Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 161 bài ] 

Thịnh sủng - Cống Trà

 
Có bài mới 04.10.2017, 20:06
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 31 Nữ
Bài viết: 2760
Được thanks: 21520 lần
Điểm: 10.88
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà 1.1 - Điểm: 11
Ngoại truyện 1.1: Định hôn

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

Mùa hè Khai Bình năm thứ tám, nóng hơn năm trước.

Hạ Trọng Phương không chịu nổi khốc liệt trong Kinh thành, nên nói với Thẩm Tử Trai: “Hoàng thượng, hiện giờ thời tiết quá nóng, thần thiếp muốn ra ngoài thành nghỉ hè. Đến biệt trang chúng ta nghỉ mát năm ngoái qua mùa hè này, đợi trời thu mát mẻ lại trở về.”

Hiện giờ thiên hạ thái bình, Thẩm Tử Trai cũng rảnh rỗi hơn bình thường, cũng có ý xuất cung nghỉ hè, hắn nghe Hạ Trọng Phương nói, liền cố ý nói: “Phương nương chỉ lo cho bản thân đi hóng mát, không quan tâm trẫm sao?”

Hạ Trọng Phương bật cười nói: “Đã là lão phu thê, Hoàng thượng còn như vậy?”

Thẩm Tử Trai kéo Hạ Trọng Phương lại, nhìn kỹ nàng nói: “Nào có già? Phương nương của trẫm năm sau xinh đẹp hơn năm trước! Nhìn xem, giờ đã ba mươi bảy tuổi rồi, nhưng nhìn nhiều nhất hai mươi lăm tuổi.”

“Hoàng thượng đừng nhắc đến số tuổi của thần thiếp, nhắc tới, sẽ đau lòng!” Hạ Trọng Phương liếc Thẩm Tử Trai, thở dài nói: “Già rồi, nhi tử cũng sắp thành thân rồi, có thể uống trà của nàng dâu!”

Nhắc tới trà nàng dâu, Thẩm Tử Trai cười nói: “Minh Triết và Nhân nương vốn chung đụng rất tốt, từ lúc đính hôn, ngược lại lạnh nhạt, không biết có ý định gì?” dieendaanleequuydonn

Đầu năm nay, Thẩm Tử Trai và Hạ Trọng Phương làm chủ, đã định Phương Nhân làm Thái tử phi, chuẩn bị cuối năm để cho con bé thành thân với Thái tử Thẩm Minh Triết.

Nghe lời Thẩm Tử Trai nói, Hạ Trọng Phương cười nói: “Hai đứa đây là xấu hổ, cố ý tránh đối phương, thật ra thì cũng âm thầm để ý đối phương!”

Thẩm Tử Trai nói: “Vậy thì tốt, trẫm còn sợ bọn chúng không thích đính hôn!”

Hạ Trọng Phương nói: “Minh Triết cũng tốt, Nhân nương cũng tốt, đều có chủ tính, nếu không vui lòng, đã sớm có ý từ chối, sao chờ chúng ta sắp xếp?”

Kể từ sau khi Thẩm Tử Trai đăng vị, cũng coi như mọi chuyện hài lòng rồi, vả lại xuống triều trở về hậu cung, Hạ Trọng Phương lại hầu hạ thỏa đáng, càng không cần phiền chuyện tranh giành hậu cung, trong bụng cũng cho rằng, mình tuy là Hoàng đế, chỉ cưới một thê cũng có chỗ tốt. Vả lại hai nhi một nữ đều xuất sắc, tình nghĩa ba đứa lại dày, không người thế hệ phụ thân, bởi vì mẫu thân khác biệt, đấu người chết ta sống, không có chút tình huynh đệ.

Hắn cảm thấy tự đắc, càng sủng ái Hạ Trọng Phương. Cũng khá rộng lượng với hai nhi một nữ, không yêu cầu nghiêm khắc như a cha hắn năm đó.

Nhưng càng như thế, hai nhi một nữ càng yêu cầu bản thân nghiêm khắc, cũng không phiền hắn quan tâm. Về phần Thái tử Thẩm Minh Triết, võ công học từ Lữ Bát Nương, về phương diện học vấn, lại học từ Giản Thái phó, chân chính là nhân vật văn võ song toàn. Còn bởi vì Giản Thái phó cáo lão, không làm Thái phó trong cung nữa, hắn vẫn còn ra ngoài học một năm mới về, nói thuận đường mở mang thế đời, dò xét nỗi khổ dân gian.

Quay chung quanh Thẩm Minh Triết, có một nhóm người Mạnh An Chí, Vi Kỳ, Phương Thế Sơ, cả đám thiếu niên lang đều là nhân vật xuất sắc, khiến cho Thẩm Tử Trai vô cùng yên tâm.

Cũng bởi vì Thẩm Minh Triết vô cùng xuất sắc, về việc hôn sự, cũng có chút chọn lựa, dõi mắt Kinh thành, không có mấy nữ nhân có thể lọt vào mắt hắn.

