Diễn đàn Lê Quý Đôn

Chúc mừng Oanhbui vừa nhặt được bao lì xì chứa 15 điểm! (3 phút trước) (hướng dẫn)



≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 161 bài ] 

Thịnh sủng - Cống Trà

 
Có bài mới 28.09.2017, 12:17
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 31 Nữ
Bài viết: 2871
Được thanks: 22172 lần
Điểm: 10.89
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà 125 - Điểm: 12
Chương 125:

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

Cảnh Tông Hoàng đế sẽ không nói chuyện phong Hoàng thái tôn, nhưng Thẩm Tử Trai cũng không gấp, đã đến tình trạng này rồi, Hoàng thái tôn là vật trong túi, cần gì phải gấp gáp chứ.

Thẩm Tử Trai không nóng nảy, Cảnh Tông Hoàng đế lại tức giận rồi, nói với Tô Thục phi: “Thời gian này Tử Trai bận rộn gì vậy, cũng không thấy hắn vào cung.”

Tô Thục phi nói: “Hoàng thượng muốn gặp hắn, đương nhiên có thể truyền gọi mà.”

Cảnh Tông Hoàng đế hừ nói, “Trẫm không truyền gọi, hắn cũng chỉ lo phụng bồi nữ nhân kia, quên trẫm Hoàng tổ phụ này, ngay cả tiến cung cũng bớt đi sao?”

Tô Thục phi ngạc nhiên, thận trọng nói: “Hoàng thượng chẳng lẽ không cho Tử Trai sủng ái thê thất của hắn?”

“Trẫm có không nói đạo lý như vậy sao?” Cảnh Tông Hoàng đế phục hồi tinh thần lại, hơi cáu nói: “Trẫm nhớ chắt trai, phu thê bọn họ không vào cung, trẫm cũng không nhìn thấy Triết ca nhi.”

Tô Thục phi ngầm đổ mồ hôi, được rồi, ngài thích nói như thế nào thì nói như thế đi. Rõ ràng muốn tôn nhi vào cung, còn mạnh miệng, có khổ tự mình chịu đi!

Ở trong Tề Vương phủ, mọi người cũng bận rộn, ngoài cửa phòng Lữ Bát Nương có rất nhiều người vây quanh, đều nghe động tĩnh trong phòng.

Lữ Bát Nương ở bên trong kêu la thảm thiết mấy tiếng, đột nhiên ngừng lại. di3n~d@n`l3q21y'd0n

Hạ Trọng Phương sợ hết hồn, kêu lên: “Bát Nương, Bát Nương!”

Phương Ngự y ở bên trong đáp: “Trong miệng nàng ấy ngậm nhân sâm, không kêu ra khỏi miệng được, không có chuyện gì.”

Mọi người vừa nghe, lại thở phào nhẹ nhõm.

Thì ra là nửa đêm hôm qua Lữ Bát Nương bắt đầu đau bụng, cũng gần tới kỳ sinh.

Đám người bà đỡ chuẩn bị trong phòng từ sáng sớm, Phương Ngự y cũng tự mình trấn giữ bên trong, nhưng cho đến buổi trưa, Lữ Bát Nương vẫn chưa sinh ra được.

Tô Ngọc Diệp hơi kinh sợ, lặng lẽ nói với Hạ Trọng Phương: “Thường ngày Bát Nương cường tráng, còn tưởng rằng sinh cũng dễ dàng, ai biết còn giày vò hơn muội.”

Hạ Trọng Phương nói: “Sinh con này, có nhanh có chậm, không gấp được.”

Đang nói, đã nghe Lữ Bát Nương kêu một tiếng thảm thiết, tiếp theo một tiếng trẻ con, bà đỡ hét lớn: “Sinh, sinh, sinh được rồi!”

“Cuối cùng sinh rồi!” Hạ Trọng lau mồ hôi một cái, vội gọi người chuẩn bị nước nóng các thứ, lại cách cửa sổ hỏi, “Bát Nương vẫn khỏe chứ?”

Phương Ngự y trả lời thay: “Vẫn tốt!”

Ngay sau đó, bà đỡ báo tin mừng: “Là một vị thiên kim, mẫu nữ bình an!”

Tô Ngọc Diệp “Ha” cười nói: “Bát Nương vẫn thầm muốn sinh một nữ oa nhi, rồi kết duyên nữ oa nhi với Triết ca nhi, nàng ấy đây là được như ý nguyện sao?”

Hạ Trọng Phương cũng ý cười đầy mặt, cười nói: “Ơ, hôm nay là ngày con dâu ta ra đời, ngày tốt!”

Vừa nói chuyện, người báo Vi Thanh Mi đến.

Thì ra sáng sớm Hạ Trọng Phương cho người đi Vương gia báo tin, nói Lữ Bát Nương lâm bồn, sắp sinh.

Vi Thanh Mi là nghĩa mẫu của Lữ Bát Nương, dĩ nhiên cũng vội vàng đến thăm. Bà vừa tìm đến, nghe được Lữ Bát Nương đã sinh một nữ oa nhi, cũng nói: “Ta đi ra cửa thì lật coi Hoàng lịch, hôm nay là ngày lành, hợp nữ. Bát Nương sinh hạ nữ oa nhi, đương nhiên cũng cát tường.”

Vừa nói chuyện, bà đỡ nói bên trong đã thu dọn xong, Hạ Trọng Phương liền cùng Vi Thanh Mi đi vào phòng nhìn Lữ Bát Nương.

Lữ Bát Nương đã ngủ thiếp đi, bà đỡ ôm tiểu oa nhi cho Vi Thanh Mi và Hạ Trọng Phương nhìn. dieendaanleequuydonn

Hạ Trọng Phương ôm lấy cười nói: “Đây chính là nàng dâu của con ta, chắc Bát Nương cũng không thể mang đứa nhỏ, không bằng ta mang giúp nàng đi? Thân cận với ta như vậy, lớn lên sẽ giống như nữ nhi của ta.”

Vi Thanh Mi nghe được nguyên nhân, cũng cười, “Nói như vậy, con bé không chỉ là ngoại tôn nữ của ta, còn là nàng dâu của ngoại tôn rồi hả?”

Phương Ngự y ở bên cạnh trợn mắt, lại không dám phản bác, nói thầm trong lòng, lúc này mới ra đời thôi, mấy người đã định chiếm rồi hả?

Lữ Bát Nương đang ngủ nghe được giọng nói, đã mở mắt ra, khẽ la ầm lên: “Đều không cho cướp nữ nhi nhà ta!”

Hạ Trọng Phương thấy nàng ấy tỉnh, vội vàng kêu người bưng canh tới cho nàng ấy uống, cười nói, “Kêu thảm thiết cả một buổi sáng, nên thấm giọng rồi.”

Lữ Bát Nương không vội vàng ăn canh, chỉ lo nhìn nữ nhi trước, lúc này mới uống nửa chén nhỏ, rồi nói với Hạ Trọng Phương: “Muốn nữ nhi, tự mình sinh đi!”

Hạ Trọng Phương thấy nàng ấy tưởng thật, không khỏi cười nói: “Muội an tâm nuôi đi! Chúng ta sẽ không nuôi giúp muội, lão Phương nhà muội cũng sẽ không cho đâu!”

“Tất nhiên, ta mà không mang hài tử, lão Phương nhà ta nhất định sẽ mang, không nhọc mấy người quan tâm.” Lữ Bát Nương hài lòng, lại ăn canh, uống xong nằm xuống ngủ luôn.

Cách một lúc, phụ mẫu Phương Ngự y cũng tới, nghe được mẫu nữ bình an, tất nhiên nhẹ một hơi, lại lặng lẽ oán trách Phương Ngự y không thông báo sớm cho bọn họ.

Hạ Trọng Phương nghe được, cười nói: “Là trong đêm qua muốn sinh, khuya khoắt, không tiện đi kinh động hai người, vả lại bản thân Phương Ngự y chính là đại phu, có hắn ở đây, còn có gì không yên lòng?”

