Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 190 bài ] 

Quân sủng thiên kim hắc đạo - Huân Tiểu Thất

 
Có bài mới 04.05.2018, 12:37
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Kỳ Lân Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Kỳ Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 25.03.2017, 09:29
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 134
Được thanks: 430 lần
Điểm: 15.79
Có bài mới Re: [Hiện đại - Trùng sinh - Hắc bang] Quân sủng thiên kim hắc đạo - Huân Tiểu Thất - Điểm: 83
Chương 102: Đại kết cục (3)

Edit: Thanh Xuân 430

Beta: Rinnina + Melodysoyani + Thanh Xuân 430.

Lúc này, Vân Hàn và Vân Cảnh chạy tới, thấy Vân Sở một mình đội mưa, đứng bên bờ sông, lập tức vội vàng chạy đến, khẩn trương hỏi: “Sở Sở, em làm sao vậy?”

Vân Sở ngẩng đầu lên, kéo tay Vân Cảnh nói: “Anh ơi, A Triệt nhất định ở dưới sông.”

Sắc mặt Vân Cảnh thay đổi, nhìn quần áo trên người em gái, là áo khoác của Lam Băng Tuyền, lập tức hiểu rõ chuyện gì đã xảy ra, sắc mặt nghiêm túc gật đầu: “Được, em ở đây chờ, anh cũng xuống đó tìm.”

Vân Hàn cũng nói: “Anh cũng đi xem một chút.”

Vân Sở cảm kích nhìn hai người, cũng không nhẫn tâm để bọn họ chịu khổ, nói: “Đi một lát rồi về, nước sông lạnh, không thể ở quá lâu. Nếu các anh thấy Lam Băng Tuyền thì bảo anh ấy về trước.”

Cô biết, bây giờ có gấp gáp cũng vô dụng, không thể tiền mất tật mang. Chuyện của Thượng Quan Triệt suýt nữa làm cô mất đi lí trí, nhưng mà, cô không thể làm liên lụy đến người bên cạnh.

Vân Cảnh nghe được câu này của cô...trong lòng không khỏi cảm thấy vui vẻ yên tâm, có câu nói này của cô, cho dù lần này có chết đuối trong nước anh cũng không hối hận.

“Ừ, cầm lấy ô, đừng để bị ướt.” Vân Cảnh cầm ô trên đất lên, đưa cho cô, lúc này mới cùng Vân Hàn cởi quần áo nhảy xuống nước.

Không bao lâu, thành viên Ám Sát và Thượng Quan Duệ nhận được tin cũng gia nhập đội ngũ xuống nước tìm kiếm Thượng Quan Triệt.

Dòng sông đục ngầu rất nhanh đã đầy rẫy người.

Nhưng mà, từ gần tối đến tận gần chín giờ tối, mọi người đi xuống lại đi lên, đi lên lại đi xuống vẫn không tìm được bóng dáng của Thượng Quan Triệt.

Vân Sở cuối cùng cũng hết hi vọng, cô nhắm mắt lại, nhìn dòng nước chảy xiết, nhỏ giọng nói: “A Triệt, anh đang ở đâu, cầu xin anh, mau trở về đi.”

Bầu trời đột nhiên vang lên tiếng sấm rền, tia chớp từ trên trời giáng xuống, chiếu sáng cả khoảng không gian âm trầm này.

Vân Sở nhìn nước sông phía xa, trong đầu không khỏi nhớ lại cảnh tượng lần đầu gặp Thượng Quan Triệt, từng chút kí ức lúc hai người sống chung.

Lần đầu gặp mặt, anh mặc quân trang, bị cô gọi là chú cảnh sát, bị cô quấy rầy vay tiền, còn cô lại bị gương mặt tuấn tú yêu nghiệt của anh mê hoặc, cuối cùng bị anh kéo đi chắn hoa đào.

Chắn hoa đào xong rồi, cô lại muốn làm người tốt đến cùng, không thể để cho anh diễn kịch xong rồi chạy mất. Vì vậy, cô dứt khoát kéo tay anh đẹp trai mới quen đi dạo phố, không ngờ anh đẹp trai lại là kẻ vắt cổ chày ra nước, lúc cô mua quần áo, thế mà lại không đứng ra trả tiền cho cô. Sau đó, cô lại thuận tiện đùa giỡn anh đẹp trai , bắt anh đẹp trai cho đi nhờ xe, đưa cô đến Đào Nguyên.



Lần thứ hai gặp mặt, cô bị Kim Lan Nhược tính kế, suýt chút nữa mất đi trong sạch. Khi cô bị lạc khỏi đồng đội, một mình cô chiến đấu hăng hái, đúng lúc cô sắp chống đỡ không nổi, anh xuất hiện, giống như một vị thần, mặc quần áo màu tím, khiến cho người ta không phân biệt được đây là thật hay là ảo ảnh.

Cô tiếp tục đùa giỡn anh, nhưng cuối cùng lại ngã gục trong ngực anh.

Hôm sau tỉnh lại, cô phát hiện mình đã thay quần áo, nằm trên giường của Thượng Quan Triệt.

Sau đó, cô lại làm hỏng cái quần anh thích nhất, hai người nói chuyện bị mẹ anh nghe thấy, cuối cùng cô kéo anh về nhà ra mắt cha mẹ.

Không, chính xác hơn là gặp người lớn, bởi vì cô từ đầu đến cuối không nhìn thấy cha anh.

Còn nhớ rõ, lần đầu tiên anh dẫn cô ra ngoài đi dạo, không khí vui vẻ, nụ cười rực rỡ của anh, lần đầu tiên anh hôn cô, dáng vẻ thâm tình lại lưu manh. Anh vì cô không ngại cực khổ, thiên tân vạn khổ chạy từ nước ngoài về, lại nhìn thấy cảnh tượng cô trúng thuốc thân thiết với người đàn ông khác .

Cô nhớ dáng vẻ anh bởi vì lo lắng thân thể của cô mà vội vã chạy đến tìm Liên Thanh Ngôn, cũng nhớ dáng vẻ anh đỡ cho cô một phát súng chí mạng mà không oán không hối hận, nhớ anh ở trong phòng phẫu thuật, ôm cô, hôn cô trước mặt mọi người, nói cho cô biết, cô là thuốc mê tốt nhất của anh...

Còn nữa, lễ giáng sinh năm ngoái, anh vì muốn khiến cô vui vẻ, đã dẫn cô đến làng du lịch có suối nước nóng, trồng cho cô cả một khu vườn đầy hoa hồng xinh đẹp. Anh còn dẫn cô đi dạo phố, cùng cô ăn uống thỏa thích, cả dáng vẻ im lặng lúc cô không biết ngày đó là ngày gì.

Dáng vẻ lúc anh vội vàng xuất hiện, vì cô mà một cước đá bay Triệu Nhược Nghiên. Cả dáng vẻ thâm tình lúc anh ôm cô, thì thầm bên tai cô, nhắc đi nhắc lại một câu: “Bé con, anh chờ em, chờ em lớn lên.”

Còn cả dáng vẻ đáng yêu vào ngày sinh nhật của cô, anh núp trong ngõ nhỏ, rồi đột nhiên chạy đến ôm cô, nói tối nay mặc cô hưởng dụng.

Trong suối nước nóng, anh cố ý xông đến chỗ cô dây dưa, dáng vẻ hả hê.

Lúc triền miên, lòng anh tham không đáy, nhưng từ đầu đến cuối vẫn nhớ chăm sóc thân thể của cô, không để cho cô bị thương tổn.

Anh dịu dàng, quan tâm, bá đạo, cố tình gây sự, tất cả tất cả, đều hiện lên rõ nét trong đầu cô, giống như được phóng đại vô số lần, từng chút từng chút hiện lên trong đầu cô, khiến hai mắt của cô không khỏi ươn ướt.

Thời gian quen anh không lâu, nhưng mỗi một phút mỗi một giây trong trí nhớ, đã khắc lên bóng dáng của anh thật sâu.

Lúc này Vân Sở mới phát hiện, thì ra toàn bộ thế giới của cô đều là Thượng Quan Triệt, trừ anh ra, gần như là trống rỗng.

Nhưng mà, tại sao lúc cô phát hiện điểm này, cũng đã mất đi toàn bộ thế giới cơ chứ?

Một bóng người toàn thân ướt đẫm, chẳng biết lúc nào xuất hiện bên người Vân Sở, nhìn cô lẳng lặng rơi lệ, rõ ràng vô cùng đau khổ, đau lòng muốn chết, nhưng lại cắn chặt răng, lại làm cho mình khóc thành bộ dạng kia, thân thể của người kia cũng không khỏi run rẩy.

Ngồi xuống bên cô, lạnh lùng trong đôi mắt kia, mang theo tràn đầy ưu thương. Nhỏ giọng hỏi, "Nếu như, chuyến đi này tôi cũng không trở lại, cô có vì tôi mà đau lòng khổ sở không? Có lẽ, cô hoàn toàn không nhớ rõ tôi rồi hả?"

Lúc này Vân Sở mới phát hiện ra, người trước mắt toàn thân ướt đẫm rồi, ngực kịch liệt phập phòng, người đàn ông không ngừng thở hổn hển, lại có thể xuống nước vài giờ, Lam Băng Tuyền. . . . . .

Nghe được lời nói của anh, trong lòng Vân Sở khó tránh khỏi một trận áy náy, cắn môi, lau đi nước mắt, giọng khàn khàn nói, "Thật xin lỗi. . . . . . Tôi. . . . . ."

"Đừng nói, hãy để cho tôi có thêm một chút nhớ nhung đi." Bàn tay Lam Băng Tuyền lạnh như băng bụm miệng cô lại, để cô nuốt lời còn sót lại vào trong bụng.

Đúng, mặc dù lúc vừa bắt đầu Vân Sở còn nhớ rõ Lam Băng Tuyền, để cho  bọn Vân Cảnh nhắc nhở anh về sớm một chút, nhưng mà sau đó, thế giới của cô lại lần nữa bị Thượng Quan Triệt chiếm cứ. Thậm chí, cô quên mất Lam Băng Tuyền xuống nước sớm nhất vẫn chưa về, không hề nghĩ tới, có lẽ anh cũng sẽ giống như Thượng Quan Triệt, vĩnh viễn sẽ không sẽ trở về. . . . . .

Nghĩ tới đây, trong lòng Vân Sở áy náy một trận, lại thấy toàn thân Lam Băng Tuyền run lên , cả người lạnh như băng, sắc mặt đã không có một chút huyết sắc, nên hoảng hốt vội nói, "Anh làm sao rồi? Tôi...tôi dẫn anh tới bệnh viện."

"Không tìm nữa sao?" Đôi mắt nhàn nhạt của Lam Băng Tuyền nhìn cô, thấp giọng hỏi.

Thân thể Vân Sở run một cái, tầm mắt lần nữa nhìn về phía dòng nước chảy xiết không ngừng, nhắm mắt lại lắc đầu một cái, "Không tìm."

Từ xế chiều đến bây giờ, bọn họ cũng mệt mỏi, cô không thể ích kỷ như thế , cho dù muốn tìm, cũng phải chờ ngày mai, lại đi xuống hạ lưu con sông tìm thử. . . . . .

Nghe được lời của cô, Lam Băng Tuyền thở phào nhẹ nhõm, gật đầu một cái, đứng dậy, kéo cô nói, "Trở về thôi."

Vân Sở gật đầu một cái, không khỏi nhìn dòng sông một lần nữa, Vân Hàn ở phía đối diện nói: "Để cho bọn họ cũng trở về thôi, hôm nay tất cả mọi người đều mệt mỏi, nước sông chảy xiết, bây giờ là buổi tối, chuẩn bị không tốt sẽ bị bệnh, tất cả đợi ngày mai lại nói."

