Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 423 bài ] 

Cục cưng càn rỡ: Tổng giám đốc dám cướp mẹ của tôi - Tả Nhi Thiển

 
Có bài mới 01.09.2014, 11:00
Hình đại diện của thành viên
Lớp phó lao động
Lớp phó lao động
 
Ngày tham gia: 13.12.2013, 14:46
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 229
Được thanks: 1529 lần
Điểm: 10.95
Có bài mới [Hiện đại] Cục cưng càn rỡ: Tổng giám đốc dám cướp mẹ của tôi - Tả Nhi Thiển - Điểm: 10
Cục cưng càn rỡ Tổng giám đốc dám cướp mẹ của tôi


images


Tác giả: Tả Nhi Thiển

Convert : NgocQuynh520

Editor: ThủyTrúc

Giới thiệu

"Tối nay, tôi là của anh. . . . . ." Liên Hoa xinh đẹp quyến rũ dựa lên thân hình người đàn ông, lười biếng nói.

Tối nay, vốn là đêm tân hôn của cô, em gái cô - con gái của mẹ kế cô đã tặng cho cô một món quà, đó là sắp  hình khiêu dâm giữa cô ấy và chồng sắp cưới của cô, mẹ kế của cô lại tặng cho cô một món quà, đó là lấy mất đi tất cả tài sản của cô, họ còn âm mưu muốn giết luôn cả cô;

Tối nay, cô muốn phóng túng bản thân mình, cô muốn ở quán bar này kết thúc sự trong trắng của mình.

Do ham vui nhất thời, cô liền xoay người đi lên chuyến máy bay tới nước pháp.

Năm năm sau, cô là chủ tịch của tập đoàn FL, cô dắt theo một bé trai bốn tuổi đẹp như hoa nhưng rất lạnh lùng xuống máy bay, lần này, cô sẽ đem món nợ mà họ đã nợ cô đòi lại gắp trăm ngàn lần.

Từ đó kế hoạch báo thù liền bắt đầu.

Bảo bối nhìn chằm chằm vào tổng giám đốc nói: "Ông dám giành mẹ của tôi? Dám cướp người phụ nữ của tôi. Hừ, ông nhất định sẽ chết!"

Mở đầu


Đoạn thứ nhất

"Chị, chị phải giúp em. . . . . . Chị em xin lỗi chị, đều là lỗi của em. . . . . . Nếu như những tấm hình này được công bố ra ngoài, Liên gia và Đỗ gia sẽ mất hết mặt mũi!"

Những tấm hình rơi xuống đất, đập vào mắt của cô là những hình ảnh bần thỉu, toàn thân hai người đều không một mãnh vãi che thân, triềm miên ân ái, người phụ nữ đó là người đang quỳ trước mặt cô và cũng là con gái của mẹ kế cô, mà người đàn ông đó lại là chồng sắp cưới của cô!

"Thủ tục làm xong chưa? Không được chia cho Liên Hoa một đồng tiền nào cả? ! Nhớ là phải làm cho cô ấy ra đi vĩnh viễn nha chưa, phải làm cho gọn gàng một chút đó!" Mẹ kế đang hưng phấn nói chuyện điện thoại với đầu dây bên kia.

Thì ra trong lúc vô tình đó, cô đã mất tất cả. . . . . .


Đoạn thứ hai


"Người phụ nữ đáng chết này, tại sao cô để lại 5000 đồng, cô phải giải thích cho tôi!" Giọng nói của người đàn ông rất tức giận, cho dù đang nói chuyện điện thoại nhưng đầu dây bên kia vẫn nghe được rõ ràng.

"Giải thích cái gì, tình một đêm mà thôi, chẳng lẻ tối hôm qua anh chưa được hưởng thụ hay sao? Hay là anh chê tiền ít? Anh muốn bao nhiêu, tôi sẽ đưa cho anh?" Liên Hoa đang ngồi trong phòng chờ, chờ đợi máy bay cất cánh, lời nói ra khỏi miệng có phần trêu chọc.

"Cô!" Người đàn ông nổi giận, cắn răng nghiến lợi nói: "Không, cô đưa nhiều lắm rồi, tôi còn đang thiếu nợ cô một lần nữa! Cô nhất định phải trở lại đòi nha!"

"Được." Liên Hoa chờ đối phương cúp điện thoại, cô liền đem điện thoại ném vào thùng rác, sau đó đi lên máy báy.


Đoạn thứ ba


Gặp nhau lần nữa.

