Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 108 bài ] 

Bà xã, anh vô cùng cưng chiều em - Lâm Ái Dĩnh

 
Có bài mới 20.05.2014, 19:07
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 20.02.2014, 21:14
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 326
Được thanks: 5142 lần
Điểm: 9.66
Có bài mới [Hiện đại] Bà xã, anh vô cùng cưng chiều em - Lâm Ái Dĩnh - Điểm: 10
BÀ XÃ, ANH VÔ CÙNG CƯNG CHIỀU EM!


images


Tác giả: Lâm Ái Dĩnh

Converter:ngocquynh520

Editor Cát

Beta: Isis Nguyễn

Độ dài: 3 Quyển (1000 trang word)

Thể loại: Hắc bang, tổng giám đốc, HE.


Giới thiệu nội dung:

Cô là công chúa của xã hội thượng lưu, nhưng chỉ sau một đêm lại trở thành cô nhi.

Cha mẹ bỏ mình, bạn trai phản bội. Bởi vì không có tiền mà vứt bỏ tình yêu thắm thiết nhiều năm.

Anh tàn ác, nhẫn tâm. Bề ngoài tuấn mỹ nhưng bên trong lại phúc hắc. Ban ngày, anh là một tổng giám đốc cao cao tại thượng, tối đến là một người nắm giữ quyền sống chết nơi tăm tối. Theo dõi xem vương tử xinh đẹp kia làm thế nào để nắm giữ được trái tim của cô công chúa nghèo túng.



Đoạn ngắn 1:

Một tờ hôn ước được đặt trước mặt Hạ Tịch Nguyệt. Cô trợn to mắt không thể tin được:

“Tại sao là tôi?”

Chỉ thấy yêu nghiệt đối diện nhẹ nhàng nở nụ cười nói: “Cô có thể dựa vào thế lực của tôi để làm bất kì chuyện gì cô muốn, bao gồm báo thù, mà tôi vừa lúc lại đang cần một người vợ, tôi với cô chỉ là do nhu cầu mà thôi.”

“Được tôi đồng ý.”



Đoạn ngắn 2:

“Âu Dương Thụy, cái tên lường gạt này, anh đã nói về sau kết hôn, tôi muốn đi đâu thì đi, bây giờ tôi muốn đi Anh học khiêu vũ”.

"Không được, vợ à, em đi một tháng, em nhẫn tâm để cho chồng thân yêu của em ở trong phòng một tới một tháng sao?”

"Tôi. . . ."

Lời còn chưa nói hết, thình lình đã bị nụ hôn che mất, tiếp theo là âm thanh triền miên khiến cho người ta không khỏi mặt đỏ tai hồng.


Đoạn ngắn 3

“Cha, cha phải hứa với con ngày mai hẹn Khả Khả ra ngoài, đêm nay con mới không ngủ cùng mẹ.”

Chỉ thấy người đàn ông cắn răng nghiến lợi nói “Được.”

Không hổ là con của anh, còn biết cách uy hiếp cha của nó.

"Vợ à, con trai nói tối nay sẽ không theo ngủ chung với chúng mình, anh nghĩ cái tư thế ngày hôm trước còn có thể thử một chút.”

"Âu Dương Thụy, anh không biết xấu hổ. . . ." Lời còn chưa nói hết liền bị người đàn ông ôm lên giường, âm thanh cũng biến mất ở trong cảnh triền miên.

Lời tựa hủy diệt

Hạ Tịch Nguyệt đứng lên đi xuống cầu thang, nhìn thấy cha đang ở dưới lầu nhìn cô. Cha điềm đạm nói với cô: “Bảo bối, xế chiều hôm nay, con học khiêu vũ xong thì trở về sớm một chút, hôm nay là sinh nhật mẹ con, chúng ta đi đến khách sạn ăn mừng.”

Hạ Tịch Nguyệt vui sướng nhảy xuống lầu, ôm cổ của Hạ Nam Tùng vui vẻ nói: “Biết rồi, cha à, cha thật là dài dòng.”

Hạ Nam Tùng cố ý nghiêm mặt nói:

“Cái đứa bé này, ai cho con nói với cha như vậy. Thật đúng là không có lớn chút nào.”

“Hai người mau ra đây ăn điểm tâm nào!” Lúc này bà Hạ từ phòng bếp bưng điểm tâm cười nhìn hai cha con vẫn còn đang mắt lớn trừng mắt nhỏ nói.

Hạ Tịch Nguyệt, là hòn ngọc quý trên tay của chủ tịch công ty Hạ thị - Hạ Nam Tùng, ai cũng biết ông nổi danh cưng chiều con gái, từ nhỏ đến lớn đều nuông chiều cô, theo cô. Bởi vì từ nhỏ đã là một người nhận được muôn vàn sủng ái cho nên cô là một cô gái có cá tính rộng rãi. Cô là cô gái tuy kiêu ngạo nhưng không ngang ngược càn rỡ. Khuôn mặt trái xoan trắng trẻo, đôi mắt to, lông mi thật dài chớp chớp rất đẹp, cái miệng nhỏ nhắn, đôi môi anh đào làm cho người ta nhịn không được muốn hái đi. Rất am hiểu và yêu thích khiêu vũ, không cần hào quang bên ngoài, bản thân cô đã là một vật sáng.

“Đúng rồi, cha à, con hi vọng cha mau sớm an bày chức vụ quản lí ở công ty cho Hi Triết, anh ấy làm nhân viên bình thường ở một công ty đã nửa năm rồi, con không muốn anh ấy quá khổ sở.” Hạ Tịch Nguyệt vừa ăn bánh bao vừa ngọt ngào nói với Hạ Nam Tùng. Chỉ thấy Hạ Nam Tùng nhíu mày một cái, có chút không vui nói: “Nguyệt Nguyệt, cha cảm thấy Hi Triết không thích hợp với con, con còn quá đơn thuần, cũng không phải cha không muốn, mà là cảm thấy Quan Hi Triết này tâm địa bất chánh, cho nên cha mới vẫn đề phòng hắn, không trọng dụng hắn.”

