Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 88 bài ] 

Cố chấp cuồng - Ngải Tiểu Đồ

 
Có bài mới 03.08.2014, 21:06
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 6
Thành viên cấp 6
 
Ngày tham gia: 27.09.2013, 08:07
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 373
Được thanks: 1054 lần
Điểm: 12.04
Có bài mới [Hiện đại] Cố chấp cuồng - Ngải Tiểu Đồ - Điểm: 9
Cố chấp cuồng

images


Cố Chấp Cuồng

Tác giả: Ngải Tiểu Đồ

Editor: p3_huyen_246 + Rei + Mộc Khuê

Beta: nguyengiau11101997 + Schocolate

Nguồn: http://diendanlequydon.com



Giới Thiệu:

Lục Tắc Linh cả đời này chỉ yêu có một người là Thịnh Nghiệp Sâm, yêu điên rồ, yêu không dè dặt, cô có thể trao toàn bộ linh hồn mình cho quỷ chỉ cần có thể được ở cùng một chỗ với anh, cho dù anh hận cô thấu xương, cô cũng không sợ. Thịnh Nghiệp Sâm đời này chỉ hận một người là Lục Tắc Linh, anh hận cô ích kỷ đê tiện, hận cô không từ bỏ thủ đoạn theo đuổi anh hơn nữa điều anh hận nhất là cô đã lừa dối anh lại không chịu lừa gạt suốt đời.

Trong tình yêu khi hai người cùng cố chấp sẽ làm nên duyên phận, nhưng chỉ một người cố chấp lại là làm nên tai họa.

Nhân vật chính: Lục Tắc Linh.

Nhân vật phụ: Thịnh Nghiệp Sâm, Diệp Thanh Hạ, Hạ Diên Kính


Mục lục
Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 7.2
Chương 8
Chương 8.2
Chương 9
Chương 9.1
Chương 10
Chương 10.1
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 20.2
Chương 21
Chương 22
Chương 22.2
Chương 23
Chương 23.2
Chương 22 + 23(t/g)
Chương 24+25
Chương 25.2
Chương 25.3
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 29.2
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 39.2
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 42.2
Chương 43
Chương 43.2
Chương 44
Chương 44.2
Chương 45
Chương 46
Đại kết cục 1
Đại kết cục 2
Đại kết cục 3
Đại kết cục 3.2
Đại kết cục 3.3
Ngoại truyện
Ngoại truyện 2
Ngoại truyện 3




Đã sửa bởi p3_huyen_246 lúc 08.08.2014, 10:49.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 04.08.2014, 11:55
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 6
Thành viên cấp 6
 
Ngày tham gia: 27.09.2013, 08:07
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 373
Được thanks: 1054 lần
Điểm: 12.04
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cố chấp cuồng - Ngải Tiểu Đồ - Điểm: 45
Chương 1

Màn đêm buông xuống, bầu không khí vô cùng vô cùng âm u, mấy ngày hôm nay thời tiết rất xấu, ban đêm thường hay có tuyết mặc dù nhiệt độ trong biệt thự có chút ấm áp, nhưng vẫn làm cho người ta cảm thấy lạnh lẽo. Rèm cửa sổ trong phòng không kéo kín, xuyên qua khe hở có thể nhìn thấy bầu trời âm u bên ngoài và lớp tuyết dày đặc phủ kín trên những con đường, giống như ai đó liên tục ném vào không khí những nắm đường màu trắng, mềm mại bồng bềnh. Sự chênh lệch nhiệt độ giữa bên trong và bên ngoài làm cho trên cửa sổ tụ lại một tầng hơi nước, một tầng hơi mỏng, mờ mờ ảo ảo, khiến người khác không phân biệt được đây là hiện thực hay chỉ là cảnh tượng trong mơ.

Lục Tắc Linh nhẹ nhàng di chuyển người, làm góc chăn bên cạnh người rơi xuống, chiếc chăn nhung san hô mỏng này là cô mới vửa đổi không bao lâu, rất nhẹ nhưng cũng cực kỳ mềm mại, chẳng qua là anh không có phát hiện.

Trong phòng không mở đèn, chỉ có một chút ánh sáng mờ ảo rọi vào qua khe hở của rèm cửa chiếu vào trong các đồ trang trí trong phòng. Lục Tắc Linh dựa vào ánh sáng yếu ớt đó cẩn thận quan sát bóng dáng người đàn ông nằm bên cạnh, cùng một người nhưng sau khi anh thân mật thô bạo, liền quay lưng về phía cô. Như thể phân biệt rõ ràng, im lặng tuyên bố với cô rằng, thế giới của anh, cô cả đời cũng đừng hi vọng với tới. Nhìn hình dáng ấy trong bóng tối mông lung, Lục Tắc Linh có chút hoảng hốt, rõ ràng gần như thế nhưng lại cảm thấy xa không thể chạm tới, rõ ràng quen thuộc như thế nhưng lại luôn cảm thấy xa lạ. Chính cô cũng khó mà tưởng tượng ra, cô và người đàn ông này đã sống chung với nhau gần ba năm.

Không phải không xót xa, từ hai mươi mốt tuổi đến hai mươi tư tuổi, tuổi xuân của người phụ nữ là thứ tốt đẹp nhất, giống như một dạng trang sách, lặng lẽ qua đi, kiên quyết thế đấy.

