Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 168 bài ] 

Quân hôn: Chọc lửa thiêu thân - Minh Lam Phong

 
Có bài mới 02.09.2015, 23:08
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Lam Quy Ù Bang Cầm Thú
Chiến Thần Lam Quy Ù Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 27.12.2014, 13:58
Bài viết: 780
Được thanks: 5732 lần
Điểm: 19.39
Có bài mới Re: [Hiện đại - Quân nhân] Quân hôn: Chọc lửa thiêu thân - Minh Lam Phong - Điểm: 100
Ngoại truyện 3: Mời chị lên giường: Ở đây thiếu niên thật tốt đẹp(2)

Thứ hai đều có nghi thức kéo cờ, tất cả thầy trò toàn trường đều tập họp ở sân, chờ đợi nghi thức bắt đầu.

Lúc đó, chính là lúc hàng loạt những khóm hoa sơn chi nở rộ, bồn hoa trong sân trường trắng noãn một vùng hoa sơn chi, trong không khí tràn đầy hương thơm sơn chi.

Cô đang say mê giữa hương thơm của hoa sơn chi, chợt bị người đẩy một cái.

Thì ra là Vân Phiên Phiên đứng phía trước cô đẩy cánh tay của cô.

Cô hỏi: "Sao thế?"

Vân Phiên Phiên nói: "Hai người kéo cờ là hot boy đỉnh nhất trường chúng ta."

"Ai?"

"Đó, hai người trên bực, đều học năm thứ hai sơ trung. Một người tên là Tô Cẩm Niên, một người tên là Đàm Thụ. Chậc chậc, đỉnh nhất đó, dung mạo hai người này quả nhiên là trước không có người sau cũng không có người, quá đẹp. Một khuynh quốc khuynh thành như hoa sen trắng trên đỉnh núi tuyết, một quyến rũ xinh đẹp như hoa anh túc tình độc. Chậc chậc, thế giới này sao lại có tuyệt sắc như thế! Nghe nói hai người này lớn lên, bối cảnh sau lưng càng làm người ta giật mình."

Vân Phiên Phiên vẫn còn đang thao thao bất tuyệt, trong lòng cô cũng cực kỳ khiếp sợ. Cô ngẩng đầu nhìn phía xa, nhìn hai thiếu niên mặc đồng phục kéo cờ trên bục bên kia.

Cô không nghĩ tới nhanh như vậy đã có thể gặp lại anh.

Chợt, Vân Phiên Phiên nói: "Cũng may nam thần của mình không phải bọn họ, dù sao hai người này cũng quá cao nên không thể leo tới rồi. Một người như tiên không đụng khói bụi trần gian, làm người ta xấu hổ không dám đụng vào; một người xinh đẹp mê người đến cực kỳ giống hoa anh túc, làm người ta muốn tới lại lo sợ không dám nhúng chàm. Haizz, vẫn là Thẩm Đường tốt."

"Ai? Thẩm Đường?" Người trong miệng Vân Phiên Phiên nói là "Thẩm Đường", người đó là Thẩm Đường sao?

"Ừ, cậu biết à?"

Cô lập tức lắc đầu.

Cô một chút cũng không muốn để người ta biết, cô và ác quỷ kia biết nhau!

"Dung mạo Thẩm Đường cũng không thua kém hai người bọn họ. Lúc mình mới gặp Thẩm Đường, đúng là bị Thẩm Đường làm cho kinh ngạc."

Có không? Mặc dù dáng dấp Thẩm Đường đẹp, nhưng cũng kém xa với Tô Cẩm Niên. Trong lòng cô yên lặng phản bác, rất không muốn thừa nhận mình cũng từng bị em trai ác quỷ kia làm kinh ngạc.

"Hai hotboy này, Tô Cẩm Niên lạnh như băng, luôn từ chối người ngoài ngàn dặm, Đàm Thụ đối với người nào cũng cười, nhưng khi nhìn lại sẽ làm cho trong lòng ta run sợ. Quan trọng nhất là, hai người này đều có thanh mai trúc mã."

"Thanh mai trúc mã? Tô Cẩm Niên có thanh mai trúc mã sao?" Theo bản năng, cô đúng là bật thốt lên.

Vân Phiên Phiên gật đầu, "Ừ, là một người đẹp tên là Trịnh Duyệt, cùng lớp với anh ấy, dường như hai nhà thân với nhau mấy đời rồi. Đúng rồi, năm hai cao trung có một học trưởng, Trịnh Diệu Đông, cũng là trai đẹp, kiểu ánh mặt trời, chính là anh họ của Trịnh Duyệt."

Trong lòng của cô thoáng qua một chút mất mác, nhìn bóng dáng cao ráo thẳng tắp như ngọc trên bục, tinh thần rất lâu mà vẫn không về được.

Giọng của Vân Phiêu Phiêu vẫn còn tiếp tục ở bên tai, "Thẩm Đường tốt nhất, cười tao nhã lịch sự, đối với ai cũng dịu dàng hòa nhã, cũng không lớn tiếng, đối với nữ sinh thì siêu cấp săn sóc, đối với nam sinh thì siêu cấp trọng nghĩa khí, mình nghe nói đám người năm hai sơ trung, không có ai không thích anh ấy. Tóm lại anh ấy là siêu cấp rồi."

"Ha ha." Cô rất muốn nói, Phiêu Phiêu, thật ra thì cậu thấy đều là giả dối, thật sự anh ấy chính là một nụ cười lạnh, ác quỷ vô sỉ!

Mặt Vân Phiêu Phiêu đỏ hồng nói: "À, đúng rồi, quan hệ của anh ấy và Tô Cẩm Niên cùng Đàm Thụ cũng không tệ đâu, mặc dù không là một lớp, nhưng hình như là cùng một đại viện. Thật đáng ghét, ông nội mình là quan văn (ed: ý chỉ người không theo quân đội á, vậy đi cho lẹ), cho nên chỗ mình ở xa bọn họ lắm!" Nói xong lời cuối cùng, Vân Phiêu Phiêu thở phì phò.

Cả nghi thức kéo cờ, cô đều ngây ngẩn nhìn Tô Cẩm Niên, cho đến khi nghi thức kết thúc, biển người tản đi.

Trở về phòng học, vị trí còn chưa có ngồi nóng thì nghe người khác âm u kỳ quái nói: "Thẩm Phỉ Phỉ, bên ngoài tìm kìa."

Cô ngẩng đầu, lại thấy ánh mắt không tốt của mấy nữ sinh, nghi ngờ đứng dậy ra ngoài, phát hiện rõ ràng người tìm cô lại là anh ——.

Thẩm Đường!

tính đăng hết đoạn 1 cái tát thôi mà ráng bường thêm khúc nữa
ai dè tới 1 tiếng rưỡi sau
buồn ngủ quá
ed kêu gọi mọi người dô phanh thây anh Đường đi nè, quá tàn nhẫn với chị Phỉ rồi, huhu
thương chị, may mà anh là bạn của nh Niên không thì tới số với ed rồi, hí hí.
Ngủ ngon nhé, mình đưa hoa cho mọi ngừoi thưởng thức nhé, đoán hoa ở chỗ nào của truyện xem nào

Hoa Sen Trắng đồng bằng
  

Hoa Tuyết Liên Sơn (không biết anh là bông nào nữa, mọi ngừoi nói xem, bông nào)


Hoa đào (cười sao ra hoa này nhỉ?)


Hoa nhài (nghe đồn thơm lắm, không biết xuất hiện ở khúc nào)
  

Hoa mẫu đơn (Anh Phong đây, ông xã của chị Tuyết, ông nam phụ lãng xẹt và dễ thương)


Hoa mai


Hoa bách hợp



Hoa lê (nước mắt như lê đẫm mưa)


Hoa cúc (không phải cúc hoa đâu đó)


Hoa hạnh


Hoa hồng (chắc chị Phỉ gắn cái này lên danh thiếp đó  


Hoa anh đào ở Trung

Tiếp tục   mai chuyển qua coi xe hé

Hoa hải đường (đi chờ sanh mà ngắm hoa, dòm chồng con đùa giỡn, sung sướng ghê)


Hoa quỳnh


Hoa sơn chi (hay hoa dành dành ở chỗ nhà anh Đường với trường mấy anh chị học á)


Hoa mãn thiên tinh
  

Hoa lưu ly


Hoa gì đây?


