi mắt Hạo Nhiên tràn đầy chờ mong và khát vọng, đó là một đứa trẻ hiếu kỳ với thế giới này, hiếu kỳ với sinh mạng đang có.

“Bảo bối, bây giờ con đã có thể kể chuyện xưa trước lúc ngủ cho mẹ nghe rồi, chuyện xưa của con, mẹ cũng chưa từng nghe qua!” Thần Hi nhéo cái mũi nhỏ nhắn của bé, “Được rồi! Chủ nhật ba và mẹ sẽ dẫn con đi hiệu sách! Bây giờ, ngoan ngoãn đi ngủ đi!”

“Dạ!” Hạo Nhiên ôm cổ mẹ, hôn lên trên mặt mẹ một cái, lật người ngoan ngoãn nhắm mắt lại ngủ.

Đợi Hạo Nhiên đã ngủ say, cô suy nghĩ một chút, gọi điện thoại cho Kỷ Tử Ngang.

“Thần Hi! Trễ thế này có chuyện gì sao?” Giọng Kỷ Tử Ngang rất khẩn trương.

Cô cười, “Không có, à... Muốn cám ơn cậu!”

“Cám ơn mình?” Anh bất ngờ.

“Đúng vậy! Kỷ Tử Ngang, thật không nhìn ra! Không ngờ cậu hiểu biết nhiều như vậy? Hạo Nhiên và Y Thần nhà chúng ta bây giờ đều xem cậu là thần tượng! Này, mình nói cậu có thể viết sách đấy! Sách Bách khoa toàn thư chuyện xưa nhà họ Kỷ!” Cô một nửa nghiêm túc một nửa trêu đùa nói.

Lúc này Kỷ Tử Ngang mới hiểu rõ, cũng cười, “Thật ra không có gì, mình rất thích chơi cùng mấy đứa nhỏ, đơn giản thuần khiết, những chuyện xưa đó cũng là mình thuận miệng lừa gạt mà thôi, mấy đứa trẻ bây giờ, đều bị phim hoạt hình, internet hoặc TV mê hoặc, mình cảm thấy phải hướng bọn chúng thích đọc sách yêu thiên nhiên hơn.”

“Nói rất đúng! Kỷ Tử Ngang không đơn giản nha! Rất có tiềm chất làm người ba tốt đó! Thật không biết ai tốt phúc được gả cho cậu!” Thần Hi nói đùa, nhưng, đây cũng là sự thật, cha mẹ bây giờ, đều bề bộn nhiều việc, bề bộn kiếm tiền, rồi lại chuyện của mình, dù có về nhà, phần đông cha mẹ đều xem TV và máy tính, có thể chơi cùng những đứa trẻ, thật quá ít...

Bạn đang đọc truyện tại diễn đàn Lê Quý Đôn... Vui lòng đọc truyện tại trang web chính chủ... Cám ơn....



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn hoacodat về bài viết trên: Caphedang, Eavesdrop, Huogmi, S.c.i.f, Tranglinh0808, orchid1912, yoongna
     
Có bài mới 20.10.2016, 12:29
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Tuyết Lang Bang Cầm Thú
Đại Thần Tuyết Lang Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 06.09.2015, 14:36
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 339
Được thanks: 3308 lần
Điểm: 10.41
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Kinh thành Tam thiếu: Ông xã gõ cửa lúc nửa đêm - Cát Tường Dạ - Điểm: 11
Truyện sắp hoàn rồi nha... Còn vài chương nữa thôi.... Phần edit của ta dừng tại đây, các chương sau Mỹ Hà sẽ ed... Tạm biệt các bạn... Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ... Hẹn gặp các bạn trong những truyện khác... bye bye....

NGOẠI TRUYỆN 47: EM LÀ CỦA ANH SỚM SỚM CHIỀU CHIỀU

Edit: hoacodat

Đây là chuyện Kỷ Tử Ngang mà Thần Hi không biết.

Cô cảm thán, “Kỷ Tử Ngang, không biết cô gái nào có phúc khí, có thể gả cho cậu...”

Kỷ Tử Ngang khẽ mỉm cười, đôi mắt loe lóe, trong lòng muốn hỏi ra một câu: là cậu, đồng ý không?


Phòng làm việc tổng giám đốc công ty nhà họ Tả.

Thần Hi đang làm việc, thư ký lo lắng gõ cửa đi vào, “Tổng giám đốc, có cô gái tên Phong Tình nói muốn gặp ngài, tôi đã nói với cô ấy phải có lịch hẹn trước, nhưng cô ấy nói chỉ cần nói tên cô ấy ngài sẽ gặp mặt.”

Phong Tình....

Trong đầu Thần Hi hiện ra một bóng dáng dịu dàng, a, một người cô không muốn nhớ đến......

“Để cô ta vào đi.” Đầu cô cũng không ngẩng trả lời.

Cô không hiểu nổi, một tiểu tam tại sao còn xuất hiện trước mặt cô khi cô đã ly hôn rồi.

Cửa vừa đóng lại mở ra, sau đó một đôi giày cao gót giẫm lên mặt đất phát ra tiếng động cộp cộp.

Người tới rất cẩn thận dè dặt. Cô cảm thấy như vậy. Nhưng là, đối phương có biết hay không, cô cũng đang hồi hộp lắm đây?

