Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 88 bài ] 

Cố chấp cuồng - Ngải Tiểu Đồ

 
Có bài mới 27.09.2015, 22:24
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 2
Thành viên cấp 2
 
Ngày tham gia: 20.05.2015, 20:10
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 59
Được thanks: 219 lần
Điểm: 10.42
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cố chấp cuồng - Ngải Tiểu Đồ - Điểm: 51


Trung Thu vui vẻ, đủ dài nhé cả nhà, Trung thu này Khuê trùm chăn editcho mọi người đọc á, không đi chơi luôn, giỏi không, ai khen cái đi
:yeah:  :yeah:  :yeah:  :yeah:


*Tiếp tục nào*

Không đúng, cho dù là nằm mơ, Lục Tắc Linh cũng chưa từng nghĩ tới cả đời này còn có thể nói tạm biệt với Thịnh Nghiệp Sâm.

Thời điểm chuông cửa vang lên, Lục Tắc Linh đang xem một bộ phim tình cảm trên truyền hình, lấy không ít nước mắt của cô. Lục Tắc Linh lấy khăn tay lau mặt, hít hít cái mũi đứng dậy mở cửa.

Cô cho rằng ba ra ngoài chơi cờ trở về, cửa vừa mở ra liền gọi: “Ba, ba về…”

Lời còn chưa nói xong đã dừng lại ở môi. Cô rất kinh ngạc, tay vịn cửa quên mất phải phản ứng như thế nào, chỉ biết trợn to mắt nhìn gương mặt thường xuyên xông vào giấc mộng của cô gây rối.

Tóc khá ngắn, nhìn qua rất thoải mái, áo sơ mi trắng, quần tây đen, chân đi giày da bình thường, đúng chất nhân viên văn phòng thường gặp.

Hoảng hốt không thôi, cô có phần không thể tiếp nhận.

Đối với Thịnh Nghiệp Sâm trước kia dù là nhíu mày cũng tràn ngập tàn bạo cùng chán ghét cực điểm nhìn cô, đang dùng sự vui mừng không nói nên lời, mất mà có lại được nhìn mình. Gương mặt dịu dàng làm cho cô có chút không dám tiếp nhận.

Hai người cứ như vậy ngay ngốc đứng ở cửa. Lục Tắc Linh quên nói chuyện, anh cũng quên phải đi vào.

Thật lâu sau, cho đến khi Thịnh Nghiệp Sâm chuyển tầm mắt xuống bụng nho cao của cô, Lục Tắc Linh mới không tự nhiên lui rụt người lại: “Anh tới tìm tôi có chuyện gì không?”

Biểu tình của Thịnh Nghiệp Sâm hơi phức tạp, bởi vì kích động mà giọng nói run nhè nhẹ: “Ngày đó, anh nhìn thấy em ở bệnh viện. Dùng rất nhiều tiền cũng rất nhiều biện pháp mới tìm được chổ của em.”

Lục Tắc Linh hơi hơi nhíu mày, ngẩng đầu nhìn vào mắt Thịnh Nghiệp Sâm: "Vì sao phải tìm tôi? Anh không phải kết hôn rồi sao?"

Thịnh Nghiệp Sâm yên lặng nhìn cô, cũng không chớp mắt dường như sợ nếu chớp mắt cô sẽ chạy đi mất, anh luyến tiếc mỗi giây phút nhìn cô, cũng không trả lời câu hỏi của cô, chỉ nói: “Em không mời anh vào sao?”

"Trong nhà hơi bừa bộn, có lời gì cứ nói ở đây đi."

Thịnh Nghiệp Sâm cũng không kiên trì, nhìn bụng của cô bụng hỏi: "Mấy tháng?"

"Không liên quan tới anh?"

Thịnh Nghiệp Sâm nâng khóe miệng nở nụ cười, cuối cùng một tia căng thẳng cũng biến mất, phản ứng của Lục Tắc Linh giống như suy đoán trong lòng của anh. Trong lòng anh đang vui như hội, không lời nào nói được, ngoài miệng lại cố gắng giữ vẻ mặt bình tĩnh, hỏi lại cô: “Em nói cùng anh có quan hệ gì?”

Lục Tắc Linh nhất thời nghẹn lời, giấu đầu hở đuôi: "Không phải của anh."

"À!" Thịnh Nghiệp Sâm nói: "Không quan hệ."

Thái độ của anh làm cho Lục Tắc Linh tức mà không phản bác được, đôi mi thanh tú khẽ chớp, trừng mắt liếc anh một cái: “Không có việc gì thì tôi đóng cửa đây. Tạm biệt.”

Thịnh Nghiệp Sâm lấy tay chặn cửa, từ trong túi lấy ra một cái hộp.

Là vòng tay lúc trước bà nội đưa cô, Thịnh Nghiệp Sâm đập vỡ, Lục Tắc Linh từng miếng dán nó lại.

Lục Tắc Linh không muốn nhìn chiếc hộp. Trong lòng quá nhiều bi thương chua xót nhớ lại, cô nếu chỉ cần liếc nhìn một cái nước mắt sẽ không nhịn được rơi lệ. Cô ngửa đầu nhìn khung cửa, cô thật ngốc, rõ ràng không quên được anh, chỉ cần anh vừa xuất hiện cô liền không tự chủ quăng giáp cởi mũ đầu hàng.

Thịnh Nghiệp Sâm nhìn biểu tình của Lục Tắc Linh, trong lòng không khỏi rung động. Anh nhìn ra được cô đang cố gắng áp chế nước mắt của mình, thật sự rất muốn đem cô ôm vào lòng, lại lo lắng làm cô sợ, rất cẩn thận giải thích: “Ngày đó trong điện thoại,thực xin lỗi. Lúc ấy anh rất là tức giận.”

Lục Tắc Linh nghiêng đầu đi, phóng tầm mắt nhìn nơi khác.

