Diễn đàn Lê Quý Đôn

Chúc mừng Chiisai vừa nhặt được bao lì xì chứa 6 điểm! (1 phút trước) (hướng dẫn)



≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 155 bài ] 

Quân sủng thiên kim hắc đạo - Huân Tiểu Thất

 
Có bài mới 06.02.2018, 16:08
Hình đại diện của thành viên
Tân Thú Bang Cầm Thú
Tân Thú Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 14.06.2017, 21:54
Bài viết: 33
Được thanks: 35 lần
Điểm: 9.52
Có bài mới Re: [Hiện đại - Trùng sinh - Hắc bang] Quân sủng thiên kim hắc đạo - Huân Tiểu Thất - Điểm: 10
Chương 77.1: Một khắc xuân tiêu đáng giá ngàn vàng

Edit: Taigasae
Beta: Preiya


Ngực Thượng Quan Triệt phập phồng dữ dội, nhìn thân thể Vân Sở phơi bày trong không khí, hai vai trắng nõn, yết hầu chuyển động mãnh liệt. Vân Sở chưa từng thấy dục vọng nồng đậm và kinh người trong mắt anh như thế.

Thượng Quan Triệt cúi đầu xuống, mở miệng ngậm lên lấy bờ vai thơm ngon của cô, bắt đầu hôn thật tỉ mỉ tinh tế.

"A, không cần…" Giọng nói của Vân Sở trở nên vô cùng mềm mại, dáng vẻ muốn kháng cự nhưng lại còn nghênh đón khiến cho thân thể Thượng Quan Triệt có phản ứng trong nháy mắt.

Cảm giác ngưa ngứa bắt đầu lan từ bả vai ra toàn thân, Vân Sở vô lực dựa vào trong ngực Thượng Quan Triệt, mặc cho nụ hôn của anh rơi vào trên bả vai cô, rồi đến ngực cô, sau đó theo cổ cô đi lên…

Nhẹ nhàng hôn, tinh tế rơi xuống dày đặc, dịu dàng và triền miên, mềm mại đến tận xương, giống như toàn thân chìm trong vực sâu, chỉ nguyện không ngừng trầm luân, vĩnh viễn cũng không muốn tỉnh lại.

"Ừ…" Vân Sở thở hổn hển, hai tay ôm lấy cổ Thượng Quan Triệt thật chặt, khẽ nâng cằm lên, hô hấp càng trở nên dồn dập.

Thượng Quan Triệt hôn dần dần lên trên, cuối cùng dừng lại trên mặt Vân Sở, nhíu mày, ngẩng đầu lên, dùng hai mắt mơ màng nhìn Vân Sở.

Vân Sở cúi đầu nhìn anh, không hiểu sao Thượng Quan Triệt đột nhiên lại lộ ra vẻ mặt này, chớp chớp mắt, vẻ quyến rũ trong mắt đã giảm, nhưng lại khiến cô càng lộ vẻ quyến rũ động lòng người hơn.

Thượng Quan Triệt nhịn xuống kích động muốn bổ nhào vào cô lần nữa, đầu lưỡi khẽ liếm hỏi, "Trên mặt em bôi gì vậy?"

Vân Sở im lặng một giây, sau đó "Xì" một tiếng bật cười: "Phốc, ha ha… Ha ha…"

Nụ cười này khiến cho không khí vốn đang vô cùng mập mờ đột nhiên thay đổi mùi vị.

Vân Sở cười lớn tiếng, nhìn vẻ mặt như nhìn thấy quái vật của Thượng Quan Triệt, nhẹ nhàng dao động ở trên người Thượng Quan Triệt, khiến cho Thượng Quan Triệt nghiến răng nghiến lợi một hồi.

"Cô nhóc chết tiệt, đừng lộn xộn." Thượng Quan Triệt vỗ vỗ cái mông của Vân Sở, dùng giọng điệu trầm thấp khàn khàn trách mắng. Nếu như cô còn tiếp tục làm loạn như vậy, anh không đảm bảo chính mình còn có thể quân tử được bao lâu nữa.

Vân Sở cũng cảm giác được thân thể của Thượng Quan Triệt biến hóa, lập tức sửng sốt, nuốt từng ngụm nước miếng, không dám lộn xộn, sợ Thượng Quan Triệt sẽ hóa thân thành sói, ăn cô sạch sẽ.

Thượng Quan Triệt vẫn khó hiểu nhìn cô, hạ kính xe xuống, nhổ một ngụm nước miếng ra ngoài.

Vân Sở cười đẹp hơn: “Ha ha, chú à, anh thật là đáng yêu. Ha ha…”

Vừa rồi Thượng Quan Triệt này chỉ lo đốt lửa trên người cô, hôn hôn rồi hôn lên mặt cô. Mà bởi vì trên mặt cô có một lớp phấn trang điểm thật mỏng, Thượng Quan Triệt mới vừa có chút kích động đã nuốt vào một ít phấn kia.

Mặc dù chỉ là một lớp phấn rất mỏng, nhưng chỉ sợ cũng không chịu được mùi vị đó? Ha ha, đây chính là kết quả của việc tinh trùng lên não.

Nhớ lại biểu tình mắc cười vừa rồi của Thượng Quan Triệt, Vân Sở lại không nhịn được bật cười. Thấy Thượng Quan Triệt nheo mắt lại trừng mình, Vân Sở mới chu môi lên nói: “Chú à, hôm nay người ta trang điểm có đẹp không?”

Dường như Thượng Quan Triệt mới phát hiện ra hôm nay Vân Sở có thay đổi, đôi mắt phượng màu nâu tỉ mỉ nhìn trên mặt cô một lần, trong mắt vốn là kinh diễm, cuối cùng bị âm trầm thay thế.

Vân Sở không biết sợi dây thần kinh nào của người đàn ông này lại không đúng rồi, e sợ nhìn anh, không dám lên tiếng.

"Sau này không cho phép bôi những thứ đồ linh tinh kia lên mặt nữa." Thượng Quan Triệt lạnh lùng trừng mắt nhìn cô, giọng nói cũng trở nên lạnh như băng.

Vân Sở bất mãn kháng nghị: "Cái gì là đồ linh tinh chứ? Đồ trang điểm khiến cho phụ nữ tự tin hơn, xinh đẹp hơn."

"Vốn dĩ là xấu, có bôi gì lên cũng không có tác dụng." Thượng Quan Triệt đáp lại vô cùng lạnh lùng vô tình.

Vân Sở vừa nghe thấy, lập tức nổi giận, trợn to hai mắt nhìn chằm chằm vào Thượng Quan Triệt: "Thượng Quan Triệt, anh có ý gì? Anh nói em xấu!"

Không phải là hỏi, mà là khẳng định, rõ ràng là người đàn ông này đang nói mình xấu, đáng ghét, lớn như vậy vẫn là lần đầu tiên có người nói mình xấu, mặc dù Vân Sở vẫn không quá để ý đến vẻ bề ngoài, nhưng cũng không chịu được giọng điệu của Thượng Quan Triệt.

Thượng Quan Triệt nhún vai một cái, vô tội nói, "Anh có nói em sao?"

"Anh có đó, đáng ghét, thế nhưng anh lại chê em xấu, có phải không?” Vân Sở nắm lấy cổ áo của Thượng Quan Triệt, không kiềm được tức giận.

Khóe miệng Thượng Quan Triệt khẽ cong lên, nhìn dáng vẻ tức giận thở phì phì của Vân Sở, chỉ cảm thấy tâm trạng mình tốt hơn trong nháy mắt. Nâng cằm Vân Sở lên, nhìn lướt qua khuôn mặt được trang điểm của cô, phát hiện có thêm hơi thở thành thục nhiều hơn thường ngày, bởi vì mới bị hôn nên khuôn mặt của cô hồng hồng, bởi vì đôi môi vừa bị mình gặm cắn thì lại càng thêm kiều diễm ướt át, đẹp không sao tả xiết. Quyến rũ như vậy khiến Thượng Quan Triệt bị mê hoặc thật sâu.

Nhưng nhớ đến cô lại ăn mặc xinh đẹp như vậy, mặc quần áo chọc người như vậy để đi dự tiệc với người đàn ông khác, trong lòng anh có chút giấm chua.

Dáng vẻ của cô xinh đẹp như vậy, sau này chỉ có thể để cho một mình anh nhìn, tuyệt đối không cho phép cô tiếp tục đi ra ngoài trêu hoa ghẹo nguyệt như vậy.

Trong lòng có chỗ không hài lòng, Thượng Quan Triệt muốn trêu trọc Vân Sở.

Vì thế anh làm ra vẻ ghét bỏ lắc đầu một cái, "Chậc chậc…"

Vân Sở cho là anh thực sự ghét bỏ mình, giận đến mức trợn mắt nhìn chằm chằm anh, dáng vẻ vô cùng đáng yêu.

Thượng Quan Triệt không nhịn được lại hôn lên môi cô một cái lần nữa, cười nói: "Bất kể như thế nào thì bảo bối nhà chúng ta cũng là đẹp nhất, ai dám nói em xấu, anh giết anh ta."

Vân Sở liếc nhìn anh một cái, thầm mắng người đàn ông này quá vô lại, rõ ràng là vừa rồi chính anh tự mình nói…

Không đợi Vân Sở nói tiếp, Thượng Quan Triệt đã ôm cô thật chặt, cằm để trên đầu cô, nhắm mắt lại, hưởng thụ yên tĩnh khó có được này, giọng nói dịu dàng đi rất nhiều, "Cô nhóc, sau này không cho phép ăn mặc xinh đẹp đi ra ngoài như vậy nữa, anh sẽ ăn giấm chua."

Nghe vậy, Vân Sở le lưỡi một cái, tựa vào trong ngực anh gật đầu, nhắm mắt lại, hạnh phúc nói, "Được."

"Chỉ có thể lộ ra dáng vẻ mê người như vậy ở trước mặt anh, nếu người nào nhìn thấy thì anh sẽ chọc mù hai mắt người đó." Thượng Quan Triệt được đằng chân lên đằng đầu, trong giọng nói tràn đầy bá đạo.

Chẳng qua sau khi nói xong, vẻ mặt lại nghiêm túc nói, "Sau này bất kể làm chuyện gì cũng không được gạt anh, đừng làm anh lo lắng."

Vân Sở gật đầu một cái, ôm chặt eo Thượng Quan Triệt, im lặng dựa vào lồng ngực anh, "Thật xin lỗi, chú."

Cô lúc nào cũng để anh phải lo lắng, chuyện gì cũng để anh phải quan tâm, nhất định là anh cảm thấy rất mệt mỏi đi? Nghĩ đến đây, trong lòng Vân Sở cũng tràn ngập áy náy.

Thượng Quan Triệt lại nhịn xuống kích động muốn hôn cô lần nữa, vỗ cái mông của cô một cái, cười nói, "Biết sai rồi, sau này phải sửa, biết chưa?"

"Ừ, người ta nhất định sẽ đổi." Vân Sở nhìn Thượng Quan Triệt nhếch miệng cười một tiếng, vẻ mặt quyến rũ.

Tay Thượng Quan Triệt nhè nhẹ xoa xoa tóc cô, cảm giác trơn mượt kia chẳng những không làm lắng xuống dục vọng của anh, ngược lại còn khiến anh càng thêm khó kiềm chế.

Một lúc lâu sau không nghe thấy tiếng Thượng Quan Triệt, Vân Sở ngẩng đầu lên hỏi, "Chú à, đã muộn rồi, chúng ta trở về thôi." Nhìn phong cảnh quen thuộc bên ngoài cửa xe, Vân Sở cười nói, "Lần trước là em đến nhà anh náo loạn, lần này cho anh đến nhà em ngủ lại đó.”

