Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 399 bài ] 

Lang Vương tổng giám đốc: Vợ yêu được cưng mà hoảng - Hi Vũ Yên

 
Có bài mới 19.05.2018, 19:46
Hình đại diện của thành viên
Tân Thú Bang Cầm Thú
Tân Thú Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 09.06.2017, 00:22
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 30
Được thanks: 55 lần
Điểm: 60.7
Có bài mới Re: [Hiện đại] Lang Vương tổng giám đốc: Vợ yêu được cưng mà hoảng - Hi Vũ Yên - Điểm: 80
Chương 310: Cô là ai?
Editor: Nguyễn Yên Thương (mới thi xong 3 môn, vẫn còn tận 2 môn nữa, nên mn thông cảm nha... thi xong rồi, sẽ bù lại cho mn hehe)

Trong đôi mắt đẹp thật to của Thiên Tầm lộ ra vẻ mặt run sợ.

Cô bé nhìn thấy nét mặt của ba rất lạnh lùng, dáng vẻ cũng rất phẫn nộ. Lang Vương mặc dù cố ý che giấu sự phẫn nộ của mình, nhưng lại bị con gái bảo bối của anh nhìn thấy được.

Rốt cuộc người phụ nữ ngồi đối diện ba là ai?

Trong nháy mắt khuôn mặt nhỏ nhắn lạnh xuống .

Nhưng mà, cô cũng không có đi tới, mà là ngồi xuống đối diện kêu một phục vụ đến, muốn một ly nước đá.

"Anh ơi, anh giúp em mang cái ly nước đá này đến chỗ ba em với." Thiên Tầm khôi phục dáng vẻ ngọt ngào, hướng về phía phục vụ cười nói.

"Người bạn nhỏ, xin hỏi vị nào là ba của em ?" Phục vụ tò mò hỏi.

"Người đàn ông đẹp trai nhất diendanllequydon đằng kia chính là ba em đó." Thiên Tầm chỉ chỉ Lãnh Dạ cách đó không xa nói.

Nhân viên phục vụ theo nhìn theo tay nhỏ Thiên Tầm, thật đúng là, đàn ông nơi này thật đúng là không có vượt qua vẻ đẹp trai của ba cô. Khó trách nhóc con này dáng dấp xinh đẹp như vậy.

"Người bạn nhỏ, tại sao cháu không qua cùng ngồi ba em vậy?" Phục vụ tò mò hỏi.

"Ba em đang bàn công việc, em không thể đi qua đó làm phiền nha." Thiên Tầm bập bẹ nói, sau đó uống một hớp nước đá.

Phục vụ hình như không tin lời Thiên tầm nói, bàn công việc? Ai sẽ bàn công việc ở trong này chứ!
Nơi này là quán bar mà.

Tới nơi này chính là để hẹn hò, nào có làm việc.

Bé con đáng thương còn tưởng rằng ba cô là đang bàn công việc!

Tất nhiên Thiên Tầm đã thu hết vẻ mặt của phục vụ vào mắt, khóe miệng nho nhỏ nhếch lên.

"Anh ơi, anh có thể giúp em một chút hay không?" Thiên Tầm nhỏ giọng nói.

"Chuyện gì?" Phục vụ tò mò hỏi.

"Thật ra thì, anh cũng không tin tưởng ba em là bàn công việc có đúng hay không?"

Phục vụ cười cười, có chút ngoài ý muốn, anh ta không có nghĩ đến người bạn nhỏ này cũng sẽ nghĩ đến điều này.

Không nói gì, khẽ gật đầu một cái, bày tỏ đồng ý.

"Nếu anh đã nhìn ra, như vậy có thể dien;danlqd giúp em một vấn đề nhỏ hay không? Đưa cái này bỏ vào trong chén người phụ nữ kia." Thiên Tầm cười xấu xa nói.

"Người bạn nhỏ, em làm thế vậy cũng không đúng nha. Anh không thể giúp em được đâu." Phục vụ nói.

"Anh trai, yên tâm đi, em tên là Thiên Tầm, sẽ không hại người khác..., cái túi này không phải thuốc độc, phải . . . . . Hì hì. . . . . . , em cho anh biết. . . . . ." Thiên Tầm vung tay nhỏ bé, ý bảo tên phục vụ kia đến gần cô, sau đó cô nhỏ giọng nói gì đó vào bên tai phục vụ?

Phục vụ thiếu chút nữa bật cười, thật đúng là một đứa bé, này cũng muốn lấy được!

Bên kia.

Lang Vương và người phụ nữ thần bí ngồi đối mặt với nhau.

"Thật không có nghĩ đến, tôi còn có thể nhìn thấy ngài ở nơi này, còn là loại phương thức này." Người phụ nữ thần bí chậm rãi nói.

"Là tôi đã xem thường cô...cô lại có thể còn sống." Lang Vương lạnh giọng nói.

"Ngài thấy tôi còn sống nên có chút thất vọng? Ngài cứ hi vọng tôi chết như vậy!" Người phụ nữ có chút đau dien;danllequydon lòng nói một câu.

"Không phải là tôi hi vọng cô chết, là cô tự mình tìm đường chết. Tạm thời bỏ để chuyện cô phản bội qua một bên, cô phản bội cả Lang Tộc chính là tội chết, huống chi cô còn cấu kết với tên ma quỷ kia ——" Lang Vương lạnh lùng nói.

"Nếu như không phải là ngài một mực lạnh nhạt với tôi...thì tôi có thể phản bội lại Lang Tộc sao? Có thể phản bội lại ngài sao?" Người phụ nữ đối diện không phục nói.

"Trước kia, thời điểm kết hôn tôi đã nói qua với cô, tôi không sẽ yêu cô. Nhưng mà, tuyệt đối sẽ tôn trọng cô. Những năm này tôi đã tin tưởng cô, một chút công việc của Lang Tộc cũng để cho cô xử lý, cô lại dám cấu kết với ma quỷ hại Lang Tộc, cô nói tôi có thể tha cho cô sao?" Lang Vương bưng ly rượu lên uống một hớp, thân thể khẽ dựa về phía sau chỗ ngồi, đôi tay ôm ngực lạnh lùng nhìn người phụ nữ đối diện.

"Ngài nói qua cũng chỉ là lời nói, tôi đã ngây thơ cho là tôi có thể thay đổi được ngài, cho nên lúc đầu tôi đã sai lầm rồi, tôi không nên kết hôn cùng ngài, lãng phí mấy trăm năm thanh xuân!" Người phụ nữ ảo não nói.

"Nói việc chính đi, cô bắt cóc Bạch Hàn trói đi, là muốn làm gì?" Lang Vương lạnh lùng nói.

"Tôi muốn Bạch Tuyết và ba đứa bé kia." Người phụ nữ đối diện cắn răng mà nói ra.

"Đừng mơ tưởng ——" Lang Vương hung hăng cau mày, giận dữ hét.

"Vậy. . . . . . Tôi liền giết Bạch Hàn." Người phụ nữ âm ngoan nói.

"Cô dám ——"

"Nếu như không chiếm được Bạch Tuyết và ba đứa bé kia, tôi liền dám giết Bạch Hàn. Bạch Hàn bởi vì con mà chết, đoán chừng Bạch Tuyết cũng không thể vui vẻ mà sống?"

"Tại sao lúc đầu tôi không phát hiện ra cô là người phụ nữ ác độc như vậy!"

"Lúc đầu tôi cũng không có nghĩ đến việc kết hôn cùng ngài, làm thế nào cũng không có được lòng của ngài!"

Nhưng vào lúc này, một phục vụ đi tới, mang đến cho Lang Vương và người phụ nữ kia một người một ly rượu được điều chế tốt.

Lang Vương không có tâm tình uống..., lạnh lùng nhìn người phụ nữ đối diện như cũ.

"Cô không cảm thấy dáng vẻ này của cô rất ghê tởm sao?" Giọng nói Lang Vương không nóng không vội, anh là Lang diendlqd Vương tất nhiên sẽ điều chỉnh cơn giận của mình rất nhanh, lúc này tuyệt đối phải tỉnh táo, nổi giận không giải quyết được bất cứ chuyện gì!

"Dáng vẻ của tôi. . . . . . Tôi rất thích. Trước kia. . . . . . Dáng vẻ trước kia không thể quay về! Tôi trước đó đã chết!"

"Cô cho rằng cô còn có thể sống? Cô phản bội lại Lang Tộc, còn dám đến nhân gian tới gieo họa cho người khác, không giết cô thì trời sẽ không tha ——"

"Muốn giết tôi? Hừ hừ ~~ chỉ cần tôi chết ở chỗ này, Bạch Hàn chắc chắn sẽ phải chết." Cô ta cười lạnh hai tiếng, buông lỏng nói, hình như cô ta không hề sợ chết.

Người phụ nữ nói xong, bưng ly rượu trước mặt lên uống, cô rất ưa thích rượu ở nhân gian, nhất là uống loại rượu điều chế này..., khó trách những năm này Lang Vương cũng không muốn trở về Yêu Giới, nhân gian thật lqd đúng là không tệ, thức ăn ngon hơn nhiều, rượu ngon hơn nhiều. Tốt hơn là cô ở chỗ này sinh sống như cá gặp nước.

Ở chỗ này, không có qui tắc Yêu Giới trói buộc, muốn làm cái gì thì làm cái đó.

Nơi xa Thiên Tầm thấy người phụ nữ đối diện ba uống rượu vào trong bụng rồi, vô cùng vui vẻ.

Lão đại và lão Nhị phái cô đi theo dõi ba là chính xác, thời điểm ở Yêu Giới, ông nội Lang thương cô nhất.

Thật ra thì, ba của Lang Vương cũng thích ba đứa cháu nội này, duy chỉ có cái miệng nhỏ nhắn của Thiên tầm rất ngọt, luôn llqd la hét ông nội không ngừng, khiến ông nội yêu thương cô đến tâm can.

Hôm nay, biết bọn nhỏ phải tới thăm ông ngoại của chúng, ông nội Lang vẫn là lo lắng sợ bọn nhỏ sẽ gặp nguy hiểm, lấy bảo bối trên người đưa cho Thiên Tầm, đưa cho Ức Ức, còn có Niệm Niệm, mỗi người đều có phần.

Thiên Tầm lấy được một loại đặc biệt bảo bối mà ông nội cho, gọi là “có hỏi tất đáp” (nói lời thật lòng).

Loại đan dược này nhìn là giống như viên thuốc nhỏ bình thường, chỉ cần người uống xong loại thuốc này, là có hỏi thì cần phải đáp.

Chỉ là còn cần phải chờ một chút, Thiên Tầm nhớ lang gia gia nói qua, chỉ cần uống xong loại thuốc, sẽ có tác dụng.

Ước chừng cần thời gian 40 phút.

Thiên Tầm cười cười hài lòng, chỉ cần đợi thêm 40 phút trôi qua, đến lúc đó chỉ cần cô muốn biết cái gì? Vừa hỏi liền biết.

"Anh trai , bây giờ là mấy giờ?" Thiên Tầm bập bẹ nói.

Người phục vụ đó xem đồng hồ một chút, nói cho Thiên Tầm thời gian chính xác, Thiên Tầm đã nói cho anh biết hiệu quả của loại thuốc kia, kỳ quái là, người phục vụ kia lại tin tưởng lời Thiên Tầm nói là sự thật.

Anh không tin đứa bé nhỏ như vậy sẽ hại diendanlequyddon người, cho nên anh mới giúp Thiên Tầm bưng ly rượu cho người phụ nữ kia.

Anh không thích người thứ ba, anh lớn lên trong gia đình độc thân.

Ba và mẹ bởi vì yêu mà kết hôn, sau đó cùng nhau mở ra một cửa hàng nhỏ, cửa hàng buôn bán càng ngày càng tốt. Sau này khi mẹ mang thai anh, cũng rất ít đi đến tiệm giúp một tay.

Không ngờ, ba anh lại giấu mẹ ngoại tình với một nhân viên mậu dịch, sau khi mẹ biết, trong cơn tức giận đã ly hôn với ba, sau đó một mình cực khổ mang theo anh.

Anh không đành lòng thấy mẹ quá cực khổ, cho nên liền vừa đi học, vừa đi làm ra tiền. Quán bar này chính là nơi làm việc của anh.

Cho nên anh ghét người thứ ba.

"Anh trai, tại sao anh lại muốn làm việc ở chỗ này?" Thiên Tầm thấy thời gian vẫn còn sớm, không ngại cùng anh trai tốt bụng này tâm sự.

Người phục vụ kia vừa vội vàng công việc trong tay, vừa cùng Thiên Tầm nói chuyện.

"Vì làm ra tiền nha, anh là học sinh, không muốn mẹ quá cực khổ, cho nên sau giờ học sẽ tới đây đi làm, chính mình có thể trả học phí nha."

"Anh trai thật là giỏi." Thiên Tầm vỗ tay.

"Anh trai chỉ có một mẹ, cho nên anh không diendanllequydon muốn mẹ quá mệt mỏi." Hôm nay anh trợ giúp Thiên Tầm, cũng là không muốn tương lai của cô bé này không có ba giống như anh, trở thành đứa bé lớn lên trong gia đình đơn thân.

"Anh trai, em giúp anh. Về sau anh không nên tới nơi này làm, có thể đi đến công ty của ba em, quay đầu lại em liền cho ba em biết." Thiên Tầm cho là người anh trai này trợ giúp cô, thì cô cũng nên trợ giúp một người anh trai này. Nhìn dáng dấp anh thật đáng thương.