"Cha, cha phải tin tưởng mắt của con gái chứ, cha tin con gái một lần này đi, có được không cha?” Hạ Tịch Nguyệt ngọt ngào nói.



Hạ Nam Tùng chịu không được giọng nói ngọt ngào của con gái, một hồi như vậy thế nào ông cũng sẽ đồng ý. Thở dài một cái, vẫn là đáp ứng yêu cầu của cô con gái yêu.

"Cám ơn cha. Vậy con đi ra ngoài khiêu vũ đây. Cha mẹ hẹn gặp lại." Nói xong, hôn mặt Hạ Nam Tùng cùng mẹ Hạ một cái, cô vui mừng chạy ra ngoài.

“Haizz, thôi thôi, chỉ cần con gái vui vẻ, cái gì cũng không đáng kể.” Hạ Nam Tùng thở dài nói.

“Nam Tùng à, có lẽ chúng ta nên thử tin tưởng vào ánh mắt của con gái một lần, có lẽ anh nhầm lẫn cũng không chừng.” Bà Hạ an ủi nói.

Buổi chiều sau khi luyện tập xong, Hạ Tịch Nguyệt vừa định gọi điện thoại cho Quan Hi Triết, hi vọng anh cùng với cô đi dự sinh nhật của mẹ. Còn chưa kịp điện thoại thì cô nhận được điện thoại từ nhà, cô nghĩ rằng cha muốn thúc giục cô mau về nhà, vui vẻ nhận điện thoại.

“Cha, con lập tức trở về mà.”

“Này, tiểu thư là tôi, lão gia và phu nhân xảy ra tai nạn xe rồi, đang cấp cứu tại bệnh viện thành phố, cô mau tới đây đi.” Dì Lý lo lắng nói.

“Pằng” điện thoại di động từ trong tay Hạ Tịch Nguyệt rơi xuống đất. Cô lên xe vội vàng chạy tới bệnh viện.

“Tiểu thư, cô hãy nghe tôi nói, cô nhất định phải bình tĩnh, lão gia cùng phu nhân đã mất rồi.” Dì Lý khóc nói.

Hạ Tịch Nguyệt không thể tin vào tai của mình, đi vào phòng cấp cứu, vén vải trắng lên, nhìn thấy cha mẹ, trong nháy mắt cả người cô như bị hỏng mất. Cô mở to hai mắt, níu lấy y phục của bác sĩ mà gào thét: “Các người vì sao không cứu bọn họ, ông không nhìn thấy bọn họ còn hô hấp ư, các người vì sao không cứu họ, các người đều là người mang tội giết người.”

“Tiểu thư, mời cô bình tĩnh một chút.” Một người trong đám bác sĩ an ủi nói.

“Không ——.” Hạ Tịch Nguyệt bịt lấy lỗ tai mà nức nở, thế giới của cô bây giờ là một vùng tăm tối, xúc động quá độ khiến hai mắt nhắm lại hôn mê bất tỉnh.

Sáng ngày thứ hai, Hạ Tịch Nguyệt mở đôi mắt sưng đỏ, nhìn trần nhà màu trắng, cô cảm thấy chuyện xảy ra hôm qua như một giấc mơ, tất cả đều không phải là sự thật. Cô thậm chí nghĩ có lẽ sau khi tỉnh dậy sẽ không có chuyện gì xảy ra. Nhưng nhìn thấy dì Lý ở bên cạnh nức nở, cô biết những thứ xảy ra đều là thật.

“Dì Lý, cha mẹ của tôi sao lại xảy ra chuyện?”

“Là lão gia lái xe cùng phu nhân muốn đi đến trường đón cô rồi tới khách sạn, không biết làm sao lại đụng phải xe bên cạnh, nguyên nhân tai nạn cảnh sát nói vẫn đang điều tra.” Dì Lý trả lời.

“Dì Lý, Hi Triết đâu rồi, tôi vẫn chưa thấy anh ấy.” Nói xong không đợi chị Lý trả lời, liền kéo chăn chạy ra ngoài. Quan Hi Triết đã là bạn trai ba năm của cô, hiện tại cha mẹ cô không có ở đây, anh chính là người duy nhất để cô tựa vào.

Đi tới trước cửa nhà trọ của Hi Triết, dùng chìa khóa dự bị mở cửa vào. Chỉ nghe ở phòng ngủ truyền đến một âm thanh quen thuộc.

“A —— Hi Triết, dùng sức a, Hi Triết, anh quá tuyệt vời, ừ ——, em yêu anh chết mất, ừ —— ừ —— a ——.” Cái âm thanh này rất quen thuộc, là giọng nói của Hinh Nhi.

Cô vội vàng mở của phòng ngủ, chỉ thấy hai cỗ thân thể lõa lồ quấn quít chung một chỗ, nhìn thấy cô thì vội tách ra. Hạ Tịch Nguyệt nhìn thấy bọn họ trong nháy mắt đó, tất cả máu đều đọng lại, tay chân lạnh lẽo chạy ra ngoài, cô không thể nào tin nổi bạn thân tốt nhất của mình lại ở chung một chỗ với bạn trai ba năm của mình.

“Anh không phải đuổi theo cô ấy sao?” Lâm Hinh Nhân vừa mặc y phục vừa hướng Quan Hi Triết nói.

