Diễn đàn Lê Quý Đôn



≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 544 bài ] 

Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

 
Có bài mới 26.07.2014, 21:09
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 28.06.2014, 11:03
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 258
Được thanks: 5179 lần
Điểm: 11.98
Có bài mới [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng - Điểm: 10
Tác phẩm: Cuộc sống điền viên của Tình nhi

images

Tác giả: Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

Editor: Hấp Hấp

Thế loại: Xuyên không, điền văn, nhẹ nhàng, hay, HE, truyện dài


(Bạn nào muốn một bộ truyện thanh thản, có chút gay cấn và chút âm mưu để tô điểm thêm trong cái cuộc sống nông dân bình dị thì cứ việc nhảy hố ạ )

Tóm tắt nội dung:

Vốn là một cái tết Nguyên tiêu ngon lành, ước nguyện dưới ánh trăng, nói mình muốn sống một cuộc sống nông thôn thoải mái tự tại, ai ngờ ánh trăng lại hiểu thấu tâm nguyện của nàng, đưa nàng đến một gia đình làm nông ở cổ đại, xuyên thì xuyên, sao lại còn xuyên thẳng đến chuồng heo. Cái gì? Phụ thân là tú tài, nhưng lại không làm ra bạc, mẫu thân chỉ có thể ôm đứa nhỏ mà gào khóc. Được rồi, tất cả chỉ có thể dựa vào chính mình, đứng sau lưng ca ca ra chủ ý, bồi dưỡng ca ca đệ đệ thành tài, đương nhiên cũng phải chọn cho bản thân một người môn đăng hộ đối, vui vui vẻ vẻ cùng mình sống cuộc sống nông dân, sinh vài cái bánh bao, không có việc gì thì ngồi đếm bạc, không làm gì cũng thành đại tài chủ.


Sơ đồ phả hệ:

-     Bên nội:

+ Tăng lão gia tử và Điền thị ( ông bà nội của nữ chủ ) sinh 2 nam 3 nữ.

+ Con cả: Tăng Thụy Khánh cưới vợ là chu thị, sinh được 2 nữ 1 nam: Tăng Tử Bình, Tăng Tử Hà (chêt yểu), Tăng Tử Toàn.

+ Con thứ hai: Tăng Thụy Tường cưới vợ Thẩm thị (cha mẹ nữ chính ) có: 4 nam 2 nữ: Tăng Tử Phúc, Tăng Tử Lộc, Tăng Tử Tình ( nữ chủ ), Tăng Tử Thọ, Tăng Tử Hỉ, Tăng Tử Vũ ( nữ )

+ Đại nữ nhi Tăng Xuân Ngọc gả cho Yến Nhân Đạtcó: 5 nam 2 nữ: Đại Mao, Nhị Mao, Quế Anh ( nữ ), Tam Mao, Quế Hoa, Tứ Mao, Ngũ Mao.

+ Nhị nữ nhi Tăng Hạ Ngọc gả cho Chu Thiên Thanh, sinh 1 nam: Chu Tề Văn.

+ Tam nữ nhi Tăng Thu Ngọc gả Chú Vân Giang sinh được 2 nam 2 nữ: Mộc Mộc, Uyển Tình, Như Tình, Lâm Lâm.

-     Bên ngoại:

+ Thẩm gia lão thái thái Hà thị (bà ngoại nữ chủ) sinh 3 nam 1 nữ.

+ Con cả Thẩm Kiến Sơn cưới vợ Hứa thị, sinh 4 nam 1 nữ

+ Con thứ hai Thẩm Kiến Thủy cưới vợ Triệu thị, sinh 3 nam 2 nữ

+ Con thứ ba Thẩm Kiến Nhân cưới vợ Tiêu thị, sinh 3 nam 1 nữ





Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Xin ủng hộ:  
      
     

Có bài mới 27.07.2014, 05:11
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 28.06.2014, 11:03
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 258
Được thanks: 5179 lần
Điểm: 11.98
Có bài mới Re: [Điền văn - xuyên không] Cuộc sống điền văn của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng - Điểm: 12
Cái hố này sâu lắm á, lỡ vô rồi thì đành chịu nha nha nha  :sofunny:


Chương 1: Chút lộng lẫy cuối cùng

Hôm nay là rằm tháng giêng - tết nguyên tiêu, sáng mai sẽ bắt đầu đi học lại, lại mấy tháng không được gặp Lưu Sầm . Vừa ăn xong cơm chiều (tập tục địa phương, tết nguyên tiêu ăn hai bữa, lần thứ nhất vào 10h sáng, lần thứ hai vào 4h chiều), Tăng Tử Tình liền vội vã đến bờ sông như đã hẹn, không biết vì sao kì về nhà nghỉ đông này nàng có cảm giác Lưu Sầm không thích hợp, không dám nhìn thẳng mắt nàng, như sắp xảy ra một việc gì đấy khiến Tăng Tử Tình hơi khủng hoảng, không biết Lưu Sầm suy nghĩ cái gì. Lần này, Tăng Tử Tình đã quyết định hôm nay phải bắt hắn nói ra tâm sự, không thể không biết trong mấy tháng nữa được.