Dù cúi đầu, nhưng có thể liếc nhìn thấy chiếc váy màu xanh nhạt phản chiếu trước bàn làm việc.

Một giọng nói có chút sợ hãi truyền đến, “Tả học tỷ...” (Chị học lớp trên)

“Mời ngồi.” Cô công thức hóa cắt đứt giọng nói mềm mại của Phong Tình, cô cũng không thích nghe đến xưng hô học tỷ này, Phong Tình là học muội của Tống Sở, không có nghĩa mình cũng là học tỷ của cô ấy, cô và cô ấy, có bắn đại bác cũng không tới!

Phong Tình cúi đầu xuống, mặt đỏ ửng, dường như không biết phải mở miệng thế nào.

Thần Hi chăm chú nhìn cô một lát, muốn nói lại thôi, thân hình mảnh mai mềm mại, người đàn ông nào nhìn thấy chắc cũng đều muốn bảo vệ cô ta...

“Tả học tỷ, xin lỗi...” Giọng nói Phong Tình nhỏ như muỗi kêu.

Chỉ là tới xin lỗi? Vậy cũng không cần thiết rồi...

Thần Hi giễu cợt cười một tiếng, “Chào cô, dường như tôi cũng không biết cô, tại sao lại xin lỗi? Nếu như không có chuyện gì nữa, vậy thì....”

“Không, Tả học tỷ...” Phong Tình nghe cô có ý tiễn khách, vội nói, “Taảhọc tỷ, em biết lòng chị rất hận, nhưng chuyện kia lỗi hoàn toàn do em, là em thích Tống Sở, là em quyến rũ anh ấy, là em không biết liêm sỉ. Chị có hận thì hận em này! Em sẽ rời khỏi anh ấy, rời khỏi công ty, biết mất sạch sẽ, chỉ mong chị đừng hận anh ấy, đừng trả thù anh ấy! Đừng làm anh ấy thảm như thế!”

Tống Sở rất thảm? Chủ nhật tuần trước cô còn nhìn thấy anh ấy, vẫn nhẹ nhàng khoan khoái như thường, vẫn đi chiếc xe sang trọng kia. Đúng là, sau khi người trong nhà biết cô ly hôn, anh trai và Thần An đều chủ trương muốn hủy bỏ việc hợp tác cùng công ty Tống Sở, nhưng mà, công ty nghiệp vụ của Tống Sở, tuyệt sẽ không bởi vì không có sự hợp tác của tập đoàn họ Tả mà đến độ không trụ nổi, này cũng không tính là trả thù, vì theo như tính cách của Tống Sở, một khi hai người đã ly hôn, anh cũng sẽ chủ động rút hợp tác cùng tập đoàn họ Tả, nhưng vì sao Phong Tình lại chạy tới trước mặt cô nói những lời này? Cô cảm thấy buồn cười, thật ra thì từ đầu đến cuối cô đều không có hận, bất kể là Tống Sở hay Phong Tình, cô chỉ là đau đớn và tuyệt vọng mà thôi, chuyện cho tới bây giờ, Phong Tình và Tống Sở có kết quả như thế nào, một người vợ trước như cô đây không có nghĩa vụ phải biết...

Thần Hi ngăn nỗi đau trong lòng, khẽ mỉm cười, “Cô này.... Cô Phong này, cô rất quen biết Tống Sở à?”

Sắc mặt Phong Tình biến đổi, từ ửng đỏ sang tái mét, ngân ngấn nước mắt, “Em biết chị xem thường em, nhưng mà, hôm nay em vẫn đến trước mặt nói với chị, chỉ là cầu xin chị, bỏ qua cho Tống Sở, bỏ qua cho công ty đi, một công ty nhỏ như vậy vốn các người không để vào mắt, cần gì phải làm nó sụp đổ? Huống chi, nó không phải là công ty của một mình Tống Sở, Tống Sở chỉ là một cộng sự mà thôi, một khi nó sụp đổ, sẽ hủy diệt đến mấy gia đình, Tống Sở vì vậy cũng sẽ thấy tội lỗi...”

Trong lòng Thần Hi băn khoăn, công ty Tống Sở? Sụp đổ cả? Ý nghĩ xoay chuyển, cũng đoán được đã xảy ra chuyện gì, trong lòng vừa ấm áp, vừa chua xót...

“Em cầu xin chị, hãy giơ cao đánh khẽ! Không nhìn đâu khác, hãy nhìn vào tình yêu Tống Sở dành cho chị, chị biết không? Người Tống Sở yêu vẫn luôn là chị, anh ấy uống say, ôm em nhưng vẫn gọi tên chị...” Edit by diendanlequydon.com....

“Đủ rồi!” Phong Tình vẫn còn nói liến thoắng không ngừng, Thần Hi nhanh chóng cắt đứt lời nói cô ta..., trong đầu hiện lên hình ảnh Tống Sở uống say ôm Phong Tình, lòng cảm thấy buồn nôn, giọng nói càng lạnh lùng rét lạnh, “Cô đi đi.”

“Vậy công ty Tống Sở, cầu xin chị...” Khóe mắt Phong Tình ngân ngấn nước.

“Cô Tình, không tiễn...” Sắc mặt cô lạnh như băng.

Phong Tình há miệng, rốt cuộc không nói nên lời, xoay người cúi đầu không cam lòng rời đi, Tả Thần Hi lại rơi vào trầm tư.

