Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 223 bài ] 

Bà xã trẻ xã hội đen - Minh Khê

 
Có bài mới 11.05.2018, 21:49
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Tình Báo Bang Cầm Thú
Đại Thần Tình Báo Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 18.05.2015, 12:13
Tuổi: 18 Nữ
Bài viết: 1648
Được thanks: 1937 lần
Điểm: 10.9
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Bà xã trẻ xã hội đen - Minh Khê - Điểm: 43
Chương 2.3

Tề Úc Nhẫn vuốt vuốt bút máy trong tay, đôi con ngươi lóe ra ánh sáng ý vị không rõ, "Triệu Ngọc Kỳ, em là cô gái thông minh, em cho rằng tôi không biết em đang chơi trò gắn bó khăng khít sao?"

Vừa nghe thấy câu nói của hắn, tròng mắt Triệu Ngọc Kỳ thoáng qua một chút bối rối, vì để cho Tề Úc Nhẫn trả lại chứng cớ cho mình, cô ta mới không thể không để lộ tai mắt bên cạnh Tề Úc Nhẫn ra ngoài. Nhưng cô ta vẫn giúp đỡ Tề Úc Diệu, giảm tổn thương của anh ta xuống thấp nhất.

"Địa vị của em ở nhà họ Triệu là gì, em hiểu rõ hơn ai hết, nếu như cha em biết, cuộc sống của em khẳng định sẽ không dễ chịu."

Triệu Ngọc Kỳ nhíu chặt mày, ở nhà họ Triệu căn bản cô ta cũng không có địa vị, thường xuyên bị người nhà bắt nạt, cô ta cũng tập mãi thành thói quen, lời nói có khó nghe, cô ta đều có thể chịu được. Nhưng từ khi tiếp xúc với Tề Úc Diệu, không hiểu sao người trong nhà liền bớt đối địch với cô ta một chút, nhưng vẫn lạnh lùng cay nghiệt với cô ta.

Đương nhiên cô ta biết là bởi vì có quan hệ với vị thiếu gia nhỏ nhà họ Tề, thân phận nhạy cảm nên mới có thể dựa vào anh ta, lúc đầu Triệu Ngọc Kỳ nương tựa mang theo động cơ, sau đó, cô ta dần dần bị hấp dẫn.

Sau khi giúp Tề Úc Diệu tiết lộ tin tức cho Phong Thần, Tề Úc Nhẫn lại tìm cô ta, đấu tranh giữa hai anh em này, cô ta đã sớm nghe thấy. Sau khi giúp Tề Úc Diệu, cô ta liền hiểu rõ, cô ta trốn không thoát. Chỉ là, chuyện này thực sự quá nhanh, làm cho cô ta không có chút chuẩn bị nào.

"Anh còn muốn tôi làm cái gì?"

Triệu Ngọc Kỳ nhắm mắt lại, cô ta rất muốn thoát khỏi cuộc sống như thế, nhưng trên người cô ta chảy xuôi dòng máu của nhà họ Triệu, lọt vào giữa tranh đấu của hai anh em nhà họ Tề, cô ta đã không thể toàn thân mà lui rồi.

"Muốn em giết Tề Úc Diệu. . . . . ." Thấy cô ta trợn to hai mắt, Tề Úc Nhẫn khẽ mỉm cười, "Đó là không thể nào, tôi biết em thích anh ta, nhưng mà, hình như bây giờ tâm tư của anh ta không đặt trên người em nữa rồi."

"Đừng nói lời vô ích!"

Cô ta giận dữ nhìn chằm chằm Tề Úc Nhẫn, nếu giống như lời hắn nói, tại sao Tề Úc Diệu lại đối xử với cô ta như vậy!

"Tôi biết cha tôi rất thích em, đối với em sẽ không có phòng bị." Hắn đặt một cái bình lên bàn, "Mỗi ngày cho ông ta dùng một chút, hiểu chưa?"

"Cái này là thuốc độc?"

Tay Triệu Ngọc Kỳ phát run, Tề Bạch đối xử với cô ta không tệ, mặc dù đều là xem nét mặt của Tề Úc Diệu, nhưng muốn cô ta xuống tay. . . . . . Đó là cha của Tề Úc Diệu mà.

"Em có thể lựa chọn không làm, như vậy, tính mạng của Tề Úc Diệu, chính là của tôi!"

"Được, tôi đồng ý với anh!"

Tề Úc Nhẫn biết lợi dụng nhược điểm của cô ta, mà nhược điểm của cô ta quá nhiều, người nhà họ Triệu gây khó khăn, cô ta không sợ, cô ta chỉ sợ sau khi cha biết được, tình cảnh của Tề Úc Diệu sẽ càng thêm khó khăn.

Đối với cô ta mà nói, mạng của Tề Úc Diệu, quan trọng hơn bất cứ thứ gì.

Triệu Ngọc Kỳ gặp qua Tần Ngôn cùng Phong Thần, quan hệ của hai người kia với Tề Úc Diệu rất không bình thường, cô ta chỉ có mượn quan hệ của Tề Úc Diệu, mới có thể đến gần bọn họ.

Tề Úc Nhẫn nói cho cô ta biết, Phong Thần sẽ tới bệnh viện nơi Tề Bạch nằm để kiểm tra, cực khổ lắm mới đợi được bọn họ, lại khiếp sợ trước khí thế của Phong Thần.

Phong Thần cùng Tần Ngôn đang lo không tìm được cơ hội đến gần Triệu Ngọc Kỳ, để cho Tề Úc Diệu giúp một tay, ý tứ của anh ta cũng là không nên tới gần Triệu Ngọc Kỳ, làm cho hai người phải suy nghĩ hồi lâu.

Có lẽ Tề Úc Diệu cũng không phải thật sự vô tình với Triệu Ngọc Kỳ, chẳng qua cũng chỉ là một phương thức bảo vệ cô ta, nhưng dù cho có như vậy, bọn họ vẫn phải mang mục đích của mình tiếp cận cô ta.

"Hai người đến thăm bác Tề sao?"

Triệu Ngọc Kỳ ổn định tâm trạng, lộ ra nụ cười tự nhiên, cô ta nhìn Tần Ngôn bên cạnh Phong Thần, nét mặt của cô lạnh lùng, hình như không dễ đến gần.

Tiểu thư nhà họ Tần, Triệu Ngọc Kỳ biết một chút, trái tim không khống chế được nhảy lên, mang theo chút sợ. Cặp mắt kia lạnh lẽo, như có thể làm lòng cô ta lạnh đi, tuổi của cô ta (TNK) với cô (TN) tương tự, lại không toát lên được sự thành thục giống cô.

"Cô là Triệu tiểu thư đúng không?"

Nói chuyện chính là Phong Thần, anh lộ ra nụ cười thân thiết, nụ cười kiểu xấu xa đó, chỉ cần là phụ nữ đều không kháng cự được.

Đối với Phong Thần am hiểu lừa gạt phụ nữ mà nói, ngụy trang là một trong những quá trình cần thiết, Tần Ngôn vụng trộm khinh bỉ anh, chỉ thấy Triệu Ngọc Kỳ đỏ mặt gật đầu một cái, khuôn mặt trẻ trung viết đầy khẩn trương.

Bỗng dưng, hình như cô ta muốn làm như vậy, Phong Thần không nhìn thấy, ngay sau đó mở miệng nói, "Tôi tên là Triệu Ngọc Kỳ, bác Tề vừa ngủ rồi."

"Vậy chúng ta hàn huyên một chút đi, có được hay không?"

"Có thể. . . . . ."

Ba người đi tới một quán cà phê ngay cạnh bệnh viện, lúc này dòng người rất ít, bọn họ ngồi ở một chỗ tương đối kín, lại có thể quan sát tình huống bốn phía.

Tần Ngôn lấy cớ rời đi một lát, chỉ để lại hai người Phong Thần cùng Triệu Ngọc Kỳ, không khí có vẻ có chút kỳ quái. Triệu Ngọc Kỳ quan sát người đàn ông đối diện, anh có khuôn mặt góc cạnh rõ ràng, trên sống mũi anh tuấn có một chiếc mắt kính,  môi mỏng lại giống con gái nhà người ta không tô son mà vẫn hồng.

Tròng mắt núp sau cặp kính lóe lên một cái, khẽ nhếch môi, Triệu Ngọc Kỳ sửng sốt một chút, lại bị bắt được rình coi mà lúng túng. Nhưng mà, anh nhìn không thấy, không phải sao?

Cô ta nhìn về phía anh lần nữa, lại phát hiện có ảo giác bị người ta nhìn thấu, loại cảm giác này vẫn quanh quẩn ở bên người, làm cô ta đứng ngồi không yên.

"Triệu tiểu thư, tình cảm của cô cùng Tề Úc Diệu hẳn là rất tốt?"

"Chúng tôi cùng nhau lớn lên, tình cảm bình thường thôi."

Lòng của cô ta run lên, trả lời rất cẩn thận, Phong Thần cười cười, "Cô có nhược điểm của Tề Úc Nhẫn trên tay chứ?"

"Anh . . . . ."

Cô ta hốt hoảng, anh biết cái gì rồi?

"Tôi biết một chút chuyện giữa các người, tôi cũng biết rõ, địa vị của cô ở nhà họ Triệu hèn mọn, giúp Tề Úc Nhẫn cũng là bị bất đắc dĩ. Nếu như cô có thể. . . . . ."

Tròng mắt của Phong Thần vẫn nhìn chằm chằm vào gương mặt của Triệu Ngọc Kỳ, thu hết phản ứng của cô ta vào mắt.

Triệu Ngọc Kỳ nghe xong đề nghị của Phong Thần, suy tư hồi lâu, cô ta không muốn hại Tề Úc Diệu, càng không muốn tiếp tục sống như vậy, cô ta muốn tự do.

"Cô còn có thời gian có thể suy tính."

Phong Thần không vội bắt ép cô ta, lúc này, Tần Ngôn cũng đã trở lại, "Trở về đi thôi."

"Triệu tiểu thư này, lời của tôi, tốt nhất cô suy tính."

Nhìn hai người biến mất ở ngoài cửa, Triệu Ngọc Kỳ lọt vào tình cảnh khó cả đôi đường, hồi lâu, cô ta mới rời khỏi quán cà phê.

Tần Ngôn cùng Phong Thần mới vừa trở lại khách sạn, Tề Úc Diệu đã đi đến rồi, anh ta vừa vào cửa đã mặt lạnh, "Tôi bảo hai người không nên đi tìm cô ấy, tại sao còn muốn ép buộc cô ấy?"

Phong Thần chau chau mày, "Tề Úc Nhẫn có thể lợi dụng cô ta, tại sao tôi không thể? Hơn nữa, chúng ta cùng một chiến tuyến, chúng ta thắng, chính là anh thắng."