"Chuyện mấy năm nay, anh đều nghĩ thông suốt rồi. Anh tức giận là vì em bảo phải gả cho người khác, anh cãi nhau với em là vì anh ghen với Bạch Dương. Anh cùng với Diệp Thanh không có kết hôn cũng chưa từng muốn kết hôn, bởi vì anh biết, anh yêu em. "

Lục Tắc Linh theo bản năng quay đầu, vẻ mặt khó tin nhìn Thịnh Nghiệp Sâm. Anh không cho cô thời gian thở dốc, lại nói tiếp: “Anh luôn cùng chính mình chiến đấu. Anh yếu đuối không dám thừa nhận yêu em, cho đến ngày đó khi em gọi tới, anh lại nói những lời này, anh hối hận, nhưng khi anh quay đầu đi tìm em, em lại đi mất rồi.”
Thịnh Nghiệp Sâm đưa tay nắm lấy tay Lục Tắc Linh, cô theo bản năng muốn né tránh, nhưng ở giây phút anh bắt lấy thì dừng lại. Bàn tay to lớn ấm áp của Thịnh Nghiệp Sâm bao bọc lấy tay cô.

Hơi ấm quen thuộc thông qua tay cô chạm đến lòng cô.

Trống ngực phập phồng không ngừng, tất cả như đáp lại xúc động vừa rồi của cô, nước mắt cũng mãnh liệt rơi xuống.

"Anh là người cả đời em hận nhất, chính anh lừa em cũng lừa chính mình, cũng không phải lừa cả đời. Lục Tắc Linh, hiện tại anh hai bàn tay trắng, em có đồng ý  thu nhận anh lần nữa hay không? "

Lục Tắc Linh cảm thấy bản thân rất không có tiền đồ, cô biết không nên ở trước mặt anh khóc, chỉ là nước mắt thứ này cô không thể nào khống chế.

Nhiều năm như vậy yêu hận, sống chết quấn lấy phá nát các mối quan hệ của chính mình, của nàng nhất sương tình nguyện (chổ này thật sự không hiểu, có bạn nào rành thì giúp đỡ với ạ, cảm ơn cảm ơn), sự tuyệt vọng của cô khi rời đi, cô đáng sợ cố chấp, rốt cuộc vào giờ khắc này có được điều cô mong muốn.

Nhưng sự kinh hỉ này tới quá đột ngột, thậm chí không cho cô một giây phút nào chuẩn bị. Cô không biết phải phản ứng thế nào cho nên để nước mắt tùy ý ào ào chảy xuống.

" Anh không phải …… Gạt tôi? " Lục Tắc Linh ngập ngừng thật lâu, mới nghẹn ngào nói ra vài chữ này: " Anh làm sao có thể yêu tôi? Tôi không tin?..... "

Thịnh Nghiệp Sâm xem vẻ mặt của cô vô cùng đau lòng. Cô giống như chim sợ cung (hoặc là chim sợ cành cong, bị rắn cắn một lần thấy dây thừng cũng sợ…), qua bao đau khổ mới nhận được thứ mình muốn, như thế nào cũng không dám tin điều anh nói là thật.

Anh đem tay trái duỗi thẳng để cho Lục Tắc Linh nhìn thấy chiếc nhẫn: “Anh biế dù có nói gì em cùng sẽ không tin tưởng, nhưng lần này là thật. Anh nói rồi, anh sẽ không để em một mình nửa. Những lời này của anh cả đời đều hữu hiệu. Lục Tắc Linh là em đem sự cố chấp này lây qua cho anh.” Anh thâm tình lưu luyến nhìn cô: “ Cho nên em phải phụ trách.”

. . . . . .

Lục Tắc Linh cảm thấy mắt thật xót, chiếc nhẫn bạc thành công đâm vào nơi mềm mại nhất trong lòng cô. Tuy rằng cũng có nhớ lại nhiều chuyện không hay, nhưng cô vẫn bị làm cảm động.

Không biết phải hình dung tâm tình của bản thân như thế nào trong giây phút này. Giống như đất đai khô hạn từ lâu đột nhiên nhận được cơn mưa ập đến, giống như đứng trong băng tuyết quá lâu dột nhiên có ngọn lửa lớn sưởi ấm, giống. . . . . .

Những điều kì diệu nhất trên khắp thế gian cũng không thể so sánh chính xác với nội tâm rộng lớn đang dậy song của cô.

Thật lâu trước kia, cô từng xem qua một bộ phim điện ảnh của Nhật, nhân vật chính từng nói thế này: “ Con người nếu nhận được hạnh phúc quá to lớn quá bất ngờ thì sẽ cảm thấy vô cùng sợ hãi, thật ra so với nhẫn nại thông khổ thì nắm lấy hạnh phúc cần nhiều dũng khí hơn.”

Nhiều năm như vậy, những gì cô có được thật sự rất ít rất nghèo nàn. Cô có thể nhẫn nại chịu đựng thống khổ nhiều năm, nhận lấy bao nhiêu thù hận và phát tiết của Thịnh Nghiệp Sâm, nhưng thế nào cũng không dám nhận lấy thổ lộ của anh.

Rõ ràng cô đợi nhiều năm như vậy không phải sao? Rõ ràng cô đều khóc không phải sao?

Nhưng tại sao cô không dám đối mặt với anh, cũng không dám đối mặt với chính mình, Thời điểm Thịnh Nghiệp Sâm dùng ánh mắt như vậy nhìn cô, cô cái gì cũng không nói, cũng không biết nên nói cái gì.

Cô đột nhiên đẩy cửa khép lại, Thịnh Nghiệp Sâm không kịp phản ứng chỉ theo bản năng lùi về sau từng bước.

Cửa “Rầm” một tiếng đóng lại.

Cô dựa lưng vào cửa, dường như vẫn nghe được tiếng hít thở quan thuộc của Thịnh Nghiệp Sâm.

Thịnh Nghiệp Sâm không có gõ cửa. Qua một lúc, Lục Tắc Linh nghe thấy Thịnh Nghiệp Sâm ở ngoài cửa: “Anh biết em hiện tại không có cách nào tiếp nhận anh, anh cũng biết em hận anh, sợ anh. Mọi việc trước kia đã xảy ra, anh không im cầu xa vời sẽ được em tha thứ. Chỉ hi vọng em cho anh cơ hội để bù đắp lại tất cả.”

Ngoài cửa im lặng một lúc, lại nghe giọng của Thịnh Nghiệp Sâm nói: “Anh sẽ không ép em, nhưng cũng sẽ không từ bỏ. Anh cho em thời gian suy nghĩ.”

Sau một hồi, ngoài cửa yên lặng, thần kinh đang căng thẳng của Lục Tắc Linh cũng được thả lỏng.

Có lẽ thật sự có cảm ứng, đứa nhỏ trong bụng trước nay không hề kích động, lại đối với giọng nói của Thịnh Nghiệp Sâm có phản ứng, ở trong bụng cô đá đá vài cái.