Tưởng tượng ra hông bà con

Ngoại truyện 3: Mời chị lên giường: Ở đây thiếu niên thật tốt đẹp (5)

Cái gọi là anh hùng cứu mỹ nhân…

Anh đứng ngược sáng ở cửa, ánh mặt trời màu vàng kim tựa như bút vẽ, họa ra hình dáng anh. Trên mặt anh treo nụ cười nhàn nhạt, lại bởi vì khuất sáng nên làm lòng người ta sợ hãi.

Cô hơi sững sờ, trong ánh mắt kinh ngạc, kiên trì tiến lên.

Bỗng nhiên, anh đưa một túi to tới trước mặt cô, nhẹ giọng nói với cô: "Ở trường học cảm thấy quen thuộc chứ?"

Nữ sinh xung quanh rối rít hít vào, thậm chí chắp tay trước ngực, đặt ở bên tai, say mê nói: "Thẩm Đường thật sự rất dịu dàng."

Nếu như không phải là cô quá rõ ràng bản lĩnh diễn trò của anh thì cô cũng sẽ giống đám người kia, bị bề ngoài vô hại của anh lừa gạt.

Ánh mắt cô như rất nhiều mũi tên "vù vù", nhận lấy trà sữa anh đưa tới, "Cám ơn." Cô vừa định xoay người trở lại chỗ ngồi của mình thì lại bị một tay anh níu cổ tay lại.

Chợt đầu của anh tiến tới bên tai của cô, xung quanh nhất thời hít vào một ngụm khí lạnh, dù sao tư thế như vậy quá mức mập mờ, đây là cấm kỵ lớn của nam nữ thời kỳ trung học, mọi người đều giống như uống thuốc lắc.

Anh thổi một hơi, nhẹ giọng nói: "Chị à, buổi trưa cùng nhau ăn cơm nhé."

Mặc dù lời này hơi nhỏ, nhưng mà khả năng nghe của "hoa si" xung quanh hơn người nên vẫn nghe rất rõ ràng. Cô tinh tường cảm nhận được những người xung quanh quăng hâm mộ ghen tỵ tới cô.

Thân thể cô khẽ cứng ngắc, lại thấy anh đã vẫy vẫy ống tay áo, nhẹ nhàng rời đi. Cô đứng tại chỗ, lại thấy ánh mắt nữ sinh chung quanh đối với cô như sói vậy.

"Nói, rốt cuộc cô và Thẩm Đường có quan hệ thế nào!" Cuối cùng một nữ sinh ức chế không được tò mò trong lòng, hỏi ra tiếng.

Cô nhìn vẻ mặt bọn họ là "cô không nói thì chúng ta cũng sẽ không bỏ qua", hơi nhíu mày, sau khi tự hỏi xong thì nói: "Cậu ấy là con trai của bố dượng tôi."

"Nói cách khác, các người không có quan hệ máu mủ!" Một nữ sinh phát hiện trọng điểm, lên tiếng kinh hô.

"Nói cách khác, các người còn cùng ở chung một mái nhà?" Lại một nữ sinh phát hiện trọng điểm, lên tiếng kinh hô.

"Ôi, theo như định luật của tiểu thuyết, đến cuối cùng anh em hay chị em giả cùng ở dưới mái nhà đều thành cp!" Lại một nữ sinh phát hiện trọng điểm, lên tiếng kinh hô.

Theo từng tiếng kinh hô, vốn là những nữ sinh kia lóe ghen tỵ càng thêm sâu hơn. Từng ánh mắt nhìn cô đều là hận không thể chặt gặm lấy cô.

Cô lui về phía sau hai bước, "Mọi người suy nghĩ nhiều!"

Cũng may tiếng chuông vào học giải quyết quẫn bách của cô. Cô vội vàng ngồi trở lại vị trí của mình, lại thấy Vân Phiêu Phiêu phùng gò má lên, thở phì phò nhìn cô chằm chằm.

"Cậu không phải coi mình như bạn bè!"

"Hả? Không có, mình xem cậu như bạn bè mà." Nói xong, cô đưa trà sữa Thẩm Đường cho cô cho Vân Phiêu Phiêu, "Ừm, cho cậu nè, là Thẩm Đường mua."

Một ly sữa trà khiến tâm tình khó chịu của Vân Phiêu Phiêu tốt lên không ít, nhưng vẫn dùng ánh mắt tố cáo nhìn cô, giọng buồn bã nói: "Mình nới nam thần của mình là Thẩm Đường cho cậu biết, cậu lại không nói với mình, Thẩm Đường là em trai khác bố khác mẹ!"

"Ôi. . . . . ." Ở trong trường học, cô muốn tránh xa anh cũng không kịp nữa, làm sao có thể phơi quan hệ mình với anh ra được đây?

"Có phải giống mấy cô gái kia nói hay không, sau này cậu sẽ kết hôn sanh con cùng Thẩm Đường không?"

"Làm sao có thể!" Cô tức giận phải lên tiếng hô lên.

"Thẩm Phỉ Phỉ! Bây giờ là thời gian lên lớp, em làm gì hoảng sợ la lên vậy! Thiệt là, một chút tư cách cũng không có, đứng ở đó học cho cô." Tiết học vừa đúng lúc là chủ nhiệm lớp, cho nên lập tức liền kêu tên Thẩm Phỉ Phỉ lên, hơn nữa hung hăng phê bình cô.

Cả lớp cười vang làm cho gương mặt cô sung huyết đỏ bừng, lắp bắp muốn giải thích, nhưng cuối cùng ngậm miệng lại.

Vân Phiêu Phiêu ở bên kia nhỏ giọng nói: "Thật xin lỗi."

Cô lắc đầu một cái, theo như cô giáo yêu cầu đứng ở trên bục nghe giảng.

Thỉnh thoảng truyền tới tiếng bàn luận xôn xao cùng với ánh mắt châm chọc, làm cho tâm tình cô rất đè nén.

Buổi trưa lúc ăn cơm, rốt cuộc cô không có đi, hơn nữa còn rất không có khí phách trốn trong nhà vệ sinh. Cho đến khi vào học thì cô mới len lén chạy về lớp học của mình. Lúc đó một tay Vân Phiêu Phiêu quạt quạt mũi, "Phỉ Phỉ, cậu đã đi đâu. Sao mùi trên người lạ như vậy."

Mặt cô ửng hồng, lắc đầu một cái. Chết cũng không nói ra miệng, mùi trên người lạ là bởi vì xông ở nhà vệ sinh hơn một giờ. Cô nghĩ, trên đời này không có ai ngu ngốc hơn cô. Nhưng cô không tìm được chỗ nào khác an toàn hơn nhà vệ sinh.

Lúc tan học, cô vốn định lén chạy đi, dù sao một tiết cuối là tiết sửa bài tập, không cần lên lớp, lại không nghĩ rằng là bởi vì gần tới cuối kỳ nên thầy toán hỏi chủ nhiệm lớp mượn tiết này, định bổ túc toán học cho mọi người.

Thầy toán có hai đặc điểm, một là đặc biệt thích cho học sinh học thêm, một cái khác chính là đặc biệt thích dạy lố giờ. Cho nên đợi đến khi học sinh các lớp khác đều về hết sạch mà thầy toán vẫn như còn đang uống thuốc lắc vậy, định tiếp tục nói tiếp.

Có lẽ tiếng oán niệm của bạn học quá vang dội rồi, làm cho thầy toán không thể không dừng giảng bài, sau khó chịu nhìn đồng hồ đeo tay một cái, lúc này mới chầm chậm nó: "Hôm nay chúng ta nói tới đây thôi, còn lại thì ngày mai nói tiếp, các bạn tan lớp."

Cô thu dọn xong sách vở, lúc đi ra cửa phòng học liền nhìn thấy một tay anh đang xách ba lô lệch vai dựa vào trên tường ở cửa ra vào. Không ít nữ sinh đi ngang qua anh cũng tỏa ra ánh mắt nhộn nhạo.

Anh nghiêng đầu liền nhìn thấy cô, sau đó khẽ mỉm cười, "Bây giờ mới tan lớp à."

