Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 160 bài ] 

Thịnh sủng - Cống Trà

 
Có bài mới 17.05.2014, 22:47
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 6
Thành viên cấp 6
 
Ngày tham gia: 14.08.2013, 12:50
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 375
Được thanks: 1869 lần
Điểm: 16.63
Có bài mới [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà - Điểm: 10
THỊNH SỦNG

Tác giả: Cống Trà

Convert: Rich92

Editor: Holilinhk

Thể loại: Cổ đại, hài


images



Giới thiệu:

Hạ Trọng Phương bị hưu thê (chồng bỏ vợ), nàng cố gắng lên kinh để hỏi rõ thì phát hiện chồng trước đã trở thành quận mã gia.

Nàng bị Vương phủ nhận lầm là nhũ nương (bà vú) mới đến, cho nàng uống xong thuốc, lại muốn nàng trở thành nhũ nương của vương gia…

Nội dung: Cường thủ đoạt hào, nam sạch, nữ sạch, hài, 16+.

Số chương: 134 chương.

Nhân vật chính: Hạ Trọng Phương, Trầm Tử Trai

Nhân vật phụ: Phương Cố Ngôn, Qúy Minh Xuân…


Mục lục

Bấm vào để xem!

Chương 1  -  Chương 2  -  Chương 3
Chương 4  -  Chương 5  -  Chương 6
Chương 7  -  Chương 8  -  Chương 9
Chương 10  -  Chương 11  -  Chương 12
Chương 13  -  Chương 14  -  Chương 15.1
Chương 15.2  -  Chương 16.1  -  Chương 16.2
Chương 17.1  -  Chương 17.2  -  Chương 18.1
Chương 18.2  -  Chương 19  -  Chương 20
Chương 21  -  Chương 22  -  Chương 23
Chương 24  -  Chương 25  -  Chương 26
Chương 27  -  Chương 28  -  Chương 29
Chương 30  -  Chương 31  -  Chương 32
Chương 33  -  Chương 34  -  Chương 35
Chương 36  -  Chương 37  -  Chương 38
Chương 39  -  Chương 40  -  Chương 41
Chương 42  -  Chương 43  -  Chương 44
Chương 45  -  Chương 46  -  Chương 47.1
Chương 47.2  -  Chương 48.1  -  Chương 48.2
Chương 49.1  -  Chương 49.2  -  Chương 50.1
Chương 50.2  -  Chương 51  -  Chương 52
Chương 53  -  Chương 54.1  -  Chương 54.2
Chương 55.1  -  Chương 55.2  -  Chương 56.1
Chương 56.2  -  Chương 57.1  -  Chương 57.2
Chương 58.1  -  Chương 58.2  -  Chương 59.1
Chương 59.2  -  Chương 60  -  Chương 61.1
Chương 61.2  -  Chương 62.1  -  Chương 62.2
Chương 63.1  -  Chương 63.2  -  Chương 64.1
Chương 64.2  -  Chương 65.1  -  Chương 65.2
Chương 66.1  -  Chương 66.2  -  Chương 67.1
Chương 67.2  -  Chương 68  -  Chương 69
Chương 70  -  Chương 71  -  Chương 72
Chương 73  -  Chương 74  -  Chương 75
Chương 76  -  Chương 77  -  Chương 78
Chương 79  -  Chương 80  -  Chương 81.1
Chương 81.2  -  Chương 83  -  Chương 84
Chương 85  -  Chương 86  -  Chương 87
Chương 88  -  Chương 89  -  Chương 90
Chương 91  -  Chương 92  -  Chương 93
Chương 94  -  Chương 95  -  Chương 96
Chương 97  -  Chương 98  -  Chương 99
Chương 100  -  Chương 101  -  Chương 102
Chương 103  -  Chương 104  -  Chương 105
Chương 106  -  Chương 107  -  Chương 108
Chương 109  -  Chương 110  -  Chương 111
Chương 112  -  Chương 113  -  Chương 114
Chương 115  -  Chương 116  -  Chương 117
Chương 118  -  Chương 119  -  Chương 120
Chương 121  -  Chương 122  -  Chương 123
Chương 124  -  Chương 125  -  Chương 126
Chương 127  -  Ngoại truyện 1.1  -  Ngoại truyện 1.2
Ngoại truyện 2.1  -  Ngoại truyện 2.2  -  Ngoại truyện 3.1
Ngoại truyện 3.2  -  Ngoại truyện 4.1  -  Ngoại truyện 4.2
Ngoại truyện 5.1  -  Ngoại truyện 5.2  -  Ngoại truyện 5.3



Đã sửa bởi Holi_linhk lúc 25.12.2014, 20:43, lần sửa thứ 3.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 18.05.2014, 18:12
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 6
Thành viên cấp 6
 
Ngày tham gia: 14.08.2013, 12:50
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 375
Được thanks: 1869 lần
Điểm: 16.63
Có bài mới Re: [Cổ đại - Hài] Thịnh sủng - Cống Trà - Điểm: 59
Chương 1

Edit: Holilinhk


Cảnh quốc thần long năm thứ tám, đầu hạ, một trận mưa rào đi qua, dưới mái hiên vẫn còn đọng vài giọt nước, ánh mặt trời lại tiếp tục chiếu sáng.

Hạ Trọng Phương tự kéo lại cổ áo mình cho kín, “Thùng thùng” bước đi mạnh mẽ, không để ý nước dưới đường bắn lên ướt giày.

Tiền bà bà ở phía sau đuổi theo, gọi: “Đi chậm một chút, cẩn thận người bị thương.”

Hạ Trọng Phương nghe vậy, bước chân dần chậm lại, đợi bà bà bước lên cùng sóng vai, chỉ thở gấp nói: “Bà bà, con chỉ sợ con đi tới nơi thì dũng khí đã không còn, rụt trở lại thôi.”
Tiền bà bà đưa mắt nhìn về phía trước, nhìn lên tấm biển treo chữ ‘Tề vương phủ’, đại môn (cửa lớn) được sơn màu hồng đầy khí thế đã đóng chặt, hai bên cửa có hai con sư tử bằng đá, nhìn vào dòng người đi trên đường, không khỏi co người lại một chút, chỉ chốc lát rồi lấy lại can đảm, cổ vũ Hạ Trọng Phương nói: “Dù sao cũng phải có một lời giải thích, đối phương thì sống vinh hoa phú quý, còn con ngay cả một chút đạo lý cũng không đòi được sao?”