Cô lấy tay sờ sờ bụng, không tiếng động an ủi đứa nhỏ trong bụng.

Cô ở trong lòng nói với đứa nhỏ: “Người đó là ba ba, con biết mà, đúng không?”

Người đó tới tìm chúng ta, con cao hứng sao?

Nói cho mẹ biết, nên làm như thế nào mới đúng?

Lục Tắc Linh dựa cửa, thống khổ nhắm hai mắt lại. Cuộc đời đi đến ngày hôm nay, cô lần đầu tiên cảm thấy hoang mang lo sợ như vậy.

Từ hôm đó, Thịnh Nghiệp Sâm thường xuyên xuất hiện trong cuộc sống của cha con Lục Tắc Linh. Tuy rằng không có nói cái gì nữa, nhưng Lục Tắc Linh biết anh đang tích cực bồi thường cho cô và đứa nhỏ trong bụng, Anh thay đổi vô cùng rõ ràng, luôn tươi cười với cô, giống như thời điểm trước khi học đại học, là bộ dạng mà cô yêu thích nhất.

Ba Lục đối với việc Thịnh Nghiệp Sâm xuất hiện cũng không có gì ngoài ý muốn, cũng không có hỏi cái gì nhiều. Mỗi lần Thịnh Nghiệp Sâm đến đều là ông mở cửa cho anh, còn thường xuyên giữ anh lại ăn cơm.

Lục Tắc Linh không biết Thịnh Nghiệp Sâm cùng ba mình đã có thỏa thuận gì. Cô có thể cảm nhận được ông đã dần dần tiếp nhận Thịnh Nghiệp Sâm, có lẽ là vì đứa nhỏ đi. Nhưng cô đối với Thịnh Nghiệp Sâm trước sau vẫn chưa nghĩ ra nên dùng thái độ như thế nào để đối mặt, điều trước mắt có thể làm là lặng lẽ trốn tránh.

Lần kiểm tra thai sản cuối cùng cũng đến, cô khôn nói với Thịnh Nghiệp Sâm. Vương Nhất lại nhớ trong lòng, trước một ngày hỏi cô, cô không nói gì, anh ta kiên trì muốn đi cùng cô, cô cũng mặc kệ anh ta.

Trên đường đi bệnh viện, Lục Tắc Linh vẫn không yên lòng, trong đầu rất rối loạn, từ ngày Thịnh Nghiệp Sâm xuất hiện cô liền rối loạn. Mặc kệ qua bao lâu, Thịnh Nghiệp Sâm vẫn như cũ không cần phí chút sức lực cũng có thể ảnh hưởng đến tâm tình của cô.

Cô tự cười bản thân, có lẽ thật sự có một loại ngốc nghếch mang tên Lục Tắc Linh.

Vương Nhất lái xe, thấy Lục Tắc Linh nãy giờ không nói gì, bắt đầu tìm đề tài: " Cô chuẩn bị sinh như thế nào rồi?"

"Hả?" Lục Tắc Linh lặng đi một chút, vội vã trả lời, "Có thể sinh tự nhiên là tốt nhất."

VươngNhất gật gật đầu, nói tiếp: “Người đàn ông gần đây hay tới tìm cô là ba của đứa nhỏ sao?”

Lục Tắc Linh trừng mắt nhìn anh ta một cái, không có thừa nhận cũng không có phủ nhận.

Vương Nhất cười  cười: "Không nghĩ tới anh ta còn trẻ như vậy." Anh ta gãi gãi đầu có chút ngượng ngùng nói: "Tôi còn nghĩ sẽ là một lão nam nhân đấy."

Lục Tắc Linh không ngờ tới việc anh ta lại nghĩ như vậy, cũng cười theo: "Đại khái tôi lớn lên giống Tiểu Tam đi."

Vương Nhất vội vả lắc đầu, phủ nhận nói : "Không đúng không đúng! Làm sao có thể có người trời sinh lớn lên giống Tiểu Tam, chính là cô bộ dạng quá đẹp, lại như vậy dịu dàng thiện lương. Ta nghĩ nếu là đàn ông bình thường không thể nào để cô rời đi, trừ phi là có vợ."

Lục Tắc Linh nhìn thoáng qua cảnh vật không ngừng ở lại phía sau ngoài cửa sổ, khẽ thở dài một hơi: "Rất nhiều chuyện không thể nhìn mặt ngoài. Kỳ thật tôi là người rất xấu, vì đạt được mục đích mà không từ thủ đoạn. Người hận tôi…………Nhiều lắm………Tôi có hôm nay đều là gieo gió gặt bão."

"Ai mà không như vậy chứ? Thật sự nếu có thể biết được kết quả thì có ai đi so đo thủ đoạn, kết quả so với quá trình quan trọng hơn nhiều lắm. Để cho người khác hối hận so với việc để mình hối hận vẫn tốt hơn." Vương Nhất vừa nói xong, cười lên ha hả, "Xong đời, tôi càng ngày càng không có tiền đồ. Tôi mới là trứng thối."

". . . . . ."
          
"Anh ta nếu đã đến đây, thì hay nghe theo trái tim mà quyết định đi. Tôi có thể cảm nhận được cô yêu anh at. Một người con gái mang theo đứa nhỏ không có ba, nếu không yêu thì làm sao có thể làm được điều này?”

Lục Tắc Linh cũng không phủ nhận chính mình yêu Thịnh Nghiệp Sâm. Cô mê mang nói: "Tôi chỉ là sợ hãi."

"Cuộc sống như vậy không sợ, còn có cái gì phải sợ ?"

"Rất không chân thật. Tôi thực lòng rất tham, sợ lại mất đi lần nữa."

