Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 137 bài ] 

Ngự linh sư thiên tài - Tiêu Tương Túy Vũ

 
Có bài mới 04.11.2017, 15:15
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Thanh Lân Bang Cầm Thú
Chiến Thần Thanh Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 04.07.2014, 17:49
Tuổi: 37 Nữ
Bài viết: 985
Được thanks: 10410 lần
Điểm: 47.28
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Dị giới] Ngự linh sư thiên tài - Tiêu Tương Túy Vũ - Điểm: 44
Chương 119: Người chứng kiến.
Editor: ChieuNinh

Theo tiếng trả lời mà xuất hiện, lại là một giống cái Thủy Ma thú. Chỉ là, bề ngoài của nàng không có to lớn không gì so sánh được giống như bình thường, cái đầu cao cũng không sai biệt cho lắm với một phái nam bình thường của loài người. Mặc dù thân thể rộng gấp hai người thường, nhưng so sánh với Thủy Ma thú khổng lồ thông thường, đã xinh xắn hơn rất nhiều.

Phượng Tường liếc nàng một cái, nhíu nhíu mày: "Thủy Ma thú cấp thấp mãn cấp? Khó trách có thể tự do biến hóa hình thể. Chỉ là, lúc nào thì Lam Phong trấn cho phép ma thú rời khỏi Mê Vụ Cốc nghênh ngang đi ở bên ngoài rồi hả?"

Thấy vẻ mặt hắn không tốt, Thủy Ma thú vội nói: "Anh đẹp trai, ngươi đừng hiểu lầm. Nếu ngươi biết Mê Vụ Cốc, thì cũng biết nó là thuộc về Phượng gia. Ta ở Mê Vụ Cốc mấy chục năm, nghe nói Phượng gia đổi chủ nhân, đương nhiên là muốn sang đây nhìn một cái."

Thực lực của nàng là mạnh nhất Mê Vụ Cốc, cộng thêm tính tình bạo liệt nóng nảy, bình thường nói một không nói hai. Lúc này gặp phải cao thủ thực lực cao hơn mình trọn vẹn hai cấp, rất không tình nguyện cúi đầu xuống làm nhỏ, tự nhận là đã hết sức nhượng bộ. Nhưng đối phương lại không mảy may cảm kích, sắc mặt càng coi: "Ai nói với ngươi Phượng gia đổi chủ nhân?"

"Có người đến Mê Vụ Cốc săn thú, ta tình cờ nghe bọn hắn tán gẫu, nên đã biết." Thủy Ma thú hối hận nói: "Sớm biết là ngươi vừa đẹp trai lại là cường nhân chuyển vào như vậy, ta mới không tới tìm đến phiền toái —— ực, là thăm dò tình huống."

Không để ý nên nói lỡ miệng, nàng khẩn trương nhìn Phượng Tường. Căn bản Phượng Tường lại không để ý tới lỡ miệng của nàng, chỉ trầm giọng nói: "Phượng gia chưa bao giờ rời đi, chỉ là chủ nhân ban đầu trở lại mà thôi!"

"Là chủ nhân ban đầu trở về sao. . . . . ." Thủy Ma thú gãi gãi đầu, bởi vì lời này mà mơ hồ nhớ lại, giống như mấy năm trước, chủ nhân Phượng gia xác thực đổi qua một lần. Chỉ là, lần đó nàng thấy người chuyển vào tới cũng là con cháu Phượng gia, nên chưa có để ý tới.

Hồi tưởng chuyện xưa, nàng không khỏi nói: "Ta nhớ được mấy năm trước Phượng gia xảy ra đại biến cố, ngày đó trùng hợp ta không có ở Mê Vụ Cốc mà ra ngoài đi dạo gần đó. ChieuNinh~dien~dan~lequydonD^d^l^q^d Đột nhiên cảm ứng được pháp thuật rất mạnh ba động, nhất thời hiếu kỳ, liền lớn mật chạy đến nhìn xem là chuyện gì xảy ra, lại cái gì cũng không có phát hiện. Đúng rồi! Nhớ đến lúc ấy cũng là ở chỗ này, hình như ta thấy có người đánh ngất xỉu một đứa trẻ, lại mang hắn đi."

"Đứa trẻ?!" Nghe nói như thế, con ngươi Phượng Tường đột nhiên co rụt lại: "Ngươi nói rõ ràng, lúc ấy là tình hình gì!"

"Chuyện qua lâu như vậy ta thế nào nhớ. . . . . ." Thủy Ma thú lẩm bẩm, nhìn thấy ánh mắt Phượng Tường lạnh lùng liếc về, vội vàng nói: "Ta suy nghĩ thật kỹ. . . . . . Ừ, lúc ấy là như thế này, lúc ta chạy tới Phượng gia đã không cảm ứng được pháp thuật ba động rồi. Ta không chết tâm, lại tiếp tục tìm khắp nơi. Vừa mới bắt đầu ta còn rất cẩn thận, trốn trốn tránh tránh sợ bị người của Phượng gia phát hiện. Kết quả đi một lát, ta phát giác trên dưới Phượng gia thế nhưng trống rỗng, nửa bóng người cũng không có."

"Ngày đó sau khi xảy ra chuyện đám người hầu cũng bị sợ đến nỗi chạy ra khỏi nhà, bản thân mình cũng không thấy được ai." Phượng Tường lạnh lùng nói: "Sau đó thì sao? Ngươi thấy được cái gì?"

"Ta một đường tìm được phía sau núi, rốt cuộc thấy được một nam hài. Nó đưa lưng về phía ta, đứng ở trước mặt gian nhà đá này, dáng vẻ hình như là muốn đi vào lại không dám đi vào. Ta muốn thăm dò xem rốt cuộc Phượng gia xảy ra chuyện gì, liền chuẩn bị tìm nó hỏi một câu —— ngươi cũng biết, rất nhiều khi thái độ của đứa bé đối với ma thú chúng ta, thân thiện hơn người lớn nhiều lắm."

Trong khi hồi tưởng, âm thanh Thủy Ma thú đột nhiên trở nên hoang mang: "Nhưng ta còn chưa có đi qua, liền phát hiện có một người áo đen đi trước một bước đến sau lưng của nó, không biết là làm như thế nào, nam hài không phát ra một tiếng liền ngất đi. Sau đó người áo đen kia lại ngưng tụ linh lực thành luồng sáng vàng đưa vào đầu đứa nhỏ, vừa thao túng còn vừa niệm niệm gì đó, hình như là đang đọc chú ngữ. Chỉ là, ta cũng nhìn không ra là pháp thuật gì. Tóm lại hắn chơi đùa hồi lâu, mới mang tiểu nam hài kia đi."

Phượng Tường cẩn thận nghe lời của nàng..., càng về sau, sắc mặt càng âm trầm: "Ngươi thấy được mặt người kia sao?"

"Ta thấy được."

Đơn giản một câu nói, lại làm trong lòng Phượng Tường đột nhiên nhấc lên cơn sóng thần. Sáu năm trước cái loại tâm tình gian nan không dám đẩy cửa vào đó, lại trở lại trên người hắn lần nữa. Rõ ràng hắn khát cầu chân tướng, nhưng đôi môi rung động mấy lần, lại không cách nào nói ra miệng lời hỏi thăm.