"Tôi không đồng ý!"

"Không phải do anh!"

Phong Thần giận tái mặt, nếu anh ta đã lôi mình xuống nước, như vậy thì sẽ không thể sạch sẽ! Tề Úc Diệu nhìn chằm chằm Phong Thần, lại nhìn khuôn mặt lạnh lùng của Tần Ngôn, cảm thấy hết sức vô lực.

"Từ lúc anh phái cô ta truyền tin tức, cô ta đã không còn đường rút lui rồi, muốn trách chỉ có thể trách chính anh, nếu không phải do anh, sao cô ta có thể bị quấn vào được?"

Tề Úc Diệu cười khổ, đúng vậy a, là anh ta kéo cô ta vào, nếu không, Tề Úc Nhẫn cũng sẽ không kéo cô ta không buông.

Anh ta chán nản đi ra khách sạn, Tần Ngôn nhìn Phong Thần, "Anh cảm thấy Triệu Ngọc Kỳ sẽ theo làm theo lời anh nói sao?"

"Cô ta cần gì, anh có thể cho cái đó, tại sao lại không đồng ý."

Anh trả lời rất tự tin, cái loại đó bày mưu lập kế tự tin đó làm cho quanh người anh tràn ngập phong thái mê người, Tề Úc Nhẫn sẽ không thật lòng hợp tác với nhà họ Hàn. Bởi vì hắn hiểu biết rõ, Hàn Thu vừa mới kế nhiệm, nội bộ còn chưa thu xếp xong, mặc dù bề ngoài vinh quang, nhưng nhân viên nội bộ vẫn có tà tâm chưa chết.

Nếu như nhân cơ hội này có thể làm cho nhà họ Hàn lung lay, thì nhà họ Tề sẽ chiếm vị trí số một, Phong Thần biết dã tâm của Tề Úc Nhẫn không nhỏ, nhưng mà chắc chắn anh sẽ không để cho hắn như ý nguyện.

Nhưng muốn giết hắn?

Không, anh vẫn chưa muốn đối đầu với nhà họ Tề, hơn nữa, nếu như giết Tề Úc Nhẫn, là có thể làm nhà họ Tề chao đảo, vậy thì nhà họ Tề sao có thể đứng vững trăm năm không ngã.

Thân thể Tề Bạch ngày càng sa sút, nhà họ Tề đang chìm trong lo lắng, Tề Úc Diệu không có tâm trạng mà suy nghĩ nhiều, giờ phút này anh ta chỉ muốn nói chuyện với Triệu Ngọc Kỳ một chút.

Đi tới cửa phòng bệnh, anh ta nhìn thấy trên cánh tay của Tề Bạch cắm đầy ống dẫn, trên mặt không có chút máu, ông ta nằm ở trên giường, hình như là ngủ thiếp đi.

Triệu Ngọc Kỳ hầu ở bên giường, Tề Úc Diệu vừa định đẩy cửa đi vào, lại thấy cô ta lấy ra một cái bình, khẩn trương ném một viên thuốc vào trong nước, viên thuốc nhanh chóng hòa tan vào trong nước.

Cô ta hốt hoảng nhét bình vào trong túi lần nữa, vẻ mặt áy náy nhìn Tề Bạch, bỗng dưng, hình như cô ta nhận thấy được cửa có người, vừa ngẩng đầu, máu trên mặt cô ta lập tức rút đi.

"Diệu, anh Diệu. . . . . ."

Tề Úc Diệu phức tạp nhìn cô, cuối cùng xoay người rời đi, Triệu Ngọc Kỳ đứng lên, lập tức đuổi theo.

Anh ta đi rất nhanh, Triệu Ngọc Kỳ vất vả lắm mới theo kịp bước chân của anh ta, "Anh Diệu. . . . . . Anh đừng đi."

Cô ta kéo ống tay áo của anh ta, Tề Úc Diệu dừng bước lại, trên mặt hết sức tỉnh táo, nhưng lòng của anh ta lại khó mà bình tĩnh."Có phải Tề Úc Nhẫn muốn cô làm hay không?"

"Em. . . . . ."

"Cô là kẻ ngu sao! Cô cho rằng lão đầu kia chết rồi, tôi sẽ không có chuyện gì sao? Hơn nữa, hắn sẽ không dễ dàng hãy bỏ qua cho cô, đến lúc đó, cô sẽ chết không nơi chôn thân đấy!"

Tề Úc Diệu lôi cô đến một góc tối không người, Triệu Ngọc Kỳ lã chã chực khóc, nghe lời của anh ta, lòng đầy khổ sở như được rót vào chút mật đường, anh ta còn vẫn quan tâm cô ta.

"Nhưng mà, nếu như em không nghe lời của hắn, hắn sẽ gây bất lợi cho anh. Hơn nữa, nếu cha em biết rõ chuyện này, cũng sẽ không dễ dàng bỏ qua cho anh."

Tròng mắt Triệu Ngọc Kỳ hơi ướt, cô ta biết, chờ sau khi Tề Bạch chết, Tề Úc Nhẫn cũng sẽ không bỏ qua cho cô ta. Bởi vì cô ta biết quá nhiều bí mật, nhưng cô ta muốn trong khoảng thời gian ngắn, làm chút gì đó cho anh ta.

Nhưng cô ta phát hiện, căn bản là cô ta bất lực, Tề Úc Nhẫn luôn có thể nhìn rõ mỗi một bước của cô ta, cảm giác bị người giám thị quá khó chịu.

"Vậy chúng ta trốn đi, không quan tâm đến bất cứ thứ gì nữa!"

"Trốn?"

Trong nháy mắt tròng mắt của cô ta hiện lên chút xúc động, nhưng ngay sau đó lại phai nhạt xuống, bọn họ có thể bỏ chạy tới nơi nào đây? Ở quốc gia nào nhà họ Tề cũng có thế lực, mặc dù có thể trốn, cũng sẽ bị bắt trở lại. Đến lúc đó, bọn họ càng không nói được.

"Muốn chạy trốn không phải là không có biện pháp."

Đột nhiên âm thanh của Tần Ngôn xuất hiện, hai người đều kinh hãi nhìn cô xuất hiện ở chỗ không người, sắc mặt cô lạnh nhạt nhìn về phía hai người đang bị bức vào đường cùng, "Chỉ là phải trả giá cao một chút."

Tề Úc Diệu đã không để ý tại sao Tần Ngôn phải xuất hiện, anh ta lôi kéo Triệu Ngọc Kỳ đi tới trước mặt cô, "Các người có biện pháp?"

Triệu Ngọc Kỳ cảnh giác nhìn bốn phía, Tần Ngôn hơi mỉm cười nói, "Yên tâm đi, người xung quanh cũng đã bị người của tôi giải quyết rồi, bây giờ không có người giám thị."

Tề Úc Diệu nhìn Tần Ngôn, anh ta biết, hiện tại chỉ có dựa vào bọn họ, anh ta cùng Triệu Ngọc Kỳ mới có cơ hội còn mạng sống. Tề Úc Nhẫn sẽ không bỏ qua bất kỳ người nào có uy hiếp tới hắn.

"Lúc đó là anh muốn quá đơn giản, mới có thể hại em."

Tề Úc Diệu áy náy nhìn Triệu Ngọc Kỳ, cô ta lắc đầu một cái, cô ta làm như vậy đều là mình nguyện ý, không liên quan gì tới anh ta cả.

"Này, đủ rồi chứ!"

Tần Ngôn không nhịn được đổi sắc mặt, không nhìn bọn họ nữa, rời đi thẳng. Mặt Tề Úc Diệu cùng Triệu Ngọc Kỳ đỏ rần lên, đi theo sau lưng Tần Ngôn.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 19.05.2018, 21:52
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 20.06.2016, 17:08
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 78
Được thanks: 205 lần
Điểm: 11.77
Có bài mới Re: [Hiện đại] Bà xã trẻ xã hội đen - Minh Khê - Điểm: 80
CHƯƠNG 3 (1):
Editor: trâu đầm nước
Beta: Thích Cháo Trắng, hoa hồng

Mấy ngày trời yên biển lặng trôi qua, quan hệ giữa Tề Úc Diệu  và Triệu Ngọc Kỳ đã dần trở nên quen thuộc, không nhìn ra được bất kỳ ngăn cách nào giữa hai người. Mỗi lần Tề Úc Diệu đi đến bệnh viện, Tề Bạch đều rất vui mừng, cõ lẽ bởi vì có liên quan đến Triệu Ngọc Kỳ.

Đối với đứa con trai này ông vẫn có chút áy náy, đợi đến khi ông muốn bù đắp, thì lúc này đã muộn rồi. Tề Úc Diệu hoàn toàn không coi trọng người cha như ông, hình như anh chỉ là một người xa lạ ở nhờ nhà họ Tề, Tề Bạch buồn bã nhớ lại, có lẽ ngay cả một người xa lạ ông cũng không bằng.

“Ông cảm thấy thế nào?”

Tề Úc Diệu không được tự nhiên ngồi ở cạnh giường, nhìn mặt mũi tiều tụy của Tề Bạch, không hiểu sao trong lòng anh có chút khổ sở, cõ lẽ là do có quan hệ máu mủ, nên có thể cảm nhận được sự khổ sở của ông ấy.

Tề Bạch khẽ mỉm cười, trông có vẻ như hơi gắng hết sức: “So với hôm qua thì khá hơn một chút, con đến tìm Ngọc Kỳ sao?”

“Tôi đến thăm ông một chút.”

Anh hơi xấu hổ, ánh mắt Tề Bạch ngay lập tức sáng rực lên, mặc dù Tề Úc Diệu còn không chịu gọi ông là cha, nhưng ông cũng đã rất thỏa mãn rồi. Tề Bạch nhìn sang Triệu Ngọc Kỳ đang ở bên cạnh: “Ngọc Kỳ, về sau  nhờ cháu chăm sóc Tiểu Diệu nhiều hơn.”

Triệu Ngọc Kỳ đỏ mặt: “Bác Tề...”

“Ông có tâm tư lo lắng cho tôi, nhưng tại sao lại không quan tâm đến cơ thể của mình? Được rồi, tôi đưa Ngọc Kỳ đi, ông nên nghỉ ngơi cho tốt đi!”

Không quen nói chuyện với Tề Bạch yếu ớt như vậy, Tề Úc Diệu lôi kéo Triệu Ngọc Kỳ ra khỏi phòng bệnh, đối với Tề Bạch, từ trước đến giờ anh đều giương cung bạt kiếm, bây giờ nhìn thấy dáng vẻ của ông yếu ớt như thế này, không biết vì sao, anh cũng giống như cạn kiệt hết sức lực vậy.