Thịnh Nghiệp Sâm, cô cũng không biết rốt cuộc mình thương anh bao nhiêu, tất cả mọi người mắng chửi cô đều nói cô là kẻ điên, có lẽ là vì cô yêu thương anh đến không cần chính bản thân mình, ngay từ đầu cô đã chính là một kẻ điên. Cô biết anh vĩnh viễn không có khả năng cưới cô, cô cũng không muốn thêm gì nữa, cô chỉ muốn cứ như vậy ở cùng một chỗ với anh, cho dù cô có thể trở thành kẻ thù của toàn bộ thế giới.

Cô lặng lẽ xích sát lại gần anh, khẳng định anh hơi thở ổn định, chính xác đã ngủ thiếp đi, cô hơi di chuyển một chút dựa sát bên cạnh anh, đưa tay ra cách một khoảng ôm lấy eo gầy gò của anh. Cô muốn chạm vào da thịt anh, mà lại sợ như thế sẽ đi quá giới hạn sẽ đánh thức anh dậy, cuối cùng chỉ dừng lại ở khoảng không cách da thịt anh ước chừng mấy centimet, tưởng tượng cảm thấy chính mình đang ôm lấy anh. Cực kỳ thân thiết với khoảng cách vô cùng thân mật, giống như anh thật sự là của cô.

Như thế này, cũng đã làm cho cô thỏa mãn rồi.

Cô nghiêng nghiêng đầu, sợi tóc mềm mại dán ở sống lưng của anh, vừa định lại gần chút nữa, Thịnh Nghiệp Sâm đang ngủ say đột nhiên giật giật, cô khẩn trương thu tay lại, sợ tới mức quên cả hô hấp. Trong bóng đêm, hết thảy trước mắt giống như đều hư ảo, Lục Tắc Linh khẩn trương đến nỗi lưng toát ra mồ hôi lạnh, một lúc lâu cũng chưa giám động đậy. Không biết qua bao lâu, Thịnh Nghiệp Sâm truyền đến hô hấp bình ổn một lần nữa, Lục Tắc Linh mới biết được anh không phải là đã tỉnh, chẳng qua trong lúc ngủ mơ lật người mà thôi.

Cô nhẹ nhàng thở ra, lau hết mồ hôi trên trán, không còn dũng khí tới gần, im lặng xê dịch qua hướng góc tường, ôm lấy hai cánh tay, nhắm mắt lại, ép chính mình chìm vào giấc ngủ.

Tình trạng này đã xảy ra vô số lần trong mấy năm qua, chính cô cũng không nhịn được muốn tự giễu chính mình, cô sợ sẽ chọc giận anh, không được sự cho phép của anh, ôm anh cô cũng không giám, làm như thế cô thấy mình vừa hẹn mọn lại vừa đáng thương, nhưng mà toàn bộ đều do cô lựa chọn, cô đã không từ thủ đoạn đạt được thì cô phải vui vẻ chịu đựng.

Sáng sớm tinh mơ, Lục Tắc Linh tỉnh lại theo đồng hồ sinh học, nhanh chóng chỉnh trang lại chính bản thân rồi chui vào nhà bếp, lấy gạo nấu chút cháo, lại nhanh chóng xào mấy món ăn, đặt lên bàn. Sau khi làm xong tất cả, mang thuốc ra, rót ly nước ấm trở lại phòng.

Thịnh Nghiệp Sâm còn chưa rời giường, Lục Tắc Linh nhẹ nhàng lay bả vai Thịnh Nghiệp Sâm, đây là thời điểm duy nhất Lục Tắc Linh đụng chạm đến anh mà anh không nổi giận. Thịnh Nghiệp Sâm hơi giật giật, giấc ngủ ngắn buổi sáng của anh, khẽ đụng liền thức dậy, một lát sau, anh từ từ ngồi dậy, cau mày, miễn cưỡng thức dậy.

Lục Tắc Linh đưa hai viên thuốc cho anh, lại đem nước ấm đưa cho anh. Nhìn anh uống thuốc xong rồi mới nhận lấy ly nước đặt lên bàn. Lục Tắc Linh im lặng cầm đôi dép đặt bên chân Thịnh Nghiệp Sâm, anh nghe thấy âm thanh xê dịch liền giẫm lên đôi dép, sau đó bước vào phòng tắm rửa mặt, thực ra đối với quá trình này anh đã vô cùng quen thuộc, nhưng mà Lục Tắc Linh vẫn không yên tâm, cầm lấy cốc nước rón rén đi theo sau anh, nhìn anh rửa mặt xong, đánh răng xong, đi vào nhà ăn, mới yên tâm, cầm bát cháo còn ấm đưa đến trước mặt anh, toàn bộ quá trình cũng không nói bất kỳ điều gì, trầm mặc giống như một cái máy.

Thịnh Nghiệp Sâm cầm thìa vừa ăn hai thìa cháo, vẻ mặt có chút bất thường, anh nhíu chặt lông mày, gương mặt rõ ràng không có biểu hiện gì nhưng vẫn làm cho người khác thấy được anh đang tức giận. Lục Tắc Linh nhìn anh bất giác khẩn trương tay nắm chặt thành nắm đấm, không nói một lời chờ kết quả của anh. Thịnh Nghiệp Sâm cầm chiếc thìa ném đi, anh không nhìn thấy, cho nên chiếc thìa ném vào bên trong đĩa đồ ăn, canh rau bắn tung tóe, bắn lên mu bàn tay Lục Tắc Linh, cả người Lục Tắc Linh cứng đờ, vẫn không nhúc nhích, thở cũng không dám thở.

