Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 91 bài ] 

Cùng nhảy dưới ánh trăng đỏ - Hắc Đê U

 
Có bài mới 22.08.2014, 21:54
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 6
Thành viên cấp 6
 
Ngày tham gia: 25.07.2014, 10:23
Bài viết: 381
Được thanks: 1080 lần
Điểm: 22.03
Có bài mới [Cổ đại] Cùng nhảy dưới ánh trăng đỏ - Hắc Đê U - Điểm: 10
Cùng nhảy dưới ánh trăng đỏ
  
Tác giả: Hắc Đê U
Thể loại: Cổ đại, HE
Số chương: 84 chương

Đây là truyện giả tưởng, không có liên can đến thực tế, lịch sử nào. Nếu có, chỉ là sự ngẫu nhiên


Giới thiệu:

Dạ Đông Tuyết là tam tiểu thư của Dạ gia, là một kẻ thừa thải không ai cần, trong mắt mọi người, nàng là người vừa vô dụng vừa dở hơi. Một ngày kia, Bạch Y Thần đến làm khách ở Dạ Phủ, Dạ Đông Tuyết vì thú vị mà đeo bám hắn.

Bắt đầu có những tin đồn độc ác nhằm vào Dạ Đông Tuyết, cho là nàng muốn quyến rũ Bạch Y Thần, có một số người còn ra tay hại nàng. Không một ai tin nàng, đều cho là nàng sai quấy, Dạ Đông Tuyết cũng chưa từng một lần biện hộ cho mình, nàng cứ ngây ngô nở nụ cười.

Một ngày kia, Dạ Đông Tuyết chết. Khi đó, Bạch Y Thần mới biết được hoá ra trong lòng hắn có nàng. Đáng tiếc, hắn biết được thì đã quá muộn, Dạ Đông Tuyết đã chết.

Thi thể của nàng bị đánh cấp.

Ở một nơi nọ, Dạ Đông Tuyết mở mắt tỉnh dậy. Trong mắt nàng đã không còn ánh sáng rực rỡ của trước kia, chỉ là một màn đêm u ám.

Tang Ly mỉm cười, nói:

- Nàng cứ làm bản thân mình bị thương như thế?

Dạ Đông Tuyết lạnh lẽo nhìn hắn, thờ ơ đáp:

- Không phải có ngươi chữa cho ta sao?

- Nàng đã không còn là Dạ Đông Tuyết. Bây giờ, nàng có thể làm những việc mà nàng muốn, như… xoá sổ Dạ gia chẳng hạn.

Dạ Đông Tuyết không đáp, nàng bây giờ chỉ phát ra sự lạnh lùng, có lẽ, đây mới là bản tính thật của nàng hoặc cũng không phải. Nàng đã thay đổi như thế gian này luôn biến đổi. Dạ Đông Tuyết đã chết, từ giờ, nàng gọi là Nguyệt Vô Thường.

Thế gian này cái gì cũng có thể là giả dối, tình thân là giả, tình yêu cũng là giả, chỉ có một điều là thật, chính là nỗi đau. Bi ai là tên của hắn.

Vì đồng cảm, hay vì thu hút lẫn nhau, hoặc do định mệnh đã an bài hai người sẽ dây dưa, gắn bó một đời.


Đoạn ngắn 1:

Nàng lúc nào cũng cảm thấy lạnh  lẽo, muốn được nhận lấy hơi ấm. Dù nàng không nói ra, Tang Ly liền hiểu, tiến tới ôm nàng vào lòng.

- Thường Thường của ta nha…

Hắn cọ trán lên đầu Nguyệt Vô Thường, làm tóc của nàng rối loạn. Nguyệt Vô Thường khẽ nheo mắt nói:

- Tang Ly, chế cho ta thuốc.

- Thường Thường muốn thuốc gì?

- Thuốc tăng chiều cao. Ta không muốn bị ngươi ôm. Ta muốn ôm ngươi.

Khoé môi Tang Ly co giật, hắn xuống giọng nói:

- Vậy ta để Thường Thường ôm là được rồi.

