Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 102 bài ] 

Cô vợ nhỏ ôn tồn của Trung tá - Khiến Ngươi Rơi Lệ Rốt Cuộc Không Phải Ta

 
Có bài mới 23.04.2017, 18:08
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Mộc Ngư Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Mộc Ngư Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 24.12.2016, 22:51
Bài viết: 82
Được thanks: 298 lần
Điểm: 10
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cô vợ nhỏ ôn tồn của Trung tá - Khiến Ngươi Rơi Lệ Rốt Cuộc Không Phải Ta - Điểm: 11
Chương 91. Biến cố


          "Kha Trạch Liệt, bây giờ anh đang làm gì thế?" Lâm Nhược cũng không biết mình bị làm sao, bỗng nhiên rất muốn biết Kha Trạch Liệt đang làm gì.

             Kha Trạch Liệt nghe thấy giọng nói có phần mệt mỏi của Lâm Nhược, cảm thấy đau lòng, nha đầu này chắc chắn lại để bản thân mình bận rộn quá mức rồi. Bây giờ mới ngoan ngoãn, biết gọi điện cho anh. Như thế, cô có thể thoáng nghỉ ngơi trong chốc lát, giảm bớt căng thẳng.

               "Anh đang ở trong bệnh viện..." Kha Trạch Liệt còn chưa nói xong, đã bị giọng nói sắc bén của Lâm Nhược cắt ngang.
        
      Cô vừa nghe thấy hai chữ "bệnh viện", liền kích động vô cùng, "Cái gì, bệnh viện, có phải vết bỏng rất nghiêm trọng không?" Lông mày nhíu lại, trong lòng cô sợ hãi. Nhịp tim hỗn loạn, cả người có chút sốt ruột.

                Không nghĩ tới Lâm Nhược sẽ hốt hoảng như vậy, khóe miệng Kha Trạch Liệt gợi lên độ cong, toàn thân phát ra vẻ đẹp mê hoặc lòng người. Thoạt nhìn, tựa như một loại không khí mờ ám, trong tốt đẹp lại có cả hơi thở tà mị.

               "Em đừng sốt ruột, anh chỉ là đại diện quân khu đi thăm hỏi nạn nhân thôi." Kha Trạch Liệt vội vàng giải thích. Khóe miệng liên tục kéo lên để lộ bí mật rằng tâm trạng của anh đang rất tốt.

                Nghe được lời này của Kha Trạch Liệt, Lâm Nhược bỗng nhiên thở phào nhẹ nhõm. Cả người xụi lơ ngồi trên ghế, tựa như tâm trạng căng thẳng vừa rồi, đã dùng hết tất cả sức lực của cô. Giọng nói lộ ra mệt mỏi, khiến Kha Trạch Liệt rất đau lòng.

                 "Ừ, anh phải chú ý sức khỏe đấy. Hôm nay, chúng ta có phải tới gặp, ừm, cha mẹ không?" Lâm Nhược không được tự nhiên chuyển chủ đề, xưng hô kiểu này cô thật sự vẫn chưa quen thuộc lắm.

               Kha Trạch Liệt cảm thấy rất lo lắng, sức khỏe của anh bản thân anh luôn hiểu rõ, nhưng anh sợ sẽ khiến cô mệt nhọc "Nếu em thấy mệt, chúng ta để hôm khác đi cũng được."

               "Không sao đâu." Lâm Nhược đưa ngón cái và ngón trỏ xoa xoa hai mắt. Làm việc cả một ngày, đã tiêu hao hết tất cả sinh lực của cô. Đã lâu lắm rồi chưa dốc sức như vậy, quả thật có chút không quen.

              Thấy Ngụy Khải cầm một cốc nước tiến vào, Lâm Nhược vẫn thản nhiên xoay người, quay lưng về phía Ngụy Khải. Cầm điện thoại di động, mày nhíu lại, trong lòng hơi do dự.

               "Kha Trạch Liệt, em..." Lâm Nhược cuối cùng vẫn là không nói ra.

               "Ừ, sao vậy?" Kha Trạch Liệt biết Lâm Nhược có chuyện muốn nói với anh, nếu không cô cũng sẽ không chần chừ trong điện thoại với anh lâu như vậy.

               "Thôi bỏ đi, sau này hãy nói." Lâm Nhược vẫn chưa nghĩ được nên mở miệng thế nào với Kha Trạch Liệt, quên đi.

              Cúp điện thoại, xoay người, liếc mắt thấy Ngụy Khải đặt ly nước trên bàn làm việc của cô, khẽ nói "Cảm ơn.". Cô biết anh ta muốn nói gì. Trước khi anh ta nói ra, đã đáp lại.

                Cúi đầu, xử lý những công việc cuối cùng. Ngay cả khi cô đã nỗ lực làm việc như vậy, vẫn còn một số lượng lớn văn kiện chất đống trên bàn làm việc của cô. Đối với sự phát triển không ngừng của công ty, đây cũng không phải là chuyện xấu. Cuộc sống, có một giai đoạn bận rộn thế này, cũng coi là một chuyện tốt.

                Ngụy Khải thấy Lâm Nhược chăm chỉ như vậy, cũng không thể không biết thẹn mà rảnh rỗi ở lại trong phòng làm việc của cô. Nhẹ nhàng đi ra khỏi phòng, khép cửa lại. Trong lòng rất khó chịu, nhưng anh sẽ không nói ra.

                Không lâu sau, Lâm Nhược nhận được tin nhắn của Kha Trạch Liệt gửi tới.

                "Sau khi tan ca, anh sẽ tới đón em. Chờ anh."

                 Lâm Nhược nở nụ cười quyến luyến, ngay cả trong mắt cũng chứa ý cười. Lúc này, ánh mặt trời sáng rọi. Từng chùm tia sáng tản ra nhảy nhót trên người mọi người, chiếu sáng . Không có lấy một chút tối tắm hay bí mật nào.

              Kha Trạch Liệt sau khi dặn dò Tằng Ưu Mĩ đơn giản mấy câu, liền viện cớ công việc, nhanh chóng rời khỏi phòng bệnh Tằng Ưu Mĩ. Bóng lưng vững chãi kiên quyết, không chút dây dưa.

                  Ngồi trên chiếc Lexus của mình, gọi điện thoại tới quân khu.

                   "Hoàng Thần Đạt, đã hết giờ làm việc rồi, tôi phải đi đón bà xã đây." Kha Trạch Liệt nghiêm túc mở miệng, hệt như lúc đang làm việc, không có chút cợt nhả.

                 Hoàng Thần Đạt vừa nghe, phì một tiếng bật cười. "Tôi nói cậu tên xấu xa này, cậu cố ý đúng không. Được rồi, ông đây thừa nhận, ông đây ghen tỵ. Cậu biến đi, để ông đây còn tan tầm. Hôm nay cực khổ cho cậu rồi, lại bắt một tên đàn ông nghiêm túc cứng nhắc như cậu đi làm mấy chuyện nho nhã như thế."

                Kha Trạch Liệt cười khởi động xe, "Cậu biết thế là tốt rồi."

                Sau khi cúp điện thoại, trong lòng Kha Trạch Liệt vẫn có chút không yên. Mặc dù nghe Hoàng Thần Đạt nói như cậu ta không sao, nhưng anh hiểu, Hoàng Thần Đạt luôn là một người giỏi ngụy trang chính bản thân mình. Có chuyện gì, cậu ta chưa bao giờ bộc lộ ra. Đây cũng là điều khiến anh lo lắng nhất.

                Thở dài.

                 Những người quan trọng trong cuộc đời của anh, người anh em, cậu nhất định phải cố chịu đựng.

                 Kha Trạch Liệt lái xe đến tầng dưới công ty EX, nhìn đồng hồ, Lâm Nhược vẫn chưa tan làm. Liền tắt máy, ngồi trên xe nghịch điện thoại di động.