Âm thanh kia, giọng điệu kia, làm cho nữ sinh xung quanh nhộn nhạo lên từng vòng xuân tình, hận không được chết đuối trong đó.

Cô không có vẻ mặt dư thừa, chỉ gật đầu, anh đi về phía trước một bước, đứng sóng vai cùng với cô, hai người cùng nhau rời đi. Khiến cho người xung quanh không biết cô rối rít suy đoán, rốt cuộc cô gái lạ mặt và Thẩm Đường là quan hệ gì.

Dọc theo đường đi, anh tao nhã lễ độ với tất cả mọi người, khiêm tốn chào hỏi, nụ cười khóe miệng vẫn không có hạ xuống.

Cô nhìn anh luôn diễn trò, không khỏi tự hỏi mình: rốt cuộc đâu mới thật sự là anh!

Cô nghĩ, có lẽ thói quen diễn trò của anh cho nên mới giống thật như thế.

Tới chỗ không người, anh mới cúi đầu nói: "Chị Phỉ Phỉ, cả buổi trưa đều vùi ở trong nhà vệ sinh, mùi được chứ?"

Mặt cô ửng hồng, "Làm sao cậu biết?" Sau khi hỏi ra thì cô muốn đập chết miệng của mình, nói với anh gì thế này!

Anh nói: "Chậc chậc, không ngờ mẹ chị thông minh một đời lại sinh ra con ngu như heo vậy, chậc chậc."

"Cậu!"

Anh cười lạnh, "Muốn tránh tôi như vậy sao? Vậy sao chị còn phải ở nhà tôi, hả?"

Cô cắn môi, hai tay nắm chặt thành quyền.

"Chưa từng thấy cô gái nào ngu ngốc như chị vậy." Anh khinh thường nói, sau đó ném qua một ổ bánh mì, cô theo bản năng hai tay vòng lên cánh tay, bánh mì vừa vặn rớt trong ngực của cô.

"Mau ăn cho tôi, không phải để mặt tái xám đi về chứ! Làm hại bố tôi cho là tôi ngược đãi cô!"

Cô rất muốn nói "Cậu vốn là ngược đãi tôi", nhưng nhìn anh sải bước không ngừng đi về phía trước, thở dài không nói. Cúi đầu nhìn bánh mì ném trong ngực mình, rất muốn có khí phách ném nó vào trong thùng rác, nhưng cảm giác bụng cô tóp vô nên cô đưa tay cầm lấy, cắn một miếng nhỏ ăn. Trong lòng cô tự nói với mình: đây là thức ăn, không thể lãng phí.

"Mau lên, thật sự coi mình là tiểu thư, phu nhân đấy à." Anh đứng ở đằng xa lớn tiếng nói với cô.

Cô nhìn anh chằm chằm, sau đó không có biện pháp chạy hai bước nhỏ, đuổi theo anh.

Mặt trời chiều ngã về tây, kéo bóng lưng bọn họ dài thật dài.

Hai tuần lễ liên tiếp, đồ của cô đều sẽ không giải thích được mà không thấy nữa. Có lúc sách bài tập xuất hiện vết bút lông vẽ lung tung lộn xộn. Cô ngốc nữa cũng biết, mình bị người khác trêu cợt.

Nhưng cô không biết là người nào. Cho nên trong lớp trừ Vân Phiêu Phiêu, thái độ người khác đối với cô đều rất lạnh nhạt.

Cô cắn môi, chỉ có thể yên lặng nếm những khổ sở này.

Một lần nào đó cô từ nhà vệ sinh trở lại, vừa định ngồi vào ghế của mình, lại "bịch bịch ——" một tiếng té trên đất, thì ra ghế ngồi của cô không biết bị người khác rút đi từ lúc nào rồi. . . . . .

Cô đứng dậy, bốn, năm bạn học đứng bên cạnh, nam nữ đều có, hai ba đều đối định, chính lúc này cùng nhau nhìn cô, sau đó cười thật to ra tiếng.

Cô trầm mặc.

"Ai da, thật là đáng thương." Một nữ sinh dùng ánh mắt đáng thương nhìn cô, nhưng đáy mắt chợt lóe lên hả hê cũng không thể tránh được ánh mắt của cô.

"Té đau không?" Lại một nữ sinh giả mù sa mưa hỏi cô.

"Ha ha ha ha. . . . . ." Mấy nam sinh điên cuồng bất chấp mà cười ra tiếng. Còn có một nam sinh động tay động chân, vẩy tóc của cô lên, kéo lên trên, "Haizz, dế nhũi nhỏ à, nghe nói trước kia bố cô là nông dân. Bởi vì công phu trên giường của mẹ cô nên vào được nhà giàu có. Cô cũng bay lên cây làm Phượng Hoàng đó sao."

"A ha ha ha, thiệt hay giả, cậu có được tin tức từ đâu vậy?"

"Ai ui, mấy người các cậu đủ rồi đó, chim sẻ chính là chim sẻ, làm sao có thể vẽ mấy màu sắc rực rỡ sẽ biến thành phượng hoàng, các người đang nói đùa sao?"

Cô nhìn mấy người này, đáy mắt tức giận càng lúc càng dữ.

Nam sinh kia vẫn còn đang nắm tóc của cô kéo, cô rất tức giận gạt ra, nam sinh kia nhất quyết không tha. Cô nổi giận muốn vung bàn tay qua, lại nghe: "Ầm ——" một tiếng.

Nam sinh kia lại bị người khác đá bay từ mặt bên.

Cô kinh ngạc, vừa định nhìn xem cuối cùng là ai giúp cô trút giận, lại nghe thấy: "Người nhà họ Thẩm chúng tôi, lúc nào thì đến phiên bọn các người ức hiếp?"

Mọi người thấy gương mặt Thẩm Đường mất nụ cười thì rối rít im lặng.

Nhìn Thẩm Đường xa lạ lại quen thuộc như vậy, trong lòng cô sợ ngây người. Bởi vì cô thật sự không ngờ, người này lại sẽ là anh! Không phải anh rất chán ghét cô sao? Tại sao lại đột nhiên xuất hiện giúp đỡ cô?

Lúc này, chỉ thấy mặt anh không thay đổi nhìn người bị anh đá trên đất, sau đó vẻ mặt lạnh lùng quét qua những người khác đang trợn mắt há mồm: "Các người nhớ đây, người nhà họ Thẩm chúng tôi không phải dễ ức hiếp như vậy."

". . . . . ."

Cô cắn môi, không hiểu rốt cuộc anh hành động vậy là ý gì.

Anh chậm rãi đi tới bên cạnh cô, mỗi một bước, bước chân nặng nề giống như muốn khắc vào trong lòng của cô. Cuối cùng đi tới trước mặt cô, anh khẽ mỉm cười, kéo cổ tay của cô, trong lúc mọi người quay mặt nhìn nhau, rời khỏi phòng học.

Trong một giây kia, đầu óc của cô đang cứng nhắc, đầu óc trống rỗng, không biết bây giờ rốt cuộc mình và anh đang làm gì.

Lại không nghĩ rằng ở sân thể dục không có người, anh nói: "Chị, có phải bị tư thế anh hùng cứu mỹ nhân của tôi làm đổ rồi hay không?"

Cô há hốc mồm, vừa định nói "Cậu nói bừa!" Lúc đó lại nghe anh nói tiếp: "Chỉ tiếc, tôi đạp nam sinh kia, không phải vì trút giận cho chị mà bởi vì tôi khó chịu…" Anh nâng cằm của cô lên, "Tôi còn chưa ăn hiếp chị đủ thì tại sao đàn ông khác có thể cướp đi phúc lợi của tôi."

". . . . . ."

"Ừ, chị à?"

Ngoại truyện 3: Mời chị lên giường: Ở đây thiếu niên thật tốt đẹp (6)

Bị anh hôn…

Chán ghét trong đáy mắt anh không còn che giấu.

Lời của anh quá ác độc.

Mà cô biết rõ anh là một người như vậy, tim vẫn đau nhói.

Cuối cùng là một cặp chị em không thể nào yên bình được.

Cô gạt anh ra, đáy mắt cũng không còn che giấu chán ghét.