Vương Nhất cười: "Trước kia mất đi cô cũng còn sống không phải sao? Sợ hãi cũng không phát sinh sao? Sợ hãi là có thể không cần phải đi tiếp sao? Tôi sợ chết, tôi vẫn có thể sống sao? Hoặc là nói một ngày nào đó tôi chết, chẳng lẽ bởi vì sự sợ hãi hôm nay phải đi chết sao? "

*Cuối cùng cũng có người giúp Lục Tắc Linh đã thông tâm lý, cô sẽ quyết định thế nào đây? Còn bình giấm chua họ Thịnh nếu biết “vợ con” mình được zai khác đưa đi bệnh viện thì sẽ phản ứng thế nào đây? Có dám lấy uy “chồng, ba” ra hay không? Xin mời hạ hồi phân giải, mắt Khuê hết thấy gì luôn rồi*



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mộc Khuê về bài viết trên: An Diệc Thành, Qcute, gerda, quynhnhuho, salemsmall, searatsuki
     

Có bài mới 02.10.2015, 22:02
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 2
Thành viên cấp 2
 
Ngày tham gia: 20.05.2015, 20:10
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 59
Được thanks: 219 lần
Điểm: 10.42
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cố chấp cuồng - Ngải Tiểu Đồ - Điểm: 32


Tiếp theo nhé, phần phía sau dường như là tâm sự của Bạch Dương, tác giả viết luôn chứ không tách ra thế này, nhưng mình thấy như vậy hơi khó hiểu, tại vì đang ở ngô thứ 3 đột ngột chuyển ngôi thứ nhất, cho nên mình tách thế này, phần còn lại hẹn m.n ngày mai nhé, chúc buổi tối vui vẻ  :bird:  :bird:  :bird:  :bird:  :pray:  :pray:  :pray:  :pray:


". . . . . ." Lục Tắc Linh thưởng thức Vương Nhất trong lời nói, không có trả lời ngay.

Vương Nhất một tay mở cửa xe để Lục Tắc Linh xuống vào bệnh viện, miệng còn không quên nói theo: “ Thật ngưỡng mộ đoạn tình cảm oanh oanh liệt liệt của hai người. Các người vì tình mà khổ sở, bộ dạng bi thương gương mặt u sầu, tôi thật sự rất hâm mộ nha! Haizz  thanh xuân của tôi bị chó ăn nha, tình yêu của tôi bị chôn vùi!” *anh này ngưỡng mộ thật lạ nha*

Lục Tắc Linh còn chưa kịp nghĩ rõ ràng là cái gì, đã nhịn không được bật cười . . . . .

Kiểm tra sản phụ cần phải hẹn trước xếp hàng theo thứ tự. Chờ bên ngoài còn có vài sản phụ, Vương Nhất nhìn thấy có chút xấu hổ liền chạy ra bên ngoài để Lục Tắc Linh một mình đi vào ngồi chờ. Cô đến rồi mới biết hôm nay mình hẹn trước một người ở cuối, phía trước còn có bảy người, cũng phải mất thời gian khá lâu nên cô nhắm mắt dựa vào ghế dài nghỉ ngơi.

Thời điểm Lục Tắc Linh cảm thấy dần dần buồn ngủ, có một đôi tay nhẹ nhàng đẩy cô. Mơ mơ màng màng mở mắt ra, chưa nhìn rõ là ai, chợt nghe được một âm thanh trầm thấp dễ nghe: “Đừng ngủ ở chổ này, dễ cảm lạnh, cố gắng một chút về nhà ngủ.”

Lục Tắc Linh dụi dụi hai mắt, lúc này mới nhìn rõ người người tới, không ngờ lại là Thịnh Nghiệp Sâm. Tuy rằng kinh ngạc nhưng tận đáy lòng cảm thấy có chút mềm mại, cô hỏi: “Sao anh lại tới đây?”

"Ba nói cho anh biết ."

Lục Tắc Linh nhíu mày: "Anh kêu ai đó?"

Thịnh Nghiệp Sâm mặt dày nở nụ cười, không nói thêm gì nữa. Anh nắm lấy tay Lục Tắc Linh, cô cũng không né tránh. Anh thật cao hứng cười hớn hở. Một lúc sau, anh ngồi xổm xuống đối diện Lục Tắc Linh, mắt nhìn chằm chằm bụng cô.

Có lẽ là sau giữa trưa ánh sáng quá tốt, hoặc là không khí rất dịu dàng, hai người trong lúc đó khó có được bình thản nhẹ nhàng lưu chuyển. Thịnh Nghiệp Sâm ngẩng đầu nhìn Lục Tắc Linh, ánh mắt kia dịu dàng đến mức như là muốn đem cô đắm chìm trong đó.

Lục Tắc Linh cúi đầu nhìn anh, không biết anh muốn làm gì. Hồi lâu, chỉ thấy anh đột nhiên nhẹ nhàng vuốt bụng cô, biểu tình trên mặt rất cẩn thận trân trọng, làm cho Lục Tắc Linh xúc động.

Anh kiên nhẫn cùng đứa nhỏ giao tiếp: “Hello, con có biết ta là ai không?”

Lục Tắc Linh cảm thấy anh như thế này có chút trẻ con, theo lí là sẽ đẩy anh ra, nhưng cuối cùng lại không thể nhân tâm như thế.

Thịnh Nghiệp Sâm giương mắt vụng trộm nhìn thoáng qua Lục Tắc Linh, tiếp tục nói: “Con có thể hay không nói với mẹ con, làm cho cô ấy tha thứ cho ta?”

Lục Tắc Linh nhịn không được trở mình một cái xem thường: “Anh nói bậy bạ gì với bé con thế?”

Thịnh Nghiệp Sâm cười nói: "Không phải nói bậy, anh nói thật lòng ."

Hành lang dài cũng có vài sản phụ ngồi, tuy là không ngồi thật gần, nhưng khó bảo đảm sẽ không có người nghe thấy. Lục Tắc Linh có chút ngượng ngùng: "Đừng nói nữa."

“Nhưng anh nghĩ phải nói.” Ánh mắt Thịnh Nghiệp Sâm bình tĩnh nhìn Lục Tắc Linh, “Đứa nhỏ cũng sắp ra đời, em thuận tiện cũng cho anh cái danh phận đi.” *tới khúc này tự nhiên Khuê nhớ tới cái vụ mấy cô gái vác bụng bầu đến đòi danh phận ghê á haha*

Lục Tắc Linh đột nhiên trầm mặc, sau một hồi cô nhìn Thịnh Nghiệp Sâm: "Anh để ý sao?"

"Để ý."

Cô đột nhiên thở dài, trong đầu chợt nhớ đến những lời Vương Nhất đã nói.