Cô vốn là tùy tiện nói một chút, hôm nay Thượng Quan Triệt hẳn là đã bận rộn cả ngày, lại vội vội vàng vàng chạy từ thành phố A về, nhất định là rất mệt mỏi. Vừa về đến lại vì chuyện của cô mà bị hành hạ đến đêm khuya, cô thật sự không đành lòng để anh đi về nhà lúc này.

Nhưng không nghĩ tới một câu nói như vậy của cô lại làm cho Thượng Quan Triệt như mở cờ trong bụng. Anh dựa sát vào tai Vân Sở, nhẹ nhàng ngậm vành tai của cô, trêu chọc cười nói, "Nhóc con muốn mời anh ngủ cùng với em sao?”

Vân Sở liếc nhìn anh một cái, đẩy anh ra, nhảy thẳng xuống xe, buồn bực nói, "Không đến thì thôi, em mệt rồi, muốn trở về nghỉ ngơi.”

Không ngờ Thượng Quan Triệt đưa tay qua cửa sổ xe, kéo cô đến bên cạnh, hôn lên cái miệng nhỏ nhắn của cô một cái thật mạnh, rồi nói, "Về phòng chờ anh, lát nữa anh sẽ đến.”

Vân Sở gật đầu, "Em sẽ nói với chú bảo vệ một tiếng, lát nữa chú ấy cho anh vào."

"Ừ, đi đi." Thượng Quan Triệt đưa mắt nhìn theo Vân Sở đi vào biệt thự nhà họ Vân, cho đến lúc không nhìn thấy bóng dáng của cô nữa mới dứt khoát quay đầu xe, lái về phía trước mấy chục mét, sau đó dừng lại.

"Nói đi, chuyện gì." Thượng Quan Triệt nhìn về phía ven đường yên tĩnh, lạnh lùng hỏi.

Đột nhiên một người đàn ông mặc đồ đen nhảy ra từ bụi hoa ven đường, cúi đầu, cung kính đứng bên cạnh Thượng Quan Triệt, dùng giọng nói trầm thấp trả lời, "Cậu chủ, cảnh quan Trương đã bị bắt, trước mắt vẫn chưa nhận tội. Bởi vì con gái bị thương nhập viện nên Thủ trưởng Triệu vội vội vàng vàng chạy đến, vẫn luôn ở trong bệnh viện, lúc này e rằng đã biết chuyện của cảnh quan Trương, nhưng vẫn chưa có bất kỳ hành động nào."

Thượng Quan Triệt gật đầu, "Ừ, tìm người coi chừng bệnh viện, không được để bệnh viện bất chợt xảy ra chuyện ngoài ý muốn, dù xảy ra tình huống thế nào, dốc hết sức bảo vệ người trong bệnh viện."

"Vâng, cậu chủ."

"Nếu như không có chuyện gì khác, cho người ẩn nấp trong bệnh viện không nên hành động thiếu suy nghĩ, đã có người của Cục trưởng An coi chừng Tần Phương kia rồi, các anh để ý cho tốt."Thượng Quan Triệt tiếp tục ra lệnh.

"Vâng!"

"Còn có chuyện gì không?"

Người kia do dự một chút, nhưng ngay sau đó nhíu mày nói, "Người của chúng ta đã nghiên cứu tài liệu bị khóa của Thủ trưởng Triệu, biết được đây là một tài liệu bị mã hóa, trừ khi có người mã hóa cung cấp thông tin, nếu không thì không có cách nào mở ra. Thủ trưởng Triệu cũng biết chuyện này, trước mắt đang truy nã hacker kia khắp cả nước."

Đáy mắt Thượng Quan Triệt thoáng qua một chút ý lạnh, cười lạnh nói, "Biết rồi, đừng để Thủ trưởng Triệu tra đến trên người chúng ta, những chuyện khác không cần quan tâm."

"Vâng."

Nhìn bóng đêm ngoài cửa xe, trong mắt Thượng Quan Triệt là một mảnh sáng tỏ, thấp giọng nói, "Nhóc con, em thật đúng là đã tặng anh một lễ vật tốt."

Chỉ cần xem được nội dung trong tài liệu bị mã hóa của Thủ trưởng Triệu, còn sợ không thể đối phó với Thủ trưởng Triệu sao?



Về đến nhà đã là đêm khuya, Vân Sở kéo theo thân thể mệt mỏi, đi từ từ lên tầng.

Nhưng mới vừa đi vào phòng khách đã thấy Vân Cảnh vội vội vàng vàng lao đến, kéo cô hỏi, "Sở Sở, em đã trở về, anh nghe nói bữa tiệc tối nay xảy ra chuyện, em có bị thương không?"

Nói xong, Vân Cảnh liền bắt đầu cẩn thận kiểm tra Vân Sở một lượt, thấy cô không bị thương mới thở phào nhẹ nhõm một hơi.

Còn Vân Sở cười khẽ, lắc đầu một cái, "Em không sao, anh, đã để anh lo lắng, sao đã muộn thế này còn chưa ngủ?”

Vân Cảnh ôm Vân Sở vào trong ngực, hít sâu nói, "Cô bé ngốc, em không có chuyện gì là tốt rồi, chưa thấy em trở về, anh không yên tâm thì sao có thể ngủ được chứ?"

Hôm nay Vân Cảnh xử lý xong chuyện của công ty, đến bang giải quyết chuyện ngầm và tên đàn ông chụp lén ảnh của Vân Sở, cũng cảnh cáo người trong bang, sau này không được ra tay với Vân Sở.

Sau đó anh đi tìm Âu Dương Tự, Âu Dương Tự cũng rất thoải mái thừa nhận mọi chuyện là do mình làm, thế nhưng anh ta lại lấy người đằng sau lưng anh ta ra đè ép mình, lớn tiếng hỏi tại sao mình phải che chở cho Vân Sở như vậy.

Lúc ấy Vân Cảnh cũng không trả lời, anh không hiểu tại sao mình lại đối xử tốt với Vân Sở như vậy, nhưng mỗi lần nhìn thấy Vân Sở, thậm chí chỉ là nghĩ đến cô, trong lòng anh sẽ cảm thấy ngọt ngào, anh không nhẫn tâm ra tay với cô, không muốn cô chịu một chút tổn thương nào, càng sẽ không để cho bất kỳ kẻ nào làm hại cô, cho dù là người kia cũng không được.

Chẳng qua là Âu Dương Tự khó xử lý hơn trong tưởng tượng của anh, vẫn luôn dùng ánh mắt oán trách nhìn anh, lại liên tục chất vấn anh, rốt cuộc có hiểu mình đang làm cái gì không? Nhắc anh không nên vì tình cảm mà làm hỏng chuyện lớn. Lại càng châm chọc nói cho anh biết Vân Sở là em gái của anh, hơn nữa thật sự còn là người yêu của Thượng Quan Triệt.

Vân Cảnh theo bản năng vô cùng bài xích chuyện như vậy, mặc dù anh không cảm thấy mình có ý nghĩ không nên có với Vân Sở, cũng không thể giải thích được vì sao mình lại để ý đến cô như vậy, vì cô mà không để ý đến kế hoạch của mình mấy lần, thậm chí còn gây thêm khó khăn cho bản thân. Nhưng mỗi lần thấy cô bị thương hoặc khó chịu, trong lòng anh còn thấy khó chịu hơn cô.

Cái loại cảm giác nóng ruột nóng gan đó là lần đầu tiên anh có, cho nên bất luận như thế nào, anh sẽ bảo vệ Vân Sở thật tốt, tuyệt đối không làm ra chuyện tổn thương cô. Còn về phần Âu Dương Tự, nếu anh ta còn tiếp tục ra tay với Vân Sở thì cũng đừng trách anh không khách khí.

Đã lãng phí rất nhiều thời gian ở bên phía Âu Dương Tự, lúc Vân Cảnh trở lại đã hơn chín giờ tối, vừa vào cửa thì biết được Vân Sở đã đi dự tiệc, sau đó mở ti vi thì thấy tin tức thông báo khách sạn Thiên Tường xảy ra vụ đấu súng, đồng thời dẫn đến một loạt sự kiện truy xét khác.

Tâm Vân Cảnh lập tức liền hoảng sợ, nếu không phải là Vân Thăng ngăn cản anh, khuyên anh không nên quá xúc động, phỏng chừng anh đã sớm lao đi rồi.

Mặc dù anh đã gọi điện thoại cho cô, xác định cô an toàn, nhưng chưa nhìn thấy cô thì bất luận thế nào anh đều không thể yên tâm. Mãi cho đến lúc cô thật sự xuất hiện trước mặt anh, bị anh ôm vào trong ngực, anh mới cảm thấy tất cả đây là thật, cô đã trở về.

"Anh, đừng như vậy, anh xem không phải là em vẫn rất tốt sao?" Vân Sở không được tự nhiên đẩy Vân Cảnh ra, quay một vòng trước mặt anh, tỏ ý bản thân mình thật sự không có chuyện gì.

Đối với hành động khác thường hôm nay của Vân Cảnh, từ đầu đến cuối Vân Sở đều cảm thấy có chút không được tự nhiên. Anh là anh trai của cô, thân thiết với cô như vậy, thật sự là…

Lúc này Vân Cảnh mới thở phào nhẹ nhõm một hơi, cười nói, "Không có chuyện gì là tốt, là anh quá lo lắng."

"Cũng muộn lắm rồi, anh mau về nghỉ ngơi đi." Vân Sở đẩy Vân Cảnh ra, hai người cùng đi lên tầng.

Vân Cảnh bất đắc dĩ, không thể làm gì khác hơn là biết điều đưa Vân Sở về phòng, dặn dò vài câu, bảo cô nghỉ ngơi thật tốt rồi mới trở về phòng mình.

Mà lúc này, Mộc Ngân nghe được tiếng Vân Sở trở về, vội vội vàng vàng chạy từ phòng ra, muốn xem thử tình trạng của Vân Sở một chút.

Thật ra thì cô vốn không muốn đi về cùng Niên Cẩm Hạo, lúc mất điện, Niên Cẩm Hạo hôn một cái đã khiến cho cô không biết làm thế nào, cô thật sự không biết phải ở chung với Niên Cẩm Hạo thế nào.

Nhưng Thượng Quan Triệt mới trở về, chắc chắn là có rất nhiều lời muốn nói với Vân Sở, hiện tại cô không muốn đi theo bên cạnh Vân Sở, làm bóng đèn cản trở bọn họ. Lại thêm Niên Cẩm Hạo đứng bên cạnh cô nhấn mạnh, bảo cô không nên quấy rầy Vân Sở và Thượng Quan Triệt, cho nên cô đành phải đi cùng Niên Cẩm Hạo.

Không nghĩ đến còn chưa xuống tầng thì đã thấy cảnh Vân Cảnh ôm chặt lấy Vân Sở, Mộc Ngân trợn to hai mắt, rất lâu cũng chưa lấy lại tinh thần, cho đến khi thấy bọn họ lên tầng, cô mới cuống cuồng trốn về phòng.

Chẳng qua vừa về đến phòng, nhìn thấy bộ lễ phục trắng tinh đã được thay ra ở trong phòng, tâm Mộc Ngân lại bắt đầu bất an kinh hoàng nhảy dựng lên.

Cô thật sự không biết Niên Cẩm Hạo thật lòng với cô, hay chỉ là muốn vui đùa một chút mà thôi. Nhưng cô phát hiện ra rằng mình hoàn toàn không có cách nào chống cự lại mọi thứ của Niên Cẩm Hạo.

Lúc mới vừa trở về, suốt đường đi cô cũng không nói gì, cúi đầu xuống, trong đầu vẫn hiện lên cảnh lúc Niên Cẩm Hạo hôn mình, mỗi lần nhớ lại đều khiến cô đỏ mặt tim đập, nội tâm buồn bực không thôi.