Tang Ly hơi khuỵ chân xuống, để chiều cao của hắn bằng với Nguyệt Vô Thường. Nguyệt Vô Thường liền dang tay ôm lấy hắn, Tang Ly cũng chiều theo ý muốn của nàng, chỉ cần Thường Thường của hắn cảm thấy tốt thì hắn sẽ vui vẻ chấp nhận. Hắn tựa cằm lên vai nàng hưởng thụ.

Nhưng mà… tư thế này thật sự rất mỏi nha.


Đoạn ngắn 2:

Nguyệt Vô Thường hờ hửng nhìn Tang Ly, lạnh nhạt nói:

- Ta sẽ không làm thê tử của ngươi. Sẽ không trở thành người phải sống phụ thuộc vào kẻ khác.

Tang Ly mỉm cười, ôm nàng vào lòng nói:

- Vậy không cần làm thê tử của ta. Ta sẽ là người của nàng.

Nguyệt Vô Thường nhíu mày nhìn hắn, bá đạo nói:

- Ngươi vốn là của ta.

Mục lục

≧✯◡✯≦ Trước đêm trăng ≧✯◡✯≦
≧✯◡✯≦ Đêm đầu ≧✯◡✯≦
Đêm 2≧✯◡✯≦ Đêm 3
Đêm 4≧✯◡✯≦ Đêm 4.2
Đêm 5≧✯◡✯≦ Đêm 6
Đêm 7≧✯◡✯≦ Đêm 8
Đêm 9≧✯◡✯≦ Đêm 10
Đêm 11≧✯◡✯≦ Đêm 12
Đêm 13≧✯◡✯≦ Đêm 14
Đêm 15≧✯◡✯≦ Đêm 16
Đêm 17≧✯◡✯≦ Đêm 18
Đêm 19≧✯◡✯≦ Đêm 20
Đêm 21≧✯◡✯≦ Đêm 22
Đêm 23≧✯◡✯≦ Đêm 24
Đêm 25≧✯◡✯≦ Đêm 26
Đêm 27 ≧✯◡✯≦ Đêm 28
Đêm 29 ≧✯◡✯≦ Đêm 30
Đêm 31 ≧✯◡✯≦ Đêm 32
Đêm 33 ≧✯◡✯≦ Đêm 34
Đêm 35 ≧✯◡✯≦ đêm 36
Đêm 37 ≧✯◡✯≦ Đêm 38
Đêm 39 ≧✯◡✯≦ Đêm 40
Đêm 41 ≧✯◡✯≦ Đêm 42
Đêm 43 ≧✯◡✯≦ Đêm 44
Đêm 45 ≧✯◡✯≦ Đêm 46
Đêm 47 ≧✯◡✯≦ Đêm 48
Đêm 49 ≧✯◡✯≦ Đêm 50
Đêm 51 ≧✯◡✯≦ Đêm 52
Đêm 53 ≧✯◡✯≦ Đêm 54
Đêm 55 ≧✯◡✯≦ Đêm 56
Đêm 57 ≧✯◡✯≦ Đêm 58
Đêm 59 ≧✯◡✯≦ Đêm 60
Đêm 61 ≧✯◡✯≦ Đêm 62
Đêm 63 ≧✯◡✯≦ Đêm 64
Đêm 65 ≧✯◡✯≦ Đêm 66
Đêm 67 ≧✯◡✯≦ Đêm 68
Đêm 69 ≧✯◡✯≦ Đêm 70
Đêm 71 ≧✯◡✯≦ Đêm 72
Đêm 73 ≧✯◡✯≦ Đêm 74
Đêm 75 ≧✯◡✯≦ Đêm 76
Đêm 77 ≧✯◡✯≦ Đêm78
Đêm 79 ≧✯◡✯≦ Đêm 80
Đêm 81 ≧✯◡✯≦ Đêm 82
Đêm 83 ≧✯◡✯≦ Đêm 84



Đã sửa bởi Hắc Đê U lúc 04.04.2015, 22:52, lần sửa thứ 11.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
12 thành viên đã gởi lời cảm ơn Hắc Đê U về bài viết trên: Lan Tiramisu, MongGa, Tocdothuhut, Uyên Xưn, Violet12358, XauNhukOnGau, autumnfirefly, catun86, levuonganh, libra0610, mainp, Đông Hoa
     

Có bài mới 22.08.2014, 22:05
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 6
Thành viên cấp 6
 
Ngày tham gia: 25.07.2014, 10:23
Bài viết: 381
Được thanks: 1080 lần
Điểm: 22.03
Có bài mới Re: [Cổ đại] Cùng nhảy dưới ánh trăng đỏ - Hắc Đê U - Điểm: 10
Trước đêm trăng.