                 Đúng lúc này, một người đàn ông mặc áo khoác màu đen, trên đầu đội mũ lưỡi trai đen đi vào phòng làm việc của Lâm Nhược.  Lợi dụng khi người nhân viên không để ý, liền chạy vào thang máy. Một mạch đi lên tầng cao nhất, phòng làm việc cấp cao.

               Chân mày Lâm Nhược nhíu lại, nghe thấy bên ngoài có tiếng tranh chấp to tiếng, ngồi thẳng dậy, nhìn ra ngoài. Xảy ra chuyện gì vậy?

              Không chờ Lâm Nhược tìm ra được kết quả, Ngụy Khải đã cầm một phong thư đi vào phòng làm việc. Sắc mặt hơi buồn bực, không nói tiếng nào tiến đến trước mặt Lâm Nhược thì dừng lại.

             "Sao thế?" Cuối cùng vẫn là Lâm Nhược thiếu kiên nhẫn trước, cô chưa từng nhìn thấy vẻ mặt Ngụy Khải như vậy, đầu óc Lâm Nhược có chút khó hiểu.

              Gương mặt Ngụy Khải cứng nhắc một lúc lâu, mới chậm rãi mở miệng, "Chủ tịch, vật này là đưa cho cô." Vừa nói, vừa đưa phong thư trong tay đến.

              "Đây là gì vậy?" Lâm Nhược vừa nhận lấy phong thư, vừa mở miệng hỏi. Thần bí như vậy, sẽ là thứ gì?

               Ngụy Khải im lặng không trả lời, ánh mắt nhìn về Lâm Nhược có chút không nỡ. Vừa rồi còn tranh cãi một phen với người mang đồ tới, người nọ mở phong thư ra, sắc mặt Ngụy Khải liền đột ngột thay đổi. Anh từng ích kỷ muốn giấu phong thư kia đi, nhưng anh lại thấy Lâm Nhược đã chú ý tới bọn họ ở phía bên này.

               Giấy không thể gói được lửa, cuối cũng vẫn phải thành thực bày ra trước mặt Lâm Nhược.

               Lâm Nhược mở phong thư ra, sau đó, vẻ mặt cứng đờ. Giống như thời gian bị tạm ngừng, giờ phút này, Lâm Nhược như đang bị giam giữ.

              Vội vã lật tấm hình trong tay, không có điểm nào không phải là tấm hình mập mờ giữa Kha Trạch Liệt và một người phụ nữ trẻ trung. Trong đó còn có một bức hình, khóe miệng anh nở nụ cười dịu dàng, nét dịu dàng đó Lâm Nhược cũng rất ít khi được nhìn thấy, thế nhưng với người con gái khác lại không hề giấu giếm.

                 Tay phải của anh tự nhiên thân thiết khoác lên vai người kia, trên mặt cô gái nở nụ cười nhu thuận lưu luyến, trên gương mặt trắng nõn vui tươi, hơi phiếm hồng. Giống như vừa bước ra từ phòng tắm hơi, dáng vẻ tươi mát trong lành động lòng người.

                 Lâm Nhược lật xem tấm hình khác, còn có một cô bé, ôm đùi anh, trên khuôn mặt bụ bẫm trắng hồng nở nụ cười rạng rỡ, tựa như một đóa hoa hướng dương đón lấy ánh nắng mặt trời, đáng yêu vô cùng.

             Đôi mắt ngây thơ trong suốt, vô tội nhìn cô, trong lòng Lâm Nhược khó chịu ấm ức.

             Tại sao có thể như vậy, bằng chứng nhiều thế này. Nhất định không phải là giả.
              
                Hình ảnh bệnh viện quân khu, hiện lên chân thật trước mắt Lâm Nhược. Đứa bé đó, không biết là từ nơi nào xuất hiện, tựa như một tinh linh bé nhỏ, ôm Kha Trạch Liệt. Nhìn ánh mắt anh, tựa như ánh mắt đang nhìn người thân của mình.

                Trái tim Lâm Nhược trong nháy mắt giống như vỡ nát, sau một trận cuồng phong, những mảnh vụn cũng không chốn nương theo. Cả người Lâm Nhược như mất hết sức lực, kiệt sức như tằm kéo tơ, trong chốc lát đã bao quanh người cô.

                 Cô đã làm sai điều gì sao? Sao anh lại đối xử với cô như vậy? Tại sao, tại sao?

                 Nước mắt trào lên hốc mắt Lâm Nhược, tròng mắt như mã não bị một tầng chất lỏng phủ kín. Nước mắt bám thật chặt trong tròng mắt, bướng bỉnh không chịu rơi xuống.

                Ngụy Khải nhìn Lâm Nhược, cứ thế âm thầm lặng lẽ nhìn cô. Lâm Nhược khó chịu, điều này anh đã nghĩ đến, nhưng anh không ngờ, người kiên cường như Lâm Nhược lại có thể để lộ tâm tình bất ổn của mình ngay trước mặt anh. Anh coi cô là nữ thần, hôm nay, nữ thần lại rơi lệ.

              Lâm Nhược cũng là một người bình thường, mặc dù bề ngoài thoạt nhìn mạnh mẽ, nhưng trong lòng, vẫn là một người con gái yếu ớt. Dù cô có ngụy trang giấu mình thế nào đi nữa, điều này cũng không cách nào thay đổi.

               Tim Ngụy Khải tựa như bị bỏ vào trong máy trộn bê tông, ấn nút, trong nháy mắt toàn bộ đã bị cắt nát. Đợi đến sau khi sự tra tấn chấm dứt, trái tim đã sớm không còn nguyên vẹn. Trái tim này, thuộc về Lâm Nhược. Hôm nay cô tan nát cõi lòng, nó tự nhiên cũng không còn ý nghĩa tồn tại.

               Yên lặng đưa cho cô một tấm khăn giấy, lông mi khẽ run, anh biết bây giờ cô đang rất đau khổ. Anh cũng không nỡ nói cho cô biết, anh đã xem qua hình.

               Cô kiên cường, nhất định sẽ cảm thấy còn khổ sở hơn cả bị lăng trì.

                Lâm Nhược nhìn khăn giấy Ngụy Khải đưa tới mấy giây, sau đó mới phản ứng được, nước mắt vẫn ở rung rung trong hốc mắt. Đôi mắt uất ức khiến sự bình tĩnh của Ngụy Khải trong chốc lát sụp đổ, Lâm Nhược khó chịu, anh cũng khó chịu.

                Dù thế nào đi nữa, đều phải bảo vệ cô thật tốt.

                "Lau nước mắt đi, bây giờ anh ta đang ở tầng dưới." Ngụy Khải liếc Lâm Nhược, tầm mắt dời đi nơi khác, nhìn xuống đường phố đông nghịt phía dưới.

                Bây giờ là giờ cao điểm tan tầm, trên đường xe cộ chen chúc nhiều vô cùng. Vậy mà có một chiếc xe vẫn lẳng lặng đỗ ở trước công ty, một người đàn ông đứng dựa lưng vào xe, cúi đầu nghịch điện thoại di động. Ngay cả bộ dáng tùy ý, cũng toát ra vẻ đẹp nổi bật.

                  Nữ sinh đi ngang qua, đều liên tục quay đầu lại, thậm chí còn lấy điện thoại ra, len lén chụp một một tấm hình.

                  Nghe vậy, đầu óc Lâm Nhược nhất thời chết lặng mấy giây. Nhưng chỉ mấy giây sau, cô đã khôi phục lại bộ dáng lạnh nhạt như trước, lau khô nước mắt trong hốc mắt. Rốt cuộc cô vẫn không để những giọt nước mắt vô dụng kia rơi xuống.

                Lấy phấn trang điểm từ trong túi xách ra, sửa lại lớp trang điểm, che dấu đi đôi mắt đỏ hồng. Một lúc sau, không hề nhìn ra được cảm xúc đau khổ vừa rồi của cô. Ngay cả Ngụy Khải cũng có chút khó tin nổi, nhưng đây mới chính là Lâm Nhược mà anh biết.