"Cô muốn tôi chết bỏng phải không? Như thế nào, xem chính mình là phu nhân? Một chút việc nhỏ cũng không muốn làm rồi hả? Hay là nói, hiện tại tôi mù, cô nhìn tôi không vừa mắt nên cố ý đối phó tôi?"

"Em....." Giọng nói Lục Tắc Linh có như mất tiếng, chính mình cũng không kịp mở miệng giải thích, Thịnh Nghiệp Sâm đã không còn kiên nhẫn liền cắt ngang.

"Được rồi, vừa nghe thấy tiếng cô đã làm cho tôi cảm thấy buồn nôn.”

Anh lạnh lùng châm chọc tuy đối với Lục Tắc Linh đã thành thói quen, nhưng vẫn không nhịn được cảm thấy chật vật. Cô nhẹ nhàng đứng lên, bê tô cháo trước mặt Thịnh Nghiệp Sâm lên, cẩn thận từng li từng tí nói: "Để em đổ đi cho anh vui."

"Không cần, chính cô tự mình ăn cho hết đi!" Thịnh Nghiệp Sâm vòng vo, "Đi lấy quần áo của tôi ra đây."

Lục Tắc Linh nhìn anh một chút, muốn nói cái gì đó, cuối cùng vẫn không nói gì, lau sạch sẽ mu bàn tay trở về phòng lấy quần áo đưa cho anh, sau khi hầu hạ anh thay quần áo xong, lái xe cũng đã lên lầu. Thịnh Nghiệp Sâm đi theo lái xe, cũng không quay đầu lại rời đi, Lục Tắc Linh cũng không bỏ qua vẻ mặt chán ghét của anh trước khi bỏ đi.

Trong phòng yên tĩnh trở lại, phải nói là tĩnh mịch, trong phòng trống trải dường như cô còn nghe thấy tiếng tiếng hít thở của chính mình, giống như chế nhạo sự thảm thương của cô. Hốc mắt bất giác ẩm ướt, cô ngẩng đầu lên, kiên cường ép chính mình không được rơi nước mắt.

Bình thản mà bướng bỉnh cầm bát cháo của Thịnh Nghiệp Sâm ăn dở một hơi ăn hết bát cháo, Lục Tắc Linh không cảm nhận được sức nóng, mà chỉ cảm thấy trong lòng nguội lạnh, cô khó khăn nuốt xuống, tự nói thầm trong lòng, không cần phải khổ sở như vậy, ăn xong cháo liền đem những cảm xúc tiêu cực gạt bỏ.

Nghĩ đến thái độ lạnh nhạt của anh, cô không nên quá tuyệt vọng vì ít nhất mỗi ngày anh đều về nhà, mặc dù lời nói của anh không xuôi tai nhưng ít nhất vẫn cùng anh nói chuyện vài câu, cho dù động tác của anh cực kỳ thô bạo thì ít nhất cô vẫn có thể cảm giác được, anh đối với thân thể cô vẫn là có yêu cầu đòi hỏi.

Như vậy cũng đủ rồi không phải sao? Làm người không được có lòng tham có cái này rồi sẽ lại muốn có thứ khác, Lục Tắc Linh tự nói với chính mình như thế.

Lục Tắc Linh mang theo túi mua hàng đến chợ Station Road mua nguyên liệu tươi mới về nấu ăn. Cô đối với nấu ăn luôn luôn tìm tòi học hỏi, khẩu vị của Thịnh Nghiệp Sâm rất kén chọn, sau khi châm chọc cùng với quẳng đũa thìa vô số lần, cuối cùng Lục Tắc Linh dần dần mò mẫn được sở thích của anh và cố gắng phục vụ, họ sống trong căn hộ gần siêu thị, các loại thực phẩm không nhiều, cho nên mỗi ngày cô đều ngồi năm trạm xe buýt để đến chợ chọn lựa.

Bởi vì mỗi ngày đều đến đây, nên mọi người cũng đã quá quen thuộc với cô. Ba năm nay, có lẽ chợ là nơi duy nhất làm cho cô cảm thấy tự do và là nơi không khiến cô cảm thấy áp lực, mọi người đều rất hòa thuận và yêu quý cô.

Chị bán rau thấy cô đến đây, nhiệt tình đưa cho cô một bó rau và một vài củ cà rốt sau đó thẳng thắn nói rằng: "Mua một ít thịt cừu về nấu, ăn món này vào mùa này là tốt nhất." Nói xong cười mập mờ: "Chồng em khẳng định sẽ rất thích."

Chị nói trắng trợn như thế khiến cho mặt Lục Tắc Linh đỏ lên, nghĩ muốn giải thích mà lại hèn mọn sinh ra một tia cảm giác ngọt ngào.

"Chồng", chỉ là một câu nói đã làm cho người ta cảm thấy hạnh phúc, cô không muốn phá bỏ đi biểu hiện giả dối này, dù sao ở chỗ này cũng không ai biết Thịnh Nghiệp Sâm, hãy để cho cô phóng túng một lần đi.

Mua đồ ăn xong, nhóm tiểu thương quá nhiệt tình, tặng cho cô quá nhiều thứ, Lục Tắc Linh đi vài bước lại phải dừng lại nghỉ một chút, mãi cho đến khu nhà ở, một chị phúc hậu thấy cô vất vả liền xách giúp cô một chút đồ vào thang máy, không đợi Lục Tắc Linh nói chị đã ấn nút thang máy thay cô, Lục Tắc Linh có chút ngạc nhiên, chị mới lập tức giải thích nói: "Thực ra chúng ta là hàng xóm, chỉ là hai người toàn ở trong nhà, rất ít chạm mặt."