Một lúc lâu sau, cô cầm điện thoại, gọi cho Tả Thần Viễn, “Anh cả...”

“Thần Hi, chuyện gì?” Giọng nói Tả Thần Viễn lúc nào cũng ấm áp như vậy.

“Anh cả, hai người... Bỏ qua cho công ty Tống Sở đi thôi.” Cô có thể chắc chắn, nhất định là anh cả và Thần An không cam lòng chuyện Tống Sở phản bội nên trả thù công ty Tống Sở.

“Thần Hi, em đừng ngốc như vậy, anh cả nói rồi, không cho phép ai khi dễ em!”

“Anh cả! Em biết hai người đều suy nghĩ cho em, nhưng mà, nếu như thật sự muốn em vui vẻ, thì để cho những ân oán lúc trước trôi vào quên lãng, chỉ có quên mới là sự trả thù tốt nhất đối với anh ta, anh nói xem?” Thần Hi như nhìn thấy các loại sắc mặt của Tống Sở, khi cười, giận, mặt lạnh, còn có... Ôm Phong Tình, mỗi một hình ảnh đều đâm thật sâu vào trong lòng cô, cô thật sự rất cố gắng rất cố gắng không suy nghĩ gì thêm nữa....

“Đồ ngốc...”

Tả Thần Viễn cưng chiều giọng có chút chua xót làm người ta muốn khóc, cô ngân ngấn lệ, “Anh cả, được không?”

Một lúc lâu, mới truyền đến giọng nói đáp ứng đầy miễn cưỡng của Tả Thần Viễn, “Được...”

“Cám ơn anh cả...” Cô mỉm cười, nước mắt lăn xuống.

Sau khi Phong Tình rời khỏi công ty nhà họ Tả, liền trở về công ty,

Đúng lúc gặp phải Tống Sở từ công ty đi ra, hai người đứng lại từ xa, nhìn nhau trong giây lát rồi từ từ đến gần.

Sau cái nhìn đầy chớp nhoáng kia, cũng không ai nói chuyện, chỉ là đối với nhau càng lạnh lùng.

“Thật xin lỗi...” Mở miệng trước chính là Phong Tình.

“Người nên nói xin lỗi chính là anh.” Tống Sở hít một hơi thật sâu, trong mắt thoáng qua chút hối hận. truyện được edit bởi diễn đàn Lê QUý đôn... không đăng trên các trang web khác....

Phong Tình cười chua xót, “Không, nếu như không phải em, anh và chị ấy sẽ không ly hôn, công ty cũng sẽ không bị liên lụy...”

Anh cười khổ. Công ty bị tai họa ngập đầu cũng là vì anh mà ra, anh không còn mặt mũi nào đối mặt với các anh em, nhưng mà, trách nhiệm này sao có thể để Phong Tình gánh vác? Suy cho cùng, chính là tình yêu của anh không đủ kiên định, lòng không chống đỡ nổi dụ hoặc bên ngoài...

Có điều, việc đã đến nước này, nói lại chuyện này còn ý nghĩa gì sao?

Anh không muốn tiếp tục dây dưa chuyện này nữa, cúi đầu cười, “Thôi, không nói chuyện này nữa, sau này định làm gì?”

“Anh thì sao? Sẽ rời khỏi Bắc Kinh sao?” Phong Tình cẩn thận hỏi.

Trong đầu anh hiện lên bóng dáng Thần Hi, núm đồng tiền đã từng cười như hoa, sau lại từng ngày từng ngày khô héo, đều đã cắm sâu vào trong lòng anh. “Không biết...” Nhớ đến gương mặt của cô, phun ra hai chữ này, giống như một lời thề, cũng là quyết tâm.

Đôi mắt Phong Tình đen lại, cười lớn, “Vậy anh tính làm gì?”

Lông mày đầy rối rắm của Tống Sở cũng dần dãn ra, “Bắt đầu từ đầu!”

Phong Tình cắn cắn môi, lấy dũng khí, nhẹ giọng nói, “Tống Sở, em và anh cùng nhau...”

Ánh mắt Tống Sở nhìn vào mặt cô, đáy mắt hiện lên chính là áy náy, “Phong Tình, thật xin lỗi...” Anh nghĩ, giữa anh và cô, lần ở quán cà phê kia đã nói rõ ràng, sẽ không có tương lai.

“Vì sao? Cô ấy sẽ không bao giờ tha thứ cho anh, em mới vừa đi...” Cô mới nói một nửa, lập tức ngậm miệng.

Lòng Tống Sở nhạy bén đã nổi lên nghi ngờ, “Em mới vừa đi đâu? Tìm cô ấy?”

Phong Tình cúi đầu xuống, cam chịu.

Anh tức giận, muốn nổi giận, nhưng ý muốn chỉ là thoáng qua, anh có tư cách gì khiển trách Phong Tình? Sau đó cười khổ, “Thôi, anh có lỗi với mọi người. Phong Tình, quên anh đi, anh không đáng giá.”

Nói xong, anh lướt qua Phong Tình, hai người lướt qua nhau, rời đi. Chỉ còn lại Phong Tình nhìn bóng lưng anh rời đi, lệ rơi lã chã.

Chưa từng nghĩ tới sẽ cùng Phong Tình có kết quả.