Lưu Sầm đến sớm hơn, ngồi ở cạnh bờ sông, vẫn không nhúc nhích nhìn cảnh, bên cạnh còn có một hộp giấy lớn, ánh chiều tà lẳng lặng rơi trên người hắn, hình ảnh nhu hòa như vậy làm Tử Tình thấy cô đơn, ánh mắt cũng chua xót. Lặng im một lát, nàng lặng lẽ đi đến, dang hai tay ôm phía sau lưng hắn.

"Tình Tình, ngươi đến rồi. Lạnh không?"

"Không lạnh, ta còn tưởng rằng Sầm ca ca là tượng đá chứ? Sầm ca ca, ngươi không phải tượng đá hòn vọng phu, mà là hòn vọng thê." Tử Tình nói xong mới ý thức được lời nói mình có vấn đề, mặt đỏ lên. May mà Lưu Sầm đang lơ đễnh nên không để ý.

Tử Tình thấy vậy, liền vói bàn tay mát mẻ của mình vào cổ Lưu Sầm.

"Lại bướng bỉnh, ngứa mông chứ gì."

Thời niên thiếu, Tăng Tử Tình cùng Lưu Sầm là láng giềng, quan hệ hai nhà luôn tốt. Lưu Sầm lớn hơn Tử Tình bốn tuổi, Tử Tình suốt ngày theo sau Lưu Sầm gọi "Sầm ca ca, sầm ca ca", nhiều năm qua đi, thói quen khó sửa. Sau này, Lưu Sầm chuyển nhà tới thị trấn, vài năm sau nhà Tử Tình cũng đến đây. Đoan tình duyên này bắt đầu từ khi Tử Tình tốt nghiệp phổ thông, hai người cũng chỉ có cơ hội ở cùng nhau khi được nghỉ học, hiện tại Lưu Sầm đã tốt nghiệp đại học, làm việc ở Thượng Hải, mà Tử Tình còn học tại trường cách nhà không xa, còn nửa năm là tốt nghiệp.

"Này, Tình Tình, hôm nay sầm ca ca cho ngươi thứ tốt nè."

"A, pháo hoa, lớn quá, cho ta à? Cái này rất mắc đó." Tuy trong lòng rất vui vẻ, nhưng Tử Tình biết một cái tuýt pháo lớn như vậy nhất định phải bảy tám trăm, đủ tiền ăn một tháng của mình.

"Không sao, ta muốn cho ngươi trải qua một cái tết nguyên tiêu khó quên. Về sau, về sau..."

"Về sau thì như thế nào?"

"Không có gì, chờ trời tối, mặt trăng lên, sầm ca ca cho ngươi xem pháo hoa đẹp nhất."

"Sầm ca ca, ngươi có việc giấu giếm ta ư? Có chuyện gì khó khăn sao?"

Lưu Sầm đứng lên, kéo tay Tử Tình, "Đi dạo quanh bờ sông với ta một chút đi, ta ngồi hơn nửa ngày rồi."

"Được."

Mùa xuân phương Nam, không khí có một sự ẩm ướt nhẹ dịu, mang theo mùi thơm ngát của cỏ dại, thật thoải mái .

"Tình Tình còn nửa năm sẽ tốt nghiệp phải không? Ngươi đã từng nghĩ tới việc làm sau khi tốt nghiệp chưa?"

"Nghĩ rồi, sau khi tốt nghiệp ta sẽ đến Thượng Hải tìm ngươi, tìm một công việc, sau đó chúng ta cùng nỗ lực kiếm tiền, dành tiền, mua nhà, sống cuộc sống hạnh phúc."

"Nha đầu ngốc, ngươi thích thành phố lớn sao?"

"Ta không thích, nhưng ngươi thích."

"Cũng không thể vì ta mà ủy khuất chính ngươi được. Ngươi cẩn thận suy nghĩ, muốn làm cái gì nhất?"

"Ta muốn làm nhất? Ta nói ngươi đừng cười ta."

"Được, không cười."

"Ta muốn xây một căn nhà lớn kiểu nhà ở Bắc Kinh tại một nơi non xanh nước biếc, có một mảnh vườn trái cây, một mảnh đất trồng rau, có cảm hứng thì viết văn, không có cảm hứng thì trồng rau. Làm một con sâu gạo đơn giản mà vui vẻ."