Ngược lại suốt đường đi khóe miệng Niên Cẩm Hạo đều mang theo một nụ cười nhàn nhạt, thấy thế trong lòng Mộc Ngân rất là khó chịu. Tại sao trong khi mình đang phiền não thì người đàn ông này lại cười nhẹ nhàng đến vậy? Đáng ghét, thật sự quá đáng ghét.

Cô tức giận không nhìn anh nữa, trong lòng lại có rất nhiều rất nhiều thắc mắc. Chẳng qua vô luận thế nào thì cô cũng không thể hỏi ra miệng những vấn đề kia.

Vì thế mãi cho đến khi xe dừng trước biệt thự nhà họ Vân, hai người cũng không nói một câu nào. Không khí trừ lúng túng ra thì vẫn là lúng túng.

Thấy xe dừng lại, Mộc Ngân thở phào nhẹ nhõm một hơi, vội vàng xuống xe, không ngờ làm thế nào cũng không mở cửa xe ra được, cô tức giận quay đầu lại ra sức trừng mắt nhìn Niên Cẩm Hạo, nói, "Niên tổng, tôi đã đến nơi, phiền mở cửa xe ra."

Không nghĩ rằng khóe miệng Niên Cẩm Hạo luôn luôn mỉm cười, trên mặt lúc nào cũng mang theo nụ cười dịu dàng, cũng lộ ra một dáng vẻ buồn rầu, ai oán nhìn Mộc Ngân, nói, "Tiểu Ngân, nói thế nào anh cũng đưa em về một quãng đường dài, em không cảm ơn cũng liền thôi, lại còn hung dữ với anh như vậy, thật sự khiến cho người ta đau lòng."

Mộc Ngân thấy vẻ mặt này của Niên Cẩm Hạo, khóe miệng bắt đầu giật giật. Người này không sao đó chứ? Đây là vẻ mặt gì thế? Thần linh ơi, tại sao thấy vẻ mặt ai oán này của anh, cô lại cảm giác mình có tội vậy? Rõ ràng là cô không có làm sai chuyện gì mà, có được không?

Mộc Ngân gượng cười, cứng ngắc nói với Niên Cẩm Hạo, "Chuyện này, Niên tổng, cảm ơn anh đã đưa tôi về."

Ai biết Niên Cẩm Hạo được ra vẻ còn chưa đủ, tiếp tục uất ức nhìn Mộc Ngân, "Tiểu Ngân, em nói cảm ơn miễn cưỡng như vậy, người nào không biết còn cho rằng anh ức hiếp em đó. Anh không làm sai chuyện gì đi?"

Không làm gì sai sao? Anh lại còn không biết xấu hổ mà hỏi, nha nha, còn chẳng biết tại sao hôn cô, một câu giải thích cũng không cho, một câu giải thích cũng không nói, còn không làm sai chuyện gì? Đây hiển nhiên là đang bắt nạt cô, có được không?

Mộc Ngân tức giận trừng mắt nhìn Niên Cẩm Hạo, "Niên tổng, anh có thể làm sai chuyện gì được chứ? Tôi phải về."

Mặc dù trong lòng có chút bất mãn với Niên Cẩm Hạo, nhưng cô vẫn không chống đỡ được vẻ mặt uất ức kia, vì để tránh cho mình sẽ mềm lòng, lơ mơ hồ đồ để cho anh chiếm tiện nghi, cô cảm giác mình nên mau chóng rời đi, tránh để xảy ra thêm chuyện gì sau đó nữa.

Nhưng sao Niên Cẩm Hạo lại để cô rời đi dễ dàng như vậy chứ?

Đưa tay ra nhẹ nhàng nâng cằm Mộc Ngân lên, vẻ mặt anh vô tội nhìn cô, "Nếu anh không làm sai chuyện gì, tại sao em lại hung dữ với anh như vậy? Nhất định là anh đã làm sai chuyện gì rồi phải không?

Mộc Ngân xấu hổ, cắn cắn môi, đập tay anh, nói, "Anh có làm gì sai hay không thì có liên quan gì đến tôi chứ? Chẳng lẽ Niên tổng còn muốn giữ tôi ở đây sao?"

"Đương nhiên không phải, anh chỉ muốn biết mình làm sai chỗ nào thôi, Tiểu Ngân, em nói cho anh biết, anh sẽ thay đổi…" Niên Cẩm Hạo khẽ cười, bởi vì một nụ cười này mà ánh sáng trên khuôn mặt đẹp trai càng trở nên chói lọi tỏa sáng ra bốn phía.

Hô hấp của Mộc Ngân hơi chậm lại, chỉ cảm thấy người đàn ông trước mắt này thật sự là đẹp trai không tầm thường, nhìn một chút là có thể dễ dàng bắt tâm của người ta làm nô lệ.

Mộc Ngân quay đầu đi, không dám nhìn anh nữa, nhịp tim cũng đập không theo quy luật. Lời Niên Cẩm Hạo nói làm cho cô nhớ lại nụ hôn buổi tối kia, mặc dù là trong bóng tối, nhưng cô vẫn nhớ được mùi vị tốt đẹp lúc đó rất rõ ràng.

Đó là cảm giác cô chưa bao giờ có, loại rung động này làm cho cô không biết làm thế nào.

"Tại sao không nói gì? Em không nói anh sai chỗ nào, anh sẽ không biết được mình làm không tốt chỗ nào, em nói xem có đúng không? Có gì thì cứ nói ra, giấu ở trong lòng, người khó chịu còn không phải là em sao?" Niên Cẩm Hạo tiếp tục dùng hai mắt vô cùng mê người này nhìn cô. Bởi vì khoảng cách giữa hai người khá gần, Mộc Ngân có thể ngửi thấy rõ ràng mùi hương trên người anh.

Nhịp tim càng lúc càng không thể khống chế được, mặt Mộc Ngân cũng dần dần đỏ bừng lên.

Thấy Niên Cẩm Hạo lại muốn nói thêm cái gì đó, Mộc Ngân cuống quýt trừng mắt nhìn anh, la lên, "Niên Cẩm Hạo, anh cách xa tôi một chút, không có chuyện gì thì đột nhiên hôn tôi làm gì? May mà không có ai thấy, nếu không có thể sau này sẽ không ai thèm lấy tôi nữa."

Từng có quan hệ không rõ với tổng giám đốc Niên thị, nếu cuối cùng bị bỏ rơi thì sau này còn có ai thích cô nữa chứ? Trong lòng Mộc Ngân có tức giận không nói ra được, cho nên bỗng chốc nói ra suy nghĩ trong lòng.

Nghe được câu trả lời kích động của Mộc Ngân, Niên Cẩm Hạo sững sờ, chớp chớp mắt, nhưng sau đó khóe miệng cong lên, cười nói, "Hóa ra là đang buồn phiền vì chuyện này à? Em, sẽ không phải là nụ hôn đầu đó chứ?"

Mặt Mộc Ngân càng trở nên đỏ hơn, giống như là con nhím trừng mắt nhìn anh, "Mắc mớ gì đến anh?"

"Đương nhiên là chuyện của anh rồi, đây là chuyện liên quan đến hạnh phúc cả đời anh đó." Hai mắt Niên Cẩm Hạo phát sáng, giống như là đầm sâu không nhìn thấy đáy, khiến cho Mộc Ngân không dám nhìn thẳng, chỉ sợ sẽ hãm sâu vào trong đó.

"Hạnh phúc c ủa anh liên quan gì đến tôi chứ?" Mộc Ngân cúi đầu xuống, tức giận trả lời, bởi vì tức giận nên hoàn toàn không nghĩ đến ý tứ trong lời nói của anh.

Mà nụ cười nơi khóe miệng Niên Cẩm Hạo từ từ sâu hơn, dựa sát vào bên người Mộc Ngân, dịu dàng nói, "Bởi vì đó là nụ hôn đầu của anh, em nói xem anh nên làm gì bây giờ? Tiểu Ngân, có phải em nên chịu trách nhiệm với anh không?"

"Khụ khụ, khụ khụ…"Mộc Ngân nghe được lời của anh, sửng sốt một lát, sau đó lớn tiếng ho khan.

Cô không nghe nhầm chứ? Niên Cẩm Hạo, đây là nụ hôn đầu? Nói đùa, sao anh có thể…

Hơn nữa, anh nói gì đó? Anh nói muốn mình chịu trách nhiệm với anh?

Lúc hai mắt Mộc Ngân tràn đầy không thể tin nhìn Niên Cẩm Hạo, đột nhiên trước mặt tối sầm lại, đầu Niên Cẩm Hạo vậy mà vươn tới, cách cô rất gần.

Mặt Mộc Ngân đỏ bừng lên, cắn cắn môi, bất an nhìn khuôn mặt phóng to trước mắt, trong chốc lát không biết nên làm thế nào mới tốt, chỉ có nhịp tim bất an nhắc nhở cô tình huống lúc này.

Trên môi ấm áp, Mộc Ngân không kịp phản ứng lại đã bị Niên Cẩm Hạo hôn lên lần nữa.

Lần này anh chỉ chạm nhẹ một cái, cười nói: "Mộc Ngân, em phải chịu trách nhiệm với anh."

"Anh, anh có ý gì? Tôi, tại sao tôi phải chịu trách nhiệm với anh, rõ ràng là anh hôn tôi." Mộc Ngân căng thẳng, nói chuyện cũng lắp bắp, hai mắt mở thật to, lại càng bất mãn nhìn chằm chằm vào Niên Cẩm Hạo.

"Ha ha, nếu nói như vậy, vậy hãy để anh chịu trách nhiệm với em đi." Dứt lời, khóe miệng Niên Cẩm Hạo nở nụ cười vô cùng sáng lạn, nụ cười kia tràn đầy hạnh phúc và đắc ý, giống như là một tia nắng mặt trời chiếu sáng toàn bộ thế giới của Mộc Ngân.

Nhịp tim, rất nhanh, rất nhanh, nhanh đến mức vượt ra khỏi sự tưởng tượng của cô.

Hiện giờ lại nhớ tới cảnh kia lần nữa, cô vẫn cảm thấy rất không chân thật, cảm giác giống như là một giấc mộng.

Có lẽ nói không chừng đây thật sự là một giấc mộng đi? Cô cảm thấy mình giống như là cô bé lọ lem, ăn mặc thật xinh đẹp lộng lẫy đi dự tiệc, gặp được hoàng tử trong mệnh của mình, nhưng mười hai tiếng sau, cô vẫn là cô, vẫn là cô nhóc xấu xí không trang điểm ngày trước.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 08.02.2018, 09:12
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Nguyệt Phượng Hỏa Hồ Bang Cầm Thú
Thượng Thần Nguyệt Phượng Hỏa Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 08.06.2013, 18:55
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 1277
Được thanks: 6481 lần
Điểm: 8.36
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại - Trùng sinh - Hắc bang] Quân sủng thiên kim hắc đạo - Huân Tiểu Thất - Điểm: 10
Chương 77.2: Xuân tiêu một khắc đáng ngàn vàng (2)

Editor: lamnguyetminh
Beta: Taigasae + Maria Nyoko

Không biết cô như vậy, hoàng tử còn có thể thích sao? Còn có thể đối xử dịu dàng giống như hôm nay sao?

Trong lúc Mộc Ngân đang suy nghĩ lung tung thì di động báo có tin nhắn đến, mở ra đọc, khóe miệng Mộc Ngân liền nhếch cao, sau đó hạnh phúc ôm di động nằm ở trên giường, an tĩnh ngủ.

Tin nhắn đó viết: Công chúa thân ái, đã qua mười hai giờ, hoàng tử của em vĩnh viễn tồn tại. Ngủ ngon. . . . . .

Thì ra cô bé lọ lem cũng sẽ có hạnh phúc. Thì ra, cô cũng là công chúa, cho dù thân phận của cô thấp kém, không xứng với anh. Nhưng chỉ cần trong lòng anh có cô, cô sẽ có động lực, vượt qua tất cả khó khăn.