"Em gái nhỏ, không cần đâu. Anh ở nơi này rất tốt, anh hi vọng em sẽ không bị cướp mất ba giống như anh là tốt rồi!" Cậu chua xót nói.

"Sẽ không, em sẽ không bị cướp mất ba, em yêu ba, ba cũng yêu em và mẹ. Con bà ta là ngưới phụ nữ xấu xa."

"Ừ, đúng, chỉ cần là người phá hư gia đình của chúng ta thì đều là người xấu. Ha ha. . . . . ." Cậu cười nói, đưa tay vẫn còn ở trên đầu hiên Tầm xoa bóp một cái.

Đứa bé này thật đáng yêu, còn nhỏ những lại có thể biết điều như vậy. Nếu như lúc ấy cậu cũng lớn như vậy, nhất định không để cho ba và mẹ ly hôn, cậu cũng đuổi người thứ ba xấu xa đó đi, giữ ba lại!

Chỉ tiếc, lúc ấy cậu còn chưa có ra đời!

Không thể giống như người em gái nhỏ này được, đi cướp ba lại!

Cho nên cậu ủng hộ Thiên Tầm, nguyện ý giúp cô.

Mặc dù cậu làm như vậy là mạo hiểm, có thể bị quản lý khai trừ.

Người đến chỗ này thì đều là khách hàng, khách hàng chính là Thượng Đế. Ở chỗ này không có người tốt và người xấu. Mới vừa rồi làm cái kia, đã vi phạm quy định trong quán bar.

Nhưng mà, cậu không hối hận. Làm diendanllesuuydon như vậy có lẽ có thể giữ được một gia đình, cho em gái nhỏ này một mái nhà ấm áp, có thể cùng ba và mẹ sống cùng nhau, cùng nhau khỏe mạnh lớn lên.

Lúc này, quản lý đi tới.

Rất tức giận, cậu cũng nhìn thấy.

"Tiểu Trí, cậu còn không đi làm việc đi, ở chỗ này nói chuyện tào lao với một đứa bé làm cái gì, tôi xem cậu là không muốn làm." Quản lý lạnh giọng dạy dỗ.

"Thật xin lỗi quản lý!" Thì ra là cậu gọi là Tiểu Trí.

"Đứa bé từ đâu tới? Nơi này không cho phép đứa bé đi vào, có phải là cậu dẫn nó vào hay không? Chẳng lẽ cậu còn muốn làm việc ở chỗ này, vừa đưa trông đứa bé của người khác, muốn nhận hai phần tiền lương?" Quản lý rất căm tức nói.

"Quản lý, tôi không có vừa làm việc vừa trông đứa bé! Em gái nhỏ này phải . . . . ." Lời nói đến khóe miệng cậu lại nuốt xuống, nếu như cậu nói thật, đứa bé này sẽ có khả năng mất đi một mái nhà ấm áp, cậu mất đi công việc cũng không cần gấp gáp, cùng lắm thì lại đi tìm.

"Là cái gì hả? Nhanh nhanh mang đứa bé này đi ra ngoài ——" Quản lý rất không bình tĩnh nói.

Thiên Tầm chau mày, nhìn anh trai khổ sở.

Cô leo lên chỗ mới vừa rồi đang ngồi, sau đó đứng lên, chiều cao so với quản lý cũng không kém bao nhiêu, vỗ vỗ tay nhỏ bé, hình như trên mặt có đồ, muốn vuốt ve .

Ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào quản lý, béo ụt ịt, khuôn mặt nhỏ nhắn rất rõ ràng mang theo tức giận cùng khiêu khích.

"Ông chính là quản lý nơi này?" Thiên Tầm chậm rãi hỏi, dáng vẻ rất giống tiểu đại nhân.

"Hửm? Cái tên nhóc này, mau leo xuống dưới cho tao, cẩn thận giẫm hư cái ghế của tao. Tụi mày có thể bồi thường nổi sao?" Quản lý quán bar nhìn Thiên Tầm và Tiểu Trí từ trên xuống dưới, anh ta cho là có thể người đi chung với thằng nhóc nghèo này nhất định cùng là người nghèo rớt mồng tơi, tuy nói rằng đứa bé gái này còn có thể, nhưng mà, nhiều nhất chính là một đứa bé ăn sung mặc sướng, có thể có bối cảnh gì.

Thấy ánh mắt khinh thường của diendanllequyydon quản lý, Thiên Tầm rất nhanh nắm chặt tay nhỏ, rất tức giận.

"Xin hỏi cái ghế của ông đáng bao nhiêu tiền?" Thiên Tầm cố gắng hít sâu hỏi. Cô cho rằng cô nên bình tĩnh, không thể làm cho ba mất thể diện.

"Đây là cái ghế da thật, chính là 1500. Chính là tụi mày? Tiểu Trí làm một tháng cũng không bằng giá trị của cái ghế này. Còn không nhanh leo xuống, mày cho rằng mày bồi thường nổi sao?" Quản lý khoe khoang nói.

Thiên Tầm nhìn dáng vẻ kiêu ngạo của anh ta, rất bất đắc dĩ lắc đầu một cái, một tiếng than thở nho nhỏ.

"Hazzzi!"

"Như thế nào? Bị hù sợ rồi." Quản lý vừa nhìn Thiên Tầm nghe được 1500, vừa lắc đầu, vừa than thở. Đoán chừng là bị giá tiền của chiếc ghế hù sợ.

"Làm sao ông có thể trả lương cho anh trai ít đến mức không bằng giá tiền một cái ghế chứ, công việc này chúng tôi không làm. Nhớ rằng anh trai tôi là chủ động nghỉ việc, không phải là ông đuổi anh trai tôi." Thiên Tầm lạnh giọng nói.

"Mày —— thật không có có người nhà dạy dỗ, Tiểu Trí, cậu lập tức mang nó đi cho tôi, tiền lương tháng này không cần đến nhận, về sau cũng không cần tới." Quản lý tức giận nói.

"Dĩ nhiên về sau anh trai tối sẽ không tới, bởi vì anh tôi đã nghỉ rồi." Đôi tay Tiên Tầm chống nạnh trả lời anh ta.

"Quản lý, phần công việc này tôi có thể không cần, nhưng. . . . . . Tại sao ông lại không cho tôi nhận tiền lương tháng này?" Tiểu Trí đi đến phía trước tức giận hỏi, dù sao cũng không có ý định làm, nói chuyện cũng có sức mạnh.

"Tại sao? Chỉ bằng việc nó đạp cái ghế bị dơ." Quản lý chỉ vào cái ghế Thiên Tầm dưới chân nói.

Tiểu Trí bị quản lý chận phải cứng miệng không trả lời được, Thiên Tầm nhìn theo tay quản lý về phía dưới chân, cô chỉ đứng một chút như vậy, lại muốn trừ tiền lương của anh trai, cái tên quản lý mập mạp này quá ghê tởm.

"Bàn Tử, cậu tổng kết bảng tiền lương Tiểu Trí cho tôi, cái người này phá rách cái ghế tôi mua rồi." Thiên Tầm cũng học quản lý Bàn Tử chỉ chỉ dưới chân nói.

"Nhóc  mua? Nhóc có tiền sao?" Quản lý căn bản cũng không tin tưởng lừoi đứa bé nhỏ như vậy nói.

"Tôi không có tiền. . . . . ." Thiên Tầm nhẹ giọng nói.

"Này, vậy nhóc phí lời nói làm cái gì——" Quản lý Bàn Tử không nhịn được.

"Chỉ là, ba tôi có tiền nha. Cái ghế này tôi mua, tiền lương của anh trai ông thánh toán cho anh ấy. Sau đó ông —— lập tức đi." Thiên Tầm chỉ vào Bàn Tử nói.

"Tao nói đứa bé này có phát sốt không diendanlleqd chứ? Lại nói mê sảng, muốn tao đưa tiền lương cho thằng nhóc này, sau đó rời đi? ?" Quản lý Bàn Tử chỉ lỗ mũi mình hỏi, ý hỏi là có nghe lầm không?

"Đúng, ông cứ tổng kết tiền lương rồi đưa cho anh trai, sau đó tôi sẽ kêu ba tôi mua cái ghế này, thuận tiện sẽ mua luôn quán bar này để cho anh trai quản lý luôn." Thiên Tầm nhìn quanh bố cục quán bar một cái, biểu hiện rất hài lòng.

"Nhóc con này đang nói hưu nói vượn cái gì vậy trời, muốn mua quán bar của tao sao, mày nằm mơ đi. Hơn nữa mày mua nổi sao!" Quản lý Bàn Tử miệt thị nói.

Thiên Tầm ngồi xuống, bắt chéo hai chân lại nói: "Hiện tại cho ông thời gian 20 phút, bây giờ ông nên tính toán quán bar của ông đáng bao nhiêu tiền đi, 20 phút về tôi sẽ đi qua thu mua quán bar của ông." Thiên Tầm nói xong leo xuống từ trên ghế, đi tới trước mặt Tiểu Trí.

"Anh trai, anh không phải cần đi, em lập tức sẽ trở lại. Quán bar này sẽ để ba em mua tặng cho anh. Cám ơn anh hôm nay đã giúp em." Thiên Tầm nói rất chân thành.

Tiểu Trí cười cười, cậu biết nhất định là Thiên Tầm đang nói lẫy, cũng chỉ là một đứa bé! Ý chí mạnh mẽ, có thể hiểu được, đợi đến khi cô đi vào phía xã hội, sẽ trải qua những khó khăn chân chính, cô cũng sẽ không nói như vậy nữa!

Nhưng mà, Tiểu Trí vẫn rất cảm kích khi diendan;le;quy;don cô bằng lòng nói như vậy vì cậu, lòng can đảm đáng khen.

"Em gái nhỏ, cám ơn em, đi thôi."

"Ừ." Thiên Tầm bước bước nhỏ rời đi.

"Không hiểu cái gì cả, thật không biết ba mẹ dạy dỗ thế nào mà để đứa bé không biết lớn nhỏ như vậy, giọng điệu nói chuyện lớn như vậy." Quản lý Bàn Tử thở phì phò nói.

"Quản lý, tôi sẽ thu dọn đồ đạc đi." Tiểu Trí cởi đồng phục làm việc xuống nói.

"Nhớ, về sau không cần đến nữa." Quản lý Bàn Tử không nhịn được nói.

Tiểu Trí xoay người đi vào phòng thay quần áo, lấy giày của mình rồi để nguyên quần áo vào rồi đi, quản lý Bàn Tử không có đưa tiền lương cho cậu.

Thiên Tầm đi tới bên cạnh ba cô, ngẩng đầu lên, cười cười.

"Ba, ba thật sự ở nơi này nha?"

"Thiên Tầm?" Lang Vương có chút ngoài ý muốn.

"Mẹ nói ba ra ngoài đã lâu rồi, những sao vẫn chưa về nhà, cho nên mới kêu con tới tìm ba trở về." Thiên Tầm cười hì hì nói, mủi chân vừa nhấclên liền ngồi vào trong ngực Lang Vương, Lang Vương thuận tay ôm Thiên Tầm ở trong ngực, để cho cô ngồi vào trên đùi anh.

Thiên Tầm tự mình tìm đến, Lang Vương không có chút tò mò nào, cũng không nghi ngờ, anh hiểu rõ ba đứa con của anh, bọn chúng không phải là người bình thường, có thể tùy ý đi lại, muốn đi nơi nào thì đi nơi đó.

Chỉ là vì bị mẹ chúng hạn chế, nếu không chúng đã sớm khắp chạy đi chơi thế giới rồi!

"Nếu như vậy, vậy chúng ta ldđ quay trở về có được hay không?" Lang Vương dịu dàng nói.

Nhìn Lang Vương dịu dàng, lời nói nhỏ nhẹ nói chuyện với đứa bé như vậy, người phụ nữ đối diện kia tức giận đến cắn răng nghiến lợi.

"Ba, không cần vội vàng, nếu ba có bạn ở đây, vậy thì ngồi thêm một lát nữa đi." Thiên Tầm nhìn về phía người phụ nữ đối diện ba, tóc gáy cả người trong nháy mắt dựng đi lên, là bà ta?

Bà ta không có chết? .

Lại còn, còn sống?

Thật không thể tưởng tượng nổi!

Cái người phụ nữ xấu xa này làm thế nào lại có thể chạy ra khỏi Yêu Giới chứ? Ở Yêu Giới có yêu canh giữ nhiều như vậy, làm sao bà ta có thể tới đây?

Nghi vấn của Thiên Tầm cúng giống như Lang Vương, lúc Lang Vương nhìn thấy người phụ nữ này, trong đầu cũng là những vấn đề này.

Phụ tử liên tâm (ba con có cùng suy nghĩ).

Lang Vương cảm thấy được sự khác thường của con gái, Thiên Tầm cũng phát hiện, mặc dù bà ta thay hình đổi dạng, nhưng mà yêu khí trên người bà ta không có cách nào che giấu được, còn có dien;danlqd ánh mắt của bà ta, một Yêu Tinh cho dù có biến đổi như thế nào nữa đều không thể đổi được ánh mắt đặc biệt của mình, tự nhiên con gái cẩn thận cũng phát hiện được điểm này.