Lục Tắc Linh chớp chớp mắt nở nụ cười thân thiện với chị.

"Mua nhiều đồ ăn như vậy sao?" Chị cười tủm tỉm nói: "Nhìn không ra nha, em còn có thể nấu ăn vậy mà chị còn nghĩ em là thế hệ trẻ cũng sẽ không muốn tự mình nấu đấy."

"Tự mình nấu vẫn yên tâm hơn nhiều." Lục Tắc Linh trả lời rất ngắn gọn, cùng với đôi mắt cười, sẽ không khiến người khác cảm thấy lạnh nhạt.

"Chồng em thật là hạnh phúc." Chị dừng lại hỏi: "Người lúc nào cũng mặc tây trang là chồng em sao, nhiều lần chị chạm mặt anh ấy, hình như... đôi mắt anh ấy không thuận tiện.....?"

Lục Tắc Linh không nói gì, chị ấy có chút lúng túng, lập tức giải thích nói: "Chị không có ý gì khác, chỉ hỏi một chút, ôi chao cái miệng này, chồng em rất tuấn tú ngay cả chồng chị cũng nói hai người là trai tài gái sắc, thật sự rất xứng đôi."

Lục Tắc Linh nhìn chằm chằm vách tường thang máy, phía trước phản chiếu lại bóng dáng có chút vặn vẹo của cô, trên mặt trang điểm nhẹ, tóc có hơi lộn xộn, vừa rồi xách quá nhiều đồ, nên chiếc váy cũng nhăn nhúm. Ba năm này, cô chủ yếu không ra khỏi cửa, Thịnh Nghiệp Sâm cũng không mang theo cô đi đâu, khu nhà này liền là tất cả của cô, suýt nữa cô quên mất cùng người khác gặp gỡ như thế nào.

Cúi đầu nhìn nhìn mũi chân chính mình, nghĩ đến ở khu nhà này, nếu như sinh ra bất kỳ lời đồn không tốt nào, chắc chắn Thịnh Nghiệp Sâm cũng sẽ tức giận, cô nhéo lòng bàn tay chính mình, mồ hôi đầm đìa, cũng không biết vì sao, cô cảm thấy khẩn trương không dứt.

"Cái kia.... ........ không phải.... ...... ..... "

Chị khó hiểu: "Không phải? Cái gì không phải?"

Lục Tắc Linh lắp bắp sau một hồi vẻ mặt có chút đỏ bừng lên: "Anh ấy không phải là chồng em......"

"Hả?"

Lục Tắc Linh lúng túng ngẩng đầu lên, thấy được chị nhìn về phía mình ánh mắt phức tạp. Cô hít sâu một hơi lấy hết dũng khí nói: "Em chỉ là người phụ trách sinh hoạch thường ngày cho tiên sinh, em là.... ..."

Lục Tắc Linh nói chậm, dừng nửa buổi mới nghĩ đến cách diễn tả, nhỏ giọng phun ra hai chữ: "Bảo mẫu....."


Đã sửa bởi p3_huyen_246 lúc 08.08.2014, 10:50.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
10 thành viên đã gởi lời cảm ơn p3_huyen_246 về bài viết trên: Chivas, kynguyenbangha, liennguyen199, linh2810, ngangong, ori vô ưu, phamloan1991, searatsuki, sehunoh, trangthanh14
     
Có bài mới 08.08.2014, 10:48
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 6
Thành viên cấp 6
 
Ngày tham gia: 27.09.2013, 08:07
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 373
Được thanks: 1054 lần
Điểm: 12.04
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cố chấp cuồng - Ngải Tiểu Đồ - Điểm: 52
Chương 2

Buổi sáng lúc cô ra khỏi cửa, quản lý gọi cô lại và đưa cho cô một bức thư, thì ra đơn xin việc của cô đã được duyệt họ nói cô đã làm rất tốt, cô chỉ cần tự mang hồ sơ lên gặp ông chủ là có thể nhận được việc. Bởi vì trước đó vài lần nhân viên đến nhà nhưng lại gặp đúng thời điểm cô đi mua đồ ăn không có ở nhà, nên lần này cô chỉ có thể tự mình đi một chuyến.

Cô cẩn thận cầm cuốn tập chép lại địa chỉ, công ty kia đối với Lục Tắc Linh mà nói có phần hơi xa, vì muốn ở cùng một chỗ với Thịnh Nghiệp Sâm mà cô hoàn toàn cô lập, ngay cả mọi người trong gia đình cũng không nhận ra cô, cô đã quen với các hoạt động trong khu nhà năm tầng này, dần dần quên đi thành phố này thực sự rất lớn.

Tùy tiện thu dọn đồ đạc một chút, cô mang theo tài liệu đã được chuẩn bị tốt, đi ra ngoài đến chỗ đợi xe buýt còn muốn đi tới công ty đó phải đi tàu điện ngầm. Đương nhiên là lúc Lục Tắc Linh ngây ngô ngồi trên tàu điện ngầm, cô mới cảm giác được cô đã rời xa thành phố này lâu lắm rồi.