              Ngụy Khải yên tâm hơn hẳn, khóe miệng khẽ nhếch lên. Tiến lên mấy bước, đưa tay vỗ vai Lâm Nhược, ánh mắt nhìn về nơi xa, giống như đang tự lẩm bẩm, "Không nên khổ sở, ít nhất còn có tôi, vẫn sẽ ở bên cạnh cô."

              Vừa dứt lời, Ngụy Khải liền nhấc chân rời khỏi phòng làm việc của cô. Bóng lưng phóng khoáng anh tuấn, trong nghiêm túc còn có chút  ngang ngạnh, liếc nhìn qua, thật là có phần giống Mẫn Đình.

              Mẫn Đình...



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Loveyoumore3112 về bài viết trên: chauanh2013
Xin ủng hộ:  
      
     

Có bài mới 27.04.2017, 01:42
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Mộc Ngư Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Mộc Ngư Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 24.12.2016, 22:51
Bài viết: 82
Được thanks: 298 lần
Điểm: 10
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cô vợ nhỏ ôn tồn của Trung tá - Khiến Ngươi Rơi Lệ Rốt Cuộc Không Phải Ta - Điểm: 11
Chương 92. Gặp cha mẹ

Mẫn Đình...

Cái tên này, dường như đã trở nên có chút xa lạ.

Tiềm thức muốn chạy trốn, không muốn bất cứ người nào bên cạnh mình rời đi.
Cũng chỉ là suy nghĩ mà thôi, loại suy nghĩ này, khiến Lâm Nhược cảm thấy hạnh phúc một ít.

Con người, cuối cùng cũng sẽ học được cách tự mình tìm niềm vui trong đau khổ.

Lâm Nhược chậm rãi đi xuống công ty, gương mặt xinh đẹp căng thẳng, không giấu nổi tâm sự.

Ngụy Khải yên lặng bước sau lưng cô, nhưng không mở miệng nói lời nào, chì là lặng lẽ đi theo. Anh thấy cô khổ sở, trong lòng cũng rất rối rắm.

Một mặt, dù sao cô cũng là người con gái mình yêu, anh chỉ hận không thể nâng niu cô trong lòng bàn tay, che chở cô. Nhưng, lần này, là chồng của cô chọc giận cô, anh lại ích kỷ muốn nhân cơ hội này mà hạ gục Kha Trạch Liệt.

Có phải là anh rất ích kỷ không?

"Cô đang muốn mọi người trên thế giới này đều biết tâm tình cô không tốt sao?" Ánh mắt Ngụy Khải hướng về phương xa, dường như không nhịn được nữa mà mở miệng. Ánh mắt mờ mịt, khiến Lâm Nhược không biết rốt cuộc anh đang suy nghĩ gì.

Thân thể Lâm Nhược dừng lại một lát, rất nhanh, liền bị cô che dấu đi. Bày ra bộ dáng bình thản giống như chưa hề có bất cứ chuyện gì xảy ra. Cơ thể tự nhiên đứng thẳng, trong lúc vô tình lại toát ra bộ dáng thùy mị ưu buồn, mê hoặc Ngụy Khải.

Trong ánh mắt lộ ra vẻ quyến rũ, điều này trước đây Lâm Nhược chưa từng thể hiện ra.

Thì ra, cũng không phải là cô bạc tình. Chỉ là những điều tốt đẹp của cô, chỉ để lộ ra trước mặt người cô yêu mà thôi.

Mà anh, phải lấy loại thân phận, vị thế gì để bước vào trong thế giới của cô đây?

Ngụy Khải, không biết, cũng không muốn biết. Câu trả lời có lẽ sẽ là tổn thương, vậy chi bằng không biết, không hiểu.

"Tôi không nói tôi không khó chịu, anh tin không?" Ánh mắt Lâm Nhược thoáng lướt về phía sau, như chỉ là nói mê. Vừa nói, bước chân đã nhấc lên. Cứ vậy lưu loát rời đi.

Nhìn bóng lưng quật cường của cô xa dần, chậm chạp không tiến lên. Lúc này, Lâm Nhược hẳn là không muốn người khác nhìn thấy cô, nhìn thấy dáng vẻ yếu đuối của cô.

Cô gái này, có kiêu ngạo của cô. Là không cho phép người khác tiến vào cấm địa.

"Em tới rồi à." Từ xa xa Kha Trạch Liệt đã nghe được tiếng bước chân tới gần, nghe tiếng bước chân quen thuộc của Lâm Nhược, liền nhận ra. Ngẩng đầu lên, mỉm cười nhìn cô.

Trong lòng Lâm Nhược không khỏi cười lạnh, nhưng ngoài mặt không thể hiện rõ ràng như vậy. Cười nhàn nhạt một tiếng, thái độ có chút lạnh nhạt.

Kha Trạch Liệt hơi nghi ngờ, nhưng cũng không suy nghĩ quá nhiều. Phụ nữ mà, tâm trạng sáng nắng chiều mưa là điều bình thường. Giống như dì cả tới vậy. Đều là một đạo lý.

Nhanh chóng vòng qua phía bên kia, từng bước tiến về phía cô, mở cửa xe ra.

Không ngờ, Lâm Nhược ngừng lại trước cửa xe, sau đó đi một vòng, tự mình mở cửa ghế trước.

Tâm tình nhỏ này, biểu lộ ra rất rõ ràng. Chỉ cần là người bình thường đều có thể nhìn ra.

Nhưng, Kha Trạch Liệt đâu phải là người bình thường.

Anh lúng túng cào mái tóc, cười nhẹ ngượng ngùng nói, "Ra vậy, hôm nay em lại muốn ngồi ghế trước nha.ha ha."

Lâm Nhược khom người ngồi vào trong xe, cánh mũi bất giác cảm thấy chua xót, hốc mắt cũng hơi phiếm hồng. Dời tầm mắt đi nơi khác, cố ý không nhìn Kha Trạch Liệt. Không muốn nỗi buồn của chính mình, bộc lộ rõ trong mắt Kha Trạch Liệt.

Kha Trạch Liệt trở lại ngồi vào trong ghế lái, khởi động xe. Chiếc xe chạy nhanh lướt đi trên đường lớn, Kha Trạch Liệt cố ý tránh qua khu vực phồn hoa của thành phố, con đường cũng tương đối thoáng đãng. Đương nhiên có thể tăng tốc, rồi lại tăng tốc.

Dọc theo đường đi, Kha Trạch Liệt nói một câu lại một câu, cố gắng tìm kiếm đề tài nói chuyện. Nhưng Lâm Nhược vẫn là một dáng vẻ không hề có hứng thú như trước, vô vị đáp lời.

" Lâm Nhược..."

"Ừm."

"Em làm sao vậy?" Kha Trạch Liệt quay đầu sang, nhìn Lâm Nhược, đôi mắt đen nhánh sáng như ánh sao, nhìn cô.

"Không có việc gì." Lâm Nhược cảm nhận được ánh nhìn mãnh liệt của Kha Trạch Liệt, nhưng vẫn cương quyết không chịu quay đầu nhìn anh, giống như một đứa trẻ đang cáu kỉnh.

Kha Trạch Liệt lẳng lặng nhìn Lâm Nhược, dường như thời gian cũng dừng lại ngay giờ khắc này. Tầm mắt rơi trên người cô, như muốn soi rõ cô.

"Coi chừng!" Lâm Nhược đột nhiên hô to một tiếng, thức tỉnh Kha Trạch Liệt. Còn chưa kịp phản ứng, Lâm Nhược đã nhẹ nhàng đẩy vô-lăng Kha Trạch Liệt đang nắm chặt, xe hơi lệch khỏi quỹ đạo ban đầu.

Kha Trạch Liệt bỗng nhiên hoảng hốt, quay đầu nhìn lại, thấy hai chiếc xe chỉ va quẹt vào nhau, suýt chút nữa đã xảy ra chuyện lớn rồi.

Lâm Nhược quay đầu, nhìn Kha Trạch Liệt, nhưng không thấy được chút hoảng hốt lo sợ nào trên khuôn mặt anh, bộ dạng tựa như vừa rồi không hề có gì xảy ra. Kha Trạch Liệt thản nhiên đến mức kỳ cục.