Hạ Trọng Phương nhớ đến những khổ sở lúc trước, nhất thời cũng cắn răng nói: “Con đã hầu hạ cha mẹ hắn ba năm, cố gắng làm tròn trách nhiệm một người vợ, quay đầu lại cũng chỉ nhận được một tờ hưu thư, nếu không hỏi cho ra lẽ, có lẽ cả đời con cũng không thể an lòng.”

Hạ Trọng Phương là người Thạch Long trấn, Giang Nam, năm cô mười lăm tuổi được gả vào Qúy gia, làm tân nương tử của Qúy Minh Xuân. Lúc ấy, cha mẹ Qúy Minh Xuân đã già yếu, hắn lại vội vã chuẩn bị lên kinh đi thi, liền suy nghĩ nên cưới một người thê tử, thay hắn ở nhà chăm sóc cha mẹ.

Cũng bởi hôn kì vội vã, không thể chọn được ngày tốt, ngày Hạ Trọng Phương xuất giá, đúng vào ngày hành kinh của cô thế nên hai người không hề động  phòng.

Sau khi kết hôn ba ngày, Qúy Minh Xuân thu dọn hành lý, theo đồng hương đi thi, chuyến đi này dài đến ba năm.

Trong ba năm đó, Hạ Trọng Phương tận tâm hầu hạ cha mẹ chồng, không dám có chút trễ nãi. Cũng vừa năm ngoái, Hạ Trọng Phương nhận được tin vui, thì ra Qúy Minh Xuân đã thi đậu Cử nhân, vì người đang ở trong kinh thành, hạnh bảng vừa ra đã biết kết quả ngay, hắn đậu Tiến sĩ, đang ở trong kinh chờ nhậm chức.

Cả nhà vui mừng như điên, có rất nhiều người đến chúc mừng, náo nhiệt một phen, Qúy phụ Qúy mẫu cho rằng cuối cùng cũng khổ tận cam lai.

Nửa đêm, Hạ Trọng Phương viết thư gửi về nhà, trong thư cũng không đề cập đến chuyện sau này cô sẽ như thế nào, cô cho rằng, phu thê là một thể thống nhất, cuộc sống sau này tự nhiên sẽ gắn liền với Qúy Minh Xuân.

Cho đến mùa thu, người ở kinh thành đến, nói là muốn đón Qúy phụ Qúy mẫu lên kinh, còn về phần của Hạ Trọng Phương, cô nhận được một tờ hưu thư.

Hạ Trọng Phương không dám tin, ba năm vất vả đợi chờ của mình, đổi lại chỉ là kết quả này.

Hạ Trọng Phương cho rằng, mình và Qúy phụ Qúy mẫu sống chung ba năm, cô hầu hạ họ ba năm, dẫu sao cũng có chút tình, liền đi cầu họ, xin họ giữ cô ở lại.

Không nghĩ rằng Qúy phụ Qúy mẫu lại trốn tránh không gặp, không để cho Hạ Trọng Phương cầu một lần nữa, liền suốt đêm lên kinh. Dòng họ Qúy gia tự nhiên không muốn gặp phiền phức, cũng hỏi thăm an ủi vài câu, bảo cô tìm một người khác tốt hơn, vân vân và mây mây, sau đó cũng không để ý đến cô nữa.

Hạ phụ Hạ mẫu đều không thể tin được Qúy Minh Xuân sẽ bỏ con gái nhà mình, liền dậm chân đấm ngực một lúc, sau đó đều đồng ý bảo Hạ Trọng Phương lên kinh gặp Qúy Minh Xuân yêu cầu một câu trả lời hợp lý, Hạ phụ nói: “Nếu không có câu trả lời của Qúy Minh Xuân mang về thì ngươi chết trước mặt hắn luôn đi, đừng trở về nữa. Trở về cũng chỉ làm mất mặt thêm mà thôi. Nhà chúng ta chưa từng có đứa con bị chồng ruồng bỏ như thế.”

Hạ mẫu rốt cuộc vẫn mềm lòng, kéo Hạ Trọng Phương nói: “Con gái à, con cũng mười bảy tuổi rồi, bây giờ lại bị hưu, nửa đời sau coi như bỏ rồi. Bây giờ Qúy Minh Xuân đã là tiến sĩ gia, khi con nhìn thấy hắn, con phải cầu tình, để hắn giữ con ở lại hầu hạ cha mẹ hắn, con ở lại hầu hạ, cuộc sống dẫu sao cũng tốt hơn đối với một người vợ bị hưu, con à.”

Hạ Trọng Phụng biết, Hạ phụ Hạ mẫu là yêu mặt mũi của bản thân họ, biết mình bị bỏ rơi, nhà mẹ đẻ không dung mình, ở lại Thạch Long trấn cũng không được. Mặc kệ có gặp Qúy Minh Xuân hay không, cô cũng phải rời khỏi trấn mới có con đường sống.

Hạ Trọng Phương muốn đi lên kinh thành, vừa vặn có đồng hương là Tiền bà bà và Tiền cữu cữu cũng muốn lên kinh tìm người thân, ba người liền kết bạn cùng lên kinh.

Tiền bà bà năm nay bốn mươi tuổi,trước kia, khi bà vừa sinh con gái thì chồng bà qua đời, bởi vì trông chừng nữ nhi không chịu gả đi, đợi đến khi con gái đầy mười sáu tuổi, liền vì nữ nhi mà cho ở rể. Chẳng ngờ con gái và con rể theo người ta lên kinh thành, vừa đi đã chẳng thấy về, bặt vô âm tín. Tiền bà bà không thể ngồi yên, về nhà mẹ đẻ cùng với huynh đệ thương nghị, sau đó quyết định lên kinh tìm con gái và con rể. Tiền cữu cữu lo lắng cho Tiền bà bà, nên bỏ việc trong nhà, cùng người tỷ tỷ này đi lên kinh thành.