Người đàn ông nhìn người phụ nữ vừa quen thuộc lại vừa xa lạ này, đè nén  lửa giận, hừ lạnh nói: "Người phụ nữ này, cô còn nhớ năm năm trước cô đã đưa cho tôi 5000 đồng không! Cô có nhớ tôi còn thiếu cô một lần nữa không?!"

Cô nhìn anh ngồi trên xe lăn, nhún vai mỉm cười nói: "Triển công tử, anh muốn trả nợ cho tôi thì ít nhất anh phải ‘đứng lên’, thì lúc đó anh mới có quyền nói chuyện với tôi." Ánh mắt mập mờ của cô nhìn anh từ phần eo trở xuống bắp đùi rồi trở lên bộ vị của anh.

"Cô! Cô chờ đó cho tôi! Qua một thời gian nữa tôi sẽ làm cho cô biết rằng tôi có ‘đứng lên’ được hay không! !"

Anh quyết định anh muốn mau chóng hồi phục! Dù chỉ là lên giường với người phụ nữ này, anh cũng muốn anh mau ‘đứng lên’!


Đoạn thứ tư


"Liên Hoa, cô dám cướp con trai của tôi đi, cô còn muốn lừa gạt tôi nữa sao!" Người đàn ông nhìn đứa bé có khuôn mặt giống như mặt, giận dữ đến phát run.

"Người đàn ông này, người đang ở trong lòng của ông, là người phụ nữ của tôi, ông mau buông mẹ tôi ra!"

"Tiểu quỷ, mẹ của con chẳng lẽ không nói cho con biết, ta là người đàn ông của cô ấy, là cha của con sao!"

"Ông dám giành mẹ với tôi? Dám cướp người phụ nữ của tôi! Hừ, ông nhất định sẽ chết!"




Đã sửa bởi ThuỷTrúc lúc 03.09.2014, 22:34, lần sửa thứ 4.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
     
Có bài mới 01.09.2014, 11:04
Hình đại diện của thành viên
Lớp phó lao động
Lớp phó lao động
 
Ngày tham gia: 04.07.2014, 06:01
Tuổi: 23 Chưa rõ
Bài viết: 275
Được thanks: 230 lần
Điểm: 0.96
Có bài mới Re: [Hiện Đại] Cục cưng làm càn: Tổng giám đốc dám giành nữ nhân của tôi_Tả Nhi Thiển - Điểm: 1
Truyện này hay nha, chừng nào có chap đầu?


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM
       
Có bài mới 01.09.2014, 15:37
Hình đại diện của thành viên
Lớp phó lao động
Lớp phó lao động
 
Ngày tham gia: 13.12.2013, 14:46
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 229
Được thanks: 1529 lần
Điểm: 10.95
Có bài mới Re: [Hiện Đại] Cục cưng càn rỡ Tổng giám đốc dám cướp mẹ của tôi - Tả Nhi Thiển - Điểm: 11
001 (lập lại lời phần giới thiệu)

"Tối nay, tôi là của anh. . . . . ." Liên Hoa xinh đẹp quyến rũ dựa lên thân hình người đàn ông, lười biếng nói.

Tối nay, vốn là đêm tân hôn của cô, em gái cô - con gái của mẹ kế cô đã tặng cho cô một món quà, đó là sắp  hình khiêu dâm giữa cô ấy và chồng sắp cưới của cô, mẹ kế của cô lại tặng cho cô một món quà, đó là lấy mất đi tất cả tài sản của cô, họ còn âm mưu muốn giết luôn cả cô;

Tối nay, cô muốn phóng túng bản thân mình, cô muốn ở quán bar này kết thúc sự trong trắng của mình.

Do ham vui nhất thời, cô liền xoay người đi lên chuyến máy bay tới nước pháp.

Năm năm sau, cô là chủ tịch của tập đoàn FL, cô dắt theo một bé trai bốn tuổi đẹp như hoa nhưng rất lạnh lùng xuống máy bay, lần này, cô sẽ đem món nợ mà họ đã nợ cô đòi lại gắp trăm ngàn lần.

Từ đó kế hoạch báo thù liền bắt đầu.

Bảo bối nhìn chằm chằm vào tổng giám đốc nói: "Ông dám giành mẹ của tôi? Dám cướp người phụ nữ của tôi. Hừ, ông nhất định sẽ chết!"


=== ====== =========



002 hôn lễ hạnh phúc

"Liên Hoa, tân hôn vui vẽ!"

"Chúc bạn trăm năm hạnh phúc nha!"

