Diễn đàn Lê Quý Đôn

Chúc mừng Gacuccung vừa nhặt được bao lì xì chứa 6 điểm! (5 phút trước) (hướng dẫn)



≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 150 bài ] 

Ông xã xấu xa, anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

 
Có bài mới 29.01.2016, 12:37
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 03.11.2015, 13:09
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 273
Được thanks: 2766 lần
Điểm: 10.66
Có bài mới Re: [Hiện đại] Ông xã xấu xa, anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết - Điểm: 10
Ngoại truyện một

Gần đây tâm tình của Chu Duệ Trạch thật không tốt, vô cùng không tốt. Một khi tâm tình của anh không tốt, người khác sẽ xui xẻo. Người càng ở gần anh, càng xui xẻo.

Dĩ nhiên, đối tượng xui xẻo tuyệt đối không bao gồm bà xã thân yêu của anh.

Vì đãi ngộ phúc lợi vô cùng tốt, cho nên khiến đông đảo người tài giỏi đều muốn xin vào tập đoàn Minh Đạt gần đây bị mây mù bao phủ.

Gần đây nhân viên bên trong gặp bạn bè muốn vào đoàn tập Minh Đạt, đều làm gương mặt khổ sở, khiến bạn của họ kinh ngạc và rối rắm không thôi, không ngừng hỏi thăm, đãi ngộ phúc lợi của tập đoàn Minh Đạt giảm xuống hay là muốn cắt giảm nhân sự?

Nhân viên của tập đoàn Minh Đạt bày tỏ, đãi ngộ phúc lợi vẫn luôn rất tốt, thậm chí bởi vì gần đây đề cao hiệu quả làm việc, cho nên lương tháng này sẽ tăng gấp đôi.

Mấy người bạn vừa nghe, liền phẫn hận, che giấu, đây đúng là che giấu!

Xã hội bây giờ, bao nhiêu người thất nghiệp!

Bao nhiêu người tốt nghiệp không tìm được việc làm, đừng nói sinh viên chưa tốt nghiệp, ngay cả thạc sĩ, bác sĩ cũng không có công ăn việc làm trong cả khối người này. Thậm chí công việc và thu nhập hoàn toàn không bằng nhau, thà rằng bớt ít tiền cũng muốn giữ việc.

Trong hoàn cảnh như vậy, người làm việc trong tập đoàn Minh Đạt cầm lương cao, nhiều phúc lợi đặc biệt, bọn họ còn bất mãn cái gì nữa?

Hả?

Có cái gì phải bất mãn?

Nhân viên tập đoàn Minh Đạt ngửa đầu nhìn trời, lặng lẽ rơi lệ, đau thương nói: "Mấy người vĩnh viễn sẽ không hiểu nỗi khổ của chúng tôi."

Mọi người đồng loạt khinh bỉ.

"Công việc của chúng tôi quá mệt mỏi..."

"Thôi đi, các ngươi có thể so sánh với người làm vệ sinh, kiến trúc sư còn mệt hơn sao?"

"Mức độ công việc của chúng tôi rất lớn..."

"Có thể lớn hơn công nhân dây chuyền sản xuất sao?"

"Chúng tôi chịu áp lực rất lớn..."

"Xã hội bây giờ công việc của ai mà không  áp lực?"

Cuối cùng bọn họ cho ra kết quả nhất trí chính là nhân viên tập đoàn Minh Đạt chiếm chỗ tốt còn giấu diếm, sau khi bị khinh bỉ vô tận, mạnh bạo bắt chẹt nhân viên tập đoàn Minh Đạt đãi một bữa cơm tối thịnh soạn.

Nhân viên tập đoàn Minh Đạt nhìn ví tiền cạn kiệt của mình, thật là khóc không ra nước mắt.

Chỉ thấy bọn họ kiếm tiền, vì sao không thấy mỗi đêm trời tối bọn họ phải làm thêm giờ chứ?

Chỉ thấy được đãi ngộ phúc lợi của bọn họ vô cùng tốt, vì sao không xem xem bọn họ ngày ngày phải đi họp đến mức thần kinh căng thẳng chứ?

Được, ai làm việc cũng phải căng thẳng, cũng phải tăng ca.

Bọn họ cũng nhịn.

Nhưng mà, nhưng mà tại sao ngày ngày bọn họ đi làm phải chịu áp lực vô cùng lớn chứ?

Gần đây ông chủ yêu cầu càng ngày càng nghiêm khắc, đưa tài liệu lên, đừng nói lỗi in, chỉ một dấu chấm câu sai thì tất cả đều bị trả về làm lại.

Việc bàn giao phải lập tức hoàn thành, tuyệt đối không thể chậm trễ.

Cái gì?

Công việc quá nhiều không hoàn thành xong phải đợi một chút hả?

Đây là năng lực làm việc của nhân viên tập đoàn Minh Đạt sao?

Làm sao kém như vậy?

Không được thì đổi người!

Đừng nói không dám oán thầm, cho dù dám, cũng không biết nói cái gì.

Có ai có thể vừa gọi cuộc gọi video trong hội nghị để nghe báo cáo vừa cầm điện thoại ra lệnh, tay vẫn đang ký tên lên tài liệu chứ?

Ông chủ của bọn họ có thể.

Người ta cùng một lúc có thể làm ít nhất ba chuyện, đương nhiên hiệu suất sẽ cao.

Bọn họ thật muốn hô một tiếng, nếu bọn họ có bản lãnh này thì bản thân đã sớm làm ông chủ rồi!

Bọn họ có bản lãnh này sao?

Dĩ nhiên không !

Không có khả năng làm ông chủ sao?

Dĩ nhiên không thể nào!

Nếu không thể làm ông chủ lại không có bản lãnh kia, thì việc bọn họ có thể làm chính là âm thầm nỗ lực nghiền ép tiềm năng của mình để hoàn thành công việc.

Đừng nói, tiềm lực của con người là vô hạn, những lời này thật không phải là lừa gạt người.

Trong khoảng thời gian ngắn ngủn không tới một tuần lễ, năng lực làm việc của nhân viên tập đoàn Minh Đạt liền tăng vụt lên mấy bậc.

Rốt cuộc Nhiếp Nghiêu không nhịn được nữa, trực tiếp đi tìm Chu Duệ Trạch.

"Cậu định chơi tập đoàn Minh Đạt đến suy sụp sao?" Nhiếp Nghiêu ngồi ở trước mặt Chu Duệ Trạch, thờ ơ hỏi người làm việc điên cuồng trước mắt.

Chu Duệ Trạch không trả lời Nhiếp Nghiêu ngay, mà nhanh chóng gõ mấy cái trên bàn phím, sau khi xử lý xong công việc trong tay mới ngẩng đầu nhìn về phía Nhiếp Nghiêu: "Cậu có ý gì?"

"Những lời này phải là tôi hỏi cậu đó." Nhiếp Nghiêu trầm tĩnh nhìn Chu Duệ Trạch: "Gần đây cậu lại nổi điên cái gì?"