Lại thấy đôi mắt anh giống như nhuộm một tầng sương mù, tình cảm chân thật, đúng là làm người ta không thấy rõ.

Thời gian như ngừng trôi.

Không khí giống như là ngưng lại, lưu động chậm chạp, vả lại làm người ta hít thở không thông.

Cuối cùng.

Anh xoay người, đi về phía trước.

Cô đứng ở tại chỗ, cảm giác bóng lưng anh vô cùng cô đơn.

Chợt cô có chút hiểu.

Rốt cuộc người nào mới thật sự là anh?

Đột nhiên, cô lắc đầu một cái: Thẩm Đường là ác quỷ, vĩnh viễn sẽ không thay đổi!

Thi cuối kỳ căng thẳng cuối cùng đã qua, rốt cuộc nghỉ hè làm người ta mong đợi đã tới.

Bố Thẩm rất vui vẻ, nhìn phiếu điểm của cô rồi ra sức khen ngợi: Phỉ Phỉ thật lợi hại, lại có thể đứng top mười của lớp! Thật sự là rất lợi hại.

Cô mắc cỡ cúi đầu.

Bố Thẩm nói, thi tốt như vậy, mùa hè muốn đi đâu chơi thì nói với bố một tiếng.

Cô lại theo bản năng ngẩng đầu nhìn Thẩm Đường. Lại thấy anh ngồi trên ghế sa lon, treo nụ cười nhàn nhạt, cực kỳ giống thân sĩ, nhưng đáy mắt anh chợt lóe lên ý khinh thường, cũng rõ ràng như vậy.

Lúc đó, mẹ của cô đã cùng bố của anh làm tiệc cưới, mà cô cũng từ chú đổi thành gọi ông là bố. Nếu không phải Thẩm Đường vẫn khuôn phép lễ độ gọi mẹ cô là "dì", người ở bên ngoài sẽ thấy đây thật là một nhà bốn người hạnh phúc mỹ mãn.

Cô lắc đầu một cái, bố, con ở nhà là được, mùa hè quá nóng.

Bố Thẩm nói, đâu được, học sinh mà, nghỉ hè thì luôn thả lỏng một chút mới tốt. Nói đi, muốn đi nghỉ nơi nào? Ừ, con sợ nóng, chúng ta đi Thụy Sĩ trượt tuyết nhé?

Anh nói, đây cũng là một ý kiến hay.

Mẹ của cô cũng gật đầu một cái, Thụy Sĩ là một địa điểm tốt.

Cô cắn môi không nói, chỉ ngồi đó vừa nhìn bọn họ bắt đầu vui vẻ hoà thuận thảo luận rồi sắp xếp hành trình thế nào, Thụy Sĩ lại có những địa điểm du lịch nào.

Bố Thẩm hành động thật sự rất nhanh, mới thảo luận một ngày là ngày thứ ba là bố cầm đến bốn tấm vé máy bay đi Thụy Sĩ. Rõ ràng, cô không có vi-sa. Sau lại, cô mới biết, công ty bố cùng các nước Âu Mĩ đều có nghiệp vụ lui tới, cho nên mua vé máy bay thật sự rất đơn giản.

Cô không khỏi nghĩ đến chuyện đã từng, nhà nghèo ngay cả đồ ăn cũng chỉ ăn những món đơn thuần, nhưng bây giờ, muốn đi đâu chơi thì chỉ cần nói một tiếng liền có thể làm được đi. Như vậy nước của lòng sông quá mức chênh lệch so với mặt biển, để cho cô cực kỳ không thăng bằng. Nếu như khi đó nhà của cô có tiền, nói không chừng bố của cô cũng không đi như thế. . . . . .

Trong lòng cô khó chịu, một lúc sau, cô lắc đầu một cái, mở lòng của mình ra.

Lại nói, đối với Thụy Sĩ, cô thật không hiểu lắm, duy nhất chỉ biết là chính là quốc gia được đạt Giải Nobel, sau đó là đồng hồ cực đắc và sang trọng. Bởi vì đó đều là kiến thức trong sách giáo khoa.

Ba ngày sau, cuối cùng bốn người cũng đến Lucerne, Thụy Sĩ, bởi vì trái múi giờ nên lúc tỉnh dậy, trời đã rất đen rất đen rồi. Nhìn đồng hồ báo giờ trên vách tường một chút, cũng là hơn hai giờ khuya. Nhiệt độ bên này vốn tương đối thấp, bóng đêm càng thêm trầm lợi hại.

Trong bụng cô trống trơn, vô cùng khó chịu. Nhưng phòng lớn như thế chỉ một mình cô, tìm ở tủ trên bàn bàn cũng không thấy một chút thức ăn. Mà khoảng thời gian này, phần lớn mọi người đều đi ngủ. Tuy biết rằng khách sạn năm sao có nhân viên phục vụ trực, nhưng cô lại còn không biết xấu hổ quấy rầy người khác sao, chỉ có thể yên lặng đói bụng nằm lại giường.

Nhưng bởi vì trong bụng quá đói, cộng thêm mới vừa ngủ hơi nhiều, cho nên trong bụng khó chịu vô cùng rõ ràng, lăn qua lộn lại, một chút buồn ngủ cũng nhìn không thấy.

Cô cứ chịu đựng như vậy cho đến ánh nắng đầu tiên của sáng sớm xuyên qua khe cửa sổ chiếu vào, chói mắt. Cô dùng ngón tay hơi che lại, hất đầu một cái, đứng dậy, mở cửa sổ ra, không khí rét lạnh ùa vào mặt, một dãy núi xa xa lại được bao phủ trong làn áo trắng bạc.

Hôm qua lúc đến đây rất mệt mỏi, cho nên cũng không chú ý hoàn cảnh chung quanh. Lần này nhìn thấy cảnh này, dĩ nhiên là trong lòng kinh ngã tán thưởng liên tục, dù sao vẫn là lần đầu tiên cô nhìn thấy tuyết ở mùa hè.

Chậm rãi đi ra khỏi phòng, ngẩng đầu liền thấy cửa căn phòng đối diện mở ra, lại thấy anh đứng ở cửa.

Anh chỉ hơi quét qua cô.

Cô cũng không để ý tới anh.

Hai người đều cùng đi thang máy xuống lầu, đi tới đại sảnh. Đã có không ít người ngồi trên bàn ăn bữa sáng, trên mặt đều là vui thích.

Cô thấy anh ngồi lên vào một cái bàn nên cũng tìm một cái bàn không có ai ngồi xuống. Thế nhưng anh lại trừng mắt nhìn cô: chị là đang cáu kỉnh với sao?

Cô sợ đến mặt trắng bệch.

Đúng vậy, chút nữa bố dượng cùng mẹ cũng sẽ tới đây ăn điểm tâm, nếu cô cùng anh ở hai bàn thì sao có thể ăn nói với bọn họ?

Sau khi nghĩ thông suốt, cô ngồi xuống. Đúng lúc, nhân viên phục vụ đi tới. Nhân viên phục vụ nói một tráng tiếng Anh, bởi vì tốc độ nói quá nhanh, hoàn toàn khác biệt với tốc độ trong băng cùng thầy giáo nên cô chỉ nghe một hai từ của cô gái, những thứ khác thì nghe cũng không hiểu.

Trong lòng cô hoảng hốt, mặt sung huyết đỏ bừng, muốn biểu đạt cái gì, thế nhưng chút từ đơn lại chìm vào tận cùng trong đầu, đúng là một từ cũng không thể nhớ, càng không cần nói làm sao liên kết thành một câu nói.

Người bồi bàn mỉm cười nhìn cô.

Cô cảm thấy vô cùng quẫn bách.

Lại nghe anh nói: ngu ngốc chính là ngu ngốc. Chợt anh dùng tiếng Anh vô cùng lưu loát nói chuyện với phục vụ viên kia.

Cô cắn cắn môi, không nói thêm lời nào.

Một lúc sau, nhân viên phục vụ đẩy xe đưa tới bữa ăn sáng mới vừa gọi.

Phần lớn bữa ăn sáng ở đây là bánh mì lát với mứt, mùi vị tạm được, ngày thường cô nhất định là ăn không quen. Nhưng bởi vì đói bụng cả ngày, bữa ăn sáng vừa lên bàn, cô liền ăn ba lát bánh mì đen (hay còn gọi là bánh mì lúa mạch).

