Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 190 bài ] 

Quân sủng thiên kim hắc đạo - Huân Tiểu Thất

 
Có bài mới 19.05.2016, 20:48
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 16.02.2015, 20:17
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 690
Được thanks: 993 lần
Điểm: 13.9
Có bài mới Re: [Trùng sinh - Hắc bang] Quân sủng thiên kim hắc đạo - Huân Tiểu Thất - Điểm: 100
Chào mn, mình là Saki, từ h sẽ hợp tác với Tuyết Khanh lấp tiếp hố này nhé, mong mn ủng hộ tụi mình ^^

Chương 72.2:

Edit + Beta: Saki

Vân Sở nghe Liên Thanh Ngôn hỏi vậy liền cười đắc ý giống hệt một con hồ ly, ngoắc ngoắc ngón tay với Liên Thanh Ngôn, sau đó tựa vào bên tai Liên Thanh Ngôn nhỏ giọng nói thầm vài câu. Sau đó liền lùi lại, vẻ mặt mong chờ nhìn anh.

Liên Thanh Ngôn chỉ cảm thấy thời điểm Vân Sở lại gần anh, một mùi hương quen thuộc lướt qua mũi anh, khiến anh mê luyến mà thất thần trong giây lát. Nhưng chỉ là trong nháy mắt cô đã lùi lại, khiến cho lòng anh khó tránh khỏi một hồi mất mác. Khi hiểu rõ ý của Vân Sở, Liên Thanh Ngôn liền lộ ra biểu tình dở khóc dở cười, lắc đầu nói, "Nếu ai mà đắc tội em, kết cục nhất định sẽ cực kỳ thảm."

Vân Sở nhíu mày, cười đắc ý nói, "Bọn họ đã có gan đến chọc em, đương nhiên phải chuẩn bị tinh thần nhận được sự trả thù từ bản tiểu thư, anh nói đúng không Liên ca ca? Người ta biết Liên ca ca thương Sở Sở nhất mà, chẳng lẽ anh nhẫn tâm nhìn em gái đáng yêu của anh bị người xấu bắt nạt sao?"

Liên Thanh Ngôn bất đắc dĩ cười cười, tay vươn ra nhẹ nhàng nhéo cái mũi của cô, cười nói, "Bớt nịnh nọt đi, anh không dễ bị lừa đâu. Bất quá mấy kẻ dám khi dễ em, cũng không thể tha cho bọn họ dễ dàng, em cứ về trước đi, buổi tối anh sẽ đến nhà em, đưa đồ mà em cần."

Vân Sở cười vui vẻ, thỏa mãn gật đầu, "Em biết Liên ca ca là tốt nhất, em về trước đây, Tiểu Ngân và Tiểu Hàn vẫn còn đang chờ em đấy."

Nói xong liền uống một ngụm nước trong cốc, sau đó liền muốn chuồn mất.

"Hả? Như vậy liền xong rồi? Liên ca ca giúp em mà em lại không trả công cho anh sao?" Liên Thanh Ngôn túm Vân Sở lại, trên khuôn mặt lộ ra nụ cười tà ác hiếm thấy.

Khóe miệng Vân Sở giật giật, nhìn khuôn mặt điển trai của Liên Thanh Ngôn, nhất thời hận chính mình lúc trước quá sơ ý, cư nhiên cao hứng hôn anh một cái, hiện tại thì hay rồi, người này cư nhiên còn nhớ, còn chủ động nói ra.

Vân Sở chớp chớp mắt, im lặng không tiếng động tránh thoát Liên Thanh Ngôn, cười gian trá nói, "Đồ anh còn chưa đưa cho em, nếu bây giờ em trả công cho anh ngay mà anh lại không đưa đồ cho em, vậy không phải là em bị thiệt sao?"

Nghe vậy, Liên Thanh Ngôn khó tránh khỏi có chút không vui nhưng rất nhanh phản ứng kịp, dùng lực nhéo mặt Vân Sở, mới nói, "Vậy buổi tối em hãy chuẩn bị tốt, ở nhà chờ anh, trước giờ anh chưa bao giờ làm ăn lỗ vốn."

Mặt Vân Sở đỏ lên, thầm mắng Liên Thanh Ngôn giảo hoạt, so với Thượng Quan Triệt không hề kém.

Nhắc tới Thượng Quan Triệt, Vân Sở cúi đầu, không khỏi thở dài một hơi, trong lòng tràn đầy lo lắng và bất an.

Tuy Thượng Quan Triệt không nói nhưng cô cũng biết nhiệm vụ lần này của anh chỉ sợ rất nguy hiểm. Mà vết thương lúc trước của anh còn chưa khỏi hẳn đã chạy loạn, hiện tại cũng không biết vết thương kia thế nào rồi...

Dọc đường đi cũng không xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, đến bang Huyễn Dạ, Vân Sở xuống xe liền đi nhanh vào đại sảnh, sau đó nói với Mộc Ngân đi phòng bếp nói trước một tiếng, nói buổi trưa cô và Vân Cảnh sẽ cùng dùng bữa, một hồi nữa cô sẽ tự mình xuống bếp. Sau đó mới cùng Vân Hàn đi đến phòng khách.

Chỉ là lúc họ đến phòng khách lại không thấy Trịnh Tề và Lưu trưởng lão đâu, hỏi mới biết được, Lưu trưởng lão thì ra sinh bệnh, mà Trịnh Tề lại vì thuộc hạ có chuyện phải đi xử lý.

Vân Sở đi một vòng quanh bang Huyễn Dạ, không phát hiện ra có gì bất thường, trở về phòng khách mở tư liệu bang phái ra xem. Mấy thứ này bình thường cô rất ít xem, nhưng bởi vì lúc trước hiểu biết đối với bang phái quá ít nên phải xem lại từ đầu, khiến Vân Sở cảm thấy mệt mỏi.

Mãi cho đến lúc ăn cơm trưa, Vân Sở mới bỏ tài liệu trong tay xuống, duỗi thẳng lưng, đứng dậy mang theo Vân Hàn đến phòng bếp.

Vân Hàn nhíu mày, nhìn Vân Sở xắn ống tay áo lên, nhanh chóng tiến vào trong bếp, nhịn không được hỏi, "Sở Sở, cô thật sự muốn đích thân xuống bếp sao?"

Vân Sở cười so với hoa nở còn tươi hơn, gật đầu, "Đó là đương nhiên, nếu không lát nữa anh hai đến sẽ không có trò vui để xem."

Dứt lời, Vân Sở liền đuổi hết đám đầu bếp trong phòng bếp ra ngoài, sau đó nhìn đống nguyên liệu mà Mộc Ngân đã chuẩn bị tốt trên bàn, tay chân nhanh nhẹn bắt đầu, cho dầu vào trong nồi, chờ dầu nóng lên liền đổ hết đồ ăn vào trong nồi, tiếp theo liền cầm muỗng, có hình có dạng vớt đồ ăn lên. (ặc k hiểu chị nấu món gì mà nhanh thế @@)

Lúc này Vân Hàn và Mộc Ngân vốn canh giữ ở cửa đã rời đi vì có việc, chỉ còn lại mấy người đầu bếp ngồi ngoài cửa, thỉnh thoảng lại ngó vào phòng bếp, sợ đại tiểu thư xảy ra chuyện gì.

Vân Sở làm liên tiếp ba món ăn, tại thời điểm làm xong món cuối cùng, nhóm đầu bếp canh ở cửa vội vội vàng vàng tiến vào trợ giúp Vân Sở. Vân Sở ở phía sau nhìn một đám người, đáy mắt hiện lên một tia băng lãnh.

Coi như không thấy đám người đang luống cuống chân tay, Vân Sở làm tốt việc cần phải làm của mình, lúc này mới kêu đám người kia bưng thức ăn ra ngoài phòng khách.

Chỉ là Vân Sở còn chưa rời khỏi phòng bếp, một người ở phía sau không cẩn thận làm đổ đĩa thức ăn Vân Sở vừa mới làm, tiếp đó, cái đĩa kia lại cực kỳ chuẩn xác rơi vào trong cái thùng dầu ngay bên cạnh Vân Sở.

Thùng dầu kia là Vân Sở mới vừa mở ra, vẫn chưa đậy nắp, dầu trong đó rất nhanh liền trào ra ngoài.

Vân Sở vừa vặn đứng bên cạnh người nọ, nhìn đống dầu trơn tuột kia đang chảy về phía mình, Vân Sở nheo mắt, thân thể rất nhanh lùi về hai bước, như là đồng thời, cái người đầu bếp kia giẫm lên dầu trên mặt đất, trượt chân, tiếp theo là một tiếng "ầm", thân thể đã ngã trên mặt đất.

Mà đĩa thức ăn trong tay người đầu bếp kia cũng như có ý thức, bay thẳng về phía Vân Sở.

Đó là món thịt kho tàu với cà mà Vân Sở tự mình làm, cà vừa mới ra lò, bên trên vẫn còn tỏa ra hơi nóng, mắt thấy chúng sắp bắn trên mặt Vân Sở thì lúc này, chỉ thấy Vân Hàn và Mộc Ngân vốn đã rời đi lại đột nhiên xuất hiện, nhìn thấy cái đĩa thức ăn vẫn còn bốc hơi nóng sắp đổ lên người Vân Sở thì trên người đều tỏa ra khí lạnh.

Giống như là đã ước hẹn trước, Mộc Ngân tung chân một cái đá bay cái đĩa kia, mà Vân Hàn lại nhanh chóng lôi kéo Vân Sở ra sau mình.

Mà thức ăn trong đĩa như đoán được trước vị trí của Vân Sở, Vân Hàn vừa mới kéo được Vân Sở lùi về phía sau hai bước, thức ăn liền rơi vào đúng vị trí mà Vân Sở đứng lúc trước, để lại một mớ hỗn độn trên mặt đất.

"Ôi..." Chỗ cửa sổ đột nhiên truyền đến một âm thanh thống khổ, không đợi đám người Vân Sở nhìn qua, Mộc Ngân đã nhảy ra khỏi cửa sổ, lúc trở lại đã vác thêm một người đàn ông vào theo.

Thì ra lúc Mộc Ngân vừa vào đã nhìn thấy người nọ lén lút ngoài cửa sổ, cho nên mới đá cái đĩa kia vừa vặn trúng vào mặt người kia. Giờ phút này người đàn ông đang ôm cái mũi chảy đầy máu của mình.

Vân Sở hài lòng gật gật đầu với Mộc Ngân, bảo cô trói người kia sang một bên, sau đó thờ ơ nhìn dầu lênh láng khắp phòng bếp. Bởi vì dầu trơn tuột, những đầu bếp đứng không vững, cả đám đều ngã trái ngã phải.

Ngã xuống đất lại muốn đứng lên, rồi lại ngã xuống, kẻ không ngã thì đang khoa chân múa tay muốn đứng vững, lại vì sàn nhà quá trơn, sau cùng bám được vào vách tường mới miễn cưỡng đứng vững, mà những người đã đứng vững còn lại đều không dám động đậy, đứng đo nhìn về phía Vân Sở.

Vân Sở cho Vân Hàn một cái nháy mắt, Vân Hàn lập tức buông cô ra, gương mặt lạnh lùng, lớn tiếng chất vấn, "Mới vừa rồi là ai ném đĩa về phía đại tiểu thư?"

Nhấ thời phòng bếp chìm trong yên lặng, mấy người còn đang vùng vẫy muốn đứng lên cũng dừng động tác, nhao nhao anh nhìn tôi, tôi nhìn anh, lại không một ai nhận sai. Ngược lại lại bắn ánh mắt khinh thường về phía Vân Sở.

Mà Vân Sở nhìn dầu đầy đất, cùng với đám người cũng dính đầy dầu, nhìn chật vật không chịu nổi, lại vẫn còn ra vẻ ta đây nhìn cô khinh thường, khóe miệng cong lên, cười nói, "Bình thường các người đều là nấu cơm như thế này cho mọi người sao?"

Yên lặng, trong phòng bếp chỉ nghe thấy tiếng hít thở của mọi người.

Vân Sở thấy bọn họ không nói lời nào, miễn cưỡng cười, âm thanh nhu hòa hỏi, "Ai là người phụ trách phòng bếp này?"

Lúc này, một bác gái mặc quần áo đầu bếp màu trắng mới từ từ giơ tay, cười đi đến bên cạnh Vân Sở, "Đại tiểu thư, tôi là người phụ trách phòng bếp."

