Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 223 bài ] 

Bà xã trẻ xã hội đen - Minh Khê

 
Có bài mới 09.06.2018, 14:33
Bài viết này được gởi bởi Thố Lạt. Xem nội dung bài này.
Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 09.06.2018, 14:39
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Điếu Ngư Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Điếu Ngư Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 14.12.2017, 15:59
Tuổi: 18 Nữ
Bài viết: 85
Được thanks: 582 lần
Điểm: 34.89
Có bài mới Re: [Hiện đại] Bà xã trẻ xã hội đen - Minh Khê - Điểm: 56
Chương 7.1:

Edit: Norah
Beta: Thanh Xuân

Tối sầm, bốn phía hoàn toàn yên tĩnh, Tần Ngôn hoảng hốt mở mắt, cô nằm ở trên giường, không... đó không phải là một cái giường, mà là ván khuôn lớn tạo thành từ mấy tấm ván gỗ, chắc chắn.

Ánh sáng lờ mờ làm cho cô không thấy rõ đồ vật bốn phía, chỉ cảm thấy có gì đó lành lạnh dính lên mu bàn tay trái của mình, vừa thoáng động, cô nhận ra là ống truyền dịch.

Chỗ này là chỗ nào? Cô bị người nào bắt cóc sao?

Một nghi vấn xuất hiện theo sau một nghi vấn, cô muốn nhúc nhích cơ thể, lại phát hiện cả người không có sức, xem ra đối phương truyền dịch dinh dưỡng cho mình, đồng thời còn bỏ thêm một ít thứ khác cho cô.

Không biết cô ngủ bao lâu, Phong Thần thế nào, ba đâu? Bây giờ ông vẫn ổn hay không ổn?

Tần Ngôn cảm thấy giữa mấy chuyện này, dường như có liên quan, nhưng mà là ai? Tại sao muốn bắt cóc cô? Mục tiêu của bọn họ, nếu như không phải Phong Thần, thì chính là ba sao?!

Trong căn phòng nhỏ tỏa ra một chút mùi ẩm mốc, dường như chỉ có một mình cô, Tần Ngôn vừa tỉnh táo lại, suy nghĩ đã bắt đầu sục sôi lên. Vừa mới suy nghĩ phải chạy trốn như thế nào, thì nghe một tiếng "kẽo kẹt" vang lên.

"Hẳn là đã tỉnh lại rồi, cô ta chính là lợi thế quan trọng nhất trong tay chúng ta!"

Giọng nói kia nghe rất khàn khàn, tuổi tác xấp xỉ với ba của cô, cô chậm rãi mở mắt ra, chỉ thấy hai bóng người ngược sáng, đứng ở cửa.

Một chút ánh sáng kia xuyên vào căn phòng nhỏ, làm cho mắt của cô có chút hơi khó chịu.

"Con bé này thật không dễ bắt... Thật sự tỉnh rồi!" Một kẻ khác nói chuyện, tuổi không lớn lắm, nhưng giọng nói cà lơ phất phơ, rất không đứng đắn.

"Nhóc con, cũng đừng trách chúng tôi, ai bảo ba cô nợ chúng tôi! Chỉ cần cô yên phận ngây ngốc, chắc chắn sẽ không chịu đau khổ, nếu không thì, tôi không thể cam đoan, người bên ngoài sẽ đối xử với cô như thế nào."

Dường như người lớn tuổi kia là người dẫn đầu, nói chuyện mười phần có lực, cũng có uy nghiêm.

"Rốt cuộc các người là ai!"

Tần Ngôn híp mắt, không thấy rõ mặt của gã, ba còn có kẻ thù không đội trời chung gì đó sao? Ở trong ấn tượng cô, Tần Thọ Diệp ngoại trừ kẻ thù lớn nhất Lam Thiệu Đường ra, căn bản cũng không có ai có thù với Tần Thọ Diệp.

Cô đang suy đoán thân phận của đối phương trong lòng, người kia đã mở miệng giải đáp cho cô: "Ba cô và Lam Thiệu Đường thiết kế tôi, làm hại gia tộc chúng tôi thất bại hoàn toàn, Lam Thiệu Đường đã chết, ba cô còn sống, ông ta cũng phải trả nợ!"

"Các người là..."

Tần Ngôn nheo mắt lại, chẳng lẽ chính là lần trước, Lam Thiệu Đường lợi dụng Lam Vụ Vũ, làm cho Tần Thọ Diệp rơi vào chỗ nguy hiểm một lần kia? Lần đó Tần Thọ Diệp suýt nữa bỏ mạng, lúc đó Lam Thiệu Đường lại bỉ ổi giải quyết đối phương trước, khiến bọn họ không có chứng cứ vạch trần ông.

Đáng tiếc chính là, lần giao dịch đó, Lam Thiệu Đường trở thành quỷ dưới đao, từ đó im hơi lặng tiếng mai danh ẩn tích.

Cô cho rằng nhà đó sẽ không xuất hiện, không ngờ, bọn họ ngấm ngầm chịu đựng nhiều năm như vậy.

"Ba của tôi thiếu chút nữa cũng bị Lam Thiệu Đường hại chết..."

"Thù hận bên trong bang của các người, lại khiến cho chúng tôi làm kẻ chết thay, món nợ này tôi đã muốn tính với các người từ lâu.... Chỉ có điều.... Ha ha, bây giờ không trả thù, chúng tôi còn chờ đến khi nào!"