Nghĩa phụ, đến cùng có phải ngươi là hung thủ hay không?

Trầm mặc chốc lát, cuối cùng Phượng Tường chậm rãi lên tiếng hỏi: "Ngươi còn nhớ rõ bộ dáng của hắn không?"

Vô luận sự thật như thế nào, đều là chân tướng hắn tránh cũng không thể tránh, hắn phải nhìn thẳng vào nó.

Thủy Ma thú tự nhiên không thể nhận ra cảm giác tâm tình phức tạp của hắn, nhẹ nhàng mà đáp nói: "Chuyện cổ quái như vậy, ta đương nhiên nhớ."

"Hắn. . . . . . có diện mạo thế nào?"

"Cái này sao. . . . . ." Thủy Ma thú suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng chán nản lắc đầu một cái: "Ta thật đúng là không hình dung ra được. Giống như nhân loại các ngươi nhìn bộ dáng Thủy Ma thú chúng ta tất cả đều giống nhau, chúng ta nhìn loài người các ngươi, khác nhau cũng không lớn. ChieuNinh~dien~dan~lequydonD^d^l^q^d Những năm này mặc dù ta gặp không ít người, thẩm mỹ quan dần dần bị nhóm người loài người đồng hóa, cũng có thể nhận ra một người là xấu hay là đẹp, nhưng để cho ta nói cụ thể diện mạo một người, thật đúng là ta sẽ không nói được."

Thấy trai đẹp trầm mặc lần nữa, Thủy Ma thú vội vàng nói: "Mặc dù ta sẽ không miêu tả được, chẳng qua nếu như để cho ta lại nhìn thấy hắn lần nữa, ta nhất định có thể nhận ra."

"Thật sao?" Phượng Tường nhắm mắt thật chặt, chợt mở ra: "Ngươi đi theo ta một chuyến, ta dẫn ngươi đi gặp mặt một người. Ta muốn ngươi giúp ta xác nhận, đến cùng người nọ có phải là người năm đó ngươi thấy hay không."

"Chuyện này. . . . . ." Thủy Ma thú khổ sở nói: "Con ta rời khỏi ta nửa năm rồi, nó nói có rãnh rỗi sẽ cùng bằng hữu nhân loại của nó đồng thời trở về thăm ta. Nếu như mà ta rời đi, bọn họ trở lại không tìm được ta thì làm thế nào?"

"Yên tâm, ta dùng Sư Thứu chở ngươi đi, xác nhận xong rồi bảo đảm đưa ngươi trở lại trước tiên. Qua lại nhiều nhất là mười ngày, không làm trễ nãi cái gì."

Nhớ tới tu vi đối phương cao hơn mình ước chừng hai cấp, Thủy Ma thú không quá tình nguyện gật đầu một cái: "Được rồi, ta đi với ngươi."

"Yên tâm, sau khi chuyện thành công ta sẽ không bạc đãi ngươi." Nói xong, Phượng Tường lấy ra một chai đan dược ném cho Thủy Ma thú: "Chai Hồi Thiên hoàn này có thể nhanh chóng khôi phục thể lực coi như là tiền đặt cọc, sau này ta lại cho ngươi ba bình."

"Ai nha, suất ca ngươi thật là hào phóng." Thủy Ma thú đơn thuần lập tức chuyển buồn thành vui, vui sướng hài lòng mà thưởng thức bình thuốc, rất là thỏa mãn.

Ma thú không thể so với nhân loại, bản thân không luyện ra đan dược còn có thể sai người mua, trước khi chưa hoá được thành hình người, căn bản không cách nào hưởng dụng được đan dược. Lại nói năm nay mình thật đúng là may mắn, đầu tiên là tiểu cô nương bắt cóc nhi tử cho mình một chai đan dược, hiện tại trai đẹp lại hứa hẹn còn có thể cho mình nhiều hơn!

Đối mặt với Thủy Ma thú hết sức phấn khởi, đột nhiên Phượng Tường hơi xúc động: bản thân mình địa vị là Quang Minh Chi Tử cao quý, mặc dù nhiều lần chịu chỉ trích, nhưng có rất nhiều thứ là người bình thường căn bản không cách nào có được. Dien*dan*le*quy*don ChieuNinh Nhưng cho dù như thế, mình cũng chưa bao giờ cảm nhận được vui vẻ xuất phát từ nội tâm. Trái lại con Thủy Ma thú tu vi thấp kém này, lại dễ dàng thỏa mãn như thế, một chai đan dược đối với mình mà nói có cũng được mà không có cũng không sao, là có thể để cho nàng vui vẻ như vậy.

Có phải là con người nghĩ được càng nhiều, lại càng không dễ dàng cảm nhận được vui vẻ hay không?

Phượng Tường lắc đầu một cái, không nghĩ nhiều nữa: "Đi thôi, bây giờ chúng ta sẽ lên đường."

"Được!" Thủy Ma thú vội vàng cất bình thuốc xong, đi theo.

Đông Lăng Đại lục, Quang Minh thành.

Thánh Tế tư chắp tay đứng ở trước mặt một đống tài liệu, phân phó nói: "Tả Trường, những chuyện này ngươi cần phải làm xong trước khi ta trở về."

"Vâng." Tả Trường Trọng Lê cung kính lên tiếng, tiếp đó lại hỏi: "Thánh Tế tư đại nhân, về chuyện lần trước thuộc hạ xin phép ngài kia. . . . . ."

Lời còn chưa dứt, bên ngoài truyền đến tiếng gõ cửa thận trọng: "Thánh Tế tư đại nhân, có người cầu kiến."

"Không phải ta đã nói, có việc gấp đi ra ngoài, người muốn gặp ta để cho bọn họ trước chờ, đợi ta trở lại sẽ đi triệu kiến sao?" Thánh Tế tư không vui nói.

"Dạ, thuộc hạ biết, nhưng hai người này nói. . . . . . Bọn họ nói biết đầu mối bí tịch Ngự Linh lưu lạc nhiều năm, muốn lập tức báo cáo nhanh cho ngài."

Quan thị vệ khẩn trương nói. Đối với mệnh lệnh của Thánh Tế tư đại nhân, từ trước đến giờ hắn luôn luôn hoàn toàn chấp hành. Nhưng lần này, phía trước hai người cầu kiến mang đến tin tức thực sự quá kinh người, hắn sợ mình giữ chặt không báo lại, hậu quả có thể càng thêm nghiêm trọng hơn so với có thể chọc giận Thánh Tế tư đại nhân.

Ngự Linh bí tịch!

Bốn chữ này giống như ma chú giống, trong nháy mắt làm cho trái tim Thánh Tế tư và Trọng Lê đồng thời co chặt, trong một nháy mắt quên mất những chuyện khác, lòng tràn đầy tất cả đều là bí tịch.

Vẫn là Thánh Tế tư phản ứng lại trước, nhẹ nhàng ho một tiếng, nói: "Cũng được, sự tình liên quan trọng đại, ta liền ngoại lệ một lần thôi. Ngươi mang hai người kia vào."

"Vâng."

Quan thị vệ thở phào nhẹ nhõm lập tức lui ra, đi trước dẫn người.

Bên trong phòng, Thánh Tế tư nhàn nhạt nhìn lướt qua Trọng Lê đứng ngốc ở đó: "Tả Trường còn có những chuyện gì khác không?"