Vẫn là Hạ Trọng Phương nghĩ tới khi trước nói đùa với Lữ Bát Nương, nói muốn gả Phương Nhân cho Thẩm Minh Triết, vả lại Thẩm Minh Triết và Phương Nhân chơi đùa từ nhỏ đến lớn, cũng có chút tình cảm, thử dò xét Thẩm Minh Triết một phen. die~nd a4nle^q u21ydo^n

Thẩm Minh Triết nghe rõ ý tứ của Hạ Trọng Phương liền nói: “Chuyện hôn sự này, a nương làm chủ là được rồi!”

Hạ Trọng Phương nghe được lời này, nhất thời cũng biết Thẩm Minh Triết trúng ý Phương Nhân rồi.

Lại nói cũng đúng, tướng mạo Phương Nhân xinh đẹp tuyệt trần, cũng học võ công chỗ Lữ Bát Nương, lại học chút y thuật chỗ Phương Ngự y, là tài nữ nổi danh trong ngoài Kinh thành! Không biết bao nhiêu người muốn cầu hôn con bé, Thẩm Minh Triết thích con bé cũng không kỳ quái.

Trải qua mấy ngày, Hạ Trọng Phương cũng nói chuyện này với Lữ Bát Nương.

Lữ Bát Nương chớp mắt nói: “Minh Triết là đồ đệ một tay ta dạy dỗ, tính cách như thế nào, ta hiểu biết rõ. Hắn muốn cưới Nhân nương, ta vô cùng đồng ý. Nhưng chỉ sợ Nhân nương có chủ ý của bản thân, không để cho ta làm chủ.”

Hạ Trọng Phương nói: “Nam nữ lớn, cũng không theo nương sao?”

Lữ Bát Nương cười nói: “Để ta hỏi thẳng con bé đi! Con bé chịu, chúng ta thành thân gia rồi.”

Tới khuya, Lữ Bát Nương quả thật đi hỏi Phương Nhân.

Trong lòng Phương Nhân thật ra bằng lòng, nhưng trong miệng lại nói: “Nghe nói con còn chưa ra đời, a nương đã tặng con cho người rồi, giờ còn hỏi cái gì nữa?”

Lữ Bát Nương ngẩn ra, đợi định thần lại, không khỏi cười mắng: “Bằng lòng thì nói bằng lòng, lại cứ thích nói chuyện vòng vèo, bắt nạt a nương sao?”

Phương Nhân liền nhào lên người Lữ Bát Nương, làm nũng nói: “Con một nương tử tốt, a nương không trân trọng, còn chưa ra đời đã tặng cho người, còn chưa so đo với nương đâu, nương còn đổ cho con?”

“Được rồi được rồi, tất cả đều là lỗi của nương!” Lữ Bát Nương sợ Phương Nhân rồi, kéo con bé ngồi thẳng, chính thức hỏi, “Thật sự bằng lòng sao? Thật sự bằng lòng nương sẽ đồng ý với Hoàng hậu nương nương, cho các con đính hôn.”

Phương Nhân đỏ mặt nói: “Không đồng ý con tán gẫu với nương nhiều như vậy làm gì?” Nói xong chạy.

Lữ Bát Nương không khỏi cười ha ha. die nda nle equ ydo nn

Không bao lâu, Phương Nhân đã đính hôn với Thẩm Minh Triết.

Chỉ có điều sau khi hai người đính hôn, lại không thân thiết như lúc trước, mỗi lần đều tránh né đối phương.

Giờ nghe được Hạ Trọng Phương nói, Thẩm Tử Trai liền nói: “Lúc này chúng ta đến biệt trang nghỉ hè, mang mấy đứa theo! Cuối năm sẽ phải thành thân, cũng thân thiện một chút.”

Hạ Trọng Phương đương nhiên đồng ý.

Thẩm Minh Triết và Phương Nhân nghe được muốn dẫn bọn họ cùng đến biệt trang nghỉ hè, cũng âm thầm vui mừng, nhưng mặt ngoài vẫn làm thinh, giả bộ bị ép buộc đi.

Ngược lại đám người Mạnh An Chí sảng khoái, vừa nghe được đi nghỉ hè, lập tức ra sức vỗ tay tán thành.

Chính là Vi Kỳ, bởi vì thầm mến Thẩm Minh Tuệ, nghe được lúc này Thẩm Minh Tuệ cũng đi nghỉ hè, trong lòng kích động, chỉ mong chờ có được cơ hội lấy lòng Thẩm Minh Tuệ.

Về phần nhóm người Thẩm Minh Hòa và Phương Thế Sơ, nghe được cả đám thiếu niên lang đều muốn đi, dĩ nhiên cũng không thể rơi lại phía sau.

Đợi qua tết Đoan Ngọ, Thẩm Tử Trai bố trí xong tất cả chuyện trong triều, liền dẫn theo Hạ Trọng Phương và một đám người khởi hành đến biệt trang ngoài thành.

Người ở biệt trang đã sớm bố trí thỏa đáng, đợi đám người Thẩm Tử Trai tới, vội đón vào, khẩn trương hầu hạ.