Vừa rồi, quá chăm chú nhìn Lâm Nhược, liền quên mất mình vẫn còn đang lái xe.
Mày rậm của Kha Trạch Liệt nhíu lại, trong lòng cảm giác không thoải mái. Lâm Nhược thì thế nào?

Vốn cho là, Lâm Nhược sẽ trách mình lái xe không cẩn thận. Nhưng mà, cô không hề.

Lâm Nhược bên cạnh, hai tay vòng trước ngực, dáng vẻ cũng không như không có chuyện gì xảy ra. Ít nhất qua nét mặt của cô, không nhìn ra được sơ hở nào.

Gặp đèn đỏ, Kha Trạch Liệt chầm chậm dừng xe lại. Đầu óc không ngừng hoạt động, muốn biết trong lòng Lâm Nhược đang cất giấu chuyện gì, nhưng lại không biết phải mở miệng hỏi thế nào.

Hơi cúi đầu, rất tập trung suy nghĩ.

Lâm Nhược cảm nhận được không khí xung quanh thay đổi, ngay cả Kha Trạch Liệt lúc nãy còn lảm nhảm liên tục cũng lặng lẽ im lặng.

Khẽ quay đầu, liếc Kha Trạch Liệt, thấy hình dáng anh cúi đầu suy tư, cho rằng trong lòng anh đang áy náy, cô càng thêm không thoải mái. Một cơn tức giận nổi lên, cho dù cô khó chịu ngang ngược thế nào, cũng không muốn phải chia sẻ người đàn ông của mình với người khác. Ít nhất, trước khi bọn họ ly hôn, vợ của Kha Trạch Liệt vẫn là Lâm Nhược cô!

Anh cũng không muốn có bất kỳ hiểu lầm nào giữa hai người họ, nhưng lúc này, anh thật sự không biết phải mở miệng thế nào. Đối với sự thay đổi thái độ của Lâm Nhược, Kha Trạch Liệt cũng không biết nguyên do.

Nhìn phong cảnh lướt qua bên ngoài dọc đường đi, suy nghĩ của Lâm Nhược không ngừng bay xa.

Cô rất muốn biết người con gái và đứa trẻ trong bức hình kia là ai, cô thực sự rất để ý, để ý bất kỳ điều gì liên quan đến Kha Trạch Liệt, dù cho chỉ là chuyện nhỏ nhặn vụn vặt.

Nhưng lòng kiêu ngạo của cô không cho phép cô làm vậy.

Lâm Nhược mím chặt môi, trong đôi mắt đen xinh đẹp thoáng qua vẻ không đành lòng. Thấy sườn mặt buồn bã của Kha Trạch Liệt, cô cũng rất khó chịu.

Xe chậm rãi đi về phía ngoại thành, Kha Trạch Liệt giải thích bên tai.

"Cha mẹ anh không thích thành phố ồn ào, cho nên mua nhà ở vùng ngoại ô. Ở đây không khí lẫn cảnh vật cũng được lắm..."

Lâm Nhược nhìn phong cảnh trước mặt không chớp mắt, thản nhiên gật đầu, như đáp lại lời Kha Trạch Liệt.

Kha Trạch Liệt quay đầu lại, nhìn cô, hiểu rõ hiện tại cô cần được yên tĩnh, cũng không lên tiếng nữa.

Trạng thái sắc mặt như vậy,  nếu gặp cha mẹ anh, Kha Trạch Liệt có chút không yên tâm về cô.

Dựa vào tính tình của cha mẹ anh, có khi nào sẽ chọc cho Lâm Nhược tính tình lạnh nhạt trời sinh phát cáu không?...

Lái xe đến cửa tiêu khu, từ xa đã thấy bóng người đứng ở trạm gác, sắc mặt nghiêm túc chăm chú nhìn vào chiếc xe đang tiến vào.

Chuyển mắt, thấy Kha Trạch Liệt, chào Kha Trạch Liệt theo nghi thức tiêu chuẩn quân đội, động tác tiêu chuẩn khiến Lâm Nhược thấy hơi kinh ngạc. Còn chưa vào trong tiểu khu, đã phảng phất có thể cảm nhận được hơi thở nghiêm nghị nề nếp trong tiểu khu tản mát ra ngoài.

Nhưng cha mẹ Kha Trạch Liệt rõ ràng không phải là người như thế, chẳng lẽ người có tiền thì không nên là người tài trí hơn người sao?

Kha Trạch Liệt đơn giản đáp lại một chút, sau đó tựa như một làn khói, lái xe vào trong tiểu khu.

Vòng vèo một lúc, cuối cùng Kha Trạch Liệt cũng dừng xe trong gara dưới lòng đất. Xoay người xuống xe, săn sóc mở cửa xe giúp Lâm Nhược.

Vốn tưởng rằng Lâm Nhược sẽ từ chối anh, không ngờ lại nằm ngoài dự đoán của anh. Giờ phút này Lâm Nhược giống như thường ngày, thản nhiên xuống xe, chỉ là trong đôi mắt thiếu đi nét cười. Vẻ hờn dỗi nơi khóe mắt ngày trước khi thấy anh cũng không biết đã đi về nơi nào.

Kha Trạch Liệt có phần kiêng dè khẽ ôm lấy bả vai  Lâm Nhược, thấy cô không né tránh, thở phào nhẹ nhõm. Cánh tay căng thẳng cũng chầm chậm buông lỏng.

Cảm nhận được động tác cẩn thận của Kha Trạch Liệt, lòng Lâm Nhược như bị người khác nhéo một cái, khó chịu muốn chết. Là bởi vì người phụ nữ kia sao? Cho nên động tác của anh đối với cô cũng thay đổi, trở nên cẩn thận như vậy.

Chỉ một động tác như vậy, lại khiến Lâm Nhược cảm thấy Kha Trạch Liệt đã cách cô xa thật là xa.

Quan hệ như vậy, so với người xa lạ cũng chỉ gần hơn một chút mà thôi.

Còn chưa đi đến cửa Kha gia, đã nghe được tiếng cười sang sảng truyền tới từ trong biệt thự.

Lâm Nhược hơi nghi hoặc nhíu mày, chẳng lẽ trong nhà còn có vị khách nào khác sao?  Bỗng nhiên, Lâm Nhược chợt cảm thấy rất căng thẳng.

Kha Trạch Liệt cũng không biết trong nhà còn có ai, không hề nghe cha mẹ nói đến.

Trong lòng tràn đầy nghi ngờ, khiến bước chân Kha Trạch Liệt trở nên nhanh hơn.

Nhấn chuông cửa, rất nhanh, quản gia đã đi ra, mở cửa. Sau khi thấy là Kha Trạch Liệt, khóe miệng lộ ra nụ cười chân thành, "Thiếu gia, cậu đã về rồi." Trái lại cũng dời tầm mắt đến trên người Lâm Nhược, mỉm cười gật đầu một cái.

Đối với quản gia, Kha Trạch Liệt cũng rất tôn trọng. Đáp lại bằng một nụ cười nhàn nhạt, sau đó ôm Lâm Nhược cất bước đi vào nhà.

Bóng dáng hai người sóng vai thân mật, lọt vào trong mắt quản gia, dù đã là mùa đông, lại toát ra loại không khí nóng bỏng của trời mùa hạ. Thật tốt, trẻ tuổi thật tốt.

"Là ai vậy, cười nói vui vẻ như vậy." Vừa mới đi tới cửa, Kha Trạch Liệt đã hắng giọng lớn tiếng nói, đầu cũng không ngừng quan sát bên trong, muốn tìm tòi câu trả lời.

Nghe được giọng nói của Kha Trạch Liệt, cha mẹ anh vốn đang cười đùa đều ngẩng đầu lên, nhìn về phía bên ngoài cánh cửa. "A Liệt về rồi, mau mau mau, để mẹ nhìn kỹ con chút nào, cũng đã lâu lắm rồi không về nhà."