Vân Hàn cũng thở dài một hơi, thấy Vân Sở khôi phục dáng vẻ tỉnh táo, gật đầu một cái, nhếch miệng cười một tiếng.

Nụ cười nhàn nhạt này, nở rộ ở nơi âm u mờ tối này, giống như là hoa quỳnh nở rộ trong đêm tối, xinh đẹp đến cực điểm, trong nháy mắt chiếu sáng bầu trời của Vân Sở.

Bởi vì liên quan đến thân thể, đêm đó Vân Sở ở lại bệnh viện. Liên Thanh Ngôn lo lắng cô không ngủ ngon, ngày hôm sau không có tinh thần, nên len lén thêm một ít thuốc ngủ vào trong ly nước của cô, để cho cô có thể nghỉ ngơi thật tốt.

Nhưng mặc dù như vậy, Vân Sở vẫn bị mất ngủ, toàn bộ thế giới đều là Thượng Quan Triệt, cho dù nhắm mắt lại, thế giới của cô vẫn bị Thượng Quan Triệt chiếm lấy, xua đi không được.

Tối nay nhất định là một đêm không ngủ.

Sáng sớm hôm sau, mắt Vân Sở có quầng thâm, nhưng tinh thần của cô vẫn rất dồi dào.

Chỉ huy Ám Sát và bang Huyễn Dạ thậm chí là người bang Lưu Tinh, tăng lên vài trăm, trùng trùng điệp điệp ngay lập tức đi tới hạ lưu bên kia dòng sông, chuẩn bị thuyền nhỏ, bắt đầu một đường tìm kiếm.

Mưa to vẫn còn, không dứt, cả thế giới cũng bị loại hơi thở u ám này che lấp, khắp nơi đều một mảng mờ tối, thời tiết, dường như vĩnh viễn sẽ trời quang mây tạnh lại nữa, giống như tâm tình của Vân Sở vậy, tối tăm, cô mất đi ánh mặt trời, không bao giờ có thể vui vẻ như vậy nữa.

Đảo mắt đã ba ngày trôi qua, cuối cùng thời tiết cũng trong xanh lại, khi ánh mặt trời treo trên cao bầu trời, thả ra ánh sáng vạn trượng, lúc chiếu vào trên người Vân Sở, nhưng cô lại không cảm thấy chút ấm áp nào.

Hôm nay là ngày mở phiên toà, là thời khắc mấu chốt lật đổ Thủ trưởng Triệu, Vân Sở một thân chính trang vừa người, thoạt nhìn làm cho cô có thêm vài phần chững chạc.

Đến tòa án, xuống xe, Vân Sở đã thấy Thượng Quan Duệ và An Linh Nguyệt một thân chính trang giống nhau, chỉ là, bọn họ cũng cũng như cô, gương mặt u sầu, mệt mỏi.

Mấy ngày nay, An Linh Nguyệt cũng mấy lần đau lòng té xỉu, sau đó cùng Vân Sở tiến vào bệnh viện, thời khắc hai người vui sướng nhất, chính là cùng nhau nói về Thượng Quan Triệt, những chuyện thú vị kia.

Nhưng mỗi lần nói xong, hai người cũng sẽ rơi lệ không ngừng.

Đã tìm nhiều ngày như vậy, nhưng mà một chút tin tức cũng không có, chẳng lẽ, anh thật sự sẽ không trở lại nữa sao?

Bởi vì có Tần Phương cung cấp chứng cớ, có Kim Lan Nhược chứng mimh Thủ trưởng Triệu và Triệu Nhược Nghiên, còn có một chút tài liệu Vân Sở lấy được từ trong tay Thủ trưởng Triệu, hơn nữa có Bộ trưởng Mộc trợ giúp, phiên toà lần này, Thủ trưởng Triệu sẽ thất bại thảm hại.



Nhưng kết quả như thế, lại không khiến nhóm người Vân Sở cảm thấy vui vẻ, nếu như, Thượng Quan Triệt rời khỏi, chỉ là vì đổi lấy thắng lợi hôm nay, bọn họ tình nguyện không cần.

Đối với bọn họ mà nói, trên thế giới này không có bất kỳ ai quan trọng hơn Thượng Quan Triệt, người cũng đã mất, bọn họ còn cần thắng lợi này làm gì chứ?

Thượng Quan Triệt và Thủ trưởng Triệu đấu nhiều năm, thật vất vả mới lật đổ Thủ trưởng Triệu, nhưng Thượng Quan Triệt lại không về được. . . . . .

Ngày đó tòa án đã đưa ra phán quyết, xử Thủ trưởng Triệu tử hình, tất cả tài sản bị tịch thu.

Chẳng qua là, lúc đó một vị thẩm phán từ phía trên đi xuống, cũng chỉ lau nước mắt một cái, đi tới bên cạnh Vân Sở và An Linh Nguyệt, giọng hơi nức nở nói, "Nếu như A Triệt cũng có thể thấy kết quả hôm nay thì tốt biết mấy."

"Ô ô. . . . . . Đừng nói, đừng nói nữa." An Linh Nguyệt đột nhiên lớn tiếng khóc, như một đứa bé nhào vào trong ngực thẩm phán này, ôm bà, hoàn toàn không có hình tượng mà khóc rống lên.

Lúc này Vân Sở mới nhận ra, thì ra là vị tới từ kinh đô này, thẩm phán cao cấp nhất kinh đô, chính là cha của Thượng Quan Triệt, đã từng là —— ba chồng tương lai của cô. . . . . .

"Đừng khóc, chỉ cần không tìm được thi thể, thì nhất định A Triệt vẫn còn sống." Thượng Quan Chiến dịu dàng an ủi An Linh Nguyệt, rồi sau đó đưa mắt nhìn Vân Sở len lén rơi nước mắt, hiền lành nói: "Cháu chính là Sở Sở đúng không, A Triệt và A Nguyệt đã nói với ta về cháu rồi, cháu cũng đừng quá đau lòng, thằng nhóc A Triệt kia, sẽ không mất như vậy."

Không biết vì sao, lời nói của Thượng Quan Chiến, khiến toàn thân Vân Sở đều tràn đầy năng lượng, giống như ông nói Thượng Quan Triệt còn sống, thì nhất định Thượng Quan Triệt còn sống. Cô gật đầu một cái, cắn môi, nói: "Dạ, con cũng tin tưởng, nhất định anh ấy còn sống, nhất định sẽ còn trở lại."

"Nha đầu ngốc, được rồi, ta khó được về nhà một lần, chúng ta cũng sớm trở về thôi." Thượng Quan Chiến nói xong, vỗ vỗ bả vai Vân Sở và Thượng Quan Duệ, sau đó muốn mời Bộ trưởng Mộc về nhà họ Thượng Quan.

. . . . . . Đường ranh giới cuối cùng. . . . . .

Ba năm sau, thành phố I.

Trên đường phố náo nhiệt nhất thành phố I, trước một tiệm áo cưới.

Lam Băng Tuyền dừng xe ở ngoài cửa, lập tức xuống xe, đi thẳng vào tiệm áo cưới, sau đó bắt đầu chọn lễ phục thích hợp, lễ phục nữ.

Đúng vậy, mọi người không có nhìn lầm, Lam đại soái ca là tới chọn lễ phục, nhưng anh lại đi vào tiệm áo cưới.

Áo cưới trắng tinh, mỗi một món đều độc đáo đặc biệt, mỗi người mỗi vẻ, mỗi một món đều trắng toát không tì vết, giống như là nếu mặc nó vào cô dâu của họ thì cánh cửa cũng trở nên thuần khiết không tì vết.

Ánh mắt rơi vào một bộ áo cưới trên tủ quầy có thiết kế đặc biệt, trên gương mặt lạnh lùng của Lam Băng Tuyền hiện lên nụ cười nhàn nhạt, thấy thế các nhân viên phục vụ xung quanh rối rít xấu hổ đỏ mặt.

Anh chỉ vào áo cưới này, giọng khàn khàn, nghe cảm động mà lại lạnh lẽo cuồng vọng, "Món đó, tôi muốn."

Vậy mà, lại có một giọng nói còn nhanh hơn anh, thậm chí, người kia chạy tới trước bộ áo cưới này, nói: "Cái này không tệ, lấy nó."

Lập tức, các nhân viên phục vụ cũng nhốn nháo, nhìn một chiếc áo cưới xinh đẹp, đang nhìn nhìn hai người hào hoa phong nhã như nhau kia, nam nữ nhân trung long phượng, một lòng, bùm bùm cuồng loạn nhảy dựng lên.

Lam Băng Tuyền cau mày, nhìn cô gái đeo vàng đội bạc trước mắt, trang điểm xinh đẹp, chỉ thấy cô một thân váy dài màu hồng, trên cổ đeo một chuỗi trân châu, một chuỗi vòng cổ bạch kim. Trên lỗ tai đeo hoa tai kim cương, trên ngón tay còn mang theo một chiếc nhẫn kim cương thật to, trên gương mặt đó thoa một ít son phấn, lại có thể nhìn ra da của cô cũng không phải rất trắng, có chút giống màu lúa mì phơi dưới ánh mặt trời.

Nhưng dáng vẻ thùy mị của cô vẫn không tệ, mặc dù không tính là cực phẩm, lại cũng coi là đoan trang thanh tú. Bỏ đi những phục trang gì đó, cô vẫn là một cô gái tốt.

Lam Băng Tuyền không vui tiến lên, nói: "Xin lỗi, bộ này tôi nhìn trúng rồi."

Cô gái kia xoay người, bất mãn nhìn Lam Băng Tuyền, nhíu mày, nói: "Rõ ràng là tôi nhìn thấy trước. Một đấng mày râu như anh, còn phải giành lễ phục với một cô gái yếu đuối như tôi sao? Anh mặc sao?"

Lam Băng Tuyền nghe thấy lời nói vô lễ của cô, sắc mặt lập tức trở nên khó coi, nheo mắt lại, nói: "Gói lại cho tôi."

Những nhân viên phục vụ nữ ở sau lưng kia đã sớm bị một thân khí chất này của Lam Băng Tuyền mê hoặc, hôm nay lại thấy dáng vẻ anh khí phách như vậy, lúc này thất hồn lạc phách, hấp ta hấp tấp chạy đi cầm lễ phục đưa cho Lam Băng Tuyền.

Mà lúc này đây, đột nhiên sau lưng Lam Băng Tuyền lại vang lên một giọng nói lạnh lùng, "Bộ quần áo này là vị hôn thê của tôi nhìn thấy trước, thế nào, các người sợ chúng tôi không trả nổi số tiền này, không muốn bán cho chúng tôi?"

Mọi người nghe vậy, rối rít xoay người, đưa mắt rơi vào trên người mới tới, không xoay người cũng may, quay người lại, cho nên khi người này lộ ra vẻ mặt kinh diễm, đôi mắt của những nhân viên phục vụ kia cũng muốn rơi ra khỏi hốc mắt rồi.

Mà Lam Băng Tuyền, nghe được giọng nói này, cau mày, sau đó xoay người, ánh mắt chống lại một thân áo sơmi màu đen của người mới tới, cuối cùng rơi vào trên khuôn mặt tuấn mỹ yêu nghiệt kia, trong nháy mắt con ngươi cũng phóng đại gấp mấy lần.

Hô hấp gần như đang trong nháy mắt đó ngưng lại, Lam Băng Tuyền trợn to mắt nhìn gương mặt lạnh nhạt của người nọ, cặp mắt yêu nghiệt, cùng với nụ cười như có như không bên khóe miệng, chỉ cảm thấy thân thể giống như là bị cái gì chôn trụ.

Mà, cô gái đeo vàng mang bạc đứng bên cạnh Lam Băng Tuyền, vừa thấy được người đàn ông kia, lập tức lộ ra nụ cười dịu dàng, đạp giày cao gót, đi bộ có chút không vững chạy đến bên người anh, kéo tay của anh, nũng nịu cười nói, "Anh Sở, anh đã đến rồi."