"Dì ơi, dì không giới thiệu mình một chút sao?" Thiên Tầm lễ phép cười cười, sau đó ung dung nói.

"Chẳng lẽ cháu không phải biết tôi là ai?" Người phụ nữ đối diện tò mò hỏi, tất nhiên là cô biết Lang Vương và đứa bé đều có pháp thuật, huống chi là ba đứa con của Bạch Tuyết.

Mặc dù cô không hề hiểu rõ pháp thuật của ba đứa bé này đến cùng có nhiều sâu, nhưng mà nhất định bọn họ sẽ có pháp thuật rất mạnh.

"Dì không có nói cho cháu biết, cháu làm sao biết được chứ!" Thiên Tầm ngây thơ nói, miệng nhỏ đáng yêu còn vểnh lên.

"Đừng giả bộ ——" Người phụ nữ đối diện có chút không nhịn được nói.

"Ba, tại sao ba lại có thể có bạn bè tính khí hư hỏng như vậy, vẫn là mẹ của con dịu dàng. Dì, dì thật là hung dữ!" Thiên Tầm tiếp tục nói.

Người phụ nữ đối diện sững sờ, nhìn dáng vẻ nhóc con này là đang không hiểu thật?

Nét mặt của cô bé không giống như là đang giả vờ?

Thiên Tầm nhìn yêu nữ quan sát cô, trong lòng cô có chút hả hê, thầm nghĩ: còn tầm mười phút nữa là đến thời gian nói thật, đến lqd lúc đó ba muốn biết cái gì thì đều có thể hỏi?

Thì ra là ba không phải ra ngoài hẹn hò, là tới gặp yêu nữ này.

Ông ngoại mất tích nhất định có liên quan đến bà ta, nếu không ba sẽ không bình tĩnh ngồi ở chỗ này. Nếu như không phải là ông ngoại ở trong tay bà ta, ba đã sớm bắt bà ta ném đen Trảo Oa Quốc, sẽ không để bà ta ở lại ở chỗ này làm hại loài người!

Lang Vương không nói lời nào, người phụ nữ đối diện cũng không nói chuyện.

Thiên Tầm lắc đầu một cái, lại một lần nữa bất đắc dĩ thở dài một tiếng.

"Hazzzi!"

Ánh mắt Lang Vương lạnh lùng thoáng qua một tia cười xấu xa, rất phối hợp hỏi con gái "Bảo bối làm sao vậy? Không thoải mái?"

"Ba, dáng vẻ của dì này có sự —— trôi nổi, chính là tính khí rất hung hăng. Tụi con thật lo lắng dì ấy sẽ giành ba với mẹ con." Thiên Tầm lo lắng nói.

Yêu nữ không có tức giận, ở trong mắt cô đứa bé là đang nói thật, có lẽ ban đầu chính là cô không đủ dịu dàng, mới không có bắt được lòng của Lang Vương!

Đích thực Bạch Tuyết rất dịu dàng, cũng dien;danlle;quy;don khó trách Lang Vương sẽ thích!

"Dì, dì không nghĩ sẽ nói cho cháu biết dì tên gì? Vậy cháu đoán một cái có được hay không?" Thiên Tầm cười ha hả hỏi.

Người phụ nữ đối diện không nói được, mà không nói cũng không được. Giữ yên lặng.

"Dì không nói lời nào chính là đồng ý. Ừ ~~~ dì tên gì đây? Cháu đoán, dì gọi dù nhỏ ( Tiểu Tam, người thứ ba )." Thiên Tầm hưng phấn nói.

"Mày mới gọi là dù nhỏ !" Yêu nữ phản bác.

Trong lòng Lang Vương cười nhạt một tiếng, đứa bé của anh thật là một quỷ tinh ranh, vẫn còn rất ít người không bị vẻ mặt cùng ngây thơ của chúng đánh lừa . Yêu nữ này bắt đầu nói.

"Không gọi dì là dù nhỏ, cháu thấy dì mặc quần áo rất đẹp, cho nên liền nghĩ đến dù nhỏ. Hì hì. . . . . . Đừng nóng giận nha." Mặc dù trong lòng Thiên Tầm chán ghét yêu nữ này, nhưng mà cô lại không chần chừ gọi từng tiếng dì, làm cho người khác cảm giác không làm bộ chút nào. Rất chân thành, cũng khó trách yêu nữ giảo hoạt sẽ không nghi ngờ.

"Không gọi dù nhỏ, như vậy tuyệt đối gọi là tường đỏ (hồng hạnh xuất tường). Dì, cháu nói có đúng hay không?" Thiên Tầm hưng phấn hỏi.

"Tường đỏ gì chứ, thật là khó nghe!" Người phụ ldd;ldd nữ đối diện rốt cuộc không chịu nổi, rất bất mãn nói.

"Hì hì. . . . . . Thỉnh thoảng đần quá, còn đoán không được !" Thiên Tầm nhanh nhảu nói.

"Tốt lắm, chớ đoán, nói cho cháu biết. Dì tên là Kỳ Phúc." Người phụ nữ đối diện Lang Vương vênh váo nói.

Thiên Tầm trợn to mắt, cái miệng nhỏ nhắn lặp lại: "Khí phụ (bị chồng ruồng bỏ)?"

"Là Kỳ Phúc."

"Dì à, còn là khí phụ nha."

"Mày ——"

"Chẳng lẽ không phải khí phụ? Là phập phồng sao?" Đừng nghĩ Thiên Tầm nhỏ tuổi, đối với văn hóa Trung Quốc vẫn là có nghiên cứu.

Những kiến thức này dĩ nhiên tất cả thuộc về công của Bạch Tuyết, thời điểm Bạch Tuyết mang thai cô thường sẽ đọc một ít sách, đó là mặc dù Thiên Tầm vẫn còn ở trong bụng, cũng đã bắt đầu đi theo mẹ trong học văn hóa quốc gia.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Nguyễn Yên Thương về bài viết trên: Ben Tim
     

Có bài mới 29.05.2018, 19:30
Hình đại diện của thành viên
Tân Thú Bang Cầm Thú
Tân Thú Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 09.06.2017, 00:22
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 30
Được thanks: 55 lần
Điểm: 60.7
Có bài mới Re: [Hiện đại] Lang Vương tổng giám đốc: Vợ yêu được cưng mà hoảng - Hi Vũ Yên - Điểm: 84
Chương 312: Hoàn hồn đan (chết rồi sống lại) (đáng lý phải là c311 nhưng vì tác giả viết nhầm số chương nên mình để là 312 luôn cho dễ edit, mn thông cảm nha, cuối cùng cũng thi xong r... mị sẽ cố gắng edit đều hơn cho mn. Cảm ơn mn.)
Editor: Nguyễn Yên Thương

"Là bị chồng ruồng bỏ." Người phụ nữ đối diện bỗng nhiên nói rất thành khẩn. Lang Vương sững sờ, cô ta lại có thể tự nhận mình bị chồng ruồng bỏ.

Thiên Tầm cười cười, biết thuốc đã bắt đầu có tác dụng.

Tất nhiên cô ta cũng rất giật mình, nhìn Thiên ddlequyd Tầm một chút, lại nhìn Lang Vương một chút. Cô đây là bị sao vậy, lại còn tự nói là bị chồng ruồng bỏ!

Mặc dù cô thật sự là bị Lang Vương vứt bỏ, đích thực là bị chồng ruồng bỏ; nhưng mà, ở trước mặt Lang Vương cô không muốn thừa nhận điều này. Tại sao mới vừa cô lại nói ra lời trong lòng chứ?

"Anh sử dụng pháp lực với tôi?" Cô hoài nghi hỏi.

"Tôi có sử dụng pháp lực hay không chẳng lẽ cô còn không biết? Không ngờ pháp lực của cô đã thụt lùi đến mức này." Lang Vương lạnh giọng nói.

"Nhưng. . . . . ." Cô không cảm nhận được Lang Vương sử dụng pháp lực, nhưng mà mới vừa rồi cô nói thật thì phải giải thích như thế nào đây?

"Tôi khó có thể nhìn thấy cô thành thực đến như vậy, những năm này cô nói dối nhiều như vậy, có phải chính cô cũng không biết cái gì là thật, cái gì là giả hay không?" Lang Vương nhạo báng nói.

"Ít nhất. . . . . . Tôi đã từng thật lòng đối với anh. . . . . . . . . Là thật!" Người phụ nữ yếu ớt nói, giống như bị đâm vào chỗ đau.

Một người mỗi ngày đều sống trong lời nói dối, nếu như không cảm thấy mệt mỏi, đó mới là giả.

Nhưng mà, cô cũng không có cách nào, đi nhầm từng bước, đi sai từng bước, vĩnh viễn không cách nào quay đầu lại. Vì mạng sống, chỉ có thể nói dối để đi tiếp.

"Bà làm thế nào rời khỏi Yêu Giới?" diendanlqđ Thiên Tầm chợt nghiêm túc hỏi, cô biết cơ hội mất đi là không trở lại, phải nắm chặt thời gian để hỏi.

Người phụ nữ đột nhiên ngẩng đầu lên, kinh ngạc nhìn Thiên Tầm.

Đứa bé này chợt thay đổi, phải . . . . . Nó đang thao túng cô?

Nhắm mắt thử một lần.

Không thể nào, nó cũng không hề sử dụng pháp lực, nhưng mà, đây là chuyện gì đã xảy ra?

Nó hỏi cô làm thế nào chạy khỏi Yêu diendanlequydon Giới sao?

***

Cô không thể trả lời!

Nhưng mà, cô lại có sự xúc động không thể không nói.

Cố gắng đóng chặt đôi môi, nhưng mà cuối cùng vẫn là chống không lại tác dụng của thuốc nói thật.

"Ngày tôi bị tuyên án hành hình, đã len lén ăn Hoàn hồn đan, mặc dù các người giết chết thân thể của tôi, nhưng mà Tam Hồn Thất Phách (ba hồn bảy vía) của tôi vẫn còn sống.

Thời điểm những thị vệ kia chôn thi thể của tôi, tôi bám vào người một thị vệ để trốn thoát, sau đó liền đi tới nhân gian!" Người phụ nữ cắn răng nghiến lợi nói.

"Bà quả nhiên là Đại Vương Phi." Thiên Tầm lạnh giọng nói.

"Súc sinh, cô lại dám nhập vào thân thể người khác để đến thế giới loài người, nguy hại nhân gian ——" Lang Vương lạnh giọng chất vấn.

"Dạ, tôi là Đại Vương Phi." Người phụ nữ cắn răng nghiến lợi trả lời, bởi vì chút lời nói này đều là lời cô không muốn nói, chỉ là thân không khỏi miệng (miệng không dừng được). Không muốn nói lại không thể không nói!

"Tại sao bà lại muốn tới nhân gian?" Thiên Tầm lại hỏi.

"Bởi vì tôi biết các người sẽ có thể trở về nơi này, tôi liền có thể báo thù rửa hận rồi." Đại Vương Phi vẫn cắn răng diendanlqddon nghiến lợi nói như cũ.

"Báo thù rửa hận? Cô cho rằng cô chết oan? Không ngại nói cho cô biết, cô phạm sai lầm xem như có giết cô một trăm lần cũng không quá đáng." Lang Vương lạnh lùng nói.

"Anh thật vô tình." Đại Vương Phi đau lòng nói, những thứ này đều là lời trong lòng của cô.

"Tất cả đều là cô gieo gió gặt bão, suýt nữa cô đã hại cả Lang Tộc, làm sao tôi có thể cho phép cô chứ."

"Cho nên bà liền bắt cóc ông ngoại?" Thiên Tầm lại hỏi.

Đại Vương Phi cảnh giác nhìn Thiên Tầm, cơ hồ há miệng cắn môi muốn ra máu, vì không muốn trả lời vấn đề của nó, nhưng mà cuối cùng vẫn sẽ nói hết ra!

Chẳng lẽ có cao nhân ẩn núp xung quanh?

Cô bị cao nhân khống chế rồi, tại sao Tiểu Hỗn Đản này hỏi cô cái gì. Cô liền thân bất do kỷ nói ra hết lời nói thật lòng.

Không được, phải rời đi thật nhanh, nếu không kế hoạch của cô sẽ đổ sông đổ biển!
Vừa nghĩ đến nơi này.

Một người phụ nữ son nhiều phấn dày đi tới.

"A Kỳ, cô thật không có lương tâm, tôi đã tìm cô mấy ngày rồi, cô chết đi đâu vậy hả? Gọi điện thoại di động cho cô, cô cũng không nhận, đi đến nhà của cô  tìm cô cũng không có ai! Thì ra là cô trốn ở chỗ này hẹn hò nha, nếu như không phải là hôm nay tôi gặp cô, nói —— còn muốn gạt tôi bao lâu? Hừ —— thật không tình nghĩa chút nào. Tìm trai đẹp thì không cần bạn bè có phải hay không?" Người phụ nữ son nhiều phấn dày một hơi nói một đống lớn.

Thiên Tầm hơi nhíu mày, biết xong rồi!

Ông nội Lang đã nói qua, một khi người uống Đan Dược nói thật bị người ngoài quấy rầy, sẽ khôi phục ý thức.

Quả nhiên, người phụ nữ hả hê đứng lên, nhìn Thiên diendanleequydon Tầm ngồi ở trên đùi Lang Vương.