"Không có, không có, thuộc hạ cáo lui."

Bị thủ trưởng đánh thức luống cuống Trọng Lê tâm thần bất định lui đi ra ngoài. Tai mắt đi theo bên cạnh Quang Minh Chi Tử đã có nhiều ngày chưa từng liên lạc với hắn, hắn vốn định thừa dịp Thánh Tế tư không có ở đây, Dien*dan*le*quy*don ChieuNinh điều động nhân thủ đi trước Tu Tháp đế quốc truy đuổi hung thủ giết chết đồ đệ Cam Ma La. Nhưng Ngự Linh bí tịch cho hắn chấn động quá lớn, lớn đến nỗi đủ để cho hắn quên hết mọi thứ.

—— bí tịch cũng không có chân chính rơi vào trong tay Thánh Tế tư, có lẽ hắn còn có cơ hội.

Nghĩ đến điểm này, trong lòng Trọng Lê sinh ra hi vọng lần nữa, vội vàng trở về bố trí.

Phía bên này, Thánh Tế tư quan sát hai người thị vệ trưởng mang tới. Một cự hán đần độn, một thanh niên văn nhược mặt đầy khẩn trương. Một đôi tổ hợp kỳ quái như vậy, lại tự xưng biết tung tích Ngự Linh bí tịch?

Mắt thấy hai người bị mình nhìn mà càng ngày càng khẩn trương, trên trán thậm chí có giọt mồ hôi rơi xuống, Thánh Tế tư mới không biến sắc nói: "Các ngươi là người Bắc Minh Đại lục Triêu Hoa đế quốc?"

"Đúng, đúng." Cự hán nơm nớp lo sợ nói.

"Các ngươi nói, có chuyện quan trọng muốn bẩm báo với ta?"

"Đúng vậy." Nói chuyện tiến đến vấn đề chính, cự hán ít nhiều có chút được khuyến khích. Hắn không tin lời mình nói trên đời này sẽ có người không động lòng: "Chúng ta tình cờ biết có người cầm giữ Ngự Linh bí tịch, cho nên trước tiên bẩm báo tế ti đại nhân."

Hắn hoàn toàn cho là Thánh Tế tư nghe lời này sẽ lập tức hỏi tới người nọ là ai, mà hắn thì có thể nhân cơ hội trắng trợn thổi phồng Phượng Vũ ngạo mạn, khiến cho Thánh Tế tư sinh ra ý tưởng "chỉ có trừ khử Phượng Vũ mới có thể chân chính lấy được Ngự Linh bí tịch".

Lại không nghĩ tới, nghe được hắn nói xong, vẻ mặt Thánh Tế tư vẫn bất động như cũ, chỉ hỏi ngược lại: "Các ngươi đã là con dân Triêu Hoa đế quốc, chuyện quan trọng như vậy vì sao không bẩm báo Hội Nguyên Lão, ngược lại ngàn dặm xa xôi tìm tới ta? Chẳng lẽ, chuyện này có ẩn tình khác?

Hết chương 119.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn ChieuNinh về bài viết trên: Hothao, Quỷ Yêu, anvils2_99, cu meo, nammoi, qh2qa06
     

Có bài mới 05.11.2017, 09:52
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Thanh Lân Bang Cầm Thú
Chiến Thần Thanh Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 04.07.2014, 17:49
Tuổi: 37 Nữ
Bài viết: 985
Được thanks: 10410 lần
Điểm: 47.28
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Dị giới] Ngự linh sư thiên tài - Tiêu Tương Túy Vũ - Điểm: 47
Chương 120: Âm mưu của Thánh Tế tư.
Editor: ChieuNinh

Thanh niên văn nhược thấy câu nói đầu tiên của cự hán đã đưa đến lòng nghi ngờ của Thánh Tế tư, nói không chừng còn sẽ liên lụy đến bản thân mình, liền tranh thủ đẩy hắn ra, khẩn thiết nói: "Thánh Tế tư đại nhân, tiểu nhân tên là Tu Văn. Mặc dù cái này không có liên quan gì với ta, nhưng bởi vì miệng nói nhiều hơn một câu nên bị cuốn đi vào, cho nên tiền nhân hậu quả, có lẽ là biết chút ít."

Nói xong, hắn đại khái nói một lần chuyện đã xảy ra gần đây ở Triêu Hoa. Hơn nữa còn cường điệu rằng hắn vốn là người vô hại vây xem, trước đó lại bị cứng rắn kéo đi gặn hỏi chuyện ngự linh thuật, hiện tại lại bị cự hán Lạc Tháp cưỡng ép áp tới đây làm chứng. Kính xin Thánh Tế tư nhìn rõ mọi việc, giải cứu hắn ở trong nước sôi lửa bỏng.

Trong quá trình Hắn nói chuyện, Lạc Tháp bị thừa cơ chụp mũ không ít thỉnh thoảng nổi giận gầm lên một tiếng "Ta chưa làm qua", chung quy lại bị Tu Văn hỏi ngược lại phải á khẩu không trả lời được, chỉ có giương mắt nhìn. Hắn chẳng thể nghĩ tới, dọc theo đường đi Tu Văn thuận theo nghe lời chỉ là ngụy trang, chờ đợi chính là ở trước mặt đại nhân vật trở mình thoát thân.

Sau khi nghe xong lời nói của Tu Văn, Thánh Tế tư nửa tin nửa ngờ, hỏi: "Vậy thiếu nữ có mang Ngự Linh bí tịch, tên gọi là gì?"

"Hồi bẩm đại nhân, nàng gọi Phượng Vũ."

Cái tên này khiến Thánh Tế tư hiếm khi lấy làm kinh hãi: "Ngươi biết nàng là người ở nơi nào không?"

"Hình như là tới từ phía tây, dù sao không phải người trên Bắc Minh đại lục."

Phía tây. . . . . . Phượng Tường bị hắn mang về Quang Minh thành, quê nhà Lam Phong trấn chính là ở Tây Phong Đại lục Tát Lan Ca! Dòng họ quen thuộc và tên gần giống, Thánh Tế tư không thể không suy đoán: giữa hai người bọn họ nói không chừng có dính líu cực lớn.

Thấy Thánh Tế tư trầm ngâm không nói, Lạc Tháp vội la lên: "Tiểu nhân thấy rất rõ ràng, tiểu nha đầu kia nhất định là tu hành Ngự Linh bí tịch, nếu không sẽ không tà môn như thế, nàng chẳng những một chiêu giết chết lão đại của chúng ta, sau đó lại vẫn còn giết chết đoàn trưởng chúng ta! Đúng rồi, lúc nàng và đoàn trưởng chúng ta tỷ thí còn có một người trẻ tuổi chạy tới chen vào một chân. Đầu tiên là động thủ với nàng, sau đó lại có cái tên đàn bà chít chít méo méo người ngâm thơ hát rong đi lên xen vào. Ba người nói nhỏ ở trên đài nói hồi lâu, người trẻ tuổi kia đột nhiên lại không thấy. Theo ta thấy, chính xác là bọn họ chia của không đều nên trở mặt, lại bị cái tên danh ca mặt trắng nhỏ kia khuyên được rồi. Nếu đại nhân không tin, có thể lại đi truy xét vị trí người tuổi trẻ kia!"