Trên mặt ông già xuất hiện sự phấn khởi chờ đợi rất lâu, Tần Ngôn im lặng, làm người bị hại trong chuyện của Tần Thọ Diệp và Lam Thiệu Đường, bây giờ bọn họ muốn trả thù, nếu đổi lại là cô, cô nhất định cũng sẽ lựa chọn trả thù.

Chuyện này, không có ai đúng ai sai, từ mức độ nhất định mà nói, bọn họ đều là người bị hại, bọn họ đúng lúc bị lợi dụng, mặc dù không có tội, nhưng bây giờ lại nguy hại đến cô, đe dọa đến an toàn tính mạng ba của cô, bọn họ hoàn toàn là thù địch.

Sau khi hai người ra ngoài, Tần Ngôn khó khăn giơ tay lên, sờ dái tai của mình, nhưng uể oải phát hiện, chỗ mình đeo máy truyền tin mini bị người khác lấy xuống. Nhất định là bọn họ!

Cô chán nản nằm trên tấm ván gỗ, bây giờ cô chỉ có thể đợi, ở bên trong phòng tối đen không có ánh sáng, cô không có cách nào biết thời gian, chỉ có thể lựa chọn đợi người đến cứu cô.

Từ lúc sau khi cô tỉnh lại, sẽ có người đi vào đưa đồ cho cô ăn, cô là lợi thế quan trọng nhất trong tay bọn họ, trước khi Tần Thọ Diệp chưa đến, đãi ngộ của cô cũng không tệ lắm.

Ước chừng qua bốn năm ngày, cuối cùng có người đến phòng tối nhỏ, bịt mắt cô lại bằng mảnh vải màu đen. Đối phương bỏ vào một ít thuốc trong thức ăn cho cô, làm cho chân tay cô như nhũn ra, không còn sức lực.

Trong khoảng thời gian này Tần Ngôn vẫn ăn những thức ăn này rất ít, sức lực trong cơ thể khôi phục một chút, cô bị bịt mắt, bị người mang đi. Giả bộ tình trạng không có sức lực, lúc cô vẫn không có cách nào xác định số lượng người của đối phương và địa hình, cô chỉ có thể làm bộ yếu đuối.

Đi khoảng mười phút đồng hồ, cô bị đẩy ngã trong nước bùn lạnh như băng trên mặt đất, theo bản năng kéo mảnh vải trên mắt ra, từ từ mở mắt ra.

Sau khi thích ứng với ánh sáng, cô nhìn quanh bốn phía, chỉ thấy một lão già ngồi ngay phía trên, vừa suy nghĩ, có lẽ chính là người hôm đó đến gặp cô.

"Ông muốn làm gì?"

Cô trầm giọng hỏi dò, ánh mắt tràn đầy lạnh giá, lão già nheo mắt lại, năm tháng để lại vết tàn nhang trên mặt ông.

"Chào hỏi với ba cô đi!"

Lúc này cô mới nhìn thấy bọn họ đã liên lạc với Tần Thọ Diệp rồi: "Ngôn Ngôn, con không sao chứ?"

Tần Thọ Diệp vừa nhìn thấy Tần Ngôn, giọng nói lập tức trở nên kích động, vẻ mặt của Phong Thần bên cạnh kéo thật căng, lúc nhìn thấy Tần Ngôn bình yên vô sự xuất hiện ở trong màn hình, anh mới thở phào nhẹ nhõm.

"Ba..."

Trong lòng Tần Ngôn vô cùng phức tạp nhìn người đối diện, dường như lão già cũng không thèm để ý bọn họ có mấy người: "Tần Thọ Diệp, mấy năm nay tôi vẫn luôn đợi, cuối cùng để cho tôi đợi được!"

Vẻ mặt của Tần Thọ Diệp nặng nề lại: "Ông muốn thế nào? Người ông muốn trả thù là tôi, thả con gái của tôi ra!"

"Đương nhiên tôi sẽ thả, nhưng ông phải tự mình đến đón cô ta về, đúng rồi, bên cạnh ông chắc chính là con rể của ông đúng không? Ha ha, thật sự là hạnh phúc! Ông không ngờ, còn có thể có thêm rắc rối nhỉ!"

Ông nhìn Tần Ngôn một cái, không sai, nếu như không có bọn họ, Tần Thọ Diệp sẽ nhanh chóng hưởng thụ được niềm vui gia đình, nhưng ông ta nợ bọn họ, là không thể xóa sạch được.

Những năm gần đây, ông vẫn ở trong bóng tối theo dõi bọn họ, ông vẫn không hành động, chính là đang chờ đợi một cơ hội, một cơ hội không thể có sai sót nhầm lẫn!

"Chuyện giữa tôi và ông... đừng liên lụy đến con gái vô tội của tôi, nó không biết gì cả!" Tần Thọ Diệp khôi phục một chút tâm tình, giờ phút này, ông vô cùng căm hận Lam Thiệu Đường: "Ông có điều kiện gì, nói đi!"

"Rất đơn giản..."

Lão già nói một địa chỉ, mục đích rất rõ ràng, muốn một mình Tần Thọ Diệp đến. Cuối cùng, ông nhìn thoáng qua Phong Thần: "Ba ngày sau, nếu như muốn con gái ông không chịu khổ, thì đừng để cho tôi biết, còn có người không liên quan theo tới!"

Nói xong, ông nhanh chóng tắt thiết bị đi, Tần Ngôn oán hận nhìn lão già. Ba của cô bị thương, nhất định cũng không thoát khỏi quan hệ với ông!