"Người bạn nhỏ, xem ra dì đã quá coi thường cháu, hôm nay thiếu chút nữa đã thua trong tay cháu rồi." Tất nhiên Lang Vương cũng nghĩ đến việc Đại Vương Phi bất buộc nói thật, nhất định có liên quan đến con gái bảo bối của anh.

"Cám ơn dì khích lệ, mặc dù hôm nay cũng là thiếu chút nữa, nhưng mà cháu sẽ tiếp tục cố gắng nha. Bái bai ~~ không tiễn nha." Thiên Tầm biết cô ta sẽ rời đi, bởi vì cô ta không biết cô ta là uống phải thuốc nói thật, nhất định Đại Vương Phi cho rằng xung quanh có cao nhân khống chế mình, cho nên mới vừa rồi ánh mắt của cô ta mới có thể hoảng hốt nhìn xung quanh, hiện tại cô ta có thể khống chế mình, nhất định cô ta sẽ lập tức rời đi.

Đã như vậy cô cũng không có cần thiết giữ lại cô ta, đi thì đi chứ sao. Cô đã thu về châu chấu nhảy lên không được mấy ngày (ý là thu được một vài tin tức).

Thả cô ta đi, có lẽ còn có thể lần theo dấu vết vị trí của ông ngoại.

Chỉ là, trước mắt phải trở về tìm lão đại và lão nhị bàn bạc rồi mới quyết định.

Quả nhiên Đại Vương Phi và người phụ nữ son nhiều phấn dày rời khỏi quán bar.

"Con gái, mới vừa rồi là con giở trò quỷ phải không?" Lang Vương cười ha hả hỏi, nhìn cô con gái nhỏ thông minh như vậy, Lang diendanleequydon Vương thật vui mừng, cũng rất tự hào.

"Dạ, cái bảo bối này cũng là do ông nội cho con đấy. Không ngờ lại có tác dụng lớn như vậy, con vốn định chơi trò chơi cùng lão đại và lão nhị, cùng lắm thì dùng trên người hai người họ. Xem ra bảo bối này không thể lãng phí ở trên người bọn họ, nên giữ lại làm chuyện lớn thôi." Thiên Tầm cười hì hì nói.

Lang Vương xoa xoa đầu nhỏ Thiên Tầm.

"Chỉ là, ba, Thiên Tầm còn có một việc xin ba." Thiên Tầm nói rất chân thành.

"Nói, chuyện gì?" Lang Vương tò mò hỏi.

"Mới vừa rồi có một anh trai bởi vì giúp đỡ con, mà bị quản lý quán bar này đuổi việc, hơn nữa còn không cho anh ấy tiền lương tháng này!"

"Tại sao lại không muốn trả tiền lương cho “anh trai” kia?" Lang Vương hỏi.

"Cũng bởi vì con gái giẫm ở trên ghế da thật của ông ta, nói là đã đạp làm nó dơ bẩn, cho nên không trả tiền lương cho anh trai." Thiên Tầm nói tới chỗ này vẫn rất giận như cũ, phồng má, bỉu môi .

"Rất quá đáng." .

"Cho nên nha, trong cơn tức giận con đã mua cái ghế kia, hơn nữa kêu người quản lý mập mạp kia trả lại tiền lương cho anh trai."

"Làm rất tốt, con có tiền?" Lang Vương lại hỏi.

Thiên Tầm lắc đầu một cái, ngây thơ nhìn Lang Vương.

"Con nói với người quản lý mập mạp kia, cái ghế kia con mua rồi, ba tôi lập tức sẽ đem tiền tới cho ông. Tiền lương của anh trai một phân tiền ông cũng không thể cắt bớt, hơn nữa. . . . . ." Thiên Tầm diendanlqquydon do dự.

Trong lòng nói thầm, kêu ba mua quán bar này có phải có chút quá mức hay không?

Nhưng. . . . . . Anh trai đó thật sự rất đáng thương!

Chính mình làm ra tiền để đi học, đọc sách.

"Hơn nữa cái gì?" Lang Vương lại hỏi.

"Hơn nữa con còn nói muốn lấy tiền đi mua lại quán bar để anh trai quản lý, đuổi người quản lý mập mạp kia đi." Thiên Tầm nói một hơi ra ngoài, hai mắt thật to nhìn chằm chằm nhìn Lang Vương.

Mặc dù Lang Vương bị cách làm của con gái có chút ngoài ý muốn, nhưng mà anh tin tưởng con gái anh tuyệt không phải là vì khoe khoang ba của mình có nhiều tiền tài mà làm như vậy, cô nhất định là có lý do.

"Tại sao lại muốn làm như vậy?" Lang Vương thâm trầm hỏi.

"Anh trai kia còn là học sinh, ban ngày đi học, buổi tối và Chủ nhật cứ tới đi làm ở đây. Anh ấy không có ba, chỉ có một mình mẹ chăm sóc anh ấy!

Anh ấy nói anh ấy không muốn con mất đi mái nhà ấm áp, nên mới có thể giúp đỡ con để cho Đại Vương Phi uống thuốc kia. Anh ấy làm như vậy là vi phạm nguyên tắc làm người, Thiên Tầm biết lúc đó diendlqd anh ấy nhất định rất khó xử.

Anh trai cho là Đại Vương Phi là người thứ ba, cho nên anh ấy mới giúp đỡ con đối phó với Đại Vương Phi, còn muốn con đoạt ba lại.

Anh trai bởi vì trợ giúp con mà bị quản lý mắng, anh ấy thật đáng thương. . . . . ." Thiên Tầm khổ sở nói.

Chân mày Lang Vương nhíu chặt từ từ giãn ra.

"Ba đồng ý con, mua quán bar này, sẽ đưa cho “anh trai” quản lý rồi." Lang Vương cười trả lời.

"Cám ơn ba, cám ơn ba, Thiên Tầm thật yêu ba." Thiên Tầm cười, rời khỏi lồng ngực Lang Vương, một cái tay nhỏ lôi kéo Lang Vương đi tìm quản lý quán bar.

Đi tới bên ngoài cửa phòng làm việc quản lý, Thiên Tầm rất lễ phép gõ cửa một cái.

"Đi vào." Bên trong truyền đến hai chữ lười biếng.

Quản lý Bàn Tử thấy người tiến vào là nhóc con lúc nãy, thật sững sờ, nhìn thời gian, thật đúng là nói hai mươi phút sau cô đến.

Mới vừa rồi nhóc con này nói 20' nữa sẽ tới tìm ông ta, quả nhiên tới thật.

Có ý tứ gì?

Nhóc con này muốn làm gì?

Quản lý Bàn Tử tò mò quan sát Thiên Tầm.

Mà Thiên Tầm đã xem nơi này trở thành quán bar của mình rồi, tìm một chỗ thoải mái ngồi xuống, ngẩng đầu nhìn quản lý Bàn Tử.

"Tính toán tốt hết rồi chứ?"

"Cái gì tính toán hết rồi?" Quản lý nghi hoặc nhìn đứa bé này hỏi.

"Ông nên giải ngũ đi (ý là từ chức đi), trí nhớ cũng quá kém, chuyện lúc 20' trước đều không nhớ rồi, còn có thể làm được cái gì!"

"Đi đi đi, nhanh đi hóng mát ở nơi nào đi, tao rất bận rộn, không có thời gian nói chuyện phiếm với mày đâu." Quản lý Bàn Tử bắt đầu hạ lệnh đuổi khách.

"Tôi sẽ đi, nhưng mà tôi muốn mua lại quán bar của ông. Nói đi, ông bán quán bar của ông bao nhiêu tiền? Tô cũng không có thời gian, nói nhanh một chút." Thiên Tầm cũng có chút không nhịn được, dù sao diendanllequydon cô ra ngoài cũng đã rất lâu rồi.

"Chao ôi —— tao vẫn chưa nói với mày là chưa xong sao?"

"Ông không nói bao nhiêu tiền, tôi không thể làm gì khác hơn là để cho ba tôi trả giá với ông một chút." Thiên Tầm nói xong chuẩn bị rời đi, dĩ nhiên là chuẩn bị mời ba cô đến.

"Đứng lại ——giọng điệ của nhóc thật lớn. 20 triệu, mày có hay không?" Quản lý quán bar dưới tình thế cấp bách nói một con số: 20 triệu. Anh cho là cứ như vậy, nhóc con này nhất định sẽ bị dọa sợ.

Nhìn Thien Tầm ngẩn người tại đó, anh ta liền hài lòng một chút, nhóc con kiêu căng này cần phải dạy dỗ thật tốt một chút mới đúng.

"Ok, đồng ý." Vị quản lý kia ngẩn người tại đó, Thiên Tầm mới có chút hài lòng, không tưởng sẽ lập tức thành công thiếu chút nữa đã ngã nhào.

Nhóc con lại còn nói đồng ý?

Có lầm hay không?

Mặc dù lúc này anh ta cũng thừa nhận người nhà đứa bé này là người có tiền, nhưng mà tuyệt đối sẽ không giàu có đến mức này, mặc cho đứa bé làm ẩu.

"Nhóc con, mày đùa gì thế ——" Quản lý Bàn Tử lau vệt mồ hôi, cảm giác nhóc con này thật là có chút khó chơi!

"Sẽ cho ông 20', ông nhanh đem hợp đồng mua bán ra ngoài, sau đó đi mời anh Tiểu Trí trở về, chuẩn bị bàn giao công việc, tôi và ba tôi đi chơi một lát. Nhớ, là 20', tôi nhất định sẽ trở về." Thiên Tầm nói xong chân ngắn bước bước nhỏ chuẩn bị đi ra ngoài.

"Chờ một chút, xin. . . . . . hỏi. . . . . . Ba nhóc là người nào?" Lúc này, Quản lý Bàn Tử cảm giác có chuyện không ổn, ngộ nhỡ đây là con gái của đại thần đó, anh đây không phải là không có việc gì rước hạo vào thân sao?

"Ba tôi tên gọi Lãnh Dạ, tổng giám đốc tập đoàn Lang thị. Tôi tên là Lãnh Thiên Tầm, gọi tôi Thiên Tầm là được." Thiên Tầm nói xong cũng đi ra.

Quản lý Bàn Tử hoá đá tại chỗ. . . . . .

Lãnh Dạ?

Lãnh Thiên Tầm?

Tập đoàn Lang thị?

Chết!

Đụng vào họng súng rồi !

Quán bar này chính công ty nhỏ của tập đoàn Lang thị, mặc dù trên danh nghĩa vẫn luôn là anh, nhưng mà 80% tiền bạc trong quán bar đều là của tập đoàn Lang thị.

Hai mắt quản lý Bàn Tử tối sầm lại, hôn mê. . . . . .

Khó trách Lãnh Dạ để cho Thiên Tầm đi vào một mình, hơn nữa còn nói với Thiên Tầm: Người quản lý mập mạp kia nói bao nhiêu tiền chính là bao nhiêu tiền.

Thiên Tầm cũng tò mò, ngộ nhỡ người quản lý mập mạp kia muốn rất nhiều tiền, ba không phải sẽ lỗ vốn sao?

Thì ra là quyền lợi mua bán ở ddlqd trong tay Lang Vương, anh tất nhiên không lo lắng con gái tự mình đi đàm phán, cho dù là kết quả gì, quán bar đều là của anh.

Thiên Tầm rời đi không đến bao lâu, quản lý quán bar té xỉu ở trong phòng làm việc liền bị nhân viên làm việc phát hiện, sau đó đưa đến bệnh viện.

Thiên Tầm và ba cô bất đắc dĩ lắc đầu, nhìn miệng quản lý Bàn Tử sùi bọt mép bị nhân viên cứu hộ đặt lên băng ca khiêng đi.

"Hazzzi! Tự mình làm bậy thì không thể sống được!" Thiên Tầm lắc lắc đầu nhỏ, rất khổ sở nói.

"Con gái ngoan có thể rời đi được chưa?"

"Ba, quán bar này làm sao bây giờ? Anh Tiểu Trí làm thế nào?" Thiên Tầm hỏi thăm Lang Vương.

"Chuyện này ba sẽ đi sắp xếp, về sau quán bar này sẽ do người con nói là “anh” Tiểu Trí quản lý." Lang Vương ôm con gái lên, đi tới nhà đỗ xe.

"Thật tốt nha, cám ơn ba."

Lang Vương và Thiên Tầm trở lại biệt thự.

Thiên Tầm trực tiếp đi tìm Ức Ức và Niệm Niệm, cô muốn nói chuyện Đại Vương Phi còn sống cho bọn họ biết.

Còn Lang Vương lại tìm Bạch Tuyết rồi.

Không biết tại sao Bạch Tuyết lại không có ở trong phòng ngủ, Thiên Tầm cũng không tìm được Ức Ức và Niệm Niệm.

Thiên Tầm từ trong phòng chạy đến, Lãnh diendanlequuydon Dạ từ trong phòng ngủ chính chạy đến.

"Bọn họ không có ở đây."

"Mẹ con cũng không có."

"Bọn họ sẽ đi nơi nào?" Thiên tầm hỏi.

"Nhất định là đi đến nhà ông ngoại con rồi, đi thôi ——" Lang Vương nói qua rồi ôm lấy Thiên Tầm đi ra ngoài.

Quả nhiên.

Nhà họ Bạch.

Phía bên ngoài cửa sổ ba bóng đen đang nằm.

Đêm đen khịt, giống như mực đậm vô biên nặng nề vẽ loạn ở cuối chân trời, đốm nhỏ ánh sáng nhạt cũng không có.