"Vũ Nhi, không sao chứ?" Người đàn ông cúi đầu, dịu dàng cười một tiếng với cô gái, quan tâm hỏi.

Cô gái được kêu là Vũ Nhi lắc đầu một cái, kéo tay của anh lắc lắc, nói: "Anh Sở, Vũ Nhi thích bộ áo cưới đó, tuần sau chúng ta kết hôn, em mặc nó có được không?"

"Được, chỉ cần Vũ Nhi thích là tốt." Người đàn ông được gọi là anh Sở này, gật đầu một cái, kéo cô đi về phía trước, rồi sau đó liếc mắt nhìn Lam Băng Tuyền kinh ngạc, chân mày nhíu lại, rất nhanh dời tầm mắt đi, nói với nhân viên phục vụ kia: "Tôi trả gấp đôi giá tiền, áo cưới này tôi muốn."

Các nhân viên phục vụ thấy soái ca khí thế bức người như vậy, hai người vô cùng tuấn mỹ, thì tâm hồn đã bị mê hoặc thất điên bát đảo rồi, bây giờ lại nghe thấy anh nói trả gấp đôi giá tiền, lập tức cặp mắt đều sáng lên, lập tức đi đến lấy bộ lễ phục này, động tác nhanh chóng gói kỹ, dường như chỉ sợ người đàn ông kia đổi ý.

Mà Lam Băng Tuyền ngơ ngác đứng ở nơi đó, nhìn những nhân viên phục vụ kia cầm bộ lễ phục, muốn đưa cho cô gái kia, lập tức như một trận gió xông tới, đoạt lấy bộ lễ phục, giận không kềm được  quát, "Anh có ý gì? Anh mua áo cưới cho cô ta? Các người, muốn kết hôn?"

Lời nói của Lam Băng Tuyền, làm cho những người ở đây đều ngây ngẩn cả người, thậm chí bao gồm một đôi nam nữ này, cũng bối rối nhìn Lam Băng Tuyền.

Trong đôi mắt phượng màu nâu của người đàn ông kia hiện lên một ý cười lạnh, nhíu mày, nói: "Tôi không mua áo cưới cho cô ấy, không kết hôn cùng cô ấy, chẳng lẽ muốn mua áo cưới cho anh, kết hôn với anh sao?"

Lời này vừa nói ra, rất nhiều người cũng không nhịn được che miệng, lén cười lên.

Mà cô gái được gọi là Vũ Nhi kia lại khẩn trương chặn trước mặt người đàn ông, nhìn chằm chằm Lam Băng Tuyền, nói: "Anh muốn làm gì?"

Đột nhiên Lam Băng Tuyền hiểu những người này hiểu lầm, lập tức giận đến mặt đỏ bừng, nhưng nhớ tới việc cô gái kia vẫn luôn bảo vệ căn phòng trống rỗng, vẫn cố làm ra vẻ kiên cường, lại thường xuyên nửa đêm nước mắt rơi đầy mặt, anh lại cảm thấy đau lòng vô cùng.

"Thượng Quan Triệt, nói lại lần nữa, anh muốn kết hôn với cô gái bên cạnh anh, anh không hối hận sao?" Lam Băng Tuyền lớn tiếng gào thét, bởi vì nội tâm đè nén, làm cho giọng của anh nghe đặc biệt dọa người, lực uy hiếp mười phần, gọi những nhân viên phục vụ cười trộm kia cũng không khỏi đổi sắc mặt, từng người một rụt cổ lại, lại không dám ra tiếng.

Mà người đàn ông bị Lam Băng Tuyền gọi là Thượng Quan Triệt, quả thật giống Thượng Quan Triệt mất tích trong vụ nổ ba năm trước như đúc, mặc dù ăn mặc khác biệt, nhưng những thứ khác hợp thành một.

Lam Băng Tuyền cũng không hiểu rõ Thượng Quan Triệt, nhưng ba năm qua, Vân Sở thường xuyên nhắc tới Thượng Quan Triệt với anh, thậm chí, Vân Sở vì giết thời gian, tự mình viết một quyển sách về câu chuyện tình yêu hoàn mỹ của cô và Thượng Quan Triệt. Anh không nói cho cô biết, anh vẫn luôn là độc giả trung thực nhất và người ái mộ của cô, anh cũng không nói cho cô biết, bởi vì anh sẽ một mực ở sau lưng ủng hộ cô.

Cho nên, khi thấy người đàn ông này, Lam Băng Tuyền không nghi ngờ hai mắt của mình chút nào, người này nhất định chính là người đàn ông mà Vân Sở ngày nhớ đêm mong, Thượng Quan Triệt.

"Thượng Quan Triệt? A, chắc là anh đọc tiểu thuyết nhiều rồi, chú à, anh Sở nhà tôi thế nào lại là nhân vật trong tiểu thuyết? Thật là nhìn không ra, cái người này sao tuổi tác đã cao, còn thích xem những cuốn tiểu thuyết ngôn tình kia chứ, chậc chậc. Mặc dù tôi cũng đã từng rất mê những bản tiểu thuyết kia, cũng mua về nhà xem, nhưng cầu xin anh chớ trợn tròn mắt nói mò. Coi như anh ái mộ anh Sở tôi như thế nào, anh ấy cũng sẽ không thích anh. Anh đừng chết tâm đi."

Vẻ mặt Lâm Tư Vũ khinh bỉ nhìn Lam Băng Tuyền, trong miệng nói ra từng câu từng chữ cũng thô tục mà không có một chút nội hàm, giống như là bà thím bán cá ở chợ.

Lam Băng Tuyền cau mày, nhìn cũng không nhìn Lâm Tư Vũ một cái, chỉ là nhìn Thượng Quan Triệt, hoặc là nói ——trùm buôn bán nổi danh cả nước trước mắt, cường hào đột nhiên vùng lên trong ba năm này, nhà giàu mới nổi —— Lâm Sở.

Mặc dù những năm này danh tiếng của anh rất lớn, nhưng anh không lộ diện trước truyền thông, thậm chí, chủ tịch của công ty đều là do cha của Lâm Tư Vũ Lâm Kiến phụ trách, trên căn bản anh như một tổng giám đốc ẩn hình. Cho nên, những năm này Vân Sở mới không tìm được anh, thậm chí không có bất cứ tin tức gì của anh.

"Xin lỗi, tôi nghe không hiểu anh đang nói gì, Vũ Nhi là vị hôn thê của tôi, đương nhiên tôi sẽ không hối hận khi kết hôn với cô ấy. Còn nữa, tôi cũng không biết anh nói Thượng Quan Triệt là ai, tên tôi là Lâm Sở, hơn nữa tôi phải nói rõ rằng, tôi không thích đàn ông." Thượng Quan Triệt nói xong, đưa tay đoạt lấy bộ áo cưới kia từ trong tay Lam Băng Tuyền.

Lam Băng Tuyền lại gắt gao nắm chặt cái túi đó, nheo mắt lại, cắn răng nói, "Rất tốt, Thượng Quan Triệt, nếu như Vân Sở nghe được những lời này của anh, đoán chừng sẽ hiểu, cô ấy chờ đợi ba năm đều là uổng phí. A, anh đừng nói với tôi, anh không nhớ Vân Sở là ai, từ lúc anh mất tích, cô ấy vẫn đang đợi anh, chỉ vì anh, một mình canh giữ trong biệt thự trống rỗng đó, mỗi ngày lấy nước mắt rửa mặt. Hôm nay tốt rồi, anh đột nhiên xuất hiện, lại muốn kết hôn với người phụ nữ khác. Thậm chí, còn muốn cướp lễ phục mà tôi mua cho cô ấy. . . . . . Anh, rất tốt!"

Vân Sở. . . . . .

Nghe được lời Lam Băng Tuyền nói, hình như trong đầu Thượng Quan Triệt đã hiện lên cái gì đó, có chút nhức đầu đưa tay che đầu của mình, trong đầu trừ chợt lóe lên một gương mặt tươi cười rạng rỡ của cô gái nào đó, nên cái gì cũng không nhớ nổi.

Anh hít sâu, cố gắng muốn nhớ một ít gì đó, nhưng đầu đau muốn nứt ra, làm thế nào cũng không nhớ nổi.

Nhìn dạng vẻ anh khổ sở như vậy, Lâm Tư Vũ cuống quít lo lắng vỗ lưng anh, dịu dàng nói, "Anh Sở, anh sao vậy? Có phải lại nhức đầu nữa không, đừng suy nghĩ, mau đừng suy nghĩ nữa, chuyện đã qua thì đã qua rồi, đừng suy nghĩ, Vũ Nhi không ngại."

"Ừ." Thượng Quan Triệt nhắm mắt lại, để cho mình bình tĩnh lại, bàn tay nắm túi lễ phục trong tay Lam Băng Tuyền, cũng buông lỏng ra.

Không biết tại sao, đột nhiên anh không muốn giành lễ phục với người đàn ông này.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 06.05.2018, 12:23
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Loan Hỏa Phượng Bang Cầm Thú
Chiến Thần Loan Hỏa Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.11.2015, 22:45
Tuổi: 2 Nữ
Bài viết: 3364
Được thanks: 10539 lần
Điểm: 11.49
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại - Trùng sinh - Hắc bang] Quân sủng thiên kim hắc đạo - Huân Tiểu Thất - Điểm: 76
Chương 102: Đại kết cục (4)

Edit: Kaylee

Beta: Rinnina + Melodysoyani + Thanh Xuân 430.

"Vũ Nhi, chúng ta về thôi." Anh kéo tay Lâm Tư Vũ, trong đôi mắt phượng màu nâu lộ ra vẻ cầu khẩn nói.

"Được, chúng ta trở về." Lâm Tư Vũ gật đầu, lại đột nhiên nhớ ra cái gì đó, nhìn chằm chằm lễ phục trong tay Lam Băng Tuyền nói: "Bộ áo cưới này là của tôi, trả tôi."

Lam Băng Tuyền từ trên cao nhìn xuống liếc mắt Lâm Tư Vũ một cái, nhíu mày, nói: "Đây là của Vân Sở, đồ của cô ấy không ai có thể cướp đi."

Sắc mặt của Thượng Quan Triệt khẽ biến, cuối cùng kéo Lâm Tư Vũ với vẻ mặt không cam lòng, sải bước đi ra khỏi tiệm áo cưới.

. . . . . .

Đêm lạnh như nước, trong một tòa biệt thự yên tĩnh, ánh đèn sáng lên, chiếu sáng cả tòa biệt thự.

Ba năm nay, nơi này gần như mỗi ngày đèn đuốc đều sáng choang như vậy, nhưng không ai biết, bên trong thật ra thì cũng chỉ có một người, một người sợ cô đơn, sợ tịch mịch, đang ngây ngốc chờ đợi người.

Nhưng mà, tối nay náo nhiệt hơn trước kia một chút, bởi vì, hôm nay là sinh nhật của Vân Cảnh, Vân Sở tổ chức tiệc sinh nhật cho Vân Cảnh ở chỗ này.

Thật ra nếu nói tiệc sinh nhật thì rất đơn giản, cũng chỉ là Vân Sở tự mình xuống bếp, làm cho mọi người một bàn thức ăn, sau đó Vân Sở tự mình làm bánh ngọt, mọi người cùng nhau uống chút rượu tâm sự một chút mà thôi.

Vân Sở đặt món ăn cuối cùng lên bàn, nhìn mọi người ngồi ngay ngắn ở trước bàn tán gẫu, cười nói, "Được rồi, có thể bắt đầu."

"Ai nha, rất lâu rồi không được ăn thức ăn của chị dâu nấu rồi, chỉ nhìn tôi cũng chảy nước miếng rồi." Mộc Nhiên cười đùa, đứng dậy đỡ Vân Sở ngồi xuống.