Hắn nói xong ba ngoặt bốn ngã, không rõ ràng, Tu Văn nghe được trực tiếp lắc đầu, lòng nói làm sao Thánh Tế tư đại nhân lại có kiên nhẫn đi nghe lời nói không rõ ràng mạch lạc của Lạc Tháp? Hắn vừa định giải thích một chút nữa, lại thấy vẻ mặt Thánh Tế tư đại nhân vi diệu hỏi: "Người trẻ tuổi kia có bộ dạng gì?"

"Thân cao cao, tóc hơi dài, mặc một thân áo đen thêm đấu bồng đen, bản lĩnh rất tốt." Lạc Tháp xoa xoa tay nói. (đấu bồng: nón có vải mỏng dài phủ trùm cả đầu)

Tu Văn vội vàng lại bổ sung mấy câu: "Vũ khí của người đó là trường tiên, bản lĩnh xác thực rất cao, lại càng hư không mà đứng nghiêm giữa không trung, thật lâu chưa từng rơi xuống đất."

Phần sau này đặc biệt rõ ràng rốt cuộc lại để cho sắc mặt Thánh Tế tư phải biến đổi: "Có phải hắn chừng hai mươi tuổi, tướng mạo rất anh tuấn, nhưng trên thần sắc nói chung có chút âm trầm hay không?"

"Đúng, đúng." Tu Văn có chút giật mình nhìn tới Thánh Tế tư trước mặt: "Làm ngài sao biết? Chẳng lẽ ngài biết hắn?"

Thánh Tế tư trầm mặc chốc lát, đột nhiên cười ha ha: "Biết, thế nào không biết? Hắn chính là nghĩa tử ta dưỡng dục sáu năm! Hắc hắc, ta nói làm sao hắn lại đột nhiên mở ra phong ấn, thì ra là gặp phải người trong nhà biết chút chuyện xưa, tâm tình chập chờn dẫn tới lực lượng mất khống chế, phong ấn không thể chịu đựng, tự động giải trừ rồi. Phong ấn trí nhớ chỉ có chút này cũng không chịu được! Năm đó ta thật không nên vì phần thiên phú cực cao của hắn nhất thời mềm lòng, tiếp tục chỉ điểm hắn tu luyện!"

Thánh Tế tư thật sự là một nhân vật tâm tư tinh tế, chỉ dựa vào hai người tạp nham một vài từ, lại có thể liền suy đoán được tất cả mọi chuyện không thiếu mười phần.

Thấy hắn cười to, Lạc Tháp cho là tế ti đại nhân rốt cuộc đã tin tưởng lời bọn hắn nói, vội vàng nói: "Nếu ngài biết tiểu tử kia, vậy thì có thể tìm hắn tới hỏi, tiểu nha đầu kia có phải phải có Ngự Linh bí tịch hay không. Nói không chừng, tiểu tử kia ngay cả ngài cũng lừa gạt, phối hợp với người khác lấy được bí tịch, lại gạt ngài."

Nếu lúc bình thường, chút kỹ năng kiếm chuyện vụng về này căn bản không vào được mắt thần của Thánh Tế tư. Diendanlequydon~ChieuNinh Nhưng lời Lạc Tháp nói trong lúc vô tình lại đúng lúc đâm trúng chuyện trong lòng ông ta, làm ông ta giận tím mặt. Phẫn nộ đến cực điểm, ngược lại cười đến càng lớn tiếng: "Ha ha ha, chỉ bằng ngươi, cũng muốn chỉ điểm ta?"

"Đại nhân bớt giận, tiểu nhân không phải ý này, tiểu nhân nói là ——"

"Câm miệng, rất ồn ào."

Ống tay áo của Thánh Tế tư không gió mà bay, ngón tay khẽ nhếch, chỗ đầu ngón tay hướng tới, thủy nguyên tố trong cơ thể Lạc Tháp tự nhiên lập tức bật ra. Máu tươi chỉ trong một thoáng từ lỗ chân lông toàn thân hắn rỉ ra, nhưng bản thân Lạc Tháp lại không cảm giác chút nào. Cho đến khi Tu Văn nhìn thấy kinh hãi chỉ vào hắn thế nhưng lại nói không ra lời, mới do dự lau mặt một cái.

"Kỳ quái, đang êm đẹp tại sao lại chảy máu. . . . . ." Lạc Tháp còn đang kỳ quái, lại cảm thấy trái tim đột nhiên rơi vào hư không lạnh lẽo, ngay sau đó vô lực ngã xuống. Cặp mắt vẫn còn mở to, hô hấp dĩ nhiên đã dừng lại.

Thấy Lạc Tháp im hơi lặng tiếng bị chết như thế rồi lại nghe rợn cả người, chẳng những răng Tu Văn run rẩy, cả người đều đang phát run. Thế này hắn mới ý thức được, Thánh Tế tư Quang Minh thành cũng không phải là người công chính từ bi gì đó, lúc trước ý tưởng trông cậy vào ông ta giúp mình thoát thân, hoàn toàn sai mười phần!

"Cầu xin, van ngài tha ta. . . . . . Ta... hôm nay ta cái gì cũng không có thấy, ta bảo đảm về sau tuyệt đối sẽ không lộ một chữ. Ta ——"

Đáng tiếc, căn bản Thánh Tế tư không để cầu xin tha thứ của hắn ở trong mắt. Lời Tu Văn còn chưa dứt, lực lượng ngưng tụ thành dây treo cổ vô hình liền vững vàng ghìm chặt cổ của hắn, càng thu càng chặt. Tu vi Tu Văn thấp kém, không hề có lực lượng chống lại, giãy giụa mấy cái, liền ôm tràn đầy phẫn hận không cam lòng chết đi.

Không nói một lời giết chết hai người, Thánh Tế tư cũng không quan tâm, hiển nhiên đối với chuyện như vậy đã thành thói quen đến chết lặng. Hiện tại, ông ta đang để ý chỉ có một người.

"Đứa bé kia nếu thật biết chân tướng năm đó, nhất định sẽ trở lại tìm ta. Hắn tương đối tôn kính ta, coi như có bằng chứng chuẩn xác, nhất định cũng sẽ muốn chính miệng ta thừa nhận mới chết tâm. Đến lúc đó. . . . . . à, ta sẽ để cho hắn làm bé ngoan của ta lần nữa. Những thứ kia sẽ bị quên sạch, chuyện bị phong ấn, cũng không cần hồi tưởng lại. Hắn chỉ phải ngoan ngoãn đợi ở Quang Minh thành, chờ đợi một ngày mở ra cánh cửa kia lần nữa, hiến tặng thân thể của hắn cho ta."

"Phượng Vũ kia là muội muội hay tỷ tỷ của hắn? Nàng cũng sẽ cùng đến Quang Minh thành đi. Lần trước có dư đảng Ma Vực hiện thân, tiếp đó Ngự Linh bí tịch lại xuất hiện ở trên người nàng, đây tuyệt đối không phải trùng hợp. Đến lúc đó cần bắt giữ lấy nàng, tra hỏi ra người Ma Vực sau lưng nàng, nói không chừng có thể tìm ra địa điểm phong ấn cánh cửa bị che giấu kia!"