Bạch Tuyết cùng Ức Ức và Niệm Niệm nằm ở ngoài cửa sổ, ở trong phòng  Bạch Lan đang cùng mẹ cô ta xem TV, trong miệng còn ăn đồ ăn vặt.

Nghe được Bạch Lan nói;"Mẹ, ba mất tích mấy ngày rồi, có thể bị nguy hiểm hay không?"

"Yên tâm, có thể có nguy hiểm gì, một ông già có giá trị gì chứ! Không phải người phụ nữ kia đã nói rồi sao, mời ba đi uống trà, chỉ ở đó một ngày, sẽ trả lại." Mẹ kế Bạch Tuyết không nhịn được nói.

"Mẹ, chúng ta lại không biết cô ta, tại sao cô ta lại muốn mời ba đi uống trà, còn ở lại vài ngày? Còn có. . . . . . Tại sao người phụ nữ kia phải cho chúng ta nhiều tiền như vậy? Đây không phải là chuyện rất kỳ quái sao?" Bạch Lan nói.

"Nếu như không phải là Bạch Tuyết đắc tội với người phụ nữ kia, người ta có thể bắt ba con đi sao! Đều tại con hồ ly tinh kia, làm liên lụy tới ba con! Là người một nhà với nó thật là hết sức gặp xui rồi."

"Mẹ, mẹ cũng nhìn ra người phụ nữ kia không có tốt bụng như vậy phải hay không? Nếu không chúng ta báo cảnh sát đi, ba có ddlqd thể bị nguy hiểm hay không?" Bạch Lan lo lắng.

"Có cái gì nguy hiểm, chỉ cần một ngày Bạch Tuyết không xuất hiện, ba con nhất định sẽ không có việc gì. Cái người phụ nữ kia cần chính là Bạch Tuyết và ba đứa con của nó, không phải ba con."

Sắc mặt của Bạch Tuyết càng ngày càng khó coi, ba là bị cô làm liên lụy sao!

"Mẹ, đừng lo lắng, nhất định chúng ta sẽ tìm được ông ngoại. Con được ông nội cho bảo bối “truy đuổi yêu khí”, đi, chúng ta rời khỏi nơi này trước." Ức Ức nhỏ giọng nói.

Sau đó ba người cầm theo “truy đuổi yêu khí” rồi rời đi.

Mặc dù Lang Vương và Thiên tầm không có tìm được Bạch và Ức Ức, Niệm Niệm. Nhưng mà Lang Vương đã biết được Bạch Tuyết và bọn nhỏ đi làm cái gì.

Sắc trời đã rất trễ, Bạch Tuyết có hai đứa con trai bảo vệ, anh rất yên tâm, vì vậy mang theo con gái nhỏ trở về biệt thự.

"Thiên Tầm, con đi ngủ một lát đi, ba đi chuẩn bị một chút thức ăn, đoán chừng bọn họ trở lại sẽ rất đói."

Thiên Tầm không có trở về trong phòng ngủ, mà nằm xuống trên sô pha trong phòng khách.

Chốc lát.

Lang Vương từ trong phòng bếp đi ra, thấy con gái đã ngủ say, lấy ra một cái thảm đắp lên cho cô, mình thì ngồi xuống ở một bên.

Sau đó lấy Laptop ra, bắt đầu tìm tòi tài liệu.

Đầu tiên anh là tra được đại khái địa chỉ nhà Tiểu Trí, sau đó gọi điện thoại Đoan Mộc, để cho anh ta tự mình đi làm chuyện này, hơn nữa tự sắp xếp một người trợ lý cho Tiểu Trí để giúp cậu quản lý quán bar. Hơn nữa dặn dò buôn bán trong quán bar phải là kinh doanh hợp pháp.

Đoan Mộc nhận được điện thoại của Lang Vương của có chút ngoài ý muốn, nhưng lại vô cùng vui vẻ.

"Con sắp rồi mẹ ơi, anh à, cuối cùng anh cũng trở lại, lần này đi lâu như vậy, em đều nhớ anh muốn chết."

"Hôm nay vừa trở về, chuyện này sáng sớm ngày mai cậu phải hoàn thành."

"Tuân lệnh. Đại ca, khi nào có thời gian, chúng ta họp gặp."

"Chờ điện thoại của tôi, gần đây công việc diendanl;q;d tương đối nhiều, hết bận sẽ đi tìm cậu."

"Ok."

Lang Vương cúp điện thoại.

Bạch Tuyết và Ức Ức và Niệm Niệm một đêm rồi vẫn chưa có trở về, nhưng mà bọn họ đã điện thoại qua rồi, nói là ở bên ngoài có chuyện chưa có làm xong, tối nay sẽ trở lại. Lang Vương nhận được điện thoại của bọn họ cũng yên tâm, bên này anh cũng muốn hành động, chính là đi tìm cái tên phản đồ Đại Vương Phi kia.

Cho nên Lang Vương không có ở chung một chỗ với Bạch Tuyết, chủ yếu là anh lo lắng sẽ chọc giận Đại Vương Phi, hơn nữa sẽ làm hại đối với ông ngoại của bọn nhỏ.

Tách ra hành động sẽ tốt hơn một chút.

Bạch Tuyết lo lắng việc đối phương giết con tin, mới không dám nói cho anh biết, lúc này anh liền dứt khoát ẩn náu xa xa, tránh làm khó cho Bạch Tuyết.

Có Ức Ức và Niệm Niệm trợ giúp cho Bạch Tuyết anh cũng rất yên tâm, Ức Ức túc trí đa mưu (nhiều mưu kế), Niệm Niệm cũng không thành vấn đề.

"Ba, nếu như vậy, chúng ta cũng thành lập một phân đội nhỏ, hành động cứu ông ngoại bắt đầu như thế nào?" Thiên Tầm ăn uống no đủ rồi nói ra.

Lang Vương sủng nịnh lau miệng cho Thiên Tầm, gật đầu một cái.

"Nếu bên mẹ con đã hành động, trước hết chúng ta đi giải quyết chuyện anh Tiểu Trí, như vậy ba có thể an tâm đi tìm ông ngoại rồi."

Lang Vương cười cười, đứa bé nhỏ như vậy, cũng biết báo ân.

Vì vậy, lại gật đầu một cái, bày tỏ đồng ý.

Sau khi ăn xong.

Lang Vương cầm điện thoại lên."Đưa diendanlequydonn địa chỉ cụ thể của gia đình Tiểu Trí cho tôi, tôi và Thiên Tầm sẽ qua đó, cậu trực tiếp đi đến quán bar chờ chúng tôi." Nngười nghe điện thoại chính là Đoan Mộc, nghĩ đến việc sẽ nhìn thấy đại ca, trong lòng thật vui mừng.

Lang Vương nhớ kỹ địa chỉ nhà Tiểu Trí, liền cúp máy.

Hai cha con bắt đầu xuất phát.

Cầm địa chỉ, anh rất chấn động, không ngờ bọn họ không có nhà, lại ở trên một chiếc trên thuyền nhỏ.

Bờ biển.

Một trận gió mát thổi nhẹ mặt biển bình tĩnh, đám đông chật chội đã rời đi, sóng biển từng bước một lại cắn nuốt dấu chân trên bờ cát, sóng biển mãnh liệt, không tiếng động hướng vào bờ cát, nói ra thật yên tĩnh.

Tiểu Trí đi học, mẹ của cậu ở nhà một mình.

Cái này vẫn tính là nhà sao!

Thuyền bồng bềnh, nhà bồng bềnh. . . . . .

Bởi vì là bờ biển, nhiệt độ rất thấp, thân thể của mẹ cậu cũng không được khá lắm, cho nên ngồi gần bếp lửa nóng, đoán chừng cũng là để cho tiện nấu cơm.
Mẹ của cậu ngồi ở bên cạnh lò lửa. Ngoài phòng gió mát gào thét, sóng biển sôi trào mãnh liệt đánh ra bờ biển, từng trận bọt sóng tung tóe. Gió trên biển đang bắt đầu thổi, ngoài khoang thuyền có chút lạnh.

Lang Vương hỏi thăm được ngư dân lân cận mới tìm được chiếc thuyền nhỏ này.

Đi tới nơi này, theo ngư dân trên thuyền nhỏ mới tới gần căn nhà nhỏ này.

Cảm thụ gió lạnh gào thét bên ngoài, không ngờ trong khoang thuyền lại ấm áp mà thoải mái. Thật sạch sẽ, lửa ở bên trong bếp lò còn chưa tắt, chén bát đặt ở trên bàn tỏa sáng lấp lánh. Màn màu trắng treo ở trên cũng được dọn dẹp rất sạch sẽ. Kỳ quái là có một con heo mẹ nằm ở một bên, đang ngủ an tĩnh trong tiếng thét gào của gió biển.

Mẹ Tiểu Trí  biết đi có người đi vào, hơn nữa không phải là Tiểu Trí của cô.

Thì ra là bởi vì hàng năm mẹ Tiểu Trí đều làm thủ công để sống, đôi mắt trở nên kém đi, chỉ có thể nhìn đồ rõ ràng trong vòng một mét, đồ ở ngoài một mét đối với cô mà nói đều là mơ hồ. Muốn nhìn người đi vào một chút? Ở nơi nào đến?

Vì vậy, tập tễnh đứng dậy đến gần Lang Vương, hiền lành cười cười.

Khách lại là một người đàn ông và một đứa bé, mặc dù có chút ngoài ý muốn, nhưng mà, vẫn rất lễ phép mời Lang Vương ngồi xuống, chỗ ngồi nhà duy nhất trong chính là giường. Lang Vương cười cười, cũng lễ phép ngồi xuống, lúc này trong lòng có rất nhiều cảm xúc, khó trách Thiên Tầm đã ra quyết định đó, đứa nhỏ này nhìn người thật là chính xác.

Quả nhiên Tiểu Trí là một đứa bé ngoan, vừa làm việc vừa đi học.

"Bác gái ơi, bác khỏe chứ, con tên là Thiên Tầm." Thiên Tầm từ trong ngực Lang Vương trượt xuống, đi tới trước mặt mẹ Tiểu Trí, dùng lời nhỏ nhẹ gọi vào. (Thật ra trong bản gốc Thiên Tầm gọi mẹ Tiểu Trí là “bà” nhưng mình nghĩ vì đã gọi tiểu Trí là anh nên mình dịch là ‘bác’ luôn, mà Lang Vương cũng là người muốn trả ơn, nên mình cũng để anh xưng là ‘bác’ luôn, để mn khỏi thắc mắc).

"Đứa bé ngoan, bác ở nơi này không có thức ăn gì có thể cho con, rất xin lỗi!" Mẹ Tiểu Trí  đoán được đứa bé cũng thích ăn một chút thức ăn, chỉ tiếc bà chẳng có cái gì cả, không cách nào chiêu đãi họ!

"Bác gái, cái gì con cũng không ăn. Con chính là tới thăm bác. Anh Tiểu Trí là bạn tốt của con." Thiên Tầm bập bẹ nói.

Mặc dù mẹ Tiểu Trí thắc mắc tại sao con trai có thể có bạn bè nhỏ như vậy, chỉ là người ta từ nơi xa đến thăm bà, bà rất cảm kích.

"Đứa bé ngoan, hôm nay bác mời con ăn cá có được hay không?" Mẹ Tiểu Trí nói qua liền chuẩn bị đi làm cá cho Thiên Tầm ăn.

Lỗ mũi Thiên Tầm đau xót, mẹ của anh Tiểu Trí thật là tốt, mẹ của anh cũng là tốt người. Quay đầu lại nhìn ba một chút, ý là phải làm sao?

Bởi vì khoang thuyền rất thấp, Lang Vương chỉ có thể khom người đi tới trước mặt mẹ Tiểu Trí, ngồi xổm xuống.

"Bác gái, hôm nay cháu tới đây là mời người đi vào thành phố ở, Tiểu Trí ở bên kia cháu đã an bài, cậu ta đã biết cháu đi tới đón bác rồi." Lang Vương rất lễ phép nói.

"Cám ơn cậu, mẹ con tôi có tài đức gì để nhờ cậu giúp! Tôi ở nơi này rất tốt, không cần làm phiền cậu."

Mẹ Tiểu Trí biết vô công bất thụ lộc (không có công sao hưởng được lợi), người này mang theo con gái tới đón, đã rất bày tỏ thành ý, nhưng mà, làm sao bà có thể tùy tiện nhận ân huệ của người ta!

"Bác gái, hiện tại tôi sẽ gọi điện thoại cho Tiểu Trí, để cho cậu ấy nói chuyện với bác." Lang Vương nói xong, bấm điện thoại chỗ ở trường học của Tiểu Trí, đây cũng nhờ là Đoan Mộc cho anh.

Buổi sáng hôm nay người đầu tiên hiệu trưởng trường học của Tiểu Trí tiếp đãi là là Đoan Mộc, anh là vì gia đình Tiểu Trí mà tới.

Không ngờ người lợi hại như chủ nhân cũng sẽ để ý đến Tiểu Trí, có chút ngạc nhiên, cũng vì vậy lập tức đi họp nghiên cứu có nên miễn đi tất cả học phí của Tiểu Trí hay không.