. . . . . .

Vân Sở trở về phòng, cởi áo khoác của Thượng Quan Triệt ra, vò vò mái tóc dài, định đi tắm rửa trước. Chỉ là vì trong lòng lo lắng Thượng Quan Triệt tới sẽ không vào được nên cô tắm rửa rất nhanh. Hơn nữa còn cầm di động vào phòng tắm, chỉ sợ lát nữa Thượng Quan Triệt sẽ sốt ruột.

Nhưng kết quả là cho đến khi cô tắm xong ra ngoài, vẫn không nhận được tin tức của Thượng Quan Triệt, không khỏi hơi sốt ruột. Cô vừa sấy tóc, vừa nghĩ xem có cần gọi điện thoại cho Thượng Quan Triệt hay không, lại nghe thấy tiếng gõ kính truyền đến từ phía cửa sổ.

Vân Sở sững sờ, cảnh giác xoay người, lại thấy khuôn mặt yêu nghiệt của Thượng Quan Triệt ở phía ngoài cửa kính đang cười với mình.

"Ông chú à, làm sao có cửa không đi, nhất định phải trèo vào bằng cửa sổ hả?" Cửa chính thì không đi, còn muốn trèo vào bằng cửa sổ, người này thật đúng là khó hiểu.....

Vừa mở cửa sổ ra, Thượng Quan Triệt nhảy vào, trong tay còn cầm hai hộp đồ, lập tức ôm lấy thân thể ấm áp của Vân Sở, cọ cọ khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, đáp: "Đi cửa chính nào có kích thích bằng trèo cửa sổ vào? Ha ha!"

Vân Sở giật giậ tkhóe miệng, nghĩ thầm, hóa ra người này muốn tới để yêu đương vụng trộm sao? Còn muốn kích thích nữa.....
`
Thượng Quan Triệt kéo Vân Sở đến trước bàn ngồi xuống, cười nói: "Đến ăn một chút gì rồi ngủ tiếp đi, thời tiết lạnh thế này, buổi tối chắc chắn em chưa ăn gì rồi."

Nghe Thượng Quan Triệt nói, trong lòng Vân Sở ấm áp, nghĩ thầm, anh vừa đi ra ngoài lâu như vậy, chính là đi mua đồ sao? Không ngờ ông chú còn rất cẩn thận nữa.

Nhìn Thượng Quan Triệt mở hai cái hộp cầm trong tay ra, lập tức, một mùi thơm đậm đà bay ra.Vân Sở sờ sờ cái bụng trống rỗng, lập tức ngồi xuống bên cạnh anh, nhìn hai hộp đồ nóng hổi, khóe miệng lộ ra nụ cười hạnh phúc.

"Đây, nhân lúc còn nóng mau ăn đi, rất nhiều cửa hàng gần đây đều đóng cửa rồi, chỉ có ít mì sợi thôi, em ăn tạm đi." Thượng Quan Triệt cầm một chén mỳ đưa đến trước mặt Vân Sở, kiên nhẫn giải thích.

"Ừm, không có việc gì, anh không nói em cũng chưa phát hiện ra mình đã đói bụng, hì hì."

Vân Sở cúi đầu, ăn một gắp mì, gật đầu khen: "Khá ngon, nhưng vẫn là chú nấu ăn ngon nhất."

Thượng Quan Triệt buồn cười nhìn cô, vừa ăn vừa nói: "Ha ha, chú mèo ham ăn. Nếu em thích, về sau gả cho anh đi, ngày ngày anh đều nấu mì cho em ăn."

Vân Sở lè lưỡi một cái, đáp lời: "Ai muốn gả cho anh chứ, hừ, em mới không cần ăn mỳ hằng ngày đâu."

"Vậy, em muốn ăn cái gì, anh sẽ làm cho em, được chứ?" Thượng Quan Triệt nhìn vẻ mặt hả hê của Vân Sở, hỏi. Trên mặt nở nụ cười gian trá, nhìn giống như một ông chú quái dị muốn lừa bán trẻ con.

"Cái đó hả, có thể miễn cưỡng suy nghĩ." Thượng Quan Triệt có tay nghề khá tốt, mỗi lần ăn, cô đều có cảm giác là bụng mình không đủ lớn, nên không thể ăn hết mọi thứ trên bàn. Cho nên, chỉ dựa vàomột điểm này, cũng đủ để cô gả cho Thượng Quan Triệt rồi.

Song, không phải cô vẫn còn nhỏ sao? Coi như gật đầu bây giờ thì anh vẫn phải chờ đợi. Nếu như anh thật sự quan tâm đến mình, sẽ bằng lòng chờ đợi mình lớn lên, nếu không quan tâm, cô cũng có thể nhìn thấu sự thật tàn khốc này. Cho nên, cô không thể nói quá chắc chắn, tránh cho về sau sẽ thất vọng.

Nói trắng ra là, thật ra thời gian chính là khảo nghiệm tốt nhất đối với con người, một người có thật lòng với bạn hay không, thời gian sẽ chứng minh tất cả. Mà cô và Thượng Quan Triệt còn nhiều thời gian để dây dưa, để nghiệm chứng.

Hai người ăn xong, ngồi hàn huyên một hồi, Vân Sở liền bò lên trên giường, cười hì hì nhìn Thượng Quan Triệt.

"Ừm, chú à, hôm nay chú may mắn đấy, bản tiểu thư cho phép chú làm ấm giường một lần, mau đi tắm đi."

Thượng Quan Triệt ngẩng đầu, thấy Vân Sở mặc bộ áo choàng tắm màu hồng nhạt, nửa nằm ở trên giường, lộ ra tư thế mê người. Sắc mặt biến hóa, Thượng Quan Triệt đứng dậy sải bước đi vào phòng tắm.

Mười phút sau, Thượng Quan Triệt mặc một bộ áo choàng tắm rộng rãi, bước ra, thấy Vân Sở nằm trên giường nhắm mắt lại, thoạt nhìn như đang ngủ say, không khỏi nở nụ cười khẽ. Nhìn lướt qua áo choàng tắm trên người mình, hình như là do Vân Sở đặc biệt chuẩn bị. Màu xanh dương nhạt, khoác lên người rất ấm áp khiến tâm tình của anh rất tốt.

Lau khô đầu tóc, Thượng Quan Triệt cẩn thận trèo lên trên giường Vân Sở, nâng cô lên, ôm cả người vào trong lòng, vỗ nhè nhẹ cái mông nhỏ của cô, cười mắng: "Nhóc con, lại dám giả vờ ngủ, có tin là anh trai dạy dỗ em hay không!"

Vân Sở vẫn nhắm chặt hai mắt, tựa vào trong ngực Thượng Quan Triệt, ngáy o o. Bộ dạng kia giống như là ngủ rất say, chỉ là, cô khẽ cong cái miệng nhỏ nhắn lên, bán đứng trạng thái hiện giờ của cô – trạng thái vẫn tỉnh.

Với cả, Thượng Quan Triệt và Vân Sở ở chung lâu như vậy, cũng biết cô có tính cảnh giác rất cao, lúc trước cùng ngủ với anh, chỉ cần anh vừa động, cô sẽ thức giấc. Bây giờ anh đã leo lên giường cô, còn ôm lấy cô mà cô vẫn không có động tĩnh gì, liếc mắt một cái cũng biết là cô đang giả vờ ngủ.

Cô không chịu tỉnh lại, Thượng Quan Triệt cũng không vội, một tay ôm chặt eo cô, một tay nhẹ nhàng bóp mũi cô, sau đó ngón tay thon dài lưu luyến trên gương mặt trắng nõn, mềm mại của cô, thật lâu vẫn không chịu dời đi. Vậy mà, Vân Sở vẫn còn ngủ. Bộ dạng đó, giống như trời có sập xuống cũng sẽ không tỉnh dậy.

Thượng Quan Triệt biết cô quá mệt mỏi, định bỏ qua cho cô, cúi đầu hôn hôn đôi môi đỏ mọng của cô, ấn cô vào trong ngực, nhắm mắt lại định nghỉ ngơi.

Rời đi hai ngày nay, anh gần như không chợp mắt, mỗi ngày đều có rất nhiều chuyện cần làm, hoàn toàn không có thời gian nghỉ ngơi. Hôm nay, ôm ôn hương nhuyễn ngọc trong ngực, mặc dù một lòng rục rịch ngóc đầu dậy, nhưng dù sao cũng là nhìn thấy được mà không ăn được. Cho nên lúc này Thượng Quan Triệt cũng có chút mệt mỏi, buồn ngủ rồi.

Vậy mà, thấy hơi thở của anh từ từ trở nên đều đều, Vân Sở tựa vào trong ngực Thượng Quan Triệt, hai mắt đã từ từ mở ra, lộ ra vẻ mặt tà ác.

Cô ghì chặt bàn tay của Thượng Quan Triệt đang đặt trên eo mình, lặng lẽ luồn tay vào trong quần áo anh, cái miệng nhỏ nhắn khẽ cắn lồng ngực anh, lông mi nghịch ngợm lướt nhẹ trên da thịt anh khiếnThượng Quan Triệt giật mình một cái, suýt nữa đã đẩy ngã Vân Sở rồi ăn sạch.

Nhưng anh nhịn được, anh mở to mắt, nhìn cô gái nhỏ vẫn đang đốt lửa trên người mình, nhẹ tay khẽ vuốt vuốt tóc cô, giọng nói đè nén mang theo chút tức giận: "Nhóc con, đây là em đang mời anh làm gì đó với em sao?"

Cô hăng hái như vậy, nếu anh vẫn bất động thì chẳng phải quá mất mặt hay sao?

Vân Sở cho là Thượng Quan Triệt đang ngủ, mới có thể thừa dịp anh ngủ, bắt nạt anh một chút, xem anh sẽ có phản ứng gì. Ai bảo vừa nãy anh ở trên xe cắn mình chứ? Cô đúng thật rất hẹp hòi, chỉ là không ngờ anh lại tỉnh ngay rồi hả?

Không đúng, anh vốn không hề ngủ!

Vân Sở ngẩng đầu lên, kinh ngạc nhìn Thượng Quan Triệt, lúc thấy vẻ mặt anh rất ẩn nhẫn, hai mắt tràn đầy dục vọng, Vân Sở nuốt nước miếng một cái, nhắm mắt lại nhào vào trong ngực anh, cười nói: "Chú, ngủ đi, em buồn ngủ quá rồi."

"Sao anh không cảm thấy em rất mệt mỏi nhỉ?" Thượng Quan Triệt nâng đầu cô lên, lật người, đè thân thể bé nhỏ của cô ở phía dưới, đôi mắt phượng màu mâu kia lóe lên ánh sáng nguy hiểm.

"Nếu em thật sự mệt đến vậy, sao còn hăng hái đốt lửa ở trên người anh vậy? Hửm? Anh nghĩ em rất muốn làm gì đó cùng anh chứ?"

"Nói bậy!"

Vân Sở lập tức đỏ bừng cả mặt, vội vàng nói: "Chú, chú, chú muốn làm gì?" Lúc này Vân Sở mới biết sợ, mới hiểu được mình đã trêu chọc đến người đàn ông này rồi. Nếu Thượng Quan Triệt còn muốn lưu manh một chút nữa, chỉ sợ tối nay cô sẽ....

Hu hu... Thật ra thì cô không hề cố ý, chỉ là muốn đùa dai mà thôi, sao lại biến thành như vậy?

"Em nói thử xem?" Thượng Quan Triệt cúi đầu, tiến tới gần cô, hơi thở ấm áp phả lên mặt cô.

Vân Sở cười lấy lòng, cố gắng trấn an dã thú đã nổi giận này, làm nũng: "Cái đó, chú à, đừng kích động mà, chú xem, hiện tại cũng đã khuya, hai ngày qua chúnhất định không được ngủ ngon, phải không? Mau nghỉ ngơi đi, ngày mai còn rất nhiều chuyện phải làm đấy."