Cảm nhận được tầm mắt của cô, lão già quay đầu, tỉ mỉ quan sát cô một hồi: "Nhóc con, cô sẽ nhanh chóng gặp được ba cô." Bỗng nhiên ông nợ nụ cười u ám: "Người ông ta thương yêu nhất là cô, muốn ông ta đau khổ, cũng chỉ có thể làm khổ cô, ai bảo cô là con gái của ông ta chứ!"

"Tôi biết, căn bản ông cũng sẽ không bỏ qua cho tôi, dùng tôi để đe dọa ba tôi, ông thật đúng là có bản lĩnh!"

Tần Ngôn nhướng lông mày, vẻ mặt khinh thường nhìn đối phương, lão già thấy trên mặt cô không để lộ chút sợ hãi nào, ngược lại còn khiêu khích ông bằng mọi cách.

Lão già hừ lạnh một tiếng, nếu không phải là kẻ thù của Tần Thọ Diệp, ông thật sự luyến tiếc con bé có lòng can đảm sáng suốt như vậy, quả thật đáng tiếc.

"Đạt được mục đích là được, tôi không quan tâm thủ đoạn không ngay thẳng bao nhiêu, năm đó không phải Lam Bang các người cũng lợi dụng chúng tôi sao!"

Ông không áy náy chút nào, ngược lại bởi vì sắp đạt được mục đích mà lộ vẻ vô cùng đắc ý, ông phất phất tay, lập tức có hai người đàn ông vạm vỡ kéo Tần Ngôn lên, không thấy có chút thương hương tiếc ngọc nào.

Bị thô lỗ đẩy về phòng tối nhỏ, Tần Ngôn ngồi ở trên tấm ván gỗ, trong đầu quay về cảnh tượng vừa rồi.

Người của đối phương có hơn mười người, mặc dù số người không nhiều lắm, nhưng súng ống cũng là hỏa lực rất mạnh, hơn nữa nhìn ra được, những người đó đều là nhân viên được huấn luyện nghiêm chỉnh, rất giống bộ đội đặc chủng của quốc gia.

Muốn chạy khỏi từ trong tay những người đó, chỉ sợ còn khó hơn lên trời.

Cô hơi chán nản, càng đáng hận chính là, căn phòng này không thông gió, cô buồn bực không có cách nào bình ổn tâm trạng lại.

Sau khi kết thúc cuộc nói chuyện với bên kia, bên này Tần Thọ Diệp rơi vào im lặng, ý của lão già kia rất rõ ràng, nếu như bọn họ dám giở trò bịp bợm, vậy tình hình của Tần Ngôn sẽ rất nguy hiểm.

"Nếu như lão già kia dám động vào Ngôn Ngôn, tôi nhất định sẽ băm ông ta thành thịt vụn!"

Phong Thần nhìn màn hình đã tối đen, tay căng thẳng nắm chặt, gân xanh trên mu bàn tay cũng hơi nhô lên. Anh cũng không nỡ xuống nặng tay với Tần Ngôn, những tên đó lại dám đẩy cô trên mặt đất, nếu không phải đã rèn luyện nhiều năm như vậy, anh đã sớm thiếu kiên nhẫn muốn chém người!

Chỉ là trên người Tần Ngôn không có vết thương nào, cũng làm anh thả lỏng tâm tình, nhưng làm anh lo lắng, đối phương có hành hạ cô không.

"Đến lúc đó các người đừng đi theo!"

Tần Thọ Diệp nóng lòng con gái rượu, vết thương đạn bắn trên người còn chưa khỏi hẳn, đã dặn dò cấp dưới bên người đi chuẩn bị.

"Không được, như vậy quá nguy hiểm, Ngôn Ngôn cũng không muốn thấy ba vùi mình vào cảnh nguy hiểm."

Phong Thần lập tức phản đối, lão già kia vừa nhìn chính là một nhân vật hung ác, sau khi Tần Thọ Diệp đi, sao có thểndễ dàng thả Tần Ngôn như vậy chứ?

Mục tiêu của ông là hai người Tần Thọ Diệp và Tần Ngôn!

"Phong Thần, ông ta..."

"Con sẽ sắp xếp, đến lúc đó, hai người đều sẽ bình yên vô sự trở về, tin tưởng con!"

Cách làm của đối phương đã khiêu chiến đến ranh giới cuối cùng của anh, ở địa bàn của anh động vào người của anh, còn đe dọa đến tính mạng của cô! Trong đôi mắt Phong Thần xuất hiện hai ngọn lửa, Tư Đồ Kiều bên cạnh cũng cảm nhận được sát khí của anh.

Kể từ khi anh đi lên chính đạo, Từ Đồ Kiều đã rất ít nhìn thấy một mặt này của Phong Thần, anh dám khẳng định, đối phương nhất định sẽ chết không có chỗ chôn.

Ba ngày rất nhanh đã đến, một chiếc xe lẻ loi lao vùn vụt trên đường hoang vắng, Tần Thọ Diệp một thân một mình đến nơi đã giao hẹn.

"Ông đúng là đúng giờ."

Lão già xuất hiện ở trên đài cao, Tần Thọ Diệp nheo mắt lại, vết thương đạn bắn làm cho sắc mặt của ông rất khó coi: "Tôi đã đến rồi, con gái của tôi đâu?"

Lão già phất phất tay, Tần Ngôn bị trói lại bị treo ngược giữa không trung, hình như là cô hôn mê bất tỉnh, sợi tóc che nửa khuôn mặt lại, nhìn không rõ mặt của cô lắm.

Tần Thọ Diệp lập tức nói: "Ông mau thả con bé xuống!"