Chu Duệ Trạch không nói gì, chỉ trầm mặc dựa người ra phía sau, cực kỳ mệt mỏi nằm ở trên ghế.

Thấy bộ dáng này của Chu Duệ Trạch, Nhiếp Nghiêu cũng cảm thấy chuyện này không đúng lắm: "Sao vậy?"

Chu Duệ Trạch chần chờ một chút, lúc này mới từ từ nói: "Gần đây Quyên Tử không đúng lắm."

"Hả? Chị dâu thế nào?" Nhiếp Nghiêu kỳ quái hỏi, người có dục vọng che chở Hà Quyên quá cao như Chu Duệ Trạch, Hà Quyên còn có thể có chuyện gì kỳ lạ?

Hà Quyên có cơ hội làm gì không thích hợp sao?

"Tôi không biết." Chu Duệ Trạch chau mày: "Tôi cảm thấy cô ấy có chuyện gạt tôi, hơn nữa tâm tình của cô ấy cũng không tốt lắm."

Nhiếp Nghiêu hoàn toàn không rõ.

Hà Quyên kết hôn với Chu Duệ Trạch đã một năm rồi, vẫn luôn thêm đường vào mật, ngày ngày đều diễn trò ân ái trước mặt người độc thân là anh, kích thích anh.

Đang tốt đẹp như vậy, đột nhiên tâm tình xuống thấp là sao?

Chuyện gì xảy ra?

Đột nhiên Nhiếp Nghiêu nghĩ tới một vấn đề, mặt nặng nề dò xét nói: "Không phải là cậu..."

"Hả?" Chu Duệ Trạch đang sầu não, vừa nghe Nhiếp Nghiêu hình như có đầu mối, cũng vội vàng nghiêng mình về phía trước, chờ đáp án của Nhiếp Nghiêu.

"Dùng không được hả?" Nhiếp Nghiêu trịnh trọng nói xong, Chu Duệ Trạch hoàn toàn không có phản ứng, ngơ ngác nhìn anh, không hiểu Nhiếp Nghiêu có ý gì.

Một giây kế tiếp, Chu Duệ Trạch thấy một tia ranh mãnh thoáng qua trong mắt Nhiếp Nghiêu, lập tức hiểu rõ, đưa nắm đấm tới.

Thân thể Nhiếp Nghiêu nghiêng về phía sau, động tác nhanh chóng trốn khỏi công kích của Chu Duệ Trạch, vội vàng biện giải cho mình: "Tôi đây chỉ hỏi một chút thôi, ngộ nhỡ…?"

"Không có ngộ nhỡ, tôi rất khỏe!" Chu Duệ Trạch cắn răng gầm nhẹ, lại dám hoài nghi anh không dùng được!

Đáng chết!

"Được, được, cậu khỏe." Nhiếp Nghiêu vội vàng trấn an Chu Duệ Trạch, nếu không phải trong mắt còn chứa đựng nụ cười hài hước, lời nói chân thành của anh nghe càng thêm có thể tin rồi.

"Gần đây làm sao cậu phát hiện?" Nhiếp Nghiêu thu hồi vẻ mặt cười giỡn, nghiêm nghị hỏi Chu Duệ Trạch.

"Chính là mấy ngày gần đây." Chu Duệ Trạch tự nói, hoàn toàn không để ý đến vẻ mặt bất đắc dĩ của Nhiếp Nghiêu, dĩ nhiên anh không nghe được trong lòng Nhiếp Nghiêu bi phẫn kêu rên.

A, Hà Quyên lạnh nhạt cậu ta, cậu ta liền trút bực bội lên nhân viên à? Làm ông chủ như vậy sao?

Dĩ nhiên, Nhiếp Nghiêu sẽ không ngu đến mức nói ra.

Dù có nói ra, Chu Duệ Trạch nhất định sẽ cho anh một ánh mắt khinh bỉ, người khác không biết không lẽ anh còn không biết sao?

Nếu nói tập đoàn Minh Đạt chỉ là chiến lợi phẩm do Chu Duệ Trạch nhàm chán tạo nên, sau đó định cư ở chỗ này, chỉ cần có Hà Quyên, có tập đoàn Minh Đạt hay không, khẳng định là Chu Duệ Trạch sẽ không quan tâm.

"Cậu cảm thấy cô ấy có chuyện gì gạt cậu sao?" Nhiếp Nghiêu hỏi.

"Chính là cảm thấy cô ấy có chuyện gạt tôi...Nếu tôi biết là chuyện gì, còn cần phiền não như bây giờ sao?" Chu Duệ Trạch trợn mắt nhìn Nhiếp Nghiêu một cái, cậu ta hỏi đều là nói nhảm, có thể có ý kiến thực tế hơn không?

"Được rồi được rồi..." Thấy Chu Duệ Trạch thật sự nổi giận, Nhiếp Nghiêu cũng nhanh chóng chuyển động đầu óc, xem rốt cuộc là có vấn đề ở đâu.

"Gần đây bên cạnh chị dâu có người đàn ông nào khả nghi không?" Nhiếp Nghiêu bắt đầu nghĩ tới các loại khả năng.

"Người khả nghi?" Chu Duệ Trạch không chút suy nghĩ, trực tiếp lắc đầu: “Trên căn bản Quyên Tử đều ở cùng với tôi hai mươi tư giờ, rất ít tách ra."

Nhiếp Nghiêu im lặng trợn trắng cả mắt, bọn họ là trẻ sinh đôi kết hợp à?

Được rồi, tình cảm vợ chồng tốt, anh hiểu.

"Cũng không tránh khỏi hai người các người đi gặp người khác ở ngoài..." Phỏng đoán của Nhiếp Nghiêu vừa mới nói phân nửa, lập tức cảm thấy không khí chung quanh lạnh lẽo, lạnh đến nỗi làm anh run một cái, ngẩng đầu, không chút ngoài ý muốn nhìn thấy sắc mặt của Chu Duệ Trạch từ từ đen lại, vội vàng cười trấn an nói: "Tôi chỉ là tùy tiện nói một chút."

"Tôi chỉ cần bà xã của tôi, Quyên Tử cũng không thể thích người đàn ông khác." Chu Duệ Trạch bình tĩnh nói.

Nhiếp Nghiêu nhìn bộ dáng Chu Duệ Trạch tự tin như vậy, thói quen thành tự nhiên phản bác một câu: "Ngộ nhỡ nếu có một người đàn ông khác thì sao?"

"Cậu cảm thấy còn có người đàn ông ưu tú hơn so với tôi sao?" Chu Duệ Trạch tuyệt đối tự tin đến trình độ tự đại.

Nhiếp Nghiêu im lặng nhìn Chu Duệ Trạch, không sợ chết hỏi một câu: "Ngộ nhỡ nếu như chị dâu muốn đổi khẩu vị thì sao?"

"Yên tâm, chỉ có tôi là chất lượng, những khẩu vị khác còn chưa ăn đã hết kỳ hạn đảm bảo chất lượng." Chu Duệ Trạch hời hợt nói.