"Ha ha, lý tưởng của ngươi nhìn thì đơn giản, làm lại không dễ. Người mệt mỏi luôn vì cuộc sống, đánh mất đi bản tính, nhiều lúc còn không biết bản thân muốn gì?"

"Ta biết, ta muốn không nhiều lắm. Ta chỉ là một người đơn giản thôi."

"Tình Tình, "

"Hả?"

"Tình Tình, ngươi là một nữ tử tốt, sầm ca ca tin, ngươi nhất định sẽ sống cuộc sống ngươi muốn."

"Nhưng đó không phải thứ ngươi muốn , có phải không?"

"Tình Tình, ta.. ta có lời muốn nói."

"Ta biết, ta sẽ cùng ngươi đến Thượng Hải , ta không sợ khổ, chúng ta cùng nhau nỗ lực, về sau cuộc sống sẽ khấm khá lên, ngươi sẽ luôn ở bên cạnh, có phải không?" Tử Tình cướp lời.

"Tình Tình, ta sao có thể nhẫn tâm như vậy? Ta làm việc rất vất vả ở Thượng Hải vài năm, nhất là hai năm đầu, đổi công việc suốt, chuyển nhà không ngừng, có vài lần, ta suýt nữa buông tay, mà ta không cam lòng. Mỗi lần ta sắp chịu đựng không nổi, thì lại nghĩ đến sự nỗ lực nhiều năm qua, người trong nhà còn chờ ta nữa, ta lại gượng dậy. Mà công việc trong hai năm này cũng ổn định lại. Mà thôi, không nói những chuyện này. Ý ta là, ngươi vẫn nên ở lại nơi này thì tốt hơn, ít nhất, nơi này có cha mẹ, có người thân. Ta không muốn ngươi vất vả."

"Nhưng nơi này không có ngươi."

"Ta…ta đã tìm được người thích hợp với ta, Tình Tình, thật xin lỗi."

"Ý của ngươi là ta không thích hợp với ngươi. Vậy vì sao tới giờ ngươi mới nói? Chúng ta quen nhau không phải ngày một ngày hai, từ nhỏ chúng ta đã cùng nhau lớn lên, nhiều năm như vậy, tính tình của ta ngươi còn không biết? Bây giờ mới nói ta không thích hợp?" Tử Tình tức giận.

"Tình Tình, ngươi biết là ta không có ý này mà. Ta.. ý ta là hiện tại ta tìm được một người thích hợp với ta hơn. Trong lòng ta, ngươi luôn luôn báu vật đẹp đẽ nhất, ta không muốn ngươi theo ta để chịu khổ."

"Ha ha, quả nhiên là logic của nam nhân, không yêu, lại nói không muốn để ta chịu khổ, rồi đuổi ta đi. Vậy nàng kia thì sao? Ngươi lại để nàng ta chịu khổ sao? Ta đoán, nàng ta cũng sẽ không cho ngươi chịu khổ." Tử Tình có chút sâu cay, nếu bình thường, nàng sẽ không nói như vậy bao giờ, ở trong lòng Lưu Sầm, nàng luôn luôn là người dịu dàng có hiểu biết.

Đáng chết, vì sao bản thân lại lý trí như vậy, vì sao lại nói toạc ra sự thật, vì sao lại tàn nhẫn vạch trần bản tính xấu xa, vì sao không thể lừa mình dối người? Sầm ca ca luôn luôn là tao nhã, có sự thư sinh, từ khi nào đã trở nên xa lạ đến vậy?

Không biết ánh trăng đã lặng lẽ lên cao tự bao giờ, chiếu sáng nhè nhẹ, thêm một phần ấm áp, nhưng sự ấm áp ấy lại không thể sưởi ấm cho Tử Tình. Nhiều năm sau, Tử Tình vẫn nhớ mãi đêm trăng ấm áp mà lạnh lẽo.

Tăng Tử Tình là một người không dong dài, nàng cũng biết, dù là nam hay nữ, yêu chính là yêu, không có lý do gì. Còn không yêu thì mới tìm đủ lý do, mà đã xuất hiện bất cứ một lý do nào thì sự ngọt ngào sẽ dần nhạt đi.

"Đi thôi, không phải sầm ca ca nói muốn đốt pháo hoa sao?"

"Tình Tình, thật xin lỗi. Được rồi, chúng ta đốt đi."