"Ha ha, Tần Thọ Diệp, ông đúng là quan tâm đứa con gái này, một khi đã như vậy, làm sao tôi lại có thể bỏ qua cho cô ta dễ dàng như vậy chứ?!"

Lão già cười ha ha, trong mắt không ngừng lóe ra ánh sáng điên cuồng, ông đợi lâu như vậy, rốt cuộc đến lúc có thể trả thù rồi!

"Đừng cho là tôi không biết, chuyện năm đó ông cũng có phần tham gia!"

Mắt Tần Thọ Diệp sáng như đuốc, sáng rực nhìn lão già trên đài cao, Lam Thiệu Đường năm đó đã đạt được nhận thức chung với bọn họ, chỉ cần bọn họ giết ông, vậy mọi thứ của ông ở trong Lam Bang, đều sẽ chuyển đến tay bọn họ.

Chỉ là Lam Thiệu Đường không ngờ, ông cũng giữ lại một tay, mới có thể gặp nạn lớn mà không chết!

"Nói là lợi dụng các người, nếu không phải ông vì lợi ích làm mờ mắt, cũng sẽ không bị Lam Thiệu Đường tính kế, cuối cùng càng sẽ không bị ông ta đuổi giết!"

Mỗi chữ Tần Thọ Diệp đều nói vào tâm lý của lão già, vẻ mặt của ông có hơi khó coi, Lam Thiệu Đường đã từng hứa hẹn với ông, là món lợi kếch xù mê người như vậy, làm sao ông có thể không động lòng được cơ chứ?

Cũng bởi vì như vậy, ông làm cho gia tộc suy vong, còn con của ông đã hi sinh trong trận đuổi giết kia.

Lời của ông làm cho lão già lọt vào trong hồi ức trước kia, sắc mặt hơi trầm xuống, tay nắm lan can trước người hơi nắm chặt, bỗng nhiên, ông khẽ cười một tiếng.

"Các người làm tôi mất đi con trai, mất đi tất cả, hôm nay, cha con hai người cũng đừng mong còn sống đi ra ngoài!"

Ánh mắt lão già rét lạnh, tràn đầy ý muốn giết người, nhưng bàn tay ông còn chưa vung xuống, bên ngoài đã truyền đến âm thanh đánh nhau mãnh liệt. "Ông lại có thể..."

Tần Thọ Diệp nhanh chóng lấy súng ra, đánh về phía lão già, lập tức tình hình rơi vào hỗn loạn, Phong Thần sải bước vọt đến về phía bên này, sau lưng lại mang theo một đội ngũ tinh nhuệ.

Trên người Phong Thần mang theo sát khí nồng đậm, mắt thấy sắp bị đối phương bao vây, lão già đi đến trước sợi dây treo ngược Tần Ngôn, một tay ông cầm dao găm, vừa nhìn đám người Phong Thần ép sát từng bước.

"Tất cả dừng tay cho tôi, nếu không mạng của con nhóc này sẽ kết thúc!"

"Dừng tay!"

Phong Thần giơ tay lên, anh nheo mắt lại, nhìn người bị treo ngược giữa không trung: "Lão già chết tiệt, ông tốt nhất thả cô ấy xuống cho tôi, nếu không thì ông sẽ nhanh chóng biến thành tổ ong vò vẽ!"

Lão già hừ lạnh một tiếng: "Dù sao thì tôi cũng không muốn sống, có cô ta theo tôi làm bạn, vậy tôi cũng đáng!"

Tư Đồ Kiều đi đến bên người Phong Thần, trong lòng không khỏi nổi lên một chút lòng thương hại với lão già này, động vào Tần Ngôn, mạng già này của ông đã phải giao vào tay Diêm Vương.

Nhìn từ độ cao kia, nếu như Tần Ngôn rơi xuống, nhất định sẽ ngã chết.

"Có chút kỳ lạ, anh..."

Phong Thần nói mấy câu bên tai Tư Đồ Kiều, Tư Đồ Kiều lập tức im lặng rời đi: "Ông thả Ngôn Ngôn ra, tôi sẽ bỏ qua cho ông, như thế nào?"

Lão già khinh thường cười nói: "Hôm nay mạng của các người đều ở trên tay tôi, cậu lại có thể đe dọa tôi?"

"Ông là nói những quả bom kia sao?" Phong Thần nhìn thấy trên mặt lão già xuất hiện sự cứng ngắc ngắn ngủi, sự lạnh lẽo sắc bén trong mắt anh càng tăng lên: "Những quả bom kia đã thành phế liệu, ông đã không có đường lui."

Khi bọn họ bắt đầu đánh vào, Tư Đồ Kiều đã dẫn một đội ngũ khác đi giải quyết những quả bom kia, năng suất làm việc cũng không tệ lắm.

Trên mặt lão già đã sớm không cười nổi: "Các người nhặt xác cho cô ta đi!"

Nói xong, dao găm trên tay hung hăng cắt dây thừng một cái, con ngươi của Phong Thần co lại, không để ý tới súng của đối phương chỉ về phía mình, vượt qua vài thứ ôm người rơi xuống vào trong ngực.

Mấy tiếng "thịch thịch thịch", Phong Thần ôm người lộn mấy vòng trên mặt đất, bỗng nhiên anh cảm giác được một chút không hợp lý.

"Thần, cẩn thận!"


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 09.06.2018, 14:41
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 11.01.2016, 22:55
Bài viết: 399
Được thanks: 1313 lần
Điểm: 24.64
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Bà xã trẻ xã hội đen - Minh Khê - Điểm: 46
Chương 7.2:

Editor: Jinnn.
Beta: Thanh Xuân.