Ba người đi đến kinh thành đã là tháng mười một, Qúy Minh Xuân cưới quận chúa Trầm Ngọc Tiên đã được mấy ngày, bởi vì anh của Trầm Ngọc Tiên, Trầm Tử Trai sức khỏe không tốt, Trầm Ngọc Tiên không nỡ rời xa anh trai nên bảo Qúy Minh Xuân ở lại trong phủ Tề vương, thuận tiện chăm sóc anh mình.

Hiện nay Cảnh Tông hoàng đế có tổng cộng là năm người con trai, được ở lại trong kinh có hai người, một là con lớn nhất, thái tử Trầm Vĩnh Xương, một người nữa, là người con thứ ba Trầm Vĩnh Thái. Vì Trầm Vĩnh Thái người yếu, cưới Vương phi xong, sinh được hai người con là Trầm Tử Trai và Trầm Ngọc Tiên thì qua đời do bệnh. Mà Vương phi do đau buồn quá độ, ba năm sau cũng bệnh mà qua đời. Năm đó, Trầm Tử Trai mới mười tuổi, Trầm Ngọc Tiên tám tuổi.

Cảnh Tông hoàng đế thương bọn họ còn nhỏ, nên đưa vào cung nuôi nấng, đến khi Trầm Tử Trai mười sáu tuổi thì mới để cho hắn đưa muội muội mình ra phủ bên ngoài cung, phong làm Tề vương Trầm Tử Trai.

Trầm Tử Trai giống mẫu thân, cực kì tuấn mỹ, mà lại mang thân phận này, đương nhiên có nhiều người tới cửa cầu thân, nhưng vì hắn chưa muốn đề cập đến chuyện hôn nhân, lại mắc phải căn bệnh hiếm thấy, hiện triền miên trên giường bệnh đã nhiều năm.

Trầm Ngọc Tiên vì bệnh tình của anh, nên cũng trì hãon hôn sự của mình, cho đến cuối mùa hạ năm nay, vô tình nhìn thấy tân khoa Tiến sĩ Qúy Minh Xuân, ngoài dự định vào mắt duyên, đến mùa thu, cô và Qúy Minh Xuân thành thân, lại nói nơi ở của Qúy Minh Xuân, cô để hắn ở lại trong Tề vương phủ.

Dò hỏi tin tức thật chắc chắn, thật lâu Hạ Trọng Phương không nói gì, thì ra người Qúy Minh Xuân muốn là quận chúa, trách không được bỏ cô. Hoàng thân quốc thích, cô có thể lay động được sao, không thể đến gần chứ nói gì đến việc đòi công lý?

Tiền bà bà ở bên kia, cũng không tìm thấy con gái và co rể, chỉ nói kinh thành quá rộng lớn, trong nhất thời tìm khó thấy, đành từ từ rồi dò hỏi tìm lại người vậy.

Tiền cữu cữu thấy Hạ Trọng Phương cũng không có ý hồi hương, mà Tiền bà bà lại quyết định ở lại, đành phải vì hai người mướn một căn phòng nho nhỏ, vừa lúc nhà Tô đại hộ (đại hộ: gia đình giàu có) phải gả con gái, nóng lòng muốn mời người tú (thêu) đồ cưới, Tiền bà bà và Hạ Trọng Phương đều là cao thủ thêu thùa may vá, sau khi gặp mặt, liền nhận một món đồ nhỏ để về tú, giao hàng mới nhận tiền công. Hợp lại như vậy, trong thời gian ngắn, hai người cũng có chút phí sinh hoạt.

Nhìn Tiền bà bà và Hạ Trọng Phương đã ổn định, Tiền cữu cữu nóng lòng về quê chuẩn bị lễ mừng năm mới, liền căn dặn một hồi, sau đó mới quay đầu rời đi.

Trong lúc tố thêu, rảnh rỗi Tiền bà bà hỏi thăm tung tích của con gái và con rể, Hạ Trọng Phương cũng lưu ý đến những chuyện liên quan đến Qúy Minh Xuân.

Qúy Minh Xuân hiện nay đi sớm về trễ, suốt ngày ru rú trong nhà, cho dù xuất hay nhập cũng là ngồi kiệu tọa mã xa, tiền hô hậu ủng, tuy Hạ Trọng Phương biết hành tung của hắn cũng không thể nào tiếp cận, chứ đừng nói đến chuyện đòi nói lý.

Đảo mắt đã qua năm, tú vật Hạ Trọng Phương và Tiền bà bà giúp may cho Tô đại hộ rất được yêu thích, hai người nhận thêm vài thứ khác về tú.

Tiễn bà bà thấy mình không tìm được con gái và con rể, Hạ Trọng Phương cũng không tiếp cận được Qúy Minh Xuân, lại nghĩ đến thân phận của hai người, bất kể tìm người hay làm điều gì khác, cũng đều quá mức gian nan, liền nói với Hạ Trọng Phương: “Không bằng chúng ta van Tiếu cô nương nhà Tô đại hộ một chút, cô ta tuy là hạ nhân nhưng cũng là hầu hạ quý nhân, con người cũng rộng rãi, chẳng lẽ lại không có cách giúp chúng ta sao?”

Hạ Trọng Phương khẽ cắn môi, xuất bạc ra mua một ít điểm tâm xin gặp Tiếu cô nương, nói hết mọi chuyện trước khi lên kinh, cầu cô hỗ trợ.

Tiếu cô nương vừa nghe Hạ Trọng Phương là vợ trước của Qúy Minh Xuân, kinh ngạc đến mức cằm sắp rơi xuống đất, kéo Hạ Trọng Phương lại nhìn kĩ “ô” một tiếng, nói: “Trang phục ngươi mặc như thế này, nếu lên chặn kiệu của quận mã gia, chỉ có thể bị bắt lại, làm sao có thể gặp được hắn đây?”