Mà Mộc Ngân lại đứng dậy, liếc Mộc Nhiên một cái, nói: "Chị thật là một chút dáng vẻ làm chị cũng không có, cũng biết lấy lòng Sở Sở." Dứt lời, Mộc Ngân rất hiền thục bắt đầu múc canh cho mọi người.

Mộc Nhiên bị Mộc Ngân nói như thế, cũng không đỏ mặt, ngược lại chớp chớp mắt với Niên Cẩm Hạo, nói: "Không phải chị muốn cho cô em gái này một cơ hội biểu hiện sao? Lại nói, em đã đính hôn với Niên tổng , dù sao cũng phải để cho nhà người ta nhìn dáng vẻ hiền thục của em một chút chứ?"

Niên Cẩm Hạo dịu dàng cười, cặp mắt rơi vào trên người của Mộc Ngân, thản nhiên nói, "Vậy thật là phải cám ơn chị Nhiên rồi, để cho tôi thấy một mặt thục nữ của Tiểu Ngân như vậy, không dễ dàng à."

"Niên Cẩm Hạo, anh không nói chuyện cũng không ai nói anh câm." Mộc Ngân mắc cở đỏ mặt, nghiêng đầu trừng mắt nhìn Niên Cẩm Hạo và Mộc Nhiên một cái.

Chọc cho mấy người ở đây cũng phá lên cười ha ha, ngay cả Vân Sở xưa nay không thường cười cũng cười đến mức không khép miệng được, cười nói, "Tiểu Nhiên nói không sai, Tiểu Ngân gần đây đi theo Niên tổng, rõ ràng thục nữ nhiều hơn à. Quả nhiên, cô gái phải lập gia đình đúng là không giống nhau, ai, con gái đã gả ra ngoài như bát nước hất đi. . . . . ."

Mộc Ngân tức giận nhìn chằm chằm Vân Sở, mắng, "Sở Sở chết tiệt, cô dám cười nhạo tôi, tôi mới không phải con gái cô."

Mọi người vừa cười ầm lên một trận, khiến bên này không tức giận cũng có thêm vài phần vui vẻ.

Nói đến Mộc Ngân và Mộc Nhiên, thật ra thì bọn họ thật sự là chị em họ, chỉ là trước kia bọn họ cũng không biết.

Lần trước trong lúc vô tình bộ trưởng Mộc nhìn thấy Mộc Ngân, cảm thấy nhìn quen mắt, lúc này mới truy cứu tới, sau đó phát hiện, Mộc Ngân lại là đứa con thất lạc của anh trai đã mất của bộ trưởng Mộc.

Chẳng qua là, ban đầu chính đảng biến loạn, cha mẹ của Mộc Ngân bị hãm hại tới chết, đứa bé kia cũng không biết bị lạc ở đâu, bộ trưởng Mộc phái người tìm rất nhiều năm, vẫn không có tin tức, vì vậy buông tha.

Lại không nghĩ tới dưới cơ duyên xảo hợp, lại để cho ông tìm được Mộc Ngân, cũng để Mộc Ngân trở lại Mộc gia một lần nữa.

Lúc này, Vân Sở múc canh trước mặt, bưng cho Vân Cảnh, cười nói, "Anh, sinh nhật vui vẻ, qua năm nay, anh đã 27 rồi, lúc nào thì tìm chị dâu cho em?"

Sắc mặt của Vân Cảnh đổi một cái, ánh mắt dịu dàng nhìn Vân Sở, cười nói, "Sở Sở là ghét bỏ anh già rồi sao? Gấp gáp ép anh kết hôn?"

Vân Sở le lưỡi một cái, nói: "Em nào dám, chỉ là, Tiểu Ngân cũng đã muốn gả ra ngoài, anh vẫn không có bạn gái cũng không phải không được đúng không?"

Lúc này, Liên Thanh Ngôn thản nhiên nói, "Sở Sở nói rất đúng, Cảnh, cậu cũng lớn rồi, chuyện này cũng muốn Sở Sở quan tâm?"

Sắc mặt của Vân Cảnh biến đổi, trợn mắt nhìn Liên Thanh Ngôn một cái, nói: " cậu cố ý nói tôi, chính cậu vẫn không phải như vậy sao?"

Vân Sở gật đầu ăn ý nói: " Đúng vậy, anh Liên, chắc anh cũng lớn bằng anh trai em? Hai người, phải nhanh chóng tìm đối tượng về mới phải, sau này em cũng dễ dẫn con của hai người đi chơi, hì hì."

Lập tức, sắc mặt của Liên Thanh Ngôn và Vân Cảnh trở nên khó coi.

Mà Vân Sở dường như là vẫn không cảm nhận được, tiếp tục nhằm vào Vân Hàn, "Còn có Tiểu Hàn tử, anh lớn hơn Tiểu Ngân, ba người các anh, chẳng lẽ muốn vẫn độc thân à?"

Thật ra thì, trong lòng Vân Sở hiểu rõ hơn bất kỳ ai lý do bọn họ không kết hôn, không quen bạn gái  là gì. Bọn họ có ý với cô, so với người khác cô đều thấy rõ, những năm gần đây, cũng đã làm phiền bọn họ, cô mới có thể đi ra từ trong bi thương mất đi tình cảm chân thành. Phải nói, bọn họ quả thật đều là người ưu tú, ngàn dặm mới tìm được một. Nhưng, lòng của cô lại không thể chứa bất kỳ người nào nữa. Coi như Thượng Quan Triệt đã mất tích ba năm, sống chết chưa biết, cô cũng không muốn chấp nhận bất kỳ người nào khác.

Cô đã làm chậm trễ bọn họ ba năm, tuyệt đối không thể tiếp tục làm chậm trễ cuộc đời của bọn họ nữa.

"Khụ khụ. . . . . ." Vân Hàn đang ăn canh lập tức bị sặc, mặt đỏ bừng nhìn Vân Sở, lúng túng nửa ngày cũng không nói được lời nào.

Vẫn là Thượng Quan Duệ phá vỡ phần lúng túng này, chỉ vào bọn họ nói, "Chị dâu nói rất đúng, tháng sau tôi cũng muốn chuẩn bị kết hôn với Tiểu Nhiên, các anh đều là những người đàn ông lớn tuổi hơn tôi, nếu không cố gắng một chút, sẽ phải trở thành trai ế rồi."

Lúc này, Lam Băng Tuyền vừa lúc cầm lễ phục từ ngoài cửa đi vào, nghe nói như thế, sắc mặt thay đổi, rồi sau đó không biến sắc nói: "Dù là trai ế, thì đó cũng là trai ế ưu tú ngàn dặm mới tìm được, người đàn ông tuyệt thế."

Sau đó Lam Băng Khê cũng vào theo, cười to nói, "Ha ha, không sai không sai, chúng ta là những người đàn ông tuyệt thế tốt dĩ nhiên là phải tìm cô gái có sinh mệnh tuyệt thế tốt nhất, sao có thể tùy tiện kết hôn với người khác?"

Thấy anh em Lam thị đi vào, Vân Sở cười cười, nói: "Các anh đi đâu, sao trễ như vậy mới đến?"

"Không phải mấy ngày nữa phải đi tham dự hôn lễ của tổng giám đốc Lâm thị sao? Anh đi chọn một bộ lễ phục cho em, lát nữa ăn cơm xong em nhìn thử xem." Lam Băng Tuyền nhàn nhạt cười cười với Vân Sở, đặt lễ phục trên một chiếc ghế.

Mà Lam Băng Khê ngửi thấy mùi thơm mê người này, cặp mắt sáng lên chạy đến trước bàn ăn, cười híp mắt nói: "Ôi, thơm quá, tay nghề của Sở Sở thật là càng ngày càng tốt rồi."

Nói xong, không khách khí bưng chén canh lên, vui vẻ uống.

Vân Sở cảm kích gật đầu một cái với Lam Băng Tuyền, nhàn nhạt đáp một tiếng, sau đó lại múc một chén canh cho Lam Băng Tuyền, lúc này mới ngồi xuống, an tĩnh ăn thức ăn trong bát.

Ba năm nay, Vân Sở ru rú trong nhà, gần như là không có tham gia một bữa tiệc nào. Bình thường chuyện của Vân thị đều do Mộc Ngân và Vân Cảnh xử lý, tham dự tiệc gì đó, cũng không cần cô đi.

Lần này cô đồng ý với Lam Băng Tuyền, cùng đi tham dự bữa tiệc, chủ yếu cũng là vì đi ra ngoài giải sầu, hoạt động nhiều hơn một chút.

Cô cũng biết những năm này mình quá hư hỏng, gần như là ngăn cách, sống ở trong hồi ức của mình, trong thế giới của bản thân, cho dù cô thường tới bang Huyễn Dạ, nhưng đều là đi xử lý công việc, quả thực chính là một người cuồng công việc.

Cô như vậy, khiến người bên cạnh đều rất lo lắng, thậm chí An Linh Nguyệt cũng thường xuyên tới khuyên cô đi ra ngoài nhiều hơn.

Chỉ là, nếu cô yên tĩnh, thì đều nhớ tới Thượng Quan Triệt, vì khiến mình tỉnh lại, cô đành phải bận rộn không ngừng. Nhưng cũng hiểu rõ, không thể tiếp tục như vậy.

Cho nên lần này, cô cũng cho là mình nên đi ra ngoài một chút rồi, nên không có cự tuyệt lời mời của Lam Băng Tuyền.

Nhưng Vân Sở không nghĩ qua nhiều năm như vậy lần đầu tiên cô đi tham dự hôn lễ, lại là hôn lễ của người cô thích nhất kia. . . . . .

Chiều nay, tất cả mọi người rất vui vẻ, vừa ăn cơm vừa nói chuyện phiếm, vừa uống rượu vừa nói chuyện trời đất, mỗi một người đều đòi không say không về.

Mà Vân Sở, mỗi lần lúc uống rượu đều là như cũ, uống say mèm.

Trong biệt thự này có rất nhiều phòng trống, chiều nay, tất cả mọi người đều không trở về.

Lam Băng Tuyền vẫn săn sóc Vân Sở giống như trước, đỡ Vân Sở say không còn biết gì nói mê sảng về phòng. Cởi áo khoác của cô ra, kéo chăn đắp kín cho cô, ngồi ở đầu giường, nghe Vân Sở không ngừng nỉ non: "A Triệt, anh trở về chưa? A Triệt. . . . . . Em chờ anh chờ thật vất vả. . . . . . Ô ô. . . . . ."

"Chừng nào thì anh mới trở về, em... em sắp đợi không nổi nữa rồi, ngay cả, ngay cả mẹ anh cũng bảo em, đừng đợi. . . . . ."

"Nhưng mà, không đợi anh, em sống còn có ý nghĩa gì chứ? Thượng Quan Triệt. . . . . . Nếu anh dám chết, em thành quỷ, cũng sẽ không bỏ qua cho anh. . . . . ."

Cô nói xong, nước mắt lập tức chảy xuống, từng giọt từng giọt làm đau đôi mắt của Lam Băng Tuyền, làm cho lòng của anh ẩn ẩn đau đớn lên. Anh vén tóc trên má cô, nhỏ giọng nói: "Đứa ngốc, đừng nhớ anh ta nữa, anh ta sẽ không trở về.”

Cho dù trở lại, đó cũng là Lâm Sở của người khác, mà không phải Thượng Quan Triệt của cô nữa.

Thật ra thì nói đến cũng buồn cười, Thượng Quan Triệt không nhớ cái gì cả, lại vẫn nhớ tên của Vân Sở, thậm chí tên của mình cũng lấy là Sở, nếu nói anh ta không có tình cảm với Vân Sở, quả thật không thể nào.

Chỉ là, hiện tại Lam Băng Tuyền rất do dự, không biết có nên nói chuyện này cho Vân Sở hay không .