Chỉ thấy Quan Hi Triết đốt một điếu thuốc lên: “Đuổi theo làm cái gì, cũng đã đuổi theo ba năm, em cũng biết anh là vì cái gì mà ở chung một chỗ với cô ta, nếu không phải vì Hạ thị, em cho rằng anh sẽ nhẫn nhịn cùng cô ta ba năm sao, hiện tại cha mẹ cô ta cũng không còn, di chúc tối hôm qua anh đã tìm người sửa đổi, từ nay về sau em cùng anh hưởng thụ, không cần phải chịu khổ nữa.”

"Là thật sao, Hi Triết. Em yêu anh." Nói xong, cô như một chú chim nhỏ nép vào trước ngực của Quan Hi Triết. Không ai nhìn thấy bên miệng cô ta hiện lên một nụ cười âm hiểm.

Mà Hạ Tịch Nguyệt nóng nảy chạy ra ngoài, ở trên đường đi chẳng có mục đích, bị bạn trai phản bội, cha mẹ mất đi, khiến cho một thân công chúa được vạn sủng ái như cô không biết con đường đi sau này sẽ như thế nào, chỗ dựa duy nhất cũng mất.

"A ——" một tiếng thắng xe khẩn cấp vang tới, Hạ Tịch Nguyệt còn chưa kịp phản ứng liền lâm vào hôn mê bất tỉnh.



Đã sửa bởi hatcathatcat lúc 28.05.2014, 20:32, lần sửa thứ 2.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Xin ủng hộ:  
      
     

Có bài mới 21.05.2014, 21:08
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 20.02.2014, 21:14
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 326
Được thanks: 5142 lần
Điểm: 9.66
Có bài mới Re: [Hiện đại] Bà xã, anh vô cùng cưng chiều em - Lâm Ái Dĩnh - Điểm: 10
Đôi lời gửi các bạn:
- Mình không biết nói gì hơn, chỉ 2 từ thôi "Cảm ơn", cảm ơn mọi người nhiều, lúc đầu tạo cái topic này cũng không nghĩ sẽ được nhiều bạn quan tâm, cmt nhiều như vậy, chắc chỉ có những bạn cũ đã đọc truyện kia ủng hộ mình thôi, cảm động lắm luôn...
- Định là xong truyện kia mới post nhưng thấy tình cảm các bạn nhiều quá nên đêm nay nhập cuộc luôn :D
- Các bạn đừng hỏi mình truyện dài bao nhiêu chương nha, mình đây cũng chả biết nó mấy chương nữa, các bạn ráng back về trang 1 đọc nhe, chứ cứ hỏi mình rồi mình lại trả lời đi lời lại chắc mình bị bệnh mất!
- Mọi người tiếp tục ủng hộ mình nhe, không hứa hẹn nhiều nhưng sẽ không để mọi người đọc truyện kiểu cà giựt cà thọt được mấy bữa đều rồi lại lặn mất tâm, yên tâm cách làm việc của mình sẽ k bao giờ như thế (mấy bạn đọc truyện ở topic cũ là những người làm chứng cho lời của mình :D), trừ thi cử hay bận gì mình sẽ thông báo cụ thể!
- Mới đầu truyện ngắn quá nên làm phát 2 chương cho mọi người đọc!!


Quyển 1 Trước hôn nhân


***
Chương 1 Mới gặp gỡ

Chỉ thấy một người đàn ông anh tuấn từ trên chiếc xe Lamborghini bước xuống.

“Này, tiểu thư, cô không sao chứ, này, tiểu thư, cô tỉnh lại đi.”

Người đàn ông xuống xe nhìn thấy người phụ nữ nằm trên mặt đất, còn tưởng rằng là người giả vờ bị đụng, đi tới mới phát hiện Hạ Tịch Nguyệt thật sự bất tỉnh, người đàn ông đưa tay sờ đầu cô gái, rất nóng, bị bệnh chẳng trách lại té xỉu. Vì vậy mà lần đầu tiên trong đời Âu Dương Thụy làm việc thiện đem người phụ nữ lên xe đi đến bệnh viện.

Vừa lên xe, người đàn ông cầm điện thoại di động gọi cho viện trưởng bệnh viện thành phố, cũng chính là Âu Dương Thụy gọi điện thoại cho Tư Đồ Triệt.

“Này, Triệt, mình là Thụy đây, hiện tại trên đường mình gặp một người phụ nữ bị té bất tỉnh, định đưa đến bệnh viện, cậu chuẩn bị một chút đi.”

Bên kia Tư Đồ Triệt còn chưa có thoát ra từ trong cơn chấn kinh.

"Cái gì, phụ nữ á, cậu lúc nào thì có phụ nữ mà mình không biết, còn cậu nữa lúc nào thì trở về Anh, ai, mình…”

Tư Đồ Triệt lời còn chưa nói hết thì bên kia Âu Dương Thụy đã không nhịn được cúp điện thoại.

“Cái người này vẫn vậy, không chịu nói một chút, thật là tức đến chết mà, không đợi người ta nói hết lời, hừ…”

Tư Đồ Triệt tức giận cúp điện thoại, ở cửa bệnh viện chờ tên kia đến, chỉ thấy trong chốc lát một chiếc Lamborghini dừng ở cửa bệnh viện. Chỉ thấy người đàn ông xuống xe đi tới ghế phụ ở hàng trên ôm người phụ nữ xuống đi tới trước mặt Tư Đồ Triệt.

“Cậu xem một chút đi, rốt cuộc cô ấy như thế nào rồi?”

Tư Đồ Triệt không thể tin, trợn to mắt, người anh em này của anh cho tới bây giờ chưa bao giờ khẩn trương vì bất kì người phụ nữ nào, có một khoảng thời gian anh nghĩ cậu ta là gay.

“Khẩn trương như vậy, không phải là người phụ nữ trong Kim Ốc Tàng Kiều của cậu đó chứ.”