Nhìn hai người bây giờ đang ở ngoài cửa, Tề Bạch vui mừng cưới cười, nhưng ngay sau đó, vẻ mặt ông lại nặng nề.

Triệu Ngọc Kỳ bị Tề Úc Diệu kéo đi thẳng: “Bác Tề rất nhớ anh, lần sau anh nên dịu dàng với bác ấy một chút.”

“Em luôn dài dòng, khó khăn lắm mới có thể đi ra ngoài một chút, không cần cứ nói mãi về ông ấy, có được hay không?”

Thấy khuyên bảo cũng vô dụng, Triệu Ngọc Kỳ mới gật đầu một cái, ánh mắt nhìn vào bàn tay bị Tề Úc Diệu nắm thật chặt, cô có chút ngượng ngùng cúi đầu. Tề Úc Diệu nhìn theo tầm mắt của cô: “Có cái gì mà phải xấu hổ, em cũng đã thích anh từ rất lầu rồi mà!”

Anh lớn tiếng nói, Triệu Ngọc Kỳ luống cuống tay chân nói: “Da mặt của anh thật là dày, lần trước... Anh không sao chứ?”

Cô ấy náy cúi đầu, nếu như không phải Tề Úc Diệu muốn loại bỏ phòng bị của Tề Úc Nhận, thì anh cũng sẽ không xảy ra tai nạn xe cộ, nhưng mà cũng làm cho Triệu Ngọc Kỳ rất khó hiểu là, nếu như Tề Úc Nhận thật sự  muốn đẩy anh vào chỗ chết, vậy thì tại sao anh ta không đụng chết Tề Úc Diệu?

“Không sao, hình như anh ta vẫn còn giữ lại chút tình cảm, không mở tốc độ tối đa để đụng chết anh.”

Tề Úc Diệu cũng thấy rất khó hiểu, thật ra thì đó là một cơ hội tốt, nếu như Tề Úc Nhận thật sự muốn anh chết, anh hoàn toàn không thể tránh khỏi. Có lẽ Tề Úc Nhận sợ Tề Bạch trách tội anh ta, không muốn giao quyền nắm giữ nhà họ Tề cho anh ta mà thôi.

“Mấy người Tần tiểu thư sẽ cứu chúng ta, nhưng anh ta làm cho chúng ta như vậy, bọn họ không sợ chọc giận Tề Úc Nhận sao?”

“Phong Thần chính là một con hồ ly, anh ta làm cho chúng ta làm như vậy, là có mục đích của mình, đừng quản nhiều chuyện như vậy, chúng ta đi đến chỗ nào chơi một chút thôi!”

Tề Úc Diệu cũng không biết Phong Thần có thứ thuốc quái đản gì, anh ta cũng cùng một dạng với Tề Úc Nhận, che giấu suy nghĩ cực kỳ sâu, hiện giờ anh không đủ năng lực để đoán ra được ý định của bọn họ.

Cho tới bây giờ anh mới hiểu rõ rằng, trước kia Tề Úc Nhận đều âm thầm nhẫn nhịn, bây giờ Tề Bạch ngã xuống, thì anh ta có nhiều cơ hội để tính toán với anh hơn. Thực lực bây giờ của anh, cơ bản là không đủ để động tới Tề Úc Nhận, chứ nói chi là muốn lật đổ nhà họ Tề.

Trước kia, anh hận nhà họ Tề, bởi vì nhà họ Tề, nên mẹ của anh mới phải rời khỏi anh. Anh hận người đàn ông là cha ruột của mình, tại sao nói yêu mẹ anh, nhưng lại không bảo vệ bọn họ chu toàn?

Trên thực tế nhà họ Tề rất coi trọng dòng dõi, mà mẹ của anh lại không có bối cảnh gia thế gì, thì làm sao người nhà họ Tề có thể tiếp nhận được!

Cho đến khi mẹ anh qua đời, người đàn ông này mới đón anh về, kể từ khi đó, anh bắt đầu oán hận bọn họ, oán hận nhà họ Tề tự cho mình là hào môn thế gia. Anh thề, sẽ quật đổ nhà họ Tề!

Nhưng anh vẫn đánh giá sai thực lực của chính mình, cơ bản là anh không có được năng lực kia, càng không nói đến việc muốn chống lại Tề Úc Nhận.

Bây giờ, cái suy nghĩ này của anh dần dần biến mất, không phải bởi vì sợ hãi thế lực của nhà họ Tề, mà là nhớ tới nhiều năm nay, Tề Bạch luôn yêu thương che chở cho anh.

Triệu Ngọc Kỳ từng nói với anh: “Chúng ta giống nhau, đều là những đứa con riêng bên ngoài, nhưng so với em thì anh may mắn hơn nhiều, nếu như không phải anh tốt với em, thì rất có thể cha em đã đưa em đến cho những người giàu có quyền thế kia để nịnh nọt bọn họ. Nếu như cha anh không yêu thương mẹ anh, thì tại sao có thể đối xử tốt với anh như vậy? Nếu như mẹ anh vẫn còn sống, thì nhất định sẽ không hy vọng hai người mà bà yêu thương nhất tự giết hại lẫn nhau, nếu như bà ấy biết anh hận ba mình như vậy, thì bà nhất định sẽ rất đau lòng.”

Lúc ấy Tề Úc Diệu không hề để ý tới, bởi vì khi đó anh cảm thấy sẽ không có ai yêu thương anh, cũng sẽ không có ai để ý đến cảm nhận của anh. Cho nên vẫn làm ngược lại ý muốn của Tề Bạch, cho dù anh phá hủy việc buôn bán nhiều năm ở nước Mỹ, nhưng Tề Bạch cũng không trách cứ anh nhiều.

“Tới nơi này lâu như vậy, anh cũng không biết, thì ra Melbourne đẹp như thế.”

Ngồi ở quán cà phê ngoài trời, tâm tình của Tề Úc Diệu rất bình tĩnh nhìn phong cảnh trước mắt, trước kia anh không để ý tới nơi này, bây giờ nhìn lại, quả thật dễ dàng làm cho tâm tình của người ta bình tĩnh lại.

“Anh Diệu, có phải anh hận bác Tề không?”

“Anh cũng không biết… Ngọc Kỳ, em không trách anh sao?”

“Dĩ nhiên là không, tất cả đều do em tình nguyện, chỉ là... Em cũng đã làm tổn thương anh không chỉ một lần...”

Triệu Ngọc Kỳ vẫn còn canh cánh trong lòng,  Tề Úc Diệu nhìn thấy mình hết lần này tới lần khác bỏ thuốc, tâm tình của Tề Úc Diệu cũng rất là phức tạp. Rõ ràng anh hận Tề Bạch, nhưng khi nhìn thấy Triệu Ngọc Kỳ bỏ thuốc, lại vô cùng tức giận.

“Bỏ qua thôi, coi như là vì em muốn giúp anh, lại còn thích anh nhiều năm như vậy.”

“Vậy anh thích em không?”

Trong lòng cô tràn đầy mong đợi nhìn Tề Úc Diệu, Tề Úc Diệu lại cúi đầu, không nhìn vào mắt của cô: “Anh không nói cho em biết... em tự mình đoán đi.”

Chu miệng đầy thất vọng, đột nhiên cô nhìn thấy hai người đang lén lút nhìn bọn họ, cô nhắc nhở Tề Úc Diệu một tiếng.

Hai người liếc mắt nhìn nhau, đứng dậy rời khỏi, đưa Triệu Ngọc Kỳ trở lại nhà họ Triệu, Tề Úc Diệu mới rời đi.

Trong lòng Triệu Ngọc Kỳ rất thấp thỏm, trở lại nhà họ Triệu, giống như trở lại một nhà giam lớn, lạnh lẽo không có một chút tình người nào.

“Còn biết quay về à? Cả ngày chạy ra ngoài, cũng không sợ người khác nói lời đồn đại, con gái riêng chính là con gái riêng, một chút giáo dục cũng không có.”

Vừa mới vào cửa, đã nghe thấy giọng nói đầy khắc nghiệt, bên trong phòng khách, một nam một nữ đang ngồi trên ghế sofa, trong mắt mang theo sự chán ghét và khinh bỉ.

“Chị cả, anh hai.... ...... ”

Triệu Ngọc Kỳ cúi đầu, muốn nhanh chóng trở về phòng của mình, nhưng bọn họ lại không thể dễ dàng bỏ qua cho cô như vậy.

“Ngọc Kỳ của chúng ta càng lớn càng xinh đẹp, khó trách Tề Úc Diệu lại thích cô như vậy..., xem ra sau này vẫn còn phải dựa vào Ngọc Kỳ rồi.”

Cậu hai nhà họ Triệu, cợt nhả đi tới bên người Triệu Ngọc Kỳ, đầu ngón tay nâng khuôn mặt nhỏ nhắn của cô lên, trong mắt lóe lên một tia dâm đãng.

“Thế nào? Em coi trọng đồ con hoang này? Nhưng người ta được cậu út nhà họ Tề coi trọng, em muốn chơi, chỉ có thể đợi người ta chơi chán mà thôi.”

“Chị cả...”

Triệu Ngọc Kỳ hoảng sợ nhìn về phía cô cả nhà họ Triệu, lời cô ta nói thật sự làm cho cô cảm thấy hoảng sợ, không để ý cậu hai ở bên cạnh, vội vàng lui về phía sau mấy bước.

Mặc dù cô không phải do vợ cả nhà họ Triệu sinh ra, nhưng bọn họ vẫn có quan hệ máu mủ, làm sao cô ta có thể nói ra những lời trái với luân thường đạo lý như vậy. Còn có nét mặt của cậu hai, càng làm cho cô cảm thấy hoảng sợ và lo lắng.

“Nói không chừng thiếu gia nhà họ Tề lại thích người đã được dạy dỗ rồi?”

“Anh hai, không được...”

Cổ tay trắng bóc của Triệu Ngọc Kỳ bị bắt lại, nhiệt độ cực nóng này làm cho cô cảm thấy sợ hãi, trong mắt xuất hiện một tầng hơi nước thật mỏng, càng làm cho người ta thêm thương yêu.

“Cô cả, cậu hai, lão gia gọi cô ba đến thư phòng.”

Đúng lúc Triệu Ngọc Kỳ đang không biết làm như thế nào cho phải, thì quản gia kịp thời xuất hiện, cô rút tay của mình về, cảm kích nhìn về phía quản gia, sau đó đi thẳng về phía thư phòng.