Thẩm Tử Trai vốn cũng sợ nóng, tới biệt trang, mát mẻ thoải mái, tâm tình đương nhiên tốt, sớm muộn gì cũng cười cười nói nói với Hạ Trọng Phương, tới tối lại làm hai vị tiên sinh bố trí chút bài học, cũng để cho các thiếu niên giết thời gian qua một mùa hè.

Lại có nội thị mang đến hai con mèo một trắng một đen tới đây, nói là người nước Vân La tiến cống, mèo nhỏ đen trắng tròn vo thật đáng yêu, mọi người đều thích.

Thẩm Minh Triết cũng thích ôm mèo nhỏ cho ăn.

Một ngày kia, Phương Nhân thấy Thẩm Minh Triết đang đút mèo nhỏ ăn, không biến sắc cướp lấy mèo nhỏ trong tay hắn, lại nói: “Không phải tối hôm qua tìm tranh vẽ sao? Tranh vẽ rớt dưới giường rồi, tìm dưới gầm giường ấy!”

Thẩm Minh Triết vốn bình tĩnh, nghe được những lời này, thiếu chút nữa nhảy dựng lên. Nàng, nàng sao biết được bản Thái tử làm rớt tranh vẽ rồi chứ? Tranh kia là xuân cung đồ ngầm xem! Đây không phải do cuối năm thành thân rồi, định quan sát trước, đến lúc đó không khiến nàng chịu khổ sao?

Thẩm Minh Triết cực kỳ rối rắm, chẳng lẽ tối hôm qua nàng leo cửa rình trộm bản Thái tử rồi hả?



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Puck về bài viết trên: Hoa Vô Tình, Hothao, Nguyệt Hoa Dạ Tuyết
Xin ủng hộ:  
      
     

Có bài mới 07.10.2017, 21:51
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 31 Nữ
Bài viết: 2760
Được thanks: 21520 lần
Điểm: 10.88
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà 1.2 - Điểm: 11
Ngoại truyện 1.2: Thú ngữ

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

Sau trưa ngày hôm đó, hai con mèo nhỏ một đen một trắng lăn lộn đùa giỡn ở trên bậc thang.

“Biết không, Thái tử điện hạ lại tự sờ soạng!”

“Cởi xiêm áo sao?”

“Cởi, còn ban thưởng cho ta một miếng ăn ngon đó.”

“Đồ đâu? Chia cho ta một chút được không?”

“Meo meo, ăn cướp mà!”

Phương Nhân đứng trên bậc cầu thang nghe được hai con mèo nhỏ nói chuyện với nhau, mũi thon từ từ nhíu lại, chân mày cũng nhíu, nâng cằm suy nghĩ: Thái tử điện hạ cởi xiêm áo tự sờ? Rốt cuộc xảy ra chuyện gì đây?

Ban đầu khi Phương Nhân biết hiểu chuyện, đã thích nằm dưới đất trêu chọc mèo mèo chó chó, hình như có lời muốn trao đổi.

Lữ Bát Nương phát hiện sở thích của nữ nhi, rất kỳ quái, mới ban đầu còn không để ý trong lòng. Cho đến một ngày, Phương Nhân nói cho Lữ Bát Nương: “A nương, bên hành cung * tây có người đánh nhau.”

(*) hành cung: Ngoài cung điện vua ở trong Kinh thành, ngoài ra còn chỉ chỗ ở của vua khi đi vi hành.

Lữ Bát Nương ngạc nhiên, chỗ họ ở, cách hành cung phía tây tương đối xa, chính là bên đó có người đánh nhau, chính bà còn chưa biết, Phương Nhân nho nhỏ biết như thế nào? d1en d4nl 3q21y d0n

Lữ Bát Nương hỏi: “Là ai nói cho con?”

Phương Nhân chỉ con chó nhỏ đang nhảy nhót ở dưới đất nói: “Nó mới đi từ hành cung phía tây lại, nó nói.”

Lữ Bát Nương lấy làm kỳ, lại để Phương Nhân trao đổi với con chó nhỏ, để con chó nhỏ nói ra tình huống đánh nhau cụ thể.

Một lát sau, Lữ Bát Nương cho người đi hỏi thăm sự kiện đánh nhau ở hành cung phía tây, quả nhiên không hề khác Phương Nhân nói.

Lại nghiệm chứng vài chuyện, lúc này Lữ Bát Nương mới tin chắc Phương Nhân nghe hiểu được tiếng mèo tiếng chó, hoặc là nói, nghe hiểu được ý tứ bọn chúng biểu đạt.

Lúc này, Lữ Bát Nương cũng có kinh hoảng nho nhỏ, liền kéo Phương Nhân đi gặp Phương Ngự y, nói chuyện rồi.

Phương Ngự y ngạc nhiên, đầu tiên không thể tin được chuyện như vậy, đợi đến khi chứng thực được Phương Nhân quả thật nghe hiểu được tiếng mèo chó nói, cũng đổ mồ hôi hột. Hễ vật khác thường, sẽ nảy sinh mầm tai vạ!

Phương Ngự y nghiêm mặt, nghiêm túc liên tục dặn dò Lữ Bát Nương và Phương Nhân, trừ hắn ra, vạn lần không thể để cho người khác biết chuyện này, để tránh đưa tới tai họa.