Vân Sở nhìn bộ dáng cao lớn mà béo phì của bác gái kia, cũng là người phụ trách phòng bếp này Lâm đại thẩm, "Bà là Lâm đại thẩm? Bà nói xem, phòng bếp ngày thường đều nấu cơm bằng cách này?"

Ánh mắt Lâm đại thẩm kia lóe lên một cái, lập tức cười nói, "Tất nhiên không phải, bình thường người làm tại phòng bếp đều rất chịu khó, tự phân công làm việc, luôn luôn ngay ngắn trật tự."

"Vậy tại sao hôm nay lại thành như thế này? Làm rớt đồ ăn bản tiểu thư làm, bản tiểu thư cũng không so đo, nhưng bây giờ bà nhìn cái phòng bếp đã thành cái dạng gì đây, bình thường bà phụ trách kiểu gì thế?" Ánh mắt Vân Sở sắc bén, sắc mặt cũng lạnh đi.

Không ngờ đối mặt với quở trách của Vân Sở, Lâm đại thẩm chẳng những không nhận sai, ngược lại còn khinh thường nói, "Lời này của đại tiểu thư là không đúng rồi, cô cũng nói, chỉ là biểu hiện của bọn họ hôm nay không được tốt, về phần tại sao bình thường không có sai sót, hôm nay lại có sai sót, cái này thì phải hỏi đại tiểu thư rồi."

Vân Sở nhíu mày, không giận mà cười, giọng điệu vô cùng nguy hiểm, "À...?"

Lâm đại thẩm nhìn bộ dạng dễ khi dễ của Vân Sở, một điểm uy hiếp đều không có, vốn là còn có chút sợ hãi, giờ phút này đã trở thành hư không, hếch cằm lên, lớn tiếng nói, "Thân thể đại tiểu thư đáng giá ngàn vàng, hôm nay cô đột nhiên đại giá quang lâm phòng bếp, khó tránh khỏi khiến cho đám hạ nhân như chúng tôi bị khủng hoảng. Mà hôm nay cô còn muốn tự mình xuống bếp, khiến nhóm người đầu bếp chúng tôi cảm thấy không an tâm, trong lòng lo lắng có phải có chỗ nào không làm tốt hay không, khiến cho đại tiểu thư bất mãn đồ ăn bọn tôi làm, cho nên tâm thần không yên, mới có thể phạm sai lầm."

Vân Sở gật đầu, cười nói, "Vậy là theo như lời bà, nơi này phát sinh ra chuyện như vậy, đều là lỗi của tôi?"

Lâm đại thẩm phẫn nộ đáp lại một câu, "Không dám, cô là đại tiểu thư, làm sao có thể đổ lỗi cho cô được?" Nhưng ý trong lời ai cũng nghe ra, là bà ta đang chỉ trích Vân Sở.

Vân Sở làm như vô tình mà liếc đồng hồ, phát hiện đã là 12 giờ trưa rồi, Vân Cảnh cũng nên đến rồi. Cô nheo mắt, không chút để ý Lâm đại thẩm đang tức giận trước mặt, "Tốt lắm, các người đều muốn khi dễ đến trên đầu tôi phải không? Bản tiểu thư không phải là người mù, vừa mới đây tôi chính mắt thấy có người ném một đĩa thức ăn vẫn còn nóng bỏng vào mặt tôi, đừng nói với tôi, đây cũng là không cẩn thận."

Nghe vậy, người đàn ông ngã trên mặt đất cúi đầu, có chút không cam lòng nhìn tay mình, sau đó gắt gao nắm tay thành quả đấm.

Một màn này toàn bộ đều lọt vào mắt Vân Sở và Vân Hàn.

Lâm đại thẩm lại không chú ý cái khác, chỉ nghĩ muốn đuổi vị đại tiểu thư này đi, sự tình đã thất bại, bọn họ muốn làm gì Vân Sở là không có khả năng, cho nên phải nhanh chóng đuổi cô đi. Liền nói, "Đại tiểu thư nói không sai, đó là do không cẩn thận. Chẳng lẽ do đại tiểu thư cố ý?"

"Vân Hàn, bắt người lại." Vân Sở đột nhiên lạnh lùng quát lên.

"Vâng." Vân Hàn gật đầu, lập tức ra tay bắt người đàn ông vừa ném đồ ăn kia.

Người đàn ông ngay từ đầu đã vùng vẫy, miệng kêu, "Anh định làm gì? Buông ra. Tôi không phải là cố ý, mặt đất quá trơn, tôi cũng là bị ngã mà theo quán tính quăng đĩa đồ ăn ra ngoài."

Vân Sở nhíu mày, cười nói, "A...? Anh đã thừa nhận người vừa mới ném là anh, vậy tại sao lúc Vân Hàn hỏi lại không lên tiếng?"

Người nọ vốn cho là Vân Sở cố ý muốn áp đặt tội danh cho mình, mới khẩn cấp muốn giải vây cho bản thân, không nghĩ tới Vân Sở lại nói như vậy, nhất thời không nói lại được một câu nào.

Vân Sở thấy anh ta không lên tiếng, tiếp tục nói, "Anh dám nói anh không có tật giật mình, cho nên mới vừa rồi mới không dám lên tiếng sao? Hiện giờ bị chúng tôi bắt được lại tùy tiện tìm lí do biện bạch, anh nghĩ đây là nhà anh, anh nói cái gì liền là cái đó sao?"

Sắc mặt người đàn ông nhất thời trở nên trắng xanh, nâng mắt trừng Vân Sở, khi nhìn thấy đôi mắt sắc bén của Vân Sở, sắc mặt bình tĩnh đến dọa người, hắn ta có chút chột dạ quay đầu, không dám đối diện với Vân Sở.

Nhưng ngoài miệng vẫn không cam lòng trả lời, "Muốn gán tội cho người khác thì sợ gì không có lí do, nếu đại tiểu thư nói rằng tôi cố ý, thì nhất định không thiếu cách."

Ý tứ này là nói Vân Sở oan uổng hắn sao?

Vân Sở cúi đầu, nhìn một mảnh bừa bãi dưới chân, tiếp tục nói, "Anh không thừa nhận cũng không sao, một hồi chân tướng sẽ rõ."

Vân Sở nói xong liền gọi Mộc Ngân, "Dẫn người qua đây."

Mộc Ngân liền túm lấy người đàn ông bắt được cửa sổ dẫn đến, khóa hai tay người đàn ông ra sau, nói với Vân Sở, "Sở Sở, người này cứ lén lút ở cửa sổ phòng bếp, không biết là muốn làm cái gì."

Vân Sở gật đầu, nhìn người kia, hỏi, "Anh ở bên ngoài nhìn thấy gì?"

Người đàn ông kia liếc nhìn Vân Sở một cái rồi khinh thường trả lời, "Tôi chỉ là đi ngang qua phòng bếp, tự dưng bị ai đó nện cho cả cái đĩa vào mặt, đại tiểu thư còn hỏi tôi lén lút làm cái gì?"

"À.... đi ngang qua sao?" Vân Sở cười, bĩu môi nói, "Vân Hàn, lấy đồ trong túi áo anh ta ra."

Nghe vậy, người đàn ông kia biến sắc, thân thể cuống quýt vùng vẫy, "Các người làm gì? Không được đụng vào người tôi."

Thấy người kia không nghe lời, Vân Hàn đá vào đầu gối hắn, đánh cho người kia quỳ trên mặt đất, vẻ mặt không cam lòng trừng mắt Vân Hàn.

Mà Vân Hàn đã lấy được cái máy ảnh trong túi hắn, đưa cho Vân Sở.

Vân Sở đánh giá cái máy ảnh, nhìn người trong phòng đã biến sắc mặt, ôn nhu nói, "Các người nói, một lát nữa anh hai tôi đến, thấy đồ ăn tôi tay làm cho anh ấy lại bị các người phá hỏng hết, anh ấy sẽ nghĩ gì?"

Người ở đây nghe vậy, sắc mặt càng trở nên khó coi, nhất là Lâm đại thẩm phụ trách, trên mặt bóng loáng dầu mỡ hiện lên cái gì, sau đó quay đầu nhìn máy ảnh trong tay Vân Sở.

Vân Sở nhìn biểu tình của Lâm đại thẩm, không khỏi nở nụ cười, "Ha ha, tôi khó có được dịp tự mình xuống bếp làm đồ ăn cho anh hai, lại bị các người phá hỏng hết, không biết anh hai có khổ sở không?"

Lâm đại thẩm cắn răng, giống như đã hạ quyết tâm thật lớn, thân hình thần tốc đi tới trước mặt Vân Sở, nói, "Đại tiểu thư, là tôi không phụ trách nghiêm cẩn, thỉnh đại tiểu thư trách phạt."

Vân Sở nhìn thân thể mập mạp của Lâm đại thẩm nhanh nhẹn vọt tới trước mặt mình, nhất thời nheo mắt, thân thể tránh sang một bên, tránh được Lâm đại thẩm, mà Vân Hàn lại thần tốc bắt được tay của Lâm đại thẩm muốn đánh về phía Vân Sở, lạnh lùng nói, "Đại thẩm đi đường cũng phải cẩn thận một chút, mặt đất rất trơn, cũng đừng làm tổn thương đến đại tiểu thư."

Trên mặt Vân Sở lạnh xuống, ánh mắt mang theo phẫn nộ, Lâm đại thẩm nhìn mà sợ tới mức sắc mặt tái nhợt. Khí lực của Vân Hàn so với bà ta còn lớn hơn nhiều, công phu cũng không phải là loại võ mèo cào ba chân của Lâm đại thẩm có thể so sánh, bị Vân Hàn tóm được, bà ta đừng nghĩ nhúc nhích được.

Chỉ là ngoài miệng vẫn không chịu thua, "Đại tiểu thư, toàn bộ là do tôi không quản lý tốt, đại tiểu thư cứ trách phạt tôi đi."

"Bà làm người phụ trách, lại để phòng bếp xuất hiện chuyện như vậy, chuyện này không cần nói bà cũng là người phải chịu trách nhiệm." Vân Sở nhàn nhạt nói, mở máy ảnh trong tay ra, có chút tiếc nuối nói, "Ài, đáng tiếc mấy đĩa đồ ăn kia, may mắn còn có cái này ghi hình lại, có thể cho tôi biết thức ăn kia làm thế nào mà cho sàn nhà ăn hết rồi."

Giờ phút này, Vân Hàn đang chế trụ Lâm đại thẩm, Mộc Ngân lại đang canh chừng người đàn ông lén lút ở cửa sổ, vậy người ném đĩa kia đương nhiên là được tự do rồi.

Nhìn thấy Vân Sở mở máy ảnh lên, vẻ mặt tự nhiên, hắn cắn chặt răng, im lặng không tiếng động lấy ra ám khí, tiếp theo nhẹ tay vung lên, ám khí liền bay tới hướng Vân Sở.

Hắn đối với ám khí của mình rất là tin tưởng, nếu không hôm nay sẽ không ở đây mà đảm đương vai trò công kích. Mà Vân Sở từ đầu đến cuối đều không ra tay, cho nên theo ý hắn, hôm nay nếu không có Vân Hàn và Mộc Ngân, Vân Sở sớm đã ngã xuống rồi.

Nếu hắn biết được sở dĩ Vân Sở không ra tay, chẳng qua là không muốn làm bẩn tay mà thôi, khẳng định sẽ tức chết.

Vân Sở đã sớm đoán được người này sẽ có động tác, chỉ là cười nhẹ, đầu nghiêng sang một bên, đồng thời ra tay tóm lấy một ám khí bay tới.

Tất cả mọi người còn chưa phản ứng kịp, đã thấy trong miệng Vân Sở là một miếng ám khí, trong tay cũng cầm một cái, vẻ mặt tà ác tươi cười nhìn người đàn ông đã ném ám khí.

Cô đưa tay lấy ám khí trên miệng xuống, cười nói, "Đây không phải là phi tiêu chuyên dụng của Ám Ảnh sao? Sao tôi không biết từ khi nào thì ngay cả Ám Ảnh cũng tới phòng bếp nhỏ này làm việc rồi hả?"

Âm thanh của Vân Sở rất nhẹ, còn mang theo ý cười, chỉ là ý cười này, ở trong mắt người khác lại làm người ta bị đông lạnh.