Cửa gỗ khắc hoa vừa dày vừa nặng chậm rãi bị đẩy ra, Triệu Ngọc Kỳ đang suy đoán ba tìm cô có chuyện gì, bên trong thư phòng rộng rãi, chiếc ghế dựa xoay lưng về phía cô, cô đóng của phía sau lại, yếu ớt mở miệng: “Cha, cha tìm con?”

Triệu Ngọc Kỳ rất sợ người cha này, mặc dù là người cho cô sinh mạng, nhưng cô lại không thể cảm nhận được sự ấm áp từ trên người người cha này, chứ nói gì đến việc lúc rảnh rỗi quan tâm đến cô.

Triệu Nghị, người nắm quyền nhà họ Triệu, nghe thấy giọng nói của Triệu Ngọc Kỳ, mới chậm rãi quay ghế lại, đối mặt với cô.

Ánh mắt ông ta rất sắc bén, cả người tản ra một cảm giác không giận mà uy, nói năng thận trọng, gương mặt làm cho người ta có ấn tượng hết sức nghiêm khắc.

Triệu Nghị nhìn về phía Triệu Ngọc Kỳ, ở trong ấn tượng của ông ta, đứa con gái này hết sức khéo léo, biết nhìn sắc mặt mà nói chuyện, mặc dù không phải là rất xuất sắc, nhưng cũng  biết an phận, chưa từng gây phiền toái gì cho ông ta.

Trầm mặc một lúc, Triệu Ngọc Kỳ cúi đầu, không dám nhìn thẳng cha của mình. Ông ta nghiêm nghị, lại ít cười, không thân thiết với cô một chút nào. Hơn nữa trên người ông ta có khí thế không giận mà uy, làm cho cô không dám thân thiết cùng với ông ta.

“Về sau bớt qua lại với Tề Úc Diệu đi, nghe không!”

Triệu Ngọc Kỳ kinh ngạc ngẩng đầu lên, nhìn thấy ánh mắt Triệu Nghị lần này tràn đầy uy nghiêm thì không tự chủ được lại cúi đầu, nhưng cô chần chờ trong chốc lát, lại ngẩng đầu lên.

“Tại sao? Con.... ...... ”

“Chủ nhân tương lai nhà họ Tề, không nhất định là nó, cho nên trong khoảng thời gian này, con tạm thời ít đi gặp nó.”

Bây giờ Tề Bạch đang nằm viện, hơn nữa nghe nói tình huống cũng không khả quan lắm, sự việc hai anh em nhà họ Tề, người khác không thể nhúng tay vào được. Mặc dù trước kia cô và Tề Úc Diệu qua lại với nhau, ông ta cũng không phản đối, nhưng bây giờ đã khác xưa, ông ta không hy vọng người khác dùng Triệu Ngọc Kỳ để tạo ra phiền toái.

Mặc dù ông ta và Tề Bạch là bạn bè nhiều năm, nhưng dính đến tranh đoạt quyền lợi cùng địa vị, ông ta không muốn dính dáng đến quá nhiều.

“Nhưng bây giờ anh ấy nhất định hy vọng con ở bên cạnh anh ấy, cha.... Cho dù anh ấy không phải chủ nhân của nhà họ Tề, con cũng muốn được ở bên cạnh anh ấy.”

“Sợ rằng Tề úc Nhận sẽ không dễ dàng bỏ qua cho nó.... .... ” Ông ta trầm ngâm một tiếng, nếu Tề Úc Diệu biết thân biết phận, thì bây giờ cũng sẽ không gặp phải tình cảnh như bây giờ.

“Mấy ngày này con ngoan ngoãn ở trong nhà, nơi nào cũng không được đi.”

Triệu Ngọc Kỳ há miệng, Triệu Nghị lại giơ tay lên: “Cứ như vậy đi, đi ra ngoài!”

Cô không có sức lực phản kháng lại mệnh lệnh của cha, chỉ đành chán nản đi ra ngoài, cau mày, lão quản gia đi đến bên người của cô: “Cô chủ, lão gia dặn dò, mấy ngày này cô không thể ra khổi cửa.”

Lão quản gia yêu thương nhìn Triệu Ngọc Kỳ, trong mắt cũng tràn đầy bất đắc dĩ: “Quản gia, vậy có phải nói rõ hay không, nhà họ Tề sẽ tuyên bố sớm thôi, Tề Úc Nhận sẽ là chủ nhân nhà họ Tề?”

“Cái này cũng khó nói trước, bây giờ cơ thể của Tề lão gia không thể quản lý được, dù lập di chúc, thì bây giờ cũng chỉ có thể để cậu cả nhà họ Tề quản lý trước.”

Triệu Ngọc Kỳ mở to hai mắt, chuyện nhà họ Tề cũng không thể giúp sức, nhưng nếu Tề Úc Nhận muốn gây bất lợi cho Tề Úc Diệu, vậy thì phải làm thế nào bây giờ? Cho dù bây giờ Tề Bạch vẫn còn, nhưng nếu như.... ..... Nếu như Tề Bạch đi, vậy.... ....

“Tề Úc Diệu không được, thì cô có thể đi quyến rũ Tề Úc Nhận đó!” Cô cả nhà họ Triệu uốn éo cơ thể như rắn nước chầm chậm đi tới: “Không phải cô am hiểu nhất là việc quyến rũ đàn ông hay sao? Chỉ là với thân phận như cô, có thể làm Tề Úc Nhận chấp nhận cô là người tình thì có thừa, giá trị của cô cũng chỉ có nhiều như vậy mà thôi.”

“Tôi về phòng trước.”

Triệu Ngọc Kỳ cắn môi, chân bước nhanh trở về phòng của mình, lời nói giống như vậy, cô nghe không dưới trăm lần, cho nên cô đã không còn cảm giác gì nữa rồi.

Về mặt vật chất Triệu Nghị không bạc đãi cô, phòng cô ở đều giống như phòng của cô cả và cậu hai, ở việc ăn mặc cũng làm cho cô trở thành một cô chủ chân chính.

Đi tới phía trước cửa sổ, nhìn thấy có mấy người đàn ông khỏe mạnh đứng ở dưới lầu, chỉ sợ cô sẽ nhảy cửa sổ để chạy trốn. Khẽ thở dài, xem ra cha thất sự quyết tâm muốn nhốt cô ở trong nhà rồi.

Nhưng nơi này có thật sự an toàn hay không?

Chị cả chán ghét cô, một lòng một dạ muốn chế nhạo cô, kể từ khi cô đến cái nhà này, cô ta vẫn ngấm ngầm ở bên ngoài chỉnh cô. Anh hai mỗi lần nhìn thấy cô, luôn toát ra ánh mắt xấu xa, ánh mắt kia làm cho cô cảm thấy e ngại, loại ánh mắt tham lam đó, làm cho cô cảm thấy lạnh thấu xương.

Cái nhà này không chỉ không cho cô cảm giác an toàn, mà còn là nơi nguy hiểm nặng nề, cô ở nơi này một ngày đều cảm thấy sống một ngày như thể là một năm vậy.

Bỗng dưng, điện thoại trong túi có tin nhắn gửi đến, là Phong Thần gửi tới, cô ngây ngốc nhìn điện thoại di động, làm sao anh ta có thể biết tin cô bị cấm túc nhanh như vậy.

Anh ta muốn cô kiên nhẫn chờ đợi, rất nhanh, chuyện sẽ được giải quyết.

Cô chỉ có thể ngồi ở trong nhà chờ đợi sao?

Đêm khuya, Triệu Ngọc Kỳ lăn qua lộn lại không ngủ được, cô bị giam ở nhà đã mấy ngày rồi, đi ra ngoài đều có người đi theo, không để cho cô có thể một mình gặp mặt Tề Úc Diệu. Cô ngồi dậy ngồi ở bên giường, điện thoại di động trên bàn reo lên, liếc mắt nhìn tên, tim của cô đập “Thình thịch”.

“Anh Diệu?”

Trong lòng của Triệu Ngọc Kỳ cực kỳ kích động, đây là lần đầu tiên, Tề Úc Diệu chủ động gọi điện thoại cho cô, nghe thấy đầu bên kia điện thoại truyền đến một giọng nói, cô chỉ cảm thấy vô cùng yên tâm.

Tề Úc Diệu cũng không biết tại sao, buổi tối tâm trạng có chút không được tập trung, vài ngày rồi không thấy Triệu Ngọc Kỳ, trong lòng cảm thấy bực bội. Nhớ tới cô cười, cô ngượng ngùng nhìn mình, Tề Úc Diệu không tự chủ được nở nụ cười. Đợi đến lúc anh bình tĩnh lại, trên tay đã cầm điện thoại di động, bấm số của người nọ gọi điện thoại.

Âm thanh hô hấp từ một đầu khác truyền đến, làm cho anh bình tĩnh trở lại, hai người thỉnh thoảng trò chuyện, hình như chỉ cần như vậy, là có thể cảm nhận được đối phương đang ở bên mình.

Lúc này, chợt Triệu Ngọc Kỳ sợ hãi thốt lên, Tề Úc Diệu khẩn trương nắm chặt điện thoại di động: “Ngọc Kỳ? A lô?”

“A.... ..... Anh.... .... Đừng.... ....”

Triệu Ngọc Kỳ đột nhiên cắt đứt liên lạc, cảm xúc của Tề Úc Diệu cũng đã không thể bình tĩnh lại được, khoác một bộ quần áo thì nhanh chóng phóng ra ngoài. Anh lái xe của mình, đêm khuya đường phố yên tĩnh, trống trống trải mà yên lặng, lúc này chợt có một cơn gió thổi qua, bóng đen chợt lóe lên, gào thét phóng đi. Làm cho người ta không khỏi hoài nghi, có phải mắt mình bị hoa hay không.

Tề Úc Diệu không để ý tới dừng xe xong, xông về phía cổng nhà họ Triệu liền mạnh mẽ vỗ vào: “Mở cửa! Nhanh mở cửa!”

Lão quản gia còn buồn ngủ ra mở cửa, còn chưa kịp thấy rõ người tới là ai, chỉ cảm thấy một sức mạnh đẩy mình ra, ngay sau đó một cơn gió lạnh thổi tới, bóng đen lập tức chạy lên trên lầu.

Tiếng khóc mơ hồ của Triệu Ngọc Kỳ truyền ra từ sau cửa, trái tim tề Úc Diệu chợt căng thẳng, vặn khóa cửa, nhưng lại không mở được.

“Ngọc Kỳ? Ngọc Kỳ em mở cửa ra.... ...”

Tề Úc Diệu lui về phía sau hai bước, đạp về phía cánh cửa yếu ớt, khóa cửa phát ra âm thanh tràn ngập nguy cơ “kẽo kẹt” một tiếng, tiếp theo “Bùm” một tiếng hạ xuống, cánh của mỏng manh đã bị đá văng ra.