Nếu nói cho cô biết, với tính tình xúc động của cô, nhất định sẽ chạy đi tìm Thượng Quan Triệt, Thượng Quan Triệt đã không nhớ rõ cô, cô đi tìm anh ta, có thể bị tổn thương hay không?

Cô chờ lâu như vậy, kết quả nói cho cô biết, ông trời mở ra một trò đùa lớn như vậy cho cô, người cô thích nhất không nhớ cô, hơn nữa, sẽ lập tức kết hôn với cô gái khác, cô có thể chịu được đả kích như vậy sao?

"Sở Sở. . . . . ." Ánh mắt thâm tình của Lam Băng Tuyền nhìn cô, trong lúc nhất thời, không biết nên nói gì cho phải.

Hai tay của Vân Sở quơ múa lung tung, trong miệng vẫn đang lẩm bẩm cái gì đó, dáng vẻ một lát cười một lát khóc, ngược lại vô cùng đáng yêu.

Lam Băng Tuyền nhìn dáng vẻ của cô, thiếu chút nữa thì không nhịn được mà làm chuyện gì đó với cô, nhưng nhớ tới chuyện lúc trước, anh vẫn là nhịn được.

Cô sẽ không hi vọng mình quá mức thân mật với cô, người như cô, rất cố chấp. . . . . .

Lam Băng Tuyền nhắm mắt lại, bởi vì uống quá nhiều, hoặc ít hoặc nhiều cũng có chút hỗn loạn.

Vân Sở lại lúc này, đưa tay lôi kéo anh, kêu lên: "Thượng Quan Triệt, em thấy anh, chạy đi đâu. . . . . . Hức. . . . . ."

Lam Băng Tuyền bị cô lôi kéo, mất trọng tâm ngã xuống trên người của Vân Sở, cách một tầng chăn thật mỏng, anh có thể cảm nhận được nhiệt độ trên người cô, ngửi thấy được mùi thơm ngát mê người trên người cô.

Trong nháy mắt, Lam Băng Tuyền đã khống chế không được tâm trạng của mình, nhìn vẻ mặt Vân Sở mê mang lôi kéo anh không ngừng kêu la, cuối cùng cúi đầu ngăn chặn miệng của cô.

Hơi thở xa lạ, khiến cho chân mày của Vân Sở khẽ nhíu lại, cô theo bản năng muốn đẩy ra. Nhưng Lam Băng Tuyền cũng không cho cô cơ hội, hung hăng ấn cô ở trên giường, bắt đầu tùy ý hôn lên.

Vân Sở từ từ khuất phục, cô uống say, ý thức rất hỗn loạn, mê mang, hình như lại thấy được khuôn mặt quen thuộc kia của Thượng Quan Triệt, thấy được dáng vẻ yêu nghiệt cười một tiếng với mình của anh.

Trong miệng không khỏi kêu một câu: "A Triệt. . . . . . Anh trở lại. . . . . . Ừ. . . . . ."

Lam Băng Tuyền nghe tiếng, lập tức dừng động tác lại, nhìn dáng vẻ đang nhắm mắt của cô, rốt cuộc vẫn phải thua trận, đứng dậy, nhắm mắt lại nói: "Ở trong lòng của em, anh vĩnh viễn đều kém anh ta, có phải hay không? Cho dù ba năm này, người ở bên cạnh em là anh, cũng kém mười tháng ngắn ngủi anh ta ở bên cạnh em, đúng không?"

Thật ra thì, anh hiểu rõ đáp án hơn ai hết.

Sắc mặt của Vân Sở khẽ biến, sau đó, đột nhiên ngồi dậy, há miệng nôn mửa xuống sàn nhà.

Lam Băng Tuyền bất đắc dĩ nhìn cô, lắc đầu một cái, nói: "Mỗi lần uống rượu đều không bớt việc như vậy, sau này không nên để cho em uống rượu." Nhưng nói xong, lại nghĩ tới người kia đã quay trở về, có lẽ, có lẽ sau này cô sẽ không bao giờ mua say như vậy nữa.

Vì vậy, suy nghĩ trong lòng càng kiên định, nhất định phải làm cho Thượng Quan Triệt trở lại bên cạnh cô.

Yêu đến một trình độ nhất định, sẽ không một lòng muốn đoạt lấy, mà là thấy đối phương hạnh phúc, sẽ vui vẻ.

Nếu như sau này cô ở lại bên cạnh anh, nhưng mà mỗi ngày đều như con rối như búp bê hoặc là cuồng công việc như trước kia, vậy anh lấy được cô thì có ý nghĩa gì chứ?

Ngày hôm sau, Lam Băng Tuyền thông qua tin tức Internet lớn mạnh của mình, rất dễ dàng tìm được phòng làm việc của tổng giám đốc Lâm thị, hơn nữa dễ dàng đi vào.

Trong phòng làm việc, Thượng Quan Triệt thật sự đang cúi đầu bận rộn cái gì đó, chân mày của anh hơi nhíu lại, liên tiếp nhìn số liệu, hình như vô cùng nhức đầu.

Lam Băng Tuyền đi tới trước mặt anh, lập tức chiếu xuống một cái bóng ở trước mặt anh, làm quân nhân, giác quan của Thượng Quan Triệt luôn luôn rất nhạy bén, cảm thấy có người đi vào, anh lập tức ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc bén rơi vào trên người của Lam Băng Tuyền.

"Là anh? Anh tới làm cái gì?" Thượng Quan Triệt bất mãn nhìn người đàn ông này. Không biết vì sao, thấy người này, theo bản năng anh cảm thấy rất ghét, nhưng rõ ràng ngày hôm qua là lần đầu tiên gặp anh ta, tại sao mình lại ghét anh ta đây?

Thượng Quan Triệt mê mang, luôn cảm giác giữa mình và người đàn ông này, hình như từng có quan hệ gì đó.

Hai mắt Lam Băng Tuyền lạnh lẽo nhìn Thượng Quan Triệt, ngồi xuống ghế ở trước mặt anh, lạnh lùng nói: "Chẳng lẽ tôi không thể tới sao?"

"Xin lỗi, tôi rất bận, không rảnh tiếp đón anh, mời về." Ngày hôm qua sau khi gặp qua một lần, Thượng Quan Triệt cũng biết thân phận của Lam Băng Tuyền, tổng giám đốc của Lam thị, boss phía sau màn giúp Lưu Tinh. Mặc kệ là thân phận nào, cũng mạnh hơn rất nhiều "Thổ hào" mới vừa quật khởi như anh.

"Cậu không nhớ rõ chuyện lúc trước sao? Thậm chí, ngay cả Vân Sở cũng không nhớ, thật sao?" Lam Băng Tuyền hỏi thẳng, giọng nói sắc bén, lạnh thấu xương.

Thượng Quan Triệt cau mày, nghe được cái tên Vân Sở này, anh luôn có một loại cảm giác rất không thoải mái, trái tim sẽ đập rất nhanh.

"Chuyện này có quan hệ gì với anh?" Thượng Quan Triệt hỏi.

"Đương nhiên là có quan hệ, nếu như cậu thật sự không nhớ rõ cô ấy, cũng không muốn nhớ cô ấy, mà vẫn kiên trì muốn kết hôn với vị hôn thê của cậu, vậy thì xin cậu sau này biến mất khỏi thành phố I, đừng xuất hiện ở trước mặt cô ấy nữa." Lam Băng Tuyền lạnh lùng nói.

Đột nhiên trái tim của Thượng Quan Triệt lại bắt đầu mãnh liệt nhảy lên, nói: "Tôi muốn ở lại nơi nào, có quan hệ gì với anh? Tôi muốn kết hôn với ai, lại có liên quan gì với anh?"

"Chỉ cần cậu vẫn còn ở nơi này, nhất định cô ấy sẽ gặp lại cậu. Tới hôn lễ của cậu, tôi sẽ dẫn cô ấy đến, nếu cậu không muốn hủy hôn lễ của mình, như vậy, cậu có thể tiếp tục kết hôn với vị hôn thê đó." Lam Băng Tuyền nói xong, lại nói: "Đương nhiên, cho dù biết rõ cô ấy là ai, cũng vẫn kiên trì kết hôn, thì chớ bàn những thứ khác."

Nói xong, Lam Băng Tuyền lấy ra một tấm hình từ trong ví tiền, vứt xuống trước mặt Thượng Quan Triệt, nói: "Nếu nghĩ thông suốt, thì tới nơi này, tự nhiên sẽ có người tiếp đón cậu."

Lam Băng Tuyền nói xong thì đi ra khỏi phòng làm việc, để lại cho Thượng Quan Triệt một bóng lưng lạnh lẽo.

Tay của Thượng Quan Triệt có chút run rẩy, cầm tấm hình lên, khi thấy trong hình, cô gái mặc lễ phục màu xanh nước biển, cười rực rỡ hơn cả hoa kia, trái tim đột nhiên hung hăng co rút đau đớn.

Anh che ngực, ánh mắt nhìn chòng chọc vào tấm hình đó, đầu đau muốn nứt: "Cô là ai. . . . . . Là ai. . . . . ."

Hình như thật sự anh đã quên mất thứ gì đó rất quan trọng, cô gái trên tấm hình này, không phải là cô gái thường xuất hiện ở trong mộng của anh, mỗi lần sau khi tỉnh lại trên mặt đều sẽ có nước mắt sao? Chẳng lẽ, anh thật sự biết cô? Hơn nữa còn có quan hệ đặc biệt với cô?

Thượng Quan Triệt ôm đầu, tay gắt gao nắm chặt tấm hình, khổ sở ngã xuống trên ghế.

Lúc này, Lâm Tư Vũ mặc trang phục hoa lệ đột nhiên đi vào, vừa thấy dáng vẻ thống khổ của Thượng Quan Triệt, hoảng hốt vội nói: "Anh Sở, anh làm sao vậy, lại nhức đầu sao? Uống thuốc chưa?"

Thượng Quan Triệt gần như là theo bản năng, giấu tấm hình vào trong túi, kéo ra một nụ cười nhàn nhạt với Lâm Tư Vũ, nói: "Anh không sao, một lát sẽ khỏe."

"Có phải mới vừa rồi khối băng lớn đó lại tới bắt nạt anh hay không? Đáng chết, rốt cuộc anh ta là ai, tại sao muốn quấn quít anh không buông? Em đi tìm anh ta tính sổ." Lâm Tư Vũ nói xong, muốn rời khỏi.

Thượng Quan Triệt kéo cô lại, lắc lắc đầu nói: "Không có việc gì, không liên quan tới anh ta. Sắp tới giờ ăn cơm trưa, chúng ta đi ăn cơm đi."

Lúc này Lâm Tư Vũ mới cười gật đầu: "Được, chúng ta đi ăn cơm."

. . . . . .

Hai ngày sau, bệnh viện Liên Hoa.

Liên Thanh Ngôn mới từ phòng giải phẫu ra ngoài, tính toán một lát sẽ đi tới nhà Vân Sở thăm cô, mấy ngày nay cô sáng sủa hơn rất nhiều, cũng thích không có việc gì thì ra ngoài đi dạo một chút. Cùng cô đi dạo một chút quả thật cũng tốt.

Nghĩ tới đây, khóe miệng Liên Thanh Ngôn lộ ra một nụ cười nhàn nhạt.

Mà lúc này đây, một khuôn mặt đột nhiên xuất hiện, làm cho đồ vật trong tay anh trong nháy mắt rơi xuống đất.

Thượng Quan Triệt cũng nhìn thấy sự khác thường của Liên Thanh Ngôn, cau mày, đi tới bên cạnh anh, giúp anh nhặt đồ từ dưới sàn lên, nhỏ giọng nói: "Xin chào, đồ của anh. Xin hỏi anh biết phòng làm việc của viện trưởng Liên ở đâu không?"