Lữ Bát Nương và Phương Nhân thấy Phương Ngự y trịnh trọng, cũng biết tình thế nghiêm trọng, vội đáp ứng.

Sau đó, Phương Ngự y điều tra thân thế của Lữ Bát Nương, lúc này mới phát hiện ra, Lữ Bát Nương có lai lịch bí ẩn.

Thì ra tổ tiên của Lữ Bát Nương có họ kép Công Trị, tên Trường. Bởi vì Công Trị Trường nghe hiểu được tiếng thú vật, mặc dù khiến cho người ta tránh khỏi mấy trận thiên tai, nhưng vì vậy mà bị người ta coi là yêu nghiệt, cuối cùng rơi vào kết cục thê thảm. Trước khi chết, dặn dò con cháu: “Đời sau nếu có người thông hiểu tiếng thú vật, giữ bí mật.”

Sau khi Công Trị Trường chết, con cháu của lão người này tiếp nối người kia tử vong thần bí, chỉ còn lại một đứa cháu gái bị câm lưu lạc bên ngoài. Chi thứ của Lữ Bát Nương, chính là đời sau của đứa cháu gái câm này.

Sau khi Phương Ngự y tra được thân thế của Lữ Bát Nương, không khỏi thở thật dài, càng thêm trịnh trọng dặn dò mẫu nữ các nàng, vạn lần không thể để cho người biết các nàng là đời sau của Công Trị Trường, càng không thể cho người ta biết Phương Nhân hiểu biết tiếng thú vật.

Quá trưa như thế, sau khi Phương Nhân tỉnh ngủ ra ngoài đi dạo, không ngờ lại nghe được đoạn đối thoại của hai con mèo nhỏ, nói Thái tử điện hạ Thẩm Minh Triết đang tự sướng, cũng chính là sờ thân thể mình gì đó, nàng đương nhiên nghe được. dinendian.lơqid]on

Dù sao nàng cũng là nữ hài nhi, trời sinh thích bát quái, vào lúc này nghe mèo trắng nhỏ nói “Chuyện trong phòng” của Thẩm Minh Triết, không khỏi nổi lên lòng hiếu kỳ, nhìn ngó chung quanh không bóng người, lại gần mèo trắng, tập trung tư tưởng, liền gãi gãi, cười hì hì hỏi: “Thái tử điện hạ thật sự sờ soạng?”

Một đôi mèo nhỏ mấy ngày này chung đụng với Phương Nhân, “Trò chuyện với nhau thật vui”, chính là chuyện tranh vẽ của Thẩm Minh Triết rơi dưới giường, cũng do bọn chúng nói cho Phương Nhân. Lần này nghe Phương Nhân hỏi, mèo trắng nhỏ “Meo meo” kêu lên vài tiếng.

Phương Nhân nghe rõ ý tứ của mèo trắng, không khỏi hít một hơi lạnh, “Thái tử điện hạ kéo ngươi vào ngực, lúc sờ ngươi, lúc sờ bản thân, sờ ngươi xong rồi cho ngươi một miếng ăn ngon?”

Ôi chao ôi, có cần bỉ ổi như vậy không?

“Suỵt, chuyện này ngàn vạn lần không được nói cho người khác biết!” Phương Nhân giơ ngón tay giữa lên chỉ chỉ mèo nhỏ nói, vừa nói xong không khỏi cười, “A, ngoại trừ ta ra, còn có ai nghe hiểu lời các ngươi?”

“Thái tử điện hạ đến rồi!” Mèo đen nhỏ rất nhạy bén, kêu lên nhảy vào trong ngực Phương Nhân, kêu lên vài tiếng “Meo meo” ra phía sau lưng nàng.

Phương Nhân vừa quay đầu lại, thấy được Trầm Minh Triết từ xa xa tới, vội che miệng lui sang bên cạnh.

Kể từ sau khi Trầm Minh Triết đính hôn với Phương Nhân, liền giả bộ nghiêm túc đủ kiểu, muốn lấy khí thế áp chế Phương Nhân, không để cho nàng càn rỡ bên cạnh mình, hiện Phương Nhân tránh hắn, hắn cũng giả bộ, không chào hỏi Phương Nhân, chỉ sải bước lướt qua Phương Nhân, sau khi đi mấy bước, chợt dừng bước, xoay đầu lại, nhìn Phương Nhân nói: “Tiểu Hắc chịu cho nàng ôm?”

Cái gì? Phương Nhân ngây ngốc, lúc sau mới lấy lại tinh thần. Mèo đen nhỏ bình thường thật sự không thích ai ôm nó, chứ đừng nói chi tới là tự động nhảy lên ngực người khác. diee ndda fnleeq uysd doon

Phương Nhân liếc nhìn Thẩm Minh Triết, thấy hắn mày tuấn mắt tinh, thật sự có vẻ hời hợt. Không khỏi nói thầm: Thái tử điện hạ có kỳ quái, thích ở trong phòng cởi xiêm áo, ôm mèo nhỏ sờ tới sờ lui, không biết có tật xấu gì? Có cần hỏi thăm, giúp hắn chữa bệnh không?