Khói lửa xa hoa, chói mắt mà ngắn ngủi, hình như có ai đã nói qua, mọi thứ xinh đẹp đều ngắn ngủi, ví dụ như tuổi xuân, ví dụ như tình yêu, ví dụ như sinh mệnh, cho nên, phải biết quý trọng. Pháo hoa vừa tàn, lệ cũng ướt mặt, nụ cười đắng cay. Lưu Sầm muốn nói gì, nhưng lại nhịn xuống .

"Sầm ca ca, ngươi nhất định phải hạnh phúc, bởi vì ta nhất định sẽ hạnh phúc. Ta nhất định sẽ tìm được người thích hợp với ta hơn." Tử Tình nói với ánh trăng.
"Không cầu giàu sang phú quý, chỉ cần hắn biết yêu ta, trân trọng ta, bao dung ta." Câu nói kế tiếp, Tử Tình chỉ để trong lòng.

"Được, cám ơn ngươi, Tình Tình, ngươi cũng nhất định phải hạnh phúc. Cho dù thế nào, ta đều nhớ đến ngươi, nhớ đêm nay." Lưu Sầm nhịn không được ôm lấy Tử Tình, ôm thật chặt.

"Sầm ca ca, tái kiến." Tử Tình nhẹ nhàng nói, lệ rơi đầy mặt.

"Tái kiến, Tình Tình. Thật xin lỗi, thật sự xin lỗi, ta biết những lời này không thể bù đắp lại vết thương trong lòng ngươi, nhưng trừ bỏ những lời này, ta không biết nói gì thêm, ta cũng không dám nói ngươi tha thứ. Cho nên, Tử Tình, thật sự rất xin lỗi. Tim ta cũng rất đau, thật sự là ta không muốn làm tổn thương ngươi như vậy đâu." Lưu Sầm nghẹn ngào, Tử Tình nghe xong chua xót không thôi.

"Ta biết, sầm ca ca, ta không trách ngươi. Ta biết trong lòng ngươi cũng không vui sướng gì, chắc mấy ngày nghỉ này người luôn lo chueyenj này. Thật ra, ta cũng biết ngươi có chuyện gì đó, ta còn tưởng rằng công việc bị sao. Chỉ không ngờ, thật xin lỗi, làm ngươi khó xử, là ta không đủ giỏi giang, cho nên không thể đứng cạnh ngươi. Tái kiến, sầm ca ca." Tử Tình nói.

"Nói bậy, Tử Tình, ta không cho phép ngươi nói như vậy, ngươi biết rõ sự thật không phải thế mà. Là ta không đủ giỏi giang để cho ngươi một cuốc sống như ngươi mong muốn, là ta sai."

"Sầm ca ca, ngươi đừng như vậy. Yêu chính là yêu, không yêu là không yêu, không có ai đúng ai sai, chỉ là chúng ta không có duyên phận thôi. Ta đi đây."

"Tái kiến, Tình Tình. Đi, ta đưa ngươi về nhà." Lưu Sầm theo thói quen, muốn cầm tay Tử Tình.

"Không cần, ta tự về cũng được, cứ vậy đi." Tử Tình đút hai tay vào túi quần.

Lưu Sầm bỗng phản ứng lại, trong lòng thở dài một hơi, nói: "Tình Tình, đừng như vậy mà, dù sao ta vẫn là sầm ca ca của người, để ta đưa ngươi về nhà, trời tối rồi, trên đường không an toàn, lỡ có chuyện gì, ngươi bảo ta phải làm sao? Nghe lời, theo ta về nhà."

Tử Tình nghĩ nghĩ, thấy cũng đúng, nên đi phái sau Lưu Sầm, dừng lại tại nơi cách cổng nhà mình khoảng hơn 100 mét, lúc này, không biết nhà ai bắn pháo hoa, pháo hoa ngập trời, Tử Tình ngẩng đầu nhìn  pháo hoa đủ loại hình dáng, đủ xinh đẹp cũng đủ ngắn ngủi .

Tử Tình vươn tay phải, vẫy vẫy tạm biệt. Tử Tình xem bóng lưng Lưu Sầm càng ngày càng xa, càng ngày càng mơ hồ, trong lòng mặc niệm: "Tái kiến, tình yêu của ta, tái kiến, sầm ca ca, ngươi nhớ cũng được, quên cũng được, cuộc đời này, tốt nhất là không gặp lại nhau. Là ai đã từng nói ‘người yêu nhau không thể giúp nhau lúc hoạn nạn, vẫn nên lựa chọn tương vong cho giang hồ’ (ý là: chẳng thà lựa chọn từ bỏ tình cảm mãnh liệt này để đổi lấy đôi bên có được cuộc sống bình an)

Tử Tình ngẩng đầu lại nhìn liếc mắt ánh trăng đêm nay, trong lòng thầm nguyện cầu: "Nếu ánh trăng có hiểu, xin nhớ ước nguyện đêm nay, ta sẽ tìm được cuộc sống nông thôn hạnh phúc trong lý tưởng của ta."