Tư Đồ Kiều lớn tiếng kêu, đột nhiên người trong lòng Phong Thần mở mắt, lưỡi dao sắc bén trong tay áo đâm thẳng vào chỗ hiểm của Phong Thần, trước mắt Phong Thần lóe lên một cái rồi biến mất, thời gian giống như ngừng trôi.

Tư Đồ Kiều nhìn thấy Phong Thần gần như bị đánh lén thành công, trong lòng nóng như lửa đốt, lập tức bọn thuộc hạ làm một trận càn quét tới lão già.

Trong mắt Phong Thần dần xuất hiện sự lạnh lùng, bàn tay dày rộng đặt trên bụng, trong mắt phản chiếu một người, lại không phải người mà anh luôn muốn cứu.

Cổ tay mảnh khảnh bị nắm lấy, đột nhiên dùng lực, chỉ nghe thấy tiếng hét thê lương của một người phụ nữ, cổ tay kia cứ như vậy mà bị Phong Thần bóp nát.

Lưỡi dao sắc bén trong tay rơi trên nền xi măng lạnh lẽo, anh bóp cổ người phụ nữ kia: “Tần Ngôn ở đâu! Các người giấu cô ấy ở đâu rồi!”

“Ở... Ở trong phòng tối phía sau...”

Phong Thần đánh ngất xỉu cô ta, nhìn lão già không ngừng dẫn theo thuộc hạ lùi về phía sau: “Kiều, cậu bảo vệ bác Tần!”

Hiện tại lão già chỉ còn thoi thóp, ông ta vẫn bị buộc lùi về phía sau, nhưng ông ta sẽ không nhận thua, ông ta vẫn còn giữ một lá bài cuối cùng! Lùi đến phòng tối, lão già và hai tên thuộc hạ còn sống sót trốn vào.

“Nếu như mày còn muốn để con nhóc này sống, thì tốt nhất là không nên manh động!”

Lão già đi ra, hai tên thuộc hạ lôi Tần Ngôn xuất hiện trước mặt mọi người, mặt Phong Thần lạnh xuống, nhìn cái cằm gầy gò của Tần Ngôn, tim chợt thắt lại.

Anh mặt lạnh nhìn lão già giãy dụa lần cuối, Tần Ngôn híp mắt: “Thần... Bọn họ... Ưm....”

Tần Ngôn vừa mở miệng nói chuyện, lập tức bị lão già đánh vào bụng, kêu lên một tiếng đau đớn, đau đến mức không nói nên lời. Cô nhìn về phía Phong Thần, không ngừng nháy mắt, nhưng Phong Thần ở phía đối diện nhìn thấy cô bị đánh, đã sớm muốn chém lão già thành trăm mảnh, cho nên không nhìn thấy ám hiệu của cô.

Lão già nhét một tấm vải vào miệng của Tần Ngôn, không cho cô nói, chỉ có thể phát ra âm thanh “Ưm ưm”.

Phong Thần giận đến mức không kiềm chế được, nhưng Tần Ngôn lại đang ở trong tay bọn chúng, bọn họ không thể tấn công trực diện được. Ánh mắt của anh không dấu vết nhìn sang nơi khác: “Tao nói lại lần cuối, thả Ngôn Ngôn ra!”

Hai tên thuộc hạ giữ lấy đầu của Tần Ngôn, chỉ cần Phong Thần làm gì bọn chúng, súng trên tay bọn chúng sẽ xuyên qua đầu Tần Ngôn.

“Để Tần Thọ Diệp tới đây! Muốn cô ta sống, thì phải đổi bằng mạng của Tần Thọ Diệp!”

Trong mắt lão già phát ra ánh sáng lạnh lùng, Phong Thần nói vài câu với người đứng ở phía sau, không bao lâu, Tần Thọ Diệp tới nơi.

Hai bên lâm vào thế bí, lão già cười vài tiếng: “Các người đều chết hết ở chỗ này đi!”

Đột nhiên Phong Thanh nhanh chóng đứng lên, “pằng pằng” một tiếng, đầu của hai tên giữ Tần Ngôn lập tức bị bắn trúng, lập tức mất mạng. Lão già biến sắc trước biến cố bất thình lình, đưa tay muốn giữ lấy Tần Ngôn.

“A...”

Tay còn chưa chạm đến thân thể của Tần Ngôn, viên đạn đã xuyên qua, Tần Ngôn lảo đảo một chút, thiếu chút nữa là ngã sấp xuống. Cô lấy vải trong miệng ra, kêu to lên: “Hắn ta đặt bom trên người em, mau chạy đi!”

Trước khi Phong Thần xông lên, lão già đã sớm nhấn vào điều khiển từ xa giấu trong người trước đó, Tần Ngôn tháo gỡ những dây rợ lằng nhằng trước ngực, anh đã chạy tới chỗ cô, nhìn bom đã được khởi động ẩn dưới lớp quần áo.

“Đồ đáng chết, mau dừng bom lại cho tao!”

Phong Thần nắm lấy cổ lão già, lão già cười hai tiếng kỳ dị: “Các người... Đều phải chết ở chỗ này!”

Trong mắt ông ta mang theo sự điên cuồng, nói xong câu đó thì tắt thở, sau khi biết mình không có cách nào thắng nổi Tần Thọ Diệp, ông ta uống thuốc độc ngay. Nhưng biết còn có con gái của Tần Thọ Diệp chôn cùng mình, coi như ông cũng cảm thấy đáng giá!