Âu Dương Thụy trợn mắt nhìn Tư Đồ Triệt một cái, Tư Đồ Triệt thức thời ngậm miệng không nói lời nào, nhường đường, để cho Âu Dương Thụy bế Hạ Tịch Nguyệt đến phòng bệnh. Sau một loạt kiểm tra, Tư Đồ Triệt chuyên nghiệp nói.

“Dinh dưỡng không đầy đủ, dính vào gió rét, không có việc gì đâu chỉ cần nghỉ ngơi một ngày là khỏe.”

Âu Dương Thụy ừ một tiếng nhưng không nói tiếp, Tư Đồ Triệt gấp gáp không chịu được đến bên cạnh muốn biết cậu ta và người phụ nữ này có quan hệ như thế nào, xem mặt cậu ta không phản ứng, anh cũng thức thời đi ra ngoài.

Trong phòng bệnh chỉ còn lại Âu Dương Thụy và Hạ Tịch Nguyệt. Âu Dương Thụy nhìn gương mặt tái nhợt của Hạ Tịch Nguyệt, rốt cuộc có chuyện gì xảy ra mà làm cô nhu nhược đến mức này, làm cho người ta muốn thương yêu. Anh cũng không hiểu mình tại sao lại đối với người phụ nữ lần đầu gặp mặt này sinh ra thương cảm, có cảm giác muốn bảo vệ cô gái này.

Ngủ suốt một buổi chiều, sau khi mở mắt ra, Hạ Tịch Nguyệt nhìn thấy một người đàn ông xa lạ ngồi ở trước giường của mình, cô thề đây là lần đầu tiên trong đời cô gặp một người đàn ông đẹp trai như vậy, nhất thời quên mất phản ứng, thật lâu sau mới tìm được âm thanh của mình, thầm mắng mình thật là hoa si (háo sắc).

“Anh là ai, đây là đâu?”

Âu Dương Thụy vui mừng nhìn thấy cô có phản ứng hoa si với mình, vui vẻ nói: “Đây là bệnh viện, cô ngất xỉu trên đường cho nên tôi đưa cô tới.”

“A, cảm ơn anh!”

“Không có việc gì, dù sao cũng là do tôi lái đụng vào cô”.

“Tôi biết, không phải là vì anh đụng tôi mới ngất xỉu, tôi đã ngủ bao lâu rồi?”

“Một buổi chiều.”

Một buổi chiều sao, không đợi người đàn ông phản ứng, Hạ Tịch Nguyệt đã đi xuống giường muốn đi ra ngoài.

“Cô làm gì thế?”

Cô tại sao lại không nghĩ cho chính mình như vậy chứ.

“Cảm ơn anh, tiên sinh, nhưng mà tôi thật sự có chuyện quan trọng cần phải làm.”

Nói xong không đợi Âu Dương Thụy nói tiếp, đã mở cửa chạy đi ra ngoài.



Chương 2: Tang lễ

Hạ Tịch Nguyệt chạy về nhà mình, đưa di thể cha mẹ vào quan tài, đưa đến nhà tang lễ, sau đó đến nghĩa trang.

“Cha mẹ, hai người yên tâm, con nhất định sẽ sống thật tốt, con muốn điều tra đến cùng là ai hại chết cha mẹ.”

Cô ở nghĩa trang một ngày một đêm, về đến nhà đã nhìn thấy Quan Hi Triết và Lâm Hinh Nhân ở tron nhà chờ cô trở lại.

“Các ngươi tới đây làm gì?”

Chỉ thấy Lâm Hinh Nhân cười nói với cô.

“Đây là di chúc của cha cô, bảo  muốn đem tất cả cổ phần của công ty giao cho Hi Triết, hi vọng anh ấy chăm sóc tốt cho cô. Cha cô thật đúng là yêu cô.”

“Không thể nào, cha tôi căn bản không có lập di chúc.”

“Có tin hay không, không cần thiết, ngày mai luật sư sẽ thông báo cho cô, còn có ngôi nhà này, tôi hi vọng sáng sớm ngày mai cô nhanh chóng dọn ra ngoài, bởi vì tôi muốn cùng Hi Triết chuyển tới ở.”

Hạ Tịch Nguyệt không trả lời Lâm Hinh Nhân, mà là đi tới trước mặt người nãy giờ một câu cũng không nói là Quan Hi Triết, cô hỏi: “Tại sao?”

Chỉ thấy Quan Hi Triết cười nói

“Tại sao ư?, Cô nói tại sao, bởi vì cô vĩnh viễn giống như công chúa cao cao tại thượng không thể chạm, mà tôi tựa như người làm hèn mọn ở sau lưng cô ngẩng đầu nhìn cô, tôi chán ghét cô, chán ghét những người có tiền. Vô luận tôi làm cái gì, họ đều nói tôi dựa vào nhà họ Hạ, tôi là ‘tiểu bạch kiểm’ mà Hạ Tịch Nguyệt nuôi, tôi không chịu nổi ánh mắt khi dễ của cha cô, tôi chịu đủ rồi, mà tôi và Hinh Nhi là thanh mai trúc mã, nếu không phải vì tài sản nhà cô, tôi sẽ không ở cùng cô.” Nói xong lời cuối, Quan Hi Triết gầm thét.

Sau đó dẫn Lâm Hinh Nhân đi ra. Lâm Hinh Nhân kéo tay Quan Hi Triết tới bên cạnh Hạ Tịch Nguyệt nói.

“Tôi nói rồi, một ngày nào đó tôi sẽ để cho cô nếm thử cảm giác từ công chúa cao cao tại thượng trở thành một cô bé lọ lem nghèo túng, ha ha."