Phụ mẫu Phương Ngự y cũng biết một khi Thẩm Tử Trai nhận nghiệp lớn, Phương Ngự y cũng chính là viện phán Thái y viện rồi, tiền đồ vô lượng, vì vậy cũng bằng lòng để phu thê bọn hở lại Vương phủ. Vả lại Hạ Trọng Phương, cũng chính là quốc mẫu tương lai. Bọn họ vừa nghe Hạ Trọng Phương nói, cũng liền cười nói: “Cũng không phải oán trách bọn họ, chỉ nói thầm một tiếng thôi.”

Sau khi Phương mẫu vào xem Lữ Bát Nương và oa nhi, thấy hai mẫu nữ mạnh khỏe, liền lui ra ngoài, chỉ cám ơn Hạ Trọng Phương đã chăm sóc.

Hạ Trọng Phương tự nhiên cười nói: “Bát Nương là nghĩa muội của ta, đương nhiên phải chăm sóc. Hai người không cần khách khí.” Nói xong dẫn bọn họ đến phòng khách dùng trà.

Phương mẫu còn có việc muốn nói với Hạ Trọng Phương, để bọn nha đầu dâng trà lên lui hết ra, liền nói với Hạ Trọng Phương: “Hôm qua Ngụy gia tới nhờ ta giúp đỡ, để cho ta hỏi Vương phi một chút, nói biểu muội Vương phi muốn hứa gả, liệu có điều kiện gì? Nhi tử nhà bà ấy năm nay mười tám tuổi, tướng mạo phẩm tính đều hơn người, chính là muốn chọn một vị nương tử vừa ý, vẫn kéo dài không đính hôn. Vẫn là bữa tiệc hôm đó, Ngụy công tử tình cờ nhìn thấy Chân nương tử, về phủ liền mất hồn, sau vẫn là đại nhân nhà hắn thăm dò ra ý tứ.”

Hạ Trọng Phương cũng biết rõ Ngụy gia, về Ngụy công tử này như thế nào, cũng nghe người ta đề cập tới, cũng cảm thấy không tệ, chỉ có điều chuyện này còn cần bàn lại với Vi Thanh Mi và Tô Ngọc Diệp, cũng phải để cho Vi Thiên Chân tự mình đồng ý, nhất thời liền nói: “Để ta hỏi lại Chân nương, nếu như nàng ấy cũng có ấn tượng với Ngụy công tử, lại nói lại với bà.”

Phương mẫu nghe, lại nói: “Nếu ở trong phủ nhà khác, có người sinh con, cũng sẽ tạm không bàn luận hôn sự, vẫn phải ra tháng rồi bàn lại. Nhưng Bát Nương không tính là người Vương phủ, ngược lại không có gì đáng ngại.”

Hạ Trọng Phương cười nói: “Sinh con cũng tốt, bàn luận hôn sự cũng tốt, đều là chuyện vui, tự nhiên không có gì đáng ngại.”

Đợi tiễn Phương mẫu, Hạ Trọng Phương lại đi thăm Lữ Bát Nương, thấy nàng ấy còn đang ngủ, liền trở về phòng. Vừa đúng lúc Vi Thanh Mi đang trêu chọc Triết ca nhi chơi, Hạ Trọng Phương liền chuyển lời lại cho Vi Thanh Mi.

Vi Thanh Mi nói: “Bàn tới, vị công tử Ngụy gia này, cũng coi như không tệ. Cũng không biết Chân nương nghĩ như thế nào?”

Hạ Trọng Phương nói: “Chuyện này, vẫn là a nương và Diệp nương đi nói với nàng ấy, nếu như con nói, chỉ sợ nàng ấy cho dù có cảm thấy không tốt, cũng không tiện nói với con.”

Vi Thanh Mi nói: “Chuyện này, cứ để ta lo.” Nói xong thấy sắc trời còn sớm, liền đi tìm Tô Ngọc Diệp.

Hơi trễ, Vi Thanh Mi đã nói với Tô Ngọc Diệp, đi vào gian phòng Vi Thiên Chân. die~nd a4nle^q u21ydo^n

Chỗ Vi Thiên Chân, nghe được Vi Thanh Mi nói tới Ngụy gia, cũng hơi có ấn tượng, nhất thời nói: “Khi đó cũng từng nhìn bên mặt, tướng mạo còn tạm được, nhưng không biết tính cách như thế nào?”

Vi Thanh Mi cười nói: “Hắn thường ngày có lui tới với quận mã, tính cách như thế nào, hỏi quận mã một chút, sẽ biết được.”

Tô Ngọc Diệp cười nói: “Quận mã là người phúc hậu, lui tới, cũng đa phần có tính cách tốt, hắn đã đi lại gần với quận mã, đương nhiên sẽ không kém quá.”

Lại nói công tử Ngụy gia ở trong phủ khổ sở chờ đợi tin tức, tới cuối tháng tám, Phương mẫu đã đưa tin tức tới, nói Vi Thiên Trạch mở miệng, cũng có ý gả muội muội ra ngoài. Công tử Ngụy gia vừa nghe, vui mừng lên, vội vàng thúc giục phụ mẫu đi cầu hôn.

Trong tháng chín, Vi Thiên Chân đã đính hôn với công tử Ngụy gia.

Trong phủ chuyện vui này nối tiếp chuyện vui kia, mặc dù Hạ Trọng Phương bận rộn, mỗi đêm trở về phòng, cũng vẻ mặt tươi cười.

Kể từ sau khi Phương Ngự y vui mừng có nữ nhi, ở trước mặt Thẩm Tử Trai từng khoe khoang, khiến hắn một lòng hy vọng Hạ Trọng Phương có thể mang thai nữa, cũng sinh một nữ nhi ra.

Đêm nay, hắn lấy mứt táo, nhét vào trong miệng Hạ Trọng Phương nói: “Phương nương, sao nàng còn chưa có động tĩnh vậy? Xem lão Phương xem, đã có nữ nhi, khi nào chúng ta cũng sinh một nữ nhi vậy?”

Hạ Trọng Phương ăn mứt táo, cười dò xét hắn: “Năm đó chàng... không ngờ có Triết ca nhi, bây giờ như vậy, lại...”

Thẩm Tử Trai nghĩ đến năm đó phá thân Hạ Trọng Phương, nàng liền mang thai, cũng bật cười, bởi vậy một phát ôm chầm lấy Hạ Trọng Phương nói: “Tối nay, lại tái diễn lại tình cảnh năm đó, xem một chút xem có thể mang thai không.”

Đang dây dưa, ngoài phòng lại có giọng bẩm báo.

Tiền ma ma đè thấp âm thanh bẩm báo: “Vương gia, người trong cung tới, đã ở trong thư phòng.”

Thẩm Tử Trai vừa nghe, vội buông Hạ Trọng Phương ra, nhanh chóng đi.

Hắn mới đến thư phòng, chỉ thấy Đái công công chờ ngoài thư phòng, nhất thời vội nghênh đón vào phòng trong, hỏi: “Công công đến đây, là có việc gấp?”

Đái công công cười khổ nói: “Vương gia còn nhàn nhã nhỉ? Chúng ta ở trong cung, lại chịu tội.”

“Chuyện này là sao?” Thẩm Tử Trai không hiểu.

Đái công công nói: “Hoàng thượng phát giận, nói Vương gia đã thật lâu không vào cung rồi.”

Thẩm Tử Trai ngạc nhiên, bản thân mình thời gian này quá bận, vả lại trong cung không truyền vào, cũng không đi vào, Hoàng tổ phụ đây là sao?

Đái công công nói: “Thục phi nương nương nói, sáng mai Vương gia nhanh chóng dẫn theo Vương phi và Triết ca nhi vào cung một chuyến, trấn an Hoàng thượng. Về sau nếu không có việc gì, cũng thường tiến cung đi.”

Tiễn Đái công công, Thẩm Tử Trai không khỏi bật cười. Đợi một lần nữa trở về phòng, liền nói chuyện này với Hạ Trọng Phương.

Hạ Trọng Phương cũng cười, “Hoàng thượng có tuổi, thích náo nhiệt, chỉ có điều không tiện nói thẳng. Đợt này chúng ta bận rộn, quả thật ít vào cung.