Nhiếp Nghiêu nháy mắt một cái, đang suy nghĩ ý tứ trong lời nói của Chu Duệ Trạch.

Kỳ hạn đảm bảo chất lượng là có ý gì?

Hết kỳ hạn đảm bảo chất lượng, chính là hư, hư thì không thể xài.

Không thể xài sẽ phải ném đi, ném đi sẽ biến mất...

Sau lưng Nhiếp Nghiêu chợt lạnh, anh hoàn toàn hiểu ý tứ của Chu Duệ Trạch.

Có phải những thứ khẩu vị khác dù xuất hiện cũng sẽ bị Chu Duệ Trạch trực tiếp xử lý phải không?

Lại chỉ có thể có một lựa chọn trong tình huống này, chính là Hà Quyên chỉ có thể ăn một loại khẩu vị, sẽ không có cơ hội chọn lựa.

"Thôi, cậu cũng không biết, tôi trở về tự mình nghĩ biện pháp." Chu Duệ Trạch đứng dậy, anh không nên trông cậy vào Nhiếp Nghiêu có thể cho anh ý kiến tốt.

"Cậu không phải muốn tôi giúp cậu phân tích sao?" Nhiếp Nghiêu bị đả kích, giống như lời nói của anh đều là nói nhảm.

"Chờ cậu kết hôn lại cùng cậu thảo luận cái vấn đề này, bây giờ thảo luận với cậu... Hừ hừ..."

"Ánh mắt đó của cậu là thế nào?" Nhiếp Nghiêu lập tức xù lông, ánh mắt đó của Chu Duệ Trạch là có ý gì? Coi thường anh sao?

"Tôi tan làm." Chu Duệ Trạch mặc áo khoác rời khỏi, còn phân phó một câu: "Gọi họ hoàn thành nhanh công việc trước giờ tan sở, không được chậm trễ."

"Ừ." Nhiếp Nghiêu thuận miệng theo thói quen đáp một tiếng, ngay sau đó mới phản ứng kịp, lượng công việc kia, làm xong cũng phải vài giờ đó? Còn nói không được chậm trễ?

Còn muốn nói nhưng đã không còn ai ở đây, người đó đã sớm về nhà mua thức ăn nấu cơm rồi.

Nhiếp Nghiêu không biết nên tức hay nên cười, đây là chuyện gì nha?

Chỉ là...

Nhiếp Nghiêu từ từ đi về phòng làm việc của mình, vừa đi trong lòng vừa suy nghĩ, Hà Quyên có chuyện gì sao?

Thời gian anh quen biết Hà Quyên dài như vậy, cũng biết cô là một cô gái có tâm tư đơn thuần, rốt cuộc là có chuyện gì phải gạt Chu Duệ Trạch chứ?

Khó trách Chu Duệ Trạch lo lắng như vậy, Hà Quyên luôn luôn có chuyện gì cũng sẽ nói với Chu Duệ Trạch, lần này thì sao vậy?

Mới vừa rồi anh chọc cười cũng chỉ muốn làm Chu Duệ Trạch yên tĩnh một chút, nhắc nhở Chu Duệ Trạch, Hà Quyên tuyệt đối sẽ không  người khác ở bên ngoài, nhưng mà rốt cuộc cô đang dấu diếm cái gì, hay là muốn Chu Duệ Trạch tự mình đi hỏi.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
11 thành viên đã gởi lời cảm ơn VinJR về bài viết trên: Cyclotron, Mây Nhỏ Prim, Nhạc Lam, Nấm_langthang, Vô Ngã, Yến My, ciuviho, huyenhihi, kio, traiothiem, trangoscan
     
Có bài mới 30.01.2016, 11:27
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 03.11.2015, 13:09
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 273
Được thanks: 2766 lần
Điểm: 10.66
Có bài mới Re: [Hiện đại] Ông xã xấu xa, anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết [Hoàn] - Điểm: 10
Ngoại truyện hai

Khi trở lại, quả nhiên, Hà Quyên đang ở nhà, Chu Duệ Trạch xách thức ăn đã mua vào phòng bếp, tựa vào cạnh cửa phòng bếp nhìn bóng dáng đang bận rộn, trong lòng loạn như tơ vò.

Rõ ràng tất cả đều rất tốt, tại sao lại đột nhiên xuất hiện một chút trở ngại chứ?

Tại sao?

Rốt cuộc là chỗ nào có vấn đề?

"Anh về rồi hả?" Khi Hà Quyên thấy Chu Duệ Trạch, giương lên khuôn mặt tươi cười với anh.

Nụ cười vẫn giống lúc trước làm Chu Duệ Trạch thoải mái, nhưng mà, anh cảm thấy gần đây trong nụ cười của Hà Quyên cất dấu lo âu mơ hồ, chẳng lẽ anh nhìn nhầm rồi sao?

"Anh có mua thức ăn về đây." Chu Duệ Trạch giơ giơ túi xách thức ăn trong tay lên.

"Không sao, ngày mai chúng ta có thể ăn." Hà Quyên xào món ăn trong chảo, nói với Chu Duệ Trạch: "Món ăn của anh để vào tủ lạnh trước đi, ra ngoài thay quần áo rửa tay, là có thể ăn cơm rồi."

"Ừ." Chu Duệ Trạch phân loại tất cả món ăn đã mua bỏ vào tủ lạnh, sau đó đi thay quần áo.

Thay quần áo xong đi ra ngoài, thức ăn đã được bày lên bàn rồi.

Hà Quyên bới một chén cơm đầy đưa đến trước mặt Chu Duệ Trạch: "Nhanh ăn đi."

"Ừ." Chu Duệ Trạch gật đầu, khi ăn cơm hết một nửa, Chu Duệ Trạch lơ đãng hỏi một câu: "Bà xã, ngày mai em vẫn không đi làm hả?"

Hà Quyên luôn luôn làm việc ở tập đoàn Minh Đạt, năng lực làm việc rất cao, tốc độ tiếp thu cũng rất nhanh, quan trọng hơn là có một người thầy ngày ngày hết lòng dạy.

Phạm vi công việc thích hợp, Hà Quyên cũng rất thích công việc của mình.

Nhưng gần đây Hà Quyên thường xin nghỉ, nói là muốn nghỉ ngơi một chút.

Thấy Hà Quyên không muốn nói chuyện nhiều, Chu Duệ Trạch cũng không hỏi tới.

Chỉ là... Anh rất không yên lòng.

Ngày hôm sau, Chu Duệ Trạch vẫn đi làm, lúc khuya về nhà, Hà Quyên ngơ ngác ngồi trên sô pha, như có tâm sự nặng nề.

"Em sao vậy?" Trong lòng Chu Duệ Trạch quýnh lên, biết Hà Quyên có chuyện, nhưng đột nhiên lại thấy bộ dạng này của cô, thật sự làm anh rất hoảng sợ.

Ba chân bốn cẳng vọt tới, liền ôm Hà Quyên vào trong ngực, luôn miệng hỏi "Sao vậy, ai bắt nạt em sao, nói cho anh biết."