Chen chúc trên tàu điện ngầm đông đúc, có cha mẹ trẻ đưa con đến trường, có cặp vợ chồng già đi ra ngoài, có những đôi tình nhân trẻ ôm thân mật, cũng có những sinh viên mệt mỏi vì phải làm ca đêm.... ... Mặc dù vẻ mặt của mỗi người khác nhau, cũng không tỏ ra khó chịu, trên mặt mọi người đều mang một tinh thần hướng về phía trước, vẻ mặt thật sự thỏa mãn. Không giống như cô, một khuôn mặt trắng bệch, ánh mắt vô thần mà trống rỗng nhìn về thế giới này.

Lúc cô đang ngẩn ngơ, nghe thấy tiếng thông báo của tàu điện ngầm mới biết mình đã đến đích. Sau khi xem lại giấy tờ một lần nữa, cô đi chầm chậm một mình trên đường phố trong khu thương nghiệp sầm uất này.

Cô không nhớ rõ bao nhiêu năm rồi mình chưa tới nơi này, chỉ cảm thấy ở đây thay đổi rất lớn, toàn bộ đều đã khác so với những gì trong ký ức của cô. Cô dừng lại bên đường đứng ở phía trước cửa kính của một cửa hàng, nhìn bóng mình phản chiếu trong kính tự giễu, đúng vậy, chính cô cũng không còn nhớ rõ bộ dáng của chính mình nữa rồi. Thành phố này những ngôi nhà chọc trời san sát nối tiếp nhau, khu rừng bê tông coi trọng vật chất, ai sẽ để ý đến nơi ở cũ kỹ như của cô chứ?

Đôi khi cô cũng sẽ nghĩ vớ vẩn, nếu như lúc trước không cố chấp như thế, thì cô sẽ không giống như bây giờ, cô độc tại thành phố này, một mực như Cô Hồn Dã Quỷ phụ thuộc vào Thịnh Nghiệp Sâm. Nếu lúc trước cô không dùng mọi thủ đoạn như thế, có thể kết quả sẽ không như vậy? Có lẽ Thịnh Nghiệp Sâm sẽ tự dựa vào chính mình sinh tồn, hoặc cô sẽ cùng những người khác ở cùng một chỗ. Thế giới bọn họ sẽ không có bất kỳ đụng chạm nào, không phải sao?

Trong đầu xuất hiện một số hình ảnh, suy nghĩ đến thế giới không có Thịnh Nghiệp Sâm, cô liền cảm thấy toàn thân lạnh run.

Bên cạnh đột nhiên có một đôi tình nhân lướt qua, mặc quần áo màu sắc giống nhau, tình cảm ngọt ngào không cần phải nói cũng sẽ khiến người khác cảm giác được. Họ kề đầu sát vào trước tủ kính, nhìn chằm chằm vào cặp nhẫn tinh xảo.

Cô gái làm nũng nói: "Chúng ta mua một đôi đeo đi?"

Chàng trai nhìn một chút: "Đây là nhẫn, cũng không có giá trị gì, đeo để làm gì?"

Cô gái nghe anh nói thế, không vừa ý, quyệt miệng nói: "Sao anh lại nghĩ rằng nó tầm thường hả? Ý nghĩ của nhẫn phụ thuộc vào việc nó dùng chất liệu nào sao? Em thích chiếc nhẫn bạc này, em muốn mua nó thì sao?"

"Được, được," Chàng trai tinh nghịch ôm lấy cô gái: "Anh sẽ mua nó cho em, không phải là chỉ là một cái nhẫn sao, anh sẽ mua mười cái."

"Cắt, anh có tiền sao?"

"Không có tiền anh sẽ đi bán thân."

"...."

Họ cùng nhau đi vào trong tiệm, chỉ để lại tiếng chuông gió lanh lảnh. Không biết vì sao, Lục Tắc Linh đứng tại chỗ thật lâu không muốn đi, nhìn qua cửa kính thấy hai người lựa chọn nhẫn thật hạnh phúc, đến khi họ rời đi cô vẫn đứng im một chỗ như cũ, cô không biết vì sao chính mình lại cảm thấy hâm mộ họ như thế.

Tình yêu thì ra là như thế sao? Một người nhân nhượng, một người tùy hứng; một người cưng chiều, một người hưởng thụ.

Còn cô và Thịnh Nghiệp Sâm? Cô còn chưa nghĩ ra được câu trả lời thì đã bị chính mình hù dọa bởi cái suy nghĩ hoang đường này, cô cùng Thịnh Nghiệp Sâm, làm sao có thể có tình yêu chứ?

Đứng một lát, Lục Tắc Linh vào trong mua một đôi cùng một kiểu như cặp tình nhân kia. Cô ngồi ở bậc thềm ven đường, tự mình đeo cho mình một chiếc nhẫn, chỉ với một khoảng thời gian dài lạnh lẽo cùng với chiếc nhẫn nhỏ trên ngón áp út kia cũng khiến cho cô vô cùng thỏa mãn.

Đem chiếc nhẫn còn lại vào trong hộp cho vào túi, có phần mừng thầm mang theo thật cẩn thận, Lục Tắc Linh trở về nhà, cô lại không nghĩ tới Thịnh Nghiệp Sâm vậy mà lại ở nhà, vừa đổi dép ngẩng đầu lên thì nhìn thấy anh trong tích tắc, cô sợ đến mức hô hấp bị kiềm hãm, cả buổi mới bình ổn lại, cô khẩn trương đưa hai tay vào túi, đầu ngón tay trùng hợp đụng vào hộp nhẫn, theo bản năng nắm chặt, chiếc hộp hằn sâu vào trong lòng bàn tay cũng hoàn toàn chưa phát giác ra.