Mẹ Kha Trạch Liệt giống như một trận gió lướt đến bên người anh, vòng quanh anh trái ba vòng phải ba vòng, sau khi xác nhận không có thiếu cánh tay thiếu bên chân nào, mới yên lòng. Ngắm nghía gương mặt khôi ngô của con trai.

"Mẹ, mẹ, ôi chao, mẹ!" Kha Trạch Liệt bất đắc dĩ kéo bàn tay mẹ đang không ngừng vuốt ve gương mặt anh, trong ánh mắt có phần hơi bất mãn. Liên tục dùng ánh mắt ra hiệu cho mẹ, chẳng lẽ mẹ không nhìn thấy vợ con đứng ở đây sao!

Kha Trạch Liệt là do bà sinh ra, làm sao bà lại không biết ý tứ của con mình. Cũng bắt đầu nháy mắt ra hiệu, mẹ biết, ánh mắt của con cũng không tệ đó.

Tất nhiên, mẹ cũng không nhìn xem, là con trai ai sinh ra.
...

Lâm Nhược mờ mịt nhìn hai mẹ con họ khoa trương trao đổi ánh mắt, lại cố gắng mấy cũng không nắm bắt được chút thông tin nào.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Loveyoumore3112 về bài viết trên: Ruby0708
Có bài mới 04.05.2017, 22:50
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Mộc Ngư Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Mộc Ngư Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 24.12.2016, 22:51
Bài viết: 82
Được thanks: 298 lần
Điểm: 10
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cô vợ nhỏ ôn tồn của Trung tá - Khiến Ngươi Rơi Lệ Rốt Cuộc Không Phải Ta - Điểm: 11
Chương 93. Em là người duy nhất của anh. Chương cuối.

Lâm Nhược mờ mịt nhìn hai mẹ con họ khoa trương trao đổi ánh mắt, lại cố gắng mấy cũng không nắm bắt được chút thông tin nào.
     
Nhiệt độ trong phòng không ngừng tăng lên, không khí trở nên có chút kỳ quặc. Vốn không khí vẫn đang vui vẻ cười đùa, lại bị phá vỡ. Quan trọng là người trong cuộc vẫn không có chút không vui nào.

Kha Trạch Liệt cảm giác được sự mất tự nhiên của Lâm Nhược, khẽ ôm cánh tay cô, để cô cảm nhận được sự tồn tại của mình, mang lại cho cô cảm giác an toàn. "Đây, để con giới thiệu với mọi người..."

"Không cần giới thiệu, chúng ta đã biết từ lâu rồi." Cha Kha Trạch Liệt đi tới, cắt ngang lời anh. Cười với Lâm Nhược rồi gật đầu một cái.

Khuôn mặt tươi cười hiền lành ấm áp, giúp tâm trạng hồi hộp căng thẳng của Lâm Nhược dần dần biến mất, khiến cô thấy nhẹ nhõm hơn, nhưng cũng không thể thoải mái giống như thường ngày.

Thận trọng kéo kéo mép quần áo, cả người thu lại nét mạnh mẽ của một doanh nhân, hai má ửng hồng tựa như thiếu nữ mười bảy mười tám tuổi. Khom lưng cúi người thật sâu chào hỏi: "Bác trai bác gái, xin chào."

Mẹ Kha Trạch Liệt cong môi cười, nhìn con dâu khiêm tốn lễ độ trước mắt, trong đầu nhớ lại lúc mới gặp cô, không khỏi cười ra tiếng. Tiến lên từng bước, đỡ cô dậy, "Ôi chao, Nhược Nhược, sau này cũng đừng khách khí, con chính là con dâu của Kha gia chúng ta."

Nhìn tình cảm chân thành lộ rõ trên gương mặt mẹ Kha Trạch Liệt, trong lòng Lâm Nhược tỏa ra luồng nhiệt nóng rực, tim cô cảm thấy ấm áp ngập tràn.

Khóe miệng nâng lên khẽ mỉm cười, quay đầu liếc nhìn Kha Trạch Liệt đứng bên người cô, trên gương mặt xinh đẹp tràn ngập hạnh phúc.

Kha Trạch Liệt hơi giật mình, lại thấy ngỡ ngàng, nhìn cha mẹ một chút, lại nhìn Lâm Nhược một chút, trong con ngươi thâm thúy đầy vẻ khó tin nổi. Hơi ngửa đầu ra sau, "Cha mẹ giấu diếm con biết từ lúc nào vậy!"

Giọng nói tỏ vẻ thất vọng chọc cho cả nhà cười thành một đoàn, ngay cả Băng mĩ nhân Lâm Nhược cũng bất giác cười một tiếng, đẹp đẽ tựa như đóa hoa quỳnh nở rộ.

"A Liệt, có vợ rồi sẽ thành người nhà nha." Hoàng Thần Đạt cười đùa từ trong phòng khách đi ra, bước nhanh vọt tới trước mặt Kha Trạch Liệt, một quyền thẳng tắp đánh về phía bả vai Kha Trạch Liệt.

Kha Trạch Liệt vừa định nói gì đó, lại thấy một bóng hình xinh đẹp yên lặng bước ra từ sau lưng Hoàng Thần Đạt, xuất hiện trong tầm mắt anh.

Suy nghĩ nhất thời ngừng lại, ánh mắt trực tiếp nhìn chằm chằm Tằng Ưu Mĩ, "Sao cô lại tới đây?"

Một câu nói đột ngột, khiến tầm mắt mọi người đều tập trung vào hai người bọn họ. Ngay cả mẹ Kha Trạch Liệt vốn đang nói thầm gì đó với Lâm Nhược cũng phải nhìn sang.

Lâm Nhược nhạy cảm chuyển tầm mắt đến Tằng Ưu Mĩ, sau đó lại nhanh chóng dời ánh mắt sang hướng khác. Trong mắt hiện lên vẻ kinh ngạc, người phụ nữ này lại dám xuất hiện trước mặt cô? Ha hả. Cánh rừng lớn như vậy, chim gì cũng có.

Chẳng trách bây giờ bạn trai của bạn trai của bạn cô, dám khiêu khích trước mặt phụ nữ. Bị nam tiểu tam khiêu khích, tư vị này mới thật đặc biệt làm sao.

Lúc đó cô còn cười nhạo bạn mình một phen, bây giờ nghĩ lại, mình cũng không phải là chuột chù chê khỉ hôi sao.

Nhìn diện mạo nét mặt của Tằng Ưu Mĩ, không sai, cô ta đúng là một người phụ nữ rất đẹp. Khác với Lâm Nhược, vẻ đẹp của cô ta là quyến rũ cùng nội hàm. Từ trong ra ngoài đều tỏa ra vẻ đẹp, khiến người ta không khỏi mở rộng cánh cửa trái tim với cô ta, thế nào cũng không thể ghét nổi.

Cảm giác như vậy, khiến Lâm Nhược có chút lo sợ. Nhưng cô từ nhỏ đã giỏi che dấu, dễ dàng dấu đi sự thiếu tin tưởng của mình, cong môi cười một tiếng, chủ động khoác tay Kha Trạch Liệt.

Sau đó, mỉm cười, lên tiếng chào Tằng Ưu Mĩ, "Xin chào."

Giọng nói tươi sáng, làm người khác cảm thấy rất có tinh thần. Mặt mày hài hòa, một cỗ khí thế thách thức như bão như gió thổi qua Tằng Ưu Mĩ. Sau đó khóe miệng Lâm Nhược cũng là một nụ cười cực kỳ khéo léo vui vẻ.

Tằng Ưu Mĩ hơi sững sờ, nhìn đáng điệu này, thông minh như cô, sớm sẽ hiểu ra thân phận của Lâm Nhược. Không cam lòng yếu thế mím môi cười một tiếng, tay tự nhiên vén tóc ra sau tai, "Xin chào."

Tiếng nói mê hoặc truyền vào tai Lâm Nhược, xào xạc, mang theo cảm giác quyến rũ lòng người.