"Ông xã, chủ nhật ngày mai, anh tới bệnh viện với em nha." Hà Quyên vừa nói như vậy, dọa Chu Duệ Trạch đến nỗi nhịp tim thiếu chút nữa ngừng đập: "Em làm sao vậy? Khó chịu chỗ nào? Sẽ đi ngay bây giờ!"

Nói xong, trực tiếp bế Hà Quyên lên như bế công chúa, đi ra cửa.

"Nè, nè..." Hà Quyên như thế nào cũng không nghĩ đến Chu Duệ Trạch sẽ có hành động như vậy, vừa mới nói ra, anh đã muốn xông ra ngoài: "Không phải em không thoải mái, thả em xuống."

Cũng may Chu Duệ Trạch còn xót lại mấy phần lý trí, nghe Hà Quyên kêu lên như vậy, liền dừng bước, hỏi: "Thật sự không phải không thoải mái hả?"

Dừng lại thì dừng lại, nhưng vẫn không buông Hà Quyên ra, anh vẫn đang lo lắng đề phòng, ngộ nhỡ nếu Hà Quyên đang nói dối, anh lập tức dẫn cô đến bệnh viện.

"Không có chuyện gì." Hà Quyên chỉ còn thiếu thề để bảo đảm.

Chỉ là, dù Hà Quyên chân thành bảo đảm cỡ nào cũng không có tác dụng, bởi vì Chu Duệ Trạch không tin: "Em không có chuyện gì, tại sao muốn đi bệnh viện?"

Vẫn là có chuyện chưa nói cho anh biết.

"Không sao cả, bà xã, cho dù có cái gì không thoải mái, em cũng không nên lừa gạt anh, có anh ở đây rồi, em cứ việc nói." Chu Duệ Trạch sợ Hà Quyên giấu bệnh.

"Thật sự không có." Hà Quyên không nhịn được rống lên một tiếng: "Thả em xuống!"

"Ừ, được." Chu Duệ Trạch lập tức nghe lời để Hà Quyên xuống, cô nói một cái liền nghe lời, nếu để cho Nhiếp Nghiêu nhìn thấy, tuyệt đối sẽ phun ra một ngụm máu, mắng to một tiếng, đúng là ông xã biết nghe lời vợ.

"Em muốn đến bệnh viện kiểm tra một chút..." Lời nói của Hà Quyên vẫn chưa nói hết, Chu Duệ Trạch lập tức nắm lấy bả vai của cô: "Em không thoải mái, khó chịu chỗ nào? Anh sẽ..."

"Im miệng!" Hà Quyên hô một tiếng, Chu Duệ Trạch lập tức tự động im lặng, nhìn thấy người nào đó đã an tĩnh, lúc này Hà Quyên mới tiếp tục nói: "Em muốn đi kiểm tra một chút xem, thời gian lâu như vậy, tại sao vẫn không có chuyện gì."

"Hả?" Chu Duệ Trạch không hiểu nhìn Hà Quyên, không rõ ý của cô là gì: “Không chuyện gì là sao?"

Trên mặt Hà Quyên hơi ửng hồng, nhỏ giọng nói: "Em muốn đi kiểm tra xem, tại sao vẫn không có thai, chúng ta kết hôn lâu như vậy, vẫn luôn sinh hoạt bình thường, không lý gì lại không có nha."

Chu Duệ Trạch cũng rất cố gắng, để cho cô chân chính cảm nhận được thể lực vượt trội của anh, không hổ là trước kia có tập luyện, thể lực kinh người. Theo cái đà đó, hẳn là bọn họ phải đứa bé chứ.

"Chuyện này..." Ánh mắt Chu Duệ Trạch né tránh, lập tức thay vào bộ mặt bình tĩnh an ủi Hà Quyên: "Cái này phải thuận theo tự nhiên, có thể là chưa đến lúc."

"Làm sao có thể?" Hà Quyên giống như giận trợn mắt nhìn Chu Duệ Trạch một cái: "Anh chịu khó như vậy, còn chưa đến lúc sao?"

Vừa nghe Hà Quyên khẳng định cố gắng của anh như vậy, ánh mắt Chu Duệ Trạch sáng lên, vội vàng bày tỏ: "Anh cũng có thể chịu khó thêm một chút nữa."

"Cút!" Hà Quyên xoay người đi vào phòng, đóng cửa.

"Bà xã, bà xã..." Chu Duệ Trạch đứng trước cửa phòng ngủ: "Bà xã, em đói chưa? Mở cửa ra ăn cơm, muốn ăn cái gì anh sẽ làm cho em, không muốn ăn ở nhà, cũng có thể ra ngoài ăn... Bà xã, bà xã, mở cửa ra đi."

Hà Quyên ở trong phòng ngủ bất đắc dĩ than thở, người đàn ông hư hỏng này, mặt ngoài nhìn đàng hoàng, thật ra là một tên bại hoại.

"Bại hoại." Mặt Hà Quyên nóng lên, đi vào toilet, dùng nước lạnh rửa mặt, mở cửa.

"Bà xã, em muốn ăn cái gì?" Chu Duệ Trạch vội vàng bắt lấy tay Hà Quyên: "Anh đi làm cho em."

"Thôi, đã trễ thế này, ăn lẩu là được." Hà Quyên biết trong nhà có nguyên liệu nấu ăn, cô cũng không muốn làm gì, ăn lẩu tiện hơn.

"Ừ, đúng rồi." Chu Duệ Trạch gật đầu, sau đó trực tiếp lấy điện thoại di động ra bấm: "A lô, giao một nồi lẩu đến đây, ừ, nhanh chút."

Hà Quyên đợi Chu Duệ Trạch cúp điện thoại mới kỳ quái hỏi một câu: "Anh làm gì đấy?"

"Bà xã muốn ăn lẩu, anh gọi bọn họ đưa tới." Chu Duệ Trạch thản nhiên nói.

Hà Quyên im lặng vỗ trán của mình, thở dài một tiếng, quả nhiên người nghèo vẫn không lý giải được cách suy nghĩ của người có tiền.

Nửa tiếng sau, có người nhấn chuông cửa, Hà Quyên vừa mở cửa, người trước cửa lập tức cung kính kêu một tiếng: "Chào cô."

Chân mày Hà Quyên co quắp một cái, nghiêng người né ra, để bọn họ đi vào.

Trên bàn lập tức được dọn lên lẩu uyên ương, các loại đồ ăn kèm, thịt, tất cả đều mang lên.

Sau khi dọn xong còn đốt than bên dưới nồi lẩu, Hà Quyên thích ăn lẩu truyền thống kiểu nồi lẩu đốt than, chỉ có cái này mới đầy đủ vị, sau khi chuẩn bị xong, những người đó cũng rời đi, giống như khi tới, lặng yên không một tiếng động.

"Bà xã, tới ăn cơm." Chu Duệ Trạch vui vẻ lôi kéo Hà Quyên đến bên bàn.