Tới ngày hôm sau, Thẩm Tử Trai dậy sớm, dẫn Hạ Trọng Phương và Triết ca nhi vào cung, đi gặp Tô Thục phi trước, nói chuyện phiếm với Tô Thục phi.

Tô Thục phi thấy bọn họ tới, tất nhiên vui mừng, lại ôm Triết ca nhi hỏi, thấy Triết ca nhi càng thêm lanh lơi, lại càng yêu thương thêm.

Cảnh Tông Hoàng đế nghe nói mấy người Thẩm Tử Trai vào cung, cũng không có tâm tình phê sổ con, chỉ chờ bọn họ tới, ai ngờ chờ mòn chờ mỏi không thấy bọn họ chạy tới, đợi nội thị tới bẩm báo, nói Thẩm Tử Trai chuẩn bị ăn cơm chỗ Tô Thục phi, không khỏi trợn mắt. Một hồi lâu, ông cũng ném bút xuống, hừ một tiếng ra khỏi điện, bước chân không tự chủ được đi đến cung điện của Tô Thục phi.

Triết ca nhi nghe được tiếng bước chân, đã lao ra ngoài điện, chạy thẳng tới chỗ Cảnh Tông Hoàng đế, kêu: “Thái tổ phụ, ngài đã tới!”

Cảnh Tông Hoàng đế tiến nhanh vài bước, một tay xốc Triết ca nhi lên, ôm vào trong ngực, chỉ chỉ mũi hắn nói: “Sao lâu như vậy mới vào cung thăm Thái tổ phụ?”

Triết ca nhi nghiêm túc nói: “Một mực chờ Thái tổ phụ truyền gọi, đợi lâu không thấy, chúng con liền tự mình tiến cung luôn rồi!”

“Ha ha!” Cảnh Tông Hoàng đế ôm Triết ca nhi, nghe giọng nói con nít ngây thơ của hắn, uất ức tràn đầy đột nhiên đã biến mất.

Thôi, không so đo với toàn gia bọn họ, mấy ngày nữa chính thức hạ chỉ, phong Tử Trai làm Hoàng thái tôn đi! Về phần nữ nhân kia, cũng phong làm Thái tôn phi, thành toàn cho tâm nguyện cả nhà chúng!



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn Puck về bài viết trên: LittleMissLe, MongGa, Thiên Minh Tuyết, anvils2_99, lethiminhkhuyen, trạch mỗ
     
Có bài mới 30.09.2017, 12:54
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 31 Nữ
Bài viết: 2871
Được thanks: 22172 lần
Điểm: 10.89
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà 126 - Điểm: 12
Chương 126:

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

Ngày hai mươi tám tháng chín, là ngày hoàng đạo. Cảnh Tông Hoàng đế chính thức hạ chỉ, phong Thẩm Tử Trai làm Hoàng thái tôn, lại phong Hạ Trọng Phương làm Thái tôn phi.

Mấy ngày liên tiếp, Thẩm Tử Trai và Hạ Trọng Phương đều loay hoay chân không chạm đất. Đầu tiên là lĩnh chỉ thụ phong, tiếp theo là dự yến tiệc trong cung, gặp quần thần, sau đó lại do Cảnh Tông Hoàng đế dẫn dắt, tế bái trời đất và tổ tiên.

Bận rộn cho đến tận đầu tháng mười, hai người mới tương đối rảnh rỗi.

Đêm nay, trong phủ mở tiệc, ăn mừng cho Thẩm Tử Trai và Hạ Trọng Phương.

Thẩm Ngọc Tiên ưỡn bụng, lấy trà thay rượu kính Thẩm Tử Trai và Hạ Trọng Phương, mặc dù vui sướng, lại không đành lòng, nói: “Ca ca và tẩu tử cùng Triết ca nhi, một thời gian nữa sẽ chuyển vào cung ở, ngược lại bỏ lại một mình muội, muội...”

Thẩm Tử Trai an ủi nàng ấy nói: “Không phải còn có quận mã cùng với muội sao? Vả lại muội nhớ chúng ta, bất cứ lúc nào cũng có thể vào cung.”

Thẩm Ngọc Tiên kéo tay áo Thẩm Tử Trai nói: “Ca ca, ca cũng phải nhớ muội, rảnh rỗi ra ngoài gặp muội.”

Thẩm Tử Trai đáp, an ủi mấy câu, lại đi căn dặn Phương Chấp Bình, để cho hắn đối xử tốt với Thẩm Ngọc Tiên.

Phương Chấp Bình tất nhiên đáp ứng từng thứ, cười nói: “Thái tôn gia yên tâm, thờ ơ với ai, chứ không dám thờ ơ Quận chúa.” Hắn khó có được một câu nói đùa, mọi người nghe, cũng nở nụ cười.

Mọi người cười một tiếng, không khí cũng thoải mái.

Nhất thời Lữ Bát Nương cũng ôm nữ nhi Phương Nhân tới, muốn mời Thẩm Tử Trai và Hạ Trọng Phương uống rượu.

Hạ Trọng Phương cười nói: “Dạ dày ta không tốt, không uống rượu, lấy nước thay rượu đi!” Nói xong rót một ly nước, chạm ly với Lữ Bát Nương, lại nhìn Phương Nhân trong ngực Lữ Bát Nương, thấy con bé chỉ hơn hai tháng, nhưng không sợ người lạ, liền cười nói, “Nhìn xem, lớn lên cũng là một người to gan.” di1enda4nle3qu21ydo0n

Triết ca nhi cũng chen qua đến nhìn Phương Nhân, la ầm lên: “Nhân muội muội thổi bong bóng, thật đáng yêu!”

Triết ca nhi vừa tới đây, Mạnh An Chí cũng theo tới, cùng nhau vây quanh Lữ Bát Nương, khen Phương Nhân.

Tô Ngọc Diệp cũng tham gia náo nhiệt, ôm Vi Kỳ mười tháng tới.

Rất kỳ quái, Vi Kỳ cũng chỉ vào Phương Nhân a a nói chuyện, mặt tỏ vẻ vui mừng.

Lữ Bát Nương quét mắt nhìn ba nam hài một vòng, ha ha cười nói: “Một nhà có nữ trăm nhà cầu, hiện giờ ta cảm nhận được!”

Mọi người đầu tiên ngạc nhiên, tiếp theo toàn bộ cười.

Vi Thanh Mi để Hạ Trọng Phương lần này có thể thuận lợi phong làm Thái tôn phi, vui mừng không biết làm thế nào cho phải. Đợi Hạ Trọng Phương vào trong phòng thay quần áo, bà cũng đi theo, kéo Hạ Trọng Phương nói nhỏ: “Phương nương, sau khi vào cung, mọi việc chú ý, lại nói, mỗi ngày phải bớt chút thời gian đọc sách viết chữ, không thể buông lỏng. Cần phải biết, con là quốc mẫu tương lai rồi, tương lai phải làm mẫu nghi thiên hạ, không có học thức không được.”

Hạ Trọng Phương nói: “A nương yên tâm, hiện giờ con cũng bớt chút thời gian đọc sách viết chữ, không dám buông lỏng.”

Vi Thanh Mi gật đầu, lại hỏi: “Các con chuyển vào cung, vậy Tề Vương phủ này?”

Hạ Trọng Phương nói: “Thái tôn gia cầu xin Hoàng thượng, để Hoàng thượng đổi phủ Tề Vương thành phủ Quận chủ, chuẩn bị ban cho Quận chúa làm phủ đệ. Mặc khác, cũng cầu xin ban thưởng cho phu thê Thiên Trạch, cũng ban thưởng một tòa phủ đệ. Phu thê Phương Ngự y muốn theo chúng con vào cung ở. Phương Ngự y luôn chăm sóc thân thể chúng con, thiếu hắn không được. Bát Nương có công phu, đặt ở bên cạnh, cũng có thể giúp chúng con.”

Mẫu nữ các nàng nói chuyện, phu nhân Thái phó cũng tới đây cung chúc Hạ Trọng Phương, cười nói: “Thái tôn phi việc hỉ!”

Hạ Trọng Phương vội đỡ lấy Phó phu nhân, để cho bà ngồi xuống, lại hỏi chuyện Vu Văn Chân: “Nghe nói Công chúa nước Việt mang thai?”