Thịnh Nghiệp Sâm không hề động, đưa lưng về phía cô hỏi: "Cô đi đâu hả?"

Lục Tắc Linh hít một hơi, nhỏ giọng trả lời: "Đăng ký tài sản, cái kia, công ty bất động sản bên chúng ta có thay đổi, hôm nay đang chuẩn bị và anh nói.... ..."

Thịnh Nghiệp Sâm không muốn nghe thêm, không kiên nhẫn cắt ngang: "Đi đăng ký mà lâu như vậy?" Anh cười châm biếm: "Nếu đã không muốn trở về thì còn quay lại đây để làm gì?"

Lục Tắc Linh không nói gì, chỉ cảm thấy đáy lòng tràn lan đau sót, cô giống như một người bị ngâm trong một chất độc hại, độc phát lần lượt, lần lượt nhẫn nại, cô cũng không biết khi nào thì chất độc sẽ giết chết chính mình, chỉ nghĩ có thể sống thêm một ngày nữa.

Cô đứng tại chỗ không nhúc nhích, thấy Thịnh Nghiệp Sâm không có nói thêm gì nữa, cô nhẹ nhàng từ từ bước đến nhà bếp, ai ngờ Thịnh Nghiệp Sâm nghe thấy tiếng động, nhạy cảm tăng lên, vô cùng chuẩn xác đi tới trước Lục Tắc Linh, mang theo hơi thở nặng nề, đồng thời nhấc một tay Lục Tắc Linh lên, lực đạo của anh thật lớn, những đốt ngón tay Lục Tắc Linh đều trở nên trắng, cô cảm thấy đau đớn khó chịu, vùng vẫy, Thịnh Nghiệp Sâm trượt tay, chạm được chiếc nhẫn trên đốt ngón tay của chính cô, sau khi mất ánh sáng, thính giác cùng xúc giác của anh đều mẫn cảm khác thường, sau khi đụng tới chiếc nhẫn. Anh lập tức xiết chặt nó, kiềm chế cánh tay của Tắc Linh, không cho phép cô rút lại.

Lục Tắc Linh sợ hãi cực kỳ, cô biết bản thân đã hành động bao nhiêu sai lầm, nhưng đối với cô chiếc nhẫn có ý nghĩa tốt đẹp, cô không muốn làm hỏng nó.

"Nghiệp Sâm..... đau.... ..." Giọng nghẹn ngào của Lục Tắc Linh gần như sắp khóc.

"Gọi Thịnh Nghiệp Sâm!" Anh vẫn nói giọng lạnh lùng như thế.

"Là...... Thịnh Nghiệp Sâm, xin anh, buông em ra?"

Thịnh Nghiệp Sâm không cho bất kỳ hòa hoãn nào, không hề báo trước buông Lục Tắc Linh ra, người cô lảo đảo lùi lại hai bước, suýt té xuống đất.

Từng chữ một đầy thù hận từ trong miệng Thịnh Nghiệp Sâm nói ra, giờ khắc này, Lục Tắc Linh chỉ muốn tự mình che lỗ tai lại.

"Như thế nào? Động tâm xuân lại còn đi mua nhẫn? Thu hồi những cái ý nghĩ hoang đường của cô lại."

"Em không có..... Em chỉ là cảm thấy chiếc nhẫn này rất đẹp, em... Em chỉ là có chút yêu thích."

Thịnh Nghiệp Sâm cười châm biếm: "Cô thật sự là một người phụ nữ đáng sợ, cảm thấy đẹp, có phần yêu thích thì liền chiếm lấy, mặc kệ có thích hợp hay không."

Lục Tắc Linh biết Thịnh Nghiệp Sâm là đang ám chỉ điều gì, ba năm trôi qua, anh vẫn còn hận cô, cô rất muốn vì chính mình giải thích, nhưng nghĩ lại rồi thôi, cũng không cần thiết? Trước nay anh cũng không nghe những gì cô nói.

Cho dù anh vẫn hận đi nữa, không phải có người đã từng nói sao? Trên thế giới này hận là thứ tình cảm vững chắc nhất, mà anh lại rất hận cô.

Lục Tắc Linh vô cảm nghe anh thù hận nhục nhã, sau một lúc lâu, thấy anh lần mò ngồi xuống ghế sofa, cô cũng trốn tránh, nhỏ giọng nói: "Đói bụng sao? Em nấu cơm cho anh."

Cô không nói lời nào thì tốt, vừa nói lại khơi mào cho sự tức giận của Thịnh Nghiệp Sâm, anh nói lời khinh miệt: "Như thế nào, thật là đem chính mình thành bảo mẫu?"

Lục Tắc Linh kinh ngạc ngẩng đầu nhìn anh, không nghĩ tới anh vậy mà biết những chuyện này, miệng mở rộng hồi lâu muốn nói cái gì nhưng cuối cùng vẫn không nói gì.

Thịnh Nghiệp Sâm hừ lạnh một tiếng, cầm một bức thư trên bàn trà phía trước ném xuống dưới đất: "Hôm nay tôi vừa đến, có người đưa cho tôi cái này để tôi giao cho bảo mẫu, có tình ý, xem ra cô cũng biết thân phận của mình. Vẫn không dừng lại, anh còn nói: "Đáng tiếc là, cô tự đánh giá chính cô quá cao, với tôi mà nói, cô không xứng làm bảo mẫu!"