"Ha ha, Liên Hoa, chúc bạn sớm sinh quý tử, nhớ cho tôi làm mẹ nuôi đó nha!"

. . . . . .

Cô dâu đang ở phòng chờ của khách sạn, nhóm bạn của cô đang tụm lại để chúc phúc cho cô, tiếng nói chuyện ồn ào huyên náo.

Cô gái này chỉ mới hai mươi tuổi, mặc chiếc áo cưới màu trắng, đeo bộ trang sức cao cấp rủ xuống trước ngực, mái tóc xoăn dài của cô được bới cao lên, gương mặt của cô được trang điểm rất tinh xảo, cực kì cực kì đẹp mắt.

Cô dâu của buổi lễ hôm nay là cô_Liên Hoa, trong không khí náo nhiệt như vậy trong cô có vẻ rất cô đơn, giữa người và vật trái ngược với nhau hoàn toàn.

Có một vài đôi tay vỗ nhẹ lên bả vai Liên Hoa, tất cả các cô điều là bạn bè tốt nhất của cô ấy, các cô đang mặc quần áo của cô dâu phụ, liền vội vàng trấn an Liên Hoa.

Tần Mẫn dịu dàng nói: "Liên Hoa, chúng tôi đến đây là để chúc mừng đám cưới của bạn, chúc mừng bạn bước vào lễ đường đám cưới, bạn buồn cái gì? Mình biết bác trai mới qua đời nên bạn rất khổ sở, nhưng bạn cũng đến lúc phải tỉnh rồi ! Bạn xin nghĩ ở nhà để đau lòng, bạn có biết hay không giáo sư rất lo lắng cho bạn? Mọi người đều rất lo lắng cho bạn!"

Uyển Nhu cười nói: "Liên Hoa, bạn cười một cái xem nào, bạn là một cô gái xinh đẹp nhất của ngày hôm nay! Bạn gả cho người đàn ông mà bác trai đã đích thân lựa chọn đó là Đỗ Yến Thừa, các bạn đều là người có gia thế hiển hách, là trai tài gái sắc, bạn còn muốn gì nữa? Đám cưới của bạn làm cho biết bao nhiêu người ghen tị, bạn còn cố tình bày ra vẻ mặt ưu buồn, bác trai ở thế giới bên kia sẽ không hi vọng bạn vì bác ấy mà đau lòng đâu!"

Liên Hoa cười gượng, cô lại làm cho bạn bè của mình lo lắng cho cô rồi. Đúng vậy, để làm cho cha yên lòng, cô phải gả cho thanh mai trúc mã của mình là Đỗ Yến Thừa, cô nên vui mừng mới đúng, chứ không phải là đau buồn.

Nghĩ thì nghĩ như vậy, nhưng kể từ khi cha cô qua đời, trong lòng cô vẫn rất lo lắng, mặc dù cha cô đã qua đời được năm tháng rồi, nhưng nỗi lo lắng đó càng ngày càng nghiêm trọng hơn.

Liên Hoa vuốt tim mình, cuộc hôn lễ này, làm cho cô cảm thấy mệt mõi.

Cô thích Đỗ Yến Thừa, cô là thiên kim tiểu thư của tập đoàn Liên thị, cô và đại thiếu gia của nhà họ Đỗ là thanh mai trúc mã, hai người là trai tài gái sắc, cho dù cha cô không gặp chuyện, thì trước sau gì cô cũng phải gả cho anh.

Nhưng vì cái gì trong lòng của cô lại không vui, cô mới có hai mươi mốt tuổi, phải gả cho người đàn ông đó sao. . . . . .

"Liên Hoa? Mẹ đi vào được không?" Ngoài cửa vang lên tiếng gõ cửa, đó là giọng nói dịu dàng của một người phụ nữ trung niên.


Đã sửa bởi ThuỷTrúc lúc 03.09.2014, 22:35.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
     
Có bài mới 01.09.2014, 15:52
Hình đại diện của thành viên
Lớp phó văn thể mỹ
Lớp phó văn thể mỹ
 
Ngày tham gia: 18.06.2013, 19:44
Bài viết: 145
Được thanks: 131 lần
Điểm: 0.65
Có bài mới Re: [Hiện Đại] Cục cưng càn rỡ Tổng giám đốc dám cướp mẹ của tôi - Tả Nhi Thiển - Điểm: 1
hay quá hóng chương mới


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Có bài mới 01.09.2014, 18:27
Hình đại diện của thành viên
Lớp phó lao động
Lớp phó lao động
 