Phương Nhân không đáp lời, Thẩm Minh Triết cất cao giọng: “Này, hỏi nàng đấy?”

Phương Nhân phục hồi tinh thần lại, đáp: “Thái tử điện hạ không thấy sao?”

Mèo đen nhỏ vùi trong ngực Phương Nhân, “Meo meo” nói: “Thái tử điện hạ ghen, không thích ngươi ôm ta!”

Biết hắn ghen, ngươi còn vùi ở trong lòng ta không chịu đi xuống? Phương Nhân lắc lắc tay, định thả mèo đen nhỏ dưới đất, bất đắc dĩ hai móng mèo đen nhỏ bấu thật chặt trên cánh tay nàng, nàng sợ vuốt mèo cào rách ống tay áo, cũng không dám dùng sức, miệng nói: “Bẩm Thái tử điện hạ, nó không chịu đi xuống.”

Không phải do ta muốn ôm nó, là nó cứ kiên quyết bám lấy trên người ta! Phương Nhân trừng mèo đen nhỏ, dùng tiếng nói chỉ mèo đen nhỏ mới hiểu nỉ non: “Mau chui vào trong ngực Thái tử điện hạ đi, không chừng hắn cũng sẽ thưởng cho mi món ăn ngon gì đó.”

“Meo meo!” Lỗ mũi mèo đen nhỏ phun ra khí nóng, “Tiểu Bạch bị sờ soạng một lần, còn bị nhổ ít lông, chỉ vì một chút ăn. Tiểu Hắc ta, khinh thường đi làm.”

Một con mèo đen nhỏ, làm gì mà có cốt khí như vậy? Phương Nhân trợn mắt há hốc mồm.

Thẩm Minh Triết nhìn Phương Nhân ôm mèo đen nhỏ thân thiết nói thầm, nhướn mày, khoát tay, nhanh như tia chớp túm được lỗ tai của mèo đen nhỏ, liền giơ mèo đen nhỏ lên trước mắt, ngón tay đảo một cái, mu bàn tay từ đỉnh đầu mèo đen nhỏ chuyển qua lưng bụng, “Vèo” một tiếng, lực lớn ném mèo đen nhỏ lên giữa không trung.

“Meo...” Mèo đen nhỏ sống an nhàn sung sướng, cực ít bị hoảng hốt, lần này không khỏi meo meo gọi, cầu Phương Nhân cứu mạng.

Phương Nhân giật mình, không tự chủ chìa tay ra, chuẩn bị đón lấy mèo đen nhỏ ở giữa không trung, không ngờ nàng hoảng hốt, quên bên cạnh là bậc thang, bước hụt một cái, cả người té xuống.

Thẩm Minh Triết đưa tay, đã ôm ngang hông Phương Nhân, ôm nàng vào trước ngực, một tay khác đón được mèo đen nhỏ, để mèo đen nhỏ xuống đất, lúc này mới nhìn về phía Phương Nhân.

Phương Nhân cũng kinh ngạc nhìn Thẩm Minh Triết, trong nháy mắt phục hồi tinh thần lại, đã đỏ mặt, ngây ngốc đứng đó, tránh khỏi ngực Thẩm Minh Triết, lui về sau một bước, chạy như bay mất.

Thẩm Minh Triết đứng tại chỗ một lúc lâu, nhìn thấy không có ai, liền đưa bàn tay lên chóp mũi, nhẹ nhàng khẽ ngửi, lẩm bẩm: “Trên người nàng thơm quá!”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Puck về bài viết trên: anvils2_99
Có bài mới 09.10.2017, 17:02
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 31 Nữ
Bài viết: 2760
Được thanks: 21520 lần
Điểm: 10.88
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà 2.1 - Điểm: 11
Ngoại truyện 2.1: Trời quang

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

Ban đêm đổ xuống một trận mưa, thời tiết mát mẻ một chút.

Phương Nhân đang ngồi trong phòng chải đầu, chỉ nghe cửa vang lên một tiếng, tiểu Hắc và tiểu Bạch đuổi nhau xông đến, theo đằng sau là hai tiểu cung nữ.

Tiểu cung nữ vừa thấy là Phương Nhân, vội hành lễ, lại giải thích: “Tiểu Hắc và tiểu Bạch chạy loạn, chỉ sợ bọn họ đụng phải đám người nương tử, vì vậy đi theo.”

Phương Nhân cười nói, “Bọn chúng cũng chỉ chạy ở mấy chỗ này, chỗ khác cũng không dám đi. Các ngươi không cần để ý như vậy.” Nói xong để hai tiểu cung nữ đi xuống, chỉ nói để hai con mèo nhỏ ở trong phòng nàng chơi đùa là được rồi.

Hai cung nữ đáp, phúc thân, lui xuống.

Phương Nhân ôm lấy tiểu Bạch nói: “Hôm nay trời mưa, các ngươi đừng có chạy lung tung, cẩn thận dính ướt.

Tiểu Bạch kêu meo meo, nói vừa định đi chỗ Thái tử điện hạ đòi ăn, lại sợ Thái tử điện hạ định tự sờ, cho nên không đi.