Hà Quyên nhìn đồ trên bàn một chút, thở dài nói: "Em nói ăn lẩu là muốn bớt việc không cần làm cơm."

"Không phải chúng ta không nấu cơm sao?" Chu Duệ Trạch kỳ quái nhìn Hà Quyên: "Đây cũng là lẩu, cũng rất bớt việc."

Trán Hà Quyên trợt xuống mấy vạch đen, im lặng triệt để.

Được rồi, đúng là bớt việc, quá bớt việc.

"Bà xã, ăn đi." Chu Duệ Trạch nhìn nồi lẩu sôi, lập tức bỏ một chút rau vào, còn có thịt xuyên, ân cần gắp cho Hà Quyên.

Một mạch ăn, Chu Duệ Trạch không cho Hà Quyên cơ hội mở miệng.

Cứ như vậy lừa Hà Quyên nằm trên giường, Hà Quyên vừa nghĩ đến một vấn đề rất quan trọng: "Ngày mai, anh rốt cuộc có thời gian hay không? Chúng ta đi..."

"Bà xã, không cần đi bệnh viện khám, chúng ta cố gắng nhiều một chút là được." Chu Duệ Trạch lập tức cắt đứt lời nói của Hà Quyên.

"Không phải, vấn đề là..." Hà Quyên còn muốn thảo luận vấn đề này với Chu Duệ Trạch một chút, chỉ là, người nào đó giống như không muốn cho cô cơ hội, trực tiếp chuyển sang chuyện khác.

Kết quả cho sự nỗ lực chính là sáng sớm chủ nhật tinh thần Chu Duệ Trạch sảng khoái đi làm, còn Hà Quyên ở nhà ngủ bù.

Chu Duệ Trạch vừa lái xe vừa âm thầm cười tà mị, thể năng của anh vẫn tương đối tốt.

Ừ, cần phải liên tục rèn luyện.

Khi Hà Quyên đã ngủ đủ giấc, tỉnh lại, thấy trên tủ đầu giường đặt bình giữ nhiệt, trực tiếp bưng lên uống một hớp, là nước mật ong.

Ừng ực ừng ực uống hết, lúc này mới thoải mái, vừa mới uống xong, điện thoại liền vang lên: "A lô."

"Bà xã, đã dậy rồi sao?" Giọng nói của Chu Duệ Trạch truyền đến từ trong tai nghe, tương đối dịu dàng: "Đi rửa mặt, cơm trưa sắp được đưa qua."

Hà Quyên cực kỳ dịu dàng hỏi: "Ông xã, làm sao anh biết em đã dậy?"

"Ừ... Bà xã, anh canh giờ mà, anh cho người mang thức ăn em thích đến rồi, chắc cũng sắp tới, công việc của anh có chút bận, khuya về sẽ mua bánh ngọt cho em." Nói xong, cạch một cái cúp điện thoại, đổi lấy một tiếng hừ lạnh của Hà Quyên.

"Đúng là tên vô duyên." Hà Quyên đứng lên đi rửa mặt xong, ngồi chờ cơm trưa, sau khi cơm trưa đến, cô bắt đầu suy nghĩ một vấn đề, tại sao Chu Duệ Trạch không muốn cùng cô đi bệnh viện kiểm tra chứ?

Nhất định dùng hết các phương pháp giữ cô ở nhà.

Chẳng lẽ là... Trong nháy mắt sắc mặt Hà Quyên trở nên trắng bệch... Cái muỗng rơi trên mặt đất, mới vừa rồi bụng còn kêu vang, bây giờ một chút cảm giác thèm ăn cũng không có.

Bên trong phòng làm việc của tập đoàn Minh Đạt, Nhiếp Nghiêu cầm tài liệu tới: "Ký tên."

"Ừ." Chu Duệ Trạch nhận lấy, nhanh chóng nhìn một chút, trực tiếp ký tên.

Nhiếp Nghiêu ngồi trên ghế dựa, hỏi: "Chị dâu như thế nào?"

"Cô ấy muốn đi bệnh viện kiểm tra." Chu Duệ Trạch ngẩng đầu nói.

"Chị dâu bị sao vậy?" Nhiếp Nghiêu sợ hết hồn, chỉ là ngay sau đó lại nghĩ, Chu Duệ Trạch bình tĩnh như vậy, sẽ không có chuyện gì.

Chu Duệ Trạch đặt tài liệu trong tay xuống, từ từ ngửa ra sau, đến khi dựa vào thành ghế, mới chậm rãi nói: "Bởi vì vẫn chưa có thai, cho nên cô ấy có chút nóng vội."

"Chuyện này cũng không nên nóng vội. Thế nào? Chị dâu hoài nghi chính mình có vấn đề?" Nhiếp Nghiêu không thể không nghĩ như vậy, thân thể của anh và Chu Duệ Trạch tuyệt đối là siêu cấp khỏe mạnh, chẳng lẽ thực là Hà Quyên có vấn đề?

"Nếu chị dâu muốn đi kiểm tra thì đi kiểm tra, cái này rất bình thường." Nhiếp Nghiêu cũng thừa nhận vì đi kiểm tra có gì không bình thường đâu, chẳng qua là kiểm tra cơ bản thôi.

"Không cần kiểm tra." Chu Duệ Trạch thản nhiên nói: "Không phải Quyên Tử có vấn đề, vấn đề là ở tôi."

"Cái... cái gì?" Nhiếp Nghiêu thiếu chút nữa cắn trúng đầu lưỡi của mình.


Đã sửa bởi VinJR lúc 02.02.2016, 09:14, lần sửa thứ 2.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
13 thành viên đã gởi lời cảm ơn VinJR về bài viết trên: Cyclotron, Kẹo Kéo, Ly Na Tran, Maika1997, Mây Nhỏ Prim, Nhạc Lam, Vô Ngã, Yến My, ciuviho, huyenhihi, kio, traiothiem, trangoscan
Có bài mới 02.02.2016, 09:34
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 03.11.2015, 13:09
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 273
Được thanks: 2766 lần
Điểm: 10.66
Có bài mới Re: [Hiện đại] Ông xã xấu xa, anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết - Điểm: 10
Ngoại truyện ba

"Cậu có vấn đề gì?" Nhiếp Nghiêu thật vất vả mới tiêu hóa được tin tức này, vội vàng sốt ruột nói: "Không sao cả, bây giờ y học phát triển như vậy, vấn đề gì cũng có thể trị liệu, ngàn vạn lần cậu không nên có bóng ma trong lòng... Cái gì cũng đừng sợ, sợ chính là không có lòng tin."

Sau khi Nhiếp Nghiêu nói huyên thuyên vừa thông suốt, đột nhiên phát hiện một người nên sốt ruột nhưng ngược lại lại ngồi xuống ghế không nói một lời, giống như không nghe được lời nói của anh.

Nhiếp Nghiêu vừa thấy phản ứng này của Chu Duệ Trạch, trong lòng lập tức hồi hộp.