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 27.07.2014, 14:21
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 28.06.2014, 11:03
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 258
Được thanks: 5179 lần
Điểm: 11.98
Có bài mới Re: [Xuyên không] Cuộc sống điền văn của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng - Điểm: 12
Chương 2: Thân phận mới


"Nước, nước" Tăng Tử Tình cũng không biết như thế nào, như bị mộng yểm, đau đầu đau chân, cả người đều đau, còn khát nước, chẳng lẽ hôm qua đi hóng gió ở bờ sông nên bị cảm lạnh. Không đúng, mình ngồi trên xe bus quay về trường mà? Đợi chút, nguy rồi, bị lật xe , nhưng đây là nơi nào, không giống như bệnh viện, không có mùi thuốc sát trùng, lại rất thối, giống mùi chuồng heo, đã nhiều năm không ngửi thấy. Một ý chí muốn sống mạnh mẽ trỗi dậy làm Tăng Tử Tình mở mắt, trời ạ, một cái phòng nửa gỗ nửa gạch thấp bé, mái cỏ tranh, nhưng chung quanh không có khe hở, còn có một cái cửa sổ, làm bằng gỗ thô, không có thủy tinh cũng không có nhựa dẻo, chỉ dùng cỏ bịt kín, chắc hẳn mới chuẩn bị. Mình chắc được gia đình nào cứu rồi, nhưng hộ gia đình này cũng quá nghèo, thời buổi bây giờ mà tìm một căn phòng cỏ tranh như vậy rất khó, trừ phi là chuồng heo và chuồng trâu vò. Hỏng rồi, mùi vị này không phải mùi phân heo sao? Tăng Tử Tình từ từ đứng dậy, vừa mới nãy trong lòng đầy cảm kích, lúc này lại chỉ có nghiến răng nghiến lợi.

"Không đưa ta đến bệnh viện thì thôi, lại không cho ta ở căn phòng sạch sẽ, ngươi nói ngươi muốn ta cảm kích ngươi hay hận ngươi mới tốt đây?" Tăng Tử Tình có thói quen lải nhải. Người thân thấy vậy riết cũng quen.

"A, quỷ quái, tay của ta, tay của ta sao lại nhỏ như vậy, chân thì sao, xong rồi xong rồi, chân cũng nhỏ như vậy, tóc, tóc, trời ạ, như cỏ khô." Phát hiện quái lạ làm Tử Tình lập tức nhắm lại, thét chói tai. Im lặng suy tư một hồi, chẳng lẽ mình xuyên không? Nếu không thì giải thích thế nào? Nhưng một chút trí nhớ của con bé này cũng không có, ở đâu, triều đại gì, vì sao bị ném tới chuồng heo? Tử Tình hoàn toàn không biết gì cả, nhìn quần áo rách tung toé trên người, vải bông cũ nát nhìn không ra màu sắc, không có nút áo, chỉ có mấy cái dây cột. Nhìn nơi mình đang nằm, mộ tầng cỏ thật dày mà sạch sẽ, cũng may là không làm bạn với heo. Biết được mây thứ này xong, Tử Tình bắt đầu suy tư. Nếu tối hôm qua không biết được bạn trai lâu năm có niềm vui mới thì mình sẽ không thể mỉm cười chúc hắn hạnh phúc . Nhưng, cha mẹ thì sao? Gia đình biết mình đã chết sẽ đau khổ thế nào? Nhớ đến cha mẹ và ca ca một mực yêu thương mình, có lẽ sẽ không còn được gặp lại, Tăng Tử Tình không khỏi đau thương, khóc thút thít, quên địa điểm, quên thời gian.

"Tình nhi, Tình nhi, ngươi tỉnh rồi? Ngươi có khỏe không? Ta là nhị ca, nhị ca đến  thăm ngươi."

"Nhị ca? Tình nhi? Ta vẫn gọi là Tình nhi? Cái này còn được!” Tử Tình tìm tìm, bên cạnh có đoi giày vải nhỏ nhắn bạc màu, Tăng Tử Tình mặc vào, đi tới cửa, cánh cửa đã bị khóa bên ngoài, xuyên qua cái khe cửa to khoảng bàn tay, nhìn thấy một nam hài khoảng 6, 7 tuổi. May là ăn mặc tương đối sạch sẽ, khuôn mặt cũng coi như thanh tú, chính là quần áo cũ nát. Tóc nửa búi trên đỉnh đầu, nửa buông xuống dưới, như kiểu tóc phim truyền hình cổ đại, rõ ràng không phải triều Thanh.