Thái phó phu nhân cười nói: “Mới chẩn ra hôm kia. Nếu không, bằng vào tính tình của con bé, nghe được Vương phủ mở tiệc, tất nhiên muốn tới tham gia náo nhiệt.”

Thái phó phu nhân nói xong, lặng lẽ nói với Hạ Trọng Phương: “Thái tôn phi hiện nay chỉ có một nhi tử là Triết ca nhi, tóm lại hơi ít, nhanh chóng mang thêm một đi!”

Hạ Trọng Phương hé miệng cười nói: “Ta cũng ngóng nhìn.”

Thái phó phu nhân liền nói: “Sợ rằng đợt này quá bận rộn, tổn hại thân mình, qua trận này, ngài phải nghỉ ngơi cho khỏe, sớm mang thai là chuyện đứng đắn.”

Tiền ma ma ở bên cạnh hầu hạ, lúc này nhịn không được chen miệng vào nói: “Nguyệt sự tháng này của Thái tôn phi, ngược lại đã muộn mấy ngày.”

Thái phó phu nhân vừa nghe, lập tức nói: “Nếu đã muộn, sao không mời người bắt mạch? Rất có thể đã có!”

Hạ Trọng Phương cười nói, “Mấy tháng này bận rộn, có khi sớm vài ngày, có khi trễ mấy ngày, cũng không tính khác thường. Vả lại mấy ngày trước bận rộn như vậy, ta cũng không để ý.” Dieễn ddàn lee quiy đôn

Chân mày Vi Thanh Mi sớm cau lại nói: “Sao có thể khinh thường chứ? Tiền ma ma, ngươi qua mời Phương Ngự y tới đây bắt mạch, không cần cao giọng, chỉ nói mời tới bắt mạch bình an.”

Tiền ma ma đáp, vội đi mời Phương Ngự y.

Phương Ngự y nhanh chóng tới rồi, thấy Hạ Trọng Phương ngồi trên ghế, Vi Thanh Mi và Thái phó phu nhân tỏ vẻ mong đợi, cũng hơi biết, mau tới phía trước hành lễ.

Hạ Trọng Phương tươi cười nói: “Phương Ngự y không cần đa lễ, tới trước bắt mạch cho ta!”

Phương Ngự y gật gật đầu, cầm gối bắt mạch đặt vào dưới cổ tay Hạ Trọng Phương, tỉ mỉ bắt mạch cho nàng.

Mắt thấy Phương Ngự y bắt mạch xong, mặt tỏ vẻ vui mừng, Vi Thanh Mi và Thái phó phu nhân không nhịn được nữa, cùng kêu lên hỏi: “Như thế nào?”

Lúc này Phương Ngự y mới đứng lên, cung chúc nói: “Chúc mừng Thái tôn phi, là hỉ mạch!”

“A?” Hạ Trọng Phương đầu tiên mừng rỡ, tiếp theo sinh buồn rầu, bật thốt lên, “Mà ta mấy ngày nay theo Hoàng thượng và Thái tôn gia tế bái trời đất và tổ tiên, hết quỳ lại bái, ngồi xổm xuống khom lưng gì đó, hoàn toàn không điều dưỡng, cái này có tổn hại gì đến thai nhi không?”

Phương Ngự y cười nói: “Thân thể Thái tôn phi cường tráng, hiện giờ mạch tượng vững vàng, không cần lo lắng. Chỉ có điều tiếp sau, vẫn nên bảo dưỡng mới đúng.”

Hạ Trọng Phương thở nhẹ một hơi: “Khi đó ở quê, cũng thấy phụ nhân dân gian tuy mới có bầu, cũng xuống ruộng vất vả, không nghỉ ngơi, nhưng họ sinh cũng dễ dàng. Nghĩ đến ta đây thân thể thôn phụ, cho nên quỳ lạy mấy ngày, cũng có thể không đáng ngại.”

“Đây chính là phúc của Thái tôn phi!” Phương Ngự y nói, “Cũng là phúc của Thái tôn gia.”

Nếu là phu nhân trong phủ nhà khác, ăn sung mặc sướng, đừng nói tới quỳ lạy mấy ngày, chính là quỳ lạy một ngày, nghĩ đến cũng đúng là không bảo vệ nổi thai nhi rồi.

Vi Thanh Mi và Thái phó phu nhân ngược lại phục hồi tinh thần, đã luôn miệng chúc mừng Hạ Trọng Phương, lại để cho người đi thông báo cho Thẩm Tử Trai.

Khi Thẩm Tử Trai đi tới, mặt mày đã sớm mang theo ý cười, chỉ có điều trong phòng thay đồ nhiều người, hắn chỉ đành phải kiềm chế, không tiện lập tức tới ôm lấy Hạ Trọng Phương.

Hạ Trọng Phương cũng nhìn Thẩm Tử Trai, ngay trước mặt mọi người, mặt mày đưa tình.

Vi Thanh Mi sợ Hạ Trọng Phương mới có bị va chạm, đã nói: “Tiệc phía ngoài cũng không xê xích gì nhiều, Thái tôn gia đỡ Phương nương về phòng nghỉ ngơi trước! Để cho chúng ta đi tuyên bố tin vui.”

Thẩm Tử Trai đáp, đỡ Hạ Trọng Phương trở về phòng, nhất thời đi sờ bụng nàng, vui vẻ nói: “Rốt cuộc mang bầu! Chúng ta đây là song hỉ lâm môn!”

Hạ Trọng Phương cũng thở phào thật to, thành thân ba năm, chỉ có một Triết ca nhi, tóm lại quá ít, hiện giờ lại mang bầu, cho dù là nam hay nữ, luôn là chuyện vui.

Phu thê bọn họ đang nói chuyện ngọt ngào, bên ngoài đã truyền đến giọng Triết ca nhi la ầm lên: “A nương, a nương!”

Hạ Trọng Phương vội vàng đáp một tiếng: “Trong phòng!”

Triết ca nhi hào hứng chạy vào, đứng trước mặt Hạ Trọng Phương, ngửa đầu nhìn bụng nàng nói: “A nương, ngoại bà nói trong bụng ngài mang một oa nhi, có thật không? Con rất nhanh có muội muội sao?”

Hạ Trọng Phương cười nói: “Là mang một oa nhi, sang năm sẽ sinh ra. Sao con biết là muội muội?”

Triết ca nhi đáp: “Muội muội đáng yêu mà! Giống như Nhân muội muội, đặc biệt đáng yêu!” die nd da nl e q uu ydo n

Thẩm Tử Trai cũng nói: “Chúng ta đã có Triết ca nhi, nếu thai này là nữ oa nhi thì tốt rồi, đến lúc đó sinh ra được, chính là nhi nữ song toàn.”

Tin tức Hạ Trọng Phương lần nữa mang thai, rất nhanh truyền vào trong cung, Cảnh Tông Hoàng đế và Thục phi nghe được, tất nhiên vui mừng.

Đến ngày lành, Thẩm Tử Trai và Hạ Trọng Phương dẫn Triết ca nhi chuẩn bị chuyển vào Đông cung.

Tiền ma ma chỉ huy người thu dọn đồ đạc, lại bớt chút thời gian nói chuyện với Mạnh Lệ Nương, chỉ hưng phấn đến không thể tự kiềm chế: “A nương thật không ngờ, cả đời này, có thể sống đến mức này, lại được tiến cung cùng Thái tôn phi. Mồ mả tổ tông chúng ta  cũng bốc khói xanh rồi!”

Bởi vì Mạnh An Chí muốn vào cung làm thư đồng cho Triết ca nhi, Mạnh Lệ Nương cũng nửa mừng nửa lo, nghĩ tới Mạnh An chí, tiền đồ không lo. Nàng lại hói: “Thái tôn phi chuẩn bị mang nha đầu dắc lực và ma ma vào cung sao?”

Tiền ma ma nói: “Được việc từ trước, đều muốn mang vào. Vả lại Thái tôn phi có thai, không thể lao lực, càng cần chúng ta cẩn thận hầu hạ, người hầu tự nhiên phải mang đủ rồi.”