Ánh mắt cô sắc bén hệt một cây đao, bắn lên người Ám Ảnh, cười nói, "Vị Ám Ảnh ca ca này không phải là trợ thủ đắc lực nhất của vị Tứ đoàn trưởng kia hay sao? Chẳng lẽ là bị Tứ đoàn trưởng xử phạt đến phòng bếp này làm việc?"

Nghe cô nói như vậy, đáy mắt Ám Ảnh hiện lên một tia lệ khí, lập tức cười lấy lòng nói, "Đại tiểu thư đang nói gì vậy? Tôi đâu có làm gì?"

Vân Sở biết ngay là người này đang giả ngu, tùy ý thưởng thức ám khí trong tay, nói, "À...? Tôi có nói gì anh sao? Anh vội vã thừa nhận như vậy chẳng phải là giấu đầu lòi đuôi hay sao?"

Người đàn ông thế mới biết chính mình đã mắc mưu của Vân Sở, cắn răng nói, "Đại tiểu thư vừa mới nhìn tôi nói, không phải là nói tôi thì là nói ai?"

Vân Sở gật đầu, "Anh đã nói là đang nói anh, thì người đó là anh rồi. Ám Ảnh, là anh tự thừa nhận, có phải nên cho tôi một lời giải thích hay không?" (ặc sao thấy câu này nó cứ loạn loạn sao á @@)

Nghe được Vân Sở lại ném vấn đề cho mình, tay Ám Ảnh gắt gao nắm thành quả đấm, mắt trừng Vân Sở nói, "Tôi không hiểu đại tiểu thư đang nói gì."

Vân Sở lại gật đầu, "Không hiểu cũng không sao, một lát sẽ hiểu hết thôi." Vân Sở nói xong lại nhìn thời gian, trong lòng có chút nghi hoặc, vì sao Vân Cảnh vẫn còn chưa tới?

Vì kéo dài thời gian chờ Vân Cảnh tới, Vân Sở lại âm thầm đánh giá Ám Ảnh.

Ám Ảnh là một sát thủ rất có tiếng trong bang, sở trường của hắn là ám khí, mà ám khí của hắn cơ hồ là bách phát bách trúng*, muốn đánh vào chỗ nào tuyệt đối không hề chệch một li, bởi vậy mỗi lần hắn đều hoàn thành nhiệm vụ một cách cực kỳ thuận lợi mà nhanh chóng.

Chỉ là tất cả mọi người đều biết, sau khi Vân Ngạo Thiên mất, người này liền trở thành thuộc hạ của Vân Cảnh, mà còn là thuộc hạ đắc lực nhất của Vân Cảnh, người ta thường gọi là Tứ đoàn trưởng trợ thủ đắc lực.

Ngay từ đầu Vân Sở vẫn chưa biết Tứ đoàn trưởng này là ai, hiện giờ nghĩ lại, kỳ thật là người thông minh chỉ cần nghĩ kỹ một chút là biết ngay. Tự đoàn trưởng, tứ đoàn trưởng, chỉ là đọc gần giống nhau mà thôi, vị Tứ đoàn trưởng thần long thấy đầu không thấy đuôi kia, không phải là Âu Dương Tự thì còn có thể là ai?

Cô đã sớm đoán được Âu Dương Tự sẽ ra tay với cô, lại không nghĩ rằng hắn ta lại phái cả Ám Ảnh ra, xem ra hắn ta đây là quyết tâm muốn trừ khử cô rồi.

Chỉ là hắn ta giấu Vân Cảnh làm như vậy, không sợ sau khi Vân Cảnh biết sẽ trách tội sao?

Nghĩ tới đây, Vân Sở nheo mắt, thần tốc nâng chân lên, chỉ nghe thấy một tiếng "đinh", Vân Sở đã một cước đá bay một cái phi tiêu mà Ám Ảnh bắn tới, khiến cho cái phi tiêu kia cắm mạnh vào cửa phòng bếp.

Hiển nhiên Ám Ảnh không ngờ được Vân Sở lại lợi hại như vậy, chẳng những có thể bắt trụ được ám khí mà hắn tùy ý bắn ra, còn có thể một cước đá bay ám khi mà hắn đã toàn lực phóng ra. Trong lúc nhất thời có chút mất hồn, không rõ tại sao một cô gái tay trói gà không chặt lại có thể thay đổi đáng sợ như vậy.

Mà Vân Sở lại không cho hắn thời gian suy nghĩ, thân thể rất nhanh đã vọt đến bên người Ám Ảnh, quả đấm mang mười phần lực đạo liền rơi vào trên ngực Ám Ảnh. Đợi lúc Ám Ảnh kịp hồi hồn muốn phản kích, Vân Sở đã giơ tay lên, lấy cùi trỏ đánh vào trên người Ám Ảnh, lại tung một cước, hai ba lần liền đánh cho Ám Ảnh ngã lăn ra đất, thống khổ rên rỉ.

Ám khí của Ám Ảnh rất lợi hại nhưng công phu lại rất bình thường, so với Vân Sở một mực khổ luyện tất nhiên là không thể so sánh.

Bị một cô gái nhỏ tuổi hơn đánh ngã trên mặt đất, Ám Ảnh tự nhiên không được thoải mái, cắn răng vùng vẫy muốn đứng dậy, muốn bắt Vân Sở lại.

Trùng hợp vào lúc này, phía sau Vân Sở truyền đến một tiếng gầm, "Ám Ảnh, cậu đang làm gì đấy?"

Nghe vậy, Ám Ảnh ngẩn người, không thể tin được nhìn Vân Cảnh đang đứng ở cửa, trong lòng xuất hiện bối rối chưa từng có.

Mà Vân Sở nghe được giọng nói kia liền thu hồi biểu tình sắc bén, xoay người nhào vào lòng Vân Cảnh, sợ hãi kêu lên, "Anh hai, hu hu, anh hai đến rồi, bọn họ khi dễ Sở Sở."

Vân Cảnh nghe được giọng điệu yểu điệu của Vân Sở thì tâm đều đã mềm nhũn, lại thấy cô chủ động ôm ấp, ỷ lại chính mình như hồi còn bé thì hạnh phúc trong lòng lại càng dâng lên.

Hắn nắm bả vai Vân Sở, vỗ vỗ lưng cô, ôn nhu nói, "Không sao, Sở Sở đừng sợ, có anh hai ở đây rồi."

"Anh hai..." Vân Sở ngẩng đầu, cặp mắt lấp lánh nước, cứ như vậy nhìn Vân Cảnh, biểu tình chực khóc kia khiến cho tâm Vân Cảnh nhói một cái.

"Làm sao vậy, Sở Sở, bọn họ sao lại khi dễ em hả?" Vân Cảnh khẩn trương hỏi, nhìn lướt qua phòng bếp, nhíu mày, "Sao phòng bếp lại biến thành như thế này?"

Vân Sở giãy ra khỏi người Vân Cảnh, chu miệng lên giải thích, "Anh hai, anh không biết đâu, Lâm đại thẩm với cái tên Ám Ảnh này, còn có người mắt chuột kia nữa, bọn họ đều khi dễ Sở Sở."

Vân Sở dặm mắm thêm muối kể lại toàn bộ quá trình, tiếp tục trách cứ đám người Lâm đại thẩm với Ám Ảnh.

Nghe Vân Sở nói, ánh mắt sắc bén của Vân Cảnh lướt qua người Ám Ảnh và Lâm đại thẩm, dùng giọng điệu lạnh thấu xương mà Vân Sở chưa từng nghe qua nói, "Lâm đại thẩm, bà là người phụ trách phòng bếp mà lại để loại chuyện này xảy ra, vậy tôi còn cần bà để làm gì?"

Nhìn ánh mắt lạnh băng của Vân Cảnh, Lâm đại thẩm luống cuống, bọn họ vốn không đem Vân Sở để vào mắt là vì cho rằng Vân Sở cũng chỉ là một tiểu nha đầu bốc đồng mà thôi, căn bản không đủ gây sợ hãi. Dù trong khoảng thời gian này Vân Sở có thay đổi lớn, thu phục được đám người Trịnh Tề nhưng trong phòng bếp này đều là người của Âu Dương Tự, mà Âu Dương Tự lại là thân tín của Vân Cảnh, rất được Vân Cảnh coi trọng nên đám người trong phòng bếp tự nhiên được kiêu ngạo.

Có thể nói là được thơm lây nha. Ngày xưa bọn họ có Âu Dương Tự chống đỡ, tự nhiên không sợ bất kỳ kẻ nào. Hơn nữa, chuyện hôm nay vốn là mưu kế do Âu Dương Tự bày ra, bọn họ hoàn toàn không sợ tiểu nha đầu Vân Sở này.

Nhưng mà Vân Cảnh lại khác, Vân Cảnh là cấp trên của cấp trên, nói trắng ra là, nếu Âu Dương Tự có thể quyết đinh bọn họ đi hay ở, Vân Cảnh lại có thể quyết định bọn họ sống hay chết. Còn nữa, trước mặt người khác Vân Cảnh luôn là người ôn hòa, đây là lần đầu tiên bọn họ thấy bộ dáng tức giận của Vân Cảnh, có thể không sợ hãi hay sao?

Vì thế, Lâm đại thẩm run rẩy nhìn Vân Cảnh, cuống quít giải thích, "Thiếu gia, chuyện này, chuyện này không liên quan tới tôi, toàn bộ đều là ngoài ý muốn. Đại tiểu thư tự mình xuống bếp khiến cho mọi người trong phòng bếp thụ sủng nhược kinh, làm việc khóc tránh khỏi có chút không được tự nhiên, cho nên mới vô ý làm đổ thùng dầu..."

Vân Cảnh cười lạnh, "Vậy sao? Chỉ là làm đổ thùng dầu thôi sao?"

Vân Cảnh nhìn mấy đĩa thức ăn bên cạnh Vân Sở, nhớ tới đây là món ăn mà Vân Sở tự thân làm vì hắn thì nhất thời nổi giận, chỉ vào Lâm đại thẩm quát, "Đại tiểu thư chỉ là mượn phòng bếp một lúc liền dọa các người thành như vậy, ngay cả bê một cái đĩa cũng không xong hả? Nhát gan như vậy thì còn ở lại trong bang Huyễn Dạ làm cái gì hả?"

Dứt lời không đợi Lâm đại thẩm tiếp tục giải thích, Vân Cảnh liền nói với Vân Thăng ở đằng sau, "Vân Thăng, hôm nay cậu sa thải hết người trong phòng bếp đi, một người cũng không để lại. Mặt khác nhanh chóng tìm mấy đầu bếp khác thích hợp về."

Vân Thăng luôn luôn không muốn gặp Vân Sở nhưng đây là mệnh lệnh của Vân Cảnh, hắn cũng chỉ có thể gật đầu, "Vâng, thiếu gia."

Vân Sở thỏa mãn nhìn Vân Cảnh, lôi kéo tay hắn, làm nũng nói, "Anh hai là tốt nhất."

Vân Cảnh cúi đầu, ý lạnh trong mắt trở thành hư không, ôn nhu nhìn Vân Sở đang làm nũng trong ngực mình, khóe miệng nâng lên nụ cười hạnh phúc, "Nếu ai dám khi dễ Sở Sở, anh hai sẽ là người đầu tiên không tha cho hắn."

"Vậy anh hai có hài lòng với dì Chung không?" Vân Sở đột nhiên chuyển đề tài, cười hỏi.

Vân Cảnh không hiểu sao Vân Sở lại hỏi vậy nhưng vẫn gật đầu, "Tất nhiên là hài lòng."

"Vậy không bằng người trong phòng bếp này cứ để Vân Hàn đi tìm đi, anh xem cậu ta tìm được dì Chung rất tốt đó thôi, vừa có năng lực, tính cách lại ôn hòa. " Vân Sở chớp chớp đôi mắt sáng ngời, vẻ mặt tươi cười nhìn Vân Cảnh.

Vân Cảnh nhíu mày, đột nhiên hiểu ra Vân Sở đây là trắng trợn cài người của mình vào bang Huyễn Dạ, chỉ là trong lòng Vân Cảnh cũng không cảm thấy không vui, ngược lại có chút lo lắng cho Vân Sở.