Sau khi đáp lại Lâm Nhược, Tằng Ưu Mĩ chuyển dời tầm mắt đến trên người Kha Trạch Liệt, mí mắt giật giật, có chút mỉa mai nói: "Sao vậy, không hoan nghênh sao?"

Lời này vừa nói ra, không khí liền trở nên càng kỳ quái hơn, Hoàng Thần Đạt len lén kéo cánh tay Tằng Ưu Mĩ, vẻ mặt có chút không nén được giận. Ba người bọn họ, mãi là kết cấu bộ ba ổn định nhất. Vào lúc nguy hiểm, thiếu đi một người cũng không được.

Trong lòng Tằng Ưu Mĩ vĩnh viễn chỉ nhớ mong Kha Trạch Liệt, còn trong lòng Hoàng Thần Đạt chỉ có Tằng Ưu Mĩ.

Kha Trạch Liệt nói với Hoàng Thần Đạt không chỉ một lần, Hoàng Thần Đạt cuối cùng chỉ là thở dài một cái thật sâu, "Nói thật, tôi cũng không biết cô ấy có điểm nào tốt... Có lẽ là do đời trước tôi nợ cô ấy."

Cha mẹ Kha Trạch Liệt đều là người từng trải, hiểu rõ nhi nữ tình trường. Chỉ là hóa thành một tiếng thở dài triền miên, nhi nữ tình trường, trên thế giới này, là thứ tình cảm dai dẳng cắt mãi không đứt.

Kha Trạch Liệt mở miệng, dường như muốn nói gì, nhưng rốt cuộc vẫn không nói ra. Những lời nói gây tổn thương, hãy cứ để nó nát vụn ở trong lòng đi. Đưa tay ôm Lâm Nhược, cô, mới là người duy nhất anh muốn quý trọng.

Ôm Lâm Nhược đi vào trong phòng, tới bên cạnh ghế sofa, Kha Trạch Liệt chu đáo giúp cô cởi áo khoác ngoài ra, "Trước cứ cởi ra đã, nếu không lát nữa khi về nhà sẽ lạnh." Trong lúc nói, ánh mắt Kha Trạch Liệt từ đầu đến cuối đều ôn hòa như ánh nắng mùa đông, mọi thứ đều hài hòa tự nhiên như vậy, không chút cảm giác bất ngờ, khó chịu.

Lâm Nhược nghe vậy, nội tâm khẽ run lên. Kha Trạch Liệt như vậy, làm sao cô có thể từ bỏ được đây? Nhưng mà, người phụ nữ kia... Giống như là vết máu đỏ tươi trên vách tường tuyết trắng, làm thế nào cũng không thể lau đi, rồi lại đột nhiên chói mắt như thế.

Ngay cả khi trong lòng là cơn mưa to tầm tã, khóe miệng Lâm Nhược vẫn treo nụ cười ấm áp nhàn nhạt như cũ. Cô ném tất cả bất an lẫn khó chịu qua một bên, yêu một người, bản thân chính là hèn mọn đến vậy.

Chi tiết nhỏ hài hòa giữa hai người, trong mắt mọi người, giống như là hạnh phúc chiếu rọi. Nhất là ở trong mắt Tằng Ưu Mĩ, không khó nhìn thấy, trong con ngươi cô lóe sáng. Nhưng là rất nhanh, đã bị cô giấu đi.

Tất cả mọi người đều kiên trì, kiên trì với những thứ vốn dĩ không nên kiên trì.

" Tốt lắm, tốt lắm, trở về là tốt rồi, trở về là tốt rồi." Cha Kha Trạch Liệt mở miệng tiếp đón mọi người, khoát khoát tay, bảo Lâm Nhược ngồi xuống.

Lâm Nhược khẽ khom người, bình thản ngồi xuống. Vẻ nghiêm nghị trên người đã thu hồi hoàn toàn, lúc này Lâm Nhược như là một tiểu thư khuê các.

Lâm Nhược khác với người trong tưởng tượng như vậy, cha mẹ chồng rất khéo léo, chỉ hỏi một câu qua loa về hoàn cảnh gia đình Lâm Nhược.

"Cha cháu mở một công ty, cháu làm ở trong đó, trong nhà cháu còn có hai anh trai." Lâm Nhược đáp lời không chút che giấu lừa gạt, tròng mắt trong suốt nhìn về cha mẹ Kha Trạch Liệt.

Lúc này, Hoàng Thần Đạt và Tằng Ưu Mĩ cũng ngồi xuống một bên.

Mọi người trong phòng khách, chỉ có mình Kha Trạch Liệt là vẫn cau mày như cũ, mỗi một lần thấy Tằng Ưu Mĩ, tâm trạng của anh sẽ trở nên cực kém. Sâu bên trong, có một lực lượng nào đó khiến anh vô cùng kháng cự Tằng Ưu Mĩ.

Anh không muốn vì một người con gái, mà phá hỏng tình anh em bọn họ.

Lâm Nhược lại không cách nào hiểu rõ nội tâm Kha Trạch Liệt, chỉ cho rằng anh vì mình và Tằng Ưu Mĩ chạm mặt nhau, mới lo âu bất an.

Hai trái tim, ở giữa lại nổi lên một bức tường kiên cố, hung hăng ngăn trở lẫn nhau ở bên ngoài.

Trên bàn ăn, không khí hoà thuận vui vẻ. Thức ăn nóng hổi, khói trắng bốc lên nghi ngút, có một loại ấm áp không cách nào nói rõ, cứ như vậy, từng chút từng chút thông qua làn hơi mỏng tràn vào nội tâm Lâm Nhược.

Chỉ là, đóng băng ba thước, đâu phải là một ngày lạnh lẽo.

Thời điểm trái tim bị nghi ngờ làm tổn thương, là rét lạnh nhất.

Từ lúc nào mà Lâm Nhược cô bắt đầu cũng đã bị những chuyện yêu đương này ràng buộc? Cô không biết, cũng không muốn biết.

Cơm nước xong, mẹ Kha Trạch Liệt liền thần bí gọi Lâm Nhược đi qua, Lâm Nhược vừa mới đứng dậy, đã bị một lực mạnh mẽ trên cánh tay níu lại, cản trở cô đi qua.

Lâm Nhược không rõ nên quay đầu lại, nhìn Kha Trạch Liệt không hiểu ra sao cả, trong tròng mắt đen to lớn tràn ngập nghi hoặc.

Không giải thích cho Lâm Nhược, tầm mắt Kha Trạch Liệt đặt trên khuôn mặt mẹ anh, nhìn nét mặt cổ quái của bà, cau mày, "Mẹ, mẹ định làm gì thế?" Mặt tràn đầy cảnh giác.

Những phân tử trong không khí đột nhiên sững lại, sau đó mẹ anh liền lộ ra nụ cười trêu chọc, "Ây dô, mượn bà xã của con một chút, mẹ cũng sẽ không ức hiếp nó đâu, con lo lắng cái gì?"

Giọng nói đột nhiên thay đổi, khiến tất cả mọi người có phần khó có thể thích ứng được, chỉ chốc lát sau, liền phát ra một trận lại một trận cười vang. Cầm đầu đương nhiên là Hoàng Thần Đạt e sợ thiên hạ chưa đủ loạn, "Kha Trạch Liệt, thật không ngờ, cậu thương bà xã cũng thương đến tận đáy lòng."

Sau một phen trêu chọc, Kha Trạch Liệt lại phát hiện ra mình không cách nào đáp trả. Bọn họ nói, trúng ngay hồng tâm...

Giả vờ ho khan vài tiếng, cố gắng hóa giải tâm tình lúng túng. Chậm rãi buông lỏng bàn tay đang giữ chặt Lâm Nhược, vỗ nhè nhẹ cô, động viên cô không cần phải căng thẳng. Khóe miệng hơi cong lên nụ cười, khiến cô thấy thật ấm áp.