Anh nói, heo.

Mặt cô ửng hồng, muốn phản bác, lại thấy vẻ mặt ngọt ngào của bố dượng cùng mẹ cô xuống lầu.

Cô chào buổi sáng với bọn họ.

Bố anh cười híp mắt nói, lần đầu tiên ra khỏi nước, có chỗ nào không quen hay không? Rồi chợt ông nói với anh, Tiểu Đường, con thường ra nước ngoài, phải chăm sóc kỹ cho chị đấy.

Anh cười nói, bố, con sẽ chăm sóc chị thật tốt.

Mẹ cô nói, anh cũng thiệt là, đứa nhỏ Tiểu Đường này không chăm sóc tốt cho Phỉ Phỉ à, nói thừa quá à.

Trong lòng cô khổ sở, thật muốn vạch trần mặt nạ người này.

Bố dượng cười cười, ngồi xuống cũng bắt đầu ăn bữa sáng.

Người ngoài nhìn vào một nhà, sau khi dùng xong bữa ăn sáng không gì sánh bằng thì lái xe mấy giờ mới tới núi tuyết Titlis để trượt tuyết. Núi tuyết Titlis là một phần của dãy núi Alpes, sân trượt tuyết ở đây cũng vang danh toàn cầu, cho nên hàng năm khách du lịch tới đây rất nhiều.

Sau khi cô "trang bị" tốt mọi thứ, trong lòng vẫn rất thấp thỏm. Nhất là trượt tuyết sẽ do anh đưa đi. Khi cô đi tới sân trượt tuyết, anh đã đứng ở đó chờ cô.

Trang bị một bộ đồ thể thao màu xanh nhạt, trên đầu mang một cái mắt kính, chậm rãi thong thả bước tới cô, lại sinh ra một sự lững thững nhàn rỗi, không chút để ý đến mùi vị.

Cô đứng ở đó nhìn, đột nhiên cảm thấy anh tĩnh thì là phong cảnh; anh động thì là thần tiên.

Cô nhất thời nhìn đến ngây dại, lấy lại tinh thần thì thầm mắng mình hoa si, mặc dù thân xác lớn lên khá hơn nữa thì cũng không che đậy được cặn bã không chịu nổi bên trong.

Anh đi tới trước mặt cô, nâng cằm lên.

Cô bị buộc nhìn thẳng vào ánh mắt của anh.

Anh nói, chị à, tôi mới vừa cảm nhận được ánh mắt nóng bỏng của chị.

Mặt cô đỏ hồng, hơi xấu hổ.

Anh thấy cô không nói, cười khẽ không thôi, chợt, anh cúi đầu nói ở bên tai cô, chị à, lúc nãy dáng vẻ chị thật là làm người ta thương yêu, nếu không phải bố tôi ở chỗ này, tôi nhất định lập tức làm chị luôn.

Cô bị lời anh nói làm sợ hết hồn, ngẩng đầu nhìn ánh mắt của anh.

Đen như mực, không thấy đáy.

Anh không phải nói đùa.

Cô nắm chặt hai quả đấm, lồng ngực phập phồng không ngừng.

Anh cúi đầu nhìn một cái, mỉm cười, chị à, ngực nhỏ này của chị cũng đừng phập phồng nữa. Dĩ nhiên, tuy là nhỏ, nhưng có cảm giác.

Hai tay cô ôm chặt ngực, quát lớn, cậu thật sự không thể chung sống bình thường với tôi sao?

Anh nói, chị à, cũng trải qua thời gian dài như vậy rồi, tôi với chị, lần đó không phải chung sống bình thường sao? Giữa nam và nữ, chẳng lẽ không phải chung sống như vậy sao?

Cô giận đến nửa câu cũng nói không ra.

Người này, quả nhiên là ngụy biện.

Khi bố dượng cùng mẹ cô ra thì cô cũng bị anh nắm tay, đi tới sân trượt tuyết.

Cô tránh tay của anh, cậu buông tay, tôi không cần.

Anh nói, lúc nãy giáo viên hướng dẫn cũng đã dạy chị những cơ bản cần chú ý rồi phải không? Có muốn dại dột như heo mà ngã nhào hay không! Cũng đúng, đoán chừng chị cũng là một con heo, chết vì ăn, còn chết vì đần.

Cô nhìn anh chằm chằm.

Thế nhưng anh lại đẩy cô một cái.

Ván trượt tuyết dưới chân không khỏi chuyển động, cô sợ đến thân thể nghiêng về phía sau, mặt mũi biến sắc.

Anh theo kịp, nói với cô một câu, tôi ở bên cạnh chị, chị sợ cái gì.

Cô theo bản năng phản bác, chính là vì cậu ở bên cạnh tôi, tôi mới sợ.

Mặt anh đen lại, một lúc sau, hung hăng đẩy cơ thể của cô, lại cười lớn.

Cô sợ đến trắng bệch mặt mày, trong đầu nhớ tới lúc mới vừa mặc quần áo, giáo viên hướng dẫn nói với cô, dần dần ổn định trọng tâm. Lúc này cô mới trừng mắt nhìn anh đang cười to, gầm lên: chẳng lẽ cậu không biết âm thanh quá lớn sẽ làm cho tuyết lở sao?

Anh xem thường liếc nhìn cô một cái.

Cô bị anh nhìn đến sợ hãi. Trùng hợp đến một chỗ ngoặt, cô không lấy lại tinh thần, liền nhào tới trước mặt. Cả khuôn mặt cũng vùi trong tuyết.

Cảm giác lạnh hiện tại, quả nhiên là quá thấu xương, tóc gáy cả người cô cũng dựng đứng lên.

Cô bị anh kéo lên, sắc mặt hơi trắng bệch.

Anh nói, chị à, đầu heo chị là ngã vào tuyết, ngược lại là một cảnh rất tốt.

Lúc đó, mẹ của cô cùng bố dượng lo lắng chạy tới, vội hỏi cô có chuyện gì hay không.

Cô lắc đầu một cái, cười nói, không có sao, không đau. Mọi người an tâm chơi đi.

“Sao không cẩn thận như vậy”. Mẹ của cô càm ràm với cô, nhìn anh cũng ở bên cạnh cô, lại nói, Tiểu Đường cũng ở đây, vậy mẹ cũng yên tâm.

Sau khi bọn họ rời đi, cô thở phào nhẹ nhõm. Dù sao vẫn lo lắng bọn họ sẽ đoán được, cô và anh chỉ bằng mặt không bằng lòng.

Đột nhiên, anh cười cười với cô, sờ sờ đầu của cô.

Trong lúc nhất thời cô cứng ngắc, vừa định gạt tay của anh ra.

Anh nói bên tai cô, bọn họ đang nhìn chúng ta đấy.

Cô không nói, mặc cho anh giả vờ thân mật khắng khít với cô. Bên cạnh, một nhiếp ảnh gia châu Âu đi tới, dùng tiếng Anh bô lô ba la nói không ít.

Cô vẫn còn đang cố gắng nghe, sau đó từ từ phiên dịch, lại nghe anh nói, được. Chợt, anh kéo cô đi tới một chỗ, dùng tiếng Anh hỏi nhiếp ảnh gia, nơi này có thể hay không.

Người nhiếp ảnh gia kia cười gật đầu một cái.

Chợt, anh ôm bả vai của cô, lúc cô không được tự nhiên, anh lại nghiêng đầu hôn lên gương mặt của cô. (ed: anh cũng dễ thương ha)

"Rắc rắc ——."

Trở về ( hết )….

Nhiếp ảnh gia kia chụp hình thay hai người bọn họ.

Lúc này cô mới biết, thì ra là nhiếp ảnh gia kia muốn chụp hình cho hai người bọn họ. Sau khi chụp xong ảnh, nhiếp ảnh gia kia để lại MSN liên lạc, cùng với hộp thư, nói sau khi về sẽ gửi thư điện tử rồi gửi bưu kiện đến.

Cho đến khi nhiếp ảnh gia kia rời đi, cô còn chưa lấy lại tinh thần.

Thế nhưng anh lại nói, chị, tôi thỏa mãn ý của chị đấy, trở về lại, chị cũng phải thỏa mãn tôi.