Mặc dù phải chuyển vào cung, Thẩm Tử Trai cũng không để cho Hạ Trọng Phương vất vả, hắn phân phó đám người Tô Lương và Tiền ma ma làm, không biết, đi xin chỉ thị.

Chỗ Tô Thục phi, lại để cho người tới truyền lời, nói tất cả trong cung đều có sẵn, nếu không có cái gì, phủ Nội vụ cũng sẽ bố trí, đồ Tề Vương phủ, không cần chuyển vào cung.

Thẩm Tử Trai đáp, những cái khác không dời đi, nhưng vài thứ đồ cổ và tranh chữ bộ sách gì đó, lại nhất định phải mang vào. Có một số đồ vật khác, chỉ để cho người ta ghi lại, đặt ở kho hàng.

Tới giờ lành, đoàn người tiến vào cung.

Cảnh Tông Hoàng đế cố ý dặn dò, để Hạ Trọng Phương yên tâm dưỡng thai, tất cả trong cung tự có Tô Thục phi xử lý, không cần nàng phải quan tâm.

Từ trước đến nay Tô Thục phi đều có thể bố trí toàn bộ trong cung ngay ngắn rõ ràng, vả lại bà cũng định lung lạc Hạ Trọng Phương, tương lai ở trong hậu cung, cũng có thể an hưởng tuổi già, tự nhiên cũng để cho Hạ Trọng Phương yên tâm dưỡng thai, không cần phải sớm muộn thỉnh an cái gì, lại càng không cần quan tâm chuyện trong cung.

Quay đầy, Tô Thục phi lai phái tám vị cung nữ có khả năng tới đây hỗ trợ Hạ Trọng Phương xử lý chuyện Đông cung.

Hạ Trọng Phương vào cung, khó có được thanh nhàn, nhất thời cười nói với Thẩm Tử Trai: “Thiếp đây vào cung hưởng phúc rồi!”

Thẩm Tử Trai cười ha ha nói: “Thục phi nương nương thương yêu, nàng không cần từ chối, cứ hưởng phúc đi!”

Hạ Trọng Phương cười nói: “Mặc dù như thế, hôm nay ngày lành chúng ta chuyển vào cung, vẫn phải chuẩn bị một bàn rượu thịt, mời Hoàng thượng và Thục phi nương nương tới đây góp vui, cũng coi như rượu nhập hội.”

Cảnh Tông Hoàng đế và Tô Thục phi nghe được Hạ Trọng Phương bày rượu nhập hội, tự nhiên vui vẻ đáp ứng tới góp vui.

Tới buổi tối, Cảnh Tông Hoàng đế đã mang theo Tô Thục phi tới.

Hạ Trọng Phương dẫn đám người Lữ Bát Nương và Tiền ma ma đã bố trí xong, rất nhanh sẽ nhập tiệc.

Trong bữa tiệc, Cảnh Tông Hoàng đế cho người mời La đạo trưởng tới đây.

La đạo trưởng vừa tới, đã cười nói: “Đây là bức tranh gia đình!”

Cảnh Tông Hoàng đế để La đạo trưởng ngồi dưới tay, cười cười chỉ Hạ Trọng Phương nói: “La đạo trưởng xem cho Phương nương một chút, thai này của nàng là nam hay nữ?”

La đạo trưởng nhìn khí sắc Hạ Trọng Phương nói: “Diện mạo Thái tôn phi như hoa đào, thai này, có tỷ lệ sáu thành là  nữ oa nhi.”

Cảnh Tông Hoàng đế cười mắng: “Lão đạo lại tới lừa gạt người. Không nhìn ra thì nói không nhìn ra, còn nói gì mà tỷ lệ sáu thành?”

La đạo trưởng cười nói: “Hoàng thượng để lão đạo nhìn, lão đạo nào dám kháng chỉ, nói lời gì mà không nhìn ra?”

Có La đạo trưởng nói lời trêu đùa, Hạ Trọng Phương bày rượu nhập hội, mặc dù phía trên có Cảnh Tông Hoàng đế ngồi, người phía dưới cũng từ từ thả lỏng, nhỏ giọng nói đùa, không khí thoải mái.

Cảnh Tông Hoàng đế và Tô Thục phi thông cảm Hạ Trọng Phương mang thai, chỉ ngồi gần nửa canh giờ là được.

Tới khuya trở về phòng, Thẩm Tử Trai ôm lấy Hạ Trọng Phương, hai người ngồi bên giường nói chuyện.

Thẩm Tử Trai nói: “La đạo trưởng vốn từng đề cập với Thái tôn, nói thân thể Hoàng tổ phụ cường tráng, tuổi thọ rất dài, có người ở đây, chúng ta cũng yên ổn. Như vậy, bản Thái tôn từ từ học tập đạo trị quốc, tương lai kế thừa thịnh thế. Lúc đó, Triết ca nhi cũng đã lớn, nàng cũng không cần lo lắng cái gì.”

Hạ Trọng Phương tựa đầu vào trong ngực Thẩm Tử Trai, nhỏ giọng nói: “Thái tôn gia, thiếp có thể làm Thái tôn phi, có thể vào trong cung, có thể trở thành chủ mẫu Đông cung, cứ có cảm giác giống như nằm mộng.”

“Vậy như thế này, còn giống nằm mộng sao?” Thẩm Tử Trai hôn lên môi thơm của Hạ Trọng Phương, khẽ cắn.

Hạ Trọng Phương khẽ kêu, đánh Thẩm Tử Trai nói: “Thái tôn gia lại bắt nạt thiếp!”

Hai người trêu đùa, khung cảnh ấm áp.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn Puck về bài viết trên: Bích Trâm, LittleMissLe, Min Hồng Hạnh, MongGa, Thiên Minh Tuyết, anvils2_99
Có bài mới 02.10.2017, 21:02
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 31 Nữ
Bài viết: 2871
Được thanks: 22172 lần
Điểm: 10.89
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà 127 - Điểm: 11
Chương 127:

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

Mấy ngày trôi qua, Cảnh Tông Hoàng đế hạ chỉ, đổi phủ Tề Vương thành phủ Quận chúa, ban thưởng cho Thẩm Ngọc Tiên làm phủ đệ.

Thẩm Ngọc Tiên được vinh hạnh đặc biệt thế này, tuy cao hứng, lại thương cảm, luôn nói với Phương Chấp Bình, “Ta và ca ca sống nương tựa vào nhau nhiều năm, đột nhiên xa cách huynh ấy, luôn không quen, bây giờ mặc dù được tòa phủ đệ, không có gì mong muốn hơn vẫn là Tề Vương phủ, ta coi như vẫn ở chung một chỗ với ca ca.”

Phương Chấp Bình cầm tay của nàng nói: “Quận chúa còn có ta mà, qua một thời gian, còn có hài tử của chúng ta, cần gì phải thương cảm?”

Thẩm Ngọc Tiên vuốt bụng, lực chú ý dời đi, lặng lẽ hỏi: “Chàng thích nam hài hay nữ hài?”

Phương Chấp Bình dĩ nhiên hy vọng thai đầu của Thẩm Ngọc Tiên có thể sinh hạ nhi tử, nhưng trong miệng hắn sẽ không nói như vậy, chỉ cười nói: “Cho dù là nhi tử hay nữ nhi, chỉ cần là hài tử của chúng ta, đều thích.”

Thẩm Ngọc Tiên vừa nghe vui mừng, nhẹ nhàng đấm hắn nói: “Hiện giờ đã học được miệng ngọt rồi, biết nói lời khiến cho người khác ưa thích.”

Hai người vừa nói chuyện, có nha đầu đi vào bẩm báo, nói là Tô Ngọc Diệp tới.

Thẩm Ngọc Tiên vội để nha đầu mau mời.

Kể từ khi Hạ Trọng Phương chuyển vào trong cung, Tề Vương phủ đổi thành phủ Quận chúa, chuyện vặt trong phủ, chính là do ma ma quản sự bên cạnh Thẩm Ngọc Tiên xử lý rồi. Tô Ngọc Diệp có chuyện gì, đương nhiên muốn đi qua thảo luận với Thẩm Ngọc Tiên.