Trong tay anh cầm một tấm hình, phía sau tấm hình viết một chuỗi địa chỉ, chính là địa chỉ của bệnh viện này, chữ ký bên là viện trưởng Liên Thanh Ngôn.

Liên Thanh Ngôn nhìn anh một lúc lâu, mới phục hồi tinh thần lại, nhỏ giọng hỏi một câu: "Anh, không biết tôi?"

Thượng Quan Triệt gãi gãi đầu, cảm thấy những người này đều rất kỳ lạ, tại sao mỗi một người đều muốn nói với anh câu nói này vậy chứ? Vừa rồi ở bên ngoài nhìn thấy một người đàn ông mặc quần áo màu đen, sắc mặt rất lạnh cũng hỏi anh như vậy.

Anh cười cười: "Tôi nên biết anh sao?"

Liên Thanh Ngôn lập tức hiểu cái gì đó, nhìn tấm hình trong tay anh, hỏi: "Ai bảo anh tới tìm tôi?"

"Lam Băng Tuyền." Ngược lại Thượng Quan Triệt trả lời rất thành thật, sau đó nói: "Anh ta nói anh có thể giúp tôi khôi phục trí nhớ."

Hô hấp của Liên Thanh Ngôn hơi chậm lại, tay gắt gao nắm thành nắm đấm. Không ngờ, Lam Băng Tuyền cũng đã thông suốt, thôi, có một số việc, bọn họ cũng nên thông suốt, lúc nào cũng thấy dáng vẻ không đau không nhột của Vân Sở, trong lòng cũng thật không dễ chịu.

Vì vậy, Liên Thanh Ngôn dẫn Thượng Quan Triệt vào phòng làm việc, bắt đầu hỏi thăm anh một ít chuyện.

Mới biết, thì ra là ngày đó Thượng Quan Triệt khờ dại này rơi xuống sông, bị nước lũ cuốn đi, tới một nơi khác trong thành phố I, sau đó được một người phụ nữ đánh cá ở trên bờ sông cứu, bởi vì mất trí nhớ, khi có người hỏi anh tên gì, anh chỉ nói ra hai chữ, Sở Sở. . . . . .

Vì vậy, anh đã đổi tên thành Lâm Sở, từ đó sống với hai người phụ nữ đó.

Sau đó, một lần vô tình, Thượng Quan Triệt chiếm được thương cơ (cơ hội buôn bán), nên bắt đầu thử buôn bán. Đầu óc của anh cực tốt, mặc dù mất trí nhớ, nhưng lại vẫn thông minh như trước kia, ở phương diện buôn bán cũng rất có tài năng, vì vậy, Lâm thị rất nhanh đã nổi lên.

Khi biết Thượng Quan Triệt còn có một vị hôn thê, hơn nữa chẳng mấy chốc sẽ kết hôn, hai hàng chân mày của Liên Thanh Ngôn nhíu chặt lại, bất mãn nhìn Thượng Quan Triệt, nói: "Tôi cho rằng cho dù anh có thể quên tất cả, cũng sẽ không quên cô ấy, xem ra anh đối với cô ấy cũng chỉ như thế mà thôi, anh có biết, ba năm này, làm sao cô ấy qua được không?"

Thượng Quan Triệt cúi đầu, không biết làm sao, trong lòng cũng có chút khó chịu.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn ღ_kaylee_ღ về bài viết trên: Thích Cháo Trắng
     
Có bài mới 09.05.2018, 19:16
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Hoàng Xà Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Hoàng Xà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 03.07.2017, 21:11
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 172
Được thanks: 373 lần
Điểm: 31.74
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại - Trùng sinh - Hắc bang] Quân sủng thiên kim hắc đạo - Huân Tiểu Thất - Điểm: 72
Chương 102: Đại kết cục (5)

Edit: shailene.419

Beta: Rinnina + Melodysoyani + Thanh Xuân 430.

Liên Thanh Ngôn cũng không nói nhảm, rất nhanh đã bắt đầu bắt tay kiểm tra cho Thượng Quan Triệt, nhưng kết quả kiểm tra rất xấu, bởi vì va chạm kịch liệt, đầu của Thượng Quan Triệt có máu bầm vẫn chưa tan hết, vì vậy mới có thể ảnh hưởng tới trí nhớ của anh.

Liên Thanh Ngôn đề nghị anh sớm làm phẫu thuật, để tránh làm chậm trễ cơ hội.

Thượng Quan Triệt cũng hiểu tính chất nghiêm trọng của chuyện này, lập tức gật đầu đồng ý, ngày hôm sau sẽ tới đây làm phẫu thuật.

Chỉ là, ngày hôm sau, lúc Thượng Quan Triệt muốn đi vào phẫu thật, Vân Sở cũng vừa lúc tới tìm Liên Thanh Ngôn. . . . . .

Khi thấy bóng dáng quen thuộc đó đi vào phòng phẫu thuật, Vân Sở trợn to hai mắt, xông tới giống như là một phản xạ có điều kiện, kéo tay của anh, mắt to ngập nước, không thể tin được nhìn anh.

Thượng Quan Triệt bị người lôi lôi kéo kéo như vậy, lập tức cũng nghiêng đầu bất mãn nhìn người tới, khi thấy người nọ là Vân Sở, cặp mắt cũng không khỏi trừng thật to.

Mặc dù cô thành thục hơn trong tấm hình kia rất nhiều, cũng gầy hơn rất nhiều, nhưng khuôn mặt và dáng người của cô cũng chưa từng thay đổi, hình dáng quen thuộc giống như trong tấm hình kia.

Trong lúc nhất thời, hai người đều ngẩn ra, cứ như vậy lẳng lặng đứng ở đó, ai cũng không nói gì, cũng không ai di chuyển. Thời gian giống như dừng lại vào giờ khắc này.

Hai mắt Vân Sở trừng lớn, ngẩn ngơ nhìn người đàn ông mặc áo sơ mi đen, tóc ngắn gọn gàng trước mắt, khuôn mặt cũng kinh ngạc giống như cô, thậm chí còn mang theo mê mang, giống như là muốn khắc anh thật sâu vào trong đầu .

Hô hấp, lập tức trở nên dồn dập, thậm chí trái tim và thân thể của cô cũng không ngừng run rẩy.

Là anh, là anh, anh trở lại?

Hay là, đây chỉ là cô đang nằm mơ?

Vân Sở cắn môi, nỗ lực khống chế tâm trạng của mình, nắm thật chặt ống tay áo của anh, không ngừng run rẩy, cho thấy khẩn trương và kích động trong lòng của cô.

Cô nghĩ phải nói gì đó, nhưng cuối cùng chỉ là nhìn anh, cái gì cũng không nói được, chỉ có nước mắt trong hốc mắt từ từ trượt xuống, chứng minh cô không biết làm sao.

Cô chờ  ba năm, mỗi ngày đều nghĩ đến, nếu ngày nào đó anh đột nhiên xuất hiện, cô nên lấy tâm tình và vẻ mặt gì đối mặt với anh, mắng anh một trận, hay là ôm anh hung hăng khóc một trận?

Nhưng lúc chân chính nhìn thấy, cô mới phát hiện ra căn bản mình cái gì cũng không nói được.

Bởi vì kích động, cô cũng không có nhìn ra mê mang và nghi ngờ trong mắt anh, chỉ là cắn môi, nhào vào trong ngực anh, ôm anh thật chặt, giọng khàn khàn nói: "A Triệt, anh trở lại, là anh có đúng không? Cuối cùng anh cũng trở lại. . . . . ."

Thượng Quan Triệt mê mang nhìn cô gái trong ngực, trên người cô có mùi vị anh quen thuộc, gương mặt đó từng xuất hiện vô số lần ở trong mộng của anh, hình như anh cũng từng, ở trong mộng ôm cô như vậy, từng nói cái gì đó với cô.

Nhưng mà, hôm nay thật sự xảy ra, anh lại không biết nên làm cái gì mới phải.

Đến cùng là có chuyện gì xảy ra, cô là ai? Tại sao thấy cô khóc, anh sẽ cảm thấy đau lòng?

Nước mắt nóng rực của Vân Sở, rất nhanh làm ướt đẫm áo của Thượng Quan Triệt, cảm giác cực nóng, làm lòng của Thượng Quan Triệt không khỏi khó chịu một trận, theo bản năng tay ôm lưng của cô, nhẹ nhàng vỗ vỗ.

Lấy được sự đáp lại của anh, Vân Sở kích động ngẩng đầu lên, nhón chân lên, dùng miệng ngăn chặn miệng của Thượng Quan Triệt.

Cặp mắt của Thượng Quan Triệt bỗng nhiên trợn to, cảm giác quen thuộc, và mùi vị quen thuộc kia, gần như là khiến anh điên cuồng.

Đầu, thật là đau thật là đau, đau đến mức làm cho Thượng Quan Triệt không thể đứng thẳng, nhưng cho dù như vậy, thế nhưng anh lại không muốn đẩy Vân Sở ra, không nghĩ ngợi chút nào, thậm chí, động tác của anh cũng ngoài dự liệu của mình.

Tay của anh, ôm chặt lấy cô, miệng cũng không khỏi tự giác mở ra, gần như tham lam ôm hôn cô, cái loại cảm giác si mê đó, giống như có lẽ đã cực kỳ lâu chưa từng có.

Hơn nữa, nụ hôn ấy chính là tự nhiên như vậy, giống như lúc trước bọn họ đã có qua vô số lần.

Nhưng ngay khi hai người bọn họ đều mất khống chế, đột nhiên sau lưng truyền đến một tiếng thét chói tai: "A —— các người, đang làm gì?"

Tiếng thét bén nhọn, ở trong bệnh viện an tĩnh này có vẻ vô cùng chói tai.

Vân Sở đang trong cơn kích động, hưởng thụ nụ hôn đã lâu không có, trong lòng vừa chua xót vừa hạnh phúc. Cô cho rằng cô sẽ không bao giờ gặp được anh nữa, thật không nghĩ đến, anh vẫn là trở lại, điều này làm cho cô cảm thấy, cuộc sống lại trở nên hoàn mỹ lần nữa.

Cũng làm cho cô tin tưởng vào tình yêu lần nữa, tin ông trời vẫn là chăm sóc cô.

Chỉ là, lúc này đột nhiên bị người khác đẩy ra, trong lòng Vân Sở rất không vui, nhất là, vẻ mặt đau lòng của cô gái kia nhìn Thượng Quan Triệt, ngay sau đó lại là vẻ mặt oán hận trừng mắt nhìn mình.

Vân Sở cau mày, nhìn cô gái kia kéo tay của Thượng Quan Triệt, mà Thượng Quan Triệt thế nhưng không tránh ra, không khỏi có chút không vui. Vừa định nói gì đó, thì nghe cô gái kia bén nhọn kêu lên.

"Tiện nhân, không biết xấu hổ, tại sao mày hôn anh Sở của tao? Mày... có phải mày cho rằng dáng dấp của mày có mấy phần thùy mị là có thể tùy tiện dụ dỗ đàn ông có vợ không?"

Anh Sở? Đàn ông có vợ?

Vân Sở không hiểu nhìn cô gái kia, sau đó tầm mắt rơi vào vẻ mặt mê mang của Thượng Quan Triệt, thậm chí còn có chút đỏ mặt kia.

Không biết vì sao, vừa thấy dáng vẻ này của Thượng Quan Triệt, trong lòng Vân Sở có chút lo lắng, cảm giác có cái gì đó không đúng.

Thấy Vân Sở nhìn Thượng Quan Triệt không lên tiếng, Lâm Tư Vũ len lén đi theo Thượng Quan Triệt tới đây lập tức nổi giận mắng: "Này, tao nói với mày, không nghe thấy sao? Tiện nhân, nhìn cái gì vậy?"