Đối với lời anh nói, nửa ngày cô cũng không thể hiểu.

Năm ấy cô mười bảy tuổi, anh mười sáu, nhìn vẫn như hoa sơn chi năm ấy, đẹp tựa ánh mặt trời.

Có thể do tuổi phát triển, hay là hai người chung sống lâu ngày, anh đối với cô đã không không thiện cảm như lần đầu tiên gặp mặt.

Ở trong mắt người ngoài, bọn họ là một cặp anh em khác cha khác mẹ chung sống hài hòa. Nhưng chỉ có lẫn nhau biết, quan hệ bọn anh chỉ lạnh cứng, thắng luôn cái lạnh rét của tháng chạp.

Anh không tìm cô gây phiền phức, tất nhiên cô mừng rỡ thoải mái.

Ở trường càng ngày càng nhiều người biết, bọn họ là chị em.

Những nữ sinh thích anh mãi cứ nhét thư vào túi sách của cô, sau đó ném lại một câu làm bộ đáng thương "Làm phiền cậu" "Nhờ chút".

Cô không thích nói chuyện cùng anh, nhưng mà đối với thỉnh cầu của những nữ sinh kia, cô luôn không cách nào thờ ơ. Dù sao đây là một phần tâm ý. Nếu như ai nguyện ý thay cô đưa tâm ý của cô cho người kia, cô nhất định sẽ rất vui vẻ.

Cho nên cô vẫn sẽ len lén đặt những bức thư kia ở bàn sách của anh. Mà mỗi một lần như vậy, cô lại đều cảm thấy mình giống như đánh một trận chiến đấu nguy hiểm, mồ hôi đầm đìa.

Năm lớp mười hai ấy, bài tập của cô càng ngày càng nhiều, thời gian trở về nhà cũng càng ngày càng muộn.

Mỗi lần về đến nhà, đèn của phòng khách luôn mở.

Anh đang chơi trò chơi.

Bố của anh, bố dượng cô, chưa bao giờ can thiệp vào hành động của anh, cho nên anh càng thêm kiêu ngạo, ban đêm chưa tới mười hai giờ là sẽ không bò lên giường ngủ. Chỉ là vậy cũng tốt, ít nhất anh đang chơi trò chơi, đèn trong nhà sáng rỡ, ngược lại lúc cô trở về, trong nhà trống vắng tối đen như mực.

Lại trôi đi, nháy mắt lại qua mấy ngày.

Cô nghĩ đến người thiếu niên trong lòng, nghĩ tới nghĩ lui hồi lâu, cuối cùng cầm một trang giấy, viết lên tâm tình lắng đọng thật lâu của cô, cùng với tình ý mông lung ngọt ngào.

Lá thư màu xanh nhạt, phía trên vẽ một đám hoa sơn chi xinh đẹp, trông rất sống động, giống như chỉ cần lại gần là có thể nghe thấy mùi thơm thấm vào người.

Cô do dự hồi lâu, quyết tâm tự mình giáo lá thư này cho bóng hình trong lòng.

Ngày đó, gió nhẹ từ từ thổi lên váy dài màu xanh lam của cô, thổi loạn mái tóc mềm mại thật dài của cô.

Cô hồi hộp mà lòng bàn tay toát mồ hôi, thỉnh thoảng cầm khăn lau tay, rất sợ ướt tấm tâm ý của cô.

Cô dạo bước ở nới người ấy thường đi ngang qua, thỉnh thoảng nghiêng đầu nhìn quang cảnh trên đường một chút. Đợi đã lâu, cuối cùng bóng dáng ấy tới trễ.

Anh chậm rãi đi ở trên đường, mặt mày lành lạnh, khí chất vẫn trong veo như vậy. Giống như thần tiên trên trời, thuận gió đạp trăng mà đến.

Tim của cô lần nữa đạp nhanh, làm như muốn xông ra khỏi lồng ngực của cô.

Ngọn gió thổi qua lá cây ngô đồng, cây lay động, đan vào thành bản hoà tấu mùa hè.

Cô hồi hộp siết chặt lá thư, hai ba bước tiến lên, đột nhiên bị người khác kéo tay áo lại.

Cô nghiêng đầu vẫn còn đang kinh ngạc rốt cuộc là ai kéo tay áo của cô, lại nghe thấy giọng của anh truyền đến ——.

"Chị, chị là muốn, thổ lộ?"

Cô xấu hổ đến sắc mặt đỏ bừng, nhìn anh chằm chằm.

Người trong lòng đã nhanh đi tới, đi ngang qua, thấy hai người bọn họ, nhàn nhạt mở miệng, "Thẩm Đường, cậu với chị cậu đang chơi trò mỹ nữ bên cạnh thần y đó hả."

Anh nheo lại mắt, "Ừ, đúng rồi, cô nhóc Trịnh Duyệt đang tìm cậu xung quanh đấy."

Cô biết Trịnh Duyệt, thanh mai trúc của Tô Cẩm Niên, cũng là công chúa đáng yêu trong đại viện, dáng dấp thật xinh đẹp, chính là lòng dạ quá lớn. Cho tới bây giờ đều tự cho mình là bạn gái Tô Cẩm Niên, người nào thổ lộ với Tô Cẩm Niên cũng sẽ gặp phải cô ta đầu tiên. Nhưng cô nhìn ra được Tô Cẩm Niên không thích cô ta, chỉ ngại vì mặt mũi hai nhà, không hung hăng để cho Trịnh Duyệt mất thể diện thôi. Hơn nữa cô biết, mẫu người của Tô Cẩm Niên tuyệt đối không phải là Trịnh Duyệt.

Mặc dù nói không biết rốt cuộc tương lai người đứng bên cạnh Tô Cẩm Niên là ai (ed: dạ là chị Tô Khả ạ!), nhưng cô muốn ở bên cạnh Tô Cẩm Niên. Cho nên vì hạnh phúc của mình, cô cảm thấy cô nên cố gắng một chút.

Vừa nghĩ như vậy, cô cảm thấy, dù Thẩm Đường ở bên cạnh cô, cô cũng nên thổ lộ với anh.

Tô Cẩm Niên khẽ cau mày, chỉ nói câu "biết rồi" liền rời đi.

Trong lòng cô càng cảm thấy mình nhiều hi vọng. Vì vậy bước chân cô khẽ dời, muốn ngăn anh lại.

Chỉ là ——

Cô mới vừa khẽ dời bước, anh liền nắm cả vai của cô lại.

Anh nhỏ giọng nói ở bên tai cô: "Chị à, muốn nhìn hình của chị không?"

Cô sững hồi.

Anh nói: "Quần lót dâu tây, đúng không."

Cô lập tức đen mặt, "Thẩm Đường, cậu có ý gì?"

"Chính là ý đó." Anh cười dịu dàng, giống như yêu nghiệt.

Trong lòng cô bất an, nhìn đôi mất không có ý tốt kia, trong nháy mắt phản ứng kịp, không thể tin hét lên ——

"Thẩm Đường!"

"Chị à, tôi ở đây."

Giọng của anh không cao không thấp, vô cùng mê hoặc. Cô sợ đến sắc mặt tái đi, nhìn xung quanh tìm Tô Cẩm Niên, thấy anh đã sớm đi xa, trong lòng buông lỏng lại có một chút cô đơn.

Lá thư trên tay đã bị mồ hôi thấm ướt, cô cắn môi.

Đột nhiên ——

Anh đoạt lấy lá thư trong tay cô, "Đây là thư tình?"

Anh vừa nói vừa xé lá thư ra.

Lúc cô lấy lại tinh thần thì thấy anh đã móc tờ giấy ra, sắc mặt giận đến đỏ bừng, "Cậu làm gì thế!"

"Rõ ràng mà, chị." Anh nói rất dịu dàng, nhưng trong đôi mắt lại lạnh lẽo, làm cho cô không khỏi rùng mình. Chờ hồi hồn lần nữa, anh đã mở tờ giấy phẳng phiu, đọc nhanh như gió.