"Xuân tiêu một khắc đáng ngàn vàng, chuyện của ngày mai có quan trọng thì vẫn không quan trọng bằng giờ phút này chứ?" Thượng Quan Triệt cười tà ác, cúi đầu, nhẹ nhàng hôn lên đôi môi ấm áp đỏ mọng đang kề sát của Vân Sở.

"Ừm, chú, chú không thể như vậy, cái đó, em, em còn chưa trưởng thành đâu." Vân Sở lần nữa tung ra đòn sát thủ của mình—— Là vị thành niên.

Thế nhưng, lúc trước nghe vậy thì Thượng Quan Triệt cũng sẽ dừng lại, lần này lại không biết làm sao, nghe thấy Vân Sở nói, anh chẳng những không dừng lại, ngược lại, lập tức ngăn chặn cái miệng nhỏ nhắn của Vân Sở, bắt đầu hôn thật sâu.

Có trời mới biết Thượng Quan Triệt hận mấy chữ ‘vị thành niên’ này nhiều thế nào, cũng bởi vì mấy chữ này, mỗi lần anh chỉ có thể nhìn báu vật mê người này, không thể thật sự làm gì cô cả. Loại cảm giác đó, không phải là khó chịu bình thường!

Trước kia lúc chưa gặp cô, anh cảm thấy đối với anh mà nói, phụ nữ có cũng được, không có cũng được, cả đời anh không có phụ nữ, cũng sẽ không hề gì. Nhưng từ sau khi quen Vân Sở, anh mới phát hiện sức đề kháng của mình lại trở nên kém như vậy, kém đến nỗi chỉ một động tác vô ý của cô, là có thể gợi lên lửa dục trong người mình.

Đầu lưỡi cạy mở đôi môi đỏ của Vân Sở, Thượng Quan Triệt bắt đầu thâm tình chiếm đoạt một phen. Làn môi mềm mại, không ngừng ma sát, từ trên người đối phương đòi lấy sự hoàn mỹ mà mình mong muốn. Nụ hôn, sâu hơn từng chút từng chút, lại sâu thêm, sâu đến nỗi hai người đều quên hết tất cả, chỉ mong luôn tìm kiếm sự an ủi trên thân thể nhau.

"Ừm.." Khóe miệng Vân Sở tràn ra tiếng kêu êm ái yêu kiều, khiến thân thể Thượng Quan Triệt run nhẹ một cái.

Nụ hôn của anh không ngừng đi xuống, lưu luyến ở cổ và lồng ngực của cô, chẳng biết từ lúc nào bàn tay đã luồn vào trong quần áo của cô, dừng ở bộ ngực mềm mại, giống như nâng niu một vật gì đó rất trân quý, thận trọng vuốt ve.

Vân Sở chỉ cảm thấy nhiệt độ thân thể đang nhanh chóng lên cao, rất nhanh liền nóng đến không chịu được, vội vàng muốn hít thở một chút. Chăn gấm dầy cộm bị một đôi chân nhỏ đá văng ra, nửa thân trần của hai người lộ ra trong không khí.

Tay Thượng Quan Triệt luồn vào trong quần áo của Vân Sở, tay Vân Sở cũng rất tự nhiên kéo mở áo choàng tắm của Thượng Quan Triệt. Hai người không một mảnh vải che thân, kích tình hết sức căng thẳng.

Thượng Quan Triệt vẫn tiếp tục hôn, trong đôi mắt mơ màng của Vân Sở cũng vây kín một tầng sương mù, làm cho cô không nhìn rõ, rốt cuộc tất cả ở trước mắt là thật hay là ảo giác. Thượng Quan Triệt vuốt nhẹ và hôn, khiến cô ý loạn tình mê.

"A Triệt..." Vân Sở nhỏ giọng hô tên của anh, hô hấp càng thêm dồn dập. Đôi tay nhỏ bé ôm thật chặt tấm lưng rắn chắc của Thượng Quan Triệt. Thân thể mềm nhũn, không hề có một chút hơi sức nào.

Giờ phút này, trái tim bất an của Vân Sở đập rất nhanh, rất nhanh, giống như muốn phá tan thân thể để bật ra.

Cũng không biết trải qua bao lâu, Vân Sở cảm giác cả người mình từ trên xuống dưới gần như đều bị Thượng Quan Triệt gặm cắn, nơi ngực lưu lại từng hàng dấu vết nông nông sâu sâu, giống như là minh chứng cho tình cảm mãnh liệt lúc trước của bọn họ.

Vậy mà, ở thời khắc mấu chốt, Thượng Quan Triệt dừng lại, Vân Sở cũng tỉnh táo lại.

Cô đỏ mặt, kéo chăn che kín kẽ cơ thể mình, cúi đầu, không dám nhìn Thượng Quan Triệt. Còn Thượng Quan Triệt thì nằm ở bên cạnh cô, nhắm mắt lại, hít sâu, hình như đang cố gắng bình phục dục vọng không ngừng bành trướng trong lòng mình.

Hồi lâu, anh mới dùng giọng khàn khàn nói một câu: "Còn hai tháng nữa, anh



Click vào đây để xem tiếp nếu không thấy ảnh


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 13.02.2018, 09:29
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Bạch Sắc Hồ Bang Cầm Thú
Chiến Thần Bạch Sắc Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 13.02.2014, 15:27
Bài viết: 644
Được thanks: 3708 lần
Điểm: 7.97
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại - Trùng sinh - Hắc bang] Quân sủng thiên kim hắc đạo - Huân Tiểu Thất - Điểm: 10
Chương 78.1: Wow, chụp ảnh lén được nhiều như vậy (1)

Edit: cò lười + Preiya
Beta: Preiya + lamnguyetminh


Vào buổi trưa lúc ăn cơm trưa, Vân Sở kiên quyết lôi kéo Liên Thanh Ngôn đi ra ngoài nhà hàng ăn cơm, Liên Thanh Ngôn không thể lay chuyển được cô, liền theo cô đi ra ngoài. Hai người ngồi trong phòng riêng, Vân Sở thường hay chạy đến trước cửa sổ, lén lén lút lút không biết đang nhìn cái gì.

Liên Thanh Ngôn không nói một lời, im lặng nhìn cô chạy tới chạy lui giống như một con khỉ. Chỉ cảm thấy cô vô cùng đáng yêu, khiến cho người khác không thể nhịn được mà mạnh mẽ ôm cô vào lòng, tận tình chà đạp một phen.

Khoảng chừng mười phút sau, điện thoại di động của Vân Sở vang lên, cô lấy di động ra, thấy tin nhắn của Vân Hàn gởi tới, nụ cười gian trên mặt càng rõ ràng.

Cô phấn khích lấy một cái ống nhòm ở trên người ra, nhìn quanh chỗ đối diện cửa sổ, hai mắt lập tức sáng lên, vẫy vẫy tay với Liên Thanh Ngôn, nói: "Anh Liên, mau tới đây, mau tới đây."

Liên Thanh Ngôn đi tới trước cửa sổ, đứng ở bên cạnh cô, nhìn theo tầm mắt của cô, phát hiện ra nơi cô đang nhìn chính là bệnh viện của mình, liền nhíu mày, không biết cô nhóc này đang giở trò quỷ gì.

Nhưng thấy vẻ mặt tràn đầy hứng thú của cô, anh lại không nỡ phá hỏng tâm tình tốt của cô, bất đắc dĩ lắc đầu, im lặng đứng ở bên cạnh cô, nhìn xem cô muốn chơi đùa cái gì.

Mà Vân Sở lại như làm ảo thuật, lấy thêm một cái ống nhòm nữa, ném cho Liên Thanh Ngôn, cười gian trá nói: "Mau nhìn, mau nhìn đi, hì hì, chuyện tốt đó, không nhìn anh nhất định sẽ hối hận."

Liên Thanh Ngôn nghi ngờ nhận lấy ống nhòm, nhìn theo phương hướng Vân Sở đang nhìn, ngay sau đó nhíu mày chặt hơn, con ngươi không ngừng co rút lại. Sự giận dữ trên người cũng từ từ lan ra theo thời gian.

Hình ảnh tập trung ở trong phòng làm việc của một bác sĩ trong bệnh viện của Liên Thanh Ngôn, không cần phải nói, dĩ nhiên là phòng làm việc của Hà Thanh Hồng. Bởi vì phòng đó có một cửa sổ đối diện với nhà hàng chỗ Vân Sở đang ở, cho nên có thể nhìn xuyên vào cửa sổ, dùng ống nhòm có thể nhìn thấy rất rõ những hình ảnh trong phòng làm việc.

Vân Sở vừa mới nhận được tin báo của Vân Hàn, nói hôm nay Hà Thanh Hồng chưa đến phòng phẫu thuật, chính là đi qua bên kia, sau đó về phòng làm việc, lén lén lút lút gọi một cuộc điện thoại.

Theo như Vân Hàn nghe ngóng, hình như cuộc điện thoại này là gọi cho một tên sĩ binh bên cạnh thủ trưởng Triệu, cụ thể nói cái gì thì không biết. Thế nhưng Vân Hàn mới vừa nói, Hà Thanh Hồng đã trở lại phòng làm việc, lén lén lút lút không biết làm cái gì.

Vì vậy Vân Sở kéo Liên Thanh Ngôn đi vào nhà hàng này, muốn nhìn thử xem có chuyện gì tốt hay không.Quả nhiên như dự đoán, hình ảnh đối diện được gọi là rất đặc sắc.

Lúc này, mặt Hà Thanh Hồng hướng về phía máy vi tính trên bàn làm việc, quay lưng về phía đám người Vân Sở, ngón tay nhanh nhẹn gõ trên bàn phím, hình như đang trả lời e-mail.

Liên Thanh Ngôn điều chỉnh kính phóng to một chút, điều chỉnh hình ảnh đến mức lớn nhất, những dòng chữ trong e - mail của Hà Thanh Hồng hiện rõ ràng ở trước mặt Liên Thanh Ngôn.

"Thủ trưởng Triệu, hừ, em biết ngay mà." Vân Sở cười lạnh, nhìn số hộp thư quen thuộc trên e - mail kia, đây không phải là cái lúc đầu Thượng Quan Triệt đã cho cô sao?

Bởi vì là số dùng bí mật nên phỏng chừng cũng không nhiều người biết lắm, nhưng Vân Sở chỉ liếc mắt một cái là có thể nhận ra.

Không ngờ, thật không ngờ, Hà Thanh Hồng này không chỉ ham muốn sắc đẹp của Liên Thanh Ngôn, mà còn có ý đồ cấu kết với thủ trưởng Triệu, quả thật là ghê tởm đến cực điểm.

Sắc mặt Liên Thanh Ngôn càng thêm khó coi, không nghĩ tới trong bệnh viện của anh vẫn còn có một cơ sở ngầm của kẻ địch như vậy, càng đáng sợ hơn là, anh lại hoàn toàn không biết.

Hà Thanh Hồng vào bệnh viện của anh cũng hơn một năm, bởi vì thành tích đặc biệt tốt nên vừa tốt nghiệp thì vào bệnh viện của anh làm việc, là một bác sĩ tốt. Luôn làm việc rất cẩn thận, làm việc có trách nhiệm, mặc dù anh không quá chú ý đến biểu hiện của các bác sĩ dưới quyền nhưng không có nghĩa là anh không hề biết gì. Chẳng qua là, làm thế nào anh cũng không nghĩ đến, cô ta lại làm ra loại chuyện như vậy.