Có lẽ anh ta nói đúng, sự tình đã tới bước này của ngày hôm nay, kết quả so với quá trình quan trọng hơn, cô không thể trốn tránh, tích cực đi giải quyết vấn đề mới là điều cô nên làm. Cô còn yêu anh, điều này so với bất cứ gì càng quan trọng hơn. Một lúc lâu, cô lấy toàn bộ dũng khí, nói với anh: “Lúc này đây anh tới, thật sự đã suy nghĩ kĩ rồi sao?”

Thịnh Nghiệp Sâm biểu tình không thể kiên định hơn: “Anh nghĩ mọi chuyện đều là chuyện cả đời, em cảm thấy anh nghĩ có được không?”

Kỳ thật cũng không có nhiều khó khăn nha. Nhìn gương mặt quen thuộc của Thịnh Nghiệp Sâm, khóe mắt đuôi lôn mày đều như vậy bình thản, là bộ dáng cô yêu. Anh cuối cùng đã dùng ánh mắt từng nhìn Diệp Thanh nhìn cô. *Tình yêu thật có sức mạnh to lớn, một ánh mắt có thể khiến người khác buông bỏ tất cả*

Không, ánh mắt đó so với lúc nhìn Diệp Thanh càng dịu dàng hơn, đẹp hơn.

Lục Tắc Linh cũng không biết như thế nào, đột nhiên thấy bình thường trở lại, bao nhiêu tích tụ trong lòng nháy mắt tan thành mây khói.

Lục Tắc Linh làm sao có thể cùng Thịnh Nghiệp Sâm so đo khi anh chưa nghĩ thông mọi chuyện? Cô ngay cả yêu hay không yêu cũng không hỏi. Chỉ cần Thịnh Nghiệp Sâm ở bên cạnh cô, cũng là hạnh phúc lớn nhất rồi không phải sao?

Cô trở nên tham lam là vì yêu tận xương tủy, cô so đo trả giá là do phát hiện thay đổi ờ Thịnh Nghiệp Sâm. Anh bắt đầu đối với cô không giống như trước, cho nên anh tìm kiếm dấu vết để lại, ở mình phê phán cùng phủ định chạy đi xa…..

Cũng may tất cả cũng không tính quá trễ, cũng may bọn họ lại lần nữa gặp nhau.

Anh từng mang đi tất cả của cô, hiện tại anh lại tự mình đem trả lại tất cả, vậy còn phải yêu cầu xa với cái gì đây? Đời người đã muốn viên mãn không phải sao? Chuyện sau này, sau này hãy nghĩ.

Nghĩ thông suốt  tất cả mọi chuyện, Lục Tắc Linh cảm thấy thoải mái rấ nhiều. Cô cuối cùng có thể nở nụ cười chân thật nhất.

Lục Tắc Linh giống như đứa ngốc cố chấp (cuồng) yêu hận, cuối cùng có thể lấy hết dũng khí từ giờ phút này nắm lấy hạnh phúc.

Cô nói: “Anh không chỉ có nghĩ kĩ mà còn rất đắc ý.” Cô mím môi nói tiếp: “Nếu đã suy nghĩ như thế thì nhất định phải làm được.”

Nhân sinh giống như một con đường, tràn ngập những ngã rẽ nhỏ, cũng thật nhiều biến chuyển, chúng ta không ngừng đi, không ngừng lựa chọn, đến giây phút cuối cùng, không ai biết được lúc ban đầu có lựa chọn nhiều như vậy là đúng hay sai.

Điều duy nhất chúng ta có thể làm là cố gắng nghe theo trái tim mình mà lựa chọn. Như vậy dù có đi nhầm cũng không hối hận đã đi qua.

Oanh oanh liệt liệt qua đi, yêu hay là hận cuối cùng đều bình thản. Ai nói cuộc sống bình thản không phải là yêu đâu? Bởi vì bình thản cho nên ở cuộc sống rèn luyện càng có thể tinh luyện ra sức mạnh chống cự dài lâu.

Thật lâu thật lâu về sau, Lục Tắc Linh hỏi Thịnh Nghiệp Sâm: "Lúc trước tại sao anh có thể bỏ qua mặt mũi mà nói những lời này?"

Thịnh nghiệp Sâm cười trả lời: "Vương Nhất nói, theo đuổi con gái cần phải can đảm cận trọng và không biết xấu hổ."

Lục Tắc Linh hỏi lại: “Anh tin?"

"Anh đương nhiên không tin. Nếu lời của cậu ta hữu dụng, cậu ta bây giờ có thể một mình như vậy sao?"

Lục Tắc Linh cười nói: "Anh thật sự là không biết phân biệt, anh ấy là tốt bụng giúp đỡ anh."

Thịnh Nghiệp Sâm biểu tình có chút giảo hoạt: “ Anh đương nhiên biết, cho nên anh cũng có chúc phúc cậu ta."

“Chúc phúc cái gì?"

"Kiếp sau nhất định có thể tìm được đối tượng."

". . . . . . Thịnh Nghiệp Sâm anh không phải là quá độc ác?"

Thịnh Nghiệp Sâm đắc ý vênh váo, làm bộ khiêm tốn nói: "Thì sao thì sao" Anh tiếu lí tàng đao *mình thấy để câu này hay hơn là dịch ra* nói: "Câu ta ngay cả em cũng dám theo đuổi, nói kiếp sau là quá khách khí với cậu ta rồi." *không lẽ anh muốn người ta FA đời đời kiếp kiếp sao?*

* Tiếu lý tàn đao: nham hiểm; miệng thơn thớt, dạ ớt ngâm; miệng nam mô, bụng bồ dao găm; khẩu Phật tâm xà….

Thịnh Nghiệp Sâm cùng Lục Tắc Linh, dùng thời gian gần mười năm, mới xác định lẫn nhau. Tất cả của bọn họ đã muốn viên mãn.

Dùng gần mười năm để tìm chân ái, kỳ thật cũng không dài. Mọi đau khổ, cũng bởi vì giờ khắc cuối cùng này mà trở nên đáng giá.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mộc Khuê về bài viết trên: An Diệc Thành, Qcute, conmeoconmeo, gerda, huyenhihi, munma, searatsuki
     
Có bài mới 03.10.2015, 21:38
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 2
Thành viên cấp 2
 
Ngày tham gia: 20.05.2015, 20:10
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 59
Được thanks: 219 lần
Điểm: 10.42
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cố chấp cuồng - Ngải Tiểu Đồ - Điểm: 41


Thổi đi thổi đi, vừa xong luôn a~ nhưng chưa hết a~, bây giờ mới đi ăn được a~,  ^:)^  ^:)^  xin lỗi a, còn một khúc dài dài nữa a~ huhu



Ngoại truyện Bạch Dương - nhẹ nhàng ta đi rồi, chính như ta nhẹ nhàng  đến.
Bạn có tin tưởng không? Cố chấp cũng là một loại bệnh truyền nhiễm.