"Tình nhi, ngươi khỏe rồi à? Thật tốt quá, tối hôm qua nương sinh tiểu đệ đệ, sáng sớm đại ca đến nhà cậu đưa tin. Bà cũng nhờ người báo cho phụ thân, phụ thân trở về là ngươi sẽ được ra ngoài."

Cái gì, Tăng Tử Tình giận rung người, có cha, có nương, có huynh trưởng, tiểu hài tử nhỏ như vậy lại bị nhốt trong chuồng heo tự sinh tự diệt, đây dạng người nhà gì? Tăng Tử Tình căn bản không ý thức được việc tiểu hài tử nói không phải tiếng phổ thông, nhưng nàng lại nghe hiểu.

Mình chẳng biết cái gì, đành cố gắng tìm hiểu từ từ.

"Nhị ca, Tình nhi khát, đói bụng nữa, ngươi lấy ít nước và thức ăn cho Tình nhi, được không?" Thanh âm mềm mại, cái nói ra giọng giống như vậy.

"Ừ, ngươi chờ. Ta đến phòng bếp tìm xem."

Trong khi chờ đợi, Tăng Tử Tình cẩn thận đánh giá căn phòng tranh một chút, dọc theo góc tường, có mấy cái cọc gỗ được đóng xung quanh một cái hố hình chữ nhật, trong hố có ba con heo béo mập đang ngủ. Bên kia cũng có một cái hố, nhưng không sâu như hố có heo nằm, cũng không lớn, bên cạnh có một cây cột đóng thẳng đứng, trên đất là  đống cỏ hỗn độn, chắc là chỗ trâu bò nằm, hồi nhỏ mình đã thấy ở nông thôn. Góc tường khác thì chất đầy công cụ làm nông, kề bên cạnh cửa là một lớp cỏ mới được bày ra, chính là nơi Tăng Tử Tình nằm.

"Tình nhi, đến đây, nhị ca tìm được đồ ăn rồi nè."

Theo đó, một cái chén nhỏ ló vào qua khe cửa, là nước cơm, còn nóng và thơm, Tử Tình vừa nhận được đã nhanh chóng uống ực xuống, không có biện pháp, vừa khát vừa đói, uống xong một chén, "Còn có không?"

"Có, ngươi chờ, ta đi tiếp."

Chỉ chốc lát lại đưa đến, uống hết ba chén, mà thật ra chén cũng không lớn.

"Nhị ca, ta sợ, ngươi nói với nương đi, ta muốn về nhà."

"Nương cũng không có biện pháp nào, bà nói ngươi sẽ lây bệnh cho người khác. Nhị cô thì bị bệnh suốt, cũng chưa nói sẽ lây. Đúng là bất công. Ta còn nghe thấy nương khóc nữa, tam bà bà nói là do nương tức giận quá, nên tiểu đệ đệ mới chui ra sớm."

Thì ra là thế, …..con mẹ nó.

"Phụ thân đâu? Phụ thân cũng không cần Tình nhi sao?"

"Phụ thân không ở nhà, phụ thân mà trở về thì tốt rồi."

"Sao phụ thân không ở nhà vậy?"

"Tình nhi, ngươi quên sao? Phụ thân dạy học ở nha môn huyện, hôm nay là ngày nghỉ, lát nữa phụ thân sẽ trở lại."

May quá, thiếu chút nữa là lòi ra rồi, may nó chỉ là tiểu hài tử 6, 7 tuổi.

"Nhị ca, ta bị bệnh gì?"

"Không phải ngươi bị thủy đậu sao? Bà sợ lây cả nhà, nên bác cả và bác dâu bắt ngươi nhốt vào đây."

Trời ơi, thế mà sống nổi sao? Đợi đã, bác cả, bác dâu, người thân gì mà lạ vậy trời?

"Tiểu nhị, ngươi thăm muội muội à."

Tiểu Nhị, tên này rất vui, ta thích.

"Đại ca. Ngươi mau tới, muội muội khỏe lại rồi."

"Thật sự?" Như một trận gió chạy tới

"Ông anh cả à, có cần kích động vậy không, xét thấy ngươi thiệt tình nên ta sẽ không so đo chuyện lần này với ngươi." Tăng Tử Tình lảm nhảm trong lòng.

"Muội muội, ngươi khỏi bệnh thật chứ? Ngươi nói cho đại ca nghe, còn nơi nào không thoải mái không?"

"Còn đau đau ngứa ngứa, còn nữa, còn chút mơ hồ (không rõ)."

"Vậy ta đi nói nương nghe, rồi đến gặp a công (ông nội) mời lang trung bên Chu thôn xem bệnh cho muội."