Liên Thanh Ngôn làm viện trưởng của bệnh viện này, vẫn luôn không hề tham dự vào bất kỳ tranh đấu nào. Mặc dù anh rất bao che khuyết điểm, vẫn hay che chở cho Vân Sở, cũng bởi vì Vân Sở có bất mãn rất lớn đối với một đám người của thủ trưởng Triệu, nhưng cũng không biểu hiện ra. Hôm nay Hà Thanh Hồng này công khai cấu kết với thủ trưởng Triệu, chẳng phải là muốn kéo bệnh viện của mình xuống nước sao?

Lúc này, Liên Thanh Ngôn thấy đối phương hỏi Hà Thanh Hồng chuyện video, sau đó thấy Hà Thanh Hồng mở một thiết bị ra, bắt đầu điều chỉnh. Chưa tới một lát, Liên Thanh Ngôn nhìn thấy hình ảnh mà mình không thể nào quen thuộc hơn ở trên màn hình máy vi tính của Hà Thanh Hồng.

Đó không phải là phòng nghỉ của anh sao? Với lại, đó là cái gì? Đó không phải là…

Càng nhìn xuống, sắc mặt Liên Thanh Ngôn càng khó coi, đến cuối cùng, sắc mặt của anh đã đen như đáy nồi, hai mắt bắn ra lửa giận nồng nặc, hận không thể dùng ánh mắt giết chết Hà Thanh Hồng.

Mà lúc này đây, Vân Sở vừa nhìn hình ảnh đối diện vừa nói lời châm chọc. Điệu bộ hiển nhiên là muốn chọc tức Liên Thanh Ngôn.

"Wow, anh Liên, dáng người anh thật đẹp…"

"Chậc chậc, phần trên trần trụi này, quả thực là hoàn mỹ mà…"

"Chao ôi, đồ sắc nữ Hà Thanh Hồng đó lại chụp lén được nhiều hình ảnh như vậy của anh Liên, oh wow, còn có, còn có…"

"A a a… anh Liên, người ta không chịu nổi nữa, thật là muốn sờ một chút, ha ha ha…"

Vân Sở vừa nói vừa khoa tay múa chân, hưng phấn không thôi.

Nghe vậy, mặt của Liên Thanh Ngôn đang đen liền chuyển hồng, cuối cùng đỏ gần như là muốn nhỏ ra máu. Nhịn xuống kích động muốn mạnh mẽ bóp chết Vân Sở, Liên Thanh Ngôn tiếp tục nhìn hình ảnh đối diện.

Mà đúng lúc đó, trên màn hình xuất hiện một khuôn mặt quen thuộc… Người kia, không phải là Hà Thanh Hồng sao? Cô ta lại dám lén lút đi vào phòng nghỉ của anh sao? Khó trách mấy ngày nay, anh cảm thấy trong phòng có chút mùi là lạ. Lúc đầu còn tưởng rằng là mình quá mệt mỏi, suy nghĩ quá nhiều, không nghĩ tới…

Trên màn hình, Hà Thanh Hồng đỏ mặt, tim đập nhanh đặt một túi thơm ở trên bàn Liên Thanh Ngôn, sau đó nhìn về phía chỗ đặt camera một chút, tiếp theo nhanh chóng đi ra khỏi phòng làm việc của anh.

Không bao lâu sau Vân Sở lại tiến vào, cô không thèm nhìn cái túi thơm đó, mà tầm mắt lại nhắm thẳng vào camera.

Tiếp đến hình ảnh tối đen lại, màn ảnh bị một hồi nghiêng ngả. Dọa cho Hà Thanh Hồng đang ngồi trước máy vi tính sợ đến mức trợn to hai mắt, vẻ mặt hoảng sợ không biết xảy ra chuyện gì. Ước chừng qua hai giây thì màn hình lại trở lại bình thường, chẳng qua lúc này Hà Thanh Hồng nhìn thấy lại là…

"Khụ khụ, khụ khụ khụ…" Rốt cuộc Liên Thanh Ngôn không nhìn nổi nữa, đỏ mặt, bỏ ống nhòm xuống. Mà bên cạnh lại truyền đến tiếng cười hoàn toàn không có hình tượng của Vân Sở.

"Ha ha ha ha, ha ha… ha ha. Làm em cười chết rồi, ha ha, anh Liên, anh xem kìa, anh xem cái cô Hà Thanh Hồng đó vậy mà không có chốt cửa lại, ngẫu nhiên mua bánh, cô ta vẫn còn nhìn. Anh xem, dường như cô ta còn rất thích, haha, không phải cô ta nghĩ nam chính là anh đó chứ? Không đúng không đúng, cô ta nhất định xem người kia thành anh rồi? Ha ha..."

"Sở Sở, không được phép nhìn." Nghe được lời nói hoàn toàn không có hình tượng của Vân Sở, Liên Thanh Ngôn tức muốn hộc máu đưa tay ra đoạt lấy ống nhòm trong tay Vân Sở, sau đó vẻ mặt xấu hổ nhìn cô.

Mặt của Liên Thanh Ngôn đỏ như muốn nhỏ ra máu, bộ dáng tức giận ấy khiến cho Vân Sở lập tức nín cười, ho khan hai tiếng, nghiêm mặt nói: "Anh Liên đừng xấu hổ như thế. Không phải là chụp bộ dạng thay quần áo của anh sao? Anh yên tâm, em sẽ không nói cho người khác biết dáng người của anh tốt như vậy đâu."

Liên Thanh Ngôn nghe được lời của cô, sắc mặt càng thêm khó coi, trừng mắt nhìn cô, nói: "Em, em lấy những thứ đó từ đâu hả?"

Biết Liên Thanh Ngôn đang nói về cái gì, Vân Sở lè lưỡi một cái, nói: "Chỉ là động tay động chân ở trên camera của cô ta một chút thôi, yên tâm, em chưa bao giờ nhìn những thứ đó."

Chưa bao giờ nhìn những thứ đó mà còn có thể thuận tay bỏ nó vào trong máy tính của người khác sao? Đây quả thật là giấu đầu lòi đuôi. Về phần, những thứ đó là cái gì?

Hì hì, Vân Sở che miệng cười trộm, tà ác nhìn Liên Thanh Ngôn, hỏi: "Sao mặt anh Liên lại đỏ như vậy chứ? Chẳng lẽ là anh chưa xem qua sao? Em nghe nói 99 đàn ông đều xem qua phim người lớn, anh không có sao? Anh không có xem sao?"

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Vân Sở phóng to ở trước mặt của anh, hai mắt sáng lên long lanh mang theo sự hiếu kì và ngây thơ, làm cho Liên Thanh Ngôn nhìn thấy, không nhịn được miệng đắng lưỡi khô một trận.

Anh nhìn Vân Sở thật sâu, nhìn đôi môi đỏ mọng vô cùng xinh tươi của cô, tâm lộp bộp một cái, nhịp tim đập rất nhanh, nhanh đến mức gần như vượt khỏi sức chịu đựng của anh rồi.

Trong khoảnh khắc đó, đầu óc trống rỗng. Rốt cuộc Liên Thanh Ngôn không nhịn được nữa, cúi đầu xuống, mạnh mẽ hôn lên cái miệng nhỏ nhắn, đỏ tươi của Vân Sở, bất chấp tất cả ôm cô thật chặt, sau đó nhắm mắt lại hôn thật sâu.

"Đùng" một tiếng, Vân Sở chỉ cảm thấy đầu óc trống rỗng, nhìn gương mặt tuấn tú của Liên Thanh Ngôn phóng to ở trước mặt, hai mắt trợn trừng thật lớn.

Môi của cô vô cùng mềm mại, giống như làm từ nước mang theo chút hương thơm, trong veo, mê người đến không nói nên lời. Chỉ là nhẹ nhàng chạm thôi cũng đủ để cho toàn thân Liên Thanh Ngôn dấy lên dục vọng mãnh liệt không tên.

Liên Thanh Ngôn không hề thoả mãn với việc đụng chạm đơn thuần, anh hé miệng, đang muốn làm nụ hôn càng sâu hơn thì lại nghe được một tiếng gõ cửa truyền đến từ phía sau lưng.

Cả người Vân Sở cứng đờ, đột nhiên nhảy ra giống như bị điện giật, đỏ mặt đẩy Liên Thanh Ngôn ra trong nháy mắt. Nhìn thấy dục vọng trong mắt anh còn chưa tản đi, tâm bắt đầu chìm xuống.

Mà lúc này Liên Thanh Ngôn cũng đang tự trách vừa rồi mình đã kích động, rõ ràng là đã kìm nén lâu như vậy, che giấu lâu như vậy, tại sao vào lúc này lại không nhịn được chứ?

Anh biết rõ, một khi mình có hành động này thì chỉ sợ sau này bọn họ đến cả làm bạn cũng không được, anh vẫn là không nhịn được mà hôn cô. Sau này, cô sẽ nhìn anh như thế nào đây?

Có phải cô sẽ không muốn gặp anh, cũng không thèm để ý đến anh nữa hay không?Chẳng lẽ sau này ngay cả cơ hội ở bên cạnh bảo vệ cô giống như một người anh trai, cũng không có sao?

Trái tim đập thật mạnh, Liên Thanh Ngôn áy náy và tự trách nhìn Vân Sở, đôi mắt luôn luôn hờ hững, vào lúc này mang theo nồng đậm đau thương, khiến cho Vân Sở không đành lòng nói ra những lời tổn thương anh.

Bầu không khí lúng túng có chút dọa người, tiếng đập cửa bên ngoài vẫn còn tiếp tục, hai người trong phòng lại đứng mặt đối mặt, anh nhìn tôi, tôi nhìn anh, muốn nói lại thôi. Cuối cùng vẫn là Vân Sở lên tiếng trước.

Cô nhếch miệng khẽ cười, cố làm ra vẻ thoải mái nói: "Không phải là anh Liên vừa nhìn thấy phim đó nên cô đơn chứ? Nhưng lần sau hãy nhớ rõ phải tìm đúng người nhé, nếu không Sở Sở sẽ rất tức giận."

Dứt lời, rốt cuộc nụ cười trên mặt Vân Sở cũng không thể duy trì nữa, xoay người chạy đến cửa, lớn tiếng nói: "À, nhất định là đưa thức ăn lên, em đi mở cửa."

Nghe được lờiVân Sở, lại nhìn bóng lưng cố làm ra vẻ thoải mái của cô, Liên Thanh Ngôn nhắm mắt lại, không hiểu được mình là thế nào. Đang êm đẹp, làm sao liền, liền…

Đây thực sự không giống anh, rõ ràng là anh vẫn luôn rất lý trí. Chẳng lẽ, thật sự bởi vì vừa nhìn thấy một chút hình ảnh nên động tình sao?

Nói đùa, trước đây có người trình diễn màn ái ân ở trước mặt, anh cũng hoàn toàn không có cảm giác. Làm sao sẽ vì liếc qua một số hình ảnh thô tục mà không kìm lòng nổi chứ? Nếu thật sự là như thế, vậy chẳng lẽ mấy năm nay anh thanh tâm quả dục đều là giả sao?

Liên Thanh Ngôn thấy Vân Sở mở cửa, nhân viên phục vụ bên ngoài cửa đi vào, sau đó bưng những món ăn đặt đầy lên trên bàn.

Nhìn Vân Sở vẫn tươi cười như cũ, giống như không có chuyện gì xảy ra, nhìn nụ cười sáng rỡ, xinh đẹp của cô, Liên Thanh Ngôn đã hiểu được, tất cả đều là bởi vì cô. Không phải là anh thanh tâm quả dục, chỉ là chưa gặp được người có thể khơi lên dục vọng của anh mà thôi.

Thế nhưng, tại sao lại là Vân Sở chứ?

Bọn họ ở chung nhiều năm như vậy, tính cách của cô rất là hiếu động, thường thì không quá một tháng sẽ bị thương một lần, anh cũng đã nhìn thân thể của cô không biết bao nhiêu lần. Rõ ràng là anh vẫn luôn xem cô giống như em gái mình, chưa bao giờ có bất kỳ ý nghĩ đặc biệt gì khác, tại sao hôm nay…

"Anh Liên, đang suy nghĩ gì đấy? Ăn cơm đi." Một tiếng nói trong veo vang lên, gọi lý trí của Liên Thanh Ngôn trở về.