Cô thật sự nghĩ muốn đoạt lại bang Huyễn Dạ sao? Cô vẫn còn nhỏ như vậy, nếu giao toàn bộ cho cô, cô có thể quản lý được hết hay không? Nhưng nếu bây giờ hắn nói cho cô, hắn không muốn cùng cô tranh đoạt gì hết, chỉ hy vọng cô có thể vui vẻ vô lo vô nghĩ trôi qua mỗi ngày, cô có tin hắn không?

Coi như bây giờ trao hết tất cả vào tay cô, cô có thể gắng trụ được hay không? Cô rõ ràng vẫn còn là một thiếu nữ....

Trong lúc nhất thời, Vân Cảnh suy nghĩ rất nhiều, cúi đầu lại phát hiện nụ cười trên mặt Vân Sở đang từ từ biến mất, chỉ còn lại vẻ mặt ủy khuất, cho thấy nếu mình không đồng ý yêu cầu của cô, cô nhất định sẽ không vui.

"Được, cứ theo lời em đi, Sở Sở đói bụng chưa?" Vân Cảnh nhẹ nhàng nhéo mặt cô, cười trả lời.

Vân Sở cho rằng mình nghe lầm, mắt lại chớp chớp, kinh ngạc nhìn Vân Cảnh, "Thật hả anh? Anh hai..."

"Đương nhiên là thật, Vân Hàn tìm được người quả thật rất tốt, chuyện này cứ để cậu ta làm đi." Vân Cảnh nói xong liền nhìn Vân Hàn, ánh mắt có chút sắc bén, "Vân Hàn, chuyện này cậu cần phải làm cho tốt, đừng để đại tiểu thư mất mặt, biết chưa?"

Vân Hàn gật đầu, lớn tiếng trả lời, "Vâng, thuộc hạ nhất định sẽ không làm đại tiểu thư thất vọng."

Lúc này Vân Cảnh mới hài lòng gật đầu, quay đầu nhìn Ám Ảnh ngồi một bên, đang muốn lên tiếng đã thấy Vân Sở cầm một mũi ám khí đưa đến trước mặt thưởng thức, "Anh hai, anh nhìn cái phi tiêu này đẹp thật đấy."

Vân Cảnh nhìn cái phi tiêu kia, nhớ tới lời Vân Sở vừa rồi, đáy mắt lại lóe lên sát khí, lớn tiếng nói với Ám Ảnh, "Ám Ảnh, vì sao lại ăn mặc như thế này, sao lại xuất hiện trong phòng bếp, còn dám xuống tay với đại tiểu thư?"

Ngữ khí Vân Cảnh thập phần sắc bén, chỉ hỏi ba câu nhưng dù Ám Ảnh có nhanh mồm nhanh miệng thế nào cũng không thể giải thích rõ với Vân Cảnh.

Ám Ảnh cúi đầu, trái lại cố chấp không khai ra Âu Dương Tự, chỉ là thản nhiên nói, "Thiếu gia đã nâận định thuộc hạ có tội, thuộc hạ cũng không còn lời nào để nói. Chỉ là thiếu gia biết rõ mình đang làm những gì chứ?"

Ám Ảnh ngẩng đầu lên, ánh mắt kiên quyết nhìn Vân Cảnh.

Vân Cảnh nắm chặt tay, lập tức lạnh lùng nói, "Bản thiếu gia làm việc gì cũng không đến lượt cậu quản, người đâu, dẫn Ám Ảnh đi, hảo hảo giáo huấn cậu ta cái gì gọi là quy củ, sau này nếu còn dám bất kính đối với đại tiểu thư, cũng đừng trách tôi không khách khí."

Ám Ảnh không cam lòng, lại không phản bác, chỉ là an tĩnh để người dẫn đi. Không bao lâu, bên kho hàng liền truyền đến một hồi quyền đấm cước đá, thập phần chói tai.

Vân Sở ngửa đầu nhìn Vân Cảnh không giống với ngày thường, trong lòng đột nhiên có một loại cảm giác kính nể. Cô vẫn luôn cho là Vân Cảnh chỉ giả vờ ôn nhu ở bên ngoài, trên thực tế lại là một tiểu nhân tâm ngoan thủ lạt. Hôm nay mới biết được, kì thật Vân Cảnh rất quyết đoán, tuy lúc đối mặt với cô có chút không quả quyết nhưng vẫn có thể xem là một nhân tài. Nếu không thì mọi người trong bang Huyễn Dạ cũng không thuần phục hắn dễ dàng như vậy.

Nếu như hắn không phải là kẻ địch của cô, mà là thật sự yêu thương cô như vẻ bề ngoài thì thật tốt. Nếu là vậy, cô cũng không cần giống như hiện tại, cả ngày suy nghĩ làm sao đoạt lại bang Huyễn Dạ từ tay Vân Cảnh, vì cô cảm nhận được, so với cô, Vân Cảnh càng thích hợp làm thủ lĩnh bang Huyễn Dạ hơn.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn sakichan về bài viết trên: Candy Kid, Hàn Lam Mộc, Tuyết khanh, hắcmiu2110, minmapmap2505
     

Có bài mới 26.05.2016, 18:16
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 16.02.2015, 20:17
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 690
Được thanks: 993 lần
Điểm: 13.9
Có bài mới Re: [Trùng sinh - Hắc bang] Quân sủng thiên kim hắc đạo - Huân Tiểu Thất - Điểm: 67
@candy kid: có nhé nàng, bọn mik sẽ làm 2 chương/tuần nhé, từ tuần sau hen vì tuần này cả 2 đứa đều bận  :sweat:

Chương 73: Báo thù, bộc lộ tài năng

Edit + Beta: Saki

Lúc chạng vạng tối, trời chiều biến mất, chỉ để lại trời đất một mảnh âm trầm.

Thời tiết vốn đã rét lạnh mà giờ phút này, trong kho hàng của bang Huyễn Dạ, mặt đất lại có chút ẩm ướt, có vẻ càng thêm âm lãnh dọa người.

Cửa kho được mở ra, một bóng dáng cao lớn đi vào trong kho hàng, dưới ánh đèn lạnh lẽo, bóng dáng kia như được kéo dài trên mặt đất.

Cửa kho vừa được mở ra, bên trong đã truyền ra mùi thuốc đông y nồng đậm, tiếp theo là mùi máu tươi nhàn nhạt, thập phần gay mũi.

Người nọ đi thẳng vào trong kho hàng, dừng lại trước một căn phòng nhỏ, nằm trên một cái giường nhỏ đơn giản, trên người chỉ đắp một cái chăn mỏng, đáy mắt thoáng qua sự không cam lòng.

Nhưng rất nhanh sắc mặt hắn lạnh xuống, lạnh lùng hỏi, "Ám Ảnh, cậu biết mình sai ở đâu chưa?"

Không sai, người đàn ông lạnh run nằm ở trên giường kia, đúng là Ám Ảnh, người hôm nay đã xuống tay với Vân Sở. Mà người đứng ở cửa...

"Thiếu gia, thuộc hạ bất kính với đại tiểu thư, là thuộc hạ sai. Nhưng thuộc hạ không hiểu tại sao thiếu gia lại che chở đại tiểu thư như vậy." Giọng nói của Ám Ảnh của chút run rẩy, có thể nghĩ, bây giờ hắn nhất định đang rất lạnh, mà dưới ánh đèn mờ mờ, vốn là một khuôn mặt thanh tú, giờ phút này lại bầm dập, chật vật không chịu nổi.

Vân Cảnh châm một điếu thuốc, miễn cưỡng rít một hơi, ánh mắt nhìn Ám Ảnh vẫn lạnh lẽo như cũ, "Việc của tôi không đến phiên cậu quản. Cậu chỉ cần nhớ rõ, Ám Ảnh cậu là người Vân Cảnh tôi, tôi mới là chủ của cậu, không phải Âu Dương Tự."

Khi Ám Ảnh nghe thấy Vân Cảnh nhắc tới Âu Dương Tự, cũng hiểu rõ chuyện ngày hôm nay sợ là không thể giấu diếm được nữa rồi, trong lòng có chút lo lắng cho Âu Dương Tự, đồng thời lại càng thêm kính sợ Vân Cảnh.

"Vâng, thuộc hạ hiểu rõ." Ám Ảnh rũ mắt xuống, kiên định trả lời.

"Đã hiểu thì tốt, chuyện lần này chỉ là cho cậu một cái giáo huấn, nếu có lần sao, hừ..." Âm thanh Vân Cảnh lạnh thấu xương, khiến cho thân thể Ám Ảnh lại run rẩy một phen.

Cậu ta cắn răng, lại gật đầu, "Vâng, cám ơn thiếu gia đã giáo huấn."

Vân Cảnh vứt tàn thuốc trên mặt đất, dùng giầy giẫm lên, lúc này mới lạnh lùng nói, "Nếu cậu đã hiểu rõ thân phận của mình, sau này liền giúp tôi theo dõi Âu Dương Tự, nếu hắn còn dám xuống tay với tiểu thư, cậu có biết phải làm thế nào không?"

Tâm Ám Ảnh cũng run rẩy một phen, bị khí thế uy nghiêm của Vân Cảnh dọa sợ, hồi lâu mới cúi đầu, "Thuộc hạ đã hiểu, thuộc hạ nhất định sẽ để tiểu thư bị thương."

"Uhm, tôi cho cậu một cơ hội, sau này hãy ở nơi bí mật mà bảo vệ tiểu thư, nếu tiểu thư có gì ngoài ý muốn, cậu cũng biết kết cục của mình là gì."

Ngữ khí Vân Cảnh lạnh băng nói xong liền quay người rời đi.

Trong kho hàng, Ám Ảnh nhắm mắt lại, trong lòng không biết là tư vị gì. Âu Dương Tự vì thiếu gia làm nhiều việc như vậy, lại không thể ngờ được sau cùng thiếu gia vì Vân Sở mà trách cứ Âu Dương Tự, thậm chí là coi Âu Dương Tự thành địch nhân.

Đương nhiên cậu ta cũng hiểu thân phận của mình, cậu ta là cấp dưới của Vân Cảnh, cậu ta còn có việc phải làm, đó là chấp hành mệnh lệnh của Vân Cảnh, đừng nói là bảo cậu ta đi bảo vệ Vân Sở, cho dù là bảo cậu ta đi chết, cậu ta cũng sẽ không do dự. Đây là sự trung thành của cậu ta đối với Vân Cảnh.

Mà Vân Cảnh, sau khi đi ra khỏi kho hàng, nói với người đứng ngoài cửa, "Đưa Ám Ảnh đi bệnh viện." Tuy là một câu nói nhạt nhẽo nhưng lại tiết lộ sự quan tâm của hắn đối với Ám Ảnh.

....

Buổi tối, Vân Sở tắm xong, liền cùng Vân Cảnh ngồi xem TV trong phòng khách.

Trải qua chuyện ngày hôm nay, ấn tượng của Vân Sở đối với Vân Cảnh đã thay đổi, tuy vẫn coi Vân Cảnh là kẻ địch như cũ nhưng lại không hề coi nhẹ hắn nữa. Cô cảm thấy Vân Cảnh thật sự là một nhân vật lợi hại, mà tuyệt đối không phải là một kẻ tiểu nhân đê tiện vô sỉ, hắn đối tốt với mình, thật ra cô cũng biết, đó tuyệt đối không phải là giả vờ.

Cho nên Vân Sở cũng không còn thời thời khắc khắc bài xích Vân Cảnh, trái lại còn cười nói cùng hắn xem tivi.

Lúc này Vân Thăng từ bên ngoài đi vào, nhìn một màn hài hòa trong phòng khách, như thế nào cũng cảm thấy chói mắt. Sau cùng vẫn thấp giọng bảo, "Thiếu gia, đại tiểu thư, bác sĩ Liên đến đây."

Nghe được ba chữ "bác sĩ Liên" kia, Vân Sở lập tức nhảy dựng lên từ trên sofa, kích động chạy ra khỏi phòng khách, miệng kêu, "Liên ca ca, anh tới rồi."

Vân Cảnh ở đằng sau nhìn bộ dáng vui sướng kai của Vân Sở, không biết tại sao trong lòng lại ê ẩm.

Lúc nhìn thấy mình cô cũng chưa từng có kích động như vậy, vì cái gì mỗi lần thấy Liên Thanh Ngôn đều vui vẻ? Rõ ràng mình mới là anh của cô mà....