"A Triệt, cô ta là ai?" Khuôn mặt kích động của Vân Sở, lập tức đọng lại, khuôn mặt lạnh lùng nhìn Thượng Quan Triệt, tay đã nắm thành nắm đấm thật chặt.

Cô không ngờ, nhiều năm không gặp như vậy, bên người cô nhiều đàn ông vây quanh như vậy, cô đều không có tiếp nhận bất luận kẻ nào, thế nhưng anh lại. . . . . .

Không, nếu thật sự như thế, anh còn là Thượng Quan Triệt sao? Anh thật. . . . . .

"A Triệt cái gì? Mày nghe không hiểu tao nói cái gì à?" Kể từ khi Lâm Tư Vũ trở thành vị hôn thê của tổng giám đốc Lâm thị chính là được người để ý, sẽ không có người nào dám không nhìn cô như vậy, hôm nay lại có một người không biết phải trái, chẳng những dụ dỗ đàn ông của cô, còn đối xử với cô như thế, tâm trạng của cô có thể tốt mới lạ.

Nhưng mà, Vân Sở lại vẫn không để ý đến cô như cũ, mà là đưa tay kéo một cái tay khác của Thượng Quan Triệt, tiếp tục hỏi: "Thượng Quan Triệt, anh nói chuyện rõ ràng!"

Thượng Quan Triệt có chút khó xử nhìn dáng vẻ hùng hổ dọa người của Vân Sở, lại không biết làm sao nhìn vẻ mặt tức giận của Lâm Tư Vũ, trong lúc nhất thời, đầu đau muốn nứt, không biết nên nói thế nào mới phải.

Nhưng Lâm Tư Vũ lại cho rằng Vân Sở đang dụ dỗ Thượng Quan Triệt, cho nên nghe được lời nói của Vân Sở, trong lòng hết sức khó chịu, đưa tay phải đẩy Vân Sở: "Thượng Quan Triệt cái gì, mày có lầm hay không? Mày dụ dỗ chồng của người khác, còn lý luận? Dám không nhìn tao như vậy?"

Vân Sở không có bất kỳ chuẩn bị gì, bị đẩy một cái, thiếu chút nữa thì té ngã trên đất, Thượng Quan Triệt thấy thế, theo bản năng bỏ rơi Lâm Tư Vũ, ôm cổ Vân Sở, trong cơn kích động còn nói một câu: "Sở Sở. . . . . ."

Một tiếng gọi này, khiến cho vành mắt Vân Sở lập tức hồng, cô ổn định thân thể, không ngừng đẩy anh ra, từng chữ từng câu hỏi: "Cho em một lời giải thích, cô ta là ai? Ba năm nay anh đi nơi nào, tại sao không trở lại?"

Trong lúc nhất thời Thượng Quan Triệt không biết nên giải thích làm sao, vừa vặn lúc này, Liên Thanh Ngôn từ phòng làm việc đi ra, thấy một màn như vậy, lòng vừa vui mừng vừa có chút chua xót, cảm thấy chua xót vì Vân Sở.

Anh tiến lên, kéo tay Vân Sở, nói: "Sở Sở, anh ta mất trí nhớ, anh đang chuẩn bị làm phẫu thuật cho anh ta."

Vân Sở kinh ngạc nhìn Liên Thanh Ngôn, hỏi: "Mất trí nhớ? Phẫu thuật? Anh Liên, anh đã sớm biết anh ấy trở lại?"

Liên Thanh Ngôn nhìn ánh mắt có chút oán trách của Vân Sở, có chút nhức đầu cười nói: "Ngày hôm qua thì anh ta tới tìm anh, hẳn là mấy ngày trước Lam Băng Tuyền ở bên ngoài gặp phải anh ta, biết được anh ta mất trí nhớ, để cho anh ta tới đây."

Vân Sở cắn môi, trong lúc nhất thời, trong lòng ngũ vị tạp trần (*), nhất là lúc nhìn thấy Lâm Tư Vũ, càng thêm khó chịu, giữa bọn họ, cuối cùng. . . . . .

(*) ngũ vị tạp trần = năm vị lẫn lộn: năm vị chỉ các vị ngọt, chua, cay, đắng, mặn

Thấy dáng vẻ khó chịu của Vân Sở, Thượng Quan Triệt có chút đau lòng giải thích, "Anh sẽ nhớ lại, em vẫn luôn xuất hiện ở trong giấc mơ của anh, nhất định anh sẽ không quên."

Giọng điệu của anh vô cùng thành khẩn, giống như là một đứa bé phạm lỗi, vội vã chứng minh mình vô tội.

Vẫn là lần đầu tiên Vân Sở thấy Thượng Quan Triệt như vậy, không biết phải làm sao mà trong lòng có chút đau lòng.

Những năm này, anh từng mất trí nhớ, cứ như vậy sống chung với cô gái kia sao? Bọn họ có, có xảy ra quan hệ gì hay không? Cô gái kia vừa mới nói anh là chồng của cô ta?

Nghĩ tới đây, sắc mặt của Vân Sở lại thay đổi, quay mặt nói: "À, nhớ thì thế nào, anh cũng đã kết hôn rồi không phải sao?"

Dứt lời, Vân Sở muốn rời khỏi, lại bị Thượng Quan Triệt kéo lại: "Anh không có kết hôn, Sở Sở, anh... anh sẽ không kết hôn với người khác. . . . . ."

Anh cũng không biết tại sao mình muốn nói như vậy, nhưng vừa mở miệng, những lời này đã nói ra luôn, giống như ấp ủ thật lâu, đã sớm muốn nói ra.

Sắc mặt của Vân Sở càng thay đổi, nhìn Lâm Tư Vũ nói: "À, cô ta thì sao? Anh giải thích thế nào?"

Thượng Quan Triệt nhìn vẻ mặt bi thương của Lâm Tư Vũ, trong lòng có chút không nỡ, nhưng vẫn là nhỏ giọng nói ra lời trong lòng: "Trước khi gặp em, anh cho rằng mình không lưu luyến quá khứ, hiện tại anh mới biết, thì ra là anh sai lầm rồi, mặc kệ em có phải người anh thích nhất hay không, anh cũng sẽ kiên trì tìm trí nhớ về, để mình trở về. Mà đến lúc đó, anh cũng sẽ đi theo trái tim của mình, tuyệt đối sẽ không phụ lòng em. . . . . ."

Những lời này, thâm tình như vậy, thật đúng là không giống Thượng Quan Triệt sẽ nói ra, Vân Sở cười cười, nói với Liên Thanh Ngôn: "Anh Liên, có thể làm phẫu thuật rồi chứ?"

Liên Thanh Ngôn cười cười với cô, gật đầu: "Có thể."

"A Triệt, em cùng anh đi vào." Vân Sở kiên quyết nhìn Thượng Quan Triệt, khẽ mỉm cười, sức quyến rũ (sức hấp dẫn) bức người.

Lòng của Thượng Quan Triệt cuồng loạn một trận, nhưng rất nhanh đã nắm chặt tay của cô, gật đầu một cái: "Được."

Lâm Tư Vũ nghe đến đó, như đã không còn biết gì, một lúc lâu sau mới hồi phục lại tinh thần, kéo Thượng Quan Triệt và Vân Sở đang muốn đi vào, kêu lên, "Anh Sở*, anh, anh nói gì? Anh không muốn kết hôn với em sao? Tại sao, tại sao... Anh, em, anh nói em phải làm sao bây giờ? Hu hu..."

*vì Lâm Tư Vũ xem Thượng Quan Triệt là Lâm Sở nên gọi anh Sở.

Thượng Quan Triệt xoay người, nhìn vẻ mặt đáng thương của cô gái sau lưng, bỗng nhiên trong lòng hơi phức tạp.

Ba năm nay, cô gái này trải qua cùng anh, tính từ lúc bắt đầu, lúc mặt anh tưởng chừng đã bị hủy hoại, biến dạng hoàn toàn, từ đầu đến cuối cô vẫn luôn chăm sóc anh, chưa bao giờ vứt bỏ anh. Thậm chí, lúc ấy ba cô không đồng ý nuôi một con sâu gạo là anh, cô vẫn khăng khăng giữ anh lại, cẩn thận chăm sóc anh.

Muốn nói không cảm kích Lâm Tư Vũ, là không thể, nhưng mà, là thích hay yêu, quả thật anh không biết có cảm giác đó hay không.

Lúc trước, anh cảm thấy mình nợ cả nhà Lâm Tư Vũ, cho nên toàn tâm muốn bồi thường cho họ. Kết hôn với cô, xem như là một kiểu đền đáp, dù sao, cái gì anh cũng không nhớ, không nhớ quá khứ của mình, cũng không biết mình nên làm gì mới phải.

Sau khi gặp lại Vân Sở, anh phát hiện mình cũng có quá khứ. Có ký ức tốt đẹp như vậy, lại bị anh quên mất, hiện tại, anh cảm thấy thẹn với Vân Sở.

Còn cả nhà Lâm Tư Vũ, anh sẽ để lại công ty Lâm thị cho bọn họ...

"Tiểu Vũ, mọi chuyện chờ anh phẫu thuật xong rồi nói, được không? Bây giờ, tâm trí anh có chút hỗn loạn." Giọng nói của Thượng Quan Triệt nhẹ nhàng, như có ma lực lôi kéo người ta dễ dàng nghe theo.

Nhưng Lâm Tư Vũ vẫn không cam lòng, nhìn Vân Sở, nói, "Tôi cũng muốn cùng vào với cô ta."

Liên Thanh Ngôn nhíu mày, thản nhiên nói, "Xin lỗi cô, phòng phẫu thuật này người bình thường không thể vào."

"Tại sao cô ta được vào..." Lâm Tư Vũ lập tức phản bác.

"Bởi vì, tôi là thuốc mê tốt nhất của anh ấy." Vân Sở cười nhạt, nói xong, kéo tay Thượng Quan Triệt, lập tức vào phòng phẫu thuật, hoàn toàn không cho Lâm Tư Vũ cơ hội phản ứng.

Liên Thanh Ngôn và nhóm hộ sĩ cùng bước vào phòng phẫu thuật, mỗi người đều thay trang phục sạch sẽ, những y tá còn lại nhanh chóng chuẩn bị dụng cụ phẫu thuật, chờ chỉ dẫn của Liên Thanh Ngôn.

Vân Sở vẫn dáng vẻ yên tĩnh ngồi cạnh Thượng Quan Triệt như lần trước, nắm chặt tay anh, không nói một lời nào.

Phẫu thuật hơn ba tiếng, tuy nhiên máu bầm trong đầu Thượng Quan Triệt đã tích tụ thời gian dài, xử lý có chút phiền phức. Nhưng Liên Thanh Ngôn cũng không hổ là bác sĩ tốt nhất trong nước, khi anh tự mình phẫu thuật, dường như không có cuộc phẫu thuật nào là không thành công.

Cho nên, cuộc phẫu thuật của Thượng Quan Triệt rất thành công.

Chỉ là, vì phẫu thuật ở đầu, mãi hôm sau Thượng Quan Triệt mới tỉnh lại.

Mà một ngày một đêm ấy, Vân Sở cũng không ngủ ở bên cạnh anh, nhìn gương mặt quen thuộc của anh, hơi thở quen thuộc, nắm bàn tay ấm áp của anh, giống như, ba năm này, anh vẫn luôn ở cạnh cô, cho tới bây giờ vẫn không có chia cách.

Lâm Tư Vũ cũng muốn ở cạnh chăm sóc Thượng Quan Triệt, lúc thấy Vân Sở nhìn Thượng Quan Triệt, loại thâm tình này, tựa như tình cảm này dù cho bất ai cũng không thể chen vào.

Nhưng mà...

Mỗi lần cô vừa tiến vào, chỉ nhìn Thượng Quan Triệt một chút, đã bị người ta kéo ra ngoài.