Gặp lại Phong Tình, là đầu mùa xuân năm trước, mấy cộng sự khác của công ty mang cô đến gặp mặt lần đầu, nói cho anh biết, đây là học muội của bọn họ, nộp đơn vào công ty, cùng bọn họ làm việc với nhau.

Lúc đầu anh đối với cô học muội này cũng không có cảm giác gì đặc biệt, thế mà, một ngày rồi một ngày bởi vì công việc mà gần gũi, anh dần dần đọc được trong mắt Phong Tình là ánh mắt sùng bái và thưởng thức, anh cảm thấy Phong Tình đối với mình hơi khác với người khác. Anh bắt đầu xa lánh, nhưng vì cùng làm chung một công ty, sau có thể tránh né được? Huống chi, phần lớn tinh lực của anh là ở công ty nhà họ Tả, công việc công ty mình đều làm trong giờ tăng ca, khi anh đến công ty làm, làm cùng với anh, chỉ có Phong Tình.

Anh là một người đàn ông, một người đàn ông sống dưới hào quanh của bà xã mình, một người có tâm cao ngạo nhưng không thể thoát khỏi bóng ma của người đàn ông, một khi có cô gái nào đó dùng ánh mắt sáng quắc sùng bái anh, một khi có một cô gái nào đó như chim nhỏ nép vào người mình ở bên cạnh mình, anh vừa kháng cự, lại không tự chủ có chút hưởng thụ...

Anh sợ hãi, sợ mình sẽ phản bội tình yêu với Thần Hi, bởi vì, cô yêu anh sâu đậm như vậy, nếu biết anh phản bội sau lưng, cô sẽ tổn thương thế nào, anh biết rõ. Anh giằng co, bắt đầu thường xuyên về nhà, bắt đầu đối tốt với Thần Hi, bắt đầu cùng Thần Hi điên cuồng hoan ái, tất cả tất cả, đều là anh muốn bức bách mình không được phản bội, nhưng mà, cuối cùng anh cũng phạm lỗi giống như những người đàn ông khác, dưới thế công mạnh mẽ dịu dàng của Phong Tình, sau lần say rượu đầu tiên, sau khi Phong Tình rơi nước mắt nói với anh chuyện hôn nhân bất hạnh của mình, cuối cùng anh cũng đặt cô xuống phía dưới....

Truyện Kinh Thành Tam thiếu_Ngoại truyện Thần Hi được đăng tải miễn phí tại Diễn Đànnn Lê QUÝyy ĐôNN... Vui lòng không copy... Cám ơn....


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn hoacodat về bài viết trên: Eavesdrop, Huogmi, Mac Nhuoc Lac, Tranglinh0808, little_loan, nunawin, orchid1912, saoxoay, yoongna
Có bài mới 09.12.2016, 20:13
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Tuyết Lang Bang Cầm Thú
Đại Thần Tuyết Lang Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 06.09.2015, 14:36
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 339
Được thanks: 3308 lần
Điểm: 10.41
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Kinh thành Tam thiếu: Ông xã gõ cửa lúc nửa đêm - Cát Tường Dạ - Điểm: 12
Xin lỗi, vì chương cuối quá dài, cộng thêm ta không có nhiều thời gian, mọi người đọc đỡ phần 1, vài ngày nữa ta rảnh sẽ ed tiếp. Xin lỗi để mn chờ lâu....

NGOẠI TRUYỆN 48.1: EM LÀ CỦA ANH SỚM SỚM CHIỀU CHIỀU (toàn văn cuối cùng)

Edit: hoacodat

Anh phản bội, đêm đó về đến nhà tâm thần thấp thỏm, sau khi nằm trên giường một lúc lâu cũng không thể bình tĩnh lại, ngay cả khi Thần Hi nằm mộng chủ động nhích tới dựa sát anh cũng không dám tiếp nhận, lặng lẽ lui ra. Vậy mà, loại chuyện ăn vụng, như bị nghiện, hơn nữa, có lần đầu tiên, có lần hai cũng không sao. Anh thầm có chút may mắn, có lẽ Thần Hi sẽ không biết, chỉ cần anh đối tốt với Thần Hi, cô sẽ không biết đâu, vì vậy, anh càng đối tốt Thần Hi hơn, tặng hoa, tặng quà, đưa đi ăn sáng, những chuyện săn sóc trước kia chưa từng làm bây giờ toàn bộ bù đắp hết, nhưng mà, giấy không gói được lửa...

Một lần vào cuối tuần, anh và Phong Tình cùng đi xa nhà, nghỉ liên tiếp mấy ngày mới trở về, điện thoại di động cũng rơi xuống nước lúc hai người đi tắm suối nước nóng. Phong Tình phong tình vạn chủng nằm trong ngực anh, van cầu anh cho cô  ba ngày hoàn chỉnh, không mua điện thoại di động, dùng điện thoại của cô liên lạc với khách hàng, cô xinh đẹp động lòng người mê hoặc anh, cũng thuyết phục được anh, quả thật anh đã cắt đứt liên lạc giữa mình và gia đình, vậy mà, anh chẳng thể nghĩ tới, trong ba ngày này, đã thay đổi thế giới của anh và Thần Hi...