Anh lấy lại tinh thần, nhìn vẻ mặt Vân Sở vẫn tươi cười như cũ, gật đầu một cái, ngồi xuống đối diện cô. Thấy Vân Sở ăn một cách ngon lành, vẻ mặt như là trước mắt có những món ăn mỹ vị gì đó, nhưng Liên Thanh Ngôn lại không muốn ăn một chút nào.

Chỉ cần nghĩ tới chuyện vừa làm, nghĩ tới Vân Sở sẽ vì thế mà không để ý đến mình nữa, anh đã cảm thấy rất khó chịu. Nếu như có thể, anh thật sự muốn vừa rồi không xảy ra chuyện gì, như vậy anh có thể lừa mình dối người ở lại bên cạnh cô, dù cho chỉ dùng thân phận là một người anh trai…

"Anh Liên, sao anh không ăn vậy? Không hợp khẩu vị sao?" Vân Sở ngẩng đầu lên, hai mắt trong veo không mang theo một chút tạp chất, chăm chú nhìn Liên Thanh Ngôn.

Đôi mắt trong veo ấy khiến Liên Thanh Ngôn có cảm giác mình rất kinh khủng. Anh kéo ra một nụ cười, lắc đầu một cái, bưng chén lên từ từ ăn.

"Em ăn nhiều một chút."

"Buổi chiều anh còn có rất nhiều chuyện phải làm, đừng suy nghĩ lung tung, ăn nhiều một chút." Vân Sở gắp thức ăn cho anh rồi mới cúi đầu tiếp tục miệt mài ăn.

Nhưng, cho dù cô cố gắng khiến cho mình bình tĩnh lại, hành động bất thình lình vừa rồi của Liên Thanh Ngôn, vẫn làm cho lòng cô kinh hoàng không dứt.

Thật ra, cô thật sự không nghĩ tới Liên Thanh Ngôn sẽ đối với mình như vậy. Cô cho rằng anh cũng giống mình, chỉ coi đối phương thành anh em ruột mà đối đãi, cho nên cô mới có thể ỷ lại vào anh như vậy.

Đối với cô mà nói, có rất nhiều lúc người thân càng cho mình cảm giác an toàn hơn người yêu. Cho nên cô luôn xem Liên Thanh Ngôn là anh trai ruột, chuyện gì cũng đến tìm anh, sẽ chủ động hôn lên mặt anh để lấy lòng, sẽ nhân cơ hội trêu chọc, chế nhạo anh. Nhìn vẻ mặt bất đắc dĩ đến cực điểm của anh, cô sẽ cảm thấy rất hạnh phúc.

Mỗi lần như thế, cô đều sẽ cảm thấy mình không phải là đứa bé không ai thương yêu, ít nhất cô còn có Thượng Quan Triệt, còn có một anh trai tốt như Liên Thanh Ngôn.

Thế nhưng, tại sao Liên Thanh Ngôn lại có tình cảm đặc biệt với cô chứ?

Mặc dù Vân Sở đang miệt mài ăn, nhưng tâm lại không hề thả lỏng.

Song, đúng lúc này, cô lại đột nhiên nhớ tới cái gì, càng nghĩ càng cảm thấy hiếu kỳ, cắn cắn đôi môi đỏ mọng, rốt cuộc Vân Sở vẫn bỏ qua sự lúng túng, vẻ mặt nghiêm túc hỏi Liên Thanh Ngôn ở đối diện: "Anh Liên, em có thể hỏi anh một vấn đề không?"

Tay Liên Thanh Ngôn khẽ run rẩy một chút, thấy vẻ mặt nghiêm túc của cô, trái tim lại bắt đầu cảm thấy bất an đập loạn lên. Anh ra vẻ bình tĩnh gật đầu, hỏi: "Chuyện gì?"

"Việc đó, anh, không phải là anh thích sạch sẽ sao? Hiện tại tốt rồi sao?" Vân Sở giống như là một bé cưng đầy sự tò mò nhìn Liên Thanh Ngôn.

Liên Thanh Ngôn nhất thời không biết tại sao cô lại hỏi như vậy, nhíu mày, nhớ tới mình cũng không thay đổi gì so với trước kia, liền lắc đầu, đáp: "Vẫn giống như trước kia."

Đã là kẻ thích sạch sẽ, làm sao có thể dễ dàng tốt lên chứ?

"Ồ? Vậy lúc anh hôn em, không cảm thấy chán ghét sao?" Lời nói của Vân Sở không hù chết người thì không thôi, một câu hỏi khiến cho mặt Liên Thanh Ngôn đỏ bừng.

"Phụt…Khụ khụ, khụ khụ khụ…" Nghe được lời cô nói, Liên Thanh Ngôn liền phun thẳng cơm ra đất, mặt lập tức trở thành màu gan heo. Đôi mắt hờ hững kia tức giận trừng cô, dường như muốn phá thân thể của cô ra, xem thử rốt cuộc trong bụng cô có tim có phổi hay không?

Những câu nói vô tâm như vậy, chỉ sợ cũng chỉ có cô mới hỏi ra được. Liên Thanh Ngôn tức giận không thôi, bởi vì tức giận nên anh không nói được một câu nào, chỉ hung hăng trừng cô.

Mà vẻ mặt của Vân Sở vẫn tò mò và khó hiểu như cũ, khiến cho Liên Thanh Ngôn cảm thấy một nắm đấm của mình như đánh vào bông, tức giận trong lòng hoàn toàn không được phát tiết, trong lồng ngực cũng càng thêm buồn phiền, dứt khoát cúi đầu, phớt lờ cô.

Mãi cho đến lúc rời khỏi khách sạn, sắc mặt của Liên Thanh Ngôn vẫn khó coi như trước, dọc đường đi, không nói một lời. Mặc kể Vân Sở nói gì, anh vẫn trưng ra bộ mặt đen thui, thỉnh thoảng ngước mắt lên cũng chỉ trừng Vân Sở một cái.

Vân Sở cảm thấy mình rất vô tội, cô thật sự là tò mò nên mới hỏi như vậy. Cô hiểu Liên Thanh Ngôn sẽ lúng túng, nhưng anh không trả lời thì thôi, còn luôn đen mặt, đây là làm sao chứ? Câu hỏi của cô khiến anh khó trả lời như vậy sao? Hay là…

Mặc dù đang tức giận, nhưng lúc qua đường, Liên Thanh Ngôn vẫn nắm tayVân Sở theo bản năng, dắt cô tới cửa bệnh viện an toàn mới buông ra.

Chẳng qua là lúc này, Vân Sở không muốn chết tử tế, lại tiếp tục khiêu chiến sự chịu đựng của anh.

Bộ dạng cô giống như là phát hiện ra một lúc địa mới, bỗng kích động nói: "Em biết rồi, anh Liên, anh nhất định là cảm thấy chán ghét việc đó nên mới không trả lời em đúng không? Em biết rõ anh là một người anh trai tốt, vì không muốn làm tổn thương lòng tự ái của em, mới không chịu mở miệng. Chao ôi…"

Sắc mặt Liên Thanh Ngôn tiếp tục khó coi, rất khó coi, khó coi không nói ra được, là khó coi trước nay chưa từng có.

Mà Vân Sở vẫn tiếp tục nói thầm: "Thế nhưng, đàn ông thích sạch sẽ cũng thật sự rất đáng thương, tuy rằng anh không bài xích dắt tay của em, nhưng trong tương lai, nếu anh quen bạn gái, kết hôn, cũng không thể giới hạn chỉ dắt tay nhau chứ? Cái đó, sau này nếu gần gũi với chị dâu tương lai của em mà anh cũng cảm thấy chán ghét, vậy thì phải làm sao bây giờ?"

Nói xong, vẻ mặt Vân Sở còn đầy tiếc hận, nói: "Chao ôi, trái lại em thấy không sao nữa rồi, dù sao lúc nãy anh cũng chỉ là mất khống chế một lúc thôi. Coi như anh cảm thấy chán ghét thì em cũng không thể trách anh, em hiểu nỗi khổ của anh, cho nên em sẽ giữ bí mật này giúp anh. Anh yên tâm đi, anh Liên…"

Lúc này, hai người đã tới trước cửa phòng làm việc của Liên Thanh Ngôn, nghe được cô nhỏ giọng nói thầm, trên trán Liên Thanh Ngôn nổi đầy gân xanh, đôi mắt trợn to hung dữ, cả người tản ra hơi thở nguy hiểm trước nay chưa từng có.

Cô nhóc đáng ghét này, con mắt nào của cô thấy anh không hài lòng với cô, con mắt nào của cô thấy anh chán ghét hả? Dáng vẻ anh hôn cô, thoạt nhìn giống như chán ghét lắm sao?

Chết tiệt, cô đây là muốn ép buộc anh làm tiếp một lần nữa thì cô mới có thể ngậm miệng phải không?

Nếu không phải là sợ động tác đột ngột của mình sẽ dọa đến cô, anh không ngại tới thêm lần nữa. Mới chỉ chạm nhẹ thôi cũng khiến anh cảm thấy vô cùng mỹ vị, nếu có thể thưởng thức sâu hơn một lần nữa, đương nhiên là anh cầu còn không được…

Liên Thanh Ngôn cố gắng khống chế mình, không để cho mình có thời gian làm bậy, Vân Sở đột nhiên ngẩng đầu, mừng rỡ kêu một tiếng: "Ồ, chú, sao anh lại tới đây?"

Vừa dứt lời, chỉ thấy Vân Sở đứng bên cạnh giống như một con chim nhỏ vui vẻ xông ra ngoài, bổ nhào vào trong ngực một người đàn ông cao lớn đẹp trai.

Đáy mắt Liên Thanh Ngôn chợt lóe lên mất mác, ngẩng đầu, lúc thấy Thượng Quan Triệt đứng cách đó không xa đang dùng ánh mắt lạnh lùng nhìn mình, anh lại có một cảm giác có tật giật mình.

Liên Thanh Ngôn chuyển tầm mắt, không được tự nhiên nói: "Sở Sở, anh có việc đi trước, có chuyện gì em cứ tìm đến anh."

Vào lúc này Vân Sở đã dính lên người Thượng Quan Triệt, nghe được giọng của anh từ phía sau lưng, cô như trút được gánh nặng, gật đầu một cái, đáp: "Dạ, được."

Rồi sau đó vùi đầu vào trong ngực Thượng Quan Triệt, không ngừng cọ cọ, trong lòng tràn đầy lo lắng và hoảng loạn. Nhớ tới cái cảm giác lúc bị Liên Thanh Ngôn hôn khi nãy, làm cho cô cảm thấy mặt đỏ tới mang tai, tim đập nhanh hơn.

Thật ra, vừa rồi cô cố ý nói bậy để giảm bớt sự bất an trong lòng, song, hình như suýt chút nữa đã phản tác dụng, suýt chút nữa là lại khơi dậy dục vọng của Liên Thanh Ngôn…

Thật may lúc này Thượng Quan Triệt đã xuất hiện, nếu không cô thật không biết nên làm cái gì cho phải. Ôi chao, đây là tạo nghiệt mà. Người cô vẫn coi là anh trai ruột, làm sao sẽ, làm sao sẽ có tình cảm khác với cô chứ?

Nhất định là Liên Thanh Ngôn vẫn luôn thiếu phụ nữ, cho nên, lúc nhìn thấy những hình ảnh kích tình được phát trên máy vi tính trong phòng làm việc của Hà Thanh Hồng, mới có thể hành động mất khống chế? Ừ, nhất định là vậy…

Cảm giác được cô gái nhỏ ở trong ngực khác thường, Thượng Quan Triệt cúi đầu xuống, ánh mắt dịu dàng nhìn Vân Sở, trên khuôn mặt như yêu nghiệt lộ ra một nụ cười mỉm.