Có lẽ kinh thành phong thủy tốt, dù Hạ Trọng Phương ăn mặc tiết kiệm, nhưng ở đây mấy tháng, da dẻ cũng trắng lên rất nhiều, không giống lúc mới lên kinh vừa quê mùa lại đen gầy. Cũng may là bộ dáng cô như thế này, vào mắt Tiếu cô nương vẫn là một thôn cô, không lên được bàn tiệc (nghĩa là đối với HTP thì dáng dấp của cô bây giờ so với trước đã tốt hơn rất nhiều, nhưng trong mắt Tiếu cô nương vẫn là một thôn cô, không làm được việc lớn, vẫn là cần sự giúp đỡ của cô ấy)

Tiền bà bà nhanh nhạy, kéo Tiếu cô nương nói: “Tiếu đại tỷ giúp Hạ Trọng Phương một tay đi, nếu cô trở về cố hương chắc chắn sẽ không có con đường sống.”

Tiếu cô nương quan sát Hạ Trọng Phương, thấy da mặt cô có chút thô ráp, nhưng cũng là do người không chịu bảo dưỡng, về phần mặt mày, nếu lên phấn, mặt quần áo tha thứơt một chút, cũng là một mỹ nhân,. Để cô hầu hạ Qúy phụ Qúy mẫu, nếu Qúy Minh Xuân thấy, không chừng lại muốn nối lại tình xưa, đây cũng là một đường lui! Không giúp không được, nhưng mình thấp cổ bé họng làm sao giúp đây?”

Tiếu cô nương rốt cuộc cân nhắc nói: “Trên đường ngăn kiệu đòi lý lẽ chắc chắn không được, nháo được một lần cũng sẽ không nhận được gì, thứ hai để vỡ lỡ ra cũng không tốt. Nếu thật lòng muốn hắn an bài cho ngươi một đường lui, chỉ có một cách, đó là đến Tề vương phủ cầu kiến, nói chuyện hay cầu xin cái gì đều dễ hơn.”

Hạ Trọng Phương cùng Tiền bà bà thương nghị, đều đồng ý biện pháp của Tiếu cô nương, tìm hiểu mới biết hôm nay là ngày nghỉ lễ, Quý Minh Xuân tất nhiên phải ở trong phủ, liền nhanh chóng đứng lên, dọn dẹp một chút, dắt tay đi đến Tề vương phủ.

Các cô ngoài cổng chính nhìn nhìn, cũng biết các nhà phú quý người ta không dễ gì mở đại môn, xưa nay chỉ ra vào ở cửa hông, liền rẽ qua một bên, hướng cửa hông đi tới.

Lúc này, cửa hông Tề vương phủ lại mở, quản gia Tô Lương thăm dò nhìn ra phía bên ngoài, hỏi giữ cửa: "Có thấy Hạ cô nương chưa?"

Giữ cửa cười theo nói: "Quản gia gia đã phân phó, Hạ cô nương đến, phải nhanh nhanh mời vào, đây vẫn luôn chú ý, không dám ngơi nghỉ, nhưng vẫn chưa gặp người!"

Quản gia Tề vương phủ, Tô Lương, năm nay 38 tuổi, mặc áo may ô tím ngắn, để râu cá trê, chưa nói đã cười, bộ dáng thân thiện. Nhưng sau lưng, hạ nhân Tề vương phủ, tất cả đều bảo hắn nham hiểm, là một nhân vật lợi hại, không dễ mắc lừa.

Bây giờ, giữ cửa thấy hắn đích thân đến hỏi có thấy Hạ cô nương không, nhất thời cũng gấp, nhìn ra phía ngoài thăm dò, lẩm bẩm: "Trời vừa mưa, không biết còn tạm hoãn không?”

Tô Lương đỉnh chân mày nhăn nhăn, có chút lo lắng.

Tề vương gia bị bệnh mấy năm nay, mặc dù không tăng thêm, nhưng cũng không có chuyển biến tốt đẹp, năm ngoái trong cung, Phương ngự y đã viết một đơn dược mới, trong đó một vị thuốc vô cùng quan trọng, Tề vương phủ phái người đi tìm, gần một năm mới tìm được. Được thuốc, Phương ngự y lại nói hiện nay tràng vị Tề vương gia yếu, không thể trực tiếp uống thuốc, tốt nhất là tìm một nhũ nương có thể chất hàn tính, cho nhũ nương uống thuốc, rồi vương gia lại uống sữa của cô, như vậy dược tính trung hòa, không làm bị thương tràng vị vương gia, có thể chữa bệnh. Mà đối với nhũ nương, bởi vì là thể chất hàn tính, uống thuốc này không tổn hao gì đến thân thể, còn có công hiệu bổ huyết, nhất cử lưỡng tiện.

Bởi vì yêu cầu người trong gia đình nhũ nương trong sạch, ba đời họ hàng bên tộc vợ, tất cả không được mang bệnh nan y, thân thể lại tráng kiện, là sinh con đầu lòng, phải có thể chất hàn tính, cho nên, người được chọn làm nhũ nương cũng không phải dễ. Kéo dài, kéo đến hai tháng, Phương ngự y mới tìm được một vị Hạ nhũ nương của người khác, bắt mạch xác nhận là thể chất hàn tính, nói hôm nay sẽ đưa tới. Nhưng bây giờ đã sắp qua giờ thìn (7h – 9h), mà vẫn chưa thấy bóng dáng đâu cả.

Giữ cửa đang muốn nói chuyện, đã thấy trước cửa phủ có người giục ngựa đi tới, xoay người xuống ngựa, thở phì phò chạy đến, nói với Tô Lương: "Tô quản gia, sáng sớm Phương ngự y được mời vào cung, không thể đến đây được, nên căn dặn tại hạ đến truyền lời, đợi Hạ cô nương đến đây, phải cho cô uống thuốc trong đơn trước. Uống thuốc, buổi chiều mới tăng hiệu quả. Khi đó, Phương ngụ y tất nhiên có thể chạy tới, lại kích thích tiết sữa, giờ Tý vương gia có thể uống sữa. Nhớ kỹ, nhũ nương uống thuốc kích thích tiết sữa, trước bốn canh giờ, không thể ngắn hơn, bởi vậy người vừa đến, không cần nhiều lời nói, uống thuốc hẵng nói." Nói dứt lời, vội vã giục ngựa thúc đi.