Phương Nhân vừa nghe, buông tiểu Bạch ra, nhìn ra ngoài cửa sổ một chút, hôm nay mặc dù âm trầm, nhưng đoán chừng sẽ không mưa nữa, nên tìm một bộ đồ đi đêm thay ra, lại tìm một ống nhòm cắm bên hông, lẩm bẩm: “Vẫn nên đi nhìn trộm thử coi, nếu thật sự có bệnh, sẽ giúp hắn trị một chút.” die nda nle equ ydo nn

Tiểu Bạch hưng phấn, nhảy vào trong ngực Phương Nhân: “Mang ta đi chung đi!”

Tiểu Hắc cũng nhảy vào trong ngực Phương Nhân, la ầm lên: “Dẫn chúng ta cùng đi chứ!”

Phương Nhân nhìn hai con mèo nhỏ, biết thoát không nổi, chỉ đành phải mỗi tay ôm một con, ôm lấy chúng đi ra ngoài.

Một lúc sau, Phương Nhân đã nằm trên nóc hiên phòng Thẩm Minh Triết. Nàng vạch mảnh ngói, đưa ống nhòm vào khe hở, ngó kỹ bên trong.

Thẩm Minh Triết lúc này cũng nghiêm trang thu một bảng chữ mẫu, sau khi chép xong, nhìn trái nhìn phải không thấy ai, liền mở hộc tủ, lấy một bức họa từ trong ngăn kéo ra, nhìn kỹ dưới ánh đèn, nhìn một chút, gương mặt tuấn tú đỏ lên, chỉ đi châm trà uống.

Phương Nhân nhìn vẻ mặt cổ quái của hắn, liền chuyển ống nhòm qua tranh vẽ hắn đang nhìn, vừa nhìn, cũng đỏ mặt tới mang tai. Trong bức tranh kia, rõ ràng là một đôi nam nữ đang dây dưa, hơn nữa, đôi nam nữ này còn không mặc đồ nhé! Quá đáng sợ!

Thẩm Minh Triết uống trà xong, hơi tỉnh táo một chút, cũng cởi xiêm áo, lộ ra lồng ngực cường tráng.

Tiểu Bạch nhìn từ khe hở, nhỏ giọng meo meo một câu, “Nhìn đi, Thái tử điện hạ lại bắt đầu tự sờ soạng!”

Phương Nhân trợn mắt há hốc mồm, nín thở nhìn.

Thẩm Minh Triết lấy một chai thuốc bột từ trong ngăn kéo, đổ một ít ra lòng bàn tay, thoa loạn lên người.

Phương Nhân nhìn kỹ trên người hắn, lúc này mới phát hiện trước ngực và trên lưng hắn có nổi rôm, thuốc bột này, đoán chừng là phấn rôm.

Tiểu Bạch lại hưng phấn meo meo gọi, chứng thật với Phương Nhân, mình không nói láo.

Phương Nhân cũng nhẹ một hơi, giải thích với tiểu Bạch: “Thái tử điện hạ đây là trên người mọc rôm, bị ngứa, bôi thuốc phấn rôm, cũng không phải tự sờ.”

Thẩm Minh Triết thoa thuốc bột, không khỏi có cảm giác khác thường, chỉ tỉnh bơ không biến sắc, thoa xong thuốc bột, liền mặc xiêm áo vào, lại cầm tranh cất đi, đẩy cửa đi ra ngoài.

Phương Nhân vội vàng thu ống nhòm về, xếp lại mảnh ngói, trở về dáng vẻ ban đầu, ôm tiểu Bạch tiểu Hắc đang định xuống đất. Không nghĩ tới nàng vừa động, một giọng nói đã vang lên sau lưng nàng; “Phong cảnh nóc nhà tuyệt đẹp sao?” d1en d4nl 3q21y d0n

Phương Nhân nghe được là giọng của Thẩm Minh Triết, âm thầm kêu khổ: “Hoàn hảo!”

Thẩm Minh Triết ngồi xuống bên cạnh Phương Nhân, nhỏ giọng nói: “Thành thật khai báo, nàng nhìn lén bản Thái tử bao lần rồi?” Hắn hỏi, nghĩ tới chuyện tự xem xuân cung đồ, khẳng định đã bị Phương Nhân nhìn thấy, gương mặt tuấn tú không khỏi đỏ bừng lên.

Phương Nhân vội vàng giải thích, “Tối nay nhàn rỗi, nghĩ tới nóc nhà mát mẻ, nên đi lên hóng mát, thuận đường nhìn xem Thái tử điện hạ đang làm gì. Chỉ nhìn một lần này mà thôi.” Nàng nói xong, nghĩ tới xuân cung đồ vừa rồi, còn nghĩ đến lồng ngực cường tráng của Thẩm Minh Triết, gương mặt nóng lên.

Thẩm Minh Triết đã sớm ngồi gần Phương Nhân, nhỏ giọng nói: “Nhìn rồi, có cảm tưởng gì?”

Hô hấp hơi nóng của Thẩm Minh Triết phả bên tai, trái tim Phương Nhân nhảy loạn, chỉ cố gắng trấn tĩnh, đáp: “Thì ra Thái tử điện hạ cũng sẽ nổi rôm.”