Nghĩ tới đây, Thánh Tế tư ngửa mặt lên trời cười dài không ngừng: "Phượng Tường a Phượng Tường, không hổ là dưỡng tử ngoan của ta, chỉ đi ra ngoài một chuyến, thì mang về nhiều vui mừng cho ta như vậy. Ngươi mà trở về rồi, ta nên báo đáp ngươi như thế nào đây. ChieuNinh~dien~dan~lequydonD^d^l^q^d Đưa ngươi đến Hư Không Uyên nghỉ ngơi một tháng, hay là đến Vô Gian Điện ở một hồi? Ngươi có thể trở lại chậm một chút, để cho ta thêm một chút thời gian suy nghĩ thật kỹ."

Thần điện đồ sộ trống trải ngăn cách hết thảy cười dài và mưu tính của ông ta. Khi Thánh Tế tư đi tới ngoài phòng thì nghiễm nhiên lại là lão giả bình thản từ ái trước mắt người đời. Ông ta mỉm cười nói với quan thị vệ: "Thông báo cho Dực Trường Điện, hủy bỏ kế hoạch ta lên đường, ngày mai vẫn cứ bắt đầu nghị sự theo lẽ thường như cũ."

"Vâng." Quan thị vệ không dám nhiều lời, nhưng trong lòng đang suy nghĩ, xem ra tin tức hai người kia báo cáo bí linh bí tịch hẳn là có thể tin. Nếu không tế ti đại nhân tuyệt đối sẽ không vì bọn họ mà xáo trộn kế hoạch. Nhưng mới vừa rồi lại không thấy hai người hắn ra ngoài, lại không biết tế ti đại nhân đưa bọn hắn tới chỗ nào.

Đương nhiên hắn không biết, hai người kia đã bị Thánh Tế tư vĩnh viễn giữ lại ở dưới đất.

Mà trong lòng ôm ý tưởng giống với quan thị vệ, còn có một người: Tả Trường Trọng Lê.

Biết được Thánh Tế tư hủy bỏ kế hoạch lên đường, trước tiên ông ta cũng nghĩ tới Ngự Linh bí tịch, trong lòng vừa đố kị vừa hận: "Người tu luyện tu vi càng cao, tuổi thọ càng dài. Thánh Tế tư hiện tại tu vi đã sâu không lường được, nhìn ông ta đã già đến da nổi nếp nhăn mà tinh thần vẫn còn phấn chấn thì đã biết. Nếu lại để cho ông ta có được Ngự Linh bí tịch, không biết còn sống thêm bao nhiêu năm! Ta ở phương diện tu luyện không phải thiên tài, đã có gần mười năm chưa từng đột phá cảnh giới. Có lẽ cho đến khi ta chết, lão già kia còn sống vô cùng thoải mái. Vậy chẳng phải ta vĩnh viễn chỉ là Tả Trường?!" (Tả Trường: giống như cánh quân bên trái; Hữu Trường là quân bên phải.)

Hắn nắm quả đấm thật chặt, trải qua thời gian dài sợ hãi đối với thực lực Thánh Tế tư, rốt cuộc bị bí tịch trong truyền thuyết đánh nát: "Nếu như ta có được bí tịch, nhất định có thể thuận lợi đột phá cảnh giới, tốn thời gian vài năm nữa, vượt qua lão già kia cũng không phải không có khả năng! Đây là cơ hội Quang Minh chi thần ban cho ta, ta nhất định phải nắm thật chặt! Ta sẽ phái người đi thăm dò, hai tên oắt hôm nay nhô ra từ đâu. Đến lúc đó lại tìm hiểu đến nguồn gốc bí tịch!"

Bị hai vị đại nhân vật dậm chân một cái là có thể làm Tát Lan Ca xuất hiện một trận động đất quy mô nhỏ nhớ nhung như thế, Phượng Vũ lại không phát giác gì. Lúc này, nàng đang hoài nghi nhìn về phía người khác: "Ngươi nói đi từ bên này là có thể trực tiếp đến Quang Minh thành?"

"Chính xác."

"Nhưng người đời đều biết, Quang Minh thành lại là một hòn đảo. Nếu muốn vào thành, trước hết thông qua Yên Tĩnh Hải. Trong biển sinh ra không ít ma thú, nếu có người chưa được Quang Minh Thánh Điện mời mà muốn vào thành, hắn sẽ không nhận được bảo vệ của Dực vệ Quang Minh, phải dựa vào bản thân mình một đường thắng được ma thú trong biển." Trước khi xuất phát, Phượng Vũ đã dò la được rất rõ ràng.

Ngôn Ca Hành đối với cái này thì xì mũi coi thường: "Những thứ này cũng chỉ là nói cho người ngoài nghe thôi. Nếu như ra cửa thật sự có phiền phức như vậy, những thứ Dực vệ Quang Minh kia ai còn chịu ra cửa làm việc? ChieuNinh~dien~dan~lequydonD^d^l^q^d Sao đám nhân viên thần chức lại nguyện hàng năm một lần trở lại ra mắt Thánh Tế tư, hồi bẩm sự vụ? Trên thực tế, con đường thông hướng Quang Minh thành trừ Yên Tĩnh Hải bên ngoài, còn có một cái khác."

Nhìn hắn dáng vẻ tràn đầy tự tin, Phượng Vũ nói: "Ngươi đối với Quang Minh thành thật là rõ như lòng bàn tay."

Trước kia hắn còn có chút che che giấu giấu, nhưng từ lúc càng đến gần Quang Minh thành, hắn nói chuyện lại càng ngày càng nói trắng ra, không che giấu chút nào mình quen thuộc công việc lớn nhỏ của Quang Minh thành. Phượng Vũ vô cùng khẳng định, người này tuyệt đối có liên quan vô cùng lớn với Quang Minh thành.

"Không dám, không dám. Chỉ là trước khi đi tới con đường đó, chúng ta phải đi mua vài món đồ."

"Thế nào, chẳng lẽ ngươi phải tặng lễ hối lộ?"

"Ha ha, phụ mẫu là ta người sinh ra, người hiểu ta là Tiểu Phượng Vũ."

Phượng Vũ vốn chỉ thuận miệng đặt câu hỏi, không ngờ là thật sự nói trúng. Nàng không khỏi có chút tò mò, đến tột cùng là lễ vật quý trọng cỡ nào, mới có thể đả động lòng của người giữ cửa Quang Minh thành, để cho hắn không hoàn thành nhiệm vụ.

Nhưng khi Ngôn Ca Hành quen cửa quen nẻo đi tới một trấn nhỏ, trong một căn phòng tràn đầy mặc hương (mùi mực) dưới đất nào đó, không có ý tốt cười kêu Phượng Vũ đi mua "quà tặng" thì Phượng Vũ lật vài tờ sách hắn chỉ định, mặt cũng tái xanh rồi: "Đây chính là quà tặng ngươi nói?!"