Lục Tắc Linh một mực cúi đầu, giờ phút này, đối với cô mà nói, âm thanh của Thịnh Nghiệp Sâm là rất lạnh, so với mùa đông còn lạnh lẽo hơn.

Ban đêm, Thịnh Nghiệp Sâm kịch liệt kháng cự sự đụng chạm trợ giúp của Tắc Linh, lảo đảo rửa mặt xong xuôi rồi lên giường, Lục Tắc Linh im lặng đi theo anh, mãi cho đến khi nghe được tiếng hít thở đều đều vang lên, cô mới nhẹ thở một hơi đi lo cho chính mình.

Hai mắt Thịnh Nghiệp Sâm bị mù, bật đèn vẫn như tắt đèn đối với anh không có tí ảnh hưởng nào, nhưng trước khi ngủ anh có ác ý đem đèn trong phòng tắt hết đi, Lục Tắc Linh không dám bật đèn, cô không dám gây ra chút âm thanh nào, trong phòng quá tối, cô nhìn không rõ, thật cẩn thận mò mẫn đến tận giường, nhẹ nhàng leo lên giường, dịch một chút góc chăn che ở trên người, núp ở góc giường lớn, không dám nhúc nhích.

Cô đã có thói quen như vậy, sau khi Thịnh Nghiệp Sâm mất ánh sáng nhất định phải có người bên cạnh chăm sóc, ban đầu cô chỉ là chăm sóc anh vào buổi tối, về sau cùng ngủ chung một chỗ, sau cùng biến thành cục diện ngày hôm nay.

Không thể nói rõ được là ai chủ động, hy vọng duy nhất của cô là để có được từ anh, cô không dám mong đợi nhiều hơn.

Đêm càng sâu, Lục Tắc Linh mơ mơ màng màng ngủ, cô cảm giác được trên người mình đột nhiên có vật nặng đè trên ngực, làm cô gần như không thở nổi, trong nháy mắt cô tỉnh lại, cô biết vật nặng cực nóng này là Thịnh Nghiệp Sâm.

Anh giống như mãnh thú hung ác, thô lỗ xé rách quần áo của cô, mạnh mẽ vuốt ve da thịt của cô, không chút thương tiếc. Hô hấp của anh nặng nề, tiếng thở dốc vang lên ở bên tai cô, anh đạt được thanh âm thỏa mãn trên người cô.

Hai người không mặc đồ quấn lấy nhau, cô không lưu loát rồi lại nhiệt tình đáp trả, cô biết đây là điều anh muốn.

Trong toàn bộ quá trình, cô không phát sinh bất kỳ thanh âm gì, toàn bộ thật giống như một giấc mơ.

Thịnh Nghiệp Sâm lúc đêm khuya luôn luôn muốn cô, chưa bao giờ ôn nhu, phần lớn là anh phát tiết trên người cô, mà cô tuy rất đau nhưng vẫn cố gắng chịu đựng.

Sau khi anh thỏa mãn xong sẽ ngủ thiếp đi, còn cô lại nhẹ nhàng đứng lên uống thuốc. Cô có thói quen uống thuốc tránh thai dài hạn, sau khi Thịnh Nghiệp Sâm mất đi ánh sáng vẫn là do cô bên cạnh chiếu cố chăm sóc, cô cũng không nhớ rõ là ngày nào, cũng là đêm khuya, anh đột nhiên trói chặt cô đang trốn ở góc giường, thô bạo quan hệ, không có bất kỳ nguyên nhân gì.

Sáng hôm đó Lục Tắc Linh mơ mơ màng màng ngủ, nghe được tiếng nói chuyện của Thịnh Nghiệp Sâm và tài xế: "Giúp tôi đi mua hộp thuốc sau đó cô ta thức dậy kêu cô ta đừng quên uống."

Cô giống như bị dội một chậu nước lạnh, lập tức giật mình tỉnh dậy, chăn mỏng trên người trượt xuống, trên làn da trắng nõn của cô còn dấu vết tàn bạo của Thịnh Nghiệp Sâm, cảm thấy nhục nhã khi anh nói với tài xế lời như thế, giống như một con dao nhọn cắt vào da thịt cô.

Thịnh Nghiệp Sâm sẽ không để Lục Tắc Linh sinh con cho anh, nhưng anh một lần lại một lần nữa cùng cô phát sinh quan hệ, cô tập thói quen uống thuốc, chỉ muốn ở lại bên anh, lâu thêm một chút.

Không biết có phải hay không âm thanh kéo ngăn kéo tủ quá lớn nên đánh thức Thịnh Nghiệp Sâm, hoặc là những viên thuốc bên trong lọ lắc lư quấy rầy giấc ngủ của anh, anh nổi giận cúi người sang, giật lấy lọ thuốc trên tay Lục Tắc Linh, mạnh mẽ hướng về phía tường quẳng mạnh.

Lọ thuốc đập vô tường, viên thuốc bên trong rơi đầy trên mặt đất, âm thanh trong căn phòng tối khiến Lục Tắc Linh lo lắng cực độ.

Cô chịu đựng toàn bộ cơn tức giận của Thịnh Nghiệp Sâm, không hề lên tiếng, chỉ là ôm chặt bờ vai không hề động đậy.