"Quan Hi Triết, Hạ Tịch Nguyệt tôi thật là có mắt như mù mới coi trọng anh, lãng phí ba năm ở bên anh, ba năm thanh xuân, chỉ là về sau cơ hội anh tổn thương tôi sẽ không có nữa, bởi vì tôi không thương anh, nhớ lấy, những gì anh nợ tôi, tôi sẽ tự tay đoạt lại.”

Khi Quan Hi Triết nghe thấy Hạ Tịch Nguyệt nói không thương hắn, tâm đột nhiên liền đau đớn, sau đó lôi kéo tay Lâm Hinh Nhân đi ra ngoài.

Hạ Tịch Nguyệt kéo thân thể mệt mỏi đi lên lầu, đi vào phòng của cha mẹ, nhìn thấy hình cha mẹ, không tiếng động mà khóc. Ôm hình cha mẹ. “Cha, cha nói đúng. Quan Hi Triết không thích hợp với con, tại sao lúc đầu con không nghe lời cha, cha mẹ yên tâm, con nhất định sẽ chăm sóc tốt cho mình, con sẽ đoạt lại tất cả những gì con đã bỏ lỡ. Hai người ở trên trời cao có linh thiêng nhất định phù hộ cho con, Hạ Tịch Nguyệt trước đây đã chết, Hạ Tịch Nguyệt bây giờ vì hai người mà sống, con nhất định sẽ điều tra rõ nguyên nhân tai nạn.”

Hạ Tịch Nguyệt ôm tấm hình cha mẹ ngồi trên mặt đất cả đêm. Buổi sáng đơn giản thu thập một chút hành lý, cho người giúp việc trong nhà nghỉ việc. Chị Lý không đồng ý rời đi, chị là người nhìn tiểu thư lớn lên, còn muốn tiếp tục chăm sóc tiểu thư, bất đắc dĩ Hạ Tịch Nguyệt kiên trì nói cô nhất định sẽ tự chăm sóc mình tốt, nói nếu có thời gian sẽ đến vùng nông thôn thăm chị Lý. Chị Lý mới lau nước mắt kéo hành lí đi.

Hạ Tịch Nguyệt kéo hành lý đi ra biệt thự, quay đầu lại liếc mắt nhìn biệt thự nói:

"Cha mẹ, con đi đây, hai người nhất định phải chăm sóc tốt nhà của chúng ta, Hạ Tịch Nguyệt con thề, con sẽ trở về.”

Kéo hành lí đi trên đường mà không có mục đích đi đâu, nhìn thấy một nhà cho mướn phòng tương đối tiện nghi, hiện tại cô chỉ có 5000 đồng, học phí kì kế tiếp không biết phải làm sao.

Cô phải đi ra ngoài làm việc rồi, mướn tạm cái phòng này, một phòng ngủ một phòng khách, tương đối sạch sẽ, một tháng 500 đồng, nộp ba tháng tiền thuê, còn dư lại mua một ít đồ dùng hàng ngày còn lại 2000 đồng. Dọn dẹp một chút sau đó lên giường nghỉ ngơi, cô thật sự quá mệt mỏi, cô cần nghỉ ngơi tốt để ngày mai ra ngoài tìm việc làm.



@Sundayrose: cảm ơn bạn, 'sếp' chả biết bao nhiêu chương nữa, nhìn cái convert là hết biết đếm sao luôn, chỉ biết 3 quyển, mỗi quyển khoảng 30 chương, 1000 trang word :D Bạn mà nói 'sủng cụt hứng' làm mình cụt luôn đây, lúc đầu đọc văn án bị lừa, mình cũng k mê sủng lắm, nhưng mà truyện này cũng hay đó bạn!


@còn nhiều câu hỏi khác của các bạn khác mà mình chưa trả lời được, đừng giận mình mà k cmt tiếp nhe, mình thích đọc cmt lắm í :D


Đã sửa bởi hatcathatcat lúc 28.05.2014, 20:33.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 22.05.2014, 21:44
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 20.02.2014, 21:14
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 326
Được thanks: 5142 lần
Điểm: 9.66
Có bài mới Re: [Hiện đại] Bà xã, anh vô cùng cưng chiều em - Lâm Ái Dĩnh - Điểm: 10
Chương 3: Tạm thời nghỉ học

Sáng ngày thứ hai, Hạ Tịch Nguyệt thức dậy, sau khi rửa mặt xong, cột tóc đơn giản sau đó đi ra ngoài. Cô biết cô hiện tại cần phải đi làm để nuôi sống mình. Cô không có dư tiền để trả học phí, cũng không có dư tiền đi phung phí vào khiêu vũ. Vì cuộc sống cô tính bỏ khiêu vũ, cũng nghỉ học.

Đi tới trường học, đi vào phòng hiệu trưởng nói muốn tạm nghỉ học, hiệu trưởng cũng không phản đối, cũng biết tình trạng nhà cô, cho nên không có ý giữ cô lại. Hiệu trưởng là một người rất thực tế, hôm nay biết cha mẹ Hạ Tịch Nguyệt không còn, công ty cũng đổi chủ, người cũng không cần thiết giữ lại. Người không có giá trị lợi dụng, muốn có ích lợi gì.

Tới tạm biệt người dạy cô khiêu vũ, giáo viên cảm thấy rất đáng tiếc, bởi vì cô cảm thấy Hạ Tịch Nguyệt là học trò giỏi nhất mà cô từng dạy. Cô cảm thấy Hạ Tịch Nguyệt trời sinh đã có năng khiếu nhưng thực tế luôn tàn khốc, cô cũng không thể giúp được gì cho Hạ Tịch Nguyệt về khoản phí kếch xù của môn khiêu vũ này.

Hạ Tịch Nguyệt thu dọn đồ của mình xong sau đó đón xe về chỗ ở của mình.