Hết chương 120.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn ChieuNinh về bài viết trên: Hothao, Quỷ Yêu, anvils2_99, cu meo, nammoi, qh2qa06
Có bài mới 07.11.2017, 23:24
Hình đại diện của thành viên
Free ED/WT Developer
Free ED/WT Developer
 
Ngày tham gia: 18.04.2016, 21:10
Tuổi: 15 Nữ
Bài viết: 524
Được thanks: 1410 lần
Điểm: 9.61
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Dị giới] Ngự linh sư thiên tài - Tiêu Tương Túy Vũ - Điểm: 42
Chương 121. Tiểu thuyết tình yêu duy mỹ*

(*): duy mỹ ở đây có nghĩa là đạt đến đỉnh cao

edit: mèo suni

"Trời ạ, Tiểu Phượng Vũ không cần lớn tiếng như vậy, tại sao thục nữ lại có thể có bộ dạng này."

Phượng Vũ không thèm để ý lời nói của hắn, nắm cổ áo của hắn xốc lên, kéo hắn lại gần mình: "Rốt cuộc ngươi muốn làm cái gì?"

"Đương nhiên là mua quà tặng hối lộ."

"Cái này cũng có thể gọi quà tặng?!" Phượng Vũ chỉ vào quyển sách đang mở, trên đó là một đôi uyên ương đang giao phối, cái đó ướt át lại mập mờ, xuân ý vô hạn, người lạnh nhạt như Phượng Vũ cũng không nhịn được đỏ mặt.

Bộ dạng của Ngôn Ca Hành giống như chuyệ này là lẽ đương nhiên: "Cái này gọi là quà tặng, đương nhiên phải hợp ý. Nhân Thu Lễ thích xem tiểu thuyết tình yêu luyến ái nam, ta còn có thể làm gì."

". . . . . ." Phượng Vũ cố gắng bình phục lại hơi thở: "Được rồi, dù là như vậy, vậy tại sao muốn ta đi mua?"

Ngôn Ca Hành "xấu hổ" nói: "Ta là nam nhân, nếu mua loại sách này chẳng phải là sẽ bị người ta hiểu lầm sao."

". . . . . . Ngươi đi chết đi."

Cuối cùng, Ngôn Ca Hành chán nản ôm một đống sách, đi theo phía sau Phượng Vũ ra cửa: "Chủ tiệm sách là người cực kì thích tám chuyện, việc ta tới mua sách nhất định sẽ bị nàng lan truyền khắp nơi. . . . . . Xong rồi xong rồi, thanh danh cả đời của ta, về sau còn có ai đồng ý làm nữ nhân của ta nữa? Phượng Vũ, ngươi phải phụ trách!"

"Phụ trách cái quỷ gì! Không phải ngươi tự nhận có nhiều người ái mộ mình sao, nhất định họ sẽ không ngại." Phượng Vũ không nhịn được nói, "Đừng nói lời vô ích, nhanh chóng dẫn đường!"

"Ngươi thật thô bạo. . . . . ." Ngôn Ca Hành lẩm bẩm, nhưng mà vẫn ngoan ngoãn đi tới trước mặt chỉ đường.

Bởi vì nơi này đã thuộc về phạm vi quản lí trực tiếp của thành Quang Minh, hai người sẽ gặp rắc rối nếu rêu rao cưỡi Độc Giác Thú, nên chỉ có thể đi bộ.

Cái gì gọi là ngắm núi bih ngựa giẫm chết, nơi này có thể nói là ngắm biển bị người giẫm chết. Ra khỏi trấn nhỏ, biển ở đây yên tĩnh, nước biển xanh như bảo thạch, mặt biển như ẩn như hiện, nhưng đi hơn nửa ngày, vẫn cách cụ già trên đường một khoảng.

"Nhanh nhanh." Ngôn Ca Hành nói: "Ta bảo đảm tối nay chúng ta là có thể ăn cơm tối ở thành Quang Minh."

"Cho dù đi thẳng không đi đường vòng thì buổi tối chưa chắc sẽ tới nơi." Phượng Vũ không quá tin tưởng.

"Kiên nhẫn chút, rất nhanh ngươi sẽ biết."

Lại đi hơn nửa canh giờ, Ngôn Ca Hành đột nhiên dừng lại, chỉ vào một tiệm khách điếm cũ kĩ ở ven đường nói: "Đến."

Khách điếm cô đơn lẻ loi ở ven đường, hàng hóa trong điếm cũng không được bày biện gọn gàng, không ít thứ đã phủ một ít lớp bụi bặm. Rõ ràng, ông chủ của khách điếm mở nơi này là vì kiếm chút tiền của người qua đường, không trông cậy vào khách hàng quen.

Thấy cửa hàng yên tĩnh, không có một bóng người. Phượng Vũ nửa tin nửa ngờ vừa định hỏi có người ở đây hay không, Ngôn Ca Hành đã thẳng đi vào: "Ông chủ, mua đồ!"

Một lát sau, trên lầu mới truyền đến những tiếng bước chân dồn dập. Một thiếu nữ mỹ lệ có mái tóc xoăn màu vàng kim, matứ màu xanh dương, đôi môi đỏ mọng mang dép chạy xuống lầu nói: "Nước và bánh mì mỗi thứ một khối tinh thạch, không nói hai lời."

Gía tiền cao đến mức thái quá làm Phượng Vũ sửng sốt, ngay sau đó trong lòng lập tức rùng mình: Qủa nhiên có gì đó rất kì lạ.

Ngôn Ca Hành cười hì hì giơ giơ quyển sách trên tay lên: "Dùng cái này đổi có được không?"

Đôi mắt đẹp thoáng nhìn ở trên mặt bìa, cặp mắt thiếu nữ liền như bị dính keo, không thể rời khỏi nó: "Đây có phải là tiểu thuyết tình yêu duy mỹ Long Kỵ Sĩ mới xuất bản không? !"

"Không tệ ~ hơn nữa còn được tác giả ký tên lên nhé."

"Là ai cho ngươi đi đến nơi này? Mấy chục năm qua, biết sở thích của ta chỉ có một người. Nhưng ngươi tuyệt đối không có khả năng là người hắn phái tới, bởi vì hắn đã bị giết trong bí mật --" đang nói chuyện, ánh mắt thiếu nữ chưa từng rời khỏi Nguyêt Cầm trên người Ngôn Ca Hành lập tức dừng lại.

Tiện tay ném Nguyệt Cầm lên bàn, đầu ngón tay của Ngôn Ca Hành quét xuống dây đàn, tạo một đường trượt đẹp đẽ: "Đã lâu không gặp, không ngờ ngươi còn nhớ rõ thanh cầm này."

Thiếu nữ đưa tay che miệng, vì giật mình mà mở to mắt: "Vậy mà -- ngươi lại còn còn sống, hơn nữa biến thành bộ dáng này?!"

"Này này, ta đương nhiên phải sống thật tốt, ngươi cũng đừng vừa thấy mặt đã nguyền rủa ta chứ." Ngôn Ca Hành mỉm cười nói: "Còn chưa làm xong việc trước đây muốn làm, làm sao ta chết được."

Bị nói như vậy, kích động trên mặt thiếu nữ từ từ bình phục lại: "Năm đó ta đã nói, ta mặc kệ chuyện của thành Quang Minh, ta chỉ làm công việc đưa người của ta. Nếu ngươi chịu giá đó, ta lập tức đuă ngươi vào."

"Đoán trước ngươi sẽ nói như vậy. Vậy thì làm phiền ngươi, đưa ta và bằng hữu vào trong thành."