Thịnh Nghiệp Sâm không giải thích bất kỳ nguyên nhân gì sau khi ném lọ thuốc, anh nằm xuống lạnh lùng nói: "Đi ngủ."

Hai chữ giống như sóng gợn dập dờn, sau đó lại yên lặng như cũ.

Lục Tắc Linh cả đêm đều không ngủ, nhìn trần nhà thức tới sáng, cô rón rén đứng dậy nhặt những viên thuốc trên mặt đất, giống như là chắp vá một khối ghép hình lộn xộn, cho rằng mỗi một khối đều sai lầm, nhưng cuối cùng vẫn không dừng lại, dù sao vẫn là tưởng tượng, có lẽ là đúng, có lẽ ngay sau đó sẽ hoàn chỉnh.

Nhặt xong toàn bộ viên thuốc, ngẩng đầu lên thấy thịnh Nghiệp Sâm đã ngồi lên, biết rõ rằng anh không nhìn thấy, vẫn là không tự giác có chút nhút nhát chống lại ánh mắt của anh.

Lục Tắc Linh mấp máy môi, đánh bạo nói: "Hôm nay anh có muốn ăn sáng sớm không? Hôm nay em làm món bạch trảm kê (một món ăn chế biến từ gà) mà anh thích."

Cô như là phạm nhân chờ tuyên án, nắm chặt tay, trong đầu suy nghĩ vô số khả năng, cũng không biết qua bao lâu, cô không thấy Thịnh Nghiệp Sâm nói gì, khẩn trương nói: "Không sao, anh bận nhiều việc không cần phải để ý đến em."

Khóe miệng Thịnh Nghiệp Sâm giật giật, cuối cùng hất mặt đi, xỏ dép sờ soạng đi vào phòng tắm, cũng không quay đầu lại.

Lục Tắc Linh cười tự giễu, cảm thấy chính mình thật ngốc, ba năm, cư nhiên còn có thể chờ mong anh có thể đáp trả. Anh không thích cô, toàn bộ thế giới đều biết, căn bản là cô hủy đi toàn bộ khát vọng của anh, hiện giờ cô còn có thể có được những thứ này đã là may mắn lắm rồi, cô không có lòng tham tuyệt đối không.


Đã sửa bởi p3_huyen_246 lúc 08.08.2014, 10:51.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn p3_huyen_246 về bài viết trên: Ranshjn, kynguyenbangha, linh2810, ngangong, searatsuki, sehunoh, zizisisi
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 88 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: condeo3004, Ninh Trâm và 251 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

2 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54

3 • [Cổ đại] Hoàng sủng - Hoa Khai Bất Kết Quả

1 ... 33, 34, 35

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 130, 131, 132

5 • [Quân nhân] Không nghe lời vậy mời xuống giường - Ngô Đồng Tư Ngữ

1 ... 21, 22, 23

6 • [Xuyên không] Ma y độc phi - Phong Ảnh Mê Mộng

1 ... 73, 74, 75

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 19, 20, 21

8 • [Hiện đại] Ý tưởng ham muốn - Niệm Niệm Bất Xá X

1 ... 23, 24, 25

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Nàng phi chuyên sủng của vương gia ngốc - Huyền Nhai Nhất Hồ Trà

1 ... 57, 58, 59

10 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (102/104]

1 ... 177, 178, 179

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tại cửa cục dân chính - Bạo Táo Đích Bàng Giải

1 ... 20, 21, 22

12 • [Hiện đại] Đợi mưa tạnh - Úy Không

1 ... 23, 24, 25

13 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

14 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

16 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 90, 91, 92

17 • [Cổ đại cung đấu] Nhật ký xoay người ở hậu cung - Dạ Chi Dạ

1 ... 43, 44, 45

18 • [Cổ đại] Thiên tuế sủng phi - Biện Bạch Anh

1 ... 32, 33, 34

19 • [Hiện đại] Ngọt khắc vào tim - Thời Câm

1 ... 29, 30, 31

20 • [Hiện đại] Cô vợ ngọt ngào của tổng giám đốc - Độ Nương

1 ... 17, 18, 19


Thành viên nổi bật 
Minh Huyền Phong
Minh Huyền Phong
yentula
yentula
susublue
susublue

Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 264 điểm để mua Pucca
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 609 điểm để mua Kem trái cây
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 394 điểm để mua Trái Cherry
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 410 điểm để mua Piano
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 4366 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 374 điểm để mua Trái Cherry
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 579 điểm để mua Kem trái cây
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 4157 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 844 điểm để mua Bé hoa hồng
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 355 điểm để mua Trái Cherry
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 1995 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Yi Siêu Biến Thái vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh sinh nhật chocolate
Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 550 điểm để mua Kem trái cây
Shop - Đấu giá: Lê Quyên Quyên vừa đặt giá 337 điểm để mua Trái Cherry
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 718 điểm để mua Hamster lúc lắc
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 1899 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Yi Siêu Biến Thái vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn đỏ 2
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 3958 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 350 điểm để mua Lily Flowers
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 965 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 682 điểm để mua Hamster lúc lắc
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 918 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: tieuhanhtinh vừa đặt giá 250 điểm để mua Pucca
cò lười: Mọi người nhường em cục đá đi ạ. Em sưu đồ tím ạ
Đường Thất Công Tử: - tặng cho cục đá
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 873 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: hàn ánh nguyệt vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn đỏ 2
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 320 điểm để mua Trái Cherry
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 389 điểm để mua Piano
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 303 điểm để mua Trái Cherry

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.