Khi anh nhìn thấy tờ giấy thỏa thuận li hôn, anh mới biết mình đã làm sai điều gì, mới biết Thần Hi là người trọng yếu với anh biết bao. Thần Hi bị bắt tạm giam, anh thấy mình như đã đi tới tận cùng thế giới, đi lên một bước nữa chính là ngày tận thế. Anh bắt đầu suy nghĩ đến quan hệ ba người, ý thức mình vô cùng sai, sau khi cùng Phong Tình mấy phen dây dưa, sau khi Thần Hi ra ngoài, rốt cuộc anh quyết định chia tay Phong Tình, nghĩ muốn cùng Thần Hi hảo hảo sống qua ngày, người anh yêu trước giờ vẫn chỉ là Thần Hi, cô gái anh thề muốn nắm tay đến già vẫn là Thần Hi, vậy mà, hôm đang chia tay lại bị Thần Hi bắt quả tang...

Có lẽ đó là ý trời....

Nếu muốn người khác không biết trừ phi mình đừng làm, anh nghĩ câu này chỉ là lời xưa, biết vậy chẳng làm, thì có thể thế nào? Thần Hi, anh đã đánh mất, Phong Tình, anh chỉ nhất thời bị lạc, mặc dù không có Thần Hi, anh cũng không thể cùng Phong Tình tiếp nữa...

_____đường ngăn cách ¬¬¬¬¬¬¬¬¬¬¬¬¬¬____________________________

Một năm sau.

Lại đến chủ nhật, lại đến ngày nhận Hạo Nhiên, Tống Sở tỉ mỉ tu sửa một phen, ôm một chậu hoa lan, mở ra cửa xe anh vừa mới mua. Đến ngày hôm nay, anh mới chân chính có thể đường đường chính chính đi gặp Thần Hi, một năm qua đi, anh vẫn giả vờ ra vẻ kiêu ngạo, thật ra mỗi lần đi đón Hạo Nhiên trên chiếc xe sang trọng, cũng là mượn người khác, anh không muốn Thần Hi biết, edit by diendanlequydon.com,, sau khi rời khỏi cô, thật ra anh rất nhếch nhác. Mặc dù anh em Tả thị không còn tìm đến công ty gây phiền toái, nhưng công ty gặp tai nạn lần này thật do anh liên lụy, anh không còn mặt mũi tiếp tục làm chung, cho nên rút cổ phần, trong một năm đổi mấy công việc.

Trong xe Thu Lan lặng lặng cất tiếng hát, CD vẫn phát những lời ca khúc cũ: yêu là cùng đi chung nhau dài lâu, giấc mơ có vui vẻ có thống khổ, cõi đời ngàn dặm đồi núi ngàn dặm đường, ta có thể chắp chắp nối nối. Mang theo đủ loại thiên tân vạn khổ quá khứ, hướng đến ngày mai hạnh phúc mỹ mãn...

Khóe môi anh không tự chủ giương lên, giống như anh rất ít khi dụng tâm tặng vải caro cho Thần Hi, đoạn thời gian cùng Phong Tình đi chung với nhau, ngược lại đã qua đi, thế nhưng chuyện này cũng là vì áy náy, cũng không phải vì yêu hay ngưỡng mộ, có phải từ hôm nay trở đi phải tỏ rõ tâm ý với cô, nói cho cô biết, anh vẫn yêu cô như xưa? Lặp lại lần nữa con đường thời niên thiếu cô theo đuổi anh, có điều, đổi thành anh theo đuổi cô?

Mùi hương hoa lan len lỏi vào ruột gan, lòng anh xẹt qua chút dịu dàng, chậu hoa này được tuyển chọn rất lâu trong chợ mới được...

Nhưng, khi anh nhìn thấy Thần Hi mặc một thân trang phục công chức mang theo Hạo Nhiên xuất hiện trước mặt anh thì trong lòng anh lại lộp bộp. Ngày chủ nhật luôn được nhìn thấy cô, mà nay trải qua một năm kinh nghiệm chìm nổi trong thương trường, ánh hào quang quanh thân cô càng sáng hơn ngày trước. Đúng vậy, chủ tịch hội đồng quản trị công ty nhà họ Tả, đứng nơi cao nhất trên thế giới, vẻ đẹp của cô, sức quyến rũ của cô, làm anh sợ hãi than, làm anh hít thở không thông, cũng làm anh áp lực gấp bội. Cô gái này, trưởng thành theo năm tháng, vĩnh viễn là nhật nguyệt tinh thần anh ngưỡng mộ (ánh mặt trời, ánh trăng, ánh sao sáng). Tự tin lúc lên đường đã có chút dao động nho nhỏ, tay đang cầm hoa lan cũng do dự...

Thần Hi dắt tay Hạo Nhiên đi tới, mỉm cười với anh, “Chúc mừng anh.” Trong tuần, Tống Sở thành công được mời vào một tập đoàn xuyên quốc gia, cũng được bổ nhiệm làm Tổng giám đốc công ty tại Trung Quốc. Tin tức này đã sớm truyền ra, cô cũng vui mừng thay anh, anh vốn là người xuất sắc, rời khỏi cô, anh có thể trôi qua tốt hơn...

Thì ra cô đã biết, anh cười cười, hơi ngượng ngùng, cũng có lúng túng, đắc ý phấn chấn lúc ra cửa cũng nhạt đi, trước hào quang tỏa sáng như ánh mặt trời của cô, anh chỉ là một ngôi sao nhỏ nhoi thôi, huống chi, nói cho cùng, anh có thể được tổng giám đốc tập đoàn nhìn trúng, cũng là nhờ sự giúp đỡ trong lý lịch của anh, anh trẻ tuổi, từng ở bên công ty nhà họ Tả giữ chức Tổng giám đốc sáu năm...