Cô lên đại học theo học kinh tế học vì cha hi vọng cô sau khi tốt nghiệp có thể thừa kế công ty. Cô muốn tìm công việc văn thư hoặc là trợ lí. Cô điền lí lịch hồ sơ xong, gửi cho rất nhiều công ty, ở nhà chờ tin tức. Đã đợi được một tuần.

“Chào anh.” Hạ Tịch Nguyệt nhận điện thoại.

“Này, chào cô, xin hỏi cô là Hạ Tịch Nguyệt phải không?”

"Dạ, là tôi, có chuyện gì không?”

“Tôi là trợ lí của tập đoàn Âu Dương, bởi vì đọc được lí lịch sơ lược của cô, cho nên muốn mời cô làm trợ lí của tổng giám đốc, có thể không Hạ tiểu thư?”

“Có thật không, dĩ nhiên là có thể, xin hỏi khi nào tôi có thể làm việc?” Hạ Tịch Nguyệt vui mừng hồi đáp.

“Ngày mai cô có thể đi làm không?”

“Vâng có thể, cám ơn, tạm biệt.” Hạ Tịch Nguyệt nằm ở trên giường vui mừng cúp điện thoại.

"Tốt lắm, tổng giám đốc, cô ấy nói ngày mai sẽ tới làm." Lãnh Hiên cúp điện thoại mặt không vẻ gì nói với người đàn ông đối diện. Thật ra thì anh cũng không hiểu, tổng giám đốc không có tự mình tuyển dụng nhân viên bao giờ, giờ lại còn kêu anh phải tự mình gọi, hơn nữa anh cũng đang rất bận rộn, thật là không biết trọng nhân tài gì cả. Anh đi theo tổng giám đốc đã 5 năm, chưa bao giờ thấy anh ta lại khác thường như hôm nay.

Không sai, tổng giám đốc tập đoàn Âu Dương chính là Âu Dương Thụy, là người đàn ông yêu nghiệt lần trước đã đưa Hạ Tịch Nguyệt vào bệnh viện.

Sáng sớm hôm nay, Âu Dương Thụy đi tới công ty đang hướng đến phòng làm việc, cũng không biết có phải thư ký cố ý ngã nhào hay không, dù thế nào đi nữa anh nhìn thấy bóng dáng quen thuộc trong đống hồ sơ xin việc. Anh nhặt hồ sơ dưới đất lên: “Là cô ấy, là cô gái nhu nhược làm cho người ta có cảm giác muốn yêu thương.” Anh ma xui quỷ khiến lại nhặt hồ sơ đó đem đến phòng làm việc, cũng kêu trợ thủ đắc lực của anh là Lãnh Hiên gọi điện cho cô. Anh nghĩ đây là lần đầu tiên anh sử dụng đặc quyền ưu tiên này, những người muốn làm việc ở tập đoàn Âu Dương đều phải qua sát hạch nhiều lần. Bởi vì anh không nuôi người vô dụng. Từ lần trước cô từ bệnh viện chạy ra ngoài, không biết tại sao anh luôn muốn gặp lại cô lần nữa. Có thể do cặp mắt to kia hấp dẫn anh, giống như đem cả trái tim hòa tan. Anh nghĩ anh có thể đã yêu cô gái kia, vừa thấy đã yêu, loại chuyện này không thể nào xảy ra trên người của Âu Dương Thụy anh.

Anh nghĩ anh nên xây dựng một kế hoạch làm cho cô gái kia ngoan ngoãn tự nhào vào ngực mình.

Ngồi trên ghế, nhấc điện thoại nội bộ: “Vào đây một chút đi Lãnh Hiên.”

Lãnh Hiên đi vào nhìn thấy tổng giám đốc vẫn còn cầm nhìn lý lịch sơ lược của cô gái đó: "Tổng giám đốc, có chuyện gì ạ?"

“Đi điều tra tư liệu về cô gái này, tôi chỉ cho cậu thời gian một ngày.”

“Được, tổng giám đốc. Không có việc gì nữa tôi ra ngoài trước.” Lãnh Hiên liếc mắt nhìn lý lịch tên cô gái sau đó liền đi ra ngoài.



Chương 4: Gặp nhau lần nữa

Buổi chiều, Lãnh Hiên liền đem tài liệu đưa cho Âu Dương Thụy.

Hạ Tịch Nguyệt, 22 tuổi, là sinh viên năm thứ ba đại học Mark Lan, hiện tại tạm thời nghỉ học, yêu thích và am hiểu khiêu vũ. Cha mẹ vừa qua đời, cha là Hạ Nam Tùng là chủ tịch Hạ thị, 10 ngày trước cùng bà Hạ là Tôn Phỉ xảy ra tai nạn xe, bất hạnh qua đời. Nguyên nhân tai nạn vẫn trong vòng điều tra. Còn bạn trai quen nhau 3 năm phản bội cô cùng bạn thân nhất ở chung một chỗ, hơn nữa chiếm đoạt công ty, đuổi Hạ Tịch Nguyệt ra khỏi biệt thự. Bởi vì không cách nào trả nổi học phí đi học và học phí khiêu vũ nên tạm thời nghỉ học. Hiện tại ở ngoại ô thành phố trọ trong một khu nhà cũ.

Nhìn xong tài liệu, Âu Dương Thụy cảm thấy máu toàn thân đọng lại, toàn thân tỏa ra sát khí. Bảo bối của anh cư nhiên bị nhiều uất ức như vậy, suy nghĩ một chút, anh cảm thấy đau lòng, anh sẽ không bỏ qua cho Quan Hi Triết, dám để bảo bối đau lòng rơi lệ, anh sẽ dùng máu của hắn để rửa ủy khuất trong lòng cô. Thì ra ngày đó là lễ tang của cha mẹ cô, không trách được cô vội vàng xuất viện. (cái anh nì, chưa gì hết đã kêu là bảo bối của mình rồi, chậc ,chậc)

“Bảo bối, không có việc gì đâu, về sau sẽ do anh yêu thương em, cưng chiều em.” Âu Dương Thụy yên lặng nói ở trong lòng.