Ngày tham gia: 13.12.2013, 14:46
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 229
Được thanks: 1529 lần
Điểm: 10.95
Có bài mới Re: [Hiện Đại] Cục cưng càn rỡ Tổng giám đốc dám cướp mẹ của tôi - Tả Nhi Thiển - Điểm: 12
003 Mẹ kế Ôn Ngữ

"A! Liên Hoa, mẹ kế của bạn đến rồi!" Tần Mẫn nói cho Liên Hoa nghe, cô ấy đi ra mở cửa, ngoài cửa là một phu nhân mặc một bộ lễ phục màu tím, "Ôn bá mẫu, cô dâu đã chuẩn bị xong rồi, Đỗ Yến Thừa còn chưa tới sao? !"

"Hôn lễ vẫn còn đang chuẩn bị, chú rễ đang bận rộn!" Vị này là mẹ kế của Liên Hoa gọi là Ôn Ngữ, đã bốn mươi tuổi, nhưng được chăm sóc tốt nhìn qua chỉ khoảng 34-35 tuổi. Bà cười dịu dàng, sau đó bà chào hỏi những người ở trong phòng, "Hôm nay là hôn lễ của Liên Hoa, cám ơn mọi người đã tới đây giúp vui, trong phòng không được thoáng, mọi người đi bên ngoài uống chút thức uống, để cho Liên Hoa nghĩ ngơi chút lát!"

"Ồ!" Một nhóm người đi ra khỏi phòng, căn phòng rộng lớn như vậy chỉ còn lại có hai người.

"Liên Hoa, con cảm thấy sao rồi?" Ôn Ngữ đi lên trước hỏi.

"Dạ." Liên Hoa ngẫng đầu lên nhìn người mẹ kế mà cha cưới vào được năm năm rồi, nhưng cô vẫn chưa quen với bà ấy.

"Liên Hoa, nhìn con không có tinh thần như vậy, có phải tót hôm qua con ngủ không ngon phải không?" Ôn Ngữ ngồi xuống bên cạnh Liên Hoa, nhìn cô, bà khẽ thở dài nói, "Cha con biết con kết hôn, không biết ông ấy sẽ vui mừng biết chừng nào, ai, đáng tiếc là cha con và mẹ con đã đi rồi. . . . . ."

Lòng Liên Hoa liền đau đớn, cha mẹ ruột cũng cô đã không còn nữa, họ không thể nào nhìn cô lập gia đình được, không cách nào nhìn thấy cô tiếp quản sự nghiệp của dòng họ, đây gọi là con muốn dưỡng mà cha mẹ không chờ, loại đau đớn này có hối hận đi nữa cũng không thể bù đắp lại được.

Nước mắt lặng lẽ rơi, trong lúc nhất thời, suy nghĩ của cô loạn thành một đoàn.

"Đừng khóc, đều do dì, ngày vui của cô mà dì lại nói lời đau buồn. . . . . . Thấy con lập gia đình, dì lại nghĩ đến em con, nó chỉ nhỏ hơn con một tuổi thôi, ngày nào đó dì cũng sẽ chứng kiến nó lập gia đình." Ôn Ngữ ngẩng đầu lên, nụ cười vừa hiền vừa ôn nhu, bà lấy ra một sắp tài liệu, đưa cho Liên Hoa nói, "Đây là đơn đăng kí kết hôn của con và Yến Thừa, con kí tên đi, dì sẽ kêu người đi đăng kí."

Tronh tay cô bị nhét vào cây bút, bên cạnh để con dấu và hộp mực, cô mơ hồ không nhìn rõ được tập tài liệu, chỉ nghe giọng Ôn Ngữ thúc giục.

Tất cả mọi hành động của cô điều do Ôn Ngữ dẫn dắt, Ôn Ngữ kêu cô kí tên thì cô kí, Ôn Ngữ kêu cô đóng dấu thì cô đóng.

Đây là đơn đăng kí kết hôn của cô và Đỗ Yến Thừa, nếu là nguyện vọng của cha, cô sẽ nghe theo cha an bài. Liên Hoa quyết định, cô sẽ gả cho anh.

Nhưng cô không phát hiện, nụ cười dịu dàng ôn nhu của Ôn Ngữ lại mang theo một tia hiểm độc.


=== ====== =========



004 Chị, cứu em!

Sau khi Liên Hoa đem tất cả các giấy tờ kí xong, vẽ mặt Ôn Ngữ tươi cười gắp tài liệu lại.