Trong căn phòng tối mờ mờ, Triệu Ngọc Kỳ núp ở một góc, cơ thể giống như lá rụng mùa thu, ở trong gió lạnh lay động, run lẩy bẩy. Tóc dài màu đen xõa ra ở hai vai, da thịt lộ ra trong không khí có mấy dấu vết màu đỏ.

“Ngọc kỳ, em làm sao vậy?”

Một đôi tay dịu dàng chạm vào làn da lạnh lẽo, làm cho cô bớt run rẩy, cô chậm rãi ngẩng đầu lên, nhìn thấy gương mặt không thể xuất hiện.

“Diệu..... anh Diệu?”

“Ngọc Kỳ, em làm sao vậy?”

Chợt Triệu Ngọc Kỳ nhào tới trong ngực của Tề Úc Diệu, nước mắt như vỡ để: “Em...... Em không cố ý..... Anh hai anh ấy.... .....”

Tề Úc Diệu ôm Triệu Ngọc Kỳ đang run rẩy, giật mình nhìn thấy quần áo trên người cô bị người ta xé rách, anh cởi áo của mình xuống khoác lên trên người của cô, từ giọng nói bể tan tành của cô, anh biết được chuyện gì xảy ra.

Bên trong phòng lập tức sáng choang, Triệu Nghị mặt lạnh nhìn ba người bên trong phòng, trong mắt lóe lên cái gì đó.

Cậu hai nhà họ Triệu ngủ mê man trên giường em gái của chính mình, quần áo xộc xệch, trán có một vết máu, chảy xuống cả cái chăn, nhìn thấy mà ghê. Mà trên tay Triệu Ngọc Kỳ, cũng bị nhuộm một chất lỏng màu đỏ, khuôn mặt nhỏ nhắn của cô trắng bệch, vẻ mặt hốt hoảng và luống cuống.

“Tất cả đều đi đến phòng khách cho ta!”
Triệu Nghị hừ lạnh một tiếng, bàn tay hạ xuống, lập tức rời khỏi căn phòng.

Theo sát sau lưng ông ta là cô cả nhà họ Triệu vẫn còn đang hả hê nhìn Triệu Ngọc Kỳ một cái, ngay sau đó đi theo Triệu Nghị rời đi. Lão quản gia tìm người giúp việc đỡ cậu hai đang hôn mê ra khỏi phòng: “Cậu Tề, cậu chăm sóc cô chủ một chút.” Sau đó lắc đầu rời đi.

Triệu Ngọc Kỳ cắn môi, hình như còn chưa tỉnh táo lại từ trong hoàn cảnh đó, cô liếc thấy tay của mình, quát to một tiếng: “Tay của em... Em không cố ý, là anh ta đối với em... Không phải em muốn giết người...”

“Ngọc Kỳ, không có chuyện gì, anh ta chưa có chết. Em bình tĩnh lại một chút đi, có anh ở chỗ này không ai dám khinh dễ em đâu.”
Lòng Tề Úc Diệu khẽ đau đớn, hai mắt của anh hạ quyết tâm nào đó, dưới sự an ủi của anh, Triệu Ngọc Kỳ đã từ từ mà khôi phục lý trí. Cô thay một bộ quần áo mới, thấp thỏm đi theo Tề Úc Diệu tới phòng khách.

Triệu Nghị đợi trong chốc lát, nhìn thấy Tề Úc Diệu, ông chậm giọng nói: “Tiểu Diệu, cháu về trước đi thôi.”

“Bác Triệu, cháu muốn đưa Ngọc Kỳ đi.”

Tề Úc Diệu kéo Triệu Ngọc Kỳ lại phía sau mình, Triệu Nghị cười nhạo một tiếng: “Ngọc Kỳ sẽ không đi cùng với cháu, nói cho cùng, đây là chuyện riêng của nhà chúng tôi, về đi!”

Nói xong lời cuối cùng, giọng của Triệu Nghị càng thêm lạnh lẽo, chuyện nhà xấu xí như vậy, làm sao có thể để cho người khác biết được!

Não bộ của cậu hai không có bị tổn thương nghiêm trọng, lúc này, đã tỉnh lại: “Cha.... ....”

Anh ta vâng vâng dạ dạ đi tới gần bên người Triệu Nghị, quay sang nhìn về phía Triệu Ngọc Kỳ thì mang theo giận dữ không cam lòng cùng thù hận.

“Cái đồ cặn bã này!”

Tề Úc Diệu vừa thấy được cậu hai, chợt đánh cho anh ta một đấm, đánh thẳng tắp vào sống mũi của anh ta, cậu hai kêu rên một tiếng, liền lăn một vòng trốn về phía sau lưng Triệu Nghị.

“Cái gì tôi cũng không có làm! Rõ ràng là cô ta quyến rũ tôi trước đấy!”

Tề Úc Diệu nghe được càng thêm tức giận, nhưng mấy người giúp việc đến kéo anh, làm cho anh không cách nào tiếp tục đánh kẻ nói lung tung được nữa.

“Anh nói láo! Là anh âm thầm vào phòng của tôi, tôi mới đánh anh ngất xỉu, tên cầm thú này!”

Gương mặt Triệu Ngọc Kỳ đỏ bừng, phản bác lại lời của anh ta, rõ ràng mỗi tối cô đều khóa chặt cửa lại, nhưng không biết làm sao. Anh ta có thể lấy được chìa khóa của căn phòng, Tề Úc Diệu hất mọi người đang giữ anh ra, hai mắt mang theo sát khí, hung hăng nhìm chằm chằm cậu hai núp ở phía sau lưng Triệu Nghị.

“Cậu Tề động thủ đánh người, cái này hình như là không có đạo lý! Cái đồ con hoang này không có đàn ông là không được, ở giữa xúi giục hai anh em anh, mà anh vẫn còn muốn giúp cô ta sao!”

Cô cả nhà họ Triệu thêm dầu vào lửa, trong mắt cô ta tràn đầy ghen ghét với Triệu Ngọc Kỳ, cũng chỉ là một đứa con gái riêng, lại dám bước vào của chính của nhà họ Triệu. Từ khi cô bước vào nhà họ Triệu trở đi, thì cô đã trở thành kẻ địch của cô cả.

“Câm miệng!” Tề Úc Diệu mắt đỏ nhìn về phía người đang nói chuyện, mặt tràn đầy sự khinh bỉ: “Cô có tư cách gì mà nói cô ấy? So với việc cô làm đồ chơi cho người ta, thì Ngọc Kỳ thật sự cao quý hơn rồi, mà cô chỉ xứng đáng làm ấm giường cho người ta!”

“Anh.... ...”

“Tất cả im miệng cho ta!”

Triệu Nghị thật sự nghe không vào những ngôn ngữ ô uế của hai người, ông ta trầm mặt nhìn về phía cô cả: “Mất mặt xấu hổ, còn chưa cút trở về phòng!”

Hiển nhiên, đối với chuyện cá nhân của con gái, ông ta rõ như lòng bàn tay. Cô cả tức giận nhìn Tề Úc Diệu một cái, tức giận quay về phòng của mình.

“Tiểu Diệu, chú đang làm cái gì vậy!”

Tề Úc Nhận tới muộn bỏ lỡ một màn kịch hay, hai mắt anh ta liếc về phía Triệu Ngọc Kỳ, cô núp ở sau lưng Tề Úc Diệu, hai tay vô thức nắm chặt ống tay áo của anh không thả.

“Anh đến làm cái gì!”

Vừa thấy được Tề Úc Nhận, Tề Úc Diệu lại càng không thể khống chế được mình, nếu không phải do lời nói của anh ta, Triệu Nghị làm sao có thể hạn chế việc mình gặp mặt Triệu Ngọc Kỳ!

Phong Thần đáng chết, rốt cuộc thì anh ta có chủ ý gì!

“Tôi mới hỏi chú, chú tới nơi này làm cái gì! Mau cùng tôi trở về!”

Tề Úc Nhận áy náy nhìn về phía Triệu Nghị: “Bác Triệu, tạo cho bác phiền phức như vậy, thật là xin lỗi.”

“Bảo tôi về cũng được, Ngọc Kỳ cũng phải đi cùng tôi, tôi sợ cô ấy ở chỗ này nữa, sớm muộn gì cũng sẽ điên mất!”

Vẻ mặt Tề Úc Nhận lập tức thay đổi: “Chú nói bậy bạ cái gì đó!”Anh ta nháy mắt với thủ hạ ở sau lưng, mấy người kia đã được huấn luyện nghiêm chỉnh ngay lập tức nhào về phía Tề Úc Diệu, Tề Úc Diệu nắm thật chặt tay Triệu Ngọc Kỳ, hiện trường hỗn loạn thành một đoàn.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 26.05.2018, 12:13
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Lôi Ngư Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Lôi Ngư Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 06.06.2015, 18:42
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 170
Được thanks: 608 lần
Điểm: 17.3
Có bài mới Re: [Hiện đại] Bà xã trẻ xã hội đen - Minh Khê - Điểm: 75
Chương 3 (2):
Editor: Thích Cháo Trắng
Beta: hoa hồng

Bỗng dưng, một tiếng súng vang lên, đèn chùm bên trong phòng khách bị bắn rơi xuống, tiếng va chạm mãnh liệt vang vọng trong không gian, mấy người đang đánh nhau lập tức lắc mình né tránh. Bóng tối đột nhiên bao trùm lên mọi người.

"Đừng để cho cậu hai chạy!"

Tề Úc Nhận nhanh nhẹn hô lớn, nhưng trong lúc tối om đưa tay không thấy được năm ngón này, cơ bản không thể nhận ra được ai là ai. Một lúc sau, thắp được nến lên rồi, thì đâu còn bóng dáng của hai người kia nữa?

"Còn không mau đi tìm!"

Triệu Nghị lạnh mặt, sắc mặt của Tề Úc Nhận cũng không khá hơn chút nào, "Bác Triệu, cháu rất xin lỗi, cháu nhất định sẽ tìm được bọn họ trở về!"

"Úc Nhận, cha cậu bị bệnh nằm viện, cậu nên đảm đương tốt vị trí ông chủ này!"
                                                                                                            
Giọng nói của Triệu Nghị không kiên nhẫn, nói xong cũng bỏ lên lầu, vẻ mặt của Tề Úc Nhận dưới ánh nến âm trầm khó đoán.

Tề Úc Diệu dắt theo Triệu Ngọc Kỳ chạy như bay trên ngã tư đường, dừng lại trước cửa một khách sạn, anh trực tiếp dẫn Triệu Ngọc Kỳ đến phòng của Phong Thần và Tần Ngôn.