Ngày thứ hai, Hạ Tịch Nguyệt dậy thật sớm, bởi vì vùng này là ngoại ô cách xa thành phố phải ngồi xe bus hơn một giờ, cho nên cô phải đi sớm, mới có thể không đến tập đoàn Âu Dương muộn. Dù sao cũng là ngày đầu tiên, cô muốn lưu lại ấn tượng tốt với cấp trên. Vội vã ăn sáng sau đó ra khỏi cửa.

Đi tới tập đoàn Âu Dương, nhìn tòa nhà cao lớn sáu bảy chục tầng. Thật là hùng vĩ. Trước khi tới cô đã xem qua tài liệu tập đoàn Âu Dương.

Tập đoàn Âu Dương thành lập 5 năm trước ở thành phố A, tổng bộ ở Anh, tập đoàn Âu Dương độc chiếm vị trí buôn bán ở thành phố A. Tổng giám đốc tiếp nhận tập đoàn Âu Dương ở tuổi 20, đến nay mới có 7 năm, nghe nói tổng giám đốc tập đoàn Âu Dương năm nay đã 27 tuổi, độc thân, là người đàn ông hoàng kim điển hình. Nghe nói anh ta là một người có khuôn mặt yêu nghiệt, vừa có tiền vừa đẹp trai. Nghe nói mỗi một người phụ nữ khi vào tập đoàn Âu Dương chỉ muốn nhìn thấy dung mạo tổng giám đốc một lần, hi vọng một bước từ ma tước biến thành phượng hoàng.

Nhưng lại nghe nói cho tới nay tổng giám đốc tập đoàn Âu Dương cũng không có cùng bất kỳ người phụ nữ nào tạo ra scandal. Mọi người nhất trí cho rằng tổng giám đốc là gay. Tất cả các cô gái đều thất vọng, mộng đồng thoại tan vỡ, nhưng vẫn không nản lòng mà hi vọng có thể thay đổi cách nhìn của tổng giám đốc với phụ nữ, tiếp tục quyến rũ tổng giám đốc.

Hạ Tịch Nguyệt toàn thân mặc đồng phục đi làm chuyên nghiệp, chân mang giày cao gót 3 phân đi tới trước quầy lễ tân.

“Xin chào, tôi là Hạ Tịch Nguyệt, tôi tới để đi làm, ngày hôm qua trợ lí tổng giám đốc của cô gọi điện thoại nói cho tôi biết.” Hạ Tịch Nguyệt cười nói với người ở khu lễ tân.

“A, tổng giám đốc đã thông báo, nói cô trực tiếp vào thang máy đi tới tầng 59, chờ tổng giám đốc ở phòng làm việc của ngài ấy.” Cô gái ở khu lễ tân dịu dàng nói.

“A, cảm ơn cô.” Nói xong Hạ Tịch Nguyệt hướng đến thang máy đi tới.

Vào thang máy đi tới tầng 59, đứng trước cửa phòng làm việc của tổng giám đốc, cô lễ phép gõ cửa, ước chừng 10 phút sau.

“Xin hỏi, có người hay không?” Nói xong không đợi đối phương trả lời, liền đẩy cửa đi vào.

“Oa, thật là to, so với văn phòng làm việc của cha không biết to hơn bao nhiêu lần.” Hạ Tịch Nguyệt cảm thán trong lòng. Chỉ thấy phòng làm việc trừ tông đen là chính thì có màu trắng, rất lớn, tổng giám đốc này chắc là người lạnh lùng, nhìn vào phòng làm việc là biết, sau này làm việc nhất định phải cẩn thận, Hạ Tịch Nguyệt trong lòng thầm nghĩ.

Hạ Tịch Nguyệt đi một vòng ở phòng làm việc cảm thấy mệt mỏi liền đi tới ngồi trên sofa, vì buổi sáng thức quá sớm, tối qua vì hưng phấn tìm được công việc nên rất khuya mới ngủ, bất tri bất giác ngủ quên trên sofa.

Âu Dương Thụy vừa vào công ty chỉ nghe thấy nhân viên ở đại sảnh nói, Hạ Tịch Nguyệt đã tới, bây giờ đang ở phòng làm việc chờ anh.

Anh vui mừng nhanh chóng đi vào thang máy, kể từ ngày hôm qua xác định tâm ý của mình xong, anh liền không kịp chờ đợi muốn gặp bảo bối nhà anh một lần, từ lần trước gặp mặt đã là một tuần lễ rồi, không biết bảo bối nhà anh có thay đổi gì không. Bất giác chân anh bước nhanh hơn.

Đi tới trước cửa phòng làm việc, anh sửa sang quần áo của mình lại một chút, anh hi vọng mình có thể lưu lại ấn tượng tốt với cô, anh nghĩ đây là lần đầu tiên mình quan tâm hình tượng của mình như vậy, chỉ sợ hù bảo bối của mình chạy mất. Hít sâu một hơi, anh nghĩ lúc kí hợp đồng vài tỷ cũng không khẩn trương như vậy.

Đẩy cửa ra đi vào, liền phát hiện Hạ Tịch Nguyệt nằm gọn trên sofa ngủ thiếp đi, ngoài miệng còn chảy nước miếng. Hại mình khẩn trương một hồi, chỉ là, anh phát hiện bảo bối nhà anh khi ngủ thiếp đi lại đáng yêu như thế, kìm lòng không đậu nhìn vào cô.