Có một loại yêu, không thể nói, chỉ là không thể không là cô ấy.

Ở trong tình yêu, một người cố chấp là tai nạn, hai người cố chấp, là duyên phận.

Bạch Dương tôi cứ nhẹ nhàng đến rồi nhẹ nhàng đi.

Lúc nhận được điện thoại của Lục Tắc Linh , tôi cũng không thấy bất ngờ. Từ ngày cô ấy rời đi tôi vẫn luôn chờ ngày này. Cô ấy nhất định trở về, nhất định như thế, mà sự thật là cô ấy đã trở lại.

Tuy rằng, đã ba năm trôi qua.

Thời gian thật là đáng sợ, Lục Tắc Linh xuất hiện lần nữa ở trước mặt tôi giống như đã thoát thai hoán cốt. một đáng sợ gì đó, lục tắc linh tái xuất hiện ở ta trước mắt thì giống nhau thoát thai hoán cốt (Thay da đổi thịt). Rõ ràng không thay đổi gì lớn, chỉ là dựa vào cảm giác, cảm thấy khóe mắt đuôi mày có chổ không giống trước đây, nhất là ánh mắt kia, thật làm cho người ta đui mù *sao chổ này không nói ánh mắt cô ấy thế nào đến nổi người ta đui mù chứ*. Tóc dài được cột đuôi ngựa lên gọn ghẽ, nụ cười trên mặt bình thản nhẹ nhàng và ngọt ngào, đó là bởi vì hạnh phúc mới có thể biểu hiện ra như thế *chợt nhớ đến câu “không cười bằng môi mà cười bằng mắt bằng tim, có lẽ dùng cho lúc này là hợp nhất”*.

Chúng tôi hẹn nhau ở một nhà hàng gia đình ở trong thành phố sầm uất. Ăn một chút thức ăn, cô ấy đem con gái khu trò chơi của trẻ con cho con bé chơi, thế này mới có thời gian nhàn hạ ngồi xuống nói chuyện cùng tôi một chút.

Uống hết nửa ly nước, cô ấy mới cười cười nói với tôi: “Thật ngại quá, vốn không định mang con bé theo, nhưng lại không có ai trông nó, đành phải dắt theo luôn.”

Tôi nhìn biểu tình ngượng ngùng của cô ấy như vậy, cũng cười theo chọc ghẹo một phen: “Anh còn tưởng rằng em cố ý dắt con theo để cho anh hết hy vọng đó.”

Tắc Linh nghe thế cười rộ lên: “Làm sao có thể, Bạch đại nhân nhà anh giá cả thị trường cao như vậy làm sao có thể tới phiên em chứ.”

Cô ấy cười híp cả mắt, dùng sự đơn thuần như vậy nhìn tôi, khiến cho tôi không khỏi có chút hoảng hốt. Không phải là bất giác tôi đã bỏ lỡ điều gì chứ?

Tôi mím môi nhìn cô ấy thật lâu, sau đó giả bộ khóc nức nở *ở đây tác giả để là khóc nức nở chứ không có giả bộ, mình thấy như vậy không hợp lí lắm, cũng không giống tính cách của Bạch Dương, nên thay đổi xí* không thôi, nói: “Nếu năm đó em cùng anh kết hôn, hiện tại người hạnh phúc như vậy có phải hay không là anh?”

Lục Tắc Linh hiển nhiên thật không ngờ tôi sẽ nói như vậy, mở to một đôi mắt nhìn tôi một hồi lâu, mới thong thả nói: "Anh cùng vị kia Hàn tiểu thư. . . . . ."

Tôi dắt khóe miệng cười cười : "Hàn tiểu thư đã kết hôn ."

Lục Tắc Linh nhíu nhíu mày, cắn môi suy nghĩ nửa ngày, mới nói: "Kỳ thật em nghĩ đến sẽ là như vậy ."

"Vì sao?"

"Em từng đi gặp qua Hàn tiểu thư, từng cổ vũ cô ấy, nhưng cô ấy dường như không có dũng khí đó. "

Tôi cười ha ha: "Không phải mọi người đều là Lục Tắc Linh, cũng không phải mọi người đều giống như Thịnh Nghiệp Sâm có được may mắn như vậy." Đi một vòng lớn như vậy cuối cùng vẫn tìm lại được tình yêu chân chính của mình, không phải người đàn ông nào cũng có may mắn như vậy.

Hàn Tiểu Nghiên, nhớ tới tựa hồ có chút xa lạ, lại là người chân thật xuất hiện trong cuộc sống của tôi. Nhớ lại thời điểm gặp cô ấy, hình như vận mệnh muốn vui đùa, mà kết quả của tôi với cô ấy dường như cũng là một trò đùa khác của vận mệnh.

Tôi sinh trưởng ở trong một gia đình như vậy, từ nhỏ tiếp xúc với tất cả như cái vòng lẩn quẩn, đối với tình yêu, tình thân, tình bạn, thái độ của tôi đều nhạt nhẽo. Tôi trước nay đối với tình cảm dối trá đều chướng mắt.

Cho đến khi gặp được Hàn Tiểu Nghiên.

Nếu như nói thời gian 20 năm trước trong cuộc sống của tôi dùng “mục nát” để hình dung, thì cô ấy chính là ánh mắt trời duy nhất trong cuộc sống của tôi.

Cô ấy dinh trưởng trong cái thế giới mà tôi không thể tưởng tượng được, tôi cười nhạt cái tình cảm mà cô ấy quý trọng, cái thiện lương của cô, ở trong mắt tôi chính là ngu xuẩn.

Tôi chưa bao giờ nghĩ tới mình sẽ yêu một Hàn Tiểu Nghiên như vậy. Tình yêu chính là như vậy thần kì, đến bất ngờ. Tôi vì cô ấy mà làm hết tất cả những chuyện điên cuồng. Tôi quý trọng cô ấy đến mức dọa chính mình sợ hãi.

Tôi tựa như đứa ngốc mới biết yêu, trông mong có thể đem hết lòng dạ đến trước mắt cô ấy.