Chẳng lẽ Chu Duệ Trạch đã đến bệnh viện khám rồi? Biết được đời này cậu ta vĩnh viễn cũng không có con rồi hả?

Cho nên, cậu ta mới có thể buồn như đưa đám như vậy?

Bây giờ Hà Quyên lại rất muốn có em bé, như vậy áp lực của Chu Duệ Trạch càng lớn hơn, một khi áp lực càng lớn, Chu Duệ Trạch có thể càng khó chịu hay không, sau đó trong lòng rối rắm, biến thái... Nổi điên...

Nhiếp Nghiêu càng nghĩ sắc mặt càng khó coi, thậm chí cũng có một loại tuyệt vọng.

Vụt một cái Nhiếp Nghiêu đứng lên, kích động xua tay nói: "Đừng nghĩ nhiều như vậy, chị dâu nhất định có thể hiểu được, cô ấy tuyệt đối sẽ không vứt bỏ cậu mà rời khỏi, cậu phải tin tưởng, thế nào cũng có thể trị khỏi, dù cho thật sự không trị được... Chị dâu cũng sẽ không rời đi, cậu phải có lòng tin, không nên suy nghĩ bậy bạ. Mặc kệ như thế nào, cậu còn có chị dâu, còn có tôi ở đây!"

Chu Duệ Trạch kỳ quái nhìn cảm xúc của Nhiếp Nghiêu bị kích động, không nhanh không chậm nói một câu: "Tôi uống thuốc tránh thai."

"Cái gì?" Nhiếp Nghiêu giống như nguồn điện đột nhiên bị cắt đứt, lập tức bị đóng băng tại chỗ, ngay cả con ngươi cũng không chuyển động.

Đại não bị kích thích mãnh liệt nhất thời không phản ứng được, giống như máy móc lâu năm bị gỉ sét không thể chuyển động.

Chu Duệ Trạch nhìn Nhiếp Nghiêu như vậy, đứng dậy, đến bên bàn rót một ly nước ấm đặt lên bàn làm việc, ý bảo Nhiếp Nghiêu uống.

Lần này thân thể Nhiếp Nghiêu có thể động, cầm ly nước kia ừng ực uống hết, sau khi uống xong ly nước ấm, đầu óc rốt cuộc có chút khôi phục bình thường.

"Cậu… Cậu mới vừa nói cái gì?" Lúc này Nhiếp Nghiêu mới suy nghĩ được lời nói của Chu Duệ Trạch: "Cậu uống thuốc? Tại sao?"

Chu Duệ Trạch rất yêu Hà Quyên, người khác không biết, anh còn không biết sao?

Đây chính là dùng hết biện pháp, để bắt cô vào tay.

Bây giờ người đã ở trong tay, sao lại đi uống thuốc, không cần đứa bé chứ?

"Tại sao?" Nhiếp Nghiêu kỳ quái hỏi: "Chẳng lẽ thân thể chị dâu không thích hợp mang thai sao?"

Anh nghĩ tới nghĩ lui cũng chỉ có một lý do như vậy, nếu như mang thai sẽ có ảnh hưởng đến thân thể của Hà Quyên, Chu Duệ Trạch tuyệt đối sẽ không cho phép Hà Quyên mang thai.

Nhưng mà, thường ngày anh thấy Hà Quyên rất khỏe mạnh, không giống như bộ dạng có bệnh gì không tiện nói ra.

"Dĩ nhiên thân thể Quyên Tử không có vấn đề gì." Chu Duệ Trạch khẳng định nói.

Trước kia Hà Quyên trải qua không ít cực khổ, tích tụ mệt nhọc, làm ảnh hưởng đến thân thể.

Kể từ sau khi bọn họ ở bên nhau, anh vẫn để Hà Quyên điều trị thân thể thật tốt, những tổn thương lúc trước trong thân thể đang chậm rãi chuyển biến, chỉ cần tiếp tục điều dưỡng thêm một chút nữa, sau này thân thể Hà Quyên sẽ càng ngày khỏe mạnh.

"Không có vấn đề, vậy tại sao cậu phải..." Lần này Nhiếp Nghiêu thật sự không hiểu.

"Cậu không cảm thấy có một đứa bé rất đáng ghét sao?" Chu Duệ Trạch nhướng mày, trong mắt lóe lên chán ghét không chút nào che dấu: “Có đứa bé, Quyên Tử phải mang thai thời gian dài như vậy, còn phải ở cữ, chăm đứa bé...”

“Vậy còn chỗ nào dành cho tôi?” Trong mắt Chu Duệ Trạch tràn đầy vẻ hung ác, cắn răng nghiến lợi giống nhìn thấy kẻ thù: “Quyên Tử là bà xã của tôi, không phải là mẹ của kẻ khác!”

Nhiếp Nghiêu hoàn toàn bất tỉnh, cũng cảm giác chung quanh tất cả đều là con quạ “A, a.” bay qua đầu mình.

Nhiếp Nghiêu yếu ớt giãi bày một câu: “Đó cũng là con của cậu đó...”

“Giành bà xã với tôi, ai cũng không được.” Chu Duệ Trạch âm hiểm nói, vẻ mặt kia, giống như ở trong mưa đạn năm đó mà liều mạng điên cuồng.

Nhiếp Nghiêu vừa nhìn thấy nét mặt này của Chu Duệ Trạch, đột nhiên có một loại mơ hồ, vội vàng nhìn chung quanh một cái, thấy phòng làm việc quen thuộc, tay còn sờ sờ bàn làm việc trước mắt, xác định mình quả thật chưa từng xuất hiện ảo giác.

Anh vẫn đang ở trong phòng làm việc của tập đoàn Minh Đạt, mà không phải trong rừng rậm không người.

“Cho nên...” Nhiếp Nghiêu nuốt nước miếng một cái, bất đắc dĩ hỏi: “Cậu không cần đứa bé?”

“Dĩ nhiên.” Chu Duệ Trạch khẳng định nói: ”Tôi không muốn chế tạo ra một vật phiền toái để giành bà xã với tôi.”

Phiền toái…

Nhiếp Nghiêu yên lặng vì đứa bé tương lai của Chu Duệ Trạch mà mặc niệm.

Đứa bé đáng thương, còn chưa được xuất hiện trên thế giới này liền bị ba của mình ghét bỏ khinh bỉ… Ừ, từ khi dễ không đủ để hình dung thái độ của Chu Duệ Trạch bây giờ.

Không được gọi là khi dễ.

Mà là chán ghét.

“Được rồi, cậu không thích không có vấn đề.” Nhiếp Nghiêu biết, phàm là việc cậu ta đã quyết định, ai cũng không thể thay đổi được, cậu ta là tên cứng đầu.

Đụng trở ngại thì tính là gì?

Chu Duệ Trạch là người nếu đụng phải trở ngại thì sẽ tiếp tục đụng, cho đến khi đánh vỡ sẽ tiếp tục đi.