Người vừa đi, giữ cửa liền thấy ở góc đường có một nữ tử trẻ tuổi và một bà tử đi đến, cô gái đi phía trước chừng mười tám mười chín tuổi, một thân sa (áo màu cát) quần màu lục tuy có chút phai màu, nhưng lại vô cùng sạch sẽ, trên đầu đội khăn, nhìn cũng coi như gọn gàng, hắn nhất thời thở phào nhẹ nhõm, gọi Tô Lương: "Quản gia, người đã đến rồi!"

Tô Lương ngạc nhiên nói: “Không phải Phương ngự y nói sẽ bảo quản gia tự mình đưa người tới sao? Sao lại chỉ có một bà tử thế này, mà lại còn đi bộ tới?”

Chốc lát nữ tử và bà tử đã đến gần, nữ tử cúi đầu nói: “Ta họ Hạ, xin cầu kiến…”

Tô Lương vừa nghe họ Hạ, mà lại là bộ dáng này, cho rằng đây chắc chắn là Hạ nhũ nương mà Phương ngự y tìm được, đỡ cô đứng lên, nói: "Là Hạ cô nương, đi vào rồi nói."

Hạ Trọng Phương và Tiền bà bà có chút ngạc nhiên, chuyện này…?

Tô Lương vừa dẫn đường đi vào bên trong, vừa nói: Tiếu nương tử có nói cho Hạ cô nương nguyên nhân sự việc chưa?”

Tiếu nương tử trong miệng Tô Lương, chính là thê tử của quản gia nhà Phương ngự y, nhưng Hạ Trọng Phương lại cho rằng đó là Tiếu cô nương nhà giàu, (người cô nhờ vả), trong lòng âm thầm kinh hãi, thì ra Tiếu cô nương lại giỏi như vậy, đã phục sẵn người trong phủ.
Hạ Trọng Phương nhất thời “Ừ” một tiếng, xem như đáp lời Tô Lương.

Tô Lương dẫn Hạ Trọng Phương cùng Tiền bà bà vào trong phòng bếp, đích thân đảo thuốc, bưng lại đưa cho Hạ Trọng Phương nói: "Hạ cô nương trước tiên uống thuốc, uống thuốc rồi sẽ gặp người."

Ý Tô Lương muốn nói, cô uống thuốc đi rồi Tô Lương sẽ đưa cô đi gặp những người trong phủ.

Hạ Trọng Phương nghe, uống thuốc, rồi sẽ đưa cô đi gặp Qúy Minh Xuân.

Nhưng mà tại sao muốn gặp Qúy Minh Xuân lại phải uống thuốc?

Tiền bà bà giật nhẹ tay áo Hạ Trọng Phương.

Hạ Trọng Phương đột nhiên hiểu ý bước lên, lúc hỏi thăm tin tức Quý Minh Xuân, cũng có nghe qua tin tức về Tề vương phủ một chút, nói rằng Tề vương gia ngã bệnh, khi đó những ai hầu hạ người cũng uống thuốc phòng bệnh, ngẫu nhiên có người ngoài đến vương phủ thăm bệnh, cũng bị yêu cầu uống một chén thuốc. Chẳng lẽ đây là thuốc phòng bệnh?

"Hạ cô nương!" Tô Lương thấy thần sắc Hạ Trọng Phương do dự, liền nói: "Thuốc này không đả thương thân thể, còn có công hiệu bổ huyết, nương tử cứ yên tâm uống đi!" Thuốc này trân quý đây trân quý đây, tìm một năm, hao tốn rất nhiều tài lực vật lực mới có đấy, ngươi còn do dự?

Vương phủ người muốn độc chết người, cũng không cần độc chết trong phủ chứ? Hạ Trọng Phương cắn răng một cái, tiếp nhận thuốc, thổi thổi liền uống.
Nhanh chóng có người chạy đến báo, nói với Tô Lương: "Tô quản gia, Phương ngự y tới!"


Đã sửa bởi Holi_linhk lúc 08.11.2014, 21:39.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 21.05.2014, 18:45
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 6
Thành viên cấp 6
 
Ngày tham gia: 14.08.2013, 12:50
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 375
Được thanks: 1869 lần
Điểm: 16.63
Có bài mới Re: [Cổ đại - Hài] Thịnh sủng - Cống Trà - Điểm: 44
Chương 2

Phương ngự y nguyên danh là Phương Cố Ngôn, xuất thân thế gia, từ nhỏ say mê y thuật, lúc mười tám tuổi được đưa vào Thái Y viện. Đến năm nay hai mươi hai tuổi, y thuật đã là siêu quần, mọi người trong Thái Y viện đều hiểu rõ, tương lai Thái Y viện, không thể không là hắn chấp chưởng (quản lý).

Phương ngự y cước bộ nặng nề vào vương phủ, thật ra trong tâm đang thở dài. Mấy năm trước tiếp thánh mệnh, đến vương phủ trị bệnh cho Tề vương gia, đợt trị liệu này, cũng là một phen cả kinh, Tề vương gia bệnh chỗ nào chứ? Rõ ràng là trúng độc mãn tính. Hắn cũng không dám lộ ra, chỉ lặng lẽ nói cho duy nhất Tề vương gia biết, lúc ấy Tề vương gia chỉ cho hắn nói với bên ngoài là người đang mắc một căn bệnh khó trị, hãy giấu chuyện người trúng độc đi.

Cảnh Tông hoàng đế mặc dù lập thái tử, nhưng lúc trước lại sủng ái Tam vương gia Trầm Vĩnh Thái, Trầm Vĩnh Thái vừa chết, ông lại sủng ái Trầm Tử Trai, đối với thái tử cũng như những người con trai con gái khác, đều đặt ở phía sau.

Mà Trầm Tử Trai biết rõ bản thân trúng độc, lại bí mật giấu diếm, mọi sự việc có thể liên hệ được đến chuyện này, không phải Phương ngự y không sợ hãi. Chỉ là hắn phụng hoàng mệnh trị liệu, nếu là Trầm Tử Trai có chuyện không hay xảy ra, cái mạng nhỏ này của hắn cũng dứt luôn, bởi vậy cũng không thể không hết sức chữa trị, hi vọng độc trên người Trầm Tử Trai có thể được xuất ra hết.