Thẩm Minh Triết: “...”

Hai người vừa nói chuyện, đột nhiên có một cơn gió đêm thổi qua, thổi tan mây đen trên bầu trời, lộ ra trăng sáng, có ánh trăng nhẻ vẩy xuống.

Phương Nhân ngẩng đầu nhìn trời, nhẹ nhàng nói: “Trời quang!”

Thẩm Minh Triết cũng nhìn bầu trời, một bàn tay to luồn qua, lặng lẽ cầm tay nhỏ bé của Phương Nhân.

Phương Nhân giãy giụa một cái, cũng không tránh ra, liền tùy Thẩm Minh Triết nắm.

Thẩm Minh Triết cười nói: “Nhân nương, về sau đừng tránh ta, cứ như bình thường.”

Phương Nhân cũng nhớ tới hai người cùng nhau lớn lên, từ trước đến giờ vừa nói vừa cười, nhưng sau khi đính hôn, lại tránh nhau, hình như xa lạ. Nàng nói: “Ta không muốn tránh Thái tử điện hạ, nhưng Thái tử điện hạ vừa thấy ta, lại nghiêm mặt, ta liền...”

“Là lỗi của bản Thái tử, không nên nghiêm mặt.” Thẩm Minh Triết cười.

Phương Nhân rốt cuộc cũng nói lời trong lòng, nói: “Thái tử điện hạ về sau đối xử với ta, sẽ giống như Hoàng thượng đối xử với Hoàng hậu nương nương vậy sao?”

“Đương nhiên!” Thẩm Minh Triết cười đáp một câu.

“Cũng sẽ giống như Hoàng thượng vậy, chỉ cưới một chính thê sao?” Phương Nhân hỏi xong, nín thở, chỉ chờ Thẩm Minh Triết trả lời.

Tuy rằng, yêu cầu của nàng cũng hơi quá phận, nhưng lúc này không phải Hoàng thượng chỉ cưới một Hoàng hậu sao? Mình yêu cầu nhi tử của Hoàng đế cũng cưới một người, cũng không coi là đặc biệt gì!

Thẩm Minh Triết từ nhỏ đã nhìn phụ mẫu ân ái, rồi đến trong phủ nhà khác, nhìn thê thiếp cãi vã, dòng chính thứ tranh giành, cũng hơi lắc đầu. Bởi vì trong lòng có tính toán, nếu có một người trong lòng, sẽ bạc đầu chẳng xa nhau, sẽ không có suy nghĩ khác. dinendian.lơqid]on

Hắn nghe được Phương Nhân hỏi, nắm chặt tay của nàng, ghé vào bên lỗ tai: “Có nàng, còn cần người khác làm gì? Dĩ nhiên chỉ cưới một mình nàng rồi.”

“Thật?” Phương Nhân không dám tin, lẩm bẩm nói, “Không nghe lầm chứ?”

Tiểu Hắc tiểu Bạch ở bên cạnh kêu meo meo lên: “Không nghe lầm, hắn nói như vậy. Về sau nếu hắn đổi ý, chúng ta có thể làm chứng cho, giúp ngươi cắn chết hắn.”

Thẩm Minh Triết cũng đáp lời Phương Nhân: “Nàng không nghe lầm, bản Thái tử chỉ cưới một mình nàng thôi.” Nói xong khẽ kéo, kéo Phương Nhân vào trong ngực.

Phương Nhân nằm trong ngực Thẩm Minh Triết, trái tim nhỏ đập thình thịch, đột nhiên bật thốt lên: “Về sau không nên nhìn những hình vẽ kia, người vẽ bên trong đó thật xấu xí.”

“Nàng, nàng nhìn thấy?” Thẩm Minh Triết quýnh lên.

Phương Nhân thế mới biết lỡ lời, mặt cũng không khỏi đỏ lên, nhỏ giọng nói: “Cũng không nhìn thấy rõ ràng, chính là cảm thấy xấu xí.”

Thẩm Minh Triết không khỏi nâng mặt của Phương Nhân lên, nhìn nàng nói: “Ta còn có một bức không xấu xí, nàng cần phải cùng thưởng thức với ta?”

“Oa!” Phương Nhân không khỏi đẩy hắn ra, la ầm lên: “Trứng thúi!”

Tiểu Hắc và tiểu Bạch cũng kêu meo meo, thầm cười trộm.

Thẩm Minh Triết nghe được hai con mèo nhỏ kêu lên vui mừng, không khỏi ồ một tiếng nói: “Bọn chúng nghe hiểu được chúng ta nói chuyện sao? Còn gật đầu vẫy đuôi.”

Phương Nhân cười nói: “Mèo nhỏ hiểu tính người!”

Đêm nay, Thẩm Minh Triết và Phương Nhân lại khôi phục lại tình hình vừa cười vừa nói khi còn bé, hai người ở trên  nóc nhà ngắm trăng tới nửa đêm.

Rất nhanh, tin tức đã truyền đến bên tai Thẩm Tử Trai và Hạ Trọng Phương, hai người không khỏi nhìn nhau cười một tiếng.