Nhưng cô ấy, lại ở thời điểm tôi vì cô ây buông bỏ tất cả nói với tôi: “Bạch Dương, em không cần tình yêu như vậy.”

Cô ta cầm tiền của mẹ tôi, rời bỏ tôi, đi khỏi thành phố này, trong lúc tôi không kịp phản ứng, chật vật như chó nhà có tang, cứ như vậy xa cách tôi.

Hai mươi mấy năm qua, chuyện điên loạn nhất tôi làm không phải là tiêu xài hoang phí, ương ngạnh lập bang kết phái, mà là cùng một cô gái không cùng thế giới của tôi nói chuyện tình yêu chân chính.

Thời điểm Hàn Tiểu Nghiên, tôi đi, tuy rằng cô ấy khẩn cầu tôi không đi, nhưng tôi vẫn đi.

Cô ấy hoảng sợ bất an nhìn tôi. Tôi chỉ nhẹ uống ly rượu mừng, cô độc rời đi.

Cô ấy sau đó có cùng anh nói cái gì không? Lục Tắc Linh hỏi tôi.

Tôi cẩn thận nhớ lại: "Khi đó cô ấy cách anh rất xa, cái gì đều không có nói."

Lục Tắc Linh thở dài: "Kỳ thật cuối cùng em cảm thấy, anh cùng với em là người giống nhau, cho nên tư tâm hi vọng anh có thể có được điều anh muốn. "

Tôi uống một hớp nước, thản nhiên trả lời: "Kỳ thật, có lẽ tôi không hề muốn   tình yêu như vậy." Tôi ngừng trong chốc lát nói: " À nhớ tới cũng thật thần kì, chồng của cô ấy chúng ta đều gặp qua, chính là cái người đàn ông mà lần đó em theo giúp anh gặp phải."

Lục Tắc Linh dường như đang nhớ lại, một lát sau mới "A" một tiếng thật dài, cảm khái nói: "Thật sự là vận mệnh nha, người đàn ông kia nhìn qua cũng được lắm."

Tôi gật đầu: "Đúng vậy, so với anh thích hợp với cô ấy hơn."

"Kỳ thật cô ấy cũng không phải người xấu. Năm đó cô ấy rời khỏi anh, là vì ba cô ấy bị ung thư. Anh vì cô ấy đã bị bạn bè xa lánh, cô ấy biết nếu anh biết chuyện của ba mình sẽ không thể nào mặc kệ cô ấy, cô ấy không muốn trở thành gánh nặng của anh. Cô ấy cảm thấy, anh hận mình so với việc yêu mình tốt hơn."

"Anh biết." Tôi liếc nhìn Lục Tắc Linh một cái: “Chuyện này, sau đó Lúa Mạch đều nói cho anh biết.”

"Lúa Mạch?" Lục Tắc Linh nghi hoặc nhìn tôi: "Chẳng lẽ là người lúc trước hắt nước trà vào mặt anh? Tên gì nhỉ, …Giản. . . . . . Giản. . . . . ."

"Giản Tử Tịch." Tôi nói đỡ cho cô ấy, cười cười, trong đầu xuất hiện một gương mặt non nớt lúc nào cũng kiêu ngạo ương ngạnh, luôn luôn tràn ngập sức sống của cô gái trẻ.

Lục Tắc Linh trên mặt đột nhiên tươi cười: " Em nhớ ra rồi, sau lại có cảm giác  hai người các ngươi giống như trộn lẫn một chổ vậy!"

"Đều là một người, nhận thức về sau luôn có thể gặp được."

"Cô bé kia thích anh?"

Tôi chần chờ trong chốc lát: " Cô ấy nói anh hồ đồ như vậy là vì anh không tim không phổi. "

"Sau đó thì sao?"

"Cô ấy nói muốn giúp anh tìm trái tim bỏ khắp nơi trở về, cho nên nói cho anh biết chuyện này."

Tử Tịch, tên dễ nghe rối tinh rối mù, người lại hồ đồ rối tinh rối mù, rõ ràng tuổi còn nhỏ (tiểu nhân), nhưng lại như xem hết mọi tang thương của thế gian, tùy thời tùy chổ đều đưa ra gương mặt tức giận, xem ai cũng không thuận mắt. Là của khoai lang nóng của nhà họ.

Chúng tôi bởi vì — một trận không thoải mái thân cận mà nhận thức, theo sau không ngừng mà "Ngẫu nhiên gặp", không ngừng mà đụng mặt, quanh quẩn, thù oán càng kết càng sâu.

Một lần ở trong quán bar cùng bạn uống rượu, xa hoa truỵ lạc, đây cũng là quán quen của chúng tôi. Cô ấy đột nhiên say khướt tiến vào. Đám người có một nửa đều biết cô ấy, người nào cũng biết cô là Hỗn Thế Ma Vương, không ai dám trêu chọc cô, để tùy ý cô đi vào làm loạn.

Cô ấy lúc đi vào, phía sau còn đi theo vài cô gái nhỏ thích xem náo nhiệt. Cô ấy hiên ngang lẫm liệt bưng ly rượu hướng về phía tôi đi tới, mở to đôi mắt giả vờ  lờ đờ nói với tôi: “Bạch Dương, tôi cá cược thua rồi, phải cùng anh uống rượu giao bôi, anh giúp tôi đi.

Chung quanh các huynh đệ đều bắt đầu ồn ào. Tôi lúc ấy đại khái cũng có chút say, bưng lên trên bàn một ly rượu đã nói: "Đến, ca ca cùng ngươi uống."

Tay cô ấy gầy nhỏ, vòng qua khủy tay của tôi. Thời điểm uống rượu khoảng cách hai chúng tôi rất gần, gần đến mức tôi dường như còn ngửi được mùi hương trà xanh nhẹ nhàng trên người cô ấy, thật sự là mùi hương của tiểu cô nương.

Ngay tại lúc tôi nghĩ mọi chuyện chấm dứt, cô ấy đột nhiên rút tay lại, đem lý rượu ném đi, ở lúc tôi không phòng ngự hôn lên môi tôi, trong miệng mang theo đầy mùi rượu.

Vừa hôn xong, cô ta miệng ha ha cười, đối người chung quanh nói: "Người đàn ông tên Bạch Dương này, tôi nhìn trúng, về sau ai không sợ chết thì có thể quyến rũ anh ta thử xem."