Cuối năm trước hắn đã viết ra một phương thuốc khác, tất cả các vị thuốc đều đủ rồi, chỉ thiếu vị thuốc quan trọng nhất, người của Tề vương phủ phải mất một năm tìm kiếm mới tìm được vị thuốc quan trọng kia, nhũ nương cũng tìm được một người thỏa mãn các điều kiện, hôm nay định đưa đến vương phủ, bỗng nhiên có người trong cung đến yêu cầu hắn vào cung, tâm hắn có cảm giác khác thường, vội vàng mật gọi một vị tâm phúc tới vương phủ truyền lời, bảo Tô quản gia khi nhìn nhìn thấy nhũ nương, phải yêu cầu nhũ nương uống thuốc trước, chờ hắn quay lại rồi nói tiếp.

Tâm phúc lên ngựa phóng đi, hắn cũng theo vào cung, mới đến cửa cung, lại nói là truyền nhầm người, bảo hắn hãy quay về đi. Hắn nghe vậy vội vàng chạy đến vương phủ, trên đường có người đến báo, nói là Hạ nhũ nương sớm nay bị bệnh, không thể tới được.

Chuyện đến thế này, Phương ngự y đã hiểu, có người muốn ngăn cản hắn trị bệnh cho Tề vương gia, người có thể sai bảo người phủ nội thị, có thể là ai đây? Hắn không dám nghĩ nữa, chỉ hy vọng thuốc được chế biến trong tay Tô quản gia không gặp phải chuyện không may nào.

Tô Lương vừa nghe Phương ngự y đến đây, gấp rút đi ra ngoài đón, mở miệng nói: "Đã chiếu ý của Phương ngự y, đã cho Hạ nương tử uống thuốc rồi."

"Hạ nương tử nào?" Phương ngự y vừa nghe đã giật mình, chẳng lẽ ngay cả thuốc cũng không giữ được sao?

Tô Lương ngẩn ra: "Chính là Hạ nhũ nương!"

" Sáng sớm nay thân thể Hạ nhũ nương không được khỏe, bảo người chuyển lời thông báo mình không đến được." Mặt Phương ngự y biến sắc, hỏi: "Người uống thuốc đâu, còn ở đây không?"

"Vẫn còn ở đây." Tô Lương cũng cảm thấy không ổn, nhanh chóng đưa Phương ngự y đến gian giữa ngoài phòng bếp, chỉ vào Hạ Trọng Phương nói: "Chính là nàng ấy."

"Ngươi là ai? Tại sao lại dám giả mạo Hạ nhũ nương?" Phương ngự y vừa nhìn Hạ Trọng Phương, tâm trạng nao nao:Co nương này? Không đúng, nhìn trang phục này với các trang phục tiểu thư nhà quyền quý hoàn toàn khác nhau.

Hạ Trọng Phương uống thuốc xong, toàn thân nóng lên đã thấy kì lạ, lại nghe Phương ngự y hỏi thăm, liền đáp: "Ta họ Hạ, tên Trọng Phương, là vợ trước của quý Quận mã, Quý Minh Xuân."

Giọng Tô Lương run run, nói: "Ngươi, ngươi không phải là Hạ nhũ nương, sao không chịu nói sớm? Bây giờ uống thuốc xong mới nói, ngươi có ý gì?"

"Ta là tới tìm quý Quận mã muốn hỏi chuyện, cũng không biết Hạ nhũ nương là ai." Hạ Trọng Phương cũng gấp, "Thuốc này là ngươi bắt ta uống mà, có phải là ta giật lấy đâu chứ!”

Thấy mọi chuyện có vẻ gay gắt, Phương ngự y chỉ nói: "Chỉ là nhận lầm người thôi, tạm thời đừng ồn nữa, tìm cách cứu vương gia mới là chuyện cần làm."

"Phương ngự y, lúc trước ngài nói, chén thuốc thứ nhất này dược tính đậm nhất, hiệu quả cũng tốt nhất, bây giờ Hạ cô nương này đã uống rồi uống, chỉ là nàng không phải nhũ nương, phải làm sao đây?" Tô Lương gấp đến độ giậm chân ầm ầm, bệnh Tề vương gia không thể kéo dài được nữa, nếu không uống đúng thuốc, chỉ sợ không ổn, có thể hiện nay...

Phương ngự y nhìn Hạ Trọng Phương, hỏi: "Cô đã từng sinh con chưa?"

Hạ Trọng Phương đỏ mặt một chút, khẽ lắc đầu.

Kỳ thật Phương ngự y cũng đã nhìn ra, vị tiểu cô nương này đâu chỉ chưa từng sinh con, chỉ sợ vẫn còn là tấm thân xử nữ đây! Nhưng nàng đã uống thuốc, như thế nào cũng phải để nàng làm nhũ nương. Nếu không, lại phải tìm một vị nhũ nương khác đến đây, lại phải trì hoãn, bệnh của Tề vương gia thật sự sẽ không thể trị được.

Phương ngự y vẫy vẫy Tô Lương, đợi hắn đi đến, liền rỉ tai vài câu.

Tô Lương nghe xong, mắt trừng lớn, cái này mà cũng được sao?

Phương ngự y gật đầu nói: "Chỉ còn cách này. Ngược lại ngươi cho người điều tra thân thế vị tiểu cô nương này một chút, nếu nàng nói là thật, so với việc chúng ta đi tìm môt người khác thì ôn thỏa hơn, dù sao cũng là vợ trước của Quận mã gia, xem như nửa người mình."

Một lát sau, Hạ Trọng Phương và Tiền bà bà được mời tới phòng khách nhỏ uống trà, Tô Lương nói với Hạ Trọng Phương về việc Tề vương gia mắc bệnh, hiện rất cần một nhũ nương, chưa hết: "Hôm nay người uống thuốc là Hạ cô nương, ý của Phương ngự y là, muốn kê đơn thuốc cho Hạ cô nương kích thích tiết sữa, để Hạ cô nương làm nhũ nương luôn. Không biết ý Hạ cô nương như thế nào?"