“Tặng cho em.” Anh đưa hoa cho cô.

Trong mắt cô thoáng qua chút đau thương không dễ phát giác, nhẹ cười một tiếng, nhận, “Cám ơn”.

“Hạo Nhiên! Đi! Lên xe, hôm nay dẫn con đến trường học ngày trước ba mẹ từng học chơi nhé!” Anh tránh ánh mắt Thần Hi, hai tai nóng lên, lòng thầm buồn cười, mình thế nhưng thấp thỏm giống như thiếu niên vừa mới biết yêu vậy...

Bước chân Thần Hi khựng lại, mặt hơi trắng bệch.

Trường học...

Sau khi chia tay anh, cô cũng không đến trường học nữa, cô không muốn đi, cũng không dám đi...

“Mẹ! Đi nhanh lên một chút! Chậm trễ nữa thì mẹ lại phải gặp khách hàng rồi!” Hạo Nhiên quay đầu gọi cô.

Cô nâng khóe môi nhợt nhạt, từ từ đuổi theo bọn họ.

“Còn phải đi gặp khách hàng?” Sau khi Tống Sở lên xe hỏi cô, khó trách hôm nay cô ăn mặc chỉnh chu như vậy.

“Vâng! Có một khách hàng từ nơi khác chạy về, lại gấp gáp muốn bay đi, chỉ có buổi trưa hôm nay mới có thể gặp một lần!” Cô trả lời công thức hóa. Một năm nay công ty nhà họ Tả phát triển nghiệp vụ mới, made by diendanlequydon.com,,, cô càng ngày càng bận rộn, cô muốn phát dương quang đại công ty của ba.

Cô chú ý thấy Tống Sở đang mở cửa một chiếc xe mới cóng, nhớ lại xe trước anh đi cũng không tồi rồi mà? Trong nháy mắt liền hiểu, Tống Sở, vĩnh viễn là một người kiêu ngạo.

Lái xe đến trường đại học, sau bảy năm, người vật không còn, cùng anh đi qua từng tấc đất, khí thở trong không trung cũng quen thuộc như vậy, cảm giác áp bách bao trùm, lòng bàn tay trĩu nặng, ép cô khó chịu vô cùng.

Ba người cùng đi tới sân bóng, Tống Sở để con trai tự đi chơi, anh lại ngồi xuống trên khán đài, cô thấy vậy, cũng đành ngồi xuống, ngồi bên cạnh anh.

Nhìn những sinh viên đại học bừng bừng sức sống, ánh mắt Tống Sở hiện quanh tia sáng mông lung, “Thần Hi, em còn nhớ ngày xưa em thường thích xem anh chơi bóng không?”

Làm sao không nhớ? Anh ưu tú như vậy, làm mọi người chú ý như vậy, cô luôn luôn là cổ động viên cổ động nhiệt tình nhất, e sợ người khác không biết anh là niềm tự hào của cô, hai mắt sáng rỡ chỉ vào cầu trường nói với mọi người: nhìn đi! Nhìn Tiểu Mỹ Nhân nhà tôi này! Tiểu Mỹ Nhân nhà tôi là lợi hại nhất!

Bọn họ không cùng khoa, mỗi lần khoa của cô đấu cùng khoa anh cô đều cổ vũ đội khoa anh thắng, mỗi lần như vậy đều bị bạn cùng khoa mắng mỏ, mắng cô là phản đồ...

Phản đồ thì sao? Cô vinh dự làm phản đồ.

Cô gật đầu, hốc mắt chua xót ươn ướt.

Anh cười, đi xuống cầu trường, không biết anh nói với các sinh viên đại học chuyện gì, lúc nói chuyện vẫn nhìn cô, sau đó nhập vào cuộc đấu, cùng một đám sinh viên trẻ tuổi chơi bóng.

Chung quanh sân bóng tràn ngập tiếng trầm trồ khen ngợi, cô không biết bọn họ đang ủng hộ cho ai, tầm mắt của cô, cũng dần mơ hồ, không thể tiếp tục tìm trong đám người người mình từng nhiệt tình theo đuổi, xuất hiện trước mắt, là hình ảnh bọn họ lúc trẻ, anh đang trên cầu trường đẹp trai hơn người chuyền bóng ném rổ, hơn nữa chàng trai đó còn hướng đám cổ động viên nở nụ cười với cô...

TiếMột bên san vang lên tiếng cười, cô bỗng tỉnh lại, hai bên má lành lạnh, chẳng biết từ lúc nào lệ đã rơi đầy mặt, khó trách tầm mắt lại mơ hồ như vậy...

Anh cười đi tới, khẽ thở dốc, “Già rồi, thể lực không tốt! Xem ra sau này phải rèn luyện thêm mới được!”

Cô cúi đầu không nói.

Anh thấy cô rơi lệ, trái tim thoáng đau đớn, không chút nghĩ ngợi nắm tay cô, ngoại truyện Thần Hi_Kinh thành Tam thiếu_Cát Tường Dạ được chuyển ngữ bởi editor thuộc diễn đàn Lê * Quý ` Đôn, tay kia lại lau nước mắt cho cô, “Thần Hi, sau này chơi bóng cùng anh được không? Mỗi ngày, chỉ có anh và em...” Trong cuộc sống không có cô ủng hộ, dường như tất cả cũng trở nên không còn ý nghĩa.