"Về sau thế nào?” Lục Tắc Linh nghe chuyện xưa nghe được mùi hấp dẫn, hoàn toàn quên mục đích thật sự chúng tôi gặp nhau. Phụ nữ chính như thế Bát Quái a!

"Cái gì thế nào? Sau đó xuất hiện con sên, anh đi tới chổ nào cô ta dính tới đó, không cần nói có bao nhiêu phiền phức."

Lục Tắc Linh nở nụ cười, ngượng ngùng nói: “ Em cũng vậy bởi vì công phu quấn lấy rất cao, mới có hôm nay ."

Tôi lắc đầu: "Các ngươi không giống nhau." Cái loại dính của cô ấy, đã tràn ngập không tha cự tuyệt bá đạo.

Cô ta rõ ràng còn rất trẻ nhỏ, rõ ràng sợ hôn nhân, lại luôn không có mặt mũi hỏi tôi: "Bạch Dương, anh chừng nào thì cưới em hả?"

Tôi sứt đầu mẻ trán: "Anh chỉ xem em như em gái."

"Em biết đàn ông các người, cái gì em gái với không em gái, sau lại không phải. . . . . . Ân? Anh hiểu được mà!"

Nhìn vẻ mặt cười xấu xa của cô ấy, tôi đặc muốn hỏi rốt cuộc cô ấy biết cái gì?

Cho đến một lần hai chúng tôi đều uống rượu, đều là người trưởng thành, làm chuyện đó cũng như là điều tự nhiên. Vốn nghĩ đến việc lấy cô ấy, muốn phụ trách cô ấy, cũng không nghĩ tới, một kẻ mặt dày bám lấy tôi đòi cưới không tiếng động rời khỏi tôi.

Rõ ràng nhìn qua chỉ là cô bé nhiệt tình chỉ tầm vài phút, lại như vậy bất khuất ở bên cạnh tôi hai năm. Sáng sớm ta không tin được nhận được tin cô ấy đưa, khi màn đêm buông xuống, cả thế giới đều ngủ, cô ấy mới từ trong cuộc sống của tôi mà biến mất. Cô ấy giông như không khí, dần dần trở thành sự đương nhiên tồn tại trong cuộc sống của tôi.

Cô ấy nói, đêm hôm đó, tôi gọi tên cô gái khác, cô ấy nói, tôi như vậy hồ đồ là vì tôi không tim không phổi, cô ấy nói, sẽ đem tim tôi quay trở về.

*Thiên a~ ai cứu với, dài quá a~, hôm nay không thể nào làm hết được a~, xin lỗi xin lỗi, vô cùng xin lỗi T.T*


Đã sửa bởi Mộc Khuê lúc 04.10.2015, 20:54.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mộc Khuê về bài viết trên: An Diệc Thành, Qcute, Rain_Tear, searatsuki
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 88 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Bam2612, kimchese, kimwilly, Nguyễn Thu Thủy, nunawin, rimiejung, sóc con 2017, Yêu Tinh Zombie và 777 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 35, 36, 37

2 • [Cổ đại] Hoàng sủng - Hoa Khai Bất Kết Quả

1 ... 33, 34, 35

3 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54

4 • [Quân nhân] Không nghe lời vậy mời xuống giường - Ngô Đồng Tư Ngữ

1 ... 21, 22, 23

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 19, 20, 21

6 • [Xuyên không] Ma y độc phi - Phong Ảnh Mê Mộng

1 ... 73, 74, 75

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 127, 128, 129

8 • [Hiện đại] Ý tưởng ham muốn - Niệm Niệm Bất Xá X

1 ... 23, 24, 25

9 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (102/104]

1 ... 176, 177, 178

10 • [Hiện đại] Đợi mưa tạnh - Úy Không

1 ... 23, 24, 25

11 • [Cổ đại - Trùng sinh] Nàng phi chuyên sủng của vương gia ngốc - Huyền Nhai Nhất Hồ Trà

1 ... 57, 58, 59

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

13 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

14 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

15 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 90, 91, 92

16 • [Hiện đại] Ngọt khắc vào tim - Thời Câm

1 ... 29, 30, 31

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tại cửa cục dân chính - Bạo Táo Đích Bàng Giải

1 ... 20, 21, 22

18 • [Hiện đại] Hạnh phúc nhỏ của anh Đông Bôn Tây Cố (Trọn bộ 2 tập)

1 ... 23, 24, 25

19 • [Cổ đại cung đấu] Nhật ký xoay người ở hậu cung - Dạ Chi Dạ

1 ... 43, 44, 45

20 • [Cổ đại] Thiên tuế sủng phi - Biện Bạch Anh

1 ... 32, 33, 34


Thành viên nổi bật 
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012
Mẹ Bầu
Mẹ Bầu
susublue
susublue

Đường Thất Công Tử: Re: Bạn hợp với tiểu thuyết ngôn tình nào nhất?
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 264 điểm để mua Ly kem 2
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 460 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 2702 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 1594 điểm để mua Thần nước
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 384 điểm để mua Lắc tay đá Sapphire
Đường Thất Công Tử: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Đường Thất Công Tử: :shock2: :shock2:
Độc Bá Thiên: Ri đậu thai rồi.... ô la la
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 437 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 415 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
TửNguyệtLiên: viewtopic.php?t=410922&p=3383693#p3383693 mọi người ủng hộ Liên với ^^
Aka: 2 vạch
Đường Thất Công Tử: ?
Aka: Có rồi :">
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 1276 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 490 điểm để mua Kitty ôm hoa
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 337 điểm để mua Thiên thần 4
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 420 điểm để mua Bé nấm
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 250 điểm để mua Ly kem 2
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 2572 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Chuối chín cây vừa đặt giá 399 điểm để mua Bé nấm
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 1214 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 379 điểm để mua Bé nấm
Shop - Đấu giá: Táo đỏ phố núi vừa đặt giá 360 điểm để mua Bé nấm
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 1517 điểm để mua Thần nước
Shop - Đấu giá: tieuhanhtinh vừa đặt giá 320 điểm để mua Thiên thần 4
Nguyễn Khai Quốc: Giống Rồng
Nguyễn Khai Quốc: viewtopic.php?t=402782&p=3418369#p3418369 ai còn nhớ xin hãy ghé đọc :)
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 364 điểm để mua Lắc tay đá Sapphire

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.