"Em cái nha đầu này, trời lạnh như thế sao không mang giày?" Liên Thanh Ngôn nhìn thấy bóng dáng Vân Sở, trên mặt cũng lộ ra nụ cười ôn như, chỉ là khi nhìn thấy hai chân Vân Sở chỉ có một đôi tất thì lại xụ mặt, nhỏ giọng trách cứ.

Vân Sở thè lưỡi, cười nói, "Vì biết là anh đến nên người ta mới vui như vậy thôi, hì hì, a..." Vân Sở đang cười hì hì lấy lòng Liên Thanh Ngôn thì thân thể đột nhiên quay cuồng, bị người bế lên.

Vân Sở kinh ngạc nhìn Vân Cảnh sau lưng chẳng biết đã chạy tới từ lúc nào, khẽ cau mày, không hiểu Vân Cảnh đây là làm sao, đang êm đẹp sao đột nhiên lại...

"Anh hai..." Vân Sơ không an phận vùng vẫy, muốn nhảy xuống khỏi lòng Vân Cảnh.

Vân Cảnh càng siết chặt tay, có chút trách cứ cười nói, "Không phải anh đã nói sàn nhà rất lạnh, không mang dép không được phép chạy loạn sao?"

A? Chỉ vì vậy? Khóe miệng Vân Sở giật giật, nghĩ thầm, Vân Cảnh đúng là không bình thường nha? Không phải cô vẫn còn đi vớ, dưới vớ còn có thảm hay sao? Một chút lạnh cũng không có nha.

Nhưng mà không đợi cô phản bác, Vân Cảnh đã ôm cô đi tới trước sofa, nhẹ nhàng thả cô xuống ghế, cười nói, "Em thật đúng là, từ nhỏ đã nghịch ngợm như vậy."

Vân Sở xấu hổ nhìn nụ cười hả hê trên mặt Vân Cảnh, quay đầu mới phát hiện sắc mặt Liên Thanh Ngôn có chút khó coi, mắt chớp chớp, đột nhiên nhảy dựng lên, lôi kéo Liên Thanh Ngôn sang một bên, "Liên ca ca, sao sắc mặt anh lại khó coi thế?"

Liên Thanh Ngôn bất đắc dĩ lắc đầu, "Không có việc gì?"

Vân Sở cười gian, tựa vào bên tai Liên Thanh Ngôn nói, "Nhìn thấy anh hai ôm em nên anh khoogn vui phải không? Khà khà, chẳng lẽ Liên ca ca ghen tị sao?"

Liên Thanh Ngôn không nói gì nhìn Vân Sở, thấy cô cười như một đứa trẻ nghịch ngợm, bỗng nhiên muốn trêu chọc cô một chút, "Đúng vậy, anh hai em mỗi ngày đều có thể ở cùng với em, còn anh thì muốn đến đây cũng thật không dễ dàng, đương nhiên là Liên ca ca ghen tị."

Vân Sở thấy trên mặt Liên Thanh Ngôn ánh lên cái nhìn giảo hoạt khó có khi có được, lập tức nheo mắt, vẻ mặt tự cho là đúng gật đầu, "Uhm, thì ra là như vậy, nếu đã vậy, Liên ca ca liền chuyển sang ở cùng với bọn em đi, em đảm bảo sau này sẽ không bám theo anh hai suốt ngày nữa, nhất định sẽ để cho anh hai có nhiều thời gian ở bên cạnh anh."

Nghe vậy, sắc mặt Vân Cảnh và Liên Thanh Ngôn đều đen lại.

Liên Thanh Ngôn vốn muốn trêu đùa Vân Sở một chút, kết quả lại bị cô chọc cho dở khóc dở cười.

Không khí trong phòng khách hết sức khóc xử, Vân Sở lại giống như không hề phát hiện, nhảy xuống khỏi sofa, đi dép vào liền lôi kéo Liên Thanh Ngôn lên lầu, "Được rồi, được rồi, Liên ca ca cứ đi theo em một lát đã, sau đó em sẽ cho anh thời gian để ở cùng với anh hai em có được không?"

Nhìn bóng dáng Vân Sở và Liên Thanh Ngôn biến mất ở cầu thang, khóe miệng Vân Cảnh hung hăng giật giật. Mà Liên Thanh Ngôn lại là toát mồ hôi lạnh, đối với lời nói của Vân Sở chỉ có thể câm nín.

Nhưng khi cảm nhận được bàn tay nhỏ nhắn ấm áp của cô lôi kéo mình, tâm của anh cũng trở nên mềm mại, nghĩ đến tiểu nha đầu đáng yêu này là lòng lại tràn đầy ấm áp.

Sau khi kéo Liên Thanh Ngôn vào phòng, đóng cửa, Vân Sở cười hì hì nhìn Liên Thanh Ngôn, "Liên ca ca, cái em cần đã lấy được rồi sao?"

Liên Thanh Ngôn nhíu mày, nhìn khuôn mặt chờ mong của cô, nói, "Anh nhớ hình như em đã đáp ứng anh cái gì rồi mà."

Nghe vậy, hai mắt Vân Sở nhìn trời, tròng mắt không ngừng di chuyển, sau cùng phán một câu, "Em không nhớ."

Liên Thanh Ngôn lại gần, nói khẽ bên tai cô, "Như vậy thì thật là đáng tiếc, thứ em cần, anh phải hao rất nhiều công sức mới làm ra được, nếu em đã không có thành ý như vậy, vậy anh cứ về trước nha."

Không nghĩ tới Liên Thanh Ngôn lại giảo hoạt như vậy, Vân Sở trừng anh, trong lòng hận đến nghiến răng nghiến lợi, nhưng vẫn là không cam nguyện chu mỏ lên, nhỏ giọng nói một câu, "Em nhớ ra rồi, Liên ca ca..."

"Hử?" Liên Thanh Ngôn quay đầu nhìn cô, thấy bộ dạng ủy khuất của cô, trong lòng có một loại cảm giác ngọt ngào không nói nên lời.

Vân Sở lườm Liên Thanh Ngôn một cái rồi đưa mặt mình đến gần, nhìn làn da trắng nõn, khuôn mặt mi thanh mục tú của anh, trên người không có một chút mùi thuốc đông y mà là mang theo mùi thơm nhàn nhạt, cô cảm thấy tim mình đập lỡ một nhịp.

Liên Thanh Ngôn này đúng là đẹp trai, nhìn khuôn mặt điển trai kia, cô chỉ muốn cắn một phát.

Nuốt một ngụm nước miếng, Vân Sở nhắm mắt lại, từ từ đến gần Liên Thanh Ngôn, đôi môi mềm mại nhẹ nhàng dán lên mặt anh.

Vân Sở cảm thấy được thân thể Liên Thanh Ngôn run rẩy một phen, mặt lập tức đỏ lên, liền vội vàng lùi lại, không được tự nhiên vươn tay nói, "Ừ, đến phiên anh."

Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn ửng hồng của Vân Sở, thấy cô không được tự nhiên phe phẩy môi, bộ dáng xấu hổ không thôi, Liên Thanh Ngôn cố gắng chịu đựng kích động muốn hung hăng hôn môi của cô, ngược lại rất nhanh đặt một nụ hôn trên mặt của cô, lúc này mới dùng nụ cười che dấu nội tâm đang kích động, ra vẻ thoải mái cười, "Anh xong rồi, đến lượt em."

Bây giờ Vân Sở mới phát hiện mình bị Liên Thanh Ngôn đùa giỡn, nhất thời tức giận đỏ bừng mặt, muốn lên tiếng kháng nghị.

Liên Thanh Ngôn lại là không nhanh không chậm lấy ra một cái túi nhỏ từ trong túi áo, đưa cho Vân Sở, nhéo nhéo khuôn mặt của cô, nói, "Thứ em cần đã có đây."

Vân Sở nhìn thấy cái túi nhỏ trong tay Liên Thanh Ngôn, hai mắt lập tức phát sáng, cũng quên luôn phải tính sổ với Liên Thanh Ngôn, kích động mở túi ra nhìn, thấy bên trong có bốn năm lọ thuốc, trên mỗi lọ đều có những dòng chữ xinh đẹp ghi chú rõ công hiệu.

Vân Sở lập tức mừng rỡ như điên, liền ôm lấy Liên Thanh Ngôn, "Liên ca ca, anh là tốt nhất!"

Liên Thanh Ngôn cũng ôm lấy eo Vân Sở, trên mặt là nụ cười hạnh phúc ngọt ngào chưa bao giờ có.

...

Sáng sớm hôm sau, Vân Sở không có lớp nhưng lại dậy từ rất sớm.

Ăn bữa sáng xong liền rời nhà cùng với Vân Hàn.

Vân Hàn lái xe tới cửa cục cảnh sát, sau khi tìm được chỗ đỗ xe tốt mới mở cửa để cho Vân Sở xuống xe.

Vân Sở xuống xe, trên mắt đeo một đôi kính, mặc áo bành tô màu đen, khiến cô trở nên thập phần khí phách bức người.

Lương Hạo đứng cách đó không xa nhìn thấy Vân Sở, lập tức đến nghênh đón, vết sẹo  trên mặt hắn khi cười rộ lên lại không có vẻ dọa người, trái lại có vẻ sáng lạn.

"Tiểu thư, cô  đã đến rồi." Lương Hại cười, cung kính gọi Vân Sở.

Vân Sở gật đầu, "Ừ." Rồi sau đó lại nói, "Về sau cứ gọi tên của tôi là được rồi." Hắn cứ gọi cô Vân tiểu thư gì gì đó, thật sự là không được tự nhiên.

Nghe vậy, Lương Hạo ngẩn người, rồi sau đó lại nhớ tới Thượng Quan Duệ, nuốt nước miếng, lắc đầu nói, "Hay là... tôi gọi cô là chị dâu vậy."

Chị dâu...

Nhớ tới cái xưng hô này, đầu Vân Sở đầy vạch đen, nhún vai nói, "Tùy anh."

Vân Sở bảo Vân Hàn đỡ cô, đi theo sau Lương Hạo, liền đi vào trong cục cảnh sát. Người phụ nữ mà Triệu Nhược Nghiên tìm để đối phó với mình bị giam ở trong này lâu như vậy, cũng tới lúc cô nên đến gặp mặt bà ta rồi, nếu không người khác lại tưởng cô dễ bị bắt nạt.

Lúc này mới hơn tám giờ sáng, cục cảnh sát cũng mới đi làm, nhìn thấy ba người hai nam một nữ khí thế bức người đi đến, nhất thời đề cao cảnh giác. Nhưng mà khi thấy Lương Hạo, lại nhao nhao lộ ra bộ dạng tươi cười lấy lòng.

"Biểu thiếu gia, đã lâu không thấy, hôm nay sao lại rảnh rỗi tới đây vậy?" Một cảnh sát nhìn như là người phụ trách ở đây cười đi đến trước mặt Lương Hạo, lập tức đưa cho hắn một điếu thuốc.

Lương Hại từ chối, miễn cưỡng cười, nói, "Cảnh sát Lâm, là như thế này, mấy ngày trước có một người bạn của tôi bị giam vào trong cục cảnh sát, anh có thể dàn xếp cho chúng tôi vào thăm một lần được không?"

Vị cảnh sát Lâm kia ngẩn người, ánh mắt quét một vòng bọn người Vân Sở, nhìn Vân Sở đeo kính râm, bên cạnh lại có Vân Hàn đang đỡ, hồi lâu sau mới cười nói, "Không thành vấn đề, không thành vấn đề, chỉ là, hai vị này,..."

"À..., vị này chính là người thân của người bạn kia, cái kia, mắt cô ấy không nhìn thấy..." Lương Hạo có chút tiếc nuối thở dài, vẻ mặt đồng tình nhìn Vân Sở.

Vân Sở nghe được âm thanh của Lương Hạo, lập tức sử dụng giọng nói nhỏ nhẹ nói, "Cảnh sát tiên sinh, phiền anh dàn xếp một lần, để tôi được gặp cô của tôi..."

Cảnh sát Lâm kia thây bộ dáng Vân Sở trắng xinh nõn nà, bỏ qua cặp kính ngăn cản, hai mắt vô thần kia, dáng người và diện mạo đều hết sức xinh đẹp. Thật đúng là một cô gái xinh đẹp động lòng người.

Anh ta cười cười với Lương Hạo, nói, "Không biết là biểu thiếu gia muốn gặp ai?"