“Anh chạy đi!”

Tần Ngôn đẩy anh ra, muốn chạy đi, lại bị Phong Thần ôm vào trong lòng.

“Gọi điện thoại cho Liễu Tư Dung! Nhanh lên!”

Con số màu đỏ không ngừng nhảy lên, bọn họ chỉ có ba phút, Tư Đồ Kiều rất nhanh đã kết nối video với Liễu Tư Dung, cô ấy cẩn thận quan sát một lúc: “Bom này rất tinh xảo, tôi cũng không thể cam đoan...”

Cô chần chừ khiến lòng Phong Thần lạnh đi một nửa: “Cô nhanh nói làm sao để gỡ nó ra!”

Anh nóng nảy gầm nhẹ, mà trong lòng Tần Ngôn lại là người trấn an anh: “Anh đừng như vậy, nếu như quả thực không được, anh chạy đi ngay! Thay em chăm sóc ba thật tốt...”

“Em nói ngốc nghếch gì đó!”

Phong Thần cắt ngang cô, anh mất khống chế hét lên, nhưng lập tức anh giống như một đứa trẻ làm sai: “Ngôn Ngôn, anh sẽ không thay em chăm sóc cho ba em, nếu như em không muốn ông ấy không có ai lo ma chay, em phải cho anh... cho anh....”

Dường như anh không nói nên lời câu tiếp theo, nâng mắt một lần nữa, sợ hãi trong mắt đã chuyển thành kiên định: “Tư Dung, cô nói đi, chúng tôi không có quá nhiều thời gian.”

Tư Đồ Kiều dẫn mọi người rút lui đến nơi an toàn, đương nhiên Tần Thọ Diệp không đồng ý rời đi, đây là con gái của ông, nếu xảy ra chuyện gì, sao ông có thể ăn nói với người vợ đã khuất chứ?

Nhưng dưới ánh mắt bức bách của Tần Ngôn, ông không nỡ rời đi, lúc này, ông ở đây sẽ chỉ làm bọn họ phân tâm.

Phong Thần nghe theo lời Tư Dung, từng bước dỡ bỏ bom được gắn trên người Tần Ngôn, đừng nói đến tự tay chạm vào bom, Tư Dung cách một màn hình nhìn động tác của bọn họ, trong lòng cô cũng “thình thịch” nhảy loạn, lo sợ chỉ nói sai một bước thì cả hai người sẽ mất mạng.

Mồ hôi chảy từ trên trán xuống, rõ ràng thời tiết cũng không quá nóng, nhưng cả đám người lại chảy đầy mồ hôi. Tư Đồ Kiều cũng ở một bên nhìn, trái tim không nghe lời nhảy loạn.

“Kỳ lạ...”

Giọng Tư Dung tràn đầy nghi ngờ truyền đến, cô bảo Tư Đồ Kiều cầm điện thoại đưa gần vào, cẩn thận xem đi xem lại, Phong Thần ở bên cạnh, mắt thấy còn lại 20 giây.

“Tiếp theo nên làm như thế nào? Cô nhanh lên đi!”

Tư Dung cau mày: “Rõ ràng... Sao lại có thêm một sợi dây nữa vậy? Tại sao lại có hai dây màu đỏ?”

Cô không khỏi hét lên một tiếng, nếu như thời gian còn lại nhiều một chút, cô còn có thể nghiên cứu nhiều một chút, thế nhưng...

“Kiều, cậu rời đi trước đi!”

Bỗng dưng Phong Thần bình tĩnh lại, các con số không ngừng thay đổi, anh nhìn Tần Ngôn, vẻ mặt mang theo sự dứt khoát, Tân Ngôn im lặng cười với anh: “Xin lỗi... Sau khi biết em, dường như anh vẫn luôn không gặp may, vẫn luôn bị em làm liên lụy.”

“Đúng vậy, sau khi biết em, dường như anh vẫn luôn phải mạo hiểm.”

“Thần...”

Tư Đồ Kiều cắn răng, vào lúc này sao anh có thể bỏ bọn họ chứ: “Còn một cách nữa, hai chọn một, vận may của hai người luôn rất tốt mà!”

Tỷ lệ sống sót của bọn họ chỉ có một nửa, Tư Đồ Kiều nhìn vẻ mặt của bạn tốt, tâm tình cực kỳ phức tạp.

“Tôi bảo cậu đi đi, Tư Đồ Kiều, mau rời khỏi đây!”

“Tôi không đi! Vận may của tôi cũng không tệ, tôi ở chỗ này nhìn hai người từ cõi chết trở về, nếu sống thì coi như cậu nợ tôi một ân tình, nếu chết... Coi như tôi không may mắn, không thể trách bất cứ ai!”

Tư Đồ Kiều luôn đùa bỡn không theo lẽ thường, bây giờ đang trong tình trạng nguy cấp, anh ta cũng không thay đổi thói quen đùa bỡn của mình. Nhưng ở trong lòng Phong Thần, Tư Đồ Kiều đã khiến anh cực kỳ cảm động.

Con số lạnh lùng đã nói với bọn họ, tử thần đang chậm rãi tới gần, Tư Dung cũng khẩn trương nhìn bọn họ ở bên kia, làm sao bây giờ? Nếu như cắt sai, ba người bọn họ đều sẽ bị nổ chét.

Vẻ mặt của Phong Thần cực kỳ nghiêm nghị: “Tần Ngôn, nếu như lần này không thể sống, hãy nhớ kỹ, em thiếu anh một mạng, kiếp sau nếu dám quyến rũ người đàn ông khác, anh nhất định sẽ hung hăng dạy dỗ em!”