Cô tức giận lấy tờ giấy đang bị anh đọc lại. Bởi vì tức giận gấp gáp, thậm chí móng tay cắt qua tay của anh, rất nhanh một màu đỏ tươi xuất hiện trước mắt của cô. Nhưng cô không để ý anh sẽ giận dữ, trong lòng tức giận chuyện riêng tư của mình bị người ta nhòm ngó, đầy nước mắt, tràn đầy ủy khuất quay người bỏ chạy.

Từ đó đến một tháng sau, anh cùng cô, nhìn nhau chẳng nói gì.

Không khí trong nhà ngưng trệ, dĩ nhiên hai người lớn phát hiện.

Bố Thẩm Đường nói với anh: "Tiểu Đường, con cùng chị con sao thế?"

Lúc đó, mấy năm lần đầu tiên anh lạnh lùng nói với bố anh: "Cô ấy không phải là chị của con!" Nói xong, bước nhanh rời đi, để lại bố anh tức giận mắng anh "Tiểu tử thúi" tại chỗ không thôi.

Lúc đó, cô đang đứng ở cửa trước, tất nhiên nghe được lời Thẩm Đường nói, trong lòng lại cô đơn.

Cô cũng rõ là Thẩm Đường chưa bao giờ coi cô như chị, ba lần năm lượt ức hiếp cô, nhưng một hai năm chung sống, anh cùng cô cũng dần dần hòa hợp, chỉ là không ngờ, anh nói lời này mà còn có thể nói lưu loát cùng lạnh nhạt xa cách với người chị này như vậy.

Cô đang khó chịu, trùng hợp anh đâm đầu đi tới.

Anh chỉ liếc cô một cái, rời đi, tóc đen nhánh, đại khái là do mới vừa tắm, nắng chiếu vào còn có thể nhìn thấy vài sợ lấp lánh, cô mơ hồ ngửi thấy mùi trên người anh giống mùi dầu gội của cô.

Lúc hoảng hốt, thế nhưng anh đã rời đi.

Ban đêm, cô mất ngủ, trằn trọc trở mình. Bên tai trừ tiếng ken két của giường thì chính là tiếng gió bên ngoài thổi nhánh cây rơi xuống. Cô ngồi dậy, mở đèn. Một ánh mắt sáng ngời thẳng tắp nhìn về phía trước, tuy nhiên chẳng có gì nhìn vào đáy mắt cả.

Ngẩn người, cô đơn, khổ sở, hiu quạnh. . . . . .

Nhiều cảm xúc, nườm nượp mà đến.

"Xoạt xoạt ——"

Tiếng bước chân rõ ràng từ dưới lầu truyền đến, trong nháy mắt cô hoàn hồn, một lúc sau liền hiểu, là anh trở về. Nghĩ tới chuyện đã xảy ra ban ngày, còn chuyện đã xảy ra đoạn thời gian trước, trong đầu hai tiểu nhân không ngừng đánh nhau, cô cắn môi, mặc thêm một cái áo mỏng, đi ra khỏi phòng của mình.

Trong nháy mắt mở cửa, anh đang đi qua cửa phòng của cô, nghe được âm thanh của cô, anh dừng bước, quay đầu nhìn cô.

Cô ngược sáng cho nên không thấy rõ rốt cuộc vẻ mặt anh là gì, nhưng lại thấy rõ lúc này cặp mắt đen nhánh sáng lên.

Cô bị ánh mắt anh nhìn chăm chú nên sợ hãi, không khỏi lùi lại hai bước.

Anh lấn người tiến lên, ánh mắt sáng long lanh.

Chóp mũi đầy mùi rượu.

Anh uống rượu!

Anh vẫn chưa tới mười tám tuổi, lại uống rượu! Còn uống say khướt như thế!

Cô nuốt nước miếng, lui đến khung cửa phía sau, dựa vào. Hít khí lạnh buốt vào cơ thể, để cho cô hơi bình tĩnh lại, đón nhận ánh mắt của anh. Lúc này cô mới thấy rõ, lúc này trên mặt anh ửng đỏ.

Giọng của cô run rẩy, một hồi lâu mới phản ứng được, cô và anh, sao tới tình huống bây giờ này. Nhìn anh tràn đầy nguy hiểm, cô ưỡn ngực, làm như động viên tinh thần, giọng nói cũng trong trẻo: "Cậu làm gì đấy."

Anh nhếch miệng, dưới ánh đèn, thế nhưng lại xinh đẹp như thế.

Anh nâng cằm của cô lên, thở ra một hơi vào cô, mùi rượu xông vào mũi làm cô cau mày quay đầu đi.

Tay của anh lạnh lẽo, lưu luyến ở cằm của cô, chỉ chốc lát sau, nói nhỏ: "Thế nào, không phải chị ở đây mời tôi sao?" Nói xong thì tiến lên, cả người dựa vào trên người của cô, sau đó, ác ý, kích thích ——.

Lửa nóng nơi kia, thần kinh cô vô cùng lo lắng.

Cô sững sờ, trong nháy mắt hiểu ý tứ trong lời nói của ác quỷ! Vung tay lên thật cao, lại bị anh giữ lấy.

"Thế nào, lại muốn tát tôi? Ha ha. Nào có dễ dàng như vậy!"

Cô tức giận mắng to: "Cậu biến thái!"

Cô muốn xoay người chạy vào phòng của mình, lại bị anh kéo cổ tay lại, không thể động đậy.

Anh không có ý tốt liếc cô từ trên xuống dưới một cái, "Chị à, mặc dù rất nhỏ, nhưng bất đắt dĩ tôi sẽ nhận. Ai bảo —— chị, là, chị, tôi! Chị!"

Anh từng chữ một, nước mắt trong đáy sóng chẳng xao động.

Cô nghe xong, trong lòng phát rét, giống như là nghĩ tới điều gì, gương mặt trắng bệch. Tay chân càng theo bản năng vùng vẫy, ý muốn rời khỏi móng vuốt đó.

Ác quỷ là kiệt tác của thần linh!

Thẩm Đường là ác quỷ.

Anh ôm ngang eo cô lên, sải bước đi vào gian phòng của cô.

"Thẩm Đường! Cậu buông tôi ra! Thẩm Đường!" Cô sợ đến kêu to!

Anh cúi đầu cắn môi của cô.

Cô bị hơi thở ra đầu mùi rượu của anh dọa đến hu hu kêu to.

Hôn xong, anh vừa che miệng của cô vừa cười nói: "Muốn cho bố tôi cùng mẹ chị thấy sao? Dù sao rồi cũng không ngại."

Cô ngây ngẩn cả người.

Bố và mẹ. . . . . .

Nếu như. . . . . .

Chỉ ở dừng một chút, sống lưng của cô được đặt lên giường mềm mại, anh xoay người khóa trái cửa phòng.

Cô tỉnh táo lại, nghĩ đến chuyện mình sắp gặp phải.

Trốn!

Đúng, mau trốn!

Thế nhưng anh lại trực tiếp nhào tới trước, đè cô dưới thân.

"Chị à, chị đã mời tôi, tôi cũng đồng ý, kiểu cách nữa sẽ không ý nghĩa nữa." Nói xong, không khách khí trực tiếp bóp ngực của cô.

Bởi vì đã tắm rửa xong, trước nay cô không có thói quen mặc áo lót, cho nên lúc này dưới áo ngủ cô trống không, bị anh hung hăng bóp một cái, một hồi đau đánh tới trong nháy mắt ——.

"Thẩm Đường, cậu dừng tay, dừng tay! Cậu là cường bạo, phạm pháp, phạm pháp!" Cô bị sợ đến đã không biết nên làm sao.

"Thẩm Đường, tôi là chị, đừng làm ra chuyện rồi sau này tôi và cậu đều hối hận."

"Thẩm Đường, tôi biết rõ cậu uống say rồi, cho nên chỉ cần bây giờ cậu rời khỏi phòng của tôi, tôi sẽ có thể bỏ qua chuyện cũ, dù là cậu nhìn lén tôi viết thư tình cho Tô Cẩm Niên, tôi đều sẽ có thể bỏ qua chuyện cũ."

Cô không biết làm sao, chỉ có thể hạ thấp giọng, thương lượng cùng anh.

Chỉ là cô nói chưa dứt lời, vừa nói đến Tô Cẩm Niên, cả người anh cũng không tốt.

Anh nheo lại mắt, nắm cằm của cô để cho cô nhìn thẳng anh.