Ôn Ngữ cười đến trên mặt như trẻ thêm năm tuổi: "Được rồi Liên Hoa, dì đem những giấy tờ này đi ra ngoài đăng kí, để cho con một mình yên tĩnh ở trong này. Gần một tiếng nữa hôn lễ mới bắt đầu, con đừng nôn nóng!"

Ôn Ngữ nhẹ nhàng đóng cửa phòng, nhìn sấp tài liệu trong tay, ánh mắt bà hiện lên tia mừng rỡ, đôi tay bà run rẩy kịch liệt, hai tay bà ôm chặt nó vào lòng, giống như bà sợ làm rơi nó vậy.

Liếc nhìn cánh cửa phòng đóng kín, bà lặng yên suy nghĩ: "Liên Hoa, đừng trách chúng tôi, muốn trách thì hãy trách cha cô, đều là lỗi của ông ấy, là ông ấy không cho mẹ con tôi con đường sống. . . . . ."

Giống như ôm bảo vật trân quý nhất thế gian, Ôn Ngữ nhanh chóng rời khỏi phòng.

Liên Hoa nâng cầm lên, nhìn khắp căn phòng.

Kết hôn, hôm nay cô muốn kết hôn, kể từ khi cha qua đời, cuộc sống của cô vẫn tiếp tục đi theo quỷ đạo đã được định sẳn. Gả cho Đỗ Yến Thừa, tiếp tục học đại học thiết kế, sau đó cô sẽ làm vợ của Đổ Yến Thừa và tiếp quản sự nghiệp của Liên thị.

Liên thị không phải là một công ty lớn, cha của cô là nhân viên đứng mũi chịu xào, ông rất giỏi trong lĩnh vực nghệ thuật, mỗi một thiết kê của Liên thị đều rất hoàn mĩ, đều là độc nhất vô nhị, toàn thế giới cũng không tìm được tác phẩm giống như vậy.

Điều này làm cho vô số người tiêu dùng nhìn nhận Liên thị là nơi nhìn mặt gửi vàng, cha cô là một chổ dựa vững chắc cho công ty. Nhưng từ khi cha qua đời, mọi người đều nhìn xem cô làm được gì, một cô gái như cô làm sao tiếp nhận được công ty Liên thị đang huy hoàng này, nhìn xem cô có làm cho Liên thị xuống dốc hay không.

Liên Hoa sờ sờ mặt thở dài.

Có nhiều gánh nặng đang đè lên vai cô, thay vì ở chỗ này chần chờ gả hay không gả, thì chẳng thà cô đem tâm huyết của mình làm cho công ty Liên thị càng thêm phát triển hơn.

"Ầm!"

Cửa phòng bị người bên ngoài dùng sức mạnh mở ra, tạo ra tiếng động đinh tai nhức óc.

Liên Hoa sợ tới mức nhảy dựng lên, vội ngẩng đầu nhìn cửa phòng, là người nào xông vào?

Nhìn người trước mắt, Liên Hoa cau mày hỏi: "Như Cảnh, em làm gì vậy?" Người đến là con gái của mẹ kế cô tên là Như Cảnh, có thể coi như là em gái cô.

"Chị, em cầu xin chị, chị phải cứu em, chỉ có chị mới cứu được em thôi!"

Ôn Như Cảnh quỳ xuống dưới chân cô, gương mặt trắng nõn của cô tràn đầy nước mắt, một đôi mắt to đẫm lệ nhìn cô, giọt nước mắt như trân châu chảy xuống không ngừng, vẻ mặt điềm đạm đáng yêu của cô làm cho người ta phải yêu thương.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 423 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Anh Thơ, Ben Tim, Diêm Quỳnh, Giao Quỳnh, lanna, Lâm Mỵ Mỵ, Lục U Linh, Miu Aries, MuaBongMay0509, My Ten, NguyetNhi, peterheo, Sakura Trang, Thảo trang và 1076 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Hiện đại - Trọng sinh] Đời người bình thản - Nam Lâu Họa Giác

1 ... 67, 68, 69

2 • [Xuyên không - Trùng sinh] Ác độc nữ phụ trùng sinh - Ngưng Huy Tuyết Đọng

1 ... 16, 17, 18

3 • [Hiện đại] Đoạt hôn 101 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 107, 108, 109

[Hiện đại] Hào môn thịnh sủng Cô vợ ngang ngược của tổng giám đốc thần bí - Diệp Phi Dạ