"Được, yên tâm." Lâm Nhược hướng về phía Kha Trạch Liệt dùng khẩu hình nói, trước kia chưa từng thử qua, nhưng Lâm Nhược lại có loại tự tin khó hiểu, tin rằng Kha Trạch Liệt nhất định nhìn thấy sẽ hiểu.

Như hiểu được ý cô, Kha Trạch Liệt ổn định gật đầu một cái. Dáng vẻ trầm ổn khiến lòng người lay động, tầm mắt Lâm Nhược như vô ý lướt qua Tằng Ưu Mĩ, lại thấy được vẻ mặt cô đơn của Tằng Ưu Mĩ.

Lâm Nhược rõ ràng biết, vẻ mặt như vậy, là yêu mà không được đáp lại.

Trong nháy mắt, cô đi về phía mẹ, bước chân cũng vô cùng nặng nề, trên chân nặng như đang đeo chì.

Mẹ Kha Trạch Liệt bước về phía Lâm Nhược vài bước đón lấy cô, khoác tay cô, thân mật tựa như hai chị em, hai người sóng vai đi về phía thư phòng.

Lâm Nhược cảm nhận được một ánh mắt nóng bỏng vẫn luôn theo mình, mãi đến khúc quanh.

"Đứa nhỏ, tính tình của con chúng ta đều biết. Chúng ta cũng rất hài lòng về con, không biết cha con có ý kiến gì về chuyện này không?" Mẹ Kha Trạch Liệt bảo cô ngồi xuống ghế trong thư phòng, bản thân cũng ngồi sát bên cạnh cô. Đưa tay rót trà cho cô vô cùng tao nhã.

Lâm Nhược vội vàng nói cảm ơn, để trưởng bối châm trà cho mình, là bản thân quá bất kính rồi.

Hai tay cầm chén trà Long Tĩnh nóng hổi, hơi ấm tỏa ra làm tan đi cái lạnh lẽo nơi ngón tay cứng nhắc vì lạnh của cô.

"Cha con không phản đối ạ." Lâm Nhược trả lời chắc chắn thỏa đáng, dĩ nhiên, cô cũng dám chắc, chỉ cần cô đã xác định, cha cô sẽ không phản đối. Nghĩ tới đây, lòng cô ấm áp.

Cha yêu thương cô vô cùng, tình thân sâu tận xương tủy.

Mẹ Kha Trạch Liệt hài lòng gật đầu, sau đó tùy ý đề cập, "Lúc nào đó chúng ta cùng nhau ăn một bữa cơm đi, dù sao sau này lấy nhau rồi đều là người một nhà, hai bên vẫn xa lạ như cũ dù sao vẫn không hợp lẽ cho lắm."

Nói cũng đúng, Lâm Nhược cảm thấy ý nghĩ này rất hợp đạo lý, gật đầu một cái. Xem như là đồng ý, sau này sẽ là người một nhà.

Người một nhà.

Thật tốt. Cuộc đời này cô có một niềm tin, cô luôn khát khao được người khác che chở thật tốt, sắp xếp ổn thỏa, giúp cô tránh khỏi hoảng sợ, phiền phức, cho cô một nơi nương tựa, cùng cô đi khắp nơi.

Lúc này, đêm tối đã bao phủ khắp nơi, từng trận gió lạnh thổi qua, kéo theo cát bụi cùng nhau bay bay.

Mà trong ngôi biệt thự này, đèn đóm sáng trưng, ánh đèn màu cam bao phủ, khiến lòng người ấm áp.

Trong lúc đang nói, mẹ Kha Trạch Liệt đã lấy ra một chiếc hộp kim loại tinh xảo. Tựa như ma pháp biến đổi, ngay cả Lâm Nhược ngồi đối diện bà cũng không biết được chiếc hộp vuông nhỏ này vốn được bà để ở nơi nào.

Còn chưa để cho Lâm Nhược nghĩ thông suốt, bà đã mở ra. Thân thiết kéo tay Lâm Nhược qua, dùng bàn tay đã hơi có nếp nhăn của mình, nhưng vẫn là một bàn tay đẹp đẽ bao phủ tay Lâm Nhược.

Độ ấm từ từ truyền tới trên mu bàn tay Lâm Nhược, từng chút ấm áp, chất lỏng trong hốc mắt nhộn nhạo. Nhìn bà, Lâm Nhược lại nghĩ tới mẹ của mình, người phụ nữ đã qua đời.

Lúc sinh thời, cuối cùng không để cho bà cảm nhận được ấm áp từ con gái bà.

Bây giờ hối hận, bây giờ muốn bù đắp, nhưng lại đã vô vọng.

Hồi ức như một cơn gió lốc, nhanh chóng quét qua tim Lâm Nhược, tàn phá bừa bãi nơi yếu ớt nhất trong tim. Khiến Lâm Nhược không biết phải làm sao, vành mắt hơi phiếm hồng càng thêm rõ ràng, giờ khắc này, cô cởi bỏ lớp ngụy trang của mình.

"Nhược Nhược, con làm sao vậy?" Mẹ Kha Trạch Liệt thấy Lâm Nhược có chút bất thường, cúi người, đến gần Lâm Nhược, khẽ hỏi.

Lại gần cô, mới nhận ra cô gái nhỏ bé yếu ớt này đang không ngừng run rẩy, hoàn toàn không cách nào kiềm chế run rẩy. Thân thể nho nhỏ, khiến trái tim mẹ Kha như bị đao cắt, từng đao từng đao lăng trì bà.

Lần đầu nhìn thấy Lâm Nhược, bà cũng biết, đây là một cô gái từng trải. Trực giác của phụ nữ vẫn luôn nhạy bén mà trực tiếp.

Lâm Nhược đang muốn mở miệng, lại phát hiện cổ họng mình như đang có thứ gì bị mắc kẹt, không cách nào nói nên lời. Không thể làm gì khác hơn là cố sức lắc đầu, không sao, con không sao. Đừng cho con ấm áp, con là một người con gái lạnh lùng bạc bẽo.

"Nhược Nhược..." Mẹ Kha đau lòng ôm cô vào ngực, ôm thật chặt, giữa hai người không hề có chút khe hở. Cái ôm không hề có khoảng cách, khiến Lâm Nhược cảm thấy, trên thế giới này không phải mình cô đơn độc. Cảm giác được người khác yêu thương, thật tốt.

"Mặc kệ con đã trải qua quá khứ như thế nào, con bước vào cửa Kha gia chúng ta, chính là người Kha gia chúng ta rồi. Quá khứ nên để cho nó đi qua đi, tương lai có chúng ta bên cạnh con. Đừng sợ, con ngoan, mẹ đau lòng..."

Lâm Nhược không biết về sau, đã xảy ra chuyện gì, đợi đến khi cô tỉnh lại, đã ở trên xe Kha Trạch Liệt. Còn ngái ngủ mở mắt, mờ mịt nhìn Kha Trạch Liệt, lại nhìn phong cảnh phía trước, đã trở về đến con đường trung tâm thành phố.

"Em tỉnh rồi?" Tầm mắt Kha Trạch Liệt chú ý tới Lâm Nhược, khóe miệng kéo lên lộ ra nụ cười nhàn nhạt, cho dù vào thời điểm nào, chỉ cần ở trước mặt Lâm Nhược, Kha Trạch Liệt sẽ luôn ôn hòa như ngọc. Một chút cũng không có dáng vẻ quân nhân, thật không biết anh làm sao có thể quản lý binh sĩ dưới quyền.

Một mặt dịu dàng, một mặt nghiêm nghị phát huy vô cùng nhuần nhuyễn, đến mức giống hệt như nhân cách phân liệt.

Lúc này, trời đầy tuyết rơi. Hoa tuyết màu trắng từ trên trời ùn ùn đổ xuống, Lâm Nhược hạ cửa kính xe, vươn tay ra ngoài cửa sổ hứng lấy bông tuyết. Lại thấy trên cổ tay mình đeo một chiếc vòng ngọc phỉ thúy tinh khiết xanh biếc.

Lâm Nhược nháy mắt bừng tỉnh, nhìn màu sắc cũng biết giá cả không rẻ, càng khiến người khác giật mình là, Lâm Nhược không biết vòng ngọc xuất hiện trên tay cô từ lúc nào.