Những cơn gió lạnh lẽo thổi ập đến, mang theo cái lạnh cắt da, nó luồn qua khe đá tạo thành những âm thanh réo rắt, nghe giống như… một giai điệu cuồng loạn.

Nhìn nữ nhân nằm trong tuyết, Bạch Y Thần nặng nề tiến lại từng bước. Nàng vừa mười lăm tuổi, tên Dạ Đông Tuyết, lúc nào, nàng cũng mặc y phục màu trắng, nhưng vì bản tính không cẩn trọng, y phục của nàng bao giờ cũng có vết bẩn. Khi hắn hỏi vì sao nàng lại thích mặc y phục màu trắng, nàng liền nở ra nụ cười tươi rói của mình và đáp lại:

“Vì tên Đông Tuyết là màu trắng nha.”

Nàng được sinh trong mùa đông, ngày tuyết rơi trắng xoá, nên được gọi là Đông Tuyết. Nhưng, tính cách của nàng lại trái ngược hoàn toàn với cái tên của mình. Nàng lúc nào cũng vui vẻ hoạt bát, tung tăng chạy nhảy khắp nơi và nụ cười lúc nào cũng thường trực trên môi. Đó là nụ cười rực rỡ nhất mà Bạch Y Thần từng thấy, ấm nóng và sáng chói như ánh mặt trời mùa hạ. Vì nó chói loá như thế, khiến người ta thật khó mà nhìn thẳng, nên hắn càng không thích…

Vì vậy, hắn cũng không thích nàng.

Nhưng, dường như nàng không hiểu điều đó, cứ mãi bám theo hắn. Dù rằng, hắn chưa từng lên tiếng xua đuổi nàng, nhưng cũng chưa một lần đón tiếp nàng, để mặc nàng muốn làm gì thì làm. Hắn không bao giờ để tâm đến.

Bạch Y Thần khẽ chạm vào cơ thể của Dạ Đông Tuyết, từ sớm đã không còn hơi ấm. Hắn đưa tay vuốt lên gương mặt nhỏ bé của nàng. Bình thường, đôi mắt to, đen nhánh của nàng vẫn luôn chớp nháy, hàng mi dài đung đưa như cánh bướm, vốn tràn đầy sức sống như thế mà giờ đây đã khép chặt.

Tay của Bạch Y Thần dần chuyển xuống đôi môi của nàng. Trong trí nhớ của hắn, nó luôn mấp máy liên hồi, không một lúc nào yên tĩnh, tại sao, nó không còn phát ra âm thanh nữa?

Dạ Đông Tuyết trong ký ức của Bạch Y Thần là một người lúc nào cũng không thể ngồi yên lấy một khắc. Vì sao bây giờ nàng lại nằm yên như vậy?

Bạch Y Thần thận trọng ôm thấy thân thể của Dạ Đông Tuyết vào lòng. Hoá ra, hắn cũng không phải không có tình.

Đáng tiếc, hối hận đã muộn màng. Dạ Đông Tuyết giờ đây không còn cảm nhận được tình cảm của hắn nữa.

Những tiếng ồn ào truyền tới, người của Dạ Phủ đã tìm đến. Họ bao xung quanh Bạch Y Thần và Dạ Đông Tuyết.

- Bạch công tử…

Không một tiếng động nào có thể truyền vào tai của hắn, hắn bây giờ đang chìm trong đau đớn, hối tiếc.