"Đang mất tự nhiên gì đây?"

Vân Sở lắc đầu, vẫn không chịu ngẩng đầu lên, buồn bực khó chịu nói: "Không có việc gì, chỉ là nghĩ đến anh thôi."

Đáy mắt Thượng Quan Triệt lướt qua tia sáng, bàn tay nhè nhẹ xoa mái tóc dài của cô, ngữ điệu ung dung nói: "Anh thấy là làm việc trái với lương tâm đi?" Bình thường sao không thấy cô dính mình như vậy? Đi ra ngoài với Liên Thanh Ngôn một chuyến trở về thì khác lạ, nhất định là có vấn đề.

"Hả? Nào có."Vân Sở nhất thời như bị dẫm phải đuôi, kích động ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm vào vẻ mặt tươi cười của Thượng Quan Triệt. Chỉ là, lúc thấy chút ý lạnh trong mắt Thượng Quan Triệt, cô rụt rụt cổ, bắt đầu nói sang chuyện khác.

"Chú, tại sao anh lại ở đây? Bộ đội không bận rộn sao?"

"Bộ đội bận rộn, cũng không quan trọng bằng cô nhóc nhà chúng ta. Nếu như anh không đến, sợ rằng một cô nhóc ngốc nào đó sẽ bị bắt cóc rồi." Tay Thượng Quan Triệt hơi dùng sức nắm lấy cằm Vân Sở, hai mắt hơi nheo lại, mang theo ánh sáng nguy hiểm.

Vân Sở tự nhiên hiểu rõ, vừa rồi Thượng Quan Triệt không thể nào thấy được hình ảnh thân thiết của cô và Liên Thanh Ngôn, nhưng bị Thượng Quan Triệt nói như thế, cô vẫn cảm thấy có chút xấu hổ.

Cuống quít bĩu môi, trừng mắt mắng anh: "Nói bậy gì đấy? Anh Liên giống như là anh trai ruột của em, làm sao có thể bắt cóc em chứ? Còn nữa, ai là cô nhóc ngốc hả?"

"Cô nhóc…" Thượng Quan Triệt cúi đầu, ghé vào bên tai cô, trong giọng nói tràn đầy cảnh cáo: "Trên người em có mùi vị của người khác."

Vân Sở sững sờ, trong lúc nhất thời không biết nên đáp lại anh thế nào. Sao lỗ mũi của anh lại thính như vậy? Lúc nãy cô cũng đã ăn nhiều đồ như vậy, cũng lau miệng rồi, chỗ nào còn có mùi vị của người khác chứ?

Hiểu được Thượng Quan Triệt cố ý kích thích mình, Vân Sở lườm anh một cái, đáp trả: "Trên người anh còn có mùi vị của người khác đấy. Hừ!"

Thấy sắc mặt cô khôi phục tự nhiên, sự nghi ngờ và lạnh lùng trong mắt Thượng Quan Triệt mới chậm rãi tản đi, vẫn không quên nhắc nhở cô: "Sau này nhớ giữ khoảng cách với những người đó."

Vân Sở cúi đầu, còn muốn nói Liên Thanh Ngôn là anh trai mình. Nhưng nhớ tới một màn ở nhà hàng kia, làm thế nào cô cũng không nói ra được, chỉ gật đầu một cái.

"Em biết rồi."

Thượng Quan Triệt thở dài một hơi, mặc dù có rất nhiều lời muốn nói, nhưng vẫn chẳng thể nói ra miệng, trực tiếp kéo cô đi lên tầng.

Vân Sở nhíu mày, nghi ngờ hỏi: "Đi đâu đó?"

Thượng Quan Triệt nhíu mày, khóe miệng mang theo chút ý cười châm chọc, đáp: "Thiên kim của thủ trưởng Triệu bị thương nặng, hôm ấy anh cũng có mặt, dĩ nhiên là phải đi thăm hỏi một chút, em nói có đúng không?"

Vân Sở nghe vậy, khóe miệng nhếch lên, lập tức hiểu ý của anh, cười gật đầu một cái, trên khuôn mặt trắng nõn, sạch sẽ lại toát ra ánh sáng thông minh.

Ngày đó Triệu Nhược Nghiên đối xử với mình như vậy, nếu cô không đi bỏ đá xuống giếng, chẳng phải sẽ có lỗi với Triệu Nhược Nghiên đang ra sức biểu diễn sao? Vì đối phó mình, có thể nói cô ta đã dụng tâm lương khổ, mình không đi thăm hỏi cô ta một chút, cũng quá không nể mặt rồi.

Chỉ là, không biết Triệu Nhược Nghiên nhìn thấy mình và Thượng Quan Triệt cùng nhau xuất hiện, sẽ có vẻ mặt gì đây?

Lúc hai người tới trước phòng bệnh của Triệu Nhược Nghiên, thấy cửa phòng bệnh đang khép hờ, trong phòng bệnh có rất nhiều người tới thăm.

Thượng Quan Triệt đang định chờ những người đó đi rồi mới vào, chỉ thấy các quý bà, quý cô khắp phòng đều lui ra ngoài, có lẽ là thăm xong rồi, đang định rời đi sao?

Ở đây có rất nhiều người đều biết Thượng Quan Triệt, nhìn thấy anh đến liền cười chào hỏi một câu, sau đó không hề ở lại nữa, ào ào rời đi.

Thế nhưng vẫn có mấy người không sợ chết, thấy Thượng Quan Triệt nắm tay Vân Sở xuất hiện, đáy mắt tràn đầy châm chọc, cười nói: "Đây không phải là Thượng tá Thượng Quan sao? Cậu cũng tới thăm Nghiên Nghiên nhà chúng tôi à?"

Nghe tiếng, Vân Sở liền thấy một phụ nữ thoạt nhìn rất trẻ, ăn mặc hết sức xinh đẹp, mặc một chiếc váy dài liền thân màu đỏ, còn trang điểm xinh đẹp. Người phụ nữ này khoảng chừng hơn ba mươi tuổi, bởi vì chú tâm vào ăn mặc, thoạt nhìn có vẻ rất trẻ tuổi. Song một thân ăn mặc lẳng lơ này để cho cô ta trông chẳng những không lộ vẻ cao quý, ngược lại còn có chút quê mùa.

Thấy Vân Sở đang quan sát mình, người phụ nữ kia ngẩng cao đầu lên, khinh thường lườm Vân Sở một cái, vẻ mặt kiêu ngạo giống như mình là Thái hậu cao cao tại thượng không coi ai ra gì.

Khóe miệng Vân Sở cười tủm tỉm, cũng không để ý tới cô ta nữa, mà Thượng Quan Triệt lại càng không đặt cô ta vào mắt, vòng qua người định đi vào.

Chỉ là, có vài người được nể mặt mà không muốn. Thấy Thượng Quan Triệt không để ý tới mình, người phụ nữ kia đứng chặn trước mặt, vẻ mặt bất mãn nhìn Thượng Quan Triệt, hỏi: "Thượng tá Thượng Quan là có ý gì? Nói thế nào tôi cũng là trưởng bối, cậu thấy tôi không chào hỏi thì thôi, lại



Click vào đây để xem tiếp nếu không thấy ảnh


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 155 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Alone Alone, HuyenThao, shirochan, Thanh Xuân 430 và 82 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào có chút bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 163, 164, 165

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Cung khuyết - Trịnh Lương Tiêu

1 ... 51, 52, 53

3 • [Hiện đại] Chọc giận cô vợ nhỏ Ông xã tổng tài quá kiêu ngạo - Xảo Linh

1 ... 74, 75, 76

4 • [Xuyên không] Quỷ vương độc sủng Sát phi - Phi Nghiên

1 ... 32, 33, 34

5 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 48, 49, 50

6 • [Hiện đại] Em gái anh yêu em - Nguyên Vịnh Mạt

1 ... 13, 14, 15

7 • [Hiện đại] Kinh thành Tam thiếu Ông xã gõ cửa lúc nửa đêm - Cát Tường Dạ

1 ... 110, 111, 112

8 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 19/2]

1 ... 52, 53, 54

9 • [Mau xuyên - Sắc] Nữ tiến sĩ điên cuồng Chế tạo người máy Dục Niệm Nô - Trần Hướng Nam

1 ... 23, 24, 25

10 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

11 • [Xuyên không - Dị giới] Tiểu thư phế vật thật yêu nghiệt - Bồ Đề Khổ Tâm

1 ... 105, 106, 107

12 • [Xuyên không - Điền văn] Cuộc sống khó khăn của thứ nữ - Nhân Sinh Giang Nguyệt

1 ... 32, 33, 34

13 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 236, 237, 238

14 • [Hiện đại - Nữ phụ văn] Bản lĩnh của nữ phụ - My Ngoc 132

1 ... 20, 21, 22

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 121, 122, 123

16 • [Cổ đại] Xướng môn nữ hầu - Tần Giản

1 ... 78, 79, 80

17 • [Xuyên không] Phế hậu của lãnh hoàng - Hồ Tiểu Muội

1 ... 116, 117, 118

18 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 158, 159, 160

19 • [Hiện đại - Hắc bang] Huyết tình hắc đạo - Huyền Namida

1 ... 26, 27, 28

20 • [Xuyên không] Hoàng thượng có gan một mình đấu bản cung? - Abbyahy

1 ... 63, 64, 65



Lì xì 2018: Chúc mừng Mạn Mạn Phi Yên vừa nhặt được bao lì xì chứa 19 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng bachduonggia vừa nhặt được bao lì xì chứa 19 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng peklui vừa nhặt được bao lì xì chứa 19 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng Ngọc Hân vừa nhặt được bao lì xì chứa 20 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng anguyenrnnicu vừa nhặt được bao lì xì chứa 19 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng tinhlinhgio vừa nhặt được bao lì xì chứa 19 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng banhbao_09 vừa nhặt được bao lì xì chứa 20 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng nhujpk vừa nhặt được bao lì xì chứa 20 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng linhichigoo vừa nhặt được bao lì xì chứa 19 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng Tiên Ca vừa nhặt được bao lì xì chứa 20 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng huong2421988 vừa nhặt được bao lì xì chứa 19 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng hienle_912 vừa nhặt được bao lì xì chứa 19 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng NgọcWon vừa nhặt được bao lì xì chứa 20 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng 小小英 vừa nhặt được bao lì xì chứa 19 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng stardust93 vừa nhặt được bao lì xì chứa 19 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng Tâm Anh vừa nhặt được bao lì xì chứa 20 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng phuthuy97vt vừa nhặt được bao lì xì chứa 20 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng emilytran1610 vừa nhặt được bao lì xì chứa 19 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng thanhhoang1998 vừa nhặt được bao lì xì chứa 19 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng Nhipham14220706 vừa nhặt được bao lì xì chứa 20 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng NganThan vừa nhặt được bao lì xì chứa 19 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng Midi vừa nhặt được bao lì xì chứa 19 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng Thi2501 vừa nhặt được bao lì xì chứa 20 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng Lúa vừa nhặt được bao lì xì chứa 19 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng Snowplain vừa nhặt được bao lì xì chứa 20 điểm!
Shop - Đấu giá: Vivian Lê vừa đặt giá 474 điểm để mua Khủng long Dino
Lì xì 2018: Chúc mừng Lahuyen123 vừa nhặt được bao lì xì chứa 19 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng Thu Trang 286 vừa nhặt được bao lì xì chứa 20 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng tranthiquynhnhu vừa nhặt được bao lì xì chứa 20 điểm!
Độc Cô Thiên Tình: mấy bạn nhặt phong bao ở đâu thía

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.