Tô Ngọc Diệp tới gặp Thẩm Ngọc Tiên, cũng là thảo luận chuyện muốn chuyển ra khỏi phủ Quận chúa. Nàng cười nói: “Bút lớn này của Hoàng thượng, không chỉ đổi phủ Tề Vương thành phủ Quận chúa, ban thưởng cho Quận chúa. Còn thưởng cho chúng ta một tòa phủ đệ, tên Mai viên. Mai viên này mặc dù không lớn bằng phủ Tề Vương, nhưng tinh xảo. Toàn gia chúng ta mới đi nhìn, rất thích, vui hơn chính là đồ đạc bên trong đầy đủ hết, không cần sửa chữa gì đã có thể vào ở. Hiện giờ tới thương lượng với Quận chúa một chút, xem bên này nếu Quận chúa không cần chúng ta làm chuyện gì, chúng ta sẽ dời qua Mai viên.” di ien n#dang# yuklle e#q quiq on

Thẩm Ngọc Tiên thấy Tô Ngọc Diệp nói đến Mai viên, mắt lóe sáng, cũng biết nàng ấy vô cùng muốn dọn ra, vả lại lúc ấy Vi Thiên Trạch và Tô Ngọc Diệp ở phủ Tề Vương, cũng bởi vì bảo vệ Thẩm Tử Trai, đề phòng người Thái tử ra tay mà thôi. Hiện giờ Thẩm Tử Trai vào cung, Vi Thiên Trạch và Tô Ngọc Diệp đương nhiên sẽ không ở lại đây.

Thẩm Ngọc Tiên cười nói: “Hiện giờ ca ca tẩu tử vào cung, các phủ chúng ta lui tới cũng ít, thời gian này nhàn hạ nhẹ nhàng, cũng không có chuyện gì. Các ngươi muốn chuyển, cứ chọn ngày lành tháng tốt đi!”

Tô Ngọc Diệp đáp, lúc này mới lui xuống.

Tới trong tháng mười, Vi Thiên Trạch và Tô Ngọc Diệp ôm Vi Kỳ, dẫn Vi Thiên Chân ra khỏi Vương phủ, đến ở Mai viên.

Cùng tháng, Ngụy gia phái người đến Vi gia thương nghị, muốn sớm cưới Vi Thiên Chân qua cửa, nói là trong nhà có trưởng bối đã lớn tuổi, nếu kéo dài hôn sự, lỡ như trưởng bối như thế nào, còn phải giữ đạo hiếu, đến lúc đó sẽ lỡ thời kỳ kết hôn.

Tô Ngọc Diệp và Vi Thanh Mi thương nghị, lại thảo luận với Vi Thiên Trạch, nên đòng ý để Ngụy gia đón Vi Thiên Chân qua cửa vào tháng mười một.

Bên Vi Thiên Chân thành hôn, Thẩm Ngọc Tiên lại bắt đầu, sắp lâm bồn.

Trung tuần tháng mười một, Trầm Ngọc Tiên sinh hạ một nhi tử, tên là Phương Thế Sơ.

Phương đại hộ và Sài thị đến phủ Quận chúa thăm, mừng đến hai tay chập lại thành hình chữ thập niệm Phật.

Phương đại hộ và Sài thị nói: “Đây là tổ tông chúng ta tích đức, Chấp Bình mới có khả năng làm Quận mã gia, hiện giờ vui được quý tử.”

Sài thị cũng vui sướng, nhỏ giọng nói: “Lúc trước còn sợ Quận chúa nàng ấy... Không nghĩ tới đã mang thai. Nếu là tình thế bây giờ, Quận chúa định chọn Quận mã, thật sự không tới lượt Chấp Bình nhà chúng ta.”

“Cho nên nói, đây là phúc của chúng ta.”

Thời gian này Phương đại hộ đường làm quan rộng mở, kể từ khi Thẩm Tử Trai được thế, buôn bán của Phương gia làm đến trong cung, hiện nay đã chính thức được thân phận Hoàng thương. Phụ bằng tử quý, hiện giờ hắn đi ra ngoài, ai dám xem thường?

Hạ Trọng Phương biết được Thẩm Ngọc Tiên sinh con, bởi vì mình cũng mang thai, không tiện xuất cung, nên để Tiền ma ma thay nàng xuất cung tới thăm Thẩm Ngọc Tiên, ban thưởng chút đồ.

Trung tuần tháng mười hai, Thẩm Ngọc Tiên làm tiệc đầy tháng cho nhi tử Phương Thế Sơ, Hạ Trọng Phương mang thai hơn bốn tháng, thai vị vững vàng, nên cùng Thẩm Tử Trai xuất cung, đến phủ Quận chúa ăn tiệc đầy tháng.

Trong bữa tiệc, Phương Chấp Tâm kéo Hạ Trọng Phương nói nhỏ: “Chuyện Thái tôn phi phân phó, tặng đồ cho Hạ lão cha và Tào đại nương, để cho bọn họ già có chỗ ở, ta cũng phái tâm phúc bên cạnh đưa đi. Tâm phúc trở lại nói, Hạ lão cha và Tào đại nương ở quê hương cũng uy phong, mua được một gian nhà lớn ở, còn có mấy trăm mẫu ruộng, nhi tử và nhi tức không dám chậm trễ bọn họ, cũng cẩn thận hầu hạ! Chính là vị nữ nhi đã gả ra ngoài, rảnh rỗi cũng về nhà xum họp, phục dịch hai vị lão nhân gia, nhìn dáng vẻ, bọn họ dễ chịu hơn. Thái tôn phi không cần quan tâm bọn họ.”

Hạ Trọng Phương vừa nghe thở nhẹ một hơi, nhỏ giọng nói: “Không thì như thế nào, bọn họ là dưỡng phụ dưỡng mẫu của ta, cũng nuôi ta mười mấy năm, nếu không phải ban đầu bọn họ như vậy, cũng đã định đón bọn họ lên dưỡng lão. Bây giờ bọn họ sống tốt, ta cũng yên tâm.”

Phương Chấp Tâm lại lặng lẽ bẩm báo: “Chỗ Quý phụ Quý mẫu, ta cũng tuân thủ dặn dò của Thái tôn phi, để cho người ta chăm sóc một chút, cho bọn họ có chút thu vào, có thể nuôi lớn tôn nhi tôn nữ. Lại nói, Thái tôn phi thật sự có lòng dạ tốt, ban đầu bọn họ đối xử với ngài như vậy, hiện giờ ngài vẫn còn muốn lặng lẽ trợ giúp cho bọn hắn.”

Hạ Trọng Phương nói: “Bọn họ cũng già rồi, hiện giờ trôi qua khổ sở như vậy, đã là báo ứng. Chỉ có điều hài tử vô tội, cũng muốn để cho người ta tiếp tế một chút, để cho bọn họ nuôi lớn hài tử.”

Hạ Trọng Phương nói xong, hỏi Phương Chấp Tâm, “Sao không thấy ngươi ôm Phong ca nhi tới?”

Vị hôn phu của Phương Chấp Tâm là Đỗ Minh Tri, vài năm nay liên thủ với Phương gia, cũng nhảy thành một trong những đại phú thương Kinh thành, hiện giờ liên thủ với Phương đại hộ, một đường làm Hoàng thương, đều giống nhau là đường làm quan rộng mở.

Chỉ có điều, Đỗ Minh Tri biết toan tính, cũng không dám phụ Phương Chấp Tâm, chỉ lấy một người Phương Chấp Tâm, cũng không nạp thiếp.

Phương Chấp Tâm chậm chạp không mang thai, vẫn là năm ngoái, mới sinh hạ một nhi tử, tên là Đỗ Phong, hiện đã một tuổi rồi.

Phương Chấp Tâm cũng biết, mình có thể có được hôm nay, toàn bộ là bởi vì ngày đó đến cầu xin Hạ Trọng Phương, vì Đỗ Minh Trí giải quyết chuyện va chạm với Nghiêm gia, hơn nữa sau đó, nàng và Hạ Trọng Phương thành khuê mật, càng khiến người Đỗ gia coi trọng. Hiện nay ở nhà chồng có thể thoải mái như vậy, tự nhiên cảm kích Hạ Trọng Phương. Hạ Trọng Phương kêu nàng làm chuyện gì, không khỏi tận tâm tận lực đi làm.