Những bông tuyết từ trên trời rơi xuống, bị cơn gió thổi qua, bay tán loạn, như một vũ điệu cuồng dã của bóng đêm…


Đã sửa bởi Hắc Đê U lúc 04.10.2014, 08:15.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn Hắc Đê U về bài viết trên: TTripleNguyen, Uyên Xưn, dandanhana, i love animal, mainp, Đông Hoa
     
Có bài mới 25.08.2014, 19:22
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 6
Thành viên cấp 6
 
Ngày tham gia: 25.07.2014, 10:23
Bài viết: 381
Được thanks: 1080 lần
Điểm: 22.03
Có bài mới Re: [Cổ đại] Cùng nhảy dưới ánh trăng đỏ - Hắc Đê U - Điểm: 33


Đêm trăng đầu tiên

Nơi này, gọi là Dạ phủ, chủ nhân của nó là Dạ Minh Thành, là đệ nhất thế gia ở phương Bắc này. Cơ ngơi của Dạ gia có thể nói là trải rộng khắp cả Nam Thiên Quốc. Dù hắn thân phận là thương gia nhưng lại có một nghĩ khí của một sĩ phu nên danh vọng của hắn rất được đề cao.

Bạch Y Thần không dám nhận mình là một danh sĩ nhưng hắn cũng có một chút tiếng tăm trong giới danh sĩ, hắn được Dạ Minh Thành mời về Dạ Phủ làm khách. Ở Dạ Phủ, địa vị của Bạch Y Thần rất cao, được đối xử như một vị chủ nhân, thậm chí, có một số người của Dạ gia còn không được xem trọng như hắn. Điển hình như là tam tiểu thư, Dạ Đông Tuyết.

Dạ Đông Tuyết là con gái do một tiểu thiếp sinh ra, mẫu thân nàng từ sớm đã từ trần, nàng lại không nhận được sự yêu thương của Dạ Minh Thành, trong bốn vị tiểu thư Dạ gia, nàng là người bị đối xử tệ nhất. Thậm chí, cả người làm cũng bỏ qua sự có mặt của nàng.

Thế mà, Dạ Đông Tuyết cứ thế khoẻ mạnh lớn lên, lại còn vui tươi một cách kỳ lạ. Nàng không để ý đến cách cư xử của người ta dành cho nàng, như không biết thảm cảnh hiện tại của mình, nàng vẫn cứ vui vẻ, hăng hái như thường.

Lần đầu tiên, Bạch Y Thần gặp Dạ Đông Tuyết đúng vào lúc nàng từ trên cây rơi xuống, nằm dài dưới đất.

Không để ý đến nàng có bị thương hay không, Lưu quản gia đã lên tiếng trách móc:

- Tam tiểu thư, nàng đang làm gì vậy? Không thấy có khách ở đây sao?

Dạ Đông Tuyết lồm cồm bò dậy, trên người dính đầy bùn đất, nàng cười cười nói:

- Xin lỗi. Đông Tuyết không biết.

Cảm thấy nàng đang làm mất mặt của Dạ phủ, Lưu quản gia gắt gỏng:

- Tam tiểu thư, nàng hãy về viện của nàng thay y phục đi.

Dạ Đông Tuyết lại cười cười hối lỗi, chập chững lê bước đi. Lưu quản gia làm gì có nhã hứng mà quan tâm đến nàng, vội quay sang tạ tội với Bạch Y Thần:

- Bạch công tử, xin lỗi đã làm phiền ngài. Tiểu nhân đưa ngài về phòng…

Bạch Y Thần hửng hờ không đáp, đôi mắt thi thoảng hướng về phía Dạ Đông Tuyết. Trong lòng thẩm nhủ:

“Không ai nhận ra chân nàng bị thương hay sao?”

Rồi hắn cũng bỏ việc đó sang một bên. Trước nay, hắn không có hứng thú quan tâm đến việc của người khác.

Tưởng đâu mọi việc đã dừng tại đó, nào ngờ, Dạ Đông Tuyết lại chủ động đến tìm Bạch Y Thần.



Bạch Y Thần được mời đến cái viện ở phía tây, gọi Trúc Lâm, đó không phải là cái viện lớn sa hoa nhất Dạ Phủ, nhưng được xây giữa khu rừng trúc, rất thanh tịnh. Dạ Minh Thành biết Bạch Y Thần không thích ồn ào, xuất trần thoát tục nên mới lưu hắn ở đó, lại còn hạ lệnh không cho người khác đến làm phiền.