"Số 24 tháng trước bị giam, là bà Tần Phương. Mong cảnh sát Lâm dàn xếp một phen." Nói xong, Lương Hạo liền nhét một cái phong bao vào tay cảnh sát Lâm.

Hai mắt cảnh sát Lâm nhất thời sáng lên, cười hì hì nói, "Cái này, tốt lắm tốt lắm, chỉ là vị Tần Phương kia là phạm nhân mà cục trưởng hạ lệnh phải giám sát cẩn trọng, cho dù là biểu thiếu gia, sợ là cũng không thể nán lại lâu..."

"Cái này tôi biết, chũng tôi chỉ vào một chút, sẽ không để cảnh sát Lâm phải khó xử." Lương Hạo cười cười, bộ dáng khéo đưa đẩy kia trái lại khiến cho Vân Sở kinh ngạc.

Bởi vì lần đầu tiên gặp mặt, Lương Hạo mang bộ dáng hung thần ác sát, về sau lại là một mực lấy lòng, tiếp theo là thông minh lanh lợi, hiện giờ lại là khéo léo đưa đẩy. Người đàn ông này có thể lăn lộn tốt như vậy, cũng không chỉ vì phía sau hắn có chỗ dựa vững chắc, mà cũng vì tự thân hắn có bản lĩnh đi?

Vân Sở nghĩ như vậy, xong liền kích động nói lời cảm tạ với cảnh sát Lâm, "Cảm ơn cảnh sát tiên sinh, cảm ơn..."

Bởi vì Tần Phương chỉ là người bị tình nghi, mà cảnh sát cho tới nay vẫn ngại áp lực phía Triệu thủ trưởng và Triệu Nhược Nghiên nên vẫn chưa định tội của Tần Phương, vì vậy Tần Phương chỉ bị nhốt ở trạm giam giữ phạm nhân địa phương.

Lúc đám người Vân Sở đi vào, Tần Phương cũng được dẫn ra, bởi vì còn chưa bị định tội cho nên không cho phép người bình thường gặp, thêm nữa Tần Phương lại là phạm nhân mà Thượng Quan Triệt đặc biệt dặn dò nên cục cảnh sát lại càng chú ý chặt chẽ. Vân Sở biết được  nên mới dẫn theo Lương Hạo, để cho hắn mở đường cho mình.

Tần Phương nhìn thấy ba người xa lạ, hơi cau mày, đứng nơi đó không lên tiếng.

Mà Vân Sở chỉ cười nhẹ cách một lớp kính dày, thản nhiên nói, "Bà Tần, chúng ta lại gặp rồi."

Tần Phương nhất thời không nhận ra Vân Sở, cảnh giác nhìn cô nói, "Cô là ai?"

Vân Sở miễn cưỡng vươn tay tháo mắt kính xuống, khóe miệng cong lên, cười nói, "Sao thế, mới vài ngày không gặp bà đã quên tôi rồi hả?"

Nhìn thấy gương mặt quen thuộc của Vân Sở, mắt Tần Phương trợn to, thân thể theo bản năng lùi về phía sau hai bước, hoảng sợ nhìn Vân Sở, "Cô, là cô..."

Vân Sở cười nhẹ, tiến lên một bước, đứng bên kia tấm kính ngăn cách, cười vô hại, "Biết tôi là ai sao? Ha ha, vậy bà có biết  vì sao tôi tới tìm bà không?"

Vân Sở cười làm Tần Phương sợ hãi cắn răng, "Hừ, cô muốn làm gì? Đừng quên đây là cục cảnh sát."

"Nơi này là cục cảnh sát không sai, cho nên tôi sẽ không làm gì bà." Vân Sở nhếch miệng, cười cực kỳ thuần khiết. Chỉ là ngay sau đó lại nheo hai mắt, âm u nói, "Nhưng nếu như bà nghĩ ở lại cục cảnh sát là an toàn nhất thì bà hoàn toàn sai rồi. Bà cho là bây giờ ai sẽ bảo vệ bà? Triệu Nhược Nghiên sao?"

Thời điểm nghe đến tên Triệu Nhược Nghiên, rõ ràng Tần Phương run rẩy một phen, sau đó quay đầu đi không nhìn Vân Sở, "Tôi không biết cô đang nói cái gì, tôi không có gì để nói với cô cả, mời cô đi cho."

Dứt lời liền gọi cảnh sát qua. Mà Vân Sở lại cho Lương Hạo một cái nháy mắt, chỉ thấy một nữ cảnh sát mặc cảnh phục đi tới hỏi Tần Phương có chuyện gì.

Vân Sở nghe được Tần Phương nói bà ta không biết bọn họ, muốn về nghỉ ngơi.

"Bà Tần, bà có tin hay không, chỉ cần bà vừa rời khỏi cục cảnh sát lập tức sẽ bị người đuổi giết? Mà tôi có biện pháp có thể khiến bà rời khỏi nơi này ngay lập tức..." Vân Sở thấy Tần Phương rời đi, liền lên tiếng.

Hai tay Tần Phương nắm thành nắm đấm, "Cô muốn thế nào? Tôi tuyệt đối sẽ không rời khỏi đây."

Vân Sở nở nụ cười, "Bà cho rằng, bà không muốn là không phải rời khỏi sao? À, bà hẳn đã biết mình bây giờ chính là quân cờ bị vứt bỏ? Bà vất vả giữ bí mật cho bọn họ, cam tâm tình nguyện chôn vùi tuổi thanh xuân ở trại giam, mà bọn họ lại chỉ mong sao bà sẽ chết, mới có thể vĩnh viễn giữ được bí mật của bọn họ..."

Sau khi Tần Phương nghe xong, rõ ràng sắc mặt thay đổi, chỉ là vẫn không chịu khuất phục như cũ, nói với người cảnh sát bên cạnh, "Thật xin lỗi, tôi mệt rồi, đưa tôi về đi."

Cô gái kia gật đầu, mang Tần Phương rời đi, chỉ là lúc xoay người lại chớp chớp mắt với Vân Sở, vẻ mặt nghịch ngợm.

Vân Sở nhìn thấy cũng thè lưỡi, nháy mắt vài cái với cô rồi mấp máy môi, tôi chời ngoài cửa.

Mà Tần Phương đi theo nữ cảnh sát kia về nhà giam, chỉ là nữ cảnh sát kia lúc đi qua một cái cốc nước để trên bàn, cước bộ dừng một chút, tiếp theo trong tay xuất hiện một viên thuốc nho nhỏ, ném vào trong cốc nước.

Nữ cảnh sát kia nói với Tần Phương mấy câu rồi xoay người rời đi, chỉ là trước khi rời đi, cô như có như không nói một câu, "Hôm nay nói cũng nhiều rồi, uống nước đi."

Tần Phương đang suy nghĩ những lời vừa rồi của Vân Sở, nghe được âm thanh của nữ cảnh sát, cũng không nghĩ nhiều, cầm lấy cốc nước mà uống sạch.

Đến khi bà ta uống hết, nữ cảnh sát mới ngẩng đầu, mặt lộ ra một nụ cười hài lòng, bước ra khỏi phòng.

Mà khuôn mặt nhỏ nhắn dưới mũ cảnh sát kia, không phải là Mộc Ngân thì là ai?

...


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn sakichan về bài viết trên: Candy Kid, Hàn Lam Mộc, Tuyết khanh, minmapmap2505
Có bài mới 29.05.2016, 14:55
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 16.02.2015, 20:17
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 690
Được thanks: 993 lần
Điểm: 13.9
Có bài mới Re: [Trùng sinh - Hắc bang] Quân sủng thiên kim hắc đạo - Huân Tiểu Thất - Điểm: 62
Tình hình là Tuyết Khanh đang phải thi mất tầm 2,3 tuần nên hố này chỉ có mình t edit, mà bản thân t cx khá bận vs lại còn ôm thêm 1 hố XK nữa nên có thể bộ này chỉ có 1 chương/tuần thôi. Tuy nhiên t sẽ cố edit thêm để post cho mn đọc khi có thể :-D Sau khi Tuyết Khanh quay lại sẽ đẩy tiến độ nhé, mong mn vẫn ủng hộ tụi tớ  :thanks:

Chương 73.2

Edit + Beta: Saki

Ngoài cửa cục cảnh sát, Vân Sở ngồi trên xe, khóe miệng chứa ý cười nhàn nhạt, bộ dáng tự đắc kia khiến cho Vân Hàn ngồi một bên nhìn đến ngây ngốc.

Vẫn biết dáng dấp Vân Sở không tồi, khuôn mặt phấn nộn, làn da trắng nõn nhẵn nhụi, cùng với hai tròng mắt mênh mông sóng nước, không chỗ nào không làm cho người ta mê luyến. Chỉ là, bắt đầu từ khi nào, chính mình lại chú ý tới cô như vậy?

Lúc trước, anh là vì nghe lệnh của Vân Ngạo Thiên, mới ở lại bên cạnh Vân Sở bảo vệ cô. Nhưng không biết là từ lúc nào, anh phát hiện sự quan tâm của mình đối với cô đã vượt qua cái ranh giới kia.

Đương nhiên anh cũng biết được thân phận của mình là gì, anh chỉ cần bảo vệ cô, ở bên cạnh cô là đủ rồi, những cái khác anh không dám nghĩ nhiều.

Sau khi Lương Hạo đưa Vân Sở ra xe thì rời đi, lúc này chỉ còn Vân Sở và Vân Hàn hai người ngồi trên xe chờ Mộc Ngân đi ra.

Không quá một lúc, đã thấy Mộc Ngân mặc thường phục chạy nhanh tới, chui vào trong xe, cười với Vân Sở, “Ok rồi.”

Khóe miệng Vân Sở cong lên, hài lòng gật đầu, “Làm tốt lắm Tiểu Ngân.”

“Ha ha, đó là đương nhiên rồi. Như thế nào, lúc tớ mặc đồng phục cảnh sát trông đẹp trai chứ?” Mộc Ngân đắc ý cười, hếch mũi lên ra oai. (đẹp trai???)

Vân Sở đảo mắt, lập tức gật đầu, “Ừ, rất tuấn tú, nếu để cho Niên tổng nhìn thấy, nhất định sẽ hận không thể bổ nhào tới.”

“Cậu nói cái gì?” Mặt Mộc Ngân đỏ lên, bất mãn trừng mắt Vân Sở.

Vân Sở thè lưỡi, nhìn bộ dáng thẹn thùng của Mộc Ngân, cười nói, “Như thế nào, tớ nói sai sao? Hừ hừ, thành thật khai báo, có phải đang gian díu với Niên Cẩm Hạo phải không?”

Mặt Mộc Ngân càng đỏ hơn, trừng Vân Sở kêu lên, “Nói bậy, tớ với anh ấy chỉ là bạn bè bình thường!”

“Bạn bè nình thường? Bạn bè bình thường mà lại mời cậu đi dự tiệc tối?” Vân Sở nheo mắt, cười giống hệt một con hồ ly.

Mà Mộc Ngân thì nhất thời nghẹn lời, hồi lâu mới nhớ tới cái gì, hất cằm lên phản bác, “Vậy theo ý cậu, là cậu với thầy Lam cũng không phải là bạn bè bình thường rồi hả?”

Vân Sở không nghĩ tới Mộc Ngân lại nhắc tới cái này, hơi sững sờ, sau đó lại bĩu môi, cười vô lại nói, “Chúng tớ đương nhiên không phải là bạn bè bình thường rồi.
Chúng tớ là quan hệ thầy trò mà, đương nhiên không tính là bạn bè nha.”

Mộc Ngân nhìn bộ dáng vô lại của Vân Sở, tức giận đến nghiến răng nghiến lợi, lại không biết nên phản bác như thế nào (haizz tiểu Ngân còn non lắm, sao đấu dc vs hồ ly Sở Sở =))). Lúc đang không biết làm cái gì cho phải, lại nghe được Vân Hàn nói, “Ra rồi.”

Vân Sở cùng Mộc Ngân lập tức đem ánh mắt hướng về phía cửa cục cảnh sát, chỉ thấy hai nữ cảnh sát khẩn trương đỡ một phụ nhân mặc quần áo tù từ bên trong đi ra. Một lát liền áp lên xe cảnh sát, vội vội vàng vàng lái xe đi.

Vân Hàn lập tức lái xe đi theo.