"Hả? Không phải trước kia ngươi tuyên bố đối một mình một người dâng lên lòng trung thành, không cần những người khác à. Đột nhiên bây giờ lại có bangừ hữu cùng đồng hành?" Tầm mắt thiếu nữ chuyển qua trên người Phượng Vũ, lộ ra vẻ kinh ngạc: "Đã lâu không gặp, bản lãnh lại lớn đến thế rồi à, vậy mà lại lừa gạt tiểu cô nương xinh đẹp đến  như vậy."

"Thật ra ngươi nghĩ sai một chút, là nàng ép ta tới." Ngôn Ca Hành vuốt tay, trên mặt hiện rõ ý không thể làm gì cả.

Giống như không tin, thiếu nữ Phượng Vũ nhìn một chút, lại nhìn Ngôn Ca Hành một chút, cuối cùng bất ngờ phát ra hai chữ: "Đáng tiếc."

"Đáng tiếc cái gì?"

"Đáng tiếc người ép buộc ngươi không phải mỹ nam tử."

Vừa dứt lời, Phượng Vũ và Ngôn Ca Hành không nhịn được ho sặc sụa: "Đừng đặt sở thích của ngươi lên người ta."

"Chỉ đùa một chút, chớ để ý." Trước tiên thiếu nữ cẩn thận thu tiểu thuyết tình yêu vào không gian trong vòng tay, mới nhìn hai người nói: "Theo ta lên lầu, ta tiễn các ngươi đi."

"Lên lầu?" Phượng Vũ tưởng rằng sẽ đi vào nơi bí mật nào đấy, không ngờ lại lên lầu.

Nàng có chút ngạc nhiên theo sát thiếu nữ có sở thích cổ quái lên lầu hai, đến nơi thì phát hiện trên lầu không bẩn thỉu như mình tưởng tượng, ngược lại nó được bố trí thật ấm áp, trên bàn còn để hoa tươi, hoàn toàn giống phòng ngủ của thiếu nữ thông thường.

Từ chỗ tựa của ghế bành lấy ra một một cái mền sặc sỡ, thiếu nữ chỉ huy nói: "Hai người các ngươi tới gần chút nữa, gần chút nữa -- này, tại sao lại cách xa như vậy?"

Nàng đi lên trước, tự mình tạo tư thế sát vai cho hai người.

"Đây là ý gì?" Phượng Vũ cau mày nói.

"Phi hành ma thảm quá nhỏ, nếu như không muốn té xuống, các ngươi phải ôm chặt một chút." Nói xong, thiếu nữ bày mền ra, trực tiếp phủ lên người bọn họ.

Cái mền giống như có ý thức, một khi gần người, liền tự động quấn chặt hai người. Ở chỗ này, Phượng Vũ từ trong khe hở nhìn thấy, trong không khí bên cạnh, chẳng biết lúc nào đã có một vết nứt nhỏ.

Như nhìn thấu nghi vấn của nàng, thiếu nữ giải thích: "Phi hành ma thảm dựa vào việc xé rách không gian để tiến hành truyền tống, nhưng nơi các người đặt chân đến ta không thể chắc chắn. Nói không chừng sẽ trực tiếp đưa các ngươi đến nơi ở của Thánh Tế Tư, các ngươi cũng nên cẩn thận."

-- vậy mà lại không đáng tin cậy!

Phượng Vũ vừa định kháng nghị, cái khe bên cạnh đã mở rộng, giống như một đại ma thú, lập tức cắn nuốt hai người.

Khi thân hình bọn hắn ngã vào cái khe, không gian khôi phục như thường, không có một chút khác thường.

Thiếu nữ đứng ở bên cửa sổ, ngón tay lướt qua rèm cửa sổ viền tơ, như có điều suy nghĩ: "Trải qua 60 năm, hắn trở về làm cái gì? Địa vị Thánh Tế Tư đã không thể lay động, cho dù có người chỉ ra và xác nhận chuyện sai lầm của hắn thì như thế nào? Không phải là trời, sẽ không nhìn không thấu điều này."

Suy tư chốc lát, thiếu nữ đột nhiên gõ gõ đầu, dậm chân ảo não mà nói: "Chuyện của người khác nghĩ nhiều như vậy làm gì, thiếu chút nữa quên mất chánh sự rồi !"

Nàng lấy cái mền trải trên ghế, lại lấy ra tiểu thuyết tình yêu duy mỹ từ không gian trong vòng tay, thoải mái ngồi trên ghế, bắt đầu đọc sách.

Lúc thiếu nữ nhàn nhã đọc sách, Phượng Vũ và Ngôn Ca Hành trong không gian bị xé rách khổ không ít. Cảm giác mất trọng lực để cho bọn họ thấy trời đất quay cuồng, bốn phía không có bất kỳ thứ gì có thể dựa vào, không khỏi lập tức ôm chặt người trước mặt.

Bỗng dưng, trời sáng lên, trong bóng tối lại xuất hiện một khe hở, ma thảm bao lấy hai người lao ra khe hở, trở lại thế giới hiện thực một lần nữa.

Cảm giác không trọng lực chợt biến mất, cảm nhận được sức hút của mặt đất  lần nữa hai người đứng không vững, nặng nề ngã nhào trên đất.

Phượng Vũ chỉ cảm thấy đầu óc choáng váng: "Đây là nơi nào?"

Giọng nói của Ngôn Ca Hành từ phía dưới nàng truyền đến: "Có thể vén tấm thảm -- không được, giống như có người tới!"

Hai người không biết đang ở nơi nào, không thể không đề phòng. Ngôn Ca Hành phản ứng thật nhanh lấy ra một mô hình phép thuật hủy diệt kích thước nhỏ, trong nháy mắt làm ma thảm hóa thành phấn vụn.

Khi cánh vệ tuần tra thành Quang Minh chuyển qua đường tắt, thấy một thiếu nữ tuyệt mỹ ngồi ở trên người một mỹ nam tử, y phục hai người xốc xếch, vẻ mặt hốt hoảng, gióng như đang làm chuyện không hợp quy củ.

Thấy thế, bọn họ không khỏi châu đầu cười trộm. Trong đó chỉ có một người coi như có mấy phần cảnh giác, vặn hỏi: "Hai người các ngươi rất lạ mắt, là người nhà nào? Có phải lợi dụng ma thảm vào thành hay không?"

Phượng Vũ không rõ ràng lắm tình hình bên trong thành, tự nhiên không trả lời được. Ấnh mắt nàng lạnh xuống, đang đánh giá thực lực những người này, tính toán có thể bắt bọn người này hay không thì Ngôn Ca Hành nói: "Ta ở tại Thành Tây phố 19, hôm nay ra ngoài đi dạo với ý trung nhân, không biết có chỗ nào mạo phạm đến mấy vị, làm phiền các ngươi kiểm tra?"

Lời này của hắn nhìn như tao nhã lễ độ, nhưng cũng giấu kim trong bông, nhưng mấy tên cánh vệ nghe xong cũng không tức giận, ngược lại nhỏ giọng thương lượng: "Thành Tây phố 19 chỉ có nhân viên thần chức cao cấp mới có tư cách ở."

"Có thể hắn là con trai của vị đại nhân nào đấy?"

"Cũng có khả năng là nữ nhi. . . . . . Đầu năm nay nuôi "tiểu bạch kiểm" là chuyện rất thường gặp."