Cô khẽ run, tránh tay anh.

Tay anh giơ lên cứng đờ, bất đắc dĩ để xuống, cười khổ sở, “Thần Hi, anh biết lúc trước là anh không đúng, cho anh cơ hội được đền bù được không, chúng ta bắt đầu lần nữa, được không? Lần nữa kéo dài sớm sớm chiều chiều (mỗi ngày) của chúng ta!”

Lòng cô khổ sở. Anh không biết, mỗi lần gặp mặt anh, đều giống như rạch vết sẹo đã kết vảy trong lòng cô, nhắc nhở cô vết thương kia đau đớn bao nhiêu. Phương Di nói, muốn quên một người thật ra rất đơn giản, không cần gặp, không cần khinh rẻ.

Nhưng mà, cô không thể không gặp anh, vì Hạo Nhiên, cô phải gặp anh, phải chứng minh cho Hạo Nhiên thấy, mặc dù ba mẹ đã ly hôn, nhưng vẫn là ba mẹ của nó...

Mỗi lần cô gặp anh, cũng chỉ mỉm cười tự nhiên, ôn hòa có lễ, nhưng cũng không có nghĩa cô đã quên vết sẹo kia...

“Thần Hi, có được không?” Anh nắm chặt tay cô. Anh nghĩ, cô vẫn còn yêu anh, nếu không Kỷ Tử Ngang đã bên cô một năm, sao chưa được kết quả gì.

Thần Hi nghĩ ngợi, có lẽ thái độ của mình làm Tống Sở có chút hiểu lầm, bỗng nhiên trong đầu nhớ tới một đoạn văn, mượn nói anh nghe, “Em chưa bao giờ là người như vậy, không kiên nhẫn nhặt từng mảnh từng mảnh vụn, ghép nó vào nhau, sau đó tự nhủ đồ vật vừa được tân trang giống như đồ mới. Một đồ vật đã đổ vỡ chính là đổ vỡ. Em tình nguyện nhớ dáng vẻ lúc nó còn đẹp đẽ, lại không muốn sửa chữa nó tốt lên, sau đó cả đời nhìn những vật bể nát kia.

Lúc cô nói lời này, cảm thấy rất rõ vết thương trong lòng lại nứt toác, đau khôn cùng. Thời gian trôi qua, chút vết thương kia mặc dù đã được vá lại, nhưng nó vẫn còn ở đó...

Đồng thời, trong đôi mắt Tống Sở, ánh sáng dần tắt.

“Ba ba! Ba thật giỏi!” Hạo Nhiên chạy trở về, cắt đứt lúng túng giữa bọn họ.

“Mẹ, mẹ nhìn thấy không? Ba là người dẫn bóng nhiều nhất!” Hạo Nhiên ngẩng đầu, gương mặt đầy kiêu ngạo.

Thần Hi lặng lẽ lau nước mắt, cười dịu dàng, đưa tay lau trán con trai đầy mồ hôi, “Đúng vậy! Ba Hạo Nhiên là giỏi nhất! Lúc trước chính là ngôi sao bóng rổ trường học đấy!” Chưa bao giờ quên bắt thời cơ tạo hình tượng người cha vĩ đại trong lòng con trai, cô vẫn tin rằng, khiến con trai sùng bái ba mình đối với sự trưởng thành của con trai có ý nghĩa hết sức quan trọng.

“Ba, sau này con muốn học chơi bóng rổ với ba!” Hạo Nhiên nhìn Tống Sở với ánh mắt sủng bái.

“Được!” Tống Sở sờ đầu bé, giọng nói hơi trầm khàn.

Thần Hi nhìn đồng hồ trên cổ tay, “Đã đến giờ rồi, em phải đi đây!”

“Anh đưa em đi!” Tống Sở đứng lên đi lấy xe.

Hạo Nhiên lặng lẽ nắm tay mẹ mình, thừa dịp ba không ở đây nhỏ giọng hỏi, “Mẹ, ba lại làm mẹ đau lòng nữa sao?”

Lòng Thần Hi như nghẹn lại, đứa nhỏ này, thế mà đã nhìn ra cô đã khóc...

Cô cúi đầu mỉm cười, “Không có, là cát bay vào mắt thôi.”

Mỉm cười, là biểu cảm cô thường làm nhất, giống như tấm mặt nạ...

Bạn đang đọc truyện tại diễn đàn Lê Quý Đôn. Vui lòng không copy... Cám ơn....