"Đại ca, ngươi mau đi đi. Có nhị ca ở với ta mà."

Sau một hồi, rốt cục Tử Tình cũng biết sơ sơ tình hình nhà này: ông bà có năm người con, ba nữ hai nam, hai con trai đều thành thân và có con, đại cô Xuân Ngọc gả đến yến thôn cách nhà không xa, nhị cô Hạ Ngọc và tam cô Thu Ngọc còn nhỏ tuổi, nhị cô thân thể không tốt, hàng năm đều dùng thuốc. Nghe nói, tiền dạy học của phụ thân đều dùng để mua thuốc.

Bác cả Tăng Thụy Khánh đến giờ chỉ có một nữ nhi, mười tuổi, lớn hơn đại ca một tuổi, bác cả làm việc ở một cái nha môn gì gì đó trong Châu phủ, nhị ca cũng nói không rõ lắm, dù sao cũng chỉ là tiểu hài tử. Chỉ biết là mỗi tháng bác cả đều về nhà ở vài ngày.

Về cha mẹ của thân thể này, cha Tăng Thụy Tường cùng nương Thẩm thị, hơn nữa, tối hôm qua mới sinh tiểu đệ đệ, tổng cộng có năm đứa con, Tử Tình có hai ca hai đệ. Đại ca Tăng Tử Phúc năm nay chín tuổi, không biết là một đúng hay đã cộng thêm tuổi mụ, đang học vỡ lòng ở trấn trên, nhị ca Tử Lộc bảy tuổi, còn chưa vỡ lòng, Tăng Tử Tình vừa tròn năm tuổi, may là trùng tên trùng họ, chắc đây cũng là nguyên nhân nàng xuyên đến, còn có một đệ đệ ba tuổi Tăng Tử Thọ cộng thêm Tăng Tử Hỉ mới ra đời. Chà chà, Phúc Lộc Thọ Hỉ đều có cả.

Một gia đình lớn như vậy mà lại không ở riêng, Tăng Tử Tình thật có chút bất khả tư nghị (không thể nào nghĩ ra), mỗi ngày chắc rất náo nhiệt đây. Mỗi ngày gà bay chó sủa, trong lòng Tăng Tử Tình mừng thầm, cũng không nhàm chán lắm, cuộc sống sẽ không cô đơn, nàng hoàn toàn quên, cuộc sống lúc này rất gian nan, nghèo khổ.

"Nhị ca, vì sao chúng ta không ở riêng, ở riêng thì nương sẽ không bị khinh bỉ. Tử Tình cũng không bị nhốt."

"Đại nương ngày nào chả cãi nhau muốn ở riêng, đại cha cũng vậy, nhưng ông bà không đồng ý."

Chắc là vì hai người cô kia, còn cần tiền thuốc men, tiền đồ cưới. Tử Tình lại lập tức phân tích vấn đề. Trời ạ, không biết nhà này có bao nhiêu tình thế (ruộng đất), chắc cũng không nhiều lắm. Tăng Tử Tình rốt cục nhớ tới chất lượng cuộc sống hiện tại. Nếu biết trước điều này, thì hôm qua, lúc cầu nguyện dưới trăng với Lưu Sầm, ta nên cầu nguyện mình sẽ làm con một đại địa chủ, ít nhất là chuyện cơm áo gạo tiền không cần lo lắng.

Lang trung chưa tới, nhưng cha thân thể này đã đến. Cả một gia đình to đến thế mà cũng không có người khác đến thăm mình, rất lạnh lùng . Cực phẩm quả nhiên là cực phẩm. Tử Tình mặc niệm.

"Tình nhi, Tình nhi, ngươi làm sao vậy? Ngươi đừng dọa phụ thân. Lần trước phụ thânvề nhà ngươi vẫn khỏe mạnh mà."

"Phụ thân, Tình nhi không có việc gì . Tình nhi muốn nương."

"Được. Tình nhi về nhà." Tăng Thụy Tường mở cửa ra, ôm lấy Tăng Tử Tình.

"Tình nhi, phụ thân tới chậm, để Tình nhi chịu khổ , tại phụ thân không tốt, thiếu chút nữa phụ thân không còn gặp được Tình nhi."