Hình như bọn họ đã chờ ở trong phòng từ trước, đèn vẫn sáng, cửa cũng không khóa lại hẳn. Cả tầng lầu yên tĩnh, chỉ có tiếng bước chân nhốn nháo của hai người họ mà thôi.

"Đến rồi."

Phong Thần nhẹ giọng nói, Tề Úc Diệu dẫn theo Triệu Ngọc Kỳ ở phía sau đẩy cửa vào, chỉ thấy hai người kia đang an nhàn ngồi trên ghế sofa, hình như Tần Ngôn vừa mới tỉnh ngủ, vẫn còn đang vùi cả người trong ngực Phong Thần, mơ mơ màng màng nhìn về phía hai người tới.

"Rốt cuộc thì anh có ý gì hả?"
              
Anh vội vã không thể chờ đợi lập tức hỏi, đèn chùm ở nhà họ Triệu đột nhiên bị người bắn rơi, nhất định là có kẻ cố ý giúp bọn họ. Anh không cần nghĩ cũng đoán được, nhất định là chủ ý của Phong Thần.

Nhưng anh vẫn muốn tự mình đến đây để làm gì?

"Em đưa cô ấy đi nghỉ ngơi trước!"

Tần Ngôn đứng dậy, Triệu Ngọc Kỳ lôi kéo ống tay áo Tề Úc Diệu theo bản năng, nhưng một giây sau lại buông ra, đi theo sau Tần Ngôn rời khỏi phòng.

Cả tầng lầu đều thuộc quyền sử dụng của một mình Phong Thần, mà toàn bộ phòng ở tầng này đều là phòng tổng thống, Triệu Ngọc Kỳ lo sợ bất an đi theo Tần Ngôn, đi vào bên trong một gian phòng.

"Tốt nhất là cô nghỉ ngơi đi!"

"Các người định làm như thế nào?"

Rốt cuộc Triệu Ngọc Kỳ cũng lấy được dũng khí, mặc dù thiếu nữ trước mắt này lạnh lùng làm cho cô rất sợ, nhưng nghĩ tới tình cảnh của Tề Úc Diệu, cô lại bất chấp tất cả.

Tần Ngôn đứng ở cửa, xoay người nhìn về phía cô gái yếu ớt kia: "Có lẽ đưa cô trở về…” Thấy sắc mặt của Triệu Ngọc Kỳ lập tức tái nhợt, Tần Ngôn lại nhún nhún vai, "Nhìn tình hình này đi!"

Miệng của cô không có chút nào giống như đang nói về kế hoạch, ngược lại thái độ không có việc gì cả giống như đang nói "Sáng sớm ngày mai ăn cái gì? Chờ một chút nữa lại thảo luận đi?"

Tần Ngôn không để ý chút nào khiến cho Triệu Ngọc Kỳ càng thấy lo lắng, dù sao bọn họ (Phong Thần và Tần Ngôn) cũng chỉ là vì ích lợi mà thôi, không hề xuất phát từ mục đích muốn cứu họ (Tề Úc Diệu và Triệu Ngọc Kỳ).

Có lẽ, đưa cô về, là lựa chọn tốt nhất.

Tần Ngôn vừa trở về phòng, đã thấy cảnh Phong Thần đè ngã Tề Úc Diệu xuống đất, đầu gối của anh mạnh mẽ đè lên lưng của Tề Úc Diệu, một cánh tay khác vặn tay của Tề Úc Diệu ra sau lưng.

Phong Thần trêu đùa nói: "Cậu cho rằng một tên nhóc đầu còn để chỏm như cậu mà có thể đùa bỡn ông đây sao? Luyện thêm hai năm nữa đi!"

Anh đứng dậy, sửa sang lại quần áo trên người một chút, nhìn Tề Úc Diệu chật vật bò dậy từ dưới sàn, ánh mắt giận dữ kia hận chỉ không thể ăn tươi nuốt sống được Phong Thần.

"Mắt của anh đã tốt lên rồi!"

Phong Thần sờ lỗ mũi một cái: "Ừ, lúc vận động cùng Ngôn Ngôn, đột nhiên tốt lên."

Tần Ngôn ném một ánh mắt sắc như dao tới, Phong Thần hời hợt tặng lại cho cô một nụ cười dụ dỗ, Tề Úc Diệu đột nhiên cắt đứt màn tán tỉnh giữa hai người: "Ngọc Kỳ không thể trở về được!"

Ánh mắt của Tề Úc Diệu tràn đầy phẫn hận, nếu Phong Thần đã trợ giúp cho bọn họ trốn thoát, tại sao còn muốn đưa cô ấy về?

"Không trở về thì có thể làm gì? Triệu Nghị và Tề Úc Nhận sẽ trở mặt sao? Bọn họ chỉ biết chĩa mũi nhọn vào cậu mà thôi, cha cậu không biết còn sống được bao lâu nữa, tin chắc chẳng mấy chốc nữa Tề Úc Nhận sẽ tiếp nhận vị trí ông chủ, cậu không muốn sống nữa rồi hả ?"

"Nhưng để Ngọc Kỳ cô ấy..."

"Tôi sẽ sắp xếp thời gian đưa cô ấy trở về, nhớ lấy, đừng làm bậy. Tôi bảo đảm cô ấy sẽ không có chuyện gì."

Tề Úc Diệu chán nản nhìn anh một cái, xoay người nhìn Tần Ngôn: "Lúc đầu tôi thật sự không nên trêu chọc cô."

Nhìn bóng lưng anh rời đi, Phong Thần ôm Tần Ngôn vào lòng, cô nói: "Anh thật sự lấy việc công báo thù riêng à?"

Liếc mắt một cái, Tần Ngôn đưa tay ngăn môi của ai đó đang tiến lại gần, Phong Thần hé miệng ngậm lấy ngón tay xinh đẹp như ngọc của Tần Ngôn, lời nói mơ hồ không rõ ràng: "Ai bảo cậu ta nói muốn theo đuổi em, đáng đời!"

Tần Ngôn dở khóc dở cười, người đàn ông này lại có thể mang thù đến tận bây giờ, nhưng cô còn chưa oán thầm xong, đã bị Phong Thần ôm lấy: "Vừa rồi em đã ngủ đủ rồi, chúng ta làm chút vận động đi!"

Bàn tay đã xấu tính đã tháo sợi dây nhỏ sau lưng cô từ khi nào, anh nghiêng người bao phủ lên cô, ngậm đôi môi anh đào ngọt ngào, Tần Ngôn phát ra một tiếng kêu mơ hồ yêu kiều, chìm đắm vào trong sự dịu dàng của anh.

Triệu Nghị phái người đi xung quanh tìm kiếm vị trí của Triệu Ngọc Kỳ, rốt cuộc tìm thấy cô ở trong một khách sạn, nhưng lại ngại thân phận của đối phương, thuộc hạ của ông ta cũng không dám mạnh mẽ đưa Triệu Ngọc Kỳ đi.

Nhận được tin tức, Triệu Nghị tự mình chạy tới khách sạn kia, theo như ông ta biết, chủ sở hữu nơi này, là nhà họ Hàn.

"Cha…"

Triệu Ngọc Kỳ nhìn thấy Triệu Nghị, lo lắng không yên cúi đầu xuống, Phong Thần thì lại khách khí mời ông ta vào phòng.

"Thế mà tôi lại không biết, Ngọc Kỳ đã quen biết Phong tổng."

Triệu Nghị quan sát người đàn ông đối diện, Phong Thần là cháu ngoại nhà họ Hàn, nhưng mấy ngày gần đây nghe được một chút tin tức liên quan tới cậu ta, trong lòng ông ta rất tán thưởng Phong Thần. Nhưng đáng tiếc là, trái tim Phong Thần đã thuộc về con gái nhà họ Tần.

Có điều, Triệu Nghị cũng biết, người đàn ông như Phong Thần, không thể nào coi trọng con gái của mình.

Dời tầm mắt sang Tần Ngôn đang lạnh lùng ở một bên, tuy cô bé kia còn nhỏ tuổi, thế nhưng đôi mắt lại để lộ ra sự trầm ổn và quả quyết không hợp với tuổi.

Chuyện của hai người Phong Thần và Tần Ngôn, chỉ có vài tin đồn ở bên ngoài, nhưng chuyện duy nhất khiến cho ông ta nhớ đến, chính là tình cảm bền bỉ của hai người. Kinh nghiệm sống chết cùng nhau, khi sinh mạng gặp phải uy hiếp, bọn họ đều chưa từng do dự.

Tình cảm cực kỳ nóng bỏng như thế, cũng làm ông ta cảm thấy xúc động.

"Chỉ là bạn bè nhờ tôi chăm sóc, tôi cũng không biết, thì ra là con gái vàng của ông chủ Triệu."

"Nghe nói mắt Phong tổng có vấn đề, chẳng qua tôi thấy bây giờ, hẳn là không cần thuốc mà khỏe đi."

"Cái này may mắn nhờ có Ngôn Ngôn, nếu không phải cô ấy ở bên cạnh tôi, máu tụ trong đầu tôi cũng sẽ không tan nhanh được như vậy."

Anh kéo tay Tần Ngôn, trên mặt toát ra sự cưng chiều và ngọt ngào dành cho cô, thấy vậy, ý định trong đầu Triệu Nghị hoàn toàn bị loại bỏ. Chỉ hận mình sinh được cậu con trai, thật sự là một tên nhóc vô dụng!

Nghĩ tới đây, không khỏi lại liên tưởng tới chuyện xấu đêm đó, lập tức thu lại vẻ mặt: "Đã như vậy, tôi đưa Ngọc Kỳ trở về thôi."

Phong Thần cũng không ngăn cản thêm: "Cũng không thể làm gì khác hơn là như vậy, đi thong thả."

Trong lúc mọi người không ai chú ý đến chuyện xảy ra bên này, Tần Ngôn kín đáo đưa cho Triệu Ngọc Kỳ một cái bình nhỏ, Triệu Ngọc Kỳ thận trọng cất xong, lúc này mới đi theo Triệu Nghị trở lại nhà họ Triệu.

Phong Thần và Tần Ngôn liếc nhau một cái, lần này, thì phải xem biểu hiện của Triệu Ngọc Kỳ rồi.

Cậu con trai thứ hai nhà họ Triệu bị Triệu Nghị quả quyết đưa sang Canada, mà Triệu Ngọc Kỳ vẫn bị nhốt trong thế giới nhỏ bé của chính mình, cô nhìn chiếc bình trong tay, bên trong đựng chất lỏng trong suốt có thể nhìn thấy cả đáy bình.

"Nghe nói người đã giúp đỡ cô có gia thế không nhỏ."