"Kha Trạch Liệt, vật này là gì thế?" Lâm Nhược đưa cánh tay đến trước mắt Kha Trạch Liệt, cũng không để ý lúc này anh đang lái xe.

Kha Trạch Liệt dùng tay phải nắm chặt tay Lâm Nhược, vẻ mặt dịu dàng, giống như muốn hòa tan cô. Môi mỏng từ từ mở ra, khép lại, "Em ngủ thiếp đi trong lòng mẹ anh. Vật này hẳn là đồ gia truyền của nhà anh, nghe nói chỉ truyền cho con gái, không truyền cho con trai. Anh cũng chưa từng thấy qua, bây giờ đeo vào tay em, chắc là đúng vậy rồi."

Vật gia truyền sao? Lâm Nhược cẩn thận quan sát vòng ngọc trên tay cô, cảm thấy nặng trịch, nhưng cũng vô cùng hạnh phúc. Loại cảm giác được người khác công nhận, giống như lúc tiểu học nhận được bằng khen học sinh 3 tốt vậy. Lòng dạt dào vui sướng, phong cảnh nhìn thấy cũng đều vô cùng đẹp đẽ.

"Kha Trạch Liệt, anh có gạt em chuyện gì hay không?" Lâm Nhược không hề báo trước mở miệng, ngay cả chính cô cũng bị bản thân làm cho giật mình. Có lẽ cô bị mẹ Kha làm cảm động, những lời cô vốn muốn giấu kín nơi đáy lòng, cũng lựa chọn nói ra miệng. Mọi người cùng nói rõ ràng, cũng sẽ không có gì.

Cứ mãi tưởng tượng mờ mịt bất định, mới là điều kinh khủng nhất.

Kha Trạch Liệt nghe vậy, mày rậm chau lại, không hiểu tại sao Lâm Nhược nói như vậy. Đời này anh làm người luôn luôn ngay thẳng, cho dù là có điều gì muốn che giấu lừa gạt, cũng sẽ không giấu diếm cô, đời này anh có thể có lỗi với rất nhiều người, nhưng Lâm Nhược tuyết đối không phải là một trong số đó.

"Không có." Mặc dù không biết tại sao cô lại hỏi vậy, nhưng anh vẫn trả lời không chút nghĩ ngợi. Đối với chuyện của cô, cho tới bây giờ Kha Trạch Liệt đều rất nghiêm túc.

Lâm Nhược quay đầu, nhìn chằm chằm gương mặt góc cạnh rõ ràng của anh thật lâu, thật lâu, lâu đến mức ngay cả Kha Trạch Liệt cũng không nhịn được mà đỏ mặt. Được, em tin tưởng anh, cho dù tương lai có chuyện gì khó khăn, em cũng sẽ luôn ở bên cạnh anh. Hơn nữa, không hề có bất kỳ nghi kỵ gì.

Chúng ta sẽ rất hạnh phúc, đúng không? Chúng ta nhất định sẽ rất hạnh phúc.

------Toàn văn hoàn------


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Loveyoumore3112 về bài viết trên: Ngân Navi, linhkhin, luohua0209
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 102 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: alibaba2, bạch vâng, ellyngoc, emii, Google Adsense [Bot], hanie98, hor_al, Jennie2110, linhdang505, ng_thy, ngocquynh3003, ocsen3107, slumpying, Thanhvan_97, Tuyen.Van, Vân Anh Phạm, yoyocici.92 và 1264 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Ác Nhân Thành Đôi - Quỷ Quỷ Mộng Du

1 ... 77, 78, 79

2 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 88, 89, 90

3 • [Xuyên không] Tà vương phúc hắc sủng cuồng phi - Nạp Lan Dạ Anh

1 ... 38, 39, 40

4 • [Xuyên không - Trùng sinh] Bệnh bệ hạ cũng không nhẹ - Tô Phù Sơ

1 ... 32, 33, 34

[Cổ đại] Chỉ yêu nương tử tuyệt sắc - Mẹ Của Hiên Thiếu Gia

1 ... 51, 52, 53

6 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 166, 167, 168

7 • [Xuyên không - Điền văn] Thiên kim Hạ phủ - Cống Trà

1 ... 33, 34, 35

8 • [Hiện đại - Trọng sinh] Sống lại có anh bên em là đủ - Liễu Như An

1 ... 35, 36, 37

9 • [Xuyên không - Thú nhân] Kiếm sống nơi hoang dã - Tiêu Dương

1 ... 36, 37, 38

10 • [Xuyên không] Đích nữ nhị tiểu thư - Tình Đa Đa

1 ... 44, 45, 46

11 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 11/12]

1 ... 52, 53, 54

12 • [Hiện đại] Ông xã thần bí không thấy mặt - Cát Tường Dạ

1 ... 122, 123, 124

13 • [Hiện đại] Nhà tù nóng bỏng Tổng giám đốc tha cho tôi đi - Ái Tình Hoa Viên

1 ... 93, 94, 95

14 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

15 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 78, 79, 80

16 • [Hiện đại - Trùng sinh - Điền văn] Tam cô nương nhà nông - Ma Lạt Hương Chanh

1 ... 47, 48, 49

17 • [Hiện đại] Định mệnh anh và em - Quai Quai Băng

1 ... 132, 133, 134

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 14/12)

1 ... 65, 66, 67

[Cổ đại - Trọng sinh] Sủng thê làm hoàng hậu - Mạt Trà Khúc Kỳ

1 ... 53, 54, 55

20 • [Xuyên không - Trùng sinh] Cách phát tài của thương phụ - Tiêu Tùy Duyên

1 ... 25, 26, 27



Jinnn: Tình cảm độc nhất (new c32)
pr truyện sủng ngọt: cầu tks + cmt
Shop - Đấu giá: Nminhngoc1012 vừa đặt giá 1582 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 1
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 1577 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 1
Shop - Đấu giá: Nminhngoc1012 vừa đặt giá 1571 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 1
Đường Thất Công Tử: (⊙v⊙)
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 1566 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 1
Lily_Carlos: Trang kto: là ôm em đi Diệp Tư Viễn nhá
Đào Sindy: chưa đọc luôn :))
trang kto: Mình muốn tìm truyện có nữ9 tên là trần kết rất xinh đẹp
Nam9 bị cụt cả hai tay do điện giật lúc nhỏ
Đọc lâu rồi giờ muốn đọc lại mà ko nhớ tên. Ai biết tên truyện chỉ mình với
trang kto: Chào cả nhà
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 1100 điểm để mua Mề đay đá Oval
thúy duy: có ái biết truyện xuyên không mà nam nữ chính đều xuyên không, nam chính làm tướng quân, nữ chính là con gái nhà quan, trong truyện có thêm một nhân vật phản diện cũng xuyên qua
Shop - Đấu giá: Nminhngoc1012 vừa đặt giá 1561 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 1
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 270 điểm để mua Mèo trắng ngủ gật
cò lười: hihi cố gắng đi em...
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: còn bánh trung thu, chắc em sưu nguyên list bánh :D2
cò lười: haizz nghèo mà đấu giá lên tới 4 con số luôn vậy
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: còn con hêu :love3:
Lily_Carlos: E nghèo lắm
cò lười: lily giàu vậy em?
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 1050 điểm để mua Mề đay đá Oval
Shop - Đấu giá: Táo đỏ phố núi vừa đặt giá 151 điểm để mua Giày boot hồng 2
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 1018 điểm để mua Mề đay đá Oval
Shop - Đấu giá: tuantrinh vừa đặt giá 269 điểm để mua Lọ nước màu
Ngọc Nguyệt: Đi ngủ đây...
Ngọc Nguyệt: Ớ..thì...
Windwanderer: thi môn gì thế
Ngọc Nguyệt: Mai thi rồi, ahiuhiu...
Hoa Lan Nhỏ: TT.TT
Đường Thất Công Tử: nhường lan đi

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.