"Dù sao bất luận là loại người như thế nào, cũng không phải là người chúng ta đắc tội được."

"Đúng. Nếu hắn có thể nói ra phố 19, sẽ không là người ngoại lai, chúng ta không cần gây sự nữa."

Phượng Vũ có thính lực hơn người tự nhiên sẽ không bỏ qua nội dung bàn luận xôn xao của bọn họ. Biết không cần phải động thủ lần nữa, nàng lặng lẽ buông xuống sự đề phòng.

Quả nhiên, sau khi mấy tên cảnh vệ thương lượng thì chỉ nói mấy câu hời hợt, liền phất tay để cho bọn họ rời đi.

Đi ra ngõ hẻm bước vào đường cái, nhưng thấy hai bên đường phố đều là hàng hóa rực rỡ đủ loại, nhìn kỹ, phần lớn đều có văn hoa niêm yết giá. Mà đám người lui tới đa số quần áo cao quý, vẻ mặt ngạo mạn. So với trước kia khi đi qua thủ đô đế quốc, nơi này càng phồn hoa giàu có.

Quan sát chốc lát, Phượng Vũ bình luận: "Người của thành Quang Minh nhìn cao ngạo hơn chút so với người ở những địa phương khác."

"Đó là tự nhiên, bởi vì bọn họ là con dân ở gần nhất với thần Quang Minh vĩ đại chứ sao. Được thần yêu mến chiếu rọi ánh sáng, dĩ nhiên sẽ khác với người còn lại." Ngôn Ca Hành chế giễu nói.

"Tiếp đó, chúng ta đi nơi nào?"

"Đương nhiên là đi ăn một bữa trước." Ngôn Ca Hành sờ sờ dạ dày trống không: "Mặc dù thức ăn ở đây tinh xảo nhưng lại không có hương vị, nhưng chỉ tình cờ ăn một lần, cũng không tệ lắm."


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn mèo suni về bài viết trên: ChieuNinh, Hothao, Quỷ Yêu, cu meo, nammoi
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 137 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Ngantrinh và 155 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ trùng sinh - Mỉm Cười Wr

1 ... 66, 67, 68

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Độc hậu trùng sinh nàng thê hung hãn của lãnh vương phúc hắc - Thu Thủy Linh Nhi

1 ... 59, 60, 61

[Cổ đại] Thê tử của bạo quân - Mạt Trà Khúc Kỳ

1 ... 37, 38, 39

[Hiện đại - Trùng sinh - Hắc bang] Quân sủng thiên kim hắc đạo - Huân Tiểu Thất

1 ... 62, 63, 64

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 104, 105, 106

6 • [Hiện đại] Ly hôn đi điện hạ - Lục Thiếu

1 ... 85, 86, 87

7 • [Xuyên không] Giáo chủ phu nhân bảo ngài đi làm ruộng - Nông Gia Nữu Nữu

1 ... 50, 51, 52

8 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 229, 230, 231

9 • [Xuyên không] Đặc công tà phi - Ảnh Lạc Nguyệt Tâm

1 ... 121, 122, 123

10 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 90, 91, 92

11 • [Hiện đại] Bà xã của thủ lĩnh sát thủ - Ngấn Nhi

1 ... 35, 36, 37

12 • [Hiện đại] Chinh phục vợ yêu - Thương Tiểu Ly [Hoàn]

1 ... 47, 48, 49

13 • [Xuyên không - Điền văn] Con gái nhà nông - Lý Hảo

1 ... 57, 58, 59

14 • [Hiện đại] Hội chứng Stockholm - Thảo Nê Mị

1 ... 13, 14, 15

15 • [Xuyên không] Sủng phi của ngốc vương Đích nữ đại tiểu thư phế vật - Cạn Hạ Vân

1 ... 50, 51, 52

16 • [Hiện đại] Hướng dẫn trêu chọc đàn ông - Nhất Tự Mi

1 ... 35, 36, 37

17 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C570

1 ... 77, 78, 79

18 • [Hiện đại] Yêu chỉ là hữu danh vô thực - Lục Xu

1 ... 17, 18, 19

19 • [Hiện đại - Trùng sinh] Quyền thiếu cưng chiều vợ yêu khó nuôi - Cố Nhiễm Nhiễm

1 ... 57, 58, 59

20 • [Hiện đại] Quân hôn Cô vợ nhỏ cố bám - Nhất Sinh Mạc Ly

1 ... 43, 44, 45


Thành viên nổi bật 
007
007
Daesung
Daesung
Tĩnh Tâm
Tĩnh Tâm

trantuyetnhi: Kì mới Tình Yêu Nhân Vật đã ra hi vọng mọi người ủng hộ nhi nha.

viewtopic.php?style=2&t=404755&p=3379999#p3379999
Shop - Đấu giá: Myself vừa đặt giá 279 điểm để mua Giỏ hoa hồng
Shop - Đấu giá: mèo suni vừa đặt giá 310 điểm để mua Ca sĩ mèo
Lily_Carlos: viewtopic.php?t=410623&p=3379919#p3379919 Mọi người ghé chơi game đi ạ rất dễ kiếm điểm nha
Nguyễn Khai Quốc: viewtopic.php?t=402782&p=3379893#p3379893 bà con cô bác ghé ủng hộ Giống Rồng và Quốc nhé.
Daesung: 21:13'
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 1000 điểm để mua Cô phù thủy 2
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 900 điểm để mua Cô phù thủy 2
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 402 điểm để mua Cô phù thủy 2
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 296 điểm để mua Người tuyết trong viên ngọc
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 381 điểm để mua Cô phù thủy 2
Shop - Đấu giá: A Thụy vừa đặt giá 397 điểm để mua Hổ đọc sách
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 345 điểm để mua Chậu hoa tình yêu
Shop - Đấu giá: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết vừa đặt giá 391 điểm để mua Yoyo cười nham hiểm
Shop - Đấu giá: thienbang ruby vừa đặt giá 264 điểm để mua Giỏ hoa hồng
Shop - Đấu giá: Daesung vừa đặt giá 377 điểm để mua Hổ đọc sách
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 250 điểm để mua Giỏ hoa hồng
Shop - Đấu giá: Myself vừa đặt giá 294 điểm để mua Ca sĩ mèo
Shop - Đấu giá: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết vừa đặt giá 279 điểm để mua Ca sĩ mèo
Shop - Đấu giá: Hồng nhan vừa đặt giá 327 điểm để mua Chậu hoa tình yêu
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 371 điểm để mua Yoyo cười nham hiểm
Shop - Đấu giá: A Thụy vừa đặt giá 352 điểm để mua Yoyo cười nham hiểm
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 334 điểm để mua Yoyo cười nham hiểm
lê quyên: 350
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 335 điểm để mua Chó ngủ
Shop - Đấu giá: A Thụy vừa đặt giá 318 điểm để mua Chó ngủ
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 301 điểm để mua Chó ngủ
Shop - Đấu giá: A Thụy vừa đặt giá 285 điểm để mua Chó ngủ
Shop - Đấu giá: yukichan vừa đặt giá 270 điểm để mua Chó ngủ
Shop - Đấu giá: A Thụy vừa đặt giá 250 điểm để mua Chó ngủ

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.