Tăng Tử Tình cảm thấy trên mặt mình ươn ướt, người đời thường nói nam nhân đổ máu không để lệ, xem ra lão cha thật sự sợ nữ nhi mất. Nhưng hắn lại không biết, người đó đã mất đi rồi, nhưng Tăng Tử Tình nghĩ, nàng sẽ làm một nữ nhi tốt hơn.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 544 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 94, 95, 96

2 • [Xuyên không] Đích nữ nhị tiểu thư - Tình Đa Đa

1 ... 44, 45, 46

3 • [Hiện đại] Chỉ hoan không yêu Tổng giám đốc xấu xa chớ thô lỗ - Hải Diệp

1 ... 64, 65, 66

4 • [Xuyên không] Sủng thê manh y tài nữ - Thích Hề

1 ... 22, 23, 24

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Chồng trước có độc - Khu Khu Nhất Nhật

1 ... 30, 31, 32

6 • [Hiện đại] Vợ yêu thịnh thế của thiếu tướng - Nguyên Cảnh Chi

1 ... 40, 41, 42

7 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 10/11]

1 ... 52, 53, 54

8 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 152, 153, 154

9 • [Hiện đại] Vợ yêu tổng tài phóng ngựa tới đây - Lăng Thanh Điểu

1 ... 45, 46, 47

10 • [Xuyên không - Trùng sinh] Cách phát tài của thương phụ - Tiêu Tùy Duyên

1 ... 25, 26, 27

11 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng đụng vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 75, 76, 77

12 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

13 • [Xuyên không] Thứ nữ yểu điệu - Đông Ly Cúc Ẩn

1 ... 45, 46, 47

14 • [Hiện đại] Thượng tá không quân xấu xa - Thỏ Thỏ Hồng Nhan Nhiễu

1 ... 97, 98, 99

15 • [Xuyên không - Dị giới] Nam thừa nữ thiếu thật đáng sợ - Kim Đại

1 ... 36, 37, 38

[Cổ đại - Trọng sinh] Sủng thê làm hoàng hậu - Mạt Trà Khúc Kỳ

1 ... 53, 54, 55

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 14/10)

1 ... 65, 66, 67

18 • [Hiện Đại] Những bí ẩn của lãnh đạo thú tính - Lý Tiểu Lang

1 ... 218, 219, 220

19 • [Hiện đại] Chồng tôi ít tuổi hơn tôi - Hùng Tiên Sinh

1 ... 8, 9, 10

20 • List truyện ngôn tình sủng hoàn + Ebook [Update 14/11]

1 ... 7, 8, 9


Thành viên nổi bật 
Hạ Quân Hạc
Hạ Quân Hạc
Tuyền Uri.
Tuyền Uri.
Gián
Gián

Tiêu Dao Tự Tại: Vui quá vẫn còn quân tỷ nhận ra sự tồn tại của mụi T.T
Cô Quân: Tiêu muội. ngàn năm r mới thấy muội
Luna: viewtopic.php?style=2&p=3287845#t3287845   => mấy ba má vào chơi ủng hộ đê..m.n
Tiêu Dao Tự Tại: .
Cô Quân: Ôi. Thím Minh Nguyen onl kia
Libra moon: Haizz tới h đi sửa truyện rồi pp mn
Tét, cú : Ta ghét 2 người.
Trâu Bò Siêu Cấp: -^-
Lãng Nhược Y: Phu quân :kiss3:
Lãng Nhược Y: Đưa đây *giựt* Rửa rồi nấu :sofunny:
Libra moon: TỚi h ăn đường ròi
Kim Phượng: phu nhân :kiss:
Libra moon: Cô cô chào
Bà ủi chào
Gián: Con gái càng đang xức kem :lol: nấu ăn ngộ độc chết ráng chịu
Lãng Nhược Y: Nhi nhi :hug:
Angelina Yang: Ách, tớ đang định hô Ủ mà
Lãng Nhược Y: Nương :kiss3: Đưa con cái càng con nấu bún :D5
trantuyetnhi: làm gì đó
Cú Inca: Xùy xùy *ghét bỏ*
Gián: Kao đã nói trăm lần Uri not ủi còn lần nữa hỉu :lol:
Cú Inca: Tét, :chair:
Cú Inca: Yang, ừ :)2

Thím Ủi :lol:
Trâu Bò Siêu Cấp: cách chế biến cú mèo...
Gián: Cạp chết hết giờ :chair: bổn cung đi ngủ các ái khanh ngủ ngon :sofunny: bãi trào
Angelina Yang: Cú : dạo này tớ ít vào mà
Lãng Nhược Y: Nhắn gì vạy ba?
Trâu Bò Siêu Cấp: "==" ... ta nhắn rồi...
Cú Inca: Yang, mem cũ sao thím?
Cú Inca: Lib :))

Tét, kêu làm gì?
Angelina Yang: Ồ, mấy nàng lên chức càng tốt chứ sao, tớ chứng kiến đến mấy chục nàng làm MOD rùi
Angelina Yang: tớ chỉ xem fan của HT đi tung hoành khắp nơi thui

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.