Hạ Trọng Phương có chút bối rối, nàng vẫn là tấm thân xử nữ nha, tại sao có thể làm nhũ nương chứ?

Tiền bà bà vừa nghe cũng cuống cuồng thay Hạ Trọng Phương, mở miệng giúp đỡ nói: "Hạ cô nương còn chưa sinh con, mặc dù đã thành hôn, nhưng ngày đó cũng không hề động phòng, vẫn là một xử nữ, bây giờ làm nhũ nương, về sau làm sao mà lập gia đình được?"

Thì ra là lo cái này? Tô Lương có chút khinh thường, đúng là xuất thân nông dân kiến thức kém mà. Hắn nhìn Hạ Trọng Phương nói: "Vương gia là hoàng tôn được Hoàng Thượng sủng ái nhất, người nào cùng ngài giữ bên cạnh, giá trị con người đó cũng tăng gấp trăm lần. Nếu như ngươi trở thành nhũ nương, về sau đừng nói là lập gia đình, muốn chiêu một hôn phu tuấn mĩ vào cửa, cũng có người giành giật, cần gì phải xuất giá?" (ý là: Tề vương gia là người cháu mà hoàng thượng sủng ái nhất, ai ở bên cạnh anh thì giá trị đều tăng cao, sau này HTP muốn bắt rể cũng có người tranh giành chứ nói gì đến xuất giá ==”)

Ánh mắt Tiền bà bà sáng lên, nếu Hạ Trọng Phương trở thành nhũ nương của vương gia, cũng coi như là người của vương phủ, đến lúc đó muốn cầu tình, xin người vương phủ giúp mình tìm con gái và con rể, chẳng phải là chuyện được giải quyết trong một câu nói? Bà mang chút mong đợi nhìn về phía Hạ Trọng Phương, khuyên nhủ: "Phương Nương, chuyện hôm nay đã như vậy, con nên đồng ý làm nhũ nương đi con!"

Hạ Trọng Phương nắm chặt tay,áuy nghĩ thật kĩ, nếu không đồng ý, quay đầu bước ra khỏi cửa, chỉ sợ người vương phủ sẽ không để yên, tự mình tìm vận đen mà thôi, kinh thành này cũng không ở được, hồi hương càng không thể nào. Nếu đồng ý, mặc dù oan uất một tí, lại có cơ hội gặp Quý Minh Xuân, có cơ hội chuyển mình.

Nàng khẽ cắn răng, ngẩng đầu lên nói: "Đến lúc đó có thể giúp ta tìm một vị hôn phu có điều kiện tốt hơn so với Quý Minh Xuân không?" Chỉ có gả cho một người tốt hơn Quý Minh Xuân, thì trước mặt Quý Minh Xuân mới có thể diễu võ dương oai, mới có thể có khẩu khí thật lớn.

Tô Lương ngẩn ra, có chút do dự, tiểu cô nương à, nàng như vậy, mà muốn tìm một vị hôn phu với tốt hơn Quý Quận mã sao? (chê HTP xấu đấy)

Phương ngự y lại mở miệng nói: "Có thể." Nếu như đến lúc đó không tìm được người tốt hơn Quý Minh Xuân, thì ta hy sinh thôi! Luận bề ngoài, ta không thua Quý Minh Xuân, luận gia thế, lại càng thắng hắn nhiều hơn. Muốn luận chức quan sao, ta đây là ngự y, quan ngũ phẩm, so với chức vị hiện nay của Quý Minh Xuân thì hơn cả mười cấp.

Được Phương ngự y bảo đảm, Hạ Trọng Phương trong nháy mắt đã hạ quyết tâm, được rồi, "Bán mình cầu vinh" thôi.

Thấy Hạ Trọng Phương đồng ý, Phương ngự y thở ra, vội vàng kê phương thuốc, sai người sắc thuốc kích thích tiết sữa, lại nói: "Mấy ngày nay, ta cũng sẽ ở trong vương phủ, bất cứ lúc nào cũng có thể giám sát bệnh tình của vương gia."

Hạ Trọng Phương đỏ mặt hỏi: "Uống kích thích tiết sữa thuốc, thật có thể giống như nhũ nương, sữa tự phun ra sao?"
"Khụ khụ!" Tô Lương xoay mặt, thiếu chút nữa phun một ngụm trà ra.

Gương mặt tuấn tú của Phương ngự y lại nghiêm túc, cực nghiêm túc đáp: "Sữa không phun ra được, chi bằng hút ra đi."

Lúc này, đến phiên Tiền bà bà đứng ngồi không yên, gương mặt già cũng đỏ hồng.

Hạ Trọng Phương phục hồi tinh thần lại, lúc này mới chú ý tới Phương ngự y tuy là đại phu, lại là một nam tử tuấn tú hơn hai mươi tuổi, cũng không phải là các lão đại phu bảy tám chục tuổi ở Thạch Long trấn, chính mình lại đi  hỏi cái này, quả thực cái kia…

Phương ngự y lại điềm nhiên như không, căn dặn Tô Lương: "Trước tiên sắc thuốc cho Hạ cô nương uống trước đi, còn phải bảo người cùng Hạ cô nương tản bộ trong phủ để tiêu thực, giải tỏa tâm tình. Phải hiểu là, nếu tâm tình nhũ nương không tốt, cũng sẽ ảnh hưởng đến tình hình sữa đấy."

Tô Lương vâng một tiếng, được rồi, dặn dò tí nữa liền đi xuống, bảo mọi người trong phủ phải tạo niềm vui cho Hạ cô nương, khiến cho nàng hoan hoan hỉ hỉ, có thể thuận thuận lợi lợi ra sữa. Nàng tốt, vương gia tốt, thì mọi người khỏe.

Nhất thời có nha đầu đến bẩm: "Quản gia, Quận mã và quận chúa nghe nói có nhũ nương đến đây, thỉnh đi qua gặp!"