Tần Ngôn gật gật đầu, tay của anh run nhè nhẹ, đột nhiên Tần Ngôn lại nhớ tới, lần trước vì thí nghiệm của Tư Dung và Hàn Thu, bọn họ cũng buộc bom trên người Tư Dung.

Nhưng khác biệt chính là, lần trước trên người Tư Dung là bom giả, mà lần này, trên người cô là bom thật hàng thật giá thật. Nhưng cô không sợ, bởi vì bên cạnh cô có Phong Thần, là người đàn ông bá đạo mà cô yêu, có anh bên cạnh, cô còn sợ gì nữa.

Phong Thần đang phải lựa chọn, tay cầm cây kéo lưỡng lự giữa hai sợi dây màu đỏ, bàn tay nhỏ bé lạnh như băng nắm bàn tay anh: “Nếu như em chọn sai, anh có trách em không?”

Tần Ngôn đã chọn một cái, Phong Thần chìn chằm chằm vào cô: “Có thể chết trong tay em, anh vẫn có thể nhắm mắt, nhưng đừng quên, kiếp sau của em, anh đã tính hết rồi.”

Cô cười nhạt một tiếng, trán hai người nhẹ nhàng dựa chung một chỗ, Tư Đồ Kiều nuốt nước bọt theo bản năng, con mắt nhìn chằm chằm vào cây kéo sắc bén kia, chuẩn bị cắt một sợi dây.

Trong nháy mắt cây kéo khép lại, ba trái tim của ba người đều nhảy lên ở cùng một tần suất, sau tiếng “tách tách”, nhất thời phát ra âm thanh “tít tít” chói tai.

Tần Ngôn nắm chặt tay Phong Thần hơn, Tư Đồ Kiều chỉ cảm thấy tim rớt một nhịp, nhưng qua hồi lâu đều không cảm giác được tình huống gì lạ thường. Ba người đều mở mắt, nhìn bom trước ngực Tần Ngôn, con số đã dừng lại ở giây thứ ba.

Phía sau lưng ướt đẫm một mảng, Phong Thần cảm giác bàn tay hai người nắm lấy nhau đều đầy mồ hôi, khóe miệng anh và Tần Ngôn đều giãn ra.

Tần Ngôn thở dài một hơi, thần kinh căng cứng lập tức thả lỏng xuống, cô nắm chặt tay Phong Thần, trước mắt là nụ cười của anh, nhưng một lúc sau, Phong Thần trước mắt bắt đầu trở nên mơ hồ.

“Ngôn Ngôn, Ngôn Ngôn...”

Bên tai truyền đến tiếng gọi lo lắng, nhưng Tần Ngôn không có cách nào đáp lại anh, dường như mí mắt có cả tấn đá đè lên, ý thức theo bóng tối mà dần thoát khỏi thân thể.

Trong lòng bàn tay truyền đến nhiệt độ ấm áp, Tần Ngôn cảm thấy rất mệt mỏi, ý thức đã từ từ trở lại với thân thể, dường như đã rất lâu không ngủ như vậy, rất muốn cứ như vậy mà nằm ngủ. Nhưng trong đáy lòng có một âm thanh vẫn luôn vang vọng bên tai cô, cô không thể ngủ nữa, cô muốn tỉnh lại, còn có người đang chờ cô.

Tần Ngôn đã hôn mê hai ngày trong bệnh viện, Phong Thần vẫn luôn túc trực bên cạnh cô, cô quá suy yếu, lại thêm quả bom khiến thần kinh của cô căng thẳng, rồi lại lập tức buông lỏng xuống, cho nên khó tránh khỏi xuất hiện triệu chứng mệt lả.

“Khát...”

Cổ họng hơi khàn khàn, Phong Thần nghe thấy Tần Ngôn nói khát: “Ngôn Ngôn? Em tỉnh rồi?”

“Khát... Nước...”

Phong Thần lập tức đứng dậy rót một chén nước, Tần Ngôn híp mắt, cảm giác mình được người khác nâng lên, có thứ lạnh buốt đặt lên miệng, cô theo bản năng há miệng ra, lập tức có nước ngọt đưa vào bên trong.

“Em cảm thấy mệt mỏi quá...”

“Con heo lười, ngủ hai ngày, nhiều như vậy? Còn chưa ngủ no bụng sao?”

Phong Thần đau lòng ôm lấy Tần Ngôn gầy đi trông thấy, những tên khốn kiếp kia, rốt cuộc đã đối xử với cô như thế nào trong khoảng thời gian đó, làm hại thịt trên người cô đều rơi mất rồi!

Tần Ngôn lầm bầm một tiếng, nghe Phong Thần nói chuyện ở bên tai, mới miễn cưỡng lên tinh thần: “Khoảng thời gian đó, em đều không thể ăn đồ ăn bọn họ đưa tới được, ngủ cũng không ngon... Còn khiến các anh lo lắng, ăn không ngon ngủ không yên...”

“Ừm, anh biết em chịu không ít đau khổ, chẳng qua bây giờ em chỉ có thể ăn cháo.”

Phong Thần gật đầu liên tục, gần như là không hề có chút bài xích nào đối với việc Tần Ngôn oán trách nũng nịu. Sau cơn mưa trời lại sáng, tới phòng điều dưỡng, thân thể Tần Ngôn đã khôi phục hơn nửa, Tần Thọ Diệp cũng định cư tại thành phố này.