Hiện giờ nghe được Hạ Trọng Phương hỏi thăm, Phương Chấp Tâm cười nói: “Vốn định ôm hắn tới đây, trước khi ra cửa uống nước, ướt xiêm áo, lại để cho bà vú ôm đi thay quần áo, ta sợ tới đây trễ giờ, nên một mình tới.” di1enda4nle3qu21ydo0n

Họ nói chuyện, một đầu khác cũng có mấy vị phụ nhân nói chuyện.

“Thái tôn phi thật sự có phúc khí, Thái tôn điện hạ chỉ cưng chiều một mình ngài ấy, bên cạnh một thị thiếp cũng không có. Nghe nói, về sau cũng sẽ không nạp trắc phi, chỉ biết coi trọng một mình ngài ấy.”

“Thái tôn phi dùng sữa cứu sống Thái tôn điện hạ mà, Thái tôn điện hạ đây là báo ơn cứu mạng, nguyện ý cùng Thái tôn phi cả đời bên nhau.”

“Nửa đời trước của Thái tôn phi quanh co, nửa đời sau này, là chân chính khổ tận cam lai rồi!”

“Đúng, nhà mẹ Thái tôn phi đắc ý, vị hôn phu thuận tình, nhi tử thông tuệ, thật sự chiếm hết vận mệnh tốt rồi.”

“Đợi Thái tôn phi sinh hạ bào thai này ra, nếu là nữ nhi, chính là nam nữ song toàn, càng thêm hạnh phúc.”

Hạ Trọng Phương cũng ngóng trông thai này là nữ nhi, đợi trở lại trong cung, vẫn mời một ma ma có kinh nghiệm nhìn, hỏi: “Ma ma cảm thấy, thai này là nam hay nữ?”

Ma ma cười nói: “Người ta nói chua nam cay nữ, Thái tôn phi đợt này thích ăn cay, nếu không sai, chắc là nữ oa nhi.”

Hạ Trọng Phương vừa nghe mừng rỡ, cười nói: “Ta phải xin Thái tôn gia bẩm lên, chọn một cái tên thật hay cho tỷ nhi nhà ta.”

Thẩm Tử Trai nghe được lời Hạ Trọng Phương nói, quả nhiên đi bẩm báo với Cảnh Tông Hoàng đế, yêu cầu định tên trước.

Cảnh Tông Hoàng đế hiện giờ tôn nhi chắt trai lượn quanh đầu gối, tâm tình thật tốt, nghe được phải đặt tên trước, lập tức lấy một tên, cười nói: “Nếu là tỷ nhi, thì kêu Thẩm Minh Tuệ.”

Thẩm Tử Trai vội tạ ơn, nói: “Tên rất hay!”

Hắn trở lại Đông cung, nói tên cho Hạ Trọng Phương, Hạ Trọng Phương vừa nghe, quả nhiên cũng thích: “Minh lý thông tuệ, tên rất hay!”

(*) Minh lý: Hiểu lý lẽ; Thông tuệ: Thông minh

Tháng sáu sang năm, Hạ Trọng Phương quả nhiên sinh hạ một nữ nhi, tên Thẩm Minh Tuệ.

Thẩm Minh Tuệ hơi lớn hơn một chút, quả nhiên người cũng như tên, cực kỳ thong minh, rất được Cảnh Tông Hoàng đế và Tô Thục phi yêu thích.

Cảnh Tông Hoàng đế bởi vì yêu thương chắt trai và chắt gái, theo đó, nhìn Hạ Trọng Phương càng ngày càng thuận mắt, sau đó cũng ngầm cho phép hành động Thẩm Tử Trai chỉ cưới một phi.

Trên làm dưới theo, vài đại thần nước Cảnh, cũng lấy kết hôn với một chính thê mà vẻ vang,trong một thời gian ngắn, tất cả phủ người tam thê tứ thiếp, lại giảm bớt thật lớn.

Tháng tám năm nay, sinh nhật Hạ Trọng Phương, thiết yến trong cung, mời tất cả cáo mệnh phu nhân các phủ vào cung.

Trong bữa tiệc, tất cả phu nhân các phủ đều khen ngợi Hạ Trọng Phương bảo dưỡng thích đáng, nhìn giống như người hai mươi, lại trêu ghẹo hỏi: “Thái tôn phi rốt cuộc dùng cách gì, khiến cho Thái tôn điện hạ chỉ cuồng dại một mình ngài vậy?”

Hạ Trọng Phương cười không nói, đợi nghe thấy Vi Thanh Mi và Thái phó phu nhân đến, vội kêu người nghênh đón.

Triết ca nhi và Tuệ tỷ nhi đã sớm giúp đỡ ra ngoài đón, một người kéo Vi Thanh Mi, một người kéo Thái phó phu nhân đi vào.

Vi Thanh Mi vừa tiến đến, thấy náo nhiệt, cũng chào hỏi từng phu nhân.

Cười nói, Tô Ngọc Diệp và Thẩm Ngọc Tiên cũng đưa tất cả ca nhi vào cung. Dieễn ddàn lee quiy đôn

Chậm hơn chút, cả đám ca nhi vây quanh Phương nhân và Thẩm Minh Tuệ chơi đùa.

Một vị phu nhân lặng lẽ nói: “Nam nhiều nữ ít, về sau lớn rồi, có thể sẽ có tranh cãi.”

Một vị phu nhân khác bật cười nói: “Bà lo lắng nhiều rồi. Có thời gian, nhanh về phủ sinh một nữ nhi ra, tương lai tùy tiện bám lấy một vị ca nhi làm con rể, đã đủ khiến bà nửa đêm cười tỉnh.”

Đợi đến khi tiệc tàn, Hạ Trọng Phương lưu Thẩm Ngọc Tiên và Tô Ngọc Diệp lại nói chuyện, nói: “Sơ ca nhi và Kỳ ca nhi cũng nên nhập học, vừa đúng trong cung mời Thái phó dạy học, các muội đưa ca nhi vào cung lên lớp của Thái phó?”

Thẩm Ngọc Tiên và Tô Ngọc Diệp đương nhiên bằng lòng, cười nói: “Đang định nói chuyện này với Thái tôn phi, vừa khéo Thái tôn phi tự hỏi tới.”

Hạ Trọng Phương cười nói: “Hiện giờ ca nhi và tỷ nhi đều tuổi còn nhỏ, đều đi học, cũng không tách ra. Lúc này trong cung học chỉ có Triết ca nhi, Tuệ tỷ nhi, Nhân tỷ nhi và Chí ca nhi bốn đứa, tăng thêm ca nhi các muội, chính là sáu đứa, không tính nhiều.”

Thẩm Ngọc Tiên cười nói: “Nghe ca nhi nhiều, tỷ nhi ít!”

Hạ Trọng Phương nói: “Còn không phải sao? Các muội cũng đã có ca nhi rồi, nhanh sinh một tỷ nhi đi!”

Tô Ngọc Diệp cười nói: “Thái tôn phi nói chúng muội, còn chẳng bằng nói bản thân. Tuệ tỷ nhi cũng đã ba tuổi, Thái tôn phi có thể mang thai một.”

Hạ Trọng Phương che miệng cười.

Tới đêm, Hạ Trọng Phương chủ động thân thiết với Thẩm Tử Trai.

Thẩm Tử Trai ngạc nhiên nói: “Chúng ta thành thân những năm này, số lần chủ động của nàng thưa thớt. Nói đi, lại có mưu đồ gì?”

Hạ Trọng Phương kéo Thẩm Tử Trai nói: “Người ta chỉ định mang thai một ca nhi thôi, nào có mưu đồ gì?”

Thẩm Tử Trai thấy Hạ Trọng Phương mặc dù đã ngoài hai mươi tuổi, nhưng vẫn xinh đẹp như thiếu nữ, không khỏi kéo nàng lại, nói nhỏ: “Phương nương, ban đầu Phương Ngự y cho nàng uống thuốc, chẳng lẽ thật sự tăng thêm vật gì tốt sao? Nhìn xem, hiện giờ nàng còn mê người như vậy, khiến cho người ta...” Nói xong ngậm cánh môi Hạ Trọng Phương.