Triệu Ngọc Kỳ vội vàng cất chiếc bình vào ngăn kéo, cô cả nhà họ Triệu đi tới, nâng mặt của cô lên: "Tề Úc Diệu, Tề Úc Nhận, bây giờ cô còn muốn quyến rũ thêm người đàn ông nào nữa? Cái khuôn mặt nhỏ nhắn này thật là đủ đê tiện, làm sao mà nhiều đàn ông lại mê muội vì cô như thế?"

Móng tay của cô ta bấm sâu vào trong làn da mịn màng của Triệu Ngọc Kỳ, cô kêu đau một tiếng, gạt tay của chị mình ra: "Chị cả, em không có… Ngài Phong chỉ là nhận lời giúp anh Diệu trốn thoát mà thôi, ngài ấy đã có vị hôn thê rồi."

"Bốp!" Một cái tát giáng xuống mặt của Triệu Ngọc Kỳ, cô che gương mặt bị đánh đến đỏ, nhìn về phía gương mặt u ám của chị mình: "Chị cả…"

"Cô có tư cách gì mà gọi tôi là chị? Cũng chính vì cô, mà em trai tôi mới bị đưa đi, cô cho rằng làm như vậy thì có thể đối nghịch với tôi sao!"

"Lại đang ồn ào cái gì thế hả!"

Triệu Nghị xuất hiện ở cửa, thấy Triệu Ngọc Kỳ bụm mặt, đôi mắt ngấn lệ, chân mày lập tức cau lại, quát: "Triệu Lâm, đi ra ngoài!"

Triệu Lâm hừ lạnh một tiếng, ra khỏi phòng của Triệu Ngọc Kỳ, Triệu Nghị nhìn cô một cái, lại lắc đầu. Dường như đang cảm thán con gái mình, sao lại yếu đuối như vậy.

"Cha, tại sao cha lại luôn che chở cái thứ con hoang đó!"

Triệu Lâm, con gái cả nhà họ Triệu, mặc dù ở nhà, nhưng trên mặt cũng thoa lên một tầng phấn trắng thật dầy. Cùng với biểu tình tức giận của cô ta, hình như từng hạt từng hạt phấn trên mặt kia đang rơi xuống.

"Mở miệng ngậm miệng là con hoang, con đang muốn quy cả mình là con hoang đấy hả? Sau này bớt chọc tới con bé đi, có nghe thấy không?"

Triệu Nghị nghiêm nghị trách cứ, khiến Triệu Lâm hết sức bất mãn, cô ta mới là tiểu thư chân chính của nhà họ Triệu, tại sao lại để cho Triệu Ngọc Kỳ, cái đồ con hoang không rõ lai lịch kia cũng có phần hưởng thụ!

Trong mắt cô ta tràn đầy bất mãn, hiển nhiên không thoát khỏi ánh mắt của Triệu Nghị, mặc dù Tề Bạch là bạn bè của ông, nhưng Tề Úc Nhận vừa mới tiếp xúc với công việc của người đứng đầu nhà họ Tề, khó bảo đảm rằng tương lai sẽ không có thay đổi.

Mà nếu như Triệu Ngọc Kỳ ở cùng với Tề Úc Diệu, bây giờ nhìn lại, nhất định là bất lợi với ông, còn không bằng chờ Tề Úc Nhận ngồi vững vàng ở vị trí ông chủ, rồi hãy để cho bọn họ ở chung một chỗ.

"Danh sách khách mời cuối tuần đã chuẩn bị xong chưa?"

"Chuẩn bị xong rồi ạ."

Mặc dù Triệu Lâm không cam tâm, nhưng vẫn đưa danh sách khách mời cho Triệu Nghị: "Viết thêm vào hai cái tên nữa cho cha."

"Chính là hai người đã chứa chấp… chứa chấp Triệu Ngọc Kỳ sao?"

Cô nhìn hai cái tên quen thuộc, nhất thời nhớ không ra đã từng nghe thấy ở đâu rồi, Triệu Nghị gật đầu một cái, chuyện tương lai ai cũng không nói chắc được, thêm một người bạn vẫn tốt hơn.

Triệu Lâm cần thận nhớ lại một lát, mới vừa rồi Triệu Ngọc Kỳ hình như nhắc tới ngài Phong và cô Tần, chẳng lẽ là hai người nổi tiếng trong tin đồn sao?

Nghe nói vì Phong Thần cứu Tần Ngôn, nên mắt mới không nhìn thấy được, tình cảm như vậy làm cho Triệu Lâm vô cùng ghen tỵ, cô rất muốn nhìn thấy cặp đôi vẫn luôn được mọi người ngợi ca là đẹp đôi này.

Phong Thần nhận được một tấm thiệp mời, sinh nhật Triệu Nghị vào cuối tuần, chắc hẳn sẽ có rất nhiều nhân vật nổi tiếng ở đây đến góp mặt.

"Muốn đi không?"

Tần Ngôn miễn cưỡng tựa vào vai của anh, ngón tay xẹt qua hai cái tên phía trên, chúng đang dựa vào nhau ở chung một chỗ, cô thích.

"Đi xem tình hình một chút cũng tốt."

Biết cô không thích trường hợp như vậy, cho nên Phong Thần hôn một cái lên má cô dỗ dành, ánh nắng mặt trời bên ngoài vô cùng mạnh, nướng cả vùng đất thành nóng bỏng, hai người cũng không hề đi ra ngoài chơi chút nào.

"Bây giờ chúng ta đi chọn lễ phục, sau đó đi dạo đâu đó một chút, được không?"

"Nghe lời anh."

Tần Ngôn không hề bày tỏ quá nhiều, đối với cô mà nói, chỉ cần nơi nào có Phong Thần, thì cô nhất định sẽ đi.

Để cho Mục Thất chuẩn bị xe xong, hai người thân mật đi tới một cửa hàng bán lễ phục cao cấp, trong cửa hàng, quản lý đã đợi từ lâu, vừa thấy xe của Phong Thần, lập tức ân cần tiến lên mở cửa xe cho hai người.

Vừa ra khỏi khoang xe mát mẻ, chóp mũi Tần Ngôn nhanh chóng rịn mồ hôi, Phong Thần lấy ngón tay lau đi thay cô, ở trong mắt người ngoài nhìn vào, hai người thật sự vô cùng ân ái. Trong lòng những nữ nhân viên phục vụ còn độc thân, Phong Thần đã trở thành người đàn ông tốt chung tình kiểu mẫu.

Bên người anh, Tần Ngôn như búp bê, cho dù trong lòng có khát vọng, muốn được thay thế vị trí của cô, họ cũng chỉ có thể tự ti mặc cảm núp đó cắn khăn tay.

Bọn họ thật sự là quá xứng đôi, dường như dù chỉ là có ý muốn chia rẽ bọn họ thôi, cũng sẽ có báo ứng rơi xưống rồi. Cho dù không cam lòng, cũng chỉ có thể dùng ánh mắt hâm mộ mà len lén nhìn đôi tình nhân này.

"Ngài Phong, tôi đã chuẩn bị phòng khách quý dành cho hai vị, sau đó lễ phục sẽ được đưa tới."

Quản lý dẫn đường cho hai người, gió mát khiến Tần Ngôn cảm thấy hết sức thoải mái, trên mặt không khỏi hiện lên nụ cười, nhìn thấy cô vui vẻ, tự nhiên tâm tình Phong Thần cũng vui vẻ theo.

"Lễ phục cần phải khiến cho vị hôn thê của tôi xinh đẹp không ai sánh bằng!"

"Đó là tất nhiên rồi, sản phẩm mới vừa được đưa từ Paris và Milan về, phù hợp với phong cách của cô Tần đây, tôi sẽ cho người lấy ra. Xin mời hai vị chờ một chút."

Phòng của khách quý ở bên trong, máy điều hòa không khí phả ra từng đợt gió mát, nhân viên phục vụ đưa đồ uống và đồ ăn nhẹ ngon miệng đến, Phong Thần và Tần Ngôn nhìn quản lý đưa lễ phục tới, kèm theo còn có đồ trang sức và giày cao gót.

Lễ phục trong cửa hàng này đều xuất phát từ những nhãn hiệu hàng đầu thế giới, ông chủ lại có chút giao tình với Phong Thần, nên mỗi lần mua đồ đều có thể được giảm giá, tự nhiên đối đãi dành cho anh cũng là tốt nhất.

Tần Ngôn thử vài món đồ, Phong Thần đều cảm thấy không ưng, không phải lộ ngực thì chính là lộ chân, khiến cho anh nhìn mà lắc đầu liên tục, hận không thể bao bọc chặt chẽ cả người cô lại, mới có thể yên tâm.

"Anh dứt khoát dùng vải quấn lên người em là được rồi, không thử nữa!"

Thấy anh vẫn lắc đầu, Tần Ngôn cầm quần áo ném sang một bên, không quan tâm nó có giá trị mấy triệu hay là mấy chục triệu! Rốt cuộc là quần áo chọn cô, hay là cô mua quần áo đây!

"Cái này cũng không tệ, đây là cái cuối cùng, có được hay không?"

Sắc mặt của cô trầm xuống, Phong Thần cười hì hì khoác hờ lên vai của cô, nhẹ nhàng đẩy cô vào phòng thử đồ: "Mấy bộ vừa rồi cô ấy thử, gói tất cả lại cho tôi!"

Nụ cười trên mặt quản lý đã nở rộ như hoa, vội vã dặn dò nhân viên phục vụ gói lại những bộ lễ phục kia cẩn thận, Phong Thần lại chọn thêm vài món đồ trang sức nữa, bảo quản lý giúp anh chọn vài đôi giày giá cả xa xỉ, bấy giờ mới kết thúc chuyển mua sắm lần này.

Thẻ vàng sáng lấp lánh nhanh chóng mê hoặc đôi mắt của quản lý, lần này số phần trăm hoa hồng mà anh được trích phải nói là … , tất nhiên sẽ phục vụ hai người Phong Thần càng thêm tận tình.

"Quản lý…"

Một nhân viên phục vụ vội vã đi vào phòng khách quý, ghé vào bên tai anh nói nhỏ mấy câu, anh phất tay một cái, "Ngài Phong, tôi đi xử lý một chuyện trước, mời ngài cứ tự nhiên."

Tâm tình của Phong Thần tốt, chuyện gì cũng không quá so đo, anh gật đầu một cái, quản lý lập tức đi ra phòng khách.

Chỉ thấy một cô gái đang đứng ở một bên vênh mặt hất hàm sai khiến, một nữ nhân viên phục vụ còn lại thì luống cuống đứng ở một bên, nhìn thấy quản lý tới, như thể gặp được cứu tinh.

"Cô Triệu, có cần gì không ạ?"