Xe cảnh sát kia chạy rất nhanh, nửa giờ sau thì dừng lại ở cửa một bệnh viện gần đó, hai nữ cảnh sát khẩn trương dìu người phụ nữ toàn thân vô lực xuống xe, chạy vào trong bệnh viện.

Đám người Vân Sở phát hiện, bệnh viện này thật khéo, lại chính là bệnh viện của Liên Thanh Ngôn, lập tức lộ ra nụ cười tà ác, đi theo ba người kia vào.

Vân Sở bước nhanh đến văn phòng của Liên Thanh Ngôn, lôi kéo anh nói, “Liên ca ca, một lát sẽ có một bệnh nhân có khả năng sẽ cần anh đi xem, anh phải nói người kia bị bệnh cực kỳ nghiêm trong, phải nằm viện quan sát một thời gian nha.

Liên Thanh Ngôn nhìn nụ cười tà ác kia của Vân Sở, nheo mắt hỏi, “À...? Em đây là bảo anh đi làm lang băm sao?”

Vân Sở lôi kéo tay Liên Thanh Ngôn, không ngừng lắc lắc, miệng hé ra một nu cười còn tươi hơn so với hoa, “Tất nhiên là không phải rồi, Liên ca ca là bác sĩ giỏi nhất trên thế giới, em làm sao có thể bảo anh đi làm lang băm? Em chỉ muốn nhờ Liên ca ca nói giúp một lời nói dối nho nhỏ mà thôi.”

Liên Thanh Ngôn bất đắc dĩ nhìn Vân Sở, nhớ tới mấy lọ thuốc lúc trước Vân Sở nhờ mình tìm, còn có người gây khó dễ cho cô, nhất thời hiểu được cô muốn làm gì, gật gật đầu, thở dài nói, “Em đấy, luôn luôn nghịch ngợm như vậy.”

Vân Sở làm mặt quỷ với Liên Thanh Ngôn, liền nghe được âm thanh của y tá bên ngoài, kêu Liên Thanh Ngôn đi nhìn người bệnh mới nhập viện.

Liên Thanh Ngôn nhẹ nhàng liếc Vân Sở một cái, bảo cô ở văn phòng chờ anh rồi rời khỏi.

Khi Liên Thanh Ngôn nhìn thấy người bệnh tù nhân kia, trên người bà ta nổi đầy mẩn đỏ, hô hấp dồn dập, bộ dáng cực kỳ thống khổ, đáy mắt lại hiện khuôn mặt nhỏ nhắn đánh yêu của Vân Sở, khóe miệng gợi lên, lộ ra ý cười nhàn nhạt.

Lập tức, chuẩn đoán cho bệnh nhân, nói với hai nữ cảnh sát hộ tống kia, “Người bệnh bị ngộ độc thức ăn, tình huống có chút nghiêm trọng, cần nằm viện một tuần để kiểm tra và điều trị. Phiền hai người làm thủ tục nhập viện cho bệnh nhân đi.”

Hai nữ cảnh sả đưa mắt nhìn nhau, không rõ người này đang êm đẹp, làm sao lại bị ngộ độc thức ăn rồi hả? Ở trại tạm giam mọi người đều ăn uống giống nhau, thế nào mà người khác không bị lại chỉ có mỗi mình bà ta xảy ra chuyện?

Nhưng mà nhớ tới lời cục trưởng, hai người cũng không dám chậm trễ, vội vàng đi làm thủ tục nhập viện cho Tần Phương.

Mà Tần Phương giờ phút này đang nằm trên giường, hết sức yếu ớt, toàn thân vô lực, mồm miệng không mở ra nói chuyện được.

Y tá cũng chưa từng thấy qua tình huống nào như vậy, sau khi ra khỏi phòng bệnh liền nhao nhao bàn luận.

Mà Vân Sở thấy Liên Thanh Ngôn trở lại, lập tức xông tới hỏi, “Sao rồi, sao rồi?”
Liên Thanh Ngôn bất đắc dĩ sờ sờ đầu cô, “Yên tâm đi, không qua một tuần, bà ta sẽ không thể ra viện đâu. Không biết Vân đại tiểu thư còn gì phân phó không?"

Vân Sở nheo mắt cười, vẻ mặt lấy lòng rót cho Liên Thanh Ngôn cốc nước, đẩy anh xuống ghế ngồi, đứng sau lưng xoa bóp vai cho anh, nói, “Em biết Liên ca ca hiểu rõ em nhất mà, kỳ thật cũng không có gì cả. Chỉ cần Liên ca ca cho cài một cái máy theo dõi ở phòng của bệnh nhân kia, để ý xem hai ngày tới có những ai ra vào phòng của bà ta là được rồi.”

Liên Thanh Ngôn nhíu mày hỏi, “Vì sao phải làm vậy?”

Vân Sở cắn môi, nói, “Trước kia em cũng có nói cho anh rồi, có người muốn khi dễ em, hiện tại em muốn lợi dụng bà ta để tìm ra người đứng phía sau màn. Anh yên tâm, em sẽ không làm loạn trong bệnh viện của anh đâu.”

Tuy Liên Thanh Ngôn không đồng ý với cách làm của Vân Sở nhưng nhớ tới người nọ lại dám khi dễ Vân Sở, quả thật anh cũng không nuốt trôi khẩu khí này, liền gật đầu đáp ứng.

“Mấy ngày nay anh nên cẩn thận một chút, không được để người khác tìm ra sơ hở. Em cũng không hi vọng Liên ca ca bị liên lụy.” Vân Sở nhìn Liên Thanh Ngôn đầy quan tâm.

Liên Thanh Ngôn cũng cười, giơ tay sờ đầu Vân Sở, “Yên tâm, anh có chừng mực.”

Lúc ra khỏi bệnh viện, đã là giữa trưa. Vân Sở bảo Lương Hạo truyền tin Tần Phương sinh bệnh nằm viện ra ngoài, sau đó trở về nhà ăn cơm.

Ăn cơm xong, Vân Sở liền về phòng nghỉ ngơi một hồi, đã thấy quản gia cầm một cái hộp to đi đến , nói với Vân Sở, “Đại tiểu thư, đây là của một vị tiên sinh họ Lam đưa đến, nói là đưa cho đại tiểu thư, cũng bảo đại tiểu thư đừng quên buổi tối có hẹn.”

Vân Sở nhíu mày nhìn cái hộp lớn kia, cẩn thận mở ra, phát hiện bên trong là một bộ lễ phục màu lam, khóe miệng giật giật. Lúc này mớ nhớ tới buổi chiều phải cùng Lam Băng Tuyền đi dự tiệc tối nay, không biết sao trong lòng bỗng thấy mất mác.

Không có Thượng Quan Triệt đi cùng, cô thật là một chút hứng thú cũng không muốn đi, nhưng là chính mình đã đáp ứng Lam Bằng Tuyền, tự nhiên không thể nuốt lời, đành kêu Mộc Ngân đem cái hộp lên phòng mình.

Mà Mộc Ngân mới vừa từ trên lầu đi xuống, quản gia lại cầm theo một cái hộp lớn đi vào, Vân Sở nhíu mày hỏi, “Lại là cái gì nữa vậy?”

Quản gia cười trả lời, “Đại tiểu thư, đây là của một vị tiên sinh họ Niên đưa tới, bảo là muốn đưa cho Mộc Ngân, còn nói Mộc Ngân đúng sáu giờ tối đứng ở cửa chờ ngài ấy.”

Vân Sở lại nhíu mày, nhìn Mộc Ngân đang lúng túng bên cạnh, “Ôi chao, tiểu Ngân, cậu còn nói cậu không có gì với Niên tổng đi, ngay cả lễ phục người ta cũng đem tới rồi kìa.”

Vân Sở đón lấy cái hộp, vui sướng đưa cho Mộc Ngân, “Mau mở ra đi.”

Mộc Ngân cắn môi, cố gắng không chế tâm tình đang kích động của mình, cẩn thận mở hộp ra, phát hiện bên trong là một bộ lễ phục trắng tinh, bởi vì là mùa đông nên người nọ cũng cẩn thận phối với một kiện áo choàng bằng lông nhung trắng, khiến cho bộ lễ phục trở nên cực kỳ cao quý.

Vân Sở gật đầu, hài lòng nói, “Không thể ngờ được Niên tổng lại là một người lãng mạn như vậy,Tiểu Ngân của chúng ta tìm được một người đàn ông tốt như vậy, tớ cũng an tâm rồi.”

Mộc Ngân trừng mắt liếc Vân Sở một cái, xấu hổ đỏ mặt nói, “Vân Sở, cậu không được nói lung tung, nếu không tớ sẽ mặc kệ cậu đấy.”

Vân Sở che miệng cười trộm, “Được rồi, được rồi, tớ không nói nữa, nhanh vào phòng thử đồ đi. Bây giờ đã là hai giờ rồi, nhớ phải trang điểm ăn mặc thật đẹp, sáu giờ phải đi rồi.”

Vân Sở nói xong liền quay về phòng mình, nhìn bộ lễ phục kia thì tâm tình lại xuống dốc không phanh.

Nhìn điện thoại vẫn đang im lặng, rốt cuộc cũng ấn xuống dãy số quen thuộc kia.
Chỉ là cô không ngờ, khi gọi cuộc điện thoại này, lòng lại càng thấy bất an hơn, bởi vì điện thoại của Thượng Quan Triệt... lại là tắt máy.

Từ trước đến nay anh luôn bật máy 24 giờ, hiện tại lại đang là ban ngày, tại sao lại tắt máy? Chẳng lẽ là đã xảy ra chuyện gì rồi sao?

Trong lòng Vân Sở luôn luôn cảm thấy bất an, cảm thấy Thượng Quan Triệt nhất định là đã xảy ra chuyện.

Nằm ở trên giường, cố gắng áp chế nỗi bất an trong lòng, cô tự nhủ với chính mình, không có việc gì, đừng lo lắng.

Mà lúc này, tại thành phố A, toàn thân Thượng Quan Triệt mặc áo bành tô màu đen, đứng giữa trời rơi đầy tuyết, ánh mắt sắc bén quét qua một đám đàn ông cao lớn đối diện.

Chỉ thấy đối phương có hơn trăm người, giờ phút này đều mặc áo bông thật dày, ánh mắt hung dữ nhìn Thượng Quan Triệt.

Kẻ cầm đầu mồm ngậm một điếu thuốc, khinh thường nhìn Thượng Quan Triệt cùng với mấy người đàn ông gầy yếu bên cạnh anh, cười nhạo, “Sao rồi, bộ đội các người có phải là hết người rồi hay sao? Sao lại phái mấy tên ẻo lả như chúng mày đi thế?”

Ánh mắt Thượng Quan Triệt trong veo mà lạnh lùng nhìn người nọ, khóe miệng cong lên một nụ cười tươi rói, “Chiêm lão đại nói đùa rồi, không phải là bộ đội chúng tôi thiếu người, mà là từng này người cũng đủ để đối phó các người rồi.”

Trong mắt người đàn ông gọi là Chiêm lão đại tràn đầy khinh thường, cười to nói, “Ha ha, tiểu tử mày đúng là cuồng vọng, mày nghĩ mày là ai? Nói chuyện mà không biết nghĩ à, chỉ bằng mấy người chúng mày mà muốn đánh bại bọn tao sao? Chiêm An tao dù gì cũng là một trùm thuốc phiện có tiếng, tưởng tao sẽ bị dọa dễ thế sao?”

Không sai, giờ phút này đang đối đầu với Thượng Quan Triệt, chính là tên trùm buôn thuốc phiện thập phần càn rỡ gần đây. Ở thành phố L bọn chúng đã làm ra rất nhiều hành động mờ ám, sau đó là bỏ trốn đến thành phố A. Chỉ là sự kiện này có liên quan đến một số người trong quân đội Thượng Quan Triệt, cho nên Thượng Quan Triệt mới bị thủ trưởng Triệu phái tới cùng với mấy hình cảnh, cùng truy nã đám người này.

Thượng Quan Triệt cười nhẹ, khuôn mặt điển trai ấy lại khiến đám đàn ông kia nhìn đến ngây dại, một đám liều mạng nuốt nước miếng. (... a đẹp zai đến độ già trẻ, nam nữ đều k tha, đề nghị chị Sở trông coi cẩn thận =.=)

Nhưng âm thanh lạnh lùng của Thượng Quan Triệt cũng kéo bọn họ từ trên mây về.