"Cô cho rằng, tôi sẽ quan tâm?"

"Tôi. . . . . ." Nước mắt cô giàn giụa.

Anh lạnh lùng như ngày thường, gằn từng chữ lạnh lùng nói một câu: "Thẩm Phỉ Phỉ, đừng nói là chị của tôi nữa, bởi vì, vì, cô không xứng!"

Nói xong, anh không để cho cô cơ hội nói tiếng nữa, trực tiếp hôn cô, một tay kia chặn hau tay của cô, hai chân kẹp thân thể của cô lại, một tay khác rút dây thắt lưng, đạp của mình hai ba lần, dùng quần dài trói chặt hai tay cô.

"Cậu cường ——" Lời còn chưa dứt, anh lần nữa che kín môi cô, một tay kéo áo ngủ vướng bận xuống.

Một thân thể trắng noãn lộ ra dưới ánh đèn.

Đêm đen đã muộn, ánh đèn lờ mờ, thân thể trắng óng ánh, còn có một mảnh cỏ thơm rậm rạm, cảm giác nhìn làm anh nuốt nước miếng mãnh liệt, lại không chú ý cô gái phía dưới nhếch nhác khóc thút thít. . . . . .

Trong tiếng khóc——

Anh từ cậu nhóc biến thành đàn ông.

Mà cô, thành người phụ nữ của anh.

Năm đó, cô mười bảy, anh mười sáu.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 05.09.2015, 01:23
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Lam Quy Ù Bang Cầm Thú
Chiến Thần Lam Quy Ù Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 27.12.2014, 13:58
Bài viết: 780
Được thanks: 5732 lần
Điểm: 19.39
Có bài mới Re: [Hiện đại - Quân nhân] Quân hôn: Chọc lửa thiêu thân - Minh Lam Phong - Điểm: 9
tính đăng hết đoạn 1 cái tát thôi mà ráng bường thêm khúc nữa
ai dè tới 1 tiếng rưỡi sau
buồn ngủ quá
ed kêu gọi mọi người dô phanh thây anh Đường đi nè, quá tàn nhẫn với chị Phỉ rồi, huhu
thương chị, may mà anh là bạn của nh Niên không thì tới số với ed rồi, hí hí.
Ngủ ngon nhé, mình đưa hoa cho mọi ngừoi thưởng thức nhé, đoán hoa ở chỗ nào của truyện xem nào

Hoa Sen Trắng đồng bằng
images

Hoa Tuyết Liên Sơn (không biết anh là bông nào nữa, mọi ngừoi nói xem, bông nào)
images

Hoa đào (cười sao ra hoa này nhỉ?)
images

Hoa nhài (nghe đồn thơm lắm, không biết xuất hiện ở khúc nào)
images

Hoa mẫu đơn (Anh Phong đây, ông xã của chị Tuyết, ông nam phụ lãng xẹt và dễ thương)
images

Hoa mai
images

Hoa bách hợp
images


Hoa lê (nước mắt như lê đẫm mưa)
images

Hoa cúc (không phải cúc hoa đâu đó)
images

Hoa hạnh
images

Hoa hồng (chắc chị Phỉ gắn cái này lên danh thiếp đó  :think:  :think:
images

Hoa anh đào ở Trung
images


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn becuacon về bài viết trên: Nguyễn Thanh Lê, Phonglinhlam, trankim
     
Có bài mới 09.01.2018, 17:31
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 27.04.2015, 08:13
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 2011
Được thanks: 5290 lần
Điểm: 10.88
Có bài mới Re: [Hiện đại - Quân nhân] Quân hôn: Chọc lửa thiêu thân - Minh Lam Phong - Điểm: 2
Ebook: Quân hôn: Chọc lửa thiêu thân - Minh Lam Phong


Tập tin gởi kèm:
Quan-hon-Choc-lua-thieu-than-Minh-Lam-Phong.prc [995.57 KiB]
Đã tải 1190 lần
Quan-hon-Choc-lua-thieu-than-Minh-Lam-Phong.epub [1.22 MiB]
Đã tải 787 lần
Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn Quỳnh ỉn về bài viết trên: HoaXươngRồng, PhụngLaiHy, SakuraMooru, denpanda26, dtg_mtv, halm219, princess_sieufafach, sei_leo
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 168 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: .Bảo Bối., Bora, caduoi, dqhoa, gamE___0ver, gaubeodauhoi, Google Adsense [Bot], Hoàng Quyên, keobong, Lam Khả Nhi, maithy1997, Majestic-12 [Bot], MicaeBeNin, Ngocanh98, phuogot_93, Thuyxanh1990, Thảo Vi, Tóc Xoăn, Tô Hương Quỳnh, Wild_cat, YếnVân và 1120 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 35, 36, 37

2 • [Cổ đại] Hoàng sủng - Hoa Khai Bất Kết Quả

1 ... 33, 34, 35

3 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54

4 • [Quân nhân] Không nghe lời vậy mời xuống giường - Ngô Đồng Tư Ngữ

1 ... 21, 22, 23

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 19, 20, 21

6 • [Xuyên không] Ma y độc phi - Phong Ảnh Mê Mộng

1 ... 73, 74, 75

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 127, 128, 129

8 • [Hiện đại] Ý tưởng ham muốn - Niệm Niệm Bất Xá X

1 ... 23, 24, 25

9 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (102/104]

1 ... 176, 177, 178

10 • [Hiện đại] Đợi mưa tạnh - Úy Không

1 ... 23, 24, 25

11 • [Cổ đại - Trùng sinh] Nàng phi chuyên sủng của vương gia ngốc - Huyền Nhai Nhất Hồ Trà

1 ... 57, 58, 59

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

13 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

14 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

15 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 90, 91, 92

16 • [Hiện đại] Ngọt khắc vào tim - Thời Câm

1 ... 29, 30, 31

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tại cửa cục dân chính - Bạo Táo Đích Bàng Giải

1 ... 20, 21, 22

18 • [Hiện đại] Hạnh phúc nhỏ của anh Đông Bôn Tây Cố (Trọn bộ 2 tập)

1 ... 23, 24, 25

19 • [Cổ đại cung đấu] Nhật ký xoay người ở hậu cung - Dạ Chi Dạ

1 ... 43, 44, 45

20 • [Cổ đại] Thiên tuế sủng phi - Biện Bạch Anh

1 ... 32, 33, 34


Thành viên nổi bật 
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012
Mẹ Bầu
Mẹ Bầu
susublue
susublue

Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 337 điểm để mua Thiên thần 4
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 420 điểm để mua Bé nấm
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 250 điểm để mua Ly kem 2
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 2572 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Chuối chín cây vừa đặt giá 399 điểm để mua Bé nấm
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 1214 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 379 điểm để mua Bé nấm
Shop - Đấu giá: Táo đỏ phố núi vừa đặt giá 360 điểm để mua Bé nấm
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 1517 điểm để mua Thần nước
Shop - Đấu giá: tieuhanhtinh vừa đặt giá 320 điểm để mua Thiên thần 4
Nguyễn Khai Quốc: Giống Rồng
Nguyễn Khai Quốc: viewtopic.php?t=402782&p=3418369#p3418369 ai còn nhớ xin hãy ghé đọc :)
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 364 điểm để mua Lắc tay đá Sapphire
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 295 điểm để mua Thiên thần 4
Shop - Đấu giá: Hoa Trà Mi vừa đặt giá 345 điểm để mua Lắc tay đá Sapphire
Shop - Đấu giá: tieuhanhtinh vừa đặt giá 280 điểm để mua Thiên thần 4
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 559 điểm để mua Audi
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 405 điểm để mua Bé mua sắm
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 327 điểm để mua Lắc tay đá Sapphire
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 384 điểm để mua Bé mua sắm
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 2448 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 1443 điểm để mua Thần nước
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 398 điểm để mua Audi
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 1155 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 378 điểm để mua Audi
Shop - Đấu giá: Hoa Trà Mi vừa đặt giá 310 điểm để mua Lắc tay đá Sapphire
Shop - Đấu giá: Phượng Ẩn vừa đặt giá 250 điểm để mua Giày quà
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 1099 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 364 điểm để mua Bé mua sắm
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 341 điểm để mua Bé nấm

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.