1 ... 98, 99, 100

5 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 20/02]

1 ... 28, 29, 30

6 • [Hiện đại - NP] Chiếm đoạt tiểu bạch thỏ - Bạch Hắc

1 ... 63, 64, 65

[Hiện đại] Phúc hắc không phải tội - Quân Minh Ngã Tâm

1 ... 50, 51, 52

8 • [Hiện đại] Độc gia sủng hôn - Thịnh Thái Hạ Vy

1 ... 96, 97, 98

9 • [Xuyên không] Vương phi hắc đạo chiếm nhà giữa - Tiêu Tương Điệp Nhi

1 ... 65, 66, 67

[Hiện đại] Bảo bối của tổng giám đốc - Họa Thủy Ương Ương

1 ... 126, 127, 128

11 • [Hiện đại] Hào môn thịnh sủng Cô dâu nhà giàu - Tiêu Tương Thập

1 ... 80, 81, 82

12 • [Huyền huyễn] Tam sinh tam thế Thập lý đào hoa - Đường Thất Công Tử (Tái bản)

1 ... 15, 16, 17

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 110, 111, 112

14 • [Hiện đại] Đổi chồng Cưng chiều em đến nghiện - Quân Tử Hữu Ước

1 ... 98, 99, 100

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 7/2)

1 ... 37, 38, 39

16 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại sinh em bé - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 34, 35, 36

17 • [Xuyên không] Cuồng nữ bắt phu Quấn lấy thái tử lạnh lùng - Hàn Hi Nhi

1 ... 54, 55, 56

18 • [Hiện đại - NP] Giam cầm - Cây Thuốc Phiện

1 ... 42, 43, 44

[Hiện đại] Cô vợ danh môn Ông xã tổng giám đốc thật kiêu ngạo - Tiểu Yêu Hoan Hoan

1 ... 71, 72, 73

20 • [Xuyên không - Điền văn] Lương điền mỹ thương - Tiêu Diêu Dương Dương

1 ... 43, 44, 45


Thành viên nổi bật 
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012
Xích Liên Nhi
Xích Liên Nhi
Quỳnh ỉn
Quỳnh ỉn

Phong_Nguyệt: ....
Phong_Nguyệt: hello
Angelina Yang: à, tớ ngồi góp ý thui mờ, đại nhân sai xuống nhà nên lâu
Angelina Yang: Tú : xem tin nhắn nha
Tú Vy: Hỏi người sao cứ lặng thinh...
Để ta tự nói một mình ng ơi...
Phong_Nguyệt: ...
Tú Vy: Tháng năm như chiếc võng đưa...
Mấy khi chậm rãi lúc vừa thật nhanh...
Phong_Nguyệt: ...
Phong_Nguyệt: .
Melodysoyani: =/
Huy _ Tú: * buồn *
Huy _ Tú: hờ hờ k dc hả yang sao im dạ
Huy _ Tú: ==! yang ơi
Di Tử Hàn: CLB Manga và Anime
Ảnh Manga-Anime  
(Game)Đây là ai
[Game] Nhân vật bí ẩn! Đây là ai?(New: Kì 20 trang 20)
[Tổng hợp]List truyện tranh của DDLQD
ღ๖ۣۜBảo๖ۣۜTâm: .
Huy _ Tú: rồi yang xem thử đi
Angelina Yang: qua tin nhắn diễn đàn luôn, cứ xong 1-2 đoạn thì đưa tớ góp ý
Angelina Yang: uh, Tú gửi tớ đi
Huy _ Tú: ==! yang ơi
Huy _ Tú: xong 2 đoạn đó rồi yang xem nhá
Huy _ Tú: Yang
Angelina Yang: Tú ghép bản CV của tớ đưa vào trong QT của Tú cho dễ làm hơn đi
Angelina Yang: à, luôn giữ rịt Bạch Thấm ở trên lầu cùng chính mình
Huy _ Tú: Yang edit chương đó chưa ?
Angelina Yang: ách, Tú xem bản CV tớ đưa đi, để tớ còn biết là câu nào
Huy _ Tú: An dời luôn là lôi kéo trắng thấm ở trên lầu mình nhất khối địa bàn  
giúp với Yang ơi
Angelina Yang: Tú : khi nào edit mà gặp khó thì bảo tớ
Angelina Yang: ờ, bách hợp
Huy _ Tú: sắp làm dc 2 đoạn rồi há há há
Huy _ Tú: chưa nâng cấp mới tải về rồi vào thử thôi

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.