“Chiêm lão đại cũng quá tự tin nhỉ, Thượng Quan Triệt tôi chưa bao giờ dọa người, cũng không rảnh đi dọa người.” Trong gió rét, mái tóc hơi dài của Thượng Quan Triệt bị gió thổi loạn, đôi con người màu rám nắng tản ra khí lạnh bức người.

Chiêm An ngẩn người, khi nghe thấy cái tên Thượng Quan Triệt liền kinh ngạc hỏi, “Mày là Thượng Quan Triệt?”

Thượng Quan Triệt nhíu mày, cười nhẹ, “Đúng vậy.”

Không nghĩ tới Chiên An lại phá lên cười, “Ha ha ha, ha ha ha...”

Lập tức, mấy trăm tên phía sau hắn cũng cười to theo, một đám cười đến ngựa ngã người đổ, một bên vừa cười vừa chế nhạo, “Ha ha ha, ha ha ha... Không thể tưởng tượng được thượng tá Thượng Quan uy chấn bốn phương lại là một tên “tiểu bạch kiểm” ha ha...”

“Ai nha cười chết tao rồi, bộ dáng còn đẹp hơn cả mỹ nhân làm ấm giường cho tao hôm qua, không nghĩ tới cũng biết học người khác đi đánh nhau hả?”
“Đúng thế, ha ha...”

Nhưng bọn chúng còn chưa cười xong, Thượng Quan Triệt liền cho mười mấy người bên cạnh một ánh mắt, lập tức mấy người liền xông lên, vọt vào giữa chừng trăm người kia, tay chân lanh lẹ hạ gục được một đám rồi.

Có kẻ đang cúi đầu cười to, đã bị một con dao xẹt qua. Có người đang ngửa đầu cười to, ngực liền ăn một quyền, bị đánh cho lùi mấy bước. Có kẻ phát hiện không thích hợp, muốn xuất thủ, trên mặt cũng ăn trọn một đấm, cái mũi cũng bị đánh lệch sang một bên.

Vì thế, đội ngũ mấy trăm người, không tới một hồi đã bị hơn mười người đánh cho lộn xộn, chỉ chốc lát đã ngã xuống hơn phân nửa.

Còn lại mấy kẻ khẩn trương phản kháng thì đã quá chậm.

Người của Thượng Quan Triệt đã vây bốn, năm mươi người còn lại, trong tay mỗi người đều cầm súng lục, hướng mũi súng về mấy nhân vật quan trọng trong đám người kia.

Đến đây, Chiêm An mới hồi phục tinh thần, nhìn mũi súng đang chĩa trên đầu mình, ngực kịch liệt lên xuống.

“Chiêm lão đại, hiện giờ thì đã bị dọa chưa?” Âm thanh lười biếng của Thượng Quan Triệt vang lên bên tai Chiêm An, khiến hắn sợ tới mức đầu đầy mồ hôi.

“Sao thế? Sợ rồi?” Nhìn bộ dáng run rẩy của Chiêm An, Thượng Quan Triệt nở nụ cười, cho người phía sau một ánh mắt. Người đằng sau lập tức gật đầu, nhanh chóng trói những kẻ còn lại.

Không bao lâu, mấy trăm người đều bị còng đẩy lên một cái xe tải to lớn.
Thượng Quan Triệt tự mình còn hai tay Chiêm An lại, đẩy hắn lên xe. Lại không để ý phía sau lưng mình, cách đó không xa, có một kẻ đang ôm súng, nhắm ngay lưng anh mà bóp cò.

Viên đạn lấy tốc độ cực nhanh bay ra từ nòng súng, bay thẳng về phía lưng Thượng Quan Triệt.

Từng đợt gió rét lạnh đang gào thét, mang theo khí tức nguy hiểm, khiến lông mày Thượng Quan Triệt cau lại.

Không biết sao, lúc này trong đầu anh bỗng vang lên tiếng kinh hô của Vân Sở, cô đang nói, “Chú, cẩn thận!”

Mà cùng lúc đó, xuất phát từ bản năng, Thượng Quan Triệt đóng mạnh cửa xe, thân thể cũng nhanh chóng lăn sang bên cạnh.

“Đoàng...” một tiếng, viên đạn găm thẳng vào cánh cửa xe, tạo thành một cái lỗ.
Thượng Quan Triệt nheo mắt, lạnh lùng nhìn phương hướng đạn bay tới, súng trong tay cũng rất nhanh giơ lên, bắn về phía đối phương, bắn rơi súng trong tay đối phương.

Nhất thời, trong ngõ hẻm an tĩnh truyền đến từng đợt tiếng súng, làm rung động lòng người.

“Có mai phục, mang phạm nhân đi trước.” Thượng Quan Triệt trốn ở một bên, thay đạn, lớn tiếng ra lệnh.

“Vâng, thượng tá.” Hình cảnh lái xe cũng hiểu rõ tình huống trước mắt, lập tức lái xe, trở mấy phạm nhân kia đi. Còn lại mấy người cùng với Thượng Quan Triệt ở lại đối phó với mai phục.

“Đoàn đoàng đoàng... “Từng đợt tiếng súng vang lên, phá vỡ sự yên lặng trong đêm tối, trên mặt đất đầy tuyết rất nhanh liền nhiễm máu tươi.

Thượng Quan Triệt một bên nổ súng, một bên che dấu thân mình, khóe miệng mang theo ý cười trào phúng, “Muốn giết ta sao, không dễ dàng như vậy đâu, hừ.”

Nói xong, hai tay cầm súng, chạy khỏi nơi ẩn nấp, mãnh liệt nổ súng về phía kẻ địch.

Nhất thời có vài tiếng hét thảm thiết vang lên. Có kẻ ẩn nấp trong bóng tối, liếc thấy tình huống không ổn liền muốn chạy trốn, lại phát hiện Thượng Quan Triệt đã mang theo bảy, tám người đứng ở trước mặt bọn họ.

Bọn họ chỉ cảm thấy trên đùi tê rần, vô lực ngã trên mặt đất. Cúi đầu nhìn, mới thấy chân mình đã bị đánh cho bị thương.

Thượng Quan Triệt đứng trước mặt bọn người kia, ánh mắt lạnh lùng đảo qua thân mấy người nọ, sau đó rơi vào trên người đàn ông mặc quần áo bình thường đang hoảng sợ, “Cảnh sát Trương, chúng ta lại gặp mặt rồi.”

“Thượng Quan Triệt, cậu...” Bà con xa của thủ trưởng Triệu, cảnh sát Trương ở cục cảnh sát thành phố L, nhìn thấy ánh mắt lạnh như băng của Thượng Quan Triệt, sợ tới mức một câu cũng không nói được, trong mắt ngoại trừ oán hận, không cam lòng, càng nhiều hơn là sợ hãi, là sự sợ hãi thấm vào tận lòng hắn.

Giờ khắc này, dù là băng tuyết phủ đầy trời đất, cũng không lạnh lẽo bằng ánh mắt băng lãnh, dọa người của Thượng Quan Triệt.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn sakichan về bài viết trên: Candy Kid, Tuyết khanh, minmapmap2505
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 190 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: hamdoctruyen, huyenanhanh, lethuhuong, Lý Mộc Trà, MicaeBeNin, Nguyễn Thu Minh, pennylibra, Phuongnguyen nguyen, Ruby Nancy, Uyên Xưn và 1011 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ trùng sinh - Mỉm Cười Wr

1 ... 66, 67, 68

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Độc hậu trùng sinh nàng thê hung hãn của lãnh vương phúc hắc - Thu Thủy Linh Nhi

1 ... 59, 60, 61

[Cổ đại] Thê tử của bạo quân - Mạt Trà Khúc Kỳ

1 ... 37, 38, 39

[Hiện đại - Trùng sinh - Hắc bang] Quân sủng thiên kim hắc đạo - Huân Tiểu Thất

1 ... 62, 63, 64

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 104, 105, 106

6 • [Hiện đại] Ly hôn đi điện hạ - Lục Thiếu

1 ... 85, 86, 87

7 • [Xuyên không] Giáo chủ phu nhân bảo ngài đi làm ruộng - Nông Gia Nữu Nữu

1 ... 50, 51, 52

8 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 229, 230, 231

9 • [Xuyên không] Đặc công tà phi - Ảnh Lạc Nguyệt Tâm

1 ... 121, 122, 123

10 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 90, 91, 92

11 • [Hiện đại] Bà xã của thủ lĩnh sát thủ - Ngấn Nhi

1 ... 35, 36, 37

12 • [Hiện đại] Chinh phục vợ yêu - Thương Tiểu Ly [Hoàn]

1 ... 47, 48, 49

13 • [Xuyên không - Điền văn] Con gái nhà nông - Lý Hảo

1 ... 57, 58, 59

14 • [Hiện đại] Hội chứng Stockholm - Thảo Nê Mị

1 ... 13, 14, 15

15 • [Xuyên không] Sủng phi của ngốc vương Đích nữ đại tiểu thư phế vật - Cạn Hạ Vân

1 ... 50, 51, 52

16 • [Hiện đại] Hướng dẫn trêu chọc đàn ông - Nhất Tự Mi

1 ... 35, 36, 37

17 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C570

1 ... 77, 78, 79

18 • [Hiện đại] Yêu chỉ là hữu danh vô thực - Lục Xu

1 ... 17, 18, 19

19 • [Hiện đại - Trùng sinh] Quyền thiếu cưng chiều vợ yêu khó nuôi - Cố Nhiễm Nhiễm

1 ... 57, 58, 59

20 • [Hiện đại] Quân hôn Cô vợ nhỏ cố bám - Nhất Sinh Mạc Ly

1 ... 43, 44, 45


Thành viên nổi bật 
007
007
Daesung
Daesung
Tĩnh Tâm
Tĩnh Tâm

trantuyetnhi: Kì mới Tình Yêu Nhân Vật đã ra hi vọng mọi người ủng hộ nhi nha.

viewtopic.php?style=2&t=404755&p=3379999#p3379999
Shop - Đấu giá: Myself vừa đặt giá 279 điểm để mua Giỏ hoa hồng
Shop - Đấu giá: mèo suni vừa đặt giá 310 điểm để mua Ca sĩ mèo
Lily_Carlos: viewtopic.php?t=410623&p=3379919#p3379919 Mọi người ghé chơi game đi ạ rất dễ kiếm điểm nha
Nguyễn Khai Quốc: viewtopic.php?t=402782&p=3379893#p3379893 bà con cô bác ghé ủng hộ Giống Rồng và Quốc nhé.
Daesung: 21:13'
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 1000 điểm để mua Cô phù thủy 2
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 900 điểm để mua Cô phù thủy 2
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 402 điểm để mua Cô phù thủy 2
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 296 điểm để mua Người tuyết trong viên ngọc
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 381 điểm để mua Cô phù thủy 2
Shop - Đấu giá: A Thụy vừa đặt giá 397 điểm để mua Hổ đọc sách
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 345 điểm để mua Chậu hoa tình yêu
Shop - Đấu giá: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết vừa đặt giá 391 điểm để mua Yoyo cười nham hiểm
Shop - Đấu giá: thienbang ruby vừa đặt giá 264 điểm để mua Giỏ hoa hồng
Shop - Đấu giá: Daesung vừa đặt giá 377 điểm để mua Hổ đọc sách
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 250 điểm để mua Giỏ hoa hồng
Shop - Đấu giá: Myself vừa đặt giá 294 điểm để mua Ca sĩ mèo
Shop - Đấu giá: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết vừa đặt giá 279 điểm để mua Ca sĩ mèo
Shop - Đấu giá: Hồng nhan vừa đặt giá 327 điểm để mua Chậu hoa tình yêu
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 371 điểm để mua Yoyo cười nham hiểm
Shop - Đấu giá: A Thụy vừa đặt giá 352 điểm để mua Yoyo cười nham hiểm
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 334 điểm để mua Yoyo cười nham hiểm
lê quyên: 350
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 335 điểm để mua Chó ngủ
Shop - Đấu giá: A Thụy vừa đặt giá 318 điểm để mua Chó ngủ
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 301 điểm để mua Chó ngủ
Shop - Đấu giá: A Thụy vừa đặt giá 285 điểm để mua Chó ngủ
Shop - Đấu giá: yukichan vừa đặt giá 270 điểm để mua Chó ngủ
Shop - Đấu giá: A Thụy vừa đặt giá 250 điểm để mua Chó ngủ

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.