Lúc nãy giáo viên trong trường lại nhận được điện thoại của tổng giám đốc Lãnh Dạ, trong nháy mắt hiệu trưởng đổ mồ hôi lạnh cả người, chốc lát ông không hiểu tại sao lại có nhiều nhân vật lợi hại chú ý Tiểu Trí như vậy?

Đôi tay nâng điện thoại, cúi người gật đầu đi đến phòng học Tiểu Trí.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Nguyễn Yên Thương về bài viết trên: Ben Tim, hatrang221
Có bài mới 03.06.2018, 13:10
Hình đại diện của thành viên
Tân Thú Bang Cầm Thú
Tân Thú Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 09.06.2017, 00:22
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 30
Được thanks: 55 lần
Điểm: 60.7
Có bài mới Re: [Hiện đại] Lang Vương tổng giám đốc: Vợ yêu được cưng mà hoảng - Hi Vũ Yên - Điểm: 82
Chương 313: Số phận

Tiểu Trí biết chuyện gì đã xảy ra.

Buổi sáng.

Đoan Mộc tới tìm cậu, kể cụ thể hết câu chuyện cho cậu nghe, thì ra là quản lý quán bar mà cậu đi làm bị cách chức, bây giờ chức vụ đó tạm thời do cậu quản lý, nhưng mà cũng có thời gian thử việc, trong vòng nửa năm, nếu như cậu làm tốt, thì cậu chính thức được lên làm quản lý, làm không tốt ddlqd thì chỉ có thể làm trợ lý quản lý.

Lãnh Dạ muốn làm như vậy, chủ yếu là lo lắng cho đứa bé mạnh mẽ này, ngộ nhỡ cậu không chấp nhận lòng tốt của Thiên Tầm thì sẽ không tốt lắm.

Cho nên mới kêu Đoan Mộc nói như vậy, một là để cho cậu yên tâm thoải mái tiếp nhận chức vụ này. Hai là hi vọng cậu không trở thành người có tiền mà có nhiều tật xấu vì việc ngoài ý muốn này.
Cho cậu cơ hội gây dựng sự nghiệp, nhưng mà muốn chính cậu cố gắng tạo lập tài phú (giàu có).

Tất nhiên Tiểu Trí biết đây là Thiên Tầm ở sau lưng sắp xếp tất cả.

Chỉ là cậu vạn lần không ngờ một đứa bé như Thiên Tầm lại có thể nói được làm được, chẳng lẽ cô thật sự đã kêu ba cô mua quán bar kia?

Nghĩ tới đây trong lòng rất băn khoăn, áy náy!

Sáng sớm hôm nay Đoan Mộc còn nói với cậu, nếu như trong lòng có cảm giác băn khoăn thì phải cố gắng làm việc, cố gắng buôn bán để cho quán ngày càng phát triển. Nhưng mà, điều kiện trước tiên là không được làm ảnh hưởng đến việc học tập, ban ngày quán bar không bận rộn lắm, cậu chỉ cần tới đây sau tám giờ tối, đúng mười giờ thì có thể tan ca, mỗi ngày chỉ cần làm việc hai giờ là được.

Nếu như cậu có ý tưởng mới thì cũng có thể bàn bạc với trợ lý quản lý, chức vụ của Tiểu Trí là thay mặt quản lý, Đoan Mộc sắp xếp một trợ lý quản lý cho cậu, sẽ phối hợp toàn bộ công việc với cậu.

Chủ nhật cậu chỉ cần làm hết bài tập, có thể đi làm bất cứ lúc nào.

Còn nữa, trong quán bar có nguyên tắc: phải là kinh doanh hợp pháp. Đây là điều Lãnh Dạ đặc biệt nhấn mạnh.

Tiểu Trí đồng ý với yêu cầu Đoan Mộc đưa ra, sảng khoái đón nhận chức vụ thay mặt quản lý trong quán bar.

Cậu không muốn cự tuyệt sự trợ giúp của một diendanlqd cô bé tốt bụng, mặc dù làm như vậy là cậu nhặt được nhiều lợi ích rất lớn, nhưng mà cậu quyết định sẽ dùng sự cố gắng trong công việc để báo đáp ba Thiên Tầm.

Trong lớp.

Tiểu Trí nghiêm túc nghe giảng.

Thầy hiệu trưởng cầm điện thoại di động, đi rất nhanh, cũng không gõ cửa phòng học, trực tiếp đẩy cửa tiến vào.

Các bạn học đều nhìn về cửa, thầy giáo trong lớp lễ phép đi tới, cho là thầy hiệu trưởng là tới tìm ông.

Ai ngờ?

"Học sinh Vương Tiểu Trí xin mời nhận cú điện thoại, Lãnh tổng tìm con." Thầy hiệu trưởng lại dùng tới từ “mời”, làm cho Tiểu Trí có chút nhận * kinh sợ.

Vào những năm này, không có bạn học xem trọng cậu, gia đình cậu nghèo, quần áo cũng không tốt!

Nhà lại không ở nội thành, mỗi ngày cậu đều đi một chiếc xe đạp rách đi học. Sau khi tan học, các bạn học cũng đi dạo phố, ăn uống, vui chơi. Chỉ có cậu, tan học thì đi làm, để có tiền nuôi gia đình.

Không có ai để cậu vào trong mắt, nhưng mà, cậu lại không tự ti, đường mình mình đi đường người người đi!

Hôm nay. . . . . .

Lúc này. . . . . .

Chỉ một chữ “mời” đó. . . . . .

Làm cho cậu thật giật mình.

Lãnh tổng?

Ai là Lãnh tổng?

Cậu không biết ai là Lãnh tổng?

Chợt nghĩ đến sáng sớm hôm nay có vị “tổng” kia đến, ông ấy từng nói đến Thiên Tầm, chẳng lẽ Lãnh tổng chính là ba của Thiên Tầm.

Lãnh Thiên Tầm. . . . . .

Lãnh Dạ. . . . . .

Chắc là ba và con gái.

Ba của cô bé kia chính là Lãnh tổng, cậu đang suy diendanllqqdd nghĩ thì điện thoại đã đến trong tay, lễ phép nói một câu: "Ngài khỏe chứ, tôi là Vương Tiểu Trí."

"Tiểu Trí, tôi là Lãnh Dạ ba của Thiên Tầm, bây giờ tôi và Thiên Tầm đang ở trong nhà của cậu. Tôi và Thiên Tầm muốn đưa mẹ cậu đến một căn nhà ở gần với quán bar cậu làm." Lãnh Dạ rất lịch sự nói mục đích gọi điện thoại cho Tiểu Trí.

"Cám ơn ngài, tôi nhất định sẽ làm việc thật tốt, báo đáp ngài đã đối tốt với tôi." Tiểu Trí rất cảm kích Thiên Tầm và ba cô đã làm tất cả cho cậu.

Cậu có chút kích động, trong chốc lát không biết nói những gì?

Cũng bởi vì ngày đó ở trong quán bar giúp Thiên Tầm, lại được nhận ân huệ nhà cô lớn như vậy, cậu rất xấu hổ, cũng rất cảm động. Trên thế giới còn rất nhiều người tốt.

"Tiểu Trí, tôi đưa điện thoại cho mẹ cậu, cậu và bác nói chuyện một chút."

"Cám ơn ngài." Tiểu Trí nói cám ơn.

Mẹ Tiểu Trí nhận lấy điện thoại, đôi tay kích động run run.

"Trí nhi à, con gặp được người tốt bụng rồi, mẹ cũng đã là một bộ xương già rồi, không nên đi theo con làm phiền thêm, mình mẹ ở nơi này cũng rất tốt." Ý mẹ Tiểu Trí là, hiện tại bà đã lớn tuổi rồi, đi theo con trai thì sẽ là gánh nặng, cho nên không muốn đến chỗ mới!

Sau khi Tiểu Trí nghe, hai hàng nước mắt ddllequydon nóng yên lặng rơi xuống.

". . . . . . Mẹ. . . . . ." Nghẹn ngào hô một tiếng, sau đó đi ra bên ngoài phòng học nói điện thoại.

"Con trai. . . . . ." Nghe dược tiếng con trai khóc, làm mẹ thì trong lòng cũng không hề dễ chịu được!

"Mẹ —— khi còn bé mẹ không ngại con là gánh nặng, làm sao con trai có thể ghét bỏ mẹ chứ, không có mẹ thì cũng không có con. . . . . . Mẹ. . . . . . Thiên Tầm và ba cô bé đều là người tốt, con nhất định sẽ học hành thật giỏi, tương lai sẽ báo đáp cho bọn họ. . . . . . Mẹ. . . . . . Con không muốn mẹ sẽ chịu khổ ở trên biển, hai chân mẹ bị phong thấp, bờ biển lại quá lạnh! Con trai bất hiếu, không thể chăm sóc thật tốt cho mẹ.

. . . . . . Lần này. . . . . . Mẹ hãy nghe lời con đi, đi theo Lãnh tiên sinh tới chỗ mới thôi."

Mẹ Tiểu Trí nghẹn ngào nói không ra lời, che mặt khóc lên.

Lang Vương nhận lấy điện thoại.

"Tiểu Trí, cậu cứ đi học thật tốt, bên này tôi sẽ xử lý, tôi sẽ giúp cậu đưa mẹ cậu qua."

"Cám ơn ngài, cũng cám ơn Thiên Tầm." Tiểu Trí thành kính nói cám ơn.

Cúp điện thoại, Tiểu Trí đưa điện thoại lại cho thầy hiệu trưởng.

"Cám ơn thầy."

Nói xong cậu chuẩn bị trở về phòng học tiếp tục học.

"Học sinh Tiểu Trí, Lãnh tổng nói cái gì với con vậy?" Thầy hiệu trưởng tò mò hỏi.

"Dạ, Lãnh tiên sinh nói muốn giúp đợ mẹ con con, ông ấy giúp con và mẹ tìm một chỗ ở ở gần quán bar." Tiểu Trí lễ phép diendanllequyddon  trả lời.

Thầy hiệu trưởng vừa nghe, Lãnh tổng muốn giúp đỡ mẹ con Tiểu Trí?

Còn tìm chỗ ở gần quán bar cho họ?

Nhưng nội thành đó là nơi phồn hoa nhất.

Làm sao Tiểu Trí quen biết với Lãnh Dạ? Còn có Đoan tổng kia nữa?

Hình như bọn họ đối với Tiểu Trí rất tốt?

Trước kia tại sao lại không hề phát hiện Tiểu Trí có lai lịch như vậy?

Đứa bé này làm người quá vô danh, có phía sau chống lưng như vậy lại không cần, lại để cho người ta chủ động tìm tới cửa, nghe nói gia đình cậu ở tại trên biển, cũng rất nghèo.

Mắt của mẹ cậu cũng không còn tốt nữa, gần như là mù một nửa.

Nghĩ đến chỗ này, ông hối hận cực kỳ, tại sao lúc ấy biết gia đình cậu khó khăn như vậy, lại không chủ động trợ giúp một lần!

Nếu như làm thân với Tiểu Trí sớm một chút, cũng sẽ không xuất hiện loại cục diện lúng túng này!

Sáng sớm hôm nay Đoan tổng không có nói thẳng ra, đã nói vài câu bóng gió để cho ông hiểu.

Nói gì trong trường học có này bao nhiêu học sinh khó khăn, tại sao nhà trường không giúp đỡ?

Tiểu Trí luôn luôn học tập rất tốt, loại học sinh xuất sắc học tập tốt như vậy tại sao không tới xin học bổng. . . . . . .

***

Trên biển.

Biển vẫn yên lặng, giống như đang ngủ thiếp đi, không hề có gió, cũng không có sóng, nước biển đã đọng kết lại, giống như lqdd một khối thủy tinh thật dày, nằm ngang ở đó, cũng không hề nhúc nhích.

Ánh nắng mặt trời tinh tế chiếu lên ngọn sóng trên mặt sông, giống như mặt nước được trải lên một tầng bạc vụn lấp lánh ánh sáng, vừa giống như tấm vải gấm màu xanh đang được nhào nặn.

Lúc này, ánh mắt Lãnh Dạ nhìn về phía heo mẹ đang nằm ngủ ở bên kia.

Trong nhà Tiểu Trí nghèo như vậy, tại sao lại nuôi một con heo mẹ?

Hình như heo mẹ cũng cảm thấy có khách đến thăm, duỗi cái lưng mệt mỏi, mở mắt. . . . . .

Thời gian giống như đang dừng lại.

Nó kinh hoảng nhìn Lang Vương, đôi tai thật to giống như hai cây quạt rũ xuống hai bên đầu, mắt giống như hai khối bảo thạch màu diendanllqd đen, cái mũi nhô lên thật cao, miệng thật to, cái đuôi ngắn ngủn.

Lãnh Dạ tự nhiên cảm thấy.

Cô. . . . . . Còn sống. . . . . .

Vậy mà, con heo mẹ cũng thấy .

Anh ta. . . . . . Anh ta là. . . . . .

Anh ta là yêu quái!

Là Lang Vương Lãnh Dạ. . . . . .

Ban đầu vì yêu thích anh ta, cho nên cô đã trăm phương ngàn kế muốn có được người đàn ông này. Nhưng mà, cô tuyệt đối không ngờ rằng anh ta là lang yêu, mới có thể biến mình thành cái dáng vẻ quỷ quái này!

Kiếp này không ngờ còn có thể gặp lại được anh ta. . . . . . Lang Vương.

Anh ta là tới giết cô sao?