Vừa nghe hai chữ Quận mã, sắc mặt Hạ Trọng Phương thay đổi một chút, ba năm, bản thân giúp hắn hầu hạ cha mẹ ba năm, hắn cứ như vậy hưu bỏ mình. Thiên lý ở đâu?
Phương ngự y vừa thấy sắc mặt Hạ Trọng Phương thay đổi, phất tay bảo tiểu a hoàn đi xuống, nói: "Đợi tí nữa đi qua gặp Quận mã, Quận chúa, ngươi hãy đi trước đi."

Đợi tiểu a hoàn lui xuống, Phương ngự y nói với Hạ Trọng Phương: "Hạ cô nương chớ nên tức giận, hít sâu, hít sâu, đúng, cứ như vậy."

Hạ Trọng Phương nghe lời nói nhỏ nhẹ ôn nhu của Phương ngự y, tâm tình từ từ thả lỏng, chợt tủi thân, nói với Phương ngự y: "Ta đến Quý gia ba năm, chăm sóc ba mẹ chồng, mọi chuyện không dám chậm trễ, vậy mà lại bị hưu, bảo ta làm sao cam tâm đây?"

Phương ngự y vội vàng trấn an: "Không sao, sau này gả cho người tốt hơn hắn, mọi chuyện đều áp bức hắn…chính là cách trả thù tốt nhất."

Hạ Trọng Phương nghe như vậy, lệ càng rơi nhanh, "Ta chỉ là một thôn cô, biết sơ sơ vài chữ, có thể đọc được sách, thơ từ thi họa không thể hiểu được, lại không gia thế, ngốc nam nào sẽ nhìn trúng ta đây? Muốn gả cho người tốt hơn Quý Minh Xuân, khó lắm!"

"Không khó không khó." Phương ngự y lại trấn an: "Không biết thơ từ thi họa, cái này có thể học, dù sao ngươi làm nhũ nương trong vương phủ, ít nhất cũng phải làm một năm, trong một năm này bảo quản gia mời danh sư về dạy cho ngươi. Mà ngũ quan ngươi lại tinh xảo, cố gắng bảo dưỡng một thời gian, sẽ đẹp lắm. Đến lúc đó tài mạo song toàn, khẳng định có rất nhiều người theo."

Được rồi, muốn khóc cũng không được rồi, hắn dẻo miệng quá mà. Hạ Trọng Phương ngừng khóc, đứng lên nói cám ơn: "Tạ Phương ngự y an ủi, nếu có cơ hội được học tập, tất nhiên ta phải quý trọng."

Phương ngự y gật đầu, quay đầu dặn dò Tô Lương: "Tô quản gia, sáng mai mời người đến dạy bảo Hạ cô nương thơ từ thi họa đi!"

Tô Lương: Đây không phải là mời nhũ nương trở lại, đây là mời một vật báu trở lại! Còn chưa ra sữa, đã yêu cầu hết thẩy rồi!
--- ----
p/s: chủ nhật này có chương mới nhen mọi người ^^


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 160 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Ancoco, Diệp Tuyết Liên, Jesmine, marci05, mèo212, phuong46, pypyl, sunny1987, tuyetbongmummy và 625 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 36, 37, 38

2 • [Cổ đại] Hoàng sủng - Hoa Khai Bất Kết Quả

1 ... 33, 34, 35

3 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54

4 • [Quân nhân] Không nghe lời vậy mời xuống giường - Ngô Đồng Tư Ngữ

1 ... 21, 22, 23

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 130, 131, 132

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 19, 20, 21

7 • [Xuyên không] Ma y độc phi - Phong Ảnh Mê Mộng

1 ... 73, 74, 75

8 • [Hiện đại] Ý tưởng ham muốn - Niệm Niệm Bất Xá X

1 ... 23, 24, 25

9 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (102/104]

1 ... 176, 177, 178

10 • [Cổ đại - Trùng sinh] Nàng phi chuyên sủng của vương gia ngốc - Huyền Nhai Nhất Hồ Trà

1 ... 57, 58, 59

11 • [Hiện đại] Đợi mưa tạnh - Úy Không

1 ... 23, 24, 25

12 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tại cửa cục dân chính - Bạo Táo Đích Bàng Giải

1 ... 20, 21, 22

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

15 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

16 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 90, 91, 92

17 • [Hiện đại] Ngọt khắc vào tim - Thời Câm

1 ... 29, 30, 31

18 • [Cổ đại] Thiên tuế sủng phi - Biện Bạch Anh

1 ... 32, 33, 34

19 • [Hiện đại] Hạnh phúc nhỏ của anh Đông Bôn Tây Cố (Trọn bộ 2 tập)

1 ... 23, 24, 25

20 • [Cổ đại cung đấu] Nhật ký xoay người ở hậu cung - Dạ Chi Dạ

1 ... 43, 44, 45


Thành viên nổi bật 
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012
Mẹ Bầu
Mẹ Bầu
THO THO
THO THO

Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 499 điểm để mua Lắc tay đá Sapphire
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 273 điểm để mua Piano
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 474 điểm để mua Lắc tay đá Sapphire
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 595 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 1341 điểm để mua Quà tặng Hamster
Aka: :slap: :samurai: :chair: con cá chiên nói bậy
Shop - Đấu giá: Uyên Xưn vừa đặt giá 279 điểm để mua Cún con say ngủ
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 565 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 450 điểm để mua Lắc tay đá Sapphire
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 537 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 427 điểm để mua Lắc tay đá Sapphire
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 510 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 405 điểm để mua Lắc tay đá Sapphire
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 484 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Đường Thất Công Tử: Re: Bạn hợp với tiểu thuyết ngôn tình nào nhất?
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 264 điểm để mua Ly kem 2
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 460 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 2702 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 1594 điểm để mua Thần nước
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 384 điểm để mua Lắc tay đá Sapphire
Đường Thất Công Tử: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Đường Thất Công Tử: :shock2: :shock2:
Độc Bá Thiên: Ri đậu thai rồi.... ô la la
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 437 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 415 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
TửNguyệtLiên: viewtopic.php?t=410922&p=3383693#p3383693 mọi người ủng hộ Liên với ^^
Aka: 2 vạch
Đường Thất Công Tử: ?
Aka: Có rồi :">
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 1276 điểm để mua Quà tặng Hamster

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.