Hôm đó, Bạch Y Thần đang ở đọc sách bên cửa sổ với tách trà nóng toả hương kế bên. Khi đọc sách, hắn đặc biệt không thích có người kế bên nên những nô tì phục dịch cũng bị bắt đứng bên ngoài chờ gọi.

Soạt

Một tiếng động vang lên, Dạ Đông Tuyết đột ngột từ dưới đất chồi người lên lên tiếng cười hỏi:

- Huynh là người mới đến hả?

Bạch Y Thần giật mình vì sự xuất hiện bất ngờ của nàng, trên mặt hắn vẫn một vẻ nhàn nhạt, không biểu lộ cảm xúc.

Dạ Đông Tuyết chống thẳng hai tay lên cửa sổ chồm người tới trước. Những lá cây vướng trên tóc nàng rơi xuống lả tả. Nàng tròn mắt hỏi:

- Huynh không biết nói chuyện sao?

Bạch Y Thần khẽ nhíu mày, vẫn không đáp lời. Dạ Đông Tuyết làm ra bộ dạng như người am hiểu an ủi hắn:

- Huynh yên tâm. Không nói được cũng không phải là cái tội. Như ta đây, lúc nào nói luôn mồm cũng đâu tốt. Ta biết là người khác còn muốn ta bị câm…

Nàng cứ huyên thuyên nói mãi không ngừng. Bạch Y Thần dần không kiên nhẫn, chân mày của hắn càng lúc càng nhíu chặt.

Cuối cùng, Dạ Đông Nguyệt cũng tóm lại một câu kết:

- …Cho nên, huynh cứ an tâm là Đông Nguyệt sẽ không ghét bỏ huynh đâu.

Trên đầu của Bạch Dạ Thần hiện ra mấy vạch đen, hắn với tay lấy chén trà, hắn cần phải bình tĩnh, không được nổi giận. Bị trượt tay, chén trà rơi xuống đất vỡ toang, Hồng Tụ, người được phân đến làm nô tì của Bạch Dạ Thần đang đứng gác bên ngoài chậm rãi lên tiếng hỏi:

- Công tử, có việc gì sao?

Mãi không nghe thấy Bạch Y Thần trả lời, Hồng Tụ mới to gan hé mở cánh cửa nhìn vào. Qua khe cửa, Hồng Tụ trông thấy Dạ Đông Tuyết bên trong liền nổi giận đùng đùng, đẩy cửa ra quát lớn:

- Tam tiểu thư, nàng ở đây làm gì? Nàng có biết ở đây cấm người vào không?

Nhìn thấy Hồng Tụ nổi giận như vậy, Dạ Đông Tuyết lè lưỡi làm mặt xấu, nàng liền nhảy qua cửa sổ rời khỏi đi. Trước khi biến mất, còn cố nói vọng lại:

- Ca ca, lần sau Đông Tuyết đến thăm người!

Hồng Tụ tức giận mãi không thôi, luôn miệng lầm rầm mắng chửi. Bạch Y Thần từ nãy đến giờ vẫn tĩnh tọa, xem như cái gì cũng không nghe, không thấy.

Ngày hôm đó, ở Trúc Lâm viện, được canh gác nghiêm ngặt hơn.

Tưởng đâu Dạ Đông Tuyết sẽ bó tay không còn cách lẻn vào được nữa thì qua ngày hôm sau Dạ Đông Tuyết vẫn cứ xuất hiện.

Trong thư phòng, Bạch Y Thần đang vẽ một bức tranh. Hắn rất hiếm khi vẽ tranh, những bức tranh hắn vẽ ra chỉ để dành tặng những bằng hữu thân thuộc, người ngoài khó có được, nên giá trị của chúng được đẩy lên rất cao. Có người thậm chí ra giá ngàn lượng vàng cho một bức tranh của hắn, nhưng Bạch Y Thần vẫn không ngó ngàng.

Bức tranh dần dần hoàn thiện, chỉ cần điểm thêm mắt cho chim nhạn là hoàn thành. Bạch Y Thần đặt bút xuống chấm nét cuối cùng, con mắt của chim nhạn đã được điểm xong, nhưng hắn chưa kịp nâng bút lên thì lại bị một tiếng reo làm giật mình.

- Bạch ca ca, Đông Tuyết lại tới!