Hạ Trọng Phương nói: “Cuối năm hai đứa sẽ thành thân, khi trước hai bên không để ý đến nhau, khiến cho người ta suy đoán lung tung, hiện giờ tốt rồi, sau cơn mưa trời lại sáng."


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Puck về bài viết trên: huek215
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 161 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 136, 137, 138

2 • [Cổ đại - Trọng sinh] Trọng sinh chi thứ nữ tâm kế - Tô Tiểu Lương

1 ... 60, 61, 62

3 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 158, 159, 160

4 • [Cổ đại - Điền văn] Bỏ ta còn ai - Nam Lâu Họa Giác

1 ... 66, 67, 68

5 • [Hiện đại - Quân nhân] Quân hôn Chọc lửa thiêu thân - Minh Lam Phong

1 ... 54, 55, 56

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Nàng phi chuyên sủng của vương gia ngốc - Huyền Nhai Nhất Hồ Trà

1 ... 56, 57, 58

7 • [Xuyên không] Túng sủng đụng ngã sư muội - Như Nhược Yên

1 ... 55, 56, 57

8 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 236, 237, 238

9 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

10 • [Hiện đại] Người phụ nữ của Tổng giám đốc - Minh Châu Hoàn

1 ... 160, 161, 162

11 • [Hiện đại] Hào môn thừa hoan Mộ thiếu xin anh hãy tự trọng! - Mộc Tiểu Ô

1 ... 198, 199, 200

12 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 9/1]

1 ... 52, 53, 54

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại cải tạo vợ cám bã - Mặc Vũ Vũ

1 ... 29, 30, 31

14 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 176, 177, 178

15 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 97, 98, 99

16 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 119, 120, 121

17 • [Hiện đại] Ép yêu 100 ngày - Diệp Phi Dạ (Phần II)

1 ... 189, 190, 191

18 • [Hiện đại] Cuộc hôn nhân mù quáng - Phong Tử Tam Tam

1 ... 30, 31, 32

19 • [Hiện đại] Ép yêu 100 ngày - Diệp Phi Dạ (Phần I)

1 ... 167, 168, 169

20 • [Hiện đại] Cuộc hôn nhân ấm áp - Túy Hậu Ngư Ca

1 ... 22, 23, 24



Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 1500 điểm để mua Dây chuyền đá Garnet và Citrine
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 1200 điểm để mua Dây chuyền đá Garnet và Citrine
Melodysoyani: Cầu đại gia bao nuôi :hixhix:
Melodysoyani: Hội người nghèo :cry4:
Sam Sam: má nghèo nhất dđ :cry:
MarisMiu: :)) má chắc nghèo  :)2
Đường Thất Công Tử: ==
Sam Sam: dear bà con =)) tui nghèo lắm, mà tui thích đá quý, tui cũng thuận miệng nói vậy thôi :D3
MarisMiu: Tình: con nói lung tung cái gì đấy
MarisMiu: Melody: Ặc tui nghèo mờ, da bõ xương đây nầy :hixhix:
Melodysoyani: dear Sam :v Con nghèo rồi , con chỉ nói vậy thôi chứ hem có ý gì đâu :D3 *chỉ chỉ* đại gia phía trên ấy~~
MarisMiu: ta nghèo lắm nàng ơi ~~~
Shop - Đấu giá: lamnguyetminh vừa đặt giá 200 điểm để mua Pizza
Sam Sam: dear Melody =)) ta thích cái dây chuyền đá quá, ta chỉ nói vậy chứ ko có ý gì đâu :D3
Melodysoyani: Ai mà khôn thế :v
Đường Thất Công Tử: =)) cha em đc bao nuôi :D2
Melodysoyani: dear Miu, giàu thế :v Nhận được tin này nhớ đấu cái bánh pizza tặng mị nhá *mi gió*
Shop - Đấu giá: MarisMiu vừa đặt giá 1000 điểm để mua Dây chuyền đá Garnet và Citrine
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 700 điểm để mua Dây chuyền đá Garnet và Citrine
Đường Thất Công Tử: hi bà xã :love:
trantuyetnhi: viewtopic.php?style=2&t=404755&p=3325399#p3325399
Cầu ủng hộ game Tình Yêu Nhân Vật của Nhi ,mọi người tham gia với Nhi nha
Shop - Đấu giá: MarisMiu vừa đặt giá 589 điểm để mua Dây chuyền đá Garnet và Citrine
cò lười: Hihi
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: Con gái ngoan nhất thế gian là đây :chair:
LogOut Bomb: Lãng Nhược Y -> Đông Cát
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 541 điểm để mua Bướm Pha Lê
Shop - Đấu giá: Không Bằng Cầm Thú vừa đặt giá 514 điểm để mua Bướm Pha Lê
Snow cầm thú HD: Pp
Ngọc Nguyệt: Okay....con đi ngủ đây, cụ học đến mấy giờ/
Snow cầm thú HD: Là thế này ta định cúp học lun, mà ngta nhờ giao đồ cho con bé trên trường nên ta đành fai đi học :D3

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.