Cô đã bị như vậy rồi, chẳng lẽ lại không muốn buông tha cô?

Một giọt nước mắt theo lông mi rơi xuống.

"Đóa Đóa. . . . . . Thế nào? Lại khóc nữa?" Mẹ Tiểu Trí đi tới, ngồi xổm người xuống hiền lành hỏi.

Thấy dì tốt bụng đi tới, heo mẹ ngẩng đầu bất lực nhìn bà, sau đó tựa đầu dính vào chân mẹ Tiểu Trí, ý là cầu xin không được vứt bỏ cô!

"Bác gái, là bác nuôi?" Lang Vương hỏi.

"Là tôi nhặt cô ấy (vì heo mẹ là Tiểu Long Nữ nên mình dịch là “cô ấy” luôn, trong convert cũng dịch ra là “nàng” nữa) về. Vào một đêm mưa sa gió giật, tôi che dù đi đón Tiểu Trí về nhà. Ai ngờ! Bên bờ biển thấy Đóa Đóa, lúc ấy toàn thân cô ấy phát run, mặt ủ mày chau. Tôi tưởng là cô ấy là lạc đường, ai biết cô ấy từng bước từng bước đi về phía biển rộng lạnh lẽo, tôi cuống quít vứt bỏ cây dù chạy tới, đem vớt cô ấy lên . . . . . . Cô ấy lại nằm ở trong lòng tôi gào khóc thật lớn!

Tôi chưa từng thấy heo khóc bao giờ, cũng như là rơi lệ ào ào!

Vì vậy, tôi dẫn cô ấy trở về trong khoang thuyền, cho cô ấy uống một chút cháo..., từ đó về sau cô ấy vẫn ở chỗ của tôi. Cô ấy vẫn rất yên lặng, cũng không kêu loạn giống như những con heo được nuôi trong nhà khác.

Cô ấy cũng không quấy rối, luôn luôn nằm ở ngoài khoang thuyền phơi nắng mặt trời, ngắm nhìn mặt biển. Có lúc. . . . . . Không biết có phải là nghĩ đến chuyện tình đau lòng hay không. . . . . . Còn biết khóc. . . . . .

Cô ấy có thể nghe hiểu lời nói của tôi, những lúc Tiểu Trí không ở trong nhà, tôi liền trò chuyện với Đóa Đóa, cô ấy còn có thể vui vẻ gật đầu một cái, có lúc nhìn theo tôi những lúc tôi đi lấy đồ, cô ấy còn có thể vụng về trợ giúp tôi từ một bên.

Ở trong mắt tôi cô ấy không phải heo, tựa như một con người vậy, một con vật có thể nghe hiểu tiếng người nhưng lại không diendlqddon biết nói chuyện với con người!"

Lang Vương nhìn heo mẹ trước mặt đang rúc vào người mẹ Tiểu Trí. . . . . . Cô ta. . . . . .

Trước kia cô đã uy phong như thế nào, tất cả đều là bởi vì cô ta bắt cóc Bạch Tuyết, hơn nữa còn phát hiện ra thân phận của bọn họ nên mới có thể trở thành như vậy!

Anh chưa từng nghĩ đến việc muốn làm hại loài người, mà cô ta. . . . . . Là người nhân loại đầu tiên bị pháp thuật làm hại.

Xem ra trừng phạt cô ta như vậy là đã đủ rồi.

Có vẻ cô ta đã ngoan hơn với trước kia rất nhiều?

Từ trong ánh mắt của cô ta, cô ta. . . . . . Biết anh là ai? Cô sợ anh tổn thương mình sẽ lại một lần nữa, cho nên cô tựa thật sát vào mẹ Tiểu Trí, hi vọng có được sự bảo vệ.

"Dì, nếu cô ấy và dì dã có duyên phận như vậy, vậy thì mang cũng theo cô ấy rời khỏi nơi này đi."

Ai ngờ?

Sau khi heo mẹ nghe, thân thể Đóa Đóa lui về phía sau dán vào sàn khoang thuyền, hình như là yên lặng kháng cự không muốn đi theo.

Mẹ Tiểu Trí đã ở cùng với bà lâu rồi, tất nhiên biết động tác này của Đóa Đóa là đại biểu cho cái gì?

"Đóa Đóa không phải sợ, người tốt bụng này là tới trợ giúp chúng ta, Tiểu Trí sẽ đi cùng chúng ta. Dì sẽ chăm sóc thật tốt con, sẽ lequuydon không để cho người khác tổn thương con, tin tưởng dì." Mẹ Tiểu Trí giống như đang nói chuyện với con người, nói rất nghiêm túc.

Đóa Đóa lại khóc nữa. . . . . .

Chẳng lẽ cuộc đời của cô không phải làm heo mà kết thúc sao?

Chuyện xưa của cô và tên lang yêu này còn chưa kết thúc?

Hay là, tên Lang Vương này trở lại là muốn giết cô sao?

Trong lòng Đóa Đóa vẫn rất sợ hãi như cũ!

Mẹ Tiểu Trí nhìn ra Đóa Đóa vẫn sợ như cũ, nhẹ nhàng vuốt ve đầu của nó, hiền lành nói: "Yên tâm, đi theo dì, sẽ không có người khác tổn thương con, bọn họ đều là người tốt."

Đóa Đóa cũng không nghĩ như vậy!

Trong lòng suy nghĩ: bọn họ mới không phải là người tốt, bởi vì căn bản bọn họ cũng không phải là người! Là yêu.

Nhưng mà, cô tin tưởng mẹ Tiểu Trí, nên gắng gượng gật đầu một cái.

Mẹ Tiểu Trí cười.

Ngẩng đầu lên, nhìn Lãnh Dạ: "Cậu xem, cô ấy nghe hiểu được lời nói của tôi, liền gật đầu." Mẹ Tiểu Trí đứng dậy, chèo thuyền nhỏ bơi hướng bên biển.

Bọn họ không có đồ gì, chỉ có một số quần áo đơn giản.

Lang Vương ôm Thiên Tầm, mẹ Tiểu Trí mang theo một cái gói đồ nhỏ, còn Đóa Đóa thì theo thật sát sau lưng mẹ Tiểu Trí.

Rất nhanh đã đến trước xe Lang Vương, anh dienndanleequyd lễ phép mời mẹ Tiểu Trí vào ngồi, sau đó ý bảo Đóa Đóa cũng đi vào, mặc dù Đóa Đóa rất bất đắc dĩ, nhưng mà vẫn ngoan ngoãn lên xe.

Trước kia khi lên xe, chỉ cần cô vừa nhấc chân đã có thể bước lên, giờ thì tốt rồi, phải chân trước bước lên trước, sau đó chân sau mới có thể bước lên.

Nghĩ đến việc mình rơi vào tình trạng này, nước mắt lại chảy xuống ào ào. . . . . .

Mẹ Tiểu Trí đau lòng đưa tay kéo cô.

Lang Vương không trực tiếp đi đến quán bar, mà là đi tới căn phòng mà Đoan Mộc đã chuẩn bị cho bọn họ.

Sau khi nhận được điện thoại Đoan Mộc cũng đã chạy tới.

Quán bar cũng cách chỗ này rất gần.

Mấy người Lang Vương rối rít xuống xe.

"Đại ca ——" Đoan Mộc đi tới, một tay bế Thiên Tầm lên.

"Công chúa nhỏ có nhớ chú hay không?"

"Có nhớ, chỉ là không phải mỗi ngày đều nhớ." Thiên Tầm nói rất có phong cách, dáng vẻ như đại nhân nhỏ.

"Ha ha. . . . . . Không hổ là con gái đại ca, nói chuyện vừa lạnh lùng vừa tàn khốc." Đoan Mộc cười ha ha ha nói.

"Chú, thật ra thì, mới vừa rồi ở bên bờ biển thỉnh thoảng thật là có lúc lạnh (vì ở trên “vừa lạnh lùng vừa tàn khốc” trong convert là “vừa lãnh vừa khốc”, từ lãnh ở đây chỉ lạnh lùng những Thiên Tầm lại nói lại là lạnh trong lạnh giá, Thiên Tầm đang trêu đùa với Đoan Mộc), hiện tại thì tốt hơn nhiều." Thiên Tầm chớp đôi mắt to, rất ngây thơ nói.

Thiên Tầm nói một câu, khiến mọi người cười to.

"Chú, giới thiệu với chú một chút. Bác diendanllqddoon gái đây là mẹ Tiểu Trí——" Thiên Tầm lễ phép đưa tay nhỏ bé ra, chỉ vào mẹ Tiểu Trí nói.

"Dì, dì khỏe chứ, gọi con là Đoan Mộc là được." Đoan Mộc lễ phép chào hỏi.

"Đi thôi, vào nhà rồi nói." Lang Vương chủ động cầm lấy bọc quần áo trong tay mẹ Tiểu Trí, dẫn đầu đi vào trong nhà.

Đoan Mộc vừa định xoay người, đột nhiên phát hiện sau lưng mẹ Tiểu Trí lại có một con heo?

Chẳng lẽ mẹ Tiểu Trí chuẩn bị chăn heo ở trong khu nhà cao cấp?

Trời ạ ——

Đoán chừng con heo này là con heo có phúc nhất trên thế giới.

"Dì ơi! Đây là heo?" Đoan Mộc mỉm cười hỏi.

"Ha ha, Đúng vậy nha. Gây phiền toái cho mọi người rồi." Mẹ Tiểu Trí rất lễ phép nói.

"Không phiền toái, không phiền toái."

"Cô ấy gọi là Đóa Đóa, sẽ rất ngoan, tuyệt đối sẽ không kêu loạn, càng sẽ không làm phiền người khác. Về phương diện vệ sinh tôi sẽ chăm sóc thật tốt. Bản thân Đóa Đóa cũng rất thích sạch sẽ, cũng rất thích tắm." Mẹ Tiểu Trí giải thích.

"Dì, thật không nghĩ tới dì nuôi heo mà không dùng để ăn thịt, lại là vật nuôi, rất có phẩm vị (thưởng thức)." Đoan Mộc nhìn con heo được gọi là Đóa Đóa, quả thực bộ dạng rất trắng mịn, trên người cũng không có hương vị khó ngửi gì, ngược lại còn có một mùi thơm nhàn nhạt.

Không phải là mùi thơm tự nhiên của thịt heo, giống như là một loại mùi thơm trong thân thể. Kỳ quái, heo lại có thể có mùi thơm cơ thể?

Rất khó tin!

"Chú. . . . . . Đóa Đóa rất hiểu chuyện nha, hơn nữa rất thích khóc, chú cũng không nên ăn hiếp cô ấy đâu!" Thiên Tầm nũng nịu nói, một đôi tay nhỏ bé tự nhiên ôm cổ của Đoan Mộc.

"Đóa Đóa là một con heo hiểu tính người, chú sẽ bảo vệ cô ấy thật tốt, tuyệt đối sẽ không để cho người khác ăn thịt của cô ấy."

Nhìn ra được mẹ Tiểu Trí rất có cảm tình với Đóa Đóa, bản thân heo là dùng để ăn thịt, cô bé lo lắng Đóa Đóa sẽ gặp nguy hiểm, cho nên trực tiếp nói thẳng thắn, ý là người khác không thể có tâm tư muốn ăn thịt.

Mặc dù những người này có ơn đối với cô, cô cũng sẽ không muốn bắt Đóa Đóa báo ơn.

"Dì hãy yên tâm, chúng tôi sẽ không ăn diendanllquyddon cô ấy. Đi thôi, đi vào nghỉ ngơi một chút. Bên trong đã chuẩn bị một chút thức ăn, dì có đói bụng không?" Đoan Mộc vẫn là rất lễ phép nói.

"Cám ơn mọi người." Mẹ Tiểu Trí đi vào theo, thật khiến bà giật mình, phòng ốc nơi này thật to, bà chưa bao giờ ở qua phòng tốt như vậy, trên bàn ăn còn có nhiều thức ăn ngon, đã thật lâu rồi bà chưa từng ăn qua!

Đóa Đóa thấy phòng ốc như vậy, nước mắt lại rớt xuống một lần nữa!

Trước kia cô không cảm thấy ở căn phòng lớn, ngủ lớn *, ăn ngon tốt bao nhiêu, hiện tại cô cảm giác đây tất cả đều là hy vọng xa vời!

Cuộc sống trước kia. . . . . . Cô thật hoài niệm. . . . . .

Còn có anh trai của cô. . . . . . Nhất định cũng tìm cô khắp nơi!

Đúng, kể từ sau khi Tiểu Long Nữ không nguyên nhân mà mất tích, anh trai của cô —— Long Ca liền tiếp quản việc buôn bán của em gái, hơn nữa anh còn vận dụng nhân lực sở hữu quan hệ tìm kiếm em gái.

Nhưng mà, giống như là Tiểu Long Nữ biến mất khỏi thế gian, không có hoàn toàn tin tức!

Long Ca thông qua truyền thông, radio, báo chí, quảng cáo, chỉ cần phương thức có thể liên lạc với bên ngoài, anh dùng tất cả, tìm kiếm Tiểu Long Nữ trên toàn thế giới.

Việc đăng thông báo tìm kiếm em gái vẫn không hề ngừng nghỉ, anh thành lập một tổ đặc biệt tìm kiếm em gái mình, tìm kiếm ở mỗi thành phố, mỗi vùng nông thôn, tuyên bố nhất định phải tìm được em gái —— Tiểu Long Nữ.