Triệu Lâm nhìn thấy quản lý, lập tức nghiêm mặt lại, "Tôi cũng là khách quen của chỗ này, tại sao, vừa ý một bộ trang phục lại không được mua?"

"Cái này ý muốn nói là, Cô Triệu vừa ý bộ đó rồi hả?"
Triệu Lâm chỉ vào nhân viên phục vụ đang đứng ngây người ở một bên, biểu tình trên mặt quản lý cứng đờ, rồi lại đổi thành nụ cười lấy lòng: "Cô Triệu, bộ này đã được một vị khách khác đã mua rồi, cô xem… hay là đổi một bộ khác được không?"

"Tôi đã thích bộ đồ này rồi, ông đi nói với người khách kia một tiếng, tôi muốn lấy bộ này."

"Chuyện này..."

Quản lý rơi vào tình thế khó xử, nhà họ Triệu cũng là dòng họ lớn số một số hai ở đây, Triệu Lâm này cũng là người không thể đắc tội, nhưng anh lại không dám đắc tội Phong Thần.

"Bộ này xấu như vậy, mà anh cũng có thể mua cho em được!"

Một giọng nữ không biết là oán giận hay là nũng nịu xuất hiện ở đại sảnh, cùng lúc ấy một đôi nam nữ đi ra, sau lưng còn có hai người thuộc hạ đi theo.

"Được, em nói không cần, thì chúng ta cũng không cần nữa."

Phong Thần vỗ tay phát ra tiếng, quản lý lập tức đến gần: "Ông nghe rồi đấy, bộ này cứ để lại cho vị nữ khách kia là được rồi."

Quản lý cúi đầu khom lưng một phen, cười tươi chuẩn bị tiễn hai người Phong Thần ra ngoài, nhưng lại nghe thấy sau lưng truyền đến một tiếng tiếng quát mắng: "Các người đứng lại cho tôi!"

Triệu Lâm đoạt lấy bộ lễ phục từ trong tay nhân viên cửa hàng: "Bộ lễ phục này là chính các người đã chọn?"

"Dĩ nhiên không phải rồi!"

Tần Ngôn nhàn nhạt quét mắt nhìn bộ lễ phục kia một cái: "Món đó nhất định là thừa nước đục thả câu mới có thể được chọn, cho nên, nó thuộc về cô!"

Phong Thần cố nén cười, biểu tình trên mặt có chút co quắp: "Bảo bối yêu quý, thật là xin lỗi, bộ lễ phục đó nhất định là ngoài ý muốn thôi." Anh nhiệt tình gật đầu một cái, hai người một xướng một họa*, rất có tư vị phụ xướng phu tùy**.

* Một xướng một họa: Một người hát, một người khác phụ họa, phối hợp cùng nhau. ** Phụ xướng phu tùy: Cách nói ngược của “Phu xướng phụ tùy”, ý chỉ vợ chồng hòa hợp, vợ hát chồng khen hay, bênh vực lẫn nhau. (Cả hai thành ngữ này nghĩa gần tương đương nhau, tác giả đang muốn ám chỉ hai anh chị này đang cố ý hùa theo nhau để mỉa mai Triệu Lâm).

Ánh mắt của Tần Ngôn đồng nghĩa với việc nói cho Triệu Lâm biết, mắt nhìn của mình sẽ không giống như cô ta, cho nên bộ lễ phục chướng mắt kia sẽ để dành cho loại người không có mắt nhìn như cô ta là tốt nhất.

"Cô..."

"Xin lỗi, cô à, bộ lễ phục này cũng sắp bị cô vò nát rồi, cô chắc chắn muốn mặc một bộ lễ phục như giẻ lau để tham gia bữa tiệc sao?"

Phong Thần cười xấu xa, tốt bụng nhắc nhở cô ta, lễ phục trong tay sắp bị cào nát rồi, biểu tình trên mặt Triệu Lâm biến hóa không ngừng, lễ phục trên tay nhận lấy cũng không được, mà ném đi cũng không xong.

"Đi thôi!"

Khóe môi Tần Ngôn nhếch lên đầy ý vị, lúc cười hiện ra lúm đồng tiền, lại càng thêm châm chọc Triệu Lâm, khiến cho cô ta hận không thể chửi ầm lên. Con bé đáng chết này, lại có thể làm cô ta bị bẽ mặt như thế!

Nhìn bọn họ lên xe, Triệu Lâm gào thét trong lòng một tiếng, nha đầu này, cô ta nhất định phải bắt được, cần phải lột da lóc xương mới hả giận!

"Cô Triệu, bộ lễ phục này…"

"Không cần!"

Cô ta ném lễ phục cho quản lý, không nói một câu đi ra khỏi cửa hàng, cô nhớ kỹ biển số xe của Tần Ngôn, cho người đi điều tra một chút, xem rốt cuộc thì đôi tình nhân kia là ai! Chỉ là khi tìm được bọn họ, cô ta muốn cho bọn họ một chút giáo huấn nho nhỏ!

Trong mắt lóe lên tia sáng ác độc, cô ta lấy điện thoại di động ra.

Tâm tình Tần Ngôn rất tốt, Phong Thần nhân cơ hội chọc ghẹo cô: "Vừa rồi em sao vậy?"

"Chỉ là nhìn người đó không vừa mắt mà thôi, anh không cảm thấy cô ta rất đáng ghét sao?"

"Ừ, ở trong mắt anh em là người đáng yêu nhất, em nói cái gì thì chính là cái đó." Phong Thần rất thê nô* phụ họa: "Có điều anh nghĩ, chúng ta sẽ rất nhanh gặp lại cô ta."

*Thê nô: Nô lệ của vợ.

Thấy Tần Ngôn tò mò nhìn anh: "Cô ta chính là con gái lớn của Triệu Nghị, tên là Triệu Lâm, cuối tuần chúng ta sẽ còn chạm mặt cô ta thêm lần nữa."

"Sợ rằng cô ta không có kiên nhẫn như thế."

Tần Ngôn nhìn phía sau một chút, Phong Thần lập tức đề cao cảnh giác, chợt cảm thấy một đợt va chạm mạnh, một chiếc xe đâm vào xe bọn họ từ phía sau.

Lòng dạ cô gái kia thật hẹp hòi, nhanh như vậy đã đến trả thù bọn họ rồi!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 223 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: cobemituot, Mật Mật, phuogot_93, tiểu sắc vi và 559 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (101/104]

1 ... 174, 175, 176

2 • [Xuyên không] Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên (Trọn Bộ 6 tập)

1 ... 115, 116, 117

3 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

5 • [Cổ đại - Trùng sinh] Dược hương trùng sinh - Hi Hành

1 ... 90, 91, 92

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 116, 117, 118

7 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 42, 43, 44

8 • [Hiện đại] Cưng chiều em nhất - Tĩnh Phi Tuyết

1 ... 29, 30, 31

9 • [Cổ đại] Ác phu cường sủng thê - Văn Hội

1 ... 57, 58, 59

10 • [Hiện đại] Hạnh phúc nhỏ của anh Đông Bôn Tây Cố (Trọn bộ 2 tập)

1 ... 22, 23, 24

11 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 81, 82, 83

12 • [Hiện đại] Nhìn người không thể nhìn bề ngoài - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 36, 37, 38

13 • [Hiện đại] Mưu đồ làm loạn - Thanh Thụ A Phúc

1 ... 23, 24, 25

14 • [Xuyên không] Sủng thần của đế vương - Hoa Vũ Băng Lan

1 ... 46, 47, 48

15 • [Hiện đại] Theo đuổi nam thần - Thiên Phàm Quá Tẫn

1 ... 19, 20, 21

16 • [Cổ đại] Mỹ nhân như họa - Túc Mễ Xác

1 ... 33, 34, 35

17 • [Hiện đại] Một tòa thành đang chờ anh - Cửu Nguyệt Hi

1 ... 22, 23, 24

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ báo thù - Phong Tuyết Phiêu Nhứ

1 ... 27, 28, 29

19 • [Hiện đại] Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp

1 ... 17, 18, 19

20 • [Hiện đại] Tử Thời - Sói Xám Mọc Cánh

1 ... 35, 36, 37


Thành viên nổi bật 
The Wolf
The Wolf
Phèn Chua
Phèn Chua
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012

Shop - Đấu giá: Preiya vừa đặt giá 480 điểm để mua Đôi chim non
TửNguyệtLiên: pr pr đây: viewtopic.php?t=410922&p=3383693#p3383693 Nghịch Mệnh Tầm Duyên đã có chương 30
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 1105 điểm để mua Hamster vàng
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 1051 điểm để mua Hamster vàng
Shop - Đấu giá: White Silk-Hazye vừa đặt giá 279 điểm để mua Gà quay
LogOut Bomb: White Silk-Hazye -> +Ta Là Bảo Bối+
Lý do: Hai lô lâu ko gặp =))))
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 668 điểm để mua Thiên thần mây
ningxia111: xin chào xen sen
Shin-sama: à biết rồi :)) lâu quá nên quên cả cách dùng diễn đàn
Shin-sama: áo xanh lá là làm chức gì ấy nhờ :think:
Shin-sama: =]] giờ nói rồi đấy thôi
Mon Miêu: Shin haha, chuẩn nè, thấy nhau hoài nhưng do đông quá nên ta nhớ là có chào nhau thôi chứ chưa nói chuyện bao giờ ^^
Hạ Quân Hạc: Ri Ri :no3: Ủi
Shin-sama: cũng quen, hình như chưa nói chuyện bao giờ :3
Mon Miêu: À nhon Ủi, lâu rồi không gặp ha
Mon Miêu: Không biết Shin còn nhớ không chứ ta hông :)) Lặn lâu quá rồi, hồi ta mới vào diễn đàn là thấy Shin hoài nà haha
Hạ Quân Hạc: San mau vote cho bổn Ri
Shin-sama: chào áo xanh :))
Mon Miêu: Hi Shin
Hi San
^^
Mon Miêu: Ôi, lâu lắm rồi mới lên đúng lúc mọi người đang tám :))
Shin-sama: hê lô Sen Xen :))
Shin-sama: Không học chung nên không biết
xen sen: xin chào mọi người mình người mới mong mọi người giúp đỡ nhiều ạ.
Mika_san: Mà thím biết bé Tơ nhà tui đâu hem?
Mika_san: Đập cái gì và xây cái gì vậy thím ?
Mika_san: =))
Mika_san: Cảm thấy môn lung
Shin-sama: đợi t đập đi xây lại hết đã :))
Mika_san: Why?
Mika_san: Tui cũng muốn thi, mà chẳng biết mình có tài năng gì, chỉ rớt ở vòng gửi xe

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.