Về phần người kia là ai...

"Này, họ Lam kia, buông ra, anh có biết cái gì gọi là lịch sự không, hả?" Lâm Tư Vũ bất mãn trừng mắt nhìn Lam Băng Tuyền đang kéo cô, giận không kiềm được.

Ngày đó, cô muốn lẻn vào phòng phẫu thuật, cũng bị tên đàn ông này kéo ra, sau đó, mỗi lần cô muốn vào chăm sóc Thượng Quan Triệt, đều bị tên này lôi ra, cô có nên tức giận không? Không thể ức hiếp người như vậy chứ.

Lam Băng Tuyền thả tay cô ra, lạnh lùng liếc cô một cái, nói, "Lịch sự? Cô cũng xứng để người khác đối đãi lịch sự sao?"

"Này, ý anh là sao? Nói thế nào tôi cũng là thiên kim của Lâm thị, là vị hôn thê của tổng giám đốc Lâm..."

"Câm miệng!" Không chờ Lâm Tư Vũ nói xong, Lam Băng Tuyền lập tức trừng mắt nhìn cô, khinh thường nói, "Tôi nói cô biết, Thượng Quan Triệt là của Vân Sở, nếu cô không muốn chết, thì tự giác cút đi chỗ khác."

"Tại sao muốn tôi cút khỏi đây? Rõ ràng anh ấy là của tôi mà..." Lâm Tư Vũ không phục, cắn răng, thiếu chút nữa chảy nước mắt.

Đúng là cô cứu anh, gần như là để chữa khỏi cho anh mà sắp phải táng gia bại sản, thế mà chỉ chớp mắt lại biến thành của người khác chứ?

Lam Băng Tuyền cười lạnh, "Cô cho là, vì sao anh ta cái gì cũng không nhớ, chỉ nhớ rõ môt chữ Sở?" Lam Băng Tuyền nói xong, nhìn Lâm Tư Vũ khinh bỉ, "Anh ta yêu nhất cô gái tên là Vân Sở, cô không biết điều này rất khéo sao?"

Nghe vậy, sắc mặt Lâm Tư Vũ trở nên trắng xanh. Có lẽ người khác không biết, nhưng Lâm Tư Vũ ở cạnh chăm sóc anh, thì biết rất rõ.

Lúc trước, khi Thượng Quan Triệt hôn mê bất tỉnh, luôn miệng gọi "Sở Sở" và hai chữ "Bé con"

Ngay từ đầu, cô còn tưởng anh gọi mình, lại gọi mình là bé con, chỉ là, sau khi anh tỉnh lại thì không gọi mình như vậy nữa. Ở chung với anh lâu như vậy, có rất nhiều chuyện bọn họ tự xem nhẹ, đúng là, bây giờ nhớ lại, toàn bộ không phải là ngẫu nhiên, tuyệt đối không phải.

Bằng không, vì sao mỗi lần anh uống rượu, đều gọi cái tên kia? Vì sao mỗi lần cô muốn hôn trộm anh, đều bị anh từ chối?

Càng nghĩ càng uất ức, Lâm Tư Vũ nhìn dáng vẻ đắc ý của Lam Băng Tuyền, rốt cuộc nhịn không được, "Oa..." một tiếng, khóc rống lên.

Lam Băng Tuyền không ngờ cô gái này lại như vậy, vừa nói gió thì có mưa, lúc này chân tay có chút luống cuống, không biết nên làm sao cho phải.

Lâm Tư Vũ giơ tay kéo Lam Băng Tuyền, một bên vừa không để ý hình tượng khóc lớn lên, vừa mắng, "Hu hu, oa.. Tên khốn kiếp anh, vì sao lại nói với tôi những lời này, vì sao, vì sao? Sao không để tôi tự lừa người dối mình một chút chứ hả? Hu hu..."

Khóe miệng Lam Băng Tuyền giật giật, theo bản năng muốn lui lại, miễn cho người ta hiểu lầm anh bắt nạt cô gái này.

Nhưng Lâm Tư Vũ vẫn ôm chặt lấy Lam Băng Tuyền, sức lực kia, thật kinh người, nhưng một bên thì khóc, một bên thì mắng to.

Lam Băng Tuyền đang tính kéo mạnh người phụ nữ không biết xấu hổ này ra, lại nghe thấy xung quanh truyền đến không ít lời bán tán của các y bác sĩ, rõ ràng tất cả đều chỉ trích anh bắt nạt bạn gái...

Bạn gái? Người phụ nữ không biết xấu hổ này mà cũng xứng sao?

Thiếu chút nữa Lam Băng Tuyền bị tức đến hộc máu.

Mà lúc này, Thượng Quan Triệt trong phòng bệnh đã tỉnh lại.

Nằm trong viện ba ngày, ba ngày này, thân thể anh không tốt, hầu như đều chỉ nằm, mọi chuyện đều do Vân Sở giúp anh làm.

An Linh Nguyệt và Thượng Quan Chiến đều đến thăm Thượng Quan Triệt, thấy Thượng Quan Triệt trở về, người nhà Thượng Quan cũng không nhịn được mà rơi lệ.

Mà còn nghe nói, sau khi bà cụ nghe được tin Thượng Quan Triệt trở về, bệnh tình hai năm nay của bà, Liên Thanh Ngôn trị không hết, bây giờ đều đã tốt lên, thậm chí còn kích động muốn đến bệnh viện thăm cháu ngoan bảo bối của bà.

Thấy Thượng Quan Triệt tỉnh lại, Vân Sở cười nói, "Đánh thức anh sao? Những người bên ngoài cũng thật là..." Vân Sở đứng dậy, vừa muốn đi ra cửa đuổi người bên ngoài đi, lại bị Thượng Quan Triệt kéo lại.

Thượng Quan Triệt cố sức ngồi dậy, ôm vai Vân Sở, nhắm mắt lại nói, "Bé con, đừng đi."

Bỗng chốc tim Vân Sở run rẩy, vội vàng đỡ lấy Thượng Quan Triệt, lo lắng anh làm đau miệng vết thương. Cô an tĩnh ngồi trên giường, tay có chút run rẩy, ôm chặt anh, cười nói, "Em không đi, em không rời khỏi, sẽ không nữa."

Mấy ngày này, thời gian Thượng Quan Triệt hôn mê rất dài, đây là lần đầu tiên ôm cô như vậy...

Thượng Quan Triệt hít sâu, nhẹ nhàng cọ mặt vào áo cô, nói, "Bé con, anh xin lỗi, mấy năm nay, để em chịu khổ rồi, đều là anh không tốt."

Giọng nói của anh khàn khàn, thậm chí còn mang theo một chút nức nở, khiến cho Vân Sở nghe xong thì không khỏi đau lòng. Nhớ tới cô đơn và hiu quạnh những năm gần đây, trái tim của Vân Sở cực kì chua xót.

"Đều đã qua rồi, A Triệt, anh trở lại là tốt rồi, em chỉ cần anh trở lại, thì chuyện gì em cũng không sợ." Vân Sở nhắm mắt lại, nước mắt không kiềm chế được mà chảy xuống.

"Tại anh vô dụng, Liên Thanh Ngôn nói không sai, cho dù anh có thể quên cả thế giới, nhưng không thể quên em, nha đầu, có phải anh thực sự không đủ yêu em hay không…" Thượng Quan Triệt nói xong, cũng không kiềm chế được chảy nước mắt.

Những năm này, anh không có ký ức quá khứ, không hiểu đau khổ nhớ nhung, thế nhưng Vân Sở thì khác. Cái gì cô ấy cũng nhớ, thậm chí cô còn đến những nơi chứa đầy kỉ niệm yêu thương của hai người, một người, cô đơn chập nhận tất cả.

Nếu đổi lại là mình, anh cũng không biết mình phải làm thế nào để trải qua cuộc sống như thế, nhưng Vân Sở lại gắng gượng vượt qua. Anh mất tích, thậm chí vô cùng có khả năng là đã chết, cô lại không oán không hối, một mình chờ đợi.

Chỉ mới nghĩ một lúc, Thượng Quan Triệt đã cảm thấy rất đau lòng, rất khó chịu.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn shailene.419 về bài viết trên: Laelia
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 190 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Cá nhỏ, lucky1201, Minh thoi, Mysunshine.htt, Mẹ Bầu, Phù Dung Tiên Tử, Pinni, thichdoctruyenmoi, Thiên Kết, Tiểu Ly Ly, trangmy92, Triinhvo và 787 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Hoàng sủng - Hoa Khai Bất Kết Quả

1 ... 33, 34, 35

2 • [Hiện đại] Đợi mưa tạnh - Úy Không

1 ... 23, 24, 25

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 18, 19, 20

4 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 33, 34, 35

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 120, 121, 122

6 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (102/104]

1 ... 176, 177, 178

7 • [Quân nhân] Không nghe lời vậy mời xuống giường - Ngô Đồng Tư Ngữ

1 ... 21, 22, 23

8 • [Hiện đại] Ngọt khắc vào tim - Thời Câm

1 ... 29, 30, 31

9 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tại cửa cục dân chính - Bạo Táo Đích Bàng Giải

1 ... 20, 21, 22

12 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

13 • [Cổ đại cung đấu] Nhật ký xoay người ở hậu cung - Dạ Chi Dạ

1 ... 43, 44, 45

14 • [Cổ đại] Thiên tuế sủng phi - Biện Bạch Anh

1 ... 32, 33, 34

15 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54

16 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 90, 91, 92

17 • [Hiện đại] Hạnh phúc nhỏ của anh Đông Bôn Tây Cố (Trọn bộ 2 tập)

1 ... 23, 24, 25

18 • [Hiện đại] Cô vợ ngọt ngào của tổng giám đốc - Độ Nương

1 ... 17, 18, 19

19 • [Hiện đại] Ý tưởng ham muốn - Niệm Niệm Bất Xá X

1 ... 23, 24, 25

20 • [Xuyên không] Ma y độc phi - Phong Ảnh Mê Mộng

1 ... 73, 74, 75


Thành viên nổi bật 
Mavis Clay
Mavis Clay
susublue
susublue
Mai Tuyết Vân
Mai Tuyết Vân

Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 1222 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 1732 điểm để mua Bé trà
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 1162 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Hoa Trà Mi vừa đặt giá 919 điểm để mua Thần nước
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 1105 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 264 điểm để mua Bánh mì kẹp và ly coca
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 874 điểm để mua Thần nước
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 1051 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 1648 điểm để mua Bé trà
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 264 điểm để mua Bé mua sắm
LogOut Bomb: Âu Dương Ngọc Lam -> marialoan
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 813 điểm để mua Bướm Hồng Vàng
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: Bấm vào profile nick mình - -> Ấn chữ Điểm nó sẽ hiện ra khung, trên cùng là chỗ tặng điểm
Shop - Đấu giá: Melodysoyani vừa đặt giá 250 điểm để mua Bé mua sắm
ThiểnThiển: Tặng điểm kiểu gì mn, quên cách làm rồi Hulu
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 250 điểm để mua Bánh mì kẹp và ly coca
Shop - Đấu giá: Vivi3010 vừa đặt giá 664 điểm để mua Only You
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 631 điểm để mua Only You
Shop - Đấu giá: Vivi3010 vừa đặt giá 600 điểm để mua Only You
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 488 điểm để mua Only You
Shop - Đấu giá: Vivi3010 vừa đặt giá 581 điểm để mua Cung Bọ Cạp
Shop - Đấu giá: Vivi3010 vừa đặt giá 463 điểm để mua Only You
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 552 điểm để mua Cung Bọ Cạp
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 831 điểm để mua Thần nước
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 1568 điểm để mua Bé trà
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 1492 điểm để mua Bé trà
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 773 điểm để mua Bướm Hồng Vàng
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 1420 điểm để mua Bé trà
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 1000 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 1351 điểm để mua Bé trà

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.