“Vậy cậu sẽ nói với chị dâu thế nào?” Vấn đề của Nhiếp Nghiêu khiến Chu Duệ Trạch sững sờ, ngay sau đó mắt nheo lại, nhỏ giọng lẩm bẩm: “Sẽ có biện pháp.”

Nhiếp Nghiêu thấy bộ dáng này của Chu Duệ Trạch, cũng không biết nói gì nữa.

Anh em tốt thì anh em tốt, chuyện hai vợ chồng nhà người ta, anh cũng không thể can thiệp quá nhiều, nên dừng thì dừng.

“Tôi đi làm việc.” Nhiếp Nghiêu cầm tài liệu xoay người rời đi, để lại Chu Duệ Trạch suy nghĩ thật kỹ.

Chu Duệ Trạch cũng cảm thấy Hà Quyên rất trông đợi đứa bé, anh làm như vậy nếu để cho Hà Quyên biết, cô có thể không vui hay không?

Vừa nghĩ đến việc này, Chu Duệ Trạch liền bất đắc dĩ xoa trán một cái, còn phải nghĩ sao? Nhất định sẽ không vui.

Mặc kệ như thế nào anh cũng không muốn đứa bé.

Chỉ là, nghĩ đến ánh mắt đêm đó của Hà Quyên, trong lòng Chu Duệ Trạch lại rất khó chịu, hai ý tưởng không ngừng đấu tranh, làm cho anh cực kỳ khó chịu.

Về đến nhà, Hà Quyên đã nấu cơn xong, là món sủi cảo Chu Duệ Trạch thích nhất, anh còn ăn cay. Hà Quyên lấy vừng, đậu phộng cùng ớt, mùi hương của ớt lan toả.

Sủi cảo dính, ăn rất thơm, càng đừng nói Hà Quyên gói sủi cảo da mỏng nhân lớn, sủi cảo nấu chíntrông giống như heo nhỏ mập mạp, trắng trắng, tròn tròn.

Chu Duệ Trạch ăn đến nỗi trán toát ra mồ hôi, hai người ăn rất vui vẻ.

Hà Quyên nhìn Chu Duệ Trạch ăn ngon như vậy, cô cũng vô cùng vui vẻ, không ngừng gắp sủi cảo vào trong chén cho anh. Lúc anh đang ăn, lại nấu một nồi, sủi cảo phải mới vớt ra nồi ăn mới ngon.

Chu Duệ Trạch chỉ thích ăn khẩu vị này, cho nên, lúc Chu Duệ Trạch ăn sủi cảo, Hà Quyên cũng sẽ coi chừng phòng bếp, nấu cho anh.

Chu Duệ Trạch ăn uống no đủ, vuốt bụng tròn tròn của mình, đưa tay lôi kéo, trực tiếp ôm Hà Quyên vào trong ngực ôm hôn một cái: “Bà xã, anh ăn no quá rồi.”

Nói xong, đặt tay Hà Quyên lên sờ bụng của anh, đã mập một vòng.

Hà Quyên sờ sờ, sờ nửa ngày cũng không có cảm giác anh mập chỗ nào, bắp thịt vẫn căng đầy có lực như thế, cười vỗ bụng Chu Duệ Trạch: “Mập một chút mới được, tránh để người khác nói em ngược đãi anh.”

“Bà xã của anh làm sao ngược đãi anh chứ?” Chu Duệ Trạch cúi đầu, dùng môi hơi đỏ chạm khẽ lên đôi môi đỏ mọng của Hà Quyên, mới vừa rồi hai người ăn không ít ớt, nóng hừng hực, đôi môi cũng có chút sung.

“Được rồi, đi nghỉ ngơi đi, em dọn dẹp bàn.” Hà QUyên đẩy Chu Duệ Trạch một cái, thuận miệng nói: “Ngày mai em đi làm.”

“Ừ, được.” Chu Duệ Trạch buông Hà Quyên ra, thu dọn bát đũa: “Anh đi rửa chén, em nghỉ ngơi đi.”

Hà Quyên cười gật đầu, đến phòng khách, cầm quả táo gọt vỏ, bổ thành miếng nhỏ, chờ Chu Duệ Trạch ra ăn.

Ở trong phòng bếp Chu Duệ Trạch vừa rửa chén vừa nghĩ tới chuyện đứa bé, Hà Quyênnhìn như không để ý lắm, vậy thì tốt, chỉ cần không muốn là được.

Nhiều năm như vậy, anh thật vất vả mới cưới được Hà Quyên, sao anh có thể để đứa trẻ xuất hiện cản trở giữa anh và Hà Quyên.

Một kỳ đà cản mũi lớn như vậy, ngày ngày chắn ngay trước mắt, sau này còn có những ngày an nhàn của anh nữa sao?

Quả nhiên, sau ngày hôm đó, Hà Quyên cũng không nói đến chuyện đứa nhỏ nữa, hai người vẫn đi làm rồi tan việc, cuộc sống khôi phục như trước kia.

Chu Duệ Trạch cảm thấy rất ngọt ngào, Hà Quyên cũng không có phản ứng khác biệt nữa.

Giống như chuyện Hà Quyên muốn đến bệnh viện kiểm tra thân thể hoàn toàn chưa xuất hiện.

Bởi vì tâm tình Chu Duệ Trạch tốt, nhân viên tập đoàn Minh Đạt cảm thấy công việc gần đây hết sức suôn sẻ, không chỉ không cần làm thêm giờ, hơn nữa áp lực vẫn đè ở trên đầu bọn họ cũng biến mất không thấy.

Làm bọn họ một lần nữa cảm nhận được chỗ tốt của tập đoàn Minh Đạt.

Nhiếp Nghiêu đương nhiên sẽ không can thiệp quá nhiều đối với vấn đề của Chu Duệ Trạch, vấn đề của hai vợ chồng người ta vẫn là phải giải quyết nội bộ mới tốt.

Cứ như vậy trôi qua nửa tháng, Chu Duệ Trạch không uống thuốc nữa, ngược lại còn mua một đống bổ, chuẩn bị những tài liệu liên quan đến thai phụ.

Khi thấy những tư liệu kia Nhiếp Nghiêu thiếu chút nữa té nằm xuống đất, không thể tưởng tượng nổi hỏi Chu Duệ Trạch: “Cậu làm gì đấy?”

Đoạn thời gian trước người nào vẫn không chịu có đứa bé.

Bây giờ xem những thứ đồ này làm gì?

Dù cho sẽ thay đổi cũng không nên thay đổi nhanh chóng như vậy chứ?

“Chuẩn bị trước khi mang thai.” Chu Duệ Trạch tự nhiên nói: “Tôi dừng uống thuốc mấy tháng thì có thể để Quyên Tử mang thai, bây giờ tôi muốn chuẩn bị trước.”

Chu Duệ Trạch nói xong, trong tay cầm tài liệu, ngạc nhiên nói: “Thì ra sinh một đứa bé lại nhiều chuyện phiền toái như vậy, chuẩn bị trước khi mang thai cũng nhiều như vậy.”