Dường như thời gian lại được khôi phục lại như trước, chẳng qua Phong Thần vẫn luôn nghiêm túc tự hỏi một việc, bởi vì Tần Thọ Diệp ở lại nơi này, nhưng cũng không ở cùng một chỗ với Phong Thần, mà lại ở chỗ khác.

Cho nên!

Đương nhiên Tần Ngôn cũng theo ba ở đó, hàng đêm Phong Thần đều là người cô đơn, ban đêm muốn âu yếm người trong lòng mà cũng không được! Vì vậy, anh nghĩ, có thể cưới Tần Ngôn về tay sớm một chút được hay không!

Hơn nữa, trải qua lần này, anh phát hiện, bên cạnh Tần Ngôn có quá nhiều nhân tố không xác định, vẫn là mau mau cưới cô về, như vậy lòng anh mới có thể yên tâm.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 223 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (101/104]

1 ... 174, 175, 176

2 • [Xuyên không] Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên (Trọn Bộ 6 tập)

1 ... 114, 115, 116

3 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

5 • [Cổ đại - Trùng sinh] Dược hương trùng sinh - Hi Hành

1 ... 90, 91, 92

6 • [Hiện đại] Cưng chiều em nhất - Tĩnh Phi Tuyết

1 ... 29, 30, 31

7 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 42, 43, 44

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 116, 117, 118

9 • [Cổ đại] Ác phu cường sủng thê - Văn Hội

1 ... 57, 58, 59

10 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 80, 81, 82

11 • [Hiện đại] Nhìn người không thể nhìn bề ngoài - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 36, 37, 38

12 • [Hiện đại] Mưu đồ làm loạn - Thanh Thụ A Phúc

1 ... 23, 24, 25

13 • [Xuyên không] Sủng thần của đế vương - Hoa Vũ Băng Lan

1 ... 46, 47, 48

14 • [Hiện đại] Hạnh phúc nhỏ của anh Đông Bôn Tây Cố (Trọn bộ 2 tập)

1 ... 22, 23, 24

15 • [Hiện đại] Theo đuổi nam thần - Thiên Phàm Quá Tẫn

1 ... 19, 20, 21

16 • [Cổ đại] Mỹ nhân như họa - Túc Mễ Xác

1 ... 33, 34, 35

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ báo thù - Phong Tuyết Phiêu Nhứ

1 ... 27, 28, 29

18 • [Hiện đại] Một tòa thành đang chờ anh - Cửu Nguyệt Hi

1 ... 22, 23, 24

19 • [Hiện đại] Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp

1 ... 17, 18, 19

20 • [Hiện đại] Tử Thời - Sói Xám Mọc Cánh

1 ... 35, 36, 37


Thành viên nổi bật 
The Wolf
The Wolf
Đường Thất Công Tử
Đường Thất Công Tử
Phèn Chua
Phèn Chua

Hạ Quân Hạc: Còn 1 tiếng nữa hết hạn thi miss :blahblah: mọi người nhanh tay đăng ký nào :speaker:
LogOut Bomb: Gián -> mèo suni
Lý do: Sao nỡ bom chị :cry3: thất tềnh bom lại :D2
tuyền xù: dạo này khỏe k em?
tuyền xù: hello sunii <3
mèo suni: :) em có tội
tình chi
Gián: Chắc đá em quá :slap:
Shop - Đấu giá: tuyền xù vừa đặt giá 433 điểm để mua Đôi chim non
LogOut Bomb: mèo suni -> 007
Lý do: ಥ ̯ ಥ từ biệt chị
007: T xúi tụi nóa bôm :D3
LogOut Bomb: mèo suni -> Đường Thất Công Tử
Lý do: Bái bai
Đường Thất Công Tử: an nghỉ nơi thiên đường, chưa kịp thả bomb :v
LogOut Bomb: mèo suni -> Họa Thiên
Lý do: Vâỵ em hãy an nghỉ nhé :))))
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 412 điểm để mua Đôi chim non
Nam Cung Vân Điệp: Hờn~~
Đào Sindy: đại hội bomb chăng
LogOut Bomb: ღsoixam࿐ -> ღsoixam࿐
Lý do: tự sát ಥ ̯ ಥ ಥ ̯ ಥ ಥ ̯ ಥ
LogOut Bomb: Đường Thất Công Tử -> Đường Thất Công Tử
Lý do: tự sát ಥ ̯ ಥ
Shop - Đấu giá: Vidia vừa đặt giá 264 điểm để mua Gà quay
LogOut Bomb: Đường Thất Công Tử -> mèo suni
Lý do: :v
LogOut Bomb: ღsoixam࿐ -> Nam Cung Vân Điệp
Lý do: gia xin lỗi ⊙﹏⊙⊙﹏⊙
AK47: Ko lẽ chị bậy quánh bôm tự sát :cry2: k có đứa nèo bôm
LogOut Bomb: ღsoixam࿐ -> Họa Thiên
Lý do: Free ship
LogOut Bomb: 007 -> Đường Thất Công Tử
Lý do: Mở màn :D3 ahihi chị mi dô tội
LogOut Bomb: Đường Thất Công Tử -> mèo suni
Lý do: ಥ ̯ ಥ ಥ ̯ ಥ ಥ ̯ ಥ
Shop - Đấu giá: lesliecomnamnho vừa đặt giá 250 điểm để mua Gà quay
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 499 điểm để mua Hà mã lười
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 421 điểm để mua Đồng hồ đeo tay
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 389 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 369 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 474 điểm để mua Hà mã lười

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.