Anh cũng nghĩ đến việc có thể em gái anh bị người khác hại rồi hay không?
Cho đến có một ngày, anh đang đứng trước cửa biệt thự phát hiện trên mặt đất có mấy chữ viết xấu xí: "Anh trai, em muốn về nhà. . . . . ."

Thấy mấy chữ này, khuôn mặt trắng trơn bóng hiếm thấy của anh, lộ ra góc cạnh lạnh nhạt rõ ràng; tròng mắt đen nhánh thâm thúy, sắc màu mê người; lông mày nồng đậm, cái mũi cao, cánh môi tuyệt mỹ, không có một chút hơi thở nguy hiểm toát ra.

Long ca tin tưởng nhất định là do em diendanllqddon gái anh để lại.

Mặc dù chữ viết rất xấu xí, nhưng mà anh vẫn tin chắc rằng đó là em gái anh viết.

Anh nghi ngờ em gái bị người khác uy hiếp hoặc là ép buộc, dưới tình thế cấp bách mới để lại mấy chữ này.

Lúc nhỏ anh và em gái Tiểu Long Nữ sống nương tựa lẫn nhau, sau khi lớn lên anh luôn làm theo tất cả mong muốn của em gái, bao gồm thế lực tiền bạc. Trời sanh tính tình em gái mạnh mẽ, vì thế, anh một mực yên lặng làm hậu thuẫn để em gái kiên cường, trợ giúp cô xử lý em gái Long Bang.

Anh vạn lần không ngờ sẽ có người xuống tay với em gái mình, cũng tuyệt đối không ngờ rằng lại có thể có người dám trêu chọc em gaí Long Ca anh.

Thật là to gan ——

Ánh mắt lạnh lùng cao ngạo giống như không có tiêu cự, trong đáy mắt tràn đầy tức giận. Gương mặt đẹp trai của anh không thể không khiến người âm thầm sợ hãi, một cỗ lạnh như băng hơi thở vây quanh bên cạnh anh.

Nếu như anh tra ra được là ai bắt cóc em gái, anh tuyệt đối sẽ không nương tay.

Tiểu Long Nữ cũng đoán được anh trai nhất định sẽ tìm cô khắp thế giới, nhưng mà, với dáng vẻ hiện tại này của cô thì làm sao có thể trở về, sau khi trở về anh trai cũng sẽ không tin tưởng cô chính là em gái của anh —— Tiểu Long Nữ.

Cúi đầu nhìn bản thân, mặc dù coi như là sạch sẽ, nhưng mà, vẫn còn là chân heo!

Chỉ sợ ngay cả anh trai cũng không muốn quen biết nhau, cũng sẽ bị người khác làm thịt ăn!

Nhìn người gọi là Đoan Mộc đem ăn ngon lên cho mẹ Tiểu Trí, cô thực sự rất hâm mộ loài người, loài người có thể dùng tay cầm đồ, có thể dùng tay làm rất nhiều thứ. Mà chân heo chỉ có thể dùng để đi bộ, thỉnh thoảng giúp đỡ mẹ Tiểu Trí mở cửa ra, những thứ khác đều làm không được!

"Dì, Đóa Đóa ăn cái gì? Điểm tâm này cô ấy có ăn hay không?" Đoan Mộc tò mò hỏi.

"Đừng xem Đóa Đóa là heo, cô ấy vẫn luôn không ăn thức ăn cho heo, chỉ ăn thức ăn của con người. Thời điểm vừa mới nhặt được cô ấy, dì cho cô ấy ăn thức ăn cho heo, cô ấy thà bị đói bụng cũng không ăn. Nhưng mà, lúc dì và Tiểu Trí ăn cơm, cô ấy liền tiến lại gần, sau lại, dì mới biết cô ấy thích diendllequyddon ăn thức ăn của con người. Nhìn. . . . . . Đóa Đóa, há mồm, nếm thử điểm tâm này một chút, ăn rất ngon đấy." Mẹ Tiểu Trí vui vẻ cho Đóa Đóa một miếng, Đóa Đóa ngoan ngoãn hé miệng ăn, nhìn dáng vẻ đích thực là rất thích ăn.

Đôi mắt nhỏ cũng không có nét ưu thương của lúc nãy nữa, ăn điểm tâm rồi thì cô rất vui vẻ.

Lang Vương từ bên ngoài đi tới, mới vừa rồi anh đi ra ngoài nhận điện thoại, là Bạch Tuyết gọi tới.

Bạch Tuyết và bọn nhỏ đang ở bên ngoài ăn cơm, mượn cơ hội này gọi điện thoại tới cho Lãnh Dạ.

Thì ra là Bạch Tuyết đã truy tung được yêu khí, Lang Vương cũng nói cho Bạch Tuyết biết là ai bắt cóc ông ngoại của bọn nhỏ. Bạch Tuyết rất khiếp sợ, cô thật không ngờ Đại Vương Phi vẫn còn sống.

Cô còn nói Lãnh Dạ tạm thời không nên về nhà, cô muốn Lãnh Dạ chăm sóc tốt cho Thiên Tầm, sau khi mọi việc đã ổn thõa thì bọn họ sẽ trở lại.

Lãnh Dạ rất sảng khoái đồng ý, dù thế nào đi nữa thì anh cũng định muốn xử lý xong chuyện của Tiểu Trí, liền lên đường với Thiên Tầm, đi tìm ông ngoại bọn nhỏ.

Vừa lúc Lang Vương vào cửa thì thấy Tiểu Long Nữ ăn điểm tâm, không khỏi có chút buồn cười, một con heo lại có thể ăn điểm tâm, hơn nữa tư thế còn là đang ngồi.
"Thiên Tầm, đem cái đệm đó tới đây, cho Đóa Đóa ngồi xuống." Lang Vương thản nhiên nói.

Thiên Tầm vui vẻ mà đi lấy một cái đệm thoải mái cho Đóa Đóa, sau đó rất lễ phép mà nói: "Đóa Đóa, mời ngồi." Đóa Đóa ngẩng đầu nhìn đứa bé không cao hơn mình là mấy một chút, cảm động một hồi.

Ban đầu, cô rất hận mấy đứa bé này, còn có Bạch Tuyết mẹ chúng.

Lúc này, cô mới phát hiện thì ra là đứa bé này lại đáng yêu như thế.

Trước kia, cô đã sai lầm rồi!

Cô không nên kiêu ngạo như vậy, không nên lớn lối ương ngạnh như vậy, mới có thể gánh lấy một kết quả như vậy!

Cái này có phải là cái mà mọi người thường nói là gặp báo ứng hay không!

Thế gian này lại có yêu quái, ai sẽ tin tưởng?

Còn có thể để cho cô đụng phải, hơn nữa cô còn tự thân nghiệm chứng pháp lực của yêu quái!

Nếu như có thể trở về bên cạnh anh trai, cô nhất định sẽ là em gái ngoan ngoãn của anh trai, không bao giờ làm một Tiểu Long Nữ hô phong hoán vũ (hô mưa gọi gió)nữa, Long Ca có giúp cô cô cũng sẽ không cần, hủy hết tất cả.

Sau đó an an ổn ổn làm người, giữ khuôn phép mà  sống qua ngày.

Nhưng mà, lúc này nghĩ như vậy, thì đó cũng chỉ là mơ ước.

Ở trong mộng có lẽ sẽ thực hiện được tất cả, trở lại bên cạnh anh trai, được anh trai yêu. . . . . .

Tiểu Long Nữ đấu tranh tư tưởng, cũng bị Lang Vương thu hết vào mắt.

Khóe miệng Lãnh Dạ nhếch lên, thấy sau mấy tháng ngắn ngủn như vậy, đã khiến cho Tiểu Long Nữ hoàn toàn thay đổi triệt để, quyết định một lần nữa làm người.

Lúc anh vạn bất đắc dĩ để cho cô trở thành dáng vẻ hiện tại này, thật ra thì trong lòng vẫn là rất đau lòng. Dù sao nơi này là thế giới loài người, mọi thứ đều có định số, anh không có quyền thay đổi tất cả nơi này.

Lần này cũng coi như là làm một chuyện tốt, đã không còn thấy một Tiểu Long Nữ ngang ngược càn rỡ, chỉ thấy một Đóa Đóa hoàn toàn mới ra đời.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 399 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Jenny anna, vananhpham, YangYang00 và 119 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tái hôn lần nữa - Tiểu Thạc Thử 5030

1 ... 66, 67, 68

2 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43

3 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 55, 56, 57

4 • [Hiện đại] Nhìn người không thể nhìn bề ngoài - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 35, 36, 37

5 • [Xuyên không - Điền văn] Hán tử trên núi sủng thê Không gian nông nữ Điền Mật Mật - Thấm Ôn Phong

1 ... 36, 37, 38

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 108, 109, 110

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Xin chào tình yêu - Lan Chi

1 ... 46, 47, 48

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vương phi - Nam Quang

1 ... 71, 72, 73

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Độc hậu trùng sinh nàng thê hung hãn của lãnh vương phúc hắc - Thu Thủy Linh Nhi

1 ... 59, 60, 61

10 • [Hiện đại] Theo đuổi nam thần - Thiên Phàm Quá Tẫn

1 ... 19, 20, 21

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Siêu mẫu - Hồ Ly Xù Lông

1 ... 24, 25, 26

12 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 239, 240, 241

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ trùng sinh - Mỉm Cười Wr

1 ... 66, 67, 68

[Hiện đại - Trùng sinh - Hắc bang] Quân sủng thiên kim hắc đạo - Huân Tiểu Thất

1 ... 62, 63, 64

15 • [Xuyên không] Đặc công tà phi - Ảnh Lạc Nguyệt Tâm

1 ... 121, 122, 123

16 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 95, 96, 97

[Cổ đại] Xà công tử Tiểu tướng công? Cút đi! Thiên Lạc Họa Tâm

1 ... 48, 49, 50

18 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C618

1 ... 78, 79, 80

19 • [Xuyên không] Giáo chủ phu nhân bảo ngài đi làm ruộng - Nông Gia Nữu Nữu

1 ... 50, 51, 52

20 • [Hiện đại] Hợp đồng phúc hắc Cô bé chỉ cho yêu tôi! - Cô Nàng Mèo

1 ... 55, 56, 57


Thành viên nổi bật 
Mía Lao
Mía Lao
The Wolf
The Wolf
Nguyên Tĩnh Nhã
Nguyên Tĩnh Nhã

Shop - Đấu giá: Cổ Thể Ni vừa đặt giá 405 điểm để mua Love Tea
Shop - Đấu giá: Cổ Thể Ni vừa đặt giá 1921 điểm để mua Nữ hoàng Ai Cập 2
Mía Lao: Bom tui ư =.,=
Shop - Đấu giá: Hồng_Nhung vừa đặt giá 613 điểm để mua Love Me
Tiểu Tây: truyện mình tự viết thì post vào đâu nhỉ ?
Tiểu Tây: truyện mình tự viết thì post vào đâu nhỉ ?
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 1000 điểm để mua Hamster làm xiếc
Độc Bá Thiên: Lão đi mạnh khỏe nhớ :wave3:
Khi nào lên thì bom Ri nhờ hú tui :hug:
Độc Bá Thiên: -_- sẽ khỏe còn chờ bắt lão :)2
Shop - Đấu giá: Linh Ngọc vừa đặt giá 560 điểm để mua Hamster làm xiếc
glacialboy_234: khi hoa bằng lăng nở trái mùa :kiss: mạnh khỏe nhớ :hug:
Độc Bá Thiên: Biết đến khi nào tui lại đc gặp lão :(((
Độc Bá Thiên: Cả mùa tui chờ lão...giờ lão lại đi :cry:
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 610 điểm để mua Hươu hồng
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 532 điểm để mua Hamster làm xiếc
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 856 điểm để mua Hamster màu cam
Thái Tuế: mọi người tối vui vẻ :hug:
Thái Tuế: nói chung là hè này lên lại chút chút, giờ phải đi rồi, lão ngủ sớm nhá :kiss:
Thái Tuế: xong là thiên hạ chĩa súng vào mặt, cuộc sống trốn chui trốn nhũi luôn :P
Độc Bá Thiên: :)) đó là cách ko có điểm dành
Thái Tuế: 2 đứa là chắc kèo thôi :)2
Thái Tuế: chắc lập kèo thế này cho vui, kiếm điểm, xong thấy ai đặt mua thứ gì, hiện tên trên TNN xong oanh bomd là vui lắm nè :D2
Độc Bá Thiên: Đã đau mà cứ thích đẻ nhiều :)2
Thái Tuế: vứt con bỏ chợ, lòng đau như dao cắt :cry:
Độc Bá Thiên: Thời xưa chiến tranh, thời này cạnh tranh :)2
Thái Tuế: rãnh là hoàn mấy bộ truyện gian dở rồi :cry:
Thái Tuế: haz! còn đâu thời oanh liệt ngày xưa... :v . Vẫn ngập hành, đi xong về bảo vệ tiếp đề tài :)2
Độc Bá Thiên: Lão giờ rảnh hơm
Độc Bá Thiên: bom là xưa rồi lão ạ. giờ ko ưa là tranh đấu cơ lão :))
Thái Tuế: chuyện này cần lão nói ư, vào mà không ưa là bomd ngậm đầy miệng, mà bữa nay toàn vào mua quà, k oanh liệt như hồi xưa

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.