Bạch Y Thần run tay, trên bức tranh bị một vết mực lem dài. Bạch Y Thần vẫn còn chưa kịp hoàn hồn, gương mặt của Dạ Đông Tuyết đã lù lù xuất hiện trước mắt hắn.

- Bạch ca ca, người làm sao vậy?

Bạch Y Thần đưa mắt nhìn nàng, trong đáy mắt thoáng qua sự bất đắc dĩ.

Dạ Đông Tuyết thấy Bạch Y Thần nhìn mình thì lại lấy làm vui vẻ, liền nở một nụ cười thật tươi, nói với hắn:

- Đông Tuyết nghe nói tên người là Bạch Y Thần nha. Từ giờ Đông Tuyết gọi người là “Bạch ca ca” được không?

Bạch Y Thần chán nản quay đầu, không màng nhìn nàng nữa.

- Người không nói xem như là đồng ý rồi nhé. Bạch ca ca.

Cho dù Bạch Y Thần không nói lời nào nhưng Dạ Đông Tuyết cũng không lấy làm buồn chán, nàng cứ xoay quanh hắn hết nói lại cười. Hắn thật sự không biết cách để đối phó với nàng mà.

Và sự yên tĩnh của Bạch Y Thần chỉ được trả lại khi Hồng Tụ đến đuổi Dạ Đông Tuyết đi.

Nhưng hôm sau, hôm sau và hôm sau nữa, Dạ Đông Tuyết vẫnlẻn đến tìm hắn, vẫn cứ nói cười như vậy. Đôi khi, Bạch Y Thần cũng thắc mắc ở chỗ hắn có cái gì thú vị để nàng cứ đến mãi như thế chứ? Hắn lại chưa bao giờ để ý đến nàng nha.

Hồng Tụ đã không chịu nổi sự xuất hiện thường xuyên của Dạ Đông Tuyết được nữa, nàng ta trực tiếp bẩm báo việc này cho Dạ Minh Thành. Đêm đó, Dạ Đông Tuyết bị lôi ra đánh trượng.

Dù bị đánh rất đau, Dạ Đông Tuyết cũng không lên tiếng xin tha, cắn chặt môi đến bật máu, từng trượng từng trượng cứ thế đánh xuống mông của nàng.

Bạch Dạ Thần xuất hiện, lần đầu tiên hắn mở miệng nói:

- Tha cho nàng!

Người hầu liền nghe lệnh mà dừng tay, không đánh nữa, Dạ Đông Tuyết lúc này máu thịt đã mơ hồ, trên mặt của nàng toàn vết bẩn và mồ hôi, nàng ngước mặt lên nhìn Bạch Y Thần, nở một nụ cười rồi ngất đi.

Tưởng sau trận đòn đó, Dạ Đông Tuyết sẽ sợ mà không đến làm phiền hắn nữa, nào ngờ, chỉ được ba ngày, nàng lại xuất hiện.

- Bạch ca ca. Cám ơn người đã nói giúp Đông Tuyết nha. Nếu không có người, nhất định cái mạng nhỏ của Đông Tuyết không còn rồi.

Nàng vẫn cười rạng rỡ như vậy, chẳng lẽ không biết rút kinh nghiệm sao? Vết thương nặng như thế mà chỉ cần mấy ngày, nàng gần như đã hồi phục, phải khen là khả năng thích ứng và hồi phục của nàng quá cao sao? Bạch Y Thần lần đầu tiên thở dài cảm thán.

Lát sau, Hồng Tụ châm chén trà mới đưa vào, nhìn thấy Dạ Đông Nguyệt liền muốn mắng người, Bạch Y Thần mở miệng nói:

- Đừng quá phận.

Suốt thời gian qua, Hồng Tụ luôn tận tâm hầu hạ Bạch Y Thần, dù hắn lạnh lùng chưa từng khen tặng nàng bao giờ nhưng hắn cũng chưa từng trách mắng. Nay lại vì Dạ Đông Tuyết, Bạch Y Thần lại cảnh cáo nàng như vậy? Dù đó chỉ là một câu nói nhẹ nhàng từ miệng Bạch Y Thần phát ra cũng làm cho Hồng Tụ cảm thấy đau đớn như bị xé nát tâm can.