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn hoacodat về bài viết trên: Caphedang, Eavesdrop, Huogmi, Tranglinh0808, bachduonggia, orchid1912, heobiengluoi
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 336 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: H.Thuy, hellen_ngoc, hoa tường vy, nanomelia, phieu.phieu, Quả Su Su, sơn trà, zu_zu và 286 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào có chút bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 167, 168, 169

2 • [Hiện đại] Chọc giận cô vợ nhỏ Ông xã tổng tài quá kiêu ngạo - Xảo Linh

1 ... 74, 75, 76

3 • [Cổ đại - Trùng sinh] Cung khuyết - Trịnh Lương Tiêu

1 ... 51, 52, 53

4 • [Hiện đại] Em gái anh yêu em - Nguyên Vịnh Mạt

1 ... 13, 14, 15

5 • [Xuyên không] Quỷ vương độc sủng Sát phi - Phi Nghiên

1 ... 32, 33, 34

6 • [Hiện đại] Kinh thành Tam thiếu Ông xã gõ cửa lúc nửa đêm - Cát Tường Dạ

1 ... 110, 111, 112

7 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 48, 49, 50

8 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 19/2]

1 ... 52, 53, 54

9 • [Xuyên không - Điền văn] Cuộc sống khó khăn của thứ nữ - Nhân Sinh Giang Nguyệt

1 ... 32, 33, 34

10 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

11 • [Mau xuyên - Sắc] Nữ tiến sĩ điên cuồng Chế tạo người máy Dục Niệm Nô - Trần Hướng Nam

1 ... 24, 25, 26

12 • [Xuyên không - Dị giới] Tiểu thư phế vật thật yêu nghiệt - Bồ Đề Khổ Tâm

1 ... 105, 106, 107

13 • [Xuyên không] Phế hậu của lãnh hoàng - Hồ Tiểu Muội

1 ... 117, 118, 119

14 • [Xuyên không] Hoàng thượng có gan một mình đấu bản cung? - Abbyahy

1 ... 63, 64, 65

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 121, 122, 123

16 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 236, 237, 238

17 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 158, 159, 160

18 • [Cổ đại] Xướng môn nữ hầu - Tần Giản

1 ... 78, 79, 80

19 • [Hiện đại - Nữ phụ văn] Bản lĩnh của nữ phụ - My Ngoc 132

1 ... 20, 21, 22

20 • [Hiện đại - Hắc bang] Huyết tình hắc đạo - Huyền Namida

1 ... 26, 27, 28


Thành viên nổi bật 
lamhan0123
lamhan0123
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012
cò lười
cò lười

Shop - Đấu giá: Trần Hướng Nam vừa đặt giá 750 điểm để mua Điện thoại Samsung Galaxy S8
sherylha19_bupi: Đợi mua biệt thự đóa :)) Cầu bao nui, mỗi ngày 1k, hứa sẽ ngoan :)2
Shop - Đấu giá: ღ๖ۣۜMinhღ vừa đặt giá 300 điểm để mua Giấy chứng nhận kết hôn
Shop - Đấu giá: tuantrinh vừa đặt giá 750 điểm để mua Điện thoại Samsung Galaxy S8
Tuyền Uri.: Dối nòng :cry3: tới hết xiền nè
sherylha19_bupi: Hăm có xiền
sherylha19_bupi: Cái điểm màu đỏ trong profile
Soleil: Mục Điểm trung bình ở đâu vậy ạ?
tuantrinh: ai muốn shop bán điện thoại nào thì gửi hình nha
hoahuvo: Có ai đó không
hoahuvo: Hi nhô
Shop - Đấu giá: Gián vừa đặt giá 950 điểm để mua Điện thoại Samsung Galaxy Note 8
Shop - Đấu giá: tuantrinh vừa đặt giá 200 điểm để mua Chuông vàng
Ngọc Nguyệt: ...
Hách Mi: Nắng nà nà :)2
༄༂Tuyền Uri༂࿐: 248 điểm của Rj :cry2: sao chưa ai gởi
Hoàng Phong Linh: Mn tối hảo
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 631 điểm để mua Khủng long Dino
Bối Bối: tìm truyên: các nàng cho ta hỏi truyện nữ 9 ở mạt thế xuyên không về cổ đại, nữ 9 là người duy nhất miễn dịch với virus zombie ở mạt thế nên bị những người ở đó lùng bắt đem về nghiên cứu. vì k muốn mình làm chuột bạch nên nữ 9 bự nổ banh xác mình và xuyên không về cổ đại. thân thể nữ 9 xuyên k vào chết khi thử thuốc giải độc cho nam 9 vì tiền giúp vị hôn phu từ nhỏ làm ăn. vị hôn phu đó chỉ giả vờ nói vậy để thử tấm lòng thân thể đó và nữ phụ bạch liên hoa, vị hôn phu đó vì k biết thân thể nữ 9 xuyên vào đã làm gì cho mình mà tưởng thân thể đó tham phú quý nên từ hôn.
Shop - Đấu giá: ChieuNinh vừa đặt giá 750 điểm để mua Điện thoại Samsung Galaxy S8
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 999 điểm để mua Điện thoại Iphone X
BigPep: met qua
Shop - Đấu giá: tuantrinh vừa đặt giá 300 điểm để mua Giấy chứng nhận kết hôn
Chu Ngọc Lan: phamanh1982 đồng chí ngó qua hộ đồng chí Rj nhắc lần 2 nhé :)2 một lần nữa ra đảo chơi vs khỉ nhà Rj nhá :">
Chu Ngọc Lan: Bay mô :)2 bay bay
Lãng Nhược Y: Sam, mụi đang sưu búm :">

Nương, đá nương bay theo nó :shock4:
Chu Ngọc Lan: Mới đáp xuống nảy bay dòi :)2
Sam Sam: bà bay đi luôn đi :))
Chu Ngọc Lan: Cầu nó bay đi lun :)2 bay bay~~~~
Sam Sam: muốn học ở trung tâm thì học giao tiếp hoy

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.