Hạ Trọng Phương hé môi, lộ ra cái lưỡi thơm tho, cuốn lấy lưỡi to của Thẩm Tử Trai, triền miên.

Đêm nay, hai người ân ái vô hạn.

Cách hai tháng, Hạ Trọng Phương có thai, năm sau một lần nữa sinh nhi tử, tên là Thẩm Minh Hòa.

Tính tình Thẩm Minh Hòa khoan dung hiền hậu ôn hòa, cũng được Cảnh Tông Hoàng đế và Tô Thục phi thích.

Nhìn một phòng Thẩm Tử Trai, đã có hai nam một nữ, Cảnh Tông Hoàng đế cũng yên tâm, đi qua nói với Thẩm Tử Trai: “Năm đó a cha con chết bệnh, con lại bệnh nằm giường, tổ phụ lúc nào cũng lo lắng tam phòng các con sẽ tuyệt hậu. Bây giờ con có trai có gái, tổ phụ cũng coi như yên lòng.”

Thẩm Tử Trai nghe nói gần đây có đại thần góp lời, nói nhân khẩu Hoàng thất mỏng manh, nên đề nghị nạp phi, cũng sợ Cảnh Tông Hoàng đế lại muốn để hắn nạp trắc phi, bởi vậy nhân cơ hội nói: “Tôn nhi có thể còn sống, hoàn toàn do Phương nương, vả lại Phương nương sinh cho tôn nhi hai nam một nữ, cuộc đời này, sẽ không phụ nàng.”

Cảnh Tông Hoàng đế gật đầu: “Các con ân ái, cũng là phúc của quốc gia, phúc của con cháu.”

Ngày đó, Cảnh Tông Hoàng đế ban thưởng cho Hạ Trọng Phương, lại ngợi khen nàng, nói nàng hầu hạ Thẩm Tử Trai có công.

Lần đầu tiên Hạ Trọng Phương được Cảnh Tông Hoàng đế khẳng định, lúc này đỏ vành mắt, tự than thở không dễ.

Dù sao Cảnh Tông Hoàng đế cũng cao tuổi, không lâu lắm bị bệnh.

Thần Long tháng ba năm thứ hai mươi, Cảnh Tông Hoàng đế qua đời. Cùng năm, Thẩm Tử Trai đăng vị, đổi quốc hiệu là Khai Bình, phong Hạ Trọng Phương làm chính cung Hoàng hậu, tôn Tô Thục phi là Thái Hoàng thái hậu, đại xá thiên hạ, ưu đãi thế tộc.

Quốc hiếu qua đi, có đại thần thử dò xét Thẩm Tử Trai, đề nghị tuyển tú, lại có đại thần nghĩ tới Hoàng hậu Hạ Trọng Phương đã ba mươi tuổi rồi, không có khả năng hấp dẫn Thẩm Tử Trai, cũng muốn đưa nữ nhi vào trong cung.

Thẩm Tử Trai từ chối cho ý kiến, nhưng sau đó, cũng cách chức quan đại thần có tâm tư. Đến đây, chúng đại thần đều biết, hoàng đế đúng là chuẩn bị cả đời chỉ có một mình Hoàng hậu.

Sau đó sử sách ghi lại, Khai Bình đế tại vị ba mươi tám năm, thịnh sủng một Hoàng hậu Hạ Trọng Phương, hậu cung cũng không có phi tần khác, trở thành truyền kỳ.

HOÀN CHÍNH VĂN


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Puck về bài viết trên: anvils2_99, hoahaiduong_92, huek215
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 161 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào có chút bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 163, 164, 165

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Cung khuyết - Trịnh Lương Tiêu

1 ... 51, 52, 53

3 • [Hiện đại] Chọc giận cô vợ nhỏ Ông xã tổng tài quá kiêu ngạo - Xảo Linh

1 ... 74, 75, 76

4 • [Xuyên không] Quỷ vương độc sủng Sát phi - Phi Nghiên

1 ... 32, 33, 34

5 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 48, 49, 50

6 • [Hiện đại] Em gái anh yêu em - Nguyên Vịnh Mạt

1 ... 13, 14, 15

7 • [Hiện đại] Kinh thành Tam thiếu Ông xã gõ cửa lúc nửa đêm - Cát Tường Dạ

1 ... 110, 111, 112

8 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 19/2]

1 ... 52, 53, 54

9 • [Mau xuyên - Sắc] Nữ tiến sĩ điên cuồng Chế tạo người máy Dục Niệm Nô - Trần Hướng Nam

1 ... 23, 24, 25

10 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

11 • [Xuyên không - Dị giới] Tiểu thư phế vật thật yêu nghiệt - Bồ Đề Khổ Tâm

1 ... 105, 106, 107

12 • [Xuyên không - Điền văn] Cuộc sống khó khăn của thứ nữ - Nhân Sinh Giang Nguyệt

1 ... 32, 33, 34

13 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 236, 237, 238

14 • [Hiện đại - Nữ phụ văn] Bản lĩnh của nữ phụ - My Ngoc 132

1 ... 20, 21, 22

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 121, 122, 123

16 • [Cổ đại] Xướng môn nữ hầu - Tần Giản

1 ... 78, 79, 80

17 • [Xuyên không] Phế hậu của lãnh hoàng - Hồ Tiểu Muội

1 ... 116, 117, 118

18 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 158, 159, 160

19 • [Hiện đại - Hắc bang] Huyết tình hắc đạo - Huyền Namida

1 ... 26, 27, 28

20 • [Xuyên không] Hoàng thượng có gan một mình đấu bản cung? - Abbyahy

1 ... 63, 64, 65



Lì xì 2018: Chúc mừng Mạn Mạn Phi Yên vừa nhặt được bao lì xì chứa 19 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng bachduonggia vừa nhặt được bao lì xì chứa 19 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng peklui vừa nhặt được bao lì xì chứa 19 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng Ngọc Hân vừa nhặt được bao lì xì chứa 20 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng anguyenrnnicu vừa nhặt được bao lì xì chứa 19 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng tinhlinhgio vừa nhặt được bao lì xì chứa 19 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng banhbao_09 vừa nhặt được bao lì xì chứa 20 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng nhujpk vừa nhặt được bao lì xì chứa 20 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng linhichigoo vừa nhặt được bao lì xì chứa 19 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng Tiên Ca vừa nhặt được bao lì xì chứa 20 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng huong2421988 vừa nhặt được bao lì xì chứa 19 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng hienle_912 vừa nhặt được bao lì xì chứa 19 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng NgọcWon vừa nhặt được bao lì xì chứa 20 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng 小小英 vừa nhặt được bao lì xì chứa 19 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng stardust93 vừa nhặt được bao lì xì chứa 19 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng Tâm Anh vừa nhặt được bao lì xì chứa 20 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng phuthuy97vt vừa nhặt được bao lì xì chứa 20 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng emilytran1610 vừa nhặt được bao lì xì chứa 19 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng thanhhoang1998 vừa nhặt được bao lì xì chứa 19 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng Nhipham14220706 vừa nhặt được bao lì xì chứa 20 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng NganThan vừa nhặt được bao lì xì chứa 19 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng Midi vừa nhặt được bao lì xì chứa 19 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng Thi2501 vừa nhặt được bao lì xì chứa 20 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng Lúa vừa nhặt được bao lì xì chứa 19 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng Snowplain vừa nhặt được bao lì xì chứa 20 điểm!
Shop - Đấu giá: Vivian Lê vừa đặt giá 474 điểm để mua Khủng long Dino
Lì xì 2018: Chúc mừng Lahuyen123 vừa nhặt được bao lì xì chứa 19 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng Thu Trang 286 vừa nhặt được bao lì xì chứa 20 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng tranthiquynhnhu vừa nhặt được bao lì xì chứa 20 điểm!
Độc Cô Thiên Tình: mấy bạn nhặt phong bao ở đâu thía

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.