Dạ Đông Tuyết như vô tâm vô phế, cái gì cũng không biết, ngồi ở ghế nhỏ đùa nghịch chén trà, tiếng cười khe khẽ của Dạ Đông Tuyết lọt vào tai Hồng Tụ thành ra tiếng cười nhạo báng, Hồng Tụ liền căm thù trừng mắt nhìn Dạ Đông Tuyết.

Hồng Tụ lui ra ngoài, mối hận càng lúc càng tăng cao.



Đã sửa bởi Hắc Đê U lúc 04.10.2014, 08:16.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Hắc Đê U về bài viết trên: Hạ Lạc Hy, TTripleNguyen, mainp, Đông Hoa
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 91 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 35, 36, 37

2 • [Cổ đại] Hoàng sủng - Hoa Khai Bất Kết Quả

1 ... 33, 34, 35

3 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54

4 • [Quân nhân] Không nghe lời vậy mời xuống giường - Ngô Đồng Tư Ngữ

1 ... 21, 22, 23

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 19, 20, 21

6 • [Xuyên không] Ma y độc phi - Phong Ảnh Mê Mộng

1 ... 73, 74, 75

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 127, 128, 129

8 • [Hiện đại] Ý tưởng ham muốn - Niệm Niệm Bất Xá X

1 ... 23, 24, 25

9 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (102/104]

1 ... 176, 177, 178

10 • [Hiện đại] Đợi mưa tạnh - Úy Không

1 ... 23, 24, 25

11 • [Cổ đại - Trùng sinh] Nàng phi chuyên sủng của vương gia ngốc - Huyền Nhai Nhất Hồ Trà

1 ... 57, 58, 59

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

13 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

14 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

15 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 90, 91, 92

16 • [Hiện đại] Ngọt khắc vào tim - Thời Câm

1 ... 29, 30, 31

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tại cửa cục dân chính - Bạo Táo Đích Bàng Giải

1 ... 20, 21, 22

18 • [Hiện đại] Hạnh phúc nhỏ của anh Đông Bôn Tây Cố (Trọn bộ 2 tập)

1 ... 23, 24, 25

19 • [Cổ đại cung đấu] Nhật ký xoay người ở hậu cung - Dạ Chi Dạ

1 ... 43, 44, 45

20 • [Cổ đại] Thiên tuế sủng phi - Biện Bạch Anh

1 ... 32, 33, 34


Thành viên nổi bật 
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012
Mẹ Bầu
Mẹ Bầu
susublue
susublue

Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 1517 điểm để mua Thần nước
Shop - Đấu giá: tieuhanhtinh vừa đặt giá 320 điểm để mua Thiên thần 4
Nguyễn Khai Quốc: Giống Rồng
Nguyễn Khai Quốc: viewtopic.php?t=402782&p=3418369#p3418369 ai còn nhớ xin hãy ghé đọc :)
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 364 điểm để mua Lắc tay đá Sapphire
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 295 điểm để mua Thiên thần 4
Shop - Đấu giá: Hoa Trà Mi vừa đặt giá 345 điểm để mua Lắc tay đá Sapphire
Shop - Đấu giá: tieuhanhtinh vừa đặt giá 280 điểm để mua Thiên thần 4
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 559 điểm để mua Audi
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 405 điểm để mua Bé mua sắm
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 327 điểm để mua Lắc tay đá Sapphire
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 384 điểm để mua Bé mua sắm
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 2448 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 1443 điểm để mua Thần nước
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 398 điểm để mua Audi
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 1155 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 378 điểm để mua Audi
Shop - Đấu giá: Hoa Trà Mi vừa đặt giá 310 điểm để mua Lắc tay đá Sapphire
Shop - Đấu giá: Phượng Ẩn vừa đặt giá 250 điểm để mua Giày quà
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 1099 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 364 điểm để mua Bé mua sắm
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 341 điểm để mua Bé nấm
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 1045 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Táo đỏ phố núi vừa đặt giá 323 điểm để mua Bé nấm
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 2330 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 1373 điểm để mua Thần nước
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 1306 điểm để mua Thần nước
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 345 điểm để mua Bé mua sắm
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 2218 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 294 điểm để mua Lắc tay đá Sapphire

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.