Nhìn đống tài liệu kia, nào là chú ý cái này cẩn thận cái kia, làm cho anh kinh ngạc không thôi.

“Đúng rồi, liên lạc với một bác sĩ nổi tiếng giúp tôi, phải có kinh nghiệm về phương diện này, giải thích cho tôi biết.”

Chu Duệ Trạch lo lắng chút tài liệu này không đầy đủ, tìm một người am hiểu thì tốt hơn.

Như vậy anh mới có thể yên tâm.

“Ừ, tôi sẽ tìm chuyên gia cho cậu.” Nhiếp Nghiêu gật đầu đồng ý, muốn tìm một chuyên gia về phương diện này cũng rất dễ, nhưng mà, trước đó, anh có một nghi vấn muốn biết rõ ràng: “Tại sao đột nhiên cậu lại muốn đứa bé?”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn VinJR về bài viết trên: Cyclotron, HNRTV, Nhạc Lam, Vô Ngã, Yến My, hamburg, hh09, huyenhihi, phuong thi
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 150 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Bạch Tiểu Ngôn, Châu cute, conho2410, điểu ngư, huynhthao, Kita, Majestic-12 [Bot], nguyenyen_62, nhatle96, phieu.phieu, phuongnhi82, Soo_Yoo, Suka, Tengiduocday, Thụy Miên (H.), tieu-su-muoi, trang tra, Túnguyễn, zennypmq và 846 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào có chút bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 171, 172, 173

2 • [Hiện đại] Em gái anh yêu em - Nguyên Vịnh Mạt

1 ... 13, 14, 15

3 • [Hiện đại] Chọc giận cô vợ nhỏ Ông xã tổng tài quá kiêu ngạo - Xảo Linh

1 ... 74, 75, 76

4 • [Cổ đại - Trùng sinh] Cung khuyết - Trịnh Lương Tiêu

1 ... 51, 52, 53

5 • [Xuyên không - Điền văn] Cuộc sống khó khăn của thứ nữ - Nhân Sinh Giang Nguyệt

1 ... 32, 33, 34

6 • [Xuyên không] Quỷ vương độc sủng Sát phi - Phi Nghiên

1 ... 32, 33, 34

7 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 19/2]

1 ... 52, 53, 54

8 • [Hiện đại] Kinh thành Tam thiếu Ông xã gõ cửa lúc nửa đêm - Cát Tường Dạ

1 ... 110, 111, 112

9 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 48, 49, 50

10 • [Xuyên không] Phế hậu của lãnh hoàng - Hồ Tiểu Muội

1 ... 117, 118, 119

11 • [Xuyên không] Hoàng thượng có gan một mình đấu bản cung? - Abbyahy

1 ... 63, 64, 65

12 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

13 • [Mau xuyên - Sắc] Nữ tiến sĩ điên cuồng Chế tạo người máy Dục Niệm Nô - Trần Hướng Nam

1 ... 25, 26, 27

14 • [Xuyên không - Dị giới] Tiểu thư phế vật thật yêu nghiệt - Bồ Đề Khổ Tâm

1 ... 105, 106, 107

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 121, 122, 123

16 • [Cổ đại] Xướng môn nữ hầu - Tần Giản

1 ... 78, 79, 80

17 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 158, 159, 160

18 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 236, 237, 238

19 • [Hiện đại - Hắc bang] Huyết tình hắc đạo - Huyền Namida

1 ... 26, 27, 28

20 • [Hiện đại] Cám ơn vận mệnh đã cho anh gặp được em - Hoa Sơn Trà

1 ... 8, 9, 10


Thành viên nổi bật 
lamhan0123
lamhan0123
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012
cò lười
cò lười

Shop - Đấu giá: Trần Hướng Nam vừa đặt giá 750 điểm để mua Điện thoại Samsung Galaxy S8
sherylha19_bupi: Đợi mua biệt thự đóa :)) Cầu bao nui, mỗi ngày 1k, hứa sẽ ngoan :)2
Shop - Đấu giá: ღ๖ۣۜMinhღ vừa đặt giá 300 điểm để mua Giấy chứng nhận kết hôn
Shop - Đấu giá: tuantrinh vừa đặt giá 750 điểm để mua Điện thoại Samsung Galaxy S8
Tuyền Uri.: Dối nòng :cry3: tới hết xiền nè
sherylha19_bupi: Hăm có xiền
sherylha19_bupi: Cái điểm màu đỏ trong profile
Soleil: Mục Điểm trung bình ở đâu vậy ạ?
tuantrinh: ai muốn shop bán điện thoại nào thì gửi hình nha
hoahuvo: Có ai đó không
hoahuvo: Hi nhô
Shop - Đấu giá: Gián vừa đặt giá 950 điểm để mua Điện thoại Samsung Galaxy Note 8
Shop - Đấu giá: tuantrinh vừa đặt giá 200 điểm để mua Chuông vàng
Ngọc Nguyệt: ...
Hách Mi: Nắng nà nà :)2
༄༂Tuyền Uri༂࿐: 248 điểm của Rj :cry2: sao chưa ai gởi
Hoàng Phong Linh: Mn tối hảo
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 631 điểm để mua Khủng long Dino
Bối Bối: tìm truyên: các nàng cho ta hỏi truyện nữ 9 ở mạt thế xuyên không về cổ đại, nữ 9 là người duy nhất miễn dịch với virus zombie ở mạt thế nên bị những người ở đó lùng bắt đem về nghiên cứu. vì k muốn mình làm chuột bạch nên nữ 9 bự nổ banh xác mình và xuyên không về cổ đại. thân thể nữ 9 xuyên k vào chết khi thử thuốc giải độc cho nam 9 vì tiền giúp vị hôn phu từ nhỏ làm ăn. vị hôn phu đó chỉ giả vờ nói vậy để thử tấm lòng thân thể đó và nữ phụ bạch liên hoa, vị hôn phu đó vì k biết thân thể nữ 9 xuyên vào đã làm gì cho mình mà tưởng thân thể đó tham phú quý nên từ hôn.
Shop - Đấu giá: ChieuNinh vừa đặt giá 750 điểm để mua Điện thoại Samsung Galaxy S8
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 999 điểm để mua Điện thoại Iphone X
BigPep: met qua
Shop - Đấu giá: tuantrinh vừa đặt giá 300 điểm để mua Giấy chứng nhận kết hôn
Chu Ngọc Lan: phamanh1982 đồng chí ngó qua hộ đồng chí Rj nhắc lần 2 nhé :)2 một lần nữa ra đảo chơi vs khỉ nhà Rj nhá :">
Chu Ngọc Lan: Bay mô :)2 bay bay
Lãng Nhược Y: Sam, mụi đang sưu búm :">

Nương, đá nương bay theo nó :shock4:
Chu Ngọc Lan: Mới đáp xuống nảy bay dòi :)2
Sam Sam: bà bay đi luôn đi :))
Chu Ngọc Lan: Cầu nó bay đi lun :)2 bay bay~~~~
Sam Sam: muốn học ở trung tâm thì học giao tiếp hoy

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.