Hạ Tịch Nguyệt cảm giác có người nhìn cô, từ từ tỉnh lại. Còn chưa kịp thấy rõ diện mạo đối phương liền nhanh chóng nói: “Thật xin lỗi tổng giám đốc, bởi vì ghế sofa của ngài thật là rất thư thái, cho nên tôi mới chịu đựng không được mà ngủ thiếp đi. Tôi cảm thấy tổng giám đốc ngài nên đổi lại ghế sa lon cứng hơn, như vậy cũng sẽ không ngủ thiếp đi”

Bảo bối nhà anh thật đúng là đặc biệt, ngủ thiếp đi, còn bảo do anh, bởi vì ghế sofa phòng làm việc của anh mềm quá, ha ha, cô chẳng lẽ không biết, trừ cô ra còn có ai dám ngủ ở phòng làm việc của tổng giám đốc.

Không tự chủ Âu Dương Thụy cười ra tiếng.

Lúc này Hạ Tịch Nguyệt mới ngẩng đầu nhìn đối phương: “Là anh?”


truyện mà ngắn ngủn cứ post 2 chương một lần kiểu này chắc mình k làm kịp quá mọi người  :sweat:


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 108 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Ác Nhân Thành Đôi - Quỷ Quỷ Mộng Du

1 ... 77, 78, 79

2 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 88, 89, 90

3 • [Xuyên không] Tà vương phúc hắc sủng cuồng phi - Nạp Lan Dạ Anh

1 ... 38, 39, 40

4 • [Xuyên không - Trùng sinh] Bệnh bệ hạ cũng không nhẹ - Tô Phù Sơ

1 ... 32, 33, 34

[Cổ đại] Chỉ yêu nương tử tuyệt sắc - Mẹ Của Hiên Thiếu Gia

1 ... 51, 52, 53

6 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 166, 167, 168

7 • [Xuyên không - Điền văn] Thiên kim Hạ phủ - Cống Trà

1 ... 33, 34, 35

8 • [Hiện đại - Trọng sinh] Sống lại có anh bên em là đủ - Liễu Như An

1 ... 35, 36, 37

9 • [Xuyên không - Thú nhân] Kiếm sống nơi hoang dã - Tiêu Dương

1 ... 36, 37, 38

10 • [Xuyên không] Đích nữ nhị tiểu thư - Tình Đa Đa

1 ... 44, 45, 46

11 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 11/12]

1 ... 52, 53, 54

12 • [Hiện đại] Ông xã thần bí không thấy mặt - Cát Tường Dạ

1 ... 122, 123, 124

13 • [Hiện đại] Nhà tù nóng bỏng Tổng giám đốc tha cho tôi đi - Ái Tình Hoa Viên

1 ... 93, 94, 95

14 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

15 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 78, 79, 80

16 • [Hiện đại - Trùng sinh - Điền văn] Tam cô nương nhà nông - Ma Lạt Hương Chanh

1 ... 47, 48, 49

17 • [Hiện đại] Định mệnh anh và em - Quai Quai Băng

1 ... 132, 133, 134

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 14/12)

1 ... 65, 66, 67

[Cổ đại - Trọng sinh] Sủng thê làm hoàng hậu - Mạt Trà Khúc Kỳ

1 ... 53, 54, 55

20 • [Xuyên không - Trùng sinh] Cách phát tài của thương phụ - Tiêu Tùy Duyên

1 ... 25, 26, 27



Cô Quân: tuần lộc xanh đáng yêu :x
Shop - Đấu giá: Cô Quân vừa đặt giá 405 điểm để mua Bé tuần lộc xanh
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: Be, cười dịu dàng thía mà :D2
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 398 điểm để mua Bé tuần lộc xanh
Cô Quân: bây h đấu giá còn hiện lên đây nữa
♥ Maybe ♥: Tuyết, s nhìn ta mà Tuyết cười khiếp thế
Shop - Đấu giá: Cô Quân vừa đặt giá 390 điểm để mua Bé tuần lộc xanh
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: à lô be nhuy :D2
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: à lô nương tử :kiss:
♥ Maybe ♥: chấm
Cô Quân: à nhon tướng công
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: :wave: à nhô xê ô
Windwanderer: đại gia không :))
Đường Thất Công Tử: .-.
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 1556 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 1
Hoàng Phong Linh: ta vẫn cảm thấy tỷ và muội ko chung thế giới ...
ღ๖ۣۜMinhღ: Linh tỷ, đúng, tỷ muội mình là dân nghèo, không nên so cùng thổ hào
Hoàng Phong Linh: thôi, đừng nói nửa, dân thường và thổ hào ko cùng chung thế giới QAQ
ღ๖ۣۜMinhღ: Linh tỷ, tỷ không thấy trong shop người ta đấu đến hơn 10000đ đó sao, 6000 của muội có đáng là bao đâu
Hoàng Phong Linh: * che mặt * ta vừa ẤN NHẦM sang nick muội, thấy hơn 6000 . muội mà nghèo thì ta là gì? HẢ HẢ???
ღ๖ۣۜMinhღ: Linh tỷ, muội nghèo, nhưng vì nhẫn cưới, bỏ ra chừng nào cũng đáng

Miu tỷ, muội đang thi, hôm nay thấy nhẫn cưới được duyệt lên shop nên mới onl để đấu
Hoàng Phong Linh: đào tẩu tẩu ^^
MarisMiu: lâu lắm k gặp muội
MarisMiu: :3
Hoàng Phong Linh: #Ta sống cùng thổ hào QAQ#
ღ๖ۣۜMinhღ: nhẫn cưới nhà người ta mà cứ ham hố đấu
MarisMiu: :v
Shop - Đấu giá: ღ๖ۣۜMinhღ vừa đặt giá 1005 điểm để mua Nhẫn vàng tình yêu (Part 2)
Đào Sindy: Vong Linh muội :))
MarisMiu: muội đấu lại đi mà

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.